Nữ tỳ thay tiểu thư động phòng, không ngờ cô gia quá “lợi hại” và cái kết…

Tiểu thư đã mất đi trinh tiết , đêm tân hôn liền sai ta thay nàng vào động phòng.

Ta và tiểu thư bảy phần giống nhau, chỉ cần mím chặt môi không nói lời nào, cô gia liền không tài nào nhận ra.

Chỉ có điều… cô gia quá mức lợi hại. Một đêm khiến ta kêu đến khản cả giọng, trời đã vào tam canh mà vẫn không chịu dừng lại.

Khó khăn lắm mới đợi được lúc hắn ngủ say. Ta vừa định lén rời đi, liền có một tiếng thì thầm ẩ /m ư /ớt vang sát bên tai:

“Nương tử… lại thêm một lần nữa?”

1.

Tiểu thư đã đính hôn với tân khoa trạng nguyên Tiêu Dĩnh.

Tiêu Dĩnh xuất thân từ danh môn Lan Lăng, dung mạo tuấn mỹ phi phàm, khiến tiểu thư vui đến mức cười chẳng khép miệng.

Chỉ tiếc rằng năm xưa tiểu thư lỡ không giữ mình, bị tên mã phu trong phủ l /ừa g /ạt, th /ân th /ể sớm chẳng còn nguyên vẹn.

Phu nhân vì việc này mà lo đến nỗi quay như chong chóng trong phòng. Tên mã phu kia đã bị bà đ /ánh ch /e /t từ lâu.

Là nha hoàn thân cận, ta biết rõ mọi chuyện nhưng không dám hé răng nửa lời, cuối cùng bị kéo ra quỳ giữa tuyết bốn canh giờ.

Nếu còn tiếp tục quỳ, đôi chân này e rằng sẽ bỏ lại nơi ấy mất!

Cùng đường tuyệt lộ, vì m /ạng s /ống của mình, ta liều lĩnh lớn tiếng hiến kế:

“Hay là… lấy Lý thay Đào?”

2.

Tiếng bước chân trong phòng dần dừng lại, mắt phu nhân bỗng sáng rỡ.

Người hầu lập tức chạy đi gọi ta.

Ta bị kéo vào như một con ch /ó ch /e /t, đôi chân sớm không còn cảm giác, mềm nhũn như hai củ cải trắng.

Phu nhân cất tiếng:

“Cái gì mà ‘Lý đại đào giang’?”

Môi ta run rẩy, mặt trắng bệch như tờ giấy.

Phu nhân mất kiên nhẫn, liếc mắt ra hiệu. Tỳ nữ lập tức dâng chén trà nóng.

Uống được một ngụm, ta mới thấy hồn mình quay lại.

“Đêm tân hôn tắt hết đèn nến, nhìn không rõ mặt nhau. Nếu phu nhân không ngại, có thể để một người thay tiểu thư vào động phòng. Chờ trạng nguyên lang ngủ say rồi đổi lại cũng chưa muộn.”

Phu nhân lật đi lật lại chiếc khăn thêu trong tay, bất ngờ vỗ mạnh một cái lên bàn:

“Bốp!”

Tiếng vang như đập thẳng vào tim ta.

“Là một kế hay.”

Ánh mắt bà đảo qua đảo lại trên người ta, không biết đang tính toán điều gì.

Không những không trách phạt, bà còn sai người dìu ta về nghỉ ngơi, lại thỉnh đại phu đến xem b /ệnh.

Được an dưỡng hơn một tháng, không những ta bình phục mà đôi chân còn trắng trẻo, mịn màng hơn trước.

3

“Ngươi là đứa biết cảm ơn, cũng biết báo ân.”

Một ngày trước đại hôn, phu nhân gọi ta vào.

Ta quỳ trên nền gạch xanh lạnh buốt, trên người chỉ có mỗi chiếc áo bông mỏng manh.

Tiểu thư ngồi một bên, trong lòng ôm chiếc bao gấm thêu hoa ngọc lan, bên trong còn đặt lò sưởi tay be bé.

“Trước kia ngươi từng phạm sai, là tiểu thư ngươi cầu xin ta tha cho một con đường sống. Nay cũng đến lúc ngươi đáp lại ân tình ấy. Ngươi có nguyện lòng làm chuyện này không?”

Ta lập tức d /ập đ /ầu “cốp cốp” xuống nền gạch:

“Phu nhân chỉ cần phân phó. Dù là nước sôi lửa bỏng, chỉ cần ta làm được, quyết không chối từ.”

Phu nhân nghe vậy liền gật đầu hài lòng, đích thân bước đến đỡ ta dậy.

Phu nhân chịu hạ mình như vậy, ta lập tức lúng túng, không biết tay chân nên đặt vào đâu.

Bà khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay ta:

“Đứa nhỏ ngoan… tiểu thư nhà ngươi trước kia bị người l /ừa g /ạt. Kế ngươi bày lần trước rất được. Việc này… cứ giao cho ngươi.”

4

Ta có muốn từ chối cũng chẳng thể.

Dẫu gì ta và tiểu thư cũng có bảy phần tương tự.

Phu nhân đặc biệt mời thợ trang điểm khéo tay nhất, căn theo diện mạo tiểu thư mà tỉ mỉ vẽ lại từng đường nét.

Khi nhìn thấy thành quả, ngay cả phu nhân cũng không giấu được kinh ngạc.

Bà vô cùng hài lòng.

Để tránh sai sót, trời chưa sáng hẳn, ta đã bị kéo dậy để trang điểm.

Bà mụ bên cạnh phu nhân thì cứ lặp đi lặp lại:

“Nhớ kỹ, tuyệt đối không để phu quân tiểu thư nhìn ra nửa điểm sơ hở.

Việc thành, ngươi có trọng thưởng. Việc hỏng… chỉ có một con đường ch /e /t.”

Ân – uy cùng lúc, khiến ta không dám thở mạnh.

Tiểu thư thì cải trang thành tỳ nữ, trà trộn trong đội ngũ đón dâu.

Vừa vào tân phòng, nàng liền không kiên nhẫn đuổi hết người nhà họ Tiêu ra ngoài.

Ta vén màn trướng lên, vừa nhìn thoáng qua đã thấy sắc mặt nàng đen như mực, giận đến mức không thèm che giấu.

Hẳn là trước khi cô gia đến, nàng muốn mắng một trận cho hả dạ.

Quả nhiên.

Nàng khóa trái cửa lại, bước tới, v /ặn mạnh tay ta một cái đau thấu xương:

“Con t /iện t /ì! Mau xuống quỳ cho ta!”

CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Nữ tỳ thay tiểu thư động phòng, không ngờ cô gia quá “lợi hại” và cái kết…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt