Tiểu thư đã mất đi trinh tiết , đêm tân hôn liền sai ta thay nàng vào động phòng.
Ta và tiểu thư bảy phần giống nhau, chỉ cần mím chặt môi không nói lời nào, cô gia liền không tài nào nhận ra.
Chỉ có điều… cô gia quá mức lợi hại. Một đêm khiến ta kêu đến khản cả giọng, trời đã vào tam canh mà vẫn không chịu dừng lại.
Khó khăn lắm mới đợi được lúc hắn ngủ say. Ta vừa định lén rời đi, liền có một tiếng thì thầm ẩ /m ư /ớt vang sát bên tai:
“Nương tử… lại thêm một lần nữa?”
1.
Tiểu thư đã đính hôn với tân khoa trạng nguyên Tiêu Dĩnh.
Tiêu Dĩnh xuất thân từ danh môn Lan Lăng, dung mạo tuấn mỹ phi phàm, khiến tiểu thư vui đến mức cười chẳng khép miệng.
Chỉ tiếc rằng năm xưa tiểu thư lỡ không giữ mình, bị tên mã phu trong phủ l /ừa g /ạt, th /ân th /ể sớm chẳng còn nguyên vẹn.
Phu nhân vì việc này mà lo đến nỗi quay như chong chóng trong phòng. Tên mã phu kia đã bị bà đ /ánh ch /e /t từ lâu.
Là nha hoàn thân cận, ta biết rõ mọi chuyện nhưng không dám hé răng nửa lời, cuối cùng bị kéo ra quỳ giữa tuyết bốn canh giờ.
Nếu còn tiếp tục quỳ, đôi chân này e rằng sẽ bỏ lại nơi ấy mất!
Cùng đường tuyệt lộ, vì m /ạng s /ống của mình, ta liều lĩnh lớn tiếng hiến kế:
“Hay là… lấy Lý thay Đào?”
2.
Tiếng bước chân trong phòng dần dừng lại, mắt phu nhân bỗng sáng rỡ.
Người hầu lập tức chạy đi gọi ta.
Ta bị kéo vào như một con ch /ó ch /e /t, đôi chân sớm không còn cảm giác, mềm nhũn như hai củ cải trắng.
Phu nhân cất tiếng:
“Cái gì mà ‘Lý đại đào giang’?”
Môi ta run rẩy, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Phu nhân mất kiên nhẫn, liếc mắt ra hiệu. Tỳ nữ lập tức dâng chén trà nóng.
Uống được một ngụm, ta mới thấy hồn mình quay lại.
“Đêm tân hôn tắt hết đèn nến, nhìn không rõ mặt nhau. Nếu phu nhân không ngại, có thể để một người thay tiểu thư vào động phòng. Chờ trạng nguyên lang ngủ say rồi đổi lại cũng chưa muộn.”
Phu nhân lật đi lật lại chiếc khăn thêu trong tay, bất ngờ vỗ mạnh một cái lên bàn:
“Bốp!”
Tiếng vang như đập thẳng vào tim ta.
“Là một kế hay.”
Ánh mắt bà đảo qua đảo lại trên người ta, không biết đang tính toán điều gì.
Không những không trách phạt, bà còn sai người dìu ta về nghỉ ngơi, lại thỉnh đại phu đến xem b /ệnh.
Được an dưỡng hơn một tháng, không những ta bình phục mà đôi chân còn trắng trẻo, mịn màng hơn trước.
3
“Ngươi là đứa biết cảm ơn, cũng biết báo ân.”
Một ngày trước đại hôn, phu nhân gọi ta vào.
Ta quỳ trên nền gạch xanh lạnh buốt, trên người chỉ có mỗi chiếc áo bông mỏng manh.
Tiểu thư ngồi một bên, trong lòng ôm chiếc bao gấm thêu hoa ngọc lan, bên trong còn đặt lò sưởi tay be bé.
“Trước kia ngươi từng phạm sai, là tiểu thư ngươi cầu xin ta tha cho một con đường sống. Nay cũng đến lúc ngươi đáp lại ân tình ấy. Ngươi có nguyện lòng làm chuyện này không?”
Ta lập tức d /ập đ /ầu “cốp cốp” xuống nền gạch:
“Phu nhân chỉ cần phân phó. Dù là nước sôi lửa bỏng, chỉ cần ta làm được, quyết không chối từ.”
Phu nhân nghe vậy liền gật đầu hài lòng, đích thân bước đến đỡ ta dậy.
Phu nhân chịu hạ mình như vậy, ta lập tức lúng túng, không biết tay chân nên đặt vào đâu.
Bà khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay ta:
“Đứa nhỏ ngoan… tiểu thư nhà ngươi trước kia bị người l /ừa g /ạt. Kế ngươi bày lần trước rất được. Việc này… cứ giao cho ngươi.”
4
Ta có muốn từ chối cũng chẳng thể.
Dẫu gì ta và tiểu thư cũng có bảy phần tương tự.
Phu nhân đặc biệt mời thợ trang điểm khéo tay nhất, căn theo diện mạo tiểu thư mà tỉ mỉ vẽ lại từng đường nét.
Khi nhìn thấy thành quả, ngay cả phu nhân cũng không giấu được kinh ngạc.
Bà vô cùng hài lòng.
Để tránh sai sót, trời chưa sáng hẳn, ta đã bị kéo dậy để trang điểm.
Bà mụ bên cạnh phu nhân thì cứ lặp đi lặp lại:
“Nhớ kỹ, tuyệt đối không để phu quân tiểu thư nhìn ra nửa điểm sơ hở.
Việc thành, ngươi có trọng thưởng. Việc hỏng… chỉ có một con đường ch /e /t.”
Ân – uy cùng lúc, khiến ta không dám thở mạnh.
Tiểu thư thì cải trang thành tỳ nữ, trà trộn trong đội ngũ đón dâu.
Vừa vào tân phòng, nàng liền không kiên nhẫn đuổi hết người nhà họ Tiêu ra ngoài.
Ta vén màn trướng lên, vừa nhìn thoáng qua đã thấy sắc mặt nàng đen như mực, giận đến mức không thèm che giấu.
Hẳn là trước khi cô gia đến, nàng muốn mắng một trận cho hả dạ.
Quả nhiên.
Nàng khóa trái cửa lại, bước tới, v /ặn mạnh tay ta một cái đau thấu xương:
“Con t /iện t /ì! Mau xuống quỳ cho ta!”
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ
Lan nghiến răng, cơ thể như bị rút cạn sức lực, từng khớp xương nơi cánh tay như muốn rời ra. Nàng cố gắng nén tiếng rên đau, chậm rãi khuỵu gối xuống nền gạch lạnh buốt. Khuôn mặt trắng bệch, mồ hôi túa ra trên trán.
Tiểu thư buông mạnh tay Lan, nàng đứng thẳng người, hất cằm nhìn xuống. Đôi mắt long lên sục sôi thù hận, nhưng ẩn sâu bên trong là một nỗi sợ hãi mơ hồ.
“Ngươi tưởng ta không biết ngươi đang nghĩ gì sao, Lan?” Giọng Tiểu thư oang oang, đầy vẻ khinh miệt. Nàng ta giơ tay chỉ thẳng vào mặt Lan. “Tưởng có dung mạo giống ta, tưởng được phu nhân coi trọng một chút là có thể mơ tưởng sao? Con tiện tì hèn hạ!”
Lan cúi gằm mặt, hơi thở dồn dập, nghe những lời sỉ vả mà lòng quặn thắt. Nỗi uất ức như muốn xé toạc lồng ngực, nhưng nàng vẫn cắn chặt môi, không dám cất nửa lời phản kháng.
“Nhớ lấy!” Tiểu thư gằn giọng, tiến sát đến trước mặt Lan, ghé miệng vào tai nàng, nói nhỏ nhưng đầy sát khí. “Nếu ngươi dám nói nửa lời, hoặc để lộ bất kỳ sơ hở nào, không chỉ có mình ngươi, mà cả gia đình ngươi cũng sẽ không toàn mạng. Ngươi rõ chưa?”
Lan cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của Tiểu thư phả vào tai. Nàng run lên bần bật, sự sợ hãi xen lẫn căm phẫn dâng trào.
“Rõ… rõ ạ.” Lan khẽ đáp, giọng nói khản đặc như bị ai bóp nghẹt.
“Tốt.” Tiểu thư gằn giọng, giọng nói từ từ dịu lại nhưng vẫn đầy lạnh lẽo. Nàng ta bước quanh Lan, đôi mắt sắc lạnh quét một lượt từ đầu đến chân Lan. “Ngươi phải nhớ kỹ từng lời ta nói hôm nay. Đêm nay, ngươi chính là ta. Mọi cử chỉ, ánh mắt, lời nói đều không được phép sai sót.”
Lan vẫn quỳ đó, đầu cúi gằm, nỗi sợ hãi xoáy sâu vào tâm can. Nàng cảm thấy một sự sỉ nhục cháy bỏng, nhưng không dám ngẩng mặt lên.
“Khi tân lang vào phòng, ngươi phải tỏ ra e lệ, nhưng không được quá nhút nhát. Hắn là Trạng nguyên Tiêu Dĩnh, xuất thân danh môn, thông minh tuyệt đỉnh. Hắn sẽ dễ dàng nhận ra sự khác biệt nếu ngươi không tự nhiên.” Tiểu thư dừng lại trước mặt Lan, nàng cúi xuống một chút, nhìn thẳng vào búi tóc của Lan. “Hắn cuồng nhiệt trong chuyện chăn gối. Ngươi phải đáp ứng hắn, không được để hắn nghi ngờ.” Nàng ta nhấn mạnh từng chữ, giọng điệu hạ thấp hơn, đầy uy hiếp. “NẾU HẮN BIẾT ĐƯỢC NGƯƠI KHÔNG PHẢI TA… không chỉ cái mạng chó của ngươi, mà cả gia đình ngươi, cả dòng tộc ngươi sẽ phải chôn thây.”
Lan cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, đầu óc quay cuồng. Những lời của Tiểu thư như những nhát dao đâm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất. Nàng cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh xộc lên khoang miệng, để kìm nén tiếng nức nở đang chực trào. Toàn thân nàng run rẩy, bất lực trước số phận nghiệt ngã. Cái gánh nặng của trách nhiệm đè nát lên đôi vai gầy, nhưng đi kèm với nó là sự nhục nhã tột cùng, vì nàng phải dâng hiến thân mình cho một người đàn ông xa lạ, vì lỗi lầm của kẻ khác. Nàng chỉ là một con tốt thí, một cái bóng, bị ép buộc trở thành công cụ cho kế sách “Lý thay Đào” ghê tởm này.
Không khí trong phòng đột nhiên trở nên đặc quánh, một sự im lặng đáng sợ bao trùm. Rồi, từ phía bên ngoài cánh cửa gỗ nặng nề chạm khắc tinh xảo, một tiếng bước chân dồn dập, mạnh mẽ và đều đặn vang lên, như tiếng trống thúc giục. Mỗi tiếng bước chân vọng lại tựa như búa nện vào lồng ngực Lan, báo hiệu một định mệnh đã được an bài. Tiêu Dĩnh đã đến.
Tiểu thư lập tức giật mình, đôi mắt sắc lạnh tràn ngập vẻ hoảng loạn. Nàng ta vội vàng kéo Lan đứng dậy, rồi nhanh nhẹn xé toạc lớp áo cưới lộng lẫy đang khoác trên người mình. Dưới lớp áo đó là một bộ y phục tỳ nữ đơn giản đã được chuẩn bị sẵn. Loay hoay trong chớp mắt, Tiểu thư đã cải trang xong, mái tóc vấn cao giờ xõa xuống một cách lộn xộn nhưng đủ để che giấu thân phận. Nàng liếc nhìn Lan, ánh mắt vừa khinh miệt vừa van nài, rồi lách mình, ẩn sâu vào một góc tối khuất sau tấm bình phong chạm trổ, thở hổn hển.
Lan, toàn thân vẫn còn run rẩy vì những lời đe dọa lúc trước, bị Phu nhân thúc giục, đẩy vào vị trí cô dâu. Tay nàng chạm vào tấm áo gấm đỏ thêu phượng hoàng còn vương hơi ấm của Tiểu thư. Khuôn mặt Lan đã được người thợ trang điểm vừa hoàn thành, giờ điểm thêm nét e ấp của cô dâu mới. Nàng ngồi sụp xuống mép giường, cảm thấy mình như một con rối bị điều khiển. Tim Lan đập thình thịch, dồn dập như tiếng trống trận đang gõ vào hồi kết, mỗi nhịp đập đều mang theo nỗi kinh hoàng tột độ. Xung quanh nàng, dù là một căn phòng cưới lộng lẫy, nhưng không khí lạnh lẽo đến thấu xương, nhấn chìm nàng trong cảm giác cô độc đến cùng cực. Nỗi sợ hãi về định mệnh nghiệt ngã này như một bóng ma khổng lồ bao trùm lấy Lan, khiến nàng chỉ muốn gào thét nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Nàng sắp phải đối mặt với một người đàn ông xa lạ, vì một lỗi lầm không phải của nàng.
Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa chạm trổ mở ra, nặng nề như tiếng khép lại một số phận. Tiêu Dĩnh, tân khoa trạng nguyên với dung mạo tuấn mỹ phi phàm, bước vào tân phòng. Cả căn phòng cưới lộng lẫy, tràn ngập sắc đỏ và ánh nến lung linh, bỗng chốc trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ dưới sự hiện diện của chàng. Tiêu Dĩnh khoác trên mình bộ hỉ phục đỏ thêu rồng vàng uy nghi, dáng người cao lớn, vững chãi, mỗi bước chân đều toát lên vẻ thanh cao, quyền quý của một kẻ xuất thân danh môn.
Lan, ngồi trên mép giường, toàn thân cứng đờ như pho tượng. Nàng hít thở thật sâu, cố gắng gồng mình giữ vững vẻ đoan trang, bình tĩnh như đã được dặn dò, nhưng nỗi sợ hãi vẫn bóp nghẹt trái tim nàng. Đầu nàng khẽ cúi, đôi mắt đen láy tuyệt nhiên không dám ngước lên nhìn thẳng vào Tiêu Dĩnh, chỉ dám nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đang siết chặt vào nhau trên đùi, móng tay cắm sâu vào da thịt. Mùi hương nam tính thanh khiết xen lẫn chút trầm hương từ người chàng thoảng qua, khiến khứu giác Lan chợt nhạy bén đến lạ.
Tiêu Dĩnh chậm rãi tiến đến gần giường, dừng lại cách Lan vài bước chân. Ánh mắt đầu tiên của chàng lướt qua nàng, không quá sắc lạnh nhưng mang theo một sự đánh giá kín đáo, chậm rãi từ mái tóc được búi cao, cài trâm phượng hoàng, xuống gương mặt trang điểm tinh xảo, rồi đến bộ áo cưới rực rỡ đang khoác trên người nàng. Dù chỉ là một cái lướt qua nhẹ tênh, không một lời nói, nhưng Lan cảm thấy như mình đang bị xuyên thấu, mọi góc khuất trong tâm hồn đều bị phơi bày. Một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, khiến nàng càng thêm căng thẳng đến tột độ, hai bàn tay siết chặt hơn nữa, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay. Nàng biết, chàng đang nghi ngờ điều gì đó.
Tiêu Dĩnh đưa tay lên. Mọi chuyển động của chàng đều chậm rãi, như thể chàng đang cố tình kéo dài khoảnh khắc căng thẳng này. Lan nín thở, lồng ngực đau nhói, cảm giác như tim mình sắp nhảy khỏi lồng ngực. Tiêu Dĩnh dừng lại ngay trước mặt nàng, ánh mắt sâu thẳm khó đoán. Chàng không nói một lời, chỉ từ từ đưa tay đến mép khăn voan đỏ thêu phượng hoàng đang phủ kín gương mặt Lan.
Ngón tay thon dài của Tiêu Dĩnh khẽ chạm vào tấm vải, rồi nhẹ nhàng vén lên. Khăn voan từ từ rời khỏi trán, hé lộ vầng trán thanh tú, rồi đến đôi lông mày lá liễu được kẻ sắc nét. Ánh nến lung linh trong tân phòng hắt lên, khiến gương mặt Lan dần hiện rõ dưới ánh sáng mờ ảo. Lan cố gắng giữ cho hàng mi khẽ rung, đôi môi mím chặt, vành tai ửng hồng như một tân nương e lệ, thẹn thùng. Nàng cúi đầu thấp hơn một chút, không để Tiêu Dĩnh nhìn thấu sự sợ hãi tột độ đang gặm nhấm tâm can mình. Nàng đã được dặn dò kỹ lưỡng, phải diễn trọn vai, không để lộ dù chỉ một chút sơ hở nào.
Khoảnh khắc tấm khăn voan được vén lên hoàn toàn, gương mặt Lan trọn vẹn hiện ra trước mắt Tiêu Dĩnh. Đó là một gương mặt kiều diễm, đôi mắt to tròn long lanh, sống mũi thanh tú, môi anh đào chúm chím. Dung mạo Lan và tiểu thư quả thực có bảy phần tương tự, đặc biệt khi được trang điểm tỉ mỉ và che khuất dưới ánh nến mờ ảo. Tiêu Dĩnh vẫn im lặng, ánh mắt chàng lướt qua từng đường nét, từng chi tiết trên gương mặt Lan, dò xét tỉ mỉ. Lan cảm nhận rõ ánh nhìn như dao cạo đó, nàng tự nhủ, chỉ cần một sơ suất nhỏ, tất cả sẽ tan tành. Nàng vẫn cúi đầu, mi mắt khẽ cụp, cố gắng toát lên vẻ đoan trang, trinh bạch nhất có thể. Không có âm thanh nào ngoài tiếng nến cháy lách tách và tiếng tim Lan đập dồn dập.
Tiêu Dĩnh thu ánh mắt lại, cuối cùng rời khỏi gương mặt Lan. Một luồng khí căng thẳng chợt dịu xuống, nhưng chỉ trong tích tắc. Một tỳ nữ từ từ bước vào tân phòng, trên tay nâng khay bạc có đặt hai chén rượu giao bôi màu đỏ thắm. Hơi rượu nồng nàn lan tỏa, hòa vào mùi hương trầm thoang thoảng, càng khiến không gian thêm nặng nề.
Lan hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Nàng vươn tay, những ngón tay khẽ run rẩy, chạm vào thành chén ngọc. Sức nặng của chén rượu dường như còn nặng hơn cả tảng đá đè nén trái tim nàng. Cùng lúc đó, Tiêu Dĩnh cũng đưa tay ra. Ngón tay thon dài, mạnh mẽ của chàng lướt nhẹ qua mu bàn tay Lan khi cả hai cùng nắm lấy chén rượu.
Một luồng điện giật lạnh buốt chạy dọc cánh tay Lan, xuyên thẳng vào tận tim. Nàng giật nảy mình, theo bản năng muốn rụt tay lại, nhưng kịp thời kìm nén. Tiêu Dĩnh không biểu lộ cảm xúc gì, ánh mắt chàng vẫn trầm tĩnh như thường lệ, nhưng cú chạm vừa rồi lại mang theo một lực đạo dứt khoát, một sự mạnh mẽ tiềm ẩn mà Lan chưa từng cảm nhận được ở chàng. Sự đối lập đến đáng sợ này khiến Lan cảm thấy hoang mang tột độ. Đây không phải là vẻ thư sinh, phong độ mà nàng vẫn thường thấy.
Lan cố gắng ngước nhìn Tiêu Dĩnh, ánh mắt chàng sâu thẳm, khó đoán, như ẩn chứa một điều gì đó bí ẩn và nguy hiểm. Nàng cảm nhận rõ ràng rằng đêm tân hôn này sẽ không hề dễ dàng như nàng tưởng tượng, nỗi lo sợ cho đêm dài phía trước càng lúc càng lớn, nặng trĩu đè lên lồng ngực.
Tỳ nữ đã cúi đầu lui xuống, nhẹ nhàng khép cửa tân phòng, trả lại sự riêng tư cho đôi tân hôn. Tiêu Dĩnh đặt chén rượu giao bôi xuống bàn, ánh mắt chàng dán chặt vào Lan. Ánh nến lung linh trong phòng không thể che giấu đi sự thay đổi rõ rệt trong đôi mắt ấy. Chúng không còn vẻ trầm tĩnh, khó đoán nữa, mà thay vào đó là một ngọn lửa cuồng nhiệt bùng cháy, sắc bén như lưỡi dao, xuyên thẳng vào tâm can Lan.
Lan bỗng thấy lạnh sống lưng, một dự cảm không lành ập đến. Nàng lùi lại một bước theo bản năng, nhưng cơ thể bị thành giường chận lại. Tiêu Dĩnh không nói một lời, từng bước tiến lại gần. Mỗi bước chân của chàng đều mang theo một áp lực vô hình, đè nặng lên lồng ngực Lan. Nàng cảm thấy khó thở, mọi giác quan đều căng lên tột độ.
“Lan…” Tiêu Dĩnh gọi tên nàng, giọng nói trầm khàn, như tiếng kèn hiệu của một trận chiến sắp bắt đầu. Chàng vươn tay, không chờ đợi sự đồng ý, trực tiếp giữ lấy eo Lan, kéo nàng sát vào lòng. Cơ thể nàng run rẩy khi cảm nhận được hơi ấm và sức mạnh từ chàng.
Lan ngỡ ngàng, đôi mắt mở to nhìn vào khuôn mặt tuấn mỹ gần trong gang tấc. Mùi hương nam tính mạnh mẽ của Tiêu Dĩnh bao trùm lấy nàng, cuốn đi mọi suy nghĩ, mọi sự chống cự. Chàng cúi xuống, không một chút ngần ngại, hôn lấy bờ môi Lan. Nụ hôn không hề nhẹ nhàng, thăm dò, mà đầy bá đạo, chiếm hữu, như thể chàng muốn nuốt trọn nàng.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá mãnh liệt. Lan cảm thấy cơ thể mình như một chiếc lá nhỏ bị cuốn vào dòng xoáy của cơn bão. Nàng không thể thở, không thể chống cự, chỉ biết buông xuôi, cảm nhận từng đợt sóng cảm xúc mạnh mẽ từ Tiêu Dĩnh. Xương cốt nàng như muốn rã rời dưới sức ép của chàng.
Trong đầu Lan chợt loé lên một suy nghĩ đau đớn, nàng thầm rủa. “Cô gia… quá mức lợi hại.” Lời nhận định về sự cuồng nhiệt của tân khoa trạng nguyên bắt đầu trở thành một hiện thực tàn nhẫn và khó khăn tột độ đối với nàng. Lan không biết mình có thể chịu đựng được đến bao giờ.
Nụ hôn của Tiêu Dĩnh càng lúc càng sâu, càng lúc càng bá đạo. Hơi thở nóng bỏng của chàng phả vào mặt Lan, khiến nàng như say như mê. Chàng luồn tay xuống dưới xiêm y, từng tấc da thịt nàng đều run rẩy dưới sự đụng chạm táo bạo ấy. Lan cố sức gồng mình, bấu víu vào vạt áo chàng, móng tay nàng cào nhẹ vào lớp vải lụa, hằn lên những vết mờ.
Cơ thể Lan bị ép sát vào vòm ngực rắn chắc của Tiêu Dĩnh, nàng cảm nhận rõ nhịp đập mãnh liệt của trái tim chàng, cũng như sức nóng đang lan tỏa khắp người mình. Tiêu Dĩnh không vội vàng, nhưng mỗi động tác đều dứt khoát, mạnh mẽ, như muốn khẳng định sự chiếm hữu tuyệt đối. Lan, trong giây phút hoảng loạn, chỉ còn biết cắn chặt môi, cố gắng nuốt xuống những tiếng thở dốc, những tiếng rên rỉ đang chực chờ bật ra. Máu tanh nhẹ xộc lên khoang miệng khi răng nàng nghiến sâu vào làn môi mỏng.
Nhưng sự kìm nén ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Sức mạnh và sự cuồng nhiệt của Tiêu Dĩnh vượt xa mọi tưởng tượng của nàng. Từng đợt sóng khoái cảm xen lẫn đau đớn ập tới, nhấn chìm lý trí của Lan. Xương cốt nàng như muốn rời ra từng mảnh, thân thể mềm nhũn, bất lực trước sức công phá của người đàn ông trước mặt. Đôi mắt nàng đẫm lệ, quay cuồng trong bóng tối mịt mờ của dục vọng.
Một tiếng nức nở bật ra khỏi cổ họng, rồi nhanh chóng bị tiếng thở hổn hển của Tiêu Dĩnh át đi. Chàng càng thêm cuồng nhiệt, càng thêm mãnh liệt, như muốn rút cạn sinh khí của nàng. Lan giật bắn người, một tiếng kêu thét đau đớn rồi lại nhanh chóng biến thành những tiếng rên rỉ, thút thít, rồi dần dà là tiếng khóc không thành tiếng. Nàng đã không còn sức để kìm nén, để che giấu. Cả cơ thể Lan như bị xé toạc, rồi lại được hàn gắn, trong một vòng luẩn quẩn của sự dày vò và thăng hoa.
Tiếng kêu của Lan ban đầu còn vang vọng trong tân phòng, rồi dần dần trở nên khản đặc, yếu ớt. Giọng nói của nàng đứt quãng, từng tiếng “a… a…” ngắt quãng, run rẩy, chìm vào bóng đêm và tiếng thở dốc của Tiêu Dĩnh. Toàn thân nàng tê dại, kiệt sức, chỉ còn biết bám víu vào vai chàng, mặc cho những đợt sóng dữ dội tiếp tục ập đến không ngừng. Đêm tân hôn vẫn còn rất dài.
Đồng hồ điểm canh đã lâu. Có lẽ đã quá canh hai, và đang chầm chậm trôi về canh ba. Sự nồng nhiệt ban đầu của Tiêu Dĩnh đã dần biến thành một bài kiểm tra sức chịu đựng tàn khốc đối với Lan. Thân thể nàng, từng run rẩy với sự pha trộn của sợ hãi và những cảm giác mới lạ, giờ chỉ còn là một khối đau nhức, một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng từ đầu đến chân. Mỗi thớ cơ bắp đều gào thét phản đối, mọi khớp xương như muốn rời ra từng mảnh sau vô vàn lần bị kéo căng và ép chặt. Lan cắn chặt môi, vị máu tanh đã trở nên quen thuộc, nhưng giờ đây ngay cả hành động ấy cũng không còn đủ sức để xoa dịu nỗi đau thể xác đang giày vò nàng.
Giọng Lan đã khản đặc từ lâu. Những tiếng nức nở, tiếng rên rỉ yếu ớt của nàng giờ chỉ là những hơi thở đứt quãng, thoi thóp thoát ra khỏi cổ họng cháy rát. Đôi mắt nàng không còn nhìn rõ bất cứ thứ gì trong bóng tối mịt mờ của tân phòng, chỉ cảm nhận được bóng hình vạm vỡ của Tiêu Dĩnh vẫn sừng sững trên người mình, không chút suy suyển. Chàng vẫn cuồng nhiệt, vẫn mạnh mẽ như ban đầu, thậm chí còn hơn thế nữa, như một cơn bão không có hồi kết. Hơi thở của chàng vẫn dồn dập, nóng bỏng, nhưng không còn là thứ khiến Lan say mê hay run rẩy nữa; đó là hơi thở của một kẻ đang rút cạn sinh lực cuối cùng của nàng.
Lan cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bé bị cuốn vào giữa đại dương cuồng nộ, không thể chống cự, không thể cầu cứu, chỉ có thể mặc cho số phận định đoạt. Từng đợt sóng dục vọng của Tiêu Dĩnh vẫn không ngừng ập đến, nhấn chìm nàng vào vực sâu của sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Đầu óc Lan quay cuồng, một lớp sương mù dày đặc bao phủ mọi giác quan. Nàng ước gì mình có thể ngất đi, có thể trốn thoát khỏi cơn ác mộng kéo dài không ngừng này. Nhưng dường như ngay cả quyền được ngất xỉu cũng bị tước đoạt khỏi nàng.
Trời đã vào tam canh. Tiếng canh trống xa xa vọng lại, nghe như một lời chế giễu cho sự khốn khổ của Lan. Nàng hoàn toàn kiệt sức. Lực bám víu trên vai Tiêu Dĩnh đã buông lỏng tự lúc nào. Chỉ còn là thân thể mềm nhũn, vô lực nằm đó, chấp nhận mọi sự. Tiêu Dĩnh vẫn không có dấu hiệu dừng lại. Chàng vẫn tiếp tục, với một sự bền bỉ đáng kinh ngạc, với một dục vọng không đáy, như thể muốn xé toạc linh hồn nàng, biến nàng thành một phần của chàng. Lan chìm sâu vào sự tuyệt vọng cùng cực, nhận ra rằng đêm tân hôn này, đối với nàng, chẳng khác nào một màn tra tấn không hồi kết.
Từng đợt sóng cuồng nhiệt của Tiêu Dĩnh cuối cùng cũng thưa dần, nhịp độ chậm lại tựa hồ một cơn bão đã càn quét qua và đang tan dần vào hư vô. Hơi thở nóng bỏng trên gáy Lan dần trở nên nặng nề, tiếng hít thở dồn dập chuyển thành những hơi thở dài, sâu và đều đặn. Lực siết trên eo nàng buông lỏng, thân hình vạm vỡ của chàng không còn đè nặng như một tảng đá, mà trở nên mềm mại, thả lỏng hoàn toàn. Lan nằm bất động, dường như cũng chìm vào cõi chết theo sự kiệt quệ của mình, nhưng từng giác quan của nàng vẫn căng như dây đàn, cố gắng nhận biết dù chỉ là một dấu hiệu nhỏ nhất.
Thời gian trôi qua, chậm chạp và khắc nghiệt. Những tiếng thở đều đặn của Tiêu Dĩnh như một lời khẳng định không thể chối cãi. Hắn đã chìm vào giấc ngủ sâu. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy tân phòng, chỉ còn tiếng tim Lan đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy vọt ra ngoài. Nàng đợi thêm một lúc, hai lúc, để chắc chắn không phải là một giấc ngủ nông. Tiêu Dĩnh vẫn không động đậy, hơi thở vẫn đều đều, nặng nề.
Một tia hy vọng mong manh bùng lên trong tâm trí Lan, tựa như đốm lửa nhỏ trong đêm tối mịt mùng. “Cơ hội,” nàng thầm nghĩ, “cơ hội nghìn vàng.” Cơ thể Lan run rẩy không kiểm soát, không phải vì sợ hãi, mà là vì một nguồn năng lượng đột ngột trỗi dậy, một khát khao được thoát ra khỏi vòng tay của “hổ dữ” này. Nàng cảm thấy từng thớ cơ bắp đau nhức, nhưng ý chí cầu sinh mạnh mẽ hơn tất thảy. Ánh mắt nàng mở to trong bóng tối, dù chẳng nhìn rõ gì, nhưng tràn đầy quyết tâm. Nàng phải thoát. Ngay bây giờ.
Lan cố gắng giữ nhịp thở đều đặn, mỗi hơi thở ra đều nhẹ bẫng như sợ hãi làm vỡ tan không khí tĩnh mịch của tân phòng. Nàng khẽ thử nhúc nhích ngón tay, một chuyển động nhỏ đến mức gần như vô hình. Cánh tay Tiêu Dĩnh vẫn siết chặt ngang eo Lan, hơi thở đều đều phả vào gáy nàng, ấm nóng và nặng nề. Hắn vẫn say ngủ.
Tim Lan đập thình thịch, một trống giục loạn xạ trong lồng ngực. Nàng cảm thấy như mạch máu đang căng ra, có thể vỡ tung bất cứ lúc nào. Từ từ, từng chút một, Lan bắt đầu dịch chuyển. Đầu tiên là một ngón chân, rồi đến cả bàn chân, nhẹ nhàng lướt trên tấm đệm lụa. Nàng tưởng tượng mình là một con rắn, đang cố gắng lột bỏ lớp da cũ, không một tiếng động, không một sự rung động.
Cánh tay trái của nàng, bị đè nặng dưới thân Tiêu Dĩnh, đau nhức đến tê dại. Lan nhắm chặt mắt, cắn răng chịu đựng, từ từ kéo nó ra. Mỗi milimet dịch chuyển là một thử thách. Da thịt ma sát khẽ khàng, tựa như âm thanh của lụa là cọ vào nhau, nhưng trong thính giác căng như dây đàn của Lan, nó lại như tiếng sấm rền. Nàng nín thở, lắng nghe. Tiêu Dĩnh vẫn không động đậy, hơi thở vẫn đều đều.
Một tia hy vọng le lói, nàng tiếp tục. Cả thân trên được giải thoát một chút, Lan có thể cảm nhận được không khí lạnh lẽo chạm vào làn da trần. Nhưng vòng tay kia vẫn là một xiềng xích vững chắc. Nàng cần phải nhấc người lên, nhưng lại sợ hãi, chỉ cần một động tác mạnh hơn, Tiêu Dĩnh sẽ thức giấc. Kế hoạch của nàng sẽ sụp đổ, và Lan sẽ phải đối mặt với một con “hổ dữ” vừa tỉnh giấc. Cái suy nghĩ đó làm toàn thân nàng cứng đờ.
Lan hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, dồn hết sức lực còn lại vào đôi chân, từ từ chống xuống mặt giường. Vòng tay Tiêu Dĩnh vẫn như gọng kìm siết chặt, nhưng giờ đây đã lỏng hơn một chút khi Lan đã dịch chuyển được một phần đáng kể cơ thể. Nàng từ từ nâng mình lên, từng chút một, như đang kéo lê một tảng đá nặng. Tiếng lụa sột soạt khẽ khàng dưới thân, mỗi âm thanh nhỏ đều khiến tim Lan nhảy lên thót. Hơi thở Tiêu Dĩnh vẫn đều, nhưng giờ đây, Lan cảm thấy áp lực từ cơ thể hắn đã giảm đi đáng kể.
Cuối cùng, với một nỗ lực gần như tuyệt vọng, Lan nhấc bổng mình lên. Không có tiếng động nào quá lớn. Vòng tay của Tiêu Dĩnh trượt khỏi eo Lan, rơi xuống tấm đệm một cách vô lực. Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm đột ngột và choáng váng. Đôi chân trần của Lan chạm xuống nền gạch xanh lạnh buốt của tân phòng. Cảm giác buốt giá xuyên thấu lòng bàn chân, giúp nàng tỉnh táo hơn đôi chút. Lan thở phào một hơi, dù rất nhẹ, rồi vội vàng rón rén bước từng bước nhỏ, định len lén rời khỏi chiếc giường.
Bỗng nhiên, một tiếng thì thầm “ẩm ướt” và đầy ẩn ý vang lên sát bên tai Lan, khiến toàn thân nàng đông cứng tại chỗ.
“Nàng muốn đi đâu, phu nhân?”
Giọng nói ấy không phải là tiếng ngáy đều đều như Lan vẫn nghe. Nó trầm thấp, khàn khàn, và mang theo một sự chế giễu lạnh lẽo. Cảm giác lạnh buốt không còn chỉ ở dưới chân nữa, nó chạy dọc sống lưng Lan, lên đến tận gáy, khiến mọi sợi lông trên cơ thể nàng dựng đứng. Tim Lan ngừng đập. Toàn thân nàng đông cứng, không dám nhúc nhích dù chỉ một đầu ngón tay. Lan cảm thấy hơi thở nóng bỏng của Tiêu Dĩnh phả vào vành tai mình, gần đến mức nàng có thể cảm nhận được từng làn hơi ẩm ướt. Hắn không hề ngủ say. Hắn đã tỉnh từ bao giờ? Hắn đã nghe thấy gì? Hay hắn đã tỉnh từ lâu và cố tình giả vờ ngủ?
Lan đứng như trời trồng, cảm giác buốt giá dưới chân nàng giờ đã lan khắp cơ thể, xuyên thấu từng thớ thịt. Hơi thở nóng ấm của Tiêu Dĩnh vẫn phả vào vành tai Lan, nhưng giờ đây nó không còn là dấu hiệu của sự bình yên mà là một lời tuyên án lạnh lẽo. Nàng không dám quay đầu lại, không dám nhúc nhích dù chỉ một đầu ngón tay, cảm giác như nếu nàng cử động, toàn bộ thế giới của mình sẽ sụp đổ.
Rồi, một tiếng thì thầm khác, “ẩm ướt” và đầy ẩn ý, lại vang lên, gần như lướt qua sợi tóc mai của Lan.
TIÊU DĨNH
(Giọng khàn khàn, mỉa mai, như đang trêu đùa)
Nương tử… lại thêm một lần nữa?
Lan nghe thấy, mọi thứ trong nàng như sụp đổ. Câu hỏi ấy, mang theo sự chế giễu sâu cay, sự hiểu biết mà nàng không thể lý giải, khiến tim Lan như ngừng đập. Toàn thân nàng tê liệt bởi nỗi kinh hoàng tột độ. Hắn đã biết bao lâu rồi? Hắn biết gì? Hắn đang muốn làm gì? Nàng không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy, không dám đối mặt với sự thật khủng khiếp đang phơi bày. Đôi mắt Lan trân trân nhìn vào khoảng không phía trước, bóng tối mịt mùng của tân phòng dường như đang nuốt chửng nàng. Một giọt mồ hôi lạnh rịn ra trên thái dương, lăn xuống gò má. Nàng cảm thấy một cánh tay rắn chắc, không hề vội vã, từ từ vươn tới.
Cánh tay rắn chắc ấy không còn từ từ nữa. Nó vồ lấy eo Lan, không phải nhẹ nhàng vuốt ve mà là một cú siết mạnh mẽ, đầy dứt khoát. Nàng bị kéo ngược lại, lưng va vào lồng ngực vạm vỡ của Tiêu Dĩnh, cơ thể gần như nhấc bổng khỏi nền gạch lạnh buốt. Lan chưa kịp định thần, chưa kịp thốt ra một tiếng, nàng đã cảm thấy mình bị xoay nhẹ, rồi bị đặt phịch xuống tấm chăn mềm mại trên giường.
Trong bóng đêm tĩnh mịch, đôi mắt Tiêu Dĩnh đột ngột mở to. Ánh mắt ấy sâu thẳm như vực thẳm, không còn chút mơ màng của kẻ say ngủ mà tràn ngập vẻ tinh ranh, sự tính toán lạnh lùng và một dục vọng chiếm hữu đáng sợ. Gương mặt tuấn mỹ của hắn giờ đây như một chiếc mặt nạ che giấu hàng ngàn bí mật tăm tối. Tim Lan đập thình thịch, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng nàng. Nàng không phải đang đối mặt với một tân lang cuồng nhiệt, mà là một con thú săn mồi đang ẩn mình chờ đợi. Nguy hiểm, Lan nhận ra, nguy hiểm đang rình rập, còn đáng sợ hơn cả cái chết.
TIÊU DĨNH
(Giọng thì thầm, nhưng không còn chút mỉa mai trêu đùa, thay vào đó là sự lạnh lẽo và dứt khoát)
Nương tử… nàng định trốn đi đâu?
Hơi thở nóng bỏng của hắn phả vào gáy Lan, kéo theo một mùi rượu nồng nặc và cả mùi đàn hương thoang thoảng. Tiêu Dĩnh không chờ Lan trả lời, hắn nhanh chóng nghiêng người, áp sát hơn nữa. Bàn tay còn lại của hắn nhẹ nhàng vươn lên, chạm vào gò má Lan, rồi vuốt ve đến cằm, ép nàng phải đối mặt với ánh mắt như chim ưng của hắn. Lan muốn né tránh, nhưng cơ thể nàng như bị đông cứng bởi nỗi sợ hãi tột độ. Hắn đã biết, Lan chợt nghĩ. Hắn biết tất cả mọi chuyện. Và giờ, hắn đang muốn làm gì?
Tiêu Dĩnh giữ chặt cằm Lan, ép nàng đối diện với ánh mắt sắc lạnh của hắn. Trong khoảnh khắc ấy, mọi nghi ngờ trong lòng Lan tan biến. Nàng không còn chút ảo tưởng nào rằng mình đã lừa được hắn. Trái tim nàng co thắt lại, đập loạn xạ như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Hắn biết. Hắn biết tất cả.
TIÊU DĨNH
(Giọng nói thì thầm, như một con rắn rết uốn lượn bên tai, lạnh lẽo đến tận xương tủy)
Nàng nghĩ ta không nhận ra sao? Một nha hoàn… lại dám mạo danh tiểu thư của phủ ta? Gan lớn thật!
Bàn tay Tiêu Dĩnh bỗng siết chặt hơn vào cằm Lan, khiến nàng đau điếng. Nàng cố gắng giãy giụa, nhưng cơ thể bị hắn ghì chặt, không tài nào nhúc nhích. Ánh mắt hắn lướt dọc gương mặt Lan, từ đôi mắt hoảng loạn đến đôi môi tái nhợt, rồi dừng lại ở vết sẹo mờ trên thái dương phải của nàng – một dấu vết mà chỉ người thân cận nhất mới biết, và là điều mà mọi thợ trang điểm đều cố gắng che giấu kỹ càng. Hắn đã phát hiện ra bí mật cuối cùng.
Lan tuyệt vọng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Tiêu Dĩnh, đôi mắt không còn bất kỳ sự say sưa hay mềm yếu nào, chỉ còn lại sự tàn nhẫn và dục vọng đáng sợ. Nàng nhận ra mình đã thất bại thảm hại. Tất cả sự cố gắng, sự chịu đựng của nàng đêm nay đều trở thành trò cười. Kế sách “Lý thay Đào” đã bị phơi bày. Phu nhân, tiểu thư, và giờ là chính Lan – tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của tên trạng nguyên tuấn mỹ nhưng độc địa này. Số phận của nàng giờ đây không còn thuộc về nàng nữa. Nàng như rơi vào một vực sâu không đáy, xung quanh là bóng tối mịt mùng, không một tia sáng, không một lối thoát. Tương lai mịt mờ, chỉ toàn là bất trắc và nỗi kinh hoàng. Tiêu Dĩnh sẽ làm gì với nàng? Điều gì đang chờ đợi nàng? Nàng không dám nghĩ tới.
TIÊU DĨNH
(Nụ cười nhếch mép tàn độc hiện rõ trên gương mặt tuấn mỹ, hắn kéo Lan lại gần hơn, hơi thở nóng bỏng phả vào tai nàng)
Nàng có vẻ sợ hãi… Đừng lo, đêm còn dài mà. Ta sẽ cho nàng biết… thế nào là tân hôn.
Lan rùng mình. Nàng không còn sức để phản kháng. Cánh tay Tiêu Dĩnh vươn xuống, xé toạc nhẹ nhàng lớp áo cưới mỏng manh của Lan, để lộ làn da trắng nõn. Tiếng vải xé rách như tiếng sét đánh ngang tai, kéo nàng về thực tại nghiệt ngã. Nàng đã bị phát hiện. Nàng đã hoàn toàn nằm trong tay hắn.
Trong tân phòng, tiếng vải xé rách của Lan đã chìm vào màn đêm tĩnh mịch, thay vào đó là những tiếng động mập mờ, nghẹn ngào mà chỉ người trong cuộc mới thấu. Ngoài hiên, gió đêm heo hút thổi qua những rặng tre, lay động bóng tối. Một bóng người nhỏ nhắn, khoác trên mình bộ y phục tỳ nữ giản dị, lặng lẽ đứng tựa vào cột, tai lắng nghe động tĩnh từ bên trong. Đó chính là Tiểu thư.
Nàng đứng đó, làn gió lạnh buốt không thể làm lay chuyển sự tập trung trên gương mặt. Đôi mắt nàng dán chặt vào cánh cửa tân phòng, nơi ánh đèn lờ mờ hắt ra kẽ cửa, như thể muốn xuyên thấu vào bên trong để nhìn rõ mọi chuyện. Một nụ cười tự mãn khẽ nhếch trên môi Tiểu thư. Kế hoạch “Lý thay Đào” đã thành công một nửa. Nàng đã tránh được cơn ác mộng tân hôn với một người đàn ông xa lạ, tránh được việc bí mật mất trinh tiết bị bại lộ. Sự sỉ nhục, nỗi sợ hãi mà nàng đã phải chịu đựng bấy lâu dường như đã được gột rửa bằng sự hy sinh của Lan.
Thế nhưng, sâu thẳm trong ánh mắt Tiểu thư, một tia lo lắng chợt lóe lên, rồi nhanh chóng bị bao phủ bởi sự ghen tị đến bỏng rát. Tiêu Dĩnh, chàng trạng nguyên tuấn mỹ, xuất thân danh môn, người mà bao cô gái mơ ước, đang ở bên trong. Hắn mạnh mẽ, cuồng nhiệt như lời đồn. Nàng biết. Nàng đã nghe những tiếng động mờ nhạt ấy. Trái tim Tiểu thư co thắt lại. Là Lan, nha hoàn của nàng, kẻ có dung mạo bảy phần tương tự nàng, đang được trải qua đêm tân hôn mà đáng lẽ ra phải thuộc về nàng. Nàng vừa hả hê vì đã đẩy được gánh nặng, lại vừa ghen tức đến điên dại khi nghĩ đến cảnh tượng Tiêu Dĩnh đang nồng nhiệt với Lan. Nàng hình dung ra gương mặt Lan đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, và đôi tay Tiêu Dĩnh vuốt ve trên làn da non mịn của nha hoàn.
Một cảm giác phức tạp dâng trào trong lòng Tiểu thư, hòa lẫn giữa sự nhẹ nhõm, đắc ý, và nỗi uất hận không tên. Nàng thầm nghĩ, dù sao thì Lan cũng chỉ là một nha hoàn thấp kém. Đêm nay, nàng ta có được vinh hoa phú quý một đêm, thì cũng phải trả giá bằng thân phận bèo bọt của mình. Dù có được Tiêu Dĩnh, nàng ta cũng không bao giờ có được danh phận tiểu thư. Nàng ta vẫn mãi mãi chỉ là một công cụ, một quân cờ trong tay Phu nhân và nàng.
Tiểu thư khẽ thở dài, bóng đêm càng lúc càng sâu. Tiếng động từ trong tân phòng dường như đã lắng xuống, hoặc ít nhất là nàng không còn nghe rõ nữa. Nàng rời khỏi vị trí ẩn nấp, bước đi nhẹ nhàng trên hành lang đá lạnh lẽo. Trăng đã lên cao, soi rọi vạn vật trong phủ. Dù đã thoát khỏi một kiếp nạn, nhưng lòng nàng vẫn nặng trĩu những suy tính và lo toan. Mọi thứ đã diễn ra theo kế hoạch, nhưng liệu có thực sự kết thúc ở đây? Hay đây chỉ là khởi đầu cho một mớ rắc rối mới, một vòng xoáy âm mưu và trả giá không hồi kết? Nàng không biết. Chỉ có thời gian mới có thể trả lời. Đêm tân hôn của Tiêu Dĩnh và “Tiểu thư” vẫn còn dài, và số phận của Lan, của nàng, của cả phủ này, vẫn còn là một ẩn số mịt mờ dưới ánh trăng.
Đôi khi, cuộc đời thật trớ trêu, một bước ngoặt nhỏ có thể thay đổi số phận của cả một đời người. Dù xuất thân cao quý hay thấp hèn, mỗi người đều phải đối mặt với những thử thách, những lựa chọn nghiệt ngã. Những toan tính, những mưu mô dù có thành công đến mấy, cuối cùng cũng phải đối mặt với cái giá của nó. Bài học về sự tham lam, ghen tị, hay sự tự mãn thường đến muộn màng, sau khi những vết thương đã hằn sâu. Có lẽ, trong mỗi chúng ta, đều có một góc khuất cần được soi rọi, một tiếng lòng cần được lắng nghe. Chỉ khi đối diện với chính bản thân mình, ta mới tìm thấy sự bình yên thực sự, và nhận ra rằng, những giá trị đích thực không nằm ở danh vọng, quyền lực, mà nằm ở sự thấu hiểu, lòng bao dung và tình yêu thương. Rồi một ngày, khi mọi sóng gió đã qua đi, ta sẽ nhận ra rằng, điều quan trọng nhất không phải là ta đã chiến thắng những ai, mà là ta đã vượt qua chính mình như thế nào.

