Biết được số phòng 502 chồng hẹn với nh:ân t:nh chị vợ cao tay đến trước một bước n:ằm đợi, khi chồng bước đến thì vở kịch hay bắt đầu và c:ái k:ết không thể nào ấn tượng hơn….
Tôi nhìn dòng tin nhắn trên màn hình điện thoại của chồng, lòng lạnh ngắt như tro tàn: “Phòng 502, khách sạn G. Plaza, 8 giờ tối. Em mặc bộ váy ng::ủ anh tặng nhé. Meow meow.” Chồng tôi – Kiên – vẫn đang huýt sáo trong phòng t::ắm, xịt nước hoa thơm phức, chuẩn bị cho “cuộc họp khẩn với đối tác nước ngoài”. Anh ta không hề biết rằng, chiếc iPhone đời mới anh ta vừa mua tặng tôi tuần trước đã được đồng bộ hóa iCloud với máy anh ta – một sơ hở ch::ết người của những kẻ vừa muốn ăn vụng vừa muốn làm màu với vợ.
Tôi không khóc. Nước mắt của đàn bà bị phản bội chỉ làm nhòe đi lớp trang điểm chứ không rửa sạch được sự d:ơ b:ẩn của đàn ông. Tôi tô lại son môi màu đỏ rư:;ợu, chọn một chiếc váy đen xẻ tà quyến rũ nhất, xách túi và bước ra khỏi nhà trước Kiên 30 phút.
“Em đi đâu đấy?” – Tiếng Kiên vọng ra từ phòng tắ:;m. “Em đi spa, hôm nay về muộn chút nhé chồng yêu.” – Tôi đáp lại, giọng ngọt ngào không một gợn sóng.
19:45 – Tại phòng 502.
Tôi dùng thẻ phòng dự phòng (mà tôi đã khéo léo lấy được nhờ “tiền trả::m hậu tấu” với cô lễ tân vốn là em họ xa của bạn thân tôi) để vào trước. Căn phòng sang trọng, ánh đèn vàng mờ ảo. Trên bàn đã đặt sẵn một ch::ai rư:;ợu va:;ng đỏ và hai chiếc ly pha lê. Có vẻ ả nhân tình này cũng rất biết hưởng thụ.
Tôi không bật đèn sáng. Tôi kéo rèm cửa lại, chỉ để ánh sáng lờ mờ từ đèn ng:ủ hắt lên. Tôi ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, quay lưng lại phía cửa ra vào, tay cầm ly rượu vang lắc nhẹ. Tôi nhắn một tin cho ả nhân tình (từ số máy lạ mà tôi đã chuẩn bị): “Kế hoạch thay đổi. Anh bận đ:ột xu:ất, em không cần đến nữa. Anh đã chuyển khoản bù đắp 10 triệu vào tài khoản. Đừng gọi lại, vợ anh đang nghi ngờ.”
Tin nhắn báo “Đã xem”. Ả ta – một cô si:nh vi:ên thực tập ham tiền – chắc chắn sẽ chọn 10 triệu và một buổi tối rảnh rỗi thay vì đến phục vụ một lã:o g:ià U40. Sân khấu giờ chỉ còn mình tôi. Tôi đợi diễn viên chính xuất hiện.
20:05.
Tiếng tít thẻ từ vang lên khô khốc. Cánh cửa mở ra. Mùi nước hoa Dior Sauvage nồng nặc x:ộc vào – mùi hương mà tôi từng rất yêu thích, giờ đây lại khiến tôi b:uồn n:ôn. Kiên bước vào, hăm hở khóa trái cửa. Thấy bóng người phụ nữ trên giư::ờng, anh ta cười khúc khích, giọng nói trở nên nhã:o nho:ét đầy d:;ục v:;ọng: “B:;é cư:;ng đến sớm thế? Anh nhớ cái e:o nhỏ của em quá. Nào, quay lại đây để anh ‘ph::ạt’ vì t:;ội làm anh mong cả ngày nay nào.”… xem tiếp dưới bình luận…👇👇
Kiên cười khúc khích, giọng nói trở nên nhão nhoét đầy dục vọng: “Bé cưng đến sớm thế? Anh nhớ cái eo nhỏ của em quá. Nào, quay lại đây để anh ‘phạt’ vì tội làm anh mong cả ngày nay nào.” Anh ta rảo bước đến gần chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, nơi Vy vẫn đang ngồi bất động, bóng lưng mảnh mai chìm trong ánh đèn lờ mờ. Mùi nước hoa Dior Sauvage hòa quyện với hơi thở nóng hổi của men rượu phả vào không khí, khiến Vy khẽ rùng mình. Kiên đưa bàn tay nóng vội đặt lên vai Vy, vuốt nhẹ xuống cánh tay trần. “Đừng ngại ngùng thế chứ, bé cưng,” anh ta thì thầm, giọng khàn đặc đầy ham muốn, “Anh đợi em cả ngày rồi.” Bàn tay hư hỏng của Kiên bắt đầu lần mò xuống eo Vy. Vy siết chặt ly rượu trong tay, cảm nhận sự ghê tởm dâng lên cuồn cuộn. Cô vẫn giữ nguyên tư thế quay lưng, từng thớ thịt căng cứng, kiềm chế mọi cảm xúc đang sôi sục bên trong. Cô nhắm mắt lại, cố gắng giữ hơi thở đều đặn, chờ đợi khoảnh khắc quyết định, khoảnh khắc mà Kiên sẽ vĩnh viễn không bao giờ quên. Toàn bộ cơ thể Vy là một bó dây thần kinh đang chờ bung nổ. Cô biết, chỉ còn vài giây nữa thôi.
Kiên khẽ cúi xuống, vùi mặt vào mái tóc mượt mà, định đặt lên đó một nụ hôn tràn đầy dục vọng. Nhưng ngay lập tức, một cảm giác lạ lẫm, không quen thuộc chạy dọc sống lưng anh. Mùi hương này… lạ quá. Không phải mùi nước hoa Nhân tình hay dùng. Nó nồng nàn và sắc sảo hơn rất nhiều. Kiên giật bắn người, cái khựng lại đột ngột khiến anh ta cau mày, sự bối rối bắt đầu len lỏi. Bàn tay đang vuốt ve chợt siết chặt. Anh ta lẩm bẩm, cố gắng xoay người phụ nữ lại. “Khoan đã… mùi hương này… em không phải là…” Giọng Kiên biến sắc rõ rệt, sự bối rối, pha lẫn chút sợ hãi, hiện rõ trên gương mặt anh ta. Vy vẫn bất động, tựa như một bức tượng, giữ vững từng thớ cơ trên cơ thể. Cô biết, màn kịch sắp sửa đến hồi cao trào.
Kiên siết chặt vai người phụ nữ, ráng sức xoay cô ta lại. Lúc này, Vy mới chậm rãi cựa quậy, từng chút một xoay chiếc ghế bành quanh trục của nó. Ánh sáng vàng vọt từ đèn ngủ hắt lên khuôn mặt Vy, vốn đang bình thản đến rợn người. Đôi mắt Vy sắc lạnh như lưỡi dao găm, không một chút ấm áp, trực tiếp đâm thẳng vào Kiên.
VY
(Giọng Vy trầm, lạnh băng, ẩn chứa sự mỉa mai tột độ)
Ngạc nhiên lắm sao, chồng yêu?
Kiên đứng sững như trời trồng. Đôi mắt anh ta mở to đến tột cùng, con ngươi co lại thành một chấm nhỏ. Khuôn mặt Kiên cắt không còn một giọt máu, trắng bệch như tờ giấy. Anh ta lùi lại một bước, như thể vừa nhìn thấy ma quỷ. Người phụ nữ trước mặt, với chiếc váy đen xẻ tà quyến rũ đang ôm sát cơ thể, và ánh mắt đầy hờn giận kia… chính là Vy, vợ của anh ta.
Kiên lùi lại vài bước, đôi chân anh ta như muốn khuỵu xuống. Sự kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt, khiến Kiên trông thảm hại hơn bao giờ hết. Anh ta há hốc mồm, lắp bắp, cố gắng tìm kiếm bất kỳ lời nào để chống đỡ trước hiện thực phũ phàng đang bày ra trước mắt.
KIÊN
(Giọng Kiên run rẩy, đầy hoảng loạn)
Vy… em… em làm gì ở đây? Không phải… không phải như em nghĩ đâu! Anh có thể… anh có thể giải thích mà…
Vy vẫn ngồi yên vị trên chiếc ghế bành, chiếc váy đen xẻ tà quyến rũ ôm sát cơ thể cô. Ánh mắt Vy lạnh như băng, không chút gợn sóng hay sự lay động nào trước sự bối rối, sợ hãi đến cực điểm của người chồng. Cô nhìn xoáy vào Kiên, như thể đang nhìn một kẻ xa lạ, hoặc một con vật nhỏ đang vùng vẫy trong tuyệt vọng. Sự im lặng của Vy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời buộc tội nào.
Vy chậm rãi đứng dậy, động tác duyên dáng nhưng đầy đe dọa. Cô với tay lấy chai rượu vang đỏ đã được mở sẵn trên bàn trà, rót đầy vào chiếc ly pha lê còn lại, tiếng chất lỏng sóng sánh nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt. Ly rượu sóng sánh sắc đỏ như máu, cô cầm ly bằng hai ngón tay thon dài, đưa về phía Kiên.
VY
(Giọng Vy vang lên, sắc lạnh và đầy mỉa mai, từng chữ như đâm thẳng vào tim Kiên)
Vở kịch của anh hay lắm, nhưng em đã xem trước rồi. Uống một ly cho tỉnh táo đi, Kiên.
Kiên lùi thêm một bước, đôi mắt anh ta dán chặt vào ly rượu Vy đang đưa ra, như thể đó là một thứ thuốc độc chứ không phải thức uống. Anh ta run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, bàn tay nắm chặt, không dám đưa ra nhận lấy ly rượu từ tay người vợ. Cái nhìn của Vy quá đáng sợ, lời nói của cô như lưỡi dao cắt ngọt sự giả dối của anh ta.
Vy không còn giữ ly rượu trước mặt Kiên nữa. Cô thu tay về, đặt ly pha lê xuống bàn trà một cách dứt khoát, tạo nên tiếng cụng khe khẽ nhưng đủ để Kiên giật mình. Ánh mắt Vy xoáy sâu vào Kiên, không một chút khoan nhượng. Cô chậm rãi rút chiếc điện thoại đời mới từ chiếc túi xách đang vắt hờ trên ghế sofa, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình.
VY
(Giọng điệu lạnh lùng, từng chữ như đóng đinh vào không khí)
Anh tặng cô ta chiếc iPhone mới, còn cô ta thì ‘trả ơn’ anh bằng cách đồng bộ iCloud. Quả là một mối quan hệ ‘sòng phẳng’.
Kiên trợn mắt, toàn thân cứng đờ. Anh ta không thể tin nổi những gì mình đang nghe. Vy đã biết… Vy biết tất cả. Cô ta đã xem được những gì?
Vy không chờ Kiên kịp phản ứng. Cô đưa màn hình điện thoại về phía anh ta. Trên đó hiện rõ tin nhắn với biểu tượng trái tim và dòng chữ “Meow meow” cùng tên người gửi là Kiên.
VY
(Giọng Vy nhỏ dần, nhưng sức sát thương lại tăng lên gấp bội, đầy sự chế giễu)
Tin nhắn “Meow meow” này, anh định “meow” với ai đây, Kiên? Với cô sinh viên thực tập ham tiền kia à? Hay anh định biến thành mèo để cào cấu trái tim em ra thành từng mảnh?
Kiên cứng họng, toàn thân như bị đóng băng. Anh ta không thể thốt ra một lời nào để biện minh. Khuôn mặt Kiên từ tái nhợt chuyển sang đỏ bừng vì xấu hổ, tột độ. Anh ta cúi gằm mặt xuống, tránh né ánh mắt như dao găm của Vy, mọi sự giả dối, mọi sự lươn lẹo đều đã bị phơi bày trắng trợn.
VY
(Thở dài một tiếng đầy khinh miệt, như thể đang nói chuyện với một đứa trẻ hư)
Anh nghĩ mọi thứ diễn ra ngẫu nhiên ư? Anh nghĩ Vy này là một con ngốc, chỉ biết sống trong nhung lụa mà không biết gì về thế giới ngoài kia sao?
Vy đặt chiếc điện thoại xuống bàn trà, cầm ly rượu rỗng lên xoay nhẹ trên tay, ánh mắt vẫn không rời Kiên.
VY
Anh đã đặt phòng 502 ở khách sạn G. Plaza, đúng không? Với lý do là một cuộc họp đột xuất của công ty, cần chỗ yên tĩnh để chuẩn bị hồ sơ. Nghe có vẻ hợp lý nhỉ?
Kiên ngẩng phắt dậy, sững sờ. Sao Vy biết được cả những chi tiết này? Anh ta thậm chí còn chưa kịp dùng cớ đó với cô.
VY
(Cười nhếch mép, nụ cười lạnh lẽo đến tận xương tủy)
Đừng ngạc nhiên. Em biết anh sẽ làm gì, biết anh sẽ dùng cớ gì. Anh quên là em có cô em họ xa của con bạn thân làm lễ tân ở khách sạn đó sao? Một cuộc điện thoại, một chút khéo léo, và cái thẻ phòng dự phòng của phòng 502 đã nằm gọn trong tay em từ lúc 19:45, đúng 20 phút trước khi anh lén lút đến đó với ‘cô mèo con’ của mình.
Kiên chết lặng. Bộ não anh ta quay cuồng, cố gắng ghép nối những mảnh ghép. Mùi nước hoa Dior Sauvage, chiếc váy ngủ anh ta tặng… Vy đã tính toán tất cả?
VY
(Lướt ngón tay trên màn hình điện thoại, tìm một bức ảnh rồi đưa ra trước mặt Kiên, đó là ảnh chụp màn hình một tin nhắn chuyển khoản)
Nhưng đó chưa phải là tất cả, Kiên ạ. Cái tin nhắn ‘Meow meow’ của anh gửi cho cô bé thực tập… rất tiếc, cô bé đó đã không nhận được. Hoặc chính xác hơn, cô bé đã chọn một lời đề nghị hấp dẫn hơn.
Kiên chớp mắt, khó hiểu nhìn vào màn hình.
VY
(Giọng Vy rít lên, từng lời như cứa vào da thịt Kiên, đầy mỉa mai)
“Cô bé thực tập đó đã chọn 10 triệu và một buổi tối rảnh rỗi thay vì đến phục vụ ‘lão già U40’ như anh.”
Vy nói, rồi chậm rãi cuộn tròn ngón tay vào chiếc dây chuyền trên cổ, ánh mắt sắc như dao.
VY
Em chỉ nhắn cho cô bé đó rằng anh bận đột xuất, và để bù đắp, em sẽ chuyển khoản 10 triệu đồng cho một buổi tối rảnh rỗi của cô ta. Cô bé ham tiền kia đã không ngần ngại đồng ý, thậm chí còn gửi lời cảm ơn rối rít vì đã giúp cô ta thoát khỏi anh.
Kiên cảm thấy toàn thân như bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt, rồi ngay lập tức bị ném vào chảo dầu sôi. Nhục nhã, cay đắng, và một sự tức giận điên cuồng trỗi dậy trong lồng ngực. Anh ta nhận ra, tất cả những gì vừa xảy ra, từ chiếc điện thoại bị đồng bộ iCloud, đến tin nhắn “Meow meow”, rồi thẻ phòng 502, và giờ là việc cô nhân tình bị mua chuộc – tất cả đều là một cái bẫy hoàn hảo do chính Vy giăng ra. Anh ta chỉ là một con rối trong màn kịch do cô đạo diễn. Kiên ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự hoang mang và tuyệt vọng nhìn Vy. Cô vợ của anh ta… đáng sợ đến vậy sao?
Kiên chết lặng một hồi, đôi mắt anh ta mở to nhìn Vy, như thể vừa nhìn thấy một con người hoàn toàn xa lạ. Sự đáng sợ từ người vợ mà anh ta từng nghĩ là đơn thuần, yếu đuối, đã đánh gục mọi phòng ngự cuối cùng. Cả người anh ta run rẩy, mọi ý định phản kháng đều tan biến như bong bóng xà phòng.
Chưa kịp để Kiên nói thêm lời nào, anh ta đã khuỵu gối xuống sàn nhà lạnh lẽo, một hành động đầy bản năng của sự tuyệt vọng. Anh ta bò đến bên chân Vy, hai tay run rẩy ôm chặt lấy bắp chân thon gọn của cô, nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã trên khuôn mặt thất thần, nhòe nhoẹt.
KIÊN
(Giọng nói nghẹn ngào, khản đặc, như một đứa trẻ bị bỏ rơi)
Anh xin em, Vy! Anh cầu xin em! Là anh sai, anh hồ đồ. Anh là thằng khốn nạn, anh đã mù quáng.
Kiên siết chặt lấy chân Vy, ngước đôi mắt đỏ hoe, đầy nước nhìn lên cô, cầu xin như thể đây là cơ hội cuối cùng của đời anh.
KIÊN
(Van vỉ từng lời, toàn thân run rẩy không ngừng)
Anh sẽ sửa chữa tất cả, Vy. Anh sẽ làm mọi thứ em muốn. Anh sẽ từ bỏ tất cả, từ bỏ mọi mối quan hệ bên ngoài. Anh hứa! Xin em… xin em cho anh một cơ hội, đừng làm thế này! Xin em đừng hủy hoại mọi thứ!
Vy vẫn đứng thẳng, cao ngạo nhìn xuống Kiên đang quỳ dưới chân mình. Ánh mắt Vy lạnh như băng, kiên quyết không chút lay chuyển, như thể những lời van xin thảm thiết đó không hề chạm đến cô một chút nào. Gương mặt cô không một chút biểu cảm, thậm chí còn ánh lên vẻ khinh miệt sâu sắc. Vy hít một hơi thật sâu, từ từ rút chân ra khỏi vòng tay Kiên. Hành động dứt khoát của Vy như một cú đánh mạnh vào sự tự tôn cuối cùng của Kiên.
VY
(Giọng Vy trầm lạnh, không chút cảm xúc, nhưng đủ để khiến Kiên rợn người)
Cơ hội? Anh nghĩ rằng đây là lúc để anh xin cơ hội sao, Kiên?
Vy dứt khoát gạt tay Kiên ra khỏi chân mình, rút chân lại khỏi vòng ôm của anh ta. Cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách, nhìn xuống người đàn ông đang quỳ dưới chân mình bằng ánh mắt không chút dao động.
VY
Anh đã cho em cơ hội bao nhiêu lần rồi, Kiên? Giờ thì không còn nữa.
Giọng Vy lạnh lùng, dứt khoát, từng lời như những nhát dao cứa vào trái tim Kiên. Anh ta ngước nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe tràn ngập tuyệt vọng, nhưng Vy chỉ đáp lại bằng vẻ mặt vô cảm, lạnh lùng. Kiên đau khổ nhận ra, cánh cửa cứu vãn đã đóng sập hoàn toàn.
Vy không nói thêm lời nào. Cô ta quay người đi về phía chiếc túi xách vẫn đặt trên chiếc bàn kính gần đó. Từ bên trong túi, Vy lấy ra một tập tài liệu dày cộp, đã được chuẩn bị sẵn từ trước. Cô quay lại, ánh mắt sắc như dao găm, ném mạnh tập giấy xuống mặt bàn ngay trước mặt Kiên, tạo ra một tiếng ‘rầm’ khô khốc khiến Kiên giật mình.
VY
Mọi thứ đã được ghi lại rõ ràng, Kiên. Từ những tin nhắn hẹn hò trên chiếc iPhone đời mới anh dùng để đồng bộ iCloud với cô ta, cho đến khoảnh khắc anh bước chân vào căn phòng 502 này tại khách sạn G. Plaza, với con bé sinh viên thực tập ham tiền của anh.
Vy chỉ tay vào tập giấy, giọng điệu lạnh lùng không còn một chút tình cảm nào.
VY
Đây là đơn ly hôn, anh ký đi.
Kiên ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn ngấn lệ. Khi nghe những lời của Vy, anh ta như chết sững. Chiếc iPhone, tin nhắn, phòng 502… tất cả đều chính xác một cách đáng sợ. Sự thật quá phũ phàng, Kiên không tin nổi vào tai mình. Anh ta nhìn chằm chằm vào Vy, rồi lại nhìn tập giấy trắng trên bàn, đôi tay run rẩy như không dám chạm vào. Đó không còn là tờ giấy thông thường nữa, mà là một bản án đã được định đoạt, một phán quyết cuối cùng cho cuộc hôn nhân của anh ta. Kiên nuốt khan, miệng lắp bắp, cố gắng tìm lời biện minh nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Ánh mắt anh ta nhìn tập giấy ly hôn không khác gì nhìn một bản án tử hình.
Kiên, với đôi mắt đỏ ngầu, đột ngột vươn tay. Anh ta không phải để ký, mà để túm lấy tập giấy. Trong một khoảnh khắc điên loạn của sự hoảng loạn và tuyệt vọng, Kiên vò nát, rồi xé toạc tờ đơn ly hôn thành nhiều mảnh vụn, ném tung tóe xuống sàn nhà. Tiếng giấy rách chói tai vang lên khô khốc, xé nát bầu không khí vốn đã căng như dây đàn.
KIÊN
(Gào lên, giọng lạc đi vì tuyệt vọng)
Anh không ký! Em điên rồi! Em muốn hủy hoại tất cả sao? Còn con của chúng ta thì sao? Em nghĩ cho con không?
Anh ta lao tới, cố gắng nắm lấy cánh tay Vy, nhưng Vy khéo léo lùi lại, tránh khỏi sự đụng chạm của anh ta. Ánh mắt Vy vẫn lạnh lùng, dửng dưng như thể không có gì có thể chạm đến cô lúc này. Kiên nhìn những mảnh giấy trắng vụn vặt dưới chân, rồi lại nhìn Vy, khuôn mặt đầy nước mắt.
KIÊN
(Giọng cầu xin, xen lẫn sự giận dữ bất lực)
Anh biết anh sai, Vy à, anh biết! Nhưng chúng ta còn gia đình! Còn con của chúng ta! Em nỡ lòng nào phá tan tất cả vì một phút bốc đồng của anh ư? Anh sẽ thay đổi! Anh thề! Chúng ta hãy cho nhau một cơ hội nữa, vì con! Em không thể ích kỷ như vậy!
Vy vẫn đứng đó, như một pho tượng lạnh giá. Cô nhìn Kiên đang quỳ dưới chân, gương mặt đẫm nước mắt, giọng nói lạc đi vì tuyệt vọng. Không một chút dao động, cô nhếch môi, nụ cười ẩn chứa sự mỉa mai và khinh bỉ.
VY
(Giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ, mỗi từ như một nhát dao găm)
Anh nói ích kỷ? Ai là người ích kỷ? Anh nói vì con? Anh có bao giờ nghĩ đến con khi anh qua đêm với cô sinh viên thực tập ham tiền đó không? Anh có nghĩ đến con khi anh tặng cô ta chiếc váy ngủ, khi anh dành hàng giờ ở khách sạn G. Plaza, phòng 502, bên chai rượu vang và hai ly pha lê không?
Kiên sững sờ, đôi mắt mở to nhìn Vy. Anh ta há hốc mồm, cố gắng thốt ra lời nhưng không thể. Mùi nước hoa Dior Sauvage vẫn còn vương vấn trên người anh ta như một lời tố cáo. Vy bước tới, bình thản nhặt mảnh giấy ly hôn bị Kiên xé nát dưới sàn. Cô từ tốn nhìn anh ta, ánh mắt như xuyên thấu tâm can.
VY
(Tiếp lời, mỗi câu nói đều nặng trĩu sức nặng của sự thật phũ phàng)
Anh không ký cũng được. Đơn ly hôn đã được nộp lên tòa rồi. Con cái, đương nhiên sẽ ở với em. Và với những bằng chứng ngoại tình em đã thu thập được… bao gồm cả những tin nhắn hẹn hò trên chiếc iPhone đời mới đồng bộ iCloud của anh, những cuộc gặp gỡ tại phòng 502, Khách sạn G. Plaza mà Cô lễ tân – em họ xa của bạn thân em – đã cung cấp bằng thẻ phòng dự phòng, anh sẽ mất trắng mọi thứ trong cuộc ly hôn này. Anh sẽ không có gì cả. Tài sản, danh tiếng, sự nghiệp… tất cả sẽ tan biến.
Kiên lảo đảo đứng dậy, khuôn mặt tái mét, không còn một giọt máu. Anh ta nhìn Vy như nhìn một người lạ, một con người mà anh ta chưa từng biết đến. Từng lời Vy nói như những viên đạn găm thẳng vào tim, bắn nát mọi hy vọng, mọi sự tự mãn của anh ta. Mọi thứ anh ta từng coi là của mình, mọi quyền lực anh ta nghĩ mình nắm giữ, giờ đây sụp đổ không thương tiếc. Kiên hoàn toàn suy sụp, cả cơ thể anh ta chùng xuống, đôi vai run rẩy. Anh ta quỵ xuống nền nhà lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào những mảnh giấy vụn, nhận ra tình thế đã đảo ngược hoàn toàn. Anh ta không còn là người nắm quyền định đoạt số phận nữa. Vy đã trở thành người chủ động, và anh ta, chỉ là một con tốt thua cuộc.
Kiên khuỵu hẳn xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy đầu, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, run rẩy và đau đớn. Căn phòng sang trọng của họ, từng là tổ ấm, giờ đây chìm trong không khí u ám, lạnh lẽo, chỉ còn vọng lại tiếng khóc của anh ta.
KIÊN
(Trong tiếng nấc, giọng lạc đi)
Không… không thể nào… Anh mất hết rồi sao?
Anh ta ngước nhìn Vy, đôi mắt đỏ hoe, tràn ngập sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Cả cơ thể Kiên như bị rút cạn sinh lực, anh ta run rẩy, bất lực trước sự thật phũ phàng mà Vy vừa giáng xuống. Gia đình, sự nghiệp, danh tiếng – tất cả những gì Kiên từng xây dựng, từng kiêu hãnh, giờ đây sụp đổ chỉ vì một phút giây lầm lỡ, một chuỗi sai lầm nối tiếp nhau. Anh ta hít từng hơi thở đứt quãng, cố gắng tìm kiếm một chút hy vọng mong manh trong ánh mắt của vợ mình.
Nhưng Vy vẫn đứng đó, không một chút biểu cảm trên gương mặt. Đôi mắt cô lạnh lẽo, vô cảm, nhìn Kiên như nhìn một vật thể vô tri, không chút thương hại. Chiếc váy đen xẻ tà quyến rũ Vy đang mặc càng làm tăng thêm vẻ quyền lực và sự lạnh lùng của cô, đối lập hoàn toàn với hình ảnh một Kiên đang hoàn toàn suy sụp dưới chân. Sự im lặng của Vy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Cô chỉ đứng đó, chứng kiến sự tan nát của người đàn ông từng là chồng mình, như một kẻ xa lạ. Kiên cảm thấy như mình đang chết dần, từng chút một, trước sự thờ ơ đáng sợ của Vy.
Vy chậm rãi thu lại chiếc túi xách hàng hiệu đặt trên bàn trang điểm, từng cử chỉ đều toát lên vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô không hề liếc nhìn Kiên, người đang vật vã dưới sàn nhà, nước mắt và nước mũi trộn lẫn vào nhau. Đôi tay thon dài của Vy khẽ đưa lên, cẩn thận chỉnh lại mái tóc đen mượt đang rủ xuống vai, như thể vừa hoàn thành một buổi trình diễn trước gương. Ánh mắt cô vô hồn, xuyên qua khoảng không, không dừng lại ở hình ảnh Kiên đang run rẩy, bất lực. Đối với Vy, sự sụp đổ của Kiên dường như đã được dự liệu từ rất lâu, mọi thứ diễn ra đúng như kịch bản cô đã viết. Không một chút vội vàng hay cảm xúc, Vy đóng sập chiếc khóa túi, tiếng kim loại lách cách nhỏ nhưng vang vọng, cắt ngang tiếng nấc nghẹn ngào của Kiên. Mùi nước hoa Dior Sauvage nồng nặc của Kiên, thứ mùi từng khiến Vy say đắm, giờ đây chỉ còn là một sự nhắc nhở ghê tởm về sự phản bội. Vy giữ nguyên tư thế đứng thẳng, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía trước, không hề đoái hoài đến người đàn ông đang cuộn tròn dưới chân mình, hoàn toàn tan nát.
Vy không hề dao động. Đôi mắt lạnh lẽo không một lần ngoái lại nhìn người đàn ông đang quằn quại dưới chân mình. Từng bước chân của Vy vững chãi, kiên định, như đang bước đi trên một con đường mới mà cô đã vạch sẵn từ rất lâu. Cô quay lưng lại, không để lại bất kỳ lời nào, bất kỳ cử chỉ nào, chỉ là sự im lặng đến đáng sợ bao trùm. Kiên, lúc này, dường như đã biến thành một đống đổ nát vô tri, cơ thể co rút, hơi thở đứt quãng trong những tiếng nấc nghẹn. Đầu óc hắn quay cuồng trong vô vàn hình ảnh hỗn loạn: nụ cười của Vy khi xưa, những lời hứa hẹn ngọt ngào, và cả gương mặt của Nhân tình – kẻ đã đẩy hắn vào vực sâu này. Hối hận, tuyệt vọng, tất cả cùng lúc nhấn chìm Kiên trong một biển cảm xúc tối tăm.
Vy đưa tay nắm lấy tay nắm cửa lạnh toát của phòng 502, cảm nhận sự kết thúc cận kề. Không chút do dự, cô kéo cánh cửa, bước ra ngoài. Đằng sau lưng cô, một tiếng “RẦM!” lạnh lẽo vang lên, cắt đứt hoàn toàn sợi dây vô hình từng trói buộc cô với Kiên. Cánh cửa phòng 502 đã khóa sập lại, như một nấm mồ chôn vùi quá khứ đau khổ, khép lại chương cũ đầy cay đắng và mở ra một cuộc sống mới, hoàn toàn tự do cho Vy. Kiên vẫn nằm đó, giữa đống tan hoang của chính mình, âm thanh đó như một bản án chung thân giáng xuống đầu hắn.
Vy kéo cánh cửa phòng 502 ra, bước chân cô không chút ngần ngại lướt qua ngưỡng cửa. Hành lang khách sạn G. Plaza tĩnh lặng, ánh đèn vàng hắt hiu như muốn nuốt chửng mọi âm thanh. Vy đưa tay lên ngực, hít một hơi thật sâu luồng không khí trong lành. Luồng khí mát lạnh xoa dịu buồng phổi, mang theo cảm giác nhẹ nhõm đến lạ, như vừa trút được gánh nặng nghìn cân đã đè nén cô suốt bao năm tháng. Đôi mắt Vy nhìn thẳng về phía trước, không một chút dao động hay ngoái lại. Trong ánh mắt ấy, không còn là sự đau khổ hay căm hờn, mà thay vào đó là sự kiên cường, mạnh mẽ và quyết tâm mãnh liệt. Cô biết, đây là khoảnh khắc cô bắt đầu một cuộc sống mới, hoàn toàn không còn bóng dáng của sự phản bội, không còn những dối lừa và tổn thương. Một nụ cười nhạt nhưng mãn nguyện khẽ nở trên môi Vy, một nụ cười của sự giải thoát và tự do.
Cuộc đời của Vy, tưởng chừng như đã rơi vào ngõ cụt, nay lại mở ra một con đường mới. Cô nhận ra rằng, dù vết thương lòng có sâu đến đâu, thời gian và lòng dũng cảm sẽ luôn là liều thuốc chữa lành. Sự phản bội của Kiên đã từng là một cơn ác mộng tăm tối, nhưng giờ đây, nó lại biến thành chất xúc tác mạnh mẽ để Vy tìm lại chính mình, một phiên bản mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn và đầy bản lĩnh. Cô không còn cảm thấy cần phải níu giữ những gì đã mất, hay báo thù những gì đã xảy ra. Thay vào đó, một sự bình yên lạ lùng len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn Vy, gột rửa đi mọi muộn phiền. Cô hiểu rằng, tha thứ không phải là quên đi những nỗi đau, mà là chấp nhận buông bỏ gánh nặng của sự căm ghét, để trái tim được tự do, không còn bị trói buộc bởi xiềng xích của quá khứ. Mỗi bước chân Vy đi trên hành lang khách sạn không chỉ là rời xa một căn phòng lạnh lẽo, mà còn là bước ra khỏi một quá khứ đầy nước mắt và tổn thương. Ánh mắt cô nhìn về phía xa xăm, nơi những tia nắng bình minh đầu tiên đang le lói qua khung cửa kính, hứa hẹn một ngày mai tươi sáng, một cuộc đời được tái sinh từ chính những đổ vỡ tưởng chừng không thể hàn gắn. Nụ cười cuối cùng trên môi Vy không còn là nụ cười của sự mỉa mai hay chiến thắng đối với kẻ đã phản bội mình, mà là nụ cười của sự an nhiên, của một tâm hồn đã tìm thấy sự cân bằng và thanh thản tuyệt đối sau giông bão cuộc đời.

