“Tới dự đám cưới của bạn học, thấy mặt chú rể tôi đổi luôn quà cưới từ 1 chỉ vàng thành đôi giày rách, rồi cản:h cá;o với bạn nhưng cô ấy nằng nặc không nghe, nào ngờ chỉ 1 tuần sau cô ấy cầm đôi giày đến cảm ơn tôi và thú nhận…
Tôi với H. không thân nhưng từng học cùng 3 năm cấp 3.
Đợt rồi thấy H. đăng ảnh váy cưới, khoe thiệp mời, tôi cũng vui lây. Dù ít giao tiếp, tôi vẫn định gửi một chỉ vàng gọi là tình nghĩa cũ.
Chiều hôm cưới, tôi đi một mình. Nhưng vừa vào tới cổng, thấy mặt chú rể thì tim tôi khựng lại đúng 3 giây.
Người này tôi biết. Nhưng gã lậ-t mặt cực nhanh.
Tôi không tính nói ra. Nhưng khi thấy H. cười tươi đứng cạnh gã, tôi ngứa mắt, định bụng lên trao quà sẽ hỏi dò vài câu. Tôi định mừng 1 chỉ vàng nhưng lúc ký tên vào sổ mừng, tôi đổi phong bì đã chuẩn bị sẵn, chỉ để lại đúng 500 nghìn và mang lên sân khấu đôi giày rách. Không phải tôi keo, tôi không dám phá đám cưới người ta. Nhưng tối đó, về nhà, tôi nhắn riêng cho H. một câu:
H. xem nhưng không trả lời.
Một tuần sau, đang làm việc thì H. tới thẳng chỗ tôi. Không báo trước. Mắt sưng như vừa khóc cả đêm.
Cô ấy cầm đôi giày đến rồi nức nở thú nhận.
“Hôm cưới về, tao thấy l-ạ nên l-én xem điện thoại chồng và rồi thật không ngờ…”” 👇👇”
“Giọng H. lạc đi, hai bàn tay siết chặt lấy đôi giày rách như thể đó là cứu cánh duy nhất. Cô kể, đêm tân hôn, trong khi gã chồng mới cưới ngủ say bên cạnh, cô lại trằn trọc không yên. Lời cảnh báo của tôi và món quà kỳ lạ cứ ám ảnh tâm trí H. Linh tính có điều chẳng lành, cô run rẩy cầm lấy chiếc điện thoại của chồng đang sạc trên đầu giường.
Tim cô đập thình thịch khi mò mẫm mở khóa, mật khẩu chính là ngày sinh của cô, một sự giả dối ngọt ngào đến ghê tởm. H. chết lặng khi tìm thấy một album ảnh được giấu kỹ trong mục “Đã ẩn”. Bên trong không phải là ảnh cưới của họ, mà là hàng chục tấm hình gã chồng cô đang ôm ấp một người phụ nữ khác. Chúng cười đùa, du lịch khắp nơi, thân mật như một cặp vợ chồng thực thụ.
Nhưng cú sốc lớn
nhất vẫn còn ở phía sau. Trong mục tin nhắn với người phụ nữ kia, một kế hoạch tàn độc hiện ra rõ mồn một. Chúng bàn nhau sẽ dùng đám cưới để tạo lòng tin, sau đó vẽ ra một dự án kinh doanh ảo để lừa nốt số tiền tiết kiệm của bố mẹ H. Gã chồng cô còn dặn dò người tình cứ yên tâm, vì gia đình H. rất tin tưởng gã.
H. run bần bật, cô đưa màn hình điện thoại đã chụp lại đoạn tin nhắn cho tôi xem. Cổ họng cô nghẹn lại, từng chữ thốt ra như nhát dao cứa vào tim. “”Lúc con nhỏ đó hỏi liệu tao có tin không, hắn đã trả lời thế này…”” H. nức nở, đôi mắt sưng húp nhìn tôi trong tuyệt vọng. “”Hắn gọi tao là… là con ngốc dễ dụ…”””
“Nghe xong câu chuyện của H., tôi không hề tỏ ra ngạc nhiên. Tôi chỉ khẽ lắc đầu, một sự thương cảm pha lẫn bất lực dâng lên trong lòng. Tôi cầm lấy chiếc điện thoại từ tay H. đang run rẩy, lướt qua những dòng tin nhắn và những tấm ảnh trơ trẽn đó. Mọi thứ đúng như tôi đã dự đoán.
Tôi đặt chiếc điện thoại xuống bàn, nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của H., giọng tôi lạnh và rành rọt đến tàn nhẫn.
“”Tao chỉ muốn xác nhận một điều,”” tôi nói chậm rãi, “”Gã chồng mày, tên thật là Tùng, phải không?””
H. sững người, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng. Đôi mắt cô mở to, đầy kinh ngạc và hoang mang. “”Sao… sao mày biết tên thật của anh ấy?””
Tôi nhếch mép cười cay đắng, một nụ cười không hề có chút vui vẻ nào. Bàn tay tôi siết lại.
“”Vì hai năm trước, gã cũng dùng cái tên Tùng đó để lừa gạt một người khác. Gã đã tán tỉnh, hứa hẹn, vẽ ra một tương lai màu hồng rồi cuỗm đi toàn bộ số tiền tiết kiệm của chị họ tao. Chị ấy đã tin gã, yêu gã đến mù quáng, để rồi thứ duy nhất gã để lại là một trái tim tan vỡ và những khoản nợ nần.””
Tôi lạnh lùng chỉ tay vào đôi giày rách nát trong lòng H.
“”Đôi giày rách đó là của chị tao. Là thứ duy nhất gã để lại sau khi biến mất cùng toàn bộ số tiền của chị ấy. Là vật chứng cho sự ngu ngốc và cả tin đến cùng cực.””
H. chết lặng. Cô từ từ cúi xuống nhìn đôi giày, rồi lại ngước lên nhìn tôi, gương mặt biến sắc từ hoang mang sang kinh hoàng tột độ. Mọi mảnh ghép rời rạc bỗng chốc khớp lại với nhau trong đầu cô một cách tàn nhẫn. Món quà cưới kỳ quặc, lời cảnh báo của tôi, sự quen thuộc đến rợn người khi tôi nhìn chú rể. Hóa ra, món quà cưới bị cả họ nhà cô chửi rủa không phải là một lời nguyền, mà là một lời cảnh báo từ quá khứ đẫm nước mắt.”
“Sự kinh hoàng trên gương mặt H. dần đông cứng lại, biến thành một thứ gì đó lạnh lẽo và sắc lẹm hơn nhiều: sự căm phẫn. Nước mắt cô ngừng chảy, thay vào đó là một ngọn lửa hận thù bùng lên trong đôi mắt vẫn còn sưng húp. Mọi sự yếu đuối, đau khổ ban đầu đã bị sự thật trần trụi và tàn nhẫn quét sạch. Giờ đây, cô không còn là nạn nhân khóc lóc, mà là một người phụ nữ bị dồn đến chân tường, sẵn sàng phản kháng.
H. đột ngột lao tới, hai tay nắm chặt lấy cánh tay tôi, móng tay bấm sâu vào da thịt. Sức níu của cô mạnh đến mức tôi phải nhíu mày. Giọng cô run rẩy nhưng không phải vì sợ, mà vì giận.
“”Mày… mày phải giúp tao! Tao xin mày đấy!”” Cô gần như gào lên, tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. “”Tao không thể để cho nó nhởn nhơ như vậy được. Nó phải trả giá! Tao sẽ vạch trần bộ mặt của nó cho cả thiên hạ thấy!””
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô, không một chút do dự. Đây chính là điều tôi đã chờ đợi. Tôi không cần một nạn nhân ủy mị, tôi cần một đồng minh.
“”Tao đã chờ câu này của mày,”” tôi nói, giọng lạnh tanh.
Ngay lập tức, tôi rút điện thoại ra. Bàn tay tôi lướt nhanh trên màn hình, tìm đến một cái tên mà tôi đã không gọi từ rất lâu. Tôi bấm nút gọi, không một giây chần chừ. Chuông chỉ đổ đúng một hồi, đầu dây bên kia đã bắt máy.
“”Alo,”” một giọng nữ vang lên, có chút mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén.
Tôi không chào hỏi vòng vo.
“”Chị, em tìm thấy con mồi rồi.””
Đầu dây bên kia im lặng trong khoảng ba giây. Tôi có thể hình dung ra gương mặt chị họ mình đang thay đổi như thế nào. Sự mệt mỏi biến mất, thay vào đó là sự cảnh giác và một tia hy vọng tàn khốc.
“”Ở đâu?”” Giọng chị lạnh như băng, ngắn gọn và quyết đoán. “”Nói cho chị.””
Tôi không trả lời ngay. Thay vào đó, tôi bật loa ngoài, đặt chiếc điện thoại xuống bàn, ngay giữa tôi và H. Tiếng thở nặng nề của chị họ tôi vang lên trong không gian tĩnh lặng của văn phòng.
“”Chị nghe đi,”” tôi nói, ánh mắt dán chặt vào H. “”Đây là một người chị em mới của chúng ta.””
Giọng nói của chị họ tôi và tiếng nấc nghẹn uất hận của H. hòa vào nhau. Một liên minh được hình thành từ nước mắt và sự phản bội đã chính thức bắt đầu.”
“Sau một khoảng lặng đặc quánh, giọng người chị họ vang lên từ loa ngoài, lạnh lẽo và sắc bén, cắt đứt dòng cảm xúc hỗn loạn trong căn phòng.
“”Chị hiểu rồi. Con mồi lần này không đơn giản là một kẻ lừa tình.”” Giọng chị không có chút cảm thông nào, chỉ có sự phân tích của một kẻ săn mồi. “”Nó là một con rắn độc có tổ chức.””
H. ngẩng phắt lên, tiếng nấc vẫn còn trong cổ họng. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại như thể đó là một phao cứu sinh.
“”Chị… chị sẽ giúp em phải không?””
Người chị họ bật cười một tiếng ngắn, khô khốc. “”Giúp? Chị không làm từ thiện. Chị chỉ hợp tác với những người đủ mạnh mẽ để tự cứu mình. Em có đủ mạnh mẽ không, hay em chỉ muốn khóc lóc và chờ người khác đòi lại công bằng cho mình?””
Câu hỏi thẳng thừng như một gáo nước lạnh dội vào mặt H. Cô sững người. Tôi đặt tay lên vai cô, một cái siết nhẹ nhưng đầy ý nghĩa. “”Mày phải trả lời đi, H.””
Sự do dự thoáng qua trên gương mặt H. rồi nhanh chóng bị ngọn lửa căm hận thiêu rụi. Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói run rẩy nhưng đã vững vàng hơn. “”Em… em muốn hắn phải trả giá đắt nhất.””
“”Tốt,”” giọng người chị họ đầy vẻ hài lòng. “”Vậy thì nghe cho kỹ kế hoạch đây. Bước đầu tiên, và cũng là bước khó khăn nhất: Em phải quay về nhà.””
H. giật nảy mình, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng. “”Quay về? Không! Em không thể! Em không thể nhìn mặt hắn, không thể thở chung một bầu không khí với hắn!””
“”Vậy thì em muốn hắn thoát tội à?”” người chị họ ngắt lời, giọng đanh lại. “”Em muốn hắn tiếp tục đi lừa những cô gái khác như em à? Muốn lật đổ một con cáo, em phải vào tận hang của nó. Đây là cách duy nhất.””
Tôi nhìn thẳng vào mắt H., tiếp lời. “”Chị ấy nói đúng. Bây giờ mà bỏ đi, mày sẽ mất tất cả. Mày sẽ chỉ là một nạn nhân bị lừa cả tình cả tiền. Hắn sẽ chỉ cười vào mặt mày thôi.””
Lý trí dần thắng thế nỗi sợ hãi trong lòng H. Người chị họ trên điện thoại tiếp tục vạch ra kế hoạch một cách tàn nhẫn và chính xác.
“”Về nhà. Khóc lóc với hắn. Nói rằng em đã hiểu lầm, rằng em ghen tuông vớ vẩn. Hãy tỏ ra ngọt ngào, dịu dàng hơn cả lúc mới yêu. Ru ngủ hắn bằng sự phục tùng của em. Khiến hắn tin rằng em đã hoàn toàn là con cừu non trong tay hắn.””
Mỗi một từ phát ra từ chiếc điện thoại như một mũi dao găm vào lòng tự trọng của H., nhưng đồng thời cũng khắc sâu vào tâm trí cô.
“”Trong lúc đó,”” giọng người chị họ trở nên thì thầm, ma quái, “”hãy là đôi mắt và đôi tai của chúng ta. Tìm mọi thứ có thể. Điện thoại, máy tính, giấy tờ, các cuộc nói chuyện lén lút. Ghi âm lại. Chụp ảnh lại. Bất cứ bằng chứng nào về những phi vụ lừa đảo khác của hắn. Chúng ta cần một đòn chí mạng, không chỉ là một vết xước.””
Kế hoạch quá táo bạo, quá nguy hiểm. H. run lên bần bật, khuôn mặt cô trắng bệch. Nỗi sợ hãi về việc phải đối mặt, phải “”diễn kịch”” với kẻ thù khiến cô muốn nôn ọe.
“”Em sợ lắm…”” cô lí nhí, ánh mắt cầu cứu tôi. “”Nhỡ hắn phát hiện…””
Tôi siết chặt tay cô hơn. “”Có tao đây. Mày không một mình. Bất cứ lúc nào, chỉ cần một tin nhắn, tao sẽ có mặt.””
“”Đúng vậy,”” giọng người chị họ vang lên, chắc nịch. “”Nỗi sợ là vũ khí của hắn, đừng để nó chống lại em. Hãy biến nó thành của mình. Mỗi lần em cười với hắn, hãy nhớ đến ngày hắn phải trả giá. Mỗi lời ngọt ngào em nói ra, hãy coi đó là một nhát dao em đang mài sắc. Em làm được không, người chị em mới?””
H. nhắm nghiền mắt lại. Hình ảnh gã chồng tươi cười trong ngày cưới, đôi giày rách, những lời lăng mạ, tất cả cuộn xoáy trong đầu cô. Khi cô mở mắt ra lần nữa, sự hoảng loạn đã biến mất. Chỉ còn lại một sự trống rỗng lạnh lẽo và một quyết tâm sắt đá đến đáng sợ.
Cô nhìn vào chiếc điện thoại, giọng nói vang lên, không còn run rẩy, mà rõ ràng và lạnh buốt.
“”Em làm được.”””
“Mùi thức ăn thơm phức lan tỏa khắp căn hộ chung cư cao cấp, một mùi hương ấm cúng giả tạo đến ngột ngạt. H. đeo tạp dề, mái tóc búi gọn gàng, đang khéo léo bày biện đĩa tôm hùm bỏ lò lên bàn ăn đã được trang hoàng lộng lẫy với nến và hoa. Mỗi cử động của cô đều toát lên vẻ duyên dáng của một người vợ tận tụy, một vai diễn cô đã tự nhẩm đi nhẩm lại hàng trăm lần trên đường về.
Cửa chính bật mở. Tùng bước vào, áo vest vắt trên tay. Hắn khựng lại ngay ngưỡng cửa, đôi mày rậm khẽ nhíu lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Sự ngạc nhiên nhanh chóng được thay thế bằng một tia cảnh giác. Hắn vốn quen với một cô vợ hay hờn dỗi, mặt nặng mày nhẹ sau đám cưới, chứ không phải một người phụ nữ đang biến căn nhà thành một nhà hàng sang trọng thế này.
“”Em… làm gì thế này?”” Tùng cất tiếng, giọng điệu có phần thăm dò.
H. quay lại, nở một nụ cười rạng rỡ đến mức không thật. “”Anh về rồi à? Em chuẩn bị một chút bất ngờ cho anh. Mấy hôm nay em suy nghĩ nhiều, thấy mình thật có lỗi vì đã giận dỗi vô cớ.””
Cô bước tới, tự nhiên nhận lấy chiếc áo vest từ tay Tùng rồi treo lên móc. Một cơn rùng mình ghê tởm chạy dọc sống lưng H. khi ngón tay cô vô tình lướt qua tay hắn, nhưng cô nhanh chóng dập tắt nó. Nụ cười của cô càng thêm ngọt ngào, như một chiếc mặt nạ hoàn hảo che đậy sự căm phẫn đang sôi sục bên trong.
Tùng nheo mắt quan sát vợ. Hắn đi về phía bàn ăn, nhìn món bò bít tết, tôm hùm, rượu vang đỏ. Một bữa tối quá thịnh soạn, quá bất thường. Hắn kéo ghế, nhưng không ngồi xuống ngay. Hắn quay lại, nhìn thẳng vào mắt H.
“”Em sao thế?”” Giọng hắn trầm xuống, không còn vẻ ngạc nhiên mà đầy sự nghi ngờ. “”Mấy hôm nay cứ là lạ. Không cau có, không khóc lóc nữa à?””
H. hít một hơi thật nhẹ, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực nhưng gương mặt vẫn bình thản. Cô tiến lại gần, đặt tay lên vai Tùng, ngước đôi mắt đã được trang điểm kỹ càng để che đi quầng thâm lên nhìn hắn.
“”Chắc tại em hạnh phúc quá thôi anh à.”” Giọng cô mềm mại, có chút nũng nịu. “”Sau tất cả, em nhận ra có được anh là điều may mắn nhất rồi. Em không muốn vì mấy chuyện nhỏ nhặt mà làm chúng mình mất vui nữa.””
Ánh mắt Tùng lóe lên một tia dò xét sắc lẹm, nó quét qua gương mặt H., cố gắng tìm kiếm một vết nứt trong vai diễn hoàn hảo này. Nhưng hắn không tìm thấy gì cả, chỉ có sự phục tùng và yêu chiều. Hắn cho rằng có lẽ mình đã thuần hóa được con ngựa bất kham này rồi. Sự tự mãn của một kẻ đi săn trỗi dậy, lấn át đi sự nghi ngờ.
Hắn bật cười, một nụ cười hài lòng, và vòng tay qua eo H., kéo cô lại gần. “”Biết vậy là tốt. Ngoan ngoãn như thế này mới là vợ của anh chứ.””
H. rúc vào lòng hắn, nụ cười vẫn giữ trên môi nhưng trong đầu, giọng nói lạnh lẽo của người chị họ lại vang lên: “”Mỗi lời ngọt ngào em nói ra, hãy coi đó là một nhát dao em đang mài sắc.”” Bữa tối đầu tiên của màn kịch bắt đầu, và trên bàn ăn thịnh soạn này, con mồi đang tự tin rằng mình là kẻ đi săn.”
“Bữa tối kết thúc trong sự hài lòng tuyệt đối của Tùng và sự căng thẳng đến tột cùng được che giấu của H. Hắn ngả người ra ghế, vỗ nhẹ vào chiếc bụng no căng, vẻ mặt mãn nguyện như một ông hoàng vừa được phục vụ. H. lặng lẽ dọn dẹp bát đĩa, mỗi cử động đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, không một chút gượng gạo.
“”Anh đi tắm đi cho thư giãn,”” cô nói, giọng ngọt như mía lùi. “”Rượu vang ngấm rồi, tắm nước nóng một chút sẽ ngủ ngon hơn. Để em dọn dẹp cho.””
Tùng gật gù, hoàn toàn bị thuyết phục bởi sự chu đáo đột xuất của vợ. “”Ừ, em dọn đi. Lát chuẩn bị cho anh bộ đồ ngủ lụa nhé.”” Hắn đứng dậy, bước về phía phòng tắm, trong đầu thầm đắc ý. Xem ra chỉ cần cứng rắn một chút, người phụ nữ nào cũng sẽ ngoan ngoãn vào khuôn khổ.
Tiếng cửa phòng tắm đóng lại, theo sau là tiếng nước xả ào ào. Đó chính là tín hiệu.
Tim H. như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô đặt vội chồng đĩa xuống bồn rửa, hai tay run rẩy đến mức suýt làm rơi. Cô hít một hơi thật sâu, ép mình phải bình tĩnh. Thời gian không có nhiều.
Cô lao như một bóng ma về phía phòng làm việc, nơi chiếc laptop của Tùng vẫn đang mở trên bàn. Bên cạnh, cô rút từ trong hốc một ngăn kéo khuất một chiếc ổ cứng di động nhỏ xíu, thứ mà cô đã lén mua và giấu đi từ mấy hôm trước.
Ngón tay H. lạnh toát khi cắm đầu USB vào máy. Một cửa sổ hiện lên. Cô lập tức chạy một phần mềm sao chép dữ liệu đã được chị họ cài đặt sẵn qua một cuộc gọi video hướng dẫn đầy căng thẳng. Phần mềm này được thiết kế để sao chép toàn bộ ổ đĩa một cách thầm lặng và nhanh nhất có thể.
Một thanh tiến trình màu xanh bắt đầu chạy trên màn hình. Nó di chuyển chậm một cách đáng sợ. Từng giây trôi qua dài như cả thế kỷ. H. ngồi bất động, mắt dán vào thanh màu xanh, tai căng ra để nghe ngóng mọi động tĩnh từ phòng tắm. Tiếng nước chảy đều đều vừa là lớp ngụy trang hoàn hảo, vừa là chiếc đồng hồ đếm ngược đầy áp lực. Lỡ hắn tắm nhanh hơn mọi ngày thì sao? Lỡ hắn chợt nhớ ra điều gì đó và quay lại thì sao? Hàng ngàn câu hỏi xoáy vào tâm trí cô, khiến mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.
45%… 68%… 89%…
Thanh tiến trình như đang trêu ngươi cô. Ngay lúc nó nhảy lên 99%, tiếng nước trong phòng tắm đột ngột nhỏ lại. H. giật bắn mình, tim gần như ngừng đập. Hắn sắp xong rồi!
“”Ting!””
Một âm thanh nhỏ vang lên từ máy tính. 100%. Hoàn tất.
H. vội vàng thực hiện thao tác rút ổ cứng an toàn, bàn tay run đến mức phải làm lại hai lần mới thành công. Cô giật mạnh chiếc ổ cứng ra, nhét vội vào túi áo ngủ rồi nhanh chóng đóng tất cả các cửa sổ lại, trả màn hình laptop về trạng thái ban đầu, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng sự tò mò và căm hận đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Trước khi rời đi, cô liếc nhanh vào cấu trúc thư mục vừa được sao chép. Một thư mục có tên “”KH TIỀM NĂNG”” đập vào mắt cô. Cô rùng mình nhấp chuột.
Bên trong không phải là đối tác kinh doanh. Đó là hàng chục thư mục con, mỗi thư mục được đặt tên theo một người phụ nữ. Trần Minh Anh. Lê Ngọc Bích. Phạm Thuỳ Trang. Trong mỗi thư mục là những bức ảnh chụp lén, thông tin cá nhân chi tiết, ghi chú về tình trạng tài chính, điểm yếu tâm lý. “”Ly dị, có con riêng, sở hữu chuỗi spa.”” “”Tiểu thư nhà giàu, ngây thơ, thích lãng mạn.”” “”Mẹ đơn thân, đang gặp khó khăn tài chính, khao khát một chỗ dựa.””
H. chết lặng. Gương mặt cô trắng bệch. Dưới ánh sáng mờ ảo của màn hình, cô nhìn thấy chính mình trong số họ. Một con mồi trong một danh sách dài. Sự ghê tởm và một cơn thịnh nộ lạnh lẽo dâng lên trong huyết quản, thay thế cho nỗi sợ hãi ban nãy.
Đúng lúc đó, tiếng cửa phòng tắm bật mở.”
“Bằng một phản xạ gần như vô thức, H. đóng sập màn hình laptop lại ngay khi tay nắm cửa phòng tắm vừa xoay. Cô vội vã đứng dậy, lao ra khỏi phòng làm việc và quay lại bồn rửa bát đúng vào khoảnh khắc Tùng quấn hờ chiếc khăn tắm bước ra, tóc còn ướt sũng.
“”Em vẫn chưa dọn xong à?”” Hắn càu nhàu, giọng điệu kẻ cả. “”Làm gì mà lâu thế? Nhanh lên rồi đi ngủ.””
H. quay lại, nở một nụ cười dịu dàng đến khó tin. “”Em xong ngay đây. Anh cứ lên giường trước đi, em pha cho anh cốc nước ấm nhé.””
Sự ngoan ngoãn của cô làm Tùng hoàn toàn hài lòng. Hắn không mảy may nghi ngờ, uể oải bước vào phòng ngủ, trong đầu vẫn còn đang tự khen ngợi bản lĩnh đàn ông của mình. Hắn không hề biết, sau lưng hắn, nụ cười của H. đã tắt ngấm, thay vào đó là một ánh nhìn lạnh lẽo, sắc như dao.
Cô không pha nước. Cô lặng lẽ hoàn thành nốt việc dọn dẹp, mỗi cử động đều chính xác và im lặng đến rợn người. Sau đó, cô bước vào phòng ngủ. Tùng đã nằm trên giường, lướt điện thoại. Thấy cô vào, hắn quăng điện thoại sang một bên, vỗ vỗ vào chỗ trống cạnh mình.
“”Lại đây.””
H. ngoan ngoãn leo lên giường, nằm xuống bên cạnh hắn. Cô chủ động rúc vào lòng hắn, một hành động khiến Tùng vô cùng đắc ý. Hắn ôm lấy cô, hít một hơi mùi dầu gội trên tóc vợ rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ với một tiếng ngáy khẽ.
Nhưng H. thì không ngủ. Cô nằm im như một pho tượng, lắng nghe từng nhịp thở của kẻ bên cạnh. Trái tim cô không còn đập loạn xạ vì sợ hãi, mà đập một cách đều đặn, lạnh lùng, như một cỗ máy đang chờ đến giờ vận hành. Khi tiếng ngáy của Tùng trở nên đều và sâu, cô biết thời cơ đã đến.
Cẩn thận đến từng milimet, cô gỡ tay hắn ra khỏi người mình. Cô với lấy chiếc điện thoại của mình trên tủ đầu giường, bàn tay không một chút run rẩy. Cô mở ứng dụng ghi âm, nhấn nút đỏ và lặng lẽ đặt nó xuống cạnh gối của Tùng, màn hình úp xuống. Ánh sáng nhỏ từ micro báo hiệu nó đang hoạt động, giống như một con mắt đỏ ngầu đang rình rập trong bóng tối.
Xong xuôi, cô nằm xuống, nhắm mắt lại, ép mình thở đều, giả vờ như đang say ngủ.
Khoảng nửa tiếng sau, Tùng cựa mình. Hắn khẽ khàng ngồi dậy, liếc nhìn H. Thấy cô vẫn “”ngủ say””, hắn rón rén bước xuống giường, cầm theo điện thoại của mình rồi đi ra phía ban công, khép hờ cửa kính lại để tránh tiếng ồn.
Tim H. thắt lại. Cô căng tai ra nghe.
Một giọng nói thì thầm, nịnh nọt vang lên từ phía ban công, đủ để lọt vào micro siêu nhạy của chiếc điện thoại.
“”Alo, em yêu à… Anh đây.””
“”Ừ, anh biết rồi. Nhớ em chết đi được. Phải đóng kịch với con mồi này mệt thật sự.””
Một khoảng lặng ngắn, H. có thể tưởng tượng ra giọng nũng nịu của người phụ nữ ở đầu dây bên kia.
Rồi giọng Tùng lại vang lên, lần này đầy khoe khoang và đắc thắng. “”Sắp xong rồi em. Con gà sắp vào chuồng rồi. Bố mẹ nó sắp chuyển cho anh 2 tỷ để đầu tư đất đấy em yêu à.””
H. nằm trên giường, hai mắt mở thao láo trong bóng đêm. Từng lời của Tùng như những mũi kim độc đâm thẳng vào tim cô. Nhưng cô không khóc. Nỗi đau đã biến thành một cơn thịnh nộ câm lặng.
“”Haha, tất nhiên rồi. Lấy được tiền là anh sút nó đi ngay, lo gì. Lúc đấy mình tha hồ mà hưởng thụ… Ừm… Anh cũng yêu em…””
Cuộc gọi kết thúc. Tùng rón rén quay trở vào phòng, đặt điện thoại xuống rồi leo lên giường nằm cạnh H., thở ra một hơi mãn nguyện. Hắn không hề hay biết, người vợ hắn nghĩ đang ngủ say bên cạnh vẫn thức, và toàn bộ kế hoạch bẩn thỉu của hắn đã được ghi lại không sót một từ. Trong bóng tối, một nụ cười lạnh lẽo, đáng sợ nở trên môi H. Trò chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu.”
“Trời chưa sáng hẳn, nhưng H. đã thức giấc. Cô không hề ngủ, chỉ là nhắm mắt để đánh lừa kẻ đang say giấc nồng bên cạnh. Từng cử động của cô nhẹ nhàng và chính xác đến tuyệt đối. Cô rón rén rời khỏi giường, đi về phía phòng làm việc của Tùng, nơi chiếc laptop vẫn còn nằm đó như một chứng tích. Cô không lấy cả chiếc máy. Bằng vài thao tác nhanh gọn mà cô đã tìm hiểu vội trên mạng đêm qua, cô tháo rời ổ cứng ra khỏi máy, cất nó vào trong túi xách cùng với chiếc điện thoại đã ghi lại toàn bộ cuộc hội thoại tội lỗi.
Cô liếc nhìn Tùng lần cuối. Hắn vẫn đang ngủ, miệng hơi hé ra, gương mặt hoàn toàn thư thái. Một cơn buồn nôn dâng lên trong cổ họng H., nhưng cô nhanh chóng nuốt nó xuống. Giờ không phải là lúc để yếu đuối.
Đúng bảy giờ sáng, tại một góc khuất của quán cà phê quen thuộc gần chỗ làm của tôi, H. xuất hiện. Trái với dự đoán của tôi, cô không hề khóc lóc hay hoảng loạn. Gương mặt cô bình thản đến đáng sợ, chỉ có quầng thâm sâu dưới đôi mắt là tố cáo một đêm không ngủ. Đi cùng tôi là chị họ, một luật sư mà tôi đã vội vã gọi đến sau cuộc điện thoại đầy ẩn ý của H. lúc rạng sáng.
H. không nói nhiều. Cô đặt chiếc ổ cứng và điện thoại của mình lên bàn. “”Tất cả ở trong này,”” giọng cô đều đều, không một chút cảm xúc.
Tôi và chị họ nhìn nhau, cảm nhận được sự căng thẳng đặc quánh trong không khí. Chị họ tôi đeo tai nghe vào trước, bắt đầu nghe đoạn ghi âm. Gương mặt điềm tĩnh thường ngày của chị dần trở nên cau có, rồi chuyển sang phẫn nộ. Chị tháo tai nghe ra, đưa cho tôi. “”Em nghe đi.””
Từng lời của Tùng vang lên trong tai tôi, nịnh nọt, đắc thắng và tàn nhẫn. “”Con gà sắp vào chuồng rồi… Bố mẹ nó sắp chuyển cho anh 2 tỷ…”” Tôi nghiến chặt răng, cảm giác như chính mình vừa bị một cú lừa ngoạn mục. Tôi nhìn H., thấy cô chỉ đang bình thản khuấy ly cà phê đã nguội ngắt, ánh mắt vô hồn.
“”Còn đây là gì?”” Chị họ tôi cắm chiếc ổ cứng vào laptop của chị. Một vài thao tác, chị mở ra được một file excel được giấu rất kỹ. Màn hình hiện lên một danh sách dài những cái tên, bên cạnh là các cột ghi số tiền, ngày tháng, và ghi chú.
“”Đây là những gì em tìm được trước khi hắn vào phòng tắm,”” H. lên tiếng, mắt vẫn dán vào ly cà phê. “”Một danh sách những ‘khoản đầu tư’ của anh ta.””
Cả ba chúng tôi nín thở, lướt qua danh sách. Những con số lên đến hàng trăm triệu, thậm chí hàng tỷ. Toàn bộ đều là tiền được chuyển vào tài khoản của Tùng. Bàn tay chị họ tôi chợt khựng lại trên bàn di chuột.
“”Khoan đã…”” Chị nheo mắt, phóng to một cái tên trên màn hình. “”Nguyễn Thu An… 250 triệu… Cái tên này… quen quá.””
Chị lẩm bẩm, cố lục lọi trong trí nhớ. Rồi đột nhiên, mắt chị mở to. “”Trời ơi! Chị nhớ rồi! Thu An! Là bạn học chung hồi đại học với chị và Tùng! Ngày xưa con bé quý Tùng lắm!””
Tôi và H. sững người. Chị họ tôi run run cuộn chuột xuống tiếp. Sự hoảng hốt hiện rõ trên mặt chị.
“”Không thể nào… Trần Minh Quang… 500 triệu… Cả cậu này nữa! Đây là bạn thân cùng quê của Tùng mà! Chính hắn đã giới thiệu cậu này cho chị hồi năm thứ hai!””
Sự thật như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt cả ba chúng tôi. Đây không chỉ là một vụ lừa đảo. Đây là một kế hoạch có hệ thống, nhắm vào chính những người tin tưởng hắn nhất, những người bạn bè thân thiết nhất. Mỗi cái tên trong danh sách không chỉ là một con số, mà là một câu chuyện về lòng tin bị phản bội.
Chị họ tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào H. và tôi, giọng nói đanh lại, chứa đầy sự căm phẫn và quyết tâm.
“”Con quỷ đội lốt người này… Nó không tha một ai. Chúng ta phải dừng nó lại.”””
“Câu nói của chị họ tôi như một tiếng sét đánh tan sự u uất đặc quánh trong không khí. H. ngẩng phắt đầu, đôi mắt vô hồn của cô lần đầu tiên trong buổi sáng hôm nay lóe lên một tia sáng dữ dội. Đó không phải là ánh sáng của hy vọng, mà là của sự căm phẫn đã được châm ngòi.
Chị họ tôi không lãng phí một giây nào. Chị cầm lấy điện thoại, tay lướt nhanh trên danh sách trong file excel, tìm số của Thu An. “”Chúng ta sẽ bắt đầu từ đây,”” chị nói, giọng quả quyết. “”Con bé này tính tình hiền lành, dễ tin người. Nó cần được biết sự thật trước khi lún sâu hơn.””
Tôi nhìn H., thấy cô khẽ gật đầu, hai bàn tay siết chặt lại đặt trên đùi. Cơn run rẩy đã ngừng, thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ. Cô đã sẵn sàng.
Chị họ bấm nút gọi. Tiếng chuông chờ vang lên trong không gian tĩnh lặng của góc quán, mỗi tiếng “”tút”” như một nhát búa gõ vào lồng ngực. Sau ba hồi chuông, một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên từ đầu dây bên kia.
“”Alo, em nghe đây chị.””
“”An à, chị đây,”” chị họ tôi vào thẳng vấn đề, giọng điềm tĩnh nhưng khẩn trương. “”Em đang rảnh không? Chị cần nói chuyện với em một việc rất quan trọng, liên quan đến Tùng.””
Có một khoảng lặng ngắn. Giọng Thu An ở đầu dây có chút ngạc nhiên và đề phòng. “”Anh Tùng ạ? Có chuyện gì thế chị? Anh ấy vẫn ổn chứ ạ?””
“”Tùng thì ổn, nhưng những người tin tưởng nó thì không,”” chị họ tôi đáp, giọng lạnh đi vài phần. “”An, em đã ‘đầu tư’ cùng Tùng bao nhiêu rồi?””
Sự im lặng lần này kéo dài hơn. Giọng Thu An lộ rõ sự bối rối. “”Dạ… sao chị lại hỏi vậy? Đây là chuyện riêng của em với anh Tùng mà… Anh ấy nói dự án này cần bảo mật.””
Chị họ tôi thở ra một hơi, ánh mắt đầy thương cảm. “”Chị biết em tin nó. Chị cũng từng tin nó. Bây giờ, em đừng nói gì cả, hãy nghe cái này.””
Không một lời giải thích thêm, chị bật đoạn ghi âm H. đã liều mình ghi lại. Tiếng của Tùng vang lên, lảnh lót và độc địa. “”…Con gà sắp vào chuồng rồi… Bố mẹ nó sắp chuyển cho anh 2 tỷ…””
Ban đầu, đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng. Rồi tôi nghe thấy tiếng hít thở ngày một dồn dập. Khi đoạn ghi âm kết thúc, thứ đáp lại chị họ tôi không phải là lời nói, mà là tiếng nấc nghẹn ngào, vỡ vụn của một niềm tin bị nghiền nát.
“”Không… không thể nào…”” Thu An thốt lên qua làn nước mắt. “”Anh Tùng… sao anh ấy lại…””
Lúc này, H. bất ngờ cầm lấy điện thoại từ tay chị họ tôi. Giọng cô vẫn còn khàn đặc nhưng đã vững vàng hơn rất nhiều. “”Thu An, là mình, H. đây. Vợ của Tùng. Tất cả là sự thật. Mình cũng là một nạn nhân. Và trong danh sách này, không chỉ có bạn và mình đâu.””
Lời nói của H., một người cùng cảnh ngộ, dường như là đòn quyết định. Tiếng khóc của Thu An dần chuyển thành sự phẫn nộ. Sau một hồi, cô ấy hít một hơi thật sâu. “”Em phải làm gì đây? Các chị… cho em tham gia với.””
Cuộc gọi đầu tiên thành công ngoài sức mong đợi. Lấy đó làm động lực, họ tiếp tục gọi cho Trần Minh Quang – người bạn thân mà Tùng không ngần ngại lừa gạt. Kịch bản lặp lại: sự hoài nghi ban đầu, sự sững sờ khi nghe đoạn ghi âm, và cuối cùng là cơn thịnh nộ bùng lên khi biết mình chỉ là một con tốt trên bàn cờ của kẻ mà mình coi là anh em.
Cứ thế, từng cuộc gọi được thực hiện. Danh sách những nạn nhân ban đầu chỉ là những cái tên vô cảm trên màn hình máy tính, giờ đây đã trở thành một liên minh của những trái tim tan vỡ nhưng sục sôi ý chí báo thù. Có người ban đầu còn e ngại, sợ bị trả thù, nhưng khi H. và chị họ gửi cho họ xem toàn bộ danh sách, thấy mình không hề đơn độc, sự sợ hãi nhanh chóng biến thành lòng căm thù tập thể.
Từ ba người trong quán cà phê, giờ đây họ đã có một nhóm chat gần chục thành viên. Những dòng tin nhắn phẫn uất, những kế hoạch trả đũa được bàn tán sôi nổi. Chiếc ổ cứng chứa đựng tội ác của Tùng giờ đây đã trở thành vũ khí chung của họ. Ngọn lửa đã được nhóm lên, và nó đang bắt đầu lan rộng, sẵn sàng thiêu rụi tất cả sự dối trá của gã đàn ông kia.”
“Trong nhóm chat mang tên “Công Lý”, những dòng tin nhắn vẫn nhảy lên liên tục, sục sôi như một chảo dầu. Nhưng khi chị họ tôi gõ dòng chữ: “Kế hoạch đã có. Mồi câu là 2 tỷ. H., em là người quyết định.”, cả nhóm bỗng im bặt. Mọi ánh mắt vô hình đều đổ dồn về H.
H. hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh của máy điều hòa trong quán cà phê dường như không đủ để làm dịu đi lồng ngực đang nóng rực của cô. Cô nhìn tôi, nhìn chị họ, rồi gõ một câu trả lời dứt khoát vào điện thoại: “Em sẵn sàng.”
Đó không phải là lời nói của một nạn nhân, mà là lời tuyên chiến của một chiến binh.
Tối hôm đó, H. trở về căn nhà mà cô từng ngỡ là tổ ấm. Tùng đang ngồi vắt chân trên ghế sofa, xem tivi, vẻ mặt thảnh thơi như một ông hoàng. Thấy H. về, hắn chỉ liếc mắt một cái rồi lại dán mắt vào màn hình. Hắn đã quen với hình ảnh một cô vợ lầm lũi, cam chịu.
H. đi thẳng tới bên cạnh, cố nặn ra một vẻ mặt mệt mỏi nhưng có chút hy vọng. Cô ngồi xuống, giọng nhỏ nhẹ, ngập ngừng đúng như kịch bản mà chị họ đã vạch ra.
“Anh…”
Tùng uể oải quay sang. “Gì thế em?”
“Lúc chiều… em có gọi điện cho bố mẹ.” H. nói, hai bàn tay đan vào nhau, móng tay bấm nhẹ vào da thịt để giữ bình tĩnh. “Bố mẹ nói… muốn mời anh tối mai qua nhà ăn một bữa cơm gia đình.”
Tùng nhướn mày, có chút hứng thú. “Ăn cơm? Tự nhiên vậy?”
H. cúi đầu xuống, giọng lí nhí hơn. “Dạ… Bố mẹ nói… chuyện vợ chồng mình cũng ổn định rồi. Bố mẹ muốn… bàn chuyện đầu tư 2 tỷ mà hôm trước anh có nói với em đó. Bố mẹ muốn nghe anh trình bày kế hoạch cho rõ ràng.”
Hai chữ “2 tỷ” như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Ánh mắt Tùng lập tức sáng rực lên. Sự uể oải, thờ ơ biến mất không một dấu vết, thay vào đó là một vẻ sốt sắng, nịnh nọt thấy rõ. Hắn ngồi thẳng dậy, quay hẳn người về phía H., giọng ngọt như mía lùi.
“Thật không em? Ôi tốt quá! Anh biết ngay là bố mẹ sẽ hiểu mà. Bố mẹ tâm lý quá!” Hắn thầm nghĩ trong đầu: “Đúng như dự đoán. Con cá vàng cuối cùng cũng sắp vào rọ.”
H. ngẩng lên, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. “Dạ. Vậy tối mai 7 giờ anh nhé.”
“Tất nhiên rồi vợ yêu!” Tùng hồ hởi đáp, tay hắn choàng qua vai H., một cái ôm giả tạo đến buồn nôn. “Vợ cứ nói với bố mẹ là anh chuẩn bị kỹ lắm rồi. Đảm bảo đây sẽ là khoản đầu tư sinh lời nhất từ trước đến nay của gia đình mình.”
H. khẽ gật đầu, cố gắng chịu đựng cái chạm của gã đàn ông mà cô từng yêu thương hết mực. Cô đứng dậy, lấy cớ đi tắm để thoát khỏi hắn. “Vậy em đi tắm trước đây.”
Khi cánh cửa phòng tắm đóng lại, H. tựa lưng vào tường, cơ thể trượt dần xuống sàn. Cô không khóc, nhưng hai vai run lên bần bật. Nước mắt đã cạn rồi, giờ chỉ còn lại sự căm phẫn và một ý chí sắt đá.
Bên ngoài, Tùng huýt sáo một cách vui vẻ, tay lướt điện thoại để nhắn tin cho một cô gái nào đó trong danh sách của hắn: “Mục tiêu lớn sắp hoàn thành. Tối mai xong việc anh đưa em đi mua túi.”
Hắn không hề biết rằng, bữa tiệc gia đình ấm cúng mà hắn đang hí hửng mong chờ, thực chất là một phiên tòa đã được sắp đặt sẵn. Và bản cáo trạng dành cho hắn, còn dài hơn tất cả những lời dối trá mà hắn đã nói ra.”
“Tùng bước ra từ chiếc xe thể thao bóng lộn, hắn vuốt lại mái tóc keo cứng ngắc và nở một nụ cười đắc thắng. H. đã nhắn tin đổi địa điểm vào phút chót, nói rằng bố mẹ muốn mời hắn đến một nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố để thể hiện sự coi trọng. Đối với Tùng, đó là một tín hiệu không thể rõ ràng hơn: gia đình vợ đã hoàn toàn bị hắn khuất phục. “Đúng là một lũ ngốc dễ dụ,” hắn thầm nhếch mép.
Người phục vụ trong bộ đồng phục trắng tinh cúi rạp người, dẫn Tùng vào một phòng VIP riêng biệt ở cuối hành lang. Không khí bên trong lạnh lẽo một cách bất thường. Bố H. ngồi đó, lưng thẳng tắp, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, ánh mắt ông sắc lẹm, nhìn thẳng vào Tùng như muốn xuyên thấu tâm can hắn. Mẹ H. thì quay mặt đi, vẻ mặt lạnh lùng, chứa đầy sự chán ghét không thèm che giấu.
Tùng thoáng chột dạ, nhưng lòng tham 2 tỷ đã nhanh chóng xua đi mọi cảm giác bất an. Hắn cúi đầu, nở một nụ cười giả lả và cất giọng ngọt như đường.
“Con chào hai bác ạ. Thật ngại quá, con đến hơi muộn.”
Bố H. không đáp lời, chỉ hất hàm về phía chiếc ghế đối diện, một mệnh lệnh cộc lốc. “Ngồi đi.”
Tùng kéo ghế ngồi xuống, cảm giác như mình đang ngồi trên đống lửa. Hắn hắng giọng, cố gắng lấy lại thế chủ động, bắt đầu bài diễn văn mà hắn đã thuộc lòng.
“Dạ thưa hai bác, về kế hoạch kinh doanh 2 tỷ mà H. có nói qua…”
Hắn còn chưa nói hết câu, cánh cửa phòng VIP đột ngột bật mở.
Âm thanh đó như một tiếng sét đánh ngang tai. Tùng giật mình quay lại.
H. bước vào đầu tiên. Khuôn mặt cô không còn sưng húp vì khóc lóc, thay vào đó là sự bình thản lạnh đến đáng sợ. Theo sau cô là tôi, chị họ, và ba cô gái khác với ánh mắt rực lửa căm hờn mà Tùng nhận ra trong thoáng chốc – những nạn nhân trong danh sách dài dằng dặc của hắn.
Chúng tôi không nói một lời, cứ thế tiến vào, dàn thành một hàng ngang đối diện với Tùng, như những vị thẩm phán trong một phiên tòa không có luật sư bào chữa.
Nụ cười trên môi Tùng đông cứng lại. Toàn bộ cơ thể hắn như bị hóa đá. Hắn nhìn H., nhìn tôi, rồi nhìn ba người phụ nữ kia. Máu trên mặt hắn như bị rút cạn, da mặt chuyển từ đỏ hồng sang trắng bệch rồi tái mét. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vầng trán và sau gáy. Cả thế giới của hắn sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc. Hắn run rẩy chỉ tay về phía chúng tôi, đôi môi mấp máy không thành lời, cuối cùng cũng bật ra được một câu hỏi đứt quãng, hoảng loạn.
“Sao… sao… sao mọi người lại ở đây?”
Không một ai trả lời. Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng. Trong sự im lặng đó, bố H. từ từ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo, tàn nhẫn hiện lên trên gương mặt nghiêm nghị của ông. Bữa tiệc phán quyết đã chính thức bắt đầu.”
“H. bước lên một bước, ánh mắt không một gợn sóng. Cô không thèm trả lời câu hỏi của hắn. Thay vào đó, trong sự ngỡ ngàng của Tùng, cô lạnh lùng đặt một chiếc máy ghi âm nhỏ lên mặt bàn gỗ bóng loáng.
*Cạch.*
Âm thanh khô khốc, vang vọng trong sự im lặng đến nghẹt thở. Tùng nín thở, đôi mắt dán chặt vào vật thể nhỏ bé đó như thể nó là một quả bom hẹn giờ. H. bình thản nhấn nút.
Một giọng nói quen thuộc, ngạo mạn và trơ trẽn vang lên, giọng nói của chính hắn.
“…Bọn nhà quê đó dễ dụ lắm mày ơi. Cứ rót mật vào tai là tin sái cổ. Bà già thì tham, con H. thì ngu. Đợi tao lấy được 2 tỷ tiền đầu tư rồi thì cao chạy xa bay, con đó có khóc lóc van xin cũng muộn rồi… Ha ha ha…”
Tiếng cười ghê rợn của Tùng trong đoạn ghi âm bị cắt ngang đột ngột. Từng từ, từng chữ như những mũi dao găm thẳng vào tim gan hắn. Hắn lảo đảo, mặt trắng như tờ giấy, hai chân mềm nhũn ra. Hắn muốn hét lên “”Không phải!””, nhưng cổ họng đã bị nỗi kinh hoàng bóp nghẹt.
“”Không… không thể nào…”” – hắn lắp bắp, nhìn H. với ánh mắt cầu xin xen lẫn sợ hãi tột độ.
Nhưng H. chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt của một người xa lạ. Đúng lúc đó, bố H., người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, đột ngột đứng phắt dậy. Cơn thịnh nộ kìm nén bấy lâu của người đàn ông cả đời điềm tĩnh giờ đây bùng nổ như núi lửa. Ông chộp lấy một tập tài liệu dày cộp trên bàn, vung tay, ném thẳng vào mặt Tùng.
*Bốp!*
Tập tài liệu đập vào mặt hắn, những tờ giấy trắng bay lả tả xuống sàn như tuyết tháng bảy, mỗi tờ giấy là một bằng chứng không thể chối cãi: ảnh chụp màn hình các đoạn chat lừa tình, giấy tờ chứng minh các khoản nợ cờ bạc, danh sách những cô gái bị hắn lừa gạt tiền bạc và tình cảm mà chúng tôi đã cất công thu thập.
Tùng ngã ngồi phịch xuống sàn, cả người run lên bần bật giữa đống giấy tờ ô nhục. Hắn ngước lên, và thứ hắn đối mặt không chỉ là ánh mắt căm hờn của các nạn nhân, mà còn là vẻ mặt vỡ vụn, khinh bỉ của mẹ H. và ngọn lửa giận dữ ngút trời của bố cô.
Bố H. chỉ thẳng vào mặt hắn, toàn thân ông run lên vì giận, giọng gằn lên từng tiếng, vỡ tan cả không khí trong phòng.
“”Đồ khốn! Mày định lừa cả nhà tao à?”””
“Hắn lồm cồm bò dậy, mặt mũi méo xệch, chỉ tay loạn xạ vào H. và những bằng chứng không thể chối cãi.
“”Không! Tất cả là giả! Cái đoạn ghi âm đó là cắt ghép! Mấy người… mấy người thông đồng với nhau để gài bẫy tôi!””
Hắn gào lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn tột độ. Hắn nhìn H., cố gắng vớt vát chút hy vọng cuối cùng, đôi mắt long lên sòng sọc.
“”Em tin anh mà đúng không H.? Bọn họ đang hại chúng ta đó! Cái đoạn ghi âm đó…””
Lời chối cãi của hắn đột ngột bị cắt đứt.
*Cạch.*
Cánh cửa phòng bật mở lần nữa.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cửa. Tùng sững người, toàn bộ lời nói còn đang chực trào ra khỏi miệng bỗng nghẹn cứng lại nơi cổ họng.
Đứng ở đó không phải ai khác, mà chính là cô nhân tình mà hắn vẫn hết lời ngon ngọt bấy lâu nay. Gương mặt cô ta tái nhợt, đôi mắt hoe đỏ nhưng ánh nhìn lại vô cùng kiên định. Và đi ngay bên cạnh cô, là hai người đàn ông mặc sắc phục công an, gương mặt nghiêm nghị.
Không khí trong phòng đặc quánh lại, có thể dùng dao cắt ra được.
Tùng chết lặng. Hoàn toàn chết lặng.
Thế giới của hắn như vỡ tan thành từng mảnh bụi li ti ngay trước mắt. Đoạn ghi âm. Đống giấy tờ. Và bây giờ là cô nhân tình, xuất hiện cùng với công an. Mọi đường thoát, mọi lời dối trá, mọi kế hoạch của hắn đều đã sụp đổ tan tành. Cô nhân tình không thèm nhìn hắn. Cô ta chỉ khẽ gật đầu với một vị công an, rồi đưa cánh tay run run chỉ thẳng vào Tùng.
Đó là cú chốt hạ cuối cùng.
Tùng há hốc miệng, nhưng không một âm thanh nào phát ra được. Đôi chân vừa gượng đứng dậy lại mềm oặt ra, và lần này, hắn khuỵu hẳn xuống sàn, không còn một chút sức lực nào. Ánh mắt hắn dại đi, nhìn chằm chằm vào cô nhân tình rồi lại chuyển sang hai vị công an, nỗi kinh hoàng tột độ biến thành sự trống rỗng tuyệt đối. Hắn hiểu rồi. Hết thật rồi.
Một vị công an bước lên phía trước, giọng nói bình thản nhưng đanh thép, phá tan sự im lặng ma quái.
“”Anh là Nguyễn Văn Tùng? Chúng tôi nhận được đơn tố cáo anh có hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Mời anh về trụ sở để làm việc.”””
“Từng lời của vị công an như những nhát búa tạ nện thẳng vào đầu Tùng. Hắn ngước đôi mắt thất thần lên, lắp bắp.
“”Lừa đảo? Tôi… tôi không có… Chắc chắn có nhầm lẫn gì ở đây…””
Nhưng không ai cho hắn cơ hội để diễn tiếp vở kịch của mình. Một vị công an không nói thêm lời nào, lạnh lùng tiến tới, nhanh gọn bẻ quặt hai tay hắn ra sau lưng.
*Xoảng!*
Tiếng kim loại khô khốc vang lên, sắc lẻm và tàn nhẫn. Chiếc còng số tám bạc loáng siết chặt lấy cổ tay Tùng. Cái lạnh buốt của kim loại như một dòng điện chạy dọc sống lưng, đánh tan mọi ảo tưởng cuối cùng còn sót lại trong đầu hắn.
“”Không! Thả tôi ra! Các người làm gì vậy?! Bắt nhầm người rồi!””
Hắn bắt đầu vùng vẫy một cách điên cuồng, cơ thể giãy giụa như một con thú bị sa bẫy. Hắn quay đầu, ánh mắt hoảng loạn tột độ hướng về phía H., gào lên như một lời cầu cứu cuối cùng.
“”H.! Em nói gì đi chứ! Nói với họ là có sự nhầm lẫn đi! Em nói đi!””
Nhưng H. vẫn đứng im như một pho tượng băng. Cô không nói, không động, thậm chí không thèm liếc nhìn hắn lấy một cái. Sự im lặng của cô, trong khoảnh khắc này, còn đáng sợ và tàn nhẫn hơn ngàn vạn lời kết tội.
Chính sự im lặng đó đã khiến Tùng hiểu ra tất cả.
Khi bị hai vị công an áp giải ra cửa, hắn không còn gào thét nữa. Toàn bộ sự hoảng loạn biến mất, thay vào đó là một sự căm hận đặc quánh lại, hằn lên trong từng thớ thịt trên gương mặt đang co rúm của hắn. Ngay trước khi bị đẩy ra khỏi cửa, hắn đột ngột dừng lại, dùng hết sức bình sinh ngoái đầu lại.
Đôi mắt đỏ ngầu của hắn ghim chặt vào H. Ánh mắt đó không còn sự van xin, chỉ còn lại sự căm hận tột cùng, như hai mũi dao găm tẩm độc muốn xuyên thủng cô, như một lời nguyền rủa độc địa nhất rằng hắn sẽ không bao giờ buông tha cho cô.
Đáp lại cái nhìn tóe lửa đó, H. chỉ chậm rãi nhấc mi mắt lên. Cô bình thản nhìn thẳng vào mắt hắn. Một cái nhìn trống rỗng, lạnh lẽo, không một gợn sóng cảm xúc. Gương mặt cô bình lặng đến đáng sợ, như thể đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ, một kẻ chưa từng tồn tại trong cuộc đời mình.
Sự bình thản của H. chính là đòn chí mạng cuối cùng.
“”Đi!””
Vị công an thúc mạnh vào lưng hắn. Tùng lảo đảo, bị lôi ra khỏi phòng như một cái bao tải rách. Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sập lại, cắt đứt ánh mắt hằn học của hắn, trả lại sự yên lặng cho căn phòng.
Không khí căng như dây đàn cuối cùng cũng chùng xuống. Mọi chuyện… cuối cùng đã kết thúc. Màn kịch dối trá và lừa lọc, cuối cùng cũng đã hạ màn.”
“Ngay khi tiếng cửa sập xuống, bức tường băng giá mà H. cố công dựng lên cũng vỡ tan thành trăm mảnh. Bờ vai cô bắt đầu run lên bần bật, rồi cả cơ thể lả đi như một chiếc lá lìa cành. Cô khuỵu xuống, hai tay ôm mặt, tiếng khóc nức nở bị dồn nén bấy lâu nay cuối cùng cũng vỡ òa ra, xé tan bầu không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt.
“”H.! Con ơi!””
Mẹ cô hốt hoảng lao tới, ôm chầm lấy đứa con gái tội nghiệp vào lòng. Bà cũng khóc, những giọt nước mắt của sự sợ hãi, ân hận và nhẹ nhõm. Bố H. đứng chết trân tại chỗ, gương mặt già nua hằn lên vẻ đau đớn và tự trách. Ông nhìn đứa con gái đang run rẩy trong vòng tay vợ, rồi chậm rãi quay sang phía tôi.
Ông cúi đầu, một cái cúi đầu trĩu nặng. “”Cháu… Bác… bác cảm ơn cháu. Nếu không có cháu, gia đình bác thật không biết sẽ ra sao nữa…””
Giọng ông lạc đi, chứa đầy sự biết ơn và cả xấu hổ. “”Là lỗi của chúng tôi. Lỗi của chúng tôi đã mù quáng, đã không tìm hiểu kỹ càng… suýt chút nữa… suýt chút nữa đã đẩy con bé vào địa ngục.””
Tôi vội đỡ lời: “”Bác đừng nói vậy ạ. Chuyện đã qua rồi. Quan trọng nhất là bây giờ H. đã được an toàn.””
Những ngày sau đó, mọi thứ diễn ra nhanh đến không ngờ. Với những bằng chứng lừa đảo không thể chối cãi mà tôi và các nạn nhân khác cung cấp, cộng thêm việc Tùng bị bắt giữ hình sự, thủ tục ly hôn được giải quyết chỉ trong một nốt nhạc. Cuộc hôn nhân bi kịch kéo dài vỏn vẹn hơn một tuần đã chính thức chấm dứt trên giấy tờ.
Ngày cầm tờ quyết định ly hôn trên tay, H. không khóc. Gương mặt cô vẫn còn phảng phất nét mệt mỏi, nhưng trong đôi mắt không còn sự hoảng loạn hay đau khổ, mà là một sự bình yên đến lạ.
Tối hôm đó, bố mẹ H. mời tôi một bữa cơm thân mật. Bữa cơm không cao sang, nhưng ấm cúng lạ thường. Bố cô, sau vài ly rượu, lại nắm lấy tay tôi, giọng nói chân thành.
“”Bác thực sự mang ơn cháu. Ơn này nhà bác không biết làm sao để trả cho hết. Chúng ta đã sai lầm khi nghĩ rằng vật chất có thể đong đếm được lòng người. Món quà cưới của cháu, tuy không phải vàng bạc, nhưng lại là thứ quý giá nhất, đã cứu cả gia đình này.””
Mẹ H. ngồi cạnh, gật đầu lia lịa, đôi mắt đỏ hoe. “”Đúng vậy đó con. Suýt nữa thì chúng ta đã vì cái sĩ diện hão, vì những lời ngon tiếng ngọt mà hại đời con bé.””
Nhìn H. đang lặng lẽ gắp thức ăn vào bát cho mẹ, tôi thấy một sự thanh thản hiện lên trên gương mặt cô. Cơn ác mộng đã qua. Màn kịch đã hạ. Giờ đây, thứ còn lại không phải là sự đổ vỡ, mà là sự giải thoát. Một sự giải thoát đắt giá nhưng hoàn toàn xứng đáng.”
“Vài tháng trôi qua, đủ để những vết thương lòng sâu hoắm của H. bắt đầu lên da non. Bầu không khí ngột ngạt của vụ ly hôn chớp nhoáng và bê bối lừa đảo cũng dần tan biến, chỉ còn lại như một cơn ác mộng xa xôi.
Một buổi chiều cuối tuần, nắng vàng ươm như mật ong rót xuống con phố nhỏ. Tôi và H. ngồi đối diện nhau trong một quán cà phê có giàn hoa giấy rực rỡ. H. của ngày hôm nay đã hoàn toàn khác. Không còn là cô dâu mắt sưng húp, thất thần của mấy tháng trước, H. mặc một chiếc váy hoa dịu dàng, mái tóc buông xõa và trên môi luôn nở một nụ cười rạng rỡ, thứ nụ cười tưởng như đã bị gã chồng cũ cướp mất vĩnh viễn.
Cô khuấy nhẹ ly cà phê sữa, ánh mắt lấp lánh niềm vui thật sự. Rồi, cô nhẹ nhàng đẩy về phía tôi một chiếc hộp nhung nhỏ, được thắt nơ cẩn thận.
Tôi ngạc nhiên: “”Gì thế này? Mày lại bày vẽ làm gì thế?””
H. không nói gì, chỉ mỉm cười, một nụ cười hàm chứa cả sự biết ơn, áy náy và trân trọng. “”Mày mở ra đi.””
Tôi tò mò mở chiếc hộp. Bên trong, trên lớp vải lụa mềm mại là một sợi dây chuyền vàng mảnh mai. Mặt dây chuyền là hình hai bàn tay nhỏ đang đan chặt vào nhau, một biểu tượng tinh tế và đầy ý nghĩa. Tôi ngước lên nhìn H., có chút bối rối.
H. nắm lấy tay tôi, giọng nói chân thành và tha thiết. “”Cầm đi. Cảm ơn mày vì đôi giày rách hôm đó.””
Cô ngưng lại một chút, đôi mắt hoe đỏ nhưng không phải vì buồn bã, mà vì xúc động. “”Nó đã cứu cả cuộc đời tao.””
Câu nói ấy, dù nhẹ nhàng, lại có sức nặng hơn ngàn vạn lời. Đôi giày rách, món quà cưới bị cả họ nhà trai dè bỉu, bị chính cô dâu lúc đó coi là sự sỉ nhục, giờ đây lại được nhắc đến như một vật cứu mạng.
“”Lúc đó tao đã mù quáng, chỉ nhìn vào vẻ hào nhoáng bên ngoài,”” H. tiếp lời, giọng có chút run run. “”Tao đã nghĩ một chỉ vàng mới là tình bạn, còn sự quan tâm thật lòng của mày lại là thứ vứt đi. Tao đã sai rồi, sai thật rồi. Sợi dây chuyền này, nó không thể nào so sánh được với những gì mày đã làm cho tao, nhưng tao muốn mày nhận nó. Để nó nhắc nhở tao rằng, tình bạn thật sự không nằm ở giá trị vật chất, mà nằm ở sự chân thành khi người kia gặp hoạn nạn.””
Tôi siết nhẹ tay cô bạn, lòng ấm áp lạ thường. “”Chuyện qua rồi, H. ạ. Quan trọng là bây giờ mày đã ổn. Tình bạn của chúng ta đâu cần đo đếm bằng những thứ này.””
H. lắc đầu, nụ cười càng thêm rạng rỡ. “”Không, cần chứ. Nó không phải để đo đếm, mà để ghi dấu. Ghi dấu một bài học đắt giá, và ghi dấu một tình bạn còn quý hơn cả vàng.””
Chúng tôi nhìn nhau, rồi cùng bật cười. Tiếng cười trong trẻo, nhẹ nhõm, hòa vào tiếng nhạc du dương của quán cà phê, xua tan đi những đám mây u ám cuối cùng của quá khứ. Sợi dây chuyền trên tay tôi khẽ lấp lánh dưới nắng, không chỉ là một món quà, mà là minh chứng cho một tình bạn được tôi luyện qua giông bão, một tình bạn được bắt đầu từ đôi giày rách và 500 nghìn đồng nhưng lại bền chặt vô cùng.
Cơn bão đã đi qua, để lại bầu trời trong xanh và một bài học sâu sắc cho tất cả những người trong cuộc. Cuộc sống đôi khi thật trớ trêu, nó dùng những cú tát đau điếng để dạy ta cách phân biệt thật giả, dùng những mất mát to lớn để ta nhận ra điều gì mới thực sự quý giá. Giá trị của một con người, của một mối quan hệ, chưa bao giờ nằm ở những thứ hào nhoáng có thể trưng ra cho cả thiên hạ trầm trồ. Nó nằm ở những hành động thầm lặng, ở sự quan tâm chân thành, ở lòng can đảm dám đi ngược lại đám đông để bảo vệ điều mình tin là đúng. Đôi giày rách và năm trăm nghìn của tôi, trong mắt người đời có thể là sự keo kiệt, là trò cười, nhưng với H. và gia đình cô, nó lại là chiếc phao cứu sinh quý hơn mọi vàng bạc châu báu trên đời. Nó đã xé toạc tấm màn nhung dối trá của một vở kịch hôn nhân hoàn hảo, để lộ ra sự thật trần trụi và cứu một cuộc đời khỏi rơi xuống vực thẳm. Vết sẹo mà H. mang trong lòng rồi sẽ lành, nhưng nó sẽ ở đó mãi, không phải như một nỗi đau, mà như một lời nhắc nhở về sự mù quáng của bản thân và giá trị của sự tỉnh táo. Và tình bạn của chúng tôi, được vun đắp từ chính những đổ nát ấy, giờ đây lại trở thành thứ tài sản vô giá nhất. Bởi sau tất cả, thứ còn lại khi sóng gió qua đi không phải là tiền tài, danh vọng, mà là tình người, là sự tử tế, là một bàn tay sẵn sàng chìa ra khi ta sắp gục ngã. Đó mới chính là thứ vàng mười không bao giờ phai nhạt theo thời gian.”

