Anh không hề do dự, quay người, sải bước rời đi mà chẳng ngoảnh lại.
Tôi đặt tay lên bụng, cố nén nước mắt, giọng run run:
“Lục Mục Đình! Nếu anh dám đi, tôi sẽ b/ ỏ đ/ ứ /a bé này… Anh nghĩ kỹ đi!”
Bóng anh khựng lại một chút — nhưng cuối cùng vẫn tan vào đám đông, không hề quay đầu.
Cả trái tim tôi như rơi vào hầm băng giá.
Tám năm qua, từng chi tiết nhỏ nhặt dần hiện lên trong đầu —
Những lần kỷ niệm bỗng nhiên phải đi công tác, thỉnh thoảng vô cớ không về nhà qua đêm, rõ ràng công việc bận rộn nhưng mỗi tuần đều nhất quyết đi làm tình nguyện…
Tất cả đều có dấu vết.
Chỉ là tôi từng bị tình yêu che mờ lý trí, chọn cách lờ đi những “trùng hợp” đó.
Giờ đây, chính tay anh xé toạc lớp vỏ ngụy trang cuối cùng, chút tin tưởng cuối cùng trong tôi cũng hoàn toàn tan vỡ.
Tài xế Tiểu Vương thấy sắc mặt tôi trắng bệch, không đành lòng nói:
“Chị dâu, sau khi cô Phương bị mù không bao lâu, anh trai cô ấy — người thân duy nhất — cũng hy sinh rồi. Vì thế thiếu tướng mới quan tâm cô ấy hơn người bình thường một chút thôi.”
“Nhưng nhiều năm qua, thiếu tướng chỉ xem cô ấy như em gái để chăm sóc, chị đừng nghĩ nhiều…”
Tiểu Vương làm tài xế cho Lục Mục Đình suốt mười năm, tình như anh em ruột.
Thế nhưng suốt tám năm qua, anh ta chưa từng một lần nhắc đến cái tên Phương Nhụy Nhiên trước mặt tôi.
Bây giờ, ngay cả can đảm nhìn thẳng vào mắt tôi, anh ta cũng không có.
Nếu Lục Mục Đình thật sự chỉ xem cô ta là em gái, tại sao chưa từng giới thiệu cô ta cho tôi biết?
Càng nghĩ, tim tôi càng nhức nhối.
Đúng lúc đó, bố mẹ gọi đến:
“Bảo bối ngoan, sao rồi? Em bé khỏe chứ?”
“Lát nữa qua ăn cơm nhé, bố mẹ mua toàn món con và Mục Đình thích đấy.”
Tôi không muốn để họ lo lắng, liền hít sâu một hơi, cố làm giọng mình bình tĩnh:
“Vẫn đang chờ kết quả kiểm tra ạ, chắc còn lâu.”
“Anh ấy… tối nay còn bận việc nên bọn con không về ăn cơm đâu.”
Bố mẹ dặn dò thêm vài câu, tôi đều giả vờ như không có chuyện gì, nhẹ nhàng đáp lại.
Nhưng sau khi cúp máy, nơi lồng ngực vẫn từng đợt nặng trĩu.
Từ lúc tôi mang thai, Lục Mục Đình đã nói không biết bao nhiêu lần rằng sẽ bảo vệ mẹ con tôi cả đời.
Vậy mà hôm nay, anh lại nhẫn tâm bỏ mặc chúng tôi, chỉ để đi chăm sóc một người khác.
Suốt năm tiếng đồng hồ, tôi đã gửi rất nhiều tin nhắn.
Thế nhưng cho đến khi điện thoại cạn pin tắt nguồn, Lục Mục Đình vẫn không hề trả lời lấy một câu.
Tôi đột nhiên thấy khó thở, trước mắt tối sầm lại.
Tiếng cuối cùng vang bên tai là tiếng Tiểu Vương hoảng hốt gọi tên tôi.
Lần nữa mở mắt, tôi đã nằm trên giường bệnh.
Đúng lúc ấy bác sĩ bước vào với kết quả trên tay, nét mặt tươi cười:
“Cô Ức, chúc mừng cô, là tha/i đôi.”
Rõ ràng là một tin vui, vậy mà tôi lại chẳng thể nào vui nổi.
Năm đó, tôi phải lòng Lục Mục Đình ngay từ cái nhìn đầu tiên, theo đuổi anh suốt ba tháng mới chạm được vào đóa hoa cao lãnh ấy.
Sau này, anh liên tục lập công, công việc bận rộn đến mức mấy tháng chúng tôi mới gặp nhau một lần.
Cho đến ngày anh được phong làm thiếu tướng, trong lễ trao huân chương, anh quỳ một gối trước mặt tôi, cầu hôn:
“Thanh Khê, sau này khi chúng ta có con, anh nhất định sẽ ở bên mẹ con em mỗi ngày, cùng con lớn lên.”
Biết bao ký ức và lời hứa lướt qua trong đầu.
Tôi nhìn chiếc nhẫn cưới trên tay, chỉ thấy nực cười.
Ca khúc đơn điệu đã phát suốt tám năm nay, đến lúc phải tắt rồi.
Sáng sớm hôm sau, tôi trở về nhà.
Lúc này mới thấy Lục Mục Đình — người đã biến mất suốt một ngày một đêm.
“Nhụy Nhiên vì anh mà bị mù, anh trai cô ấy lại là chiến hữu của anh. Trước khi mất, anh ấy gửi gắm cô ấy cho anh, anh không thể nuốt lời…”
“Tôi nhớ cô ấy có y tá riêng, ngoài cửa còn có bảo vệ.” — tôi ngắt lời.
“Nhiều người như vậy, tại sao nhất định phải là anh?”
“Bao nhiêu năm nay, trước mặt hay sau lưng, anh đã bao lần bỏ rơi tôi để đến bên cô ấy, tôi đều giả vờ không biết.”
“Nhưng Lục Mục Đình, tôi không phải kẻ ngốc.”
Anh im lặng, không nói nên lời.
Một lúc lâu sau, anh cất giọng, nhưng từng câu từng chữ lại một lần nữa đâm vào tim tôi:
“Thanh Khê… Đây là món nợ anh phải trả. Chỉ khi bù đắp thật tốt cho cô ấy, anh mới có thể thanh thản.”
“Chuyện hôm nay, xem như anh cầu xin em… Đừng nói ra có được không?”
“Nếu ầm ĩ lên sẽ ảnh hưởng xấu đến cô ấy. Anh sợ cô ấy không chịu nổi cú sốc này…”
Lần đầu tiên, anh nhìn tôi bằng ánh mắt cầu khẩn — nhưng là vì một người khác.
Khoảnh khắc ấy, như thể có ai đó cầm 🔪đ/ â .m m/ ạ/ nh vào ngực tôi — đau đến không thở nổi.
Phản ứng đầu tiên của con người luôn là thật lòng.
Thấy tôi, anh không hề hỏi mẹ con tôi có sao không.
Câu đầu tiên anh nói, vẫn là vì Phương Nhụy Nhiên.
Tôi siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cố để nước mắt không rơi xuống.
Tôi nhắm mắt lại, giọng nhẹ đến mức gần như không nghe được:
“Được.”
Anh thở phào thấy rõ, sau đó dè dặt nói tiếp:
“Nhụy Nhiên biết anh sắp làm cha, trong lòng không có cảm giác an toàn…Anh muốn ở bên cô ấy một thời gian.”
“Chờ đến tháng sau, khi tình trạng cô ấy ổn định hơn, anh sẽ dọn về.”
“Đến lúc đó, anh sẽ cố gắng sắp xếp vài ngày ở nhà với em, được không?”
Vì chăm sóc Phương Nhụy Nhiên, anh có thể dễ dàng xin nghỉ một tháng không hề do dự.
Đến khi phải ở bên tôi, lại dùng từ “cố gắng sắp xếp thời gian”.
Thì ra, có thật lòng hay không, sự khác biệt lại rõ ràng đến thế.
Ngay cả giọng điệu anh dùng, cũng mang theo sự chắc chắn rằng tôi sẽ đồng ý.
Nhưng khi tôi nhìn vào ánh mắt đong đầy lưu luyến dành cho người con gái khác, bỗng thấy mệt mỏi đến rã rời.
Hai sinh linh bé nhỏ trong bụng dường như cũng cảm nhận được cảm xúc đang cuộn trào trong tôi, khẽ động đậy.
Tôi theo phản xạ đặt tay lên bụng — nơi đang nuôi dưỡng kết tinh tình yêu mà chúng tôi từng tha thiết mong chờ.
Vậy mà giờ đây, anh lại chẳng còn bận tâm nữa.
Cảm nhận được nhịp đập yếu ớt dưới tay mình, tôi cất giọng bình tĩnh:
“Lục Mục Đình, anh từng nói rất nhiều lần rằng anh yêu em.”
“Kỷ niệm ba năm yêu nhau, dưới bầu trời pháo hoa rực rỡ, chúng ta hôn nhau, anh bảo sẽ yêu em còn hơn yêu chính mình.”
“Lúc cầu hôn em trong lễ phong huân chương, trước mặt bao người, anh thề sẽ yêu em trọn đời.”
“Năm ngoái sinh nhật em, anh tự tay làm chiếc bánh đã học suốt 2 tháng, nói rằng cả đời này chỉ yêu mình em thôi…”
“Tám năm qua, anh luôn nhớ mọi sở thích của em. Ảnh đại diện, ảnh nền điện thoại… đều là hình em…”
“Em vẫn luôn tin rằng, chúng ta sẽ cứ thế yêu nhau đến tận cuối đời.”
Tôi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt anh, nước mắt cuối cùng cũng không thể kìm lại:
“Nhưng hôm nay, em thật sự không còn cảm nhận được tình yêu của anh nữa rồi…”
Nghe tôi chậm rãi nhắc lại từng kỷ niệm giữa hai người, hốc mắt Lục Mục Đình cũng đỏ hoe.
Nhưng sau chút do dự, anh lại nghẹn ngào nói:
“Nhưng Thanh Khê… sau khi ba mẹ và anh trai cô ấy lần lượt hy sinh, cô ấy chỉ còn lại một mình…”
Một câu nói đó — dập tắt hoàn toàn tia hy vọng cuối cùng trong tôi.
Tôi nhìn anh, bỗng bật cười, nước mắt lăn dài trên má:
“Vậy thì anh cứ đi, trả hết món nợ ân tình của mình đi.”
Dù sớm đã đoán được tôi sẽ đồng ý, nhưng anh vẫn thoáng ngây người.
Cuối cùng, anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi thật sâu, rồi quay người rời khỏi căn nhà này, không nói thêm một lời.
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ
Lục Mục Đình rời đi, Thanh Khê một mình đứng giữa phòng khám. Tim cô như rơi xuống hầm băng giá, lạnh lẽo đến thấu xương. Bàn tay vô thức đặt lên bụng bầu ba tháng. Nước mắt cứ thế tuôn rơi, mặn chát. Tiểu Vương tiến lại gần, giọng đầy áy náy:
TIỂU VƯƠNG
Chị dâu, sau khi cô Phương bị mù không lâu, anh trai cô ấy, người thân duy nhất, cũng hy sinh rồi. Vì thế thiếu tướng mới quan tâm cô ấy hơn người bình thường một chút thôi. Nhưng nhiều năm qua, thiếu tướng chỉ xem cô ấy như em gái để chăm sóc, chị đừng nghĩ nhiều…
Lời an ủi của Tiểu Vương như đổ thêm dầu vào lửa. Thanh Khê càng nghe càng nhói lòng. Mối quan hệ bí ẩn giữa chồng và Phương Nhụy Nhiên, những lời giải thích gượng ép của Tiểu Vương, tất cả như xé toạc lớp vỏ bọc cuối cùng, vùi dập chút tin tưởng còn sót lại. Sự tin tưởng mong manh đã tan vỡ hoàn toàn. Cô cảm thấy mình như một trò hề trong chính cuộc đời mình. Tám năm qua, mọi thứ cô từng tin tưởng, giờ đây đều sụp đổ trước mắt. Thanh Khê nén tiếng nấc nghẹn ngào, nhìn xuống bụng, nơi có hai sinh linh bé bỏng đang lớn dần. Lời hứa của Lục Mục Đình khi cầu hôn vang vọng bên tai, giờ nghe sao mà trớ trêu.
THÁI ĐỘ CỦA THANH KHÊ: Hoàn toàn suy sụp, tuyệt vọng, nhưng ẩn chứa sự phẫn uất và quyết tâm.
LỤC MỤC ĐÌNH (QUA ĐIỆN THOẠI, GIỌNG BỊ ĐỘNG):
Anh xin lỗi, Thanh Khê. Nhụy Nhiên vì anh mà bị mù, anh trai cô ấy là chiến hữu của anh. Trước khi mất, anh ấy gửi gắm cô ấy cho anh, anh không thể nuốt lời…
THANH KHÊ (GIỌNG NGHẸN NGÀO NHƯNG CỐ GẮNG BÌNH TĨNH):
Tôi nhớ cô ấy có y tá riêng, ngoài cửa còn có bảo vệ. Bao nhiêu người như vậy, tại sao nhất định phải là anh? Bao nhiêu năm nay, trước mặt hay sau lưng, anh đã bao lần bỏ rơi tôi để đến bên cô ấy, tôi đều giả vờ không biết. Nhưng Lục Mục Đình, tôi không phải kẻ ngốc.
LỤC MỤC ĐÌNH (GIỌNG KHẨN KHIẾN):
Thanh Khê… Đây là món nợ anh phải trả. Chỉ khi bù đắp thật tốt cho cô ấy, anh mới có thể thanh thản. Chuyện hôm nay, xem như anh cầu xin em… Đừng nói ra có được không? Anh sợ cô ấy không chịu nổi cú sốc này…
THANH KHÊ (NHÌN CHIẾC NHẪN CƯỚI TRÊN TAY, CƯỜI NHƯ KHÓC):
Vậy thì anh cứ đi, trả hết món nợ ân tình của mình đi.
Nụ cười đó, sự đồng ý đó, dù Lục Mục Đình có chuẩn bị trước, vẫn thoáng ngây người. Anh chỉ lặng lẽ nhìn Thanh Khê thật sâu, rồi quay người rời khỏi căn nhà, không nói thêm lời nào.
Thanh Khê ngã khuỵu xuống sàn, tiếng khóc vỡ òa. Tiếng Tiểu Vương hoảng hốt gọi tên cô vang lên bên tai. Bầu trời xung quanh cô bỗng tối sầm lại.
CẢNH KẾT THÚC PHẦN 2: Thanh Khê ngã quỵ trong phòng khám, nước mắt tuôn rơi. Tiểu Vương đứng bên cạnh, bối rối và thương cảm.
Trong căn phòng khám vắng lặng, nước mắt Thanh Khê lăn dài trên má. Cô sụt sùi, cố gắng ngăn tiếng nấc nghẹn lại. Tiếng Tiểu Vương vọng lại đầy lo lắng:
Cơ thể Thanh Khê run rẩy, cô ngã khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân cô. Cô đưa tay lên ôm lấy bụng bầu ba tháng, nơi có hai sinh linh bé bỏng đang lớn dần. Nỗi đau xé lòng khi nhớ về lời hứa của Lục Mục Đình trong ngày anh cầu hôn, lời hứa sẽ bảo vệ mẹ con cô, giờ đây chỉ còn là sự chua chát.
Tiếng chuông điện thoại reo vang phá tan bầu không khí u ám. Màn hình hiện lên tên “Bố”. Thanh Khê hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại cảm xúc hỗn loạn trong lòng. Cô lau vội những giọt nước mắt, rồi nhấc máy.
THANH KHÊ
(Giọng cố gắng giữ bình tĩnh)
Alo, con nghe đây bố.
BỐ THANH KHÊ (QUA ĐIỆN THOẠI)
Con gái, tối nay con có về nhà ăn cơm với bố mẹ không? Ông bà mong lắm.
Thanh Khê nhìn quanh căn phòng trống trải, trái tim quặn thắt. Cô không thể nói sự thật cho bố mẹ nghe, không thể để họ lo lắng thêm.
THANH KHÊ
Dạ… con xin lỗi bố mẹ. Tối nay Lục Mục Đình có việc bận, không về nhà ăn cơm được ạ. Con cũng… con cũng không về kịp ạ.
Giọng cô run rẩy, nhưng cô vẫn cố gắng giữ vẻ tự nhiên. Cúp máy, cảm giác nặng trĩu trong lòng càng thêm dày vò. Lời hứa bảo vệ mẹ con cô của Lục Mục Đình vang vọng trong tâm trí, nhưng anh lại đang bỏ rơi họ. Mười ngón tay cô siết chặt vào nhau, móng tay bấm sâu vào da thịt. Đôi mắt cô nhìn xa xăm, ẩn chứa sự phẫn uất, tuyệt vọng nhưng cũng bùng lên một tia lửa quyết tâm âm ỉ.
CẢNH KẾT THÚC PHẦN 3
Thanh Khê sụt sịt, cố gắng nén lại nỗi đau đang dâng lên như thủy triều. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đen ngòm, cảm giác lạnh lẽo thấm vào từng tế bào. Năm tiếng đồng hồ trôi qua, cô đã gửi đi biết bao nhiêu tin nhắn, gọi biết bao nhiêu cuộc điện thoại, nhưng đáp lại cô chỉ là sự im lặng chết chóc từ Lục Mục Đình. Điện thoại giờ đã cạn kiệt pin, hoàn toàn tắt nguồn.
Một cơn khó thở đột ngột ập đến. Lồng ngực Thanh Khê thắt lại, hơi thở trở nên gấp gáp, nông cạn. Mắt cô mờ đi, tầm nhìn chao đảo, rồi tối sầm lại. Cô cảm nhận mặt đất lạnh lẽo dưới đầu gối khi cơ thể mất đi sức lực.
Giọng nói của Tiểu Vương vọng lại như từ một nơi xa xăm, đầy sự lo lắng và hoảng sợ. Thanh Khê nghe thấy tiếng bước chân gấp gáp của anh ta chạy về phía mình. Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, hình ảnh Lục Mục Đình với nụ cười đắc thắng lướt qua tâm trí cô, một nụ cười mà giờ đây trở nên méo mó, đáng sợ. Cô cảm thấy mình đang trôi tuột đi, không còn sức níu giữ.
Ánh sáng trắng xóa của đèn phòng bệnh chói chang khiến Thanh Khê nheo mắt. Cô cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ, từng chút một, ký ức chập chờn ùa về. Vùng vẫy trong mớ hỗn độn của sự hoang mang và sợ hãi, Thanh Khê cố gắng cử động. Cánh tay cô nặng trĩu, nhưng vẫn đủ sức để cảm nhận tấm ga trải giường lạnh lẽo và mùi thuốc sát trùng quen thuộc. Bệnh viện.
Tiếng cửa phòng bật mở. Một bác sĩ với nụ cười hiền hậu bước vào, tay cầm một tập hồ sơ. Thanh Khê nhìn theo từng cử động của ông, lòng trĩu nặng một nỗi bất an khó tả.
BÁC SĨ
(Giọng ôn tồn)
Chào mừng cô trở lại, Thanh Khê. Cô đã ngủ một giấc thật dài.
Thanh Khê không đáp lời, chỉ im lặng dõi mắt theo ông. Bác sĩ ngồi xuống ghế cạnh giường, mở hồ sơ ra, đôi mắt lấp lánh vẻ vui mừng.
BÁC SĨ
Tôi có một tin rất vui dành cho cô. Kết quả khám thai của cô rất khả quan. Chúng ta có thể khẳng định cô đang mang thai.
Nghe đến đây, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong mắt Thanh Khê. Cô đã trải qua bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu lần cố gắng. Liệu cuối cùng, ông trời cũng đã cho cô một món quà?
BÁC SĨ
(Mỉm cười tươi hơn)
Mà không chỉ là một, mà là hai. Cô đang mang song thai, Thanh Khê ạ. Chúc mừng cô!
Hai đứa trẻ. Song thai. Lời bác sĩ vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, nhưng thay vì niềm vui vỡ òa, một cảm giác lạnh lẽo lại bao trùm lấy Thanh Khê. Cô đưa mắt nhìn xuống bàn tay mình. Chiếc nhẫn cưới Lục Mục Đình từng trao, giờ đây nằm đó như một trò đùa ác ý.
Cô nhớ lại lời cầu hôn. Đêm đó, trong lễ phong huân chương long trọng, Lục Mục Đình đã quỳ gối trước cô, trước bao người, trao cho cô chiếc nhẫn này. Anh ta đã hứa hẹn. Anh ta đã thề non hẹn biển. Anh ta đã nói rằng cô là người phụ nữ duy nhất anh ta yêu.
Nhưng giờ đây, hình ảnh Phương Nhụy Nhiên, đôi mắt đầy thù hận và sự bí ẩn xung quanh mối quan hệ của cô ta với Lục Mục Đình, liên tục hiện về. Tai nạn khiến Phương Nhụy Nhiên bị mù, người anh trai đã hy sinh của cô ta trong một nhiệm vụ mờ ám. Tám năm qua, cô đã chứng kiến Lục Mục Đình thay đổi như thế nào, sự lạnh lùng và xa cách dần thay thế cho tình yêu nồng cháy.
Song thai. Tin tức tưởng chừng tuyệt vời nhất lại trở thành một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự lừa dối. Chiếc nhẫn trên tay cô giờ đây nặng trĩu, như một gánh xiềng. Cô muốn khóc, muốn gào thét, nhưng cổ họng nghẹn lại. Niềm vui đã bị nỗi cay đắng, sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi nuốt chửng. Cô đang mang trong mình hai sinh linh, nhưng liệu chúng sẽ có một tương lai tốt đẹp trong vòng tay của một người cha như Lục Mục Đình? Cô không thể vui. Cô không thể tin vào bất cứ điều gì nữa.
NGOẠI CẢNH. NHÀ RIÊNG – SÁNG
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm, phủ lên căn phòng một màu vàng nhạt. Thanh Khê bước vào, tim đập thình thịch, tay nắm chặt chiếc túi xách. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cảm giác bất an đeo bám từ đêm qua. Vừa mở cửa, hình ảnh trước mắt khiến cô sững lại.
Lục Mục Đình đang đứng giữa phòng khách, tay bê một chiếc vali lớn. Anh ta mặc một bộ quân phục chỉnh tề, nhưng trên gương mặt lại hiện rõ vẻ mệt mỏi và có chút áy náy. Ánh mắt anh ta chạm vào Thanh Khê, ánh nhìn đó như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim cô.
LỤC MỤC ĐÌNH
(Giọng trầm, khàn đặc)
Thanh Khê. Em đã về.
Thanh Khê không đáp lời, chỉ đứng đó, nhìn anh ta thu dọn đồ đạc. Cô cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại.
LỤC MỤC ĐÌNH
Anh… anh xin lỗi.
Anh ta dừng lại, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp. Thanh Khê siết chặt nắm tay. Cô không muốn nghe bất kỳ lời bào chữa nào.
LỤC MỤC ĐÌNH
Anh phải đi. Tình hình của Phương Nhụy Nhiên… rất tệ. Em biết đấy, anh mang ơn gia đình cô ấy. Anh trai cô ấy đã hy sinh vì nhiệm vụ. Giờ đây, cô ấy một mình, lại gặp tai nạn…
Anh ta đưa mắt nhìn Thanh Khê, ánh mắt chan chứa sự hối lỗi pha lẫn bất lực.
LỤC MỤC ĐÌNH
Anh không thể bỏ mặc cô ấy trong lúc này. Anh phải chăm sóc cô ấy.
Lời anh ta nói như nhát dao cứa vào tim Thanh Khê. Tám năm qua, lời thề non hẹn biển, nụ hôn trong lễ phong huân chương, tất cả giờ đây tan biến như bọt xà phòng. Cô nhìn anh ta, đôi mắt cô mờ đi vì nước mắt trực trào. Cô mang trong mình con của anh ta, hai sinh linh bé bỏng, và anh ta lại chọn rời đi vì một món nợ ân tình mà cô chưa bao giờ biết đến.
THANH KHÊ
(Giọng run rẩy, cố nén tiếng nấc)
Vậy còn em? Còn con của chúng ta thì sao, Lục Mục Đình?
LỤC MỤC ĐÌNH
Anh biết. Anh biết tất cả. Nhưng em phải hiểu, đây là trách nhiệm.
Trách nhiệm. Từ đó như một gánh nặng đè lên vai Thanh Khê. Cô quay lưng lại, không muốn anh ta nhìn thấy mình yếu đuối. Cô cảm thấy cả thế giới của mình sụp đổ, một lần nữa.
THANH KHÊ
(Giọng run rẩy, cố nén tiếng nấc)
Vậy còn em? Còn con của chúng ta thì sao, Lục Mục Đình?
LỤC MỤC ĐÌNH
Anh biết. Anh biết tất cả. Nhưng em phải hiểu, đây là trách nhiệm.
Trách nhiệm. Từ đó như một gánh nặng đè lên vai Thanh Khê. Cô quay lưng lại, không muốn anh ta nhìn thấy mình yếu đuối. Cô cảm thấy cả thế giới của mình sụp đổ, một lần nữa.
THANH KHÊ
(Quay lại, mắt ngấn nước nhưng giọng cương quyết)
Trách nhiệm? Anh nói là trách nhiệm sao? Anh có bao giờ đặt trách nhiệm lên em, lên đứa con ba tháng tuổi trong bụng em chưa? Tám năm qua, anh đã bao lần xem em như người vô hình để đến bên cô ta? Em không phải kẻ ngốc, Lục Mục Đình. Em biết rõ anh đã bỏ rơi em bao nhiêu lần.
Lục Mục Đình đứng im, đôi mắt nhìn Thanh Khê đầy áy náy nhưng không thể phản bác. Anh ta chỉ biết im lặng nhìn cô.
THANH KHÊ
(Bước đến gần, giọng đầy chua chát)
Giờ thì sao? Anh lại một lần nữa chọn cô ta. Cô ta bị mù, anh phải chăm sóc. Anh trai cô ta hy sinh, anh mang ơn. Còn em, mang thai ba tháng của anh, lẽ ra phải là người anh che chở nhất, lại bị anh đẩy ra rìa. Anh lấy tư cách gì mà nói với em hai chữ “trách nhiệm”?
Cô nhìn thẳng vào mắt Lục Mục Đình, thách thức.
THANH KHÊ
Anh có nhớ lời anh từng nói không? Lễ phong huân chương đó, anh đã cầu hôn em như thế nào? Anh nói em là người phụ nữ duy nhất anh muốn dành cả cuộc đời. Anh nói anh sẽ bảo vệ em và con chúng ta khỏi mọi sóng gió. Anh đã quên hết rồi sao?
Nước mắt Thanh Khê chảy dài trên má, nhưng ánh mắt cô vẫn kiên định, dò hỏi.
THANH KHÊ
Hay là… anh chỉ xem em là một cái cớ để anh có thể làm mọi thứ mình muốn? Một người vợ chờ đợi, một người mẹ hiền lành, để anh có thể thoải mái chạy theo bóng hình Phương Nhụy Nhiên?
Lục Mục Đình siết chặt nắm tay. Sự im lặng của anh ta lúc này còn đáng sợ hơn mọi lời biện minh. Thanh Khê biết, câu trả lời đã quá rõ ràng. Cô quay lưng lại, bước nhanh về phía chiếc vali của anh ta.
THANH KHÊ
Nếu anh đã quyết định, thì tôi cũng có quyết định của riêng mình. Anh đi đi. Đi chăm sóc “người phụ nữ anh mang ơn”. Còn tôi, tôi sẽ tự mình sinh và nuôi nấng con của chúng ta.
Thanh Khê mở vali, dứt khoát lấy ra một bộ quần áo của Lục Mục Đình, ném mạnh xuống sàn.
THANH KHÊ
Mang hết đồ của anh đi. Đừng để lại bất cứ thứ gì vướng bận ở đây nữa.
Cô quay đi, không thèm nhìn Lục Mục Đình lần nào nữa. Lục Mục Đình đứng lặng người, ánh mắt dán chặt vào Thanh Khê đang bước đi. Tiếng vali kéo sột soạt vang lên trong căn phòng im lặng.
Lục Mục Đình đứng im lặng như pho tượng, đôi mắt nặng trĩu những nỗi niềm không thể bày tỏ. Căn phòng chìm trong sự im lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng thở dồn dập của Thanh Khê và tiếng kéo lê chiếc vali kẽo kẹt. Thanh Khê khép cánh cửa lại, tiếng đóng sập vang lên như một nhát dao cứa vào trái tim Lục Mục Đình. Anh ta chỉ đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, nỗi đau và sự bất lực quặn thắt.
Sau một hồi lâu, Lục Mục Đình mới chậm rãi cất lời, giọng nói khàn đặc như bị ai bóp nghẹt.
LỤC MỤC ĐÌNH
(Giọng run rẩy, như đang tự nói với chính mình)
Là nợ. Là món nợ tôi phải trả.
Anh ta nhìn vào khoảng không vô định, như đang đối diện với một bóng ma quá khứ.
LỤC MỤC ĐÌNH
Chỉ khi bù đắp cho Phương Nhụy Nhiên, tôi mới có thể thanh thản được. Tám năm qua, cô ấy đã phải chịu đựng quá nhiều. Mù lòa, mất đi anh trai… tất cả là vì tôi.
Đôi vai anh ta trĩu nặng như mang cả thế giới.
LỤC MỤC ĐÌNH
(Thì thầm, gần như van xin)
Thanh Khê à… cầu xin em đừng nói ra chuyện này. Đừng để cô ấy biết. Tôi sợ… tôi sợ cô ấy không chịu nổi cú sốc này. Sẽ khiến cô ấy suy sụp hoàn toàn mất.
Anh ta nhắm mắt lại, hình ảnh Phương Nhụy Nhiên trong trí tưởng tượng hiện lên với đôi mắt trống rỗng, hoàn toàn chìm trong bóng tối. Nỗi day dứt và sự tuyệt vọng dâng lên trong lòng Lục Mục Đình, nhấn chìm anh ta trong một vực sâu không đáy.
Thanh Khê bước ra khỏi phòng, cánh cửa đóng sập lại. Cô dừng lại một chút nơi hành lang vắng lặng, hơi thở vẫn còn run rẩy. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá đột ngột. Cô nghe thấy tiếng Lục Mục Đình vọng lại từ trong phòng, giọng anh ta đầy đau khổ và van xin.
LỤC MỤC ĐÌNH
(Từ trong phòng, giọng nhỏ dần)
Là nợ. Là món nợ tôi phải trả. Chỉ khi bù đắp cho Phương Nhụy Nhiên, tôi mới có thể thanh thản được. Tám năm qua, cô ấy đã phải chịu đựng quá nhiều. Mù lòa, mất đi anh trai… tất cả là vì tôi. Thanh Khê à… cầu xin em đừng nói ra chuyện này. Đừng để cô ấy biết. Tôi sợ… tôi sợ cô ấy không chịu nổi cú sốc này. Sẽ khiến cô ấy suy sụp hoàn toàn mất.
Thanh Khê nhắm mắt lại, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim mình. Lục Mục Đình, chồng cô, thiếu tướng tài ba, người đàn ông cô đã dành cả thanh xuân để yêu thương và tin tưởng. Giờ đây, anh ta đang van xin cô, nhưng ánh mắt anh ta lại hướng về ai? Về Phương Nhụy Nhiên.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng từng lời anh nói, từng tiếng nấc nghẹn trong giọng nói của anh. Nhưng cái thứ khiến trái tim cô vỡ vụn không phải là sự van xin ấy, mà là lý do đằng sau nó. Lục Mục Đình dường như chỉ quan tâm đến việc “bù đắp” cho Phương Nhụy Nhiên, rằng cô ấy đã “chịu đựng quá nhiều” vì anh. Anh ta thậm chí còn lo sợ “cú sốc” sẽ khiến Phương Nhụy Nhiên suy sụp.
Thanh Khê đưa tay lên ôm chặt lấy bụng. Mang thai ba tháng, cô là người đang mang trong mình giọt máu của anh, là người đang phải chịu đựng nhiều nhất. Nhưng phản ứng đầu tiên của Lục Mục Đình khi thấy cô không phải là hỏi thăm mẹ con cô, không phải là sự lo lắng, mà vẫn là vì Phương Nhụy Nhiên.
Cô bước đi, mỗi bước chân nặng trĩu như đeo chì. Cảm giác đau đớn như dao đâm vào ngực. Cô nhận ra rằng, dù có bao nhiêu năm trôi qua, dù cô đã chiến đấu, đã hy sinh, thì vị trí của Phương Nhụy Nhiên trong lòng Lục Mục Đình vẫn không hề thay đổi. Anh ta có thể cầu xin cô, nhưng tình yêu và sự day dứt của anh ta lại dành trọn cho người phụ nữ đã mất đi đôi mắt vì anh.
Thanh Khê lên xe, Tiểu Vương đã đợi sẵn. Cô không nói gì, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt vô hồn. Bệnh viện, nhà riêng… tất cả giờ đây đều trở nên xa lạ và trống rỗng. Cô cảm thấy mình giống như một kẻ lạc loài trong chính cuộc đời mình. Tám năm qua, cô đã cố gắng níu giữ, đã cố gắng hàn gắn, nhưng cuối cùng, trái tim Lục Mục Đình vẫn thuộc về một người khác.
Thanh Khê siết chặt tay, cố gắng kìm nước mắt. Cô nhắm mắt lại, nuốt khan và thì thầm đồng ý với Lục Mục Đình. Giọng cô nhẹ như không, nhưng lại mang theo cả một bầu trời tang thương.
LỤC MỤC ĐÌNH
(Thở phào nhẹ nhõm, giọng vẫn còn chút run rẩy)
Cảm ơn em, Thanh Khê. Cảm ơn em rất nhiều.
Anh ta nói, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía cánh cửa phòng bệnh, nơi Phương Nhụy Nhiên đang ở. Thanh Khê cảm nhận rõ sự nhẹ nhõm đó, nó như một nhát dao xoáy sâu thêm vào tim cô. Cái giá của sự nhẹ nhõm ấy lại là sự nặng trĩu của cô.
Thanh Khê bước ra khỏi hành lang bệnh viện, bước chân nặng nề. Cô không nhìn lại phía sau, không nhìn về phía căn phòng giam giữ trái tim cô. Ánh mắt cô nhìn về phía xa xăm, nơi không có Lục Mục Đình, không có Phương Nhụy Nhiên, chỉ có sự trống rỗng đến vô tận. Cô đặt tay lên bụng, cảm nhận sự ấm áp của sinh linh bé bỏng đang lớn dần bên trong. Đó là tất cả những gì còn lại.
Trên xe, không khí im lặng bao trùm. Tiểu Vương khẽ liếc nhìn cô chủ qua gương chiếu hậu. Anh ta thấy rõ sự mệt mỏi, sự đau khổ hằn sâu trên từng nét mặt Thanh Khê. Anh ta chỉ im lặng lái xe, đưa cô về nơi mà giờ đây cô gọi là nhà. Nhưng dường như, ngôi nhà ấy cũng chẳng còn là nơi chốn thuộc về cô nữa. Tám năm đã trôi qua, mọi thứ đã thay đổi, chỉ có trái tim Lục Mục Đình vẫn mãi thuộc về một người phụ nữ khác, người phụ nữ đã hy sinh đôi mắt vì anh ta.
TRONG XE HƠI – NGÀY
Thanh Khê ngồi lặng lẽ trên băng ghế sau, mắt nhìn ra cửa sổ. Khung cảnh lướt qua nhanh chóng, nhòe nhoẹt như chính cuộc đời cô lúc này. Cô đưa tay chạm nhẹ lên bụng, một sinh linh bé bỏng đang lớn dần. Đó là tất cả những gì còn lại.
Tám năm. Tám năm cô đã dành trọn vẹn cho Lục Mục Đình. Tám năm cô đã tin tưởng, đã yêu thương, đã hy sinh. Đổi lại, là gì? Là sự thật phũ phàng, là trái tim anh đã thuộc về người phụ nữ khác, người phụ nữ đã hy sinh đôi mắt vì anh.
TIỂU VƯƠNG
(Giọng trầm, vẫn tập trung lái xe)
Về nhà thôi cô chủ.
Thanh Khê khẽ gật đầu, không một lời đáp. Ngôi nhà trước đây từng là tổ ấm, giờ đây lại trở thành một nơi xa lạ, ngột ngạt. Cô biết, Lục Mục Đình sẽ không về. Ít nhất là chưa phải lúc này. Anh ta còn phải ở bên cạnh Phương Nhụy Nhiên.
LỤC MỤC ĐÌNH (V.O)
(Giọng điềm tĩnh, pha chút mệt mỏi)
Phương Nhụy Nhiên… cô ấy cảm thấy không an tâm. Nhất là khi tôi sắp làm cha. Anh muốn ở bên cô ấy một thời gian. Tháng sau, khi cô ấy ổn định hơn, anh sẽ dọn về. Anh sẽ cố gắng sắp xếp vài ngày ở nhà với em.
Lục Mục Đình đã nói vậy. Anh ta đã nói sẽ về nhà. Anh ta đã nói sẽ “cố gắng sắp xếp”. Nhưng Thanh Khê hiểu, đó chỉ là lời hứa. Lời hứa mong manh trước cơn bão tố cuộc đời cô. Cô biết, cuộc sống của cô giờ đây chỉ còn là sự chờ đợi. Chờ đợi một người đàn ông mà trái tim anh đã không còn thuộc về cô nữa.
Cô đưa tay lên vuốt ve bụng mình lần nữa, ánh mắt xa xăm. Cô tự hỏi, đứa con trong bụng, liệu có bao giờ được nhìn thấy tình yêu thương trọn vẹn từ người cha của nó? Liệu nó có bao giờ biết được, người mẹ của nó đã phải chịu đựng những gì?
Xe hơi lăn bánh vào con đường quen thuộc, dẫn về phía ngôi nhà không còn là tổ ấm của Thanh Khê. Cô chậm rãi bước xuống xe, nhìn cánh cửa đóng kín. Phía sau cánh cửa đó, có lẽ Lục Mục Đình đang ở bên cạnh Phương Nhụy Nhiên.
Bệnh viện đã bỏ lại phía sau, cùng với những lời hứa hão huyền và nỗi đau không lời. Thanh Khê ngước nhìn lên bầu trời đêm, nước mắt cuối cùng cũng tuôn rơi. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cô biết, mình phải mạnh mẽ. Vì sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong bụng cô.
Một mình cô, một mình đối mặt với tất cả.
KẾT THÚC CẢNH
NHÀ RIÊNG – PHÒNG NGỦ CỦA THANH KHÊ – ĐÊM
Thanh Khê bước vào phòng ngủ, ánh đèn vàng vọt hắt lên khuôn mặt cô một vẻ mệt mỏi rã rời. Chiếc giường rộng lớn giờ đây trống trải đến đáng sợ. Cô nhìn quanh, mọi thứ vẫn y nguyên như ngày cô rời đi, nhưng lại mang một cảm giác xa lạ, lạnh lẽo. Tiếng chuông điện thoại reo vang cắt ngang không gian tĩnh mịch. Là Lục Mục Đình.
THANH KHÊ
(Giọng khàn đặc)
Anh gọi có gì không?
LỤC MỤC ĐÌNH (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng có chút gượng gạo)
Em ổn chứ? Anh vừa xong việc.
Thanh Khê bật cười khô khốc. “Xong việc.” Lời nói ấy như một nhát dao cứa vào tim cô. Bao nhiêu “việc” mà anh có thể ưu tiên hơn cả cô, hơn cả đứa con trong bụng cô?
THANH KHÊ
(Cố nén nghẹn ngào)
Em rất ổn. Em đang nằm đây, trên chiếc giường của em. Anh không cần phải lo lắng.
Một khoảng lặng kéo dài. Thanh Khê biết anh đang làm gì. Anh đang ở bên Phương Nhụy Nhiên. Anh đang dỗ dành, đang an ủi người phụ nữ đã hy sinh vì anh. Cái cảm giác dễ dàng xin nghỉ một tháng để chăm sóc Phương Nhụy Nhiên sao mà khác xa với việc anh phải “cố gắng sắp xếp” thời gian ở bên cô. Cô mệt mỏi, cô cảm nhận rõ sự khác biệt ấy.
THANH KHÊ
(Giọng nhỏ dần, đầy chua xót)
Anh… khi nào anh về?
LỤC MỤC ĐÌNH (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng vẫn đều đều, như đang cố gắng trấn an)
Anh đã nói rồi mà. Sắp xếp xong mọi thứ ở bên Nhụy Nhiên, anh sẽ về. Chắc là cuối tuần này. Em cứ nghỉ ngơi đi.
Thanh Khê cúp máy mà không nói thêm lời nào. Cô dựa lưng vào cánh cửa, đôi mắt nhìn trân trân vào khoảng không vô định. Cô biết, “cuối tuần này” chỉ là một lời hứa hẹn. Lời hứa của một người đàn ông đã có một trái tim khác. Ánh mắt anh khi nhìn Phương Nhụy Nhiên… nó không giống với ánh mắt anh từng dành cho cô. Giờ đây, trong mắt anh, chỉ còn sự xót xa, thương cảm, và một thứ tình cảm mà cô không thể gọi tên, dành cho người phụ nữ mù lòa kia.
Cô đưa tay vuốt ve bụng mình, nơi sinh linh bé bỏng đang lớn dần từng ngày. Đây là tất cả những gì cô có. Tương lai của cô giờ đây chỉ còn là sự chờ đợi mỏi mòn, chờ đợi một người đàn ông mà tình yêu anh đã trao trọn cho người khác. Cô biết, mình phải mạnh mẽ. Vì con. Vì chính mình. Nhưng trong khoảnh khắc này, sự cô đơn và bất lực dường như đang nhấn chìm cô.
KẾT THÚC CẢNH
NHÀ RIÊNG – PHÒNG NGỦ CỦA THANH KHÊ – ĐÊM
Thanh Khê dựa lưng vào cánh cửa, đôi mắt nhìn trân trân vào khoảng không vô định. Cô biết, “cuối tuần này” chỉ là một lời hứa hẹn. Lời hứa của một người đàn ông đã có một trái tim khác. Ánh mắt anh khi nhìn Phương Nhụy Nhiên… nó không giống với ánh mắt anh từng dành cho cô. Giờ đây, trong mắt anh, chỉ còn sự xót xa, thương cảm, và một thứ tình cảm mà cô không thể gọi tên, dành cho người phụ nữ mù lòa kia.
Cô đưa tay vuốt ve bụng mình, nơi sinh linh bé bỏng đang lớn dần từng ngày. Đây là tất cả những gì cô có. Tương lai của cô giờ đây chỉ còn là sự chờ đợi mỏi mòn, chờ đợi một người đàn ông mà tình yêu anh đã trao trọn cho người khác. Cô biết, mình phải mạnh mẽ. Vì con. Vì chính mình. Nhưng trong khoảnh khắc này, sự cô đơn và bất lực dường như đang nhấn chìm cô.
CỐI LỊCH CỦA THANH KHÊ – MỘT BUỔI CHIỀU
Thanh Khê ngồi lặng lẽ trên ghế sofa trong phòng khách. Ánh nắng chiều hắt vào căn phòng, làm nổi bật lên những hạt bụi nhảy múa trong không khí. Bụng cô đã nhô cao rõ rệt, minh chứng cho sinh linh bé bỏng đang lớn dần từng ngày. Hai sinh linh bé nhỏ trong bụng khẽ động đậy, như đang cùng mẹ chia sẻ nỗi niềm. Thanh Khê đặt tay lên bụng, khẽ vuốt ve, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa. Cô nhớ lại tình yêu tha thiết họ từng có, những kỷ niệm ngọt ngào tưởng chừng như chỉ mới ngày hôm qua. Cô cảm nhận được nhịp đập yếu ớt dưới tay mình, một nhịp đập nhỏ bé nhưng đầy sức sống, là động lực để cô tiếp tục chiến đấu.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Thanh Khê. Là Lục Mục Đình. Một chút hy vọng nhỏ nhoi lóe lên trong lòng cô, nhưng nhanh chóng vụt tắt khi nhìn thấy dòng chữ “Lục Mục Đình” nhấp nháy trên màn hình. Cô biết, anh chỉ gọi điện vì trách nhiệm, vì đứa con.
THANH KHÊ
(Giọng cố gắng giữ bình tĩnh)
Anh có chuyện gì không?
LỤC MỤC ĐÌNH (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng có chút gấp gáp, thiếu kiên nhẫn)
Anh vừa nhận được tin. Bố mẹ em bị tai nạn. Em mau đến bệnh viện đi.
Thanh Khê sững người. Tim cô như ngừng đập. Bố mẹ. Tai nạn. Cô lập tức đứng dậy, quên đi tất cả nỗi đau cá nhân, chỉ còn sự lo lắng tột độ dành cho bố mẹ. Cô vội vàng thay quần áo, tay run rẩy cầm lấy túi xách.
THANH KHÊ
Em đi ngay đây.
Cô lao ra khỏi nhà, không kịp suy nghĩ thêm điều gì. Cái thai ba tháng trong bụng cô khẽ giật mình, như cảm nhận được sự hoảng loạn của mẹ.
BỆNH VIỆN – PHÒNG CẤP CỨU – BUỔI CHIỀU
Không khí trong bệnh viện đặc quánh mùi thuốc sát trùng và sự căng thẳng. Thanh Khê vội vã chạy đến phòng cấp cứu, nơi có tấm biển đỏ rực nhấp nháy không ngừng. Cô nhìn thấy Tiểu Vương, tài xế riêng của Lục Mục Đình, đang đứng dựa vào tường với vẻ mặt lo lắng.
TIỂU VƯƠNG
(Giọng trầm xuống)
Cô chủ, hai bác… bị xe đâm. Tình hình…
Tiểu Vương không nói hết câu. Thanh Khê cảm nhận được sự bất ổn trong giọng nói của anh ta. Nỗi sợ hãi bắt đầu xâm chiếm lấy cô. Cô nhìn thấy Lục Mục Đình đang đứng đó, khuôn mặt anh lộ rõ vẻ bất lực và giận dữ.
LỤC MỤC ĐÌNH
(Giọng gay gắt)
Tôi đã cảnh báo rồi! Đã nói là đừng có đi qua cái đoạn đường đó cơ mà!
Thanh Khê nhìn Lục Mục Đình, rồi nhìn lại Tiểu Vương. Lời nói của Lục Mục Đình như một nhát dao cứa vào tim cô. Anh ta đang trách móc bố mẹ cô? Ngay lúc này sao?
THANH KHÊ
(Giọng run run, đầy uất nghẹn)
Anh… anh đang nói gì vậy? Họ là bố mẹ tôi!
LỤC MỤC ĐÌNH
(Quay phắt lại nhìn Thanh Khê, ánh mắt sắc lạnh)
Thế còn Phương Nhụy Nhiên? Cô ta thì sao? Cô ta là người phụ nữ của tôi! Cô ta bị tai nạn, tôi phải lo! Còn cô, cô có bao giờ nghĩ cho tôi không?
Lời nói của Lục Mục Đình như một gáo nước lạnh dội vào người Thanh Khê. Cô không thể tin vào những gì mình đang nghe. Anh ta so sánh bố mẹ cô với Phương Nhụy Nhiên? Anh ta còn dám trách cô không nghĩ cho anh ta?
THANH KHÊ
(Nước mắt tuôn rơi)
Anh… anh đã nói gì cơ?
LỤC MỤC ĐÌNH
(Cười khẩy, quay lưng đi)
Cô tự hiểu lấy.
Thanh Khê đứng chết trân tại chỗ, tim cô như bị bóp nghẹt. Bố mẹ cô đang nguy kịch, còn anh ta lại nói những lời cay nghiệt như vậy. Cô cảm thấy mình như đang chìm dần xuống vực sâu của tuyệt vọng. Nhịp đập yếu ớt trong bụng cô giờ đây lại mang một ý nghĩa khác, một gánh nặng mà cô phải gánh vác trong một thế giới đầy rẫy sự tàn nhẫn và bất công.
KẾT THÚC CẢNH
BỆNH VIỆN – PHÒNG CẤP CỨU – BUỔI CHIỀU
Thanh Khê đứng lặng đi giữa dòng người hối hả. Nước mắt vẫn còn vương trên má, nhưng giờ đây chúng không còn mang theo sự đau đớn tột cùng như trước. Thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạ thường. Cô nhìn Lục Mục Đình, nhìn cái vẻ mặt giận dữ, bất lực và có chút gì đó bối rối pha lẫn trách móc mà anh ta đang thể hiện. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm nén cảm xúc đang dâng trào.
THANH KHÊ
(Giọng đều đều, nhưng ẩn chứa một sức nặng không ngờ)
Anh nhớ không, Lục Mục Đình? Tám năm trước, dưới lễ đài phong huân chương rực rỡ kia, anh đã quỳ xuống. Anh nói anh yêu em. Anh nói em là người phụ nữ duy nhất anh muốn dành cả cuộc đời mình để yêu thương, để bảo vệ.
Lục Mục Đình cứng người lại, ánh mắt anh dần thay đổi, từ giận dữ sang ngỡ ngàng.
THANH KHÊ
(Tiếp tục, giọng cô giờ đây như một dòng sông tĩnh lặng nhưng mãnh liệt)
Anh còn nhớ những đêm anh thức trắng bên em, lo lắng cho em từng chút một khi em mang thai song thai không? Anh từng thì thầm vào tai em, những lời yêu thương, những lời hứa về một tương lai có cả em và các con anh. Anh đã từng nói, anh sẽ là người chồng, người cha tuyệt vời nhất.
Cô đưa tay vuốt nhẹ bụng mình. Dù trong hoàn cảnh này, cô vẫn cảm nhận được sự ấm áp của hai sinh linh bé nhỏ đang lớn dần.
THANH KHÊ
Em đã tin. Em đã tin vào tất cả những lời anh nói, tin vào tình yêu anh dành cho em. Em đã đặt cả niềm tin, cả cuộc đời mình vào anh. Em đã hy sinh, đã chấp nhận tất cả vì anh.
Đôi mắt Thanh Khê giờ đây không còn giọt nước mắt nào, chỉ còn lại sự thanh thản và một chút chua xót. Cô nhìn thẳng vào mắt Lục Mục Đình, ánh mắt cô như muốn xuyên thấu tâm can anh.
THANH KHÊ
Anh nói em có bao giờ nghĩ cho anh không? Anh đã bao giờ nghĩ cho em chưa, Lục Mục Đình? Khi anh ở bên Phương Nhụy Nhiên, khi anh nói những lời đó với cô ta, anh có nghĩ đến em, người vợ đang mang trong mình con của anh không?
Lục Mục Đình hoàn toàn sững sờ. Những lời lẽ của Thanh Khê như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí anh, khiến anh nhận ra sự tàn nhẫn trong chính lời nói của mình. Anh nhìn hai dòng chữ đỏ nhấp nháy trên cửa phòng cấp cứu, rồi lại nhìn Thanh Khê, anh hoàn toàn rơi vào sự bế tắc của chính mình.
KẾT THÚC CẢNH
BỆNH VIỆN – PHÒNG CẤP CỨU – BUỔI CHIỀU
Thanh Khê đối mặt với Lục Mục Đình. Nước mắt cuối cùng cũng không kìm được nữa, tuôn rơi như chính dòng cảm xúc vỡ òa của cô.
THANH KHÊ
(Giọng run run, nghẹn ngào)
Hôm nay… hôm nay em thật sự không còn cảm nhận được tình yêu của anh nữa rồi, Lục Mục Đình.
Lục Mục Đình nhìn Thanh Khê, ánh mắt anh cũng dần đỏ hoe. Anh cố gắng mở miệng, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại.
THANH KHÊ
Tám năm. Tám năm em đã sống trong lời hứa của anh. Em đã tin, đã chờ đợi, đã hy sinh tất cả. Em đã cùng anh trải qua bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu biến cố. Cái thai này… là minh chứng cho tình yêu anh từng nói.
Cô vuốt ve bụng mình. Dù sự đau đớn vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó trộn lẫn với một nỗi buồn sâu thẳm.
THANH KHÊ
Khi Phương Nhụy Nhiên gặp tai nạn, em đã chạy đến bên anh, lo lắng cho cô ta như chính người thân của mình. Em đã cố gắng hiểu cho anh, cho những gánh nặng mà anh đang mang. Nhưng anh… anh đã làm gì?
Lục Mục Đình hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Anh nhìn đôi mắt đang ngấn lệ của Thanh Khê, trong đó không còn chút trách móc, chỉ còn sự thất vọng đến cùng cực.
LỤC MỤC ĐÌNH
(Giọng trầm, khàn đặc)
Khê… anh…
THANH KHÊ
(Ngắt lời anh, giọng cô giờ đây dịu lại, nhưng lại đau xé lòng hơn)
Anh trai cô ta hy sinh vì nhiệm vụ. Anh ấy đã dũng cảm bảo vệ đất nước này. Em hiểu, em hiểu nỗi đau của anh khi mất đi một người thân yêu. Nhưng anh có bao giờ nghĩ đến em không? Anh có bao giờ nghĩ đến hai đứa con bé bỏng đang nằm trong bụng em không?
Cô nhìn thẳng vào mắt Lục Mục Đình, ánh mắt cô như muốn chất vấn anh về tất cả những gì đã xảy ra.
THANH KHÊ
Anh đã hứa với em. Anh đã thề non hẹn biển. Anh đã từng nói, em là người phụ nữ duy nhất anh yêu. Vậy mà… lời hứa đó giờ đây chỉ còn là gió thoảng mây bay.
Nước mắt Lục Mục Đình rơi xuống. Anh cảm nhận được sự trống rỗng trong từng lời nói của Thanh Khê, một sự trống rỗng mà chính anh đã tạo ra. Anh siết chặt bàn tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.
LỤC MỤC ĐÌNH
Anh xin lỗi…
THANH KHÊ
Xin lỗi… Lục Mục Đình à. Lời xin lỗi đó, giờ đây có ý nghĩa gì nữa đâu? Em không còn cần nữa rồi.
Cô quay lưng lại, bước đi một cách chậm rãi, mỗi bước chân như mang theo cả gánh nặng của cuộc đời. Lục Mục Đình đứng lặng, nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, lòng anh như bị xé toạc.
THANH KHÊ quay lưng, bước đi một cách chậm rãi, mỗi bước chân như mang theo cả gánh nặng của cuộc đời. Lục Mục Đình đứng lặng, nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, lòng anh như bị xé toạc.
Một lúc sau, Thanh Khê đến phòng của Phương Nhụy Nhiên. Cô nhìn Phương Nhụy Nhiên đang ngồi trên giường bệnh, đôi mắt vẫn còn băng bó.
THANH KHÊ
(Giọng nói vô cùng mệt mỏi)
Cô Phương, tôi đến để nói lời từ biệt.
Phương Nhụy Nhiên ngẩng đầu lên, cố gắng định vị giọng nói.
PHƯƠNG NHỤY NHIÊN
Chị Thanh Khê? Sao chị lại ở đây?
THANH KHÊ
(Nén tiếng nấc)
Lục Mục Đình vừa nói với tôi một chuyện. Chuyện về anh trai của cô.
Phương Nhụy Nhiên im lặng, dường như đã đoán trước được điều gì đó.
THANH KHÊ
Anh ấy… hy sinh rồi.
Giọng Thanh Khê run rẩy, mỗi từ thốt ra như một nhát dao cứa vào tim cô.
THANH KHÊ
Sau khi ba mẹ và anh trai cô hy sinh… cô chỉ còn lại một mình.
Câu nói đó như một nhát búa giáng xuống, dập tắt hoàn toàn tia hy vọng cuối cùng trong lòng Thanh Khê. Cô cảm thấy như cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. Tình yêu của Lục Mục Đình, những lời hứa hẹn, tất cả giờ đây đều trở nên vô nghĩa. Cô không còn gì cả.
PHƯƠNG NHỤY NHIÊN
(Giọng run run, cố gắng giữ bình tĩnh)
Chị… chị không sao chứ?
Thanh Khê không trả lời. Cô chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào khoảng không, đôi mắt trống rỗng. Nước mắt cô đã cạn khô, chỉ còn lại một nỗi đau thấu xương. Cô biết, từ giây phút này trở đi, cô và Lục Mục Đình sẽ hoàn toàn thuộc về hai thế giới khác nhau. Mọi thứ đã kết thúc.
THANH KHÊ đứng lặng, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía Phương Nhụy Nhiên. Nước mắt không còn rơi, chỉ còn lại một nỗi đau tê dại, xé toạc tâm can. Cô biết, cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một hướng không có anh. Mọi thứ đã kết thúc.
Lục Mục Đình đứng cách đó không xa, bóng lưng cô khuất dần trong tầm mắt. Anh biết đây là điều Thanh Khê cần, là con đường cô chọn. Nhưng sao tim anh lại đau đến vậy? Tám năm qua, anh đã nợ cô quá nhiều. Giờ đây, nhìn cô quay lưng, anh chỉ có thể đứng nhìn.
Sau đó, Thanh Khê chậm rãi quay người, bước ra khỏi phòng bệnh. Cô không nhìn lại dù chỉ một lần. Lục Mục Đình vẫn đứng đó, dõi theo bóng lưng cô. Anh đã đoán trước được phản ứng của cô, nhưng khoảnh khắc này, nó vẫn khiến anh ngây người. Lời chia tay của cô, cay đắng, chua xót, nhưng cũng chứa đựng một sự thấu hiểu không ngờ.
Lục Mục Đình siết chặt tay. Anh biết mình phải làm gì. Anh không thể mãi chìm đắm trong quá khứ, trong những ân tình chồng chất. Có những món nợ, dù đau đớn đến mấy, cũng phải trả.
Anh nhìn sâu vào mắt Phương Nhụy Nhiên một lần cuối, ánh mắt chứa đựng vô vàn cảm xúc phức tạp: hối tiếc, yêu thương, và một lời hứa chưa kịp nói. Rồi anh quay người, sải bước rời đi, để lại sau lưng một căn phòng bệnh tĩnh lặng và một bóng hình cô đơn. Mỗi bước chân của anh vang lên trong hành lang vắng lặng, như tiếng vọng của một lời từ biệt không lời. Thanh Khê đã ra đi, để lại anh với gánh nặng của quá khứ và một tương lai mờ mịt. Anh biết, từ giây phút này, cuộc đời của anh sẽ không bao giờ còn như trước.
Ánh nắng chiều nhạt nhòa hắt vào căn phòng bệnh, phủ lên Phương Nhụy Nhiên một lớp bụi mờ ảo. Cô ngồi đó, đôi mắt mù lòa vẫn hướng về phía cửa, nơi Lục Mục Đình vừa rời đi. Một cảm giác trống rỗng bao trùm lấy cô. Cô biết, Thanh Khê đã đến, đã nói lời từ biệt, và Lục Mục Đình cũng đã lựa chọn. Cuộc chiến này, hoặc ít nhất là chương này, đã khép lại với một kết cục không ai mong muốn. Cô cảm nhận được sự nặng nề trong không khí, sự im lặng dày đặc không lời. Tám năm qua, cuộc đời đã cuốn cô vào một vòng xoáy đầy bi kịch, từ mất mát người thân đến tai nạn thay đổi cuộc đời, rồi lại vướng vào mối tình tay ba đầy phức tạp này. Giờ đây, cô chỉ còn lại bóng đêm và sự cô đơn. Cô đưa tay lên sờ vào vết băng trắng trên mắt, một cảm giác đau nhói quen thuộc. Cô đã có được Lục Mục Đình, hoặc ít nhất là sự quan tâm của anh, nhưng cái giá phải trả lại quá đắt. Cô đã mất đi anh trai, mất đi ánh sáng, và có lẽ, cả trái tim mình cũng đã chai sạn. Bên ngoài bệnh viện, xe của Lục Mục Đình đã khởi động, Tiểu Vương lặng lẽ chờ đợi hiệu lệnh. Anh không hỏi gì, chỉ cúi đầu, sẵn sàng đưa thiếu tướng đến bất cứ đâu. Lục Mục Đình nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng dáng Thanh Khê giờ chỉ còn là một ký ức mờ nhạt. Anh biết, dù có cố gắng thế nào, anh cũng không thể níu giữ được cô. Cô đã lựa chọn con đường của mình, một con đường không có anh. Anh cảm thấy mình giống như một kẻ bội bạc, đã để lại tổn thương cho người phụ nữ mình yêu. Nhưng anh cũng hiểu, đôi khi, sự buông bỏ lại là cách yêu thương chân thành nhất. Anh không thể cứ mãi trói buộc cô bằng những món nợ ân tình. Cô xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn, một cuộc sống không có những gánh nặng từ quá khứ của anh. Nước mắt Lục Mục Đình lăn dài trên má. Tám năm qua, anh đã gánh vác quá nhiều. Giờ đây, anh quyết định sẽ trả hết tất cả. Anh sẽ trở lại quân ngũ, hoàn thành nốt nhiệm vụ của mình, và rồi, anh sẽ tìm một nơi thật xa để sống phần đời còn lại, nơi không có bất kỳ ai phải chịu tổn thương vì anh. Có lẽ, đó là cách duy nhất để anh có thể tìm thấy sự bình yên. Anh đã từng cầu hôn Thanh Khê trong một buổi lễ phong huân chương đầy vinh quang, tưởng rằng hạnh phúc sẽ mãi ở bên. Nhưng cuộc đời trớ trêu thay, biến cố ập đến, mang theo những mất mát và đớn đau. Giờ đây, anh và Thanh Khê chỉ còn là hai đường thẳng song song, không bao giờ có thể gặp nhau. Anh quay đầu nhìn lại căn phòng bệnh, nơi Phương Nhụy Nhiên đang cô đơn trong bóng tối. Anh biết, mình cũng đã mang đến cho cô một gánh nặng, một gánh nặng của sự phụ thuộc và mất mát. Anh không thể cứ mãi ở bên cô, anh phải tự giải thoát cho cả ba người. Tương lai của anh, bây giờ, chỉ còn là một bức màn đen. Anh không biết mình sẽ đi về đâu, sẽ làm gì, chỉ biết rằng, anh phải bước tiếp, trả hết những món nợ của cuộc đời mình. Có lẽ, đó là điều duy nhất anh có thể làm cho những người anh từng yêu thương. Thanh Khê, em đã được giải thoát, và anh cũng vậy. Cuộc đời đôi khi tàn nhẫn, nhưng đó là quy luật của tự nhiên. Mọi thứ đều có giá của nó, và anh sẵn sàng chấp nhận.
Cuộc sống là một hành trình dài với những ngã rẽ bất ngờ, những đoạn đường quanh co không lường trước được. Thanh Khê đã chọn cho mình một lối đi mới, một con đường có lẽ sẽ vắng bóng những gánh nặng và những tổn thương mà cô đã phải gánh chịu. Lục Mục Đình, với trái tim nặng trĩu, cũng đã quyết định buông tay, trả lại sự tự do cho cả hai người. Anh đã nhận ra rằng, tình yêu không phải lúc nào cũng là sự chiếm hữu, mà đôi khi, nó là sự hy sinh, là việc cho đi để người mình yêu được hạnh phúc. Tám năm qua, anh đã mang theo quá nhiều ân tình, quá nhiều trách nhiệm, và giờ đây, anh quyết định sẽ trả hết tất cả, để tìm lại sự thanh thản cho chính mình. Dù cho hành trình phía trước có khó khăn đến đâu, anh cũng sẽ không lùi bước. Có lẽ, sau tất cả những giông bão, anh sẽ tìm thấy được một bến bờ bình yên. Phương Nhụy Nhiên, cô đơn trong bóng tối, cũng bắt đầu nhìn nhận lại cuộc đời mình. Cô đã có được Lục Mục Đình, nhưng lại mất đi ánh sáng và cả những người thân yêu. Có lẽ, cô cần phải học cách tự mình đứng dậy, tìm lại sức mạnh nội tại, thay vì phụ thuộc vào người khác. Cuộc đời có thể tước đi của ta nhiều thứ, nhưng nó cũng cho ta cơ hội để trưởng thành, để mạnh mẽ hơn. Sự mất mát đôi khi lại là khởi đầu cho những điều tốt đẹp. Thanh Khê, dù giờ đây có đang ở đâu, mong cô tìm thấy hạnh phúc. Lục Mục Đình, mong anh tìm được sự bình yên sau những giông bão. Và Phương Nhụy Nhiên, mong cô có đủ nghị lực để đối mặt với tương lai. Mỗi người đều có một câu chuyện riêng, một hành trình riêng để đi. Quan trọng là, ta học được gì từ những thăng trầm của cuộc đời, và ta có đủ dũng cảm để tiếp tục bước đi hay không. Có lẽ, sau tất cả, điều còn lại là những bài học quý giá, những kinh nghiệm xương máu, giúp ta trở nên tốt đẹp hơn, kiên cường hơn. Dù cho quá khứ có nhiều bi thương, tương lai vẫn luôn mở ra những khả năng mới. Chỉ cần ta còn giữ trong tim niềm tin và hy vọng, mọi thứ đều có thể thay đổi.