Thuê Gái Quê về để Làm Vợ hào môn che mắt cả họ, Thiếu Gia “Khóc Thét” Khi đêm tân hôn nhìn thấy vợ xuất hiện trên giư–ờng với bộ dạng…
Cả dòng họ Trần rúng động khi cậu con trai út Trần Duy – thiếu gia nổi tiếng ăn chơi, bạt mạng – bất ngờ tuyên bố kết hôn. Tin đồn lan ra, ai cũng đoán cô dâu phải là ái nữ nhà tài phiệt nào đó, ít nhất cũng xứng tầm với dòng họ danh giá. Nhưng đến hôm ra mắt, cô dâu lại là một cô gái quê gầy gò, nước da rám nắng, tên Thảo, làm thuê ở thành phố.
Không ai biết, Duy đang nợ một khoản tiền khổng lồ do đánh bạc, và đám cưới này chỉ là vở kịch do mẹ anh dựng nên để xoa dịu ông nội – người đang muốn cắt quyền thừa kế của Duy. Thảo được thuê làm “vợ hợp đồng” trong 3 tháng, chỉ cần giữ hình ảnh một nàng dâu hiền lành, ngoan ngoãn.
Tưởng đâu mọi chuyện sẽ trót lọt, nhưng ngay đêm tân hôn, khi Duy bước vào phòng tân hôn với vẻ chán chường, anh suýt ngã quỵ khi nhìn thấy Thảo ngồi sẵn trên giường, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, tóc xõa ngang vai, ánh nhìn bình thản nhưng sâu hun hút — và đặc biệt là vết…Đọc tiếp dưới phần bình luận 👇👇
…Đọc tiếp dưới phần bình luận 👇👇
Trần Duy chững lại, ánh mắt anh trượt xuống tấm lưng trần của Thảo. Khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh Trần Duy dường như đóng băng. Một vết xăm hình phượng hoàng lửa khổng lồ, sặc sỡ, kéo dài từ xương quai xanh xuống tận eo, như đang bùng cháy dữ dội. Từng đường nét, từng mảng màu đều được xăm tỉ mỉ, đầy mạnh mẽ, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh cô gái quê hiền lành mà Trần Duy từng biết. Trần Duy sững sờ, cảm giác như có ai đó vừa giáng một cú đấm thẳng vào bụng mình, khiến anh nghẹt thở. Cả người anh cứng đờ, đôi mắt trợn trừng không tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Đây là Thảo? Cô gái quê, vợ hợp đồng, người chỉ cần ngoan ngoãn, hiền lành của anh sao? Trần Duy lùi lại một bước, cổ họng khô khốc.
Trần Duy lùi lại một bước, cổ họng khô khốc. Cả người Trần Duy cứng đờ, đôi mắt trợn trừng không tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Đây là Thảo? Cô gái quê, vợ hợp đồng, người chỉ cần ngoan ngoãn, hiền lành của Trần Duy sao?
Thảo từ từ quay lại, mái tóc đen dài lướt nhẹ qua vai, che đi một phần vết xăm. Ánh mắt Thảo bình thản đến lạ thường, sâu hun hút như vực thẳm, đối diện thẳng vào Trần Duy. Một nụ cười nhạt, không chút ấm áp, khe khẽ hiện trên môi Thảo. Nụ cười ấy giống như một lưỡi dao sắc lẹm, nhẹ nhàng cứa vào lớp vỏ bọc kiêu ngạo của Trần Duy.
Trần Duy chao đảo thêm một bước, cảm giác như toàn bộ thế giới xoay quanh Trần Duy đang sụp đổ. Sự tức giận bùng lên trong Trần Duy, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự kinh ngạc đến tột độ. Trần Duy lắp bắp, giọng nói khản đặc:
“Cái… cái quái gì thế này?”
Thảo vẫn đứng đó, bất động, chỉ có đôi mắt lấp lánh như đang chế giễu sự ngây thơ của Trần Duy. Nụ cười trên môi Thảo càng lúc càng rõ ràng hơn, như một lời khẳng định đầy thách thức. Trần Duy không thể tin vào mắt mình. Hình ảnh nàng dâu hiền lành, ngoan ngoãn mà Trần Duy và Mẹ Duy đã vẽ ra cho cô gái quê này giờ đây tan thành mây khói, bị nghiền nát dưới vết xăm phượng hoàng lửa rực rỡ và ánh mắt sắc lạnh của Thảo. Đêm tân hôn bỗng chốc biến thành một cơn ác mộng.
Trần Duy không còn giữ được bình tĩnh. Cơn giận dữ bùng lên, thiêu đốt mọi cảm giác kinh ngạc. Hắn lao tới, vươn tay tóm chặt lấy cánh tay Thảo, lực siết mạnh đến nỗi tưởng chừng có thể bóp nát xương cốt.
“Cô là ai?” Trần Duy gằn từng tiếng, mặt đỏ bừng, “Tại sao lại có hình xăm đó? Gái quê cái gì? Cô là ai hả?”
Thảo vẫn đứng yên, đôi mắt sâu thẳm không chút gợn sóng. Cô không hề nhăn nhó hay tỏ vẻ đau đớn trước lực siết của Trần Duy. Thay vào đó, một nụ cười nhạt nhẽo, mang chút khinh miệt, lại xuất hiện trên môi Thảo. Từ từ, nhẹ nhàng, Thảo đưa tay kia lên, đặt lên mu bàn tay của Trần Duy đang ghì chặt lấy mình, rồi khẽ đẩy ra. Lực đẩy không mạnh, nhưng đủ để Trần Duy phải buông tay, cảm giác như có một luồng điện lạnh ngắt chạy qua, khiến hắn giật mình rụt tay lại.
Trần Duy lùi lại một bước, đôi mắt hắn vẫn găm chặt vào hình xăm bí ẩn kia, rồi lại chuyển lên gương mặt điềm tĩnh đến lạ của Thảo. Hắn sững sờ trước phản ứng của cô, cảm giác như một bức tường vô hình vừa dựng lên giữa hai người. Cơn giận chưa kịp lắng xuống đã bị sự khó hiểu thay thế.
Thảo nhìn thẳng vào Trần Duy, ánh mắt sâu thẳm không chút dao động. Một nụ cười nửa miệng lại xuất hiện, lạnh lẽo đến rợn người.
“Cái này…” Thảo lên tiếng, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong căn phòng tân hôn im ắng, “là dấu ấn của tôi. Thứ mà anh không bao giờ hiểu được.”
Trần Duy nhíu mày, không tin vào tai mình. Hắn muốn hỏi, muốn tra khảo, muốn xé toạc lớp vỏ bọc mà Thảo đang dùng để che giấu. Nhưng Thảo không cho hắn cơ hội. Cô chỉ im lặng, ánh mắt vẫn khóa chặt lấy Trần Duy, tựa như đang thách thức hắn. Sự im lặng của Thảo, thay vì xoa dịu, lại đổ thêm dầu vào lửa cơn bực bội đang sôi sục trong Trần Duy. Hắn cảm thấy mình như một thằng ngốc, bị một cô gái quê mùa, một “con mồi” mà hắn tưởng đã nằm gọn trong lòng bàn tay, hoàn toàn thao túng.
Trần Duy hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Hắn không thể chấp nhận được thái độ đó. Cô ta đang đùa giỡn với hắn sao?
Trần Duy nhìn chằm chằm vào Thảo, hơi thở dồn dập. Hắn đang đối diện với một bức tường kiên cố, không phải là cô gái quê mùa ngây thơ mà hắn đã định hình trong đầu. “Dấu ấn của cô?” Trần Duy lặp lại, giọng hắn khẽ run lên vì kìm nén. Hắn muốn phá tan vẻ mặt bình tĩnh đáng ghét đó. Nhưng Thảo chỉ nhếch mép, ánh mắt vẫn như lưỡi dao găm thẳng vào hắn.
Một luồng lạnh lẽo bất chợt chạy dọc sống lưng Trần Duy. Hắn bỗng cảm thấy rùng mình. Không, cô gái này không hề đơn giản. Cái vẻ ngoài gầy gò, đôi mắt tưởng chừng vô hại của Thảo đang ẩn chứa một thứ gì đó nguy hiểm, một trí tuệ sắc bén mà Trần Duy chưa từng hình dung. Hắn từng nghĩ Thảo là một con cờ trong ván bài của Mẹ Duy và của chính hắn, dễ dàng thao túng, dễ dàng vứt bỏ. Nhưng giờ đây, cô ta đứng đó, vững chãi, thậm chí còn có vẻ như đang nhìn thấu mọi toan tính của hắn.
Trần Duy lùi thêm một bước nữa, nuốt khan. Sự tự tin của một thiếu gia dòng họ Trần bỗng tan biến, thay vào đó là cảm giác bất an dâng lên ngùn ngụt. Hắn đã lầm, đã đánh giá thấp Thảo. Rất thấp. Hắn cảm thấy như mình vừa chạm vào một tảng băng chìm, mà dưới mặt nước là cả một hiểm họa khôn lường.
Thảo vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát sự dao động trong mắt Trần Duy, khóe môi khẽ cong lên một cách đầy ẩn ý. Cô không nói thêm lời nào, chỉ để sự im lặng đầy áp lực ấy giáng xuống Trần Duy, nhấn chìm hắn trong sự hoang mang và lo sợ. Trần Duy cảm thấy mình như đang bị mắc kẹt trong một cái bẫy vô hình, mà Thảo chính là người đặt ra.
Trần Duy vẫn đứng đó, như một pho tượng bị đóng băng, ánh mắt hoảng loạn dán chặt vào Thảo. Hắn không thể giải thích được luồng khí lạnh lẽo đang bao trùm lấy hắn, thứ cảm giác bất an chưa từng có. Thảo không để tâm đến vẻ mặt đang biến sắc của hắn. Trong đầu cô, một dòng ký ức bỗng ùa về, không mời mà đến, tựa như một thước phim cũ nát nhưng lại rõ nét đến ghê người. Cô khẽ đưa tay lên chạm vào bờ vai, nơi ẩn dưới lớp vải mỏng của bộ váy tân nương là một vết xăm nhỏ, tối màu. Vết xăm đó, một hình thù đặc biệt, là minh chứng cho những ngày tháng lang bạt, cho những đêm dài trên đường phố Thành phố, nơi cô đã từng phải giấu mình, phải chiến đấu để tồn tại. Đó không chỉ là một hình vẽ, mà là một lời thề, một danh tính mà Thảo đã tự tay chôn vùi, kỹ càng đến mức cô tưởng mình đã quên nó đi mãi mãi. “Giờ đây,” Thảo thầm nghĩ, “nó lại xuất hiện ngay đêm tân hôn, ngay lúc này, khi ta đứng trước Trần Duy.” Cô cảm thấy một sự trớ trêu đến lạnh người.
Thảo vẫn chìm đắm trong dòng suy nghĩ, ngón tay khẽ miết nhẹ lên vết xăm ẩn dưới lớp vải mỏng. Trần Duy từ trạng thái choáng váng dần lấy lại được một chút tỉnh táo. Ánh mắt hắn lướt qua vẻ mặt xa xăm của Thảo, rồi dừng lại ở cử chỉ cô chạm vào bờ vai. Một tia nghi ngờ sắc lạnh xẹt qua tâm trí Trần Duy, kéo theo nỗi lo sợ bị phát hiện những bí mật có thể ẩn sau vẻ ngoài ngây thơ đó. Hắn không biết vết xăm là gì, nhưng hành động của Thảo, sự im lặng đầy ẩn ý, và cái vẻ xa lạ bỗng nhiên hiện hữu trên gương mặt người vợ hợp đồng, tất cả đều khiến Trần Duy bất an tột độ. Hắn cần phải thiết lập lại trật tự, phải khẳng định lại quyền kiểm soát của mình ngay lập tức.
Trần Duy thu lại vẻ hoảng loạn, thay vào đó là một cái nhíu mày giận dữ. Giọng hắn trầm xuống, mang theo một chút đe dọa.
TRẦN DUY
(Nghiến răng, giọng thấp)
Cô biết giao kèo của chúng ta là gì chứ, Thảo?
Thảo vẫn không quay lại, vai cô hơi run lên bần bật. Trần Duy bước đến gần hơn, nắm lấy cánh tay cô. Hắn ép sát người, giọng nói lạnh lẽo vang lên.
TRẦN DUY
(Giọng cảnh cáo)
Nếu bị phát hiện, nếu bất kỳ thứ gì của cô làm lộ ra sự thật… thì cả cô và tôi đều không yên đâu! Cô hiểu rõ chứ?
Hắn siết chặt hơn, cố gắng truyền tải sự nghiêm trọng tột cùng của tình huống. Ánh mắt Trần Duy quét qua Thảo, dò xét từng biểu hiện nhỏ nhất. Hắn không thể để kế hoạch của mình bị đổ bể chỉ vì một cô gái quê mùa, với những bí mật mà hắn không thể lường trước.
TRẦN DUY
(Hạ giọng nhưng đầy uy hiếp)
Hãy nhớ kỹ, Thảo. Ba tháng. Chỉ ba tháng thôi. Và cô phải là một nàng dâu ngoan hiền, đúng như kịch bản của mẹ tôi. Không một sai sót nào được phép xảy ra. Cô liệu hồn!
Thảo vẫn đứng im, cảm nhận bàn tay Trần Duy đang bóp chặt trên cánh tay mình. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa nào đó vừa được thổi bùng lên. Cô từ từ quay mặt lại, ánh mắt chạm phải Trần Duy. Trong khoảnh khắc đó, ánh nhìn của Thảo không còn là vẻ cam chịu thường thấy, mà ẩn chứa một điều gì đó gai góc, sắc bén, như thể cô vừa nhận ra một phần bản năng đã bị lãng quên từ lâu.
Thảo từ từ quay mặt lại, ánh mắt chạm phải Trần Duy. Trong khoảnh khắc đó, ánh nhìn của Thảo không còn là vẻ cam chịu thường thấy, mà ẩn chứa một điều gì đó gai góc, sắc bén, như thể cô vừa nhận ra một phần bản năng đã bị lãng quên từ lâu. Cô khẽ cười khẩy, một nụ cười nhạt nhòa nhưng sắc lạnh hiện lên.
THẢO
(Giọng điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự đe dọa)
Anh nghĩ chỉ có anh mới có thể uy hiếp tôi ư?
Trần Duy nhíu mày, bất ngờ trước thái độ thay đổi của cô. Hắn vẫn giữ chặt cánh tay Thảo, nhưng sự tự tin trong ánh mắt đã hơi lung lay. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh toát ra từ Thảo.
THẢO
(Tiếp lời, ánh mắt sắc lạnh, nhấn mạnh từng chữ)
Những bí mật của anh… tôi cũng biết không ít đâu, thiếu gia.
Nghe đến đây, Trần Duy giật mình. Bàn tay đang siết chặt cánh tay Thảo bỗng buông thõng. Gương mặt hắn tái nhợt đi trông thấy. Hắn nhìn Thảo chằm chằm, đôi mắt mở to, sự hoang mang tột độ hiện rõ. Trần Duy không thể thốt nên lời, cổ họng khô khốc. Cô gái quê mùa trước mặt hắn không còn là con cừu non mà hắn nghĩ mình có thể thao túng. Nàng dâu ngoan hiền trong kịch bản của mẹ hắn giờ đây giống một con mãnh thú vừa thức giấc. Thảo lùi lại một bước, nụ cười vẫn vương trên môi nhưng ánh mắt thì hoàn toàn lạnh băng. Trần Duy chỉ biết đứng chết trân, bị sốc nặng trước lời uy hiếp bất ngờ từ người vợ hợp đồng của mình.
Trần Duy như vừa bị một gáo nước lạnh tạt vào mặt, lảo đảo lùi lại. Hắn không thể tin vào những gì mình vừa nghe, càng không thể tin vào sự thay đổi chóng mặt của Thảo. Từng bước chân nặng nề đưa hắn xa dần chiếc giường tân hôn, thứ mà trước đó hắn coi là nơi ẩn náu tạm bợ khỏi áp lực gia đình, giờ đây lại giống như một cái bẫy giăng sẵn. Hắn cảm thấy sống lưng lạnh toát, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự cảnh giác tột độ bỗng trỗi dậy. Vẻ mặt chán chường, bất cần lúc nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự căng thẳng, đôi mắt Trần Duy quét nhanh qua Thảo, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự yếu đuối, nhưng chỉ thấy ánh nhìn sắc lạnh đầy thách thức.
THẢO
(Quan sát Trần Duy, nhếch môi khinh khỉnh)
Anh còn muốn diễn trò gì nữa không, thiếu gia? Hay giờ anh đã hiểu mình đang đối mặt với ai rồi?
Trần Duy không trả lời, hắn nuốt khan. Trong đầu Trần Duy, một nhận định lạnh lẽo vang lên. *Thảo không phải là con tốt thí.* Trần Duy đã quá khinh suất. Cô gái quê mùa này không chỉ đơn thuần là công cụ trong ván cờ của Mẹ Duy. Cô ta là một con cờ có ý chí, thậm chí còn đang nắm giữ quân át chủ bài mà Trần Duy không hề hay biết. Trần Duy siết chặt nắm đấm, sự ngờ vực xen lẫn bối rối dâng lên. Hắn bắt đầu cảm thấy lo sợ. Cô ta biết gì về Trần Duy? Những bí mật nào?
Trần Duy không tài nào chợp mắt. Chiếc ghế sofa trong phòng tân hôn hóa thành một cái bẫy gai góc, từng đường vân vải như đang cào xé tâm trí hắn. Đêm tân hôn, đáng lẽ là một khởi đầu mới, lại biến thành một màn tra tấn tinh thần không tiếng động. Hắn trở mình liên tục, cố gắng tìm một tư thế thoải mái, nhưng vô ích. Mỗi lần nhắm mắt lại, hình ảnh ánh mắt sắc lạnh và nụ cười khinh khỉnh của Thảo lại hiện rõ mồn một.
Trần Duy vươn tay, bật đèn ngủ nhỏ trên bàn. Ánh sáng vàng dịu không xua đi được bóng tối trong lòng hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía giường. Thảo nằm đó, vùi mình trong chăn trắng, hơi thở đều đặn. Cô ta ngủ say, gương mặt thanh thản đến lạ thường, như thể không hề có cuộc đối thoại nào vừa diễn ra, như thể cuộc đời Trần Duy đang không bị cô ta nắm trong tay.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Trần Duy. Hắn nhớ lại bản hợp đồng hôn nhân, ba tháng. Chỉ ba tháng thôi sao? Hay đây chỉ là cái cớ để Thảo tiến sâu hơn vào gia đình Trần, phá nát mọi thứ hắn đang có? Trần Duy siết chặt nắm đấm. Hắn đã sai lầm. Hắn đã đánh giá thấp đối thủ. Cô gái quê mùa này không chỉ thông minh, mà còn ẩn chứa một sự nguy hiểm chết người.
*Thảo biết.* Suy nghĩ đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu Trần Duy, như một câu thần chú ma ám. *Cô ta biết rõ mọi thứ về những khoản nợ, về trò đùa thừa kế, thậm chí cả những bí mật sâu kín nhất của hắn.* Trần Duy nín thở, lắng nghe tiếng quạt trần quay đều đều. Trong sự tĩnh lặng của đêm khuya, nỗi sợ hãi dần trở nên rõ ràng hơn, không còn là sự nghi ngờ mơ hồ, mà là một sự thật đáng sợ đang dần hiện hữu. Hắn nhắm mắt lại, nhưng giấc ngủ không đến. Suốt đêm tân hôn, Trần Duy chỉ có thể nằm đó, lắng nghe nhịp thở của người phụ nữ mà hắn vừa cưới, và tự hỏi, điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?
Sáng hôm sau, phòng ăn rộng lớn của dòng họ Trần đã tề tựu đông đủ. Mùi phở thoang thoảng cùng tiếng va chạm lanh canh của bát đũa vang lên, nhưng Trần Duy chẳng cảm nhận được gì. Cả đêm trằn trọc khiến mắt hắn thâm quầng, tâm trí vẫn còn vương vấn bởi những suy đoán đáng sợ về Thảo. Hắn ngồi đó, nhấp một ngụm trà nguội, cố gắng che giấu sự mệt mỏi và lo lắng.
Cánh cửa mở ra, và một hình bóng bước vào. Trần Duy suýt đánh rơi chén trà. Đó là Thảo. Cô mặc một bộ áo dài lụa màu xanh ngọc, cổ cao kín đáo, tà áo thướt tha ôm lấy dáng người mảnh mai. Mái tóc đen dài được búi gọn gàng phía sau, để lộ vầng trán thanh tú. Trên môi cô nở một nụ cười hiền lành, ánh mắt trong veo. Cô trông như một nàng dâu mẫu mực bước ra từ bức tranh cổ.
“Chào ông nội, chào mẹ, chào mọi người ạ,” Thảo nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo, lễ phép cúi chào từng người.
Ông nội Trần mỉm cười hài lòng, gật đầu liên tục. “Chà chà, cháu dâu thật biết ý. Đẹp lắm, rất hợp với truyền thống gia đình.”
Bà Trần cũng vui vẻ ra mặt. “Đúng là có nếp có tẻ. Từ giờ Thảo cứ thoải mái như ở nhà nhé con. Ngồi xuống ăn sáng đi con.”
Thảo mỉm cười đáp lời, ánh mắt lướt qua Trần Duy một thoáng rồi nhanh chóng quay đi, như thể hắn chỉ là một người xa lạ. Cô bước đến chỗ ngồi cạnh Trần Duy, vẫn giữ nụ cười và cử chỉ mực thước.
Trần Duy nhìn cô, cổ họng nghẹn lại. Đây có phải là cô gái đã cười khẩy vào mặt hắn đêm qua? Cô gái đã nói những lời đe dọa ẩn ý? Cô ta đang diễn kịch. Một màn kịch hoàn hảo, không một chút sơ hở. Trái tim Trần Duy đập thình thịch. Hắn không thể tin vào mắt mình. Cô ta đã biến thành một con người hoàn toàn khác, một “nàng dâu hiền lành, ngoan ngoãn” đúng như yêu cầu, chỉ trong một đêm. Sự thay đổi này khiến nỗi sợ hãi trong lòng Trần Duy càng lúc càng lớn hơn. Hắn cảm thấy mình như đang bị mắc kẹt trong một cái bẫy không lối thoát, và người giăng bẫy lại chính là cô gái đang ngồi cạnh hắn, với nụ cười thánh thiện đến rợn người.
Thảo nhẹ nhàng ngồi xuống ghế cạnh Trần Duy, gương mặt vẫn giữ nụ cười hiền hậu. Cô cầm đũa lên, gắp một miếng phở nhỏ, từ tốn đưa vào miệng. Trần Duy theo dõi từng cử động của cô. Không một tiếng động lạch cạch nào, không một động tác thừa thãi. Cô nhai chậm rãi, thanh lịch, đôi mắt trong veo nhìn quanh bàn ăn.
“Phở ngon quá ạ,” Thảo nói, giọng nói vẫn ngọt ngào, hướng về phía Mẹ Duy. “Mẹ và ông nội đã vất vả chuẩn bị.”
Mẹ Duy cười rạng rỡ. “Ngon là tốt rồi con. Con ăn nhiều vào nhé.”
Ông nội Duy hắng giọng. “Chà, lâu rồi ta mới thấy không khí bữa sáng ấm cúng như vậy.”
Thảo lập tức quay sang ông nội, ánh mắt quan tâm. “Ông nội ăn thêm đi ạ. Cháu rót trà cho ông nhé?” Cô nhanh nhẹn cầm ấm trà, rót vào chén ông nội, động tác mềm mại, uyển chuyển. Cô thậm chí còn đẩy nhẹ bát phở đến gần ông hơn một chút, một cử chỉ chăm sóc rất tự nhiên và chân thành.
Trần Duy nhìn chằm chằm. Từng lời nói, từng cử chỉ của cô đều hoàn hảo, không một chút sơ hở nào. Nó quá mức hoàn hảo đến nỗi trở nên giả tạo, nhưng không ai trong gia đình Trần nhận ra, hay ít nhất là không biểu lộ ra. Duy cảm thấy như có một bức tường vô hình đang dựng lên giữa cô ta và hắn, một bức tường làm bằng sự dối trá được ngụy trang bởi vẻ thánh thiện.
Hắn nhớ lại giọng điệu khinh khỉnh, ánh mắt thách thức của cô đêm qua. Một người có thể thay đổi nhanh đến vậy sao? Hay đây mới là con người thật của cô ta, và đêm qua chỉ là sự bộc lộ nhất thời? Hay Thảo đang cố tình diễn kịch, một màn kịch được lên kế hoạch kỹ lưỡng để đánh lừa tất cả, đặc biệt là hắn? Cái sự hoàn hảo đến rợn người này chỉ càng khiến nỗi hoang mang trong lòng Trần Duy lớn dần. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, bị mắc kẹt giữa hai con người đối lập hoàn toàn, không thể xác định đâu mới là con người thật của Thảo. Cái bẫy này, hắn biết, đang siết chặt.
Sau bữa ăn sáng, Trần Duy cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng tâm trí hắn vẫn xoay vần với sự khó chịu. Hắn đợi cả nhà dùng xong, rồi tìm cớ rút lui.
“Con lên phòng một lát, có chút việc cần giải quyết,” Trần Duy nói, giọng đủ nghe.
Mẹ Duy gật đầu. “Con cứ tự nhiên nhé. Lát nữa có gì xuống giúp Thảo dọn dẹp.”
Trần Duy chỉ ậm ừ, rồi nhanh chóng rời khỏi bàn ăn, bước lên lầu, hướng về phía phòng tân hôn. Hắn khóa cửa lại, cảm giác như những bức tường đang siết chặt lấy mình. Trần Duy không thể chịu đựng thêm sự giả tạo này. Hắn lấy điện thoại ra, lướt qua danh bạ rồi dừng lại ở một cái tên quen thuộc. Đây là người Duy thường nhờ giải quyết những “vấn đề” rắc rối của hắn.
“Alo, anh Hùng à? Duy đây,” Trần Duy nói, giọng trầm xuống, cố gắng giữ sự bình tĩnh tuyệt đối. “Tôi có việc cần anh giúp. Gấp.”
Đầu dây bên kia im lặng một chút rồi đáp. “Cậu chủ cứ nói.”
“Anh điều tra giúp tôi một người tên là Thảo. Cô ta… vừa là vợ tôi,” Trần Duy nói, trong lòng dấy lên một cảm giác ghê tởm khi nhắc đến từ “vợ”. “Tôi cần biết rõ tất cả về cô ta, từ lúc sinh ra đến bây giờ. Đặc biệt là khoảng thời gian cô ta nói mình làm thuê ở Thành phố. Càng chi tiết càng tốt.”
“Dạ, cậu chủ muốn biết gì ạ?” Hùng hỏi lại, giọng vẫn điềm đạm nhưng Duy cảm nhận được sự tò mò.
“Tất cả. Tôi không tin một lời nào cô ta nói. Từ danh tính, gia đình, đến công việc, mọi mối quan hệ. Tìm ra bất kỳ điểm đáng ngờ nào,” Trần Duy nhấn mạnh từng chữ. Hắn không thể gạt bỏ đi cái linh cảm bất an. “Đừng để ai biết việc này, đặc biệt là người trong nhà tôi. Sẽ có hậu tạ xứng đáng.”
“Được rồi, cậu chủ. Tôi sẽ bắt tay ngay,” Hùng cam đoan.
Trần Duy cúp máy, lòng bàn tay nắm chặt điện thoại. Hắn bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vườn rộng lớn của Dòng họ Trần. Hắn biết mình đang đặt một ván cược lớn. Cái sự hoàn hảo đến kỳ lạ của Thảo, cùng với thái độ lật mặt như trở bàn tay của cô ta, khiến hắn không thể ngồi yên. Hắn phải biết sự thật. Ai là người đứng sau màn kịch này? Và Thảo, rốt cuộc cô ta là ai? Duy cảm thấy một cuộc chiến âm thầm, không tiếng súng, đã thực sự bắt đầu.
Mấy ngày sau, không khí trong Dòng họ Trần vẫn yên bình đến lạ, nhưng Trần Duy thì không. Hắn giữ vẻ dửng dưng với Thảo, nhưng bên trong là sự sốt ruột không ngừng. Trần Duy liên tục kiểm tra điện thoại, chờ đợi tin tức từ Hùng.
Một buổi chiều, khi Trần Duy đang ngồi trong phòng làm việc riêng, màn hình điện thoại chợt sáng lên. Một tin nhắn mới từ Hùng. Hắn vội vàng mở ra.
Tin nhắn khá dài, tường thuật lại những gì Hùng đã tìm được. Trần Duy lướt nhanh qua các chi tiết về gia đình Thảo ở quê, những thông tin cơ bản mà Thảo từng kể. Hắn nhếch mép, gần như đoán trước được sự thật có thể không như vậy. Ánh mắt Trần Duy dừng lại ở một đoạn chữ in đậm, gần cuối tin nhắn.
“Khoảng thời gian Thảo làm việc ở Thành phố… phát hiện một chi tiết đáng ngờ, có thể cô ta đã cố tình che giấu. Cô ta từng xuất hiện trong một bản tin địa phương vào hai năm trước, liên quan đến một vụ án nhỏ về… một băng nhóm chuyên đòi nợ thuê, có dính líu đến hoạt động cờ bạc ngầm.”
Trần Duy đọc đi đọc lại câu đó, trái tim như thắt lại. Một băng nhóm? Cờ bạc ngầm? Hắn cảm thấy sống lưng lạnh toát. Mồ hôi đột ngột túa ra trên trán, chảy dọc thái dương. Tay hắn run run cầm điện thoại. Hình ảnh Thảo, với vẻ ngoài hiền lành, ngây thơ, bỗng chốc trở nên méo mó, đáng sợ. Hắn nhớ lại vết sẹo bí ẩn trên người Thảo, và sự thay đổi thái độ nhanh chóng của cô ta đêm tân hôn. Tất cả những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc hiện ra, tạo thành một bức tranh đáng sợ.
Có phải Thảo không chỉ đơn thuần là một cô gái quê bị lợi dụng? Hay cô ta là một phần của một âm mưu lớn hơn, nhắm vào Dòng họ Trần? Hoặc tệ hơn… nhắm vào chính Trần Duy? Hắn nhìn chằm chằm vào tin nhắn, đôi mắt nheo lại. Trần Duy cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực của một vực sâu không đáy. Mối nợ cờ bạc khổng lồ của hắn, liệu có liên quan gì đến chuyện này? Hay Thảo chính là người được cử đến để thu số nợ đó?
Hắn vội vàng bấm số của Hùng. Đầu dây bên kia vừa đổ chuông, Trần Duy đã cất giọng, dồn dập.
“Alo, Hùng! Anh nói gì về băng nhóm? Vụ án đó là thế nào? Thảo… cô ta liên quan đến bọn chúng ra sao?”
Trần Duy đã đợi sẵn trong phòng tân hôn. Căn phòng sang trọng, lộng lẫy vẫn phảng phất mùi rượu vang và hoa cưới của buổi chiều. Trần Duy ngồi trên mép giường, ánh mắt đầy căng thẳng. Hắn liên tục nhìn đồng hồ, vẻ sốt ruột lộ rõ. Tiếng bước chân nhẹ nhàng ngoài hành lang vang lên, rồi cánh cửa khẽ mở.
Thảo bước vào. Cô mặc bộ váy ngủ lụa trắng đơn giản, mái tóc dài buông xõa. Gương mặt cô vẫn giữ vẻ bình thản, có chút mệt mỏi sau một ngày dài. Thảo nhìn Trần Duy, khẽ nhướn mày.
“Anh Duy?” Giọng cô nhỏ nhẹ.
Trần Duy không đáp. Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt lạnh lẽo như muốn xuyên thấu. Bàn tay Trần Duy nắm chặt chiếc điện thoại, rồi bất ngờ ném mạnh nó lên tấm ga trải giường màu trắng tinh. Chiếc điện thoại nảy lên một cái, suýt văng xuống đất.
“Băng nhóm?” Trần Duy gằn giọng, đứng phắt dậy. Hắn bước về phía Thảo, mỗi bước chân như giáng một đòn nặng nề xuống nền nhà. “Gái quê hiền lành của tôi là thành viên của băng nhóm nào thế?”
Giọng Trần Duy đầy sự ép buộc và tức giận, xuyên thẳng vào màng nhĩ của Thảo. Cô thoáng giật mình, đôi mắt mở to. Vẻ bình thản trên gương mặt Thảo nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một sự bối rối khó hiểu, chỉ lướt qua trong tích tắc.
“Anh đang nói gì vậy, Trần Duy?” Thảo cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói có phần cứng nhắc hơn bình thường. Cô lùi lại một bước, cảm nhận được luồng khí lạnh tỏa ra từ Trần Duy.
“Đừng giả vờ ngây thơ!” Trần Duy cười khẩy, bước đến gần hơn, gần như áp sát Thảo vào tường. “Một bản tin địa phương hai năm trước… vụ án đòi nợ thuê, cờ bạc ngầm… Cô không nhớ sao, cô gái của tôi?”
Trần Duy nhấn mạnh từng chữ, quan sát kỹ lưỡng từng thay đổi nhỏ trên gương mặt Thảo. Hắn muốn thấy sự hoảng sợ, sự lộ tẩy. Nhưng Thảo chỉ im lặng, đôi môi khẽ mím lại, ánh mắt ẩn chứa điều gì đó khó nắm bắt.
“Nói đi! Hay là cô được cử đến đây để thu món nợ của tôi?” Trần Duy dồn ép, trái tim hắn đập thình thịch. Những vết nợ cờ bạc khổng lồ bỗng hiện lên rõ ràng trong đầu hắn. Hắn nghĩ về cái hợp đồng hôn nhân ba tháng. Liệu đây có phải là một phần của kế hoạch?
Thảo ngước nhìn Trần Duy, ánh mắt cô dần trở nên sắc lạnh, không còn chút nào của vẻ “gái quê hiền lành” mà hắn từng nghĩ. Một nụ cười mỉa mai, cực kỳ nhỏ, lướt qua trên khóe môi cô.
“Anh muốn biết sao?” Giọng Thảo bất ngờ trở nên trầm hơn, không còn sự e dè ban đầu. “Anh nghĩ anh đã biết hết mọi chuyện rồi sao, Trần Duy?”
Trần Duy khựng lại. Cái sự thay đổi trong thái độ của Thảo, nó quá nhanh, quá bất ngờ. Như thể lớp vỏ bọc bên ngoài vừa bị bóc đi, để lộ ra một con người hoàn toàn khác. Hắn thấy lạnh người. Cái vết sẹo bí ẩn trên người cô, và câu chuyện về băng nhóm… Tất cả đang dồn Trần Duy vào một góc.
Trần Duy khựng lại. Cái sự thay đổi trong thái độ của Thảo, nó quá nhanh, quá bất ngờ. Như thể lớp vỏ bọc bên ngoài vừa bị bóc đi, để lộ ra một con người hoàn toàn khác. Hắn thấy lạnh người. Cái vết sẹo bí ẩn trên người cô, và câu chuyện về băng nhóm… Tất cả đang dồn Trần Duy vào một góc.
Thảo không đáp lại ngay câu hỏi của Trần Duy. Cô lướt mắt qua chiếc điện thoại đang nằm chỏng chơ trên tấm ga giường trắng tinh, ánh mắt sắc lạnh như băng. Rồi cô lại nhìn thẳng vào Trần Duy, một nụ cười nhạt, tựa sương khói nhưng ẩn chứa vẻ nguy hiểm, khẽ hé nở trên môi. Trần Duy không khỏi rùng mình, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
“Anh có nghĩ… anh đã biết tất cả về tôi sao, Thiếu Gia?” Thảo hỏi ngược lại, giọng nói trầm hơn, mang theo một sự thách thức không thể lay chuyển.
Trần Duy cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Hắn nhìn chằm chằm vào Thảo, cố gắng tìm kiếm một chút quen thuộc, một chút ngây thơ của cô gái quê mà hắn từng nhầm tưởng. Nhưng không, trước mặt hắn chỉ có sự lạnh lẽo, sắc sảo và một sự kiêu ngạo ẩn giấu.
“Cô… cô là ai?” Trần Duy lắp bắp, lùi lại một bước, cảm giác như đang đứng trước một vực sâu hun hút. Hắn không còn nhận ra người phụ nữ vừa cùng hắn làm đám cưới vài giờ trước.
Thảo nhếch môi. “Là người anh sắp phải sống cùng, ba tháng.” Cô nhấn mạnh con số “ba tháng” như một lời cảnh báo, một lời khẳng định đầy quyền lực. “Anh nghĩ vụ nợ cờ bạc khổng lồ của anh… là ngẫu nhiên sao?”
Trần Duy choáng váng. Hắn lảo đảo, phải vịn vào thành giường để giữ thăng bằng. Vụ nợ cờ bạc, cái hợp đồng hôn nhân ba tháng… Tất cả bỗng chốc hiện lên như một bức tranh sắp đặt hoàn hảo, một cái bẫy tinh vi mà hắn không hề hay biết.
“Không thể nào…” Trần Duy lẩm bẩm, mặt cắt không còn một giọt máu. “Mẹ tôi… bà ấy…?” Hắn nhìn Thảo đầy nghi hoặc, một sự thật kinh hoàng đang dần hé lộ.
Thảo chỉ im lặng, nụ cười mỉm vẫn vương trên môi. Ánh mắt cô như đang đọc thấu mọi suy nghĩ hoảng loạn của Trần Duy, từng chút một lột trần sự tự mãn và kiêu hãnh của hắn. Cô bước chậm rãi về phía hắn, từng bước chân như giáng một đòn nặng nề vào tâm trí Trần Duy. Hắn cảm thấy mình đang bị lột trần, mọi vỏ bọc, mọi sự kiêu hãnh đều tan biến.
“Anh muốn biết gì nữa, Thiếu Gia?” Thảo dừng lại trước mặt Trần Duy, khoảng cách giữa hai người chỉ còn gang tấc. Hơi thở lạnh lẽo của cô phả vào mặt hắn. “Hay anh muốn tôi kể cho anh nghe về cái… vết sẹo này?” Thảo bất ngờ đưa tay vén nhẹ cổ áo lụa trắng, để lộ một phần nhỏ của vết sẹo bí ẩn mà Trần Duy từng thoáng thấy. Cái vết sẹo ấy như một ký hiệu ghê rợn, một lời khẳng định cho quá khứ đen tối và nguy hiểm của cô.
Trần Duy nhìn chằm chằm vào vết sẹo, rồi lại nhìn vào đôi mắt Thảo. Hắn nhận ra mình đã mắc kẹt. Vòng xoáy nợ nần, hợp đồng, và bây giờ là một người vợ hợp đồng mà hắn hoàn toàn không biết gì, một người phụ nữ nguy hiểm hơn tất thảy những gì hắn từng đối mặt.
Sự bàng hoàng của Thảo, sự lật ngược thế cờ một cách ngoạn mục, đã gieo vào lòng Trần Duy một hạt mầm của sự thức tỉnh. Căn phòng tân hôn lộng lẫy giờ đây không còn là biểu tượng của cuộc hôn nhân sắp đặt, mà là sân khấu cho một màn kịch trần trụi về sự thật và những hậu quả khôn lường. Trần Duy, thiếu gia kiêu ngạo, bỗng cảm thấy mình nhỏ bé và yếu đuối hơn bao giờ hết. Hắn đã sống trong bong bóng của sự xa hoa, của những đặc quyền, và giờ đây, bong bóng ấy đã vỡ tan tành. Hắn nhận ra rằng tiền bạc không mua được sự bình yên, và sự dối trá, dù tinh vi đến đâu, cũng sẽ có ngày bị phơi bày. Thảo, người phụ nữ mà hắn từng xem thường, giờ đây lại hiện lên như một bài học sống động. Nụ cười nhạt và ánh mắt đầy nguy hiểm của cô không chỉ là sự đe dọa, mà còn là lời nhắc nhở về sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi con người, bất kể xuất thân hay hoàn cảnh. Có lẽ, trong hành trình ba tháng hợp đồng hôn nhân sắp tới, không chỉ có Thảo đạt được mục đích của mình, mà Trần Duy cũng sẽ tìm thấy một phiên bản khác của chính mình, một phiên bản trưởng thành hơn, ít phụ thuộc vào danh vọng và vật chất hơn. Bài học về sự tôn trọng, về việc nhìn nhận giá trị thực sự của con người, đang chờ đợi hắn. Đêm tân hôn định mệnh này, không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một chương mới, một cơ hội để chuộc lỗi và tìm thấy ý nghĩa thực sự của cuộc đời. Một bình minh mới, dù muộn màng, vẫn có thể ló rạng sau những đêm giông bão nhất.

