“Xe ta:/ng chở người phụ nữ mất trẻ đang đi đến giữa cánh đồng thì bất ngờ ch;/ết máy không lý do, tất cả thanh niên xúm vào đẩy bằng mọi cách đều không được, cho đến khi chiếc q;/uan tà;/i phát ra âm thanh cộc cộc 3 lần…
Giữa trưa, nắng như đổ lửa. Đoàn xe tang lặng lẽ lăn bánh trên con đường đất xuyên qua cánh đồng. Xa xa, chỉ có những bụi lúa vàng khô, không bóng người. Người phụ nữ trẻ mất đột ngột sau một cơn bạo bệnh, để lại chồng và đứa con còn chưa tròn hai tuổi.
Chiếc xe chở quan tài là một chiếc bán tải cũ, được thuê gấp vì gia đình muốn đưa chị về quê an nghỉ. Đi được hơn nửa đường, khi xe vừa tiến đến giữa cánh đồng, không một bóng cây, thì bất ngờ… chết máy.
Không có dấu hiệu báo trước. Động cơ tắt ngúm như thể bị ai bóp nghẹt. Tài xế thử lại, vặn khóa, đạp ga, mở nắp ca-pô xem xét. Mọi thứ vẫn ổn, nhưng xe không nổ máy. Chết đứng giữa nơi không có sóng điện thoại, không nhà dân, không một trạm sửa xe nào trong vòng vài cây số.
Mấy thanh niên đi trong đoàn đám tang xắn tay áo, thay phiên nhau đẩy xe. Mồ hôi vã ra như tắm, nhưng chiếc xe nặng như đeo đá, chẳng nhúc nhích được bao nhiêu. Họ thử lấy dây buộc vào xe máy kéo, thử mở nắp quan tài kiểm tra xem có vướng gì không – nhưng tất cả đều vô ích.
Không khí bắt đầu trở nên căng thẳng. Một người lớn tuổi lẩm bẩm:
— Không ổn rồi… cái này không phải bình thường.
Mọi người nín lặng.
Rồi nó xảy ra.
Từ trong xe, vọng ra ba tiếng rõ ràng:
Cộc… Cộc… Cộc.
Không mạnh. Không kéo dài. Nhưng sắc như búa gõ vào đá. Rõ ràng là phát ra từ… chiếc quan tài.
Tất cả sững người. Một vài người lùi lại, mặt tái đi. Ai đó thì thào:
— Có ai nghe thấy không?
Không ai trả lời. Nhưng ai cũng nghe. Ba tiếng. Không hơn, không kém. Không phải tiếng gió, không phải tiếng lắc xe. Tiếng gõ.
Tài xế bước đến, tay run run mở cửa xe. Anh quay sang đoàn người, nói như ra lệnh nhưng cũng như cầu cứu:
— Đẩy lại lần nữa!
Không ai nói gì. Nhưng cả đám thanh niên lại xúm vào. Lần này… xe lăn bánh
ngay lập tức, nhẹ bẫng như không còn gì bên trong.
Không ai hiểu chuyện gì đã xảy ra. Đoàn xe đi tiếp. Trầm lặng. Không ai dám nhắc lại ba tiếng gõ ấy.
Đến chiều, chiếc xe tới nơi, trễ một tiếng so với dự kiến. Đám tang vẫn diễn ra bình thường. Khi hạ huyệt, trời đột nhiên râm lại, có một cơn gió nhẹ thổi qua – mát mẻ, thanh bình, như ai đó cuối cùng đã yên lòng ra đi.
Kể từ đó, tài xế không bao giờ nhận chở quan tài nữa. Anh bảo, không phải vì sợ… mà vì anh cảm thấy, đôi khi… người chết vẫn có điều muốn nói. Và có những lúc, chỉ ba tiếng gõ thôi, cũng đủ làm người sống nhớ cả đời. 👇👇”
“Chiếc xe bán tải cũ chở quan tài lăn bánh trên con đường đất xuyên qua cánh đồng hoang vắng. Lần này, chiếc xe đi bon bon, nhẹ bẫng như không còn vật nặng nào bên trong. Nhưng không khí trong xe và cả đoàn tang phía sau lại đặc quánh sự nặng nề.
Tài xế xe tang siết chặt vô lăng. Mắt anh nhìn thẳng về phía trước, cố gắng không liếc nhìn chiếc quan tài lạnh lẽo nằm phía sau. Anh không dám nghĩ đến ba tiếng gõ. Không một ai trong đoàn dám nhắc lại chuyện đó. Sự im lặng phủ trùm, chỉ còn nghe rõ tiếng lạo xạo của bánh xe trên nền đất khô và tiếng động cơ khẽ gầm gừ như tiếng thú bị thương.
Phía sau xe, những người đi trong đoàn tang bước đi lầm lũi. Các thanh niên cúi đầu, mặt mũi vẫn còn tái nhợt. Họ tránh nhìn nhau, tránh cả nhìn về phía chiếc xe. Người chồng bước đi vô hồn bên đứa con nhỏ, dường như mọi cảm xúc đã bị rút cạn. Những người lớn tuổi đi sau cùng lẩm bẩm gì đó trong miệng, ánh mắt đầy vẻ lo lắng, nhưng không ai nói thành lời.
Nắng giữa trưa vẫn gay gắt, thiêu đốt mặt đất, nhưng không làm tan đi cái lạnh lẽo đang lan tỏa từ phía chiếc xe. Cánh đồng hoang vắng trải dài hai bên, không một bóng người, không một chút sóng điện thoại để kết nối với thế giới bên ngoài. Họ hoàn toàn đơn độc giữa nơi này, mang theo một bí mật đáng sợ vừa xảy ra.
Tài xế nhấp môi, cổ họng khô khốc. Anh muốn tấp vào lề, dừng lại một chút, nhưng nỗi sợ hãi mơ hồ nào đó lại thúc đẩy anh tiếp tục chạy. Chạy nhanh hơn, để mau thoát khỏi cái cánh đồng quái lạ này, thoát khỏi sự im lặng đáng sợ đang bóp nghẹt lồng ngực. Nhưng chân ga như đóng băng, anh chỉ dám giữ tốc độ đều đều, chậm rãi, như một sự kính trọng cuối cùng, hay chỉ đơn giản là nỗi sợ làm điều gì đó khác biệt sẽ lại chọc giận thứ vừa gõ lên quan tài.
Đoàn người đi sau vẫn giữ khoảng cách, bước chân rón rén. Họ bước đi như thể sợ làm kinh động thứ gì đó vô hình đang theo sát. Mỗi tiếng động nhỏ trên đường đất, mỗi cơn gió khẽ lay động bụi lúa khô cũng khiến họ giật mình. Cuộc hành trình tiếp diễn trong sự căng thẳng tột độ, một cuộc hành trình trong im lặng mà không ai dám phá vỡ.”
“Chiếc xe bán tải cũ chở quan tài cuối cùng cũng thoát khỏi con đường đất xuyên qua cánh đồng hoang vắng. Tài xế xe tang khẽ thở phào, nhưng lồng ngực vẫn còn thắt lại. Anh siết chặt vô lăng, cảm giác như vừa chạy thoát khỏi một giấc mơ kinh hoàng. Phía sau xe, những người trong đoàn tang cũng nhấc chân nhanh hơn, như muốn rời khỏi nơi ám ảnh đó càng sớm càng tốt.
Xa xa, những mái nhà lợp ngói đỏ dần hiện ra, thấp thoáng sau rặng cây xanh. Tiếng kèn trống đám ma từ làng vọng lại, lúc trầm lúc bổng, mang theo không khí tang thương đặc trưng của miền quê. Âm thanh đó, dù buồn bã, nhưng lại như một lời chào mừng, kéo họ về với thế giới thực, khác xa sự im lặng rợn người trên cánh đồng.
Sự tương phản quá đỗi rõ ràng. Một bên là không gian chết chóc, cô lập, nơi bí mật đáng sợ vừa xảy ra. Một bên là sự đông đúc, âm thanh của cuộc sống (dù là trong tang lễ), nơi có những con người đang chờ đợi. Nỗi sợ hãi từ cánh đồng vẫn bám theo họ, như cái bóng vật vờ không tan.
Chiếc xe lăn bánh chậm rãi vào đầu làng, đoàn người đi bộ theo sau. Trước cổng làng tạm bợ, một đám đông đã đứng chờ. Đó là người nhà của người phụ nữ đã mất. Ai nấy đều mặc đồ tang, nét mặt khắc khổ, hốc hác. Họ nhìn về phía đoàn xe với ánh mắt đầy mong ngóng và đau đớn.
Đứa con nhỏ, nãy giờ vô hồn bên cạnh người chồng, ngước đôi mắt ngây thơ nhìn về phía đám đông. Người chồng bước nhanh hơn một chút, vẻ mặt anh ta không chỉ có nỗi đau mất vợ mà còn thoáng hiện sự mệt mỏi và căng thẳng tột độ từ hành trình vừa qua.
Tài xế xe tang dừng xe lại. Những người lớn tuổi trong đoàn tang bước lên trước, nét mặt vừa u buồn, vừa lén lút trao đổi ánh mắt với nhau, như ngầm nhắc nhở về bí mật không thể nói. Các thanh niên đứng nép phía sau, cố gắng tránh ánh mắt dò hỏi của người nhà. Họ vẫn còn sợ hãi, và có lẽ, cả cảm giác tội lỗi mơ hồ.
Người nhà ùa ra đón. Tiếng khóc bắt đầu vang lên, hòa lẫn với tiếng kèn trống. Không khí tang lễ trở nên đậm đặc. Nhưng ẩn sâu trong khung cảnh đau thương đó, là sự im lặng đáng sợ của những người vừa trở về từ cánh đồng hoang vắng, mang theo một bí mật mà không một ai dám hé răng. Họ nhìn những khuôn mặt khắc khổ của người nhà, cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè lên vai. Làm sao có thể nói ra điều đó? Làm sao có thể giải thích?
Người chồng bước đến bên xe, nhìn chiếc quan tài lặng lẽ nằm đó. Nỗi đau lại trào dâng, nhưng anh ta cũng không quên nhìn sang Tài xế xe tang và những người trong đoàn tang với ánh mắt khó hiểu. Tại sao họ lại im lặng đến vậy? Tại sao ai nấy đều có vẻ gì đó khác lạ, không chỉ là nỗi buồn? Anh ta không biết điều gì đã xảy ra trên cánh đồng, và có lẽ, anh ta sẽ không bao giờ biết được.”
“Người nhà đứng dạt ra, nhường lối cho chiếc xe tang. Tài xế xe tang khẽ gật đầu với người lớn tuổi trong gia đình rồi cho xe từ từ lùi vào sân. Vài người đàn ông trong họ hàng nhanh chóng chạy lại phụ mở cửa sau xe. Tiếng khóc nấc lại vang lên khi chiếc quan tài dần lộ ra.
Dưới sự hướng dẫn của Người lớn tuổi trong đoàn tang và một vài người họ hàng, mọi người cùng nhau khiêng chiếc quan tài xuống. Nó nặng trịch, như mang theo cả nỗi đau và bí mật vừa xảy ra. Các thanh niên trong đoàn tang cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng ai cũng biết, sức nặng này không chỉ đến từ gỗ và thể xác.
Chiếc quan tài được đưa vào trong nhà theo đúng nghi thức truyền thống. Nơi đặt linh cữu đã được chuẩn bị sẵn, nghi ngút khói hương và đầy ắp di ảnh của người đã mất. Không khí chuyển từ sân ra vào trong nhà càng thêm nén chặt.
Lễ tang chính thức diễn ra, trang nghiêm nhưng nhuốm màu bi ai tột độ. Tiếng kèn trống hòa cùng tiếng tụng kinh và tiếng khóc than. Người chồng quỵ xuống bên linh cữu, gào khóc gọi tên vợ. Nước mắt anh ta lã chã rơi xuống, thấm đẫm vạt áo tang. Đứa con nhỏ đứng nép bên cạnh, đôi mắt ngây thơ nhìn chằm chằm vào di ảnh mẹ, chưa hiểu hết chuyện gì đang xảy ra.
Những người thân khác cũng không kìm được xúc động. Tiếng khóc, tiếng nấc vang vọng khắp căn nhà, len lỏi ra cả khoảng sân, khiến không khí vốn đã u ám nay càng thêm nghẹt thở. Nỗi đau chân thành lan tỏa, tương phản với sự im lặng đầy ẩn ý của những người vừa trở về.
Tài xế xe tang và các thanh niên trong đoàn tang đứng nép ở một góc sân, lặng lẽ quan sát. Họ không tham gia vào nghi thức chính, chỉ lẳng lặng phụ giúp những công việc lặt vặt khi được sai bảo: bê ghế, đưa nước, sắp xếp đồ đạc. Ánh mắt họ thỉnh thoảng lại dừng lại trên chiếc quan tài, rồi lại lảng đi khi có người nhà nhìn tới. Họ cảm thấy tội lỗi, cảm thấy sợ hãi, và cảm thấy cô độc ngay giữa đám đông tang thương này. Họ biết một bí mật khủng khiếp, một bí mật mà chỉ có họ và Người lớn tuổi trong đoàn tang chia sẻ. Bí mật đó nặng như chì, đè nén lên lồng ngực, khiến họ không thở nổi trong cái không khí đậm đặc mùi chết chóc và nước mắt này.
Người lớn tuổi trong đoàn tang đi lại, vừa an ủi người nhà, vừa liếc nhìn đám thanh niên và Tài xế xe tang với ánh mắt ra hiệu giữ im lặng. Ông biết, đây không phải lúc để nói ra bất cứ điều gì. Cái chết đã là một cú sốc quá lớn rồi. Làm sao có thể thêm một cú sốc còn kinh hoàng hơn?
Người chồng vẫn khóc ngất, không để ý đến sự khác lạ của đoàn người vừa cùng anh ta trải qua một hành trình kinh hoàng trên cánh đồng. Anh ta chỉ biết vợ anh ta đã mất, và nỗi đau đang xé nát lòng anh ta. Anh ta không biết rằng, chỉ vài giờ trước, cái chết đó đã suýt nữa không trọn vẹn… và rằng, sự im lặng của những người xung quanh là bởi họ đang chôn giấu một bí mật khủng khiếp dưới lớp vỏ bọc của sự đau buồn và phụ giúp lặng lẽ.”
“Đám tang di chuyển khỏi căn nhà nặng trĩu mùi hương và nước mắt. Chiếc quan tài được đặt lên chiếc xe bán tải cũ, chậm rãi lăn bánh trên con đường quen thuộc nhưng giờ đây mang theo một gánh nặng khác. Đoàn người lặng lẽ bước theo, xuyên qua xóm làng, rồi rẽ ra con đường đất dẫn qua `Cánh đồng hoang vắng`. Nắng giữa trưa vẫn gay gắt, đổ lửa xuống đỉnh đầu, khiến không khí càng thêm oi ả và ngột ngạt.
Họ đi qua khu vực không có sóng điện thoại, nơi chỉ vài giờ trước đã chứng kiến một sự kiện kinh hoàng, một bí mật mà giờ đây bị chôn chặt dưới lớp vỏ tang thương. `Tài xế xe tang` và `Các thanh niên trong đoàn tang` bước đi như những cái bóng, ánh mắt tránh né những người đi cạnh. Họ cảm thấy như cả thế giới đang nhìn vào họ, bóc trần sự thật kinh khủng. `Người lớn tuổi trong đoàn tang` đi ở phía trước, thỉnh thoảng quay lại liếc nhìn họ, ánh mắt nghiêm khắc nhưng cũng chất chứa sự mệt mỏi. Ông biết gánh nặng này sẽ đeo bám họ bao lâu nữa.
Đến nghĩa địa, nơi nằm giữa `Cánh đồng hoang vắng`, huyệt mộ đã được chuẩn bị sẵn. `Người chồng` vẫn như người mất hồn, được dìu đi bởi vài người thân. Đứa con nhỏ lững thững theo sau, bàn tay bé bỏng nắm chặt vạt áo tang của cha.
Dưới cái nắng chói chang, mọi người tập trung quanh huyệt. Những người đàn ông bắt đầu hạ `Chiếc quan tài` xuống. `Tài xế xe tang` và `Các thanh niên trong đoàn tang` cũng xắn tay vào phụ giúp, động tác có phần máy móc. Mỗi lần chạm vào lớp gỗ lạnh lẽo, họ lại rùng mình nhớ đến ba tiếng gõ phát ra từ bên trong, nhớ đến ánh mắt kinh hoàng khi bí mật bị phơi bày ngay giữa cánh đồng.
Khi `Chiếc quan tài` từ từ được thả sâu xuống lòng đất, điều kỳ lạ xảy ra. Bầu trời đang nắng gắt đột nhiên chuyển râm mát một cách nhanh chóng, như thể có ai đó vừa kéo một tấm màn khổng lồ che khuất mặt trời. Một cơn gió nhẹ bất chợt thổi qua, không mạnh mẽ ào ạt mà chỉ mơn man, mang theo hơi lạnh của đất và một cảm giác thật khó tả.
Cơn gió khẽ lay động vạt áo tang, vuốt ve khuôn mặt đang đầm đìa nước mắt của `Người chồng`, lướt qua gương mặt thẫn thờ của đứa con nhỏ. Nó chạm vào những giọt mồ hôi còn đọng trên trán `Tài xế xe tang` và `Các thanh niên trong đoàn tang`, khiến họ khẽ rùng mình nhưng lại không còn cảm thấy cái nóng bức ngột ngạt nữa.
Không khí bỗng trở nên thanh bình một cách kỳ lạ, đối lập hoàn toàn với nỗi đau đang bao trùm. Như thể linh hồn của `Người phụ nữ đã mất`, sau một hành trình đầy biến động và bí ẩn, cuối cùng đã tìm thấy sự an nghỉ vĩnh hằng trong lòng đất mẹ. `Người lớn tuổi trong đoàn tang` ngước nhìn bầu trời đang chuyển màu, ánh mắt phức tạp. Ông biết, sự bình yên này là thật, nhưng nó cũng là sự che đậy hoàn hảo cho một bí mật kinh hoàng vừa được chôn theo xuống lòng đất.”
“Đám tang kết thúc. Những người ở lại thu dọn đồ đạc, còn đoàn người chính bắt đầu quay bước trở về. `Tài xế xe tang` và `Các thanh niên trong đoàn tang`, những người đã chứng kiến sự việc kinh hoàng nhất trên `Cánh đồng hoang vắng`, lặng lẽ hòa vào dòng người, nhưng tâm trí vẫn còn mắc kẹt lại ở cái khoảnh khắc kinh hoàng ấy. Họ bước đi như những người mộng du, ánh mắt vô hồn nhìn về phía trước, nơi con đường đất quen thuộc giờ đây dường như dài hơn, nặng nề hơn. Cái nóng gay gắt của buổi trưa đã dịu đi phần nào, nhưng cái lạnh lẽo từ sự kiện vừa qua vẫn bám lấy họ như một lớp sương mỏng.
Khi đoàn người bắt đầu tản ra, tìm đường về nhà, `Tài xế xe tang` và nhóm thanh niên tách ra một chút. Có lẽ họ muốn tránh xa ánh mắt của những người lớn tuổi, những người biết nhưng chọn im lặng. Họ đi sát vào nhau hơn, bước chân nhanh hơn một chút, như muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
Sự im lặng kéo dài được một lúc, chỉ có tiếng bước chân sột soạt trên nền đất khô. Rồi, từ phía cuối nhóm thanh niên, một tiếng thì thầm khẽ vang lên.
“”Tao… tao vẫn còn nghe thấy…””
Người bên cạnh rụt vai lại, liếc nhìn xung quanh, giọng cũng nhỏ đi rất nhiều. “”Suỵt! Mày điên à?””
“”Không… tao không thể quên được… Cái lúc nó dừng lại… rồi… rồi ba tiếng…””
Tiếng thì thầm lan dần trong nhóm nhỏ. Mỗi người một câu, đứt quãng, đầy sợ hãi. Họ không dám nói thẳng ra từ “”quan tài”” hay “”tiếng gõ””, chỉ dùng những ám chỉ run rẩy.
“”Ai… ai ở trong đó vậy nhỉ?”” Một giọng run rẩy hỏi, mắt nhìn xuống đất.
“”Im đi! Đừng nói nữa!”” Một người khác gắt lên khe khẽ, nhưng giọng anh ta cũng không giấu được sự kinh hoàng.
`Tài xế xe tang` đi ở phía trước, nghe những lời thì thầm vọng lại từ phía sau. Vai anh khẽ rụt lại. Anh biết họ đang nói về điều gì. Chính anh là người ngồi sát nhất với `Chiếc quan tài` trên chiếc xe bán tải cũ, chính anh là người cảm nhận rõ ràng nhất ba tiếng gõ ấy. Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh mỗi khi nhớ lại. Anh không quay đầu lại, chỉ bước nhanh hơn. Dù không tham gia vào cuộc trò chuyện, anh cũng cảm thấy mình là một phần của bí mật kinh khủng này, một bí mật mà giờ đây đã được chôn chặt dưới lòng đất lạnh. Nhưng liệu nó có thật sự yên ngủ? Những lời thì thầm sợ sệt sau lưng anh là bằng chứng cho thấy, thứ được chôn cất hôm nay không chỉ là một thi thể.”
“Tài xế xe tang nhận phong bì từ một người đàn ông lớn tuổi trong đoàn. Không có nhiều lời, chỉ vài câu cảm ơn cộc lốc. Anh gật đầu, cất phong bì vào túi, rồi quay bước về phía chiếc xe bán tải cũ đỗ cách đó không xa. Cửa sau chiếc xe hạ xuống, trơ trọi và trống rỗng. Chiếc quan tài, thứ đã gắn bó với anh suốt quãng đường đi, giờ đã yên vị dưới lòng đất.
Anh trèo lên cabin, đóng sầm cửa lại. Chiếc ghế phụ cạnh bên trống không. Phía sau, nơi chiếc quan tài từng nằm, giờ chỉ còn khoảng không gian trống trải, lộng gió. Anh nổ máy. Tiếng động cơ khẽ rền lên phá tan sự tĩnh mịch của cánh đồng.
Đôi mắt Tài xế xe tang nhìn thẳng về phía trước, con đường đất dài hun hút dưới cái nắng buổi chiều đã bớt gắt gao. Anh nhấn ga, chiếc xe từ từ lăn bánh. Cảm giác cô đơn đột ngột ập đến, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cái trống rỗng ở ghế sau không chỉ là không gian vật lý, mà còn là một khoảng trống vô hình trong lòng anh.
Giữa tiếng động cơ đều đều, giữa tiếng bánh xe nghiến trên sỏi đá, một âm thanh khác lại văng vẳng trong tâm trí anh. Không cần ai nhắc, không cần ai thì thầm, nó tự động hiện về, ám ảnh và dai dẳng. Ba tiếng gõ.
“”Cộc… cộc… cộc…””
Nó như phát ra từ chính cái ghế trống rỗng phía sau, như vọng lại từ cánh đồng rộng lớn anh vừa rời đi. Anh siết chặt vô lăng. Toàn thân khẽ run lên. Anh cố xua đuổi âm thanh đó ra khỏi đầu, cố tập trung vào con đường. Nhưng càng cố, nó lại càng rõ ràng, càng lạnh lẽo.
Chiếc xe bán tải cũ chở theo một tài xế cô đơn và một nỗi ám ảnh kinh hoàng, lầm lũi quay trở lại thị trấn, bỏ lại phía sau cánh đồng hoang vắng và một bí mật đã được chôn vùi. Nhưng liệu có thực sự được chôn vùi? Tiếng gõ vẫn cứ văng vẳng bên tai anh, như một lời nhắc nhở rằng, chuyến xe này không trống rỗng như vẻ ngoài của nó.”
“Chiếc xe bán tải cũ lăn bánh vào con ngõ quen thuộc, tiếng động cơ nhỏ dần rồi tắt hẳn. Tài xế xe tang mở cửa bước xuống. Ánh chiều tà hắt bóng anh dài ngoẵng trên nền sân xi măng.
Cánh cửa nhà bật mở, đứa con nhỏ lao ra như một mũi tên, giọng nói líu lo vang vọng:
“”Bố ơi! Bố về rồi!””
Rồi người vợ cũng xuất hiện ở ngưỡng cửa, nụ cười nở trên môi.
“”Anh về rồi à? Sao hôm nay về muộn thế?””
Tài xế xe tang cố nở nụ cười, sà xuống ôm lấy con, xoa đầu con.
“”Ừ, bố về rồi đây. Hôm nay hơi nhiều việc một chút.””
Anh đứng dậy, bước về phía vợ. Cô nắm lấy tay anh. Anh siết nhẹ tay cô, vẫn giữ nụ cười gượng gạo.
“”Anh rửa mặt rồi vào ăn cơm luôn nhé. Em nấu món anh thích đấy.””
“”Ừm, anh vào ngay.””
Bước vào nhà, mùi cơm canh quen thuộc xộc vào mũi, không khí gia đình ấm cúng bao trùm. Anh đặt chiếc cặp da lên bàn, ánh mắt vô thức lướt qua khoảng không gian trống trải trong nhà. Mọi thứ đều bình thường, nhưng trong tâm trí anh, sự kiện ban chiều vẫn hiển hiện rõ mồn một.
Ngồi vào bàn ăn, đứa con thao thao bất tuyệt kể chuyện ở trường. Người vợ gắp thức ăn vào bát anh, hỏi han về công việc. Anh cố gắng lắng nghe, gật gù đáp lời, nhưng từng câu chữ cứ trôi tuột đi. Cái âm thanh ám ảnh ấy, ba tiếng gõ, vẫn lẩn quất đâu đó trong đầu anh, như một bài hát kinh dị không lời.
“”Anh sao thế? Không thấy khỏe à?”” Người vợ khẽ hỏi khi thấy anh cứ đăm chiêu nhìn vào khoảng không.
Anh giật mình, vội vàng lắc đầu.
“”À không, anh… anh hơi mệt thôi. Cả ngày đi lại dưới nắng.””
Anh cúi xuống nhìn bát cơm, cố gắng ăn. Nhưng miếng cơm dường như nghẹn lại trong cổ họng. Ánh mắt anh vẫn mang một nỗi lo lắng khó tả, ẩn sau vẻ mệt mỏi giả tạo.
“”Bố ăn ít thế?”” Đứa con nghiêng đầu hỏi.
“”Ừ, bố… bố hơi no rồi con trai.””
Anh gượng cười lần nữa. Dù đang ở trong chính ngôi nhà của mình, bên cạnh những người yêu thương nhất, Tài xế xe tang vẫn cảm thấy một sự lạnh lẽo len lỏi. Nỗi sợ hãi, sự ám ảnh từ cánh đồng hoang vắng ấy đã theo anh về nhà, trú ngụ trong tâm trí anh, biến cuộc sống thường nhật thành một màn kịch mà anh đang cố gắng diễn cho thật đạt. Ba tiếng gõ… Nó vẫn ở đó.”
“Đêm xuống, sự tĩnh lặng bao trùm ngôi nhà, trái ngược hoàn toàn với sự bồn chồn trong lòng Tài xế xe tang. Đứa con nhỏ đã say giấc. Anh nằm trằn trọc bên cạnh vợ, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Cái cảm giác lạnh lẽo từ cánh đồng hoang vắng vẫn đeo bám, không tài nào xua đi được. Ba tiếng gõ… nó cứ lặp lại, lặp lại trong tâm trí anh như một điệp khúc ma quái.
Anh không thể chịu đựng thêm nữa. Cần phải nói ra. Cần phải chia sẻ gánh nặng này. Anh khẽ trở mình, nhìn sang vợ. Cô đã ngủ say, hơi thở đều đều.
“”Em à…”” anh khẽ gọi.
Người vợ khẽ cựa quậy.
“”Ừm?”” cô vẫn còn ngái ngủ.
“”Anh… anh không ngủ được.””
Cô mở mắt, nhìn anh trong bóng tối lờ mờ.
“”Sao thế anh? Vẫn mệt à?””
Anh ngồi hẳn dậy, dựa lưng vào thành giường.
“”Không phải mệt. Có chuyện… chuyện lạ lắm xảy ra hôm nay.””
Anh bắt đầu kể, giọng hơi run run. Anh kể về chuyến đi dài, về cái nắng gay gắt, về việc xe bị hỏng giữa cánh đồng vắng không sóng điện thoại. Người vợ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ hỏi một tiếng. Cô nghe anh kể về việc phải chờ đợi, về những người trong đoàn tang. Rồi anh ngừng lại một chút, lấy hết can đảm.
“”Nhưng… cái đáng sợ nhất… là lúc chờ đợi ấy.””
Anh hít một hơi sâu, rồi chậm rãi tả lại.
“”Lúc mọi người đi hết, chỉ còn mình anh với chiếc xe… và cái quan tài ở phía sau.””
Người vợ nắm lấy tay anh, cảm giác lo lắng bắt đầu xuất hiện trong giọng cô.
“”Có chuyện gì à anh?””
Anh siết chặt tay cô hơn.
“”Anh đang ngồi đó, bỗng nhiên… anh nghe thấy tiếng động.””
“”Tiếng động gì?””
“”Tiếng gõ… từ trong quan tài.””
Người vợ cứng đờ người. Cô không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh trong bóng tối.
Anh tiếp tục, giọng ngày càng gấp gáp.
“”Lần thứ nhất… cộc.”” Anh khẽ gõ ngón tay vào thành giường. “”Anh nghĩ chắc mình nghe nhầm. Gió thổi hay gì đó.””
“”Rồi… lần thứ hai… cộc.”” Anh gõ lần nữa, mạnh hơn. “”Tim anh đập nhanh lắm. Anh biết… biết đó không phải gió.””
Đến đây, người vợ bắt đầu run lên. Cô nắm chặt tay anh, móng tay bấm vào da thịt anh.
“”Anh…”” giọng cô lạc đi.
“”Và rồi… lần thứ ba… CỘC!”” Anh gõ thật mạnh, âm thanh vang lên trong đêm tĩnh mịch như một tiếng sét. “”Nó rất rõ ràng, em ạ. Rất mạnh mẽ. Như thể… như thể có ai đó ở bên trong đang gõ ra vậy.””
Nụ cười trên môi người vợ tắt hẳn. Khuôn mặt cô trắng bệch, đôi mắt mở to kinh hoàng. Hơi thở của cô dồn dập. Bàn tay cô siết chặt lấy tay anh đến đau điếng.
“”Anh… anh có nghe nhầm không đấy?”” cô thều thào, giọng run rẩy đến tột độ, nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô như một tấm màn lạnh lẽo.”
“Người vợ nhìn anh chằm chằm, đôi mắt mở to. Cô vẫn run rẩy.
“”Anh… anh có nghe nhầm không đấy?”” cô thều thào, giọng run rẩy đến tột độ, nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô như một tấm màn lạnh lẽo.
Tài xế xe tang lắc đầu, nét mặt khẳng định.
“”Không nhầm được đâu, em à. Ba tiếng rõ mồn một. Anh… anh không biết đó là gì, nhưng nó không bình thường.””
Người vợ nép sát vào anh hơn, toàn thân căng thẳng. Căn phòng chìm trong im lặng nặng nề, chỉ còn nghe rõ tiếng hai người thở dốc. Nỗi sợ hãi từ câu chuyện của anh đã lan sang cô, len lỏi vào từng ngóc ngách của căn nhà. Đêm đó, không ai trong hai người ngủ yên giấc. Cứ một tiếng động nhẹ ngoài cửa, một cơn gió thoảng qua cửa sổ, cả hai lại giật mình thon thót, mắt mở thao láo nhìn vào bóng tối.
Những ngày sau đó, cuộc sống của Tài xế xe tang không còn như trước. Bóng ma của ba tiếng gõ cứ đeo bám anh không rời. Anh trở nên nhạy cảm quá mức với mọi âm thanh xung quanh. Tiếng ai đó gõ cửa nhà hàng xóm, tiếng cành cây khô chạm vào cửa kính, tiếng lốp xe nổ lốp đâu đó ngoài đường… tất cả đều khiến tim anh nhảy dựng lên, mồ hôi lạnh túa ra. Mỗi khi nghe thấy một tiếng động bất chợt, hình ảnh chiếc quan tài đặt trên thùng xe giữa cánh đồng vắng lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, kèm theo là ba tiếng “”cộc… cộc… cộc”” rợn người.
Ánh sáng ban ngày cũng không xua tan được nỗi sợ hãi. Anh lái xe trên đường, đôi mắt liên tục liếc nhìn kính chiếu hậu, như thể sợ có ai đó hoặc cái gì đó đang bám theo sau. Mỗi khi đi qua một khúc đường vắng vẻ, đặc biệt là những nơi có cánh đồng hoặc nghĩa địa, anh lại cảm thấy sống lưng lạnh toát. Một cảm giác bất an thường trực bủa vây lấy anh, như thể có một “”điều gì đó”” vô hình, không thể gọi tên, đang theo dõi anh, chờ đợi một cơ hội nào đó.
Ban đêm càng tệ hơn. Bóng tối trở thành kẻ thù đáng sợ nhất. Anh không dám tắt đèn phòng ngủ, dù người vợ phàn nàn về ánh sáng. Mỗi khi nhắm mắt lại, anh lại thấy cảnh mình ngồi cạnh chiếc xe, và âm thanh kinh hoàng kia lại vang lên. Giấc ngủ trở nên xa xỉ. Anh nằm vật vờ trên giường, đầu óc quay cuồng, cảm giác như mình sắp phát điên. Cảm giác cô đơn, bị theo đuổi, bị ám ảnh ngày càng dày vò anh. Ba tiếng gõ đã mở ra một cánh cửa vào một thế giới khác, và anh, Tài xế xe tang, không bao giờ có thể đóng cánh cửa đó lại được nữa. Nỗi sợ hãi không tên đã trở thành một phần cuộc sống của anh.”
“Những ngày sau đó, cuộc sống của Tài xế xe tang không còn như trước. Bóng ma của ba tiếng gõ cứ đeo bám anh không rời. Anh trở nên nhạy cảm quá mức với mọi âm thanh xung quanh. Tiếng ai đó gõ cửa nhà hàng xóm, tiếng cành cây khô chạm vào cửa kính, tiếng lốp xe nổ lốp đâu đó ngoài đường… tất cả đều khiến tim anh nhảy dựng lên, mồ hôi lạnh túa ra. Mỗi khi nghe thấy một tiếng động bất chợt, hình ảnh chiếc quan tài đặt trên thùng xe giữa cánh đồng vắng lại hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh, kèm theo là ba tiếng “”cộc… cộc… cộc”” rợn người. Ánh sáng ban ngày cũng không xua tan được nỗi sợ hãi. Anh lái xe trên đường, đôi mắt liên tục liếc nhìn kính chiếu hậu, như thể sợ có ai đó hoặc cái gì đó đang bám theo sau. Mỗi khi đi qua một khúc đường vắng vẻ, đặc biệt là những nơi có cánh đồng hoặc nghĩa địa, anh lại cảm thấy sống lưng lạnh toát. Một cảm giác bất an thường trực bủa vây lấy anh, như thể có một “”điều gì đó”” vô hình, không thể gọi tên, đang theo dõi anh, chờ đợi một cơ hội nào đó. Ban đêm càng tệ hơn. Bóng tối trở thành kẻ thù đáng sợ nhất. Anh không dám tắt đèn phòng ngủ, dù người vợ phàn nàn về ánh sáng. Mỗi khi nhắm mắt lại, anh lại thấy cảnh mình ngồi cạnh chiếc xe, và âm thanh kinh hoàng kia lại vang lên. Giấc ngủ trở nên xa xỉ. Anh nằm vật vờ trên giường, đầu óc quay cuồng, cảm giác như mình sắp phát điên. Cảm giác cô đơn, bị theo đuổi, bị ám ảnh ngày càng dày vò anh. Ba tiếng gõ đã mở ra một cánh cửa vào một thế giới khác, và anh, Tài xế xe tang, không bao giờ có thể đóng cánh cửa đó lại được nữa. Nỗi sợ hãi không tên đã trở thành một phần cuộc sống của anh.
Vào một buổi chiều muộn, khi anh đang ngồi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, điện thoại của anh bỗng reo lên. Anh giật mình. Đã lâu lắm rồi mới có người gọi cho anh vào giờ này, thường thì các “”mối”” sẽ gọi vào buổi sáng. Anh nhìn màn hình, là số lạ. Anh do dự một lát, bàn tay run nhẹ. Cuối cùng, anh cũng nhấc máy.
“”Alo?”” Giọng anh khàn đặc.
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói đàn ông trung niên, có vẻ vội vã. “”Alo, có phải Tài xế xe tang không ạ? Anh Bảy giới thiệu tôi. Có chuyến xe tang đi Vĩnh Long ngay trong đêm nay, mai hạ huyệt. Khách cần xe gấp. Giá cả hậu hĩnh, hơn giá thị trường một chút. Anh có nhận được không?””
Tim Tài xế xe tang đập thình thịch. Vĩnh Long… đường xa… lại còn đi đêm. Hình ảnh cánh đồng hoang vắng, chiếc quan tài gỗ cũ và ba tiếng gõ kinh hoàng lập tức ùa về trong tâm trí anh như một cơn ác mộng. Cổ họng anh nghẹn lại. Nhu cầu kiếm tiền vẫn còn đó, nó là gánh nặng gia đình. Nhưng nỗi sợ hãi còn lớn hơn gấp ngàn lần. Nó đã ăn sâu vào xương tủy anh.
Anh im lặng, chỉ còn tiếng thở gấp gáp. Người đàn ông bên kia đầu dây sốt ruột.
“”Anh Tài xế ơi? Anh còn nghe không ạ? Có gì gấp không anh? Chuyến này làm nhanh gọn, tiền tươi thóc thật.””
Tài xế xe tang hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng lên. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh ghê rợn kia. Sự giằng xé nội tâm kéo dài chỉ vài giây nhưng dường như cả thế kỷ. Cuối cùng, một quyết định được đưa ra. Nó không phải là một quyết định dễ dàng, bởi nó ảnh hưởng trực tiếp đến miếng cơm manh áo của anh, nhưng nó là quyết định duy nhất mà tâm trí anh lúc này có thể chấp nhận được.
Anh từ từ mở mắt, nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Giọng anh chậm rãi, khàn đặc và mang theo một chút mệt mỏi, nhưng lại dứt khoát đến lạ lùng.
“”Xin lỗi… tôi không nhận chở quan tài nữa.”””
“Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi đột ngột vỡ òa sự ngạc nhiên.
“”Ơ… ơ kìa anh Tài xế? Sao lại không nhận? Tôi vừa nói chuyến này ngon ăn lắm mà. Giá cao hơn bình thường, làm nhanh gọn trong đêm, sáng mai xong là có tiền ngay. Anh Bảy giới thiệu anh là người làm ăn uy tín, nhanh nhẹn. Sao thế anh?”” Giọng người đàn ông lắp bắp, rõ ràng không tin vào điều mình vừa nghe.
Anh Tài xế xe tang vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều dần tắt. Anh không trả lời ngay.
“”Anh Tài xế? Anh còn đó không?”” Người kia bắt đầu sốt ruột. “”Sao vậy anh? Công việc tốt mà, sao lại nghỉ đột ngột vậy? Có chuyện gì à? Hay là anh đang bận chuyến khác? Nhưng chuyến này bên tôi cần gấp lắm, nếu không phải việc gì quá quan trọng thì anh cố gắng nhận giúp tôi với. Tiền bạc không phải nghĩ đâu.””
Lời nói của người đàn ông bên kia, dù nghe có vẻ thuyết phục và hấp dẫn, nhưng lại không có chút tác dụng nào với Tài xế xe tang lúc này. Hình ảnh ba tiếng gõ vẫn lởn vởn trong đầu anh, kèm theo cảm giác lạnh lẽo, bất an thường trực. Nỗi sợ hãi đã hoàn toàn lấn át mọi ham muốn về tiền bạc hay công việc.
Anh hít một hơi run rẩy, cố nén lại sự sợ hãi đang trào lên trong lồng ngực. “”Không phải tôi bận. Mà là… là tôi không làm công việc này nữa.”” Giọng anh vẫn khàn đặc, nhưng kiên định.
“”Không làm nữa?”” Người đàn ông dường như càng khó hiểu hơn. “”Là sao? Nghĩa là anh bỏ nghề à? Sao lại đột ngột vậy? Mới hôm trước anh Bảy còn bảo anh làm ăn được lắm mà.””
Anh Tài xế xe tang không biết giải thích thế nào. Làm sao có thể nói với một người xa lạ về ba tiếng gõ từ bên trong quan tài, về nỗi ám ảnh kinh hoàng đang dày vò anh mỗi ngày? Anh chỉ có thể lặp lại quyết định của mình.
“”Vâng… tôi bỏ nghề rồi. Anh thông cảm. Anh tìm người khác giúp nhé.””
“”Nhưng mà sao thế anh? Ít nhất anh cũng phải nói rõ lý do chứ. Bỏ ngang vậy thì… sao lại thế được?”” Giọng người đàn ông vang lên sự pha trộn giữa ngạc nhiên, khó chịu và cả chút nghi ngờ. Ông ta vẫn không thể tin được một người đang làm ăn tốt, thu nhập ổn định như lời giới thiệu, lại có thể đột ngột từ bỏ công việc mà không đưa ra một lý do hợp lý nào. Tiền công hậu hĩnh đang chờ, mà anh lại thẳng thừng từ chối, điều đó thật vô lý trong mắt ông ta.
Anh Tài xế xe tang không còn muốn nói thêm nữa. Anh chỉ muốn kết thúc cuộc gọi này càng nhanh càng tốt, để không phải nghe bất kỳ điều gì liên quan đến “”chuyến xe””, “”quan tài”” hay “”đi đêm”” nữa.
“”Tôi xin lỗi… Tôi không làm nữa.”” Anh lặp lại lần cuối, giọng dứt khoát hơn. “”Chào anh.””
Không chờ người đàn ông kia phản ứng thêm, Tài xế xe tang ấn nút kết thúc cuộc gọi.”
“Anh Tài xế xe tang hạ điện thoại, màn hình tối sầm. Không khí trong căn phòng trở nên ngột ngạt. Anh ngồi đó, bất động, chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Làm sao có thể giải thích? Làm sao có thể kể về ba tiếng gõ đó mà không bị coi là điên rồ? Về cái cảm giác lạnh lẽo xuyên thấu da thịt, cái nhìn ám ảnh của người chồng và đứa con thơ ngây, hay cái khoảnh khắc khi anh nhìn lại chiếc xe và chỉ thấy sự trống rỗng đến ghê người?
Anh thở dốc, cố gắng tìm lời. Không, không có lời nào đủ để mô tả cái điều kinh hoàng ấy. Cái điều đã bám lấy anh như một bóng ma từ khi rời khỏi cánh đồng hoang vắng đó. Anh chỉ có thể nói rằng có một chuyện gì đó. Một chuyện đã xảy ra, ngay trên chiếc xe bán tải cũ kỹ của anh, ngay khi nó chở chiếc quan tài của người phụ nữ đã mất đi qua con đường đất xuyên đồng dưới cái nắng gắt giữa trưa. Chuyện đó đã lấy đi hết can đảm của anh, bào mòn sự chai sạn mà công việc này đòi hỏi. Nó khiến anh nhận ra mình không còn phù hợp nữa, không còn đủ vững tâm để làm người đưa tiễn những linh hồn.
“”Chuyện gì đó đã xảy ra…”” Anh lặp lại trong vô thức, giọng khàn đặc. Anh không nói với ai, chỉ là lời khẳng định với chính bản thân mình. “”Tôi không thể tiếp tục.”” Đó là tất cả những gì anh có thể nói, tất cả những gì anh biết. Một câu chuyện đơn giản đến tàn nhẫn: một chuyện gì đó đã xảy ra, và anh không còn là chính mình để làm cái công việc này nữa. Quyết định đã được đưa ra, dứt khoát, dù không có lý do rõ ràng nào để đưa ra cho người ngoài hiểu được. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, âm ỉ và thường trực, nhắc nhở anh rằng một ranh giới nào đó đã bị vượt qua, và cuộc đời anh sẽ không bao giờ quay trở lại như trước nữa.”
“Anh Tài xế xe tang ngồi trước bàn, tay cầm cốc cà phê nóng hổi, mắt dán vào tờ báo cũ kỹ. Công việc lái xe giờ chỉ đơn thuần là những chuyến hàng bình thường, không còn chở theo nỗi u buồn và sự tĩnh lặng đáng sợ. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cái cảm giác nặng trĩu vẫn còn vương vấn. Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe cộ ồn ào, cuộc sống vẫn hối hả trôi đi. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng lan tỏa trong miệng. Bất chợt, ngay giữa dòng suy nghĩ về chuyện tiền nong, một âm thanh quen thuộc, lạnh lẽo đột ngột vang vọng trong đầu anh.
Cộc… cộc… cộc.
Ba tiếng gõ. Rõ mồn một. Như thể nó vừa được gõ lên cánh cửa gỗ mục nát ngay cạnh tai anh. Sống động đến rợn người. Anh Tài xế xe tang cứng người lại, cốc cà phê suýt rơi khỏi tay. Mắt anh mở to, đồng tử giãn ra. Khung cảnh quán xá ồn ào xung quanh đột nhiên mờ nhạt đi. Trước mắt anh bây giờ không còn là tờ báo, mà là con đường đất xuyên qua cánh đồng hoang vắng dưới cái nắng gắt giữa trưa hôm ấy. Cái nóng hầm hập. Tiếng gió khô khốc. Và… cái âm thanh đó.
Cộc… cộc… cộc.
Lần này, nó vang lên không phải trong không khí, mà là trực tiếp trong tâm trí anh, chân thực hơn bất cứ ký ức nào. Cái cảm giác lạnh lẽo quen thuộc từ chiếc quan tài gỗ cũ ùa về, xuyên thấu qua lớp áo, thấm vào da thịt. Anh nghe thấy rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, hệt như lúc đó. Anh thấy lại chiếc xe bán tải cũ kỹ đang ì ạch lăn bánh. Anh thấy lại cái vẻ mặt thất thần của người chồng, cái nhìn thơ ngây của đứa con nhỏ. Và anh nghe lại ba tiếng gõ đó, một lần nữa, mạnh mẽ, dứt khoát, đòi hỏi sự chú ý. Anh Tài xế xe tang giật bắn người, thở gấp. Âm thanh đó vẫn còn văng vẳng, ám ảnh. Nó bám riết lấy anh, ngay cả khi anh đang ở rất xa cánh đồng chết chóc đó, ngay cả khi anh đang cố gắng sống một cuộc đời bình thường trở lại. Cái âm thanh đó, nó không chịu buông tha anh.”
“Anh Tài xế xe tang day trán, cố gắng xua đi cái âm thanh kinh hoàng đó. Tiếng cốc… cốc… cốc vẫn văng vẳng trong đầu, không ngừng nghỉ. Anh không thể làm việc bình thường, không thể tập trung. Cái cảm giác lạnh lẽo từ chiếc quan tài cũ cứ bám riết lấy anh, như thể nó là một phần của chính anh. Anh biết, anh không thể tiếp tục sống như thế này. Anh cần phải hiểu. Anh cần biết đó là cái gì.
Anh bắt đầu tìm kiếm. Ban đầu, anh đọc những câu chuyện tâm linh trên mạng, tìm hiểu về những điềm báo trong đám tang, những hiện tượng kỳ lạ được kể lại. Có vô vàn câu chuyện, đủ loại dị đoan, nhưng không có câu chuyện nào thực sự ăn khớp với trải nghiệm của anh. Những tiếng gõ đó, nó quá thật, quá lạnh lẽo, và nó không giống bất kỳ điều gì anh từng đọc. Anh cảm thấy như đang mò kim đáy bể trong một thế giới xa lạ.
Tuyệt vọng, anh quyết định tìm đến những người lớn tuổi, những người được cho là am hiểu về phong tục, về những chuyện xưa cũ. Anh tìm đến một vài cụ già trong xóm, rồi cố gắng liên lạc lại với một vài Người lớn tuổi trong đoàn tang hôm đó mà anh còn nhớ mặt. Anh kể lại câu chuyện của mình một cách dè dặt, miêu tả lại ba tiếng gõ kỳ lạ phát ra từ chiếc quan tài khi chiếc xe đang chạy trên con đường đất xuyên cánh đồng hoang vắng dưới cái nắng gắt giữa trưa hôm ấy.
Một cụ già nhăn nheo lắng nghe, rồi phán: “”Chắc là vong linh còn vướng bận chuyện trần gian đấy con. Có thể là người phụ nữ đã mất muốn nhắn nhủ điều gì đó cho gia đình.”” Nhưng cụ không giải thích rõ đó là điều gì, hay tại sao lại gõ cửa quan tài.
Một Người lớn tuổi trong đoàn tang hôm đó, nghe xong thì xua tay: “”Ôi dào, chắc cậu mệt quá nên nghe nhầm thôi. Quan tài đóng kín mít, làm sao mà có tiếng động bên trong được? Có chăng là gió thổi vào xe hoặc cái gì va vào thành xe lúc chạy xóc nảy.””
Một người khác lại bảo: “”Có thể là điềm báo. Điềm báo không lành đấy. Cậu nên cẩn thận hơn trong công việc và cuộc sống.”” Nhưng cẩn thận điều gì, hay đó là điềm báo cho ai, người đó cũng không nói rõ.
Anh Tài xế xe tang lắng nghe tất cả những lời giải thích đó, từ khoa học cho đến tâm linh, nhưng không có lời nào khiến anh cảm thấy thỏa mãn. Chúng quá chung chung, quá mơ hồ, hoặc quá dễ dàng phủ nhận. Cái cảm giác chân thực, lạnh buốt và đầy bí ẩn từ ba tiếng gõ đó vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí anh, và không lời giải thích nào chạm tới được bản chất của nó.
Anh ngồi một mình trong căn phòng vắng, nhìn ra ngoài cửa sổ. Những câu chuyện anh nghe được, những lời giải thích anh nhận được, chúng chỉ càng làm tăng thêm sự bối rối và cảm giác cô lập của anh. Anh nhận ra một điều đáng sợ: Có những chuyện xảy ra trên đời này, nằm ngoài tất cả sự hiểu biết thông thường của con người, dù là khoa học hay tâm linh. Cái âm thanh đó, nó là một minh chứng lạnh lẽo cho sự thật ấy. Anh không tìm thấy sự bình yên. Thay vào đó, anh chỉ tìm thấy một bí ẩn không lời giải, ám ảnh anh ngày đêm.”
“Không thể chịu đựng được sự ám ảnh đó, Tài xế xe tang cuối cùng đã bỏ nghề lái xe tang. Cái vô lăng, con đường, chiếc xe cũ kỹ, tất cả đều gợi nhớ về ba tiếng gõ lạnh người và khuôn mặt vô hồn của người phụ nữ đã khuất. Anh không thể làm được nữa. Anh tìm một công việc khác, vất vả hơn nhưng ít ra không liên quan đến những chuyến đi định mệnh ấy. Anh nhận làm tài xế chở hàng cho một công ty nhỏ, ngày ngày vùi mình vào những chuyến xe đường dài, cố gắng quên đi sự kiện kinh hoàng đó.
Thời gian trôi qua, nhưng ký ức vẫn không hoàn toàn phai nhạt. Có lần, trên một chuyến hàng về tỉnh lẻ, anh đi ngang qua một cánh đồng hoang vắng, trải dài tít tắp dưới ánh chiều tà. Khung cảnh ấy, cái sự cô lập, cái bầu không khí im lìm quen thuộc, đột nhiên khiến anh khựng lại. Nó giống đến kỳ lạ với con đường đất xuyên đồng hôm đó. Lồng ngực anh bất giác thắt lại, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Anh vội vàng đạp ga, phóng nhanh qua khu vực đó như thể có ma đuổi.
Một lần khác, khi đang dừng chờ đèn đỏ ở một thị trấn xa lạ, anh chợt nhìn thấy từ xa một đoàn xe tang đang từ từ lăn bánh trên con đường song song. Những chiếc xe màu đen nối đuôi nhau, chậm rãi tiến về phía nghĩa trang cuối làng. Anh Tài xế xe tang nhìn chằm chằm vào đoàn xe, mắt không chớp. Cái cảm giác sợ hãi quen thuộc lại trỗi dậy, nhưng lần này, nó không chỉ đơn thuần là sợ hãi. Anh thấy một sự tò mò kỳ lạ, một thôi thúc muốn hiểu thêm về cái thế giới mà anh đã vô tình chạm vào. Và sâu thẳm hơn, trong lòng anh dấy lên một sự tôn trọng miễn cưỡng. Cái chết, thế giới bên kia, hay bất cứ điều gì đã tạo ra ba tiếng gõ đó, nó là thật. Nó không phải là chuyện mê tín hay suy đoán. Anh đã đối diện với nó, và nó đã thay đổi cuộc đời anh.
Anh tiếp tục lái xe, hòa mình vào dòng chảy của cuộc sống mới. Nhưng mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng vắng hay nhìn thấy một đoàn xe tang từ xa, lòng anh lại trào dâng những cảm xúc lẫn lộn đó: sợ hãi, tò mò, và sự tôn trọng đối với một thực tại khác, một thế giới tâm linh bí ẩn mà anh không thể nào quên được. Cái bóng ma của chiếc quan tài cũ và ba tiếng gõ vẫn lởn vởn trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở thường xuyên về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, giữa thế giới hữu hình và vô hình.”
“Anh tiếp tục lái xe, hòa mình vào dòng chảy của cuộc sống mới. Nhưng mỗi khi đi ngang qua một cánh đồng vắng hay nhìn thấy một đoàn xe tang từ xa, lòng anh lại trào dâng những cảm xúc lẫn lộn đó: sợ hãi, tò mò, và sự tôn trọng đối với một thực tại khác, một thế giới tâm linh bí ẩn mà anh không thể nào quên được. Cái bóng ma của chiếc quan tài cũ và ba tiếng gõ vẫn lởn vởn trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở thường xuyên về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, giữa thế giới hữu hình và vô hình. Thời gian như dòng nước lặng lẽ trôi qua những ngón tay. Những chuyến xe đường dài cuốn anh vào guồng quay mệt mỏi của công việc. Dần dần, sự ám ảnh ban đầu về tiếng gõ từ chiếc quan tài cũ kỹ nhạt bớt, không còn khiến anh bật tỉnh giữa đêm hay giật mình mỗi khi nghe tiếng động lạ. Nỗi sợ hãi, như một vết thương cũ, bắt đầu lên da non.
Nhưng sự nguôi ngoai đó không đồng nghĩa với việc lãng quên. Ngược lại, ký ức về buổi chiều hôm ấy, về con đường đất xuyên đồng, về khuôn mặt người phụ nữ đã khuất, và đặc biệt là ba tiếng gõ rành rọt, lại lắng đọng sâu sắc hơn trong tâm trí anh. Nó không còn là ký ức về một sự kiện siêu nhiên đáng sợ, mà biến thành một bài học. Anh bắt đầu suy ngẫm về nó một cách khác. Phải chăng, người đã khuất, trước khi hoàn toàn tan biến, vẫn còn những vương vấn? Phải chăng, họ vẫn còn một lời nhắn gửi nào đó muốn gửi gắm đến những người ở lại? Ba tiếng gõ đó, trong sự im lặng tuyệt đối, mang một ý nghĩa gì đó rất lớn lao, một nỗ lực cuối cùng để giao tiếp.
Anh Tài xế xe tang, từ một người hoàn toàn không tin vào những chuyện tâm linh, giờ đây đã chấp nhận sự tồn tại của những điều huyền bí. Anh hiểu rằng, thế giới này không chỉ có những gì mắt thấy, tai nghe. Có những ranh giới vô hình, những kết nối kỳ lạ giữa sự sống và cái chết. Cái chết không phải là dấu chấm hết tuyệt đối, mà có thể là sự chuyển tiếp, nơi mà những linh hồn vẫn còn mang theo gánh nặng của trần gian. Và ba tiếng gõ kia, nó chính là minh chứng hùng hồn nhất cho điều đó. Nó là lời khẳng định rằng có những thứ vượt ngoài khả năng giải thích của khoa học, rằng có những lúc, chỉ ba tiếng gõ thôi, không lời, không hình ảnh, cũng đủ để nói lên tất cả nỗi niềm, sự tiếc nuối, hay một lời trăng trối muộn màng.
Cuộc đời của anh Tài xế xe tang đã mãi mãi thay đổi kể từ ngày hôm ấy. Anh không còn là người tài xế vô tư, chỉ biết vùi đầu vào công việc và những lo toan thường nhật. Trong sâu thẳm tâm hồn, anh mang theo một sự nhận thức mới, một sự tôn trọng đối với thế giới vô hình. Cái bóng ma của chiếc quan tài và ba tiếng gõ không còn là nỗi ám ảnh thuần túy, mà trở thành một lời nhắc nhở thầm lặng về sự mong manh của cuộc sống và sự tồn tại của những điều bí ẩn. Anh học được rằng, đôi khi, những bài học sâu sắc nhất lại đến từ những trải nghiệm đáng sợ nhất, từ những ranh giới mà chúng ta không bao giờ ngờ tới. Cuộc sống tiếp diễn, anh vẫn lái xe trên những nẻo đường, nhưng cái nhìn của anh về thế giới, về con người, về sự sống và cái chết đã trở nên sâu sắc và trầm lắng hơn rất nhiều. Bài học từ ba tiếng gõ ấy, anh biết, sẽ đi theo anh đến cuối cuộc đời. Đó là một bài học về sự khiêm nhường trước những điều chưa biết, về lòng trắc ẩn với những linh hồn còn vương vấn, và về niềm tin rằng, ngay cả trong sự im lặng tuyệt đối, vẫn có những thông điệp được gửi đi, chỉ chờ ta đủ tĩnh lặng để lắng nghe.”

