Thay mẹ làm lao công, tôi gặp sếp tầng 16 – người đàn ông bị đồn ‘b//iế/n th/á/i’. Tôi định tránh để phòng thân, nhưng câu nói ‘6 năm rồi nhỉ’ của anh ta đã khiến tôi ch/ết l/ặng…”
Tôi là một cô gái trẻ, sống bằng nghề thiết kế tự do – một công việc tuy mang lại sự linh hoạt, nhưng cũng đầy bất ổn. Không ít lần tôi phải chạy vạy từng đồng, đối mặt với cảm giác không biết tháng sau có tiền ăn hay không. Trong cái guồng quay chật vật ấy, tôi vẫn luôn cố gắng đỡ đần mẹ – một cô lao công làm việc tại một tòa nhà văn phòng lớn, nơi mà danh tiếng của nó chỉ đẹp trên bề mặt, còn đằng sau là những lời đồn râm ran đầy mùi nguy hiểm.
Mẹ tôi – người phụ nữ nhỏ bé, lam lũ và kiên cường – đã gắn bó với công việc dọn dẹp ấy gần chục năm. Nhưng tuổi tác và bệnh tật khiến bà bắt đầu mệt mỏi. Tôi không nỡ để mẹ tiếp tục vác cây chổi, kéo xe rác dưới những ánh mắt hờ hững của dân văn phòng. Thế nên, những hôm mẹ mệt, tôi lại thay bà – trong bộ đồng phục lao công rộng thùng thình, đeo khẩu trang kín mít, cúi đầu bước qua những hành lang lạnh lẽo của tòa nhà tầng tầng lớp lớp.
Tôi sợ nhất là tầng 16.
Không phải vì độ cao, mà vì… vị sếp tầng ấy. Một người đàn ông mà tôi chưa từng gặp, nhưng những gì tôi “biết” về anh ta đã đủ khiến tôi dựng tóc gáy.
Người ta nói anh ta khó tính, độc đoán, có ánh mắt lạnh lùng như dao cắt. Có người thì thì thầm rằng anh ta “có vấn đề” – gạ gẫm nhân viên nam, ánh mắt soi mói kỳ quặc, sống khép kín, ít nói nhưng luôn khiến người khác không thoải mái. Những lời đồn như đổ thêm dầu vào nỗi bất an trong tôi. Tôi tưởng tượng anh ta là một kẻ hai mặt, gương mặt đẹp nhưng tâm hồn mục rữa. Vậy nên, mỗi lần đẩy xe chổi lên tầng 16, tim tôi như bị bóp nghẹt, chân tay run rẩy, chỉ mong xong việc thật nhanh để chuồn đi ngay.
Mẹ tôi lại nghĩ khác. Bà thường kể rằng chính “anh sếp” tầng 16 ấy đã từng cứu bà khi bà bất ngờ ngất xỉu vì tụt huyết áp. “Anh ấy đỡ mẹ dậy, pha nước đường cho mẹ uống, rồi tự lái xe chở mẹ về tận nhà. Có ai làm sếp mà tốt bụng đến vậy không con?” – mẹ kể bằng ánh mắt lấp lánh.
Tôi chỉ cười nhạt. Trong đầu tôi, điều đó có thể chỉ là diễn kịch. Biết đâu anh ta làm vậy để tỏ ra tử tế, rồi che giấu bản chất thật. Tôi không tin – không tin vào bất kỳ “người tốt nào” xuất hiện giữa những lời đồn tiêu cực và bầu không khí độc hại của giới văn phòng.
Rồi hôm đó xảy ra.
Tôi lại thay mẹ lên tầng 16. Lặng lẽ quét hành lang, lau kính, nhặt giấy rơi, lòng vẫn thấp thỏm như mọi khi. Tôi đã quen với việc tránh ánh nhìn của mọi người, nhất là nếu thấy bóng dáng đàn ông mặc sơ mi từ xa. Tôi cúi đầu, đeo khẩu trang kín mít, giả vờ như tàng hình.
Thế nhưng lần này, cánh cửa căn phòng lớn cuối hành lang bất ngờ mở ra.
Người đàn ông bước ra, cao lớn, chỉn chu, lịch lãm… và ánh mắt anh ta chạm vào tôi. Ánh mắt ấy không sắc lạnh như tôi tưởng – mà ngược lại, ấm áp, tĩnh lặng. Anh ta nhìn tôi một lúc, rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười không quá rõ ràng, nhưng đủ khiến tôi… rợn người.
Tôi cúi đầu ngay lập tức, định lách qua để thoát đi thì giọng anh ta vang lên, nhẹ như một tiếng gió nhưng đọng lại như một cái bẫy:
– “Sáu năm rồi nhỉ…”
Tôi đứng khựng lại.
Tay cứng đờ.
Trái tim đập loạn.
“Sáu năm”?
Anh ta… quen tôi sao?
Tôi không dám ngẩng mặt. Hàng loạt suy nghĩ lao qua đầu tôi như một trận cuồng phong: Anh ta biết tôi là ai? Biết tôi không phải mẹ? Biết từ khi nào?
Và… “sáu năm” đó, là từ đâu ra?
Tôi ch/ết l/ặng. Bỗng nhiên, mọi thứ tôi từng tin – từng sợ hãi, từng dè chừng – như sụp đổ ngay dưới chân mình…..Xem Tiếp Dưới Phần Bình Luận 👇👇👇
Vy đứng chết trân, cơ thể cứng đờ như một khúc gỗ mục. Vy cố gắng nín thở, hai bàn tay Vy siết chặt lấy cán chổi, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán dù thời tiết không hề nóng bức. Vy không dám ngẩng đầu lên, sợ hãi đối diện với ánh mắt của người đàn ông trước mặt. Tim Vy đập thình thịch, những nhịp đập cuồng loạn vang vọng trong lồng ngực, hòa lẫn giữa nỗi sợ hãi tột độ và một sự tò mò đến ghê người.
Hàng loạt câu hỏi như những mũi tên sắc nhọn bắn thẳng vào đầu Vy, tạo thành một cơn lốc xoáy hỗn loạn. “Anh ta… quen mình sao? Làm sao anh ta biết mình? Ai đã nói cho anh ta biết?” rồi câu hỏi lớn nhất, ám ảnh nhất: “‘Sáu năm’ đó là gì? Có chuyện gì đã xảy ra sáu năm trước mà mình không nhớ?” Vy lục tìm trong ký ức, cố gắng ghép nối từng mảnh vụn, từng gương mặt, từng địa điểm, nhưng tất cả đều chỉ là một khoảng trống vô định.
Vy cảm thấy như có một ánh mắt sắc lẹm đang xuyên thấu qua lớp khẩu trang và chiếc mũ đồng phục rộng thùng thình, soi rõ từng tế bào run rẩy trong Vy. Vy ước mình có thể tan biến vào không khí, hoặc ít nhất là biến thành một bức tường vô tri. Mọi thứ Vy đã từng tin về việc ẩn mình dưới lớp vỏ bọc của người lao công, về việc hoàn toàn vô hình trong tòa nhà này, bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. Sự giả tạo bị phơi bày, và Vy không biết phải đối mặt ra sao.
Vy vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, chờ đợi một lời nói tiếp theo, một hành động bất ngờ từ Anh sếp tầng 16. Cả không gian dường như nín thở, chỉ còn tiếng tim Vy đập dồn dập, cùng với một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, báo hiệu một bí mật lớn sắp sửa được vén màn. Vy biết, kể từ khoảnh khắc này, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa.
Anh sếp tầng 16 bước thêm một bước, khoảng cách giữa hai người dường như rút ngắn lại đáng sợ. Vy cảm thấy hơi thở của Anh sếp tầng 16 lướt qua lớp vải khẩu trang, mang theo mùi hương đàn ông lịch lãm nhưng khiến Vy càng thêm hoảng loạn. Giọng nói của Anh sếp tầng 16 vang lên, trầm ấm một cách lạ lùng, nhưng mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu ẩn ý, xuyên thẳng vào tâm trí Vy.
“Tôi tưởng em sẽ không bao giờ quay lại.”
Câu nói như một nhát dao sắc lẹm, xé toạc sự bình yên giả tạo mà Vy đang cố gắng xây dựng. Vy cứng người, toàn thân đông cứng lại như một bức tượng, không thể nhúc nhích dù chỉ một li. Hai mắt Vy mở to sau lớp kính, cố gắng định hình xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. “Em? Quay lại?” Lời của Anh sếp tầng 16 xoáy sâu vào sự trống rỗng trong ký ức Vy về khoảng thời gian sáu năm trước, càng khiến Vy thêm hoang mang tột độ.
Anh sếp tầng 16 vẫn nhìn chằm chằm vào Vy, ánh mắt Anh sếp tầng 16 không hề mang vẻ ‘biến thái’ như lời đồn đại. Thay vào đó, nó chất chứa một sự phức tạp đến khó tả: có cả nỗi tiếc nuối sâu sắc, sự chờ đợi khắc khoải, và cả một chút đau lòng ẩn giấu. Nó không phải là ánh mắt của một kẻ săn mồi, mà là ánh mắt của người đã mất đi thứ gì đó quý giá. Ánh mắt đó như đang cố gắng thấu hiểu, cố gắng tìm kiếm một điều gì đó quen thuộc ẩn sau lớp đồng phục rộng thùng thình và chiếc khẩu trang kín mít.
Tim Vy đập loạn xạ, đầu óc quay cuồng. “Anh ta đang nói cái gì vậy? Mình và anh ta, có mối liên hệ nào sao? Và tại sao anh ta lại nhìn mình như thế?” Nỗi sợ hãi ban đầu vì bị phát hiện thân phận dần chuyển thành một cảm giác kinh hoàng hơn, khi Vy nhận ra mình đang đứng trước một bí mật không chỉ liên quan đến hiện tại mà còn cả một phần quá khứ đã bị lãng quên, hoặc bị che giấu. Cả cơ thể Vy run lên bần bật, không còn biết phải phản ứng thế nào. Vy chỉ muốn chạy trốn, nhưng hai chân như bị đóng đinh xuống sàn. Vy không thể hiểu, không thể nói, chỉ có thể đứng đó, im lặng như một cái bóng, chờ đợi câu chuyện kinh hoàng hơn sắp được hé lộ.
Vy vội vàng cúi gằm đầu xuống, như muốn hòa vào bóng tối dưới chân, cố gắng cắt đứt ánh nhìn xuyên thấu của Anh sếp tầng 16. Mồ hôi lạnh thấm qua lớp đồng phục rộng thùng thình, dán chặt vào lưng Vy. Vy lắp bắp, giọng nói run rẩy đến mức gần như không thành tiếng: “Anh… anh nói gì vậy ạ? Tôi… tôi chỉ là lao công mới thôi ạ.” Vy cố tình nhấn mạnh từ “mới”, như một lá chắn yếu ớt chống lại sự thật đang bị phơi bày. Trong tâm trí Vy chỉ còn lại một tiếng vang duy nhất: Chạy trốn! Bằng mọi giá, Vy phải thoát khỏi đây, khỏi ánh mắt nghi ngờ, khỏi những lời nói bí ẩn đang xoáy sâu vào quá khứ. Vy cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực của một bí mật kinh hoàng, và từng giây trôi qua chỉ khiến Vy thêm bối rối, thêm muốn biến mất. Vy siết chặt tay cầm cây lau nhà, cố gắng giữ thăng bằng cho chính mình, nhưng cả người Vy vẫn run lên không ngừng.
Anh sếp tầng 16 khẽ nhếch mép, một nụ cười khó đoán nở trên môi, ẩn chứa sự thấu hiểu lạ lùng. Anh ta tiến thêm một bước, khiến Vy lùi lại theo phản xạ, lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo. Ánh mắt Anh sếp không còn vẻ soi mói, thay vào đó là sự đồng cảm đến khó tin, như thể anh ta đã nhìn thấu mọi lớp mặt nạ mà Vy đang cố gắng dựng lên.
“Em không cần phải che giấu nữa đâu, Vy,” Anh sếp nhẹ nhàng nói, giọng nói trầm ấm nhưng lại ghim chặt lấy Vy, “Tôi đã nhận ra em ngay từ lần đầu tiên em thay mẹ lên đây. Cái dáng vẻ lấm lét, đôi mắt hoảng sợ đó… không lẫn vào đâu được.”
Lời nói của Anh sếp như một tiếng sét đánh ngang tai. Vy cảm thấy toàn bộ không khí trong phổi bị rút cạn, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Mọi sự che giấu, mọi nỗ lực ngụy trang bằng bộ đồng phục rộng thùng thình và chiếc khẩu trang kín mít, tất cả đều trở thành vô nghĩa. Khuôn mặt Vy nóng bừng lên vì xấu hổ, đồng thời một nỗi sợ hãi tột cùng trỗi dậy. Thân phận của Vy đã bị phanh phui, bí mật mà cô cố công giữ kín bấy lâu đã bị kẻ mà cô sợ hãi nhất phát hiện. Vy không thể nhúc nhích, đôi mắt cô trợn trừng, nhìn Anh sếp như nhìn một bóng ma. Cây lau nhà trong tay cô rơi xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng chói tai trong không gian tĩnh mịch của tầng 16.
Vy đứng chết lặng, cây lau nhà tạo ra tiếng động chói tai khi chạm sàn. Vy nuốt khan, cổ họng khô rát, đôi mắt mở to nhìn Anh sếp tầng 16. Anh ta không hề lộ vẻ giận dữ hay soi mói, chỉ đứng đó, ánh mắt bình tĩnh đến khó hiểu.
“Em không cần phải che giấu nữa đâu, Vy,” Anh sếp nhẹ nhàng nói, giọng nói trầm ấm nhưng lại ghim chặt lấy Vy, “Tôi đã nhận ra em ngay từ lần đầu tiên em thay mẹ lên đây. Cái dáng vẻ lấm lét, đôi mắt hoảng sợ đó… không lẫn vào đâu được.”
Anh sếp khẽ nhếch mép, một nụ cười khó đoán nở trên môi. “Đã sáu năm rồi đấy, Vy. Kể từ cái ngày em trốn mẹ lên đây, cứ ngỡ mình là thám tử nhí đi khám phá tòa nhà này.”
Lời nói của Anh sếp như một luồng điện xẹt qua tâm trí Vy. “Sáu năm?” Vy thầm nhắc lại. Sáu năm trước, Vy vẫn còn là một cô bé tò mò, thường xuyên theo mẹ đến tòa nhà và lén lút khám phá những hành lang vắng vẻ. Một hình ảnh mờ ảo, chập chờn chợt hiện lên trong đầu Vy: một người đàn ông lạ mặt, dáng vẻ lịch thiệp, đã khẽ mỉm cười và nói gì đó với cô bé Vy đang thập thò ở góc hành lang tầng nào đó. Vy cố gắng níu giữ, nhưng ký ức đó quá mơ hồ, quá xa xăm để có thể nhận dạng rõ ràng.
Vy lắc đầu quầy quậy, cố xua đi hình ảnh thoáng qua ấy. “Anh… anh nói gì vậy? Lần đầu tiên tôi lên đây làm… là hôm qua. Anh nhầm người rồi!” Vy vẫn cố chấp phủ nhận, nhưng trong thâm tâm, hàng loạt câu hỏi bắt đầu xoáy sâu không ngừng. *Lần đầu tiên mình lên đây? Anh ta biết mình từ khi nào? Có thật là mình đã từng lên đây từ rất lâu rồi không?*
Sự hoài nghi len lỏi vào từng tế bào của Vy. Cái tên “biến thái,” “khó tính,” “độc đoán” mà mọi người gán cho Anh sếp bỗng trở nên lung lay trong tâm trí cô. Lẽ nào, tất cả những lời đồn thổi kia, những định kiến mà Vy tự tạo ra, đều là hiểu lầm?
Anh sếp tầng 16 khẽ thở dài, dường như đã lường trước được sự cứng đầu của Vy. Anh ta chậm rãi quay lưng, bước đến cánh cửa phòng làm việc của mình. Cánh cửa gỗ nặng nề, màu nâu sẫm, từ từ mở ra, hé lộ một không gian rộng lớn đến choáng ngợp. Cả bức tường phía sau bàn làm việc được thay bằng kính trong suốt, phơi bày toàn cảnh thành phố đang rực rỡ dưới ánh đèn đêm, những tòa nhà chọc trời lấp lánh như dát vàng, và con sông uốn lượn như dải lụa bạc. Ánh sáng từ thành phố hắt vào, khiến căn phòng càng thêm uy nghi, tráng lệ.
Anh sếp đứng đó, thân hình cao lớn che khuất một phần ánh đèn, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng một cách lạ lùng: “Vào đây, Vy. Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng.”
Lời mời như một mệnh lệnh, xuyên thẳng vào tâm trí Vy. Cô đứng chết trân tại chỗ, trái tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Chân Vy như bị đóng đinh xuống sàn. Một phần bản năng mách bảo Vy hãy quay đầu bỏ chạy thật nhanh, chạy thoát khỏi nơi đây, thoát khỏi người đàn ông bí ẩn này, thoát khỏi những sự thật kinh hoàng có thể đang chờ đợi. Nhưng phần còn lại của Vy, mạnh mẽ hơn, đầy tò mò hơn, lại thúc giục cô ở lại. *Anh ta biết gì? Vì sao anh ta lại nói vậy? Chuyện sáu năm trước là gì?* Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu, dằn vặt. Sự sợ hãi tột độ đang đối chọi gay gắt với một nỗi tò mò không thể kìm nén. Vy cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực, một bên là vực sâu hun hút của những điều chưa biết, một bên là cánh cửa mở ra sự thật, dù có đáng sợ đến mấy.
Cô nuốt khan, bàn tay siết chặt cán cây lau nhà đến trắng bệch. Ánh mắt Vy chao đảo giữa cánh cửa phòng làm việc mở hờ và lối thoát hiểm cách đó không xa. Cuối cùng, sự tò mò và khao khát được giải đáp những bí ẩn đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Vy hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm vào đôi chân run rẩy. Cô đẩy mạnh cây lau nhà sang một bên, tạo ra tiếng cạch nhỏ, rồi chầm chậm, từng bước một, tiến về phía cánh cửa đang chờ đợi. Bóng lưng Anh sếp tầng 16 vẫn sừng sững, không quay lại nhìn, như thể anh ta đã biết Vy sẽ chọn điều gì.
Vy miễn cưỡng bước qua ngưỡng cửa, đặt chân vào căn phòng của Anh sếp tầng 16. Cánh cửa gỗ nặng nề khẽ khàng đóng lại sau lưng, tạo ra một tiếng động nhỏ như một lời nhắc nhở rằng cô đã ở trong này, không thể rút lui. Trái tim Vy vẫn đập rộn ràng trong lồng ngực, những nhịp đập nhanh và mạnh mẽ như muốn xuyên thủng lớp áo đồng phục. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Ánh mắt Vy lướt nhanh khắp căn phòng, từ chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ sẫm màu đặt ở trung tâm, đến những giá sách cao kịch trần chất đầy sách và hồ sơ gọn gàng. Căn phòng rộng rãi, được bài trí tối giản nhưng vô cùng tinh tế và sang trọng. Không hề có bất kỳ dấu hiệu nào của sự bừa bộn, lộn xộn, hay những đồ vật kỳ quặc, biến thái như những gì cô từng nghe đồn và tưởng tượng. Mọi thứ đều ngăn nắp, sạch sẽ đến đáng ngạc nhiên.
Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua trong lòng Vy, như thể một tảng đá vô hình vừa được gỡ bỏ khỏi lồng ngực. Nhưng ngay lập tức, nỗi sợ hãi ban đầu và sự căng thẳng chưa tan biến lại ập đến. Căn phòng quá mức hoàn hảo này, với sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, lại càng khiến cô cảm thấy bất an hơn. *Lẽ nào tất cả những lời đồn đều là sai?* Một sự hoài nghi len lỏi vào tâm trí Vy, làm lung lay những định kiến bấy lâu nay cô vẫn tin tưởng. Vy cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một chi tiết nhỏ nhất để củng cố niềm tin vào những gì cô đã nghe, nhưng vô vọng. Căn phòng chỉ cho thấy sự chuyên nghiệp và chỉnh tề đến mức lạnh lẽo. Anh sếp vẫn đứng quay lưng ra phía cửa sổ kính khổng lồ, như một bức tượng trầm mặc, để lại toàn bộ không gian cho Vy tự mình khám phá và đánh giá.
Anh sếp tầng 16 từ từ quay người lại. Ánh mắt anh ta lướt qua Vy một cách chậm rãi, đầy ẩn ý, khiến Vy rùng mình. Không nói một lời, anh ta tiến về phía chiếc bàn cà phê nhỏ, rồi ngồi xuống chiếc ghế da đối diện, ra hiệu cho Vy. Vy ngập ngừng, lưỡng lự trong vài giây, rồi miễn cưỡng kéo một chiếc ghế khác, ngồi xuống. Khoảng cách giữa hai người dường như vô cùng gần, nhưng cũng lại xa cách một trời một vực.
Ánh mắt Anh sếp vẫn giữ nguyên sự tập trung vào Vy, khiến cô cảm thấy như mình đang bị soi rọi đến tận cùng. Một nụ cười mờ nhạt thoáng qua trên môi anh ta, như thể anh ta đang nhìn thấu mọi suy nghĩ và nỗi lo sợ của Vy.
“Cô không nhớ tôi à, Vy?” Anh sếp tầng 16 lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một âm hưởng bí ẩn. “Không sao, chuyện đó cũng đã sáu năm rồi.”
Vy giật mình. Sáu năm? Cô cố gắng lục lọi trong ký ức, nhưng mọi thứ chỉ là một mớ hỗn độn. Mẹ của Vy thường dẫn cô đến tòa nhà này khi cô còn bé, nhưng những kỷ niệm đó đã quá xa vời và mờ nhạt. “Sáu năm trước…?” Vy lẩm bẩm, nửa hỏi nửa tự nói với bản thân.
Anh sếp gật đầu nhẹ. “Đúng vậy. Sáu năm trước, cô còn là một cô bé con, thường xuyên theo Mẹ của Vy đến đây sau giờ học. Mẹ của Vy khi ấy cũng là một lao công mẫn cán, giống như cô bây giờ.”
Vy cau mày, những mảnh ký ức vụn vỡ bắt đầu lướt qua tâm trí cô. Một tòa nhà lớn, những hành lang dài, mùi thuốc tẩy đặc trưng, và dáng Mẹ của Vy lầm lũi đẩy xe dọn dẹp. Nhưng đó chỉ là những hình ảnh chung chung, không có gì đặc biệt.
“Có một ngày, Mẹ của Vy đã gặp một chuyện không hay ở đây,” Anh sếp tiếp tục, giọng điệu trở nên nghiêm trọng hơn. “Chuyện đó… đã khiến Mẹ của Vy rất buồn, và cô bé Vy nhỏ cũng đã chứng kiến toàn bộ sự việc.”
Trái tim Vy đập thình thịch. Cô bé Vy nhỏ? Chuyện gì đã xảy ra? Cô cố gắng tập trung, như thể muốn xuyên qua lớp sương mờ của quá khứ. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người bắt đầu trỗi dậy trong Vy, như thể cô đã từng ở rất gần một sự kiện nào đó, nhưng không tài nào nắm bắt được. Cô lắc đầu nhẹ, sự bối rối hiện rõ trên gương mặt.
Anh sếp tầng 16 nhìn phản ứng của Vy, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười khó hiểu. “Chuyện đó đã thay đổi rất nhiều thứ, Vy à. Đối với Mẹ của Vy, và cả đối với cô nữa.” Anh ta hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt xuyên thẳng vào Vy, như thể muốn đánh thức một ký ức đang ngủ vùi. “Cô có nhớ không, cái ngày Mẹ của Vy bị đổ oan vì một sợi dây chuyền?”
Vy chớp mắt, cố gắng nắm bắt hình ảnh về sợi dây chuyền, nhưng tất cả vẫn mơ hồ. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Vy, nhưng trí nhớ vẫn là một màn sương đặc quánh. Cô lắc đầu, giọng nói run rẩy. “Tôi… tôi không nhớ rõ chuyện đó.”
Anh sếp tầng 16 khẽ thở dài, nhưng ánh mắt anh ta vẫn giữ nguyên sự tập trung cao độ vào Vy. “Chắc chắn là cô không nhớ rồi. Lúc đó cô còn bé quá. Một cô bé gầy gò, lén lút ngồi trong góc hành lang tầng 16 này, ôm khư khư cuốn sách đã sờn bìa, chờ Mẹ của Vy tan ca.”
Trái tim Vy đột ngột thắt lại. Tầng 16? Góc hành lang? Cô bé gầy gò? Những hình ảnh tưởng chừng đã bị chôn vùi sâu thẳm trong ký ức bỗng ùa về, sống động đến kinh ngạc. Vy nhớ mình đã từng có những chiều ngồi thu mình ở đó, cố gắng đọc hết từng trang sách cũ Mẹ của Vy xin được từ bãi phế liệu, ánh đèn hành lang hắt xuống, đủ để cô không làm phiền ai.
“Trong khi Mẹ của Vy miệt mài làm việc, cô bé ấy lại say sưa trong thế giới của riêng mình,” Anh sếp tiếp tục, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn, như đang thuật lại một câu chuyện cổ tích. “Anh đã nhìn thấy cô bé đó rất nhiều lần, Vy à.”
Vy cúi gằm mặt, cảm thấy xấu hổ đến tột độ. Anh sếp tầng 16, người mà cô luôn nghĩ là khó tính, độc đoán, và có phần đáng sợ, lại từng chứng kiến những khoảnh khắc yếu đuối và nghèo hèn nhất của mình. Định kiến về anh ta như một bức tường vững chắc, giờ đây bắt đầu nứt vỡ.
“Có đôi khi, anh thấy cô bé ấy quá gầy, và những cuốn sách thì đã quá cũ kỹ rồi,” Anh sếp nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Vy. “Nên anh thỉnh thoảng đã để lại một vài gói đồ ăn nhẹ trên ghế, hoặc một cuốn sách mới trong góc mà cô bé thường ngồi.”
Vy ngẩng phắt dậy, đôi mắt mở to vì kinh ngạc. Đồ ăn nhẹ? Sách mới? Cô bàng hoàng nhớ lại những lần mình tìm thấy một gói bánh quy còn nguyên tem, một hộp sữa tươi mát lạnh, hay một cuốn sách thiếu nhi mới toanh được đặt cẩn thận ở chỗ mình hay ngồi đọc. Khi ấy, cô bé Vy nhỏ đã tin đó là phép màu, là ông bụt bà tiên xuất hiện giúp đỡ mình. Vy chưa bao giờ dám nghĩ đó là do Anh sếp tầng 16.
“Anh… anh là người đã làm điều đó sao?” Vy hỏi, giọng nói lí nhí đến mức gần như không nghe thấy. Nỗi xấu hổ ban đầu nhường chỗ cho sự ngạc nhiên đến choáng váng. Tất cả những lời đồn thổi về sự keo kiệt, độc đoán của anh ta bỗng trở nên vô nghĩa. Hình ảnh về Anh sếp tầng 16 trong tâm trí Vy đột ngột thay đổi, một cách mạnh mẽ và không thể đảo ngược. Những định kiến mà cô đã ghim sâu suốt bao năm qua, giờ đây, đang tan biến.
“Anh… anh là người đã làm điều đó sao?” Vy hỏi, giọng nói lí nhí đến mức gần như không nghe thấy. Nỗi xấu hổ ban đầu nhường chỗ cho sự ngạc nhiên đến choáng váng. Tất cả những lời đồn thổi về sự keo kiệt, độc đoán của anh ta bỗng trở nên vô nghĩa. Hình ảnh về Anh sếp tầng 16 trong tâm trí Vy đột ngột thay đổi, một cách mạnh mẽ và không thể đảo ngược. Những định kiến mà cô đã ghim sâu suốt bao năm qua, giờ đây, đang tan biến.
Anh sếp tầng 16 gật đầu nhẹ, ánh mắt trầm buồn. “Cô bé Vy ngày xưa từng tin vào phép màu. Nhưng người lớn, họ tin vào những lời đồn thổi.” Anh ta ngừng lại, ánh mắt chuyển từ Vy sang một điểm vô định trong không gian, như thể đang nhìn về một ký ức xa xăm. “Cô chắc cũng nghe nhiều lời đồn về tôi rồi, phải không?”
Vy siết chặt đôi tay, không dám ngẩng đầu. Những lời đồn về Anh sếp tầng 16 – khó tính, độc đoán, gạ gẫm nhân viên nam, soi mói, sống khép kín – như một thước phim chạy qua tâm trí cô. Tất cả đều là những thứ cô đã tin tưởng, và thậm chí còn tự rỉ tai mình để củng cố định kiến đó. Cô cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình.
“Về việc tôi ‘biến thái’, hay gạ gẫm nhân viên nam… những tin đồn đó lan truyền khắp tòa nhà này, cả 6 năm trước và đến tận bây giờ,” Anh sếp nói, giọng anh ta chứa đựng một nỗi cay đắng khó tả. “Đó là một câu chuyện dài, một vết sẹo mà tôi không bao giờ muốn nhắc lại.”
Vy cảm thấy tim mình đập thình thịch, một linh cảm không lành báo trước.
“Sáu năm trước,” Anh sếp tiếp tục, ánh mắt anh ta sắc lạnh hơn, “tôi đã có một vụ kiện tụng rắc rối với một đồng nghiệp nam. Anh ta đã gạ gẫm tôi nhiều lần, quấy rối tôi ngay tại nơi làm việc.”
Vy chấn động. Cô ngẩng phắt dậy, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn Anh sếp tầng 16. Nạn nhân? Anh ta là nạn nhân sao? Toàn bộ câu chuyện cô từng nghe, giờ đây như sụp đổ tan tành.
“Khi tôi tố cáo, vụ việc trở nên lùm xùm,” Anh sếp tầng 16 hít một hơi sâu, nén lại cảm xúc. “Và một đối thủ cạnh tranh của công ty đã nắm lấy cơ hội đó. Họ không chỉ bóp méo sự thật, mà còn thêu dệt nên những câu chuyện kinh tởm hơn, nói rằng tôi mới là kẻ biến thái, là người gạ gẫm. Họ muốn hủy hoại danh tiếng của tôi, của công ty, để giành lấy hợp đồng lớn.”
Anh sếp cười nhạt, một nụ cười đầy chua xót. “Vụ kiện đó, cuối cùng tôi thắng. Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Danh tiếng bị hủy hoại, áp lực từ dư luận, từ những ánh mắt dò xét, khinh bỉ… Nó khiến tôi mất niềm tin vào con người, vào những mối quan hệ.”
Vy cảm thấy một làn sóng cảm xúc dữ dội quét qua mình. Đau đớn, sốc, và một sự hối hận tột cùng. Cô đã sai lầm đến mức nào khi tin vào những lời đồn thổi mù quáng đó? Cô đã nhìn Anh sếp tầng 16 bằng con mắt khinh miệt, đầy thành kiến, trong khi anh ta là một người đáng thương, một nạn nhân của sự vu khống và ác ý.
“Vì cú sốc đó,” Anh sếp tiếp tục, giọng anh ta nhỏ dần, như đang thì thầm với chính mình, “tôi sống khép kín hơn. Tôi tránh xa mọi người, không muốn ai lại gần. Tôi trở nên khó tính, độc đoán hơn trong công việc, chỉ vì không muốn ai có cơ hội lợi dụng hay làm tổn thương mình lần nữa.”
Vy cảm thấy nghẹn ứ nơi cổ họng. Mỗi lời Anh sếp tầng 16 nói ra đều như những nhát dao đâm vào trái tim cô. Cô nhớ lại những lần cô lén lút dòm ngó, bàn tán về anh ta với những đồng nghiệp khác. Cô nhớ những lần cô thở phào nhẹ nhõm khi không phải chạm mặt anh ta. Cô nhớ sự sợ hãi vô cớ mà cô dành cho người đàn ông này.
“Tôi… tôi xin lỗi,” Vy thốt lên, giọng cô run rẩy, đầy hối hận. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, mờ đi hình ảnh người đàn ông đang đứng trước mặt cô. Cô đã không chỉ sai lầm, mà còn là một kẻ tàn nhẫn khi đã tin vào điều ác mà không hề tìm hiểu sự thật. Định kiến của cô đã giam cầm một người đàn ông lương thiện trong cái lồng của sự nghi ngờ và ghẻ lạnh. Sự thật đằng sau những lời đồn ‘biến thái’ này còn đau lòng hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng.
Anh sếp tầng 16 nhìn Vy, ánh mắt anh dịu lại, không còn vẻ gai góc như trước. Anh ta khẽ lắc đầu, như muốn xua đi lời xin lỗi của cô. “Tôi biết Vy không cố ý. Hầu hết mọi người đều như vậy.” Anh ta ngừng lại, ánh mắt hướng về phía hành lang vắng vẻ. “Tôi cũng hiểu, những lời đồn thổi đó thật dễ tin. Đặc biệt là khi người bị đồn không bao giờ lên tiếng.”
Vy vẫn cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của anh. Cô cảm thấy lòng mình nặng trĩu.
Anh sếp tầng 16 hít một hơi sâu. “Vy nhớ lần mẹ Vy ngất xỉu ở đây chứ?”
Vy ngẩng phắt đầu. Đôi mắt đỏ hoe mở to. Nhớ chứ, làm sao Vy có thể quên được? Đó là một trong những lần cô lo sợ nhất trong đời.
“Lúc đó, tôi là người đã phát hiện ra bà ấy,” Anh sếp nói tiếp, giọng anh ta trầm ấm. “Bà ấy nằm gục ở cầu thang thoát hiểm. Tôi đã gọi cấp cứu, và ở lại cho đến khi xe đến. Sau đó còn lo liệu chi phí ban đầu.”
Vy cảm thấy một dòng điện chạy dọc sống lưng. Cô đã nghe Mẹ của Vy kể rằng có một “người lạ” đã giúp đỡ bà, một người đàn ông tốt bụng nhưng không muốn tiết lộ danh tính. Mẹ của Vy luôn miệng cảm ơn người đó, và Vy cũng luôn tự hỏi đó là ai. Không ngờ, đó lại là Anh sếp tầng 16?
“Tôi… tôi tưởng là một ai đó khác,” Vy lắp bắp, nỗi ngạc nhiên và xấu hổ đan xen.
Anh sếp tầng 16 khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt. “Chắc Vy cũng thắc mắc tại sao tôi lại làm vậy, phải không?”
Vy không nói, chỉ gật đầu một cách yếu ớt.
“Mẹ của Vy là một người phụ nữ tuyệt vời,” Anh sếp bắt đầu, giọng anh ta đầy chân thành. “Bà ấy đã làm việc ở đây biết bao nhiêu năm, luôn tận tụy, chăm chỉ. Chưa bao giờ kêu ca hay than vãn. Tôi vẫn luôn quý mến và tôn trọng bà ấy. Chứng kiến bà ấy ngã xuống, tôi không thể làm ngơ được.”
Vy cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Mẹ của Vy, người phụ nữ tần tảo cả đời, đã được anh ta nhìn nhận và trân trọng như vậy sao?
“Hơn nữa,” Anh sếp tiếp tục, ánh mắt anh ta nhìn thẳng vào Vy, không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là sự chân thành hiếm thấy. “Đây là Tòa nhà văn phòng lớn. Tôi có trách nhiệm với tất cả mọi người làm việc ở đây, đặc biệt là những người cống hiến thầm lặng như Mẹ của Vy. Tôi coi đó là trách nhiệm của mình.”
Những lời nói của Anh sếp tầng 16 như một luồng gió ấm áp thổi vào trái tim đang đóng băng của Vy. Những định kiến, sự sợ hãi, và cả những hiểu lầm sâu sắc về anh ta tan biến hoàn toàn. Vy nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, khó tính mà Anh sếp tầng 16 xây dựng để tự bảo vệ mình, là một người đàn ông có trái tim ấm áp, biết quan tâm và sống có trách nhiệm.
Vy cảm thấy một sự xấu hổ tột cùng dâng lên. Cô đã từng nghi ngờ anh ta là kẻ quấy rối, là kẻ biến thái, thậm chí còn sợ hãi khi phải làm việc ở Tầng 16 này. Vậy mà, anh ta lại là ân nhân đã cứu Mẹ của Vy, là người đã lặng lẽ giúp đỡ bà. Vy đã đánh giá sai lầm đến mức nào! Những giọt nước mắt hối hận lại một lần nữa lăn dài trên má Vy. Lần này, không phải vì anh ta là nạn nhân của tin đồn, mà là vì cô đã sai khi tin vào những tin đồn đó, đã sai khi phán xét một người tốt bụng như vậy. Vy cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật đáng trách.
Vy cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật đáng trách. Anh sếp tầng 16 thấy Vy vẫn cứ khóc, đôi vai rung lên. Anh ta nhẹ nhàng đưa cho cô một chiếc khăn giấy từ túi áo vest. Vy ngẩng đầu, đôi mắt sưng húp nhìn anh. Anh sếp tầng 16 chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu Vy cứ nhận lấy. Cô cầm lấy chiếc khăn, lau vội những giọt nước mắt nóng hổi.
“Không sao đâu, Vy,” Anh sếp tầng 16 nói, giọng anh trầm ấm, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày. “Ai cũng có lúc hiểu lầm. Quan trọng là chúng ta hiểu ra vấn đề.” Anh ta ngừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Vy, không còn vẻ sắc lạnh hay phán xét. “Tôi biết Vy đang thay mẹ làm việc ở đây. Vậy còn công việc chính của Vy thì sao? Thiết kế tự do, đúng không?”
Vy bất ngờ trước câu hỏi. Anh ta biết về công việc của cô sao? Cô tưởng mình đã giấu rất kỹ. Cô gật đầu yếu ớt. “Vâng, đúng vậy ạ.”
“Dạo này công việc có thuận lợi không?” Anh sếp tầng 16 hỏi tiếp, giọng điệu rất tự nhiên, như một người quen hỏi thăm. Anh ta ngồi xuống chiếc ghế xoay gần đó, ra hiệu cho Vy cũng có thể ngồi nếu muốn.
Vy vẫn đứng. Cô cảm thấy một sự bối rối, nhưng cũng xen lẫn chút cảm động. Lần đầu tiên có người hỏi cô về công việc thiết kế tự do một cách chân thành như vậy, không phải kiểu xã giao cho có. Những lời đồn về sự độc đoán, soi mói của anh ta bỗng chốc tan biến.
“Dạ… cũng không được ổn lắm ạ,” Vy lí nhí. Cô cắn môi, ngập ngừng. “Khách hàng khó tính, đôi khi họ còn quỵt tiền. Rồi cạnh tranh cũng gay gắt nữa.” Cô đột nhiên thấy mình đang chia sẻ những điều riêng tư nhất với người mà cô từng sợ hãi. Sự chân thành trong ánh mắt Anh sếp tầng 16 khiến cô cảm thấy được lắng nghe, được thấu hiểu.
Anh sếp tầng 16 gật đầu, gương mặt anh không biểu lộ sự ngạc nhiên hay phán xét, chỉ có một sự điềm tĩnh và lắng nghe. “Vậy sao? Khó khăn là điều không tránh khỏi với những người làm tự do. Đặc biệt là những người mới vào nghề.” Anh ta hơi nheo mắt, như đang suy nghĩ điều gì đó. “Vy gặp phải những vấn đề cụ thể nào? Ví dụ như tìm kiếm dự án, hay thỏa thuận hợp đồng?”
Vy thở dài, một gánh nặng vô hình dường như được trút bỏ. Cô bắt đầu cởi mở hơn, giọng nói cũng trở nên tự tin hơn một chút. “Vâng, tìm dự án rất khó khăn. Hầu hết đều qua các mối quen biết hoặc các nền tảng online, nhưng phí hoa hồng lại rất cao. Còn về hợp đồng… em thường bị ép giá, hoặc bị khách hàng thay đổi yêu cầu liên tục mà không chịu chi trả thêm. Đôi khi em còn phải làm những việc không thuộc chuyên môn chỉ để giữ khách.”
Cô dừng lại, nhìn Anh sếp tầng 16. Anh ta vẫn đang lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh không rời khỏi cô, và đôi khi còn gật đầu nhẹ, như thể anh hoàn toàn hiểu những gì cô đang trải qua. Đó là một sự quan tâm chưa từng có, và Vy cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cô nhận ra rằng, đây không phải là một cuộc chất vấn, mà là một cuộc trò chuyện thực sự.
Vy đứng chết lặng, chiếc giẻ lau trên tay khẽ rơi xuống sàn. Những lời của `Anh sếp tầng 16` vẫn văng vẳng bên tai, như một làn sóng dữ dội xô đổ mọi định kiến cô từng gầy dựng. Một công việc thiết kế ổn định, một tương lai thoát khỏi cảnh bấp bênh. Chính anh ta, người mà `Vy` từng khinh bỉ, dè bỉu là độc đoán, biến thái, lại đang chìa ra một bàn tay cứu rỗi.
Nỗi xấu hổ dâng lên cuộn trào, thiêu đốt cô. `Vy` cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh nhìn tĩnh lặng của `Anh sếp tầng 16`. Cô đã nghĩ gì về anh? Những lời đồn vô căn cứ, những phán xét vội vàng đã biến anh thành một con quỷ trong tâm trí cô. Giờ đây, con quỷ ấy lại mang đến cho cô một lối thoát, một tương lai mà cô hằng khao khát.
Cảm giác vui mừng khôn xiết len lỏi qua lớp vỏ xấu hổ, vỡ òa thành một tia hy vọng rực rỡ. `Vy` cảm thấy trái tim mình đập liên hồi, như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Đây là điều cô đã cầu nguyện bấy lâu. Đây là cơ hội để cô thoát khỏi vòng luẩn quẩn của gánh nặng tài chính, thoát khỏi công việc lao công mà cô phải che giấu.
VY (NỘI TÂM)
(Liệu mình có xứng đáng? Nhưng… mẹ mình cần nó hơn bất cứ ai.)
Một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội diễn ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Liệu cô có xứng đáng với sự tử tế này, sau tất cả những suy nghĩ tồi tệ đó? Hay cô nên bỏ chạy trong nỗi hổ thẹn? Nhưng ánh mắt của `mẹ của Vy`, gương mặt tiều tụy vì bệnh tật, chợt hiện lên trong tâm trí cô. `Vy` không có lựa chọn nào khác. Cô không thể từ chối một cánh cửa dẫn đến tương lai tốt đẹp hơn cho mẹ và chính mình.
`Vy` hít một hơi thật sâu, từ từ ngẩng đầu. Cô nhìn thẳng vào `Anh sếp tầng 16`. Ánh mắt cô, qua lớp khẩu trang vẫn chưa tháo, giờ đây chứa đựng một sự biết ơn chân thành, pha lẫn chút hối hận.
ANH SẾP TẦNG 16 (giọng bình thản)
Cô đã có quyết định chưa?
`Vy` giật mình bởi giọng nói của anh ta, một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Cô hiểu, đây không phải lúc để chần chừ. Cô lập tức tháo khẩu trang, để lộ gương mặt bối rối nhưng kiên định.
VY (giọng run rẩy)
Tôi… tôi không biết phải nói gì lúc này. Tôi thực sự xin lỗi vì sự thiếu tôn trọng và những định kiến sai lầm của tôi về anh. Tôi đã từng nghe những lời đồn thổi không hay, và tôi đã… tin chúng. Nhưng giờ đây, anh lại trao cho tôi một cơ hội quý giá. Tôi… tôi chấp nhận lời đề nghị này. Tôi hứa sẽ dùng hết khả năng của mình để chứng minh tôi xứng đáng với lòng tin của anh.
`Anh sếp tầng 16` khẽ gật đầu, khóe môi anh ta hơi nhếch lên, tạo thành một nụ cười gần như không thể nhận ra. Anh ta không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng nhìn `Vy`, như thể đã đọc được toàn bộ tâm tư của cô.
`Vy` cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Hạnh phúc, biết ơn tràn ngập. Nhưng xen lẫn trong đó là một nỗi hối hận day dứt vì những định kiến sai lầm đã bủa vây cô suốt bấy lâu. Cô biết, đây là khởi đầu của một chặng đường mới, nhưng cũng là lời nhắc nhở không ngừng về bài học của sự thấu hiểu và lòng vị tha.
`Vy` hít một hơi thở thật sâu, nắm chặt tay. Cô quay người, bước ra khỏi căn phòng của `Anh sếp tầng 16`. Mỗi bước chân của `Vy` giờ đây không còn nặng trĩu nỗi lo âu, sợ hãi như khi cô bước vào. Chiếc đồng phục lao công rộng thùng thình vẫn còn trên người, nhưng nó không còn là lớp vỏ bọc che giấu sự hổ thẹn, mà là minh chứng cho một hành trình đầy thử thách.
`Vy` đi đến cửa, bàn tay khẽ đặt lên nắm đấm. Cô không vội vã mở cửa. Thay vào đó, `Vy` từ từ ngẩng cao đầu, ánh mắt không còn cúi gằm mà thẳng thắn, tràn đầy sự tự tin và lòng biết ơn. Cô quay đầu nhìn lại căn phòng làm việc của `Anh sếp tầng 16`, nơi những định kiến của cô đã sụp đổ hoàn toàn.
`Anh sếp tầng 16` vẫn ngồi ở bàn làm việc, ánh mắt anh ta bình thản nhìn `Vy`, không một chút dò xét hay khinh thường. Khoảnh khắc ấy, mọi lời đồn thổi về một người sếp khó tính, độc đoán, hay biến thái mà `Vy` từng nghe, từng tin, đều tan biến như sương khói. Trong tâm trí cô, hình ảnh `Anh sếp tầng 16` hiện lên không còn là con quỷ đáng sợ mà cô từng mặc định, mà là một người đàn ông tử tế, thấu hiểu và vô cùng chân thành.
VY (NỘI TÂM)
Sự thật hoàn toàn khác những gì mình từng nghĩ…
Cảm giác kính trọng và ngưỡng mộ dâng trào trong lòng `Vy`, lấn át mọi sự hối hận còn sót lại. Cô nhận ra sự nông nổi và sai lầm của bản thân khi đánh giá người khác chỉ qua những lời đồn thổi vô căn cứ. Một tương lai mới, một cơ hội mà cô chưa từng dám mơ tới, giờ đây đang mở ra trước mắt. Nụ cười nhẹ nhõm, đầy hy vọng dần nở trên môi `Vy`. Cô biết, đây là một khởi đầu mới, nơi cô sẽ không còn phải giấu mình sau chiếc khẩu trang hay ánh mắt cúi gằm. `Vy` khẽ gật đầu chào `Anh sếp tầng 16` một lần cuối, rồi mở cửa, bước ra ngoài. Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, để lại sau lưng những nỗi sợ hãi và định kiến của quá khứ.
Vy bước ra ngoài hành lang, trái tim cô đập rộn ràng một nhịp điệu mới. Cô biết, cuộc đời mình vừa rẽ sang một trang khác. Ngày hôm sau, `Vy` mặc một chiếc áo sơ mi gọn gàng, quần tây thanh lịch, không còn bộ đồng phục rộng thùng thình hay chiếc khẩu trang che kín mặt. Cô đến `Tòa nhà văn phòng lớn` không phải với tư cách là người dọn dẹp, mà là một thành viên mới của phòng marketing.
CẢNH: PHÒNG MARKETING – SÁNG SỚM
`Vy` hít một hơi thật sâu khi bước vào phòng marketing. Ánh nắng ban mai rọi qua cửa sổ, làm sáng bừng không gian đầy ắp những bảng ý tưởng, máy tính và tiếng gõ bàn phím lách cách. Các đồng nghiệp mới mỉm cười chào đón, ánh mắt họ không còn sự dò xét hay coi thường như những lần cô vô tình chạm mặt khi còn làm lao công.
ANH SẾP TẦNG 16 (GIỌNG NÓI ÔN HÒA)
Chào mừng em đến với đội, `Vy`. Anh tin em sẽ nhanh chóng hòa nhập.
`Vy` gật đầu, nụ cười tươi tắn hiện rõ trên môi. Cô được xếp vào vị trí thiết kế, một công việc mà cô từng mơ ước nhưng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có cơ hội chạm tới trong một môi trường chuyên nghiệp đến vậy. `Anh sếp tầng 16` không chỉ là người quản lý mà còn là một người cố vấn tận tâm. Anh dành thời gian hướng dẫn `Vy` từng chút một, từ cách sử dụng phần mềm chuyên dụng đến cách tư duy sáng tạo cho các chiến dịch.
VY (NỘI TÂM)
Đây đúng là cơ hội trời cho.
Những ngày đầu, `Vy` vẫn còn chút rụt rè. Cô sợ mình không đủ năng lực, sợ ánh mắt của những đồng nghiệp từng nhìn cô với tư cách một người làm công việc thấp kém hơn. Nhưng `Anh sếp tầng 16` luôn ở bên cạnh, động viên và chỉ ra những điểm mạnh tiềm ẩn của cô. Anh không bao giờ nhắc đến quá khứ của `Vy`, mà chỉ tập trung vào hiện tại và tương lai của cô.
ANH SẾP TẦNG 16
Ý tưởng này của em rất tốt, `Vy`. Chỉ cần chỉnh sửa một chút về bố cục là hoàn hảo. Anh thấy được tiềm năng lớn ở em.
Lời khen của anh như một liều thuốc tinh thần, giúp `Vy` dần lấy lại tự tin. Cô lao vào công việc với tất cả đam mê và nhiệt huyết. Từ một cô gái rụt rè, giấu mình sau chiếc khẩu trang, `Vy` dần trở thành một nhà thiết kế đầy triển vọng, các ý tưởng của cô ngày càng táo bạo và được đánh giá cao.
Cuộc sống của `Vy` thay đổi hoàn toàn. Cô không còn phải vật lộn với những công việc bấp bênh, không còn phải lo lắng về tiền thuê nhà hay chi phí sinh hoạt. Mức lương ổn định và môi trường làm việc chuyên nghiệp đã mở ra cho cô một thế giới mới. Quan trọng hơn, `Vy` tìm thấy sự tôn trọng từ những người xung quanh, một điều mà cô khao khát bấy lâu nay. Cô nhận ra, lòng tốt có thể đến từ những nơi ít ngờ nhất, từ một người mà cô từng định kiến là “biến thái” hay khó tính. Chính `Anh sếp tầng 16` đã kéo cô ra khỏi vũng lầy của sự tự ti và mặc cảm.
Nhìn lại hành trình của mình, `Vy` không khỏi xúc động. Từ những ngày đầu tiên thay `Mẹ của Vy` làm lao công ở `Tầng 16`, với nỗi sợ hãi và mặc cảm bị phát hiện, đến giờ cô lại đường hoàng ngồi vào vị trí thiết kế, ngay trong `Tòa nhà văn phòng lớn` này. Mỗi khi đi ngang qua những nhân viên lao công, `Vy` lại nở một nụ cười ấm áp, không còn ánh mắt cúi gằm hay né tránh. Cô hiểu hơn ai hết giá trị của sự lao động và lòng tự trọng.
Giờ đây, `Vy` không chỉ có một công việc ổn định, một tương lai tươi sáng, mà còn có một người cố vấn đáng kính và những bài học quý giá về cách đối nhân xử thế. Cô nhận ra rằng, những lời đồn thổi, những định kiến thường chỉ là những bức màn che mờ đi sự thật. Đôi khi, chính những người mà ta tưởng chừng như đáng sợ nhất lại là người mang đến cho ta những cơ hội và lòng tốt bất ngờ. Cuộc đời `Vy` đã sang một trang mới, rực rỡ và đầy hy vọng, chứng minh rằng chỉ cần có niềm tin và nỗ lực, mọi điều tốt đẹp đều có thể xảy ra, ngay cả khi nó bắt đầu từ những điều tưởng chừng như không thể.

