Kết hôn ba năm, mỗi lần nhà chồng tụ họp ăn uống, chưa bao giờ có tên tôi trong danh sách được gọi về.
Hôm nay, tôi cố tình tan làm sớm nửa tiếng. Quả nhiên, vừa mở cửa bước vào, trước mắt tôi là cảnh cả gia đình quây quần bên bàn ăn, đang chuẩn bị dùng bữa.
Mẹ chồng nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức thay đổi. Tay bà run lên thấy rõ, suýt nữa làm nghiêng cả nồi canh vừa ninh xong.
Bà cất giọng run rẩy hỏi: “Sao hôm nay con lại về sớm thế?”
Chồng tôi đứng bên cạnh, vội vàng nở một nụ cười gượng gạo: “Vợ à, bọn anh chỉ ăn bữa cơm đơn giản thôi, thấy em đi làm mệt nên không gọi em.”
Tôi nhìn chằm chằm vào hơn chục món ăn bày kín mặt bàn, rồi nhìn sang nụ cười giả tạo trên gương mặt anh ta. Trong lòng tôi lạnh buốt như bị gió mùa đông thổi thẳng qua.
Tôi không nói một lời, lặng lẽ quay người bước vào bếp, rồi lại đi ra với một xô nước sôi vừa đun.
Kết hôn ba năm, tôi ở nhà họ Hàn làm lụng không khác gì người giúp việc, từ sáng đến tối không lúc nào được nghỉ ngơi, nhưng chưa từng thật sự được xem là người trong nhà.
Hôm nay, dự án ở công ty kết thúc sớm, sếp hiếm khi rộng lượng cho mọi người tan làm trước giờ.
Bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, phố xá đã lên đèn rực rỡ. Không hiểu vì sao, tôi lại không như thường lệ la cà bên ngoài để tránh giờ cơm tối.
Có lẽ sâu trong lòng tôi vẫn còn sót lại một chút hy vọng mong manh, hoặc chỉ là muốn cho bản thân và cuộc hôn nhân này một cơ hội cuối cùng.
Vì thế, tôi quay về nơi vẫn được gọi là “nhà”.
Vừa đến cửa, tiếng cười nói rộn ràng từ bên trong đã vọng ra, không hề che giấu.
Âm thanh ấy vừa quen thuộc vừa xa lạ, như từng nhát dao cùn cứa chậm rãi vào tim tôi.
Tôi lấy chìa khóa, tra vào ổ rồi xoay.
Ngay khi cánh cửa mở ra, tiếng ồn ào trong nhà lập tức tắt ngấm.
Trong phòng khách, chiếc bàn tròn gỗ đỏ lớn chất đầy những món ăn thịnh soạn.
Tôm rim đỏ au, cá mú hấp nghi ngút khói, giò heo kho mềm bóng mỡ, ở giữa bàn còn đặt một nồi Phật nhảy tường thơm nức. Từng món ăn như đang lặng lẽ chế giễu người đàn bà trên danh nghĩa là chủ nhà, nhưng lại không có chỗ đứng như tôi.
Mẹ chồng tôi, bà Trịnh Mỹ Phương, chồng tôi là Hàn Kỷ, em chồng Hàn Tuyết cùng chồng và con gái, ngay cả cậu em chồng lâu ngày không gặp là Hàn Phong cũng có mặt đầy đủ.
Cả nhà đông đủ quây quần, chỉ thiếu duy nhất tôi.
Sự xuất hiện của tôi giống như một hòn đá rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, làm dấy lên những gợn sóng lúng túng khó che giấu.
Nụ cười trên gương mặt bà Trịnh Mỹ Phương cứng đờ lại. Bà đang bê tô canh chuẩn bị dọn lên bàn thì tay run lên rõ rệt.
Nước canh tràn ra ngoài, bà khẽ kêu “á” một tiếng, nhưng thứ khiến bà hoảng hốt hơn cả vẫn là sự xuất hiện bất ngờ của tôi.
“Con… hôm nay sao lại về sớm thế?” giọng bà lộ rõ vẻ bối rối.
Hàn Kỷ là người phản ứng nhanh nhất.
Anh ta lập tức đứng dậy, gượng gạo nở nụ cười mà suốt ba năm nay tôi đã quá quen thuộc, một nụ cười giả dối đến mức khiến người ta mệt mỏi.
“Vợ à, em tan làm rồi sao?”
Anh ta bước tới, đưa tay định nắm lấy tôi, nhưng theo phản xạ, tôi tránh sang một bên.
Bàn tay anh ta khựng lại giữa không trung. Nụ cười trên mặt càng thêm gượng gạo, còn ánh mắt thì thoáng qua một tia lạnh lẽo.
“Bọn anh chỉ ăn bữa cơm đơn giản thôi, cả nhà tụ tập một chút.”
“Thấy em đi làm mệt, nên không gọi về, muốn để em nghỉ ngơi nhiều hơn.”
Những lời nói ấy nghe qua thì đầy quan tâm, như thể anh ta thật sự là một người chồng chu đáo.
Nhưng ánh mắt tôi đã vượt qua anh ta, dừng lại trên bàn ăn thịnh soạn chẳng khác nào bữa tiệc cuối năm.
Hơn chục món ăn, hơn chục bộ bát đũa, chỉ duy nhất không có một chỗ nào dành cho tôi.
Cơm đơn giản.
Sợ tôi mệt.
Những lý do ấy nghe vừa nực cười vừa rỗng tuếch.
Trái tim tôi lúc đó như bị ném thẳng vào một thùng nước lạnh, lạnh đến mức tê dại.
Em chồng tôi, Hàn Tuyết, dựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực, khóe miệng nhếch lên đầy mỉa mai.
“Ồ, chị dâu về đúng lúc thật đấy.”
“Bọn em vừa cầm đũa lên thì chị đã đứng ở cửa rồi. Mũi chị thính thế sao, ngửi thấy mùi đồ ăn là mò về ngay à?”
Giọng cô ta sắc bén và cay độc, từng lời như kim châm thẳng vào những vết thương đã chằng chịt trong lòng tôi.
Trước đây, có lẽ tôi sẽ cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, giải thích vài câu cho xong chuyện, rồi lặng lẽ quay về phòng, hoặc vào bếp lấy thêm bát đũa cho họ, sau đó tự nấu cho mình một bát mì qua loa cho xong bữa.
Nhưng hôm nay, tôi không muốn nhẫn nhịn thêm nữa.
Ba năm rồi, hơn một nghìn ngày đêm trôi qua, tôi giống như một con quay không bao giờ dừng lại, dốc cạn sức lực cho cái gia đình này.
Thẻ lương của tôi nằm trong tay mẹ chồng, tiền hồi môn bị mang đi mua xe cho em chồng, mỗi ngày tôi chỉ ăn những món nguội lạnh còn sót lại sau bữa cơm của họ.
Tôi từng tin rằng chỉ cần mình đủ cố gắng, đủ ngoan ngoãn và biết nhẫn nhịn, thì sớm muộn gì cũng sẽ đổi lấy được sự công nhận.
Nhưng đến lúc này tôi mới hiểu, mình đã sai hoàn toàn. Một người đã không được chấp nhận, thì dù có làm gì cũng đều là dư thừa.
Tôi không nói gì, chỉ dùng ánh mắt lạnh đến tê dại, chậm rãi lướt qua từng người đang ngồi quanh bàn.
Trịnh Mỹ Phương chột dạ né tránh ánh nhìn của tôi. Nụ cười giả tạo trên mặt Hàn Kỷ gần như không giữ nổi.
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được , nếu làm đúng như hướng dẫn ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.
Linh đọc full sẽ có sau 30 phút
Người vợ vẫn đứng đó, đôi mắt lạnh đến tê dại. Chiếc xô nước sôi trong tay cô nghi ngút khói, mang theo một làn hơi ẩm ướt, nặng nề, như thể sương khói của một linh hồn báo oán. Từng bước chân cô chậm rãi, từ tốn tiến lại gần chiếc bàn tròn gỗ đỏ lớn, nơi hơn chục món ăn thịnh soạn đang bày ra.
Ánh mắt lạnh lùng của Người vợ quét qua từng thành viên trong gia đình nhà chồng. Hàn Kỷ, Hàn Tuyết, chồng Hàn Tuyết, con gái Hàn Tuyết và Hàn Phong – mỗi người đều bị ánh mắt ấy chạm tới, và mỗi người đều cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt xuyên thẳng vào tâm can.
Cả nhà im phăng phắc, chẳng ai dám ho he nửa lời. Tiếng nuốt nước bọt khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Tất cả đều cảm nhận được điều chẳng lành sắp xảy ra, một tai họa không thể lường trước đang lơ lửng ngay trên đầu họ.
Hàn Kỷ, nụ cười giả tạo trên môi đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ mặt tái mét. Anh ta cố gắng nháy mắt liên tục, ra hiệu cho bà Trịnh Mỹ Phương, hy vọng mẹ mình sẽ nói gì đó hoặc làm gì đó để hóa giải tình hình căng thẳng này.
Thế nhưng, bà Trịnh Mỹ Phương lúc này chỉ còn biết run rẩy bần bật. Tay bà siết chặt chiếc tô canh đã nguội lạnh, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nước mắt lưng tròng, bà Trịnh Mỹ Phương cúi gằm mặt, không dám đối diện với Người vợ, chìm trong nỗi sợ hãi tột độ và sự bất lực.
Hàn Tuyết, ban nãy còn thái độ ngạo mạn, giờ sắc mặt trắng bệch, lùi hẳn người vào lưng ghế, cố gắng thu mình lại như thể muốn biến mất. Ngay cả chồng Hàn Tuyết và Hàn Phong cũng không giấu nổi vẻ hoang mang, lo lắng. Con gái Hàn Tuyết, bé con ngây thơ, bỗng nhiên bật khóc nức nở vì không khí quá đỗi nặng nề.
Con gái Hàn Tuyết, bé con ngây thơ, bỗng nhiên bật khóc nức nở vì không khí quá đỗi nặng nề.
Tiếng khóc của bé con vừa dứt, Người vợ đột ngột nhấc cao chiếc xô nước đang bốc hơi nghi ngút, đôi mắt vô cảm nhìn thẳng vào giữa mâm cơm. Không một chút do dự, Người vợ hất mạnh xô nước sôi thẳng vào hơn chục món ăn thịnh soạn, vào cả chiếc nồi Phật nhảy tường quý giá.
Một tiếng “XOẠCH!” đinh tai nhức óc vang lên, kèm theo đó là tiếng nước sôi sùng sục trút xuống, va chạm vào các món ăn nóng hổi. Hơi nóng tức thì bốc lên ngùn ngụt, một làn sương mù trắng xóa bao trùm cả chiếc bàn ăn, che mờ mọi thứ. Thức ăn bắn tung tóe, nước sôi văng ra khắp nơi. Bát đĩa lạch cạch đổ vỡ, văng ra sàn nhà, mảnh sứ vỡ tan tành.
“ÁÁÁÁÁÁ!”
Tiếng la hét kinh hoàng của cả gia đình Trịnh Mỹ Phương bật lên thất thanh. Bà Trịnh Mỹ Phương giật nảy mình, theo bản năng lùi phắt ghế ra sau, khiến chiếc ghế đổ rầm. Hàn Kỷ, sắc mặt trắng bệch, vội vàng bật dậy, bàn tay lấm lem thức ăn nóng hổi vừa bắn vào, anh ta rụt lại, la thất thanh. Hàn Tuyết hoảng hốt, vội vàng nghiêng người né tránh dòng nước và thức ăn đang văng tứ tung, suýt chút nữa ngã khỏi ghế. Chồng Hàn Tuyết và Hàn Phong cũng không giấu nổi vẻ mặt thất thần, họ cố gắng đưa tay che chắn cho bản thân.
Mùi thức ăn cháy khét, ẩm ướt bỗng chốc lan tỏa khắp phòng khách, hòa lẫn với tiếng đổ vỡ lanh canh và tiếng la hét sợ hãi. Cả căn phòng chìm trong hỗn loạn, mọi thứ tan hoang chỉ trong chớp mắt.
Mùi thức ăn cháy khét, ẩm ướt bỗng chốc lan tỏa khắp phòng khách, hòa lẫn với tiếng đổ vỡ lanh canh và tiếng la hét sợ hãi. Cả căn phòng chìm trong hỗn loạn, mọi thứ tan hoang chỉ trong chớp mắt.
Bà Trịnh Mỹ Phương lập tức đứng bật dậy. Khuôn mặt bà ta tái mét, đầy vẻ giận dữ và cả sự sợ hãi không giấu giếm. Đôi mắt trừng trừng, bà ta giơ ngón tay run rẩy, chỉ thẳng vào mặt Người vợ.
“Mày làm cái gì thế hả con khốn!” Bà ta hét lên, giọng nói khản đặc vì phẫn nộ. “Mày phá nát mâm cơm của tao!”
Toàn thân Bà Trịnh Mỹ Phương run cầm cập, cơn thịnh nộ sôi sục đến mức bà ta gần như không đứng vững. Các thành viên khác trong gia đình vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc. Mùi đồ ăn cháy xém bốc lên nồng nặc, hòa lẫn với sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng. Người vợ vẫn đứng đó, chiếc xô nước trống rỗng trong tay, ánh mắt vẫn vô cảm và lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Bà Trịnh Mỹ Phương trừng mắt nhìn Người vợ, bàn tay bà ta vẫn run bần bật chỉ thẳng vào mặt cô.
“Mày làm cái gì thế hả con khốn! Mày phá nát mâm cơm của tao!” Bà ta hét lên, giọng nói khản đặc vì phẫn nộ.
Toàn thân Bà Trịnh Mỹ Phương run cầm cập, cơn thịnh nộ sôi sục đến mức bà ta gần như không đứng vững. Các thành viên khác trong gia đình vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc. Mùi đồ ăn cháy xém bốc lên nồng nặc, hòa lẫn với sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng. Người vợ vẫn đứng đó, chiếc xô nước trống rỗng trong tay. Gương mặt cô không hề biến sắc, ánh mắt vẫn vô cảm và lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cô từ từ quay người, ánh mắt sắc lạnh dừng lại trên khuôn mặt tái mét của Bà Trịnh Mỹ Phương.
“Tôi không ăn được cơm nguội,” Người vợ nói, giọng nói đều đều nhưng dứt khoát đến đáng sợ, “nên hâm lại cho cả nhà cùng thưởng thức.”
Cô nở một nụ cười nhạt, ánh mắt thách thức, không một chút sợ hãi hay hối hận nào, chỉ có sự lạnh lẽo đến tận xương tủy. Cả căn phòng như bị đóng băng, mọi ánh mắt đổ dồn vào Người vợ, không ai dám thốt lên lời nào.
Hàn Kỷ như bừng tỉnh từ cơn mơ, gương mặt anh ta trắng bệch vì sợ hãi và tức giận. Anh ta lao nhanh đến bên Người vợ, nắm chặt lấy cổ tay cô, móng tay siết vào da thịt khiến cô khẽ nhíu mày nhưng không phản kháng. Anh ta cố gắng kìm nén cơn thịnh nộ đang bốc lên ngùn ngụt, ánh mắt rực lửa quét qua Người vợ, rồi liếc nhanh sang bà Trịnh Mỹ Phương và các thành viên khác đang chết lặng.
“Em điên rồi sao?” Hàn Kỷ nghiến răng, giọng thì thầm nhưng đầy rẫy sự căm phẫn, “Làm trò gì vậy hả? Em muốn làm xấu mặt anh và gia đình sao?”
Người vợ hất mạnh tay Hàn Kỷ ra, lực mạnh đến mức anh ta lảo đảo một bước. Cô nở một nụ cười chua chát, ánh mắt nhìn thẳng vào anh ta, không một chút sợ hãi. Cả căn phòng chìm trong sự im lặng đến đáng sợ, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cô. Bà Trịnh Mỹ Phương nhíu mày, bắt đầu cảm thấy bất an.
“Anh nói đúng,” Người vợ cất giọng, từng lời như cứa vào không khí, “Tôi điên rồi.”
Hàn Kỷ trừng mắt nhìn cô, không nói nên lời trước sự đối đáp bất ngờ này.
“Điên vì đã chịu đựng các người suốt ba năm qua,” Người vợ tiếp tục, giọng cô run rẩy nhưng vẫn đầy kiên quyết. Khuôn mặt cô lúc này hiện rõ sự uất nghẹn dồn nén bấy lâu, nhưng xen lẫn trong đó là một vẻ giải thoát đến lạ thường. “Điên vì đã sống như một người thừa trong chính ngôi nhà của mình.”
Người vợ ngừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong gia đình chồng đang ngỡ ngàng. Không khí trong phòng khách đặc quánh, mùi thức ăn thịnh soạn trên bàn dường như cũng mất đi hương vị. Bà Trịnh Mỹ Phương nheo mắt nhìn Người vợ, vẻ khó chịu hiện rõ trên khuôn mặt bà. Hàn Kỷ vẫn đứng chết trân, gương mặt anh ta trắng bệch.
Bất ngờ, Người vợ chậm rãi đưa tay vào túi áo khoác, rút ra một chiếc thẻ ATM màu bạc. Cô giơ cao nó lên, chiếc thẻ phản chiếu ánh đèn, thu hút mọi ánh nhìn đổ dồn vào. Giọng Người vợ run rẩy, nhưng mỗi chữ thoát ra đều đầy kiên quyết, như lưỡi dao sắc bén cắt ngang sự im lặng:
“Đúng vậy, tôi điên rồi. Điên vì ba năm nay tôi làm lụng không khác gì một người giúp việc không công trong cái nhà này! Tiền lương tôi kiếm được, tấm thẻ này, nằm gọn trong tay bà ta, đúng không, Bà Trịnh Mỹ Phương?”
Người vợ hướng ánh mắt rực lửa về phía Bà Trịnh Mỹ Phương. Bà Trịnh Mỹ Phương giật mình, theo bản năng muốn phủ nhận nhưng lời đã mắc kẹt trong cổ họng.
“Còn tiền hồi môn của tôi?” Người vợ tiếp tục, giọng cô giờ đây cao hơn một chút, đầy căm phẫn. “Nó biến đi đâu rồi, hả Hàn Kỷ? Anh có biết không? Hay anh vờ như không biết việc tiền hồi môn của tôi đã bị mang đi mua chiếc xe hơi lộng lẫy cho Hàn Tuyết, cho em chồng của tôi?”
Hàn Tuyết đang bế con gái, cô ta lập tức cúi gằm mặt xuống, đứa bé trong lòng cô ta cũng bắt đầu quấy khóc. Chồng Hàn Tuyết thì lúng túng, không dám nhìn thẳng vào Người vợ.
“Ba năm!” Người vợ bật ra tiếng cười khẩy, đầy chua xót. “Ba năm trời tôi phải ăn những món nguội lạnh còn sót lại sau khi cả nhà đã dùng bữa với hơn chục món ăn thịnh soạn, với nồi Phật nhảy tường đắt tiền! Còn tôi? Tôi ăn những thứ thừa thãi, những đồ nguội ngắt! Các người đối xử với tôi như vậy đó!”
Nước mắt bắt đầu đong đầy trong khóe mắt Người vợ, nhưng cô không cho phép chúng rơi. Ánh mắt cô vẫn sắc lạnh, nhìn thẳng vào Hàn Kỷ và Bà Trịnh Mỹ Phương, thách thức mọi sự coi thường mà họ đã dành cho cô.
Nước mắt bắt đầu đong đầy trong khóe mắt Người vợ, nhưng cô không cho phép chúng rơi. Ánh mắt cô vẫn sắc lạnh, nhìn thẳng vào Hàn Kỷ và Bà Trịnh Mỹ Phương, thách thức mọi sự coi thường mà họ đã dành cho cô. Hàn Tuyết đang cúi gằm mặt bỗng giật bắn người. Cô ta đập mạnh tay xuống bàn, tiếng “rầm” khô khốc vang lên khiến những chén đũa trên bàn ăn xóc nảy. Hàn Tuyết bật dậy, khuôn mặt đỏ gay vì tức giận, ánh mắt long lên sòng sọc. Cô ta vươn tay, chỉ thẳng vào mặt Người vợ, giọng the thé, gần như gào lên: “Chị nói cái gì thế? Chị nghĩ mình là ai mà dám làm loạn ở đây? Chị vu khống bọn tôi hả?” Người vợ chỉ im lặng nhìn lại, không một chút nao núng. Hàn Tuyết nghiến răng, định xông vào Người vợ, nhưng chồng Hàn Tuyết đã nhanh chóng vòng tay qua eo cô ta, giữ chặt lấy. “Em bình tĩnh lại đi!” anh ta thì thầm, cố gắng kéo vợ về phía ghế. Hàn Tuyết vẫn vùng vằng, ánh mắt như muốn thiêu đốt Người vợ, nhưng không thể thoát khỏi vòng tay của chồng.
Người vợ vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn Hàn Tuyết đang vùng vằng trong vòng tay chồng. Đôi mắt cô không chút gợn sóng, như thể màn kịch trước mắt không hề đáng bận tâm. Cô từ tốn đưa tay vào túi áo khoác, động tác chậm rãi nhưng đầy chủ ý, khiến ánh mắt của tất cả mọi người vô thức đổ dồn về phía cô. Bà Trịnh Mỹ Phương, Hàn Kỷ, Hàn Phong, và cả Hàn Tuyết đang cố gắng trấn tĩnh đều dừng lại, nín thở chờ đợi. Người vợ rút ra một tờ giấy trắng, gấp gọn gàng.
Cô thong thả mở tờ giấy, để lộ rõ ràng dòng chữ in đậm trên đó. Sau đó, với một động tác dứt khoát, cô đặt mạnh tờ giấy xuống bàn ăn. Tiếng “rầm” khô khốc vang lên, không quá lớn nhưng đủ sức khiến mọi người giật mình. Tờ giấy ly hôn đã được ký sẵn, trượt dài qua đống thức ăn đổ nát, vệt nước sốt và mảnh rau dính vào mép giấy. Nó dừng lại ngay trước mặt Bà Trịnh Mỹ Phương.
Mắt Bà Trịnh Mỹ Phương mở to, chết sững nhìn chằm chằm vào tờ giấy. Hàn Kỷ cúi xuống, mặt cắt không còn một giọt máu. Người vợ ngẩng cao đầu, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc nhưng giờ đây xa lạ. Giọng cô vang lên dứt khoát, từng lời như nhát dao cứa vào không khí căng như dây đàn: “Tôi là người vợ cũ của Hàn Kỷ.” Cô dừng lại một chút, để những lời này thấm vào tâm trí từng người. “Từ nay,” cô tiếp tục, giọng nói lạnh lùng, “tôi không còn là gì của các người nữa.”
Cả căn phòng bỗng chìm vào sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của Hàn Tuyết và tiếng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực mỗi người. Không ai thốt nên lời. Họ chỉ có thể trố mắt nhìn Người vợ, như thể cô vừa biến thành một người hoàn toàn khác.
Cả căn phòng vẫn chìm trong im lặng, nhưng giờ đây là sự im lặng ngột ngạt đến khó thở. Bà Trịnh Mỹ Phương chết sững tại chỗ, ánh mắt dán chặt vào tờ giấy ly hôn như thể nó là một con quái vật. Hàn Kỷ, sau giây phút bàng hoàng tột độ, đột ngột lao tới. Anh ta vội vàng nhặt tờ đơn ly hôn lên từ trên bàn, động tác hấp tấp khiến mấy mảnh rau và nước sốt bắn ra. Sắc mặt anh ta tái mét, cắt không còn một giọt máu, đôi môi mấp máy không thành lời. Cả Hàn Tuyết và Hàn Phong đều há hốc mồm, mọi sự vùng vằng, tranh cãi ban nãy đã hoàn toàn bị thay thế bởi vẻ mặt kinh hoàng.
“Không… không thể nào!” Hàn Kỷ líu ríu, giọng nói run rẩy đến thảm hại, gần như không thể nghe rõ. Anh ta ngước nhìn Người vợ, đôi mắt chất chứa nỗi sợ hãi tột cùng. “Em… em đừng điên rồ như vậy! Em không thể làm thế! Em không thể bỏ anh!”
Người vợ đứng yên tại chỗ, ánh mắt cô không một gợn sóng, lạnh lùng như băng giá.
Hàn Kỷ dường như không nghe thấy, hay cố tình không nghe thấy lời cô nói. Anh ta vội vàng bước về phía Người vợ, cố gắng nắm lấy tay cô. “Anh… anh sẽ thay đổi mà! Anh hứa đấy! Em cho anh một cơ hội nữa đi mà! Anh sẽ không bao giờ để em chịu khổ nữa! Anh sẽ không bao giờ…”
Người vợ lùi lại một bước rất nhẹ nhàng, đủ để tránh bàn tay đang run rẩy của Hàn Kỷ. Bàn tay cô khẽ gạt phắt bàn tay anh ta ra, dứt khoát và mạnh mẽ, như gạt bỏ một thứ gì đó vô cùng dơ bẩn. “Cơ hội của anh đã hết từ ba năm trước rồi.” Giọng cô vẫn lạnh lùng, không chút dao động, như thể đang nói về một người hoàn toàn xa lạ.
Người vợ không nói thêm lời nào. Ánh mắt cô vẫn phẳng lặng, không chút dao động, lướt qua Hàn Kỷ đang đứng chết trân với bàn tay lơ lửng trong không trung. Cô xoay người, bước thẳng về phía cánh cửa. Mỗi bước chân của Người vợ đều dứt khoát và chậm rãi, như một hồi chuông điểm kết thúc cho mọi thứ.
Phía sau lưng cô, gia đình Hàn bắt đầu bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Hàn Kỷ lao theo, nhưng không dám chạm vào Người vợ.
“Em! Người vợ! Em đừng đi! Em… em không thể bỏ đi như vậy!” Giọng Hàn Kỷ nghẹn lại, xen lẫn sự hoảng loạn.
Người vợ không một lần ngoảnh lại. Bàn tay cô vươn tới móc treo gần cửa, gỡ chùm chìa khóa nhà xuống. Tiếng kim loại va vào nhau lanh canh giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của căn phòng. Cô quay lại, không nhìn ai, chỉ bước tới bàn tròn gỗ đỏ lớn vẫn còn chất đầy hơn chục món ăn thịnh soạn, giờ đây đã nguội lạnh. Bàn tay cô nhẹ nhàng đặt chùm chìa khóa lên mặt bàn dính đầy vết dầu mỡ và thức ăn, âm thanh nhỏ đến mức gần như vô hình, nhưng lại vang dội như tiếng sấm trong tai những người đang chứng kiến.
Bà Trịnh Mỹ Phương tái mét, đôi môi run rẩy. Bà ta lắp bắp, cố gắng tìm lại giọng nói: “Con… con định đi đâu? Con dám… dám bỏ đi thật sao?”
Hàn Tuyết và Hàn Phong cũng sững sờ, không còn vẻ kiêu căng, khinh miệt ban nãy. Chỉ còn lại sự sợ hãi và bàng hoàng. Con gái Hàn Tuyết bắt đầu òa khóc nức nở, tiếng khóc chói tai phá tan sự im lặng.
Người vợ vẫn giữ thái độ dửng dưng, quay lưng lại với cái bàn và những con người đang đứng đó. Cô mở cánh cửa, ánh nắng chiều hắt vào căn phòng tối tăm. Gió nhẹ lướt qua mái tóc cô. Cô bước ra ngoài, không hề quay đầu lại, bỏ mặc phía sau là một gia đình đang chìm trong sự hỗn loạn tột cùng, những tiếng gọi tuyệt vọng và tiếng khóc ré của đứa trẻ. Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, cắt đứt hoàn toàn sự liên kết cuối cùng.
Người vợ bước ra khỏi ngưỡng cửa, bỏ lại sau lưng sự hỗn loạn và những tiếng gọi tuyệt vọng. Một làn gió chiều lành lạnh bất ngờ ùa tới, khẽ lướt qua mái tóc và gò má cô. Nó thổi xuyên qua lớp áo mỏng, chạm đến trái tim cô, nhưng không còn là cái lạnh tê dại của sự tuyệt vọng, của những đêm dài cô độc và nước mắt. Thay vào đó, một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng, một sự giải thoát ngập tràn trong từng thớ thịt. Bước chân cô vững vàng hơn, dù vẫn còn chút run rẩy nhẹ.
Phía sau cánh cửa gỗ khép kín, tiếng khóc của con gái Hàn Tuyết vẫn vọng ra, xen lẫn những tiếng gọi khản đặc của Hàn Kỷ và sự bàng hoàng im lặng của Bà Trịnh Mỹ Phương. Nhưng tất cả giờ đây đã trở nên xa xăm, mờ nhạt như một giấc mơ tồi tệ vừa kết thúc.
Người vợ hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tràn không khí trong lành, không còn bị đè nặng bởi sự ngột ngạt của căn nhà đó. Một giọt nước mắt nóng hổi chầm chậm lăn dài trên má cô, không phải vì đau khổ, mà là nước mắt của sự tự do, của một khởi đầu mới vừa hé mở. Cô đưa tay khẽ chạm vào giọt lệ, rồi ngước nhìn lên bầu trời chiều bảng lảng, nơi những tia nắng cuối cùng đang cố gắng xuyên qua lớp mây. Con đường phía trước, dù chưa biết sẽ dẫn về đâu, nhưng ít nhất, nó là con đường của riêng cô. Cô đã đi.
Bên trong cánh cửa gỗ vừa khép lại, không khí bỗng đặc quánh mùi hỗn loạn và tuyệt vọng. Tiếng la hét, cãi vã của gia đình Hàn nổ ra dữ dội, xé toang sự im lặng nặng nề ban nãy.
Bà Trịnh Mỹ Phương, bộ dạng thất thần, nước mắt giàn giụa, vật vã tựa vào khung cửa, tiếng khóc nấc nghẹn ngào. Bà ta quay sang nhìn Hàn Kỷ và Hàn Tuyết bằng ánh mắt đầy căm phẫn.
“Hai đứa! Tất cả là tại hai đứa!” Bà ta gào lên, giọng khản đặc, chỉ tay run rẩy vào hai con. “Con đàn bà đó nó dám bỏ đi! Nó dám! Tất cả là tại con Hàn Kỷ mày nhu nhược! Tại con Hàn Tuyết mày tham lam!”
Hàn Kỷ đứng chết trân giữa phòng khách, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt tái mét. Anh ta như một pho tượng đá, không thể tin nổi những gì vừa xảy ra. Khi nghe tiếng mẹ mình đổ lỗi, anh ta giật mình, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
“Mẹ… không phải đâu mẹ.” Hàn Kỷ lẩm bẩm, nhưng lời nói yếu ớt chìm nghỉm trong tiếng khóc của mẹ và tiếng thút thít của Hàn Tuyết.
Hàn Tuyết, ngồi thụp xuống sàn, ôm chặt lấy con gái đang khóc nấc trong lòng. Cô ta không ngừng run rẩy, những lời trách móc của mẹ như những nhát dao đâm thẳng vào tim. “Con… con không biết… con đâu có muốn…”
“Không muốn cái gì?” Bà Trịnh Mỹ Phương tiến lại gần Hàn Tuyết, giật phắt con bé ra khỏi tay cô ta một cách thô bạo, khiến con gái Hàn Tuyết khóc lớn hơn. “Mày! Mày dám khiến gia đình này tan nát! Mày vì một chút tiền mà hại anh mày! Hại cả cái nhà này!”
“Mẹ! Đủ rồi!” Hàn Kỷ gầm lên, nỗi tuyệt vọng biến thành giận dữ. Anh ta lao tới giằng lấy chiếc điện thoại bàn, run rẩy bấm số của Người vợ. Một hồi chuông dài, rồi một tiếng nói tự động lạnh lùng vang lên: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Hàn Kỷ cứ thế bấm đi bấm lại, như một kẻ mất trí. Anh ta liên tục gọi vào số Người vợ, nhưng mỗi lần chỉ nhận được những tiếng thuê bao dài, vô vọng. Điện thoại như một vật vô tri, chế giễu sự bất lực của anh ta.
“Mày gọi cho ai? Mày gọi nó có ích gì nữa!” Bà Trịnh Mỹ Phương giật lấy điện thoại từ tay Hàn Kỷ, ném mạnh xuống sàn. Chiếc điện thoại vỡ tan tành. “Nó đi rồi! Nó đi thật rồi! Nó dám bỏ chồng, bỏ cái nhà này!”
Hàn Kỷ quỳ sụp xuống, đầu gục giữa hai tay, toàn thân run rẩy. Tiếng khóc của Hàn Tuyết và con gái Hàn Tuyết vẫn vang lên, hòa cùng tiếng gào thét tuyệt vọng của Bà Trịnh Mỹ Phương. Căn nhà chồng biến thành một địa ngục trần gian, đầy tiếng ai oán và hối hận muộn màng. Không ai trong số họ có thể tin rằng Người vợ đã thực sự rời đi.
Người vợ bước đi trên con đường quen thuộc, từng bước chân nhẹ bẫng như trút bỏ mọi gánh nặng. Gió đêm lướt qua mái tóc cô, mang theo một mùi hương lạ lẫm: mùi của sự giải thoát. Đầu óc cô trống rỗng, không còn âm thanh oán giận của Bà Trịnh Mỹ Phương, không còn ánh mắt dò xét của Hàn Tuyết, cũng chẳng còn sự nhu nhược của Hàn Kỷ. Tâm trí cô, lần đầu tiên sau ba năm, cảm thấy vô cùng thanh thản. Một cảm giác bình yên đến khó tin bao trùm lấy cô, như thể một tảng đá khổng lồ vừa được nhấc ra khỏi lồng ngực.
Cô dừng lại trước một quán ăn nhỏ ven đường, ánh đèn vàng ấm áp hắt ra, cùng với mùi thơm của nước dùng phở nồng nàn lan tỏa trong không khí. Một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi Người vợ. Cô bước vào, chọn một chiếc bàn nhỏ nép vào góc quán.
“Chị ơi, cho em một bát phở đặc biệt.” Giọng cô nhẹ nhàng, trong trẻo đến bất ngờ.
Khi bát phở nóng hổi được đặt xuống, khói bay nghi ngút, mang theo hương thơm dịu dàng của hoa hồi, quế, và hành lá. Người vợ hít hà mùi thơm, cảm nhận hơi ấm phả vào mặt. Cô cầm đũa lên, gắp một miếng thịt bò thái mỏng, nhúng vào tương ớt, rồi đưa lên miệng. Vị ngọt thanh của nước dùng, vị mềm của thịt, vị cay nồng của ớt tan chảy trong khoang miệng. Mỗi miếng ăn như xoa dịu từng tế bào mệt mỏi trong cơ thể.
Đây là lần đầu tiên sau ba năm, Người vợ được ăn một bữa ăn trọn vẹn như thế, không phải vội vã, không phải dè chừng, không phải nhịn đói khi cả gia đình Hàn đang ăn uống no say. Từng sợi phở, từng giọt nước dùng đều mang hương vị của tự do, của sự độc lập mà cô đã khao khát bấy lâu. “Cuối cùng,” cô thầm nghĩ, “cuối cùng mình cũng được sống cho chính mình.” Cảm giác bình yên này là thứ quý giá nhất cô đã tìm thấy.
Vài ngày sau, `Người vợ` bước ra khỏi `Văn phòng công ty`, ánh nắng chiều vàng ươm hắt lên vai cô. Trút bỏ bộ đồng phục công sở, cô khoác lên mình chiếc áo khoác nhẹ, cảm thấy một sự tự do mà trước đây cô chưa từng biết đến. Bước chân cô thoăn thoắt, không còn vẻ nặng nề của những ngày tháng cũ.
Đúng lúc cô định rẽ vào bãi giữ xe, một bóng dáng quen thuộc vụt xuất hiện, chặn lối. `Người vợ` khựng lại, đôi mắt cô thoáng qua một tia lạnh lẽo khi nhận ra Hàn Kỷ. Anh ta đứng đó, râu ria lởm chởm, quần áo xộc xệch, đôi mắt thâm quầng và đỏ hoe, không còn chút nào dáng vẻ đạo mạo của người chồng “chuẩn mực” mà anh ta từng cố gắng thể hiện.
“`Người vợ`! Em ơi, là anh đây!” Hàn Kỷ lao đến, giọng anh ta khản đặc, đầy sự cầu xin. “Anh biết lỗi rồi, anh biết tất cả là lỗi của anh. Xin em, hãy quay về đi!”
`Người vợ` đứng yên, đôi mắt cô nhìn thẳng vào anh ta, không một chút dao động. Khuôn mặt cô tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng, không chút gợn sóng cảm xúc.
Hàn Kỷ quỳ sụp xuống, ôm lấy chân `Người vợ`, nước mắt anh ta lã chã rơi. “Anh hứa! Anh thề sẽ thay đổi tất cả. Anh sẽ yêu thương em hơn, chăm sóc em, không để mẹ và em gái bắt nạt em nữa. Anh sẽ bảo vệ em, làm mọi thứ cho em. Xin em, cho anh thêm một cơ hội. Anh không thể sống thiếu em, `Người vợ` ơi!”
Những lời van xin của Hàn Kỷ vang vọng trong không gian vắng vẻ của lối đi bộ. Từng từ ngữ anh ta thốt ra đều nhuốm màu tuyệt vọng, nhưng chúng không chạm được đến trái tim `Người vợ`. Ba năm chịu đựng, ba năm tổn thương đã đúc thành một bức tường kiên cố trong lòng cô. Cô chỉ đứng đó, bất động, cảm nhận sự lạnh giá từ đôi bàn tay anh ta đang níu chặt gấu quần mình.
Sau một lúc im lặng đến đáng sợ, `Người vợ` nhẹ nhàng rút chân ra khỏi vòng tay Hàn Kỷ. Cô không nói một lời. Đôi mắt cô vẫn lạnh lùng, dửng dưng như thể đang nhìn một người xa lạ. Cô quay lưng đi, từng bước chân vững chãi và dứt khoát, bỏ lại Hàn Kỷ vẫn quỳ sụp giữa đường, bàn tay anh ta chới với trong không khí.
Anh ta nhìn theo bóng `Người vợ` khuất dần sau góc phố, cảm giác tuyệt vọng cuộn trào nhấn chìm anh ta. Hàn Kỷ gục mặt xuống đất, cơ thể run rẩy. Anh ta đã mất cô thật rồi.
Sau đó không lâu, `Người vợ` ngồi trong căn hộ nhỏ mà cô đã thuê. Căn phòng không quá rộng nhưng gọn gàng, ấm cúng, một sự tương phản hoàn toàn với vẻ lạnh lẽo, xa hoa của `Nhà chồng` cũ. Cô đang nhâm nhi tách trà nóng, nhìn ra cửa sổ nơi ánh nắng ban mai vừa chạm ngõ. Bỗng, điện thoại của cô rung lên. `Người vợ` liếc nhìn tên hiển thị – một người bạn cũ đã lâu không gặp. Cô mỉm cười, nhấn nút nghe.
“A lô, Ánh hả? Lâu quá không gặp!” giọng cô reo lên, mang theo một chút vui vẻ hiếm hoi.
Đầu dây bên kia, người bạn tên Ánh hồ hởi đáp lại: “Này, mình có tin này muốn báo cho cậu đây! Tớ vừa nhận được thông báo từ công ty bên Úc, họ đang tuyển dụng gấp một vị trí rất phù hợp với chuyên môn của cậu. Lương cao, phúc lợi tốt, quan trọng là môi trường làm việc chuyên nghiệp, không drama đâu nhé!”
`Người vợ` hơi sững sờ, tim cô đập nhanh hơn một nhịp. “Thật sao? Vị trí gì vậy Ánh?”
“Trưởng nhóm dự án mảng marketing đó! Đúng chuyên ngành của cậu còn gì. Cậu xem xét thử xem, đây là cơ hội ngàn năm có một đấy. Họ đang cần gấp nên sẽ ưu tiên những hồ sơ ứng tuyển sớm. Tớ đã gửi thông tin qua email cho cậu rồi nhé.” Ánh nhiệt tình nói.
`Người vợ` không kìm được nụ cười rạng rỡ. “Trời ơi, cảm ơn Ánh nhiều lắm! Mình sẽ xem ngay đây!”
Gác máy, `Người vợ` vội vàng mở máy tính. Hàng loạt email về tin tuyển dụng từ Ánh hiện ra. Cô mở từng tệp đính kèm, đọc kỹ các yêu cầu và quyền lợi. Mắt cô lấp lánh sự hứng khởi. Đây không chỉ là một công việc, đây là cánh cửa đến một cuộc đời mới, một khởi đầu hoàn toàn khác biệt ở một vùng đất xa lạ, không còn bóng dáng của những tủi hờn, những mối quan hệ độc hại. Cô cảm thấy một làn gió tươi mát đang thổi qua tâm hồn mình, cuốn đi những vướng bận cuối cùng của quá khứ. Cảm giác nhẹ nhõm và tự do ngập tràn.
Cô tựa lưng vào ghế, khẽ thở dài một tiếng mãn nguyện. Con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, cô đã tìm thấy lối đi cho riêng mình. Không còn là `Người vợ` cam chịu, yếu đuối của ngày xưa, cô giờ đây là một người phụ nữ mạnh mẽ, đầy bản lĩnh, sẵn sàng đối mặt với mọi sóng gió để kiến tạo hạnh phúc cho chính mình. Sự bình yên và niềm tin vào tương lai đã trở lại trong đôi mắt cô, sáng rực như những tia nắng đầu tiên của một ngày mới.
Những ngày tháng đau khổ đã dạy cô rằng giá trị của một con người không nằm ở việc cố gắng níu giữ một cuộc hôn nhân đổ vỡ, mà ở khả năng buông bỏ để tự chữa lành và vươn lên. Cô đã từng tin rằng tình yêu có thể hàn gắn mọi vết nứt, nhưng cuối cùng, cô nhận ra rằng có những vết thương chỉ có thể lành khi ta đủ dũng cảm rời xa người đã gây ra nó. Giờ đây, mọi thù hận, mọi oán trách đều tan biến, chỉ còn lại lòng biết ơn dành cho chính mình vì đã không từ bỏ. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và cô biết rằng mình xứng đáng với một khởi đầu mới, một tương lai mà ở đó, cô là người chủ động nắm giữ hạnh phúc của chính mình. Nụ cười an nhiên, tự tại nở trên môi `Người vợ`, một nụ cười của sự giải thoát và hy vọng.