“Mẹ đơ/n th/ân bị co/i thư//ờng vì dắt con trai đi phỏng vấn, 5 phút sau cậu bé có hành động c//ứu cả tập đoàn khiến cả công ty phải c/úi đ/ầu xi/n l/ỗi
Sáng hôm ấy, bầu trời xám xịt như phản chiếu tâm trạng của chị Hồng – một người mẹ đơn thân gần 30 tuổi, gương mặt thanh tú nhưng ánh mắt lại ánh lên sự mỏi mệt sau nhiều năm gồng gánh nuôi con nhỏ một mình. Chị bước vào sảnh tòa nhà lớn của một tập đoàn công nghệ danh tiếng, tay dắt theo cậu con trai nhỏ tên Bi, mới 8 tuổi.
Chị không tìm được ai trông con vì bà ngoại đột ngột nhập viện. Đắn đo mãi, chị đành đưa Bi đi cùng, dặn con ngồi ngoan ở phòng chờ. Chị mặc bộ đồ công sở đã cũ nhưng phẳng phiu, hồ sơ kẹp chặt trong tay, lòng đầy hy vọng. Sau bao năm làm tự do, nay chị quyết định xin vào làm chính thức để có sự ổn định lo cho con.
Tuy nhiên, ngay khi vừa bước vào thang máy cùng con, một cô nhân viên trẻ nhìn chị từ đầu đến chân rồi nhíu mày nói nhỏ với đồng nghiệp:
– Dắt con đi phỏng vấn? Cũng đủ hiểu chuyên nghiệp đến mức nào rồi.
Chị Hồng nghe rõ từng lời nhưng cố nén lòng, chỉ mỉm cười nhẹ với Bi rồi bước vào phòng chờ.
Cuộc phỏng vấn bắt đầu. Hội đồng tuyển dụng gồm ba người, gương mặt ai cũng nghiêm nghị. Một người đàn ông lớn tuổi nhìn chị hỏi:
– Cô có biết chúng tôi là công ty công nghệ hàng đầu không? Việc cô mang con theo có khiến cô phân tâm khi làm việc không?
Chị Hồng vẫn giữ bình tĩnh, trả lời:
– Tôi biết trách nhiệm khi đi làm là thế nào. Nhưng hôm nay là tình huống bất khả kháng. Dù làm mẹ đ/ơn thân, tôi chưa từng để con ảnh hưởng đến công việc. Ngược lại, chính con là động lực để tôi cố gắng không ngừng.
Phía bên kia, một nữ trưởng phòng nhân sự chau mày:
– Nếu trường hợp kh/ẩn cấ/p mà cũng không sắp xếp được người trông con, liệu cô có đảm bảo không bị sao lãng khi đang chạy dự án gấp?
Chị Hồng nuốt khan, không thể phản bác nhiều. Chị hiểu, cơ hội đang trôi tuột khỏi tay vì ánh nhìn định kiến.
Bất ngờ, từ phòng chờ bên ngoài, tiếng chuông b/áo đ/ộng vang
lên.
“”ALERT! ALERT!””
…”
“””ALERT! ALERT!””
Tiếng chuông báo động chói tai xé toang sự tĩnh lặng, át cả lời phỏng vấn còn đang dang dở. Ba thành viên hội đồng tuyển dụng giật mình thon thót. Nét mặt nghiêm nghị thường ngày lập tức biến sắc, chuyển sang kinh ngạc rồi hoảng hốt. Người đàn ông lớn tuổi, có lẽ là Giám đốc, tròn mắt nhìn quanh. Nữ trưởng phòng nhân sự ngồi cạnh trợn to hai mắt, bàn tay bất giác đưa lên che miệng.
Bên ngoài cánh cửa phòng phỏng vấn, một thứ âm thanh hỗn độn khác bắt đầu nổi lên. Tiếng bước chân chạy vội vã dồn dập trên hành lang. Tiếng la hét, tiếng gọi nhau í ới vang vọng khắp tòa nhà. Từ khung cửa sổ, chị Hồng thoáng thấy bóng người chạy tán loạn qua lại. Không khí căng thẳng bao trùm lấy căn phòng, nặng nề hơn cả lúc chị bị chất vấn về việc mang con theo.
Chị Hồng siết chặt tập hồ sơ trong tay, trái tim đập thình thịch. Ánh mắt chị lo lắng hướng về phía phòng chờ, nơi Bi đang ngồi một mình. Chị tự hỏi con có sợ hãi không khi nghe tiếng báo động và sự náo loạn này.
Trong phòng chờ, Bi giật mình ngẩng đầu dậy. Cậu bé nhìn quanh quất, vẻ mặt bối rối. Tiếng chuông báo động quá lớn, và những âm thanh hoảng loạn bên ngoài khiến cậu bé sợ hãi co rúm người lại.
Quay trở lại phòng phỏng vấn, Nữ trưởng phòng nhân sự vội vã đứng bật dậy.
“”Có chuyện gì vậy?”” bà lắp bắp, giọng run run.
Người đàn ông lớn tuổi cau mày, cố giữ bình tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ sự bất an. Ông nhìn ra ngoài cửa, nơi tiếng động ngày càng lớn hơn, vọng vào cả những tiếng đổ vỡ lanh canh đâu đó.
“”Để tôi ra xem sao,”” một thành viên khác trong hội đồng nói, vẻ mặt căng thẳng tột độ. Anh ta nhanh chóng bước ra khỏi phòng.
Chị Hồng vẫn ngồi im, lòng như lửa đốt. Cả tòa nhà rung chuyển bởi sự hoảng loạn. Cô nhân viên trẻ và đồng nghiệp của cô ấy, cùng hàng trăm nhân viên khác, giờ đây chỉ còn là những chấm nhỏ đang chạy trốn khỏi điều gì đó vô hình nhưng đầy đe dọa. Tiếng “”ALERT! ALERT!”” vẫn gào thét không ngừng, tạo nên một bức tranh hỗn loạn chưa từng có trong tập đoàn công nghệ tưởng chừng an toàn này.”
“Tiếng chuông báo động “”ALERT! ALERT!”” vẫn đinh tai nhức óc. Tiếng hỗn loạn bên ngoài càng lúc càng gần. Cánh cửa phòng phỏng vấn bật mở đột ngột. Không phải thành viên hội đồng vừa ra ngoài, mà là một nhân viên trẻ tuổi, mặc đồng phục công ty, với khuôn mặt tái mét, mồ hôi nhễ nhại. Anh ta thở dốc, đứng sững lại ở cửa, mắt nhìn thẳng vào ba người trong phòng, giọng lắp bắp không ra hơi.
“”Thưa… thưa các sếp…”” Anh ta khó khăn nuốt nước bọt, tay bám chặt vào khung cửa.
Người đàn ông lớn tuổi và Nữ trưởng phòng nhân sự cùng lúc quay phắt lại nhìn anh ta, ánh mắt đầy căng thẳng và chờ đợi.
“”Có chuyện gì?! Nói nhanh!”” Nữ trưởng phòng nhân sự gắt lên, giọng run run.
Nhân viên IT trẻ tuổi lắp bắp từng chữ, tiếng anh ta bị át đi một phần bởi tiếng chuông báo động nhưng đủ để khiến cả phòng chết lặng.
“”Hệ… hệ thống máy chủ chính… bị tấn công ransomware!””
Sắc mặt của cả Người đàn ông lớn tuổi và Nữ trưởng phòng nhân sự lập tức biến thành trắng bệch. Mắt họ trợn to.
“”Cái gì?!”” Người đàn ông lớn tuổi bật dậy khỏi ghế, đẩy đổ cả chiếc ghế ra sau.
“”Dữ… dữ liệu đang bị mã hóa… với tốc độ chóng mặt!”” Nhân viên IT trẻ tuổi tiếp tục báo cáo, giọng như muốn khóc. “”Website… website và toàn bộ dịch vụ… đã sập!””
Cả căn phòng như nổ tung. Tiếng chuông báo động vẫn réo rắt như một lời nguyền. Viễn cảnh tồi tệ nhất hiện ra: toàn bộ hoạt động của tập đoàn công nghệ hàng đầu bị tê liệt, dữ liệu khách hàng, dữ liệu nội bộ, mọi thứ… đều có nguy cơ biến mất hoặc bị kẻ tấn công khống chế. Sự hoảng loạn lan tỏa từ bên ngoài hành lang ùa thẳng vào căn phòng vốn đang diễn ra một cuộc phỏng vấn xin việc bình thường. Chị Hồng ngồi im tại chỗ, cơ thể cứng đờ. Sóng gió cuộc đời chưa bao giờ dừng lại, và giờ đây, nó còn kéo cả chị vào một cơn bão lớn hơn nhiều, tại ngay chính nơi chị đang hy vọng tìm kiếm một bến đỗ.”
“Người đàn ông lớn tuổi ôm chặt lấy đầu, các ngón tay bấu vào tóc, giọng run rẩy đến thảm hại. Khuôn mặt ông ta tái nhợt như không còn giọt máu.
“”Không thể nào! Không thể nào!”” Ông ta lặp lại, gần như là một tiếng rên. “”Toàn bộ tài sản số của công ty! Toàn bộ công sức…!””
Ông ta đột ngột ngẩng phắt lên, mắt long sòng sọc nhìn nhân viên IT trẻ tuổi đang đứng như trời trồng ở cửa.
“”Còn đứng đó làm gì?! Gọi hết kỹ sư giỏi nhất đến ngay! Lập tức! Phải làm gì đó đi chứ!””
Nữ trưởng phòng nhân sự cũng hoàn hồn, bà ta lao đến bên cạnh Người đàn ông lớn tuổi, giọng khẩn trương không kém.
“”Sếp… bình tĩnh đã! Để em liên lạc ngay! Còn Bi…? Con chị Hồng…””
Người đàn ông lớn tuổi không nghe lọt bất cứ điều gì. Ông ta bắt đầu đi đi lại lại trong căn phòng vốn không lớn, mỗi bước chân như muốn giẫm nát sàn nhà. Ông ta ôm đầu, cắn chặt môi, ánh mắt đầy sự bất lực và sợ hãi tột cùng. Hình ảnh một vị Giám đốc quyền lực thường ngày đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một người đàn ông già nua, yếu đuối đang run rẩy trước thảm họa.
“”Mất hết… mất hết rồi sao? Không… không thể như thế được…”” Ông ta lẩm bẩm, giọng lạc đi.
Nhân viên IT trẻ tuổi vội vã gật đầu, quay người chạy đi gọi đội ngũ kỹ thuật. Tiếng chuông báo động vẫn réo rắt, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về sự sụp đổ đang diễn ra.
Chị Hồng vẫn ngồi bất động trên ghế. Mọi âm thanh, mọi hình ảnh lúc này đều trở nên méo mó, xa lạ. Chỉ vài phút trước, chị còn đang cố gắng hết sức để có được công việc này, để thay đổi số phận. Còn giờ đây, chị lại đang chứng kiến sự sụp đổ của cả một tập đoàn. Cơ thể chị căng cứng, đầu óc trống rỗng, chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo đang lan tỏa trong căn phòng. Cánh cửa số phận một lần nữa đóng sập lại trước mắt chị, nhưng lần này, lý do không phải là sự kém cỏi của chị, mà là một biến cố kinh hoàng nằm ngoài sức tưởng tượng.”
“Vài phút sau, cánh cửa phòng phỏng vấn bật mở. Năm người đàn ông, trông có vẻ là những kỹ sư hàng đầu của tập đoàn, vội vã bước vào. Khuôn mặt họ lộ rõ sự bối rối và căng thẳng khi nghe tiếng chuông báo động đinh tai nhức óc và nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trong phòng. Nhân viên IT trẻ tuổi chỉ tay về phía màn hình máy tính đang hiển thị những dòng mã khó hiểu và liên tục thay đổi.
“”Tình hình thế nào rồi?!”” Người đàn ông lớn tuổi lao đến, giọng gằn lên đầy hy vọng cuối cùng.
Những kỹ sư lập tức ngồi sụp xuống trước các máy tính. Họ gõ phím điên cuồng, ánh mắt dán chặt vào màn hình, cố gắng truy cập, phân tích, tìm kiếm bất kỳ sơ hở nào. Tiếng lách cách của bàn phím hòa lẫn với tiếng báo động tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng. Thời gian trôi qua từng giây, từng phút, nhưng không có chút tiến triển nào. Vẻ căng thẳng trên khuôn mặt họ dần chuyển thành sự tuyệt vọng.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, một kỹ sư trẻ tuổi hơn buông tay khỏi bàn phím, thở dốc. Anh ta quay sang nhìn Người đàn ông lớn tuổi, ánh mắt tràn đầy sự bất lực.
“”Thưa sếp… chúng tôi…”” Anh ta lắp bắp.
Người đàn ông lớn tuổi siết chặt tay, gằn giọng: “”Sao?! Nói mau!””
Một kỹ sư khác, người có vẻ ngoài từng trải nhất, lắc đầu quầy quậy. Giọng ông ta khàn đặc và thất thần.
“”Chúng tôi không thể phá được lớp mã hóa này ạ! Nó quá tinh vi! Nó không giống bất cứ loại mã hóa nào chúng tôi từng thấy! Nó tự động thay đổi cấu trúc liên tục, như có sự sống vậy!””
Ông ta chỉ vào màn hình. “”Chúng tôi thử mọi biện pháp, mọi công cụ tối tân nhất, nhưng hoàn toàn vô ích! Nó chặn tất cả! Chúng ta… chúng ta không thể vào được!””
Cả nhóm kỹ sư đều gật đầu xác nhận, vẻ mặt tái nhợt. Họ đã dốc hết sức nhưng chỉ nhận lại sự thất bại.
Lời nói của họ như một nhát dao đâm thẳng vào tim Người đàn ông lớn tuổi. Ông ta lảo đảo lùi lại, suýt ngã. Hy vọng cuối cùng vừa nhen nhóm đã vụt tắt.
“”Không thể nào…”” Ông ta thì thào, hai tay run rẩy bưng lấy mặt. “”Các anh… các anh nói thật sao? Không còn cách nào khác sao?””
“”Chúng tôi e là… đúng vậy ạ.”” Kỹ sư già giọng đầy chua xót. “”Lớp mã hóa này… nó vượt quá khả năng của chúng tôi. Có lẽ… có lẽ phải cần đến…””
Ông ta ngập ngừng, không dám nói ra từ đó. Toàn bộ căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng chuông báo động vẫn réo rắt, như tiếng khóc than cho sự sụp đổ. Chị Hồng vẫn ngồi đó, chứng kiến tất cả. Cảm giác lạnh lẽo càng lúc càng rõ ràng, bủa vây lấy chị.”
“Tiếng chuông báo động “”ALERT! ALERT!”” vẫn đinh tai nhức óc, vọng đến khắp các hành lang. Trong góc phòng chờ rộng lớn, nơi lúc nãy còn lộn xộn người qua lại, giờ đây chỉ còn một vài nhân viên hoảng loạn, tiếng bước chân vội vã và Bi. Cậu bé 8 tuổi ngồi co ro trên một chiếc ghế, đôi chân đung đưa nhẹ nhàng. Ánh mắt cậu dán chặt vào màn hình lớn đặt trên tường, nơi thường chiếu quảng cáo hoặc thông tin công ty, nhưng giờ đây lại tràn ngập những dòng chữ đỏ, xanh, những biểu đồ nhảy múa hỗn loạn và liên tục các thông báo lỗi mạng khủng khiếp.
“”ACCESS DENIED!,”” “”SYSTEM BREACH DETECTED!,”” “”ENCRYPTION LAYER UNBROKEN!”” Những dòng thông báo nhấp nháy nhanh đến chóng mặt. Bi không hiểu hết nghĩa của chúng, nhưng cậu cảm nhận được sự bất thường, sự nguy hiểm tiềm ẩn qua màu sắc cảnh báo và tốc độ thay đổi của dữ liệu trên màn hình. Tiếng báo động dồn dập như muốn xé toạc không khí, nhưng cậu bé không hề tỏ ra sợ hãi hay bồn chồn như những người lớn đang chạy đi chạy lại bên ngoài.
Khuôn mặt non nớt của Bi hoàn toàn bình thản. Cậu chỉ im lặng quan sát. Đôi mắt mở to, theo dõi từng dòng mã lỗi cuộn xuống, từng biểu đồ tăng vọt bất thường. Cậu ghi nhớ những hình ảnh đó một cách vô thức, như một người đang xem một bộ phim khoa học viễn tưởng, nhưng với sự tập trung cao độ của một đứa trẻ tò mò. Xung quanh, sự hỗn loạn của người lớn vẫn tiếp diễn, nhưng dường như nó không chạm tới được thế giới nhỏ bé, yên tĩnh của Bi trong góc phòng chờ này. Cậu bé chỉ ngồi đó, một nhân chứng lặng lẽ trước cơn bão dữ liệu đang càn quét tập đoàn công nghệ hàng đầu.”
“Bi vẫn dán mắt vào màn hình lớn. Hàng loạt thông báo lỗi màu đỏ nhấp nháy liên tục, những dòng mã phức tạp chạy cuồn cuộn xuống. Tiếng báo động chói tai vẫn không ngừng vang vọng. Cậu bé im lặng, đôi mắt mở to quan sát những hình ảnh hỗn loạn đó. Bỗng, một tia sáng lóe lên trong đầu Bi. Cậu bé khẽ reo lên một tiếng đủ nghe trong không khí đầy tiếng ồn.
“”À! Cái này giống cái…””
Khuôn mặt Bi chợt lộ vẻ chắc chắn. Cậu bé nhận ra mẫu tấn công phức tạp này, cái cách dữ liệu bị mã hóa và các cổng bị khóa chặt… nó rất quen thuộc. Như thể cậu đã từng thấy nó ở đâu đó rồi. Chị Hồng, khuôn mặt lo lắng, vừa bước nhanh về phía Bi giữa đám đông hoảng loạn, thấy con ngồi đó vẫn bình tĩnh. Chị định cúi xuống ôm lấy con, nhưng Bi đã nhanh hơn.
Bi kéo nhẹ tay áo Chị Hồng, ánh mắt không rời màn hình. Cậu bé chỉ ngón tay trỏ nhỏ xíu vào mớ hỗn độn kỹ thuật số đang nhảy múa trên đó.
“”Mẹ ơi,”” Bi nói, giọng chắc nịch, không còn vẻ ngây thơ thường ngày mà thay bằng sự tự tin đến lạ, “”hình như con biết cái này là gì và cách sửa rồi ạ!”””
“Chị Hồng vẫn còn sững sờ trước lời nói đầy tự tin của con trai. Ánh mắt chị di chuyển từ khuôn mặt nghiêm túc khác thường của Bi sang màn hình lớn đang nhấp nháy điên cuồng, rồi lại nhìn về phía nhóm người đang hoang mang. Mấy người kỹ sư vẫn đang túm tụm trước các máy tính, khuôn mặt căng thẳng tột độ. Hội đồng tuyển dụng ngồi ở bàn, nét mặt từ lo lắng đã chuyển sang thất thần, bất lực.
Đúng lúc đó, Bi buông tay áo mẹ ra. Cậu bé, trong bộ quần áo đơn giản, bước ra khỏi vòng tay của mẹ. Bước chân nhỏ xíu, nhưng cử chỉ lại dứt khoát đến không ngờ. Cậu bé đi thẳng về phía khu vực làm việc của các kỹ sư, nơi cũng gần với bàn của Hội đồng tuyển dụng.
“”Các cô chú ơi,”” Bi cất tiếng. Giọng nói của cậu bé, dù còn non nớt, lại vang lên rõ mồn một trong không khí hỗn loạn, át cả tiếng báo động vẫn đang réo rắt. Tất cả ánh mắt, từ các kỹ sư đang vò đầu bứt tai đến Hội đồng tuyển dụng đang chết lặng, đều đổ dồn về phía cậu bé 8 tuổi.
Bi ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào nhóm người lớn. Khuôn mặt cậu bé không hề sợ sệt hay ngại ngùng, chỉ có sự tập trung và một tia tự tin khó tả. Cậu bé lặp lại lời nói của mình, rõ ràng và rành mạch hơn.
“”Các cô chú ơi… cháu nghĩ cháu có thể giúp được ạ.””
Cả căn phòng im bặt trong giây lát, chỉ còn tiếng “”ALERT! ALERT!”” vọng lại. Ai cũng ngỡ ngàng. Giữa cơn khủng hoảng của cả một tập đoàn công nghệ hàng đầu, một cậu bé con 8 tuổi lại bước ra và nói có thể giúp?
Người đàn ông lớn tuổi trong Hội đồng tuyển dụng nheo mắt nhìn Bi, vẻ mặt không thể tin nổi. Nữ trưởng phòng nhân sự há hốc mồm. Cô nhân viên trẻ và đồng nghiệp của cô ta, vốn đang cố gắng nép vào một góc, cũng không khỏi trố mắt nhìn cảnh tượng trước mắt. Chị Hồng đứng nép lại phía sau, tay run run đặt lên ngực, không ngờ con trai mình lại làm thế.
Bi vẫn đứng đó, kiên nhẫn chờ đợi phản ứng.
“”Cháu nghĩ,”” Bi nói tiếp, giọng vẫn đều đều, “”cháu biết loại virus này là gì rồi ạ. Và… cháu nghĩ cháu biết cách diệt nó.””
Lời nói của Bi như một quả bom nhỏ thả vào căn phòng đang căng như dây đàn. Mọi người đồng loạt quay sang nhìn nhau, ánh mắt đầy khó hiểu, nghi ngờ… và cả sự sững sờ tột độ. Một cậu bé 8 tuổi nói biết về một loại virus máy tính phức tạp và cách diệt nó? Điều này… thật không thể tin nổi.”
“Giữa sự sững sờ bao trùm, Nữ trưởng phòng nhân sự bất ngờ phá ra tiếng cười lớn. Tiếng cười sắc lẻm, đầy vẻ mỉa mai và khó chịu. Cô ta ngả người ra sau ghế, nhìn Bi với ánh mắt như nhìn một vật thể lạ, miệng nở nụ cười khinh miệt.
“”Ồ là la,”” cô ta thốt lên, giọng đầy chế giễu. “”Một đứa trẻ ranh 8 tuổi… mà đòi cứu cả một tập đoàn công nghệ hàng đầu Việt Nam đang đứng trên bờ vực sụp đổ sao?””
Cô ta dừng lại, lắc đầu kịch liệt, nụ cười chế giễu càng đậm nét.
“”Nực cười quá đi mất!”” Nữ trưởng phòng nhân sự nói tiếp, gần như hét lên trong tiếng báo động vẫn không ngừng. “”Cháu biết virus là gì á? Cháu biết cách diệt nó á?”” Cô ta vẫy tay, như xua đuổi một con ruồi. “”Thôi thôi cháu ơi, ngồi yên đi. Cháu đang ở đâu thì cứ ngồi yên ở đấy. Người lớn đang làm việc. Đây không phải chỗ cho trẻ con đùa nghịch.””
Vẻ mặt của cô ta, từ khó chịu ban đầu, giờ chuyển hẳn sang sự coi thường rõ rệt. Ánh mắt đó không giấu giếm sự khinh bỉ hướng về phía Bi, và cả về phía Chị Hồng đang đứng lặng lẽ phía sau.
Không chỉ Nữ trưởng phòng nhân sự, vài người khác trong Hội đồng tuyển dụng cũng lộ rõ vẻ hoài nghi và bất mãn. Người đàn ông lớn tuổi nhíu mày chặt hơn, ánh mắt nhìn Bi như đang cân nhắc điều gì đó vô cùng vô lý. Một người khác thì chỉ đơn giản là quay đi, hiển nhiên không muốn lãng phí thêm giây phút nào cho lời nói của một đứa trẻ.
Ngay cả những người kỹ sư đang rối bời cũng thoáng ngoảnh lại nhìn Bi với vẻ mặt không tin nổi, rồi lại nhanh chóng quay về với màn hình máy tính đang gặp sự cố, như thể chuyện cậu bé vừa nói chỉ là một trò đùa giữa lúc nước sôi lửa bỏng.
Cô nhân viên trẻ và đồng nghiệp của cô ta, vẫn đang nép mình ở góc, nhìn Bi với đôi mắt trố ra. Ban đầu là ngạc nhiên, rồi ngay lập tức chuyển sang thái độ khinh thường giống như sếp của mình. Một người thì thầm đủ nhỏ để người bên cạnh nghe thấy: “”Thấy chưa? Mẹ nào con nấy… Đúng là không biết lượng sức mình.””
Bi vẫn đứng đó, khuôn mặt không hề tỏ ra sợ hãi hay bị tổn thương trước những lời chế giễu. Ánh mắt cậu bé vẫn bình tĩnh, nhìn thẳng vào Nữ trưởng phòng nhân sự, bất chấp những lời nói đầy khinh miệt vừa phun ra từ miệng cô ta. Cậu bé không lùi bước.”
“Tiếng chuông báo động “”ALERT! ALERT!”” vẫn rền vang, xé toạc không khí trong phòng phỏng vấn. Sự hỗn loạn và tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt của các kỹ sư, họ vẫn đang vật lộn vô vọng với màn hình máy tính. Nữ trưởng phòng nhân sự vẫn còn đang trong cơn cười chế giễu, còn Hội đồng tuyển dụng thì lộ rõ vẻ khó chịu và hoài nghi.
Nhưng Giám đốc thì khác. Khuôn mặt ông giờ đây là sự pha trộn giữa tuyệt vọng và sự bất lực tột cùng. Ông nhìn những người kỹ sư, nhìn những biểu đồ báo lỗi nhảy múa trên màn hình, nhìn đồng hồ đếm ngược… Ông biết, thời gian không còn nhiều. Cửa nào cũng đã thử, mọi phương án đều đã cạn kiệt. Ông quay lại nhìn Bi, cậu bé 8 tuổi đang đứng đó, bình tĩnh đến lạ thường giữa tâm bão. Ánh mắt ông, đầy mệt mỏi và tuyệt vọng, bỗng lóe lên một tia hy vọng mong manh, dù nó phi lý đến đâu.
Ông nuốt nước bọt, giọng nói khàn đặc vì căng thẳng, gần như thì thầm giữa tiếng ồn ào: “”Cháu… cháu nói thật sao?””
Nụ cười trên môi Nữ trưởng phòng nhân sự tắt ngúm. Bà ta cau mày nhìn Giám đốc đầy khó hiểu.
Giám đốc tiếp tục, ánh mắt không rời Bi, như đang níu kéo lấy một cọng rơm cuối cùng giữa dòng nước xiết. “”Cháu biết cách ư?””
Bi gật đầu nhẹ nhàng, ánh mắt vẫn kiên định.
Giám đốc nhắm chặt mắt một giây, như đang đưa ra một quyết định đau đớn và liều lĩnh nhất trong sự nghiệp. Ông biết, đây là một canh bạc điên rồ, nhưng trong giây phút cùng quẫn này, ông không còn lựa chọn nào khác. Sự sống còn của cả tập đoàn đang treo lơ lửng.
Ông mở mắt, nhìn về phía cửa phòng chờ, giọng nói vang lên dứt khoát hơn, át cả tiếng báo động, nhưng vẫn lộ rõ sự tuyệt vọng. “”Thôi được rồi!””
Cả phòng im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Giám đốc. Nữ trưởng phòng nhân sự há hốc mồm, vẻ mặt không tin nổi. Người đàn ông lớn tuổi trong hội đồng trố mắt nhìn ông, như thể ông vừa phát điên. Cô nhân viên trẻ và đồng nghiệp đứng nép mình ở góc cũng tròn mắt kinh ngạc.
Giám đốc không để ý đến phản ứng của họ. Ông chỉ nhìn về phía cửa và ra lệnh, giọng nói mang theo chút gấp gáp và run rẩy. “”Đưa thằng bé vào đây mau!””
Ông quay sang nhìn Bi một lần nữa, ánh mắt đầy sự trông cậy và liều lĩnh. “”Để cháu thử xem sao!””
Chị Hồng đứng phía sau Bi, khuôn mặt căng thẳng nhưng trong ánh mắt hiện lên tia tin tưởng tuyệt đối vào con trai mình. Bà ngoại đang nằm viện, khoản nợ khổng lồ và cánh cửa việc làm duy nhất này… Tất cả phụ thuộc vào giây phút này.”
“Một kỹ sư trẻ, vẻ mặt vẫn còn bàng hoàng và hoài nghi, bước tới gần Bi theo lệnh của Giám đốc. Anh ta cúi xuống, ngập ngừng một giây rồi vòng tay bế Bi lên. Đôi chân nhỏ xíu của cậu bé lủng lẳng trong không trung, không chạm tới sàn nhà lạnh lẽo. Kỹ sư cẩn thận đặt Bi ngồi ngay ngắn trước màn hình máy tính chính đang nhấp nháy điên cuồng những dòng mã lỗi và biểu đồ đỏ rực. Chiếc ghế quá khổ so với vóc dáng cậu bé.
Nhưng ngay khi được đặt ngồi, đôi tay nhỏ nhắn của Bi lập tức đặt lên bàn phím. Những ngón tay gầy gò, non nớt lướt nhẹ trên các phím bấm một cách thuần thục đến kinh ngạc, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài trẻ con của cậu. Ánh mắt Bi dán chặt vào màn hình, vẻ mặt tập trung cao độ, như thể toàn bộ thế giới thu lại chỉ còn là những dòng code hỗn loạn trước mắt.
Phía sau Bi, Chị Hồng đứng đó, lòng như lửa đốt. Từng cử chỉ của con trai đều khiến tim chị thắt lại vì lo lắng. Liệu con có làm được không? Đây là cơ hội duy nhất. Ánh mắt chị dõi theo từng động tác của Bi, vừa run rẩy sợ hãi, lại vừa ánh lên niềm tin tuyệt đối vào đứa con bé bỏng. Chị biết, Bi không phải là một cậu bé bình thường.
Trong phòng, không khí căng như dây đàn. Nữ trưởng phòng nhân sự đứng chết trân, vẻ mặt từ chế giễu chuyển sang sốc nặng, rồi đến bực bội và khó chịu. Người đàn ông lớn tuổi trong hội đồng phỏng vấn thì nheo mắt nhìn Bi, ánh mắt đầy dò xét và không thể tin nổi. Cô nhân viên trẻ và đồng nghiệp vẫn thì thầm to nhỏ ở góc phòng, vẻ mặt đầy hiếu kỳ và ngạc nhiên tột độ. Tiếng chuông báo động “”ALERT! ALERT!”” vẫn không ngừng gào thét, như tiếng đếm ngược của định mệnh. Tất cả mọi người đều nín thở, chờ đợi xem “”phép lạ”” có thực sự xảy ra dưới đôi tay nhỏ bé của cậu bé 8 tuổi này không.”
“Tiếng chuông báo động “”ALERT! ALERT!”” vẫn gào thét khắp phòng, át cả những âm thanh khác. Ba thành viên hội đồng tuyển dụng, bao gồm Người đàn ông lớn tuổi và Nữ trưởng phòng nhân sự, nhìn nhau bàng hoàng. Chị Hồng nín thở, mắt dán chặt vào lưng đứa con trai bé bỏng đang ngồi trước màn hình máy tính, những ngón tay non nớt thoăn thoắt lướt trên bàn phím.
Bi không hề tỏ ra sợ hãi trước tiếng động inh ỏi hay những ánh mắt đổ dồn về phía mình. Thằng bé nghiêng đầu, vẻ mặt tập trung cao độ. Lát sau, Bi bắt đầu nói, giọng nói còn non nớt của một đứa trẻ 8 tuổi nhưng lại rành mạch và chắc chắn đến bất ngờ giữa lúc hỗn loạn.
“”Đây là virus ‘Darkbyte’,”” Bi giải thích, mắt không rời màn hình. “”Nó dùng thuật toán mã hóa kép và ẩn mình rất sâu trong các tiến trình hệ thống.””
Chị Hồng hơi há hốc miệng, không hiểu con mình đang nói gì nhưng cảm nhận được sự tự tin trong giọng nó. Hội đồng tuyển dụng cũng ngơ ngác. Nữ trưởng phòng nhân sự cau mày, rõ ràng không tin vào tai mình.
“”Bố cháu từng dạy cháu về loại này,”” Bi tiếp tục, như thể đang giảng bài chứ không phải trong tình huống khẩn cấp. “”Và máy tính cũ của bố cũng từng bị dính, cháu đã phải dành cả tuần để mày mò diệt nó.””
Thằng bé dứt lời, tay vẫn không ngừng thao tác. Trên màn hình, những dòng code lạ lẫm liên tục chạy qua. Không ai trong phòng, kể cả những người có kinh nghiệm về công nghệ, có thể hiểu nổi một đứa trẻ 8 tuổi lại có thể làm được điều này, hay ít nhất là nói được những từ ngữ như vậy. Ánh mắt kinh ngạc, từ ngơ ngác chuyển dần sang tò mò, thậm chí là kính nể, bắt đầu xuất hiện trên khuôn mặt của Người đàn ông lớn tuổi trong hội đồng. Chị Hồng nhìn con trai mình, một cảm xúc phức tạp trào dâng trong lòng: lo lắng, bất ngờ và một chút tự hào khó tả.”
“Ngón tay non nớt của Bi lướt nhanh trên bàn phím, ánh mắt thằng bé vẫn dán chặt vào màn hình sáng rực. Tiếng báo động “”ALERT! ALERT!”” vẫn đinh tai nhức óc, nhưng dường như không làm cậu bé xao nhãng. Thằng bé gõ những ký tự cuối cùng của dòng lệnh phức tạp, như một nghệ sĩ đang hoàn thành bức tranh cuối cùng. Chị Hồng đứng phía sau, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, nín thở nhìn con. Ba thành viên Hội đồng tuyển dụng, bao gồm Người đàn ông lớn tuổi và Nữ trưởng phòng nhân sự, không còn vẻ ngơ ngác ban đầu, thay vào đó là sự căng thẳng và dõi theo từng động tác của Bi với một sự chờ đợi khó tả. Cả căn phòng như chững lại, tất cả ánh mắt đổ dồn về phía màn hình và bàn tay nhỏ bé ấy. Bi hơi nghiêng đầu, kiểm tra lại dòng lệnh một lần cuối. Rồi, không chút do dự, cậu bé nhấn phím Enter.
Ngay lập tức, màn hình máy tính như phát điên. Những dòng mã, ký tự, và đồ thị lạ lẫm vụt chạy qua với tốc độ chóng mặt, nhấp nháy dữ dội. Tiếng báo động chói tai bỗng dưng như bị ai đó bóp nghẹt, nhỏ dần, nhỏ dần rồi… tắt hẳn. Căn phòng bỗng chìm vào một sự im lặng đột ngột và tuyệt đối. Chỉ còn tiếng điều hòa khe khẽ và nhịp thở dồn dập của những người đang có mặt. Không gian im phăng phắc, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn chỉ vài giây trước. Tất cả mọi người vẫn giữ nguyên tư thế, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình đã ngưng chạy code, hoặc nhìn vào Bi, hoặc nhìn vào nhau, khuôn mặt tràn ngập sự kinh ngạc và hoài nghi. Chị Hồng run rẩy, không biết chuyện gì vừa xảy ra.”
“Không gian im lặng đến nghẹt thở chỉ kéo dài trong vài khoảnh khắc. Bỗng, từ phía cửa phòng phỏng vấn, một người đàn ông trong bộ đồ công sở chạy xộc vào, gương mặt vừa hốt hoảng vừa không tin nổi. Theo sau anh ta là vài người khác, vẻ mặt căng thẳng tột độ. Họ không để ý đến Chị Hồng, Bi hay Hội đồng tuyển dụng đang đứng như trời trồng. Một người, trông có vẻ là kỹ sư, mắt dán vào chiếc máy tính bảng trên tay, lắp bắp:
“Thành công rồi! Không thể tin được!”
Tiếng anh ta vừa dứt, một giọng nói vang lên từ chiếc điện thoại đặt trên bàn của Người đàn ông lớn tuổi, giọng nói đầy kích động:
“Giám đốc! Là thật! Hệ thống đã được giải mã! Dữ liệu còn nguyên vẹn! Website đã hoạt động trở lại!”
Như một hiệu lệnh, tiếng reo hò, tiếng vỗ tay vang lên từ phía những người vừa chạy vào. “Yeahhh! Chúng ta làm được rồi!”, “Thật không thể tin được!”, “Ai đã làm vậy?” Những âm thanh vui mừng, nối tiếp bởi những tiếng thở phào nhẹ nhõm lan ra khắp căn phòng. Những người kỹ thuật ôm chầm lấy nhau, sự căng thẳng tích tụ suốt nhiều giờ phút chốc tan biến thành niềm hân hoan khổng lồ.
Chị Hồng vẫn đứng đó, run rẩy, nhìn Bi. Mắt chị nhòe đi, những giọt nước mắt không kìm được lăn dài trên má. Không phải nước mắt sợ hãi, mà là nước mắt của sự vỡ òa, của một phép màu. Bi vẫn nhìn màn hình, vẻ mặt bình thản như vừa giải xong một bài toán khó. Thằng bé quay sang nhìn mẹ, đôi mắt to tròn ngây thơ.
Hội đồng tuyển dụng vẫn chưa hoàn hồn. Người đàn ông lớn tuổi và Nữ trưởng phòng nhân sự nhìn chằm chằm vào Bi, rồi nhìn Chị Hồng, rồi lại nhìn nhau. Vẻ ngạc nhiên, khó hiểu ban đầu đã biến thành sự kinh ngạc tột độ, pha lẫn sự choáng váng và cả… sự xấu hổ thầm kín hiện rõ trên khuôn mặt họ. Mấy giây trước, họ còn nhìn đứa trẻ này như một vật cản không mong muốn, còn nhìn người mẹ này với ánh mắt đầy nghi ngại. Giờ đây, chính đứa trẻ ấy, bằng cách nào đó, đã cứu nguy cho cả một tập đoàn.
Người đàn ông lớn tuổi là người đầu tiên lấy lại được bình tĩnh, dù cơ thể ông vẫn còn run nhẹ. Ông nhìn Bi, nhìn Chị Hồng bằng một ánh mắt hoàn toàn khác, ánh mắt của sự kính nể và biết ơn. Ông hắng giọng, bước chậm rãi về phía hai mẹ con.”
“Ông hắng giọng, bước chậm rãi về phía hai mẹ con. Theo sau ông là Nữ trưởng phòng nhân sự, gương mặt tái mét, ánh mắt trốn tránh. Cách đó vài bước chân, Cô nhân viên trẻ đứng như trời trồng, sắc mặt trắng bệch, từng lời nói khinh miệt lúc sáng vọng lại như những nhát dao cứa vào chính cô ta. Như bị một lực vô hình thúc đẩy, hoặc có lẽ là bởi ánh mắt gay gắt từ Nữ trưởng phòng nhân sự, cô ta lảo đảo bước lại, nhập vào nhóm người đang tiến về phía Chị Hồng và Bi. Ba người họ dừng lại trước hai mẹ con, ba gương mặt giờ đây không còn chút kiêu ngạo hay định kiến nào, chỉ còn sự bối rối tột cùng và nỗi xấu hổ không thể che giấu.
Người đàn ông lớn tuổi, Giám đốc tập đoàn, là người lên tiếng trước. Ông cúi đầu, một cái cúi thật sâu trước một người mẹ đơn thân và đứa con trai 8 tuổi mà chỉ vài phút trước ông còn cho rằng không xứng đáng với cơ hội tại đây.
“”Chúng tôi… chúng tôi thành thật xin lỗi cô Hồng,”” giọng ông run run, xen lẫn sự nghẹn ngào. “”Vì sự thiển cận, định kiến của chúng tôi… suýt chút nữa đã khiến công ty sụp đổ.”” Ông ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Bi, đôi mắt đầy sự kính nể và biết ơn. “”Và cháu Bi… cháu là ân nhân của cả tập đoàn!””
Bên cạnh ông, Nữ trưởng phòng nhân sự cũng cúi đầu. Cô ta không dám nhìn thẳng vào mắt Chị Hồng, chỉ biết lắp bắp: “”Chúng tôi… chúng tôi xin lỗi cô Hồng… và cháu Bi…””
Cô nhân viên trẻ đứng im như pho tượng, toàn thân run rẩy. Cô ta không nói nên lời, chỉ biết đứng đó, đối diện với ánh mắt của Chị Hồng – ánh mắt không hề có sự oán giận hay hả hê, chỉ có sự tĩnh lặng sau cơn bão. Cái nhìn đó càng khiến cô ta cảm thấy tủi hổ và nhục nhã hơn bao giờ hết. Cô ta chỉ ước mình có thể tan biến vào không khí.
Chị Hồng vẫn đứng đó, vòng tay siết nhẹ lấy Bi. Nước mắt trên má chị vẫn chưa khô hẳn, nhưng đôi mắt chị đã dịu lại. Chị nhìn ba con người đang đứng cúi đầu trước mặt mình, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp – không phải là sự đắc thắng, mà là sự nhẹ nhõm, và cả chút xót xa cho sự sai lầm của họ. Bi vẫn nhìn màn hình máy tính bảng đang tắt ngóm, rồi nhìn lên ba người kia, vẻ mặt ngây thơ, không hiểu hết được ý nghĩa của những lời vừa rồi.
Những tiếng reo hò từ nhóm kỹ sư phía sau đã nhỏ dần. Cả căn phòng giờ đây dường như chỉ còn tập trung vào khoảnh khắc đầy kịch tính và cảm xúc này. Những người còn lại trong Hội đồng tuyển dụng cũng tiến lại gần, vẻ mặt hối hận và kính phục. Không ai nói gì thêm, chỉ có sự im lặng nặng trĩu bao trùm, chứng kiến lời xin lỗi muộn màng nhưng chân thành từ những người từng nắm giữ quyền lực và sự định kiến. Giờ đây, quyền lực thuộc về một người mẹ đơn thân và đứa con trai phi thường của chị.”
“Giám đốc tập đoàn nhìn Chị Hồng, ánh mắt không còn sự ngạo mạn, thay vào đó là sự chân thành và đầy trân trọng. Ông hít một hơi sâu, cất giọng, giờ đây đã vững vàng hơn.
“”Cô Hồng,”” ông nói, giọng điệu trầm ấm, “”cuộc sống đôi khi đặt chúng ta vào những thử thách không lường trước, nhưng chính cách chúng ta đối mặt với chúng mới làm nên con người mình. Cô đã chứng minh được sự kiên cường, trí tuệ, và cả tầm nhìn xa trông rộng qua cách cô nuôi dạy và hỗ trợ cháu Bi.”” Ông liếc nhìn Bi đang ngẩng đầu nhìn ông với ánh mắt tò mò.
“”Chúng tôi nhận ra rằng, định kiến đã suýt khiến chúng tôi bỏ lỡ không chỉ một nhân viên tiềm năng, mà còn là một nguồn lực quý giá,”” Giám đốc tiếp tục. “”Vì vậy, chúng tôi không chỉ nhận cô vào làm việc như vị trí đã ứng tuyển ban đầu.””
Chị Hồng nín thở, tim đập nhanh trong lồng ngực. Bi vẫn ôm chặt lấy chân mẹ, cảm nhận được sự căng thẳng từ bàn tay chị. Nữ trưởng phòng nhân sự và Cô nhân viên trẻ im lặng đứng nép một bên, không dám ngẩng đầu lên.
Giám đốc mỉm cười nhẹ, một nụ cười thật tâm từ đáy lòng. “”Chúng tôi muốn đề xuất cô Hồng vào một vị trí quản lý cấp cao hơn, phù hợp với năng lực và tầm nhìn mà chúng tôi tin rằng cô sở hữu. Một vị trí đòi hỏi sự quyết đoán, khả năng xử lý vấn đề và quan trọng nhất, là sự thấu hiểu con người – những phẩm chất mà cô đã thể hiện rõ ràng ngày hôm nay.””
Lời nói của Giám đốc như một luồng điện chạy dọc sống lưng Chị Hồng. Từ một người mẹ đơn thân gần như tuyệt vọng vì cánh cửa bị đóng sầm, chị giờ đây được đề nghị một vị trí vượt xa mọi mong đợi. Nước mắt lại rưng rưng nơi khóe mắt chị, nhưng lần này là nước mắt của niềm hạnh phúc và sự giải tỏa.
“”Và về cháu Bi,”” Giám đốc nhìn sang cậu bé, “”cháu có một tài năng đặc biệt, một món quà mà không phải ai cũng có được. Chúng tôi rất muốn tài trợ toàn bộ chi phí để cháu được phát triển tài năng này một cách tốt nhất, tại bất kỳ trung tâm, trường học nào mà gia đình mong muốn. Đây là lời cảm ơn chân thành từ tập đoàn vì cháu đã giúp chúng tôi tránh khỏi một thảm họa, và cũng là sự đầu tư vào tương lai.””
Chị Hồng không kìm được nữa, dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Chị khụy nhẹ xuống, ôm chặt lấy Bi, vùi mặt vào mái tóc mềm của con trai. Niềm hạnh phúc và tự hào trào dâng khiến chị nghẹn ngào không nói nên lời. Bi cảm nhận được sự rung động từ mẹ, vòng tay nhỏ bé siết chặt đáp lại.
“”Mẹ ơi…”” Bi khẽ gọi, giọng ngây thơ.
Chị Hồng hít sâu, ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên sự biết ơn vô bờ bến. Chị nhìn Giám đốc, nhìn Nữ trưởng phòng nhân sự, và lướt qua Cô nhân viên trẻ đang đứng như trời trồng. Những người từng đại diện cho sự định kiến và khinh thường, giờ đây lại là người mở ra cánh cửa mới cho cuộc đời hai mẹ con chị.
“”Tôi… tôi… cảm ơn Giám đốc,”” Chị Hồng lắp bắp, giọng nói run run vì xúc động. “”Cảm ơn công ty…””
Giám đốc gật đầu. “”Không cần cảm ơn đâu cô Hồng. Chúng tôi mới là người cần cảm ơn cô và cháu Bi.””
Khoảnh khắc đó, giữa căn phòng từng chứng kiến sự căng thẳng tột độ, giờ đây tràn ngập một bầu không khí khác lạ – sự hối lỗi, sự biết ơn, và trên hết, là sự khởi đầu mới đầy hy vọng. Những người khác trong Hội đồng tuyển dụng cũng bước lại gần, trên mặt đều là vẻ kính phục và trân trọng dành cho hai mẹ con. Cô nhân viên trẻ vẫn đứng đó, cảm giác tủi hổ và hối hận cuộn trào trong lòng, nhận ra cái giá phải trả cho sự khinh suất và định kiến của mình là lớn đến nhường nào.
Cuộc đời, đôi khi chỉ cần một khoảnh khắc, một cơ hội, hoặc đơn giản là sự dũng cảm để bước qua định kiến, đã có thể thay đổi hoàn toàn. Chị Hồng và Bi, từ những con người nhỏ bé giữa dòng đời khắc nghiệt, giờ đây đứng vững, ngẩng cao đầu, sẵn sàng đón nhận tương lai tươi sáng phía trước, tương lai được xây đắp không chỉ bằng tài năng phi thường, mà còn bằng tình yêu thương và sự kiên cường không bao giờ gục ngã của một người mẹ.
Câu chuyện về Chị Hồng và Bi không chỉ dừng lại ở một cuộc phỏng vấn kỳ lạ, mà còn là minh chứng cho thấy giá trị thực sự của con người không nằm ở vẻ bề ngoài hay hoàn cảnh, mà ở trái tim, khối óc và nghị lực sống. Nó là lời nhắc nhở rằng, đừng bao giờ đánh giá thấp bất kỳ ai, bởi vì tiềm năng ẩn giấu bên trong mỗi người có thể vượt xa mọi sự tưởng tượng. Và quan trọng hơn hết, nó là lời khẳng định rằng, tình yêu thương của mẹ dành cho con cái có thể vượt qua mọi giông bão, trở thành sức mạnh vĩ đại nhất trên đời. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa sổ lớn của tòa nhà, chiếu rọi lên gương mặt Chị Hồng và Bi, như thắp sáng con đường mới họ sắp bước đi. Bình yên đã trở lại.”

