“Đám t/ang con gái 5 tuổi, chồng dắt tay nh/ân tì/nh bước vào, vợ không n//ổi gi//ận mà còn chúc mừng, và rồi…
C/on b/é nằm đó, trong chiếc qu//an tà/i nhỏ, như đang ngủ. Khuôn mặt nó an yên, không còn nước mắt hay s/ợ h/ãi. Mọi thứ lặng ngắt. Chị ngồi cạnh, tay đặt lên nắp qu/an t/ài. Ánh mắt chị trống rỗng.
Nhà ta/ng l/ễ đông người. Họ đến vì thư/ơng đứa nhỏ. Ít ai để tâm đến chị – người mẹ gầ/y g/ò, tóc rối, mắt đỏ quạnh. Tiếng xì xào vang khắp nơi, nhưng chị không nghe rõ. Tai chị ù đi. Trái tim chị chỉ còn lại khoảng trống l/ạnh buốt.
Rồi anh ta cũng xuất hiện.
Tiếng giày da vang lên. Nhưng hôm nay, bên cạnh tiếng giày ấy còn có tiếng guốc mảnh. Anh ta bước vào, tay nắm chặt tay một người đ/àn b/à trẻ. Cô ta mặc váy đen lụa mỏng, tóc uốn nhẹ, môi đỏ, ánh mắt kiêu hãnh. Cô ta nép sát anh ta, cầm tay anh ta không rời.
Mọi người ch/ết lặ/ng. Không ai ngờ anh ta dám đưa cô ta tới đây, ngay trong ta/ng l/ễ con gái ru/ột mình.
Chị đứng dậy. Từng người nín thở chờ đợi. Họ nghĩ chị sẽ lao tới, ch//ửi rủ///a, gi////ành giậ///t, đ///ánh đậ///p. Nhưng không.
Chị chỉ nhìn họ. Ánh mắt bình thản đến đá/ng s/ợ. Rồi chị gật đầu.
“Chúc mừng anh,” chị nói, giọng đều đều. “Cuối cùng anh cũng đưa được cô ấy ra ánh sáng.”
Anh ta khựng lại. Cô nh//ân tì//nh nhếch môi cười, siết tay anh ta chặt hơn.
Đúng lúc đó, bố mẹ anh ta tiến lên…”
“…Bố mẹ anh ta, ông bà nội của đứa bé, bước đến gần hơn. Ánh mắt họ vẫn còn đỏ hoe vì khóc thương cháu. Nhưng rồi, khi nhìn thấy anh ta, con trai họ, đang đứng đó, tay nắm chặt tay cô nhân tình trẻ đẹp, nụ cười nhếch mép trên môi cô ta vẫn chưa tan biến sau câu nói của chị, đôi mắt của ông bà lão đột ngột trợn trừng.
Họ chết sững tại chỗ. Tiếng xì xào trong nhà tang lễ càng lớn hơn, nhưng đối với ông bà, mọi âm thanh như ngừng lại. Họ nhìn chằm chằm vào cảnh tượng không thể tin nổi trước mắt.
Sự bàng hoàng chỉ kéo dài vài giây. Ngay lập tức, trên khuôn mặt nhăn nheo của ông bà, sự bàng hoàng nhanh chóng bị thay thế
bằng một cơn thịnh nộ khủng khiếp. Gân xanh nổi lên trên trán ông. Bà đưa tay lên che miệng, nhưng không phải vì ngạc nhiên nữa, mà là để nén lại tiếng gào giận dữ.
“Mày… mày dám?” Ông nghiến răng, giọng run lên vì căm phẫn. Ông không tin vào mắt mình. Thằng con trời đánh của ông đang làm gì thế này? Trước linh cữu của con gái nó? Mang theo người đàn bà lạ mặt này đến đây?
Bà lão nhìn cô nhân tình bằng ánh mắt sắc như dao găm. Rồi bà nhìn sang chị, người vợ tội nghiệp, vẫn đang đứng đó với ánh mắt trống rỗng đáng sợ. Bà lão đột nhiên cảm thấy một cơn đau quặn thắt trong lồng ngực, không chỉ vì mất cháu, mà còn vì nỗi nhục nhã và tức giận tột cùng trước hành động của con trai mình. Không nói một lời, bà lảo đảo bước lùi lại một bước, như thể cảnh tượng đó là một thứ gì đó bẩn thỉu không thể chạm vào.”
“Bà mẹ chồng, người vừa lảo đảo lùi lại, đột nhiên dừng phắt. Nỗi đau như đông cứng lại trên khuôn mặt, thay vào đó là một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ. Đôi mắt đỏ hoe vì khóc thương cháu giờ đây sắc lẹm, nhìn thẳng vào Cô nhân tình đang đứng bên cạnh con trai bà. Gân xanh trên trán ông bố chồng vẫn còn nổi rõ, ông nhìn vợ mình bằng ánh mắt khó hiểu.
Bà không nói một lời nào, chỉ hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng lên. Rồi, với một sự quyết đoán lạnh lùng, bà bước thẳng về phía cặp đôi. Mỗi bước chân của bà dường như giẫm nát sự yên tĩnh còn lại trong nhà tang lễ. Mọi ánh mắt đổ dồn vào bà.
Cô nhân tình cảm thấy sống lưng lạnh toát. Nụ cười trên môi cô ta cứng đờ. Cô ta chưa bao giờ thấy vẻ mặt này của bà ta. Vẫn là khuôn mặt phúc hậu thường ngày, nhưng giờ đây, nó như được đẽo gọt từ băng đá, lạnh lẽo và chết chóc.
Người chồng bỗng thấy sợ hãi tột độ. Anh ta biết mẹ mình. Anh ta biết cơn giận dữ sắp bùng nổ này còn khủng khiếp hơn bất kỳ lời mắng nhiếc nào. Anh ta vô thức siết chặt lấy tay Cô nhân tình, như một phản xạ tự vệ yếu ớt.
Bà mẹ chồng dừng lại ngay trước mặt Cô nhân tình. Bà cao hơn một chút so với cô ta, và cái nhìn từ trên cao xuống của bà đầy uy lực. Bà không nhìn con trai, mà chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt hoảng sợ của người phụ nữ trẻ.
“Mày…” Bà cất tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng lại mang một âm sắc lạnh lẽo, khiến người nghe rợn gai ốc. “Mày nghĩ mày là ai?””
““Mày nghĩ mày là ai?” Bà lặp lại, giọng nói nghe như đá mài vào nhau.
Cô nhân tình nuốt khan. Tim cô ta đập thình thịch trong lồng ngực. Đôi mắt bà mẹ chồng như muốn xuyên thủng tâm can cô ta. Cô ta lắp bắp:
“Con… con là…”
Người chồng vội vàng siết chặt tay cô ta hơn, như muốn kéo cô ta ra phía sau lưng mình. Anh ta định lên tiếng, nhưng bà mẹ chồng đã chặn lại bằng một ánh mắt sắc như dao cau.
“Tao không hỏi mày!” Bà gằn giọng với con trai, rồi lại quay phắt sang Cô nhân tình. Vẻ mặt khinh miệt hiện rõ trên từng đường nét.
“Cô là ai mà dám vác mặt đến đây?” Bà hỏi, giọng lạnh như băng, khiến cả căn phòng đang im phăng phắc lại càng thêm tĩnh mịch đến đáng sợ. “Nơi chôn cất con gái người ta?”
Bà liếc nhìn di ảnh đứa bé 5 tuổi trên bàn thờ, rồi lại quay lại nhìn Cô nhân tình với ánh mắt phẫn nộ tột cùng.
“Cô nghĩ cô có quyền gì xuất hiện ở đây?” Bà chất vấn, mỗi từ như viên đạn găm vào người phụ nữ trẻ. “Với tư cách gì? Nhân tình của thằng con trai tôi sao? Hay là… mẹ kế hụt của cháu tôi?”
Câu hỏi cuối cùng như một nhát dao đâm thẳng vào không khí vốn đã căng như dây đàn. Cô nhân tình tái mét, không dám nhìn thẳng vào mắt bà. Người chồng đứng cạnh cũng cúi gằm mặt xuống. Ông bố chồng đứng từ xa nhìn cảnh tượng, nét mặt vẫn chưa hết bàng hoàng.”
““Hay là… mẹ kế hụt của cháu tôi?”
Câu hỏi cuối cùng như một nhát dao đâm thẳng vào không khí vốn đã căng như dây đàn. Cô nhân tình tái mét, không dám nhìn thẳng vào mắt bà. Người chồng đứng cạnh cũng cúi gằm mặt xuống. Ông bố chồng đứng từ xa nhìn cảnh tượng, nét mặt vẫn chưa hết bàng hoàng.
Cô nhân tình cảm thấy toàn thân run rẩy. Cái vẻ tự tin, bất cần mà cô ta cố gắng gồng lên khi bước vào đây hoàn toàn tan biến. Cô ta chưa bao giờ đối diện với sự phẫn nộ trần trụi và ánh mắt sắc lạnh đến vậy. Những lời nói của bà mẹ chồng, đặc biệt là câu hỏi cuối cùng, như những nhát búa giáng thẳng vào sự kiêu hãnh nhỏ nhoi còn sót lại của cô ta. Cô ta không tìm thấy lời nào để biện minh, để đáp trả. Toàn bộ lý trí như đóng băng lại.
Cô ta theo bản năng nép sát hơn vào cánh tay của Người chồng, như tìm kiếm một sự che chở vô vọng. Bàn tay bấu chặt lấy lớp vải trên cánh tay anh ta. Đôi mắt cô ta chỉ dám nhìn xuống sàn nhà tang lễ lạnh lẽo, tránh né hoàn toàn ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống của Người mẹ (vợ). Cô ta cảm thấy như mình đang chìm xuống, bị nuốt chửng bởi không khí nặng nề và sự căm ghét đang bủa vây.
Người chồng cảm nhận được sự run rẩy của Cô nhân tình. Anh ta siết nhẹ lại tay cô ta, nhưng bản thân anh ta cũng không còn sự quyết liệt như lúc đầu. Khuôn mặt anh ta đầy vẻ bối rối và bất lực. Anh ta đứng đó, kẹt giữa người mẹ đầy giận dữ và người tình đang hoảng sợ, không biết phải làm gì tiếp theo.
Người mẹ (vợ) nhìn chằm chằm vào cảnh tượng ấy. Vẻ lúng túng, sợ hãi của Cô nhân tình khiến bà không cảm thấy thỏa mãn mà ngược lại, sự khinh miệt trong mắt bà càng sâu đậm hơn. Bà nhìn cô ta, rồi lại liếc sang đứa con trai đang né tránh ánh mắt bà. Một tiếng thở hắt ra đầy cay đắng thoát ra từ lồng ngực bà, mang theo nỗi đau và sự phẫn nộ tột cùng. Bà không nói thêm gì nữa, chỉ nhìn, ánh mắt lạnh lẽo và đầy sự coi thường, như đang nhìn một thứ gì đó dơ bẩn không đáng tồn tại ở nơi thiêng liêng này. Sự im lặng lần này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời mắng chửi nào. Cô nhân tình chỉ muốn tan biến khỏi nơi đó ngay lập tức.”
“Người chồng cảm thấy cổ họng khô khốc. Anh ta hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại chút bình tĩnh còn sót lại. Anh ta không thể để Cô nhân tình đứng đây run rẩy mãi dưới ánh mắt của Người mẹ (vợ). Quay người lại một chút, đối diện với bố mẹ, nét mặt anh ta căng thẳng đến mức méo mó. Ánh mắt anh ta né tránh ánh nhìn sắc như dao của Người mẹ (vợ), chỉ dám nhìn sang Người bố người chồng đang đứng im lặng phía sau. Anh ta lắp bắp:
“Bố mẹ… con… con muốn nói…”
Giọng anh ta yếu ớt, lạc đi trong không khí nặng trĩu. Người mẹ (vợ) vẫn đứng đó, hai tay siết chặt vào nhau, ánh mắt không rời khỏi hai người họ. Người chồng cố gắng nuốt nước bọt, dồn hết can đảm để thốt ra lời tiếp theo. Anh ta đặt nhẹ tay lên vai Cô nhân tình, như muốn giới thiệu, nhưng bàn tay anh ta cũng run nhè nhẹ.
“Đây… đây là…”
Anh ta chưa kịp nói hết câu, chưa kịp gọi tên Cô nhân tình, thì một âm thanh sắc lạnh vang lên, cắt phăng lời anh ta giữa chừng. Người mẹ (vợ) khẽ hừ một tiếng, đầy vẻ khinh bỉ, hoặc bà bật ra một từ duy nhất như một nhát chém.
“Câm mồm!””
““Câm mồm!”
Từ đó như một nhát dao chém thẳng vào mặt Người chồng. Anh ta sững lại, bàn tay đang đặt hờ hững trên vai Cô nhân tình cứng đờ. Cô nhân tình giật mình, rụt người lại phía sau lưng Người chồng, ánh mắt hoảng sợ liếc nhìn Người mẹ (vợ). Không khí vốn đã nặng nề giờ như đóng băng lại, đặc quánh sự căm phẫn.
Người chồng quay hẳn lại đối mặt với Người mẹ (vợ), khuôn mặt tái nhợt. Anh ta định mở miệng biện minh gì đó, nhưng cổ họng lại nghẹn lại. Ánh mắt Người mẹ (vợ) quá lạnh lẽo, quá căm thù khiến anh ta không tài nào chịu nổi. Anh ta cúi gằm mặt.
Đúng lúc này, Người bố người chồng, người vẫn đứng im lặng nãy giờ như một pho tượng, khẽ nhích người về phía trước. Giọng ông cất lên, không còn vẻ bình tĩnh hay cam chịu nữa, mà run run vì uất hận, từng tiếng như búa bổ vào tai Người chồng.
“”Mày… mày còn coi đây là nhà không?”” Ông nhìn thẳng vào đứa con trai, không liếc lấy một cái về phía Cô nhân tình đang lấp ló phía sau. “”Con mày… cháu tao… nó đang nằm đó…””
Ông chỉ tay về phía chiếc áo quan đặt trang trọng giữa nhà tang lễ. Ngón tay ông run run, giọng nói càng lúc càng nghèn nghẹn nhưng lại đầy sức nặng của một người cha thất vọng tột cùng.
“”…Và mày…”” Ông tạm dừng, như nuốt xuống cục tức lớn đang chẹn ngang cổ họng. “”Mày dám… mày dám mang người khác đến đây?””
Câu hỏi cuối cùng không còn là câu hỏi nữa, mà là một lời kết tội. Người chồng ngẩng phắt đầu lên, như bị tát. Ánh mắt anh ta đầy sự bối rối, hoang mang và cả chút sợ hãi khi đối diện với cơn thịnh nộ từ người cha mà anh ta luôn kính trọng. Cô nhân tình sau lưng anh ta run lên bần bật. Người mẹ (vợ) đứng đó, vẻ mặt vẫn lạnh như tiền, nhưng sâu trong ánh mắt là tia hả hê chua chát. Bà siết chặt hai bàn tay vào nhau, chờ đợi.”
“Giọng Người bố người chồng vẫn vang vọng, không khí càng lúc càng đặc quánh. Khuôn mặt Người chồng trắng bệch, ánh mắt đảo quanh một cách vô định, như thể anh ta muốn trốn khỏi thực tại này. Cô nhân tình phía sau vẫn run rẩy, bám víu lấy vạt áo của Người chồng, cố giấu mình nhưng không thể.
Người mẹ (vợ) đứng cách xa đám đông hỗn loạn đó một quãng. Chị không tiến lại gần, cũng không nói thêm lời nào. Ánh mắt chị dõi theo từng hành động của họ. Nhìn Người chồng cúi đầu nhục nhã trước mặt cha mình, nhìn Cô nhân tình run như cầy sấy, nhìn Người bố người chồng đầy giận dữ và cả Người mẹ người chồng (Bà nội) đang đứng bên cạnh ông, khuôn mặt cau có, chị cảm thấy một sự dửng dưng đến lạ.
Sự bình thản ban đầu giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một tia sáng lạnh lẽo, sắc bén trong đáy mắt chị. Đó không còn là nỗi đau hay sự căm phẫn mù quáng nữa. Đó là sự khinh bỉ, thứ cảm xúc đến từ việc chứng kiến một màn kịch rẻ tiền và lố bịch. Chị khinh bỉ sự yếu đuối của Người chồng, khinh bỉ sự trơ trẽn của Cô nhân tình, và hơn hết, chị khinh bỉ chính cái gia đình này, cái nơi đã tạo ra những con người như thế.
Người bố người chồng vẫn tiếp tục mắng nhiếc, giọng ông càng lúc càng lớn, thu hút sự chú ý của vài người khách ít ỏi còn nán lại. Người chồng chỉ biết cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên. Cô nhân tình bật khóc nức nở, tiếng khóc giả tạo càng làm tăng thêm sự chán ghét trong lòng Người mẹ (vợ).
Chị lặng lẽ quan sát. Mọi thứ đang diễn ra đúng như chị dự liệu, hoặc có lẽ còn tệ hơn cả những gì chị tưởng tượng. Cái gia đình “”danh giá”” này đang tự vạch trần bộ mặt xấu xí nhất của họ ngay trước linh cữu của đứa cháu, đứa con gái bé bỏng của chị.
Một nụ cười nhạt nhếch, đầy mỉa mai khẽ nở trên môi Người mẹ (vợ). Nụ cười đó như muốn nói: “”Hãy xem các người diễn trò đi. Hãy cho cả thế giới thấy các người thảm hại đến mức nào.”” Chị không còn cảm thấy mình là một phần của gia đình này nữa. Chị là một khán giả, đang xem vở bi hài kịch do chính họ dựng nên. Ánh mắt khinh bỉ của chị lướt qua từng người trong đám đông đang vật vã trong cơn hỗn loạn của chính họ.”
“Tiếng mắng của Người bố người chồng bắt đầu lẫn vào những âm thanh khác. Ban đầu chỉ là tiếng xì xào, bàn tán nhỏ, như những đợt sóng ngầm dưới mặt nước. Nhưng rồi, những đợt sóng ấy ngày càng mạnh hơn, cuộn trào lên. Những người khách còn nán lại, ban đầu chỉ đứng nhìn màn kịch gia đình tan nát kia, giờ không thể kìm nén được nữa.
Một người phụ nữ trung niên khẽ hích tay bạn đi cùng, ánh mắt sắc như dao liếc về phía Cô nhân tình. “”Nhìn kìa… ngay trong nhà tang lễ đứa bé, nó vẫn còn dám vác mặt tới.””
Người bạn đi cùng gật đầu đồng tình, giọng khẽ nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy: “”Đúng là trơ trẽn hết chỗ nói. Cái loại này thì…””. Bà ta ngừng lại, lời lẽ đầy khinh bỉ.
Những tiếng xì xào lan rộng hơn. Ánh mắt của mọi người bắt đầu tập trung vào một điểm: Người chồng và Cô nhân tình đang đứng nép sau lưng Người bố người chồng. Sự tức giận bắt đầu hiện rõ trên khuôn mặt của nhiều người. Nỗi thương cảm dành cho đứa bé đã mất và sự đồng cảm với Người mẹ (vợ) đang biến thành sự phẫn nộ công khai.
Một người đàn ông không kìm được nữa, lên tiếng khá lớn: “”Thật là quá đáng! Đứa bé còn chưa yên nghỉ… Cái loại đàn ông bội bạc!””
Lời nói của ông như mồi lửa châm ngòi. Một người phụ nữ khác chen vào, giọng chua chát: “”Đấy, nhìn xem! Vợ con thì thế kia, nó vẫn còn đưa cả ‘người tình’ đến đây làm trò cười cho thiên hạ!””
“”Loại đàn bà giật chồng!”” Một người khác nữa gay gắt. “”Thế mà cũng có mặt mũi đứng đây? Sao không biết xấu hổ mà cút đi chỗ khác?””
Tiếng nói của đám đông ngày càng lớn, không còn là xì xào mà là những lời chỉ trích thẳng thừng, công khai. Họ không ngần ngại hướng ánh mắt khinh miệt và phẫn nộ về phía Người chồng và Cô nhân tình.
Người chồng càng lúc càng run rẩy, đầu cúi gằm sâu hơn nữa, như muốn độn thổ. Lưng áo anh ta ướt đẫm mồ hôi. Cô nhân tình bật khóc nức nở, tiếng khóc không còn giả tạo như ban nãy nữa, mà là tiếng khóc sợ hãi khi đối diện với sự phán xét của đám đông. Cô ta vùi mặt vào lưng Người chồng, ước gì có thể biến mất ngay lập tức.
Người bố người chồng và Người mẹ người chồng đứng cạnh đó cũng không khá hơn. Ban nãy họ chỉ đối phó với cơn giận trong gia đình, giờ đây lại bị đám đông xa lạ lên án. Mặt Người bố người chồng đỏ bừng vì vừa giận con, vừa tức vì bị mất mặt. Người mẹ người chồng (Bà nội) cố gắng nói nhỏ với vài người gần đó, vẻ mặt cầu xin, muốn họ dừng lại, nhưng không ai quan tâm. Họ đã vượt quá giới hạn của sự chịu đựng.
“”Đúng là trời không có mắt mới để loại người này sống ung dung!””
“”Tội nghiệp con bé! Chết rồi vẫn còn chứng kiến cảnh này!””
“”Loại cha này, loại ‘dì ghẻ’ này… Đáng khinh!””
Không khí trong nhà tang lễ trở nên đặc quánh sự tức giận và khinh bỉ. Ánh mắt và lời nói của đám đông như những mũi tên nhọn hoắt, găm thẳng vào hai kẻ đang đứng chịu trận. Màn kịch gia đình đã nhanh chóng biến thành một phiên tòa công khai.
Người mẹ (vợ) vẫn đứng lặng lẽ ở xa, ánh mắt lạnh lùng dõi theo tất cả. Nụ cười nhạt trên môi chị sâu hơn một chút. Chị không cần nói gì, đám đông đã làm thay chị phần việc đó. Mọi thứ đang diễn ra đúng như chị muốn: họ đang tự hủy hoại danh dự của chính mình trước mặt mọi người, và giờ đây, không chỉ gia đình họ lên án, mà cả xã hội cũng đang lên án. Đó là cái giá họ phải trả. Chị khẽ thở ra một hơi, không phải vì nhẹ nhõm, mà vì sự hả hê lạnh lẽo.”
“Không khí trong nhà tang lễ vẫn đang nóng lên từng giây. Tiếng la mắng, tiếng chỉ trích của đám đông cứ thế tuôn ra như thác đổ, ghim chặt lấy Người chồng và Cô nhân tình. Người chồng co rúm lại, cả người ướt đẫm mồ hôi. Cô nhân tình nức nở, dường như đã hoàn toàn mất kiểm soát trước sự phán xét khắc nghiệt. Bố mẹ người chồng đứng bên cạnh, mặt mày tái mét, bất lực nhìn mọi thứ vượt khỏi tầm tay. Tiếng kêu gọi của Bà nội bị nuốt chửng trong làn sóng phẫn nộ của những người xa lạ. Mọi ánh mắt đều dồn về phía họ, đầy khinh miệt và tức giận.
Giữa lúc hỗn loạn đỉnh điểm ấy, một giọng nói vang lên. Không lớn, không cao, nhưng kỳ lạ thay, nó có sức mạnh khiến cả đám đông đang hò hét cũng phải khựng lại. Tất cả ánh mắt, từ những người đang tức tối chỉ trích cho đến những kẻ đang run rẩy chịu trận, đều quay về phía nguồn âm thanh. Đó là Người mẹ (vợ).
Chị vẫn đứng ở vị trí cũ, cách đám đông một quãng, ánh mắt lạnh lùng như băng. Trên gương mặt chị, không hề có sự tức giận, cũng không có đau buồn tột cùng lúc này, chỉ là một vẻ bình thản đến đáng sợ. Đôi môi chị khẽ mấp máy, từng lời nói phát ra đều đều, không cảm xúc, nhưng lọt rõ vào tai tất cả mọi người trong căn phòng.
“”Ông bà không cần phải vất vả thế đâu.””
Câu nói nhẹ nhàng nhưng lại như một gáo nước lạnh dội vào sự điên cuồng đang diễn ra. Đám đông im bặt. Người chồng ngẩng phắt đầu dậy, kinh ngạc nhìn vợ. Cô nhân tình ngừng khóc, đôi mắt đỏ hoe mở to. Bố mẹ người chồng chết lặng, không hiểu Người mẹ (vợ) đang nói gì, hay đang có ý đồ gì. Vẻ bình thản của chị trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy tạo nên một sự tương phản cực độ, khiến ai nhìn vào cũng cảm thấy rợn người.”
“Người mẹ (vợ) chầm chậm quay người lại, đối diện thẳng với Bố mẹ người chồng và Người chồng đang đứng như trời trồng. Cô nhân tình vẫn còn sụt sịt phía sau, đôi mắt sợ hãi nhìn chằm chằm vào Người mẹ (vợ). Vẻ bình thản đến rợn người vẫn ngự trị trên gương mặt Người mẹ (vợ), trái ngược hoàn toàn với không khí cuồng nộ vừa dâng trào.
“”Phải rồi, ông bà không cần phải thanh minh hay bao biện gì cho anh ta hết,”” Người mẹ (vợ) bắt đầu nói, giọng vẫn đều đều, không cao trào, như đang kể một câu chuyện rất đỗi bình thường, nhưng lại khiến ai nghe cũng phải dựng tóc gáy. “”Vì những gì người ta thấy, những gì người ta đồn thổi, không phải là sự thật. Sự thật còn kinh khủng hơn nhiều.””
Bố người chồng mấp máy môi như muốn ngắt lời, nhưng ánh mắt lạnh như băng của Người mẹ (vợ) dường như đóng băng mọi phản ứng. Bà nội người chồng nắm chặt lấy cánh tay chồng, nét mặt trắng bệch. Người chồng nuốt khan, cố gắng lấy lại giọng:
“”Em… em nói cái gì vậy? Đừng có nói lung tung!””
Người mẹ (vợ) liếc nhìn Người chồng, một nụ cười nhạt khẽ nở trên môi chị. “”Lung tung ư? Anh sợ sao? Sợ những gì anh đã làm, đã sống sẽ bị phơi bày hết trước mặt mọi người sao?”” Chị quay lại nhìn Bố mẹ người chồng. “”Ông bà có biết, con gái ông bà đã sống những ngày cuối đời như thế nào không? Có biết bố nó đã ở đâu không?””
Chị hít một hơi thật sâu, ánh mắt đanh lại một chút, nhưng giọng vẫn giữ sự bình tĩnh đáng sợ. “”Suốt 5 năm, tôi sống trong cái gọi là hôn nhân địa ngục này. Chồng mải mê theo đuổi những cuộc vui bên ngoài, những mối quan hệ mờ ám. Tiền bạc kiếm được, đều dồn vào cho nhân tình, cho những chuyến đi chơi, những món quà đắt đỏ.”” Chị chỉ tay về phía Cô nhân tình đang run rẩy. “”Cô ta sống sung sướng trên mồ hôi nước mắt và cả sự tủi nhục của mẹ con tôi đấy.””
Cô nhân tình oà lên khóc, lắp bắp: “”Không phải… không phải thế…””
“”Câm miệng đi!”” Người chồng gầm lên, quay sang quát Cô nhân tình, rồi lại vội vã quay sang Người mẹ (vợ): “”Em im đi! Đừng có nói nữa! Không phải như vậy!””
Người mẹ (vợ) hoàn toàn phớt lờ sự phản ứng của anh ta. Chị nhìn thẳng vào mắt Bố mẹ người chồng. “”Ông bà nói con gái ông bà vô tội? Anh ta vô tội ư? Vậy ai đã bỏ bê vợ con suốt mấy năm qua? Ai đã về nhà như khách trọ, chỉ ném cho vài đồng bạc rồi lại đi biệt tích? Ai đã bỏ mặc con gái ốm sốt lay lắt một mình với mẹ trong căn phòng trọ tồi tàn?””
Chị dừng lại, như để câu hỏi đó ghim sâu vào tâm trí họ. Tiếng thở dài, tiếng xì xào của đám đông bắt đầu nổi lên, khác hẳn với sự phẫn nộ lúc nãy. Đây là sự thương cảm và phán xét lặng thầm, còn đáng sợ hơn.
“”Những ngày con bé bệnh nặng, tôi gọi điện cho anh ta không biết bao nhiêu cuộc. Thuốc men thiếu thốn, tôi chạy ngược chạy xuôi vay mượn. Còn anh ta ở đâu?”” Giọng Người mẹ (vợ) bắt đầu có chút run rẩy, nhưng đó không phải là sự yếu đuối, mà là sự kìm nén của nỗi đau tột cùng. “”Anh ta đang vui vẻ bên nhân tình! Anh ta tắt điện thoại! Anh ta xem tin nhắn của tôi như rác rưởi!””
Người chồng tái mét mặt mày, lùi lại một bước. Bà nội người chồng đưa tay lên che miệng, mắt ngấn nước. Bố người chồng cúi gằm mặt.
“”Ngày cuối cùng con bé còn tỉnh táo, nó hỏi bố đâu. Tôi nói bố bận. Nó nắm lấy tay tôi, nói muốn gặp bố lần cuối…”” Nước mắt lăn dài trên má Người mẹ (vợ), nhưng gương mặt chị vẫn giữ sự bình thản đáng sợ. “”Tôi cầu xin anh ta về nhìn mặt con lần cuối. Nhưng anh ta không về. Anh ta nói bận lắm. Bận gì ư? Bận hú hí với cô ta ở khách sạn nào đó!””
Chị quay phắt sang nhìn Cô nhân tình bằng ánh mắt tóe lửa. “”Cô nghe thấy không? Cô vui vẻ bên bố nó, trong khi con gái anh ta đang hấp hối gọi tên bố nó đấy!””
Cô nhân tình khóc nấc lên, quỳ sụp xuống.
Người mẹ (vợ) quay lại nhìn Người chồng, ánh mắt chứa đựng tất cả sự khinh miệt và căm phẫn. “”Anh không về. Cho đến khi con bé trút hơi thở cuối cùng, anh vẫn không có mặt. Anh bận. Bận đến mức không thể nhìn mặt con gái mình lần cuối.”” Chị chỉ vào chiếc quan tài nhỏ bé. “”Đến bây giờ, khi mọi chuyện vỡ lở, anh mới vội vàng chạy về diễn vở kịch bố thương con. Anh nghĩ sao? Anh nghĩ mọi người ngu ngốc hết sao?””
Câu nói cuối cùng như một nhát dao đâm thẳng vào Người chồng. Anh ta đứng chết trân, không còn lời nào để biện minh. Bố mẹ người chồng cũng bất động, sự thật phũ phàng đã giáng xuống đầu họ, nặng nề hơn bất kỳ lời chỉ trích nào từ đám đông. Không khí trong nhà tang lễ lại chìm vào im lặng, nhưng lần này là sự im lặng đầy ám ảnh, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của Cô nhân tình và tiếng thở dốc của Người chồng.”
“Câu nói cuối cùng của Người mẹ (vợ) như một đòn chí mạng. Người chồng đứng chết trân, mặt mũi tái mét đi vì sợ hãi và nhục nhã khi những bí mật ghê tởm nhất của anh ta bị phơi bày trước mặt bố mẹ ruột và toàn bộ đám đông đang chứng kiến. Sự thật phũ phàng này còn đáng sợ hơn bất kỳ sự chỉ trích hay lời đồn đại nào. Anh ta không còn lời nào để biện minh, cảm giác như mọi ánh mắt đều đang chĩa vào mình, phán xét mình. Bà nội người chồng đưa tay che miệng, nước mắt đã lưng tròng, còn Bố người chồng thì cúi gằm mặt, không dám nhìn ai. Cô nhân tình vẫn đang khóc nấc lên, quỳ sụp dưới đất.
Nhưng Người mẹ (vợ) chưa dừng lại. Ánh mắt chị vẫn đanh thép nhìn vào sự hèn hạ của người đàn ông từng là chồng mình. Chị định nói tiếp, lột trần thêm những lớp vỏ bọc dối trá khác.
Ngay lúc đó, sự hoảng loạn dâng trào lên đến đỉnh điểm trong Người chồng. Anh ta không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa. Không thể để cô ta nói thêm, không thể để sự nghiệp, danh dự (dù chẳng còn lại bao nhiêu) sụp đổ hoàn toàn ngay tại đây, ngay lúc này. Một phản xạ tức thời, đầy bản năng của kẻ cùng đường.
Anh ta lao đến, vồ lấy cánh tay Người mẹ (vợ), bàn tay còn lại lăm lăm muốn bịt miệng chị lại. Khuôn mặt anh ta vặn vẹo, méo mó vì sợ hãi và tức giận, giọng nói lạc đi, đầy vẻ điên cuồng.
“”Em im đi! Em nói linh tinh gì thế! Cô bị điên à?!”” Người chồng gầm gừ, siết chặt lấy tay Người mẹ (vợ), cố gắng kéo chị lại, ngăn không cho chị mở lời thêm.
Sự giằng co đột ngột này khiến mọi người xung quanh giật mình. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Đám đông lại xôn xao, nhưng lần này là sự kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ trước hành động bạo lực của Người chồng ngay giữa đám tang con gái mình.”
“Người mẹ (vợ) vẫn cố gắng giằng tay ra khỏi Người chồng. Sự vặn vẹo trên khuôn mặt anh ta khiến chị cảm thấy kinh tởm. Mọi ánh mắt trong phòng tang lễ đều đổ dồn vào cảnh tượng hỗn loạn này, sự xôn xao ban nãy đã biến thành tiếng thở dốc kinh ngạc và những lời xì xào đầy căm phẫn.
Bà nội người chồng, vẫn còn sững sờ sau những lời tố cáo của con dâu, chứng kiến cảnh con trai mình hành hung vợ ngay trước mặt bao người, ngay tại đám tang cháu ruột. Nỗi đau mất cháu chưa kịp nguôi ngoai đã bị chồng lấp bởi sự thật phũ phàng về con trai. Bà run rẩy, bàn tay già nua siết chặt lấy ngực. Bà không còn khóc nấc thành tiếng nữa, chỉ còn những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má nhăn nheo, mang theo nỗi đau và sự thất vọng dường như không gì sánh được. Đứa con trai bà hết mực yêu thương, tin tưởng, lại có thể làm ra những chuyện tày trời đến thế? Ngoại tình, bỏ bê vợ con, gián tiếp gây ra cái chết của chính con gái mình, rồi còn ra tay đánh vợ…
Bố người chồng nãy giờ vẫn cúi gằm mặt, không dám nhìn ai, cũng không lên tiếng. Ông không ngờ đứa con trai mà ông luôn đặt kỳ vọng lại là một kẻ tệ bạc, hèn hạ đến mức này. Mỗi lời Người mẹ (vợ) nói ra như một nhát dao đâm thẳng vào tim ông, không chỉ vì cái chết của cháu gái, mà còn vì sự đổ vỡ của hình tượng người con trai hoàn hảo mà ông vẫn tự hào. Chứng kiến cảnh Người chồng giằng co, cố gắng bịt miệng vợ, Bố người chồng chỉ cảm thấy ruột gan như bị ai đó vặn xoắn. Nỗi tức giận ban đầu khi nghe những lời lẽ “”xấu mặt”” từ con dâu giờ đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự nhục nhã, cay đắng và nỗi đau tột cùng về chính đứa con do mình rứt ruột đẻ ra. Ông chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt ông đỏ hoe, sưng húp, nhìn chằm chằm vào Người chồng với vẻ đau đớn, thất vọng xen lẫn sự xa lạ. Đây có thật sự là con trai ông không?
Người chồng vẫn đang vật lộn với Người mẹ (vợ), không hề để ý đến ánh mắt của bố mẹ mình. Anh ta chỉ biết rằng mình phải dừng cô ta lại bằng mọi giá. Cô nhân tình vẫn khóc thút thít, nhưng đôi mắt đã mở lớn, sợ hãi nhìn về phía Người chồng và Người mẹ (vợ), cảm giác như mình cũng sắp bị lôi vào tâm bão.
Không khí căng như dây đàn, chỉ chực chờ đứt. Bà nội người chồng không chịu nổi nữa, bà bật khóc thành tiếng, một tiếng khóc xé lòng, gọi tên đứa con trai: “”Huy… Con… sao con lại ra nông nỗi này…””. Tiếng khóc của bà như một lời ai oán, một sự thất vọng gào thét từ sâu thẳm tâm can.
Bố người chồng vẫn giữ im lặng, nhưng ông chầm chậm bước lại gần hơn, ánh mắt vẫn khóa chặt vào Người chồng, mỗi bước chân nặng trịch như đang mang cả gánh nặng của sự thật phũ phàng. Ông không nói một lời, nhưng sự hiện diện của ông, ánh mắt ông lúc này, còn đáng sợ hơn vạn lời trách mắng. Nó chứa đựng sự sụp đổ, sự vỡ nát của một niềm tin, một hy vọng.”
“Cô nhân tình nhìn chằm chằm vào cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra giữa Người chồng và Người mẹ (vợ). Cô ta thấy rõ ánh mắt căm phẫn, khinh bỉ của tất cả những người có mặt trong căn phòng tang lễ này đều đang đổ dồn về phía mình. Tiếng khóc xé lòng của Bà nội người chồng như nhát dao đâm thẳng vào tai cô ta. Tình thế hoàn toàn bất lợi. Cô ta biết mình không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.
Sự sợ hãi xâm chiếm lấy cô ta. Cô ta lén lút đảo mắt quanh căn phòng, tìm kiếm lối thoát. Đám đông dường như đang bị phân tán sự chú ý bởi cuộc giằng co chính và phản ứng đau khổ của bố mẹ Người chồng. Đây là cơ hội.
Cô nhân tình bắt đầu nhẹ nhàng lùi lại từng bước một, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào đáng chú ý. Tay cô ta khẽ buông khỏi cánh tay của Người chồng, người vẫn đang dồn hết sức lực vào việc khống chế Người mẹ (vợ). Anh ta hoàn toàn không để ý đến việc cô ta đang rút lui.
Lòng bàn chân cô ta như dính chặt xuống sàn, mỗi bước lùi là một sự cố gắng lớn. Cô ta cảm nhận được hàng trăm con mắt vô hình đang nhìn xuyên qua mình, như thể lột trần tất cả sự xấu xa, tội lỗi của cô ta. Cô ta cúi thấp đầu, dùng mái tóc che bớt khuôn mặt tái nhợt, tiếp tục lùi dần về phía cánh cửa ra vào.
Nhịp tim cô ta đập thình thịch trong lồng ngực. Cô ta chỉ muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức. Áp lực trong phòng tang lễ nặng trịch, như muốn nghiền nát cô ta. Cô ta liếc nhanh về phía Người chồng lần cuối, anh ta vẫn đang vật lộn, mặt đỏ bừng. Cô ta quay người hẳn lại, hướng về phía cửa, bắt đầu di chuyển nhanh hơn một chút, hòa lẫn vào đám đông đứng ở rìa phòng, hy vọng không ai kịp nhận ra sự biến mất của mình. Mục tiêu duy nhất lúc này là thoát ra khỏi đây, càng nhanh càng tốt.”
“Người mẹ (vợ) giật mạnh cánh tay ra khỏi bàn tay đang siết chặt của Người chồng. Ánh mắt chị như tia lửa điện, xuyên thẳng vào con ngươi anh ta, không còn chút yêu thương, chỉ còn lại sự uất hận và khinh bỉ tột cùng. Chị lùi lại một bước, giữ khoảng cách, lồng ngực phập phồng vì tức giận và đau đớn.
“”Anh nói tôi ‘Chúc mừng’ à?”” Giọng chị lạnh như băng, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng đầy bi thương. “”Anh có hiểu lời ‘Chúc mừng’ đó nghĩa là gì không?””
Người chồng ngớ người ra, khuôn mặt tái nhợt, những lời biện minh và kịch bản đã chuẩn bị bỗng tan biến hết. Anh ta nhìn vợ, không nhận ra người phụ nữ dịu dàng ngày nào.
“”Chúc mừng anh…”” Người mẹ (vợ) nói tiếp, mỗi từ như một nhát dao cứa vào không khí. “”Chúc mừng anh đã thành công rực rỡ.””
Sự mỉa mai trong giọng nói của chị khiến mọi người có mặt đều rùng mình. Bố mẹ người chồng nhìn con dâu, rồi nhìn con trai, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“”Anh thành công rực rỡ trong việc…”” Chị dừng lại, hít một hơi thật sâu, đôi mắt đỏ hoe nhưng không rơi lệ nữa, chỉ còn ngọn lửa căm hờn. “”…trong việc đánh mất tất cả những gì quý giá nhất trong cuộc đời mình.””
Người chồng nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc.
“”Anh đã đánh mất…”” Chị chỉ tay về phía linh cữu nhỏ bé, trái tim như bị bóp nghẹt. “”…đứa con gái bé bỏng.””
Rồi chị chỉ vào chính mình, ánh mắt đầy cay đắng. “”…người vợ đã từng hết lòng vì anh.””
Và cuối cùng, chị quét mắt qua những gương mặt đang bàng hoàng xung quanh, những người thân, bạn bè, hàng xóm. “”…và giờ là cả sự tôn trọng của gia đình, của bố mẹ anh, và của tất cả những người xung quanh đang chứng kiến cảnh này.””
Giọng chị vỡ ra ở cuối câu, nhưng không phải vì yếu đuối, mà vì sự phẫn nộ đã lên đến đỉnh điểm.
“”Lời ‘Chúc mừng’ của tôi là chúc mừng anh đã hoàn toàn trắng tay, anh à.”” Chị nói dứt khoát, xoay người lại, không muốn nhìn khuôn mặt thất thần của anh ta thêm một giây nào nữa. Sự thật phơi bày giữa căn nhà tang lễ, lạnh lẽo và tàn nhẫn.”
“Người mẹ (vợ) xoay người lại, bóng lưng chị thẳng đứng giữa không gian tĩnh lặng đầy căng thẳng. Người chồng vẫn đứng đó, đôi mắt vô hồn nhìn theo bóng lưng vợ. Khuôn mặt anh ta từ tái nhợt đã chuyển sang trắng bệch, như thể toàn bộ máu trong người đã rút hết đi. Anh ta há hốc mồm, muốn nói điều gì đó nhưng không phát ra được âm thanh nào.
Những lời nói của vợ vẫn vang vọng trong đầu anh ta, như tiếng chuông tang báo hiệu sự kết thúc. “”Đánh mất tất cả… đứa con… người vợ… sự tôn trọng… hoàn toàn trắng tay…””
Đầu óc Người chồng quay cuồng. Căn nhà tang lễ như đang xoay tròn quanh anh ta. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh ta lúc này không còn là sự cảm thông hay chia sẻ, mà là sự phán xét, sự khinh bỉ không giấu diếm. Anh ta nhìn thấy điều đó trong mắt hàng xóm, bạn bè, thậm chí cả những người anh ta không quen biết.
Rồi, ánh mắt anh ta chạm phải Bố mẹ người chồng đang đứng cách đó không xa. Ánh mắt của mẹ anh ta đầy nước mắt, không phải vì thương xót con trai lúc này, mà là vì nỗi đau và sự thất vọng tột cùng. Bố anh ta chỉ cúi gằm mặt, hai nắm đấm siết chặt, không dám nhìn thẳng vào anh. Sự im lặng của họ còn tàn nhẫn hơn bất kỳ lời nói nào.
Cô nhân tình, lúc này đã hoàn toàn biến sắc, đang cố gắng lùi dần về phía cửa, muốn hòa mình vào đám đông để thoát khỏi tâm điểm của sự chú ý đầy nguy hiểm này.
Người chồng lảo đảo như một người say. Đôi chân anh ta không còn đủ sức để chống đỡ thân thể. Anh ta cảm thấy mọi thứ sụp đổ xung quanh mình, những bức tường nén chặt lại, không khí đặc quánh và khó thở. Hình ảnh đứa con gái bé bỏng trong linh cữu bỗng trở nên nhòe đi, tan biến trong màn sương nước mắt vô vọng.
Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng Người chồng, khô khốc và đau đớn. Anh ta khuỵu mạnh xuống sàn nhà lạnh lẽo, đầu gối đập vào nền gạch cứng. Tiếng động thu hút thêm những ánh mắt hiếu kỳ và phán xét.
Người chồng ôm lấy đầu, úp mặt vào hai bàn tay. Vai anh ta rung lên bần bật. Không còn là sự diễn kịch hay nước mắt cá sấu nữa. Đây là sự sụp đổ thật sự. Tiếng nấc ban đầu nhỏ dần rồi trở thành những tiếng gào nghẹn, bóp nghẹt trong lồng ngực anh ta, không dám bộc phát ra ngoài. Anh ta hoàn toàn gục ngã trước sức nặng của tội lỗi, sự mất mát và sự lên án từ chính người vợ, từ gia đình, và từ cả xã hội. Trong căn nhà tang lễ tĩnh mịch, chỉ còn nghe thấy tiếng nấc nghẹn của một người đàn ông vừa đánh mất tất cả.”
“Những tiếng nấc nghẹn ngào của Người chồng vẫn vọng lại trong không gian Nhà tang lễ, nhưng đã không còn là tâm điểm của sự chú ý nữa. Đám đông bắt đầu tản đi. Họ trao nhau những ánh mắt phán xét cuối cùng về Người chồng đang quỵ lụy, rồi nhanh chóng rời khỏi không gian ngột ngạt này, không muốn nán lại thêm giây phút nào.
Bố mẹ người chồng, hai vai trĩu nặng, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt già nua, lẳng lặng bước về phía cửa. Họ không quay đầu lại nhìn đứa con trai vẫn đang gục ngã trên sàn, cũng không dám đối diện với ánh mắt của Người mẹ. Nỗi đau mất cháu và sự thất vọng về con trai đã nhấn chìm họ trong im lặng. Họ bước đi như những cái bóng, khuất dần sau cánh cửa.
Cô nhân tình đã biến mất từ lúc nào. Có lẽ khi sự chú ý chuyển sang Người chồng, cô ta đã tranh thủ hòa vào đám đông và lẩn đi như một bóng ma, không một lời giải thích, không một chút hối hận lộ liễu.
Nhà tang lễ dần trở nên vắng vẻ. Ánh đèn vàng hắt hiu chiếu xuống không gian tĩnh mịch. Chỉ còn lại Người mẹ ngồi đó, bên cạnh chiếc quan tài nhỏ màu trắng. Chị nhìn chiếc hộp gỗ đơn sơ đặt di hài con gái, trái tim như bị bóp nghẹt.
Chị đưa bàn tay run rẩy khẽ vuốt ve nắp quan tài lạnh lẽo. Làn gỗ mịn màng dưới ngón tay gợi lại cảm giác làn da mềm mại của con. Nước mắt chị không còn chảy thành tiếng nấc. Chúng chỉ lặng lẽ lăn dài trên gò má, thấm vào chiếc khẩu trang màu đen. Mỗi giọt nước mắt là một nhát dao cứa vào tâm can, nhưng cũng là sự gột rửa những đau khổ, tủi nhục trong suốt thời gian qua.
Ngồi đó, cạnh con, chị cảm thấy một sự yên bình kỳ lạ giữa nỗi đau tột cùng. Sự hỗn loạn đã kết thúc. Những lời nói dối, sự phản bội, sự giày vò – tất cả đều đã tan biến cùng với sự ra đi của con gái và sự sụp đổ của cuộc hôn nhân địa ngục ấy. Chị mất con, mất đi một phần máu thịt của mình, nỗi đau này sẽ theo chị suốt cuộc đời. Nhưng đồng thời, chị cũng cảm thấy được giải thoát. Giải thoát khỏi một người chồng bội bạc, giải thoát khỏi một gia đình chồng coi thường, giải thoát khỏi những ngày tháng sống trong giả tạo và nước mắt.
Chị không còn phải gồng mình lên để chứng tỏ, không còn phải cố gắng hàn gắn những thứ đã vỡ nát. Chị chỉ còn lại mình và con gái, trong khoảnh khắc yên lặng cuối cùng này. Nỗi đau mất con là thật, khủng khiếp và không thể bù đắp. Nhưng sự giải thoát cũng là thật, mang đến một chút hy vọng mong manh về một tương lai không còn bị giam cầm bởi quá khứ. Chị khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại tiếng thổn thức chực trào ra. Bên cạnh con gái, trong căn nhà tang lễ đã vãn người, Người mẹ lặng lẽ đối diện với nỗi đau và sự khởi đầu mới.
Thời gian trôi chậm rãi trong căn phòng vắng lặng. Ánh chiều tà hắt qua khung cửa sổ, nhuộm vàng không gian tang tóc. Người mẹ vẫn ngồi đó, tựa lưng vào bức tường lạnh, ánh mắt đăm đăm nhìn vào chiếc quan tài nhỏ. Không còn giông bão, không còn những lời lẽ cay nghiệt, chỉ còn lại sự tĩnh mịch và nỗi nhớ da diết. Nỗi đau mất con không bao giờ nguôi ngoai, nó sẽ trở thành một vết sẹo hằn sâu trong tim chị. Nhưng vết sẹo ấy không chỉ là biểu tượng của sự mất mát, mà còn là minh chứng cho sức mạnh và sự kiên cường.
Chị biết, con gái không muốn thấy mẹ mãi chìm đắm trong bi thương. Con bé muốn mẹ mạnh mẽ, muốn mẹ tìm lại được bình yên. Từng chút một, chị hít thở sâu hơn, cảm nhận nhịp đập yếu ớt nhưng bền bỉ của trái tim mình. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, dù có những mất mát không thể lấp đầy. Chị sẽ sống, không phải chỉ cho riêng mình, mà còn mang theo cả hình bóng và nụ cười của con gái trong tim. Con bé sẽ là nguồn động lực để chị bước tiếp, để xây dựng lại cuộc đời đổ nát, để tìm thấy ý nghĩa trong những ngày tháng sắp tới. Sự tha thứ có lẽ là một hành trình dài, nhưng ít nhất lúc này, chị cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng đi phần nào khi rũ bỏ được gánh nặng của một cuộc hôn nhân đầy toan tính và tổn thương. Bình yên không có nghĩa là không còn đau khổ, mà là học cách sống chung với nỗi đau và tìm thấy ánh sáng trong bóng tối. Dưới ánh đèn hiu hắt của Nhà tang lễ, Người mẹ lặng lẽ hứa với lòng sẽ sống một cuộc đời trọn vẹn, để con gái ở trên cao có thể mỉm cười. Chị không còn cô độc nữa, vì con gái mãi mãi là một phần của chị, là nguồn động lực bất diệt trong hành trình phía trước.”

