Đáᴍ ɢɪỗ, cả họ ǫᴜỳ xuống khi con rể ɢàᴏ ʟêɴ: “Bà ta là ᴍẹ ʀᴜộᴛ của tôi”
Gia đình bà Hảo là dòng họ lớn ở vùng ven đô – giàu có, danh giá, tiếng thơm cả vùng vì nền nếp và hiếu lễ. Cứ đến rằm tháng Ba, ɢɪỗ của bà Hảo – người mẹ hiền hậu, phúc đức thì cả họ tề tựu, con cháu ᴅâᴜ ʀể đủ đầy.
Năm nay cũng vậy.
Mâm cao cỗ đầy. Họ hàng ngồi kín cả sân nhà gỗ ba gian. Ông Thức – chồng bà Hảo râu tóc bạc phơ, tay ʀᴜɴ ʀᴜɴ ᴛʜắᴘ ɴéɴ ɴʜᴀɴɢ cho vợ cũ.
Từ xa, Hùng – con rể trưởng, chồng của con gái cả tên Mai bước vào, sắᴄ ᴍặᴛ ʜầᴍ ʜầᴍ. Không ai để ý, cứ tưởng vợ chồng mâu thuẫn nhỏ.
Nhưng ngay khi vừa bước tới giữa sân, Hùng ɢàᴏ ʟêɴ một tiếng, rồi ʟᴀᴏ ᴛʜẳɴɢ ᴠàᴏ ʙàɴ ᴛʜờ!
ẦM!
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Cả bàn thờ gia tiên vững chãi, cùng mâm cao cỗ đầy chuẩn bị dâng lên hương hồn Bà Hảo, đổ ập xuống sàn gỗ kêu ken két. Nhang đèn, bát đĩa, hoa quả, xôi gà văng tứ tung, rơi vỡ loảng xoảng, tạo nên một mớ hỗn độn thê thảm. Mùi hương trầm, mùi thức ăn quyện lẫn vào không khí căng như dây đàn.
Khung cảnh hỗn loạn đó diễn ra trong tích tắc, nhưng với những người chứng kiến, nó tựa như một thước phim quay chậm đến nghẹt thở. Ông Thức, người đang run rẩy thắp nén nhang, cứng đờ người. Chiếc bật lửa rơi khỏi tay ông, lăn lóc trên nền nhà. Đôi mắt ông mở to, đầy kinh hoàng, không thể tin vào những gì mình đang thấy.
Mai, con gái cả của Bà Hảo và Ông Thức, vợ của Hùng, đứng gần đó, cũng há hốc mồm. Toàn thân cô run lên bần bật, gương mặt trắng bệch như tờ giấy. Cô cố gắng thốt lên một tiếng, nhưng cổ họng nghẹn ứ, không tài nào phát ra âm thanh.
Toàn bộ Họ hàng trong sân nhà gỗ ba gian, từ những cụ già tóc bạc đến những đứa trẻ thơ, đều nín thở. Họ nhìn chằm chằm vào Hùng, người đàn ông vừa gây ra sự việc động trời. Không khí im lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng vỡ vụn của đồ vật và tiếng thì thầm của gió lùa qua nhà.
Giữa đống đổ nát ngổn ngang của bàn thờ và mâm cỗ, Hùng từ từ quỳ sụp xuống. Anh không thèm đoái hoài đến những mảnh bát vỡ sắc nhọn hay những vệt thức ăn dính đầy áo quần. Đôi mắt anh đỏ ngầu, ánh nhìn khắc khoải đổ dồn vào một điểm vô định. Cả dòng họ, dường như bị hóa đá, không một ai dám cất lời, không ai dám cử động. Sự sốc và nỗi kinh hoàng đã nhấn chìm tất cả.
Giữa đống đổ nát ngổn ngang của bàn thờ và mâm cỗ, Hùng từ từ quỳ sụp xuống. Anh không thèm đoái hoài đến những mảnh bát vỡ sắc nhọn hay những vệt thức ăn dính đầy áo quần. Đôi mắt anh đỏ ngầu, ánh nhìn khắc khoải đổ dồn vào một điểm vô định. Cả dòng họ, dường như bị hóa đá, không một ai dám cất lời, không ai dám cử động. Sự sốc và nỗi kinh hoàng đã nhấn chìm tất cả. Bất chợt, Hùng như bừng tỉnh. Anh quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu ghim thẳng vào ông Thức đang đứng chết trân và đám đông họ hàng đang sững sờ. Gương mặt anh co giật, gân xanh nổi rõ trên thái dương.
Ông Thức giật mình, lùi lại một bước trước ánh mắt như thiêu đốt của Hùng. Mai, đứng bên cạnh ông, nép sát vào người cha, cả người run rẩy. Hùng cố gắng hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh phập phồng kịch liệt. Giọng nói của anh bật ra, run rẩy đến khôn cùng nhưng từng từ ngữ lại mang một sự căm phẫn tột độ, xé toang sự im lặng đáng sợ.
“Bà ta… bà ta là mẹ ruột của tôi!” Hùng gằn từng tiếng, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào di ảnh Bà Hảo trên nền nhà.
Câu nói này như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến toàn bộ không gian đám giỗ trong nhà gỗ ba gian đông cứng lại. Mọi âm thanh dường như biến mất, chỉ còn tiếng gió heo hút lùa qua khe cửa. Những ánh mắt hoài nghi, bàng hoàng, và cả sợ hãi đổ dồn vào Hùng. Họ hàng bắt đầu xì xào bàn tán, tiếng rì rầm ban đầu nhỏ nhẹ nhưng nhanh chóng lớn dần, tựa như đàn ong vỡ tổ.
“Mẹ ruột? Hùng nói gì vậy?”
“Sao có thể? Bà Hảo là cô ruột của Hùng mà…”
“Anh ta điên rồi! Chắc chắn anh ta điên rồi!”
Những lời thì thầm to nhỏ, đầy vẻ chất vấn và ngờ vực vang lên khắp nơi. Ông Thức, sau khoảnh khắc cứng đờ, sắc mặt tái mét. Ông ta lảo đảo, tay ôm ngực, dường như không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Mai bật khóc nức nở, cô không biết phải phản ứng thế nào trước lời thú nhận động trời này của chồng. Hùng vẫn quỳ đó, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào di ảnh, rồi lại lướt qua từng gương mặt trong đám đông, sự uất hận không thể che giấu.
Ông Thức, lồng ngực phập phồng kịch liệt, cố gắng nuốt nước bọt. Máu dường như dồn hết lên não, khiến khuôn mặt ông Thức đỏ bừng rồi lại chuyển sang tái xanh. Đôi mắt ông Thức trợn trừng, gân xanh nổi rõ trên thái dương. Ông Thức run rẩy đưa ngón tay trỏ, chỉ thẳng vào Hùng đang quỳ dưới đất. Miệng ông Thức mấp máy, những từ ngữ như bị nghẹn lại nơi cổ họng, mỗi tiếng thốt ra đều nặng trĩu sự căm phẫn và thất vọng.
“Cái… cái thằng mất dạy này!” Ông Thức lắp bắp, giọng run rẩy đến nỗi những âm tiết cuối cùng gần như lạc đi. Ông Thức bước thêm một bước về phía Hùng, Mai cố níu tay ông Thức lại nhưng không được. “Mày nói cái gì? Mày… mày điên rồi! Mày… mày dám…”
Sự tức giận bùng lên trong Ông Thức như một ngọn lửa. Ông Thức ôm chặt ngực, hơi thở dồn dập, đôi mắt tóe lửa nhìn Hùng. Từng thớ thịt trên khuôn mặt già nua của ông Thức co giật, biểu lộ sự uất ức đến tột cùng. Ông Thức dường như muốn xông vào túm lấy Hùng, nhưng cơ thể run rẩy và cơn tức giận đã rút cạn sức lực của ông. Ông Thức lảo đảo, phải vịn vào vai Mai để giữ thăng bằng, nhưng ánh mắt vẫn không rời Hùng, chứa đầy sự khinh bỉ và phẫn nộ. Mai nức nở, vừa sợ hãi cho chồng, vừa lo lắng cho cha. Hùng vẫn không nói một lời, chỉ ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ ngầu chứa đựng một nỗi đau và sự thách thức ngầm.
Mai, nước mắt đã giàn giụa từ trước, nhìn thấy sự căng thẳng tột độ giữa cha và chồng mình, nỗi sợ hãi dâng lên đến nghẹt thở. Cô không thể chịu đựng thêm nữa. Nhanh như cắt, cô vội vã chạy tới, quỳ sụp xuống bên cạnh Hùng, bàn tay run rẩy túm lấy cánh tay anh.
“Anh Hùng, anh đừng nói nữa, anh say rồi!” Mai thốt lên trong tuyệt vọng, giọng nghẹn lại vì những tiếng nức nở. Cô siết chặt tay Hùng, cố gắng lay động anh, “Anh đang làm ô uế hương linh mẹ! Xin anh, đừng nói gì nữa!”
Nhưng Hùng không hề động đậy. Anh dường như không nghe thấy lời cầu xin thảm thiết của vợ. Với một cái gạt tay mạnh mẽ, dứt khoát, Hùng hất tay Mai ra. Ánh mắt anh không một chút nao núng, kiên định nhìn thẳng về phía trước, chứa đựng một quyết tâm lạnh lùng, khiến Mai bàng hoàng nhận ra, đây không phải là cơn say.
Hùng, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập, dùng lực mạnh hất tay Mai ra. Anh ta không hề say. Cả gian nhà gỗ ba gian bỗng chốc im phăng phắc, mọi ánh mắt kinh hoàng đổ dồn vào Hùng.
“Sự thật… cái sự thật mà các người vẫn luôn che giấu!” Hùng rít lên, giọng lạc đi vì uất ức, những tiếng nấc nghẹn ngào bắt đầu vỡ òa, xé tan sự tĩnh lặng. Nước mắt lã chã tuôn rơi trên gương mặt hầm hầm. Ông Thức đứng sững, khuôn mặt tái mét, môi mấp máy không thành lời.
“Bà ta… bà Hảo… cái người mà các người vẫn tung hô là phúc đức, hiền hậu…” Hùng chỉ thẳng tay vào bàn thờ gia tiên, giọng chứa đầy oán hận, “Bà ta đã bỏ rơi tôi! Từ khi tôi còn bé thơ! Để tôi phải sống một cuộc đời cơ cực, không cha không mẹ!”
Lời Hùng như tiếng sét đánh ngang tai, xé toang không khí trang nghiêm của đám giỗ. Cả `Nhà gỗ ba gian` chìm trong sự bàng hoàng. Những người lớn tuổi trong `Họ hàng`, vốn coi trọng danh tiếng và truyền thống của dòng họ, bắt đầu xì xào. Một vài ánh mắt hoài nghi lướt qua nhau, sự lo lắng hiện rõ trên từng khuôn mặt nhăn nheo. Họ không thể tin nổi những gì tai mình vừa nghe thấy, nhưng Hùng… Hùng đang khóc, một nỗi đau không thể giả vờ. Mai quỵ hẳn xuống sàn, tay ôm mặt, tiếng khóc nức nở tuyệt vọng.
Mai quỵ hẳn xuống sàn, tay ôm mặt, tiếng khóc nức nở tuyệt vọng. Hùng nhìn Mai, ánh mắt có thoáng qua sự đau đớn nhưng nhanh chóng bị lớp căm hờn che lấp. Anh quay lại, đôi mắt quét một lượt qua những gương mặt đang sững sờ trong `Nhà gỗ ba gian`.
“Các người vẫn muốn nghe rõ hơn về ‘phúc đức’ của bà Hảo sao?” Hùng cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng vỡ vụn. “Để tôi nói cho mà nghe. Cái người mà các người vẫn tôn thờ là hiền hậu, là đức hạnh, cái người mà cả cái `Vùng ven đô` này vẫn ngưỡng mộ…”
Hùng dừng lại, lấy một hơi thật sâu, như thể đang dồn nén tất cả uất ức từ hàng chục năm qua. Lời anh thốt ra nặng trĩu, đầy chua xót: “Bà Hảo, vì muốn giữ danh tiếng cho dòng họ lẫy lừng này, vì sợ cái ‘danh gia vọng tộc’ bị hoen ố, đã giấu kín việc có con riêng với một người đàn ông nghèo khổ!”
Cả gian phòng như nín thở. `Ông Thức` lảo đảo, tay vịn vào bàn thờ, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
“Tôi… tôi chính là ‘vết nhơ’ mà bà ta muốn chôn vùi!” Hùng hét lên, giọng anh lạc đi vì nỗi đau không thể chịu đựng thêm nữa. Nước mắt anh chảy dài trên gò má, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên ngọn lửa hận thù. “Tôi chính là đứa con rơi bị ruồng bỏ! Bị bỏ mặc cho số phận, cho đến khi bị mang về đây, làm con rể của chính người mẹ ruột đã từ bỏ mình!”
Những lời lẽ đau đớn của Hùng khiến không khí trong `Nhà gỗ ba gian` càng thêm căng thẳng đến tột độ. Một số người trẻ trong `Họ hàng`, vốn không biết rõ quá khứ của `Bà Hảo`, bắt đầu xì xào, ánh mắt tò mò xen lẫn phẫn nộ. Họ không thể tin vào tai mình. Liệu có thật không? Một người phụ nữ phúc đức như `Bà Hảo` lại có thể làm điều đó? Sự sụp đổ của một tượng đài bắt đầu.
Hùng nhìn thẳng vào `Ông Thức`, ánh mắt đầy thách thức. “Ông Thức, ông biết tất cả, phải không? Ông là người che đậy sự thật này, suốt bao năm qua!”
Lời tố cáo của Hùng như một nhát dao đâm thẳng vào sự yên bình giả tạo bấy lâu. Không khí trong `Nhà gỗ ba gian` đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Trong khi đám đông vẫn còn chìm trong sự bàng hoàng, bỗng nhiên, một vài người lớn tuổi hơn trong `Họ hàng`, những người từng nghe phong thanh về một câu chuyện cũ từ thuở xa xưa, bắt đầu trao đổi ánh mắt ngầm. Ánh mắt họ xẹt qua nhau, chứa đựng sự thấu hiểu, sự xác nhận cho những điều họ đã từng nghi hoặc.
Họ nhìn `Ông Thức` với vẻ dò xét, không còn là sự kính trọng tuyệt đối như trước nữa, mà là một sự hoài nghi sâu sắc. Tuy nhiên, giữa sự hỗn loạn này, họ vẫn cố gắng giữ vẻ nghiêm nghị, nề nếp của một dòng họ lớn. Một tiếng hắng giọng vang lên từ phía một người bà con lớn tuổi, ông ta bước tới, đặt tay lên vai `Hùng` với một lực vừa đủ để kìm anh lại.
“Thôi Hùng, con dừng lại đi,” ông nói, giọng điệu xen lẫn sự răn đe và lo lắng. “Dù có chuyện gì, đây cũng là ngày giỗ `Bà Hảo`. Đừng làm lớn chuyện thêm nữa!”
Những người lớn tuổi khác cũng vội vàng phụ họa, cố gắng kéo `Hùng` ra khỏi bàn thờ, nơi anh vẫn đang đứng sững sờ, đôi mắt đầy thù hận nhìn `Ông Thức`. Họ muốn dập tắt ngọn lửa scandal này trước khi nó thiêu rụi toàn bộ danh tiếng của dòng họ. Họ không muốn sự thật này bị phơi bày rộng rãi, biến buổi giỗ trở thành một mớ hỗn độn không thể cứu vãn.
Nhưng mọi nỗ lực của Họ hàng đều trở nên vô nghĩa khi Ông Thức, người nãy giờ vẫn đứng sững sờ với vẻ mặt hằn học, bỗng chốc tức giận đến run người. Mặt ông ta đỏ bừng, gân xanh nổi đầy trán. Ông Thức lao thẳng tới, gạt tay những người Họ hàng đang đứng gần bàn thờ, rồi chỉ thẳng vào mặt Hùng.
“Đồ bịa đặt! Mày không được phép bôi nhọ mẹ mày!” Ông Thức gầm lên, giọng run rẩy đầy căm phẫn. Ông ta cố gắng đẩy mạnh Hùng ra xa bàn thờ, với lực mạnh đến nỗi những người Họ hàng xung quanh cũng phải chao đảo. “Mày đang cố ý phá hoại danh dự gia đình này!” Ông Thức la lớn, tiếng nói vang vọng khắp Nhà gỗ ba gian, át đi cả những tiếng xì xào, bàn tán đang ngày càng lớn dần trong đám đông.
Cú đẩy mạnh của Ông Thức khiến Hùng lảo đảo đôi chút nhưng anh vẫn đứng vững như một bức tượng đồng, đôi mắt hầm hầm nhìn thẳng vào vị nhạc phụ đầy căm hờn. Hùng đưa tay gạt mạnh bàn tay đang chỉ trỏ của Ông Thức sang một bên, tạo ra một tiếng ‘chát’ vang vọng giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Ông Thức chưa kịp định thần, miệng vẫn còn hé mở vì giận dữ, thì Hùng đã hành động.
Từ trong túi áo sơ mi đã sờn cũ, Hùng chậm rãi, dứt khoát lôi ra một tập giấy tờ cũ kỹ đã ngả màu ố vàng theo thời gian và một bức ảnh đen trắng đã phai màu, mép ảnh hơi nhàu. Ánh mắt anh không một chút dao động, dường như anh đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu. Anh giơ cao tập giấy tờ và bức ảnh lên ngang tầm mắt, xoay một vòng chậm rãi để tất cả Họ hàng có mặt trong Nhà gỗ ba gian đều có thể nhìn thấy rõ.
“Đây là giấy khai sinh của tôi,” giọng Hùng vang lên đầy rành rọt, nhấn mạnh từng từ, “có ghi rõ tên bà ấy là mẹ. Bà Hảo!” Anh dằn mạnh tên Bà Hảo, như thể muốn xé toạc tấm màn bí mật đã che giấu sự thật bao năm qua. “Còn đây,” Hùng nói tiếp, chuyển tay giơ bức ảnh cao hơn một chút, “là bức ảnh bà ấy chụp cùng cha ruột tôi thời trẻ!”
Lời tuyên bố đanh thép của Hùng như một tiếng sét đánh ngang tai. Khắp Nhà gỗ ba gian bỗng chốc lặng như tờ. Những tiếng xì xào, bàn tán chợt tắt lịm. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào tập giấy tờ và bức ảnh trong tay Hùng. Từng người, từng người một, từ Ông Thức đang đứng ngay trước mặt, cho đến những người Họ hàng lớn tuổi đang ngồi ở bàn nước, đều sững sờ, há hốc miệng, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy và nhìn thấy. Không khí bỗng trở nên ngột ngạt, nặng trĩu. Họ hàng bắt đầu nhìn nhau, vẻ mặt từ ngỡ ngàng chuyển sang bàng hoàng, rồi nghi ngờ.
Sự nghi ngờ chưa kịp tan, đã biến thành cơn phẫn nộ bùng phát trong lòng một vài người Họ hàng. Không ai bảo ai, nhưng dường như cùng chung một suy nghĩ: “Không thể nào!”. Hai, ba người thân cận nhất với Ông Thức và Mai, vốn đang đứng gần đó, đột ngột lao tới Hùng như những con hổ vồ mồi. Họ không nói một lời, chỉ giằng mạnh tập giấy tờ và bức ảnh cũ kỹ từ tay Hùng. Hùng không hề chống cự, anh chỉ đứng đó, đôi mắt vẫn tĩnh lặng nhìn những bàn tay vội vàng, run rẩy truyền tay nhau xem bằng chứng mà anh vừa công bố.
Một người phụ nữ trung niên, dì của Mai, là người đầu tiên nắm được tập giấy khai sinh. Bà ta nhíu mày, vẻ mặt đầy vẻ hoài nghi, như thể đang cố tìm kiếm một lỗi sai, một dấu hiệu làm giả. Nhưng khi mắt bà lướt qua từng dòng chữ in mờ trên tờ giấy đã ố vàng, đôi mắt bà chợt mở to. Nét mặt chuyển từ hoài nghi sang kinh ngạc tột độ. “Không thể nào!” bà thì thầm, giọng run rẩy, nhưng không ai nghe thấy. Bà lập tức chuyền tay cho một người đàn ông lớn tuổi hơn, chú của Ông Thức, người nổi tiếng là nghiêm khắc và luôn giữ thể diện dòng họ.
Người chú nhận lấy tờ giấy, ánh mắt sắc lạnh ban đầu cũng nhanh chóng biến đổi. Đôi lông mày bạc của ông cụ nhíu lại, rồi giãn ra, rồi lại nhíu chặt hơn khi ông đọc kỹ tên người mẹ – Bà Hảo – và những thông tin khác. Vẻ kinh ngạc nhanh chóng nhường chỗ cho sự bàng hoàng, và rồi, khi đọc đến phần quan trọng nhất trên giấy khai sinh, một sự hoảng loạn tột độ bắt đầu xâm chiếm gương mặt già nua. Tay ông cụ run lên bần bật, làm tờ giấy lướt khỏi tay ông và rơi xuống nền nhà một cách vô định. Tiếng xì xào, bàn tán nhỏ ban đầu giờ đây biến thành những tiếng thốt lên kinh ngạc, rồi sợ hãi vang vọng khắp Nhà gỗ ba gian. Các thành viên Họ hàng khác, chưa kịp xem giấy tờ, cũng cảm nhận được sự bất ổn tột cùng qua phản ứng của những người vừa đọc.
Tiếng tờ giấy rơi xuống nền nhà gỗ khô khốc như một lời tuyên án vang vọng. Không khí trong Nhà gỗ ba gian đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Những tiếng xì xào, hoảng hốt bùng lên như một đốm lửa nhỏ, rồi nhanh chóng lan ra thành một đám cháy cảm xúc trong lòng Họ hàng. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào tờ giấy khai sinh ố vàng, giờ nằm chỏng chơ giữa sàn.
Mai, từ nãy đến giờ vẫn đứng bên cạnh Ông Thức, chứng kiến mọi chuyện trong sự ngờ vực và khó hiểu, nay bỗng thấy tim mình thắt lại. Cô không cần ai nói, nhưng cái không khí bất thường, những gương mặt Họ hàng biến sắc, và cả sự im lặng đáng sợ của Ông Thức đều mách bảo điều chẳng lành. Cô lùi một bước, rồi lại tiến lên, đôi chân run rẩy tự lúc nào. Ánh mắt cô vô thức tìm đến tờ giấy đang nằm đó, như một lực hút không thể cưỡng lại.
Không ai nhặt lên. Có lẽ, không ai đủ can đảm để chạm vào “sự thật” đang phơi bày. Chính Mai, với một sự thôi thúc đau đớn, quỳ sụp xuống. Đôi bàn tay cô run rẩy đưa ra, nhặt lấy tờ giấy khai sinh. Cùng lúc đó, bức ảnh cũ kỹ, vốn bị kẹp trong tập giấy tờ, cũng nằm ngay cạnh. Mai vừa nhặt giấy tờ, vừa nhìn thấy bức ảnh.
Bức ảnh chụp một người phụ nữ trẻ, xinh đẹp, với nụ cười hiền hậu, đang tựa vào vai một người đàn ông lạ. Người phụ nữ ấy, dù trẻ hơn rất nhiều, Mai vẫn nhận ra ngay đó chính là mẹ mình – Bà Hảo. Còn người đàn ông kia, khuôn mặt xa lạ, không hề giống Ông Thức một chút nào.
Đôi mắt Mai dán chặt vào tờ giấy khai sinh. Từng dòng chữ, từng con số, từng cái tên như những mũi kim đâm thẳng vào tim cô. Tên mẹ cô, Bà Hảo, hiện rõ mồn một. Nhưng tên người cha được ghi trên giấy không phải là Ông Thức. Thay vào đó, là một cái tên hoàn toàn xa lạ, một người đàn ông cô chưa từng nghe nhắc tới.
Gương mặt Mai trắng bệch, không còn một giọt máu. Nước mắt cô đã khô cạn từ bao giờ, không thể rơi thêm một giọt nào nữa. Thay vào đó là sự thất thần, một ánh nhìn trống rỗng như linh hồn đã bị rút khỏi thể xác. Cô bàng hoàng đến tột độ, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng sụp đổ dưới chân mình. Mai không thể tin nổi. Không thể tin vào sự thật cay đắng và khủng khiếp đang phơi bày ngay trước mắt cô, về người mẹ hiền hậu mà cô hằng yêu kính. Cái tên “Bà Hảo”, người mẹ phúc đức, giờ đây lại gắn liền với một bí mật động trời, một sự thật có thể hủy hoại cả dòng họ danh giá này. Cô chỉ biết ôm chặt tập giấy tờ và bức ảnh vào lòng, thân thể run rẩy từng hồi.
Mai ôm chặt tập giấy tờ và bức ảnh vào lòng, thân thể run rẩy từng hồi. Cái run rẩy ấy không chỉ vì lạnh, mà vì một cơn chấn động tâm lý khủng khiếp. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng lướt qua từng gương mặt Họ hàng. Họ hàng, từ những người lớn tuổi đến các cháu nhỏ, đều đã chìm trong một sự hỗn loạn chưa từng có. Những tiếng xì xào nay đã lớn hơn, xen lẫn những tiếng thở dài, tiếng kêu thảng thốt. Một số người cố gắng ghì chặt miệng, nhưng những ánh mắt dáo dác, những cái lắc đầu liên tục đã tố cáo sự bất an trong lòng họ.
Ông Thức, từ nãy đến giờ vẫn đứng đó như một pho tượng đá, sắc mặt xám ngoét. Ông không dám nhìn thẳng vào Mai, cũng không dám nhìn vào Họ hàng. Bỗng, từ một góc Nhà gỗ ba gian, nơi có những người phụ nữ lớn tuổi nhất đang tụ tập, một tiếng khóc nức nở vỡ òa. Tất cả ánh mắt lập tức đổ dồn về phía đó.
Một bà lão, tóc bạc phơ, nước mắt giàn giụa, tay run run bấu chặt vào vạt áo người bên cạnh. Bà là Dì Sáu, em gái kết nghĩa thuở thiếu thời của Bà Hảo, người mà ai cũng biết Bà Hảo thường hay tâm sự chuyện nhà. Dì Sáu từng được coi là người hiểu Bà Hảo nhất trong họ. Giờ đây, gương mặt bà lão nhăn nhúm lại vì đau đớn và dằn vặt.
DÌ SÁU
(Khóc nức nở, giọng đứt quãng)
Thôi thôi… đừng giấu nữa! Chuyện này… đúng là có thật!
Lời thú nhận của Dì Sáu như một tiếng sét đánh ngang tai, dội thẳng vào Nhà gỗ ba gian đang chìm trong sự ngột ngạt. Tiếng khóc của Dì Sáu càng lúc càng lớn, và cùng với đó là một tiếng ồn ào như thủy triều dâng lên từ Họ hàng. Mọi nghi ngờ, mọi toan tính che giấu, mọi sự dè dặt phút chốc tan biến. Không khí trước đó là sự căng thẳng vì thông tin mới lạ, giờ đây lại là sự bùng nổ của một sự thật được xác nhận.
Những người Họ hàng bắt đầu lao xao bàn tán, không còn giữ kẽ. Tiếng thì thầm biến thành tiếng trò chuyện lớn, tiếng phẫn nộ, tiếng thương cảm. Họ chỉ trỏ vào tờ giấy trong tay Mai, rồi lại nhìn Ông Thức với ánh mắt đầy trách móc, xen lẫn sự thất vọng. Hùng đứng từ xa, sắc mặt vẫn hầm hầm. Anh nhìn chằm chằm vào Dì Sáu, rồi ánh mắt anh lại quét qua Ông Thức, trong ánh mắt đó dường như có một tia lửa lạnh lẽo vừa lóe lên. Cả đám giỗ thực sự vỡ òa. Mọi người không còn nghĩ đến đám giỗ nữa, tất cả chỉ còn là sự thật trần trụi về cuộc đời Bà Hảo.
Dì Sáu giật mình khi thấy ánh mắt của Hùng sắc lạnh xoáy vào mình, như muốn xuyên thủng mọi bí mật còn sót lại. Bà lão hít một hơi thật sâu, tiếng nức nở tạm lắng xuống nhưng hơi thở vẫn còn đứt quãng. Bà nhìn quanh Nhà gỗ ba gian, nơi Họ hàng đang ồn ào như ong vỡ tổ, những lời trách móc, than thở vang vọng. Mai lặng lẽ ngồi thụp xuống, đầu gục vào ngực, những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt tập giấy tờ trong tay. Còn Ông Thức, sắc mặt tái mét, đứng như trời trồng, không dám ngẩng đầu.
DÌ SÁU
(Giọng run rẩy, khàn đặc)
Mọi chuyện… mọi chuyện bắt đầu từ cái ngày bà Hảo còn là con gái. Dòng họ mình danh giá, giàu có, nhưng cũng vì thế mà cái lễ nghĩa, cái sĩ diện nó nặng hơn ngàn cân. Bà Hảo… bà ấy xinh đẹp, nết na, được bao nhiêu người thương mến. Nhưng cha mẹ bà ấy… lại muốn bà ấy phải kết thân với dòng họ lớn khác để củng cố gia thế. Thế là… bà ấy bị ép gả cho ông Thức đây.
Bà lão đưa ánh mắt đầy thương cảm nhìn Ông Thức, rồi lại nhìn về phía bàn thờ Bà Hảo. Ông Thức khẽ rùng mình, hai bàn tay siết chặt lại. Họ hàng bỗng chốc im bặt, lắng nghe câu chuyện dần được hé mở.
DÌ SÁU
(Tiếp tục, giọng chất chứa nỗi đau)
Nhưng trái tim con người… đâu phải vật vô tri mà sắp đặt được. Bà Hảo… bà ấy đã lỡ yêu một người khác. Một người… không thuộc về cái danh giá này. Họ yêu nhau sâu đậm, thề non hẹn biển. Và rồi… bà ấy có con với người mình yêu.
Tiếng nức nở của Dì Sáu lại vỡ òa. Hùng, người đang đứng lặng lẽ như một bức tượng, bỗng khẽ siết chặt nắm đấm, ánh mắt bùng lên một ngọn lửa khó hiểu. Tia lạnh lẽo ban nãy giờ biến thành một sự bừng cháy bên trong. Mai ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc và đau đớn, lướt từ Dì Sáu sang Hùng, rồi lại quay về phía Ông Thức.
DÌ SÁU
(Nghẹn ngào)
Cái thai lớn dần, không thể giấu được nữa. Dòng họ làm sao chấp nhận một chuyện như vậy? Cái sỉ nhục ấy… sẽ hủy hoại tất cả. Thế là, để giữ thể diện cho dòng họ lớn này, để cái danh tiếng hiếu lễ không bị vấy bẩn… đứa bé… đứa bé đã bị gửi đi nơi khác. Thân phận của nó… bị chôn vùi, giấu kín như một bí mật động trời.
Cả Nhà gỗ ba gian như đông cứng lại. Tiếng gió rít qua khe cửa nghe lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Hùng thở dốc, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Mắt anh vẫn dán chặt vào Dì Sáu, nhưng trong đầu anh, những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc hợp lại thành một bức tranh khủng khiếp.
DÌ SÁU
(Lấy tay ôm mặt, khóc nức nở)
Bà ấy cũng khổ tâm lắm khi phải bỏ con! Cả đời này… bà ấy sống trong sự dằn vặt, day dứt, trong nỗi ân hận vì không thể làm tròn bổn phận của một người mẹ. Bà ấy… bà ấy chịu đựng tất cả để dòng họ được yên ổn!
DÌ SÁU
(Lấy tay ôm mặt, khóc nức nở)
Bà ấy cũng khổ tâm lắm khi phải bỏ con! Cả đời này… bà ấy sống trong sự dằn vặt, day dứt, trong nỗi ân hận vì không thể làm tròn bổn phận của một người mẹ. Bà ấy… bà ấy chịu đựng tất cả để dòng họ được yên ổn!
Tiếng nức nở thê lương của Dì Sáu vang vọng khắp Nhà gỗ ba gian, như một lời ai oán cho số phận nghiệt ngã. Hùng vẫn đứng đó, lồng ngực anh vẫn phập phồng dữ dội, ánh mắt sắc lạnh giờ đây ánh lên một tia thấu hiểu lẫn căm phẫn khó tả. Mai ngồi thụp dưới đất, đôi vai run lên bần bật, gương mặt trắng bệch như không còn giọt máu.
Ông Thức, từ nãy đến giờ vẫn đứng sững như một pho tượng, giờ đây cơ thể ông bắt đầu chao đảo. Hai bàn tay ông từ từ buông lỏng, để lộ những ngón tay đã hằn lên vết chai sần vì siết chặt quá lâu. Đôi mắt ông đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định, như thể linh hồn đã rời khỏi thể xác. Mọi âm thanh, mọi hình ảnh xung quanh đều tan biến, chỉ còn lại tiếng vọng của sự thật mà Dì Sáu vừa nói xoáy sâu vào tâm can ông.
Sự thật mà ông đã cố gắng chôn giấu, đắp lên nó bằng danh vọng và sĩ diện của cả một dòng họ lớn bấy lâu nay, giờ đây đã bị phơi bày một cách trần trụi. Nỗi đau xé ruột khi biết người vợ yêu thương cả đời phải chịu đựng oan nghiệt, nỗi xấu hổ tột cùng khi ông chính là người đã ép buộc bà phải sống trong dằn vặt, cùng với gánh nặng của một bí mật động trời bị vỡ lở, tất cả đổ ập xuống ông Thức cùng lúc. Cơ thể ông run rẩy dữ dội, như một cái cây cổ thụ bị bão táp quật ngã.
Ông Thức cảm thấy toàn thân mình nhũn ra, gân cốt lão hóa đi trong tích tắc. Lưng ông còng hẳn xuống, những nếp nhăn trên trán và khóe mắt hằn sâu hơn bao giờ hết. Ông như già đi cả chục tuổi chỉ trong vài khoảnh khắc. Lão nhắm nghiền mắt lại, cố gắng níu giữ chút sức lực cuối cùng, nhưng mọi thứ đều vô vọng. Ông Thức lảo đảo, tay vịn vào mép bàn thờ một cách tuyệt vọng, đôi chân không còn đủ sức để đứng vững. Hàng họ chứng kiến cảnh tượng đó, không một ai dám cất lời, không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Đôi mắt Ông Thức đờ đẫn, thân hình run rẩy như sắp đổ gục hoàn toàn. Hàng họ nín thở nhìn theo từng cử động của lão, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào. Sự thật phũ phàng về Bà Hảo đã xé toang tấm màn danh giá bao lâu nay của dòng họ.
Hùng, con rể trưởng, từ nãy đến giờ vẫn đứng sững sờ giữa không gian hỗn loạn, giờ đây bất ngờ chấn chỉnh lại tư thế, chậm rãi đứng thẳng dậy. Sắc mặt anh đã mất đi vẻ hầm hầm giận dữ mà thay vào đó là sự nặng nề, u uất đến tận cùng. Ánh mắt Hùng quét một lượt qua bàn thờ đổ nát, những vật phẩm cúng bái vương vãi khắp nơi như một lời nguyền rủa cho ngày giỗ trọng đại. Rồi, ánh mắt anh dừng lại trên từng gương mặt họ hàng đang hiện rõ nỗi đau khổ, sự bàng hoàng và cả nỗi hổ thẹn. Anh không còn gào thét hay thể hiện sự phẫn nộ bùng nổ như trước, mà chỉ cất lời trong một giọng nói trầm khàn, đong đầy sự tuyệt vọng đến tê tái.
HÙNG
(Giọng nói nghẹn ngào, nhưng đầy kiên quyết)
Tôi không muốn hủy hoại ngày giỗ của mẹ… Tôi không muốn biến nơi đây thành một bãi chiến trường. Nhưng… tôi không thể sống trong lời dối trá này nữa… Tôi không thể nhắm mắt làm ngơ khi sự thật bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc danh giá. Tôi… tôi cần sự thật được phơi bày!
Hùng vừa dứt lời, cả căn nhà gỗ ba gian dường như nín thở một lần nữa. Không gian nặng trĩu, đặc quánh như chì. Ông Thức đổ sụp xuống chiếc ghế gần đó, hai tay ôm mặt, những tiếng nấc khô khốc bật ra từ lồng ngực gầy guộc. Ông biết, mọi thứ đã kết thúc. Cái vỏ bọc danh giá mà ông và Bà Hảo đã dày công vun đắp suốt bao năm, giờ đã tan tành như tro bụi.
Mai, vợ Hùng, từ lúc này không thể kiềm chế thêm được nữa. Cô bật khóc nức nở, tiếng khóc ai oán, xé lòng, hòa lẫn trong sự hổ thẹn và nỗi đau đớn tột cùng. Cô lao đến bên Hùng, muốn ôm lấy anh nhưng rồi lại ngập ngừng, hai tay buông thõng, như một sự thừa nhận rằng giữa họ đã có một khoảng cách không thể nào lấp đầy bởi những bí mật và lời dối trá. Họ hàng ngồi im phắc, không một ai dám động đũa vào mâm cao cỗ đầy trước mặt. Mùi hương trầm, mùi thức ăn nghi ngút khói, tất cả giờ đây đều trở thành một sự châm biếm cay độc cho một ngày giỗ mà đáng lẽ phải là sự tưởng nhớ và lòng thành kính. Thay vào đó, nó lại là ngày sự thật trần trụi bị phơi bày, ngày một vết sẹo khó lành vĩnh viễn khắc sâu vào tâm khảm mỗi người.
Những tiếng thở dài thườn thượt của người lớn vang lên khắp căn nhà, nặng nề và mệt mỏi. Họ hàng của dòng họ danh giá lừng lẫy khắp vùng ven đô, giờ đây chỉ còn lại những ánh mắt thất thần, những khuôn mặt bàng hoàng đầy nỗi hổ thẹn. Danh tiếng, sự kính trọng mà họ gây dựng bao đời, chỉ trong một khoảnh khắc đã bị đánh sập. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn xuống những món ăn nguội lạnh, không còn vị giác để cảm nhận bất cứ điều gì ngoài nỗi cay đắng thấm sâu.
Cuộc đời vốn dĩ là một dòng chảy không ngừng, đôi khi mang theo những ngọt ngào êm đềm, nhưng cũng có lúc cuốn đi tất cả trong cơn lũ dữ của sự thật. Ngày giỗ Bà Hảo, người phụ nữ mà họ hàng từng ca tụng là đức hạnh, phúc đức, giờ đây lại trở thành một dấu mốc đau thương, nhắc nhở về sự mong manh của những giá trị mà con người gán cho nhau. Sự thật, dù phũ phàng đến đâu, cuối cùng cũng phải được phơi bày, dù cái giá phải trả có là sự tan vỡ của những hình ảnh tốt đẹp bấy lâu nay. Dòng họ danh giá ấy đã học được một bài học đắt giá về sự chân thật, về gánh nặng của bí mật, và về sức mạnh hủy diệt của lời dối trá. Những vết sẹo trong tâm hồn, tuy đau đớn, nhưng lại là khởi điểm cho một quá trình chữa lành cần nhiều thời gian và lòng dũng cảm. Để nhìn nhận lại chính mình, để tha thứ cho những lầm lỡ trong quá khứ, và quan trọng hơn, để xây dựng lại niềm tin từ những mảnh vỡ vụn vỡ. Có lẽ, chỉ khi đối diện với chính những khiếm khuyết và lỗi lầm của bản thân và người thân, con người mới thực sự tìm thấy con đường dẫn đến sự thanh thản, không phải bằng cách che giấu, mà bằng sự thấu hiểu, lòng bao dung và sự chấp nhận trọn vẹn. Từ đây, một chương mới sẽ mở ra cho dòng họ, không còn là hào quang giả dối mà là một thực tại trần trụi, nhưng tiềm ẩn hy vọng về một sự bình yên thật sự, được xây dựng trên nền tảng của lòng thành và sự thật. Một ngày nào đó, vết sẹo sẽ lành, và sự bình yên sẽ trở lại, không phải bởi sự quên lãng, mà bởi sự trưởng thành từ những bài học đắng cay.

