Vừa tới nhà sếp, tôi sữ//ng người khi thấy vợ cũ bước ra, cho//áng vá//ng khi biết thân phận hiện tại của cô ấy…
Tôi là Nam, 36 tuổi, nhân viên kinh doanh lâu năm trong công ty xây dựng. Sáng nay, sếp tổng mời tôi tới nhà riêng bàn về dự án mới. Tôi hồi hộp lắm, vì nếu thuận lợi, tôi sẽ được thăng chức phó phòng, tiền lương tăng gấp đôi.
Tới cổng biệt thự, tôi vẫn còn run. Căn nhà lớn, sân vườn phủ đầy hoa giấy. Người giúp việc ra mở cửa, mời tôi vào phòng khách rộng thoáng. Tôi vừa ngồi xuống thì nghe tiếng bước chân nhẹ phía sau. Quay đầu lại, tôi ch/ết sữ/ng.
Người phụ nữ mặc váy dài màu kem, tóc búi gọn, khuôn mặt dịu dàng bước ra, tay cầm ấm trà. Cô ấy… chính là Thu, vợ cũ của tôi.
Tôi ngỡ ngàng đến mức không thốt nên lời. Ba năm trước, chúng tôi l/y hô/n sau gần bốn năm chung sống. Lúc đó, tôi chỉ là nhân viên qu/èn, lương ba cọc ba đồng. Thu muốn mở tiệm bánh nhưng tôi không ủng hộ. Tôi trách cô ấy mơ mộng, không lo nội trợ, còn cô ấy thì giậ/n vì tôi không hiểu ước mơ của vợ. Chúng tôi c/ãi v/ã triền miên, rồi đường ai nấy đi.
Sau l/y h/ôn, tôi la/o đ/ầu vào làm việc, nghe đâu Thu chuyển tới thành phố khác. Vậy mà hôm nay, cô ấy xuất hiện ở đây, trong ngôi biệt thự này, với dáng vẻ tự tin và dịu dàng hơn bao giờ hết.
Sếp tổng từ trên lầu bước xuống, vui vẻ bắt tay tôi:
– Nam đến rồi à, tôi đợi cậu để bàn chuyện ký hợp đồng. À, giới thiệu với cậu, đây là Thu – cô ấy là…
…cô ấy là phó giám đốc điều hành dự án của chúng ta.”
Nụ cười trên môi Sếp tổng vẫn rạng rỡ, còn Sếp tổng đưa tay ra hiệu về phía Thu. Từng lời của Sếp tổng như tiếng sét đánh ngang tai Nam. Nam ch//ết sữ//ng tại chỗ, toàn thân lạnh toát, máu trong huyết quản dường như ngừng chảy. Tim anh đập thình thịch, mạnh đến nỗi anh cảm thấy nó muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh trợn tròn mắt nhìn Thu, người phụ nữ vẫn giữ vẻ bình thản, khẽ gật đầu chào anh.
Không thể nào! Nam không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy, cũng không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. Thu – người vợ cũ anh từng khinh thường, từng dè bỉu ước mơ mở tiệm bánh, từng cho rằng cô ấy chỉ là kẻ mơ mộng, không thực tế, giờ đây lại đứng đây, với tư cách Phó Giám đốc điều hành dự án. Dự án mà anh đang đặt tất cả hy vọng để thăng chức, để đổi đời. Toàn bộ khao khát thăng tiến, tiền lương gấp đôi của Nam phút chốc hóa thành tro bụi. Một cảm giác nhục nhã, bẽ bàng, và cả sợ hãi dâng lên trong anh, nghẹn cứng cổ họng. Khuôn mặt Nam tái mét, mồ hôi lạnh túa ra. Anh cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng đôi chân anh mềm nhũn, như muốn quỵ xuống. Nam nhìn Thu, trong mắt cô ấy không một chút biểu cảm thừa thãi, chỉ có sự chuyên nghiệp lạnh lùng. Nhưng ánh mắt đó, dù bình thản đến mấy, vẫn như hàng ngàn mũi dao đâm vào sự tự phụ của Nam. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi môi anh chỉ run rẩy.
Nam cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi môi anh chỉ run rẩy.
Thu khẽ gật đầu, môi nhếch lên thành một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ánh mắt cô lại không giấu được vẻ tự tin rạng ngời và một chút thách thức. Nụ cười ấy không còn chút dấu vết của sự buồn bã, giận dỗi, hay tủi thân mà Nam từng thấy ba năm trước, khi cô khóc lóc trong ngày ly hôn. Giờ đây, Thu chỉ toát ra vẻ điềm tĩnh, mạnh mẽ, và sắc sảo. Nam cảm thấy cổ họng khô khốc, toàn thân nóng bừng vì xấu hổ. Anh lúng túng đảo mắt, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt Thu, những con ngươi giờ đây như biết cười khẩy vào sự ngạo mạn của anh.
“Hai người đã biết nhau rồi à?” Sếp tổng phá tan bầu không khí căng thẳng, giọng nói vẫn vui vẻ nhưng ẩn chứa chút tò mò.
Nam giật mình, vội vàng gật đầu lia lịa. “Vâng, dạ, bọn… bọn em từng là bạn học, sếp ạ.” Anh lắp bắp, cố gắng né tránh từ “vợ chồng cũ”, nhưng sự ấp úng đã tố cáo tất cả.
Thu vẫn giữ nụ cười trên môi, ánh mắt chạm thoáng qua Nam rồi chuyển sang Sếp tổng. “Chúng tôi từng có một mối quan hệ trong quá khứ, Sếp tổng ạ. Nhưng đó là chuyện đã lâu rồi.” Giọng cô bình thản, chuyên nghiệp, nhưng mỗi từ như một nhát dao khứa vào lòng Nam. Anh cảm thấy nhói buốt, nhận ra Thu đang cố ý nhấn mạnh “trong quá khứ”, như muốn phủ nhận hoàn toàn sự tồn tại của anh trong cuộc đời cô.
Sếp tổng nhướng mày, nhìn Nam một cách khó hiểu rồi quay sang Thu. “Vậy thì tốt quá rồi. Quen biết nhau sẽ dễ làm việc hơn nhiều. Dự án này rất quan trọng, tôi mong cả hai sẽ hợp tác ăn ý để mang lại thành công lớn.”
Nam siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm vào da thịt. Anh thầm rủa bản thân mình tại sao lại hèn nhát đến vậy. Ước gì có một cái hố để anh chui xuống ngay lúc này. Anh ngẩng đầu nhìn Thu, mong tìm thấy một chút sự nhân nhượng, nhưng cô chỉ quay đi, bắt đầu trao đổi với Sếp tổng về lịch trình buổi họp. Anh hoàn toàn bị bỏ rơi, đứng trơ trọi như một cái bóng trong phòng khách rộng lớn của Biệt thự nhà sếp tổng. Cảm giác nhục nhã, bẽ bàng dâng lên đến cực điểm.
Sếp tổng nhìn lướt qua Nam, rồi lại nhìn Thu, nét mặt ông thoáng hiện lên vẻ khó xử. Ông khẽ ho một tiếng, phá vỡ bầu không khí đặc quánh.
“À ừm… thôi được rồi, Thu cứ ngồi xuống đây. Chúng ta nói chuyện công việc luôn vậy.” Sếp tổng vẫy tay về phía chiếc ghế sofa đối diện. “Nam, con cũng ngồi đi. Dù sao thì đây cũng là dự án lớn, không khí căng thẳng quá không tốt.” Ông nói, giọng có ý nhắc nhở, rồi chuyển ánh mắt sang tập tài liệu trên bàn.
Thu thản nhiên mỉm cười, bước đến ngồi xuống, dáng vẻ tự tin như thể không có chuyện gì vừa xảy ra. Nam miễn cưỡng kéo ghế, ngồi xuống đối diện Sếp tổng, nhưng ánh mắt anh vẫn không rời Thu. Cô đã thay đổi quá nhiều. Từ một người vợ yếu đuối từng ngày đêm van xin anh ủng hộ ước mơ mở tiệm bánh, giờ đây cô ngồi đó, rạng rỡ, quyền lực, trong vai trò đối tác dự án. Anh nhớ lại những lời anh từng nói, rằng ước mơ của cô thật viển vông, rằng cô chỉ nên ở nhà lo việc nội trợ. Giờ đây, những lời đó như búa bổ vào đầu Nam, đau đớn và nhục nhã.
“Vậy, về dự án mới này…” Sếp tổng bắt đầu, trải tài liệu ra bàn. “Đây là cơ hội lớn để công ty chúng ta mở rộng thị trường. Nam, con biết rồi đấy, đây là bước đệm để con lên vị trí phó phòng, lương bổng cũng tăng gấp đôi.”
Nam cố gắng tập trung vào lời Sếp tổng. Thăng chức phó phòng, tăng lương gấp đôi – những điều anh hằng mơ ước bấy lâu nay bỗng trở nên nhạt nhòa. Đầu óc anh quay cuồng, không thể xua đi hình ảnh Thu. Cô ngồi đó, bình thản lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra những nhận xét sắc sảo, chuyên nghiệp khiến Sếp tổng phải gật gù tán thành. Từng câu chữ của cô đều toát lên sự tự tin, trí tuệ mà Nam chưa bao giờ thừa nhận. Anh nhận ra, ba năm trước, chính anh đã chôn vùi một viên ngọc quý bằng sự ngạo mạn và ích kỷ của mình. Cảm giác hối hận và tủi nhục bủa vây Nam, khiến anh không thể chấp nhận được sự thật rằng Thu, người vợ cũ anh từng khinh thường, nay lại ở một vị thế cao hơn anh rất nhiều. Anh ghét bản thân anh của quá khứ, và anh ghét cả sự thật nghiệt ngã đang hiện hữu trước mắt.
Sếp tổng tiếp tục trình bày về dự án mới. Nam gật đầu lấy lệ, nhưng đôi mắt anh không rời khỏi Thu. Cô ngồi thẳng lưng, mái tóc đen óng ả buông xõa trên vai, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc. Vẻ mặt cô điềm tĩnh, chuyên nghiệp. Anh thấy Thu cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn Sếp tổng với ánh mắt tập trung cao độ.
SẾP TỔNG
(Tiếp tục, quay sang Thu)
Và đây là phần mà Thu sẽ hỗ trợ chúng ta. Với kinh nghiệm dày dặn trong lĩnh vực quản lý chuỗi cung ứng và phát triển sản phẩm, Thu sẽ là nhân tố then chốt giúp dự án này thành công rực rỡ.
Thu mỉm cười nhẹ, gật đầu xác nhận.
THU
(Giọng điệu tự tin, rành mạch)
Vâng, thưa Sếp tổng. Tôi đã nghiên cứu kỹ tài liệu dự án. Tôi nghĩ chúng ta cần đặc biệt chú ý đến khâu phân tích thị trường mục tiêu và xây dựng chiến lược truyền thông phù hợp với văn hóa vùng miền. Ngoài ra, việc tối ưu hóa quy trình logistics từ khâu sản xuất đến phân phối cũng sẽ là yếu tố quyết định.
Sếp tổng gật gù, tỏ vẻ hài lòng. Nam cảm thấy một cú đấm vô hình giáng mạnh vào ngực. Từng lời Thu nói đều sắc bén, logic và đầy tính thực tiễn. Không có chút nào là sự “viển vông” như anh từng gán cho cô. Ba năm… cô ta đã thay đổi đến mức này sao? Hay là… ngay từ đầu cô ta đã luôn giỏi giang như vậy, chỉ là anh quá mù quáng không thấy?
SẾP TỔNG
(Quay sang Nam)
Nam, con thấy sao về những góp ý của Thu? Con có đồng tình không?
Nam giật mình, cố gắng tập trung lại. Anh vừa nghe nhưng cũng không thực sự nghe. Anh cố gắng nhớ lại những gì Thu vừa nói.
NAM
(Khẽ ho, gượng gạo)
Dạ… tôi hoàn toàn đồng ý với Thu. Những điểm cô ấy đưa ra rất chính xác và cần thiết cho dự án.
Thu quay sang nhìn Nam, ánh mắt cô không hề có sự châm chọc hay hả hê, chỉ là một cái nhìn bình thản, như nhìn một đồng nghiệp đơn thuần. Điều đó càng khiến Nam khó chịu hơn. Anh ước gì cô cười khẩy, hoặc mỉa mai anh một câu, như vậy còn dễ đối diện hơn là sự thờ ơ lạnh nhạt này. Anh cảm thấy mình như một con cá mắc cạn, vùng vẫy trong vũng bùn tự ti và hối hận. Mọi thứ anh từng tin tưởng, từng là niềm kiêu hãnh của anh, giờ đây đều sụp đổ dưới chân Thu. Cái chức phó phòng, mức lương gấp đôi mà Sếp tổng vừa nhắc đến, bỗng trở thành gánh nặng vô hình, buộc anh phải chấp nhận thực tại nghiệt ngã này.
SẾP TỔNG
(Nụ cười hài lòng trên môi)
Rất tốt, Thu. Tôi hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của cô. Xin mời cô tiếp tục trình bày những ý tưởng cụ thể hơn về dự án này.
Thu mỉm cười nhẹ nhàng. Cô đứng dậy, tiến đến bảng trắng và cầm bút lông.
THU
(Giọng điệu điềm tĩnh nhưng đầy nội lực, viết nhanh vài gạch đầu dòng)
Vâng, thưa Sếp tổng. Như chúng ta đã thảo luận, dự án này không chỉ đơn thuần là mở rộng thị trường, mà còn là định vị lại thương hiệu. Tôi đã nghiên cứu sâu về hành vi tiêu dùng ở khu vực mục tiêu. Chúng ta cần tập trung vào phân khúc khách hàng trẻ tuổi, những người đề cao giá trị bền vững và tính cá nhân hóa. Về chiến lược sản phẩm, tôi đề xuất phát triển ba dòng sản phẩm chính, với bao bì thân thiện môi trường và thông điệp truyền thông nhấn mạnh nguồn gốc tự nhiên, an toàn.
Nam ngồi đó, đôi mắt dán chặt vào Thu. Từng câu chữ cô nói ra đều chắc chắn, có căn cứ. Cô không hề dùng những từ ngữ hoa mỹ, mà đi thẳng vào trọng tâm, phân tích đâu ra đó. Anh ngạc nhiên đến sững sờ. Đây có phải là người phụ nữ từng vì một cái tiệm bánh nhỏ mà cãi vã với anh không? Cái “ước mơ viển vông” mà anh từng chế giễu, giờ đây lại được thay thế bằng một tầm nhìn chiến lược sắc sảo đến khó tin.
THU
(Tiếp tục, chỉ vào những gạch đầu dòng mình vừa viết)
Về kênh phân phối, bên cạnh hệ thống siêu thị hiện có, chúng ta nên cân nhắc việc hợp tác với các sàn thương mại điện tử lớn và xây dựng một kênh bán hàng trực tuyến riêng biệt để tăng cường tương tác với khách hàng. Đồng thời, một chiến dịch marketing kỹ thuật số tập trung vào nội dung sẽ là chìa khóa để tạo sự lan tỏa và lòng tin. Chi phí logistics có thể được tối ưu hóa thông qua việc áp dụng công nghệ AI vào quản lý kho bãi và tuyến đường vận chuyển.
Sếp tổng chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu tán thưởng, vẻ mặt cực kỳ hài lòng.
SẾP TỔNG
(Vỗ tay nhẹ)
Tuyệt vời, Thu! Tôi rất ấn tượng với những phân tích và đề xuất chi tiết của cô. Hoàn toàn logic và có tính khả thi cao.
Nam cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào. Sự ngưỡng mộ, đúng, anh không thể phủ nhận tài năng của cô. Nhưng đi kèm với nó là sự khó chịu, thậm chí là tức giận, vì anh đã từng coi thường cô, đã đánh giá thấp cô một cách tệ hại. Anh như bị hút vào một vòng xoáy của hối hận và tủi hổ. Thu trước mặt anh giờ đây không còn là người vợ nhút nhát, chỉ biết đến những thứ nhỏ bé nữa. Cô ấy đã trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, đầy bản lĩnh, đứng ngang hàng với Sếp tổng, thậm chí còn vượt trội hơn anh rất nhiều trong lĩnh vực này. Mọi thứ anh từng tự hào về bản thân bỗng trở nên nhỏ bé và tầm thường. Anh nhìn Thu, cố gắng đọc vị cảm xúc của cô, nhưng ánh mắt cô vẫn bình thản, chuyên nghiệp, không chút dấu vết của quá khứ. Điều đó càng khiến Nam thêm phần giày vò.
SẾP TỔNG
(Nụ cười rạng rỡ, nhìn Thu đầy tự hào, giọng đầy phấn khởi)
Cô Thu đây, không chỉ là người đưa ra những ý tưởng đột phá, mà còn là người đã dày công nghiên cứu, biến những điều tưởng chừng không thể thành hiện thực. Phải nói thật, nếu không có cô Thu, dự án này khó mà thành công được. Tôi hoàn toàn tin tưởng vào cô.
Lời nói của Sếp tổng như một nhát dao sắc lẹm cứa thẳng vào tim Nam. Anh cảm thấy một sự nhục nhã tột độ đang thiêu đốt từng tế bào. Cả người anh nóng ran, hai tai ù đi, và một cảm giác choáng váng ập đến. Anh ngồi đó, bất động, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhưng bên trong, một cơn bão dữ dội đang gầm thét.
Anh nhớ như in cái ngày ly hôn ba năm trước. Thu đã khóc lóc, van xin anh đừng coi thường ước mơ của cô, ước mơ về một tiệm bánh nhỏ xinh, nơi cô có thể tự do sáng tạo.
“Anh nghĩ cái nghề làm bánh cỏn con đó có thể nuôi sống gia đình mình sao, Thu? Em tỉnh táo lại đi! Phải thực tế chứ!” Anh đã mắng cô như vậy, với giọng điệu đầy khinh thường và chế giễu. “Loại người mơ mộng hão huyền như em thì làm sao mà khá lên được?” Nam đã buông những lời lẽ cay độc, đẩy Thu ra khỏi cuộc đời anh, chỉ vì anh cho rằng ước mơ của cô quá nhỏ bé, quá tầm thường, không xứng đáng với “tầm nhìn” của một người đàn ông như anh. Giờ đây, những lời đó như những con dao sắc nhọn quay ngược lại, đâm thẳng vào chính anh. Anh nhìn Thu, người phụ nữ đang đứng đó, ngẩng cao đầu, nhận lấy những lời khen ngợi chân thành từ Sếp tổng. Cô không hề nhắc lại quá khứ, không hề liếc nhìn anh một cái, cô chỉ chuyên tâm vào công việc của mình, vào thành công mà cô tự tay gầy dựng. Sự thờ ơ đó còn đau đớn hơn bất cứ lời mắng nhiếc nào.
Thu vẫn đứng đó, đầy tự tin và chuyên nghiệp, bắt đầu trình bày các phân tích phức tạp về dự án. Giọng nói của cô vang rõ, dứt khoát, đi thẳng vào trọng tâm vấn đề. Mỗi slide thuyết trình đều thể hiện sự chuẩn bị kỹ lưỡng, kinh nghiệm và tầm nhìn xa của cô. Sếp tổng gật gù hài lòng, thỉnh thoảng lại đưa ra câu hỏi và được Thu giải đáp một cách trôi chảy, thuyết phục.
Trong khi Thu đang toả sáng, Nam lại chìm sâu vào một vực thẳm của quá khứ. Tiếng nói của Thu, những con số, những kế hoạch cô đang trình bày bỗng trở nên mờ nhạt, xa vời. Thay vào đó, những mảnh ký ức cũ kỹ, đau đớn ùa về, bủa vây tâm trí Nam như một cơn ác mộng.
ANH
(Giọng đầy vẻ coi thường, cau mày)
Em lúc nào cũng chỉ nghĩ đến mấy cái chuyện viển vông! Mở tiệm bánh? Em nghĩ làm bánh có thể nuôi sống gia đình này sao? Lo mà tập trung vào công việc ổn định đi, đừng có mơ mộng hão huyền nữa!
THU
(Đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào)
Đó là ước mơ của em mà, Nam! Sao anh lúc nào cũng coi thường nó như vậy? Anh chỉ biết làm công ăn lương, anh không hiểu em! Anh không hiểu em khao khát được làm chủ, được sống với đam mê của mình đến mức nào!
ANH
(Cười nhạt, đầy khinh bỉ)
Đam mê? Đam mê của em chẳng đáng một xu nào đâu! Với cái “đam mê” đó thì chỉ có nước chết đói!
Tiếng cười khinh miệt của chính Nam trong quá khứ như tiếng sét đánh ngang tai anh lúc này. Nó vang vọng, lớn dần, trộn lẫn với tiếng Thu đang phân tích dự án ở hiện tại, tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn của sự hối hận và nhục nhã. Nam nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt, như có hàng ngàn con dao đang xoáy vào trái tim anh. Những lời lẽ cay nghiệt anh đã thốt ra ngày ấy giờ đây quay lại, trở thành gông cùm trói buộc anh vào nỗi dằn vặt khôn nguôi. Anh ngước nhìn Thu, người đang say sưa với công việc. Cô không còn là người phụ nữ yếu đuối, khóc lóc vì bị anh xem thường nữa. Cô là một người hoàn toàn khác, mạnh mẽ, độc lập, và thành công rực rỡ. Nam cảm thấy một sự choáng váng ập đến, nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào khi đẩy Thu ra xa, chính vì cái “tầm nhìn” thiển cận của mình.
Sếp tổng vỗ tay nhẹ nhàng, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn của Nam. Ông ta nở nụ cười hài lòng, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng nhìn Thu.
SẾP TỔNG
(Hân hoan)
Xuất sắc! Cô Thu đúng là không hổ danh. Màn trình bày cực kỳ thuyết phục. Tôi tin tưởng dự án này sẽ mang lại thành công lớn.
THU
(Cười nhẹ, chuyên nghiệp)
Cảm ơn Sếp tổng đã tin tưởng. Tôi và Nam sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng kỳ vọng của sếp.
Nam giật mình, vội vàng gật đầu phụ họa, cố gắng che giấu vẻ mặt còn đang thất thần. Đúng lúc đó, điện thoại của Sếp tổng reo lên. Ông ta nhíu mày, nghe máy vài câu rồi gương mặt lộ rõ vẻ khẩn trương.
SẾP TỔNG
(Vừa đi về phía cửa, vừa nói nhanh)
Rất xin lỗi hai vị, tôi có việc đột xuất cần phải giải quyết ngay. Hôm nay đến đây thôi, tôi sẽ để thư ký sắp xếp buổi họp tiếp theo sớm nhất có thể. Nam, Thu, hai vị cứ ở lại đây nếu muốn, người giúp việc sẽ chuẩn bị đồ uống.
(Ông ta quay lưng đi thẳng ra cửa, không đợi câu trả lời)
Cánh cửa phòng họp đóng lại một tiếng “cạch” khô khốc, vang vọng trong không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ còn Nam và Thu đứng đối diện nhau giữa căn phòng khách rộng lớn của biệt thự nhà Sếp tổng. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ lớn, hắt lên những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, nhưng không thể làm tan đi sự nặng nề, ngột ngạt đang bủa vây hai người.
Nam đứng như trời trồng, hai bàn tay siết chặt. Anh ngẩng lên nhìn Thu, người phụ nữ mà ba năm trước anh đã buông những lời lẽ cay độc, khinh miệt. Giờ đây, cô đứng đó, cao ngạo, rạng rỡ và thành công. Mỗi một giây phút trôi qua, nỗi ân hận lại như một con dao cứa sâu hơn vào tim Nam. Anh muốn nói, muốn xin lỗi, muốn giải thích, nhưng cổ họng anh khô khốc. Mọi từ ngữ đều tắc nghẹn lại nơi cuống họng, chẳng thể thốt ra thành lời. Anh mở miệng, rồi lại khép lại, lặp đi lặp lại như một con cá mắc cạn. Hàng ngàn suy nghĩ hỗn loạn xoáy vào đầu anh, nhưng tất cả đều vô nghĩa. Nam chỉ có thể đứng đó, im lặng, để mặc sự nhục nhã và hối hận ăn mòn.
Thu vẫn đứng yên, ánh mắt bình tĩnh lướt qua Nam. Trên môi cô khẽ nở một nụ cười khó đoán, rồi cô quay lưng, bước về phía cửa sổ, đưa mắt nhìn ra khu vườn phủ đầy hoa giấy.
Thu hít một hơi thật sâu, như thể đang thu lại toàn bộ những cảm xúc đã kìm nén suốt ba năm qua, rồi cô từ từ xoay người lại. Ánh mắt Thu khóa chặt lấy Nam, xuyên thẳng vào nỗi hổ thẹn đang gặm nhấm anh.
THU
Ngạc nhiên lắm sao, Nam?
Giọng Thu trầm, không một chút giận dữ, nhưng lại ẩn chứa sự mệt mỏi của một quá khứ đã qua, một nỗi đau đã từng day dứt nhưng giờ đây chỉ còn là tàn tro nguội lạnh. Từng lời cô nói như một nhát dao vô hình, cắt đứt sợi dây căng thẳng trong không khí, phơi bày trần trụi sự yếu đuối của Nam.
NAM
(Cúi gằm mặt, giọng lí nhí, không dám đối diện)
Thu… anh… anh xin lỗi.
Thu khẽ nhếch mép, nụ cười ẩn chứa sự chua chát. Cô bước chầm chậm về phía Nam, mỗi bước chân như một nhịp trống dồn dập trong lồng ngực anh. Nam chỉ biết cúi đầu, hai tay siết chặt đến mức móng tay hằn sâu vào da thịt. Anh không dám ngước lên, không dám đối mặt với ánh mắt của người phụ nữ mà anh đã từng đẩy xuống vực thẳm. Nỗi nhục nhã thiêu đốt anh từng tế bào. Anh muốn tan biến vào hư không ngay lúc đó.
THU
(Giọng điềm tĩnh, nhưng ánh mắt sắc như dao găm)
Xin lỗi sao? Anh xin lỗi cái gì, Nam? Xin lỗi vì đã nghĩ em không thể làm được gì nếu không có anh? Hay xin lỗi vì đã cười nhạo ước mơ mở tiệm bánh của em, cái ước mơ mà anh cho là hão huyền?
Nam rùng mình, những lời Thu nói như lột trần mọi suy nghĩ hèn mọn của anh. Anh không dám ngẩng đầu, chỉ thấy đôi chân của Thu dừng lại ngay trước mặt mình. Mùi hương nước hoa sang trọng, xa lạ tỏa ra từ cô, không còn là mùi bánh mì hay vani ngọt ngào ngày xưa.
THU
(Tiếp lời, mỗi từ đều chứa đựng sức nặng của ba năm giằng co)
Ba năm qua… anh nghĩ em đã ở đâu, làm gì? Chắc là anh nghĩ em đã sống lủi thủi, khốn khổ vì thiếu anh, đúng không? Anh đã nghĩ em sẽ không thể tự mình đứng vững?
Nam không nói gì, sự im lặng của anh lại càng khẳng định suy nghĩ đó. Anh siết chặt tay hơn, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh cảm nhận được sự nhục nhã đang thiêu đốt từng tế bào.
THU
(Mỉa mai)
Không. Em không khốn khổ. Em bận rộn. Bận rộn đến nỗi không có thời gian để nghĩ đến những chuyện nhỏ nhặt như anh. Sau ly hôn, em đi học thêm. Em làm việc không ngừng nghỉ. Từ những vị trí nhỏ nhất trong ngành xây dựng, em tự mình leo lên. Anh không ủng hộ em, Nam. Anh chỉ muốn em an phận, sống một cuộc đời tầm thường. Nhưng em thì không.
Cô khẽ cười nhạt, một nụ cười không vui, không buồn, chỉ có sự chai sạn và kiên cường.
THU
Và rồi, sếp tổng đã thấy. Anh ấy đã thấy năng lực của em. Anh ấy đã cho em cơ hội, đã giúp em có được ngày hôm nay. Anh thấy đó, Nam. Anh không cần ủng hộ em. Em tự đi một mình. Và em đã đến được đây. Ngay trong chính ngôi nhà của sếp anh, trong chính dự án mà anh đang cố gắng.
NAM
(Như bị sét đánh ngang tai, Nam ngẩng phắt dậy. Giọng anh run rẩy)
Thu… Anh…
Cổ họng anh nghẹn lại, không thể thốt thêm bất cứ lời nào. Cái tên “Thu” vừa thốt ra từ môi anh nghe thật xa lạ, lạc lõng trong không gian rộng lớn này. Cô đứng đó, không còn là Thu của những ngày cũ, người vợ anh từng khinh thường, coi nhẹ ước mơ của cô. Giờ đây, cô là một người phụ nữ hoàn toàn khác, mạnh mẽ, thành đạt và đầy quyền lực. Nam nhìn cô, ánh mắt không còn chút coi thường nào, chỉ còn lại sự kinh ngạc, hối hận và một nỗi đau thắt lòng.
Lồng ngực Nam quặn thắt, một cảm giác đau đớn đến nghẹt thở. Anh nhớ lại ngày ly hôn của họ, nhớ lại những lời anh đã nói, những cái nhếch mép khinh thường khi Thu nhắc về ước mơ mở tiệm bánh. “Em chỉ được vậy thôi sao, Thu? Mở tiệm bánh? Em nghĩ em có thể làm gì lớn hơn ư?” – Những lời đó như đang vang vọng trong tai anh, mỗi từ như một nhát dao đâm vào chính mình.
Anh đã sai lầm. Sai lầm khủng khiếp khi không tin tưởng cô, không ủng hộ cô. Anh đã cố gắng giữ cô lại trong một cái lồng chật hẹp của định kiến cá nhân, chỉ vì anh sợ cô sẽ thành công hơn anh, sẽ không cần anh nữa. Sự ích kỷ và hèn mọn của anh bỗng chốc hiện rõ như ban ngày.
Giờ đây, Thu đứng đó, cao ngạo và lộng lẫy. Mùi hương nước hoa đắt tiền của cô, bộ trang phục công sở tinh tế, ánh mắt sắc sảo, tất cả đều là minh chứng cho một sự “trưởng thành” rực rỡ mà anh chưa từng nghĩ đến. Còn Nam, anh vẫn chỉ là một nhân viên kinh doanh đang khao khát thăng tiến, đang đặt mọi hy vọng vào cái “dự án mới” này, cái dự án mà anh hy vọng sẽ giúp anh thăng chức phó phòng, tăng lương gấp đôi. Chỉ để rồi nhận ra, người đang nắm giữ một phần quan trọng của dự án, người đang đứng ngang hàng, thậm chí còn hơn cả anh, chính là người vợ cũ anh đã từng ruồng bỏ.
Anh nhận ra khoảng cách giữa họ đã không còn là một cái hố, mà là một vực thẳm. Anh nhìn Thu, không dám nói thêm lời nào. Mọi lời bào chữa, mọi lời xin lỗi đều trở nên vô nghĩa trước sự thật hiển hiện này. Cảm giác nhục nhã thiêu đốt từng tế bào.
THU
(Nhìn thẳng vào Nam, không một chút dao động, ánh mắt lạnh lùng)
Anh không cần phải nói gì đâu, Nam. Mọi thứ đã quá rõ ràng rồi.
Cô quay lưng đi, bước chân dứt khoát về phía bàn họp, để lại Nam một mình giữa phòng khách rộng lớn. Anh sững sờ đứng đó, bất lực nhìn bóng lưng Thu khuất dần, trái tim anh nặng trĩu.
NAM
(Giọng anh khản đặc, run rẩy, như tiếng rên)
Thu… làm ơn…
Thu dừng bước. Cô không quay người lại ngay lập tức, chỉ hơi nghiêng đầu, để lộ một bên gương mặt thanh tú đã hằn lên chút mệt mỏi. Ánh mắt Thu không nhìn Nam, mà nhìn xa xăm ra cửa sổ, nơi những chùm hoa giấy đỏ rực đang đung đưa dưới nắng.
Nam bước đến gần hơn, từng bước chân nặng trĩu. Lồng ngực anh quặn thắt, cố gắng nuốt xuống cục nghẹn đang mắc kẹt nơi cổ họng.
NAM
(Ngẩng mặt lên, giọng đứt quãng vì nghẹn ngào, nước mắt rưng rưng)
Anh… anh xin lỗi, Thu. Anh đã quá ích kỷ và không hiểu em. Anh đã sai khi không tin vào ước mơ mở tiệm bánh của em.
Thu từ từ quay lại, ánh mắt cô không còn sự giận dữ hay lạnh lùng như trước, mà thay vào đó là vẻ buồn man mác, sâu thẳm. Cô nhìn thẳng vào Nam, nhìn vào sự hối lỗi đang hiện rõ trên khuôn mặt anh, vào những giọt nước mắt chực trào.
THU
(Giọng cô nhẹ bẫng, không một chút oán trách, nhưng đầy sự chua xót)
Giờ nói những lời đó còn ý nghĩa gì không, Nam?
Nam sững sờ. Câu hỏi của Thu như một nhát dao xuyên thẳng vào trái tim anh, khiến anh nhận ra sự vô vọng của mọi lời xin lỗi muộn màng. Anh chỉ biết đứng đó, bất lực, nhìn người phụ nữ mà anh đã từng ruồng bỏ, giờ đây đang đứng trước mặt anh, vừa xa vời vừa gần gũi.
Nam chỉ biết im lặng, ánh mắt cầu xin cố níu giữ lấy chút gì đó đã vụt mất. Anh cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu, từng lời nói của Thu như xiềng xích trói chặt sự hối hận.
Thu nhìn Nam một lúc, vẻ buồn bã trong mắt cô dần được thay thế bằng một chút lạnh nhạt, chuyên nghiệp. Cô hít một hơi thật sâu, như để gạt bỏ mọi cảm xúc cá nhân sang một bên.
THU
(Giọng cô trở nên bình thản, dứt khoát)
Dù sao thì chúng ta vẫn là đồng nghiệp trên dự án này, Nam.
Nam ngước nhìn cô, bàng hoàng. Anh không ngờ Thu lại có thể nhanh chóng chuyển đổi thái độ như vậy.
THU
(Tiếp lời, ánh mắt không còn nhìn thẳng vào Nam mà hướng ra cửa sổ, nơi nắng đã tắt dần)
Hy vọng anh sẽ làm việc thật tốt. Đây là dự án quan trọng của công ty.
Nam cảm thấy một tia hy vọng mong manh bùng lên trong lòng. Anh bấu víu lấy từng lời nói của Thu, từng câu chữ về “đồng nghiệp” và “dự án quan trọng”. Đây không phải là sự tha thứ, nhưng ít ra, cũng không phải là hoàn toàn từ chối. Anh biết mình đã có một cơ hội, dù nhỏ bé đến mấy, để chứng minh bản thân. Không phải để hàn gắn tình cảm, mà là để cho Thu thấy anh đã thay đổi.
Nam gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt kiên định. Anh sẽ không bỏ lỡ cơ hội này. Anh phải làm việc thật tốt. Nam sẽ chứng minh bản thân, không chỉ với Thu, mà còn với chính anh.
Nam nhìn Thu thêm một khoảnh khắc, ánh mắt chất chứa nhiều điều khó nói. Anh thở dài, rồi chậm rãi đứng dậy. Cả người Nam vẫn còn hơi run rẩy, nhưng không phải vì sự hồi hộp mong chờ cơ hội thăng chức phó phòng, mà là vì một nỗi hối hận đang cuộn trào.
“Chào cô Thu,” Nam nói, giọng khàn đặc. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt cô thêm lần nào nữa.
Thu chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu lạnh nhạt như xác nhận mối quan hệ đồng nghiệp vừa được thiết lập, không hơn không kém.
Nam quay lưng, bước ra khỏi phòng khách rộng thoáng của biệt thự nhà sếp tổng. Từng bước chân của anh nặng trĩu, như đang mang theo cả tảng đá trong lồng ngực. Cánh cửa biệt thự mở ra, anh bước qua ngưỡng cửa, cảm giác như đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác.
Gió đêm se lạnh luồn qua mái tóc anh, nhưng Nam không còn cảm thấy run rẩy vì nỗi lo về dự án mới hay cơ hội thăng chức. Thay vào đó, một cảm giác run rẩy khác bao trùm lấy anh – sự run rẩy khi nhận ra bài học cuộc đời đã bị anh bỏ quên quá lâu. Cái giá của sự hời hợt, của những toan tính cá nhân đã được trả bằng một tình yêu.
Con đường lát đá dẫn ra cổng, dưới ánh đèn mờ ảo, bỗng trở nên dài hun hút. Nam biết, con đường phía trước của anh không chỉ là những dự án kinh doanh, những con số hay những nấc thang sự nghiệp. Nó còn là con đường đầy chông gai của sự chuộc lỗi, một hành trình mà anh phải tự mình bước đi, với trái tim nặng trĩu vì những gì đã gây ra cho Thu.
Nam không gọi taxi. Anh cứ thế bước đi, mặc cho gió đêm luồn qua từng thớ tóc, không thể xua đi được tảng đá nặng trĩu trong lòng. Mỗi bước chân là một nhát dao cứa vào quá khứ, lôi về những hình ảnh của Thu ba năm về trước. Ánh mắt rạng ngời khi cô kể về ước mơ mở tiệm bánh, nụ cười hạnh phúc khi mẻ bánh đầu tiên ra lò, mùi hương ngọt ngào vương vấn khắp căn bếp nhỏ.
Rồi những lời nói cay nghiệt của Nam như một cuộn phim tua chậm hiện về trong tâm trí anh. “Em mơ hão huyền! Cái tiệm bánh vớ vẩn đó làm sao nuôi sống nổi hai đứa mình? Lo mà làm việc kiếm tiền đi!” Anh đã thốt ra những lời đó với Thu, với người phụ nữ mà anh từng nói yêu hơn cả sinh mạng mình. Mặt Nam biến dạng vì sự ghê tởm chính bản thân. Anh đã ích kỷ đến mức nào? Đã bảo thủ đến mức nào? Chỉ biết nghĩ đến tiền bạc, đến danh vọng hão huyền mà bỏ quên đi cả một tâm hồn, một tình yêu.
Cơ hội thăng chức phó phòng, mức lương gấp đôi mà sáng nay anh khao khát đến điên cuồng, giờ đây bỗng trở nên vô nghĩa. Anh có thể có tất cả những thứ đó, nhưng nếu không có sự tôn trọng, không có sự thấu hiểu và một trái tim ấm áp, thì để làm gì? Nắm chặt bàn tay, Nam cảm nhận sự buốt giá từ gió đêm luồn qua kẽ ngón tay. Anh đã sai. Sai thật rồi. Nhưng hối hận không phải là tất cả.
Nam ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đen đặc. Những vì sao lấp lánh như đang gọi mời. Có lẽ, đây chính là cơ hội thứ hai của cuộc đời anh. Một cơ hội để sửa chữa lỗi lầm, để trở thành một người đàn ông khác. Anh tự hứa với lòng mình, anh sẽ không còn là người đàn ông ích kỷ, bảo thủ như xưa nữa. Anh sẽ học cách lắng nghe, học cách tôn trọng ước mơ của người khác, đặc biệt là ước mơ mở tiệm bánh mà Thu đã từng ấp ủ. Nam sẽ nỗ lực hết mình cho vị trí mới, không chỉ vì tiền bạc mà vì muốn chứng minh anh đã thực sự thay đổi. Anh muốn xứng đáng với cơ hội được làm lại này, và có thể, là một cơ hội mới, một cơ hội để Thu có thể nhìn anh với ánh mắt không còn sự lạnh nhạt.
Nam không gọi taxi. Anh cứ thế bước đi, mặc cho gió đêm luồn qua từng thớ tóc, không thể xua đi được tảng đá nặng trĩu trong lòng. Mỗi bước chân là một nhát dao cứa vào quá khứ, lôi về những hình ảnh của Thu ba năm về trước. Ánh mắt rạng ngời khi cô kể về ước mơ mở tiệm bánh, nụ cười hạnh phúc khi mẻ bánh đầu tiên ra lò, mùi hương ngọt ngào vương vấn khắp căn bếp nhỏ.
Rồi những lời nói cay nghiệt của Nam như một cuộn phim tua chậm hiện về trong tâm trí anh. “Em mơ hão huyền! Cái tiệm bánh vớ vẩn đó làm sao nuôi sống nổi hai đứa mình? Lo mà làm việc kiếm tiền đi!” Anh đã thốt ra những lời đó với Thu, với người phụ nữ mà anh từng nói yêu hơn cả sinh mạng mình. Mặt Nam biến dạng vì sự ghê tởm chính bản thân. Anh đã ích kỷ đến mức nào? Đã bảo thủ đến mức nào? Chỉ biết nghĩ đến tiền bạc, đến danh vọng hão huyền mà bỏ quên đi cả một tâm hồn, một tình yêu.
Cơ hội thăng chức phó phòng, mức lương gấp đôi mà sáng nay anh khao khát đến điên cuồng, giờ đây bỗng trở nên vô nghĩa. Anh có thể có tất cả những thứ đó, nhưng nếu không có sự tôn trọng, không có sự thấu hiểu và một trái tim ấm áp, thì để làm gì? Nắm chặt bàn tay, Nam cảm nhận sự buốt giá từ gió đêm luồn qua kẽ ngón tay. Anh đã sai. Sai thật rồi. Nhưng hối hận không phải là tất cả.
Nam ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đen đặc. Những vì sao lấp lánh như đang gọi mời. Có lẽ, đây chính là cơ hội thứ hai của cuộc đời anh. Một cơ hội để sửa chữa lỗi lầm, để trở thành một người đàn ông khác. Anh tự hứa với lòng mình, anh sẽ không còn là người đàn ông ích kỷ, bảo thủ như xưa nữa. Anh sẽ học cách lắng nghe, học cách tôn trọng ước mơ của người khác, đặc biệt là ước mơ mở tiệm bánh mà Thu đã từng ấp ủ. Nam sẽ nỗ lực hết mình cho vị trí mới, không chỉ vì tiền bạc mà vì muốn chứng minh anh đã thực sự thay đổi. Anh muốn xứng đáng với cơ hội được làm lại này, và có thể, là một cơ hội mới, một cơ hội để Thu có thể nhìn anh với ánh mắt không còn sự lạnh nhạt.
Nam lê bước về căn hộ nhỏ thuê tạm của mình. Cánh cửa gỗ ọp ẹp khép lại sau lưng, cắt đứt anh khỏi màn đêm buốt giá bên ngoài. Anh thả chiếc cặp xuống sàn, tiếng “cộp” khô khan vọng lại trong không gian tĩnh mịch. Anh không bật đèn, chỉ có ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn đường hắt qua khung cửa sổ, đủ để anh nhìn thấy tờ hợp đồng nằm trong cặp. Nam quỳ xuống, tay run run mở khóa, lấy tờ giấy mỏng manh ra. Anh không vội đọc, chỉ nhìn chằm chằm vào dòng chữ “Phó phòng kinh doanh” được in đậm. Mức lương gấp đôi, cơ hội thăng tiến mà ba năm trước anh từng xem là cứu cánh, giờ đây bỗng mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Đây không chỉ là một tờ hợp đồng. Nó là một tấm vé, một lời hứa, một sự khởi đầu mới. Nam hít một hơi sâu, mùi mực in và giấy mới lẫn vào không khí quen thuộc của căn phòng. Anh biết, vị trí này không chỉ đòi hỏi năng lực mà còn cả sự chín chắn, sự thấu hiểu. Cái tên Thu bỗng hiện lên trong tâm trí anh. “Liệu anh và Thu có thể tìm thấy một tiếng nói chung, dù chỉ là trên cương vị đồng nghiệp?” Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong đầu Nam, vừa là một tia hy vọng, vừa là một nỗi lo sợ. Anh đã thay đổi, nhưng liệu Thu có tin vào sự thay đổi đó? Liệu cô có chấp nhận làm việc cùng người đàn ông từng chà đạp lên ước mơ của cô?
Nam ngồi phịch xuống sàn, lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo. Anh đưa tay che mắt, cố gắng xua đi hình ảnh Thu với ánh mắt thất vọng năm nào. Cái giá của sự ích kỷ thật đắt. Anh đã đánh đổi một tình yêu, một gia đình, một tâm hồn trong sáng để chạy theo những giá trị vật chất phù phiếm. Giờ đây, khi tất cả những thứ đó nằm trong tay, anh lại cảm thấy trống rỗng hơn bao giờ hết.
Anh nhớ lại những lời của Sếp tổng, về việc phải nhìn nhận lại bản thân, về sự trưởng thành thực sự. Nam hiểu rằng, tiền bạc và chức quyền chỉ là vỏ bọc. Điều quan trọng nhất là con người bên trong, là cách anh đối xử với những người xung quanh, là khả năng lắng nghe và thấu hiểu. Cơ hội này đến không phải để anh lại tiếp tục lao đầu vào công việc một cách mù quáng, mà là để anh có thời gian nhìn lại, để định hình một Nam mới.
Anh sẽ không còn là người đàn ông cứng nhắc, bảo thủ và chỉ biết đến tiền bạc như xưa. Nam muốn trở thành một người đàn ông biết trân trọng những giá trị tinh thần, biết lắng nghe ước mơ của người khác, biết yêu thương và tha thứ. Anh không biết liệu Thu có thể tha thứ cho anh hay không, hay liệu họ có thể cùng nhau xây dựng lại bất cứ điều gì, dù chỉ là mối quan hệ đồng nghiệp. Nhưng ít nhất, anh sẽ bắt đầu từ chính bản thân mình. Anh sẽ nỗ lực để trở thành một người tốt hơn, một người xứng đáng với cơ hội thứ hai này, không phải vì Thu, mà vì chính Nam.
Nam ngẩng đầu lên, nhìn ra bầu trời đêm qua khung cửa sổ. Những vì sao vẫn lấp lánh, nhưng không còn cảm giác nặng nề trong lòng anh. Một sự bình yên nhẹ nhàng len lỏi. Cuộc đời là một hành trình dài, với những ngã rẽ và những bài học. Anh đã vấp ngã, đã sai lầm, nhưng quan trọng là anh đã đứng dậy và sẵn sàng bước tiếp. Anh không mong cầu sự hào nhoáng hay danh vọng nữa, chỉ mong tìm thấy sự thanh thản trong tâm hồn, sự chân thành trong mọi mối quan hệ. Dù tương lai có ra sao, dù anh và Thu có thể trở thành gì, Nam biết rằng anh đã tìm thấy con đường trở về với chính mình, với một trái tim đã được gột rửa và sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ.

