Con gái 20 tuổi y//êu ông chú ngoài 40, ngày về ra mắt, mẹ cô vừa nhìn thấy rể tương lai liền lao vào ôm chầm, hóa ra ông ấy chính là…
Tôi tên là Linh, hai mươi tuổi, sinh viên năm cuối ngành thiết kế. Bạn bè thường nói tôi già dặn hơn tuổi, chắc vì từ nhỏ đã sống với mẹ – một người phụ nữ đ/ộc th/ân đầy nghị lực. Bố tôi m//ất sớm, mẹ chưa từng t/ái h/ôn, suốt bao năm chỉ chăm chỉ làm việc để nuôi tôi khôn lớn.
Một lần tham gia dự án tình nguyện, tôi gặp anh Nam – người phụ trách đội kỹ thuật, hơn tôi hơn hai mươi tuổi. Anh hiền lành, chững chạc và nói chuyện sâu sắc đến lạ. Ban đầu tôi chỉ quý mến, nhưng càng tiếp xúc, tôi càng cảm thấy tim mình rung lên mỗi khi nghe giọng anh.
Anh Nam từng trải, có công việc ổn định, từng trải qua đ/ổ v/ỡ hô/n n/hân nhưng chưa có con. Anh không nói nhiều về quá khứ, chỉ bảo: “Anh từng đ/ánh m/ất một điều quý giá, giờ chỉ mong được sống tử tế.”
Tình cảm giữa tôi và anh đến nhẹ nhàng, không ồn ào. Anh luôn đối xử với tôi như nâng niu một điều gì đó mong manh, cẩn trọng và chân thành. Tôi biết nhiều người xung quanh bàn tán – “Con bé đó yêu đàn ông hơn mình hai chục tuổi sao chịu nổi” – nhưng tôi chẳng bận tâm. Với tôi, anh là người khiến tôi cảm thấy bình yên nhất.
Một ngày, anh nói:
– Anh muốn gặp mẹ em. Anh không muốn gi//ấu g//iếm hay m//ập m//ờ nữa.
Tôi ngập ngừng. Mẹ tôi vốn ngh/iêm khắc, lại hay lo xa. Nhưng rồi tôi nghĩ, nếu tình yêu này là thật, thì không có gì phải s//ợ.
Ngày hôm đó, tôi đưa anh về. Anh mặc chiếc sơ mi trắng, tay cầm bó hoa cúc dại – loài hoa tôi từng kể là mẹ rất thích. Tôi nắm chặt tay anh khi bước qua cánh cổng nhà cũ kỹ. Mẹ đang tưới cây, quay lại nhìn chúng tôi.
Giây phút ấy… bà bỗng sữ//ng s//ờ.
Rồi, trước khi tôi kịp giới thiệu, mẹ buông bình tưới, chạy đến ôm chầm lấy anh Nam, nước mắt tuôn như mưa.
– Trời ơi… là anh thật sao? Anh Nam…
Linh đứng sững sờ, cả người hóa đá ngay ngưỡng cửa. Đôi mắt Linh trân trân nhìn mẹ mình đang ôm chầm lấy Anh Nam, nước mắt giàn giụa trên má bà, không ngừng gọi tên anh. Bó hoa cúc dại vẫn nằm trong tay Anh Nam, nhưng trong khoảnh khắc đó, Linh cảm giác như chính thế giới của mình đang dần tuột khỏi tay. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, rồi lan tỏa khắp cơ thể, khiến Linh không thể nhúc nhích.
Linh cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, một tia sáng nào đó trong ánh mắt của mẹ và Anh Nam. Nhưng tất cả những gì Linh thấy là sự xúc động đến tột cùng của mẹ, và vẻ mặt ngỡ ngàng, bối rối của Anh Nam khi mẹ ôm chầm lấy anh. Trái tim Linh đập thình thịch, những nhịp đập dữ dội như muốn xé toạc lồng ngực. Sự hoang mang, tột độ và khó hiểu ập đến, nhấn chìm Linh trong một mớ bòng bong của cảm xúc. Linh thì thầm, giọng lạc đi trong cổ họng:
“Mẹ… anh Nam…?”
Linh lặp lại, ánh mắt ráo hoảnh, cố gắng nắm bắt lấy điều gì đó đang xảy ra mà Linh không thể hiểu nổi:
“Chuyện gì… đang xảy ra vậy…?”
Mẹ Linh chậm rãi buông Anh Nam ra, nhưng bàn tay bà vẫn run rẩy nắm chặt lấy tay anh, như sợ rằng nếu buông ra, anh sẽ tan biến. Những giọt nước mắt vẫn không ngừng lăn dài trên má, đôi mắt bà ngắm nhìn anh Nam không chớp, như thể đang cố gắng khắc ghi từng nét trên khuôn mặt người đàn ông này. Đôi môi bà run rẩy, khó khăn lắm mới thốt lên được thành lời.
“Anh Nam… bao nhiêu năm rồi…” Giọng Mẹ Linh nghẹn lại, đứt quãng, tràn đầy sự mừng rỡ đến đau xót. “Em cứ nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa.”
Anh Nam đứng lặng, ánh mắt anh vẫn còn sự bàng hoàng, xen lẫn một nỗi niềm khó tả khi nhìn Mẹ Linh. Anh không ngờ cuộc hội ngộ lại diễn ra trong hoàn cảnh này, dưới ánh mắt khó hiểu của Linh. Bó hoa cúc dại anh mang đến vẫn nằm yên trong tay, nhưng giờ đây nó dường như trở nên lạc lõng giữa bầu không khí căng thẳng bao trùm. Linh nhìn mẹ mình, rồi nhìn sang Anh Nam, cố gắng đọc vị cảm xúc của họ, nhưng tất cả những gì Linh thấy là một bức màn bí ẩn đang dần hé mở, đe dọa nuốt chửng sự bình yên của chính mình.
Anh Nam vẫn đứng lặng, sự bàng hoàng trên nét mặt anh Nam không hề vơi đi mà càng lúc càng thêm sâu sắc. Anh Nam nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của Mẹ Linh, trong đó chất chứa quá nhiều ký ức, quá nhiều câu chuyện mà Linh chưa từng biết đến. Ánh mắt Anh Nam đan xen giữa sự tiếc nuối khôn nguôi và một nỗi xót xa khó nói thành lời. Anh Nam nhẹ nhàng hạ bó hoa cúc dại xuống chiếc bàn cũ kỹ bên cạnh, rồi đưa bàn tay mình, siết chặt lấy bàn tay gầy gò, run rẩy của Mẹ Linh.
“Bác… em thật không ngờ lại gặp lại bác trong hoàn cảnh này,” Anh Nam nghẹn ngào nói, giọng anh Nam khản đặc, chứa đầy sự hối lỗi và bất ngờ. Những lời nói ấy như xé toạc màn sương bí ẩn đang bao trùm căn phòng. Anh Nam quay đầu, ánh mắt nặng trĩu chuyển sang Linh. Trong đôi mắt đó, Linh nhìn thấy rõ sự áy náy, một nỗi niềm khó xử và cả sự bối rối tột cùng. Linh đứng đó, cảm giác như thế giới của mình vừa bị đảo lộn chỉ trong tích tắc. Một câu hỏi lớn không ngừng vang vọng trong tâm trí Linh: “Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”
Linh đứng chết lặng, từng tế bào trong cơ thể cô như đông cứng lại trước cảnh tượng khó hiểu và những lời nói đầy ẩn ý. Trái tim Linh đập thình thịch, một cảm giác hoang mang tột độ và tức giận dâng lên cùng lúc. Linh không thể chấp nhận sự mập mờ này thêm một giây phút nào nữa. Đôi mắt Linh nheo lại, quét qua Anh Nam đang nắm chặt tay Mẹ, rồi dừng lại trên gương mặt còn đẫm nước mắt của Mẹ.
Linh bước đến gần, mỗi bước chân như giẫm nát sự bình yên giả tạo trong căn phòng. Giọng Linh run rẩy, không phải vì sợ hãi đơn thuần mà còn vì một nỗi tức giận âm ỉ đang bùng cháy trong lồng ngực.
“Mẹ! Anh Nam! Hai người rốt cuộc có chuyện gì với nhau?” Linh chất vấn, âm lượng tăng dần, sự hoài nghi và đau đớn hiện rõ trong từng lời nói. “Sao mẹ lại ôm người yêu của con như vậy?”
Khuôn mặt Linh tái mét, trắng bệch như tờ giấy. Những giọt nước mắt nóng hổi đã chực trào ra, làm nhòe đi cảnh tượng trước mắt Linh, nhưng cô vẫn không thể nào quay đi. Linh cần một lời giải thích. Ngay lập tức. Ánh mắt Linh đầy giận dữ và tổn thương, cố gắng xuyên thủng bức tường im lặng giữa hai người họ, đòi hỏi một sự thật mà Linh linh cảm rằng nó sẽ vỡ vụn cả thế giới của mình.
Linh đứng đó, ánh mắt hằn lên sự tổn thương và tức giận. Mẹ Linh giật mình trước câu hỏi dồn dập của con gái. Bà buông tay Anh Nam ra, đưa tay lên quệt vội những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi. Mẹ Linh hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng đôi vai vẫn run lên nhè nhẹ. Bà nhìn Linh, đôi mắt đỏ hoe tràn đầy sự dằn vặt và đau khổ, như thể bà đang đứng trước một bản án khó tránh. Sau đó, ánh mắt bà quay sang Anh Nam, một cái nhìn cầu khẩn, mong chờ anh giúp đỡ gỡ rối tình thế éo le này.
Anh Nam hiểu ý. Anh khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ nặng trĩu. Anh nhẹ nhàng đặt bó hoa cúc dại xuống bàn, rồi tiến lại gần Linh một bước nhỏ, đủ để cô cảm nhận được sự hiện diện nhưng không quá áp sát. Giọng anh trầm ấm nhưng đầy sự thận trọng, như sợ làm vỡ tan một thứ gì đó mong manh.
“Bác gái, có lẽ chúng ta nên vào nhà,” Anh Nam nói, ánh mắt kiên định nhìn Mẹ Linh. “Chuyện này cần phải được giải thích rõ ràng cho Linh.”
Sau đó, Anh Nam quay sang Linh. Ánh mắt anh tràn ngập sự xin lỗi, một sự hối lỗi chân thành như muốn nói rằng anh không hề muốn mọi chuyện trở nên phức tạp như thế này, và anh sẽ chịu trách nhiệm cho mọi thứ. Linh không đáp lại, chỉ đứng nhìn trân trân, cảm giác như một bức tường vô hình đang sụp đổ trong tâm trí cô. Trái tim Linh vẫn đập thình thịch, chờ đợi một lời giải thích, dù cô biết rằng sự thật có thể đau đớn hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng.
Cánh cửa gỗ cũ kỹ khép lại, nhưng không khí trong căn Nhà cũ kỹ của Linh dường như đặc quánh, nặng nề hơn cả bên ngoài. Linh lẳng lặng bước vào, cảm giác như những bức tường đang thu hẹp lại, bóp nghẹt từng hơi thở. Cô chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế sofa bạc màu, cũ kỹ đối diện với Mẹ và Anh Nam. Chiếc ghế kêu kẽo kẹt nhẹ, âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ.
Linh cúi gằm mặt, ánh mắt dán chặt xuống tấm thảm đã sờn rách dưới chân. Cô không dám ngẩng đầu, không dám nhìn thẳng vào Mẹ hay Anh Nam, như thể chỉ một ánh nhìn cũng đủ làm bùng nổ thứ gì đó đang chực chờ. Lồng ngực Linh nặng trĩu, cảm giác như một tảng đá khổng lồ đang đè nặng, khiến mỗi nhịp tim đập đều như muốn vỡ tung.
Mẹ Linh ngồi sát Anh Nam, đôi vai bà vẫn còn rung nhẹ. Bà liếc nhìn Linh bằng ánh mắt đầy sự dằn vặt, rồi lại vội vã cúi xuống, mân mê vạt áo. Anh Nam im lặng, đặt hai bàn tay lên đầu gối, khuôn mặt anh trầm mặc hơn bao giờ hết, nhưng ánh mắt kiên định vẫn cho thấy sự chuẩn bị đối mặt với mọi thứ. Không một tiếng nói, không một động tác thừa thãi, chỉ có sự im lặng kéo dài, căng như dây đàn, khiến Linh cảm thấy nghẹt thở. Cô chỉ muốn hét lên, muốn mọi chuyện kết thúc, dù sự thật có nghiệt ngã đến đâu đi chăng nữa.
Sự im lặng đáng sợ kéo dài thêm vài khắc, nặng nề đến mức Linh cảm tưởng trái tim mình sắp nổ tung. Cuối cùng, một hơi thở dài, run rẩy xé tan không khí đặc quánh. Mẹ Linh hít một hơi thật sâu, cố nén lại những cảm xúc đang cuộn trào. Bà từ từ ngẩng đầu, đôi mắt đã đỏ hoe nhưng ánh nhìn lại xa xăm vô cùng, như thể đang xuyên qua Linh, xuyên qua bức tường, quay ngược về một khoảng thời gian rất xa trong quá khứ. Anh Nam vẫn giữ nguyên vẻ mặt trầm mặc, nhưng ánh mắt anh cũng hướng về phía Mẹ Linh, đầy sự chờ đợi và kiên nhẫn.
“Linh à…” Giọng Mẹ Linh run rẩy, khàn đặc, từng tiếng như cứa vào không khí. “Con bé à… Chuyện này mẹ đã chôn giấu bao nhiêu năm nay… Nó là một bí mật mà mẹ nghĩ mình sẽ mang theo xuống mồ…”
Mẹ Linh ngập ngừng, đôi tay bà siết chặt vào nhau. Nỗi đau day dứt hằn rõ trên khuôn mặt bà, như thể bà đang vật lộn với chính quá khứ của mình. Linh ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đầy hoảng loạn nhìn Mẹ. Trực giác mách bảo Linh rằng điều sắp được tiết lộ còn kinh hoàng hơn những gì cô có thể tưởng tượng.
“Mẹ và anh Nam…” Mẹ Linh lại một lần nữa ngập ngừng, âm thanh nhỏ dần, yếu ớt như tiếng gió thoảng. Bà quay sang nhìn Anh Nam một cái chớp nhoáng, ánh mắt vừa như cầu xin, vừa như muốn được chia sẻ gánh nặng. Anh Nam khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như một sự cho phép để bà nói ra tất cả. Mẹ Linh quay lại nhìn Linh, nước mắt trực trào. “…từng yêu nhau rất sâu đậm.”
Mẹ Linh vừa dứt lời, cả căn phòng như bị một luồng điện giật mạnh, bất động. Linh đứng sững sờ, tai ù đi, đầu óc quay cuồng như thể vừa bị kéo vào một cơn lốc dữ dội. Mọi âm thanh xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại lời nói của mẹ vang vọng trong tâm trí cô: “yêu nhau rất sâu đậm.” Linh không thể tin nổi vào tai mình. Người đàn ông cô yêu, người cô vừa giới thiệu với gia đình, người cô đã đặt trọn niềm tin – Anh Nam – lại là người yêu cũ của mẹ cô? Một sự thật tàn nhẫn và phi lý đến mức Linh cảm thấy dạ dày mình đang quặn thắt lại.
Linh bật thốt, giọng run rẩy, khô khốc: “Mẹ nói gì vậy…? Không thể nào!” Cô lắc đầu lia lịa, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn nhìn Mẹ, rồi lại chuyển sang Anh Nam đang ngồi đó, vẻ mặt trầm mặc đến đáng sợ. “Mẹ ơi, mẹ đang đùa phải không? Không thể là anh ấy được… không thể nào!” Cô hét lên, như muốn xua tan cái sự thật kinh hoàng đang bủa vây. Cảm giác như bị sét đánh ngang tai, toàn thân Linh tê dại, cô cảm thấy mình sắp ngã quỵ. Anh Nam vẫn chỉ lặng lẽ nhìn Linh, ánh mắt anh chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm, một lời xác nhận không cần nói thành lời. Linh thấy mọi thứ quay cuồng, đen kịt trước mắt.
Linh thấy mọi thứ quay cuồng, đen kịt trước mắt.
Anh Nam khẽ gật đầu, như một lời xác nhận đầy nặng nề cho sự thật tàn nhẫn vừa được phơi bày. Ánh mắt anh chất chứa nỗi hối lỗi sâu sắc, xen lẫn niềm buồn bã khôn nguôi khi nhìn vào Linh, rồi lướt qua Mẹ Linh. Anh cất giọng trầm buồn, tiếp lời Mẹ Linh, như thể buộc mình phải đối diện với quá khứ đang ập về.
“Đúng vậy, Linh à,” Anh Nam bắt đầu, giọng anh nghe như vừa từ một nơi rất xa vọng lại, khản đặc. “Mẹ con và anh từng… từng yêu nhau rất sâu đậm, khi tụi anh còn trẻ, chỉ bằng tuổi con bây giờ.”
Linh đứng đó, thân thể tê dại, từng lời Anh Nam thốt ra như những nhát dao cứa vào trái tim cô. Cô muốn hét lên, muốn bịt tai lại, nhưng không thể nhúc nhích. Toàn thân cô như đóng băng.
Anh Nam tiếp tục, ánh mắt lạc vào khoảng không vô định, như đang tua lại cuộn phim ký ức đau buồn. “Khi ấy, tình yêu của bọn anh vấp phải sự ngăn cản gay gắt từ gia đình hai bên. Gia đình anh muốn anh kết hôn với một người môn đăng hộ đối, còn gia đình bác ấy… cũng có những định kiến riêng về anh.” Anh thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao năm tháng dằn vặt. “Rồi những hiểu lầm chồng chất, những lời nói vô tình trong lúc giận dỗi… tất cả đã đẩy bọn anh ra xa nhau, không còn đường quay lại.”
Mẹ Linh đứng bên cạnh, nước mắt lại chực trào, đôi tay bà nắm chặt lấy vạt áo của mình. Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe, gương mặt nhăn lại vì đau khổ.
Anh Nam nhìn lại Linh, ánh mắt đau đáu sự dằn vặt. “Anh đã đau khổ rất nhiều khi phải chia tay bác ấy. Anh từng nghĩ mình sẽ không thể nào vượt qua được cú sốc đó. Sau đó, anh cứ nghĩ mình sẽ không bao giờ còn gặp lại bác nữa, huống hồ là gặp lại con gái của bác… Anh không thể ngờ được, định mệnh lại trớ trêu đến vậy.”
Linh cảm thấy như mình đang đứng giữa một vở kịch hoang đường, nơi cô là vai chính nhưng lại không hề biết kịch bản. Mọi thứ cô tin tưởng, mọi thứ cô xây dựng bấy lâu nay, đang sụp đổ tan tành trước mắt. Cô nhìn Anh Nam, rồi nhìn Mẹ, một câu hỏi lớn quặn thắt trong lòng mà cô không thể thốt nên lời: Tại sao? Tại sao mẹ không nói cho cô biết? Tại sao anh Nam không nói cho cô biết? Anh ta định lừa dối cô đến bao giờ?
Anh Nam cúi đầu, bàn tay anh siết chặt lấy bó hoa cúc dại, như muốn nghiền nát những cánh hoa mỏng manh ấy. Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề đến nghẹt thở.
Sự im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề đến nghẹt thở.
Đột nhiên, Linh bật người đứng dậy, chiếc ghế gỗ va vào sàn nhà kêu ken két. Đôi mắt cô đỏ hoe, giàn giụa nước mắt, nhìn trân trân vào Mẹ rồi lại chuyển sang Anh Nam, như thể lần đầu tiên cô thấy họ là những kẻ xa lạ, tàn nhẫn. Cô cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên.
“Hai người… hai người đã giấu con tất cả sao?” Giọng Linh vỡ òa, nghẹn ngào trong từng tiếng nấc. Cô lùi lại một bước, tay ôm lấy ngực mình, cảm giác như cả thế giới đang quay lưng lại. “Sao hai người có thể làm vậy với con? Con là con gái của mẹ, là người yêu của anh! Hai người coi tình cảm của con là trò đùa sao?”
Mẹ Linh giật mình, bà định đưa tay ra nắm lấy tay con gái, nhưng Linh lùi lại như tránh một vết bỏng. Gương mặt bà trắng bệch, tràn đầy đau khổ và hối hận. Bà mở miệng định nói nhưng không thành tiếng, chỉ có những giọt nước mắt lăn dài trên má.
Anh Nam ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự dằn vặt và bất lực. Anh nhìn Linh, rồi nhìn Mẹ Linh, không biết phải giải thích thế nào trước sự tổn thương tột cùng của cô gái trẻ. Bó hoa cúc dại trên tay anh dường như càng thêm nặng nề, như thể nó đang chất chứa tất cả những bí mật và dối trá. Anh muốn bước tới, muốn ôm lấy Linh, nhưng chân anh như bị đóng đinh tại chỗ.
Linh thấy tình yêu của mình, thứ cô đã vun đắp bằng tất cả niềm tin và hy vọng, bỗng chốc trở thành một vở kịch nghiệt ngã. Cô cảm thấy mình bị phản bội, bị đem ra làm trò đùa trước số phận trớ trêu này. Mọi thứ cô từng tin tưởng vào Anh Nam, vào Mẹ, vào chính tình yêu của mình, đều sụp đổ tan tành. Nước mắt không ngừng tuôn rơi, làm nhòe đi hình ảnh hai người mà cô từng yêu thương nhất.
Nước mắt Linh không ngừng tuôn rơi, làm nhòe đi hình ảnh hai người mà cô từng yêu thương nhất. Cô cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt, sự phản bội này như một vết cắt sâu hoắm vào tâm hồn non nớt. Linh lảo đảo lùi lại, như muốn thoát khỏi không khí ngột ngạt đang bủa vây.
Mẹ Linh lập tức lao tới, ôm chầm lấy Linh, ghì chặt cô vào lòng. Cơ thể Mẹ run lên bần bật, những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt vai áo con gái. Linh vùng vẫy nhẹ, nhưng Mẹ vẫn giữ chặt, hơi thở của bà nghẹn lại trong từng tiếng nấc.
“Mẹ xin lỗi con, Linh à,” Mẹ Linh thốt lên, giọng nói vỡ vụn vì đau đớn. Bà ôm siết Linh hơn nữa, như sợ cô sẽ tan biến mất. “Mẹ xin lỗi con… Mẹ cũng không biết phải làm sao. Mẹ chưa bao giờ nghĩ chuyện này lại xảy ra, con gái ơi…”
Những lời nói của Mẹ như mũi dao cứa vào vết thương lòng của Linh. Linh đứng bất động trong vòng tay Mẹ, sự giận dữ, tổn thương hòa lẫn với một nỗi hoang mang tột độ. Cô cảm nhận được sự tuyệt vọng trong từng câu chữ của Mẹ, nhưng điều đó không làm nguôi ngoai đi sự nghiệt ngã của tình cảnh hiện tại. Những giọt nước mắt của Mẹ không chỉ là sự hối hận, mà còn là nỗi đau cũ tưởng chừng đã ngủ yên bao năm nay, nay lại trỗi dậy dữ dội, hòa quyện với nỗi lo lắng tột cùng cho tương lai của con gái.
Anh Nam vẫn đứng đó, như một bức tượng trầm mặc. Bó hoa cúc dại trên tay anh đã mềm rũ, từng cánh hoa nhỏ như mang theo sức nặng của những lời nói không thể thốt ra. Anh nhìn Mẹ Linh ôm Linh, nhìn thấy sự sụp đổ của cả hai người phụ nữ mà anh quan tâm, nhưng anh lại không thể làm gì. Sự bất lực hiện rõ trong ánh mắt anh, một sự dằn vặt thầm kín đang gặm nhấm.
Linh ngẩng đầu lên, nhìn Mẹ Linh, đôi mắt đỏ hoe chất chứa hàng ngàn câu hỏi. Cô muốn hét lên, muốn đòi một lời giải thích rõ ràng, nhưng cổ họng cô như bị chặn lại bởi khối u nghẹn đắng. Nước mắt Mẹ vẫn không ngừng rơi, những cái vuốt ve vỗ về trên lưng Linh giờ đây chỉ khiến Linh cảm thấy nặng trĩu hơn.
Đôi mắt Linh đỏ hoe nhìn Mẹ Linh, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp. Mẹ Linh vẫn nức nở, vòng tay ôm Linh càng siết chặt. Không gian chìm trong sự ngột ngạt đến khó thở, từng giây trôi qua như nặng trĩu.
Bất ngờ, Anh Nam khẽ cựa mình. Anh Nam chậm rãi bước tới, từng bước chân nặng nề như đeo chì. Gương mặt Anh Nam tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe như vừa trải qua một trận bão lớn. Anh Nam giơ tay, cố gắng chạm vào tay Linh, bàn tay anh run rẩy.
Linh lập tức rụt tay lại, gạt mạnh bàn tay Anh Nam ra như thể chạm vào một vật bỏng rát. Cô lùi thêm một bước, thoát khỏi vòng tay Mẹ Linh, ánh mắt đầy căm phẫn và thất vọng nhìn thẳng vào Anh Nam.
“Linh,” Anh Nam thốt lên, giọng Anh Nam lạc đi vì xúc động, “anh thật lòng xin lỗi em. Anh không hề biết chuyện này… Anh thề tình cảm của anh dành cho em là thật lòng, không hề giả dối.” Nước mắt Anh Nam bắt đầu lăn dài trên gò má, trôi qua những vết hằn của thời gian. Ánh mắt Anh Nam đầy sự tuyệt vọng, sự mong mỏi được tha thứ hiện rõ mồn một. Anh Nam nhìn Linh, rồi lại nhìn sang Mẹ Linh, như muốn cầu xin một lời giải thích cho chính mình, hoặc một sự dung thứ từ cả hai người phụ nữ đang đau khổ trước mặt. Bó hoa cúc dại trên tay Anh Nam giờ đây đã rơi hẳn xuống đất, nằm lăn lóc giữa nền nhà cũ kỹ.
Linh vẫn đứng sững sờ, đôi mắt đỏ hoe như muốn cháy lên, nhìn chằm chằm vào Anh Nam và Mẹ Linh. Những lời Anh Nam vừa nói, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt Mẹ, tất cả như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim Linh. Cô không muốn nghe thêm bất kỳ lời nào, không muốn thấy bất cứ điều gì nữa. Linh lắc đầu nguầy nguậy, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng và sụp đổ dưới chân mình.
Mẹ Linh vẫn níu lấy Linh, nức nở. “Linh ơi… con… con nghe mẹ nói đã con!”
Linh giật mạnh, vùng ra khỏi vòng tay Mẹ Linh như thể người Mẹ đang ôm lấy cô là một ngọn lửa. Ánh mắt Linh đầy căm phẫn và thất vọng quét qua Mẹ Linh, rồi lướt qua Anh Nam đang quỳ gối trên nền nhà cũ kỹ. “Con không muốn nghe! Không một lời nào!” Giọng Linh vỡ òa, nghẹn đắng.
Không chần chừ thêm một giây nào, Linh quay lưng lại, chạy vụt ra khỏi cửa. Từng bước chân Linh dồn dập, nặng nề, như muốn xé toang không gian ngột ngạt này. Cô chỉ muốn chạy, chạy thật xa, thật xa khỏi căn nhà cũ kỹ, khỏi sự thật tàn nhẫn đang bóp nghẹt trái tim mình. Nước mắt nhòa đi mọi thứ trước mắt, nhưng Linh vẫn cứ chạy, chạy như một kẻ điên.
“Linh! Con ơi!” Tiếng Mẹ Linh gào lên, yếu ớt và tuyệt vọng vọng lại từ phía sau.
“Linh! Dừng lại đã em!” Giọng Anh Nam khản đặc, cố gắng đuổi theo nhưng dường như đôi chân Anh Nam không còn đủ sức.
Nhưng Linh không quay đầu. Cô phớt lờ tất cả, chỉ biết lao đi trong màn đêm thăm thẳm, bỏ mặc tiếng gọi của hai người lớn ở phía sau. Linh chạy, như thể chỉ có tốc độ và sự bỏ chạy mới có thể giúp cô thoát khỏi nỗi đau và sự phản bội đang vò xé tâm can.
Tiếng bước chân của Linh xa dần rồi tắt hẳn trong màn đêm. Căn nhà cũ kỹ bỗng chìm vào một khoảng lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng nức nở yếu ớt của Mẹ Linh. Bà Mẹ Linh như mất hết sức lực, từ từ khuỵu xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, đôi mắt đỏ hoe vẫn không ngừng dõi theo cánh cửa đã đóng sập. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má nhăn nheo, trái tim bà đau thắt lại như có ai đang bóp nghẹt.
Anh Nam vẫn đứng lặng lẽ, bất động giữa căn phòng, ánh mắt tràn đầy sự bất lực và tuyệt vọng. Anh nhìn bóng lưng gầy guộc của Mẹ Linh đang run rẩy trên chiếc ghế, và nhìn cánh cửa nơi Linh vừa chạy đi, cảm giác như mình vừa đánh mất tất cả. Cả hai chìm trong một sự im lặng nặng nề, một sự im lặng chất chứa nỗi đau, sự hối hận và bi kịch mà số phận trớ trêu đã sắp đặt. Mẹ Linh đưa tay ôm lấy mặt, những tiếng nấc nhỏ bật ra giữa không gian tĩnh mịch.
Sau phút chốc như vô tận, Mẹ Linh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt bà vô định nhìn về phía Anh Nam. Giọng bà yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy, nhưng lại vang vọng trong không gian trống rỗng.
“Phải làm sao đây, anh Nam?” Mẹ Linh thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt bởi nước mắt và tuyệt vọng.
Linh lao ra khỏi nhà, đôi chân vô thức chạy băng băng qua những con hẻm tối. Hơi thở gấp gáp, lồng ngực đau nhói như bị xé toạc, không chỉ vì sự gắng sức mà còn vì nỗi đau đớn tột cùng đang vò xé tâm can. Những giọt nước mắt nóng hổi thi nhau lăn dài trên má, nhòe nhoẹt cả tầm nhìn. Linh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết phải chạy, phải thoát khỏi cái không gian ngột ngạt vừa bóp nghẹt cuộc đời cô.
Cuối cùng, Linh dừng lại ở một công viên vắng hoe, ánh đèn đường le lói chỉ đủ soi rõ vài vệt tối. Cô khụy xuống một chiếc ghế đá cũ kỹ, gục mặt vào lòng bàn tay, tiếng nức nở vỡ òa thành những tiếng khóc thút thít xé lòng. Cô cố gắng nén lại, nhưng nỗi uất hận và sự tủi nhục cứ trào dâng như sóng biển.
Trong đầu Linh, những hình ảnh về Anh Nam cứ thế ùa về, nhưng không còn lung linh, ngọt ngào như trước. Thay vào đó là một bức tranh méo mó, nhuốm màu phản bội. Cô nhớ lại lần đầu gặp nhau ở dự án tình nguyện, ánh mắt ấm áp, nụ cười hiền lành của Anh Nam đã sưởi ấm tâm hồn cô. Cô nhớ những lời yêu thương anh dành cho, những cử chỉ dịu dàng, từng cái nắm tay, từng cái ôm. “Anh từng đánh mất một điều quý giá, giờ chỉ mong được sống tử tế,” câu nói của Anh Nam giờ đây vang vọng trong tai Linh, đầy mỉa mai và độc địa. Bó hoa cúc dại anh mang đến ra mắt Mẹ, tưởng chừng như biểu tượng của sự chân thành, giờ đây chỉ còn là một vết sẹo nhức nhối trong tâm trí Linh.
“Tất cả đều là giả dối sao? Mọi thứ ư?” Linh thầm hỏi, giọng nghẹn lại. Trái tim Linh như bị ai đó bóp nát, cô cảm thấy trống rỗng và tuyệt vọng. Tình yêu mà cô hằng tin tưởng, vun đắp bấy lâu nay, bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. “Tình yêu này, liệu có còn ý nghĩa gì không?” Linh bật ra thành tiếng, cô ngẩng mặt lên nhìn khoảng không đen kịt trước mắt, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ. Mọi thứ trở nên vô định, không lối thoát.
Những tiếng nức nở của Linh dần yếu ớt, rồi tắt hẳn. Cô ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như đang chế giễu sự nhỏ bé của cô giữa vũ trụ bao la. Hít một hơi thật sâu, từng luồng khí lạnh lùa vào buồng phổi, khiến lồng ngực cô dần ổn định. Nước mắt đã cạn, chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi mệt mỏi cùng cực.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, khi cảm xúc dâng trào đã rút đi, Linh bắt đầu nhìn lại mọi thứ một cách khác. Cô nhớ lại ánh mắt của Anh Nam khi anh nói: “Anh từng đánh mất một điều quý giá, giờ chỉ mong được sống tử tế.” Lời nói đó, kèm theo bó hoa cúc dại anh mang đến, những cái nắm tay dịu dàng, những nụ hôn ấm áp, tất cả đều hiện về rõ nét. Liệu một người có thể giả dối đến mức ấy không? Hay tình cảm anh dành cho cô, trong những tháng ngày qua, là thật lòng? Và Mẹ. Cái ôm siết chặt, tiếng khóc nức nở gọi tên anh Nam, sự sững sờ rồi vỡ òa của Mẹ không phải là sự cố tình gieo rắc nỗi đau. Đó là nỗi đau của quá khứ, là vết sẹo đã hằn sâu trong tim Mẹ, mà Linh chưa từng biết đến. Mẹ cũng là nạn nhân của một câu chuyện cũ, không phải là người muốn hủy hoại hạnh phúc của con gái.
Linh nhắm mắt lại, một làn gió đêm mơn man trên má cô. Dù sự thật có phũ phàng đến mấy, nhưng nó đã phơi bày. Cô không thể mãi chạy trốn. Cô phải đối mặt. Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong tâm trí Linh, yếu ớt nhưng không tắt hẳn. Liệu có một con đường nào đó, một cách thức nào đó để hàn gắn những vết thương này không? Hay cô sẽ phải hy sinh tình yêu của mình, thứ tình yêu mà cô tin là có thật, vì hạnh phúc và sự bình yên của Mẹ? Cuộc đời dường như đang đặt Linh trước một lựa chọn quá đỗi tàn nhẫn.
Linh đứng dậy, đôi chân vẫn còn run rẩy nhưng ánh mắt đã kiên định hơn. Cô nhìn về phía chân trời, nơi những vệt sáng đầu tiên của bình minh đang cố gắng xuyên qua màn đêm. “Mình phải mạnh mẽ,” Linh khẽ thầm nhủ, giọng nói nghèn nghẹn nhưng đầy quyết tâm. “Mình phải mạnh mẽ để đối diện, và để đưa ra quyết định cuối cùng.”
Bình minh dần hé rạng, tô điểm bầu trời bằng những sắc màu dịu dàng. Linh bước đi, những bước chân chậm rãi nhưng vững vàng hơn. Cuộc đời cô, vốn dĩ đơn giản và đầy ắp những ước mơ tươi sáng, giờ đây đã trở thành một mê cung phức tạp với những ngã rẽ đầy đau đớn. Cô không biết phía trước là gì, liệu con tim cô có phải chịu đựng thêm những vết cắt, liệu gia đình cô có thể tìm thấy sự bình yên, hay tình yêu mà cô từng nâng niu sẽ tan biến như sương khói ban mai. Nhưng Linh biết một điều chắc chắn: cô không thể lùi bước nữa. Sự thật, dù có tàn nhẫn đến mấy, cũng đã được phơi bày. Giờ là lúc cô phải gánh vác trách nhiệm cho cả tình yêu và gia đình, phải tự mình vẽ nên con đường phía trước, dù cho nó có gập ghềnh và chông gai đến thế nào. Đó là bài học nghiệt ngã mà cuộc sống đã dạy cho một cô gái 20 tuổi, rằng hạnh phúc không phải lúc nào cũng đơn giản, và đôi khi, tình yêu thương vĩ đại nhất lại đòi hỏi một sự hy sinh vô cùng lớn lao. Cô sẽ phải tìm thấy sức mạnh từ bên trong mình, để lựa chọn, và để sống.

