Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇 Mẹ Hùng m/ất sớm, bố phải lam lũ nuôi bốn anh chị em của anh ăn học tới nơi tới chốn. Nhờ công sức của bố mà anh mới có được sự nghiệp như ngày hôm nay. Sau khi công việc và nhà cửa ổn định, anh quyết định đón bố lên ở chung. Vợ anh có vẻ khó chịu nhưng biết rằng mình không thay đổi được gì nên đành chiều ý chồng. Từ nhỏ cô đã là thiên kim tiểu thư, mọi việc trong nhà đều có người giúp việc lo. Đến khi lấy Hùng, anh cũng không để cô phải vất vả với công việc nhà. Anh là người đàn ông thương vợ nên thuê giúp việc làm theo giờ để vợ khỏi phải đụng đến những việc nặng nhọc. Từ ngày bố lên ở chung, Hùng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn vì đã thực hiện được ước muốn của mình. Anh muốn cho bố một cuộc sống sung túc, bù đắp những ngày tháng vất vả h/y si/nh vì con. Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Hùng đứng sững sờ ở cửa, ánh mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy vợ mình, Minh, vẫn đang lướt điện thoại trên sofa trong khi bố anh, lưng còng, đang cặm cụi lau nhà. Tim anh đau nhói, một cảm giác thất vọng và tức giận dâng trào. Anh tự hỏi: “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Chiếc túi xách hàng hiệu của Minh đặt hờ trên bàn trà, cạnh đó là ly nước ép dở dang. Minh mặc một bộ đồ ngủ lụa màu hồng pastel, đầu tóc vẫn gọn gàng dù trời đã trưa. Cô ngâm nga theo một bản nhạc pop phát ra từ chiếc điện thoại, đôi mắt dán chặt vào màn hình. Đằng xa, ở góc phòng khách, dáng hình tiều tụy của bố Hùng hiện lên. Ông đang chăm chú dùng chiếc khăn cũ lau từng vết bẩn trên sàn nhà, lưng khom lại như thể đang gánh cả thế giới. Tiếng “xoạt xoạt” của chiếc khăn vang lên đều đặn, cô độc.
Hùng nuốt khan, âm thanh phát ra nghe như tiếng đá va vào nhau trong cổ họng. Anh đã từng mơ về khoảnh khắc này: được nhìn thấy bố mình nghỉ ngơi, được chăm sóc bởi chính con trai mình và người phụ nữ anh yêu thương. Nhưng thực tế lại phũ phàng đến tàn nhẫn. Bố anh, người đã hy sinh cả đời cho anh và các em, giờ lại đang làm cái việc mà lẽ ra người giúp việc làm theo giờ phải làm. Còn Minh, người anh luôn nâng niu, chiều chuộng, lại vô tâm đến lạ.
“Sao bố lại lau nhà?” Hùng cố gắng giữ giọng bình thường, nhưng chất giọng vẫn run lên vì nén giận.
Bố Hùng giật mình, quay đầu lại. Ông nhìn thấy con trai đứng đó, gương mặt anh đanh lại. Nụ cười mệt mỏi chợt tắt trên môi ông. “À, con về rồi đấy à. Bố thấy nhà hơi bẩn, tiện tay làm luôn.” Ông vội vàng cất khăn lau, bước về phía con trai.
Minh lúc này mới ngẩng đầu lên, thờ ơ nhìn Hùng. “Anh về rồi à? Sao về sớm thế?” Giọng cô không một chút ngạc nhiên hay bối rối, chỉ đơn thuần là một câu hỏi. Ánh mắt cô lướt qua bố chồng rồi lại quay về màn hình điện thoại.
Hùng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhìn bố mình, rồi lại nhìn vợ. Sự đối lập quá lớn khiến anh choáng váng. Bố anh, người cha tảo tần, hiếu kính, đang lao động như một người làm thuê. Còn Minh, vợ anh, người anh yêu hơn cả mạng sống, lại ung dung như một bà hoàng.
“Tiện tay làm luôn?” Hùng lặp lại câu nói của bố, giọng anh giờ đã đầy vẻ châm chọc và chua chát. “Bố ơi, con đã thuê người giúp việc theo giờ để lo việc nhà rồi mà. Việc này không phải là việc của bố.”
Minh cau mày, thái độ rõ ràng là không hài lòng. “Em biết rồi. Nhưng người ta có lúc bận lúc rảnh chứ. Với lại, bố cũng có ở không đâu, cứ để bố làm cho khỏe.” Cô nói một cách tự nhiên, như thể việc bố chồng lau nhà là lẽ đương nhiên.
Hùng nhìn thẳng vào mắt vợ. “Khỏe? Bố anh đã vất vả cả đời rồi, giờ anh muốn bố được nghỉ ngơi, không phải động tay vào bất cứ việc gì. Còn em, em có người giúp việc, em không cần làm gì cả.” Anh nhấn mạnh từng lời, hy vọng Minh có thể hiểu ra điều gì đó. Nhưng đôi mắt cô vẫn thờ ơ, như thể anh đang nói về một chuyện không liên quan đến mình.
Bố Hùng đứng đó, ánh mắt buồn bã nhìn cả hai con. Ông không nói gì, chỉ quay lưng lại và tiếp tục lau dọn. Nhìn bóng lưng còng của bố, Hùng cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Anh đã làm gì sai? Tại sao mọi thứ lại trở nên như thế này? Một câu hỏi day dứt vang lên trong đầu anh: “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Hùng đứng sững sờ ở cửa, ánh mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy vợ mình, Minh, vẫn đang lướt điện thoại trên sofa trong khi bố anh, lưng còng, đang cặm cụi lau nhà. Tim anh đau nhói, một cảm giác thất vọng và tức giận dâng trào. Anh tự hỏi: “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Chiếc túi xách hàng hiệu của Minh đặt hờ trên bàn trà, cạnh đó là ly nước ép dở dang. Minh mặc một bộ đồ ngủ lụa màu hồng pastel, đầu tóc vẫn gọn gàng dù trời đã trưa. Cô ngâm nga theo một bản nhạc pop phát ra từ chiếc điện thoại, đôi mắt dán chặt vào màn hình. Đằng xa, ở góc phòng khách, dáng hình tiều tụy của bố Hùng hiện lên. Ông đang chăm chú dùng chiếc khăn cũ lau từng vết bẩn trên sàn nhà, lưng khom lại như thể đang gánh cả thế giới. Tiếng “xoạt xoạt” của chiếc khăn vang lên đều đặn, cô độc.
Hùng nuốt khan, âm thanh phát ra nghe như tiếng đá va vào nhau trong cổ họng. Anh đã từng mơ về khoảnh khắc này: được nhìn thấy bố mình nghỉ ngơi, được chăm sóc bởi chính con trai mình và người phụ nữ anh yêu thương. Nhưng thực tế lại phũ phàng đến tàn nhẫn. Bố anh, người đã hy sinh cả đời cho anh và các em, giờ lại đang làm cái việc mà lẽ ra người giúp việc làm theo giờ phải làm. Còn Minh, người anh luôn nâng niu, chiều chuộng, lại vô tâm đến lạ.
“Sao bố lại lau nhà?” Hùng cố gắng giữ giọng bình thường, nhưng chất giọng vẫn run lên vì nén giận.
Bố Hùng giật mình, quay đầu lại. Ông nhìn thấy con trai đứng đó, gương mặt anh đanh lại. Nụ cười mệt mỏi chợt tắt trên môi ông. “À, con về rồi đấy à. Bố thấy nhà hơi bẩn, tiện tay làm luôn.” Ông vội vàng cất khăn lau, bước về phía con trai.
Minh lúc này mới ngẩng đầu lên, thờ ơ nhìn Hùng. “Anh về rồi à? Sao về sớm thế?” Giọng cô không một chút ngạc nhiên hay bối rối, chỉ đơn thuần là một câu hỏi. Ánh mắt cô lướt qua bố chồng rồi lại quay về màn hình điện thoại.
Hùng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhìn bố mình, rồi lại nhìn vợ. Sự đối lập quá lớn khiến anh choáng váng. Bố anh, người cha tảo tần, hiếu kính, đang lao động như một người làm thuê. Còn Minh, vợ anh, người anh yêu hơn cả mạng sống, lại ung dung như một bà hoàng.
“Tiện tay làm luôn?” Hùng lặp lại câu nói của bố, giọng anh giờ đã đầy vẻ châm chọc và chua chát. “Bố ơi, con đã thuê người giúp việc theo giờ để lo việc nhà rồi mà. Việc này không phải là việc của bố.”
Minh cau mày, thái độ rõ ràng là không hài lòng. “Em biết rồi. Nhưng người ta có lúc bận lúc rảnh chứ. Với lại, bố cũng có ở không đâu, cứ để bố làm cho khỏe.” Cô nói một cách tự nhiên, như thể việc bố chồng lau nhà là lẽ đương nhiên.
Hùng nhìn thẳng vào mắt vợ. “Khỏe? Bố anh đã vất vả cả đời rồi, giờ anh muốn bố được nghỉ ngơi, không phải động tay vào bất cứ việc gì. Còn em, em có người giúp việc, em không cần làm gì cả.” Anh nhấn mạnh từng lời, hy vọng Minh có thể hiểu ra điều gì đó. Nhưng đôi mắt cô vẫn thờ ơ, như thể anh đang nói về một chuyện không liên quan đến mình.
Bố Hùng đứng đó, ánh mắt buồn bã nhìn cả hai con. Ông không nói gì, chỉ quay lưng lại và tiếp tục lau dọn. Nhìn bóng lưng còng của bố, Hùng cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Anh đã làm gì sai? Tại sao mọi thứ lại trở nên như thế này? Một câu hỏi day dứt vang lên trong đầu anh: “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Hùng hít một hơi thật sâu, cố kìm nén cơn giận rồi gọi lớn: “Minh!”
Giọng Hùng vang lên đột ngột, cắt ngang bầu không khí nặng nề. Minh giật mình đánh rơi chiếc điện thoại xuống sàn nhà. Màn hình vỡ tan tành thành vô số mảnh vụn. Vẻ mặt cô biến sắc, từ ngạc nhiên thoáng chốc chuyển sang khó chịu ra mặt khi thấy Hùng đứng đó, gương mặt anh tối sầm.
Bố của Hùng cũng ngừng tay. Ông quay lại, nhìn con trai với ánh mắt hiền từ nhưng thoáng chút lo lắng, như thể dự cảm được một cơn bão sắp ập đến. Ông tiến lại gần, đặt tay lên vai Hùng, muốn xoa dịu.
Minh vội vàng nhặt chiếc điện thoại vỡ, cố gắng giữ bình tĩnh. “Anh… anh về lúc nào vậy? Sao lại hét lên làm em giật mình thế?” Giọng cô cố gắng tỏ ra vô tội, nhưng ánh mắt lại đầy thách thức. Cô nhìn Hùng, rồi liếc sang bố chồng đang đứng cạnh, nở một nụ cười gượng gạo.
Hùng gạt tay bố ra một cách dứt khoát. Anh không muốn bố anh phải gánh thêm gánh nặng nào nữa. “Tôi về lúc thấy cảnh tượng này,” Hùng nói, giọng anh trầm và lạnh như băng. Anh liếc nhìn Minh, rồi ánh mắt dừng lại ở chiếc điện thoại vỡ nát trên tay cô. “Cô đang làm gì vậy, Minh?”
“Em… em chỉ lướt điện thoại thôi mà. Bố anh cũng đang giúp em lau nhà.” Minh nói, cố gắng biện minh. Cô cảm thấy sự tức giận trong mắt Hùng, điều đó khiến cô vừa sợ hãi, vừa có một chút thích thú khó tả.
Hùng cười khẩy. “Giúp cô lau nhà? Bố tôi đã hy sinh cả đời để nuôi nấng tôi và các em. Giờ tôi đón ông lên đây để ông được nghỉ ngơi, được chăm sóc. Vậy mà cô lại để ông làm cái việc này?” Anh chỉ vào chiếc khăn lau nhà vẫn còn dính bẩn trên tay bố.
Minh cau mày. “Anh nói gì lạ vậy? Em chỉ nhờ bố một chút thôi mà. Với lại, em cũng đâu có làm gì sai.” Cô hất hàm, thái độ bất cần.
“Cô không làm gì sai?” Hùng gằn giọng, cơn giận bắt đầu bùng phát. “Cô có biết bố tôi đã vất vả thế nào để nuôi dạy tôi không? Bà nội tôi, mẹ tôi, bà đã mất rồi, bà ấy sẽ nghĩ gì nếu thấy cảnh này?” Hùng nói, giọng anh nghẹn lại. Anh nhìn bố mình, ánh mắt đầy thương xót.
Bố của Hùng tiến lại gần, đặt tay lên vai Hùng. “Thôi con trai. Chuyện nhỏ thôi mà. Đừng tức giận nữa.” Ông cố gắng xoa dịu Hùng, nhưng trong lòng ông lại dấy lên một nỗi buồn không tên.
Minh nhìn Hùng, ánh mắt cô lóe lên một tia khinh bỉ. “Thế thì anh nên thuê người giúp việc giỏi hơn đi. Hoặc là anh tự làm đi. Đừng có suốt ngày mang mẹ anh ra để dằn vặt em.” Cô nói, giọng điệu mỉa mai.
Hùng siết chặt nắm tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Anh cảm thấy máu đang dồn lên não. “Cô…” Anh chỉ kịp thốt lên một tiếng, rồi nhìn sang bố mình, người cha lam lũ, người đã hy sinh tất cả. Hùng biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.
Hùng bước đến đứng trước mặt Minh, ánh mắt lạnh lùng. Anh nhớ lại khi anh nói muốn đón bố về, Minh đã miễn cưỡng đồng ý và nói: “Anh cứ đón ông về đi, nhưng em không quen phục vụ ai đâu nhé”. Giờ đây, cảnh tượng này càng khiến anh thêm chua chát. Anh nhìn bố mình, người cha tóc đã bạc phơ, lưng còng oằn mình lau từng mét vuông sàn nhà. Chiếc khăn lau nhà đã sờn cũ, dính đầy bụi bẩn. Còn Minh, con gái cưng của một gia đình giàu có, vẫn đang tựa lưng vào sofa, tay lướt điện thoại, như thể mọi thứ xung quanh không hề liên quan đến cô. Chiếc điện thoại đắt tiền của Minh nằm trên bàn trà, bên cạnh ly nước trái cây vẫn còn dang dở.
“Bố ơi,” Hùng gọi, giọng anh lạc đi vì nghẹn ngào. “Sao bố lại làm việc này?”
Bố của Hùng giật mình quay lại. Nhìn thấy con trai, ông vội vàng cất chiếc khăn lau nhà đi, định đứng thẳng dậy nhưng lại khụỵu xuống vì đau lưng. “Con về rồi đấy à? Bố thấy nhà bẩn quá, tiện tay làm cho sạch.” Giọng ông yếu ớt, pha lẫn chút bối rối.
Minh lúc này mới ngước nhìn Hùng. Cô hơi nhíu mày, giọng nói đều đều: “Anh về rồi à? Sao về sớm thế?” Ánh mắt cô lướt qua bố chồng rồi lại quay về màn hình điện thoại, như thể đó là chuyện hết sức bình thường.
Hùng cảm thấy như có ai đó đang bóp chặt lấy trái tim mình. Anh đã sai lầm khi nghĩ rằng Minh sẽ hiểu. “Bố tôi đã vất vả cả đời rồi, giờ con tôi lên đây là để báo hiếu, để ông được nghỉ ngơi. Sao cô lại để ông làm việc này?” Anh gằn giọng, từng lời như dao cứa vào lòng.
Minh nhếch mép cười khẩy. “Bố anh thì sao? Ông có ở không đâu. Với lại, em có nhờ ông làm gì đâu. Ông cứ tự nhiên làm thôi. Anh khắt khe quá đấy.” Cô nói, ánh mắt đầy vẻ thách thức.
“Tự nhiên làm?” Hùng lặp lại, giọng anh giờ đã lạnh như băng. “Cô có biết bố tôi đã phải làm gì để nuôi tôi nên người không? Mẹ tôi, bà đã mất rồi, bà sẽ xót xa thế nào khi thấy cảnh này?” Hùng siết chặt nắm tay, móng tay ấn sâu vào da thịt. Anh muốn quên đi tất cả những gì mẹ anh đã từng phải chịu đựng, nhưng giờ đây, bóng dáng của bà lại hiện về rõ nét.
Bố của Hùng tiến lại gần, đặt tay lên vai con trai. “Thôi con trai, đừng tức giận nữa. Chuyện nhỏ thôi mà.”
Minh nhìn Hùng, ánh mắt cô lóe lên một tia khinh bỉ. “Anh chỉ giỏi mang mẹ anh ra để dằn vặt em thôi. Nếu anh thấy em không làm gì, thì anh đi mà làm. Hoặc là thuê người giúp việc cho đàng hoàng vào.” Cô nói, giọng điệu mỉa mai.
Hùng nhìn sâu vào mắt Minh. Anh thấy trong đó không có một chút tình yêu, không có sự tôn trọng. Chỉ có sự ích kỷ và khinh thường. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang sôi sục trong lòng. Anh đã quá chủ quan khi nghĩ rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp. Anh biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.
Hùng bước đến đứng trước mặt Minh, ánh mắt lạnh lùng. Anh nhớ lại khi anh nói muốn đón bố về, Minh đã miễn cưỡng đồng ý và nói: “Anh cứ đón ông về đi, nhưng em không quen phục vụ ai đâu nhé”. Giờ đây, cảnh tượng này càng khiến anh thêm chua chát. Anh nhìn bố mình, người cha tóc đã bạc phơ, lưng còng oằn mình lau từng mét vuông sàn nhà. Chiếc khăn lau nhà đã sờn cũ, dính đầy bụi bẩn. Còn Minh, con gái cưng của một gia đình giàu có, vẫn đang tựa lưng vào sofa, tay lướt điện thoại, như thể mọi thứ xung quanh không hề liên quan đến cô. Chiếc điện thoại đắt tiền của Minh nằm trên bàn trà, bên cạnh ly nước trái cây vẫn còn dang dở.
“Bố ơi,” Hùng gọi, giọng anh lạc đi vì nghẹn ngào. “Sao bố lại làm việc này?”
Bố của Hùng giật mình quay lại. Nhìn thấy con trai, ông vội vàng cất chiếc khăn lau nhà đi, định đứng thẳng dậy nhưng lại khụỵu xuống vì đau lưng. “Con về rồi đấy à? Bố thấy nhà bẩn quá, tiện tay làm cho sạch.” Giọng ông yếu ớt, pha lẫn chút bối rối.
Minh lúc này mới ngước nhìn Hùng. Cô hơi nhíu mày, giọng nói đều đều: “Anh về rồi à? Sao về sớm thế?” Ánh mắt cô lướt qua bố chồng rồi lại quay về màn hình điện thoại, như thể đó là chuyện hết sức bình thường.
Hùng cảm thấy như có ai đó đang bóp chặt lấy trái tim mình. Anh đã sai lầm khi nghĩ rằng Minh sẽ hiểu. “Bố tôi đã vất vả cả đời rồi, giờ con tôi lên đây là để báo hiếu, để ông được nghỉ ngơi. Sao cô lại để ông làm việc này?” Anh gằn giọng, từng lời như dao cứa vào lòng.
Minh nhếch mép cười khẩy. “Bố anh thì sao? Ông có ở không đâu. Với lại, em có nhờ ông làm gì đâu. Ông cứ tự nhiên làm thôi. Anh khắt khe quá đấy.” Cô nói, ánh mắt đầy vẻ thách thức.
“Tự nhiên làm?” Hùng lặp lại, giọng anh giờ đã lạnh như băng. “Cô có biết bố tôi đã phải làm gì để nuôi tôi nên người không? Mẹ tôi, bà đã mất rồi, bà sẽ xót xa thế nào khi thấy cảnh này?” Hùng siết chặt nắm tay, móng tay ấn sâu vào da thịt. Anh muốn quên đi tất cả những gì mẹ anh đã từng phải chịu đựng, nhưng giờ đây, bóng dáng của bà lại hiện về rõ nét.
Bố của Hùng tiến lại gần, đặt tay lên vai con trai. “Thôi con trai, đừng tức giận nữa. Chuyện nhỏ thôi mà.”
Minh nhìn Hùng, ánh mắt cô lóe lên một tia khinh bỉ. “Anh chỉ giỏi mang mẹ anh ra để dằn vặt em thôi. Nếu anh thấy em không làm gì, thì anh đi mà làm. Hoặc là thuê người giúp việc cho đàng hoàng vào.” Cô nói, giọng điệu mỉa mai.
Hùng nhìn sâu vào mắt Minh. Anh thấy trong đó không có một chút tình yêu, không có sự tôn trọng. Chỉ có sự ích kỷ và khinh thường. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang sôi sục trong lòng. Anh đã quá chủ quan khi nghĩ rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp. Anh biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.
Minh bật người ngồi dậy khỏi sofa, dáng vẻ ngạo nghễ, đôi mắt lảng tránh ánh nhìn chằm chằm của Hùng. Cô phủi nhẹ gấu váy, giọng điệu pha lẫn chút mệt mỏi và bực bội. “Em có làm gì đâu mà anh cứ nhìn em như vậy? Bố anh tự làm đấy chứ, em đang đau đầu quá nên nằm nghỉ một chút thôi.” Lời biện minh của Minh đổ hết trách nhiệm lên bố chồng, mỗi lời nói như một nhát dao khoét sâu thêm vào sự tức giận đang sục sôi trong Hùng. Cô không hề hay biết hay cố tình không để ý đến việc Hùng đã thuê người giúp việc để cô không phải vất vả, và chính bố anh, người mà cô đang gọi là “bố anh”, đã hy sinh cả đời để nuôi lớn anh. Ánh mắt Minh đầy vẻ khó chịu, như thể chính Hùng và bố anh đang làm phiền đến cuộc sống nhung lụa của cô. Cô hoàn toàn phớt lờ sự đau khổ của bố chồng và nỗi thất vọng tột cùng của Hùng.
Minh bật người ngồi dậy khỏi sofa, dáng vẻ ngạo nghễ, đôi mắt lảng tránh ánh nhìn chằm chằm của Hùng. Cô phủi nhẹ gấu váy, giọng điệu pha lẫn chút mệt mỏi và bực bội. “Em có làm gì đâu mà anh cứ nhìn em như vậy? Bố anh tự làm đấy chứ, em đang đau đầu quá nên nằm nghỉ một chút thôi.” Lời biện minh của Minh đổ hết trách nhiệm lên bố chồng, mỗi lời nói như một nhát dao khoét sâu thêm vào sự tức giận đang sục sôi trong Hùng. Cô không hề hay biết hay cố tình không để ý đến việc Hùng đã thuê người giúp việc để cô không phải vất vả, và chính bố anh, người mà cô đang gọi là “bố anh”, đã hy sinh cả đời để nuôi lớn anh. Ánh mắt Minh đầy vẻ khó chịu, như thể chính Hùng và bố anh đang làm phiền đến cuộc sống nhung lụa của cô. Cô hoàn toàn phớt lờ sự đau khổ của bố chồng và nỗi thất vọng tột cùng của Hùng.
Bố của Hùng vội vàng đặt cây chổi xuống, đi đến gần con trai và con dâu, cố gắng làm dịu tình hình: “Thôi mà con, bố có sao đâu, bố muốn vận động cho khỏe thôi. Với lại giúp con dâu một tay thì có gì đâu chứ!” Ông nhìn Hùng bằng ánh mắt buồn bã, cố gắng che giấu cảm xúc. Ông muốn Hùng hiểu, ông chỉ là một người cha lam lũ, muốn đóng góp một chút cho gia đình này, dù chỉ là những việc lặt vặt. Ông không muốn trở thành gánh nặng, càng không muốn con trai mình vì ông mà mâu thuẫn với vợ.
Minh nghe thấy lời bố chồng, chỉ khịt mũi một tiếng đầy vẻ khinh thường. “Vận động? Ông cứ như đang đi làm thuê vậy. Em đau đầu thật mà. Nếu anh không tin thì thôi, em đi lên phòng nghỉ.” Cô quay lưng, dáng vẻ kiêu kỳ, bước đi thẳng về phía cầu thang mà không ngoái lại nhìn Hùng lấy một lần. Mỗi bước chân của Minh như giẫm nát trái tim Hùng. Anh nhìn theo bóng lưng vợ, cảm thấy như có một bức tường vô hình ngày càng cao lên giữa hai người.
Hùng quay sang nhìn bố mình, thấy ông đang đứng đó, ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi buồn. Anh tiến lại gần, nắm lấy vai bố. “Bố ơi, con xin lỗi. Con không ngờ mọi chuyện lại ra thế này.” Giọng anh run run, nghẹn ngào. Anh thấy mình thật tệ, đã không bảo vệ được bố khỏi những lời nói cay nghiệt của vợ, đã để bố phải gánh chịu sự khó chịu của Minh. Hùng cảm thấy một sự bất lực khủng khiếp xâm chiếm lấy mình. Bao nhiêu năm làm việc vất vả, bao nhiêu sự hy sinh, giờ đây lại bị coi thường như vậy. Anh cảm thấy mình nợ bố quá nhiều, và gánh nặng này còn đè nặng lên vai anh hơn bao giờ hết.
Hùng nhìn bố, lòng quặn thắt khi nghe những lời bao biện yếu ớt. Anh biết rõ bố mình là người như thế nào, một người cha lam lũ đã hy sinh cả đời để nuôi lớn anh. Giờ đây, chứng kiến ông bị vợ mình, Minh, coi thường và xem như người giúp việc, Hùng chỉ cảm thấy nghẹn đắng. Việc Minh cố gắng che chắn cho bản thân bằng cách đổ hết lỗi lầm lên bố anh càng khiến anh thất vọng về cô.
“Tại sao em lại đối xử với bố như vậy, Minh?” Hùng tự hỏi thầm trong lòng, giọng nói của anh run lên khi hướng về phía bố.
Bố của Hùng vội vàng đặt cây chổi xuống, đi đến gần con trai và con dâu, cố gắng làm dịu tình hình: “Thôi mà con, bố có sao đâu, bố muốn vận động cho khỏe thôi. Với lại giúp con dâu một tay thì có gì đâu chứ!” Ông nhìn Hùng bằng ánh mắt buồn bã, cố gắng che giấu cảm xúc. Ông không muốn trở thành gánh nặng, càng không muốn con trai mình vì ông mà mâu thuẫn với vợ.
Minh nghe thấy lời bố chồng, chỉ khịt mũi một tiếng đầy vẻ khinh thường. “Vận động? Ông cứ như đang đi làm thuê vậy. Em đau đầu thật mà. Nếu anh không tin thì thôi, em đi lên phòng nghỉ.” Cô quay lưng, dáng vẻ kiêu kỳ, bước đi thẳng về phía cầu thang mà không ngoái lại nhìn Hùng lấy một lần. Mỗi bước chân của Minh như giẫm nát trái tim Hùng. Anh nhìn theo bóng lưng vợ, cảm thấy như có một bức tường vô hình ngày càng cao lên giữa hai người.
Hùng quay sang nhìn bố mình, thấy ông đang đứng đó, ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi buồn. Anh tiến lại gần, nắm lấy vai bố. “Bố ơi, con xin lỗi. Con không ngờ mọi chuyện lại ra thế này.” Giọng anh run run, nghẹn ngào. Anh thấy mình thật tệ, đã không bảo vệ được bố khỏi những lời nói cay nghiệt của vợ, đã để bố phải gánh chịu sự khó chịu của Minh. Hùng cảm thấy một sự bất lực khủng khiếp xâm chiếm lấy mình. Bao nhiêu năm làm việc vất vả, bao nhiêu sự hy sinh, giờ đây lại bị coi thường như vậy. Anh cảm thấy mình nợ bố quá nhiều, và gánh nặng này còn đè nặng lên vai anh hơn bao giờ hết.
Trong đầu Hùng vang lên hình ảnh mẹ anh, người phụ nữ tảo tần, hiền hậu. Nếu bà còn sống, bà sẽ nói gì khi thấy cảnh tượng này? Chắc chắn bà sẽ đau lòng lắm. Nỗi nhớ mẹ dâng lên cùng với sự thất vọng về vợ. Hùng siết chặt vai bố, ánh mắt anh ánh lên một tia quyết tâm. Anh biết mình phải làm gì đó, dù điều đó có nghĩa là đối đầu với chính người mình yêu. Anh không thể để bố anh phải chịu đựng thêm bất kỳ sự sỉ nhục nào nữa. Sự ấm ức dồn nén trong lòng anh đã đến giới hạn.
Hùng đứng lặng nhìn theo bóng lưng kiêu kỳ của Minh khuất sau cầu thang. Mẹ anh, người phụ nữ tảo tần, hiền hậu, có lẽ sẽ không thể nào chấp nhận cảnh tượng này. Một nỗi day dứt len lỏi trong lòng. Anh siết chặt vai bố. “Bố ơi, con xin lỗi.” Giọng anh nghẹn ngào. Anh biết, sự việc này không thể tiếp tục như vậy.
Bố của Hùng đặt tay lên vai con trai, khẽ lắc đầu. Ông không muốn con mình phải chịu đựng sự khó xử này. “Thôi con, chuyện không có gì đâu. Bố quen rồi.” Lời nói của ông như một nhát dao cứa vào tim Hùng.
Hai bố con ngồi im lặng trong phòng khách. Bên ngoài, tiếng mưa rơi lất phất. Tiếng tích tắc của đồng hồ dường như càng khắc sâu vào tâm trạng nặng nề. Bố Hùng đã vào phòng ngủ từ lâu. Căn nhà chìm trong bóng tối, chỉ còn lại ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn phòng khách, đủ để Hùng nhìn rõ từng đường nét khắc khổ trên khuôn mặt mình.
Anh nhìn ra cửa, chờ đợi. Anh biết Minh sẽ quay lại. Cô ấy luôn là người nắm giữ thế chủ động trong mọi cuộc đối thoại. Từng phút trôi qua như dài thêm một giờ. Hùng hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho giọng nói của mình bình tĩnh. Anh không muốn chiến tranh nổ ra, nhưng anh cũng không thể để tình hình này tiếp diễn. Anh đã quá mệt mỏi với sự giả tạo và khinh thường. Anh cần một lời giải thích. Anh cần sự rõ ràng.
Cánh cửa phòng khách bật mở. Minh bước vào, dáng vẻ vẫn còn chút giận dỗi nhưng đã dịu lại. Cô khoác một chiếc áo choàng lụa mỏng manh, mái tóc dài buông xõa. Ánh mắt cô lướt qua Hùng, không chút biểu cảm.
Hùng đứng dậy, đối diện với cô. Trong ánh mắt anh, không còn sự trách móc hay thất vọng, chỉ còn lại sự kiên quyết và một chút gì đó buồn bã.
HÙNG
(Giọng trầm, đều)
Minh, chúng ta cần nói chuyện.
Minh không trả lời, chỉ nhướng mày, nhìn anh dò xét.
HÙNG
Anh biết em không thích bố anh ở đây. Anh biết em thấy phiền phức. Nhưng anh không thể để mọi chuyện tiếp tục như thế này.
Minh vẫn im lặng, đôi môi khẽ mím lại. Cô đưa tay vén lại lọn tóc mai.
HÙNG
Anh đã làm tất cả những gì có thể để em không phải vất vả. Anh thuê người giúp việc, anh lo mọi thứ. Nhưng anh không thể, và anh cũng sẽ không bao giờ, chấp nhận việc em đối xử với bố anh như… như vậy.
Giọng Hùng bắt đầu run lên, nhưng anh cố gắng kìm lại. Anh nhìn thẳng vào mắt Minh, mong chờ một lời đáp trả, dù là nhỏ nhất.
HÙNG
Em có hiểu không, Minh? Bố anh… ông ấy đã hy sinh cả đời vì anh. Anh đưa ông lên đây để báo hiếu. Anh không muốn ông ấy phải chịu bất cứ sự khó chịu nào khi sống cùng chúng ta.
Minh cuối cùng cũng lên tiếng, giọng cô lạnh lùng và sắc bén.
MINH
Anh nói như thể em là kẻ xấu xa vậy. Em chỉ đơn giản là không quen với việc có người lạ trong nhà. Huống hồ người đó còn là bố anh, người mà anh lúc nào cũng đặt lên trên hết.
HÙNG
(Ngắt lời)
Đó không phải là người lạ, Minh. Đó là bố anh! Và anh đặt ông lên trên hết vì ông xứng đáng. Còn em… em đang khiến anh phải suy nghĩ lại rất nhiều về em.
Không khí trong phòng khách càng lúc càng căng thẳng. Hùng nhìn Minh, ánh mắt chất chứa đầy câu hỏi và sự chờ đợi. Anh chờ xem liệu cô có nhận ra sự nghiêm trọng trong lời nói của anh hay không.
MINH
(Cười nhạt)
Anh đặt tôi lên trên hết ư? Vậy tại sao anh lại để tôi phải chịu đựng cảnh này? Anh đón bố anh về đây để em phải chịu đựng cảnh này sao? Em là vợ anh, không phải người hầu của ai cả! Cuộc sống của em bị đảo lộn hoàn toàn từ khi ông ấy đến. Anh đi làm cả ngày, em ở nhà một mình với ông. Rồi người giúp việc anh thuê, liệu cô ta có giải quyết được mọi thứ?
Hùng nhìn Minh, đôi mắt anh mở to đầy kinh ngạc và đau đớn. Anh chưa bao giờ nghe Minh nói những lời cay nghiệt như vậy.
HÙNG
Em đang nói gì vậy, Minh? Em xem bố anh là cái gai trong mắt à? Em không quen làm việc nhà, anh đã thuê người giúp việc rồi còn gì. Anh làm tất cả là vì em, vì gia đình chúng ta. Anh chỉ muốn bố anh có nơi nương tựa tuổi già.
MINH
Anh nói như thể em ích kỷ lắm vậy. Em chỉ đang nói lên sự thật. Em cảm thấy mình như một con búp bê bị bỏ quên trong căn nhà này. Anh có thấy em mệt mỏi không? Anh có thấy em cô đơn không? Anh về nhà sớm để tạo bất ngờ cho em, nhưng anh lại thấy em nằm vật vờ trên sofa, còn bố anh thì đang lau nhà? Đó có phải là gia đình mà anh muốn không?
Minh bắt đầu nức nở, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô quay người, tiến về phía sofa.
MINH
Em chỉ muốn được quan tâm, Hùng à. Em không đòi hỏi gì nhiều.
Hùng đứng sững người. Anh nhìn Minh, rồi nhìn sang hướng phòng bếp, nơi ông Bố của Hùng đang tỉ mỉ lau chùi từng ngóc ngách. Hình ảnh người cha lam lũ, vai gầy guộc trong bộ quần áo cũ kỹ, tương phản với dáng vẻ kiêu sa, lụa là của Minh, đập thẳng vào mắt anh. Mọi thứ bỗng chốc trở nên rõ ràng đến đáng sợ. Sự bối rối, mệt mỏi và cả một chút khinh thường dâng lên trong lòng Hùng. Anh không biết phải làm gì.
HÙNG
(Giọng anh run lên vì thất vọng và giận dữ)
Bố đã hy sinh cả đời vì anh, em có hiểu không? Anh đón bố về là để báo hiếu, chứ không phải để em đối xử như vậy! Em nói gì khi anh đã cố gắng bù đắp mọi thứ? Anh thuê người giúp việc, anh cố gắng làm mọi thứ cho em, chỉ mong em hiểu cho anh!
Minh lau vội nước mắt, ánh mắt vẫn còn vẻ bướng bỉnh và uất hận.
MINH
Báo hiếu? Anh gọi đây là báo hiếu sao? Anh để em lại một mình với một người lạ, trong căn nhà của chính anh. Anh nhìn đi, em nằm đây vật vờ vì mệt mỏi và cô đơn, còn bố anh thì đang làm cái việc mà người giúp việc đó đáng lẽ phải làm. Anh muốn em cảm ơn anh vì điều đó ư?
Hùng nhìn sang phòng bếp. Ông Bố của Hùng, với dáng người gầy guộc và đôi vai còng, vẫn đang tỉ mỉ lau sàn nhà. Chiếc áo sơ mi cũ kỹ sờn vai, làn da rám nắng hằn sâu những nếp nhăn. Hình ảnh đó, khi đặt cạnh Minh đang nằm ủ rũ trên sofa trong bộ đồ ngủ lụa là, đập mạnh vào tâm trí Hùng. Anh chợt nhận ra sự đối lập trần trụi, một bên là sự hy sinh, một bên là sự hưởng thụ, một bên là nghĩa tình, một bên là sự ích kỷ. Lòng Hùng như có một tảng đá đè nặng. Anh nhìn Minh, rồi nhìn sang cha mình, anh thấy mình đang đứng giữa hai thế giới hoàn toàn khác biệt, và anh không biết phải đứng về phía nào. Sự tức giận, thất vọng và một chút tội lỗi dâng lên trong lòng anh.
HÙNG
(Giọng anh trầm xuống, đầy chua xót)
Anh không yêu cầu em phải làm gì cả, Minh. Anh chỉ mong em tôn trọng bố anh. Ông ấy không còn trẻ nữa. Ông ấy đã làm tất cả cho anh, và giờ anh muốn báo đáp. Anh chỉ muốn gia đình mình được yên ấm.
Minh thở dài, quay mặt đi.
MINH
Bình yên? Anh nghĩ đó là bình yên sao? Em không quen với cảnh này. Anh luôn miệng nói vì em, vì gia đình, nhưng anh có thực sự hiểu em cần gì không? Em chỉ muốn cuộc sống của mình không bị đảo lộn, em chỉ muốn có một người chồng luôn đặt vợ mình lên trên hết.
Hùng siết chặt tay. Anh cảm thấy nghẹt thở. Anh muốn nói điều gì đó, muốn giải thích, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Anh nhìn vào đôi mắt của Minh, nơi anh từng thấy tình yêu, giờ chỉ còn là sự oán giận và đòi hỏi. Anh nhìn sang cha mình, người đàn ông đã dành cả đời để nuôi nấng anh, giờ lại âm thầm làm công việc nhà trong chính ngôi nhà này. Anh cảm thấy mình thật tồi tệ.
Hùng nhìn cha mình. Hình ảnh ông còng lưng lau nhà, dáng vẻ lam lũ, và tấm lưng áo cũ sờn vai đập thẳng vào mắt anh. Anh nhìn lại Minh, cô đang nằm ủ rũ trên sofa lụa là, gương mặt xinh đẹp giờ nhợt nhạt, đôi mắt ngấn nước. Khoảng cách giữa họ, giữa sự hy sinh của cha và sự hưởng thụ của vợ, hiện lên trần trụi, trơ trẽn. Lòng Hùng quặn thắt. Anh cảm thấy mình là kẻ tồi tệ nhất trên đời.
MINH
(Giọng run run, đầy uất ức)
Anh ơi…
Minh ngồi bật dậy khỏi sofa, lao nhanh đến chỗ Hùng. Cô níu lấy tay anh, ánh mắt van xin và giận dữ đan xen.
MINH
Anh Hùng ơi, anh nhìn em này! Em là thiên kim tiểu thư, từ nhỏ đã có người giúp việc lo cho tất cả mọi thứ. Anh đã hứa, anh đã hứa là sẽ không bao giờ để em phải động tay vào bất cứ việc gì cơ mà! Anh còn nhớ không? Cái ngày mình cưới, anh nói sẽ bảo vệ em, yêu thương em, không để em phải khổ. Bây giờ thì sao? Bố anh lại đây, em không nói gì. Nhưng sao anh lại để bố anh làm những việc này? Anh để em một mình ở đây, anh bỏ em đi làm sớm như vậy, em cảm thấy lạc lõng, em sợ hãi. Anh có hiểu không?
Cô khóc nức nở, nước mắt tuôn rơi lã chã. Minh nhìn thẳng vào mắt Hùng, muốn anh nhìn thấy sự tổn thương, sự phản bội trong lời hứa của anh.
MINH
Anh nói anh đón bố về để báo hiếu. Em hiểu. Em không phản đối. Nhưng anh đang làm em khổ, anh có biết không? Anh đang bỏ rơi em, anh đang làm em cảm thấy mình là người thừa trong chính ngôi nhà này. Em chỉ muốn anh giữ lời hứa thôi mà! Anh làm em thất vọng quá!
Hùng nhìn Minh, rồi liếc sang phòng bếp. Ông Bố của Hùng vẫn đang tiếp tục công việc của mình, không hề hay biết cuộc đối thoại đang diễn ra. Cái bóng lưng còng đó, sự lặng lẽ đó, càng làm Hùng thêm dằn vặt. Lời nói của Minh như một mũi dao cứa vào tim anh. Anh nhớ lại lời hứa ngày xưa, nhớ lại ánh mắt say đắm của Minh khi trao nhẫn.
HÙNG
(Giọng nghẹn ngào)
Anh… anh xin lỗi, Minh. Anh… anh không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
Minh buông tay Hùng ra, quay lưng lại, vai cô rung lên từng đợt. Cô không muốn nhìn thấy gương mặt tội lỗi của anh lúc này. Cô chỉ muốn anh nhận ra anh đã sai ở đâu.
Hùng nhìn bóng lưng còng của cha, rồi lại nhìn Minh đang quay lưng đi. Lời cô nói như những mũi kim đâm vào tim anh. Anh đã hứa sẽ không để cô phải khổ, nhưng giờ đây, anh đang khiến cả cha mình và cô đều tổn thương. Anh đứng như trời trồng, một bên là nghĩa tình với người cha đã hy sinh cả đời, một bên là lời hứa với người vợ mình yêu thương. Mâu thuẫn giằng xé khiến anh cảm thấy nghẹt thở.
Ông Bố của Hùng chậm rãi mang mớ bát đĩa bẩn vào bồn rửa. Ông không nhìn về phía hai người, dường như hoàn toàn không để ý đến cuộc tranh cãi vừa rồi. Sự im lặng và kiên nhẫn của ông càng làm Hùng thêm dằn vặt. Anh nhớ lại những ngày tháng cơ cực, bóng dáng mẹ anh tất tả làm việc nhà để gánh vác gia đình. Giờ đây, mẹ anh đã đi xa, gánh nặng ấy dường như đổ dồn lên vai người cha già.
MINH
(Quay lại, giọng đã bình tĩnh hơn nhưng vẫn còn uất ức)
Anh Hùng, anh thấy chưa? Bố anh làm mọi thứ. Còn em, em làm gì ở đây? Ngồi đây chờ đợi mọi thứ được dọn sẵn cho mình như trước đây sao? Anh nghĩ em là người không biết điều đến vậy à? Em chỉ… chỉ là không quen thôi. Anh biết em ghét việc nhà, anh biết em sợ làm hỏng mọi thứ. Anh hứa sẽ không để em phải làm. Vậy giờ bố anh lại làm thay. Anh thấy có gì đó sai sai không?
Minh bước đến gần Hùng, ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh, chất vấn.
MINH
Anh luôn nói bố anh vất vả, rằng anh muốn báo hiếu. Em hiểu. Nhưng cách anh báo hiếu là để bố anh làm việc nhà trong chính ngôi nhà này, trong khi anh để em ngồi chơi xơi nước sao? Em không muốn bị coi thường. Em không muốn anh coi em là một kẻ ăn bám, một cục nợ. Anh đón bố về, anh nên sắp xếp mọi thứ để em không cảm thấy mình đang đứng ở vị trí kỳ cục như vậy. Ít ra, anh nên nói chuyện với em trước. Ít ra, anh nên để em có cơ hội.
Cô nghẹn ngào, dường như đang cố kìm nén cảm xúc.
MINH
Em không trách bố. Em chỉ trách anh. Anh đã không đặt em vào vị trí đúng. Anh đã khiến em cảm thấy mình là một người ngoài trong chính nhà mình. Anh hứa sẽ bảo vệ em, sẽ làm em hạnh phúc. Bây giờ thì sao? Em cảm thấy mình đang trở thành gánh nặng, không chỉ cho anh, mà còn cho cả bố anh nữa.
Hùng nhìn Minh, rồi lại nhìn cha mình. Ông Bố của Hùng vẫn đang cẩn thận rửa từng chiếc bát. Hùng cảm thấy mình như đang bị kéo lê giữa hai dòng nước. Minh nói đúng, anh đã không khéo léo. Anh đã quá tập trung vào việc “báo hiếu” mà quên mất rằng anh cần phải vun vén cho gia đình hiện tại của mình. Anh cần phải là cầu nối, chứ không phải là người tạo ra khoảng cách.
HÙNG
(Giọng Hùng trầm xuống, đầy ăn năn)
Anh xin lỗi, Minh. Anh sai rồi. Anh… anh đã quá vội vàng. Anh không nghĩ đến cảm xúc của em. Anh chỉ muốn… chỉ muốn mọi thứ tốt đẹp nhất cho cả hai người.
Anh tiến lại gần Minh, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
HÙNG
Anh sẽ nói chuyện với bố. Anh sẽ tìm cách. Em đừng buồn nữa. Anh hứa anh sẽ không để em cảm thấy lạc lõng.
Minh nhìn sâu vào mắt Hùng, tìm kiếm sự chân thành trong lời nói của anh. Cô biết, Hùng yêu cô, nhưng anh đôi khi thiếu tinh tế và lãng mạn quá. Nhưng lần này, sự im lặng của anh và cách cô phản ứng đã khiến anh nhìn nhận lại vấn đề.
Trong bếp, ông Bố của Hùng đã rửa xong bát đĩa, ông lau tay bằng chiếc khăn cũ rồi quay người lại. Ông nhìn thấy Hùng đang nắm tay Minh, hai người đang nói chuyện với nhau. Nụ cười mệt mỏi thoáng hiện trên khuôn mặt ông, rồi ông lại tiếp tục công việc của mình, dường như không muốn làm phiền.
Hùng nhìn theo ánh mắt của cha, rồi quay lại nhìn Minh. Anh biết, con đường phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng ít nhất, anh đã nhận ra vấn đề không nằm ở việc nhà, mà nằm ở sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau.
Sáng hôm sau, Hùng bước vào phòng khách, tim đập nhanh. Bố anh đang ngồi ở chiếc ghế sô pha cũ kỹ, lưng hơi còng, tay cầm một tờ báo đã cũ. Minh đang lúi húi làm gì đó trong bếp, tiếng dao thớt lạch cạch vang lên. Hùng tiến lại gần bố, nắm lấy bàn tay chai sần của ông.
HÙNG
Bố có ổn không ạ?
Ông Bố của Hùng giật mình quay lại. Ông mỉm cười hiền hậu, cố gắng che đi nét mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt.
BỐ CỦA HÙNG
Bố không sao đâu con. Minh… nó còn trẻ, không quen việc nhà, bố hiểu mà.
Giọng ông bố trầm ấm, nhưng Hùng thoáng thấy ánh mắt ông ánh lên một nét buồn khó tả, một sự cô đơn len lỏi. Ánh mắt ấy, Hùng đã từng thấy nó khi mẹ anh còn sống, khi ông gánh vác cả gia đình trên vai. Giờ đây, khi đã về sống cùng con trai, ông vẫn mang cái vẻ bất an ấy.
Hùng nhìn sang hướng bếp. Minh bước ra, tay cầm một cốc nước cam. Cô đặt lên bàn rồi quay đi, tránh ánh mắt của bố chồng. Thái độ của Minh vẫn còn chút dè dặt, thậm chí là lạnh nhạt. Hùng biết, cô vẫn còn ấm ức về chuyện đêm qua, nhưng anh cũng cảm nhận được cô đang cố gắng hòa nhập, dù có chút miễn cưỡng.
Hùng nhớ lại lời mẹ dặn trước khi ra đi: “Con phải sống sao cho trọn chữ hiếu, đừng để bố con phải cô đơn.” Lời dặn ấy luôn ám ảnh anh. Anh đã cố gắng mang bố về sống chung, anh đã thuê cả người giúp việc để Minh không phải vất vả. Nhưng anh lại quên mất rằng, đôi khi, chỉ cần một lời hỏi han chân thành, một cái nắm tay động viên cũng đủ sưởi ấm một trái tim già yếu.
Hùng quay lại nhìn bố. Bố anh đang cố gắng dùng điều khiển để bật tivi, nhưng có vẻ ông không quen sử dụng. Những ngón tay ông luống cuống, không tìm đúng nút. Hùng bước tới, nhẹ nhàng cầm lấy điều khiển.
HÙNG
Để con bật cho bố.
Anh thao tác nhanh chóng, màn hình tivi sáng lên với chương trình thời sự. Ông Bố của Hùng gật đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ trầm ngâm. Hùng nhận ra, không chỉ có Minh mới cảm thấy lạc lõng. Bố anh, dù là chủ nhà, cũng đang mang trong mình những nỗi niềm khó nói.
Bỗng, tiếng chuông điện thoại của Minh vang lên. Cô nhìn màn hình, rồi vội vàng bắt máy.
MINH
Alo? Vâng, con nghe đây ạ.
Giọng Minh thay đổi hẳn, trở nên ngọt ngào và vui vẻ. Cô quay người lại, bước nhanh ra ban công để nói chuyện. Hùng nhìn theo bóng lưng cô, rồi lại nhìn bố. Cả hai người đàn ông đều mang một nỗi buồn chung, đó là sự vô hình.
Ông Bố của Hùng thở dài, quay sang nhìn Hùng.
BỐ CỦA HÙNG
Con đi làm đi. Bố ở nhà một mình quen rồi.
Hùng nhìn sâu vào mắt bố. Anh biết, ông nói vậy là vì không muốn làm phiền con. Nhưng anh cũng biết, ông đang cần một người bầu bạn hơn bao giờ hết.
HÙNG
Không, con ở nhà hôm nay. Con muốn dành thời gian cho bố.
Ông Bố của Hùng chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy gượng gạo. Ông không nói gì thêm.
Minh vừa kết thúc cuộc gọi, cô quay vào, ánh mắt nhìn thấy Hùng vẫn đang ngồi cạnh bố. Có chút ngạc nhiên, rồi lại nhanh chóng biến mất.
MINH
Anh Hùng, em ra ngoài một lát. Có việc cần giải quyết.
Cô nói nhanh rồi xỏ giày, đi ra ngoài mà không đợi Hùng trả lời. Hùng nhìn theo cánh cửa đóng lại, lòng nặng trĩu. Anh lại cảm thấy mình đã làm sai điều gì đó. Anh muốn hàn gắn, nhưng dường như mọi thứ còn rối ren hơn.
Hùng nhìn theo cánh cửa đóng sập, lòng như lửa đốt. Anh quay sang nhìn bố, thấy ông đang lẳng lặng ngồi đó, ánh mắt nhìn xa xăm. Không khí trong nhà giờ đây ngột ngạt, nặng nề đến khó thở. Hùng tự hỏi, liệu anh có đang làm điều gì đó sai trái? Anh đã cố gắng bù đắp, đã cố gắng sắp xếp mọi thứ thật hoàn hảo, nhưng dường như, càng cố gắng, anh lại càng tạo ra thêm những khoảng cách.
Anh đứng dậy, tiến lại gần bố, ngồi xuống cạnh ông. Bố của Hùng giật mình, nhìn con trai.
HÙNG
Bố ơi…
Ông Bố của Hùng chỉ khẽ gật đầu, đôi môi mím chặt.
HÙNG
Bố không thích ở đây sao ạ?
Ông Bố của Hùng nhìn xuống đôi bàn tay chai sần của mình, giọng ông khàn đặc.
BỐ CỦA HÙNG
Bố… bố quen sống một mình rồi. Minh nó… nó còn trẻ. Bố không muốn làm phiền nó.
Hùng biết, đó không hoàn toàn là sự thật. Bố anh đang cảm thấy lạc lõng, cô đơn ngay trong chính ngôi nhà này. Và Minh, cô vợ trẻ của anh, với cuộc sống thiên kim tiểu thư quen được chiều chuộng, rõ ràng không hề thoải mái với sự có mặt của ông. Cô ấy vẫn quen với thế giới riêng của mình, một thế giới mà việc nhà, việc chăm sóc người khác là điều xa lạ.
Hùng siết chặt tay bố. Anh nhớ lại những lời mẹ dặn, nhớ lại cả cuộc đời hy sinh của bố. Anh đã hứa sẽ làm tròn chữ hiếu.
HÙNG
Bố ơi, bố là người thân của con, là bố của con. Bố không phiền đâu ạ. Còn Minh… con sẽ nói chuyện với Minh.
Ông Bố của Hùng ngẩng đầu lên, nhìn Hùng đầy dò hỏi.
HÙNG
Con sẽ thuê người giúp việc toàn thời gian. Để công việc nhà cửa không còn làm phiền ai nữa. Nhưng em ấy phải hứa với con một điều. Dù không làm việc nhà, em ấy vẫn phải dành thời gian nói chuyện, quan tâm bố. Bố là người thân của anh, cũng là gia đình của em.
Hùng nhìn Minh, chờ đợi. Anh biết, đây là một thử thách lớn cho cả anh và Minh. Anh cần sự thấu hiểu từ vợ, cần cô ấy nhận ra rằng, gia đình không chỉ có hai người, mà còn có cả những người đã hy sinh cả đời vì nó. Anh cần cô ấy nhìn thấy, nhìn thấy trái tim già yếu đang cần được sẻ chia của bố anh. Cuộc sống này, đôi khi, đơn giản chỉ cần một chút quan tâm, một chút tình thương, để sưởi ấm những tâm hồn đang lạnh giá.
Minh chau mày, rõ ràng không thích ý kiến đó, nhưng trước ánh mắt kiên quyết của Hùng, cô miễn cưỡng gật đầu: “Được thôi, tùy anh.” Thái độ của cô khiến Hùng cảm thấy nặng trĩu, không biết liệu mọi chuyện có thực sự tốt đẹp hơn.
Người giúp việc, một người phụ nữ trung niên với nụ cười hiền hậu, đã có mặt từ sáng. Bà tỉ mỉ lau dọn từng góc nhà, tiếng chổi khe khẽ vang lên như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của bà. Hùng nhìn quanh, mong muốn tìm thấy dấu vết của sự chăm sóc, một chút quan tâm từ vợ dành cho bố mình. Nhưng tất cả những gì anh thấy chỉ là sự trống rỗng.
Hùng bước vào phòng khách, tim anh như thắt lại. Minh, vẫn trong bộ đồ ngủ lụa đắt tiền, nằm dài trên sofa, tay lướt điện thoại một cách thờ ơ. Căn phòng vẫn chưa hoàn toàn sạch sẽ, còn vương vãi vài thứ đồ dùng cá nhân của cô. Cùng lúc đó, ông Bố của Hùng, với chiếc tạp dề cũ kỹ quấn quanh eo, đang cặm cụi nhặt từng chiếc lá cây cảnh trên sàn nhà, nơi Minh đã vô tình làm rơi. Bàn tay chai sần của ông nhẹ nhàng nhặt từng chiếc lá, bỏ vào giỏ rác.
Hùng đứng đó, chết lặng. Hình ảnh đối lập này, trái tim anh như bị ai bóp nghẹt. Anh đã cố gắng hết sức để dung hòa, để tạo dựng một mái ấm đầy đủ tình thương. Anh đã thuê người giúp việc để Minh đỡ vất vả, để cô có thời gian quan tâm đến bố anh. Nhưng dường như, mọi nỗ lực của anh đều trở nên vô nghĩa trước sự thờ ơ lạnh nhạt.
Anh nhớ lại lời mẹ dặn, nhớ lại cả một đời bố đã hy sinh vì anh. Anh nhìn Minh, rồi lại nhìn bố, một nỗi bất lực trào dâng. Liệu anh có đang đẩy bố mình vào một cuộc sống cô độc, lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà của mình? Liệu tình yêu thương anh dành cho gia đình có đủ sức xóa tan đi những rào cản vô hình, những định kiến giàu nghèo đang dần ăn mòn hạnh phúc?
Hùng đứng đó, chết lặng. Hình ảnh đối lập này, trái tim anh như bị ai bóp nghẹt. Anh đã cố gắng hết sức để dung hòa, để tạo dựng một mái ấm đầy đủ tình thương. Anh đã thuê người giúp việc để Minh đỡ vất vả, để cô có thời gian quan tâm đến bố anh. Nhưng dường như, mọi nỗ lực của anh đều trở nên vô nghĩa trước sự thờ ơ lạnh nhạt.
Anh nhớ lại lời mẹ dặn, nhớ lại cả một đời bố đã hy sinh vì anh. Anh nhìn Minh, rồi lại nhìn bố, một nỗi bất lực trào dâng. Liệu anh có đang đẩy bố mình vào một cuộc sống cô độc, lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà của mình? Liệu tình yêu thương anh dành cho gia đình có đủ sức xóa tan đi những rào cản vô hình, những định kiến giàu nghèo đang dần ăn mòn hạnh phúc?
Một lúc sau, Hùng lấy lại bình tĩnh, cố gắng gượng cười. Anh bước tới, đặt tay lên vai bố. “Bố ơi, sao bố lại làm thế? Có người giúp việc rồi mà.”
Ông Bố của Hùng ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn vương chút buồn. “Không sao con ạ, mấy cái lá này nhặt đi cho nhà cửa gọn gàng.”
Minh từ trên sofa ngước mắt lên, vẻ mặt không chút cảm xúc. Cô khẽ nhếch mép cười, một nụ cười nửa vời đầy ẩn ý. “Đúng rồi, Hùng. Bố anh vất vả quá. Để em nhờ cô giúp việc làm cho.” Giọng cô có chút mỉa mai, nhưng Hùng cảm nhận rõ hơn sự châm chọc.
Hùng siết chặt tay, cố gắng giữ thái độ bình thường. “Vâng, lát nữa em sẽ nói chuyện với cô ấy. Bố vào nghỉ ngơi đi, để con xử lý.”
Ông Bố gật đầu, nhẹ nhàng cởi chiếc tạp dề cũ. Ông liếc nhìn Minh, rồi lại nhìn Hùng, ánh mắt chất chứa những điều không nói thành lời. Khi ông bước vào phòng, Hùng quay lại nhìn Minh.
“Em thấy sao?” Hùng hỏi, giọng anh cố gắng kiềm chế.
Minh nhún vai, lướt điện thoại tiếp. “Em thấy nhà cửa sạch sẽ hơn nhiều rồi. Cô giúp việc làm việc hiệu quả đấy chứ.” Cô không hề nhìn Hùng.
Hùng hít một hơi sâu. Anh biết, đằng sau sự sạch sẽ bề ngoài ấy là cả một bức tường vô hình mà anh đang cố gắng phá bỏ. Anh nhìn quanh căn phòng, rồi lại nhìn bóng lưng con trai mình đang dần khuất vào phòng. Mọi thứ dường như đã tốt hơn, nhưng trong lòng Hùng lại dấy lên một dự cảm không lành. Cuộc chiến ngầm này, liệu có khi nào kết thúc, hay chỉ mới bắt đầu? Anh nhìn Minh, nhìn cái cách cô vô tâm lướt điện thoại, và bóng hình bố anh đang cúi mình nhặt từng chiếc lá, một nỗi lo lắng sâu sắc dâng lên trong lòng anh. Liệu anh có đang đi đúng hướng? Liệu tình yêu thương của anh có đủ sức hàn gắn những vết nứt đang dần hình thành trong gia đình nhỏ này?
Hùng đứng đó, chết lặng. Hình ảnh đối lập này, trái tim anh như bị ai bóp nghẹt. Anh đã cố gắng hết sức để dung hòa, để tạo dựng một mái ấm đầy đủ tình thương. Anh đã thuê người giúp việc để Minh đỡ vất vả, để cô có thời gian quan tâm đến bố anh. Nhưng dường như, mọi nỗ lực của anh đều trở nên vô nghĩa trước sự thờ ơ lạnh nhạt.
Anh nhớ lại lời mẹ dặn, nhớ lại cả một đời bố đã hy sinh vì anh. Anh nhìn Minh, rồi lại nhìn bố, một nỗi bất lực trào dâng. Liệu anh có đang đẩy bố mình vào một cuộc sống cô độc, lạc lõng ngay trong chính ngôi nhà của mình? Liệu tình yêu thương anh dành cho gia đình có đủ sức xóa tan đi những rào cản vô hình, những định kiến giàu nghèo đang dần ăn mòn hạnh phúc?
Một lúc sau, Hùng lấy lại bình tĩnh, cố gắng gượng cười. Anh bước tới, đặt tay lên vai bố. “Bố ơi, sao bố lại làm thế? Có người giúp việc rồi mà.”
Ông Bố của Hùng ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn vương chút buồn. “Không sao con ạ, mấy cái lá này nhặt đi cho nhà cửa gọn gàng.”
Minh từ trên sofa ngước mắt lên, vẻ mặt không chút cảm xúc. Cô khẽ nhếch mép cười, một nụ cười nửa vời đầy ẩn ý. “Đúng rồi, Hùng. Bố anh vất vả quá. Để em nhờ cô giúp việc làm cho.” Giọng cô có chút mỉa mai, nhưng Hùng cảm nhận rõ hơn sự châm chọc.
Hùng siết chặt tay, cố gắng giữ thái độ bình thường. “Vâng, lát nữa em sẽ nói chuyện với cô ấy. Bố vào nghỉ ngơi đi, để con xử lý.”
Ông Bố gật đầu, nhẹ nhàng cởi chiếc tạp dề cũ. Ông liếc nhìn Minh, rồi lại nhìn Hùng, ánh mắt chất chứa những điều không nói thành lời. Khi ông bước vào phòng, Hùng quay lại nhìn Minh.
“Em thấy sao?” Hùng hỏi, giọng anh cố gắng kiềm chế.
Minh nhún vai, lướt điện thoại tiếp. “Em thấy nhà cửa sạch sẽ hơn nhiều rồi. Cô giúp việc làm việc hiệu quả đấy chứ.” Cô không hề nhìn Hùng.
Hùng hít một hơi sâu. Anh biết, đằng sau sự sạch sẽ bề ngoài ấy là cả một bức tường vô hình mà anh đang cố gắng phá bỏ. Anh nhìn quanh căn phòng, rồi lại nhìn bóng lưng con trai mình đang dần khuất vào phòng. Mọi thứ dường như đã tốt hơn, nhưng trong lòng Hùng lại dấy lên một dự cảm không lành. Cuộc chiến ngầm này, liệu có khi nào kết thúc, hay chỉ mới bắt đầu? Anh nhìn Minh, nhìn cái cách cô vô tâm lướt điện thoại, và bóng hình bố anh đang cúi mình nhặt từng chiếc lá, một nỗi lo lắng sâu sắc dâng lên trong lòng anh. Liệu anh có đang đi đúng hướng? Liệu tình yêu thương của anh có đủ sức hàn gắn những vết nứt đang dần hình thành trong gia đình nhỏ này?
Trời đã về khuya, ánh đèn đường hắt hiu qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn nhà. Hùng ngồi lặng lẽ trên ghế sofa, đối diện là Minh, cô vẫn chìm đắm trong thế giới ảo trên màn hình điện thoại. Không gian im lặng bao trùm, chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường, như đếm ngược những khoảnh khắc của sự bế tắc. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đặc quánh bao phủ lấy mọi thứ. Một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo chút hơi lạnh của đêm khuya. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, Hùng cảm nhận rõ hơn sự cô đơn đang xâm chiếm lấy mình. Anh đã cố gắng vun đắp, cố gắng hàn gắn, nhưng dường như, khoảng cách giữa anh và Minh, giữa hai thế giới của họ, ngày càng trở nên xa vời. Tiếng sụt sịt khe khẽ vang lên từ phía phòng của bố, kéo Hùng trở về với thực tại. Anh biết, dù có thế nào đi nữa, anh vẫn phải tiếp tục bước đi, tìm kiếm một con đường để dung hòa tất cả, để tình yêu thương không bị dập tắt bởi những toan tính hay định kiến. Cuộc sống đôi khi là một hành trình dài đầy thử thách, và đôi khi, chỉ cần một ánh nhìn thấu hiểu, một cử chỉ quan tâm chân thành cũng đủ để xoa dịu những vết thương lòng sâu kín nhất. Anh khẽ thở dài, hình dung về một tương lai tươi sáng hơn, nơi mọi thành viên trong gia đình đều tìm thấy sự ấm áp và bình yên. Dù phía trước còn nhiều gian khó, anh vẫn tin rằng, tình yêu và sự kiên trì sẽ là chìa khóa mở ra cánh cửa hạnh phúc.

