Định cho vợ bất ngờ khi đi làm về sớm, chồng s/ố/c nặng trước cảnh tượng vợ nằm trên sofa mặc bố chồng làm việc nhà….👇👇 Mẹ Hùng m/ất sớm, bố phải lam lũ nuôi bốn anh chị em của anh ăn học tới nơi tới chốn. Nhờ công sức của bố mà anh mới có được sự nghiệp như ngày hôm nay. Sau khi công việc và nhà cửa ổn định, anh quyết định đón bố lên ở chung. Vợ anh có vẻ khó chịu nhưng biết rằng mình không thay đổi được gì nên đành chiều ý chồng. Từ nhỏ cô đã là thiên kim tiểu thư, mọi việc trong nhà đều có người giúp việc lo. Đến khi lấy Hùng, anh cũng không để cô phải vất vả với công việc nhà. Anh là người đàn ông thương vợ nên thuê giúp việc làm theo giờ để vợ khỏi phải đụng đến những việc nặng nhọc. Từ ngày bố lên ở chung, Hùng cảm thấy nhẹ nhõm hẳn vì đã thực hiện được ước muốn của mình. Anh muốn cho bố một cuộc sống sung túc, bù đắp những ngày tháng vất vả h/y si/nh vì con. Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Hùng đứng sững ở ngưỡng cửa, trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Cảnh tượng trước mắt khiến anh không thể tin vào mắt mình. Bố anh, người đàn ông đã dành cả đời để hy sinh vì con cái, giờ đây lưng còng, tay run run, đang loay hoay lau dọn những vệt nước trên sàn nhà. Xung quanh là sự bừa bộn quen thuộc của căn nhà mới, nhưng thay vì chia sẻ gánh nặng, Vợ Hùng, người con dâu mà anh hết mực cưng chiều, lại thản nhiên nằm dài trên sofa, ngón tay lướt thoăn thoắt trên màn hình điện thoại, hoàn toàn không hay biết chồng đã về.
Một cơn tức giận âm ỉ trào dâng trong Hùng. Anh đã hy sinh bao nhiêu, làm việc cật lực để có được ngày hôm nay, chỉ để bố anh được sống những tháng ngày sung túc, an nhàn. Anh đã dặn dò Vợ Hùng phải đối xử tốt với bố, đã thuê cả người giúp việc theo giờ để cô không phải động tay vào bất cứ việc gì. Vậy mà, đây là cách cô đáp lại sự tin tưởng của anh sao?
Vợ Hùng ngẩng đầu lên, nụ cười trên môi tắt lịm khi thấy Hùng đứng đó, nét mặt đanh lại. Cô chưa kịp cất lời, Hùng đã lên tiếng, giọng nói cố gắng kìm nén nhưng vẫn toát lên sự lạnh lùng:
HÙNG
(Giọng gằn)
Em đang làm gì vậy?
Vợ Hùng giật mình, vội đặt điện thoại xuống, lắp bắp:
VỢ HÙNG
Em… em đang nghỉ ngơi. Anh về rồi ạ?
Hùng không trả lời. Anh bước từng bước chậm rãi vào nhà, ánh mắt quét qua sàn nhà còn ẩm, rồi dừng lại ở dáng lưng còng của bố. Bố anh, giật mình vì tiếng bước chân, ngẩng lên nhìn Hùng, trên khuôn mặt già nua hiện rõ vẻ bối rối.
BỐ HÙNG
Hùng hả? Con về rồi à?
Hùng cố nặn ra một nụ cười, nhưng nó méo mó và gượng gạo. Anh đi thẳng đến chỗ bố, nhẹ nhàng đặt tay lên vai ông.
HÙNG
Con về rồi bố ạ. Sao bố lại làm việc này? Giúp việc đâu?
Bố Hùng chỉ lắc đầu, không nói gì. Vợ Hùng đứng dậy, tiến lại gần, nét mặt lộ rõ sự khó chịu, nhưng cô ta lại cố tỏ ra mình là người biết điều.
VỢ HÙNG
Anh à, em có bảo giúp việc làm đâu. Bố anh cứ thích làm thôi. Em có nói bố vào nghỉ nhưng bố không nghe.
Lời nói của Vợ Hùng như đổ thêm dầu vào lửa. Hùng quay phắt lại nhìn cô, đôi mắt anh ánh lên sự tức giận tột độ. Anh cảm thấy như mình đang đứng giữa hai thế giới, một bên là sự hy sinh của bố, một bên là sự thờ ơ, ích kỷ của người vợ. Cơn giận dữ đang bao trùm lấy anh, chỉ chực chờ bùng nổ.
Hùng quay phắt lại nhìn Vợ Hùng, đôi mắt anh ánh lên sự tức giận tột độ. Anh cảm thấy như mình đang đứng giữa hai thế giới, một bên là sự hy sinh của bố, một bên là sự thờ ơ, ích kỷ của người vợ. Cơn giận dữ đang bao trùm lấy anh, chỉ chực chờ bùng nổ. Anh hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén.
HÙNG
(Giọng trầm, đầy ám ảnh)
Em không thấy bố đang làm việc sao?
Vợ Hùng giật mình, chưa kịp định thần thì đã thấy Hùng tiến lại gần. Bố Hùng đứng đó, nhìn con trai với vẻ cầu khẩn.
BỐ HÙNG
Hùng à, bố chỉ…
Hùng không để bố nói hết câu. Anh quay sang nhìn Vợ Hùng, đôi mắt sắc lạnh như dao găm.
HÙNG
(Tiếp tục, giọng càng lúc càng lạnh)
Anh làm việc cật lực cả ngày. Về nhà, anh chỉ mong thấy một mái ấm. Nhưng thứ anh thấy là gì đây? Là bố anh, người đã hy sinh cả đời vì con cái, lại đang lau dọn nhà cửa trong khi em ngồi đó.
Vợ Hùng lắp bắp, cố gắng biện minh.
VỢ HÙNG
Em… em mệt. Với lại, em có bảo người giúp việc làm đâu. Anh ấy cứ muốn làm thôi. Em đã bảo vào nghỉ rồi.
Hùng nhếch mép cười khẩy, một nụ cười đầy chua chát.
HÙNG
Người giúp việc? Anh thuê cô ta theo giờ để em khỏi phải động tay động chân. Để bố anh có người bầu bạn, có người chăm sóc. Vậy mà em lại để bố anh làm những việc này? Em có hiểu hai chữ “báo hiếu” nghĩa là gì không?
Bố Hùng nhìn hai vợ chồng, nét mặt đầy mệt mỏi. Ông đưa tay lên xoa trán.
BỐ HÙNG
Thôi Hùng, con đừng nói con bé. Bố tự làm được.
HÙNG
(Quay sang bố, giọng dịu lại đôi chút nhưng vẫn ẩn chứa sự bực dọc)
Bố ơi, con không muốn bố phải làm gì cả. Bố lên đây là để nghỉ ngơi. Từ giờ trở đi, mọi việc trong nhà, con sẽ lo.
Hùng quay lại nhìn Vợ Hùng, ánh mắt anh giờ đây không còn là sự tức giận mà là một sự thất vọng tột cùng.
HÙNG
Về phần em… Anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện. Rất nhiều.
Vợ Hùng tái mặt, cô nhìn Hùng, rồi nhìn sang bố chồng, hoàn toàn bối rối và sợ hãi. Tiếng động nhỏ của bước chân Hùng khi bước vào nhà giờ đây như tiếng sấm sét, đánh tan đi mọi ảo tưởng về một cuộc sống nhung lụa mà cô vẫn ảo tưởng.
Lan giật bắn mình, bật dậy khỏi ghế sofa, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn khó chịu. Cô cau mày nhìn Hùng, giọng điệu đầy vẻ bất cần.
LAN
Anh về sớm thế? Bố tự làm chứ em có bắt đâu. Em đang mệt mà!
Nét mặt Lan hiện rõ sự lảng tránh. Hùng đứng sững lại, đôi mắt sắc lạnh nhìn vợ. Bố Hùng, với chiếc khăn lau trên tay, khẽ thở dài.
HÙNG
(Giọng trầm, nặng nĩu)
Mệt? Anh làm việc cả ngày ngoài kia, còn em thì mệt? Anh làm tất cả vì cái gì đây, Lan? Vì gia đình này, vì mong muốn hai chữ “báo hiếu” không còn là lời nói suông.
Hùng tiến lại gần bố, nhẹ nhàng gỡ chiếc khăn lau khỏi tay ông.
HÙNG
Bố ơi, con đã nói rồi. Bố lên đây là để nghỉ ngơi. Từ giờ trở đi, mọi việc trong nhà, con sẽ lo. Bố không phải động tay vào bất cứ việc gì.
Anh nhìn sang Lan, ánh mắt giờ đây không còn giận dữ mà tràn đầy sự thất vọng.
HÙNG
Còn em, chúng ta thực sự cần phải nói chuyện. Rất nhiều.
Lan tái mặt, nhìn Hùng rồi lại nhìn sang bố chồng, hoàn toàn bối rối và sợ hãi. Tiếng động nhỏ của bước chân Hùng khi bước vào nhà giờ đây như tiếng sấm sét, đánh tan đi mọi ảo tưởng về một cuộc sống nhung lụa mà cô vẫn ảo tưởng. Cô biết, mọi thứ đã thay đổi.
LAN
(Lắp bắp)
Em… em xin lỗi.
Hùng không nói gì, chỉ quay lưng lại với Lan, bước về phía phòng của bố. Anh chỉ mong bố có thể tìm thấy sự bình yên ở đây, dù cho điều đó có nghĩa là anh phải đối mặt với chính người vợ của mình. Bố Hùng nhìn theo bóng lưng Hùng, rồi lại nhìn Lan với ánh mắt đầy suy tư, có chút buồn. Căn phòng giờ đây chìm trong sự im lặng nặng nề.
Bố Hùng vội vàng lên tiếng xoa dịu, đặt chổi xuống và bước lại gần con trai. Ông nói với giọng hiền hậu, ánh mắt cam chịu: “Thôi con à, bố có mệt gì đâu. Ở nhà rảnh rỗi thì làm chút việc cho khuây khỏa.” Ông cố gắng giảm bớt căng thẳng.
HÙNG
(Giọng trầm, không chút lay động)
Bố ơi, con đã nói là từ nay mọi việc trong nhà sẽ do con lo. Bố chỉ cần nghỉ ngơi thôi.
Hùng quay sang nhìn Lan. Ánh mắt anh giờ đây chất chứa sự thất vọng đến cùng cực, xen lẫn một chút chán chường.
HÙNG
Còn em, chúng ta thực sự cần phải nói chuyện. Rất nhiều.
Lan tái mặt, nhìn Hùng rồi lại nhìn sang bố chồng, hoàn toàn bối rối và sợ hãi. Tiếng động nhỏ của bước chân Hùng khi bước vào nhà giờ đây như tiếng sấm sét, đánh tan đi mọi ảo tưởng về một cuộc sống nhung lụa mà cô vẫn ảo tưởng. Cô biết, mọi thứ đã thay đổi.
LAN
(Lắp bắp)
Em… em xin lỗi.
Hùng không nói gì, chỉ quay lưng lại với Lan, bước về phía phòng của bố. Anh chỉ mong bố có thể tìm thấy sự bình yên ở đây, dù cho điều đó có nghĩa là anh phải đối mặt với chính người vợ của mình. Bố Hùng nhìn theo bóng lưng Hùng, rồi lại nhìn Lan với ánh mắt đầy suy tư, có chút buồn. Căn phòng giờ đây chìm trong sự im lặng nặng nề.
Hùng cảm thấy cơn giận bùng lên mạnh hơn khi nghe bố nói vậy. Anh biết bố đang cố gắng bao che cho Lan, người vợ mà anh luôn tin tưởng. Anh nhìn vợ với ánh mắt đầy thất vọng, cô ta vẫn giữ vẻ thờ ơ, lướt điện thoại như chưa có chuyện gì xảy ra.
HÙNG
(Giọng gay gắt, không thể che giấu sự bực tức)
Em đang mệt? Em mệt làm gì mà mệt?
Lan giật mình, ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại, khuôn mặt tái đi thấy rõ. Cô ta lắp bắp.
LAN
(Lắp bắp)
Em… em chỉ hơi đau đầu một chút thôi ạ.
Hùng cười khẩy, một nụ cười mỉa mai không chạm tới mắt. Anh bước lại gần Lan, giọng nói trầm xuống, nhưng sự đe dọa trong đó còn tăng lên gấp bội.
HÙNG
Đau đầu? Hay là em thấy chướng mắt vì bố anh làm việc nhà? Em thấy phiền vì sự có mặt của ông ấy trong căn nhà này?
Lan run rẩy, né tránh ánh mắt của Hùng. Cô ta biết mình đã đi quá giới hạn.
LAN
Không… không có. Em không nghĩ vậy.
Hùng nhìn thẳng vào mắt vợ, đôi mắt anh tóe lửa giận dữ. Anh biết cô ta đang nói dối. Bố anh, người đã hy sinh cả đời vì anh, giờ đây lại phải chịu đựng thái độ khinh thường từ chính người vợ của con trai mình.
HÙNG
Tôi không muốn nghe lời nói dối, Lan. Em có hiểu vị trí của mình trong căn nhà này không? Bố tôi là người đã nuôi nấng tôi khôn lớn, là người đã cho tôi tất cả ngày hôm nay. Ông ấy lên đây là để tôi báo hiếu, để ông ấy được nghỉ ngơi. Còn em, em quen sống sung sướng, không phải động tay động chân, đúng không?
Bố Hùng chứng kiến cảnh tượng đó, lòng quặn thắt. Ông bước tới, đặt tay lên vai Hùng, cố gắng xoa dịu cơn giận của con trai.
BỐ HÙNG
(Giọng buồn bã)
Hùng, thôi con. Bố không sao cả. Là do bố già yếu rồi, làm không xuể.
Hùng gạt tay bố ra, sự bực tức không hề giảm bớt. Anh quay sang bố, giọng dịu lại một chút nhưng vẫn còn sự nghiêm khắc.
HÙNG
Bố ơi, bố không già. Bố chỉ là đang quá bao dung với người không đáng.
Anh quay lại nhìn Lan, ánh mắt lạnh lẽo như băng.
HÙNG
Em về phòng mình đi. Chúng ta sẽ nói chuyện rõ ràng sau. Tôi không muốn nhìn thấy em ở đây lúc này.
Lan đứng chết trân, nước mắt lưng tròng. Cô ta lẳng lặng quay người, bước đi như một bóng ma, để lại Hùng đứng đó, nhìn theo bóng lưng cô ta với sự ghê tởm. Bố Hùng thở dài, nhìn con trai với ánh mắt đầy lo lắng.
Bố Hùng thở dài nhìn theo bóng lưng vợ. Ông nhìn Hùng, ánh mắt phức tạp, vừa giận con dâu, vừa lo cho Hùng.
BỐ HÙNG
(Giọng nhỏ, đầy áy náy)
Hùng này, con đừng trách Lan. Nó quen được nuông chiều từ bé, chưa từng phải làm gì. Bố già rồi, làm không nhanh bằng nó.
Hùng quay sang nhìn bố, ánh mắt dịu lại một chút, nhưng sự bực tức vẫn còn đó. Anh tiến đến gần bố, nắm lấy tay ông.
HÙNG
Bố ơi, bố nói vậy làm gì. Bố nuôi con khôn lớn, vất vả bao nhiêu năm, giờ con chỉ muốn bố được nghỉ ngơi. Bố không phải làm gì cả.
Anh ngắt lời, quay phắt lại hướng nhà bếp, giọng gay gắt.
HÙNG
Còn việc nhà, đã có người làm. Không thiếu tiền để thuê người.
Lan đứng nấp sau cánh cửa phòng ngủ, nghe rõ mồn một từng lời của Hùng. Cô ta siết chặt tay, nước mắt trào ra. Không phải vì tủi thân, mà vì sự tức giận và cảm giác bị sỉ nhục.
Bố Hùng nhìn Hùng, ông biết con trai mình đang cố bảo vệ mình, nhưng cách làm của Hùng lại khiến ông thấy thêm phiền lòng.
BỐ HÙNG
(Thở dài)
Bố biết con tốt. Nhưng con cũng đừng làm khó Lan quá. Nó cũng chỉ là con gái.
Hùng khẽ cười khẩy, quay lại nhìn bố.
HÙNG
Con gái? Bố nghĩ nó xứng đáng được gọi là con gái trong căn nhà này sao? Bố cứ vào nghỉ ngơi đi. Việc còn lại, con sẽ xử lý.
Hùng nhìn thẳng vào cánh cửa phòng Lan, ánh mắt lạnh lùng, như thể đang nhìn một kẻ thù. Anh biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.
Hùng kéo tay bố ra ghế ngồi, rồi anh quay sang nhìn thẳng vào mắt vợ.
HÙNG
(Cố gắng kiềm chế, nhưng sự thất vọng đã hiện rõ trên khuôn mặt)
Anh thuê giúp việc để em không phải vất vả, chứ không phải để em coi thường công sức của bố!
Vợ Hùng, Lan, đứng sững lại ở cửa bếp, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau. Cô ta nhìn Hùng, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc và tức giận. Cái nhìn của cô ta lướt qua bố chồng đang ngồi bất động trên ghế, rồi lại quay sang dán chặt vào Hùng.
LAN
(Giọng cao vút, đầy thách thức)
Vất vả? Chồng nói tôi đang làm vất vả việc gì? Việc dọn dẹp lau chùi nhà cửa mà người giúp việc đang làm ư?
Hùng thở phào một hơi dài, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Anh đứng dậy, tiến về phía Lan.
HÙNG
Anh nói là công sức của bố. Bố đã dành cả đời để nuôi anh em anh khôn lớn. Bây giờ, anh chỉ muốn bố có một cuộc sống an nhàn, không phải động tay động chân vào bất cứ việc gì.
LAN
(Cười khẩy)
Vậy là ý anh là, tôi mới là người làm bố chồng tôi vất vả? Tôi, người con dâu duy nhất trong nhà, lại để cho ông ấy phải lau dọn như người giúp việc?
Bố Hùng nhìn hai vợ chồng con trai, ánh mắt đầy mệt mỏi. Ông đưa tay lên xoa xoa thái dương, muốn lảng tránh cảnh tượng này.
HÙNG
Anh không nói thế. Em hiểu sai ý anh rồi.
LAN
(Bước đến gần Hùng, giọng nhỏ lại nhưng đầy mỉa mai)
Tôi hiểu rất rõ. Chồng muốn tôi phải biết điều, phải biết ơn. Nhưng anh có nhớ, tôi là ai không? Tôi không phải là một người giúp việc mà anh có thể sai bảo. Tôi là vợ anh!
Nụ cười trên môi Hùng vụt tắt. Anh nhìn thẳng vào mắt Lan, sự bực bội dâng lên. Anh biết, cuộc tranh cãi này đã đi quá xa, nhưng anh không thể nhượng bộ.
HÙNG
Chính vì em là vợ anh, nên anh mới muốn em sống một cuộc sống tốt đẹp hơn. Anh không muốn em phải vướng bận vào những chuyện bếp núc, nhà cửa. Nhưng không có nghĩa là em được phép coi thường những người xung quanh, đặc biệt là bố anh!
Lan quay người lại, không thèm nhìn Hùng nữa. Cô ta bước thẳng về phía phòng ngủ, cửa đóng sầm lại. Hùng đứng trân người, nhìn theo bóng lưng vợ. Anh quay sang nhìn bố, rồi lại nhìn cánh cửa phòng đóng kín. Trong lòng anh, một cảm giác nặng trĩu dâng lên. Anh biết, mâu thuẫn này còn lâu mới kết thúc.
Lan đứng bật dậy, cao giọng cãi lại, thể hiện sự tự ái và không chịu thua.
LAN
(Giọng đầy phẫn uất)
Anh nói thế là ý gì? Anh nghĩ em coi thường bố anh à? Bố anh tự nguyện làm, em cấm được sao?
Cô ta phản kháng mạnh mẽ, không chấp nhận lời chỉ trích. Hùng nhìn vợ, sự thất vọng giờ đây càng lớn hơn. Anh biết, Lan vẫn chưa hiểu vấn đề cốt lõi.
HÙNG
(Bình tĩnh lại, nhưng giọng vẫn kiên quyết)
Em không hiểu. Vấn đề không phải là em cấm hay không cấm. Vấn đề là thái độ của em. Anh thuê người giúp việc là để em được nghỉ ngơi, là để mọi việc trong nhà được chu toàn. Nhưng em xem những gì bố anh làm như một gánh nặng, như là một việc người giúp việc làm sai. Em có biết bố anh đã vất vả thế nào để nuôi anh em anh không?
Lan cười khẩy, ánh mắt đầy khinh miệt. Cô ta không hề tỏ ra ăn năn.
LAN
Vất vả? Đúng, tôi biết bố anh vất vả. Nhưng đó là chuyện của ông ấy và anh. Còn tôi, tôi là con dâu, không phải là người hầu. Tôi không có nghĩa vụ phải chạy theo phục vụ bố chồng như một người làm công!
Bố Hùng ngồi đó, đôi mắt cụp xuống, cố gắng không nhìn vào cảnh tượng con dâu con trai lời qua tiếng lại. Ông cảm thấy mệt mỏi, muốn biến mất.
HÙNG
(Siết chặt tay, cố gắng không bộc phát)
Anh không yêu cầu em phải phục vụ. Anh chỉ muốn em có sự tôn trọng. Tôn trọng công lao của bố. Tôn trọng những người xung quanh. Em đừng quên, bố anh đang ở đây, trong nhà này, dưới mái nhà này.
LAN
(Giọng đầy thách thức)
Tôi có quyền từ chối nếu tôi không muốn. Đó là sự lựa chọn của tôi. Anh không thể ép buộc tôi phải làm những gì tôi không thích.
Hùng nhìn thẳng vào mắt Lan, một khoảng lặng đầy căng thẳng bao trùm. Anh nhận ra, cô vợ thiên kim tiểu thư của mình hoàn toàn không hiểu giá trị của sự hy sinh và lòng hiếu thảo. Cô ta chỉ biết đến bản thân mình.
HÙNG
(Hít một hơi sâu)
Tốt lắm. Nếu em đã nói vậy.
Hùng quay người lại, nhìn bố mình với ánh mắt đầy áy náy. Anh không biết phải làm sao để hòa giải mâu thuẫn này. Bố Hùng chỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu cho anh thôi.
LAN
(Cười khẩy, nhìn Hùng và bố chồng)
Hai người cứ ngồi đó mà diễn kịch đi. Em mệt rồi.
Nói rồi, Lan quay lưng bỏ đi, không thèm liếc nhìn ai. Cửa phòng ngủ đóng sầm lại, để lại Hùng và bố chồng trong không khí ngột ngạt, nặng nề. Hùng đứng đó, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín, cảm giác bất lực dâng lên trong lòng.
Hùng quay lưng bước đi, bóng lưng trĩu nặng sự thất vọng. Tiếng cửa phòng làm việc đóng lại vang lên khô khốc, bỏ lại bố chồng và người con dâu trong bầu không khí đặc quánh. Bước vào căn phòng quen thuộc, Hùng ngồi sụp xuống chiếc ghế da, mắt nhìn vô định vào khoảng không. Màn hình máy tính vẫn sáng đèn, nhưng tâm trí anh giờ đây hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại tiếng nói đầy khinh miệt của Lan vang vọng.
Lan, cái tên giờ đây như một nhát dao cứa vào tim anh. Anh đã từng nghĩ mình gặp được một thiên thần, một cô gái hoàn hảo bước ra từ truyện cổ tích. Cô xinh đẹp, dịu dàng, và có lẽ, chỉ như vậy thôi. Anh đã cố gắng hết sức để vun đắp cho cuộc hôn nhân này, để vợ mình được sống cuộc đời sung sướng nhất, không phải lo nghĩ đến những gánh nặng trần tục. Anh thuê người giúp việc theo giờ, chỉ mong cô có thêm thời gian nghỉ ngơi, thư giãn.
Nhưng sự nuông chiều đó, anh nhận ra, đã biến cô thành một kẻ ích kỷ, vô tâm. Cô không hiểu, không muốn hiểu giá trị của sự hy sinh, của lòng hiếu thảo. Bố anh, người đàn ông đã đổ bao mồ hôi, nước mắt để nuôi nấng anh em anh khôn lớn, giờ đây lại bị cô đối xử như một kẻ ăn bám, một gánh nặng không đáng có trong căn nhà này.
Hùng đưa tay lên day thái dương. Mẹ anh mất sớm, một mình bố gồng gánh cả gia đình. Bố anh đã phải làm đủ mọi nghề, có lẽ còn khổ cực hơn cả những người làm thuê mà Lan coi thường. Chính nhờ sự tần tảo, hy sinh của bố mà anh mới có được ngày hôm nay, có sự nghiệp, có vị trí trong xã hội. Anh quyết định đón bố lên ở chung, không chỉ là để báo hiếu, mà còn là để bù đắp phần nào những tháng ngày cơ cực của ông.
Nhưng giờ đây, nhìn thái độ của Lan, Hùng cảm thấy mình như một kẻ thất bại. Anh đã thất bại trong việc dạy vợ mình cách làm người, cách trân trọng những người xung quanh. Anh nhìn quanh căn phòng làm việc rộng rãi, nơi anh dành phần lớn thời gian để gây dựng sự nghiệp. Nhưng giờ đây, nó lại trở thành nơi anh trốn tránh thực tại, đối mặt với sự đổ vỡ trong chính ngôi nhà của mình.
Anh nhớ lại ánh mắt cụp xuống của bố, nụ cười khinh khỉnh của Lan. Tất cả như những mũi kim châm thẳng vào lòng anh. Anh đã từng nghĩ mình sẽ dùng sự nghiệp, dùng sự giàu có để mang lại hạnh phúc cho gia đình. Nhưng có lẽ, anh đã nhầm. Hạnh phúc thực sự không nằm ở vật chất, mà nằm ở sự thấu hiểu, sẻ chia, và trên hết, là lòng biết ơn.
Hùng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. Ngoài kia, ánh đèn đường đã bắt đầu lung linh. Anh biết, cuộc nói chuyện vừa rồi chỉ là khởi đầu của một chuỗi những xung đột. Lan sẽ không bao giờ thay đổi nếu cô ta không nhận ra giá trị của sự cho đi. Còn anh, anh sẽ phải làm gì để cứu vãn mối quan hệ này, để hàn gắn vết nứt ngày càng lớn giữa vợ anh và bố anh, và quan trọng hơn, là hàn gắn sự rạn nứt trong chính trái tim anh? Nỗi chán nản, thất vọng bao trùm lấy anh, nặng trĩu, đè nén.
Những ngày sau đó trôi qua trong bầu không khí ngột ngạt. Hùng âm thầm quan sát vợ. Lan vẫn giữ nguyên thái độ thờ ơ, lạnh nhạt. Cô ta sai vặt bố anh những việc nhỏ nhặt không đáng có, giọng điệu đầy vẻ ban ơn.
PHÒNG KHÁCH – BAN NGÀY
Bố Hùng đang ngồi đọc báo trên chiếc ghế sofa cũ kỹ. Lan bước vào, tay cầm chiếc điều khiển tivi, vẻ mặt cau có.
LAN
(Giọng bực bội)
Bố ơi, cái điều khiển tivi đâu rồi ạ? Tìm mãi không thấy.
Bố Hùng giật mình, gấp vội tờ báo.
BỐ HÙNG
À… nó đây con. Vừa nãy bố xem tin tức xong để đây.
Ông với tay lấy chiếc điều khiển trên bàn cạnh ghế, đưa cho Lan. Lan nhận lấy, không một lời cảm ơn, đi thẳng vào phòng.
Hùng bước xuống cầu thang, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Anh thấy ánh mắt bố mình thoáng buồn bã, nhưng rồi nhanh chóng cố che giấu.
HÙNG
(Cố giữ giọng bình thường)
Bố ơi, bố ngồi chơi với con nãy giờ chưa?
Bố Hùng mỉm cười gượng gạo.
BỐ HÙNG
Bố vẫn ngồi chơi. Con dạo này bận lắm phải không?
Hùng nhìn bố, rồi liếc sang hướng căn bếp. Anh thấy bóng dáng người giúp việc đang làm việc.
HÙNG
Con cũng không bận lắm đâu bố. Chỉ là… mọi thứ hơi phức tạp.
Anh nhìn quanh căn nhà rộng rãi, sang trọng. Nó là thành quả của bao năm nỗ lực, là nơi anh muốn dành cho bố một cuộc sống an nhàn, sung túc. Vậy mà giờ đây, anh cảm thấy nơi đây lại đang gặm nhấm sự bình yên của ông.
CĂN PHÒNG LÀM VIỆC CỦA HÙNG – ĐÊM
Hùng ngồi một mình trong phòng làm việc, ánh đèn bàn hắt xuống khuôn mặt trầm tư. Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh gia đình trên bàn. Nụ cười của mẹ anh, ánh mắt hiền từ của bố, và nụ cười tươi rói của các em thuở nào. Giờ đây, mọi thứ dường như đã thay đổi. Anh nhớ lại lời mẹ dặn trước khi mất, rằng phải biết hiếu thảo, phải biết yêu thương và kính trọng người sinh thành. Lời dặn ấy, giờ đây như một gánh nặng đè trĩu lên tim anh. Anh đã làm được gì cho bố? Anh đã đưa bố về sống cùng, nhưng lại không thể mang lại cho ông sự tôn trọng, sự ấm áp mà ông đáng được hưởng.
Anh đưa tay day thái dương. Sự thờ ơ, thậm chí là sự khinh miệt của Lan dành cho bố mình, như một vết dao cứa vào lòng anh mỗi ngày. Anh biết, anh không thể tiếp tục để mọi chuyện như vậy. Anh cần phải làm gì đó. Nhưng làm gì đây?
CĂN PHÒNG LÀM VIỆC CỦA HÙNG – ĐÊM
Hùng chìm trong suy nghĩ. Ánh đèn bàn hắt xuống khuôn mặt căng thẳng. Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh gia đình trên bàn: nụ cười mẹ, ánh mắt hiền từ của bố, gương mặt rạng rỡ của các em thời xưa. Những lời mẹ dặn trước khi mất, “phải biết hiếu thảo, yêu thương và kính trọng người sinh thành”, giờ đây như một gánh nặng vô hình đè trĩu. Anh đã đưa bố về sống chung, nhưng lại không thể mang lại cho ông sự tôn trọng, sự ấm áp mà ông xứng đáng được hưởng. Vết dao cứa vào tim anh mỗi ngày là thái độ thờ ơ, thậm chí khinh miệt của Lan dành cho bố. Anh biết, mình không thể tiếp tục im lặng.
PHÒNG ĂN – BUỔI TỐI
Bữa cơm tối nay diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Mùi thức ăn thơm phức dường như không thể xua tan đi cái lạnh lẽo bao trùm. Hùng nhìn bố đang ngồi ăn một cách chậm rãi, ánh mắt đượm buồn. Lan ngồi đối diện, đôi khi liếc nhìn Hùng với vẻ thách thức. Người giúp việc im lặng dọn dẹp xung quanh.
HÙNG
(Giọng trầm, cương quyết)
Bố ơi, con xin phép bố một lát.
Bố Hùng ngước lên, gật đầu.
BỐ HÙNG
Con nói đi.
Lan nhíu mày, ngừng gắp thức ăn.
HÙNG
Lan à, em dọn dẹp bát đĩa rồi lên phòng nghỉ sớm đi. Tối nay anh có chuyện muốn nói chuyện riêng với em.
Lan cau mày, nhưng thấy thái độ kiên quyết của Hùng, cô ta đành đứng dậy, không nói lời nào.
BỐ HÙNG
(Nhìn Hùng)
Có chuyện gì mà hai vợ chồng con phải nói riêng thế Hùng?
Hùng nhìn bố, ánh mắt đầy sự chân thành và cả nỗi buồn. Anh biết, đây là cơ hội cuối cùng để mọi thứ có thể thay đổi.
HÙNG
Bố ơi, bố ăn xong rồi thì lên phòng nghỉ ngơi đi ạ. Con sẽ ra nói chuyện với Lan ngay bây giờ.
Bố Hùng nhìn con trai, rồi nhìn về phía Lan đang bước vào bếp. Ông cảm nhận được sự căng thẳng ngầm, nhưng cố gắng không tỏ ra lo lắng.
BỐ HÙNG
Thôi được rồi, bố lên phòng trước. Hai con cứ nói chuyện.
Ông đứng dậy, bước đi chậm rãi về phía cầu thang. Hùng chờ cho đến khi bóng dáng bố khuất hẳn. Anh quay sang nhìn Lan, người đang đứng dựa vào khung cửa bếp, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt có phần khó chịu. Ánh đèn từ bàn ăn hắt lên khuôn mặt cô ta, làm nổi bật vẻ kiêu ngạo cố hữu. Không gian giờ chỉ còn lại hai người, và một sự im lặng nặng trĩu, báo hiệu một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Hùng hít một hơi thật sâu, chuẩn bị lời nói của mình.
HÙNG
(Giọng bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự quyết liệt)
Lan, chúng ta cần phải nói chuyện thẳng thắn. Lần này, là lần cuối cùng.
HÙNG
(Giọng bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự quyết liệt)
Lan, chúng ta cần phải nói chuyện thẳng thắn. Lần này, là lần cuối cùng.
Lan khoanh tay trước ngực, đôi mắt thách thức nhìn thẳng vào Hùng. Vẻ mặt cô ta vẫn giữ nguyên sự kiêu ngạo, như thể lời Hùng vừa nói không hề làm cô ta bận tâm.
LAN
(Giọng mỉa mai)
Cuối cùng? Anh định làm gì? Dọa nạt em à? Em không sợ đâu.
Hùng nhìn vợ. Anh thấy rõ sự thờ ơ, thậm chí là khinh miệt trong ánh mắt cô ta. Trái tim anh như bị bóp nghẹt. Mẹ anh mất sớm, bố anh một mình nuôi anh em Hùng khôn lớn, hy sinh cả cuộc đời vì tương lai của con cái. Hùng có được sự nghiệp như ngày hôm nay cũng nhờ công sức và sự định hướng của bố. Giờ đây, bố anh đã già, anh đưa ông lên ở chung để báo hiếu, để bù đắp. Nhưng những gì ông nhận được từ Lan, người vợ anh yêu thương, lại là sự khó chịu, là thái độ xem thường.
HÙNG
(Giọng trầm xuống, nhưng kiên quyết hơn)
Em nghĩ anh đang dọa nạt em sao? Anh chỉ muốn em hiểu thôi. Bố anh… ông đã hy sinh cả cuộc đời vì anh em anh. Ông đã làm tất cả để anh có được ngày hôm nay. Vậy mà em đối xử với ông như thế nào? Em có thấy xấu hổ không?
Lan nhếch mép cười. Cô ta bước tới gần Hùng, giọng nói đầy thách thức.
LAN
Xấu hổ? Em xấu hổ vì cái gì? Vì không hầu hạ ông già bà lão nào đó mà em gọi là bố sao? Anh quên em là ai à? Em là thiên kim tiểu thư, từ nhỏ đã quen có người hầu kẻ hạ. Em không có nghĩa vụ phải làm những việc đó. Anh thuê người giúp việc để em không phải đụng tay vào việc nặng nhọc, anh nói thế là để em không phải làm gì cả. Còn việc nhà, đó là việc của người giúp việc.
Lời nói của Lan như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Hùng. Anh choáng váng trước sự trơ trẽn của cô ta. Anh không thể tin vào tai mình.
HÙNG
(Giọng run lên vì tức giận và thất vọng)
Em… em nói gì vậy? Bố anh là bố anh! Ông ấy cần sự tôn trọng của em, cần tình yêu thương của em, không phải sự khinh miệt đó! Anh không thể chấp nhận được thái độ của em đối với bố. Bố đã hy sinh cả đời vì anh em mình. Em có muốn chúng ta ly hôn không?
Câu hỏi của Hùng như một lưỡi dao đâm thẳng vào tim Lan. Cô ta sững sờ, đôi mắt mở to nhìn Hùng, không tin vào những gì vừa nghe thấy. Nụ cười mỉa mai trên môi cô ta tắt hẳn, thay vào đó là vẻ kinh hoàng. Căn phòng im lặng đến đáng sợ. Ánh đèn trần hắt xuống, phủ một màu u ám lên khuôn mặt của hai người. Hùng nhìn vợ, ánh mắt anh giờ đây không còn là sự giận dữ, mà là nỗi thất vọng tràn trề. Anh đã cho cô ta một cơ hội để thay đổi, nhưng có lẽ, đã quá muộn.
LAN
(Mắt long sòng sọc, giọng lắp bắp không thành lời)
Anh… anh nói gì vậy? Anh muốn ly hôn vì chuyện này sao? Nước mắt bắt đầu tuôn rơi, cô ta không thể tin vào tai mình. Khuôn mặt Lan trắng bệch, đôi tay run rẩy vì sợ hãi và bất ngờ.
Hùng nhìn vợ. Ánh mắt anh giờ đây đã nguội lạnh, không còn chút tình cảm nào. Sự thất vọng và chán ghét lấn át tất cả.
HÙNG
(Giọng trầm, dứt khoát)
Đúng vậy. Ly hôn. Anh không thể nào chấp nhận được cách em đối xử với bố anh. Ông ấy là người đã hy sinh cả đời vì anh. Ông ấy già rồi, chỉ cần một chút tình thương và sự tôn trọng từ em, thế mà em lại làm ông ấy tổn thương. Em có xứng đáng làm vợ anh, làm con dâu của ông ấy không?
Lan vẫn đứng sững sờ, nước mắt lăn dài trên má. Cô ta chưa bao giờ nghĩ Hùng lại có thể kiên quyết đến vậy.
LAN
(Giọng nghẹn ngào, van nài)
Không… không Hùng. Em không muốn ly hôn. Em xin lỗi. Em sai rồi. Em sẽ sửa chữa. Em sẽ đối xử tốt với bố anh. Em hứa mà.
Hùng lắc đầu. Anh đã cho Lan quá nhiều cơ hội, nhưng cô ta chỉ biết lấy lòng anh bằng lời nói suông.
HÙNG
Lời hứa của em giờ còn giá trị gì nữa? Anh đã nhìn thấy bộ mặt thật của em rồi. Em chỉ nghĩ đến bản thân mình, em không bao giờ hiểu được giá trị của gia đình, của sự báo hiếu. Anh đã sai khi tin rằng em có thể thay đổi.
Hùng quay lưng bước đi, để lại Lan một mình trong căn phòng im lặng. Cô ta vẫn đứng đó, chết trân, nhìn theo bóng lưng chồng, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong tuyệt vọng. Cô ta biết, mọi thứ đã kết thúc.
Hùng nhìn Lan, ánh mắt không còn chút ấm áp. Anh đã chờ đợi, đã hy vọng, nhưng giờ đây, sự kiên nhẫn của anh đã cạn kiệt. Anh không thể dung thứ cho thái độ của cô ta nữa.
HÙNG
(Giọng điệu rắn rỏi, không cho phép phản kháng)
Nếu em không thể tôn trọng bố anh, không thể sống hòa thuận với ông, thì chúng ta không thể tiếp tục chung sống được. Anh đã nói nhiều lần rồi, và em vẫn không thay đổi. Anh đã quá mệt mỏi với những lời hứa suông và sự giả tạo của em.
Lan chết lặng, nước mắt vẫn chảy dài nhưng không còn khóc nức nở nữa. Cô ta chỉ nhìn Hùng với ánh mắt trống rỗng. Cô ta biết, đây không phải là lời đe dọa.
HÙNG
Bố anh đã hy sinh tất cả vì anh. Ông một mình nuôi anh chị em anh khôn lớn, cho chúng tôi ăn học tử tế. Sự nghiệp của anh ngày hôm nay đều nhờ có ông. Anh đón ông về ở chung là để báo hiếu, để ông có được sự an hưởng tuổi già. Em, với tư cách là vợ anh, là con dâu của ông, lẽ ra phải là người chia sẻ gánh nặng đó, là người mang lại niềm vui cho ông. Nhưng thay vào đó, em lại khiến ông buồn bã, tủi thân.
Anh ngừng lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự tức giận đang dâng lên.
HÙNG
Anh không yêu cầu em phải làm việc nặng nhọc. Anh đã thuê người giúp việc làm theo giờ để mọi thứ trong nhà đều được lo tươm tất. Em chỉ cần đối xử với bố anh bằng sự kính trọng, bằng tình thương. Vậy mà em cũng không làm được. Anh không thể bắt em yêu thương ông ấy, nhưng em PHẢI tôn trọng ông ấy.
Ánh mắt Hùng quét qua căn phòng sang trọng, nơi mọi thứ đều được sắp đặt một cách tỉ mỉ, trái ngược hoàn toàn với sự đổ vỡ đang diễn ra trong mối quan hệ của họ.
HÙNG
Anh không muốn làm điều này, Lan à. Nhưng anh không thấy còn lựa chọn nào khác. Bố anh là tất cả đối với anh. Anh không thể nào để em làm tổn thương ông ấy thêm nữa. Anh cần một người vợ có thể hiểu và chia sẻ gánh nặng gia đình, có thể cùng anh xây dựng một tổ ấm hạnh phúc, chứ không phải một người chỉ biết đến bản thân mình.
Hùng bước đến bàn, đặt lên đó một tờ giấy. Lan nhìn theo, trái tim cô ta đập thình thịch.
HÙNG
Anh đã suy nghĩ rất kỹ. Đây là lời cuối cùng anh nói với em. Em có ba ngày để suy nghĩ. Nếu trong ba ngày đó, em không thể cam kết sẽ thay đổi và đối xử tốt với bố anh, thì chúng ta sẽ tiến hành thủ tục ly hôn. Anh không muốn kéo dài sự đau khổ này.
Hùng quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Lan một mình với tờ giấy trên bàn và sự bàng hoàng tột độ. Cô ta biết, đây là một tối hậu thư không thể thương lượng.
Lan nhìn Hùng, rồi lại nhìn về phía căn phòng của bố chồng. Căn phòng đó, dù trang hoàng lộng lẫy, giờ đây lại hiện lên trong mắt cô như một lời nhắc nhở về sự ích kỷ và thái độ vô tâm của mình. Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu len lỏi trong tim, xen lẫn với chút bướng bỉnh cố hữu. Cô ta nuốt nước bọt, giọng nói run rẩy.
LAN
(Giọng nhỏ, yếu ớt)
Vậy… anh muốn em làm gì?
Hùng nhìn thẳng vào mắt vợ, ánh mắt anh giờ đây pha trộn giữa sự thất vọng sâu sắc và một ý chí kiên định không lay chuyển. Anh không vội trả lời, để sự im lặng nặng nề bao trùm lấy căn phòng, buộc Lan phải đối mặt với hậu quả hành động của mình. Anh biết, đây là cơ hội cuối cùng.
HÙNG
(Giọng trầm, kiên quyết)
Em không cần phải làm gì to tát. Em chỉ cần thực sự coi bố anh là người trong gia đình này. Hãy nhìn ông ấy như cách em muốn người khác nhìn mẹ em, nếu có cơ hội. Bố anh đã cho anh tất cả, một sự nghiệp vững chắc, một cuộc sống đủ đầy. Ông hy sinh cả tuổi trẻ và sức khỏe để nuôi nấng anh chị em anh. Anh đưa ông về đây không phải để ông làm người giúp việc hay để ông phải chịu đựng sự khó chịu của em. Anh muốn ông có một tuổi già bình yên, được con cháu yêu thương, chăm sóc.
Anh đưa mắt nhìn quanh căn phòng khách sang trọng, nơi mọi thứ đều được sắp xếp hoàn hảo, trái ngược với sự hỗn loạn trong lòng anh.
HÙNG
Anh không yêu cầu em phải làm hết việc nhà, em biết rồi đấy. Người giúp việc đã lo mọi thứ rồi. Anh chỉ cần em, với tư cách là con dâu, thể hiện một chút sự tôn trọng. Chỉ một chút thôi, Lan à. Em có thể không yêu quý ông ấy như con ruột, nhưng em PHẢI tôn trọng ông ấy. Em có hiểu không?
Lan cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của Hùng. Nước mắt tuôn rơi, nhưng lần này không còn là những giọt nước mắt giận dỗi hay van xin nữa, mà là sự hối hận âm ỉ. Cô ta đã quen với cuộc sống nhung lụa, quen với việc mọi thứ đều được dọn sẵn, chưa bao giờ phải nghĩ đến cảm xúc của người khác, nhất là những người lớn tuổi mà cô ta cho là “phiền phức”.
LAN
(Thì thầm, gần như không nghe thấy)
Em hiểu rồi.
Hùng thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu nỗi mệt mỏi. Anh biết, lời nói suông thôi là chưa đủ. Anh đã cho Lan cơ hội quá nhiều lần.
HÙNG
Em hiểu thôi thì chưa đủ. Anh cần thấy sự thay đổi. Ba ngày. Trong ba ngày tới, anh muốn thấy em thực sự chủ động quan tâm đến bố anh. Hỏi han ông, trò chuyện với ông, cùng ăn bữa cơm mà không có thái độ khó chịu. Nếu sau ba ngày, anh không thấy bất kỳ sự thay đổi tích cực nào, thì chúng ta sẽ không còn gì để nói nữa. Em biết anh không dọa em.
Hùng quay người bước ra khỏi phòng, để lại Lan một mình với bóng tối đang bao trùm và tờ giấy anh vừa đặt lên bàn. Cô ta nhìn tờ giấy, rồi lại nhìn về phía căn phòng của bố chồng. Nỗi sợ hãi thực sự đã chiếm lĩnh lấy cô ta. Đây không còn là một trò chơi nữa rồi.
Bố Hùng ngẩng đầu lên khỏi quyển báo cũ, đôi mắt đục mờ nhìn về phía con trai. Ông đã quen với việc bị phớt lờ, với sự im lặng ngày càng dày đặc của con dâu. Hùng đứng đó, vai hơi chùng xuống, cố gắng truyền hết ý chí của mình qua ánh mắt. Anh biết, đây là giới hạn cuối cùng.
HÙNG
(Giọng trầm, vang vọng sự dứt khoát)
Anh muốn em xin lỗi bố. Lời xin lỗi chân thành, xuất phát từ trái tim. Và từ bây giờ, anh muốn em đối xử với bố như bố ruột của mình. Yêu thương, tôn trọng và chăm sóc.
Lan giật mình, ngước nhìn Hùng. Lời nói của anh sắc như dao cứa vào tim cô. Cô ta đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc tranh cãi, cho những lời trách móc gay gắt, nhưng không ngờ lại là một yêu cầu mang tính quyết định như vậy. Đôi môi cô ta mấp máy, nhưng không thốt nên lời. Cả căn phòng như nín thở, chờ đợi câu trả lời cuối cùng, chờ đợi sự thay đổi từ người phụ nữ vốn chỉ biết đến bản thân mình.
LAN
(Giọng run rẩy, yếu ớt)
Anh… anh nói gì cơ? Xin lỗi… và đối xử như bố ruột?
Hùng nhìn thẳng vào mắt Lan, không một chút nao núng. Ánh mắt anh kiên định, pha lẫn chút buồn bã nhưng tuyệt nhiên không khoan nhượng. Anh đã cho cô quá nhiều cơ hội, đã cố gắng giải thích, đã nhẫn nhịn. Giờ đây, anh cần một hành động cụ thể, một sự thay đổi thực sự.
HÙNG
(Giọng kiên quyết, không cho phép sự phản kháng)
Đúng vậy. Em nghe không nhầm đâu. Bố anh đã hy sinh cả cuộc đời vì chúng tôi. Ông ấy xứng đáng có được sự yêu thương và tôn trọng, không phải sự lạnh nhạt hay khinh thường. Anh không muốn em làm những việc nặng nhọc, người giúp việc đã lo hết rồi. Anh chỉ cần em, Lan ạ, hãy đối xử với bố anh bằng cả trái tim. Coi ông ấy như người cha thứ hai của mình.
Nước mắt bắt đầu tuôn rơi trên gò má Lan. Lần này không phải là những giọt nước mắt ủy mị hay giận dỗi. Đó là sự sợ hãi, sự bất lực và có lẽ, một tia hối hận hiếm hoi bắt đầu nhen nhóm. Cô ta nhìn về phía căn phòng của bố chồng, nơi ánh đèn vẫn le lói, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm mà cô ta đã trốn tránh bấy lâu nay.
LAN
(Thì thầm, giọng nghẹn lại)
Em… em không biết phải làm sao. Em quen với cách sống của mình rồi…
HÙNG
(Ngắt lời, giọng càng thêm cương quyết)
Ba ngày. Anh cho em ba ngày. Nếu trong ba ngày này, anh không thấy em thực sự thay đổi, không thấy em chủ động quan tâm, trò chuyện, hay cùng ăn cơm với bố anh với thái độ chân thành, thì chúng ta sẽ không còn gì để nói nữa. Anh sẽ đưa bố anh về quê, và cuộc hôn nhân của chúng ta, coi như chấm dứt. Em hiểu chứ?
Lời tuyên bố của Hùng như sét đánh ngang tai Lan. Cô ta chết lặng, đôi mắt mở to vì kinh hoàng. Cô ta chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại đi xa đến vậy. Cuộc sống xa hoa, giàu có của cô ta giờ đây đang lung lay tận gốc rễ. Cô ta nhìn Hùng, rồi lại nhìn về phía căn phòng quen thuộc của bố chồng. Nỗi sợ hãi thực sự đã nhấn chìm mọi sự bướng bỉnh, mọi ý định chống đối. Số phận của gia đình, và cả tương lai của chính cô ta, giờ đây nằm trọn trong tay mình.
* * *
Ba ngày trôi qua như một cái chớp mắt. Lan đã trải qua những giờ phút dằn vặt, suy nghĩ. Cô ta nhìn lại quãng thời gian đã qua, nhìn lại cách mình đã đối xử với bố chồng, và cảm thấy một sự xấu hổ len lỏi. Dù bản tính kiêu ngạo vẫn còn đó, nhưng sự kiên quyết của Hùng đã buộc cô ta phải nhìn nhận lại mọi thứ. Ánh mắt nhìn bố Hùng giờ đây không còn vẻ khó chịu, thay vào đó là sự miễn cưỡng, xen lẫn tò mò. Cô ta đã chuẩn bị tinh thần để bước ra khỏi vỏ bọc của mình. Bữa cơm tối nay, cô ta đã quyết định sẽ ngồi vào bàn, ngay cạnh ông.
Tại bàn ăn, không khí vẫn còn hơi ngượng nghịu. Người giúp việc nhanh nhẹn dọn thức ăn ra, rồi lui vào trong. Bố Hùng gắp một miếng cá cho Hùng, rồi lại gắp cho Lan một miếng nhỏ, ánh mắt hiền từ. Lan khẽ giật mình, rồi cũng gắp lại một miếng rau cho ông. Tiếng thìa, đũa va vào nhau trong im lặng. Hùng dõi theo từng cử chỉ nhỏ nhất của vợ.
HÙNG
(Giọng nhẹ nhàng, khuyến khích)
Bố ơi, hôm nay mẹ Lan đã vào bếp phụ con chuẩn bị món canh này đấy ạ.
Bố Hùng ngẩng lên, ánh mắt ngạc nhiên nhưng đầy trìu mến nhìn Lan. Lan hơi cúi đầu, một cảm giác lạ lẫm dâng lên trong lòng. Cô ta chưa bao giờ làm điều này.
LAN
(Giọng nhỏ, hơi ngập ngừng)
Dạ… con chỉ làm theo lời anh Hùng thôi ạ. Chứ con vụng về lắm.
Bố Hùng mỉm cười hiền hậu, nhìn Lan.
BỐ HÙNG
Con dâu tốt. Thế là bố vui rồi. Món canh thơm quá.
Sau bữa ăn, Lan bất ngờ đi vào phòng bố Hùng. Cô ta đứng lặng lẽ trước cửa, rồi hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng gõ cửa.
LAN
(Giọng nhỏ, chân thành)
Bố ơi… con xin lỗi. Con đã sai rồi. Con đã quá ích kỷ và vô tâm. Con… con mong bố tha thứ cho con.
Bố Hùng ngạc nhiên nhìn Lan. Ông không ngờ rằng, cô con dâu vốn luôn tỏ thái độ xa cách lại có thể nói ra những lời này. Ông mỉm cười, ánh mắt ánh lên sự ấm áp.
BỐ HÙNG
(Giọng hiền hậu)
Con gái. Bố hiểu. Ai cũng có lúc sai lầm. Quan trọng là mình nhận ra và sửa đổi. Bố tha thứ cho con.
Lan nhìn bố Hùng, nước mắt lăn dài trên má. Lần này, đó là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm và biết ơn. Cô ta bước vào phòng, ngồi xuống cạnh ông, và bắt đầu nói chuyện. Hùng đứng từ xa, nhìn cảnh tượng đó, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Anh biết, con đường phía trước còn dài, nhưng ít nhất, anh đã nhìn thấy hy vọng. Sự thay đổi bắt đầu từ một lời xin lỗi chân thành và một trái tim biết mở lòng. Tình yêu thương, đôi khi, bắt đầu từ những điều giản dị nhất. Căn nhà này, giờ đây, đã thực sự có thêm hơi ấm của một gia đình trọn vẹn.

