Ham lấy chồng đại gia, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai ngờ trong đêm tân hôn, vừa thấy chồng bước ra từ nhà tắm, tôi chỉ muốn tông cửa bỏ chạy
Sau một thời gian yêu đương qua mạng thì vị đại gia kia cầu hôn, Hương vui mừng đồng ý. Cô đồng ý để anh lo hết thủ tục kết hôn rồi rước cô sang nước ngoài.
Hương có ngoại hình ưa nhìn, lại tốt nghiệp đại học nên đặt mục tiêu phải lấy chồng đại gia, hoặc ít nhất là lấy đàn ông tài giỏi thành đạt. Quyết tâm theo đuổi mục tiêu này nên đến năm 27 tuổi, Hương vẫn độc thân. Bạn bè xung quanh Hương đã có chồng con, họ khuyên cô đừng cầu toàn đòi hỏi, phụ nữ đẹp mấy cũng có thời. Nhưng Hương mặc kệ, cô không tin người ưu tú như mình lại không lấy chồng giàu có được.
Sau đó có người quen mai mối cho Hương lấy chồng Việt kiều. Họ nói người này tuy từng ly hôn nhưng rất giàu có, lại thành đạt với 2 công ty lớn. Nghe thế, Hương liền nuôi hy vọng. Cô nhắn tin, trò chuyện với vị đại gia này, khi nhìn thấy anh đẹp trai phong độ qua màn hình điện thoại gọi điện thì cô càng vừa ý.
Sau một thời gian yêu đương qua mạng thì vị đại gia kia cầu hôn, Hương vui mừng đồng ý. Cô đồng ý để anh lo hết thủ tục kết hôn rồi rước cô sang nước ngoài. Dù vậy, anh ấy nói chưa thể về nước để làm đám cưới cùng cô. Hương tỏ ra hiểu chuyện thông cảm cho chồng tương lai, một mình chuẩn bị tổ chức đám cưới. Mọi chi tiêu, sắm sửa cho lễ cưới đều được vị đại gia kia trả không tiếc tiền. Tài khoản của Hương tăng vèo lên con số khiến cô há hốc kinh ngạc. Hương hài lòng nghĩ, phải lấy chồng giàu thế này thì cả đời cô mới ấm êm được.
Không ngờ, đến ngày cưới, vị đại gia của Hương vẫn chưa xuất hiện. Anh ấy nói vì công việc nên trễ chuyến bay. Hương dù tủi thân khi đám cưới không có chú rể nhưng vẫn thấy tự hào khi đeo vàng đầy cổ khiến ai cũng xuýt xoa lấy chồng đại gia thật sướng.
Sau khi đám cưới kết thúc, Hương được tài xế đưa về biệt thự sang trọng. Đêm tân hôn, Hương ngồi đợi chú rể về. Đến đêm khuya, có người mở cửa, Hương hồi nộp đợi khoảnh khắc vợ chồng gặp nhau. Nhưng khi đèn được bật lên thì Hương hoảng hồn tái mặt.
Hương nhìn chằm chằm vào người đàn ông vừa bước ra từ nhà tắm. Ánh đèn sáng rõ chiếu vào khuôn mặt hắn, khiến cô nhận ra đó không còn là người đàn ông đẹp trai, phong độ mà cô từng mê mẩn qua những cuộc gọi video. Khuôn mặt hắn biến dạng đến kinh hoàng, một bên mắt bị những vết sẹo sâu hoắm kéo xệch xuống, tạo thành một hốc đen ngòm đáng sợ. Hắn nhếch mép cười, để lộ hàm răng ố vàng, bẩn thỉu, khác xa với nụ cười tự tin, quyến rũ mà Hương từng hình dung. Toàn thân Hương run rẩy bần bật, như có luồng điện chạy qua. Cô lùi lại từng bước chân, muốn chạy trốn nhưng đôi chân như bị đóng băng, nặng trĩu. Miệng Hương há hốc, cố gắng thét lên nhưng chỉ có những tiếng lắp bắp không thành tiếng thoát ra, nghẹn ứ nơi cổ họng vì quá kinh hãi. Cô cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, chỉ muốn nôn thốc nôn tháo. Căn biệt thự sang trọng bỗng chốc trở thành địa ngục trần gian, và người chồng đại gia cô mơ ước hóa thành ác quỷ.
Chú rể đại gia, với thân hình gầy gò, ốm yếu trái ngược hoàn toàn với vẻ cường tráng mà Hương từng mê mẩn qua màn hình, cất tiếng nói khàn đục, nghe rờn rợn như tiếng quỷ dữ vọng về từ cõi chết. “Em yêu, sao thế? Em không nhận ra anh à?” Hương giật bắn người, đôi mắt hoảng loạn nhìn chằm chằm vào cái hốc đen ngòm nơi đáng lẽ là con mắt của hắn. Cô rít lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, vội vàng quay lưng lại, muốn thoát khỏi tầm mắt kinh hoàng đó. Tay Hương run rẩy vặn vội tay nắm cửa, nhưng vô vọng, cánh cửa đã bị khóa chặt từ lúc nào. Cô thử kéo, đẩy, đập mạnh nhưng cánh cửa vẫn bất động, như một bức tường thép giam cầm. Từng giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu chảy dài trên má Hương, hòa lẫn với mồ hôi lạnh toát. Cô nhận ra, mình đã bị mắc kẹt, mắc kẹt trong cơn ác mộng tồi tệ nhất cuộc đời.
Hương quay lưng lại, giật mình như có ai đó vừa chạm vào lưng. Cô điên cuồng vặn tay nắm cửa, rồi dùng cả hai tay đấm thùm thụp lên cánh cửa gỗ lim nặng nề. Tiếng thét tắc nghẹn trong cổ họng Hương bật ra, nghe như tiếng thú hoang bị dồn vào đường cùng. “Mở cửa! Mở cửa ra! Cho tôi ra ngoài!” Cô gào lên, nước mắt giàn giụa làm nhòe đi tất cả. Nỗi tuyệt vọng nhấn chìm Hương khi cô nhận ra tiếng đập cửa của mình chỉ như tiếng muỗi kêu trong căn phòng quá lớn, và không một ai ngoài kia sẽ nghe thấy.
Bóng hình gầy gò của Chú rể đại gia đổ dài trên sàn đá cẩm thạch. Hắn ta chậm rãi tiến lại gần Hương, mỗi bước chân đều mang theo một sự đe dọa vô hình, khiến không khí càng thêm đặc quánh. Đôi mắt sâu hoắm, trống rỗng của hắn gằn lên một vẻ giận dữ lạnh lẽo, nhưng sâu thẳm bên trong còn ẩn chứa một điều gì đó bí ẩn, khó lường. Hắn đứng ngay sau lưng Hương, hơi thở nóng hổi, mang theo mùi ẩm mốc khó chịu phả vào gáy cô.
“Em chạy đi đâu được?” Chú rể đại gia thì thầm, giọng nói khàn đục, giờ nghe càng ghê rợn hơn bao giờ hết, như tiếng ai đó vừa thoát ra từ nấm mồ. “Em đã là của anh rồi.”
Cả người Hương như đông cứng lại. Từng thớ thịt, từng mạch máu trong cô đều run rẩy bần bật vì nỗi sợ hãi tột độ. Cô không dám quay đầu lại, chỉ cảm nhận được sự hiện diện đáng sợ của hắn ngay phía sau mình, như một con quái vật đang chờ đợi con mồi. Hương nhắm chặt mắt, hy vọng đây chỉ là một giấc mơ, một cơn ác mộng khủng khiếp mà cô sẽ tỉnh dậy sau đó. Nhưng mùi hương của hắn, giọng nói của hắn, và sự lạnh lẽo của căn biệt thự sang trọng này đều nhắc nhở cô rằng đây là sự thật. Một sự thật kinh hoàng hơn mọi tưởng tượng.
Hương vẫn nhắm nghiền mắt, cả người run rẩy. Hắn không nói thêm, nhưng một bàn tay lạnh toát, thô ráp chợt nắm lấy vai Hương, siết mạnh rồi giật phắt cô quay lại. Hương loạng choạng, đôi mắt mở choàng, đối diện với khuôn mặt của Chú rể đại gia. Đó không phải là gương mặt điển trai, lịch lãm mà cô từng ngắm nhìn qua màn hình điện thoại. Thứ hiện ra trước mắt Hương là một mớ hỗn độn của những vết sẹo lồi lõm, da thịt biến dạng, một bên mắt trũng sâu không thần sắc, và một nụ cười méo mó, rợn người. Mùi ẩm mốc từ người hắn xộc thẳng vào mũi Hương, hòa quyện với mùi tanh nồng lạ lẫm.
“Ghê tởm lắm đúng không?” Chú rể đại gia cười khẩy, âm thanh khàn đục như tiếng móng tay cào trên bảng. Hắn ta dí sát mặt mình vào Hương, đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của hắn phả vào mặt. “Em nghĩ anh tự nguyện xấu xí thế này sao? Anh đã từng là một người đàn ông hoàn hảo. Nhưng một tai nạn kinh hoàng, một cú va chạm định mệnh, đã cướp đi tất cả. Hàng chục cuộc phẫu thuật, hàng trăm mũi kim đâm vào da thịt, nhưng có thay đổi được gì đâu? Đây là tất cả những gì còn lại. Một món đồ bỏ đi.”
Hắn ta giữ chặt cằm Hương, ánh mắt trống rỗng của hắn nhìn xoáy vào cô. “Em đâu biết anh phải trả giá thế nào để có tiền và để em đồng ý cưới anh.” Giọng hắn đầy sự chua chát, ẩn chứa cả một nỗi căm hờn mà Hương không thể hiểu nổi. “Tất cả những gì em nhìn thấy, những lời hứa hẹn về cuộc sống giàu sang, về tương lai ở Nước ngoài, tất cả đều là cái bẫy để dụ con mồi như em vào lưới.”
Hương nín thở, rồi một tiếng nấc nghẹn bật ra khỏi cổ họng. Nước mắt lã chã tuôn rơi, làm nhòe đi hình ảnh méo mó của người đàn ông trước mặt. Cô đã bị lừa, một cú lừa ngoạn mục và tàn độc. Cô đã bán đứng chính mình, bán đứng tương lai của mình cho một kẻ lừa đảo ghê tởm, chỉ vì giấc mộng phù phiếm về tiền bạc và danh vọng. Nỗi đau đớn, tủi nhục, và sự hối hận nhấn chìm Hương trong tuyệt vọng. Cô khóc nấc, cơ thể đổ sụp xuống sàn, cảm giác mọi thứ xung quanh mình như đang tan chảy.
Hương vẫn nức nở, cơ thể run rẩy trên nền sàn lạnh lẽo. Cô cố gắng thu mình lại, muốn tan biến vào hư không, nhưng bàn tay thô ráp của Chú rể đại gia vẫn không buông tha. Hắn cúi xuống, ánh mắt trống rỗng và méo mó nhìn chằm chằm vào cô, như một kẻ săn mồi đang ngắm nghía con mồi của mình.
“Khóc lóc làm gì? Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu thôi, Hương.” Giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ chế giễu. “Em nghĩ anh là ai? Cái gã ‘đại gia Việt kiều’ giàu nứt đố đổ vách mà em ao ước? Thật nực cười.”
Hương ngẩng đầu lên, nước mắt nhòa đi, cố gắng nhìn rõ gương mặt méo mó đó. Cô không hiểu, không muốn hiểu.
“Hai cái công ty lớn mà em nghe đồn, mà em vẫn khoe khoang với bạn bè mình á?” Chú rể đại gia cười khẩy, một nụ cười không hề có chút vui vẻ. “Chúng nó phá sản rồi! Nát bươm từ lâu rồi! Tiền đâu mà giàu có?”
Từng lời nói của hắn như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim Hương. Cô nín thở, đầu óc quay cuồng. Phá sản? Không thể nào. Tất cả những gì cô gầy dựng, tất cả những giấc mộng giàu sang, đều là giả dối?
“Còn cái đám cưới hoành tráng kia, em nghĩ anh lấy tiền ở đâu ra để phung phí như vậy?” Hắn tiếp tục, giọng nói trở nên lạnh lẽo, gai góc hơn. “Tất cả đều là tiền vay mượn. Vay nặng lãi từ một băng nhóm xã hội đen. Xã hội đen đấy, Hương! Em hiểu không?”
Hương hít một hơi thật sâu, như thể không khí vừa bị rút cạn khỏi căn phòng. Xã hội đen? Tiền vay mượn? Toàn thân cô tê dại, cảm giác như có một dòng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, đóng băng mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc. Địa ngục không nằm ở đâu xa, nó đang hiện hữu ngay tại đây, trong căn Biệt thự sang trọng này, với người đàn ông mà cô vừa làm đám cưới.
Hắn nắm chặt cằm Hương một lần nữa, kéo cô gần hơn, ánh mắt của hắn giờ đây không còn sự trống rỗng mà thay vào đó là một vẻ hằn học đáng sợ. “Bây giờ em là vợ anh. Em phải giúp anh trả nợ.”
Chú rể đại gia buông cằm Hương ra, lùi lại một bước, rồi từ trên bàn kính gần đó, hắn nhặt lên một tờ giấy được gấp gọn gàng. Hắn vẫy nhẹ tờ giấy, như vẫy một món đồ chơi.
“Giúp anh trả nợ không phải là nói suông,” hắn nói, giọng điệu thay đổi, trở nên lạnh lùng và tính toán. “Tất cả đã được viết ở đây. Hợp đồng hôn nhân.”
Hương nhìn tờ giấy trắng tinh mà hắn cầm trên tay, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Hợp đồng hôn nhân? Đáng lẽ đó phải là một biểu tượng của sự ràng buộc yêu thương, của niềm tin. Nhưng trong tay hắn, nó lại là án tử.
Chú rể đại gia mở tờ giấy ra, đặt nó xuống bàn. Hắn chỉ vào từng dòng chữ, đọc lên một cách chậm rãi, như đang tận hưởng sự sợ hãi tột cùng của cô.
“Điều một,” hắn bắt đầu, đôi mắt hắn lấp lánh sự độc địa. “Kể từ giây phút này, Hương phải làm việc không ngừng nghỉ để trả toàn bộ số nợ mà anh đã vay cho cái đám cưới này, và những khoản nợ khác. Số tiền này sẽ được quy định rõ ràng trong phụ lục.”
Hương cắn chặt môi, mắt mở to nhìn hắn. Tiền nợ? Cả đời cô cũng không trả hết nổi.
“Điều hai,” Chú rể đại gia tiếp tục, không cho cô một giây để thở. “Tất cả tài sản riêng của Hương, bao gồm tiền tiết kiệm, bất động sản (nếu có), và bất kỳ tài sản nào có giá trị khác, sẽ được chuyển giao toàn bộ cho anh để phục vụ mục đích trả nợ.”
Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng Hương. Mọi thứ cô có, chút của hồi môn, vài chỉ vàng cô giấu riêng, tất cả sẽ mất hết? Cô sẽ trắng tay.
“Và điều quan trọng nhất, điều ba,” hắn nhếch mép, ánh mắt trở nên tăm tối hơn. “Trong vòng mười năm tới, Hương không được phép yêu cầu ly hôn. Hợp đồng này có hiệu lực tuyệt đối. Nếu vi phạm, cô sẽ phải chịu toàn bộ hậu quả pháp lý và hình sự theo quy định của pháp luật, cộng với khoản bồi thường gấp mười lần tổng số nợ hiện tại.”
Hương lùi lại, cơ thể va vào bức tường lạnh lẽo. Mười năm? Mười năm sống trong địa ngục này? Không được ly hôn? Đó không phải là hôn nhân, đó là một bản án tù chung thân.
Chú rể đại gia gấp tờ hợp đồng lại, rồi lại xòe ra trước mặt Hương, một nụ cười nhạt nhẽo hiện trên môi hắn. “Thế nào, cô gái ham tiền? Giờ thì cô biết thế nào là ‘đại gia’ rồi chứ?”
Lời nói của hắn như một cú đánh cuối cùng, mạnh mẽ và tàn độc. Hương cảm thấy toàn bộ sức lực trong người mình tan biến. Cô không còn cảm nhận được gì ngoài sự trống rỗng, lạnh lẽo bao trùm. Mọi giấc mơ, mọi hy vọng về một cuộc sống giàu sang, giờ đây chỉ còn là đống tro tàn của sự thật nghiệt ngã. Chân cô run rẩy, không còn đứng vững được nữa. Hương gục xuống, cơ thể đổ sụp lên sàn nhà lát đá cẩm thạch lạnh lẽo, nước mắt chảy thành dòng trên gương mặt thất thần. Cô co ro lại, muốn tan biến vào hư vô, muốn thoát khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.
Hương gục trên sàn, cố gắng tìm kiếm thứ gì đó quen thuộc, một tia hy vọng. Đôi mắt nhòe đi vì nước mắt, cô đưa tay run rẩy mò mẫm quanh mình, tìm kiếm chiếc điện thoại đã bị bỏ quên. Đó là sợi dây liên lạc duy nhất với thế giới bên ngoài, với những người thân yêu mà cô từng hứa hẹn sẽ mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn.
Nhưng trước khi ngón tay Hương kịp chạm vào lớp kính mát lạnh của chiếc điện thoại thông minh, một bàn tay thô bạo đã giật phắt nó đi. Chú rể đại gia đứng đó, cao lớn và đáng sợ, giơ chiếc điện thoại của Hương lên cao, mỉm cười độc địa.
“Đừng có mà dại dột,” hắn ta lạnh lùng nói, giọng điệu sắc như dao. “Cô nghĩ mình có thể làm gì? Gọi điện cho ai? Bạn bè cô à? Hay bố mẹ cô?”
Hắn cúi xuống, ánh mắt tăm tối nhìn thẳng vào Hương. “Tôi biết rõ nhà bố mẹ cô ở đâu. Biết rõ tất cả những người thân của cô. Nếu cô dám hé răng nửa lời về chuyện này, hay nghĩ đến việc trốn thoát, tôi đảm bảo họ sẽ phải trả giá đắt. Tôi sẽ khiến cuộc sống của họ trở thành địa ngục. Cô có hiểu không?”
Hắn ném chiếc điện thoại xuống sofa, tạo ra một tiếng động khô khốc trong không gian im lặng.
“Đừng nghĩ đến việc báo cảnh sát,” Chú rể đại gia tiếp tục, giọng hắn trầm xuống, mang theo sự đe dọa không thể lay chuyển. “Chúng nó sẽ tìm đến tận nhà bố mẹ em. Và tôi sẽ không đảm bảo an toàn cho bất kỳ ai đâu.”
Những lời nói của hắn như những mũi kim đâm thẳng vào tim Hương. Gia đình… Bố mẹ cô không thể bị liên lụy vì những sai lầm mù quáng của cô. Mọi thứ sụp đổ, giấc mơ tan vỡ, và giờ đây, cô đã đẩy chính những người yêu thương nhất vào vòng nguy hiểm. Nỗi hối hận dâng trào như sóng thần, nhấn chìm Hương trong sự tuyệt vọng. Nước mắt cô chảy thành dòng, ướt đẫm gương mặt, hòa lẫn với những giọt mồ hôi lạnh toát. Cô cắn chặt môi, đau đớn đến tận cùng. Hương chỉ muốn hét lên, nhưng không một âm thanh nào có thể thoát ra khỏi cổ họng đang nghẹn ứ. Cô đã sai lầm quá lớn.
Hương gục xuống, trái tim như bị bóp nghẹt. Cô không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào, chỉ biết khi ánh nắng gay gắt xuyên qua khe rèm, đôi mắt cô từ từ mở ra, mọi giác quan lập tức bị nhấn chìm bởi sự xa lạ. Căn phòng không còn là giấc mơ lung linh mà cô từng vẽ ra, mà là một lồng giam lộng lẫy. Mùi hương nước hoa đắt tiền của chú rể đại gia vẫn vương vấn, khiến Hương rùng mình.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên. Một người phụ nữ trung niên, trong bộ đồng phục người giúp việc, bước vào. Bà đặt khay đồ ăn sáng thịnh soạn xuống chiếc bàn nhỏ cạnh giường. Đủ thứ món ăn đẹp mắt, thơm lừng, nhưng Hương không nuốt nổi. Cổ họng cô khô khốc, mỗi hơi thở như bị cản lại.
“Cô chủ dùng bữa ạ,” người giúp việc nói, giọng đều đều, không một chút biểu cảm.
Hương không trả lời, cô chỉ lặng lẽ quay mặt về phía cửa sổ lớn. Từ đây, cô có thể thấy rõ toàn cảnh khu vườn rộng lớn, được cắt tỉa cầu kỳ. Nhưng điều thu hút ánh mắt cô lại là những hàng rào cao vút, được thiết kế tinh xảo nhưng kiên cố đến mức đáng sợ. Phía sau hàng rào, lấp ló bóng dáng những người bảo vệ, đứng canh gác nghiêm ngặt như những bức tượng vô tri. Họ mặc đồng phục đen, súng ngắn lủng lẳng bên hông, ánh mắt quét qua lại không ngừng.
Cảm giác bị giam cầm bủa vây, lạnh lẽo hơn bất cứ cơn ác mộng nào. Hương thấy mình như một con chim non bị nhốt trong chiếc lồng son, dù bên ngoài lộng lẫy đến đâu thì bên trong vẫn là sự tù túng. Không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt, nặng nề, khiến cô gần như ngạt thở. Hương nhắm mắt lại, cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực cô vẫn quặn thắt vì nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Cô đã tự biến mình thành tù nhân trong chính giấc mơ giàu sang mà cô từng theo đuổi.
Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên, cánh cửa phòng tắm bật mở. Chú rể đại gia bước ra, chỉ quấn độc một chiếc khăn bông quanh hông, mái tóc còn ướt sũng. Hắn không nhìn Hương, đi thẳng đến bàn trang điểm, thản nhiên với lấy điện thoại. Hương rụt người lại, cố gắng nín thở, vờ như vẫn còn ngủ say. Tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực.
Chú rể đại gia bật loa ngoài, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy quyền vang khắp căn phòng.
“Alo, à, cậu à? Mọi chuyện thế nào rồi?” Hắn ta vừa nói vừa lau tóc, không một chút vội vã.
Đầu dây bên kia vọng lại tiếng rè rè không rõ.
“Được rồi, tôi biết rồi. Cậu cứ thu xếp mọi thứ cho ổn thỏa đi. Khoản nợ lớn đó, phải giải quyết dứt điểm. Và cái số tiền ‘cần phải thu hồi’ kia nữa, phải về đúng quỹ của nó, không trượt một xu nào.”
Hắn ta dừng lại một chút, như đang lắng nghe. Một nụ cười nhạt hiện trên môi.
“Đúng vậy, tôi cần tiền để giải quyết công việc bên này. Rất nhiều việc cần làm. Cứ làm theo kế hoạch. Tôi sẽ gọi lại sau.”
Hắn cúp máy, vẻ mặt điềm nhiên như không có chuyện gì.
Hương nằm im thin thít, từng lời của Chú rể đại gia như những nhát dao đâm thẳng vào tâm trí cô. “Khoản nợ lớn”, “số tiền cần phải thu hồi”, “thu xếp mọi thứ cho ổn thỏa”… Những cụm từ lạnh lẽo, tàn nhẫn ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu Hương, gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ. Giấc mơ giàu sang của cô bỗng chốc sụp đổ, nhường chỗ cho một tương lai mù mịt, đầy rẫy hiểm nguy. Cô cảm thấy mình như đang đứng trên bờ vực thẳm, và người đàn ông vừa bước ra từ phòng tắm kia chính là kẻ đang đẩy cô xuống vực sâu không đáy. Nước mắt Hương lặng lẽ chảy dài, ướt đẫm gối. Cô biết, cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một hướng đi mà cô chưa bao giờ dám nghĩ tới, đầy rẫy những ám ảnh và sợ hãi.
Nước mắt Hương lặng lẽ chảy dài, ướt đẫm gối. Cô biết, cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một hướng đi mà cô chưa bao giờ dám nghĩ tới, đầy rẫy những ám ảnh và sợ hãi.
Chú rể đại gia không để ý đến dáng vẻ co ro của Hương. Hắn ta mặc quần áo chỉnh tề, gương mặt không một chút cảm xúc. Trước khi rời khỏi phòng, hắn quay lại nhìn Hương đang vờ ngủ, giọng nói lạnh tanh: “Tôi có việc phải ra ngoài giải quyết. Cô cứ nghỉ ngơi. Cánh cửa sẽ khóa.” Một tiếng “tách” khô khốc vang lên, cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại, kèm theo tiếng khóa xoay. Hương giật mình, ý thức được mình vừa bị nhốt. Cô đợi thêm mười lăm phút nữa, lắng nghe mọi âm thanh bên ngoài, cho đến khi tiếng bước chân của Chú rể đại gia xa dần rồi hoàn toàn biến mất.
Hương bật dậy khỏi giường, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhìn quanh căn phòng sang trọng nhưng đầy ám ảnh, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể giúp mình. Ánh mắt Hương dừng lại trên chiếc bàn trang điểm. Một tập giấy note và cây bút bi nằm gọn gàng ở đó. Nhanh chóng, Hương vồ lấy chúng, tay run rẩy viết vội vàng vài chữ. “Cứu tôi! Tôi bị bắt cóc. Gọi cảnh sát.” Cô gập mảnh giấy nhỏ lại, nhét vào lòng bàn tay.
Vài phút sau, Hương nghe thấy tiếng lạch cạch bên ngoài cửa phòng. Có tiếng người đang dọn dẹp ở hành lang. Có lẽ là người giúp việc. Đây là cơ hội duy nhất. Hương hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. Cô bước đến cửa, gõ nhẹ.
“Có ai không ạ?” Hương cố gắng gọi, giọng hơi run rẩy.
Tiếng động bên ngoài dừng lại. Một lát sau, cánh cửa hé mở. Một người phụ nữ trung niên, mặc đồng phục giúp việc, lộ ra khuôn mặt hiền lành nhưng đầy cảnh giác. Người giúp việc nhìn Hương, đôi mắt tỏ vẻ nghi hoặc.
“Cô cần gì không ạ?” người giúp việc hỏi, giọng điệu dè dặt.
Hương nhìn quanh, đảm bảo không có ai khác gần đó. Cô đưa nhanh mảnh giấy nhỏ ra, ánh mắt cầu khẩn không giấu diếm. “Chị làm ơn…” Hương thì thầm, cố gắng không để giọng mình run rẩy quá mức. “Làm ơn hãy đọc cái này và giúp tôi.”
Người giúp việc hơi nhíu mày, nhìn xuống mảnh giấy trong tay Hương rồi lại nhìn lên đôi mắt đầy sợ hãi của cô. Một giây lưỡng lự trôi qua. Trái tim Hương đập thình thịch, như muốn nổ tung. Cô sợ hãi tột độ, không biết người giúp việc sẽ phản ứng thế nào. Liệu cô ấy có tin Hương không? Hay mọi chuyện sẽ bị bại lộ?
Người giúp việc thoáng nhìn xuống mảnh giấy trong lòng bàn tay Hương. Đôi mắt bà ta chợt ánh lên sự hoảng sợ, không phải vì ngạc nhiên, mà là nỗi sợ hãi tột độ đang dâng lên từ tận đáy lòng. Bà ta nhanh chóng lắc đầu, một cái lắc nhẹ nhưng dứt khoát, ánh mắt giao với Hương như một lời từ chối không thể lay chuyển, một lời cảnh báo bất thành. Không một lời nào được thốt ra, không một âm thanh nào phá vỡ sự im lặng căng như dây đàn. Bà ta chỉ khẽ đẩy nhẹ cánh cửa đang hé mở, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, ánh mắt đầy bất lực nhìn Hương lần cuối. Rồi, như một bóng ma, Người giúp việc lẳng lặng quay lưng bỏ đi, cánh cửa khép lại với tiếng “cạch” khô khốc, để lại Hương đứng chôn chân trong sự tuyệt vọng.
Hương cảm thấy như toàn bộ sức lực trong người mình đã bị rút cạn. Mảnh giấy cầu cứu nhàu nát trong tay cô, vô dụng đến thảm hại. Một làn sóng thất vọng tột độ ập đến, nhấn chìm cô vào hố sâu của sự cô độc. Cô đã đặt tất cả hy vọng cuối cùng vào Người giúp việc, nhưng tất cả đã tan biến chỉ trong tích tắc. Nước mắt không thể kìm nén, lăn dài trên gò má Hương. Căn phòng biệt thự sang trọng bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như một nhà tù giam hãm mọi khát vọng sống của cô. Hương biết, cô hoàn toàn đơn độc. Không ai có thể giúp cô thoát khỏi địa ngục này. Cô ngã khụy xuống sàn nhà lạnh lẽo, tiếng nức nở nghẹn ngào vỡ òa trong không gian tĩnh mịch.
Tiếng nức nở của Hương vỡ òa, không gian biệt thự sang trọng như hút lấy âm thanh tuyệt vọng của cô. Hương ngã khụy xuống, mảnh giấy nhàu nát vẫn còn trong tay, vô dụng đến thảm hại. Trong làn nước mắt nhòe nhoẹt, những hình ảnh quá khứ chợt hiện về, rõ mồn một như một thước phim quay chậm đầy chua chát.
“Hương ơi, mày đừng có cầu toàn quá mức như vậy nữa,” giọng một người bạn vang lên trong tâm trí Hương, “tình yêu đâu phải cứ tiền bạc là mua được hạnh phúc đâu.”
Một người bạn khác tiếp lời, ánh mắt đầy lo lắng: “Anh ấy thương mày thật lòng đấy, đừng vì mấy cái hào nhoáng bên ngoài mà bỏ lỡ.”
Hương, trong ký ức của chính mình, chỉ cười khẩy. Cô nhớ lại cái vẻ mặt tự tin đến ngạo mạn của mình năm 27 tuổi, khi cô vẫn còn độc thân và ôm mộng đổi đời. “Các cậu không hiểu đâu. Đàn bà con gái, phải biết chọn đúng người. Tớ phải lấy chồng đại gia, Việt kiều thành đạt, có hai công ty lớn đàng hoàng. Ai như cái anh chàng thợ sửa ống nước đó, làm sao mà cho tớ cuộc sống sung sướng được?” Cô đã từng vỗ ngực, tự hào khoe về người đàn ông “trong mơ” mà cô quen qua mạng, người mà cô tin rằng sẽ giúp cô đeo vàng kín cổ, sánh bước trong nhung lụa.
Giờ đây, những lời khuyên chân thành ấy như mũi dao xoáy vào tim Hương. Cô nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh khuôn mặt của một người đàn ông từng yêu cô thật lòng, một tình yêu không vụ lợi, không vật chất. Cô đã phũ phàng từ chối, đã dứt khoát đẩy người ấy ra xa chỉ vì anh ta không đủ giàu, không đủ sang trọng trong mắt cô.
“Mình đã sai rồi!” Hương thì thầm, giọng nghẹn đắng. Cô đã bỏ qua tình yêu chân thành, đã chạy theo ảo ảnh của vật chất phù phiếm. Giờ đây, cô phải trả giá bằng một hậu quả khủng khiếp hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng. Cái biệt thự sang trọng này không phải là thiên đường, mà là địa ngục. Người chồng “đại gia Việt kiều” không phải hoàng tử, mà là một bóng ma đáng sợ. Tất cả mọi thứ đều là một màn kịch được dàn dựng hoàn hảo, và cô là nạn nhân. Hương ôm chặt lấy mình, run rẩy. Sự hối hận và tuyệt vọng bóp nghẹt lấy cô, nhấn chìm cô vào bóng tối vô tận.
Buổi tối hôm đó, không gian biệt thự sang trọng càng thêm tĩnh mịch, chỉ có tiếng nấc nghẹn của Hương vọng lại. Cô vẫn còn run rẩy, hình ảnh về người chồng lừa đảo cứ ám ảnh trong tâm trí. Bất chợt, cánh cửa chính bật mở. Người đàn ông mà Hương từng gọi là chú rể đại gia bước vào, vẻ mặt hắn ta bực dọc đến đáng sợ. Ánh mắt hắn quét qua Hương đang co ro trên sàn, đầy vẻ khinh miệt.
“Cô còn ngồi đó khóc lóc làm gì?” Hắn ta gằn giọng, tiếng bước chân thô bạo vọng vang trong căn nhà im ắng. “Đúng là hạng đàn bà vô dụng! Tôi ra ngoài giải quyết công việc bộn bề, về nhà thì cô làm được cái gì?”
Hương ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp vì khóc. Cô cố gắng thốt lên lời, nhưng chỉ có tiếng nấc nghẹn thoát ra.
Hắn ta tiến đến gần, khuôn mặt nhăn nhó vì giận dữ. “Thế nào là ‘tròn bổn phận người vợ’? Thế nào là biết ‘phục tùng’? Tôi đã nói rồi, cô phải biết điều!” Hắn ta quát tháo, âm thanh chói tai xuyên thẳng vào tai Hương.
Hương lùi lại, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô chưa từng thấy một người đàn ông nào tàn bạo đến thế.
“Đừng có tỏ vẻ đáng thương nữa!” Hắn ta nghiến răng, bỗng cúi xuống, ánh mắt găm thẳng vào chiếc kiềng vàng lấp lánh trên cổ Hương – biểu tượng một thời cho tham vọng và sự kiêu hãnh của cô. Bàn tay thô bạo của hắn giật phăng chiếc kiềng, sợi dây chuyền đứt phựt, những hạt vàng văng tung tóe trên nền nhà đá cẩm thạch.
Hương kinh hoàng, chạm tay vào cổ mình. Một vết hằn đỏ hiện lên trên làn da trắng ngần. Cô chết lặng nhìn hắn ta cầm chiếc kiềng vàng trên tay, ánh mắt hắn đầy tham lam và lạnh lẽo.
“Đống vàng này của cô cũng chẳng đủ trả nợ cho tôi đâu!” Hắn ta hất hàm, giọng nói chứa đầy sự đe dọa. Hắn quay lưng bỏ đi, để lại Hương một mình giữa căn biệt thự lạnh lẽo.
Hương sụp đổ hoàn toàn. Cô ôm mặt, tiếng khóc nức nở vỡ òa, không ngừng tuôn rơi như suối. Cô đã mất tất cả. Cái giá phải trả cho sự phù phiếm này quá đắt, quá tàn nhẫn. Cô chỉ còn lại nỗi kinh hoàng và sự tuyệt vọng nhấn chìm.
Hương vẫn ngồi đó, co ro trên sàn nhà lạnh lẽo. Nỗi đau thể xác từ vết hằn trên cổ cộng với sự nhục nhã, tuyệt vọng trong tâm hồn khiến cô tê dại. Tiếng khóc đã cạn, chỉ còn những tiếng nức nở khô khốc xé nát lồng ngực. Căn biệt thự sang trọng giờ đây như một chiếc lồng giam, mỗi góc khuất đều ẩn chứa sự đe dọa.
Cô không thể ở đây. Ý nghĩ đó xẹt qua tâm trí Hương như một tia sét. Sống trong sự kiểm soát của kẻ lừa đảo này, không khác gì chết. Bằng một ý chí kiên cường đến khó tin, Hương gượng đứng dậy. Đôi chân cô run rẩy, mỗi bước đi đều nặng trịch. Cô lê bước vào nhà tắm, nơi duy nhất mà cô cảm thấy có một chút riêng tư, một chút an toàn giả tạo.
Ánh đèn lờ mờ hắt xuống nền gạch trắng tinh, phản chiếu lại gương mặt xanh xao, thất thần của Hương. Cô nhìn mình trong gương, không còn nhận ra cô gái từng kiêu hãnh với chiếc kiềng vàng trên cổ. Giờ đây chỉ còn lại một Hương tan nát, đôi mắt trống rỗng.
Trong lúc vô thức đưa tay vịn vào tường để giữ thăng bằng, ngón tay Hương lướt qua một kẽ nứt nhỏ. Ban đầu, cô không để tâm, nhưng rồi một luồng gió lạnh mang theo mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi. Hương rụt tay lại, nhíu mày khó chịu. Cô cúi xuống, ánh mắt dò xét. Kẽ nứt đó không phải là vết rạn bình thường của vữa. Đó là một lỗ hổng nhỏ, nằm khuất sau chân bồn rửa mặt, như thể một viên gạch nào đó đã bị bung ra.
Hương đưa tay ấn nhẹ vào mép lỗ hổng. Một mảng vữa nhỏ bong ra, để lộ một không gian tối đen bên trong. Cô hít một hơi thật sâu, ghé sát mắt vào. Cái mùi xú uế nồng nặc, ẩm mốc và tanh tưởi xông lên càng lúc càng mạnh. Qua kẽ hở hẹp, trong bóng tối mờ ảo, Hương lờ mờ nhìn thấy một đường ống thoát nước cũ kỹ, to lớn, bám đầy rêu phong và chất bẩn. Nó dẫn sâu vào lòng đất, không biết đi đâu.
Trái tim Hương đập thình thịch. Đây là gì? Một lối thoát? Nguy hiểm, bẩn thỉu và đáng sợ đến mức nào? Nhưng rồi, một tia hy vọng mỏng manh, yếu ớt le lói trong tâm trí cô. Dù phải bò qua thứ cống rãnh ghê tởm này, dù có phải đối mặt với muôn vàn hiểm nguy, thì vẫn còn hơn là mắc kẹt trong địa ngục trần gian này. Hương nhìn chằm chằm vào cái lỗ đen ngòm, nung nấu một ý định điên rồ nhưng đầy quyết tâm. Cô sẽ tìm cách thoát ra bằng mọi giá.
Đêm khuya, căn biệt thự sang trọng chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc vang vọng đâu đó. Chú rể đại gia, sau một ngày dài mệt mỏi với những cuộc gọi điện và vẻ bề ngoài hoàn hảo giả tạo, đã ngủ say trên chiếc giường king size, tiếng thở đều đều vọng đến tai Hương. Cô nằm co ro ở một góc giường, cố gắng điều hòa nhịp thở hỗn loạn của mình. Mắt Hương mở trừng trừng, nhìn chằm chằm vào bóng tối, chờ đợi.
Khi tiếng ngáy của Chú rể đại gia trở nên ổn định hơn, báo hiệu giấc ngủ đã đủ sâu, Hương mới dám cựa mình. Cô rón rén, từ từ ngồi dậy, mỗi cử động đều chậm rãi và đầy thận trọng, như thể đang cố gắng hòa tan vào không khí. Chiếc sàn gỗ lạnh ngắt dưới chân khiến cô rùng mình, nhưng nỗi sợ hãi còn lớn hơn đã át đi cảm giác đó.
Hương nhẹ nhàng bước đi, tránh xa nơi Chú rể đại gia đang ngủ. Cô lướt qua bàn trang điểm, bàn tay khẽ chạm vào chiếc điện thoại. Đó là thứ duy nhất cô cần mang theo, thứ ánh sáng và hy vọng liên lạc cuối cùng. Cô nắm chặt điện thoại trong lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Tiếp đó, Hương lặng lẽ đi vào bếp, tìm kiếm một vật gì đó đủ cứng cáp, nhỏ gọn để cạy. Ánh mắt cô dừng lại ở con dao gọt hoa quả nhỏ, cán kim loại. Cô do dự, nhưng rồi nhanh chóng nắm lấy nó, cất vào túi quần. Một chiếc khăn tắm cũ trong nhà tắm sẽ giúp cô bảo vệ tay.
Trở lại nhà tắm, nơi ánh đèn vàng vọt còn bật, không gian có vẻ bớt đáng sợ hơn một chút. Cái lỗ đen ngòm sau bồn rửa mặt vẫn ở đó, chờ đợi. Hương hít một hơi thật sâu, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô quỳ xuống, dùng chiếc khăn tắm cuộn quanh tay cầm con dao.
Hương bắt đầu cạy. Mỗi nhát dao ấn vào kẽ vữa, một tiếng “cạch” nhỏ vang lên như tiếng sét đánh ngang tai cô. Cô giật mình, lập tức dừng lại, tai dỏng lên lắng nghe. Tiếng ngáy của Chú rể đại gia vẫn đều đều từ phòng ngủ vọng đến. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng mồ hôi lạnh đã thấm đẫm lưng áo.
Hương tiếp tục, cạy từng chút một. Vữa cũ, ẩm mục bắt đầu bong ra từng mảng nhỏ. Mỗi mảng rơi xuống nền gạch đều tạo ra âm thanh khẽ khàng, nhưng trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya, nó lại bị phóng đại lên gấp bội. Cô tưởng tượng tiếng động đó sẽ vang dội khắp căn biệt thự, xuyên qua cánh cửa phòng ngủ và đánh thức kẻ lừa đảo đang say giấc. Cả người Hương căng cứng, mỗi sợi cơ đều đau nhức vì phải cố gắng giữ cho cánh tay thật ổn định, thật nhẹ nhàng.
Lớp vữa dần được cạy ra, để lộ viên gạch thứ hai bị lỏng lẻo. Hương dùng mũi dao nạy sâu hơn, nghe rõ tiếng “ken két” của kim loại cọ vào gạch. Viên gạch chầm chậm dịch chuyển, tạo ra một khe hở lớn hơn một chút. Một mùi hôi thối nồng nặc hơn xộc thẳng vào mũi cô, khiến dạ dày Hương quặn thắt. Nhưng cô không thể dừng lại. Cô nhìn vào khoảng trống đã lớn hơn, đủ để một người có thể chui lọt nếu cố gắng. Tia hy vọng le lói trong lòng cô càng lúc càng mãnh liệt, hòa lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng. Hương nhìn về phía cửa phòng ngủ, sau đó lại nhìn vào cái lỗ đen ngòm, trái tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hương siết chặt con dao trong tay, ánh mắt cô xoáy sâu vào khoảng trống đen ngòm. Mùi hôi thối nồng nặc đến nghẹt thở, nhưng đó là con đường duy nhất. Cô nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ một lần cuối, nỗi sợ hãi Chú rể đại gia thức giấc còn lớn hơn bất cứ sự ghê tởm nào. Hít một hơi thật sâu, Hương quyết định.
Cô dùng hết sức lực để đẩy viên gạch cuối cùng ra, tạo ra một lỗ hổng đủ lớn để chui lọt. Viên gạch nặng nề rơi xuống, tạo ra tiếng động “rầm” khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hương giật mình, tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nín thở, lắng nghe. Không có động tĩnh gì từ phòng ngủ. Chú rể đại gia vẫn say giấc.
Không chần chừ thêm nữa, Hương quỳ xuống. Cô quay lưng về phía lỗ hổng, dùng chân đẩy mình vào trước. Toàn thân cô run rẩy khi da thịt chạm vào thành ống lạnh lẽo, trơn trượt bởi bùn đất. Mùi hôi thối giờ đây xộc thẳng vào mũi, khiến cô muốn nôn mửa. Bóng tối bao trùm, Hương không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì. Cô chỉ còn cảm nhận được sự chật chội kinh hoàng, từng thớ thịt trên cơ thể bị ép chặt đến đau điếng.
Cô cố gắng xoay sở, dùng tay bám víu vào thành ống, đẩy mạnh người về phía trước. Bùn đất dính chặt vào quần áo, vào tóc, vào cả khuôn mặt cô. Mỗi milimet di chuyển là một sự đấu tranh. Hương cảm thấy như mình đang chìm trong một cơn ác mộng. Không khí dần trở nên loãng, cô bắt đầu thở dốc. Tiếng tim đập của chính mình và tiếng ù ù trong tai là tất cả những gì cô nghe thấy. Nỗi sợ bị mắc kẹt, bị ngạt thở trong cái đường ống địa ngục này xâm chiếm tâm trí cô.
“Không thể dừng lại!” Hương tự nhủ. Cô hình dung ra khuôn mặt nham hiểm của kẻ lừa đảo, căn biệt thự sang trọng nhưng đầy rẫy sự giả dối, và nỗi nhục nhã ê chề nếu cô bị bắt lại. Ý nghĩ đó tiếp thêm cho cô sức mạnh. Hương cắn chặt răng, đẩy người về phía trước một lần nữa, dùng đầu gối cọ xát vào thành ống đầy gai góc, mặc kệ những cơn đau buốt.
Cô bò, bò mãi trong bóng tối vô tận. Thời gian dường như ngưng đọng. Cứ ngỡ mình sẽ mãi mãi bị mắc kẹt ở đây, thì bỗng nhiên, Hương cảm thấy một luồng gió lạnh mơn man da thịt. Một tia sáng lờ mờ, yếu ớt hiện ra phía cuối đường hầm. Đó là hy vọng! Bằng tất cả những gì còn lại, cô dồn sức, cố gắng kéo lê cơ thể ra khỏi miệng cống. Cả người cô trượt dài, đổ ập xuống nền đất ẩm ướt bên ngoài.
Hương nằm đó, thở dốc, cả cơ thể run rẩy. Cô không quan tâm mình đang ở đâu, chỉ biết rằng mình đã thoát ra khỏi cái đường ống chết tiệt đó. Mắt cô từ từ thích nghi với ánh trăng mờ nhạt, hiện ra một góc vườn hoang phía sau biệt thự, đầy cỏ dại và cây cối um tùm. Bùn đất bao phủ toàn thân, quần áo rách nát, mái tóc bết bát, Hương trông không khác gì một kẻ điên loạn vừa thoát khỏi địa ngục. Cô bỗng bật cười khe khẽ, tiếng cười yếu ớt nhưng chứa đựng cả sự giải thoát và nỗi sợ hãi tột cùng. Đôi mắt cô nhìn lên vầng trăng treo lơ lửng trên bầu trời đêm, cảm thấy một sự bình yên lạ lùng giữa đống đổ nát của chính mình. Cô đã đánh đổi quá nhiều để có được cái gọi là “hạnh phúc” phù phiếm, để rồi nhận ra giá trị thực sự của sự tự do và an toàn.
Giờ đây, dù chưa biết tương lai sẽ ra sao, dù vẫn còn vô vàn hiểm nguy rình rập, nhưng Hương biết một điều chắc chắn: cô sẽ không bao giờ để mình bị lừa dối thêm lần nào nữa. Bài học này, dù đau đớn, nhưng đã khắc sâu vào tâm khảm cô. Cô đã từng khao khát một cuộc sống xa hoa, danh vọng hão huyền, nhưng chính trong khoảnh khắc cận kề cái chết, bò lết trong bùn lầy, cô mới nhận ra giá trị của một cuộc đời chân thật, không hào nhoáng nhưng tự do tự tại. Nằm đó, dưới ánh trăng, giữa đêm khuya tịch mịch, Hương cảm thấy một sự thanh lọc kỳ lạ. Bùn đất dính vào người có thể gột rửa, nhưng vết nhơ trong tâm hồn chỉ có thể được gột sạch bằng chính sự dũng cảm đối diện với sai lầm và quyết tâm làm lại từ đầu. Có lẽ, đây mới là khởi đầu thật sự cho một Hương không còn bị ám ảnh bởi những giá trị vật chất giả tạo.

