Mắt Vương Sơ Vũ vô thức lướt qua thân hình săn chắc của Thẩm Quan. Anh ta vẫn đứng đó, nửa người trần, tay vẫn đang lau khô mái tóc. Cơ bắp rắn chắc, làn da rám nắng, cùng với nụ cười nửa đùa nửa thật trên môi, khiến cô có chút bối rối. Cô hít một hơi sâu, cố gắng giữ vẻ ngoài lạnh nhạt.
“Sao lại dùng khăn tắm của tôi?” Giọng cô có chút gắt gỏng, cố che giấu sự ngượng ngùng.
Thẩm Quan nhún vai, vẻ mặt có chút ấm ức, đôi mắt ươn ướt nhìn cô như một chú cún con bị bỏ rơi. “Tôi chỉ thấy mỗi cái này, mà tôi cũng không có đồ để thay, nên đành dùng nó che tạm thôi.”
Lời bào chữa của anh khiến giọng nói của Vương Sơ Vũ dịu lại. “Thôi, cởi ra đi, tôi mua đồ ngủ cho anh rồi.”
“Được.” Thẩm Quan đáp lại ngoan ngoãn, rồi tiện tay cởi nút khăn tắm. Động tác của anh tao nhã và tự nhiên đến lạ. Vương Sơ Vũ còn chưa kịp phản ứng, thì Thẩm Quan đã gần như để trần đứng trước mặt cô. Ánh mắt cô lập tức lướt qua thân hình cường tráng, cảm giác bối rối và ngại ngùng càng rõ rệt. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, quay mặt đi chỗ khác, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Thẩm Quan mỉm cười, một nụ cười vừa tự nhiên vừa có chút đắc ý. Anh biết Vương Sơ Vũ đang cảm thấy thế nào. Anh thích thú nhìn cô, thích thú nhìn cách cô cố gắng kiềm chế.
“Đây.” Vương Sơ Vũ đẩy túi đồ ngủ về phía anh, giọng cô hơi khàn. Cô ước gì mình có thể biến mất ngay lúc này.
Thẩm Quan nhận lấy túi đồ, liếc nhìn rồi khẽ gật đầu. “Cảm ơn.”
Anh bước vào phòng tắm, để lại Vương Sơ Vũ một mình trong phòng khách. Cô thở phào nhẹ nhõm, rồi liếc mắt nhìn đống tranh nhạy cảm trên bàn trà. Vừa rồi Thẩm Quan đã nhìn thấy chúng. Cô không biết anh đã nghĩ gì, nhưng cô chỉ muốn nhanh chóng dọn dẹp chúng đi.
Cô bế Đậu Đậu lên, vuốt ve bộ lông mềm mại của nó. “Đậu Đậu, con có sợ không?” Cô tự hỏi.
Đậu Đậu rúc vào lòng cô, khẽ “meo meo” như đáp lời.
Vương Sơ Vũ mỉm cười, lòng thầm nghĩ, dù sao thì Thẩm Quan cũng là người đã từng cứu mẹ cô. Bây giờ anh ta đang lâm vào cảnh khốn cùng, cô giúp anh ta một thời gian cũng không có gì là quá đáng. Chỉ là, anh ta đúng là một kẻ lừa lọc, luôn biết cách khiến cô mềm lòng.
Tiếng nước chảy trong phòng tắm dừng lại. Vương Sơ Vũ biết Thẩm Quan sắp ra ngoài. Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần đối mặt với anh ta một lần nữa. Lần này, cô sẽ không để anh ta nhìn thấy sự bối rối của mình.
Thẩm Quan bước ra khỏi phòng tắm, trên người là bộ đồ ngủ bằng lụa màu xanh đậm anh ta vừa mặc vào. Bộ đồ vừa vặn, tôn lên vóc dáng săn chắc của anh ta, nhưng cách Thẩm Quan cố tình để lộ xương quai xanh và khóa kéo hơi trễ xuống lại càng khiến anh ta trông có vẻ… đáng thương. Anh ta khẽ khàng bước đi, mỗi bước chân đều mang một vẻ chậm chạp, như thể cái chân bị thương kia đang hành hạ anh ta dữ dội.
Vương Sơ Vũ nhìn Thẩm Quan, một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Anh ta đang diễn, rõ ràng là đang diễn. Cái vẻ yếu ớt, lảo đảo đó là cố tình. Cô thở dài, tiếng thở dài chứa đựng sự bất lực và một chút khó chịu. Cô biết Thẩm Quan là kẻ dối trá, là người luôn biết cách lợi dụng điểm yếu của người khác, nhưng cô lại không thể quay mặt đi.
Thẩm Quan chậm rãi tiến về phía chiếc ghế sofa, rồi ngã phịch xuống. Anh ta khẽ rên lên một tiếng nhỏ, nhắm mắt lại, vẻ mặt nhăn nhó. Vương Sơ Vũ tiến lại gần, tay cô vô thức đưa ra, nhưng rồi lại rụt về.
“Anh… sao rồi?” Giọng cô có chút ngập ngừng.
Thẩm Quan mở mắt ra, nhìn thẳng vào cô. Ánh mắt anh ta nhìn cô như thể đang cầu xin sự giúp đỡ, nhưng ẩn sâu bên trong là một tia sáng lấp lánh, đầy tính toán.
“Chân tôi… đau quá.” Anh ta khẽ nói, giọng run run. “Chắc là tôi không đi lại được nữa rồi.”
Vương Sơ Vũ nhìn cái chân của anh ta, rồi nhìn khuôn mặt tái nhợt giả tạo kia. Cô biết Thẩm Quan đang cố gắng để cô ở lại, để cô không thể đẩy anh ta ra ngoài. Cô cảm thấy hơi tức giận, nhưng đồng thời, một phần nào đó trong cô lại cảm thấy mềm lòng.
“Anh… nghỉ ngơi đi.” Vương Sơ Vũ nói, giọng đã bớt gay gắt hơn. “Đừng cố gắng làm gì. Tôi sẽ… gọi điện thoại.”
Thẩm Quan nghe vậy, nụ cười gần như không thể nhận ra đã lướt qua môi anh ta. Anh ta khẽ gật đầu, rồi nhắm mắt lại, tiếp tục diễn vai người bệnh nặng. Vương Sơ Vũ nhìn anh ta, trong lòng có một cảm giác phức tạp. Cô biết mình đã bị Thẩm Quan thao túng, nhưng cô lại không có cách nào thoát ra khỏi tình huống này.
Ánh đèn bàn ăn hắt xuống, tạo thành một vùng sáng ấm áp trên mặt bàn gỗ sẫm màu. Vương Sơ Vũ, với đôi đũa nhặt từng chút thức ăn, cố gắng không nhìn thẳng vào Thẩm Quan. Bữa ăn đầu tiên tại nhà cô sau ba năm xa cách, vậy mà lại diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt đến kỳ lạ.
Thẩm Quan ngồi đối diện, hành động của anh ta hoàn toàn trái ngược với những gì Vương Sơ Vũ từng biết. Không còn vẻ ngạo mạn, vô tâm của một thiếu gia. Thay vào đó là sự từ tốn đến mức gượng gạo. Anh ta ăn chậm rãi, như sợ làm rơi vãi. Mỗi lần nhặt thức ăn đều rất cẩn thận, đôi tay vốn quen với sự xa hoa giờ đây có chút lóng ngóng. Anh ta luôn cúi đầu một chút, đôi mắt thỉnh thoảng liếc sang cô, rồi vội vàng quay đi. Vẻ ngoài mong manh, như sợ bị tổn thương, hoàn toàn khác xa hình ảnh một kẻ từng khiến cô đau khổ.
Vương Sơ Vũ cảm thấy rõ sự khác biệt. Cô quan sát từng cử chỉ của Thẩm Quan. Cái cách anh ta đặt nhẹ đôi đũa xuống, cách anh ta đưa chén cơm lên môi. Mọi thứ đều có vẻ… giả tạo. Cô nhận ra sự thay đổi này không phải là sự trưởng thành, mà là một màn kịch được dàn dựng công phu. Cô thầm nghĩ về chiếc Bentley màu đen mà anh ta từng ngồi, về tập đoàn Thẩm thị danh tiếng. Giờ đây, anh ta lại ngồi đây, ăn từng thìa cháo như thể chưa từng biết mùi vị thức ăn ngon.
Đậu Đậu, con mèo con của cô, nhảy lên ghế bên cạnh, dụi đầu vào tay Vương Sơ Vũ. Cô vuốt ve nó, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên. Nhưng ánh mắt Thẩm Quan lại hướng về phía Đậu Đậu. Anh ta nhìn con mèo với vẻ trìu mến, rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười đó không giống với nụ cười cô từng thấy. Nó có chút ngây ngô, có chút… van xin.
“Chân anh… còn đau không?” Vương Sơ Vũ hỏi, giọng cố gắng giữ sự bình thản. Cô biết mình đang bị thao túng, nhưng vẫn muốn thử xem anh ta sẽ diễn đến đâu.
Thẩm Quan khẽ rên lên một tiếng, tay ôm lấy phần chân bị thương. Anh ta gật đầu, vẻ mặt nhăn nhó. “Cũng… đỡ hơn chút rồi. Nhưng vẫn đi lại khó khăn lắm.” Anh ta nói nhỏ, giọng run run, như thể mọi lời nói đều tiêu hao chút sức lực ít ỏi còn lại. “Cảm ơn em. Nếu không có em…” Anh ta ngập ngừng, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ biết ơn. Nhưng trong đôi mắt đó, Vương Sơ Vũ vẫn nhìn thấy một tia sáng lấp lánh, một sự tính toán khó dò. Cô biết anh ta đang cố gắng tạo dựng một hình ảnh người yếu thế, cần được che chở. Và cô, theo một cách nào đó, lại đang dần bị cuốn vào vòng xoáy này.
Đôi mắt Thẩm Quan nhìn trân trối vào Vương Sơ Vũ, như tìm kiếm một tia hy vọng mong manh trong đôi mắt cô. Vết thương ở chân anh ta là thật, nhưng cách anh ta diễn tả nó lại khiến Vương Sơ Vũ cảm thấy lạnh lẽo. Cô biết rõ Thẩm Quan. Anh ta là một kẻ diễn viên tài ba, luôn biết cách biến mình thành nạn nhân để thao túng người khác.
“Thật sự tôi không ngờ có ngày lại phải phiêu dạt thế này…” Giọng Thẩm Quan càng lúc càng nhỏ dần, như thể anh ta đang gồng mình lên để nói. Anh ta liếc nhìn xung quanh căn phòng khách của Vương Sơ Vũ, đôi mắt thoáng vẻ ngỡ ngàng, xen lẫn chút tủi thân. “Mấy năm nay tin tức về tôi ngập tràn báo chí, ai cũng nghĩ tôi là thiếu gia ăn chơi trác táng. Ai ngờ, sau khi Tập đoàn Thẩm thị tuyên bố phá sản, tôi lại rơi vào cảnh màn trời chiếu đất.”
Anh ta cúi đầu, giấu đi biểu cảm trên gương mặt. “Ngày đó, mẹ cô bị bệnh, tôi đã cố gắng hết sức để giúp đỡ. Tôi nhờ vả mọi mối quan hệ, vay mượn khắp nơi để bà được điều trị ở Bệnh viện thành phố tỉnh. Sau đó… sau đó mọi chuyện đổ bể. Nợ nần chồng chất, chủ nợ đến tận nhà đòi nợ, đánh đập tôi, chân tôi bị gãy…” Thẩm Quan đưa tay ôm chặt lấy chân mình, giọng run run. “Tôi đã phải bán hết mọi thứ, không còn một đồng dính túi. Có những đêm, tôi phải ngủ ngoài gầm cầu, đầu đường xó chợ, chỉ mong kiếm được chút gì đó để sống qua ngày.”
Anh ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Vương Sơ Vũ, cố gắng khơi gợi lòng thương của cô. “Tôi không cầu xin gì nhiều, chỉ mong có một nơi để nương náu qua cơn hoạn nạn này. Em là người duy nhất tôi có thể nghĩ đến lúc này, Sơ Vũ ạ.”
Vương Sơ Vũ nhìn Thẩm Quan, lòng trào lên một mớ cảm xúc lẫn lộn. Vừa có chút thương hại cho hoàn cảnh khốn cùng của anh ta, vừa có sự ngờ vực sâu sắc về tính chân thật trong lời kể. Cô nhớ lại ba triệu tệ tiền phí chia tay mà cô đã chuyển cho anh ta, cái ngày anh ta lén lút chui vào chiếc Bentley màu đen của mình. Những bức tranh nhạy cảm mà cô vẽ theo yêu cầu của fan để kiếm sống, giờ đây lại trở nên thật nhỏ bé so với những gì Thẩm Quan đang mô tả. Cô siết chặt tay, cố gắng giữ cho mình tỉnh táo.
Vương Sơ Vũ nhìn Thẩm Quan, ánh mắt sắc như dao găm. Cô dồn ép anh ta: “Cho tôi xem.”
Thẩm Quan lưỡng lự. Lời cầu xin của anh ta vẫn còn vương trên môi, nhưng ánh mắt Vương Sơ Vũ không hề lay chuyển. Anh ta cắn môi, gượng gạo kéo ống quần jean rộng thùng thình lên. Vết bầm tím dưới lớp da hiện ra, lan rộng một mảng lớn màu tím sẫm, trông rất đau đớn. Vết thương thực sự nghiêm trọng.
Vương Sơ Vũ bước tới gần hơn. Cô cẩn trọng đưa tay ra, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào vết bầm. Cái chạm khẽ khàng, nhưng lại khiến Thẩm Quan khẽ rùng mình. Ánh mắt anh ta bắt đầu mất tự nhiên, nhìn sang hướng khác, tránh né ánh mắt Vương Sơ Vũ. Cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong cơ thể anh ta dưới lớp quần áo. Một chút lo lắng thoáng qua trong mắt Vương Sơ Vũ, nhưng ngay lập tức bị sự đề phòng che lấp. Cô không thể hoàn toàn tin tưởng anh ta, dù chỉ là vết thương này.
Vương Sơ Vũ rút tay lại, ánh mắt vẫn không buông tha Thẩm Quan. Cô quan sát vẻ mặt lảng tránh, sự đau đớn ẩn giấu dưới lớp quần áo. Lòng cô trào dâng một cảm giác phức tạp: sự thương hại, chút bực bội vì sự yếu đuối của anh ta, và quan trọng nhất, vẫn là sự nghi ngờ.
Thẩm Quan cố gắng kéo ống quần xuống, nhưng động tác có phần vụng về vì vết thương. Anh ta đứng dậy, quay lưng lại với Vương Sơ Vũ, không muốn cô nhìn thấy thêm bất cứ điều gì.
VƯƠNG SƠ VŨ
(Giọng lạnh lùng)
Đừng có giả vờ. Nhìn xem, chân anh ta còn không vững. Ai đã làm?
Thẩm Quan đứng im, vai hơi run rẩy. Anh ta hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh, dù biết điều đó là vô ích trước ánh mắt dò xét của Vương Sơ Vũ.
THẨM QUAN
(Giọng khàn đặc)
Không có ai cả. Tai nạn thôi.
VƯƠNG SƠ VŨ
(Cười khẩy)
Tai nạn? Anh nghĩ tôi là ai? Một đứa trẻ lên ba để tin vào lời nói dối vụng về này sao? Ai đã đánh anh? Tiền đâu mà trả nợ?
Thẩm Quan quay lại, ánh mắt anh ta đanh lại. Sự bất lực và tức giận hòa quyện trong đó.
THẨM QUAN
Tôi nói là không có ai cả! Cô không cần phải biết. Tôi không cần cô thương hại.
Anh ta bước loạng choạng về phía bếp, dường như muốn thoát khỏi ánh mắt chất vấn của cô. Anh ta nhìn quanh, rồi đột ngột lên tiếng, cố gắng thay đổi chủ đề.
THẨM QUAN
Nhà cô… trông cũng tươm tất đấy chứ. Dọn dẹp nhiều chắc mệt lắm?
Vương Sơ Vũ nhíu mày. Cô đang định chất vấn tiếp thì Thẩm Quan đã đi thẳng đến bồn rửa bát, nơi chất đầy bát đĩa bẩn. Anh ta nhìn đống bát đĩa, rồi lại nhìn đôi tay mình, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
THẨM QUAN
(Với một giọng điệu hơi gượng gạo, pha chút quyết tâm)
Để tôi giúp cô rửa bát.
Vương Sơ Vũ sững sờ. Cô nhìn anh ta chằm chằm, không thể tin vào tai mình. Thẩm Quan, vị thiếu gia từng sống trong nhung lụa, giờ lại xung phong rửa bát?
VƯƠNG SƠ VŨ
(Cười như không tin)
Anh nói gì cơ? Anh… rửa bát?
Cô tiến lại gần hơn, ánh mắt đầy hoài nghi. Cô quan sát dáng vẻ của Thẩm Quan. Anh ta mặc chiếc áo phông cũ kỹ, quần jean bạc màu, trông hoàn toàn không giống một người quen thuộc với công việc nội trợ.
VƯƠNG SƠ VŨ
(Giọng châm chọc)
Anh biết cách bật vòi nước không đấy? Hay là anh quen dùng người hầu làm hết rồi?
Thẩm Quan không trả lời ngay. Anh ta nhìn Vương Sơ Vũ, ánh mắt có chút gì đó cầu khẩn nhưng cũng đầy kiên quyết. Anh ta muốn chứng minh điều gì đó, có lẽ là với cô, có lẽ là với chính bản thân mình.
THẨM QUAN
(Giọng kiên quyết hơn)
Đừng xem thường tôi. Tôi có thể làm được. Để tôi giúp cô. Tôi muốn làm gì đó có ích.
Anh ta mở vòi nước, những giọt nước đầu tiên xối xuống bồn. Thẩm Quan lúng túng nhìn đống bát đĩa, rồi lại nhìn bàn tay mình. Rõ ràng là anh ta không có kinh nghiệm. Vương Sơ Vũ đứng đó, khoanh tay, theo dõi từng cử động vụng về của anh ta với vẻ mặt vừa ngạc nhiên, vừa khinh khỉnh, vừa một chút tò mò không thể che giấu. Cô tự hỏi, liệu sự sa sút này có thật sự thay đổi con người anh ta, hay đây chỉ là một màn kịch mới?
Thẩm Quan lúng túng với đống bát đĩa bẩn. Anh ta cố gắng làm quen với việc cầm xà phòng, chà vào từng chiếc đũa, chiếc bát. Vương Sơ Vũ đứng đó, khoanh tay, ánh mắt không rời khỏi anh ta. Vài sợi bọt xà phòng bắn lên áo anh ta, anh ta giật mình rụt tay lại. Vương Sơ Vũ nhếch mép cười, một nụ cười đầy khinh bỉ nhưng cũng có chút gì đó lạ lẫm.
VƯƠNG SƠ VŨ
(Giọng mỉa mai)
Thế nào? Vất vả lắm sao? Quen với việc sai khiến người khác quen rồi, giờ tự mình làm có hơi khó khăn nhỉ?
Thẩm Quan nghiến răng, cố gắng tiếp tục. Những ngón tay anh ta giờ đây đỏ ửng vì nước nóng và xà phòng. Anh ta nhìn Vương Sơ Vũ, ánh mắt anh ta không còn sự kiêu ngạo ngày xưa, chỉ còn sự bất lực và một chút gì đó cay đắng.
THẨM QUAN
(Giọng khàn khàn)
Không. Tôi sẽ làm cho xong.
Anh ta cúi xuống, rửa sạch từng chiếc bát. Mỗi cử động đều gượng gạo, vụng về. Vương Sơ Vũ bước tới, cầm lấy một chiếc cốc sứ. Cô nhìn vào vết trầy xước trên tay anh ta, rồi nhìn vào đôi mắt mệt mỏi của anh ta. Trong khoảnh khắc đó, cô thấy một Thẩm Quan hoàn toàn khác. Không còn là thiếu gia kiêu ngạo, không còn là người đàn ông từng khiến cô đau khổ, mà là một kẻ sa ngã, đang cố gắng gượng dậy từ đống tro tàn.
Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm lấy một chiếc khăn khô, lau từng chiếc bát mà Thẩm Quan vừa rửa. Thẩm Quan khẽ ngước lên, ngạc nhiên nhìn hành động của cô. Anh ta định nói gì đó, nhưng rồi lại im lặng. Anh ta có thể cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của Vương Sơ Vũ, dù chỉ là một chút.
Họ cùng nhau rửa bát, một không khí im lặng bao trùm căn bếp. Chỉ có tiếng nước chảy róc rách và tiếng bát đĩa va vào nhau lách cách. Vương Sơ Vũ vẫn giữ khoảng cách, nhưng động tác của cô đã không còn vẻ khinh khỉnh như lúc đầu. Thẩm Quan tiếp tục làm việc, đôi mắt vẫn nhìn xuống, như thể đang tập trung cao độ vào công việc. Anh ta biết, đây chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Sẽ có những cơn bão lớn hơn đang chờ đợi phía trước.
Khi xong việc, Thẩm Quan đứng thẳng dậy, nhìn vào đống bát đĩa đã sạch bóng. Anh ta khẽ gật đầu, như một lời tự động viên.
THẨM QUAN
(Lầm bầm)
Xong rồi.
Vương Sơ Vũ quay sang nhìn anh ta. Vẻ mặt cô có chút suy tư.
VƯƠNG SƠ VŨ
Anh có muốn ăn gì không?
Thẩm Quan ngước nhìn cô, một chút ngạc nhiên. Anh ta lắc đầu.
THẨM QUAN
Không. Cảm ơn cô. Tôi nên đi.
Anh ta quay người, bước loạng choạng về phía cửa ra vào. Vương Sơ Vũ nhìn theo bóng lưng anh ta, một cảm giác bất an dâng trào trong lòng. Cô nhìn xuống tay mình, những vết xà phòng vẫn còn dính trên da.
Trong khi đó, Thẩm Quan bước ra ngoài hành lang tối om. Anh ta dừng lại, tựa lưng vào bức tường lạnh lẽo. Anh ta nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Gió đêm luồn qua kẽ hở, mang theo hơi lạnh. Thẩm Quan biết mình không thể ở đây lâu hơn nữa. Nhưng anh ta cũng biết, hình ảnh Vương Sơ Vũ, ánh mắt cô nhìn anh ta, sẽ còn ám ảnh anh ta rất lâu.
Anh ta khẽ mở mắt, nhìn lên bầu trời đêm. Có lẽ, đêm nay, anh ta sẽ tìm một nơi nào đó thật khuất, không ai nhìn thấy, để suy nghĩ về tất cả. Anh ta đã từng có tất cả, giờ đây lại chẳng có gì. Nhưng có lẽ, chính sự mất mát này lại là khởi đầu của một điều gì đó mới mẻ. Anh ta mỉm cười một mình trong bóng tối, một nụ cười đầy chua chát, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh.
Vương Sơ Vũ đứng trong nhà, nhìn ra cửa sổ. Đêm đã khuya. Cô thở dài. Cô không biết tại sao mình lại để Thẩm Quan ở lại. Có lẽ, cô vẫn còn một chút gì đó quan tâm, hoặc có lẽ, cô chỉ đơn giản là muốn nhìn xem kẻ kiêu ngạo ngày xưa sẽ đối mặt với cuộc sống hiện tại như thế nào. Cô lắc đầu, đi vào phòng khách. Chú mèo Đậu Đậu cuộn tròn trên ghế sofa, khẽ cựa mình. Vương Sơ Vũ ngồi xuống, vuốt ve bộ lông mềm mại của nó. Cô nhìn vào bức tranh nhạy cảm trên tường, rồi lại nhìn ra cửa sổ. Những suy nghĩ về Thẩm Quan vẫn quanh quẩn trong đầu cô. “Không thể nào… anh ta thật sự thảm hại đến vậy sao?”. Cô cảm thấy một sự lo lắng mơ hồ, và một chút tình cảm khó gọi tên. Đêm đó, Vương Sơ Vũ ngủ thiếp đi trên ghế sofa, trong khi Thẩm Quan, có lẽ, đang lang thang ngoài đường, mỉm cười trong bóng tối.
Sáng hôm sau, Vương Sơ Vũ giật mình tỉnh giấc bởi mùi thơm quen thuộc lan tỏa trong không khí. Cô ngơ ngác nhìn quanh, rồi dồn sự chú ý về phía bếp. Bất ngờ, cô thấy Thẩm Quan đang đứng đó, áo sơ mi trắng phẳng phiu, anh ta đang cẩn thận đặt từng món ăn đã chuẩn bị lên bàn. Một bữa sáng thịnh soạn với trứng ốp la vàng rụm, bánh mì nướng giòn tan và một đĩa trái cây tươi rói.
Thẩm Quan quay người lại, thấy cô đã thức, nở một nụ cười nhạt:
THẨM QUAN
Cô dậy rồi à? Tôi làm tạm chút đồ ăn sáng.
Giọng anh ta vẫn trầm ấm như ngày nào, nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi khó tả. Vương Sơ Vũ đứng sững người, trái tim cô có một nhịp đập lạc đi. Lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp kỳ lạ, một chút gì đó mềm lòng trước hình ảnh này. Tuy nhiên, bản năng cảnh giác vẫn khiến cô giữ khoảng cách. Đôi mắt cô lướt qua từng chi tiết trên người Thẩm Quan, tìm kiếm một dấu hiệu khác, một sự giả tạo nào đó.
VƯƠNG SƠ VŨ
(Giọng đề phòng)
Anh làm gì ở đây?
Thẩm Quan không hề nao núng, anh ta chậm rãi bước về phía bàn ăn, kéo ghế mời cô ngồi.
THẨM QUAN
Tôi chỉ tiện tay làm một chút thôi. Cô trông có vẻ mệt, cần bổ sung năng lượng.
Vương Sơ Vũ nhìn anh ta một lúc lâu, ánh mắt dò xét. Cô biết Thẩm Quan từng là một thiếu gia ngạo mạn, quen sống trong nhung lụa, chưa bao giờ phải động tay vào bất cứ việc gì. Giờ đây, anh ta lại vào bếp chuẩn bị bữa sáng tươm tất cho cô. Cảm giác khó hiểu cứ quẩn quanh trong tâm trí cô.
VƯƠNG SƠ VŨ
Anh… không còn chỗ nào để đi sao?
Thẩm Quan dừng lại, ánh mắt anh ta thoáng chút buồn bã, nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Anh ta ngồi xuống đối diện cô, cầm lấy dao nĩa chuẩn bị ăn.
THẨM QUAN
Tôi vẫn có thể xoay sở được. Chỉ là… tôi nghĩ cô cần ăn sáng.
Vương Sơ Vũ nhìn anh ta, rồi nhìn xuống đĩa thức ăn trước mặt. Mùi hương thơm lừng như đang cố gắng xóa đi mọi nghi ngờ và cay đắng trong cô. Cô có thể thấy sự chân thành trong hành động này, dù cho lý do là gì đi chăng nữa. Cô khẽ gật đầu, bắt đầu dùng bữa. Không khí im lặng bao trùm căn bếp, chỉ có tiếng dao nĩa va chạm nhẹ nhàng và tiếng lật tờ báo của Thẩm Quan. Vương Sơ Vũ cảm nhận được sự thay đổi, một sự dịu dàng bất ngờ từ người đàn ông từng làm trái tim cô tan vỡ. Nhưng cô vẫn giữ một chút đề phòng, chờ đợi xem liệu sự ấm áp này có phải là một cái bẫy tiếp theo hay không.
Vương Sơ Vũ đang ăn sáng, nhưng tâm trí cô vẫn quay cuồng với sự xuất hiện bất ngờ của Thẩm Quan. Cô nếm vị trứng ốp la béo ngậy, bánh mì giòn tan, mọi thứ đều hoàn hảo, nhưng vẫn không thể xua đi sự nghi ngờ. Cô lén nhìn Thẩm Quan, anh ta đang lật tờ báo, vẻ mặt điềm nhiên đến lạ.
Bỗng nhiên, một tiếng “meo meo” vang lên từ phía phòng khách. Đậu Đậu, chú mèo con của Vương Sơ Vũ, thường ngày rất khó gần, giờ lại lạch bạch chạy vào bếp. Ban đầu, Đậu Đậu có vẻ dè chừng Thẩm Quan, rụt rè nép mình vào chân bàn. Nhưng rồi, điều kỳ lạ xảy ra. Đậu Đậu bắt đầu quấn quýt lấy chân Thẩm Quan, dụi đầu vào ống quần anh ta, kêu rên khe khẽ.
Thẩm Quan ngạc nhiên buông tờ báo, cúi xuống vuốt ve Đậu Đậu. Anh ta nói với giọng đầy yêu thương:
THẨM QUAN
Ôi chao, mèo con cũng thông minh ghê. Lại đây nào.
Vương Sơ Vũ sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt. Thẩm Quan, người đàn ông từng kiêu ngạo, khinh khỉnh, giờ lại dịu dàng vuốt ve chú mèo. Anh ta không hề có vẻ giả tạo, ánh mắt anh ta ánh lên sự trìu mến thật sự. Cô thấy buồn cười, nhưng cũng thấy khó hiểu vô cùng. Sao thái độ của anh ta lại thay đổi hoàn toàn như vậy?
VƯƠNG SƠ VŨ
(Lắp bắp)
Đậu Đậu… sao con lại…
Thẩm Quan ngẩng đầu lên, nhìn Vương Sơ Vũ với nụ cười ấm áp.
THẨM QUAN
Thấy nó đáng yêu quá. Chắc là nó cảm nhận được sự ấm áp từ tôi.
Vương Sơ Vũ khẽ nhếch mép cười, một nụ cười đầy ẩn ý. Cô vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng sự xuất hiện của Đậu Đậu dường như đã phá tan bức tường băng giá giữa họ, dù chỉ là một chút. Có lẽ, con mèo con này là chìa khóa để cô có thể nhìn Thẩm Quan dưới một góc độ khác, hoặc có lẽ, đây chỉ là một màn kịch mới của anh ta.
Vương Sơ Vũ mỉm cười ẩn ý. Cô nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt không rời khỏi Thẩm Quan. Trong lòng cô vang lên một tiếng chuông cảnh báo. Mọi thứ dường như quá hoàn hảo, quá êm đềm.
Bỗng nhiên, điện thoại của Vương Sơ Vũ vang lên một điệu nhạc chuông quen thuộc. Cô cầm lấy điện thoại, nhìn màn hình hiển thị: “Ngân hàng ACB”. Lòng cô thắt lại. Chẳng lẽ lại có vấn đề gì đó liên quan đến số tiền kia sao?
VƯƠNG SƠ VŨ
(Giọng hơi run)
A lô?
GIỌNG NÓI TỪ ĐIỆN THOẠI (Nam, giọng nghiêm túc)
Chào bà Vương Sơ Vũ, chúng tôi gọi từ Ngân hàng ACB để xác nhận một giao dịch. Bà có phải vừa thực hiện chuyển khoản 3 triệu tệ cho một tài khoản mang tên Thẩm Quan không ạ?
Cả người Vương Sơ Vũ cứng đờ. 3 triệu tệ? Cô chưa bao giờ chuyển nhiều tiền đến vậy cho Thẩm Quan, trừ khoản “phí chia tay” ban đầu. Hơn nữa, số tiền đó là để chữa bệnh cho mẹ cô. Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
VƯƠNG SƠ VŨ
(Ngập ngừng)
Đúng vậy. Tôi đã chuyển. Có vấn đề gì sao?
GIỌNG NÓI TỪ ĐIỆN THOẠI
Chúng tôi xác nhận giao dịch chuyển khoản 3 triệu tệ thành công. Xin bà vui lòng lưu ý, đây là một khoản tiền lớn. Cần xác nhận lại thông tin.
Vương Sơ Vũ cảm thấy đầu óc quay cuồng. “Thành công”? Cô đâu có chuyển 3 triệu tệ cho Thẩm Quan? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Cô nhìn sang Thẩm Quan. Anh ta vẫn đang ngồi đó, vẻ mặt bình tĩnh đến đáng sợ, như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình. Thậm chí, một nụ cười nhạt còn thoáng hiện trên môi anh ta. Ánh mắt anh ta quét qua cô, ẩn chứa một điều gì đó khó đoán.
VƯƠNG SƠ VŨ
(Lắp bắp, nhìn chằm chằm Thẩm Quan)
Không thể nào… Tôi… tôi không có chuyển…
Thẩm Quan chậm rãi đặt tờ báo xuống. Anh ta nhướng một bên mày, đôi mắt nheo lại, nhìn thẳng vào Vương Sơ Vũ.
THẨM QUAN
(Giọng bình thản, nhưng ẩn chứa sự thách thức)
Thật sao? Vậy là ai đó đã giúp cô “chuyển khoản” rồi. Hoặc có lẽ, cô đã quên mất điều gì đó quan trọng?
Nụ cười trên môi Thẩm Quan càng lúc càng rõ, nó không còn là nụ cười ấm áp lúc nãy khi anh ta vuốt ve Đậu Đậu. Đó là một nụ cười của kẻ chiến thắng, một nụ cười đầy ẩn ý và có phần tàn nhẫn. Vương Sơ Vũ cảm thấy lạnh sống lưng. Cô nhận ra, mình đã rơi vào một cái bẫy nào đó.
Vương Sơ Vũ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Màn hình điện thoại giờ đây là một mảng màu đen vô cảm, phản chiếu lại ánh mắt hoảng loạn của cô. Ba triệu tệ. Số tiền cô dành dụm cả đời, số tiền cô cậy nhờ vào lòng tin mù quáng vào Thẩm Quan, giờ đây lại xuất hiện trong một giao dịch hoàn toàn ngoài dự kiến.
THẨM QUAN
(Nhấp một ngụm trà, giọng vẫn đều đều, như đang nói chuyện phiếm)
Cô quên rồi sao? Ba năm rồi nhỉ? Có thể trí nhớ của cô không tốt bằng anh. Anh nhớ rất rõ mọi thứ. Nhớ cả cái cách cô đối xử với anh khi anh trắng tay.
Ánh mắt Thẩm Quan lướt qua bức tranh trên tường. Đó là một tác phẩm nhạy cảm, được vẽ theo yêu cầu của người hâm mộ. Vương Sơ Vũ cảm thấy sự mỉa mai trong lời nói của anh ta. Anh ta đang ám chỉ gì? Hay anh ta đang cố tình làm cô bối rối?
VƯƠNG SƠ VŨ
(Giọng run run, nhưng cố gắng giữ sự mạnh mẽ)
Anh… anh đã làm gì? Sao lại có giao dịch này?
Thẩm Quan bật cười. Tiếng cười nghe khô khốc, không chút vui vẻ. Anh ta đứng dậy, bước đến gần cô. Đậu Đậu, con mèo con thường ngày quấn quýt anh ta, giờ lại lùi lại một bước, dường như cảm nhận được sự nguy hiểm tỏa ra từ người đàn ông này.
THẨM QUAN
(Đứng trước mặt Vương Sơ Vũ, nhìn thẳng vào mắt cô)
Thứ mà cô cho là tài sản của mình, giờ đã trở thành công cụ của tôi. Cô nghĩ tôi sẽ để yên cho cô sống tốt sau khi bỏ rơi tôi sao? Sau khi cô đạp đổ tất cả mọi thứ của tôi?
Vương Sơ Vũ lùi lại một bước. Cô không thể tin vào tai mình. Cái gã thiếu gia phá sản trước mặt cô, người cô từng nghĩ đã thay đổi, giờ đây lại hiện nguyên hình là một kẻ tính toán, tàn độc.
VƯƠNG SƠ VŨ
(Thét lên, giọng lạc đi)
Không! Anh không thể làm thế! Đó là tiền chữa bệnh cho mẹ tôi!
Thẩm Quan nhếch mép. Anh ta vươn tay, định chạm vào má cô, nhưng lại khựng lại.
THẨM QUAN
(Giọng trầm xuống, gần như thì thầm)
Mẹ cô? Bà ấy… cũng sắp chết rồi còn gì. Giống như sự nghiệp của tôi vậy. Có lẽ, cô nên cầu nguyện cho bà ấy có một “cuộc chia tay” êm đẹp.
Anh ta quay người, bước ra khỏi phòng khách. Vương Sơ Vũ đứng sững sờ, nước mắt trào ra. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi Thẩm Quan vừa đứng. Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô, một hình ảnh mờ ảo từ một lần gặp gỡ ở chợ. Chiếc Bentley màu đen.
VƯƠNG SƠ VŨ
(Thì thầm với chính mình)
Bentley màu đen…
Cô chợt nhớ lại. Lần đó ở chợ, khi cô và Thẩm Quan tình cờ gặp lại nhau sau bao năm. Anh ta đã lén lút chui vào chiếc Bentley màu đen. Tại sao? Cô chưa bao giờ nghĩ nhiều về chuyện đó. Nhưng giờ đây, trong cơn tuyệt vọng, hình ảnh ấy lại hiện lên rõ ràng.
VƯƠNG SƠ VŨ
(Giọng dứt khoát, hoàn toàn khác với vẻ run rẩy lúc nãy)
Thẩm Quan! Anh đứng lại đó!
Cô lao ra khỏi phòng khách, theo bóng lưng Thẩm Quan. Cô túm chặt lấy cánh tay anh ta.
VƯƠNG SƠ VŨ
(Nắm chặt tay anh ta, đôi mắt nhìn thẳng vào anh ta, chất vấn)
Thẩm Quan, anh giải thích đi! Hôm đó ở chợ, anh chui vào chiếc Bentley màu đen làm gì? Anh đang lừa tôi cái gì nữa?
Thẩm Quan bất ngờ trước sự dồn dập của cô. Anh ta hơi loạng choạng, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt đáng thương thường thấy. Anh ta nhìn cô, đôi mắt như chứa hàng vạn lời cầu xin.
THẨM QUAN
(Giọng yếu ớt, cố gắng tỏ ra vô tội)
Em… em sao vậy? Bentley nào? Anh không hiểu…
Vương Sơ Vũ cười khẩy. Cái vẻ đáng thương đó, cô đã quá quen thuộc. Cô không còn tin vào bất kỳ lời nào anh ta nói nữa. Cô cảm thấy mình đã bị lừa dối quá nhiều.
Vương Sơ Vũ cười khẩy. Cái vẻ đáng thương đó, cô đã quá quen thuộc. Cô không còn tin vào bất kỳ lời nào anh ta nói nữa. Cô cảm thấy mình đã bị lừa dối quá nhiều.
VƯƠNG SƠ VŨ
(Giọng cô giờ đây lạnh băng, mỗi chữ như dao cứa)
Đừng giả bộ nữa, Thẩm Quan. Chiếc Bentley màu đen đó. Anh ta đã gặp ai? Hay anh ta đang che giấu điều gì? Tôi biết anh không phải là kẻ chỉ biết ăn bám. Anh luôn có những kế hoạch riêng.
Thẩm Quan nhìn cô, ánh mắt anh ta vẫn giữ nguyên vẻ cầu xin, nhưng sâu thẳm bên trong, một tia giận dữ âm ỉ. Anh ta thở dài, cố gắng ra vẻ bất lực.
THẨM QUAN
(Giọng anh ta có chút mệt mỏi, nhưng vẫn đầy sự thuyết phục)
Vương Sơ Vũ, em thực sự không hiểu sao. Chiếc xe đó… nó chỉ là một sự trùng hợp thôi. Em biết anh đã trắng tay rồi mà. Anh không còn gì cả. Làm sao anh có thể sở hữu một chiếc xe như vậy? Đó là của một người bạn. Một người anh em xã hội, anh ta chỉ đi ngang qua đó thôi. Anh ta thấy anh đang đứng đó, nên cho anh đi nhờ một đoạn.
Người bạn? Anh em xã hội? Lời giải thích nghe vòng vo và thiếu thuyết phục đến mức đáng cười. Vương Sơ Vũ nhìn chằm chằm vào anh ta, cố gắng tìm kiếm một chút chân thật trong đôi mắt anh ta. Nhưng chỉ thấy sự đáng thương giả tạo.
VƯƠNG SƠ VŨ
(Cô bỗng nhiên lên giọng, mang theo sự phẫn nộ bị kìm nén)
Đi nhờ? Anh lừa dối tôi đến bao giờ nữa? Ba triệu tệ đó, anh dùng nó để làm gì? Để “đi nhờ” một đoạn đường sao? Hay để nuôi dưỡng những “người bạn” đó?
Thẩm Quan lùi lại một bước, tay anh ta vươn ra như muốn trấn an cô, nhưng lại rụt lại khi thấy ánh mắt đầy nghi ngờ của cô. Anh ta lắc đầu, gương mặt càng thêm phần bi thương.
THẨM QUAN
(Giọng anh ta giờ đây như cầu xin sự tin tưởng, yếu ớt và đầy tổn thương)
Em… em đừng nói vậy mà. Anh thực sự đang rất khó khăn. Em là người duy nhất anh có thể dựa vào lúc này. Anh không có ý định lừa dối em. Số tiền đó… anh sẽ giải thích với em sau. Nhưng bây giờ, em chỉ cần tin anh, được không? Xin em…
Anh ta nhìn cô, đôi mắt long lanh như chứa đầy sự tuyệt vọng. Anh ta muốn cô tin anh, muốn cô đặt niềm tin vào anh lần nữa, dù anh biết mình không xứng đáng. Vương Sơ Vũ nhìn anh ta, trong lòng giằng xé giữa sự nghi ngờ và một chút thương hại. Cô biết mình đang bị lừa dối, nhưng cô không có bằng chứng cụ thể. Lời nói của anh ta, dù sáo rỗng, lại khiến cô dao động. Cô quay mặt đi, cố gắng kìm nén tiếng thở dài.
Vương Sơ Vũ quay mặt đi, cố gắng kìm nén tiếng thở dài. Cô không còn muốn nghe những lời giải thích sáo rỗng nữa. Đã đến lúc cô phải tự mình tìm hiểu mọi chuyện. Lòng tự trọng và cảm giác bị lợi dụng khiến cô không thể tiếp tục chấp nhận tình cảnh này.
Cô liếc nhìn Thẩm Quan, người đàn ông đang cố gắng giữ vẻ mặt đáng thương. “Mình phải tìm hiểu rõ ràng chuyện này,” cô thầm nhủ. Đằng sau vẻ ngoài khốn khổ đó, chắc chắn Thẩm Quan đang che giấu điều gì đó. Tập đoàn Thẩm thị hùng mạnh, giờ lại tuyên bố phá sản, và Thẩm Quan, vị thiếu gia ngập trong nợ nần, lại có thể xuất hiện với những dấu hiệu bất thường.
Đêm đó, Vương Sơ Vũ không tài nào ngủ được. Cô trằn trọc trên giường, ánh mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Tiếng mèo con Đậu Đậu khịt khịt bên cạnh cũng không xua tan đi được những suy nghĩ nặng nề trong đầu cô. Cô biết mình cần hành động. Cô sẽ không để bản thân tiếp tục bị lừa dối.
Sáng hôm sau, khi Thẩm Quan vẫn còn say ngủ trên ghế sofa, Vương Sơ Vũ đã lặng lẽ rời khỏi nhà. Cô đi thẳng đến một quán cà phê quen thuộc, tay cầm điện thoại. Nhanh chóng, cô mở các ứng dụng mạng xã hội, tìm kiếm những thông tin liên quan đến Thẩm Quan và tập đoàn Thẩm thị. Cô lướt qua các bài báo, các diễn đàn, các nhóm kín, đôi mắt cô lướt nhanh qua từng dòng chữ, từng bức ảnh. Cô cũng âm thầm liên hệ với một vài người bạn cũ có mối quan hệ trong giới kinh doanh, khéo léo đặt những câu hỏi dò xét.
“Tin tức về Thẩm Quan ngập tràn báo chí mấy năm nay, nhưng giờ lại là phá sản?”, Vương Sơ Vũ lẩm bẩm, đôi mày cau lại. Cô thấy những bài viết nói về việc Thẩm Quan đang bị các chủ nợ truy lùng gắt gao, về khoản nợ khổng lồ mà gia đình anh ta để lại. Tuy nhiên, xen lẫn vào đó là những tin đồn khó hiểu về việc anh ta vẫn có những khoản tiền chi tiêu lớn bất thường.
Cô mở một ứng dụng tìm kiếm, gõ vào đó những từ khóa: “Thẩm Quan”, “tập đoàn Thẩm thị”, “mối quan hệ”, “thông tin nội bộ”. Hàng loạt kết quả hiện ra, nhưng phần lớn đều là tin tức tiêu cực và những lời đồn thổi thiếu căn cứ. Vương Sơ Vũ cảm thấy một sự bất an ngày càng lớn. Cô có cảm giác mình đang bị cuốn vào một trò chơi lớn hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng.
Trong khi Vương Sơ Vũ đang miệt mài tìm kiếm thông tin, Thẩm Quan tỉnh dậy. Anh ta ngáp dài, vươn vai rồi nhìn quanh căn phòng khách bừa bộn. Đậu Đậu đang cuộn tròn trên chiếc ghế bành, mắt lim dim. Thẩm Quan khẽ mỉm cười, tiến lại gần vuốt ve chú mèo con. Ánh mắt anh ta nhìn ra cửa sổ, một thoáng suy tư thoáng qua. Anh ta không hề hay biết, người con gái mình đang dựa dẫm lại đang âm thầm điều tra anh.
Vương Sơ Vũ tiếp tục lục lọi trên mạng. Cô tìm thấy một bài đăng cũ trên một trang tin tức tài chính, nói về một giao dịch lớn của Thẩm thị trước ngày tuyên bố phá sản. Số liệu trong bài viết đó có vẻ không khớp với những gì cô biết. Lòng nghi ngờ càng thêm lớn. Cô cảm thấy như có một bức màn bí ẩn đang bao phủ lấy mọi chuyện, và cô cần phải vén nó lên.
Cô nhấp vào một đường link dẫn đến một bài viết về đám cưới sắp tới của Thẩm Quan với Giang Vãn Dư. Hình ảnh cô dâu xinh đẹp, chú rể lịch lãm hiện lên trên màn hình. Vương Sơ Vũ nhìn chằm chằm vào bức ảnh, một cảm giác trống rỗng dâng lên trong lòng. Cô biết, đây là lúc cô phải đối diện với sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu. Cô quyết tâm phải làm sáng tỏ mọi chuyện, vì danh dự của bản thân và vì sự thật.
Vương Sơ Vũ hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực được bình ổn. Cô đã xem đi xem lại những bài viết, những bức ảnh, những dòng bình luận đó hàng chục lần. Mỗi lần đọc, cô lại cảm thấy như có một nhát dao cứa vào tim. Không thể nào! Thẩm Quan, người đàn ông từng nói yêu cô, người đàn ông cô đã dốc hết sức giúp đỡ, lại là một kẻ lừa đảo bậc thầy?
Cô mở một trang tin tức tài chính khác. Dường như có một sự điều chỉnh lớn trong báo cáo tài chính của tập đoàn Thẩm thị ngay trước thời điểm tuyên bố phá sản. Một giao dịch ngoại tệ với một ngân hàng ở Quần đảo Cayman. Vương Sơ Vũ cau mày. Chuyện này rốt cuộc là sao? Cô nhớ lại những lời Thẩm Quan nói về khoản nợ khổng lồ, về việc anh ta phải ngủ ở gầm cầu, về việc tài khoản ngân hàng chỉ còn 5 đồng 2 xu. Tất cả đều là giả dối?
Trong đầu cô vang lên tiếng của Đậu Đậu, chú mèo con đang say ngủ trên chiếc ghế bành trong phòng khách. Lòng cô nhói đau. Cô đã bán cả những bức tranh nhạy cảm theo yêu cầu của fan để lấy tiền cho Thẩm Quan. Cô đã chuyển cho anh ta ba triệu tệ tiền phí chia tay. Cô đã hứa sẽ đợi anh ta. Đã bao nhiêu lần cô tự hỏi liệu mình có nên tin Thẩm Quan không, nhưng mỗi lần, anh ta lại dùng ánh mắt tội nghiệp, những lời nói ngon ngọt để dỗ dành cô.
Cô lướt điện thoại, tìm kiếm thông tin về Giang Vãn Dư. Cô thấy những hình ảnh xa hoa của vị hôn thê tương lai của Thẩm Quan. Cô thấy những buổi tiệc tùng, những món đồ hiệu đắt đỏ. “Cô ta không hề biết gì sao?” Vương Sơ Vũ tự hỏi. Hay là tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng hoàn hảo?
Một ý nghĩ táo bạo vụt qua đầu cô. Cô lập tức mở một ứng dụng tra cứu thông tin tài chính quốc tế mà cô từng học qua. Cô gõ tên Thẩm Quan vào ô tìm kiếm, kèm theo một vài từ khóa liên quan đến các tài khoản offshore. Màn hình xoay vòng. Tim Vương Sơ Vũ như ngừng đập. Rồi, một danh sách dài các giao dịch hiện ra. Tên Thẩm Quan xuất hiện liên tục. Và rồi, một con số hiện lên, một con số khổng lồ mà cô không dám tin vào mắt mình. Một tài khoản offshore với hàng trăm triệu đô la Mỹ.
“Cái gì? Anh ta còn sở hữu một tài khoản offshore lớn đến vậy sao?” Vương Sơ Vũ thốt lên, giọng cô run rẩy. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, cảm giác bị phản bội dâng lên tột độ. Bao nhiêu nước mắt cô đã rơi, bao nhiêu nỗi đau cô đã chịu đựng, tất cả chỉ là một trò đùa? Thẩm Quan không hề nghèo khó. Anh ta hoàn toàn có khả năng trả nợ, thậm chí còn giàu có hơn cả trước đây. Anh ta chỉ đang diễn một màn kịch tàn nhẫn, lợi dụng tình cảm và lòng tốt của cô.
Cơn tức giận bắt đầu sôi sục trong huyết quản. Cô muốn ném điện thoại đi, muốn hét lên thật to. Nhưng rồi, cô kìm nén lại. Nước mắt cô chảy dài trên má. Cô không muốn khóc vì anh ta nữa. Cô sẽ không để bản thân bị lừa dối thêm một giây phút nào nữa. Cô siết chặt điện thoại trong tay, ánh mắt ánh lên một tia quyết tâm lạnh lùng. Màn kịch này, đến lúc phải kết thúc rồi.
Vương Sơ Vũ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, từng dòng chữ và con số như những nhát dao cứa vào trái tim cô. Cơn tức giận và đau đớn trào dâng, hòa quyện vào nhau tạo thành một thứ cảm xúc hỗn loạn. Cô siết chặt điện thoại, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay. Lòng bàn tay cô giờ đây đã ẩm ướt vì mồ hôi lạnh. Cô hít một hơi sâu, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào đang chực trào ra khỏi cổ họng.
Đột nhiên, cánh cửa phòng khách bật mở. Thẩm Quan đứng đó, tay chống nạnh, bộ dạng phong trần, lấm lem. Anh ta nở một nụ cười nhếch mép, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ thách thức và khinh miệt.
“Cô gái à, sao thế? Nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của tôi làm cô chạnh lòng à?” Thẩm Quan nói, giọng điệu đầy mỉa mai. “Hay là cô đang tiếc ba triệu tệ đã phí hoài cho một kẻ như tôi?”
Vương Sơ Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào mắt anh ta. Không còn là đôi mắt buồn bã, tội nghiệp như cô từng thấy. Giờ đây, trong mắt Thẩm Quan chỉ còn sự lạnh lẽo, sắc bén như dao cạo. Cô nhìn thấy một kẻ hoàn toàn xa lạ, một kẻ tàn nhẫn và dối trá.
“Thẩm Quan,” Vương Sơ Vũ cất tiếng, giọng cô run rẩy nhưng đầy kiên quyết. “Anh còn định diễn đến bao giờ nữa?”
Thẩm Quan nhướn mày, nụ cười trên môi càng thêm sâu. “Diễn? Ý cô là sao?”
“Cái gọi là phá sản của anh,” Vương Sơ Vũ tiếp tục, “chẳng qua là một màn kịch! Một màn kịch hoàn hảo được dàn dựng bởi anh!”
Cô đưa điện thoại về phía anh ta, màn hình vẫn hiển thị chi tiết tài khoản offshore với hàng trăm triệu đô la.
“Ba triệu tệ tôi cho anh, ba triệu tệ để anh mua lại sự tự tôn và mua thêm thời gian để anh hoàn thành vở kịch của mình?” Vương Sơ Vũ nói, giọng cô nghẹn lại vì tức giận. “Tôi đã tin anh, tôi đã thương hại anh. Tôi đã bán cả những bức tranh nhạy cảm để lấy tiền cho anh. Tôi đã vì anh mà rơi bao nhiêu nước mắt!”
Thẩm Quan nhìn vào màn hình điện thoại, rồi nhìn lại Vương Sơ Vũ. Khuôn mặt anh ta biến đổi, từ nụ cười nhếch mép thành một vẻ hoang mang thoáng qua, rồi nhanh chóng thay thế bằng sự lạnh lùng, tàn nhẫn mà cô chưa từng thấy.
“Vương Sơ Vũ,” Thẩm Quan thốt lên, giọng anh ta trầm đục, vang vọng trong căn phòng. “Cô nghĩ cô là ai mà dám xen vào chuyện của tôi?”
Anh ta tiến lại gần Vương Sơ Vũ, mỗi bước chân như nặng trĩu. Ánh mắt anh ta giờ đây nhìn cô như nhìn một thứ rác rưởi.
“Đúng vậy, tôi lừa cô. Tôi lợi dụng cô. Cô tưởng cô đủ thông minh để bóc mẽ tôi sao?” Thẩm Quan cười lớn, tiếng cười đầy sự khinh miệt và hả hê. “Cô thật ngu xuẩn. Ba triệu tệ của cô chỉ là một giọt nước trong đại dương tài sản của tôi. Cô nghĩ tôi cần tình thương hại của cô sao? Tôi chỉ cần tiền của cô để hoàn thành kế hoạch của mình thôi!”
Vương Sơ Vũ lùi lại, tim cô đập thình thịch. Lời nói của Thẩm Quan như những nhát dao cứa sâu vào tâm can cô. Cô đã từng yêu anh ta, đã từng hy vọng vào anh ta. Nhưng giờ đây, đối diện với anh ta, cô chỉ cảm thấy ghê tởm.
“Và cô biết không?” Thẩm Quan tiếp tục, giọng điệu trở nên đáng sợ. “Cái tập đoàn Thẩm thị đó, cái sự phá sản đó, đều là do tôi tự tay dàn dựng. Tôi muốn nhìn tất cả những kẻ từng khinh thường tôi phải quỳ gối. Và cô, Vương Sơ Vũ, cô chính là một trong những kẻ đó.”
Anh ta cúi xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt cô, đầy thách thức và hiểm độc.
“Nói cho cùng, cô cũng chỉ là một con cờ mà thôi.” Thẩm Quan lạnh lùng nói, rồi quay lưng bước đi, để lại Vương Sơ Vũ đứng đó, chết lặng trong nỗi đau và sự phẫn nộ tột cùng.
Đôi mắt Vương Sơ Vũ nhìn thẳng vào Thẩm Quan, tim cô đập loạn xạ, không còn nhịp điệu. Anh ta đứng đó, dáng vẻ phong trần, lấm lem, nhưng giờ đây, trong mắt cô, anh ta không còn là hình ảnh đáng thương cần được che chở nữa. Đó là một kẻ xa lạ, một kẻ đầy mưu mô và tàn nhẫn.
“Thẩm Quan,” giọng cô run rẩy, cố gắng kìm nén tiếng nấc đang trực trào. “Anh… anh còn định lừa dối đến bao giờ?”
Thẩm Quan nhếch mép cười, nụ cười đầy vẻ khiêu khích. “Lừa dối? Ý cô là gì, Vương Sơ Vũ?”
“Cái vỏ bọc phá sản của anh,” cô tiếp tục, đưa chiếc điện thoại về phía anh ta, màn hình vẫn hiển thị rõ ràng tài khoản offshore với hàng trăm triệu đô la. “Tất cả chỉ là một vở kịch do anh dàn dựng!”
Nước mắt cô tuôn rơi, từng giọt nóng hổi lăn dài trên gò má. “Ba triệu tệ… Tôi đã bán cả những bức tranh nhạy cảm để có nó. Tôi đã vì anh mà hy sinh bao nhiêu…”
Thẩm Quan nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi lại nhìn Vương Sơ Vũ. Khuôn mặt anh ta thoáng biến đổi, từ sự ngạc nhiên sang một vẻ lạnh lùng, tàn độc.
“Vương Sơ Vũ,” anh ta nói, giọng trầm đục vang vọng trong căn phòng. “Cô nghĩ cô là ai mà dám xen vào chuyện của tôi?”
Anh ta tiến lại gần, mỗi bước chân như nghiền nát trái tim cô. Ánh mắt anh ta nhìn cô giờ đây đầy vẻ khinh bỉ.
“Đúng, tôi lừa cô. Tôi lợi dụng cô,” Thẩm Quan cười lớn, tiếng cười đầy sự hả hê và tàn độc. “Cô nghĩ cô đủ thông minh để vạch trần tôi sao? Ngu xuẩn! Ba triệu tệ của cô chỉ là một giọt nước trong biển tài sản của tôi. Tôi cần tình thương hại của cô sao? Tôi chỉ cần tiền của cô để hoàn thành kế hoạch của mình!”
Vương Sơ Vũ lùi lại, từng lời nói của Thẩm Quan như những nhát dao cứa sâu vào tâm can. Cô đã từng yêu anh ta, đã từng đặt niềm tin vào anh ta. Giờ đây, trước mặt cô là một kẻ hoàn toàn xa lạ.
“Và cô biết không?” Thẩm Quan tiếp tục, giọng điệu trở nên rợn người. “Tập đoàn Thẩm thị, sự phá sản đó, tất cả đều do tôi tự tay dàn dựng. Tôi muốn nhìn tất cả những kẻ khinh thường tôi phải quỳ gối. Còn cô, Vương Sơ Vũ, cô chỉ là một con cờ mà thôi.”
Anh ta cúi xuống, ánh mắt thách thức và hiểm độc nhìn thẳng vào cô. “Ngây thơ như ngày nào, Vương Sơ Vũ.”
Giây phút đó, Vương Sơ Vũ cảm thấy cả thế giới như sụp đổ. Trái tim cô vỡ vụn. Cô nhìn vào đôi mắt lạnh lùng, tính toán của người đàn ông mà cô từng yêu, người đàn ông cô vừa cưu mang. Một cảm giác cay đắng và thất vọng tột độ bao trùm lấy cô.
—
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khung cửa sổ, xua tan đi bóng tối u ám của đêm qua. Vương Sơ Vũ ngồi co ro trên ghế sofa, đôi mắt sưng húp vì khóc. Bên cạnh cô, Đậu Đậu dụi dụi đầu vào tay cô, khẽ kêu “meo meo” như muốn an ủi. Đậu Đậu, chú mèo con bé bỏng, là tất cả những gì còn lại khiến cô cảm thấy ấm áp trong thế giới đầy rẫy sự lừa dối này.
Thẩm Quan đã đi. Anh ta rời đi không một lời từ biệt, để lại cô trong mớ hỗn độn của sự phản bội và tuyệt vọng. Những lời nói cay nghiệt, sự khinh miệt trong ánh mắt anh ta vẫn còn ám ảnh tâm trí cô. Cô đã từng tin rằng tình yêu có thể vượt qua mọi khó khăn, rằng sự chân thành có thể xoa dịu mọi vết thương. Nhưng giờ đây, cô nhận ra mình đã sai lầm đến nhường nào.
Thế giới mà cô xây dựng bấy lâu nay sụp đổ hoàn toàn. Cô đã đầu tư cả trái tim, cả tâm huyết vào Thẩm Quan, vào hy vọng về một tương lai tươi sáng. Cô đã đánh đổi sự trong sạch của những bức tranh nhạy cảm, dấn thân vào thế giới showbiz ồn ào để kiếm tiền cho anh ta. Cô đã từng tin rằng mình đang giúp đỡ một người đàn ông đang gặp khó khăn, một người yêu mà cô hết mực tin tưởng. Nhưng tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nhịp sống hối hả của thành phố đang dần khởi động. Hàng triệu người ngoài kia đang tất bật với cuộc sống của họ, có người đang yêu, có người đang hận, có người đang chiến đấu, và có người đang lặng lẽ chịu đựng. Giống như cô bây giờ.
Nỗi đau vẫn còn đó, nhói buốt trong lồng ngực, nhưng một tia sáng yếu ớt bắt đầu le lói trong tâm trí cô. Sự sụp đổ này, dù đau đớn, cũng là một sự giải thoát. Cô không còn bị ràng buộc bởi một mối quan hệ giả dối. Cô không còn phải sống trong ảo tưởng. Giờ đây, cô có thể đối diện với thực tế, dù nó tàn khốc đến đâu.
Vương Sơ Vũ vuốt ve bộ lông mềm mại của Đậu Đậu. “Mẹ xin lỗi, Đậu Đậu,” cô thì thầm. “Mẹ đã sai rồi. Nhưng mẹ sẽ không gục ngã.”
Đậu Đậu khẽ rên ư ử, như lời khẳng định. Có lẽ, tình yêu thương đơn thuần, không vụ lợi, chỉ có ở những sinh linh nhỏ bé như Đậu Đậu mới là điều đáng quý nhất.
Cô đứng dậy, bước về phía bàn làm việc. Những bức tranh còn dang dở nằm đó, chờ đợi bàn tay cô. Chúng là minh chứng cho tài năng, cho sự sáng tạo của cô. Chúng là sức mạnh tiềm ẩn mà cô đã từng lãng quên.
Có lẽ, chính những vết thương lòng này sẽ trở thành nguồn cảm hứng cho những tác phẩm nghệ thuật mới. Có lẽ, sự đau đớn này sẽ tôi luyện cô trở nên mạnh mẽ hơn.
Vương Sơ Vũ hít một hơi thật sâu, lấy lại chút bình tĩnh cuối cùng. Cô sẽ không để Thẩm Quan là người chiến thắng. Cô sẽ không để sự phản bội của anh ta hủy hoại cuộc đời mình. Cô sẽ đứng dậy, bằng chính đôi chân của mình, và chứng minh rằng cô xứng đáng với một cuộc sống tốt đẹp hơn. Cuộc chiến của cô, có lẽ, chỉ mới bắt đầu.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*