Mẹ đơn thân gặp lại bác sĩ cũ, sự thật đứa bé gây choáng…

Mẹ đơ/n th/ân một mình ôm con đi khám, ti/m đập chân ru/n vì gặp ngay bác sĩ là bố đứa bé….Phòng chờ bệnh viện đông nghẹt người, tiếng trẻ con khóc, tiếng loa gọi tên vang lên từng đợt. Trong góc, một người phụ nữ trẻ ôm đứa bé trong lòng, khuôn mặt tái đi vì lo lắng, tay chân lạnh buốt. Mẹ đơn thân – hai chữ ấy nặng trĩu, nhưng chẳng nặng bằng khoảnh khắc cô nhìn thấy bác sĩ vừa bước ra từ phòng khám: người đó chính là cha của đứa bé mà cô giấu kín suốt gần ba năm qua.

Ngọc bối rối nhìn vào bảng tên đeo trước ngực người đàn ông vừa bước ra. “BS. Trần Minh Quân – Nhi khoa”. Cô không thể nhầm được. Gương mặt ấy, ánh mắt ấy, giọng nói trầm thấp khi gọi tên bệnh nhân… tất cả quay cuồng trong đầu cô như thước phim tua ngược.

Ba năm trước, Ngọc và Quân là sinh viên năm cuối trường Y. Họ đến với nhau từ những buổi trực đêm dài, những giờ thực tập mệt nhoài, và cả sự đồng cảm sâu sắc nơi hai trái tim trẻ vừa muốn yêu, vừa loay hoay giữa tương lai mịt mù. Họ yêu nhau lặng lẽ nhưng mãnh liệt – cho đến một ngày, Ngọc phát hiện cô mang thai.

Quân lúc đó đang trong quá trình xin học bổng du học ở Úc. Ngọc biết, nếu nói ra, anh sẽ bỏ tất cả để ở lại. Nhưng cô không muốn. Cô từng chứng kiến một người mẹ đánh mất sự nghiệp vì con, và Ngọc thề sẽ không lặp lại điều đó với người mình yêu. Vậy nên, cô đã lặng lẽ chia tay, cắt đứt mọi liên lạc – mang thai một mình, sinh con trong âm thầm, và nuôi bé Kha lớn lên bằng cả tình yêu lẫn sự day dứt.

Và giờ đây, người cha mà bé Kha chưa từng biết mặt, lại đang đứng trước mặt họ – trong vai trò bác sĩ nhi khoa.

Quân không nhận ra cô ngay. Dù gương mặt ấy vẫn hiện rõ trong ký ức, nhưng ba năm qua đã khiến Ngọc thay đổi. Cô gầy đi, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, mái tóc buộc vội và nét mặt luôn căng thẳng như người sống trong cảnh đề phòng. Nhưng khi anh cúi xuống kiểm tra bé Kha và chạm vào ánh mắt cô, một tia sáng quen thuộc lóe lên trong lòng anh.

– “Ngọc?” – anh hỏi, gần như không tin vào mắt mình.

Ngọc cứng đờ. Môi cô mím lại, lồng ngực như bị đá đè nặng.

– “Cháu nó bị sốt cao, ho khan từ tối qua. Mong bác sĩ giúp giùm.” – cô nói, cố giữ giọng bình thường, né tránh ánh nhìn.

Quân vẫn chưa thể rời mắt khỏi cô. Đứa bé đang ho sù sụ trong lòng mẹ – khoảng hai tuổi, đôi mắt đen sâu, sống mũi cao thẳng, có gì đó rất giống… anh. Quân thấy lòng mình dậy sóng.

Khi khám xong, anh không dừng lại ở lời dặn thuốc. Anh nán lại, tìm cớ nói chuyện:

– “Em sống ở đây lâu chưa?”
– “Tôi mới chuyển về. Cảm ơn bác sĩ.” – Ngọc gật đầu, quay đi thật nhanh.

Cô bước ra khỏi phòng như chạy trốn. Đôi chân run rẩy, trái tim như muốn vỡ tung. Nhưng cô biết, sớm muộn gì Quân cũng sẽ hiểu. Bé Kha không chỉ giống anh – mà còn mang trong mình huyết thống của anh.

Đêm đó, Ngọc ngồi lặng lẽ bên con. Kha ngủ ngoan, cái trán vẫn còn âm ấm. Cô vuốt tóc con, lòng ngổn ngang: liệu mình có sai khi giấu Quân tất cả? Liệu Quân có hận cô nếu biết sự thật?

Nhưng những câu hỏi ấy chưa có lời đáp thì… tin nhắn đến.

“Ngọc, anh có thể gặp em? Chỉ 5 phút thôi.”

Cô nhìn màn hình – số điện thoại lạ nhưng tên người gửi thì chẳng thể nào sai được.

Họ gặp nhau tại quán cà phê nhỏ gần bệnh viện. Không khí nặng nề. Quân ngồi đối diện, đôi mắt vẫn ánh lên sự ngờ vực, đau đớn và cả một tia hi vọng mỏng manh.

– “Đứa bé là con anh, đúng không?” – anh hỏi thẳng, không vòng vo.

Ngọc im lặng rất lâu. Rồi cô gật đầu.

– “Vâng. Kha là con anh. Em xin lỗi…”… Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ đơn thân gặp lại bác sĩ cũ, sự thật đứa bé gây choáng…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt