“Kỹ sư trẻ đi thuê nhà nhưng căn phòng có mùi gì đó rất khó chịu, chủ nhà bèn đậ:p tường tìm hiểu và phát hiện bí mật kinhhoang…
Tùng, một kỹ sư phần mềm 28 tuổi, vừa chuyển đến thành phố để bắt đầu công việc mới. Sau nhiều ngày tìm kiếm, anh chọn được một căn hộ nhỏ, cũ kỹ nhưng giá rẻ ở khu ngoại ô. Chủ nhà bà Lan, một người phụ nữ trung niên vui tính, đảm bảo căn hộ sạch sẽ và không có vấn đề gì. Tuy nhiên, ngay đêm đầu tiên, Tùng đã nhận ra một mùi hôi khó chịu, như thể chu;:ột ch:;ết, lan tỏa khắp phòng khách.
Tùng kiểm tra khắp nơi: dưới gầm giường, trong tủ bếp, thậm chí lật cả thảm lên. Không có dấu vết của chuột hay bất kỳ thứ gì bất thường. Mùi hôi lúc đậm, lúc nhạt, nhưng luôn xuất hiện vào ban đêm. Anh gọi điện cho bà Lan và bà đồng ý đến kiểm tra. Nhưng sau khi kiểm tra hệ thống ống nước, mùi vẫn không biến mất.
Tùng bắt đầu nghi ngờ. Anh để ý thấy mùi hôi mạnh nhất gần bức tường chính của phòng khách, nơi có một vết nứt nhỏ chạy dọc lớp gạch. Anh gõ lên tường, nghe tiếng vọng kỳ lạ, như thể phía sau không phải là bê tông rắn chắc mà là một khoảng trống. Tò mò, anh đề nghị bà Lan cho phép đục tường để kiểm tra. Bà Lan do dự, nhưng trước sự kiên quyết của Tùng, bà đồng ý.
Một thợ xây được gọi đến. Chỉ sau vài nhát đục, lớp gạch vỡ ra, để lộ một khoang rỗng phía sau. Trong đó không phải là xác chuột, mà là… 👇…”
“Lớp gạch cuối cùng rơi xuống, để lộ ra một khoảng trống đen ngòm phía sau. Không phải bê tông đặc hay ống nước, mà là một khoang rỗng kỳ lạ. Mùi hôi nồng nặc hơn hẳn xộc ra, quẩn quanh trong không khí ngột ngạt.
Tùng, Bà Lan, và người thợ xây đứng lặng nhìn. Sự tò mò ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho một cảm giác bất an khó tả.
“”Trong đó… có gì vậy?”” Bà Lan lắp bắp, giọng run run.
Người thợ xây cau mày. “”Lạ thật. Tường nhà bình thường đâu có khoang rỗng thế này.””
Tùng lấy chiếc đèn pin từ túi quần, bật sáng, rồi cẩn thận rọi sâu vào bên trong. Ánh sáng
trắng lạnh lùng xuyên qua màn bụi mờ ảo, chiếu vào đáy khoang tường hẹp và tối tăm.
Họ nín thở, dán mắt vào điểm sáng của chiếc đèn. Trong lớp bụi dày và những mẩu vải mục nát màu xám, một vật thể kỳ lạ hiện ra. Nó dài khoảng gang tay, cong cong, có màu ngà đục, hình dạng trông giống… một khúc xương.
Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại. Cả ba người đứng sững sờ, không ai nói một lời. Cảm giác ớn lạnh không phải vì mùi hôi hay không khí lạnh lẽo, mà là sự kinh hoàng len lỏi chạy dọc sống lưng mỗi người. Vật thể nằm im lìm trong bóng tối, nhưng sự hiện diện của nó gào thét một bí mật khủng khiếp hơn bất cứ xác chuột nào.
Bà Lan che miệng, đôi mắt mở to kinh hãi. Người thợ xây lùi lại một bước, vẻ mặt trắng bệch. Tùng vẫn giữ đèn pin rọi vào vật thể, nhưng tay anh đã bắt đầu run nhẹ.
Đây không chỉ là một vấn đề ẩm mốc hay chuột bọ. Đây là thứ gì đó… tồi tệ hơn rất nhiều.”
“Tùng nuốt khan, bàn tay cầm đèn pin khẽ nhích lại gần khoang tường hơn. Ánh sáng trắng tập trung vào vật thể ngà đục. Khi anh rọi kỹ hơn, ánh đèn chiếu rõ những chi tiết gồ ghề, hình dáng xương khớp không thể nhầm lẫn được nữa. Không chỉ là một khúc xương, mà là một phần của bộ hài cốt người, nằm co quắp trong lớp vải đã phân hủy đến mục nát, màu sắc hòa lẫn vào lớp bụi bẩn.
Ngay lập tức, mùi hôi thối khủng khiếp, thứ mùi không phải của chuột chết hay ẩm mốc, mà là mùi của sự phân hủy ghê tởm, từ bên trong khoang rỗng sộc ra mạnh hơn bao giờ hết, lấp đầy không khí.
Bà Lan nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt lồi ra vì kinh hoàng. Một tiếng hét thất thanh xé toang không gian tĩnh lặng, âm thanh của nỗi sợ hãi tột cùng. Bà Lan khuỵu xuống nền nhà, đôi tay run rẩy bịt lấy miệng, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Người thợ xây đứng sững, chiếc búa trên tay rơi xuống nền gạch, tạo ra tiếng động khô khốc. Anh lùi lại vài bước, khuôn mặt tái mét, đôi mắt dán chặt vào cái hố đen ngòm.
Tùng lùi lại theo bản năng, chân vướng vào đống gạch vụn. Toàn thân anh run rẩy không kiểm soát được. Chiếc đèn pin trong tay anh loạng choạng, ánh sáng nhảy múa trên bức tường, rồi lại rọi thẳng vào hình hài đáng sợ ẩn mình trong bóng tối. Cảnh tượng này vượt xa bất kỳ điều tồi tệ nào anh từng tưởng tượng. Đó không phải là chuột chết. Đó là cái chết. Và nó đã bị giấu kín ngay sau bức tường này, trong căn hộ anh đang sống.”
“Tùng hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức như muốn nổ tung. Dù đầu óc quay cuồng, cảnh tượng hãi hùng vẫn dội lại trong mắt, nhưng anh cố gắng trấn tĩnh. Tay anh run lẩy bẩy luồn vào túi quần, móc chiếc điện thoại ra. Những ngón tay lạnh toát miết trên màn hình, tìm đến biểu tượng cuộc gọi. Anh nhắm mắt lại một giây, rồi run rẩy bấm số 113.
Bà Lan vẫn ngồi sụp dưới đất, đôi mắt vô hồn nhìn vào cái hốc tường, miệng lẩm bẩm không ngừng. Giọng bà lạc đi vì sợ hãi, đứt quãng, đầy sự chối bỏ. “Không… không phải tôi… tôi không biết gì hết… Không phải…”. Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt nhăn nheo.
Người thợ xây hoàn toàn hóa đá. Anh ta đứng nép sát vào bức tường đối diện, mặt tái mét không còn giọt máu. Chiếc búa vẫn nằm chỏng chơ dưới sàn. Anh ta chỉ dám liếc nhìn về phía cái hố đen ngòm rồi vội vàng cụp mắt xuống, hai tay siết chặt lại như cầu nguyện.
Tùng kề điện thoại lên tai. Tiếng chuông chờ đổ dài trong không gian tĩnh mịch, căng như dây đàn. Mùi tử khí vẫn lởn vởn, quấn lấy anh, khiến anh cảm thấy buồn nôn tột độ. Toàn thân anh vẫn không ngừng run lên. Anh hít thêm một hơi, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu để chuẩn bị nói chuyện với đầu dây bên kia.”
“Tùng vừa dứt lời với tổng đài 113, tiếng còi hụ đã vang vọng từ xa. Ban đầu còn nhỏ, rồi lớn dần, lớn dần, xé tan sự tĩnh mịch đáng sợ của con ngõ nhỏ. Tiếng còi xe công an, xe cứu thương, xe pháp y nối đuôi nhau rền rĩ, báo hiệu sự có mặt của lực lượng chức năng. Chỉ trong vài phút, con ngõ vốn bình yên bỗng trở nên náo động.
Cửa căn hộ bật mở. Những bước chân gấp gáp, sắc gọn vang lên. Lực lượng công an mặc quân phục nhanh chóng tràn vào bên trong, theo sau là các đội nghiệp vụ khác. Họ chuyên nghiệp và dứt khoát. Một sĩ quan công an cấp cao hơn, đeo quân hàm trung tá, nhanh chóng tiếp quản hiện trường. Ông liếc nhìn cái hốc tường, gương mặt trở nên căng thẳng tột độ.
“Phong tỏa hiện trường! Không ai được vào ra khu vực này!” Giọng ông dõng dạc, vang khắp căn hộ cũ kỹ.
Các chiến sĩ lập tức căng dây phong tỏa quanh khu vực bức tường có khoang rỗng. Căn phòng của Tùng, giờ đây, không còn là nơi thuê trọ đơn thuần, mà đã trở thành tâm điểm của một vụ án ghê rợn. Mùi hôi khó chịu như chuột chết, vốn lẩn khuất, giờ đây như đặc quánh lại, quẩn quanh dưới mũi tất cả mọi người có mặt.
Người thợ xây vẫn còn thất thần, được một chiến sĩ nhẹ nhàng đưa ra góc phòng ngồi nghỉ. Bà Lan vẫn ngồi sụp dưới đất, khuôn mặt đờ đẫn, lẩm bẩm những câu vô nghĩa. Tùng đứng thẳng hơn một chút, nhưng toàn thân vẫn còn run rẩy, ánh mắt không thể rời khỏi cái hố đen ngòm kia.
“Ai là người đã gọi điện báo án?” Vị trung tá quay sang hỏi.
Tùng hít một hơi, cố gắng trấn tĩnh, bước lên phía trước một bước.
“Là cháu, thưa chú. Cháu là người thuê nhà ở đây.”
Vị trung tá nhìn Tùng, ánh mắt sắc sảo dò xét. Sau đó, ông nhìn sang Bà Lan vẫn đang ngồi thất thần.
“Hai người là người trực tiếp phát hiện ra?” Ông hỏi.
Tùng gật đầu, Bà Lan không có phản ứng gì.
“Được rồi. Đồng chí Minh, đồng chí Hương, đưa hai người này ra ngoài sảnh tầng một. Lấy lời khai ban đầu tại đó. Chuẩn bị ghi âm và ghi hình đầy đủ.” Vị trung tá ra lệnh nhanh gọn.
Hai chiến sĩ trẻ bước tới. Một người nhẹ nhàng đỡ Bà Lan đứng dậy, người còn lại tiến về phía Tùng.
“Mời anh theo chúng tôi ra ngoài.”
Tùng khẽ gật đầu, liếc nhìn lần cuối vào căn phòng đầy những gương mặt nghiêm trọng, những bộ đồng phục xanh rêu, và cái hốc tường đang lạnh lẽo nhìn trả lại. Anh hiểu rằng, từ giây phút này, cuộc đời anh và có lẽ cả những người liên quan đã rẽ sang một hướng khác, một hướng đầy ám ảnh và bí ẩn. Anh bước đi, để lại căn phòng đang dần được các nhân viên pháp y tiếp cận. Bà Lan được đưa đi trước đó, vẫn còn đang lảo đảo, cần người dìu.”
“Ở sảnh tầng một, không khí im lặng và căng thẳng bao trùm. Bà Lan ngồi trên một chiếc ghế nhựa, vẫn còn run rẩy, ánh mắt thất thần nhìn xuống nền nhà. Tùng ngồi đối diện, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng hai tay vẫn đan chặt vào nhau. Cán bộ công an trẻ tuổi đưa họ ra đây giờ đã đứng sang một bên, ghi chép cẩn thận.
Một người khác, có vẻ là cán bộ điều tra chính cho phần lấy lời khai ban đầu, ngồi đối diện với Tùng và Bà Lan. Ông là một người đàn ông trung niên, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc lạnh. Ông đặt chiếc máy ghi âm nhỏ lên bàn, sau đó nhìn thẳng vào Tùng.
“Anh Tùng, đúng không? Anh là người gọi báo án và là người thuê căn hộ trên tầng hai?”
Tùng gật đầu, giọng hơi khàn. “Vâng, thưa cán bộ. Là cháu.”
Vị cán bộ điều tra gật nhẹ. “Được rồi. Anh hãy kể lại toàn bộ sự việc từ khi anh chuyển đến ở đây, cho đến lúc phát hiện ra sự việc ở bức tường. Kể chi tiết nhất có thể. Đừng bỏ sót bất cứ điều gì.”
Tùng hít một hơi thật sâu, bắt đầu câu chuyện. Anh kể về việc tìm thuê căn hộ cũ kỹ này vì giá rẻ. Kể về mùi hôi khó chịu đã có ngay từ ngày đầu, ban đầu chỉ nghĩ là chuột chết hay cống rãnh bốc lên. Kể về việc mùi ngày càng nồng nặc theo thời gian, đặc biệt là ở gần bức tường chính. Anh mô tả lại việc phát hiện ra vết nứt nhỏ, sự tò mò khi gõ vào tường và nghe thấy tiếng vọng khác lạ, cảm giác chắc chắn có khoang rỗng phía sau.
“Cháu đã thử đủ cách để khử mùi, nhưng không được. Mùi cứ ám ảnh, khiến cháu không tài nào chịu nổi,” Tùng nói, giọng anh bắt đầu nhanh hơn một chút khi kể đến đoạn quyết định cuối cùng. “Rồi cháu nghĩ, chắc chắn có gì đó chết mắc kẹt trong tường. Chỉ có đục ra mới giải quyết được. Cháu tìm thợ xây đến, nói là muốn kiểm tra bức tường bị nứt và xử lý mùi. Cháu hoàn toàn không… không nghĩ đến chuyện gì khác.”
Anh kể lại buổi sáng hôm nay, việc chỉ cho người thợ vị trí nghi ngờ, tiếng máy đục tường vang vọng, rồi tiếng reo kinh hoàng của người thợ và cảnh tượng khủng khiếp hiện ra sau lớp gạch vữa. Tùng kể rành mạch, cố gắng giữ cho giọng điệu khách quan nhất có thể, dù ký ức vẫn còn làm anh rùng mình. Cán bộ điều tra lắng nghe không sót một lời, thỉnh thoảng lại nhìn vào chiếc máy ghi âm.
Khi Tùng kể xong, ông ghi vài nét vào sổ rồi nhìn sang Bà Lan. Bà vẫn đang cúi gằm mặt.
“Bà Lan, đúng không? Bà là chủ nhà của căn hộ này?”
Bà Lan giật mình ngẩng lên, khuôn mặt tái nhợt không còn một giọt máu. Bà lắp bắp.
“Vâng… vâng, thưa cán bộ. Là… là tôi.”
“Bà hãy nói về mối liên hệ của bà với căn hộ này. Bà có biết gì về sự việc vừa rồi không?”
Bà Lan vội vàng xua tay, giọng run rẩy. “Không! Không hề! Tôi… tôi mới mua căn nhà này… cách đây vài năm thôi. Lúc mua… nó đã như thế rồi. Tôi… tôi hoàn toàn không biết gì về… cái thứ trong tường đó. Thật mà, cán bộ! Tôi… tôi còn không hay lui tới đây thường xuyên.”
Bà Lan cố gắng biện minh, lời nói đứt quãng, ánh mắt sợ hãi nhìn vị cán bộ. Bà trông như thể sắp khóc hoặc ngất đi bất cứ lúc nào.
Vị cán bộ điều tra không nói gì ngay. Ông im lặng nhìn Bà Lan một lúc lâu. Ánh mắt sắc sảo của ông dừng lại trên gương mặt đầy hoảng loạn, những lời nói lắp bắp và sự chối bỏ quá đà của bà. Trong khoảnh khắc đó, một tia nghi ngờ lạnh lẽo lóe lên trong mắt ông, rồi dừng lại thật lâu ở đó. Ông ghi lại điều gì đó vào sổ, vẫn không rời mắt khỏi Bà Lan. Không khí trong sảnh tầng một trở nên đặc quánh sự căng thẳng.”
“Phòng khách cũ kỹ trên tầng hai giờ đây tràn ngập ánh đèn nghiệp vụ lạnh lẽo và sự di chuyển cẩn trọng của các chuyên gia pháp y. Họ không ngừng làm việc quanh khu vực bức tường vừa bị đục phá, nơi sự thật khủng khiếp đã được phơi bày. Mùi hôi khó chịu vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây nó mang một ý nghĩa chết chóc, ghê rợn hơn bao giờ hết.
Một kỹ thuật viên pháp y đang cạo nhẹ lớp vữa còn sót lại xung quanh mép lỗ hổng. Anh cẩn thận thu thập các mảnh vụn nhỏ rơi xuống tấm bạt trải dưới sàn. Anh nhặt lên một mảnh vữa xám xịt, cũ kỹ, lẫn với cát thô và những mảnh gạch vụn vỡ không đều. Gương mặt anh lộ vẻ suy tư.
“Xem này, đội trưởng,” anh gọi người phụ trách đang đứng gần đó, chỉ vào mảnh vữa trên găng tay. “Chất liệu và kỹ thuật trát lại ở đây khác biệt hoàn toàn với phần tường gốc. Trông rất… vội vàng, không chuyên nghiệp. Như thể được làm cách đây nhiều năm, nhưng chỉ để che đậy điều gì đó một cách tạm bợ thôi.”
Người đội trưởng pháp y, một người đàn ông trung niên với mái tóc bạc sớm và ánh mắt sắc sảo, tiến lại gần, cúi xuống quan sát. Ông gật gù. “Đúng vậy. Các lớp vữa và gạch cũ cho thấy nó đã được sửa chữa, trát lại. Và không phải gần đây. Khả năng cao là ngay sau khi thi thể được đặt vào đó.”
Đồng thời, một chuyên gia khác đang tỉ mỉ kiểm tra lớp vải cũ kỹ, mục nát quấn quanh thi thể. Công việc diễn ra cực kỳ cẩn thận để không làm xáo trộn hiện trường. Cô dùng chiếc nhíp nhỏ gắp từng sợi vải, từng hạt bụi. Rồi bàn tay cô dừng lại. Trong lớp vải bẩn thỉu, cô phát hiện vài vật nhỏ. Đầu tiên là một chiếc khuy áo bằng nhựa cũ. Sau đó là một chiếc kẹp tóc kim loại đã gỉ sét. Và rồi, ẩn sâu hơn một chút, là một sợi dây chuyền mảnh, bằng kim loại xỉn màu, có mặt hình trái tim nhỏ.
“Đội trưởng! Tôi tìm thấy vài thứ lẫn trong lớp vải quấn đây,” cô cẩn thận đặt các vật nhỏ vào từng túi niêm phong khác nhau. “Khuy áo, kẹp tóc… và một sợi dây chuyền. Chúng trông giống như vật dụng cá nhân. Có thể là của nạn nhân.”
Người đội trưởng pháp y tiến đến, cúi xuống nhìn các túi niêm phong. Ánh mắt ông sáng lên. “Tốt lắm. Thu thập và phân tích tất cả. Các mảnh vụn tường và những vật dụng cá nhân này… đây là những bằng chứng vật chất đầu tiên. Chúng sẽ giúp chúng ta xác định niên đại của vụ việc và quan trọng hơn, có thể hé lộ danh tính của nạn nhân và quá trình thi thể bị giấu đi. Vụ án này bắt đầu có manh mối rồi.” Ông nhìn quanh căn hộ, sự nghiêm trọng hiện rõ trên gương mặt. Cuộc điều tra chỉ mới bắt đầu.”
“Cảnh: Căn hộ cũ kỹ. Bà Lan ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, dáng vẻ suy sụp, hai tay đan chặt vào nhau đặt trên đầu gối. Vẻ mặt bà nhợt nhạt, đôi mắt đỏ hoe, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía bức tường vừa bị đục phá, nơi các chuyên gia pháp y vẫn đang làm việc cẩn trọng. Một Điều tra viên ngồi đối diện, ánh mắt sắc bén, đặt câu hỏi với giọng điệu không khoan nhượng.
Điều tra viên
(Giọng điệu đều đều nhưng đầy áp lực)
Bà Lan. Chúng tôi đã tìm thấy một thi thể. Trong bức tường này. Cái bức tường mà bà nói chỉ bị nứt bình thường. Bằng chứng tại hiện trường cho thấy bức tường đã được trát lại một cách rất cẩu thả, cách đây nhiều năm. Cùng với thi thể, chúng tôi còn tìm thấy những vật dụng cá nhân cũ kỹ. Bà có gì để nói không?
Bà Lan
(Giọng run rẩy, lí nhí)
Tôi… tôi không biết gì cả… Tôi thề… tôi không làm gì cả…
Điều tra viên
Không biết gì sao? Bà là chủ nhà. Căn nhà này là của bà. Thi thể được giấu kín ngay trong nhà bà. Bà chưa bao giờ thấy mùi hôi sao? Cái mùi hôi khó chịu như chuột chết mà cậu Tùng đã phản ánh?
Bà Lan
(Hít một hơi sâu, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng bất thành. Vai bà run lên.)
Có… có mùi… nhưng tôi… tôi già rồi… mũi kém… tôi… tôi tưởng chuột chết thật mà…
Điều tra viên
(Nghiêng người tới trước, nhìn thẳng vào mắt bà)
Chuột chết khiến mùi hôi ám ảnh cả căn nhà gần mười năm, đến mức người thuê nhà mới vừa đến đã ngửi thấy ngay? Bà Lan, bà đang nói dối. Việc này liên quan đến mạng người. Che giấu tội ác sẽ khiến bà gánh hậu quả nặng nề hơn nhiều. Hãy nói thật đi. Chuyện gì đã xảy ra… với căn nhà này… cách đây gần mười năm?
Bà Lan
(Mắt nhắm nghiền, nước mắt bắt đầu chảy thành dòng trên gò má nhăn nheo. Bà úp mặt vào lòng bàn tay run rẩy.)
Mười năm… Gần mười năm rồi… Cái căn phòng này…
Điều tra viên
(Giọng trầm xuống, nhưng áp lực vẫn không giảm bớt)
Vâng, căn phòng này. Nó có lịch sử gì sao?
Bà Lan
(Buông tay ra, nhìn chằm chằm vào sàn nhà, vẻ mặt hoàn toàn suy sụp. Giọng bà yếu ớt, đứt quãng, như đang nói với chính mình hơn là với Điều tra viên.)
Ngày trước… cái phòng này… không phải cho ai cũng thuê đâu… Có… có một cô gái trẻ… cô ấy thuê ở đây…
Điều tra viên
(Thái độ lập tức trở nên cảnh giác cao độ)
Cô gái trẻ nào? Tên là gì? Bà thuê cho cô ấy từ bao giờ?
Bà Lan
(Lắc đầu nguầy nguậy, mái tóc bạc rủ xuống che gần hết mặt.)
Tôi… tôi không nhớ rõ tên… Chỉ nhớ con bé còn trẻ lắm… mới ngoài hai mươi… xinh xắn… Con bé thuê ở đây được một thời gian…
Điều tra viên
(Thúc giục)
Rồi sao nữa? Cô ta đâu? Tại sao cô ta không còn ở đây?
Bà Lan
(Giọng bà trở nên thì thầm, như một lời thú tội bị kìm nén quá lâu, giờ vỡ òa.)
Rồi… rồi tự nhiên… con bé biến mất… không một dấu vết…
Cơ thể Bà Lan đổ gục xuống, bà nức nở. Điều tra viên nhìn bà chằm chằm, ánh mắt đầy suy tính. Lịch sử khủng khiếp của căn nhà này đang dần được hé mở.”
“Điều tra viên
(Thúc giục)
Rồi sao nữa? Cô ta đâu? Tại sao cô ta không còn ở đây?
Bà Lan
(Giọng bà trở nên thì thầm, như một lời thú tội bị kìm nén quá lâu, giờ vỡ òa.)
Rồi… rồi tự nhiên… con bé biến mất… không một dấu vết… Nó thuê ở đây… tính tình khép kín lắm… ít giao du với ai… Cả ngày cứ nhốt mình trong phòng… thỉnh thoảng… thỉnh thoảng lại có vài người lạ mặt… đến tìm… trông dáng vẻ… không được thiện lành cho lắm… Tôi cũng chỉ để ý vậy thôi…
Điều tra viên
(Ghi chép nhanh vào sổ tay)
Người lạ mặt? Trông như thế nào? Bà có nhớ gì không?
Bà Lan
(Lắc đầu yếu ớt)
Không… không rõ… chỉ thấy họ ăn mặc… khác với người bình thường… có vẻ vội vã… rồi lại đi ngay… Tôi sợ… nên cũng không dám lại gần…
Điều tra viên
(Ánh mắt sắc lại)
Rồi đêm đó thì sao? Cái đêm mà cô ta biến mất? Chắc chắn phải có chuyện gì đó xảy ra?
Bà Lan
(Cơ thể bà run lên bần bật khi nhớ lại. Giọng bà lại trở nên nghẹn ngào.)
Đêm đó… cách đây… cách đây khoảng mười năm rồi… một đêm mưa gió… Tôi đang ngủ thì nghe thấy tiếng động… tiếng cãi vã rất to… từ phòng con bé… Giọng đàn ông… rồi giọng con bé gào lên… Tôi sợ quá… không dám ra xem… Cứ nằm im trong phòng… Rồi… rồi có tiếng động mạnh lắm… như… như vật gì đó đổ xuống… hay bị đập mạnh… Sau đó… im bặt… Không còn tiếng động gì nữa…
Điều tra viên
(Giọng nói như đóng băng lại)
Tiếng động mạnh? Bà chắc chứ?
Bà Lan
(Gật đầu lia lịa, nước mắt vẫn chảy)
Chắc chắn… Rất mạnh… Cả căn nhà như rung lên… Rồi im lặng… một sự im lặng đáng sợ… Tôi… tôi không ngủ được cả đêm… Cứ nghĩ linh tinh…
Điều tra viên
(Tiếp tục truy vấn)
Rồi sáng hôm sau? Bà làm gì?
Bà Lan
(Hít một hơi run rẩy)
Sáng ra… tôi… tôi thấy phòng con bé… cửa khóa trái… Tôi gõ cửa… không ai trả lời… Gửi tin nhắn… không thấy đọc… Tôi nghĩ… chắc con bé giận dỗi gì đó… rồi lại đi đâu đó vài hôm sẽ về… Nhưng… nhưng rồi… con bé không bao giờ quay lại nữa…
Điều tra viên
(Nhìn chăm chăm vào bức tường, rồi lại nhìn Bà Lan. Ánh mắt đầy nghi ngờ pha lẫn sự hiểu rõ.)
Cô gái trẻ… biến mất sau một đêm cãi vã và tiếng động mạnh… khoảng mười năm trước… Cùng lúc đó… căn phòng bắt đầu có mùi hôi khó chịu… và sau đó bức tường này được trát lại một cách vội vã… Phải không bà Lan? Bà nghĩ gì về sự trùng hợp này? Bà đã giấu gì trong suốt mười năm qua?
Bà Lan
(Úp mặt vào tay khóc nức nở, không nói nên lời. Sự thật khủng khiếp đã được hé lộ một phần, dù Bà Lan vẫn chưa nói ra mọi thứ, nhưng những mảnh ghép đã đủ để Điều tra viên mường tượng ra cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra trong căn phòng này.)
Tôi… tôi không… tôi không cố ý…”
“Điều tra viên
(Giọng lạnh như tiền, không một chút lay động trước nước mắt bà.)
Bà không cố ý? Không cố ý giấu xác chết trong nhà suốt mười năm trời? Nói đi! Bà đã làm gì? Tại sao cô ta lại chết?
Bà Lan
(Ngẩng mặt lên, nước mắt giàn giụa, đôi mắt đỏ hoe đầy sợ hãi và hối hận.)
Không… không phải tôi giết… Tôi… tôi đợi vài ngày… không thấy nó về… cũng không liên lạc được… Tôi sợ có chuyện gì… nên… nên tôi lén dùng chìa khóa dự phòng… mở cửa phòng nó…
Điều tra viên
(Ánh mắt dán chặt vào bà, không bỏ sót một cử động nào.)
Rồi sao? Bà thấy gì?
Bà Lan
(Toàn thân bà run lên như cành cây khô trước gió. Giọng nói lạc hẳn đi.)
Tôi… tôi thấy… nó nằm dưới sàn nhà… ngay cạnh bức tường… Máu… máu nhiều lắm… Dường như… dường như có đánh nhau… vật lộn gì đó… Người nó lạnh ngắt rồi… Tôi biết… nó đã chết…
Điều tra viên
(Giọng đầy áp lực.)
Bà thấy xác chết? Và bà không báo công an? Tại sao?
Bà Lan
(Bà lại cúi gằm mặt, những lời thú tội tuôn ra như một dòng suối vỡ.)
Tôi… tôi sợ… Sợ lắm… Tôi chỉ là một bà già… không hiểu chuyện gì đang xảy ra… Tôi sợ bị nghi ngờ… sợ bị cho là giết người… Hoặc… hoặc bị liên lụy vào những chuyện phức tạp của nó… Tôi… tôi còn có căn nhà này… tài sản duy nhất… Tôi không muốn… không muốn mất tất cả… chỉ vì một người khách thuê…
Điều tra viên
(Giọng chầm chậm, đầy phán xét.)
Vậy là… bà đã lựa chọn… im lặng? Đặt lợi ích của bản thân… lên trên cả một mạng người?
Bà Lan
(Gật đầu lia lịa trong nước mắt.)
Tôi biết… tôi sai rồi… Lúc đó… đầu óc tôi trống rỗng… chỉ nghĩ làm sao để thoát thân… làm sao để không ai biết chuyện… Tôi… tôi không nghĩ được gì khác cả… Cái suy nghĩ ích kỷ… nó… nó che mờ hết lý trí của tôi rồi…
Điều tra viên
(Ánh mắt liếc nhìn bức tường một lần nữa. Một sự ghê tởm hiện rõ trong ánh mắt anh.)
Và vì cái “”ích kỷ”” đó… bà đã quyết định… giấu đi thi thể của cô gái tội nghiệp đó… Ngay phía sau bức tường này… Phải không?”
“Bà Lan
(Giọng nói nhỏ dần, nghèn nghẹn.)
Phải… Tôi… tôi đã giấu nó ở đó…
Điều tra viên
(Giọng vẫn lạnh băng, nhưng ánh mắt càng thêm sắc bén.)
Nói rõ đi. Bà đã làm thế nào? Tại sao lại là bức tường này?
Bà Lan
(Đôi tay bà Lan siết chặt vào nhau, móng tay cắm vào da thịt. Bà nhắm mắt lại, như đang sống lại khoảnh khắc kinh hoàng đó.)
Lúc ấy… đầu óc tôi quay cuồng… Tôi chỉ muốn biến cái xác chết đó đi thật xa… không để ai nhìn thấy… Không để ai biết chuyện… Tôi nhìn quanh phòng… Căn phòng nhỏ hẹp… Cửa sổ khóa trái… Tôi thấy bức tường chính… nó vốn đã cũ nát… tôi biết có một khoang trống bên trong… do trước đây sửa chữa gì đó… không lấp đầy…
Điều tra viên
Khoang trống? Bà nghĩ gì lúc đó?
Bà Lan
(Bà run rẩy mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không.)
Tôi… tôi nghĩ đến khoang tường đó… Nó đủ lớn… đủ sâu để giấu đi thứ tôi cần giấu… Cái ý nghĩ điên rồ đó… nó bỗng bật ra trong đầu tôi… như một lối thoát duy nhất… Lúc đó tôi không còn là tôi nữa… Sợ hãi… nó lấn át hết rồi…
Điều tra viên
(Giọng trầm xuống, ép bà phải nói.)
Rồi bà làm gì?
Bà Lan
(Giọng bà méo mó, từng chữ như bị xé ra khỏi cổ họng.)
Tôi… tôi dùng… dùng hết sức lực già nua của mình… kéo nó… kéo cái thân thể lạnh ngắt, nặng trịch đó… đến chỗ bức tường… Máu… máu khô rồi… nhưng nó vẫn dính bết… kinh tởm lắm… Tôi… tôi cạy những viên gạch cũ ra… Lỗ hổng hiện ra… đen ngòm… như cái miệng địa ngục…
Điều tra viên
(Im lặng chờ đợi, sự căng thẳng bao trùm căn phòng.)
Bà Lan
(Giọng bà run lên bần bật.)
Tôi… tôi phải… phải nhét nó vào… Cái xác cứng đờ… thật khó khăn… Tôi phải… phải dùng sức… đẩy… ấn… ghê tởm lắm… Lạnh ngắt… cứng ngắc… Tôi cứ nhét… nhét mãi… cho đến khi cả cơ thể… khuất hẳn vào trong… cái khoang rỗng… Sau đó… tay chân tôi rã rời… Toàn thân nhầy nhụa…
Điều tra viên
(Anh nhìn vào bức tường với vẻ rùng mình.)
Và bà bịt nó lại?
Bà Lan
(Gật đầu lia lịa.)
Phải… Tôi… tôi lôi đống gạch vỡ… xi măng cũ tôi vẫn để dành ở góc nhà… Tôi… tôi trát lại một cách vội vàng… vụng về… Chỉ cần… chỉ cần nó che đi cái lỗ hổng đó… che đi cái bí mật kinh hoàng đó… Tôi không quan tâm nó có đẹp hay không… có chắc chắn hay không… Chỉ cần… đừng ai nhìn thấy…
Điều tra viên
(Giọng anh nhỏ lại, đầy sự phán xét.)
Bà nghĩ… bịt bức tường lại… là có thể chôn vùi tất cả? Chôn vùi một mạng người?
Bà Lan
(Những giọt nước mắt chảy dài trên gò má nhăn nheo của bà. Bà lắc đầu quầy quậy.)
Không… không bao giờ… Suốt mười năm qua… tôi chưa bao giờ ngủ yên giấc… Đêm nào cũng mơ thấy nó… thấy bức tường… thấy máu… Cái mùi… cái mùi hôi thối… Nó cứ ám ảnh tôi… bay lởn vởn khắp nhà… Dù tôi có lau chùi thế nào… xịt thơm thế nào… cái mùi chuột chết… mùi tử khí… nó vẫn cứ phảng phất… Như một lời nhắc nhở… về tội lỗi của tôi… Về cái thi thể… đang mục ruỗng… ngay sau bức tường này… Tôi sống… như trong địa ngục trần gian vậy… Ngày nào cũng bị giày vò… bị ám ảnh… Cứ nhìn vào bức tường… là tôi lại thấy cảnh tượng kinh hoàng đó…
Điều tra viên
(Anh nhìn bà Lan, rồi lại nhìn bức tường, vẻ mặt vô cảm nhưng ánh mắt chất chứa nhiều suy nghĩ.)
Vậy là… bà đã sống với bí mật này… với nỗi ám ảnh này… suốt mười năm qua… Giống như cái mùi hôi thối mà Tùng… người thuê nhà hiện tại của bà… đã ngửi thấy… suốt thời gian qua… Cái mùi mà bà nói là chuột chết… Thực ra… là mùi của chính tội lỗi của bà… phải không?”
“…phải không?
Bà Lan nghe câu hỏi của Điều tra viên, cả người như sụp đổ. Những giọt nước mắt ban nãy chỉ là mở đầu. Giờ đây, bà khóc nấc lên, tiếng khóc xé lòng vang vọng trong căn phòng cũ kỹ. Bà đưa hai tay run rẩy ôm lấy mặt, thân hình già nua gầy gò rung bần bật.
“”Phải… phải rồi… Cái mùi đó… là tội lỗi của tôi… Nó bám lấy tôi… ám ảnh tôi… suốt mười năm qua…”” Bà Lan nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng vì tiếng khóc. “”Tôi… tôi đã sống như trong địa ngục… mỗi ngày… mỗi giờ phút… Cái xác chết đó… nó cứ hiện về trong tâm trí tôi… Tôi chỉ cầu xin… cầu xin sự tha thứ… Tôi không thể chịu đựng được nữa…””
Bà gục đầu xuống, tiếng nấc xé lòng, như đang trút hết gánh nặng kinh hoàng đã đè nén bà suốt một thập kỷ.
Điều tra viên vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị. Anh không bày tỏ sự thương cảm, chỉ lặng lẽ quan sát. Anh biết, đây không chỉ là lời thú tội, mà còn là sự giải thoát cho chính người đàn bà này. Anh liếc mắt ra hiệu cho đồng đội đang ngồi đối diện. Cán bộ công an kia lập tức cúi xuống, cẩn thận ghi lại từng lời của Bà Lan vào sổ. Từng chữ một. Từng tiếng nấc. Từng giọt nước mắt.
“”Chúng tôi đã ghi nhận toàn bộ lời khai của bà,”” Điều tra viên nói, giọng trầm và rõ ràng, cắt ngang tiếng khóc của bà Lan. “”Đây là những tình tiết cực kỳ quan trọng liên quan đến vụ án.””
Anh dừng lại một chút, để lời nói thấm vào không khí nặng nề. Anh nhìn thẳng vào mắt Bà Lan, ánh mắt cương quyết, không chút dao động.
“”Căn cứ vào lời thú tội vừa rồi của bà, kết hợp với các bằng chứng ban đầu chúng tôi đã thu thập tại hiện trường – bao gồm cả việc phát hiện thi thể trong bức tường này – chúng tôi xác định có đủ căn cứ để ra lệnh bắt giữ đối với bà.””
Bà Lan ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, kinh hoàng nhìn anh.
“”Bà Lan, bà chính thức bị bắt giữ để phục vụ công tác điều tra làm rõ vụ án.”” Giọng Điều tra viên vang lên dứt khoát, như tiếng sét đánh ngang tai. “”Chúng tôi cần bà hợp tác để tiếp tục làm rõ mọi nghi vấn, bao gồm cả việc xác định… ai mới là hung thủ thực sự gây ra cái chết của nạn nhân.””
Hai cán bộ công an khác lập tức tiến tới, một người đứng cạnh Bà Lan, người còn lại đưa còng số 8 ra. Bà Lan nhìn chiếc còng lạnh lẽo, rồi nhìn lại bức tường phía sau, nơi giấu kín bí mật kinh hoàng của bà. Bà không phản kháng, chỉ khẽ run rẩy. Khuôn mặt bà trắng bệch, như thể linh hồn đã lìa khỏi xác từ rất lâu rồi.
Tùng đứng ở góc phòng, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Anh không còn cảm thấy sợ hãi hay kinh tởm nữa. Thay vào đó, là một sự rúng động sâu sắc trước bi kịch của người đàn bà này, và cả sự lạnh lẽo của bí mật mà bức tường kia đã giấu kín. Cái mùi chuột chết ám ảnh bấy lâu, giờ đã có một lời giải thích tàn khốc. Vụ án mạng kinh hoàng, tưởng chừng đã bị chôn vùi vĩnh viễn, giờ đây đang dần được phơi bày ra ánh sáng. Cuộc điều tra, sau lời thú tội chấn động này, mới chỉ thực sự bắt đầu.”
“Sau khi Bà Lan bị đưa đi, cảnh sát vẫn phong tỏa hiện trường. Căn hộ cũ kỹ trở thành tâm điểm chú ý. Bên ngoài con ngõ nhỏ dẫn vào căn nhà, đám đông người dân hiếu kỳ đã tụ tập. Họ xì xào bàn tán, chỉ trỏ về phía ngôi nhà. Xe cảnh sát, dây giăng hiện trường khiến khung cảnh vốn bình yên nay trở nên căng thẳng và lạ lẫm. Tin tức về việc phát hiện thi thể trong tường lan truyền với tốc độ chóng mặt, không chỉ trong khu phố mà còn bùng nổ trên mạng xã hội. Những dòng trạng thái, những bài báo mạng giật tít liên tục xuất hiện, gây chấn động dư luận. “”Rùng rợn: Phát hiện xác chết bị giấu trong tường nhà suốt 10 năm ở ngoại ô Hà Nội””, “”Bí ẩn căn nhà ma ám””, “”Chủ nhà hiền lành hay kẻ sát nhân máu lạnh?””.
Những người hàng xóm láng giềng của Bà Lan đứng chết lặng. Họ không thể tin vào tai mình khi nghe tin. Bà Lan, người phụ nữ góa bụa sống một mình, trông khắc khổ nhưng luôn tỏ ra hiền lành, ít nói. Bà chưa bao giờ gây xích mích với ai. Họ thường thấy bà đi chợ, chăm sóc mảnh vườn nhỏ. Không ai có thể tưởng tượng được rằng, đằng sau vẻ ngoài tưởng chừng vô hại ấy lại che giấu một bí mật kinh hoàng đến vậy.
“”Trời ơi, bà Lan á? Tôi không tin được!”” một người phụ nữ hàng xóm thốt lên, ôm chặt lấy ngực.
“”Bà ấy trông hiền khô mà. Ai ngờ…”” một người khác lắc đầu, vẻ mặt hoang mang tột độ.
“”Cái mùi hôi mấy nay mình cứ tưởng chuột chết hay cống rãnh gì, ai dè…””
“”Thật là… quá sợ hãi…””
Tiếng xôn xao, bàn tán nổi lên khắp nơi. Người ta nhìn căn nhà cũ kỹ với ánh mắt vừa tò mò, vừa sợ hãi. Căn nhà bỗng chốc mang một vẻ ma mị, rùng rợn trong mắt mọi người.
Trong căn hộ, Tùng vẫn đứng đó. Cái mùi khó chịu giờ đây không còn là mùi chuột chết nữa, nó là mùi của sự chết chóc, của bí mật bị chôn vùi. Căn phòng trở nên ngột ngạt, bức tường bị đục thủng lỗ chỗ như một cái miệng há to nuốt chửng mọi sự bình yên. Anh nhìn vào cái lỗ trên tường, nơi các điều tra viên đang làm việc. Anh thấy các chuyên gia pháp y đang cẩn thận lấy mẫu, chụp ảnh. Hình ảnh thi thể ẩn sau lớp vữa trát lạnh lẽo cứ ám ảnh tâm trí anh. Tiếng vọng kỳ lạ khi anh gõ vào tường, cảm giác bất an ngay từ ngày đầu tiên thuê nhà, tất cả giờ đây đều có lời giải thích.
Tùng cảm thấy dạ dày quặn lại. Anh không thể, dù chỉ một giây phút nào, ở lại đây được nữa. Nơi này không còn là căn hộ anh thuê nữa, nó là một ngôi mộ lạnh lẽo, là nơi tội ác trú ngụ. Anh quay lưng lại với bức tường, với căn phòng. Anh đi nhanh vào phòng ngủ, vơ vội mấy bộ quần áo nhét vào balo. Anh không bận tâm đến những thứ khác. Điều duy nhất anh muốn lúc này là thoát ra khỏi nơi chết chóc này càng nhanh càng tốt. Anh khóa cửa, bước ra khỏi căn hộ, đi ngang qua những người cảnh sát đang làm việc, không ngoảnh lại. Ánh mắt anh trống rỗng, chỉ còn lại nỗi ám ảnh kinh hoàng về bí mật chôn vùi trong bức tường. Anh bước nhanh ra khỏi con ngõ, hòa mình vào dòng người hiếu kỳ đang túm tụm bên ngoài, nhưng tâm trí anh vẫn kẹt lại trong cái khoang rỗng lạnh lẽo phía sau bức tường cũ kỹ đó. Cuộc sống của Tùng, sau khám phá kinh hoàng này, đã thay đổi hoàn toàn.”
“Trong căn phòng làm việc ngập mùi giấy tờ và cà phê nguội, Thiếu tá Hoàn, điều tra viên chính của vụ án, đặt tập hồ sơ xuống bàn. Trước mặt anh là hai chuyên gia pháp y. Kết quả cuối cùng đã có.
“”Kết quả giám định pháp y cho thấy nạn nhân là nữ giới, ước tính tuổi đời khoảng 20-25 tuổi vào thời điểm tử vong,”” một nữ chuyên gia pháp y bắt đầu, giọng điềm tĩnh nhưng đầy trọng lượng. “”Thời gian tử vong… khớp với khoảng 9 đến 10 năm trước.””
Thiếu tá Hoàn siết chặt tay. Gần mười năm. Một khoảng thời gian dài kinh hoàng.
“”Chúng tôi đã tiến hành so sánh mẫu DNA và dữ liệu nhận dạng khác với cơ sở dữ liệu quốc gia về người mất tích,”” chuyên gia nam tiếp lời. “”Và đã tìm thấy sự trùng khớp.””
Thiếu tá Hoàn ngẩng đầu.
“”Nạn nhân chính là… cô gái đã thuê căn hộ của bà Lan vào khoảng năm 2014,”” chuyên gia nam chậm rãi nói, nhìn thẳng vào mắt Thiếu tá Hoàn. “”Hồ sơ ghi nhận cô ấy biến mất một cách bí ẩn chỉ vài tháng sau khi chuyển đến đó.””
Khoảnh khắc im lặng bao trùm căn phòng. Mất tích. Biến mất. Giờ đây, bí ẩn được vén màn bằng một cách tàn khốc nhất.
“”Như vậy,”” Thiếu tá Hoàn thở ra một hơi nặng nhọc, “”vụ án mất tích cách đây gần mười năm chính thức được chuyển thành… án mạng.””
Anh nhìn vào tấm ảnh chụp nạn nhân từ hồ sơ cũ, một khuôn mặt trẻ trung, tươi tắn đầy hy vọng, giờ chỉ còn là một phần của bộ hài cốt lạnh lẽo giấu mình sau bức tường. Sự căm phẫn dâng lên trong lòng anh. Ai đó đã cướp đi cuộc đời này, và giấu nhẹm bí mật đó suốt gần một thập kỷ.
“”Bây giờ, trọng tâm điều tra thay đổi hoàn toàn,”” Thiếu tá Hoàn đứng dậy, đi tới tấm bảng trắng đã dán đầy ảnh chụp hiện trường và sơ đồ căn hộ. Anh gạch chéo lên dòng chữ “”Mất tích””, viết thay bằng hai chữ “”ÁN MẠNG”” thật lớn, màu đỏ. “”Chúng ta cần làm rõ nạn nhân là ai, cô ấy có những mối quan hệ nào, những người đến tìm cô ấy trong thời gian cô ấy thuê nhà là ai. Đặc biệt…””
Anh quay sang nhìn hai chuyên gia pháp y, ánh mắt sắc bén.
“”…chúng ta cần làm rõ liệu bà Lan, chủ nhà, có biết nhiều hơn về hung thủ hay không. Một thi thể giấu trong nhà mình suốt mười năm… thật khó tin bà ấy không biết gì.””
Thiếu tá Hoàn đi đi lại lại trong phòng, suy nghĩ nhanh chóng. Án mạng. Hung thủ vẫn nhởn nhơ ngoài kia. Hắn hoặc thị đã sống bình yên suốt mười năm qua, trong khi bí mật kinh hoàng bị chôn vùi. Anh nhìn lại tấm ảnh nạn nhân trên bàn. Nhiệm vụ của họ bây giờ là đưa sự thật ra ánh sáng, và bắt kẻ thủ ác phải trả giá. Cuộc đua với thời gian, và với những bí mật bị chôn vùi, chính thức bắt đầu.”
“Tùng không chần chừ thêm một giây phút nào. Ngay lập tức, anh liên hệ với bên chuyển nhà, chấp nhận bỏ ngang hợp đồng thuê, mất trắng số tiền cọc đã đóng cho Bà Lan. Việc dọn đi diễn ra gấp rút, gần như là chạy trốn. Anh không buồn thu xếp đồ đạc kỹ lưỡng, chỉ vơ vội những thứ thật cần thiết. Căn hộ cũ kỹ ở ngoại ô, nơi mùi hôi khó chịu và bí mật kinh hoàng kia ngự trị, giờ đây trở thành địa ngục trong tâm trí anh. Anh cần phải thoát ra khỏi đó, ngay lập tức.
Ngày chuyển đi, Tùng không dám nhìn lại bức tường chính với vết nứt từng ám ảnh anh. Anh chỉ muốn rời xa nơi đó càng nhanh càng tốt, bỏ lại phía sau tất cả những gì đã chứng kiến.
Anh chuyển đến một căn hộ nhỏ hơn, nằm sâu trong trung tâm thành phố. Nơi đây không có mùi hôi, không có những bức tường cũ kỹ mục nát, không có tiếng vọng kỳ lạ khi gõ vào. Mọi thứ đều mới mẻ và sạch sẽ. Tùng tưởng rằng sự thay đổi môi trường sống sẽ giúp anh quên đi những gì đã thấy.
Nhưng anh đã lầm.
Cứ mỗi khi màn đêm buông xuống, sự tĩnh lặng của căn phòng mới lại nhường chỗ cho những hình ảnh cũ rích và kinh hoàng. Hình ảnh cái lỗ đen ngòm trên bức tường, khoang rỗng ẩm thấp phía sau, và thứ nằm cuộn tròn bên trong… Tất cả hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Tùng. Anh thấy lại màu sắc tái nhợt, kết cấu khô mục, và cảm giác ghê rợn khi ánh đèn pin soi vào. Mùi hôi khó chịu như chuột chết từ căn hộ cũ, dù không còn hiện hữu, vẫn len lỏi trong ký ức, khiến anh rùng mình.
Tùng nằm trằn trọc trên chiếc giường mới. Ám ảnh không đến từ căn nhà, nó đến từ chính bộ não anh. Anh nhắm chặt mắt, cố xua đuổi những hình ảnh đó đi, nhưng vô ích. Cái lỗ trên tường và bí mật giấu bên trong đã khắc sâu vào tâm trí người kỹ sư 28 tuổi, biến những đêm yên bình thành cuộc vật lộn không ngừng nghỉ với nỗi sợ hãi và ghê tởm. Anh biết, dù có chuyển đến đâu, trừ khi sự thật được phơi bày, anh sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi cái bóng của căn hộ cũ kỹ đó.”
“Tùng đã không còn chịu đựng được nữa. Ám ảnh từ căn hộ cũ kỹ, từ cái khoang rỗng sau bức tường và bí mật ghê tởm được giấu kín, đã đẩy anh đến giới hạn. Anh biết, cách duy nhất để tìm lại sự bình yên là phơi bày sự thật. Anh đã làm điều mà lương tâm mách bảo.
Cuộc gọi của Tùng đến cơ quan chức năng đã nhanh chóng kích hoạt một cuộc điều tra. Căn hộ cũ kỹ ở ngoại ô, nơi mùi hôi khó chịu từng ám ảnh anh, giờ đây trở thành hiện trường vụ án. Cảnh sát phong tỏa hiện trường, các chuyên gia pháp y và điều tra viên tỉ mỉ làm việc. Bức tường chính với vết nứt nhỏ ngày nào, giờ đây bị đập tung ra, để lộ hoàn toàn khoang rỗng ẩm thấp. Thứ nằm cuộn tròn bên trong, đúng như những gì Tùng đã thấy trong cơn ác mộng, được đưa ra ánh sáng.
Bà Lan, chủ căn hộ, lập tức trở thành đối tượng nghi vấn hàng đầu. Với thái độ quanh co, bà liên tục phủ nhận việc biết về sự tồn tại của thứ ghê rợn phía sau bức tường. Bà khai rằng không hề biết gì về mùi hôi khó chịu hay bất kỳ điều gì bất thường. Tuy nhiên, trước những bằng chứng không thể chối cãi và sự mâu thuẫn trong lời khai, bà Lan dần lộ ra sự thật. Bà không phải hung thủ của vụ án mạng kinh hoàng, nhưng bà biết. Bà biết về cái xác. Bà đã che giấu nó, đã sống chung với bí mật đó suốt nhiều năm qua, để mặc nó phân hủy phía sau lớp vữa và gạch. Bà sợ hãi, không dám trình báo, và sự im lặng đó đã biến bà thành kẻ đồng lõa.
Vụ án giết người tiếp tục được mở rộng điều tra để tìm ra hung thủ thực sự. Nhưng với bà Lan, hậu quả đã hiển hiện. Bà bị truy tố trước pháp luật với tội danh che giấu tội phạm và không tố giác tội ác.
Phiên tòa xét xử bà Lan diễn ra. Bà xuất hiện trước vành móng ngựa với gương mặt tái nhợt, đôi mắt thất thần. Vẻ ngoài kênh kiệu, khinh khỉnh thường thấy ở bà Lan đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự sợ hãi và hối hận muộn màng. Công tố viên trình bày những chứng cứ buộc tội, làm rõ việc bà đã cố tình che giấu sự thật, bất chấp mùi hôi và những dấu hiệu bất thường trong căn nhà. Luật sư bào chữa cố gắng giảm nhẹ tội trạng, nhưng không thể phủ nhận hành vi của bà.
Cuối cùng, sau những lời tranh tụng và bản cung, tòa án tuyên án. Bà Lan bị kết tội che giấu tội phạm và không tố giác tội ác. Mức án được đưa ra là sự trừng phạt thích đáng cho hành vi vi phạm pháp luật của bà. Khi nghe bản án, bà Lan khuỵu xuống. Không chỉ là bản án từ tòa án, mà còn là bản án lương tâm mà bà đã tự kết cho mình suốt những năm tháng sống chung với bí mật kinh hoàng. Cái giá của sự im lặng và che đậy giờ đây bà phải trả, không chỉ bằng thời gian sau song sắt, mà còn bằng sự dày vò của tội lỗi đeo bám.”
“Căn hộ cũ kỹ ở ngoại ô, từng là nơi trú ngụ tạm bợ của Tùng, giờ đây đứng đó như một di tích nhuốm màu u ám. Vụ án kinh hoàng bị phơi bày khiến danh tiếng của nó bị hủy hoại hoàn toàn. Không ai dám đến gần, chứ đừng nói đến việc thuê hay mua lại. Những vết băng cảnh sát đã được gỡ bỏ, nhưng không khí nặng nề và lạnh lẽo vẫn bao trùm. Bức tường chính, nơi từng giấu kín bí mật chết chóc, giờ là một khoảng trống nham nhở, phơi bày ra khoang rỗng đen ngòm bên trong. Mùi hôi thối kinh khủng đã biến mất, thay vào đó là mùi ẩm mốc và sự trống rỗng lạnh lẽo, một lời nhắc nhở thường trực về những gì đã xảy ra. Căn nhà đứng đó, cô độc, bị cộng đồng xa lánh, một biểu tượng vật chất cho sự thật bị chôn vùi.
Cuộc sống của Tùng dần trở lại quỹ đạo bình thường. Anh tìm một căn hộ mới, ở một khu vực hoàn toàn khác, cố gắng quên đi những ám ảnh đã đeo bám. Công việc kỹ sư phần mềm của anh vẫn tiếp diễn. Anh gặp gỡ bạn bè, đi làm, về nhà, những hoạt động thường ngày mà trước đây anh coi là hiển nhiên. Anh không còn bị tra tấn bởi mùi hôi hay những âm thanh kỳ lạ. Nhưng mặc dù bên ngoài có vẻ như mọi thứ đã yên ổn, bên trong Tùng, một sự thay đổi sâu sắc đã diễn ra.
Trải nghiệm kinh hoàng đó đã khắc sâu vào tâm trí anh một bài học nghiệt ngã. Anh từng tin vào vẻ ngoài hoàn hảo, tin rằng mọi thứ đều có thể được phân tích và hiểu rõ như những dòng code. Nhưng căn nhà cũ kỹ, với bí mật ghê tởm ẩn sau bức tường tưởng chừng vững chắc, đã dạy anh rằng sự thật có thể được che giấu ở những nơi không ngờ nhất, dưới lớp vỏ bọc bình thường nhất. Bà Lan, với vẻ ngoài kênh kiệu và cuộc sống tưởng chừng ổn định, lại là người che giấu một tội ác khủng khiếp. Bài học về sự giả tạo, về việc không có gì là hoàn hảo, và về bóng tối có thể ẩn náu ngay dưới ánh sáng mặt trời đã vĩnh viễn thay đổi cách Tùng nhìn nhận thế giới. Anh không còn tìm kiếm sự hoàn hảo hay tin tưởng một cách mù quáng vào vẻ bề ngoài. Anh học cách nhìn sâu hơn, cảnh giác hơn, và biết rằng đằng sau nụ cười hay bức tường kiên cố có thể là một vực thẳm đầy bí mật. Vụ án khép lại với việc bà Lan phải trả giá cho sự che đậy của mình, còn hung thủ thật sự của vụ án mạng kinh hoàng vẫn đang được truy tìm. Nhưng đối với Tùng, cuộc hành trình tìm kiếm sự thật đã kết thúc, để lại trong anh sự khôn ngoan chua chát và một trái tim đã hiểu rõ hơn về những góc khuất đáng sợ trong bản chất con người và xã hội.
Thời gian lặng lẽ trôi đi, cuốn theo những dư âm của quá khứ, nhưng ký ức về căn nhà cũ kỹ và bí mật sau bức tường vẫn còn đó, như một vết sẹo vô hình trong tâm trí Tùng. Anh không còn sống trong sợ hãi hay ám ảnh, nhưng sự cẩn trọng và một chút hoài nghi đã trở thành người bạn đồng hành mới. Anh hiểu rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng phơi bày sự thật một cách rõ ràng; đôi khi, những bí mật tăm tối nhất lại ẩn mình dưới lớp vỏ bọc bình thường, chờ đợi được phát hiện bởi những con mắt tinh tường hoặc một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Bài học về tính chất mong manh của sự hoàn hảo, về việc cái ác có thể tồn tại ngay bên cạnh chúng ta mà không hề bị nhận diện, là một gánh nặng, nhưng cũng là một sự giác ngộ. Tùng không còn là chàng kỹ sư trẻ tuổi hồn nhiên ngày nào chỉ biết đến những dòng code hoàn hảo. Anh đã nhìn thấy mặt tối của con người và xã hội, và điều đó khiến anh trở nên trầm tĩnh hơn, sâu sắc hơn. Dù vụ án kia có đi đến đâu, Tùng biết rằng anh đã làm điều đúng đắn bằng cách phơi bày sự thật. Anh đã giải thoát chính mình khỏi nỗi ám ảnh, và quan trọng hơn, anh đã mang lại ánh sáng cho một bí mật đã bị chôn vùi quá lâu. Cuộc đời vẫn tiếp diễn với những thách thức mới, nhưng Tùng giờ đây bước đi vững vàng hơn, mang theo bài học đắt giá từ căn nhà nhuốm màu chết chóc, nơi anh đã tìm thấy không chỉ một bí mật kinh hoàng, mà còn là một phần sự thật về chính mình và thế giới xung quanh.”

