“Vừa ra trường đã được đi công tác với sếp, cô gái không ngờ ngay đêm đầu tiên đã phải trải qua một việc kinhhoang…
Minh Thư vừa tốt nghiệp đại học loại giỏi ngành Marketing. Với vẻ ngoài sáng sủa, nhanh nhẹn và một bảng thành tích học tập ấn tượng, cô nhanh chóng trúng tuyển vào một công ty truyền thông danh tiếng. Ngày đầu tiên đi làm, cô được phân vào đội dự án của Giám đốc Lâm – người đàn ông ngoài 40 tuổi, bề ngoài lịch lãm, nói chuyện điềm đạm và đặc biệt rất được lòng nhân viên nữ trong công ty.
“Em là người mới, nhưng anh thấy hồ sơ của em rất tốt. Hãy cố gắng học hỏi, đừng ngại hỏi anh nếu cần,” Giám đốc Lâm mỉm cười thân thiện, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ hài lòng.
Chưa đầy một tuần sau, Minh Thư được sếp đích thân chọn đi công tác cùng đến thành phố biển để gặp đối tác. Cô vừa lo lắng, vừa thấy vinh dự. Dù là nhân viên mới, nhưng được sếp tin tưởng đến vậy khiến cô thầm cảm thấy tự hào. Cô dành cả tối chuẩn bị tài liệu, luyện tập cách thuyết trình và chọn một bộ đồ công sở thật chỉnh tề.
Chiều hôm đó, họ đáp chuyến bay muộn đến điểm đến. Sếp đặt phòng tại một resort 4 sao, nằm sát biển. “Đối tác muốn gặp sớm mai, tối nay em nghỉ ngơi đi, mai chúng ta sẽ làm việc,” anh nói, rồi chìa cho cô chiếc thẻ phòng.
Nhưng đến lúc mở cửa, Minh Thư ch/ết lặng – chỉ có duy nhất một giường đôi trong phòng.
Cô vội vã quay sang: “Anh ơi… có nhầm gì không ạ? Đây là phòng đôi à?”
Giám đốc Lâm cười cười, nhẹ nhàng nhưng lạ lùng: “Chuyện công tác mà, em cứ coi như đây là một trải nghiệm. Anh không làm gì em đâu, đừng lo.”
Câu nói ấy khiến toàn thân Minh Thư lạnh toát. Cô bối rối lùi lại, định rút điện thoại gọi lễ tân thì anh ta nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, bước tới gần, giọng đã khác hẳn…”
“…bước tới gần, giọng đã khác hẳn. Cánh cửa phòng bật nhẹ, rồi đóng sập lại với một tiếng “”cạch”” khô khốc, vang vọng trong không gian im ắng.
Giám đốc Lâm không còn vẻ điềm đạm thường ngày. Một nụ cười nhếch mép lạnh lẽo hiện trên
môi anh ta. Anh ta chậm rãi bước từng bước về phía Minh Thư, ánh mắt sắc như dao lướt trên người cô. Giọng nói trầm đục, như tiếng thì thầm của rắn độc, vang lên:
“”Anh nói rồi mà… chuyện công tác thôi. Em cứ lo lắng thừa thãi.””
Mỗi bước chân của anh ta như gõ vào lồng ngực Minh Thư. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Đây không phải là Giám đốc Lâm mà cô từng biết. Cô lùi lại, từng bước một, chân vấp vào thành giường.
“”Anh… anh Lâm… anh nói đùa đúng không ạ?”” Giọng Minh Thư run rẩy, lí nhí. Toàn thân cô bắt đầu run lên bần bật. Cô chỉ ước gì mình có thể biến mất ngay lúc này.
Giám đốc Lâm dừng lại khi chỉ còn cách cô vài bước chân. Nụ cười trên môi càng sâu hơn, ánh mắt đầy vẻ săn mồi. Anh ta đưa tay lên, định chạm vào vai cô.
“”Đùa à? Em nghĩ sao?”” Giọng anh ta khàn đặc, mang đầy ẩn ý nguy hiểm. “”Một cô gái thông minh, xinh đẹp như em… đi công tác xa với sếp…””
Minh Thư hoảng loạn, vội vàng né tránh bàn tay anh ta. Cô lùi mãi, cho đến khi lưng chạm vào tường, không còn đường thoát. Nhịp tim cô đập thình thịch như trống dồn. Cô nhìn thẳng vào mắt Giám đốc Lâm, trong đó chỉ thấy sự sợ hãi tột độ.
“”Anh Lâm… xin anh… đừng làm gì cả…”” Cô cầu xin, giọng lạc đi vì sợ hãi.
Giám đốc Lâm không trả lời ngay. Anh ta chỉ đứng đó, nhìn cô với vẻ thích thú pha lẫn khinh miệt, như đang ngắm nhìn một con mồi đã nằm gọn trong bẫy. Căn phòng khách sạn đột nhiên trở nên ngột ngạt, không khí đặc quánh sự căng thẳng và nguy hiểm.”
“Anh ta tiến thêm một bước cuối cùng, đứng chếch một góc, tay chống hờ lên tường ngay cạnh đầu cô. Ánh mắt hắn lướt chầm chậm từ mái tóc, xuống khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, rồi dừng lại trên đôi chân đang run rẩy của cô. Một nụ cười tự mãn, đầy khinh bỉ hiện rõ trên môi. Không còn vẻ điềm đạm, lịch lãm thường ngày, Giám đốc Lâm lúc này giống như một kẻ săn mồi đang thưởng thức giây phút con mồi tuyệt vọng.
“”Đừng sợ hãi như vậy, Minh Thư,”” giọng hắn trầm hẳn xuống, không còn sự khàn đặc nguy hiểm như trước, nhưng lại mang một vẻ dịu dàng giả tạo, còn đáng sợ hơn. “”Anh đã nói rồi, đây là chuyện công việc… và cũng là cơ hội cho em.””
Minh Thư nuốt khan. Cái từ “”cơ hội”” phát ra từ miệng hắn nghe ghê tởm đến lạ. Cô vẫn dán mắt vào hắn, cố tìm chút nhân tính nào đó, nhưng chỉ thấy sự biến thái, lạnh lẽo.
“”Cơ hội gì ạ?”” Cô hỏi lại, giọng vẫn run rẩy nhưng pha chút bướng bỉnh, cố gắng không để sự sợ hãi chiếm lấy hoàn toàn.
Giám đốc Lâm bật cười khẽ. “”Cơ hội để em có một tương lai sáng lạn ở công ty này. Một sinh viên mới ra trường, thành tích tốt, nhưng cần một cú hích để bay cao, bay xa hơn, đúng không?”” Hắn hơi cúi xuống, ghé sát vào tai cô, giọng thì thầm đủ để chỉ hai người nghe thấy trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. “”Và anh… chính là người có thể cho em ‘cú hích’ đó.””
Hơi thở của hắn phả vào tai khiến Minh Thư rùng mình. Cô lùi đầu lại, cố gắng tránh né.
“”Chỉ cần em biết ‘ngoan ngoãn’ một chút thôi, Minh Thư. Anh đảm bảo, con đường sự nghiệp của em sẽ trải đầy hoa hồng.”” Hắn nói, nhấn mạnh vào từ “”ngoan ngoãn”” với một hàm ý không thể rõ ràng hơn. Ánh mắt hắn quay lại soi mói toàn thân cô một lần nữa, dừng lại ở những đường cong ẩn dưới lớp áo mỏng.
Minh Thư như bị sét đánh ngang tai. Tất cả sự sợ hãi ban đầu bỗng chốc biến thành cơn sóng kinh tởm và giận dữ. Cô đã nghe phong phanh về những chuyện xấu xí trong giới công sở, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó lại xảy ra với mình, lại còn là người sếp mà cô từng rất ngưỡng mộ.
“”Anh… anh nói cái gì vậy?”” Giọng cô không còn run rẩy nữa, thay vào đó là sự căm ghét. Khuôn mặt cô tái mét, nhưng đôi mắt lại bùng lên ngọn lửa phẫn nộ.
Giám đốc Lâm nhếch mép cười đắc thắng, tưởng rằng sự kinh hãi của cô đã nhường chỗ cho sự khuất phục. Hắn đưa tay lên, định vuốt má cô.
“”Anh nói rất rõ ràng rồi mà, em yêu,”” hắn nói, giọng điệu càng lúc càng biến thái. “”Cơ hội chỉ đến một lần thôi…””
“”Đừng có chạm vào tôi!”” Minh Thư hét lên, dùng hết sức lực đẩy mạnh tay hắn ra. Cô cảm thấy toàn thân mình đang bốc cháy vì giận dữ và tủi nhục. Lời đề nghị trắng trợn, ghê tởm này khiến cô sốc nặng, không thể tin nổi người đàn ông lịch lãm kia lại có thể thốt ra những lời như vậy. Hắn không phải sếp, hắn là một con quái vật.”
“Minh Thư hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh lại nhịp thở dồn dập. Toàn thân cô vẫn còn run lên vì sốc và tức giận, nhưng trong đầu cô lúc này không còn chỗ cho sự sợ hãi ủy mị. Cô nhìn thẳng vào mắt Giám đốc Lâm, đôi mắt ngấn nước nhưng ánh lên sự kiên quyết.
“”Giám đốc Lâm,”” giọng cô vẫn còn hơi run rẩy, nhưng đã lấy lại được sự kiểm soát. “”Tôi không đồng ý.””
Giám đốc Lâm đang định nói gì đó thì khựng lại. Nụ cười đắc thắng trên môi hắn tắt hẳn. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt ngạc nhiên, pha lẫn sự khó chịu và có lẽ cả một chút bực bội.
“”Em… em nói gì?”” Hắn hỏi lại, giọng hơi gằn xuống.
“”Tôi nói, tôi không đồng ý,”” Minh Thư lặp lại, mỗi từ đều rõ ràng và dứt khoát, như thể cô đang dùng toàn bộ sức lực còn lại để phát ra chúng. “”Tôi không đồng ý với ‘cơ hội’ mà anh vừa nói. Tôi cũng không đồng ý với cách cư xử của anh lúc này.””
Cô lùi thêm một bước, giữ khoảng cách an toàn.
“”Giám đốc Lâm làm ơn mở cửa cho tôi ra ngoài được không ạ?”” Cô nói tiếp, giọng không còn là sự van xin mà là một yêu cầu chính đáng. “”Tôi nghĩ chúng ta không còn gì để nói chuyện riêng tư với nhau nữa. Mọi chuyện về công việc, chúng ta có thể trao đổi vào sáng mai trong buổi gặp đối tác.””
Khuôn mặt Giám đốc Lâm tối sầm lại. Sự lịch lãm, điềm đạm thường thấy hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một vẻ mặt lạnh lẽo, xen lẫn tức giận vì bị chống đối. Hắn không ngờ một cô bé mới ra trường lại dám thẳng thừng từ chối và yêu cầu hắn làm theo ý cô ta. Ánh mắt hắn nhìn Minh Thư giờ đây không còn là sự thèm muốn chiếm đoạt, mà là sự bực bội và khinh thường rõ rệt. Hắn siết chặt nắm tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Cánh cửa phòng khách sạn, vốn là nơi nghỉ ngơi sau chuyến bay, bỗng chốc trở thành một cái bẫy giam hãm đầy đáng sợ.”
“Khuôn mặt Giám đốc Lâm tối sầm lại. Sự lịch lãm, điềm đạm thường thấy hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một vẻ mặt lạnh lẽo, xen lẫn tức giận vì bị chống đối. Hắn không ngờ một cô bé mới ra trường lại dám thẳng thừng từ chối và yêu cầu hắn làm theo ý cô ta. Ánh mắt hắn nhìn Minh Thư giờ đây không còn là sự thèm muốn chiếm đoạt, mà là sự bực bội và khinh thường rõ rệt. Hắn siết chặt nắm tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Cánh cửa phòng khách sạn, vốn là nơi nghỉ ngơi sau chuyến bay, bỗng chốc trở thành một cái bẫy giam hãm đầy đáng sợ. Hắn chậm rãi buông lỏng tay, hít một hơi sâu, cố lấy lại vẻ bình tĩnh giả tạo, dù đôi mắt vẫn ánh lên tia giận dữ.
“”Không đồng ý?”” Giọng hắn trầm xuống, nhỏ nhẹ hơn lúc nãy, nhưng lại mang một âm hưởng đáng sợ hơn nhiều. “”Em nghĩ kỹ chưa đấy, Minh Thư?””
Minh Thư cảm thấy sống lưng lạnh toát. Giọng nói này còn đáng sợ hơn bất cứ lời quát mắng nào. Cô giữ vững tư thế, cố gắng không để lộ ra sự run rẩy đang cuộn trào trong người.
“”Tôi nghĩ kỹ rồi, Giám đốc Lâm.””
Giám đốc Lâm bước tới một bước, khoảng cách giữa hai người lại bị rút ngắn. Hắn dừng lại, khoanh tay trước ngực, nhìn cô đầy dò xét.
“”Em là một người thông minh, tôi biết điều đó,”” hắn nói, giọng điệu đầy ẩn ý. “”Bằng cấp tốt, bảng thành tích ấn tượng. Tôi đã thấy tiềm năng ở em ngay từ buổi phỏng vấn.””
Hắn tạm dừng, nụ cười nửa miệng xuất hiện, không chút thiện cảm. “”Và em biết không? Cái công ty này, môi trường này… nó khắc nghiệt lắm. Cơ hội không đến với tất cả mọi người đâu. Nhất là với một người mới như em.””
Hắn đảo mắt nhìn quanh căn phòng sang trọng, rồi quay lại nhìn thẳng vào Minh Thư, ánh mắt sắc như dao.
“”Để trụ lại, để phát triển… đôi khi người ta phải biết ‘linh hoạt’. Biết nắm bắt cơ hội, dù nó đến dưới hình thức nào đi chăng nữa.””
Minh Thư im lặng lắng nghe, nắm chặt bàn tay đến mức móng tay gần như đâm vào da thịt. Cô hiểu hắn đang nói gì. Hắn đang dùng tương lai sự nghiệp của cô để uy hiếp.
“”Cái sự ‘cứng nhắc’ của em… tôi e là nó sẽ cản trở bước tiến của em rất nhiều đấy,”” Giám đốc Lâm tiếp tục, giọng điệu mỉa mai đầy nguy hiểm. “”Một chút ‘thiện chí’, một chút ‘hợp tác’… có thể mở ra cho em rất nhiều cánh cửa. Ngược lại…””
Hắn dừng lại, để lửng câu nói, nhưng ý tứ vô cùng rõ ràng. Hắn tiến lại gần thêm một bước nữa, khiến Minh Thư phải lùi lại theo bản năng.
“”Ngược lại, em có thể đánh mất tất cả đấy. Không chỉ là công việc này đâu. Em nghĩ xem, một khi tiếng xấu đã đồn ra ngoài… cái danh tiếng mà em dày công xây dựng… sẽ ra sao?””
Ánh mắt hắn lướt xuống nhìn khắp người cô, rồi dừng lại trên khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi nhưng vẫn kiên cường.
“”Thành phố này nhỏ lắm, em à. Tin đồn đi nhanh hơn em tưởng đấy. Nhất là những tin đồn ‘nhạy cảm’.”” Giọng hắn hạ xuống rất khẽ, chỉ đủ cho hai người nghe thấy. “”Tôi có rất nhiều mối quan hệ. Chỉ cần tôi ‘nhắc nhở’ một chút về một nhân viên ‘thiếu chuyên nghiệp’, ‘khó hợp tác’, hoặc tệ hơn nữa… thì con đường sự nghiệp của em sau này, ở bất kỳ công ty nào, cũng sẽ rất… chông gai.””
Hắn nở một nụ cười lạnh lẽo. “”Em muốn đi đường nào? Đường trải hoa hồng, hay đường đầy chông gai, thậm chí là vực sâu không đáy?””
Minh Thư nuốt khan. Cái lạnh từ lời nói của hắn còn buốt giá hơn cả sự sợ hãi ban đầu. Hắn không chỉ đe dọa sa thải, mà còn muốn hủy hoại tương lai của cô. Đây là một cuộc chiến không cân sức. Nhưng cô không thể lùi bước. Lùi bước lúc này đồng nghĩa với việc chấp nhận ván bài hắn đặt ra.
Cô ngẩng cao đầu, cố gắng giữ giọng nói không run rẩy. “”Giám đốc Lâm, tôi nghĩ anh đang hiểu lầm. Chuyên nghiệp không có nghĩa là…””
“”Đủ rồi!”” Hắn cắt ngang, giọng sắc như thép. Vẻ bình tĩnh giả tạo tan biến hoàn toàn. “”Tôi không có thời gian để đôi co với em. Tôi cho em lựa chọn cuối cùng.””
Hắn lùi lại một bước, chỉ vào chiếc giường đôi duy nhất trong phòng. Ánh mắt hắn đầy uy hiếp và thù địch.
“”Hợp tác… hoặc em sẽ tự tay chôn vùi tương lai của chính mình. Quyết định đi.””
Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt đến khó thở. Minh Thư cảm thấy như mình đang đứng trên miệng núi lửa. Sự đe dọa ngầm đã biến thành một tối hậu thư tàn nhẫn.”
“Minh Thư đứng chết lặng. Hắn vừa đe dọa hủy hoại cả tương lai của cô. Sợ hãi cuộn trào, nhưng sâu thẳm bên trong, sự phẫn nộ đang dâng lên. Cô không thể chấp nhận điều này. Đầu óc cô quay cuồng, cố gắng tìm kiếm một tia sáng, một lối thoát nào đó trong căn phòng sang trọng nhưng ngột ngạt này.
Trong lúc Giám đốc Lâm đang nhìn cô với ánh mắt sắc lạnh chờ đợi câu trả lời, Minh Thư khéo léo đảo mắt quanh phòng. Cánh cửa ra vào, lúc này chỉ cách cô vài bước chân, bỗng hóa thành chướng ngại vật khổng lồ. Cô liếc nhìn chiếc điện thoại bàn đặt trên tủ cạnh giường. Đó có phải là hy vọng duy nhất? Cầu cứu ai đây? Lễ tân? Công an? Hay chỉ đơn giản là một cuộc gọi đi bất kỳ đâu để có người nghe thấy?
Đầu óc cô hoạt động hết công suất, tìm kiếm mọi khả năng. Cô có thể giả vờ đồng ý rồi tìm cách chuồn ra ngoài? Hay vùng chạy ngay bây giờ? Cánh cửa khóa trái không? Cô không nhớ. Nếu chạy thì sao? Hắn sẽ phản ứng thế nào?
Ánh mắt cô lướt qua cửa sổ. Tầng mấy đây? Cao không? Không thể nhảy được. Chỉ còn cửa chính và chiếc điện thoại.
Minh Thư quá tập trung vào việc tìm kiếm đường thoát mà không để ý rằng Giám đốc Lâm đang quan sát mọi biểu hiện trên khuôn mặt cô. Hắn nhận ra sự xao nhãng trong ánh mắt, không còn tập trung vào cuộc nói chuyện hay lời đe dọa của hắn nữa, mà đang lấm lét nhìn quanh. Một nụ cười nhếch mép xuất hiện trên môi hắn. Hắn biết cô đang nghĩ gì. Bỗng nhiên, hắn cảm thấy thích thú hơn với trò chơi này.”
“Giám đốc Lâm nhìn thấy sự mất tập trung của cô, nụ cười nhếch mép càng rõ hơn. Hắn thích thú với trò chơi này. Hắn đột nhiên bước thêm một bước về phía Minh Thư, thu hẹp khoảng cách giữa hai người chỉ còn khoảng chưa đầy một mét. Ánh mắt hắn vẫn khóa chặt lấy cô, đầy vẻ dò xét pha lẫn thích thú. Rồi, hắn chậm rãi đưa bàn tay ra, như định chạm vào má hoặc tóc cô.
Minh Thư đang lơ đãng tìm cách thoát thân, bất ngờ khi Giám đốc Lâm hành động. Cử chỉ đột ngột và ánh mắt đó khiến cô sợ hãi tột độ. Toàn thân cô như bị một luồng điện chạy qua. Không suy nghĩ, theo bản năng sinh tồn mách bảo, cô lập tức lùi lại thật nhanh. Chân cô lảo đảo vài bước cho đến khi lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo phía sau. Cô thở dốc, ánh mắt hoảng loạn nhìn chằm chằm vào bàn tay hắn đang lơ lửng trong không trung. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra ngoài.”
“Minh Thư cảm thấy tuyệt vọng bao trùm. Trong tâm trí, cô thét lên đầy phẫn uất, muốn gào thật to để cầu cứu, để đẩy lùi kẻ đang đứng trước mặt. Nhưng cổ họng cô như bị nghẹn lại, chỉ có thể phát ra những âm thanh nhỏ bé, khàn đặc. Cô cố gắng hết sức, dồn hơi vào lồng ngực đang phập phồng vì sợ hãi.
“Anh Lâm! Anh làm gì vậy?” Giọng cô vỡ vụn, yếu ớt hơn cô mong muốn rất nhiều, nhưng vẫn chứa đựng sự khẩn thiết tột cùng. Ánh mắt cô dán chặt vào hắn, van nài. “Buông tôi ra!”
Lời nói như một tiếng vọng lạc lõng trong không gian yên tĩnh của căn phòng. Giám đốc Lâm không rút tay lại ngay. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế đó, bàn tay lơ lửng giữa không trung, cách mặt cô một khoảng. Nụ cười nhếch mép trên môi hắn càng lúc càng đậm. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt chứa đầy vẻ thích thú khi chứng kiến sự hoảng loạn và bất lực của con mồi. Cô gái trẻ trung, đầy sức sống này, giờ đây lại đang run rẩy, dính chặt vào tường như một chú chim nhỏ mắc bẫy. Hắn bước thêm một bước nữa, thu hẹp khoảng cách gần như bằng không. Hơi thở của hắn phả vào mặt cô.”
“Hắn bật cười khẽ, tiếng cười khô khốc vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch. Nụ cười đáng sợ trên môi hắn càng lúc càng giãn rộng, trông như một vết cắt dài trên khuôn mặt. Giám đốc Lâm không hề rút tay lại, vẫn để nó lơ lửng nơi không trung, như thể đang chiêm ngưỡng phản ứng của cô. Ánh mắt hắn dán chặt vào Minh Thư, đầy vẻ thích thú và chiếm hữu.
“Em đừng căng thẳng thế.” Giọng hắn trầm thấp, bình thản đến lạnh người. “Đây là chuyện bình thường thôi mà.”
Câu nói đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Minh Thư, khiến cô sững sờ. Bình thường ư? Cái gì bình thường? Một người sếp đẩy nhân viên nữ vào góc tường lúc nửa đêm trong phòng khách sạn chỉ có một giường, với ánh mắt và thái độ như thế này, lại là chuyện bình thường?
Sự bình tĩnh đáng sợ của hắn, vẻ thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa hay hành động vũ lực nào. Nó cho thấy hắn đã làm điều này bao nhiêu lần rồi, cho thấy hắn coi thường cô đến mức nào, và cho thấy hắn chắc chắn rằng cô sẽ không thể thoát được. Kinh hoàng tột độ dâng lên trong lòng Minh Thư. Cô cảm thấy như đang đứng trước một con thú săn mồi lão luyện, còn mình chỉ là một con nai non ngơ ngác. Toàn thân cô run lên bần bật. Ánh mắt Giám đốc Lâm lướt từ khuôn mặt hoảng loạn của cô xuống đôi môi đang mấp máy không thành lời, rồi dừng lại nơi ngực cô đang phập phồng dữ dội. Hắn nhếch mép.”
“Hắn nhếch mép, một ánh nhìn lướt nhanh từ ngực lên mắt cô, như thể đang cân nhắc món đồ chơi mới mẻ này. Giám đốc Lâm chậm rãi đưa tay còn lại lên, định chạm vào khuôn mặt Minh Thư. Hắn vẫn giữ nụ cười đó, đầy tự tin và nham hiểm.
“”Sợ hãi thế này… lại càng đáng yêu đấy, Thư à.”” Hắn thì thầm, giọng nói nhỏ nhưng chứa đầy quyền lực ghê rợn. “”Đừng lo, tôi sẽ rất nhẹ nhàng thôi.””
Minh Thư cảm thấy máu trong người như ngừng chảy. Toàn thân cô căng cứng, sự kinh hoàng biến thành một khối băng lạnh giá. Ánh mắt hắn dán chặt lấy cô, khiến cô không dám nhúc nhích dù chỉ là một ngón tay. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, khi ánh mắt Giám đốc Lâm chuẩn bị chạm vào mặt cô, cô liếc nhanh xuống. Một tia sáng lóe lên trong tầm mắt. Đó là viền chiếc điện thoại di động đang nhô ra một chút khỏi túi quần âu cô đang mặc.
Cơ hội! Dù nhỏ nhoi đến mức nào, đó vẫn là cơ hội duy nhất.
Minh Thư lập tức thay đổi biểu cảm. Cô cố gắng khiến mình trông bối rối hơn nữa, ánh mắt đảo quanh phòng như tìm kiếm đường thoát, khóe môi mấp máy như muốn nói gì đó nhưng không thành tiếng. Cùng lúc đó, cô khẽ run rẩy, vờ như quá sợ hãi không đứng vững, và khẽ nghiêng người sang một bên. Hành động đó đủ để cô có cớ đưa một tay xuống, bàn tay run rẩy nhưng đầy quyết tâm, cố gắng sờ soạng tìm chiếc điện thoại trong túi quần một cách kín đáo nhất có thể. Cô cần phải lấy được nó, cần phải làm gì đó… gọi cho ai đó, hay ít nhất là ghi âm lại những gì đang diễn ra. Bàn tay cô cuối cùng cũng chạm được vào vật kim loại lạnh lẽo.
Giám đốc Lâm vẫn chưa để ý. Hắn vẫn đang tận hưởng giây phút chiến thắng, ánh mắt lướt trên khuôn mặt cô với vẻ thích thú. Hắn nghĩ cô đã hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay hắn. Hắn không biết, bên dưới cái vẻ hoảng loạn tột độ kia, một tia lửa phản kháng vừa được nhóm lên. Minh Thư siết chặt chiếc điện thoại trong túi quần.”
“Hắn vẫn giữ nguyên nụ cười nham hiểm, bàn tay còn lại đang từ từ đưa lên gần khuôn mặt Minh Thư. Ánh mắt hắn vẫn khóa chặt lấy cô, tận hưởng khoảnh khắc săn mồi. Nhưng rồi, khóe mắt hắn chợt liếc xuống. Hắn nhận ra sự run rẩy không tự nhiên của bàn tay cô đang đặt gần túi quần, nhận ra cử động cố gắng sờ soạng điều gì đó. Nụ cười trên môi hắn lập tức tắt ngúm, thay vào đó là vẻ cảnh giác pha lẫn tức giận.
Nhanh như cắt, bàn tay hắn đang lơ lửng trên không bỗng hạ xuống, giáng mạnh xuống cổ tay Minh Thư, siết chặt. Lực siết khiến cô đau điếng, chiếc điện thoại trong túi quần tuột khỏi tay cô, rơi nhẹ xuống nền thảm mà không gây ra tiếng động đáng kể.
“”Đừng có dại dột,”” Giám đốc Lâm ghé sát tai Minh Thư, giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ là hơi thở, nhưng lại chứa đầy sự đe dọa lạnh lẽo. “”Em không muốn làm mọi chuyện phức tạp lên đâu.””
Minh Thư giật mình mạnh vì cú siết và lời nói thầm độc địa. Cô vùng vẫy cố thoát khỏi gọng kìm của hắn. Sự sợ hãi, kinh tởm và uất ức dâng trào cùng lúc. Cô cảm thấy buồn nôn, toàn thân run lên bần bật không chỉ vì sợ hãi mà còn vì giận dữ. Ánh mắt cô nhìn hắn đầy căm ghét và tuyệt vọng. Cô cố gắng giật mạnh tay, nhưng cổ tay cô như bị kẹp trong một cái còng sắt.”
Minh Thư vùng vẫy cố thoát khỏi gọng kìm của hắn. Sự sợ hãi, kinh tởm và uất ức dâng trào cùng lúc. Cô cảm thấy buồn nôn, toàn thân run lên bần bật không chỉ vì sợ hãi mà còn vì giận dữ. Ánh mắt cô nhìn hắn đầy căm ghét và tuyệt vọng. Cô cố gắng giật mạnh tay, nhưng cổ tay cô như bị kẹp trong một cái còng sắt. Đúng lúc đó, một tiếng nhạc chuông chói tai đột ngột vang lên, xé tan bầu không khí căng thẳng. Đó là tiếng chuông điện thoại của Giám đốc Lâm. Hắn giật mình, động tác siết chặt cổ tay Minh Thư bất giác hơi nới lỏng ra một chút. Vẻ mặt hắn lập tức cau lại, lộ rõ sự khó chịu và bực dọc vì bị cắt ngang vào đúng thời khắc “quan trọng”. Hắn liếc nhìn chiếc điện thoại đang reo inh ỏi trong tay còn lại, ánh mắt sắc lạnh ban nãy giờ lại pha thêm vẻ phiền toái.
Hắn liếc nhìn chiếc điện thoại đang reo inh ỏi trong tay còn lại, ánh mắt sắc lạnh ban nãy giờ lại pha thêm vẻ phiền toái. Khoảnh khắc hắn mất tập trung chính là cơ hội duy nhất của Minh Thư. Cô nhận ra điều đó ngay lập tức. Cái đầu nhỏ bé của cô lướt nhanh qua căn phòng. Cửa ra vào vẫn còn xa, chạy ra đó có lẽ quá mạo hiểm. Mắt cô dừng lại ở cánh cửa phòng tắm gần hơn. Một ý nghĩ liều lĩnh vụt qua. Bằng tất cả sức lực còn sót lại, cô không còn giằng co với cổ tay nữa mà bất ngờ dùng chân đạp mạnh vào bụng Giám đốc Lâm. Cú đạp không quá mạnh nhưng đủ khiến hắn giật mình và nới lỏng hẳn tay ra trong tích tắc vì bất ngờ. Tận dụng giây phút quý giá đó, Minh Thư vùng ra khỏi hắn, không chút do dự lao thẳng về phía phòng tắm. Từng bước chạy như xé gió, cô chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực và tiếng thở dốc của chính mình. Giám đốc Lâm sững sờ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, vẻ mặt từ khó chịu chuyển sang tức giận tột độ khi nhận ra ý định của cô. Hắn lập tức vứt điện thoại sang một bên và đuổi theo. Nhưng Minh Thư đã nhanh hơn một bước. Cô lao vào trong phòng tắm, cánh cửa gỗ lập tức đóng sập lại sau lưng. Tay run rẩy, cô vội vàng tra chốt khóa từ bên trong. Tiếng chốt cửa “cạch” một tiếng khô khốc, như một lời tuyên bố về giới hạn cuối cùng. Cô dựa lưng vào cánh cửa lạnh lẽo, thở hổn hển. Lồng ngực phập phồng dữ dội, tim đập nhanh đến nỗi cô cảm giác nó sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Ngoài cửa, tiếng tay nắm cửa bị giật mạnh đầy giận dữ.
“Ngoài cửa, tiếng tay nắm cửa bị giật mạnh đầy giận dữ. Giám đốc Lâm không ngừng giật cánh cửa, nhưng chốt khóa đã giữ chặt. Hắn đấm mạnh vào cánh cửa gỗ, tiếng “”thình thịch”” vang vọng trong căn phòng nhỏ. Minh Thư giật mình, càng dựa chặt hơn vào cửa. Giọng Giám đốc Lâm vang lên, ban đầu cố giữ vẻ bình tĩnh, xen lẫn chút khó hiểu:
“”Minh Thư! Mở cửa ra đi. Em làm gì vậy?””
Cô im lặng, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập như trống và tiếng thở hổn hển của chính mình. Bên ngoài, sự kiên nhẫn của hắn cạn dần.
“”Minh Thư! Anh nói em mở cửa ra!”” Giọng hắn bắt đầu cao hơn, mang theo sự khó chịu.
Minh Thư vẫn không đáp lời. Cô nhắm nghiền mắt lại, cố gắng trấn tĩnh. Ngoài cửa, tiếng đấm vào cửa ngày càng mạnh và dồn dập hơn. Giọng Giám đốc Lâm đột ngột thay đổi, trở nên lạnh lẽo và đầy đe dọa.
“”Minh Thư! Em nghĩ trốn trong đó là xong sao? Mở cửa ra ngay lập tức!””
Hắn lại đấm mạnh vào cửa một cái, khiến cánh cửa rung lên bần bật. Minh Thư giật bắn người, lùi lại một bước theo phản xạ. Sự sợ hãi bao trùm lấy cô. Giọng Giám đốc Lâm tiếp tục vang lên, giờ đây mang đầy sự tức giận và uy hiếp.
“”Em không nghe rõ sao? Anh cho em ba giây… Nếu không mở cửa ra… hậu quả sẽ không nhẹ đâu!””
“”Một!”” Hắn bắt đầu đếm, giọng rít qua kẽ răng. “”Hai!”””
“””…Ba!”” Giọng Giám đốc Lâm vang lên như một nhát dao, ngay lập tức theo sau là tiếng đấm mạnh khủng khiếp vào cánh cửa. Minh Thư hét nhẹ lên một tiếng trong cuống họng, sự sợ hãi dâng lên đến tột cùng. Cô không còn suy nghĩ được gì nữa, chỉ biết lùi thật nhanh, thật sâu vào bên trong căn phòng tắm nhỏ bé.
Tay cô run lẩy bẩy, vội vã móc chiếc điện thoại từ túi quần ra. Màn hình sáng lên, soi rõ gương mặt tái nhợt, đầy nước mắt của cô trong tấm gương mờ hơi nước. Minh Thư lướt nhanh danh bạ. Gọi cho ai bây giờ? Đồng nghiệp ư? Không, không thể. Họ sẽ nghĩ gì? Liệu có tin cô không? Cô không dám đặt cược. Tay cô dừng lại. Bạn thân. Phải, chỉ có thể là bạn thân.
Cô ấn gọi, điện thoại rung lên từng hồi chờ kết nối. Bên ngoài, tiếng đấm cửa vẫn không ngớt, xen lẫn là tiếng quát tháo giận dữ của Giám đốc Lâm. Hắn đang cố gắng phá cửa. Tiếng “”thình thịch”” như những nhịp đập búa vào trái tim cô. “”Mau lên, bắt máy đi mà!”” Cô thầm cầu khẩn.
Cuối cùng, tiếng “”Alo”” vọng lại từ đầu dây bên kia, kèm theo giọng ngái ngủ của cô bạn.
“”Alo? Thư à? Sao giờ này…””
“”Lan! Lan ơi! Cứu tớ!”” Minh Thư không đợi bạn nói hết câu, giọng cô đứt quãng, hổn hển như vừa chạy cả trăm mét. “”Tớ… tớ đang ở resort ở thành phố biển… với giám đốc… Ông ta… ông ta…””
Cô nghẹn lại, tiếng thở dốc làm gián đoạn câu nói. Nước mắt lăn dài trên má.
“”Sao? Sao thế? Có chuyện gì? Cậu bình tĩnh lại nói tớ nghe nào!”” Giọng Lan chợt tỉnh táo hẳn, đầy lo lắng.
“”Ông ta… ông ta có ý đồ không tốt với tớ!”” Minh Thư thều thào, ghé sát điện thoại vào miệng, sợ giọng mình lọt ra ngoài. “”Ông ta nhốt tớ trong phòng… Tớ vừa khóa mình trong nhà tắm… Ông ta đang cố phá cửa vào!””
Tiếng đấm cửa bên ngoài đột ngột mạnh hơn, một tiếng “”RẦM!”” lớn vang lên khiến Minh Thư giật nảy mình. Cô rụt người lại, lưng dán chặt vào bức tường lạnh lẽo.
“”Trời ơi! Cái gì cơ?”” Lan ở đầu dây bên kia hét lên kinh hãi.
“”Tớ sợ lắm! Lan ơi! Cậu… cậu phải làm gì đó đi! Gọi cho ai đó! Công an! Hay… hay ai có thể đến đây ngay bây giờ được không?”” Giọng Minh Thư càng lúc càng run rẩy, xen lẫn tiếng nức nở. “”Tớ… tớ không biết phải làm gì nữa…””
Bên ngoài, Giám đốc Lâm gầm lên một tiếng giận dữ. “”Minh Thư! Em nghĩ trốn được sao? Mở cửa ra!”” Tiếng chân hắn đi lại bên ngoài đầy bực bội.
“”Tớ… tớ ở phòng… phòng số…”” Minh Thư vội vã nhìn lên số phòng dán trên cửa phòng tắm. “”Phòng 305! Ở resort… resort gì đó…”” Cô lắp bắp nói tên resort. “”Làm ơn… nhanh lên Lan… Ông ta… ông ta sắp vào được rồi!”””
“””Ông ta… ông ta sắp vào được rồi!””
“”Không sao, không sao!”” Giọng Lan lập tức trở nên kiên quyết, át đi tiếng nức nở của Minh Thư. “”Nghe tớ nói này. Phòng 305 ở resort [Tên resort Minh Thư vừa nói] phải không? Cậu hít sâu vào, hít thật sâu cho tớ! Tớ sẽ gọi ngay cho công an thành phố biển. Tớ sẽ nói rõ địa chỉ, tên resort, số phòng của cậu, và tình hình bây giờ. Cậu cứ ở yên trong đó, khóa chặt cửa. Tuyệt đối không mở!””
Minh Thư cố gắng hít một hơi, tiếng thở vẫn run rẩy. Bên ngoài, tiếng động đã nhỏ hơn, nhưng sự hiện diện đáng sợ của Giám đốc Lâm vẫn lởn vởn. Cô tưởng tượng hắn đang đứng sát ngoài cửa phòng tắm, lắng nghe.
“”Nhưng… nhưng bao giờ họ mới đến?”” Minh Thư thều thào, vẫn sợ hãi. “”Tớ… tớ không thể ở đây mãi được… Nếu ông ta có chìa khóa phụ thì sao?””
Lan im lặng một thoáng. “”Chìa khóa phụ… Đúng rồi! Chắc chắn ông ta sẽ có!”” Giọng cô bạn đột ngột căng thẳng trở lại. “”Nghe đây Thư, thời gian không còn nhiều. Công an có thể sẽ đến, nhưng không biết bao lâu. Cậu phải tự tìm cách thoát thân trước khi ông ta phá được cửa phòng tắm hoặc dùng chìa khóa phụ vào phòng chính.””
Minh Thư run rẩy nhìn quanh. Căn phòng tắm chật hẹp như một cái bẫy chết người. “”Làm… làm cách nào bây giờ?””
“”Cậu xem quanh phòng tắm có cửa sổ không?”” Lan hỏi dồn dập.
“”Không… không có…””
“”Thế ra ban công? Phòng chính có ra ban công không?””
Minh Thư cố gắng nhìn xuyên qua khe cửa phòng tắm về phía cửa ban công phòng chính. “”Có… có ban công… nhưng… tớ ở tầng 3…””
“”Tầng 3…”” Lan lặp lại, giọng thoáng trầm xuống. “”Hơi nguy hiểm… Nhưng là lựa chọn duy nhất nếu không ra cửa chính được! Nghe tớ, kế hoạch thế này. Tớ sẽ ngay lập tức gọi công an và người quen của tớ ở gần đó. Tớ sẽ nhấn mạnh tình huống khẩn cấp và khả năng ông ta có chìa khóa phụ. Song song đó, cậu phải chuẩn bị. Cứ ở yên trong nhà tắm cho đến khi nào không còn nghe thấy tiếng động khả nghi bên ngoài phòng chính nữa. Hoặc cho đến khi cậu nghe tiếng động lớn từ bên ngoài resort hoặc sảnh. Khi đó, cậu phải hành động thật nhanh!””
“”Hành động… thế nào?””
“”Nếu ông ta không còn ở ngoài cửa phòng tắm, cậu phải mở cửa ra, kiểm tra phòng chính. Nếu ông ta không có ở đó, hoặc đang lơ là… Cậu phải chạy ra ban công ngay lập tức! Tớ biết tầng 3 nguy hiểm, nhưng cố gắng tìm cách trèo sang ban công phòng bên cạnh, hoặc kiếm thứ gì đó có thể dùng để báo động từ ban công! Hét lên! Ném đồ vật xuống gây chú ý! Bất cứ thứ gì!”” Lan nói nhanh, dồn dập như đang đốc thúc. “”Nếu không thể ra ban công an toàn, hãy thử tìm lối thoát khác trong phòng chính. Tớ tin công an hoặc người của tớ sẽ đến sớm thôi. Quan trọng là cậu phải giữ an toàn cho đến lúc đó.””
Minh Thư nghe theo lời Lan, cô nhìn quanh phòng tắm một lần nữa, ánh mắt dừng lại trên móc treo đồ và thanh vắt khăn. Cô có thể dùng thứ gì đó để phòng thân không? Ý nghĩ về việc phải đối mặt với Giám đốc Lâm khiến cô kinh tởm.
“”Tớ… tớ hiểu rồi…”” Giọng cô đã bớt run hơn một chút, thay vào đó là sự tập trung gắng gượng. Kế hoạch này đầy rủi ro, nhưng nó là hy vọng duy nhất.
“”Tốt! Giờ tớ phải hành động ngay đây!”” Lan nói. “”Cậu giữ máy nhé, đừng cúp. Tớ sẽ gọi điện song song, như thế cậu sẽ biết tớ đang làm gì. Có gì bất thường, cậu phải báo tớ ngay!””
“”Ừm… Ừm…”” Minh Thư gật đầu lia lịa dù Lan không nhìn thấy.
Tiếng Lan gọi điện cho ai đó bắt đầu vọng lại qua điện thoại. Giọng cô ấy nói nhanh, gấp gáp, lặp lại địa chỉ, tên resort, số phòng, và sự nguy hiểm của tình huống. Minh Thư vẫn dán mắt vào cánh cửa phòng tắm, tai căng ra lắng nghe bất kỳ tiếng động nào từ bên ngoài phòng chính. Giờ đây, nỗi sợ hãi không còn chỉ là sự hoảng loạn vô vọng, mà đã xen lẫn một chút quyết tâm sinh tồn. Cô phải thoát ra khỏi đây, bằng mọi giá.”
“Minh Thư vẫn ngồi co ro dưới sàn phòng tắm lạnh lẽo, lưng áp chặt vào bức tường gạch men. Tiếng Lan gọi điện thoại qua loa ngoài đã ngừng từ lúc nào, chỉ còn lại tiếng thở khẽ khàng của cô bạn từ đầu dây bên kia, như một sợi dây kết nối mong manh với thế giới bên ngoài. Bên ngoài cánh cửa gỗ phòng tắm, không còn tiếng gõ cửa điên loạn hay tiếng cạy phá thô bạo nữa. Chỉ còn sự im lặng đáng sợ.
Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn cả tiếng động. Nó giống như một con thú rình mồi đang ẩn mình trong bóng tối, chỉ chờ đợi khoảnh khắc con mồi sơ hở. Minh Thư biết, Giám đốc Lâm vẫn ở đó. Hắn có thể đang đứng ngay ngoài cửa phòng tắm, lắng nghe hơi thở của cô. Hoặc hắn đã quay trở lại phòng chính, ngồi trên chiếc giường đôi rộng lớn, kiên nhẫn chờ đợi cô tự chui ra khỏi cái bẫy tạm bợ này.
Cô ghê tởm ý nghĩ về việc hắn đang ở trong căn phòng đó, căn phòng chỉ có duy nhất một chiếc giường, căn phòng mà lẽ ra đêm nay hắn đã định… Cô rùng mình. Nỗi sợ lại dâng lên, lạnh buốt hơn cả nền gạch dưới chân.
Thời gian trôi qua chậm chạp như rùa bò. Mỗi giây phút là một cuộc đấu tranh với nỗi sợ hãi và sự mệt mỏi. Đôi chân cô tê cứng, toàn thân đau nhức, nhưng cô không dám cử động mạnh. Tai cô căng như dây đàn, lắng nghe từng tiếng động dù là nhỏ nhất. Tiếng máy điều hòa rì rầm, tiếng nước chảy đâu đó xa xa, thậm chí cả tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực mình cũng khiến cô giật mình.
Minh Thư nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi hình ảnh Giám đốc Lâm. Hắn ta, người đàn ông lịch lãm, điềm đạm mà cô từng ngưỡng mộ, giờ đây chỉ là một con quỷ dữ trong hình hài con người. Sự căm phẫn dâng trào, nóng rực, át đi một phần nỗi sợ. Hắn không có quyền làm thế với cô! Cô không phải là đồ vật! Cô phải thoát khỏi đây và khiến hắn phải trả giá!
Cô mở mắt nhìn quanh căn phòng tắm chật hẹp. Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa hắt vào. Cô nhìn chằm chằm vào ổ khóa cửa phòng tắm, cầu nguyện nó đủ chắc chắn. Rồi cô nhìn lên cửa thông với phòng chính, tưởng tượng cảnh hắn đang đứng đó. Ý nghĩ về việc phải ra ngoài, phải đối mặt với hắn, khiến cô nôn nao. Kế hoạch của Lan về việc thoát ra ban công tầng 3 nghe có vẻ điên rồ, nhưng nó là lựa chọn duy nhất nếu công an hoặc người giúp đỡ không đến kịp.
Đêm dài dằng dặc. Cô không ngủ một chút nào. Mỗi lần cơn buồn ngủ ập đến, nỗi sợ hãi lại trỗi dậy, đánh tan đi sự mệt mỏi. Cô nghe tiếng resort dần chìm vào tĩnh lặng, rồi lại nghe tiếng nó từ từ thức dậy. Tiếng bước chân vọng lại từ hành lang xa xa, tiếng cửa phòng nào đó đóng mở, tiếng xe chạy dưới sân. Cô nín thở, phân biệt từng âm thanh, sợ hãi bất kỳ tiếng động nào gần phòng mình.
Nỗi lo về việc hắn có chìa khóa phụ cứ lởn vởn trong đầu. Liệu hắn có thử dùng nó không? Hắn đang chờ đợi điều gì? Sự bất định càng khiến cô sợ hãi hơn. Cô bấu chặt lấy chiếc điện thoại, nhìn vào màn hình tối om, ước gì có thể nhìn thấy Lan, ước gì có thể biết chính xác khi nào sự giúp đỡ sẽ đến.
Dần dần, ánh sáng bên ngoài khe cửa phòng tắm chuyển từ vàng nhạt của đèn hành lang sang màu xám xanh của bình minh. Một đêm dài và sợ hãi đã trôi qua. Cô vẫn còn sống, vẫn còn an toàn trong cái lồng tạm bợ này. Nhưng sự an toàn này thật mong manh. Cô biết, màn đấu trí căng thẳng nhất vẫn còn ở phía trước. Hắn vẫn ở ngoài kia. Và cô vẫn phải tìm cách thoát ra.
Sau đêm dài kinh hoàng trong căn phòng tắm lạnh lẽo ấy, Minh Thư không còn là cô sinh viên mới ra trường ngây thơ, tràn đầy nhiệt huyết của vài ngày trước. Ánh mắt cô giờ đây mang một nỗi ám ảnh khó tả, sự tổn thương sâu sắc len lỏi vào tận cùng tâm hồn. Vụ việc không chỉ cướp đi sự trong sáng, mà còn gieo vào cô một hạt mầm của sự ngờ vực và sợ hãi trước quyền lực và bản chất con người. Vết thương tâm lý đó sẽ không thể lành trong một sớm một chiều, nó sẽ là một phần của con người cô từ nay về sau. Nhưng bên cạnh nỗi đau và sự ghê tởm, đêm ấy cũng nung nấu trong cô một ngọn lửa. Ngọn lửa của sự căm phẫn dành cho kẻ đã gây ra tội ác, và ngọn lửa của quyết tâm sinh tồn. Cô đã sống sót. Cô đã không gục ngã. Dù phải đối mặt với hậu quả ra sao, đối diện với ánh mắt phán xét của xã hội thế nào, cô biết mình không thể im lặng. Kẻ gieo rắc nỗi sợ hãi phải bị trừng trị, và cô phải tự đứng lên bảo vệ chính mình. Con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng sau một đêm đối diện với tử thần, Minh Thư nhận ra sức mạnh tiềm ẩn trong chính bản thân mình. Đó là sức mạnh để đứng dậy, để chiến đấu, và để tìm lại công bằng cho những gì đã mất. Dù tương lai có ra sao, cô sẽ không bao giờ quên đêm định mệnh này, đêm đã thay đổi cuộc đời cô mãi mãi. Nhưng chính từ tro tàn của nỗi sợ hãi đó, một Minh Thư kiên cường hơn đang dần được tôi luyện.”

