Thưởng 500 Triệu Về Nhà Dưỡng Thai, Nàng Dâu Chết Lặng Vì Cái Tát…

Tôi vừa ký được một hợp đồng lớn trị giá hàng chục tỷ cho công ty. Hoa hồng 500 triệu là phần thưởng xứng đáng, kèm với đó là cho phép tôi nghỉ th/ai sả/n sớm. Cảm giác vừa tự hào vừa nhẹ nhõm, tôi trở về nhà, nằm dài trên sofa, tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi được thư giãn. Chiều nay, mẹ chồng tôi – bà Hương bước vào, tay xách túi rau vừa mua ngoài chợ. Thấy tôi nằm đó, bà cau mày hỏi: – Sao không đi làm? Lại nghỉ nữa à?” Tôi cười, nửa đùa nửa thật: – Công ty làm ăn không tốt, cho con nghỉ rồi. Chắc sau này chỉ ở nhà làm nội trợ thôi ạ Bà nghe xong, sắc mặt tối sầm…. Có những khoảnh khắc rực rỡ đến mức ta cứ ngỡ cuộc đời đã bước sang một trang mới – tươi sáng, đầy hy vọng. Nhưng chỉ cần một câu nói, một cái nhìn, hoặc một cái tát – tất cả có thể sụp đổ như lâu đài cát trước cơn sóng dữ.

Cô tên là Mai, 30 tuổi, trưởng phòng kinh doanh của một công ty công nghệ vừa lên sàn chứng khoán. Sau nhiều tháng trời ròng rã chạy đôn chạy đáo, thuyết phục từng đối tác, Mai cuối cùng cũng ký được hợp đồng chiến lược mang về cho công ty khoản lợi nhuận hơn 40 tỷ đồng. Sếp lớn bắt tay cô ngay giữa phòng họp, tuyên bố trước toàn thể công ty: “Phần thưởng xứng đáng cho công lao của Mai là 500 triệu đồng và ba tháng nghỉ dưỡng thai sớm.”

Mai không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Trong bụng cô, một sinh linh bé nhỏ đã được bốn tháng rưỡi tuổi. Cô vẫn đang đi làm bình thường, dù nhiều ngày phải thức khuya, ăn uống thất thường. Hôm nay, hợp đồng đã xong, cô về nhà, cho phép mình thở phào sau chuỗi ngày căng thẳng như dây đàn.

Căn nhà ở quận Tân Bình nơi Mai sống cùng chồng – Tuấn và mẹ chồng – bà Hương, có hai tầng, kiểu nhà ống, không rộng nhưng đủ tiện nghi. Tuấn là kỹ sư điện, công việc ổn định nhưng bận rộn. Mẹ chồng Mai là người phụ nữ Bắc, nghiêm khắc, tiết kiệm và đôi khi có phần xét nét.

Chiều hôm đó, ánh nắng đổ nghiêng qua ô cửa sổ, Mai nằm dài trên sofa phòng khách, tay đặt lên bụng, cảm nhận nhịp đạp khe khẽ của con. Trong lòng cô dâng trào niềm hạnh phúc. Bất giác, Mai cười – nụ cười của người vừa chiến thắng, vừa nhẹ nhõm.

Tiếng cửa mở cái két, bà Hương bước vào, tay xách túi rau muống còn ướt nước chợ. Thấy Mai nằm dài trên ghế, bà nhíu mày:

– Lại nghỉ làm nữa à?

Mai nhướng mắt, nửa đùa nửa thật:

– Dạ, công ty làm ăn không tốt, cho con nghỉ rồi. Chắc con ở nhà làm nội trợ thôi mẹ ạ.

Bà Hương đứng khựng lại, mắt tối sầm. Chưa kịp nói gì thêm, bà quăng túi rau lên bàn, bước tới phía sau lưng Mai rồi “b/ố/p” – một cú t/á/t như trời giáng trúng giữa lưng cô.

Mai ch/oáng v/áng. Cô chưa kịp phản ứng thì nghe tiếng bà Hương quát lớn:

– Mang b/ầu có mỗi đứa con g//ái mà đã nằm ăn không rồi! Không mau đi giặt đồ, nấu cơm đi, chứ định ăn bám nhà này hả?

Cô ch/ết lặng.

Bàn tay vẫn đang ôm lấy bụng – nơi đứa con gái bé nhỏ đang hình thành từng ngày – chợt siết lại. Cô cảm giác như cả cơ thể mình bị xé làm đôi, một nửa là cơn đau nơi lưng, nửa còn lại là cú sốc giáng thẳng vào tim.

Câu nói của bà Hương khiến cô rùng mình: “đứa con gái”. Nhưng làm sao bà biết? Mai và Tuấn chỉ vừa biết giới tính con cách đây ba hôm, sau buổi siêu âm định kỳ. Cả hai đã đồng ý sẽ giữ bí mật, chưa nói với bất kỳ ai, kể cả mẹ…. Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Thưởng 500 Triệu Về Nhà Dưỡng Thai, Nàng Dâu Chết Lặng Vì Cái Tát…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt