Cô b/ồ thản nhiên đăng ảnh ngồi xe sang, chú thích đầy m/ỉ;a m/a;i: ‘Chồng người ta chiều dễ sợ’ — cố tình để tôi thấy. Nhưng cô ta đâu ngờ, chưa đầy 24 tiếng sau, tôi âm thầm ra đòn khiến ả ê ch/ề nhận kết cục không ngờ tới…
Tôi là Hương – 34 tuổi, giám đốc marketing của một công ty mỹ phẩm có tiếng ở Hà Nội. Tôi không đẹp lộng lẫy, không phải tuýp phụ nữ “lướt qua là quay đầu”, nhưng tôi đủ sắc sảo, độc lập và giỏi kiếm tiền. Tôi có chồng – Tuấn – hơn tôi 3 tuổi, doanh nhân, điển trai, ga-lăng, nói chuyện có duyên và… rất biết cách khiến người khác tin tưởng.
Chúng tôi kết hôn được 8 năm, có một bé trai 6 tuổi. Cuộc sống tưởng chừng viên mãn – nhà đẹp, xe sang, con ngoan, hai vợ chồng đều có sự nghiệp. Nhưng đó chỉ là cái vỏ. Vỏ bọc của một mối quan hệ mà tôi phát hiện ra đã mục ruỗng từ bên trong.
Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi chiều mưa, tôi đang họp thì thấy điện thoại báo tin nhắn. Là từ một tài khoản Instagram lạ, kèm ảnh chụp màn hình story: một cô gái trẻ, mặc váy bó sát, tạo dáng bên chiếc xe Mercedes S-Class màu đen. Caption viết:
“Chồng người ta chiều ghê. Vừa than lạnh xíu là có xe đưa đón tận nơi 🥰🥀.”
Kèm biểu tượng trái tim và gắn hashtag: sugarisbetterthansalt.
Tôi không phải người hay ghen bóng gió, nhưng linh cảm của một người vợ khiến tim tôi đập hụt một nhịp. Chiếc xe… giống hệt xe của chồng tôi. Biển số bị che mờ, nhưng… đen bóng, nội thất màu kem, biển tỉnh, và đặc biệt: phần ốp gỗ trên tay lái lộ ra trong ảnh – đúng kiểu chồng tôi từng đặt riêng.
Tôi tra lại tài khoản Instagram – tài khoản công khai, gần 10 nghìn follow, chuyên đăng ảnh “check-in sang chảnh”: đồ hiệu, nhà hàng 5 sao, du lịch Bali, Maldives, Hàn Quốc. Chủ tài khoản là một cô gái khoảng 23-24 tuổi, tên gọi là “MiMi”, mặt b;úp b;ê, thân hình bốc lửa. Ảnh nào cũng như đang cố hét lên: “Tôi là tiểu tam và tôi tự hào về điều đó”.
Cô ta không tag tên chồng tôi, nhưng thỉnh thoảng vẫn lấp lửng: “Người đàn ông của em chưa bao giờ để em thiệt thòi”, “Chồng người ta nói: ‘Em thích là được’”, hoặc đơn giản là một chiếc ảnh bàn tay với đồng hồ Rolex trên cổ tay đàn ông – đúng mẫu mà tôi từng mua tặng Tuấn sinh nhật năm ngoái.
Tôi thấy buồn cười. Không phải vì đau. Mà vì cái cách cô ta công khai “khoe chiến tích” với thái độ trơ tráo, cố tình để tôi nhìn thấy, rồi nghĩ mình đang là người chiến thắng. Nhưng cô ta đã đánh giá sai tôi. Tôi không phải kiểu phụ nữ vào bếp nấu canh đợi chồng, rồi âm thầm rơi nước mắt khi phát hiện chồng ngoại tình. Tôi là phụ nữ bản lĩnh – và tôi không để ai dẫm lên lòng tự trọng của mình mà không trả giá.
Tối hôm đó, tôi vẫn cười nói với chồng như bình thường. Tôi thậm chí còn rủ anh đi ăn tối, gọi món anh thích. Anh tỏ ra bình thường, không chút nghi ngờ. Nhưng trong đầu tôi, một kế hoạch đang hình thành…. (Còn tiếp ….👇)
Đêm đó, Hương và Tuấn ngồi trong một nhà hàng quen thuộc, nơi họ thường kỷ niệm những dịp đặc biệt. Ánh đèn vàng hắt hiu trên bàn ăn, tạo cảm giác ấm cúng, nhưng trong lòng Hương là một cơn bão đang nhen nhóm. Cô mỉm cười, gắp đồ ăn cho Tuấn, hỏi về công việc của anh như mọi khi. Tuấn vô tư kể chuyện, giọng điệu thoải mái như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Hương nhìn Tuấn, nụ cười vẫn giữ trên môi, nhưng đôi mắt cô không ngừng quét qua từng cử chỉ nhỏ nhặt của anh. Mỗi khi Tuấn đưa tay lên bàn, cô lại chú ý đến cổ tay anh, nơi chiếc đồng hồ Rolex – món quà sinh nhật năm ngoái cô tặng – đang lấp lánh. Trái tim cô như thắt lại khi nhớ đến bức ảnh Mimi khoe chiếc đồng hồ tương tự.
“Em hôm nay có vẻ đăm chiêu thế?” Tuấn hỏi, nhấp một ngụm rượu vang đỏ. “Hay công việc ở công ty mỹ phẩm lại có gì bận rộn?”
Hương khẽ lắc đầu, nụ cười càng tươi hơn. “Không có gì đâu anh. Em chỉ đang nghĩ xem cuối tuần này mình nên đưa con đi chơi ở đâu thôi. Con trai mình chắc thích đi sở thú lắm.”
“Ừ, để anh xem lịch trình đã,” Tuấn trả lời, rồi đột nhiên điện thoại anh rung lên. Một tin nhắn.
Hương không bỏ sót một chi tiết nào. Ánh mắt cô găm chặt vào Tuấn khi anh cầm chiếc điện thoại lên. Dù anh chỉ liếc nhìn thoáng qua màn hình rồi đặt xuống ngay, không mở ra, nhưng khóe môi anh hơi nhếch lên, một nụ cười gần như không thể nhận ra. Tim Hương đập mạnh hơn, nhưng cô vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
“Chắc là tin nhắn của đối tác thôi,” Tuấn nói, giọng tự nhiên, nhưng bàn tay anh vô thức đặt lên chiếc điện thoại, như thể muốn che giấu nó.
“À, thế à,” Hương đáp lại, vẫn cười. Trong đầu cô, hàng loạt câu hỏi và suy đoán bắt đầu hình thành. Nụ cười kia là gì? Một sự hài lòng? Hay chỉ là một phản ứng tự nhiên? Anh có vẻ không muốn cô nhìn thấy tin nhắn đó.
Hương tiếp tục câu chuyện về con trai, về những dự định cuối tuần, cố gắng tạo không khí thật vui vẻ. Tuấn cũng nhiệt tình hưởng ứng, đôi khi còn nắm tay Hương, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương mà Hương giờ đây chỉ thấy giả tạo.
Cô thầm nghĩ: “Anh diễn tốt thật đấy, Tuấn. Nhưng những chi tiết nhỏ nhặt này, anh không bao giờ có thể che giấu được.” Cô đã nhìn thấy tất cả, từ cái nhếch môi đến bàn tay vô thức che điện thoại. Mọi thứ đều đang dần xâu chuỗi lại trong tâm trí cô, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh về sự lừa dối. Đêm đó, bữa ăn diễn ra trong tiếng cười nói rộn ràng của Hương và Tuấn, nhưng chỉ có Hương biết rằng, đó là tiếng cười của sự chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng.
Hương và Tuấn trở về nhà, căn nhà rộng lớn chìm trong ánh đèn dịu nhẹ. Hương vẫn giữ nụ cười trên môi, cùng Tuấn đưa con trai vào phòng ngủ. Cậu bé 6 tuổi nhanh chóng chìm vào giấc mơ trẻ thơ sau một ngày vui chơi. Hương vỗ về con, lòng cô nặng trĩu.
Quay trở lại phòng ngủ chính, Tuấn đã nằm trên giường, tay lướt điện thoại. “Em tắm đi, anh xem nốt cái hợp đồng này rồi ngủ,” Tuấn nói, không ngẩng đầu lên. Hương gật đầu, đi vào phòng tắm. Dưới vòi nước ấm, từng nhịp đập của trái tim Hương như đang đếm ngược thời gian. Cô biết, đây là cơ hội duy nhất.
Khi Hương bước ra, Tuấn đã tắt đèn, nằm quay lưng về phía cô. Hơi thở đều đều của anh cho thấy Tuấn đã chìm vào giấc ngủ. Hương đứng lặng một lúc, lắng nghe. Cả căn nhà im ắng đến đáng sợ. Cô nhẹ nhàng tiến đến bên giường, ánh mắt tìm kiếm chiếc điện thoại của Tuấn. Nó nằm ngay trên tủ đầu giường, sạc pin.
Tim Hương đập thình thịch trong lồng ngực. Cô hít một hơi thật sâu, rồi từ từ vươn tay. Từng cử động của Hương chậm rãi, cẩn trọng như một tên trộm chuyên nghiệp. Cô rút dây sạc, cầm chiếc điện thoại lên. Màn hình sáng lên, đòi hỏi mật khẩu. Hương nhớ Tuấn từng nói mật khẩu của anh là ngày sinh của con trai họ. Cô gõ vào.
“Được rồi,” Hương thầm nghĩ, ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình. Cô bắt đầu với tin nhắn. Không có gì khả nghi trong các tin nhắn gần đây, chỉ là công việc và bạn bè. Tiếp theo là nhật ký cuộc gọi, cũng không có số lạ hay cuộc gọi kéo dài bất thường.
Hương mở ứng dụng ngân hàng. Cô lập tức lướt xuống lịch sử giao dịch. Hàng loạt giao dịch lớn liên quan đến công việc, nhưng rồi một dòng hiện lên khiến trái tim Hương như ngừng đập. Ngày 15 tháng trước, một khoản chuyển khoản lớn đến “Resort Anantara Seminyak Bali”. Tiếp theo đó là giao dịch tại một cửa hàng đồ hiệu ở Bali. Hai ngày sau, một giao dịch khác: “Bamboo Airways – Vé máy bay khứ hồi Hà Nội – Bali”.
Hương nhìn chằm chằm vào các dòng chữ, đôi mắt cô như muốn xuyên thủng màn hình. Tuấn nói anh đi công tác ở Sài Gòn vào thời gian đó. Cô còn nhớ MiMi đã check-in ở Bali đúng vào khoảng thời gian đó, với chiếc Mercedes S-Class màu đen của Tuấn trong hậu cảnh một bức ảnh.
Bàn tay Hương siết chặt chiếc điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch. Nước mắt bắt đầu lưng tròng, nhưng cô cố nuốt chúng xuống. Chưa hết. Hương mở ứng dụng đặt xe công nghệ. Lịch sử di chuyển cho thấy nhiều chuyến đi đến một căn hộ chung cư cao cấp ở quận 2, Sài Gòn – đúng địa chỉ MiMi thường khoe trên Instagram. Một chuyến đi vào lúc 2 giờ sáng, cách đây chỉ vài ngày.
Mọi thứ rõ ràng như ban ngày. Hương cảm thấy cơn giận dữ trào lên, nóng bỏng như lửa đốt. Cô muốn ném chiếc điện thoại vào tường, muốn lay Tuấn dậy và hét vào mặt anh. Nhưng lý trí mách bảo phải bình tĩnh. Đây mới chỉ là khởi đầu. Hương chụp lại tất cả các màn hình giao dịch và lịch sử di chuyển quan trọng, gửi vào điện thoại của mình.
Cô cẩn thận đặt điện thoại Tuấn trở lại vị trí cũ, cắm sạc pin. Từng bước đi nhẹ nhàng, Hương rời khỏi phòng ngủ, bước vào phòng làm việc của mình. Cô bật đèn bàn, nhìn vào màn hình điện thoại của mình, nơi những bằng chứng không thể chối cãi đang hiện ra. Hương đưa tay vuốt nhẹ màn hình, đôi mắt sắc lạnh, đầy quyết tâm. Cô sẽ không gục ngã. Cuộc chiến này, Hương sẽ là người chiến thắng.
Hương ngồi trước bàn làm việc, ánh đèn hắt xuống màn hình điện thoại, nơi những bức ảnh chụp màn hình chiếc điện thoại của Tuấn đang hiện ra rõ mồn một. Cô hít sâu, bắt đầu lướt lại từng chi tiết, như một thám tử tỉ mỉ nhất. Những bằng chứng trước đó đã đủ để kết tội, nhưng Hương biết, đôi khi, ác quỷ ẩn mình trong những chi tiết nhỏ nhặt nhất.
Hương mở lại những bức ảnh chụp ứng dụng tin nhắn. Cô đã kiểm tra hộp thư đến, tin đã gửi, nhưng cô chợt nhớ đến một mục ít ai để ý: Thư nháp và Thùng rác. Ngón tay Hương lướt nhanh, tìm kiếm. Đúng như dự đoán. Trong mục bản nháp, một tin nhắn chưa gửi hiện ra, địa chỉ người nhận chính là số điện thoại của MiMi.
*“Em yêu, tuần sau anh bay. Nhớ chuẩn bị đồ đẹp nhé. Anh muốn ngắm em trong bộ bikini mới mua ở Bali.”*
Tim Hương như bị bóp nghẹt. Tuần sau anh ta bay? Bay đi đâu? Và bộ bikini mới mua ở Bali? Rõ ràng là cô ta đã đi Bali với Tuấn, hoặc Tuấn đã mua cho cô ta đồ ở đó. Hương cảm thấy cơn giận dữ trào lên, nhưng cô ép mình phải giữ bình tĩnh. Nước mắt không được rơi lúc này.
Tiếp theo, Hương trở lại các ảnh chụp màn hình ứng dụng ngân hàng. Cô lướt qua hàng loạt giao dịch lớn, rồi dừng lại ở một khoản chuyển khoản nhỏ hơn, diễn ra cùng ngày với chuyến bay đến Bali. Nội dung chuyển khoản vỏn vẹn ba chữ cái: “CTV”. Số tiền không quá lớn, chỉ vài triệu đồng, nhưng lại được gửi đến một tài khoản không tên, chỉ có dãy số. Hương nhíu mày. “CTV” là gì? Cộng tác viên? Hay là viết tắt của một cái tên nào đó? Cô nhớ lại những bức ảnh MiMi đăng tải, có lần cô ta khoe túi xách hàng hiệu, hóa đơn có ghi “C.T.V Boutique”. Hương mím môi. Mọi thứ đang dần được xâu chuỗi.
Hương tiếp tục xem xét các bức ảnh chụp danh bạ và nhật ký cuộc gọi của Tuấn. Không có tên nào là MiMi, nhưng cô phát hiện một số điện thoại lạ, không được lưu tên, xuất hiện rất nhiều trong danh sách cuộc gọi đi và đến trong vài tháng gần đây. Số này không gọi quá lâu, nhưng tần suất rất dày đặc, thường là vào những buổi tối muộn hoặc sáng sớm.
Hương tự hỏi: Ai?
Cô nhớ lại MiMi thường xuyên check-in ở các địa điểm du lịch sang chảnh như Maldives, Hàn Quốc. Hương mở điện thoại của mình, nhập số điện thoại lạ kia vào khung tìm kiếm trên Google. Kết quả hiện ra không có gì đặc biệt. Cô thử tìm kiếm trên các nền tảng mạng xã hội. Cũng không có gì.
Nhưng rồi, một ý nghĩ chợt lóe lên. Hương nhớ lại một lần MiMi khoe chiếc thẻ thành viên kim cương của một chuỗi spa cao cấp ở Hà Nội, thẻ đó có số điện thoại cá nhân của cô ta. Hương lục lại những bức ảnh MiMi đã đăng trên Instagram của mình, tìm kiếm các chi tiết nhỏ. Sau vài phút, cô dừng lại ở một bức ảnh MiMi đang thư giãn trong bồn tắm hoa hồng, góc nhỏ bên cạnh là một cuốn tạp chí với dòng chữ mờ nhạt: “Tổng đài tư vấn du lịch và đặt phòng VIP – 09XXXXXXXX”. Dãy số đó, Hương nhận ra ngay, trùng khớp với số điện thoại lạ mà cô tìm thấy trong máy Tuấn.
Đây không phải là số của MiMi. Đây là số của một dịch vụ du lịch, hay một người môi giới đặc biệt nào đó mà Tuấn dùng để sắp xếp những chuyến đi bí mật cho MiMi. Hương truy ngược lại lịch sử cuộc gọi và tin nhắn của số điện thoại này trong máy Tuấn. Có những tin nhắn xác nhận đặt phòng khách sạn, vé máy bay. Một tin nhắn cụ thể nhắc đến “khu nghỉ dưỡng ở Maldives” và “chuyến đi Hàn Quốc”.
Mọi thứ đã rõ ràng. Không chỉ là Bali. Tuấn và MiMi đã đi Maldives, Hàn Quốc, và có thể nhiều nơi khác nữa, tất cả đều được sắp xếp qua số điện thoại “mật” này. Hương cảm thấy như có một tảng băng khổng lồ đang tan chảy trong lồng ngực mình, không phải vì đau đớn, mà vì sự lạnh lẽo và sắc bén của nó. Những mảnh ghép cuối cùng đã về đúng vị trí.
Hương tắt đèn bàn, căn phòng chìm vào bóng tối. Hương ngả lưng vào ghế, đưa tay day thái dương. Bằng chứng đã đủ. Bây giờ, cô phải tính toán đường đi nước bước tiếp theo. Cuộc chơi, vừa mới bắt đầu.
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, chiếu lên gương mặt Hương. Đêm qua cô không ngủ, đôi mắt thâm quầng nhưng lại ánh lên vẻ kiên định đến đáng sợ. Hương ngồi dậy, nhìn sang bên cạnh, Tuấn vẫn đang ngủ say, không hề hay biết rằng thế giới của anh ta sắp sửa sụp đổ. Hương khẽ khàng rời giường, đi thẳng vào phòng làm việc.
Cô lấy điện thoại, tìm trong danh bạ một cái tên: “Lan Luật sư”. Lan là bạn thân đại học của Hương, người mà cô luôn tin tưởng tuyệt đối và có kinh nghiệm dày dặn trong lĩnh vực pháp lý. Sau vài hồi chuông, đầu dây bên kia bắt máy.
“Alo, Lan đây. Hương à, sao gọi sớm thế, có chuyện gì không?” Giọng Lan có vẻ ngái ngủ.
“Lan ơi, tớ có chuyện gấp, cần cậu tư vấn ngay.” Giọng Hương trầm tĩnh, nhưng sâu bên trong là sự khẩn trương.
“Chuyện gì mà căng thế? Cậu nói đi.” Lan tỉnh táo hẳn, cảm nhận được sự nghiêm trọng trong giọng nói của bạn.
Hương hít một hơi sâu, bắt đầu trình bày vắn tắt. “Tuấn… anh ta ngoại tình. Tớ đã có một số bằng chứng ban đầu, nhưng tớ cần thu thập thêm một cách hợp pháp, và quan trọng nhất là không để lại bất kỳ dấu vết nào. Tớ không muốn anh ta nghi ngờ.”
Đầu dây bên kia im lặng một lát. “Ngoại tình ư? Cậu chắc chứ?”
“Chắc chắn. Tớ đã thấy tin nhắn, ảnh và cả dấu vết chuyển khoản. Con bé kia tên MiMi, còn trẻ măng, chuyên đi du lịch sang chảnh với Tuấn.” Hương kể lại ngắn gọn những gì cô phát hiện đêm qua.
“Chà, vậy là nghiêm trọng rồi.” Lan trầm ngâm. “Được rồi, cậu cần tớ giúp gì cụ thể?”
“Tớ muốn biết cách thu thập bằng chứng ngoại tình sao cho nó có giá trị pháp lý khi ra tòa, nhưng phải thật kín đáo. Tớ không muốn anh ta phát hiện ra kế hoạch của tớ trước khi mọi thứ sẵn sàng.” Hương nhấn mạnh.
Lan suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng. “Thứ nhất, những bằng chứng cậu có như tin nhắn, ảnh chụp màn hình, lịch sử chuyển khoản đều là những bằng chứng quan trọng. Nhưng để chắc chắn hơn, cậu cần có thêm bằng chứng xác thực về việc chung sống như vợ chồng hoặc những hành vi tình cảm công khai giữa họ. Có thể là video, ảnh chụp trực tiếp. Tuy nhiên, việc này rất nhạy cảm và cần khéo léo để tránh vi phạm quyền riêng tư.”
“Vậy làm sao để có được những thứ đó mà không để lại dấu vết, Lan?” Hương hỏi dồn.
“Cậu có thể thuê thám tử. Họ chuyên nghiệp trong việc này và biết cách thu thập thông tin mà không bị phát hiện. Nhưng phải chọn công ty uy tín. Hoặc, nếu cậu có quyền truy cập vào các tài khoản mạng xã hội của Tuấn một cách hợp pháp, hãy sao lưu toàn bộ. Nếu anh ta có dùng chung máy tính với cậu, các tài liệu trong đó cũng có thể là bằng chứng.” Lan đưa ra lời khuyên. “Tuyệt đối không tự ý cài đặt thiết bị nghe lén, theo dõi GPS trên xe anh ta, hay xâm nhập bất hợp pháp vào tài khoản cá nhân của họ. Những bằng chứng đó sẽ không được chấp nhận và thậm chí cậu còn có thể bị kiện ngược.”
Hương ghi nhớ từng lời. “Tớ hiểu rồi. Còn về tài chính, nếu tớ muốn đóng băng tài sản hoặc yêu cầu bồi thường thì sao?”
“Về tài chính, cậu cần rà soát lại tất cả tài sản chung, các khoản đầu tư, tài khoản ngân hàng. Nếu có bằng chứng Tuấn dùng tiền chung để bao nuôi cô ta, đó sẽ là lợi thế lớn cho cậu. Vấn đề này phức tạp hơn, chúng ta cần ngồi lại trực tiếp để lên kế hoạch chi tiết.” Lan đề nghị. “Quan trọng nhất bây giờ là cậu phải giữ bình tĩnh. Đừng để lộ cảm xúc, đừng để anh ta hay MiMi thấy bất kỳ dấu hiệu nào của sự nghi ngờ. Hãy hành động như không có chuyện gì xảy ra.”
Hương siết chặt điện thoại. “Được. Cảm ơn cậu, Lan. Tớ sẽ thu thập thêm theo hướng cậu nói. Khi có đủ, tớ sẽ gọi lại cho cậu để gặp mặt trực tiếp.”
“Cố lên nhé, Hương. Tớ luôn ở bên cậu.” Lan nói.
Cúp máy, Hương đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Bình minh đã lên rực rỡ. Cô biết, việc thu thập bằng chứng là một cuộc chiến cân não, nhưng cô đã có vũ khí đầu tiên: sự giúp đỡ chuyên nghiệp từ người bạn đáng tin cậy. Kế hoạch của Hương, từ giờ phút này, sẽ không thể bị đổ bể.
Trong căn nhà ấm cúng ở Hà Nội, Hương bắt đầu thực hiện bước đi đầu tiên trong kế hoạch trả thù của mình. Cô âm thầm sắp xếp lại lịch trình làm việc tại công ty mỹ phẩm, tạo ra một vỏ bọc hoàn hảo cho sự bận rộn. Mỗi sáng, Hương thức dậy sớm hơn, vờ gọi điện thoại, gửi email và chuẩn bị tài liệu như thể cô đang đối mặt với một dự án lớn, gấp rút.
“Hương à, sao dạo này em dậy sớm thế? Công việc áp lực lắm sao?” Tuấn ngái ngủ hỏi, vòng tay ôm lấy Hương từ phía sau khi cô đang đứng pha cà phê.
Hương mỉm cười dịu dàng, tựa vào ngực chồng. “Anh yêu, cuối năm mà, dự án mới nhiều việc lắm. Em phải tranh thủ làm sớm mới kịp tiến độ.” Cô quay lại, đặt tay lên má Tuấn. “Mà anh này, tuần tới em có mấy buổi họp tối với đối tác nước ngoài. Chắc phải về muộn liên tục mấy bữa.”
Tuấn nhíu mày, có vẻ lo lắng. “Em vất vả quá. Cố gắng giữ sức khỏe nhé. Có gì thì bảo anh qua đón.”
“Vâng, em biết rồi mà.” Hương hôn nhẹ lên má Tuấn, trong lòng thầm nhếch mép. Anh ta vẫn không mảy may nghi ngờ.
Mấy ngày sau, Hương liên tục duy trì hình ảnh một người vợ, một giám đốc marketing bận rộn đến mức quên ăn quên ngủ. Cô mang tài liệu về nhà làm thêm, đôi khi còn thức khuya trước máy tính. Tuấn thấy vậy càng tin rằng vợ mình đang gồng mình vì công việc, anh ta càng ít để ý đến những thay đổi nhỏ trong cử chỉ của Hương.
Một buổi tối, khi con trai Hương và Tuấn đã ngủ say, Hương ngồi cạnh Tuấn đang xem tin tức trên TV. Cô khéo léo gợi chuyện.
“À anh này, em nghe nói công ty anh có chuyến công tác quan trọng ở Đà Nẵng tuần tới phải không? Em thấy mấy đối tác của mình cũng rục rịch đi vào đó.” Hương hỏi, giả vờ như chỉ là một cuộc trò chuyện bình thường.
Tuấn khẽ giật mình. “À, ừ, đúng rồi. Chuyến đó khá quan trọng, liên quan đến dự án lớn. Nhưng anh đang phân vân, không biết có nên đi không.”
Hương lập tức nắm lấy cơ hội. “Em thấy anh nên đi. Cơ hội tốt để mở rộng thị trường mà. Vả lại, công việc của mình cũng cần phải ưu tiên. Con trai mình nhớ ba lắm, nhưng công việc là trên hết mà anh. Hay là anh rủ thêm vài đối tác thân thiết đi du lịch kết hợp công việc luôn thể? Dù sao cũng lâu rồi anh không có chuyến đi xa nào.”
Tuấn nhìn vợ, ngẫm nghĩ một lát. “Em nói cũng phải. Anh cũng đang định bàn với sếp. Nếu vậy thì anh sẽ sắp xếp đi vậy. Cũng tiện thể cho anh thư giãn một chút sau những ngày làm việc căng thẳng.”
“Đúng rồi đó anh. Anh cứ thoải mái đi đi, ở nhà có em và con lo liệu hết.” Hương mỉm cười, nụ cười ẩn chứa đầy sự toan tính. Cô biết, việc Tuấn rời khỏi nhà là điều kiện tiên quyết để cô có thể hành động. Cánh cửa đầu tiên đã mở ra.
Hương đợi đến khi Tuấn đã đi làm, con trai Hương và Tuấn đến trường, căn nhà riêng trở nên yên ắng. Cô nhanh chóng lấy điện thoại, gọi cho một người bạn cũ.
“Chào Vy, lâu rồi không nói chuyện. Cậu khỏe không?” Hương bắt đầu bằng giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt kiên định.
Đầu dây bên kia, Vy, một cựu cảnh sát hình sự nay là thám tử tư, đáp lại bằng chất giọng dứt khoát. “Tớ khỏe, còn cậu thì sao? Nghe giọng cậu có vẻ không ổn.”
“Tớ cần cậu giúp một việc quan trọng, rất tế nhị và tuyệt đối phải giữ bí mật,” Hương nói, giọng trầm xuống. “Tớ muốn nhờ cậu theo dõi một người. Chi tiết tớ sẽ gửi qua tin nhắn mã hóa.”
Vy im lặng một lát. “Ok. Cậu biết quy tắc của tớ mà. Mọi thứ phải rõ ràng. Mục tiêu là gì?”
“Mục tiêu là nắm rõ lịch trình, thói quen, những địa điểm cô ta thường lui tới và những người cô ta gặp gỡ,” Hương giải thích. “Đặc biệt, tớ muốn biết chính xác cô ta có mối quan hệ gì với Tuấn, chồng tớ. Và nếu có thể, tớ muốn có bằng chứng rõ ràng về việc họ gặp nhau.”
Vy ghi nhận, giọng nghiêm túc. “Được thôi. Gửi thông tin về đối tượng đi. Tớ sẽ bắt đầu ngay.”
Hương gửi ảnh MiMi cùng một số thông tin cơ bản qua một ứng dụng bảo mật. Vài ngày sau đó, Vy bắt đầu công việc. Cô bố trí người theo dõi MiMi, ghi lại mọi hoạt động của cô ta từ sáng sớm đến tối muộn.
Vy thường xuyên cập nhật tình hình cho Hương. MiMi là một cô gái trẻ tuổi, bề ngoài có vẻ hồn nhiên nhưng lại sống khá xa hoa. Cô ta thường xuyên lui tới các quán cà phê sang trọng, các spa đắt tiền, và thỉnh thoảng xuất hiện ở những nhà hàng cao cấp trong Hà Nội. Những bức ảnh check-in trên Instagram mà Hương từng thấy không phải là ảo vọng, MiMi thật sự sống trong một thế giới của hàng hiệu và tiện nghi.
“Cô ta rất thích đăng ảnh lên mạng xã hội,” Vy báo cáo qua điện thoại. “Mỗi lần đi đâu, làm gì đều khoe. Hầu hết là ảnh selfie hoặc ảnh đồ ăn, cảnh đẹp.”
“Có thấy cô ta gặp ai đặc biệt không?” Hương hỏi, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn.
“Có một số người bạn gái, và vài lần là những người đàn ông khác nhau, nhưng không ai có vẻ là mối quan hệ lâu dài,” Vy nói. “Tuy nhiên, tớ phát hiện ra một điều…”
Hương nín thở. “Là gì?”
“Xe Mercedes S-Class màu đen mà cô ta thường chụp ảnh check-in trên Instagram, tớ đã theo dõi. Đó là chiếc xe của Tuấn,” Vy nói, giọng bình thản nhưng lại giáng một đòn mạnh vào Hương. “Tớ đã chụp được vài khoảnh khắc cô ta bước ra từ chiếc xe đó ở gần khu căn hộ mà cô ta đang thuê. Luôn vào những khung giờ Tuấn nói là đi họp, hoặc đi công tác.”
Hương nắm chặt điện thoại. Giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương. Vy đã xác nhận điều Hương vẫn luôn cố gắng phủ nhận. Không chỉ là hình ảnh trên mạng xã hội, mọi chuyện đã vượt xa những gì Hương tưởng tượng.
“Tớ cần bằng chứng rõ ràng hơn,” Hương nói, giọng khan đặc. “Bằng chứng không thể chối cãi. Một khoảnh khắc hai người họ ở cạnh nhau, thân mật.”
“Được. Việc này cần thời gian và sự kiên nhẫn,” Vy khẳng định. “Tớ sẽ tiếp tục theo dõi sát sao. Chắc chắn sẽ có cơ hội.”
Hương cúp máy, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, nơi vẫn còn hiện lên hình ảnh MiMi. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi Hương. Màn kịch đã bắt đầu, và Hương biết, những quân cờ đã được sắp xếp vào đúng vị trí của chúng. Mục tiêu đã rất gần.
Hương ngồi trước máy tính, không còn là những ánh nhìn thoáng qua mà là một cuộc “nghiên cứu” nghiêm túc. Cô truy cập vào tài khoản Instagram của MiMi, không phải từ tài khoản của mình mà là một tài khoản ẩn danh khác, chuyên dùng để theo dõi. Từng bức ảnh, từng dòng trạng thái, từng hashtag được Hương phân tích tỉ mỉ.
MiMi đúng là một “thánh sống ảo” đích thực. Những bức ảnh check-in ở các nhà hàng sang trọng nhất Hà Nội, những bộ đồ hiệu đắt tiền thay đổi liên tục, túi xách phiên bản giới hạn, giày Louboutin lấp lánh. Cô ta không ngần ngại khoe cuộc sống vương giả mà Tuấn đang cấp cho. MiMi đăng ảnh món quà sinh nhật là một chiếc đồng hồ Rolex phiên bản nữ, tương tự chiếc Hương đã tặng Tuấn. Một nụ cười chua chát nở trên môi Hương.
Hương không chỉ dừng lại ở Instagram. Cô tìm kiếm các hội nhóm về đồ hiệu, các trang tin tức về phong cách sống của giới thượng lưu mà MiMi có thể theo dõi. MiMi cũng hay tag tên các cửa hàng, các spa, thẩm mỹ viện danh tiếng. Hương ghi chú lại tất cả, như một điều tra viên chuyên nghiệp.
“Cần biết cô ta thực sự muốn gì,” Hương lẩm bẩm.
Hương nhớ lại những cuộc trò chuyện vu vơ với những người bạn trong giới thượng lưu của mình, những người cũng hay đi mua sắm đồ hiệu. Cô gọi cho một người bạn tên Loan, một fashionista sành sỏi.
“Loan à, cậu có biết dạo này mấy cô hot girl trẻ tuổi, kiểu MiMi, đang săn lùng món đồ hiệu nào không?” Hương hỏi, giọng điệu tự nhiên như đang muốn mua quà cho ai đó.
Loan, luôn cập nhật các xu hướng, đáp ngay: “Ôi nhiều lắm. Nhưng gần đây rộ lên là một chiếc túi Hermès Birkin da cá sấu màu xanh ngọc bích phiên bản giới hạn. Đắt cắt cổ luôn, có tiền cũng chưa chắc mua được.”
Hương ghi nhớ. “Thế còn những thứ khác thì sao?”
Loan kể thêm về một vài mẫu đồng hồ phiên bản đặc biệt, những món trang sức kim cương đắt giá. Tuy nhiên, chiếc túi Birkin xanh ngọc bích có vẻ là tâm điểm.
Hương quay lại màn hình máy tính. Cô tìm kiếm “Hermès Birkin xanh ngọc bích” và không mấy khó khăn để tìm thấy vài bài viết trên các diễn đàn thời trang mà MiMi đã bình luận, bày tỏ sự ngưỡng mộ và khao khát sở hữu. Một bài đăng cũ trên story Instagram của MiMi cũng cho thấy cô đã từng chụp ảnh cạnh một cửa hàng Hermès, kèm dòng chú thích “ước gì…”.
“Chưa đủ,” Hương thầm nhủ. “Phải là thứ cô ta ĐANG rất cần.”
Hương tiếp tục đào sâu. Cô lục lọi các bình luận, các trang cá nhân của những người bạn thân của MiMi. Cuối cùng, một người bạn của MiMi, trong một cuộc trò chuyện trên nhóm kín, đã vô tình tiết lộ: “Con MiMi dạo này mê cái Birkin xanh ngọc đó lắm, còn đang tính tìm cách kiếm tiền để đầu tư cái vụ mỹ phẩm gì đó nữa để có đủ tiền tậu nó. Nghe bảo cần vài trăm triệu lận.”
Đó chính là thứ Hương cần. Một khoản tiền lớn để đầu tư, đồng thời là động lực để sở hữu món đồ xa xỉ. Hương nhếch mép cười lạnh. MiMi không chỉ tham lam, cô ta còn có một điểm yếu chết người mà Hương có thể lợi dụng. Game on.
Hương gấp lại chiếc laptop, khẽ nhếch môi. Đèn ngủ đã tắt từ lâu trong phòng con trai. Cô bước xuống phòng khách, thấy Tuấn đang ngồi đọc báo trên ghế sofa. Anh ngẩng đầu lên, nở nụ cười mệt mỏi.
“Hôm nay anh về muộn thế?” Hương hỏi, giọng điệu dịu dàng như không có chuyện gì.
Tuấn khẽ thở dài: “Công việc thôi em. Cuối năm nhiều dự án quá.”
Hương ngồi xuống ghế đối diện, cầm lấy tách trà còn ấm. “Công việc bận rộn là tốt rồi. Mà em thấy anh cũng hay đi công tác nhỉ? Mấy lần em hỏi, anh cứ bảo đi tỉnh, đi miền Nam. Chắc là vất vả lắm.”
Tuấn đặt tờ báo xuống. “Ừ, cũng bình thường mà em.” Anh cố gắng giữ vẻ tự nhiên, nhưng trong lòng chợt gợn lên chút bất an không rõ.
Hương mỉm cười như chợt nhớ ra điều gì: “À, mà nhắc đến đi công tác, em mới xem tin tức du lịch, thấy dạo này Bali đẹp lắm anh ạ. Bạn em cứ rủ đi mãi. Hồi trước em cũng muốn đi mà chưa có dịp nào phù hợp.”
Tuấn khựng lại một nhịp. Bali? Tim anh đập nhanh hơn một chút. “À, Bali… ừ, cũng nghe nói đẹp.”
“Đúng rồi, mà không chỉ Bali đâu. Mấy đứa bạn em ở công ty cứ xuýt xoa về Maldives, rồi cả Hàn Quốc nữa. Bảo là những nơi đó chụp ảnh lên đẹp mê hồn. Mà em thấy mấy cô gái trẻ bây giờ, đúng là có điều kiện ghê, cứ thấy check-in mấy chỗ đó liên tục. Chắc anh cũng hay gặp trên mạng xã hội nhỉ?” Hương thản nhiên đưa tay vuốt tóc, ánh mắt lướt qua Tuấn đầy ẩn ý.
Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán Tuấn. MiMi? Anh chưa bao giờ nghĩ Hương lại có thể biết về MiMi, hay những chuyến đi đó. Anh lập tức cảnh giác cao độ. “Anh làm gì có thời gian mà lướt mạng xã hội mấy cái đó. Anh chỉ tập trung công việc thôi.”
Hương nhún vai. “Em cũng chỉ nghe bọn nhỏ kể thôi. Mà buồn cười ghê, dạo này em thấy có mấy cái hashtag lạ lạ. Ví dụ như #sugarisbetterthansalt ấy. Em nghe nói nó đang hot lắm trong giới trẻ, mà không hiểu ý nghĩa là gì. Anh Tuấn có biết không?”
Tuấn giật mình thót tim. Hashtag đó! Là hashtag MiMi hay dùng. Anh hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. “Mấy cái trend vớ vẩn của bọn trẻ con ấy mà. Anh làm sao mà biết được.” Giọng anh thoáng chút gượng gạo.
Hương không bỏ qua sự lúng túng của anh. Cô vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên. “Thế à? Em cứ nghĩ anh tiếp xúc nhiều với giới trẻ, lại làm kinh doanh, nên phải nắm bắt xu hướng chứ. Thôi, để em hỏi mấy đứa ở công ty vậy.” Cô làm ra vẻ thất vọng.
Sau một lúc im lặng, Hương lại tiếp tục, như thể cô chỉ đang nói chuyện phiếm. “À mà anh này, em thấy mấy cái đồng hồ Rolex dạo này có nhiều mẫu mã đẹp ghê. Hồi trước em tặng anh cái kia, anh còn dùng không? Em thấy có một mẫu phiên bản nữ cũng rất xinh, bạn em mới khoe. Có lẽ em cũng nên mua một cái tự thưởng cho mình.”
Tuấn sững sờ. Rolex? Chiếc đồng hồ anh tặng MiMi lập tức hiện lên trong đầu. Chẳng lẽ Hương đã nhìn thấy? Hay cô chỉ đang nói bóng gió? “Anh… anh vẫn dùng chứ. Sao em lại hỏi vậy?” Tuấn lắp bắp.
Hương khẽ cười. “Tại em thấy anh dạo này ít đeo, cứ nghĩ anh không thích nữa. Em tính mua thêm cho anh một chiếc khác để thay đổi. Với lại, em cũng nghe loáng thoáng đâu đó, có người bảo gần đây thấy một chiếc Mercedes S-Class màu đen giống hệt xe anh đậu ở một nơi khá lạ. Không biết có phải xe của anh không?”
Câu nói cuối cùng của Hương như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Tuấn. Chiếc Mercedes S-Class màu đen… là chiếc xe anh thường dùng để đưa đón MiMi. Anh nhìn thẳng vào Hương, cố gắng đọc vị cô, nhưng ánh mắt cô vẫn bình thản, không một chút gợn sóng.
Hương nhấp một ngụm trà, vẻ mặt thư thái. “Thôi em lên phòng đây, mai còn phải đến công ty mỹ phẩm sớm. Anh nghỉ sớm đi nhé.” Cô đứng dậy, không chờ đợi Tuấn trả lời, để lại anh ngồi đó, cả người căng thẳng, trái tim đập như trống bỏi, cùng với một mớ bòng bong những câu hỏi và sự đề phòng tột độ. Anh hoàn toàn bị đánh lạc hướng, tập trung vào việc dò xét xem Hương đã biết đến đâu, mà không hề nhận ra cô đang chuẩn bị cho một đòn giáng mạnh hơn nhiều.
Hương không lãng phí một giây nào. Ngay sau cuộc nói chuyện với Tuấn, khi anh còn đang chìm trong mớ hỗn độn của sự nghi ngờ, cô đã bắt tay vào kế hoạch của mình. Với vị trí giám đốc marketing tại công ty mỹ phẩm, việc tạo ra một “cơ hội” không quá khó khăn. Cô liên hệ với một đối tác cũ trong ngành agency truyền thông, khéo léo gợi ý về một “dự án tìm kiếm gương mặt đại diện tiềm năng cho một thương hiệu mới” – một dự án hoàn toàn giả mạo.
Người đối tác, không hề hay biết về mục đích thực sự của Hương, nhanh chóng đề xuất một vài cái tên hot trên mạng xã hội, trong đó có MiMi. Cái tên vừa được nhắc đến, Hương đã khẽ gật đầu, “Đây rồi.” Cô yêu cầu sắp xếp một buổi gặp mặt “giới thiệu cơ hội” tại một địa điểm sang trọng.
Hai ngày sau, tại sảnh lounge của một khách sạn 5 sao ở Hà Nội, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên những bộ sofa bọc nhung và những bức tranh trừu tượng đắt tiền. Hương ngồi ở một góc khuất, sau một chậu cây cảnh lớn, nhấm nháp ly trà thảo mộc. Cô không trang điểm cầu kỳ, chỉ một bộ đồ công sở thanh lịch, hòa mình vào không gian mà không gây bất cứ sự chú ý nào. Mắt Hương dán chặt vào cửa ra vào.
Đúng 10 giờ sáng, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. MiMi bước vào, trang phục nổi bật, chiếc váy bó sát tôn lên vóc dáng đồng hồ cát. Cô ta tóc uốn bồng bềnh, khuôn mặt được trang điểm kỹ lưỡng như búp bê. MiMi dường như không giấu nổi vẻ đắc thắng. Cô ta liếc nhìn quanh, sau đó rút điện thoại ra, lướt qua các tin nhắn. Trên cổ tay MiMi lấp lánh chiếc đồng hồ quen thuộc – chiếc Rolex Hương từng mua tặng Tuấn. Ánh mắt Hương thoáng qua một tia lạnh lẽo. “Cô ta đúng là không biết sợ,” Hương thầm nghĩ.
MiMi bước đến một bàn trống gần cửa sổ, nơi có một người đàn ông mặc vest đang chờ sẵn. Đó là đại diện của agency mà Hương đã liên hệ. Cô ta nở nụ cười quyến rũ, bắt tay xã giao rồi ngồi xuống. MiMi vờ vịt chăm chú lắng nghe, đôi lúc lại xen vào vài câu hỏi ra vẻ quan tâm đến “cơ hội tài trợ” đầy tiềm năng. Hương không cần nghe rõ nội dung, cô chỉ cần quan sát.
Hương ghi nhớ từng cử chỉ của MiMi: cách cô ta vuốt tóc, cách cô ta nâng ly nước cam, thậm chí cả ánh mắt lấp lánh khi nghe về những con số “lợi nhuận” hứa hẹn. MiMi vẫn là MiMi, kiêu hãnh, tự mãn và đầy tham vọng. Cô ta tin rằng mình đang đứng trước một cơ hội vàng, không hề hay biết, một cái bẫy vô hình đang dần khép lại.
Hương nhếch môi. Mọi thứ đang diễn ra đúng như cô dự tính. Cô đứng dậy, rời khỏi lounge một cách nhẹ nhàng như khi cô đến, để lại MiMi vẫn đang chìm đắm trong viễn cảnh về một tương lai rực rỡ. MiMi không hề nhận ra “người lạ” vừa rời đi chính là Hương – người phụ nữ đang lặng lẽ nắm giữ số phận của cô ta trong lòng bàn tay.
Hương về đến nhà riêng, ánh mắt vẫn còn hằn lên tia lạnh lẽo từ buổi sáng. Cô không lãng phí thêm một giây phút nào. Ngay lập tức, Hương rút điện thoại, gọi đến một số quen thuộc, giọng nói dứt khoát, không một chút do dự.
“Tôi cần toàn bộ thông tin về cô gái đó, không thiếu một chi tiết nào. Đặc biệt là những bằng chứng về mối quan hệ của cô ta với Tuấn. Càng nhanh càng tốt.”
Đầu dây bên kia là một giọng nói trầm ấm, chuyên nghiệp, chỉ đáp lại ngắn gọn, đầy ẩn ý: “Được.”
Chỉ vài giờ sau đó, một email bí mật được gửi đến hòm thư cá nhân của Hương. Cô mở máy tính, nhấp vào tệp tin đính kèm – một file nén được mã hóa cẩn thận. Bên trong là một thư mục khổng lồ, chứa đầy ảnh, video, và các tệp tài liệu.
Hương bắt đầu lướt qua. Màn hình máy tính lần lượt hiện lên một bộ ảnh và đoạn video được thu thập kỹ lưỡng. Đó là MiMi, rạng rỡ, tạo dáng tự tin trong chiếc Mercedes S-Class màu đen sang trọng của Tuấn. Những bức ảnh selfie tình tứ trong xe, đôi lúc lấp ló một phần cánh tay của người đàn ông bên cạnh, khó nhìn rõ mặt, nhưng chiếc đồng hồ Rolex lấp lánh trên cổ tay đó thì không thể nhầm lẫn.
Tiếp theo là hàng loạt ảnh chụp màn hình các tin nhắn qua lại. Lời lẽ mùi mẫn, những cuộc hẹn hò bí mật, những lời hứa hẹn xa hoa từ một số điện thoại không lưu tên người gửi, nhưng qua nội dung và ngữ điệu, Hương biết chắc chắn đó là Tuấn. Rồi đến các hóa đơn chuyển khoản ngân hàng. Con số không hề nhỏ, hàng chục, hàng trăm triệu đồng cứ thế chảy đều đặn từ tài khoản mang tên Tuấn sang tài khoản của MiMi.
Hương nhìn những bức ảnh MiMi check-in tại Bali, Maldives, Hàn Quốc, với hashtag #sugarisbetterthansalt đầy thách thức. Một vài tấm ảnh MiMi mặc bikini trên bãi biển, và phía xa, một bóng dáng quen thuộc đang đứng. Tuấn đã cố tình tránh ống kính, nhưng dáng vóc, cách ăn mặc, và đặc biệt là chiếc đồng hồ trên tay anh ta thì không thể lẫn vào đâu được. Bằng chứng được thu thập không chỉ là ảnh mà còn là những đoạn video ngắn, ghi lại cảnh Tuấn và MiMi đi ăn tối, nắm tay nhau bước ra từ những nhà hàng sang trọng, hay những cử chỉ thân mật vượt quá giới hạn đồng nghiệp hay bạn bè.
Hương khẽ hít một hơi sâu, đôi mắt dán chặt vào màn hình. Toàn bộ bằng chứng đã nằm trong tay cô, rõ ràng, chi tiết, không thể chối cãi. Đủ mạnh để lật tẩy mọi thứ, đủ để Tuấn không thể ngẩng mặt lên được. Môi Hương khẽ nhếch, một nụ cười lạnh lùng, đầy toan tính. Kế hoạch của cô đã đi đúng hướng, và đây mới chỉ là khởi đầu.
Hương nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, những bằng chứng không thể chối cãi trải dài trước mắt cô. Nụ cười lạnh lùng vẫn đọng trên môi Hương, một sự tính toán rõ ràng. Cô biết mình không thể hành động bộc phát, không thể trực tiếp bóc mẽ Tuấn và MiMi ngay lúc này. Đó không phải là phong cách của Hương. Cô muốn một đòn giáng từ từ, khiến họ phải sống trong sự lo sợ, dằn vặt trước khi mọi thứ bị phơi bày hoàn toàn.
Hương khép màn hình máy tính, rồi cầm lấy chiếc điện thoại thông minh. Cô mở ứng dụng Facebook cá nhân. Trái ngược với mọi suy đoán, Hương không hề đăng tải bất kỳ bức ảnh hay bằng chứng nào về sự phản bội. Thay vào đó, Hương chọn một bức ảnh chụp màn hình điện thoại của mình, nền là hình ảnh con trai Hương và Tuấn đang chơi đùa, phía trên là dòng trạng thái cô vừa gõ.
Tay Hương lướt nhẹ, chậm rãi gõ từng chữ.
“Trong cuộc sống, có những người tin vào lòng trung thành như một lẽ hiển nhiên. Có những kẻ lại chọn sự dối trá làm tấm áo choàng. Và rồi, cái giá phải trả… đôi khi còn đắt hơn cả những gì họ tưởng tượng. Hạt muối dẫu mặn cũng còn có ích, chứ đường ngọt ngào quá đôi khi lại gây sâu răng.”
Hương đọc lại dòng trạng thái một lần nữa, khóe môi khẽ nhếch lên, đầy vẻ tự mãn. Đúng, đủ ẩn ý, đủ sắc bén để những kẻ có tật giật mình phải suy nghĩ. Đặc biệt, cái “đường ngọt ngào” kia, cô tin MiMi sẽ hiểu. Hương nhấn nút “Đăng”.
Ngay lập tức, bài đăng nhận được hàng chục lượt thích và bình luận từ bạn bè, đối tác của Hương. Ai cũng hỏi han, bày tỏ sự quan tâm, nhưng Hương chỉ đáp lại bằng những icon cảm xúc mơ hồ, không giải thích gì thêm. Cô muốn tạo ra một làn sóng tò mò, một sự xáo động ngầm.
Cùng lúc đó, Hương mở một trình duyệt ẩn danh trên máy tính. Cô truy cập vào một vài diễn đàn lớn, những nhóm kín chuyên về “bóc phốt” hay “drama” của giới nhà giàu Hà Nội. Không phải Hương trực tiếp đăng bài. Cô chỉ gửi một email ẩn danh đến quản trị viên của vài nhóm, đính kèm một vài “hint” rất nhỏ, rất khéo léo, không trực tiếp liên quan đến Tuấn hay MiMi, nhưng đủ để gợi mở về một câu chuyện sắp sửa bung bét. Cô không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Hương nhìn điện thoại, bài đăng của cô đang âm thầm lan tỏa. Cô không nóng vội. Trò chơi này, Hương sẽ chơi đến cùng. Và Tuấn, MiMi, sẽ sớm cảm nhận được sự “ngọt ngào” của những gì họ đã gieo.
Hương không lãng phí một giây phút nào. Sáng hôm sau, cô đến công ty mỹ phẩm sớm hơn thường lệ. Trong văn phòng riêng, máy tính của Hương hiển thị hàng loạt trang web của các nhãn hàng mỹ phẩm, thời trang, du lịch cao cấp mà MiMi thường xuyên quảng cáo. Nụ cười lạnh lùng vẫn nở trên môi Hương khi cô đọc kỹ từng hợp đồng, từng điều khoản và những giá trị thương hiệu mà các công ty này luôn cố gắng xây dựng. Cô biết, uy tín là thứ quan trọng nhất trong giới kinh doanh.
Hương lấy ra một cuốn sổ nhỏ, ghi lại địa chỉ email, số điện thoại của bộ phận marketing hoặc quản lý thương hiệu của những nhãn hàng lớn nhất. Cô không vội vàng gọi điện hay gửi email ngay lập tức. Hương dành cả buổi sáng để soạn thảo những “báo cáo ẩn danh”, những tin nhắn “quan ngại” được viết một cách khéo léo, không mang tính công kích trực tiếp mà chỉ “gợi ý” những thông tin cô “tình cờ biết được”.
Vào buổi chiều, Hương bắt đầu thực hiện kế hoạch. Cô sử dụng một số điện thoại phụ, đăng ký bằng thông tin không rõ ràng, để thực hiện các cuộc gọi. Giọng nói của Hương trầm tĩnh, điềm đạm, đôi khi pha chút tiếc nuối khi nói chuyện với đại diện các nhãn hàng.
“Chào anh/chị, tôi là một người hâm mộ của thương hiệu quý vị, nhưng tôi cũng là một người quan tâm đến đạo đức kinh doanh,” Hương bắt đầu một cuộc gọi với đại diện một nhãn hàng mỹ phẩm cao cấp. “Tôi rất ngưỡng mộ MiMi, nhưng gần đây, tôi có vô tình biết được một vài thông tin về đời tư của cô ấy… Nó khá nhạy cảm, và tôi nghĩ có thể ảnh hưởng đến hình ảnh mà nhãn hàng đang xây dựng.”
Đầu dây bên kia, người quản lý lắng nghe với vẻ tò mò. Hương tiếp tục, giọng đầy vẻ lo lắng nhưng từng câu từng chữ đều sắc như dao. “MiMi thường xuyên khoe chiếc Mercedes S-Class màu đen trên Instagram, phải không? Hay chiếc đồng hồ Rolex mà cô ấy đeo? Rất tiếc, đó không phải của cô ấy. Đó là tài sản của một người đàn ông đã có gia đình, một doanh nhân thành đạt ở Hà Nội… Người mà cô ấy đang ‘tương tác’ rất mật thiết.” Hương cố tình nhấn mạnh từ “tương tác”.
Cô ta không quên nhắc đến hashtag #sugarisbetterthansalt mà MiMi thường dùng. “Cô ấy còn công khai những hashtag đầy ẩn ý trên mạng xã hội, như #sugarisbetterthansalt chẳng hạn. Rõ ràng là một tuyên bố về việc ‘cướp chồng’ một cách tự hào. Liệu một người có lối sống như vậy, có nên đại diện cho vẻ đẹp và sự thanh lịch của thương hiệu quý vị không?” Hương nhẹ nhàng đặt câu hỏi, nhưng nội dung lại đánh thẳng vào điểm yếu nhất của MiMi.
Các cuộc gọi cứ thế diễn ra, Hương lặp lại chiến thuật tương tự với nhiều nhãn hàng khác. Cô không đưa ra bằng chứng cụ thể, chỉ là những “gợi ý” rất rõ ràng và dễ dàng kiểm chứng qua mạng xã hội của MiMi. Những thông tin cô cung cấp đều là sự thật, hoặc ít nhất là những suy diễn hợp lý từ những gì MiMi đã công khai.
Hai ngày sau, MiMi đang vui vẻ livestream khoe túi xách mới thì điện thoại rung liên tục. Hết cuộc gọi này đến email khác từ các đối tác. Sắc mặt MiMi dần biến đổi từ rạng rỡ sang tái mét.
“Gì cơ? Hủy hợp đồng quảng cáo? Vì lý do gì chứ?” MiMi hét lên qua điện thoại, đôi mắt mở to kinh ngạc. “Không thể nào! Tôi đã làm gì sai chứ?”
“Chúng tôi đã nhận được rất nhiều phản hồi tiêu cực về lối sống cá nhân của cô, MiMi,” giọng một người quản lý nhãn hàng lạnh lùng đáp lại. “Những thông tin về việc cô phá hoại hạnh phúc gia đình người khác, những hình ảnh về chiếc xe sang, đồng hồ đắt tiền mà cô khoe… Chúng tôi không thể mạo hiểm danh tiếng của mình với những drama không đáng có. Rất tiếc.”
MiMi sụp đổ, điện thoại rơi khỏi tay. Cô lướt nhanh các tin nhắn, email. Hợp đồng này đến hợp đồng khác bị hủy bỏ, những khoản tiền lớn bốc hơi. Danh tiếng mà cô ta cất công xây dựng bấy lâu nay, đang sụp đổ không phanh. Cô không hiểu, tại sao mọi chuyện lại đột ngột như vậy. Ai đã đứng sau tất cả? MiMi hoảng loạn nhìn vào màn hình máy tính, những bình luận ác ý bắt đầu xuất hiện dưới các bài đăng của cô. “Đồ tiểu tam cướp chồng!” “Gia đình người ta tan nát vì cô!” “Trả lại hạnh phúc cho người ta đi!”
Đúng lúc đó, Tuấn gọi điện đến. MiMi bắt máy trong nước mắt. “Anh ơi, có chuyện rồi! Em bị hủy hết hợp đồng, người ta chửi em là tiểu tam…”
Đầu dây bên kia, Tuấn cũng đang cau mày. Anh vừa nhận được một cuộc gọi từ bạn bè, hỏi han về mối quan hệ của anh và một “hot girl” trên mạng xã hội, người đang bị “bóc phốt” vì lối sống không lành mạnh và liên quan đến chuyện gia đình người khác. Anh cũng nghe phong thanh rằng một số đối tác kinh doanh của anh đã bắt đầu “thăm dò” về những tin đồn này.
Hương, ở một nơi khác, khẽ nhấp một ngụm trà. Màn hình điện thoại hiện lên thông báo về hàng loạt bài báo lá cải bắt đầu đưa tin về “drama tiểu tam giật chồng đại gia” mà không nhắc đích danh ai, nhưng hình ảnh MiMi và Tuấn lờ mờ xuất hiện qua các chi tiết. Cô mỉm cười. Trò chơi mới chỉ bắt đầu.
Hương trở về Nhà riêng, bước vào phòng khách nơi Tuấn đang ngồi. Một không khí tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm lấy căn phòng, nặng nề đến mức có thể cảm nhận được. Tuấn ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ bồn chồn, có lẽ đã nghe phong thanh những tin tức không hay về MiMi.
Không nói một lời, Hương ngồi đối diện Tuấn trên chiếc sofa bọc da sang trọng. Cô đặt một tập hồ sơ dày cộp lên bàn trà bằng kính. Ánh mắt cô sắc lạnh, không hề dao động, dán chặt vào gương mặt đã bắt đầu tái đi của chồng.
Hương từ từ mở tập hồ sơ. Những tấm ảnh chụp MiMi tạo dáng bên chiếc Mercedes S-Class màu đen của Tuấn, hay tự tin khoe chiếc đồng hồ Rolex mà Hương từng mua tặng Tuấn, giờ nằm trên cổ tay tiểu tam. Tiếp đến là những đoạn tin nhắn mùi mẫn, những lời lẽ yêu đương mà Tuấn trao cho MiMi, cùng lịch trình chi tiết các chuyến du lịch sang chảnh ở Bali, Maldives, Hàn Quốc – những nơi mà anh ta đã đưa cô ả đến. Cuối cùng, là những sao kê ngân hàng không thể chối cãi, hiển thị rõ ràng những khoản chuyển tiền lớn, những hóa đơn khách sạn, nhà hàng đắt đỏ, tất cả đều được chi trả từ tài khoản của Tuấn cho MiMi.
Mỗi bằng chứng được lật giở, mỗi chi tiết hiện ra, đều giáng một đòn nặng nề vào Tuấn. Gương mặt anh ta trắng bệch, đôi môi run rẩy muốn nói nhưng chẳng thể cất nên lời. Ánh mắt Tuấn trượt dài trên những tờ giấy, từ sự sững sờ ban đầu chuyển sang nỗi sợ hãi tột độ và sự hối lỗi muộn màng. Anh ta biết, mọi thứ đã bị phơi bày.
Hương không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát biểu cảm của Tuấn, nụ cười nhạt nhẽo hiện hữu trên môi. Sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn ngàn lời nói buộc tội. Tuấn chỉ biết cúi gằm mặt xuống, như một kẻ tội đồ bị bắt quả tang.
Tuấn ngẩng đầu lên, gương mặt vẫn còn trắng bệch vì sợ hãi. Anh ta đưa tay ra, như muốn chạm vào tập hồ sơ, nhưng rồi lại rụt về.
TUẤN
(Giọng run rẩy, khàn đặc)
Hương… anh… anh xin lỗi. Anh biết mình sai rồi. Anh bị… bị cám dỗ. Cô ta… cô ta chỉ là một sai lầm.
Hương nhìn Tuấn, ánh mắt cô không hề biểu lộ chút cảm xúc nào. Nụ cười nhạt nhẽo trên môi cô giờ đây càng trở nên băng giá.
HƯƠNG
Sai lầm? Anh gọi cả cái đống này là sai lầm sao?
Cô chỉ tay vào tập hồ sơ, từng trang giấy trắng đen rõ ràng như đang cười nhạo sự ngụy biện của Tuấn.
HƯƠNG (tiếp)
Anh nói xem, sai lầm gì mà phải tốn đến từng ấy tiền? Sai lầm gì mà Bali, Maldives, Hàn Quốc cứ nối tiếp nhau? Sai lầm gì mà chiếc Mercedes S-Class màu đen của anh thành xe đưa đón riêng cho cô ta? Sai lầm gì mà chiếc đồng hồ Rolex tôi tặng anh lại nằm chễm chệ trên cổ tay tiểu tam, và cô ta còn khoe khoang với cái hashtag #sugarisbetterthansalt?
Mỗi lời Hương nói ra như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào Tuấn. Anh ta co rúm lại, không dám đối diện với ánh mắt phẫn nộ của cô.
TUẤN
Anh biết anh có lỗi. Anh đã quá ngu ngốc. Anh hứa… anh sẽ chấm dứt tất cả. Anh sẽ không bao giờ gặp cô ta nữa. Xin em, Hương, vì con của chúng ta…
HƯƠNG
(Cắt ngang, giọng lạnh lùng)
Vì con trai? Anh nghĩ đến con trai khi anh vui vẻ bên cô ta ở những nơi sang chảnh đó sao? Khi anh vung tiền vào cô ta mà quên mất mình còn một gia đình để chăm sóc?
Hương đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Hà Nội.
HƯƠNG (tiếp)
Anh đã cho tôi đủ thời gian để bình tĩnh. Và tôi cũng đã có đủ thời gian để suy nghĩ. Mối quan hệ này… không thể tiếp tục như cũ được nữa.
Tuấn vội vã đứng dậy, gương mặt đầy vẻ hoảng loạn.
TUẤN
Em nói gì vậy? Hương, em định làm gì?
HƯƠNG
(Quay lại, ánh mắt kiên định)
Có hai lựa chọn. Một là ly hôn. Tài sản sẽ được phân chia theo pháp luật, và tôi sẽ giành quyền nuôi Con trai Hương và Tuấn. Anh sẽ phải chu cấp đầy đủ cho con trai đến khi nó trưởng thành.
Tuấn lắc đầu lia lịa, tuyệt vọng.
TUẤN
Không! Không thể ly hôn! Anh không muốn mất em, không muốn mất con. Anh sai rồi, Hương, anh xin em!
HƯƠNG
(Tiếp tục, không để ý đến sự van xin của Tuấn)
Lựa chọn thứ hai… Nếu anh không muốn ly hôn, chúng ta vẫn có thể sống chung dưới một mái nhà, nhưng không phải với tư cách vợ chồng nữa.
Tuấn nhìn Hương, trong mắt lóe lên một tia hy vọng mỏng manh.
TUẤN
Là sao… là sao hả em?
HƯƠNG
(Giọng dứt khoát, từng câu chữ như đóng đinh)
Chúng ta sẽ có một thỏa thuận. Anh sẽ chuyển toàn bộ số tiền hiện có trong tài khoản đứng tên anh sang tài khoản của tôi. Tất cả các tài sản chung, bao gồm căn Nhà riêng này và các tài sản khác, sẽ được chuyển quyền sở hữu sang tên tôi. Anh vẫn là người quản lý công ty, nhưng 51% cổ phần công ty sẽ do tôi đứng tên. Thu nhập hàng tháng của anh sẽ được chia làm hai phần: một phần dành cho chi tiêu cá nhân tối thiểu của anh, phần còn lại chuyển vào tài khoản chung để nuôi dưỡng con và các chi phí sinh hoạt của gia đình. Anh sẽ phải ký một bản cam kết không bao giờ gặp gỡ bất kỳ người phụ nữ nào khác ngoài tôi và Con trai Hương và Tuấn. Mọi hành vi vi phạm sẽ dẫn đến ly hôn ngay lập tức, và anh sẽ mất trắng mọi thứ.
Tuấn đứng chết lặng. Gương mặt anh ta từ tái nhợt chuyển sang xanh xám. Anh ta không ngờ Hương lại đưa ra những điều kiện khắc nghiệt đến vậy.
HƯƠNG (tiếp)
Tôi sẽ đảm bảo Con trai Hương và Tuấn có cuộc sống tốt nhất, đầy đủ nhất. Còn anh… anh sẽ sống trong chính cái vỏ bọc mà anh đã tự tạo ra. Anh sẽ có một gia đình trên danh nghĩa, nhưng anh sẽ mất đi sự tự do và quyền lực mà anh đã từng có.
Hương nhìn thẳng vào Tuấn, ánh mắt cô không hề nao núng.
HƯƠNG (tiếp)
Anh có 24 giờ để suy nghĩ. Sau đó, hãy cho tôi câu trả lời.
Cô quay lưng, bước thẳng ra khỏi phòng khách, bỏ lại Tuấn đang đứng chôn chân giữa căn phòng lạnh lẽo, tuyệt vọng và hối hận.
Hai mươi bốn giờ trôi qua kể từ khi Hương đưa ra tối hậu thư, nhưng Tuấn vẫn chưa có câu trả lời. Trong khi anh ta vật lộn với những điều kiện khắc nghiệt, một cơn bão khác đang dần hình thành, không phải ở Nhà riêng của họ tại Hà Nội, mà là trên không gian mạng xã hội, nhắm thẳng vào MiMi.
Buổi sáng hôm ấy, MiMi thức dậy với cảm giác hưng phấn như thường lệ. Cô ta lướt Instagram, sẵn sàng khoe chiếc túi hiệu mới nhất mà Tuấn vừa mua. Nhưng những dòng bình luận đầu tiên dưới bài đăng cũ không phải là lời khen ngợi.
BÌNH LUẬN (TINH TẾ, NGẮN GỌN TRÊN MÀN HÌNH ĐIỆN THOẠI)
* “Mimi ơi, nghe nói em cặp với giám đốc có vợ à?”
* “Sugar baby khoe của trá hình hả?”
MiMi cau mày, khó chịu. Cô ta nghĩ đây chỉ là vài anti-fan vô vị. Nhưng rồi, điện thoại rung liên hồi. Hàng loạt tin nhắn từ bạn bè, đồng nghiệp. Cô ta mở một đường link. Một bài báo giật gân hiện lên, tiêu đề in đậm: “Tiểu thư mạng xã hội lộ ảnh cặp kè đại gia có gia đình: Từ Bali đến Maldives, toàn là tiền bẩn?”
Tim MiMi đập thình thịch. Bài báo không chỉ có những bức ảnh cô ta từng đăng – những chuyến du lịch sang chảnh, chiếc Mercedes S-Class màu đen, chiếc Đồng hồ Rolex trên tay – mà còn cả những bình luận cà khịa từ chính cô ta với hashtag #sugarisbetterthansalt. Nhưng lần này, những hình ảnh đó được ghép đôi với ảnh Hương và Tuấn, cùng với thông tin về gia đình họ.
MIMIMI
(Nội tâm, hoảng loạn)
Không thể nào! Làm sao mà…
Cơn ác mộng bắt đầu. Dòng bình luận dưới bài đăng của MiMi trên Instagram bùng nổ. Thay vì những lời xu nịnh, giờ đây tràn ngập những chỉ trích, miệt thị.
BÌNH LUẬN (HIỆN LÊN LIÊN TỤC, NHANH CHÓNG TRÊN MÀN HÌNH ĐIỆN THOẠI)
* “Cướp chồng người khác mà còn tự hào?”
* “Đúng là con giáp thứ 13 trơ trẽn!”
* “Thấy ghê tởm! Đề nghị tẩy chay!”
* “Mấy con hàng dùng tiền chồng người khác mà cứ tưởng mình sang!”
MiMi run rẩy, cố gắng xóa các bình luận tiêu cực, nhưng chúng mọc lên nhanh hơn. Lượt theo dõi của cô ta bắt đầu giảm mạnh. Điện thoại cô ta đổ chuông liên tục. Là email từ các nhãn hàng.
GIỌNG NỮ (QUA ĐIỆN THOẠI, CỨNG NHẮC)
Chào cô MiMi. Chúng tôi rất tiếc phải thông báo rằng hợp đồng quảng cáo của chúng ta sẽ bị chấm dứt ngay lập tức. Danh tiếng của cô đang ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh thương hiệu.
MIMIMI
(Mặt tái mét, giọng nghẹn ngào)
Nhưng… nhưng sao lại thế? Tôi…
GIỌNG NỮ (QUA ĐIỆN THOẠI, CẮT NGANG)
Chúng tôi không thể làm việc với một người có scandal tình ái phức tạp như vậy. Chúc cô may mắn.
Tút… tút… tút…
Một email khác. Rồi một cuộc gọi nữa. Từng nhãn hàng mỹ phẩm, thời trang, du lịch quay lưng, rút hợp đồng. Những dòng chữ lạnh lùng thông báo chấm dứt hợp tác, đòi bồi thường thiệt hại hình ảnh.
Chiều cùng ngày, MiMi nhận được một cuộc gọi từ công ty mà cô ta đang làm người mẫu ảnh và đại diện thương hiệu.
GIỌNG NAM (QUA ĐIỆN THOẠI, TRỊNH TRỌNG)
Cô MiMi, mời cô lên văn phòng ngay lập tức. Chúng ta cần nói chuyện.
MiMi đến công ty với một gương mặt trắng bệch. Giám đốc, một người đàn ông trung niên vốn luôn ưu ái cô ta, giờ đây nhìn cô với ánh mắt thất vọng.
GIÁM ĐỐC
(Đặt một tập báo in và điện thoại hiển thị các bài đăng mạng xã hội lên bàn)
Cô có thể giải thích đây là gì không, MiMi?
MiMi lí nhí, không thể nói thành lời. Cô ta cúi gằm mặt.
GIÁM ĐỐC (tiếp)
Hình ảnh công ty chúng tôi đang bị kéo xuống vì cô. Khách hàng gọi điện phàn nàn, đối tác đòi hủy hợp đồng. Chúng tôi không thể giữ cô ở lại được nữa.
MIMIMI
(Ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng)
Anh… anh nói gì? Em… em không cố ý.
GIÁM ĐỐC
(Lắc đầu, kiên quyết)
Việc cô cố ý hay không không quan trọng. Quan trọng là cô đã tự hủy hoại danh tiếng của mình, và kéo theo cả công ty chúng tôi. Ngày mai, cô không cần đến làm nữa.
MiMi cảm thấy như trời đất sụp đổ dưới chân. Cô ta rời khỏi văn phòng, bước đi vô định trên con phố Hà Nội đông đúc. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện như xuyên thủng màng nhĩ cô ta. Mọi ánh mắt nhìn vào cô ta đều như đang chế giễu.
Về đến căn hộ thuê sang trọng, MiMi ném chiếc túi xuống sàn, đổ sụp xuống ghế sofa. Cô ta mở điện thoại, hàng ngàn thông báo hiện lên. Tin nhắn chửi bới, hình ảnh chế giễu, và quan trọng nhất, tất cả những gì cô ta từng khoe khoang – cuộc sống xa hoa, những chuyến đi đắt tiền, những món đồ hiệu – giờ đây trở thành bằng chứng thép cho tội danh “tiểu tam” của mình. Hashtag #sugarisbetterthansalt mà cô ta từng tự hào, giờ đây biến thành một biểu tượng của sự nhục nhã.
MiMi từng là một cô gái kiêu hãnh, tự tin với cuộc sống “sang chảnh” mà cô ta nghĩ mình xứng đáng. Giờ đây, cô ta chỉ là kẻ bị ghét bỏ, một cái tên bị réo gọi trong sự miệt thị của cộng đồng mạng. Từ đỉnh cao của sự tự mãn, MiMi rơi xuống vực sâu của sự ê chề, tất cả chỉ trong một ngày. Cô ta ôm mặt khóc nức nở, tiếng khóc tuyệt vọng vang vọng trong căn hộ xa hoa, lạnh lẽo. Cô ta hoàn toàn không biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của sự trừng phạt.
Tiếng khóc của MiMi vỡ òa trong căn hộ xa hoa, hòa lẫn tiếng chuông điện thoại réo rắt. Là Tuấn. Cô ta run rẩy bắt máy.
MIMIMI
(Giọng nghẹn ngào, hoảng loạn)
Anh… anh ơi… em phải làm sao bây giờ? Mọi thứ sụp đổ hết rồi!
TUẤN (QUA ĐIỆN THOẠI, GIỌNG CĂNG THẲNG, KHẨN TRƯƠNG)
Anh biết rồi! Cả Hà Nội đang dậy sóng! Anh cũng đang điên đầu đây! Em nói anh nghe, chuyện này là sao? Ai… ai làm chuyện này?
MiMi ú ớ, không thể kể rành mạch. Cô ta chỉ biết nức nở, tiếng khóc đứt quãng. Tuấn nghe tiếng cô ta, lòng rối như tơ vò. Danh tiếng của anh cũng đang bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Khách hàng bắt đầu dò hỏi, đối tác nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ. Anh nhanh chóng cúp máy MiMi, gọi lại cho Hương.
TUẤN (QUA ĐIỆN THOẠI, NỘI TÂM, NGUYỄN VÃI)
Hương! Nhất định là Hương! Cô ấy đang làm gì vậy?
Điện thoại của Hương rung lên liên hồi, nhưng cô không bắt máy. Cô nhìn tên Tuấn hiện trên màn hình, rồi bình thản đặt điện thoại xuống bàn. Hương ngồi trong căn Nhà riêng, bên cạnh Con trai Hương và Tuấn đang say giấc. Ngoài cửa sổ, ánh đèn Hà Nội bắt đầu lên.
Hương không cảm thấy hả hê hay đắc thắng. Cô chỉ cảm thấy một sự bình yên lạ lùng. Những gì MiMi và Tuấn đang phải đối mặt, đó không phải là sự trả thù mù quáng mà Hương lựa chọn. Đó là cái giá họ phải trả cho sự phản bội và dối trá. Cô đã không ra tay trực tiếp hủy hoại cuộc sống của MiMi, mà chỉ khéo léo gieo những hạt mầm, để sự thật tự phơi bày.
Hương khẽ vuốt mái tóc Con trai Hương và Tuấn. Giờ đây, cậu bé là tất cả đối với cô. Cô hiểu rằng, trả thù bằng cách chìm đắm trong hận thù chỉ khiến bản thân cô cũng trở nên đen tối. Con đường của cô là bảo vệ con, xây dựng lại cuộc sống của chính mình.
Sáng hôm sau, Hương bước vào Công ty mỹ phẩm với một tâm thế hoàn toàn khác. Cô không còn là người phụ nữ cam chịu, mệt mỏi. Ánh mắt cô sắc sảo, cương nghị, và tràn đầy năng lượng. Cô lao vào công việc như một cách để giải phóng bản thân, để chứng minh giá trị của mình. Các đồng nghiệp nhận thấy sự thay đổi rõ rệt ở Hương. Cô chủ động hơn, quyết đoán hơn trong mọi dự án. Các kế hoạch marketing được cô đưa ra đều mang tính đột phá, hiệu quả rõ rệt, mang lại những thành công đáng kể cho công ty.
Tuấn đã tìm cách gặp Hương nhiều lần, nhưng cô đều từ chối. Lần cuối cùng anh tìm đến Nhà riêng, Hương đã đối mặt với anh.
HƯƠNG
(Ánh mắt lạnh lùng, nhưng giọng điệu bình tĩnh)
Anh Tuấn, mọi chuyện đã quá rõ ràng. Tôi và con sẽ bắt đầu cuộc sống mới. Anh không cần phải lo lắng hay xen vào nữa.
TUẤN
(Mặt cúi gằm, giọng khẩn khoản)
Hương, anh xin lỗi. Anh biết anh đã sai. Em cho anh một cơ hội nữa… vì con của chúng ta…
HƯƠNG
(Ngắt lời Tuấn, kiên quyết)
Vì con, tôi sẽ không để con phải chứng kiến một cuộc hôn nhân đổ vỡ trong dối trá. Tôi sẽ tự mình nuôi dạy con thật tốt. Anh chỉ cần hoàn thành trách nhiệm của một người cha.
Tuấn nhìn Hương, người phụ nữ từng yếu đuối vì anh, giờ đây đứng vững vàng và kiên định. Anh không còn nhìn thấy chút mềm yếu nào trong mắt cô. Anh nhận ra, anh đã hoàn toàn mất đi Hương.
Thời gian trôi qua, vết thương lòng của Hương dần lành lại. Cô vẫn làm giám đốc marketing tại Công ty mỹ phẩm, gặt hái nhiều thành công trong sự nghiệp. Con trai Hương và Tuấn ngày càng lớn, thông minh và hiểu chuyện. Cậu bé là niềm vui, là động lực để Hương không ngừng vươn lên. Cô đưa con đi du lịch, dạy con những điều hay lẽ phải, dành cho con tình yêu thương trọn vẹn. Hương nhận ra, hạnh phúc không nhất thiết phải là một gia đình viên mãn như cô từng mơ ước, mà là sự bình yên trong tâm hồn, là lòng tự trọng được giữ vững, là khả năng tự mình đứng lên sau vấp ngã. Cô không còn bận tâm đến những lời đồn thổi hay những ánh mắt tò mò.
Cuộc sống mới của Hương tuy không ồn ào, hoa mỹ như trước, nhưng lại tràn ngập những giá trị chân thực. Cô tìm thấy niềm vui trong công việc, trong nụ cười của con, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng của riêng mình. Mỗi buổi chiều tà, khi ánh hoàng hôn buông xuống Hà Nội, Hương lại nắm tay con, dạo bước trên phố, lòng ngập tràn hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn. Cô đã tha thứ cho quá khứ, không phải vì muốn quên đi, mà vì cô đã đủ mạnh mẽ để bước tiếp. Hương đã thực sự trở thành phiên bản tốt đẹp nhất của chính mình, một người phụ nữ độc lập, tự tin và tràn đầy yêu thương, vững bước trên con đường của riêng mình.

