Cô b/ồ thản nhiên đăng ảnh ngồi xe sang, chú thích đầy m/ỉ;a m/a;i: ‘Chồng người ta chiều dễ sợ’ — cố tình để tôi thấy. Nhưng cô ta đâu ngờ, chưa đầy 24 tiếng sau, tôi âm thầm ra đòn khiến ả ê ch/ề nhận kết cục không ngờ tới…
Tôi là Hương – 34 tuổi, giám đốc marketing của một công ty mỹ phẩm có tiếng ở Hà Nội. Tôi không đẹp lộng lẫy, không phải tuýp phụ nữ “lướt qua là quay đầu”, nhưng tôi đủ sắc sảo, độc lập và giỏi kiếm tiền. Tôi có chồng – Tuấn – hơn tôi 3 tuổi, doanh nhân, điển trai, ga-lăng, nói chuyện có duyên và… rất biết cách khiến người khác tin tưởng.
Chúng tôi kết hôn được 8 năm, có một bé trai 6 tuổi. Cuộc sống tưởng chừng viên mãn – nhà đẹp, xe sang, con ngoan, hai vợ chồng đều có sự nghiệp. Nhưng đó chỉ là cái vỏ. Vỏ bọc của một mối quan hệ mà tôi phát hiện ra đã mục ruỗng từ bên trong.
Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi chiều mưa, tôi đang họp thì thấy điện thoại báo tin nhắn. Là từ một tài khoản Instagram lạ, kèm ảnh chụp màn hình story: một cô gái trẻ, mặc váy bó sát, tạo dáng bên chiếc xe Mercedes S-Class màu đen. Caption viết:
“Chồng người ta chiều ghê. Vừa than lạnh xíu là có xe đưa đón tận nơi 🥰🥀.”
Kèm biểu tượng trái tim và gắn hashtag: sugarisbetterthansalt.
Tôi không phải người hay ghen bóng gió, nhưng linh cảm của một người vợ khiến tim tôi đập hụt một nhịp. Chiếc xe… giống hệt xe của chồng tôi. Biển số bị che mờ, nhưng… đen bóng, nội thất màu kem, biển tỉnh, và đặc biệt: phần ốp gỗ trên tay lái lộ ra trong ảnh – đúng kiểu chồng tôi từng đặt riêng.
Tôi tra lại tài khoản Instagram – tài khoản công khai, gần 10 nghìn follow, chuyên đăng ảnh “check-in sang chảnh”: đồ hiệu, nhà hàng 5 sao, du lịch Bali, Maldives, Hàn Quốc. Chủ tài khoản là một cô gái khoảng 23-24 tuổi, tên gọi là “MiMi”, mặt b;úp b;ê, thân hình bốc lửa. Ảnh nào cũng như đang cố hét lên: “Tôi là tiểu tam và tôi tự hào về điều đó”.
Cô ta không tag tên chồng tôi, nhưng thỉnh thoảng vẫn lấp lửng: “Người đàn ông của em chưa bao giờ để em thiệt thòi”, “Chồng người ta nói: ‘Em thích là được’”, hoặc đơn giản là một chiếc ảnh bàn tay với đồng hồ Rolex trên cổ tay đàn ông – đúng mẫu mà tôi từng mua tặng Tuấn sinh nhật năm ngoái.
Tôi thấy buồn cười. Không phải vì đau. Mà vì cái cách cô ta công khai “khoe chiến tích” với thái độ trơ tráo, cố tình để tôi nhìn thấy, rồi nghĩ mình đang là người chiến thắng. Nhưng cô ta đã đánh giá sai tôi. Tôi không phải kiểu phụ nữ vào bếp nấu canh đợi chồng, rồi âm thầm rơi nước mắt khi phát hiện chồng ngoại tình. Tôi là phụ nữ bản lĩnh – và tôi không để ai dẫm lên lòng tự trọng của mình mà không trả giá.
Tối hôm đó, tôi vẫn cười nói với chồng như bình thường. Tôi thậm chí còn rủ anh đi ăn tối, gọi món anh thích. Anh tỏ ra bình thường, không chút nghi ngờ. Nhưng trong đầu tôi, một kế hoạch đang hình thành…. (Còn tiếp ….👇)
Đêm hôm đó, sau bữa ăn tối vẫn đầy ắp tiếng cười nói giả tạo, Hương đợi Tuấn chìm vào giấc ngủ sâu. Cô nhẹ nhàng rời khỏi giường, bước vào phòng làm việc riêng, nơi màn hình máy tính vẫn còn hắt lên ánh sáng lạnh lẽo. Không một chút run rẩy hay yếu mềm, đôi mắt Hương ánh lên vẻ kiên định đến đáng sợ.
Cô mở máy tính, những ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím. Đầu tiên là tài khoản Instagram của MiMi. Hương không bỏ sót bất kỳ một bài đăng hay story nào, tua lại từng bức ảnh “check-in sang chảnh” ở Bali, Maldives, Hàn Quốc, từng dòng caption mỉa mai, và cả những hashtag “sugarisbetterthansalt” trơ tráo. Cô truy tìm danh sách follow, những người tag tên MiMi, và bất kỳ manh mối nào có thể dẫn đến thông tin cá nhân của cô gái này. Hương thậm chí còn sử dụng các công cụ tìm kiếm nâng cao, dò tìm số điện thoại, địa chỉ, hay bất kỳ giao dịch nào có liên quan đến cái tên MiMi trên mạng xã hội.
Tiếp theo, cô chuyển sang tìm kiếm về Tuấn. Những giao dịch ngân hàng lớn, các khoản chi tiêu bất thường, hay bất kỳ mối liên hệ nào với các công ty, dự án mà MiMi từng khoe khoang. Hương nhớ lại chiếc Mercedes S-Class màu đen, nội thất kem, biển tỉnh, và đặc biệt là miếng ốp gỗ tay lái. Cô tìm kiếm hồ sơ xe, những lần bảo dưỡng gần đây, và truy vết lịch sử di chuyển nếu có thể. Từng dòng dữ liệu, từng con số hiện ra trên màn hình, như những mảnh ghép của một bức tranh méo mó, đang dần được Hương sắp xếp lại theo một trật tự lạnh lùng.
Sự phẫn nộ vẫn cuộn trào trong lồng ngực Hương, nhưng cô kìm nén nó, biến nó thành động lực. Môi cô mím chặt, ánh mắt không rời khỏi màn hình dù chỉ một giây. Hương không phải kiểu người sẽ khóc lóc, vật vã. Cô là một giám đốc marketing tài năng, và cô sẽ sử dụng tất cả kỹ năng phân tích, tìm kiếm thông tin của mình để bóc trần sự thật. Kế hoạch đã bắt đầu, và Hương biết, đây chỉ là khởi đầu.
Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ, đánh thức Hương dậy. Cô không còn cảm thấy mệt mỏi sau đêm thức trắng. Thay vào đó, một nguồn năng lượng lạnh lẽo nhưng dồi dào chảy khắp cơ thể cô. Hương bước xuống giường, đi thẳng vào phòng tắm. Dưới vòi hoa sen, cô để nước nóng làm dịu đi chút căng thẳng còn sót lại, nhưng trong tâm trí, những kế hoạch đã hình thành rõ ràng.
Sau khi thay một bộ đồ công sở lịch sự, Hương cầm điện thoại, ngồi vào chiếc ghế bọc da quen thuộc trong phòng làm việc. Cô mở danh bạ, tìm số của một luật sư chuyên về hôn nhân gia đình mà cô từng quen biết qua các dự án của công ty. Ngón tay Hương lướt nhẹ, rồi nhấn gọi.
Tiếng chuông điện thoại đổ vài hồi, sau đó đầu dây bên kia có người nhấc máy. Hương hít một hơi sâu, giữ giọng điệu bình tĩnh nhưng chắc chắn.
“Chào anh Hải, tôi là Hương đây. Anh có rảnh không? Tôi cần gặp anh ngay trong sáng nay, có việc khẩn cấp.”
Đầu dây bên kia, luật sư Hải có vẻ ngạc nhiên trước giọng điệu của Hương, nhưng nhanh chóng đáp lại: “Chào cô Hương. Sáng nay tôi có một cuộc họp, nhưng nếu là việc khẩn cấp thì tôi có thể sắp xếp lại. Cô muốn gặp lúc mấy giờ?”
“Càng sớm càng tốt, anh Hải. 9 giờ được không? Tôi sẽ đến văn phòng anh,” Hương dứt khoát nói.
“Được thôi, vậy 9 giờ nhé. Tôi sẽ chờ cô,” luật sư Hải đồng ý.
Cúp máy, Hương lập tức gọi sang một số khác. Đây là số của Hùng, một thám tử tư có tiếng trong giới, người mà Hương từng cộng tác trong một vụ điều tra thị trường cạnh tranh không lành mạnh cho công ty.
“Alo, anh Hùng phải không?” Hương nói, giọng vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh xen lẫn gấp gáp. “Tôi là Hương đây. Anh có rảnh không? Tôi cần gặp anh ngay trong sáng nay, có việc khẩn cấp.”
Hùng, với kinh nghiệm nghề nghiệp, nhận ra ngay sự nghiêm trọng trong lời nói của Hương. “Chào cô Hương. Vâng, tôi đang rảnh đây. Cô muốn gặp lúc nào?”
“Nếu được thì khoảng 10 giờ 30, sau khi tôi làm việc với luật sư. Anh có thể đến văn phòng tôi không?” Hương đề nghị. “Tôi muốn mọi thứ kín đáo một chút.”
“Không thành vấn đề, cô Hương. Tôi sẽ có mặt đúng giờ,” Hùng đáp lời.
Đặt điện thoại xuống, Hương dựa lưng vào ghế. Ánh mắt cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi phố phường Hà Nội đã bắt đầu nhộn nhịp. Chưa đầy 24 tiếng kể từ khi phát hiện sự việc, Hương đã bắt đầu những bước đi đầu tiên trong kế hoạch của mình. Cô không có thời gian để buồn bã hay suy sụp. Cô sẽ làm mọi thứ, một cách tỉ mỉ và lạnh lùng, để sự thật được phơi bày và công lý được thực thi.
Đúng 10 giờ 30 sáng, Hùng có mặt tại văn phòng Hương. Anh bước vào, dáng vẻ nhanh nhẹn, chuyên nghiệp. Hương không vòng vo, cô lập tức đi thẳng vào vấn đề.
“Anh Hùng, tôi cần anh theo dõi một người. Chi tiết cụ thể về người này tôi đã chuẩn bị sẵn ở đây.” Hương đặt một tập tài liệu mỏng lên bàn, bên trong là thông tin về Tuấn và MiMi, kèm theo ảnh và tài khoản Instagram của MiMi. “Tôi muốn biết mọi hoạt động của họ, đặc biệt là những cuộc gặp gỡ bí mật. Anh cần có hình ảnh, video, và bất kỳ bằng chứng vật chất nào như hóa đơn, biên lai. Mọi thứ phải rõ ràng, không thể chối cãi.”
Hùng mở tập tài liệu, lướt qua nhanh các thông tin. Anh gật đầu, ánh mắt sắc sảo. “Cô Hương cứ yên tâm. Tôi sẽ làm việc hết sức mình. Thời gian?”
“Càng nhanh càng tốt,” Hương đáp gọn lỏn. “Tôi cần thông tin chính xác.”
“Được rồi, cô Hương. Tôi sẽ liên hệ lại ngay khi có kết quả,” Hùng nói, cất tập tài liệu vào cặp. “Tôi sẽ không làm cô thất vọng.”
Chưa đầy hai ngày sau, khi Hương đang ngồi làm việc tại văn phòng, điện thoại của cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ, kèm theo hàng loạt hình ảnh và tài liệu đính kèm. Là Hùng. Hương lập tức mở tin nhắn.
Những bức ảnh hiện ra, sắc nét đến từng chi tiết. Tuấn và MiMi đang tay trong tay bước vào một khách sạn sang trọng bậc nhất Hà Nội. Một bức ảnh khác chụp rõ Tuấn đang ôm eo MiMi trong sảnh đợi, cả hai cười nói vui vẻ. Tiếp theo là những tấm ảnh chụp lại hóa đơn thanh toán phòng suite, dịch vụ ăn uống đắt đỏ tại nhà hàng của khách sạn, đều đứng tên Tuấn. Không thể nhầm lẫn.
Hương nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, tay cô siết chặt. Lòng cô nặng trĩu, một cảm giác đè nén đến ngột ngạt, nhưng không một chút bất ngờ. Mọi thứ đúng như cô đã dự đoán.
Một tin nhắn khác bật lên từ Hùng: “Chị Hương, đã có ảnh và hóa đơn chi tiết. Anh ta và cô ta vừa ra khỏi khách sạn.”
Hương khẽ nhếch môi. Giờ đây, mọi nghi ngờ đã được xóa bỏ, chỉ còn lại sự thật trần trụi. Quyết tâm trong cô càng trở nên kiên định và lạnh lùng hơn bao giờ hết. Đây chỉ là khởi đầu. Hương khóa điện thoại, ánh mắt sắc lạnh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi phố phường Hà Nội vẫn tấp nập như thường lệ.
Hương ngồi trong văn phòng luật sư, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn kính. Mấy ngày nay, cô gần như không chợp mắt. Cuộc họp khẩn cấp vừa kết thúc, để lại không khí căng thẳng nhưng Hương vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh. Cánh cửa mở ra, Luật sư Thu, người mà Hương đã tin tưởng gửi gắm mọi việc, bước vào, trên tay cầm một tập tài liệu dày. Gương mặt cô Thu không giấu nổi sự nghiêm trọng.
“Chào cô Hương,” Luật sư Thu lên tiếng, kéo ghế ngồi đối diện. “Tôi đã hoàn thành việc kiểm tra tài sản chung của hai vợ chồng cô.”
Hương gật đầu, lòng cô dấy lên một dự cảm không lành. “Có gì mới không, cô Thu?”
Luật sư Thu mở tập tài liệu, lướt qua một vài trang rồi ngẩng lên nhìn Hương. “Vâng, có rất nhiều. Anh Tuấn đã thực hiện một loạt giao dịch chuyển tiền đáng ngờ. Dưới danh nghĩa ‘đầu tư’, anh ta đã âm thầm chuyển một phần đáng kể tài sản chung sang tên cô MiMi.”
Hương siết chặt tay, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. “Đầu tư gì cơ?” Giọng Hương lạnh băng.
“Anh ta đã mở một vài quỹ đầu tư đứng tên cô MiMi, nhưng nguồn tiền rõ ràng là từ tài khoản chung của hai vợ chồng. Tổng số tiền không hề nhỏ. Hơn thế nữa, chúng tôi còn phát hiện anh ta đã chu cấp cho cô MiMi một căn hộ chung cư cao cấp ở khu vực trung tâm.” Luật sư Thu đặt một tấm ảnh chụp một tòa nhà sang trọng lên bàn. “Căn hộ này đứng tên cô MiMi, hoàn toàn do anh Tuấn chi trả.”
Hương nhìn chằm chằm vào bức ảnh căn hộ xa hoa, nơi kẻ thứ ba đang ung dung hưởng thụ những gì đáng lẽ thuộc về cô và con trai. Một cảm giác bị phản bội sâu sắc trỗi dậy, cay đắng đến tột cùng.
Luật sư Thu tiếp lời, giọng đầy thận trọng. “Cô Hương, số tiền anh Tuấn chuyển cho cô MiMi này không hề nhỏ, có dấu hiệu lạm dụng tài sản chung rất rõ ràng. Điều này hoàn toàn có lợi cho chúng ta trong quá trình giải quyết vụ việc sau này.”
Lời của luật sư như một nhát dao cứa vào trái tim Hương. Cô MiMi không chỉ là người tình, mà còn là kẻ đang ngang nhiên chiếm đoạt tài sản mà Hương đã cùng Tuấn gây dựng suốt bao năm qua. Nỗi đau và sự tủi hờn bỗng chốc bốc cháy, biến thành một ngọn lửa căm phẫn dữ dội. Hương ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao găm. Sốc, rồi đau đớn, nhưng giờ đây, tất cả nhường chỗ cho sự căm ghét tột độ. Cô sẽ không ngồi yên nhìn chúng đạp đổ hạnh phúc của mình. Hương khẽ nhếch môi, nụ cười méo mó. Trò chơi này, vừa mới chỉ bắt đầu mà thôi.
Hương ngồi trong một quán cà phê vắng vẻ, ánh mắt dán chặt vào ly cà phê đã nguội ngắt. Vừa rời văn phòng luật sư, cô lập tức đến đây để gặp người đã điều tra MiMi. Một người đàn ông trung niên, vẻ ngoài điềm đạm, ngồi đối diện. Anh ta là Thám tử mà Hương đã thuê.
Thám tử gật đầu, đặt một tập hồ sơ mỏng lên bàn. “Cô Hương, tôi đã tìm hiểu khá kỹ về cô MiMi.”
Hương ngẩng đầu lên, nhíu mày. “Có gì mới không?”
“Vâng, rất nhiều. MiMi, tên đầy đủ là Nguyễn Thị Thùy Mi, năm nay 24 tuổi. Cô ta vừa tốt nghiệp một trường cao đẳng. Gia đình ở tỉnh lẻ, không mấy khá giả. Bố mẹ đều là công nhân về hưu.” Thám tử lật một trang hồ sơ, chỉ vào bức ảnh thẻ của MiMi, trông giản dị hơn nhiều so với những hình ảnh lộng lẫy trên mạng xã hội của cô ta.
Hương nhìn bức ảnh, một sự khó hiểu thoáng qua trong mắt cô. “Không khá giả? Vậy những gì cô ta khoe trên Instagram…”
“Tất cả đều là vỏ bọc, cô Hương ạ.” Thám tử nói thẳng thừng. “Tiền mua sắm hàng hiệu, những chuyến du lịch Bali, Maldives, Hàn Quốc… đều là tiền của anh Tuấn chu cấp.” Anh ta đưa một vài bản sao kê chi tiết, highlight các giao dịch chuyển khoản lớn từ tài khoản của Tuấn đến tài khoản của MiMi, xen kẽ là các hóa đơn mua sắm, đặt vé máy bay. “Cô ta dùng tiền của anh Tuấn để ‘nâng cấp’ cuộc sống, tạo ra hình ảnh tiểu thư sang chảnh trên mạng xã hội.”
Hương cầm những giấy tờ đó, nhìn kỹ từng con số, từng địa điểm. Một cảm giác cay đắng xen lẫn sự khinh thường trào dâng. MiMi không phải là đối thủ xứng tầm, không phải một “tiểu thư” khác có thể đe dọa vị trí của cô, mà chỉ là một cô gái trẻ hám danh lợi, dùng cơ thể và mánh khóe để trục lợi.
Thám tử tiếp lời, giọng anh ta không chút cảm xúc. “Cô ta không phải tiểu thư như chị nghĩ, chỉ là một cô gái trẻ ham vật chất thôi. Cô ta biết rất rõ mình muốn gì và đã dùng anh Tuấn để đạt được nó.”
Lời nói của Thám tử như gáo nước lạnh dội thẳng vào nhận thức của Hương. Cơn ghen tuông ban đầu về một cô gái trẻ đẹp bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự khinh bỉ sâu sắc. Sự trơ tráo, giả tạo của MiMi, việc cô ta dựng lên một cuộc sống xa hoa ảo bằng tiền của chồng mình thật đáng ghê tởm. Hương siết chặt tay, những ngón tay trắng bệch. Nỗi căm ghét bùng lên mãnh liệt, không phải vì ghen, mà vì sự dơ bẩn của kẻ đang phá hoại gia đình cô. Cô sẽ không để MiMi được hưởng thụ những thứ này lâu hơn nữa. Quyết tâm trong mắt Hương càng thêm kiên định.
Hương ngồi trong phòng làm việc riêng tại nhà, ánh mắt lạnh lùng dán vào màn hình laptop. Đêm đã khuya, Tuấn vẫn chưa về, nhưng điều đó không còn khiến Hương bận tâm nữa. Cô đang lướt qua một danh sách các tài khoản ẩn danh trên mạng xã hội, chọn ra một cái trông đáng tin cậy nhất. Miệng Hương khẽ nhếch mép, một nụ cười ẩn chứa sự khinh miệt và quyết đoán.
Hương gõ nhanh trên bàn phím, gửi đi một tin nhắn qua tài khoản ẩn danh đó. Tin nhắn được soạn thảo ngắn gọn, sắc bén, như một nhát dao găm vào điểm yếu của đối phương.
Trong căn hộ thuê sang trọng ở một khu chung cư cao cấp, MiMi đang nằm dài trên ghế sofa, mải mê lướt Instagram, đăng tải những bức ảnh mới nhất của mình với dòng trạng thái khoe khoang về bữa tối tại nhà hàng sang trọng mà Tuấn vừa đưa cô đi. Tiếng “ting” nhỏ vang lên từ điện thoại. MiMi nhíu mày, nhìn vào thông báo tin nhắn từ một tài khoản lạ hoắc.
Tin nhắn hiện lên.
**Tài khoản ẩn danh:** “Cẩn thận đấy MiMi, có vẻ chị vợ đã biết chuyện rồi. Cô ta không dễ đối phó đâu.”
Cả người MiMi khựng lại. Nụ cười tự mãn trên môi cô ta tắt ngúm, thay vào đó là vẻ hoang mang tột độ. “Chị vợ?” Cô ta đọc lại tin nhắn một lần nữa, hai mắt mở to. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng MiMi. Không thể nào! Tuấn luôn đảm bảo mọi thứ bí mật tuyệt đối. Hơn nữa, những hình ảnh cô ta khoe trên Instagram đều được Tuấn ‘tài trợ’, làm sao Hương có thể biết được?
Bàn tay MiMi run rẩy cầm điện thoại. Gương mặt búp bê xinh đẹp giờ phút này biến sắc, tái nhợt đi vì sợ hãi. Lời cảnh báo đó như một lời nguyền rủa, đánh thẳng vào sự tự tin và an toàn giả tạo mà cô ta đã dựng lên. MiMi bắt đầu cảm thấy bất an, mọi thứ dường như đang dần tuột khỏi tầm kiểm soát. Cô ta cố hít thở sâu, tự trấn an mình.
“Không… không thể nào. Chắc là ai đó ghen tỵ thôi.” MiMi lẩm bẩm, giọng điệu run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra cứng rắn. Cô ta cố ép mình tin rằng đây chỉ là trò đùa ác ý từ kẻ nào đó không ưa mình. MiMi giật mạnh tay, đóng ứng dụng tin nhắn, nhưng đầu óc cô ta thì không ngừng quay cuồng với những suy đoán đáng sợ. Liệu Hương có thật sự biết chuyện rồi không? Và nếu biết, cô ta sẽ làm gì?
MiMi hít một hơi thật sâu, dứt khoát gạt bỏ những ý nghĩ lo lắng. Cô ta bỗng bật cười khẩy, ánh mắt lóe lên vẻ khinh thường. “Chắc là nhỏ nào đó ghen ăn tức ở, bày trò hù dọa đây mà.” Cô ta tự nhủ, cố nặn ra vẻ kiêu ngạo. “Muốn dọa MiMi này á? Hừm.”
Không những không dè chừng, MiMi còn cố tình mở ứng dụng Instagram, lướt qua một lượt những bức ảnh vừa chụp ở nhà hàng sang trọng tối qua cùng Tuấn. Một ý nghĩ ranh mãnh chợt lóe lên trong đầu cô ta. Càng bị dọa, cô ta càng muốn cho “chị vợ” kia biết giới hạn của mình. MiMi chọn một tấm ảnh selfie khoe chiếc túi hàng hiệu mới tậu và ly rượu vang đỏ, khuôn mặt búp bê nở nụ cười đầy thách thức.
Cô ta nhanh chóng chỉnh sửa ảnh, thêm filter lấp lánh rồi đăng lên story Instagram, công khai cho gần 10 nghìn lượt theo dõi của mình. Không chỉ dừng lại ở đó, MiMi còn cố tình tag thẳng tên một nhà hàng sang trọng bậc nhất Hà Nội – nơi cô và Tuấn vừa dùng bữa. Dòng chú thích đi kèm càng thêm phần khiêu khích, như một lời tuyên chiến ngầm: “Đàn ông mà. Cứ thích chiều em thì biết làm sao.”
MiMi ngước nhìn màn hình, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười tự mãn. Trong đầu cô ta vang lên tiếng reo vui, tin chắc rằng động thái này sẽ khiến Hương, người vợ kia, tức điên lên vì ghen tuông. Cô ta nghĩ mình đang nắm thế thượng phong, đang chơi đùa với đối thủ một cách thông minh. MiMi không hề biết, chính sự tự tin thái quá ấy, chính cái hành động khoe mẽ đầy kiêu ngạo này, lại đang là những nhát cuốc đầu tiên, tự đào một hố sâu chôn vùi chính mình.
Hương ngồi đối diện vị luật sư cao cấp, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt ẩn chứa quyết tâm sắt đá. Trên bàn kính là tập hồ sơ dày cộm cùng những giấy tờ sao kê ngân hàng đã được sắp xếp gọn gàng.
“Đây là tất cả những gì thám tử tư đã thu thập được, thưa luật sư,” Hương đặt tập ảnh và báo cáo xuống, giọng rành mạch. “Và đây là các sao kê giao dịch từ những tài khoản của Tuấn mà tôi có thể truy cập, cũng như một số bằng chứng về các khoản đầu tư, tài sản chung.”
Vị luật sư đeo kính, từ tốn lật giở từng trang tài liệu, ánh mắt sắc sảo lướt qua các bức ảnh chụp MiMi ở những địa điểm sang trọng, những hóa đơn mua sắm đắt tiền, và đặc biệt là các giao dịch chuyển khoản đáng ngờ. Nét mặt ông dần trở nên nghiêm trọng.
“Rất chi tiết và đầy đủ, Hương,” ông gật gù sau khi xem xét kỹ lưỡng. “Những bằng chứng này rất mạnh. Đặc biệt là các giao dịch tài chính này, chúng ta có thể chứng minh đây là tài sản chung đã bị biển thủ.”
Luật sư đẩy gọng kính, dựa lưng vào ghế, phác thảo kế hoạch. “Với những gì chúng ta có, mục tiêu đầu tiên là giành lại toàn bộ phần tài sản hợp pháp của cô trong khối tài sản chung, thậm chí có thể yêu cầu bồi thường thiệt hại về tinh thần. Về phần cô MiMi…”
Ông dừng lại, nhìn thẳng vào Hương. “Dựa trên các bằng chứng cho thấy cô ta hưởng lợi trực tiếp từ việc Tuấn biển thủ tài sản chung, chúng ta hoàn toàn có thể cân nhắc khởi kiện cô ta với tội danh đồng phạm chiếm đoạt tài sản. Tất nhiên, đó là một lựa chọn mạnh tay.”
Hương không nói gì, chỉ kiên nhẫn lắng nghe, nét mặt không chút biến động.
“Chúng ta sẽ làm theo phương án A, đảm bảo cô ấy phải trả giá xứng đáng,” luật sư kết luận, giọng dứt khoát. “Tôi sẽ chuẩn bị hồ sơ khởi kiện ngay lập tức, và chúng ta sẽ gửi đơn yêu cầu phong tỏa tài sản trong thời gian sớm nhất.”
Hương chậm rãi gật đầu, ánh mắt không còn chút do dự nào. Sự kiên định ánh lên trong đôi mắt cô, thay thế hoàn toàn những vết thương lòng từng dày vò. Cô đã sẵn sàng cho cuộc chiến.
Hương đặt đĩa salad lên bàn ăn, không gian nhà của Hương và Tuấn ấm cúng như mọi buổi tối, nhưng trong lòng Hương là một cơn bão đang chực chờ bùng nổ. Tuấn ngồi đối diện, nhấp một ngụm rượu vang đỏ.
“Anh này,” Hương nhẹ nhàng mở lời, mắt lướt qua màn hình điện thoại, “Hôm nay em đọc được một vụ ly hôn rùm beng trên báo. Vụ này phức tạp lắm, liên quan đến việc người chồng tẩu tán tài sản chung cho người thứ ba trước khi ra tòa.”
Tuấn đang định gắp thức ăn, tay anh khựng lại một chút. Anh ngẩng đầu nhìn Hương, cố giữ vẻ mặt tự nhiên. “Ồ, phức tạp đến mức nào hả em?”
Hương nhướn mày, đặt điện thoại xuống và nhìn thẳng vào Tuấn. Ánh mắt cô sắc như dao nhưng giọng điệu vẫn ngọt ngào, giả lả. “Thì người chồng đó bị phát hiện lén lút chuyển hàng tỷ đồng vào tài khoản của cô nhân tình. Luật sư nói, hành vi này không chỉ là vi phạm pháp luật hôn nhân gia đình mà còn có dấu hiệu hình sự về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản nữa đó anh.”
Môi Tuấn mấp máy, gương mặt anh thoáng cứng lại. Anh vội vã nhấp thêm ngụm rượu, cố gắng che giấu sự bối rối. Hương thấy rõ mạch máu thái dương anh hơi giật giật.
“Thế theo anh, một người chồng như vậy sẽ phải chịu hậu quả gì?” Hương tiếp tục, nụ cười vẫn đọng trên môi. “Chắc chắn sẽ phải ra tòa và bồi thường rất nặng, đúng không anh? Em nghe nói là có thể mất trắng luôn, thậm chí còn dính vào tù tội nữa. Tội nghiệp cho người vợ trong câu chuyện này ghê, bị phản bội lại còn bị cướp tài sản.”
Tuấn đặt ly rượu xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ. Anh hắng giọng, cố gắng xua đi sự căng thẳng. “À… thì… tùy trường hợp thôi em. Nhưng thường thì… đúng là phải bồi thường rất nặng.” Giọng anh hơi lạc đi, không còn vẻ tự tin thường ngày. Anh đưa tay lên chỉnh cổ áo, ánh mắt liếc nhanh về phía Hương, cố tìm kiếm điều gì đó nhưng lại vội vàng né tránh.
Hương mỉm cười nhẹ. Cô đã thấy, cô đã cảm nhận được. Sự lo lắng trong lòng Tuấn đã bắt đầu nhen nhóm, đúng như cô dự đoán. Trò chơi mới chỉ bắt đầu.
Sau buổi ăn tối hôm đó, sự lo lắng không rời Tuấn một phút nào. Anh liên tục kiểm tra điện thoại, lòng dạ bồn chồn như lửa đốt. Đến khuya, khi Hương đã vào phòng tắm, Tuấn lén lút cầm điện thoại đi ra ban công, bấm số của MiMi. Tiếng chuông kéo dài, từng hồi từng hồi, nhưng bên kia chỉ có sự im lặng lạnh ngắt. Cô ta không nghe máy. Tuấn siết chặt điện thoại, trán anh lấm tấm mồ hôi.
Anh cố gắng gọi thêm vài cuộc nữa, nhưng kết quả vẫn như cũ. “Chết tiệt!” Tuấn lẩm bẩm, vẻ mặt hiện rõ sự hoang mang. Anh quay vào nhà, đi ngang qua cửa phòng ngủ. Hương vừa bước ra, trên người là bộ đồ ngủ lụa mềm mại, mái tóc ẩm ướt thoang thoảng mùi hương hoa nhài.
“Anh sao vậy? Có chuyện gì à?” Hương hỏi, giọng điệu vẫn bình thản, ánh mắt hơi ngạc nhiên khi thấy Tuấn đang đứng tần ngần giữa nhà.
Tuấn giật mình, vội vàng cất điện thoại vào túi. Anh cố gắng nặn ra một nụ cười, bước đến gần Hương, vòng tay qua eo cô một cách đột ngột. “Không có gì, anh chỉ hơi lo lắng chuyện công việc thôi. Dạo này anh thấy em vất vả quá. Em có mệt không?”
Hương nhướn mày nhẹ, ngạc nhiên trước sự quan tâm bất thường này. Cô liếc nhìn anh một cái, rồi khẽ đẩy anh ra. “Em vẫn ổn. Anh đừng lo lắng quá, anh nên đi ngủ sớm đi.” Giọng Hương không hề có chút gợn, vẫn tự nhiên như mọi ngày, khiến Tuấn không thể tìm thấy bất kỳ dấu hiệu đáng ngờ nào. Anh nhìn cô, ánh mắt dò xét, nhưng chỉ thấy sự bình thản đến khó tin.
Khi Hương quay lưng đi vào phòng ngủ, Tuấn thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm giác bất an vẫn lởn vởn trong lòng. Anh lại lôi điện thoại ra, đi vào phòng làm việc đóng cửa lại. Tuấn bấm lại số MiMi, lần này, anh thì thầm qua điện thoại như sợ ai đó nghe thấy. “MiMi, nghe máy anh đi. Anh có chuyện cần nói. Chuyện rất quan trọng.”
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng tút tút kéo dài, báo hiệu cuộc gọi không thành công. Tuấn bắt đầu hoảng loạn thực sự. Một linh cảm không lành chạy dọc sống lưng, báo hiệu một tai họa đang đến gần. Anh cảm thấy như mình đang bị mắc kẹt, không thể liên lạc với MiMi để tìm hiểu mọi chuyện.
Trong phòng ngủ, Hương nằm trên giường, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười gần như vô hình. Cô biết Tuấn đang làm gì, và cô cũng biết MiMi sẽ không nghe máy. Kế hoạch của cô đang có tác dụng. Sự hoảng loạn của Tuấn chính là thứ cô mong đợi.
Hương rời khỏi giường, bước về phía bàn làm việc. Màn hình laptop đã sáng. Khuôn mặt cô không còn nụ cười ẩn hiện mà thay vào đó là vẻ tập trung, lạnh lùng. Hương mở một tài khoản mạng xã hội ẩn danh, cẩn thận tải lên từng bức ảnh chụp màn hình tin nhắn, từng hóa đơn mua sắm hàng hiệu, từng bản sao kê giao dịch chuyển khoản cho MiMi mà Tuấn đã lén lút thực hiện. Mỗi một bằng chứng được tải lên, khóe môi Hương lại nhếch nhẹ. Đây là thành quả của cả một quá trình âm thầm thu thập.
Hương gõ nhanh dòng tin nhắn, từng chữ một như nhát dao găm: “Tất cả chỉ là vỏ bọc. Cô nghĩ cô đủ sức đối đầu với tôi sao? Đây là những gì cô sẽ phải đối mặt.”
Cô nhấn gửi. Màn hình hiện lên dòng chữ “Tin nhắn đã được gửi.” Hương gập laptop lại, ánh mắt đầy sự thỏa mãn pha lẫn một chút tàn nhẫn.
Cùng lúc đó, tại căn hộ sang trọng của mình, MiMi đang nằm dài trên sofa, chiếc điện thoại đặt bên cạnh. Cô ta vừa tắt máy của Tuấn, thầm mỉm cười đắc thắng. Tuấn đang hoảng loạn, vậy là mọi chuyện đúng như cô ta muốn. Chuẩn bị cho một cuộc đòi hỏi lớn hơn.
Bỗng nhiên, điện thoại rung lên. Một tin nhắn mới từ một tài khoản lạ. MiMi tò mò mở ra. Ban đầu, cô ta chỉ nghĩ là tin rác. Nhưng khi những hình ảnh đầu tiên hiện lên – một hóa đơn mua túi xách Hermes, một tấm ảnh Tuấn bí mật chuyển tiền vào tài khoản của cô ta, rồi đến những dòng tin nhắn ngọt ngào mà Tuấn gửi – nụ cười trên môi MiMi dần tắt ngúm.
Cô ta lướt nhanh qua hàng loạt bằng chứng. Ảnh chụp màn hình giao dịch ngân hàng, từng món quà đắt đỏ Tuấn mua cho cô ta, tất cả đều được liệt kê chi tiết, không sót một thứ gì. MiMi nhìn chằm chằm vào màn hình, khuôn mặt búp bê vốn rạng rỡ giờ tái mét không còn một giọt máu.
Ngón tay run rẩy, cô ta kéo xuống xem lời nhắn đi kèm. Dòng chữ lạnh lùng, sắc bén hiện ra, găm thẳng vào mắt cô ta: “Tất cả chỉ là vỏ bọc. Cô nghĩ cô đủ sức đối đầu với tôi sao? Đây là những gì cô sẽ phải đối mặt.”
Điện thoại trượt khỏi tay MiMi, rơi xuống thảm. Cô ta ngồi bật dậy, hai tay ôm đầu. Toàn thân MiMi run rẩy như chạm phải điện. Mọi thứ sụp đổ. Những hình ảnh, hóa đơn, thông tin tài chính không thể chối cãi đó chính là lưỡi hái tử thần đang treo lơ lửng trên đầu cô ta. Cô ta nuốt khan, cổ họng nghẹn ứ, không tài nào thốt lên lời. Hương đã biết tất cả. Mà không, Hương đã có tất cả.
MiMi bật khóc nức nở. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô ta, cảm giác bị đẩy vào đường cùng khiến MiMi không còn giữ được bình tĩnh. Cô ta vội vã nhặt chiếc điện thoại lên, ngón tay run rẩy tìm đến số của Tuấn.
“Anh Tuấn!” Giọng MiMi vỡ òa qua điện thoại, “Vợ anh… cô ta biết hết rồi! Cô ta gửi cho em tất cả bằng chứng! Em phải làm sao đây, anh Tuấn? Cô ta muốn phá nát em!” MiMi gào lên, nước mắt giàn giụa. “Anh phải giải quyết đi chứ! Anh phải làm gì đi! Em không muốn mất hết đâu!”
Ở đầu dây bên kia, Tuấn đang ngồi trong chiếc Mercedes S-Class màu đen, nội thất màu kem, vừa rời khỏi công ty. Chiếc đồng hồ Rolex trên cổ tay anh ta lấp lánh dưới ánh đèn đường. Khi nghe tiếng MiMi nức nở qua điện thoại, gương mặt Tuấn lập tức biến sắc. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Anh ta siết chặt vô lăng, nhận ra giọng điệu hoảng loạn tột độ của MiMi. Mọi chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát. Hương đã thực sự ra tay. Không chỉ là cảnh cáo, mà là một đòn giáng thẳng vào MiMi, đồng thời là lời tuyên chiến không tiếng súng với anh ta. Tuấn biết Hương đang ở đâu, và cô ấy đã lên kế hoạch tỉ mỉ đến mức nào.
MiMi vẫn còn run rẩy, chiếc điện thoại văng ra trên chiếc ghế sofa da bóng loáng. Cô ta lau vội những giọt nước mắt, cố hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Chuyện này không thể là thật. Vợ của Tuấn… cô ta chỉ đang dọa dẫm thôi. Đúng vậy, chỉ dọa dẫm. MiMi với tay lấy chiếc iPad, lướt đại trên các trang tin tức giải trí, tìm kiếm một điều gì đó để phân tâm. Nhưng rồi, ánh mắt cô ta đột ngột dừng lại. Một tiêu đề giật gân hiện ra trên một trang tin tức online có tiếng, hình ảnh đại diện là một bóng lưng phụ nữ mặc váy ôm sát, dáng người quen thuộc đến rợn người.
“Cái giá phải trả cho kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình: Từ hotgirl sang chảnh thành con nợ bị bóc trần sự thật!”
Tim MiMi như ngừng đập. Cô ta vội vàng chạm vào bài viết. Từng dòng chữ hiện ra, chi tiết đến kinh hoàng. Bài báo không chỉ bóc trần mối quan hệ của cô ta với Tuấn, những chuyến đi Bali, Maldives, Hàn Quốc mà MiMi từng “check-in” sang chảnh, mà còn công khai cả những khoản nợ nần, những giao dịch chuyển tiền mờ ám từ tài khoản của Tuấn sang tài khoản của cô ta, thậm chí cả thông tin về việc vay mượn để duy trì vỏ bọc hào nhoáng. Những bức ảnh chụp màn hình tin nhắn, hóa đơn, và cả những đoạn video ngắn ghi lại cảnh MiMi và Tuấn lén lút bên nhau được đăng tải một cách có chủ đích.
MiMi cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt. Cả thế giới của cô ta sụp đổ chỉ trong khoảnh khắc. Cô ta lướt xuống phần bình luận. Hàng nghìn, hàng vạn comment mới liên tục nhảy lên, mỗi cái đều là một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt.
“Ôi trời, hotgirl sang chảnh gì tầm này! Hóa ra là tiểu tam chuyên nghiệp!”
“Chồng người ta thì sang chảnh, chồng mình thì nợ nần chồng chất.”
“Nhìn mặt là biết loại đào mỏ, còn dám khoe ‘sugarisbetterthansalt’ cơ đấy!”
“Bóc trần kiểu này thì cấm có ngóc đầu lên được!”
“Đáng đời! Ghét nhất mấy đứa phá hoại hạnh phúc gia đình.”
Những lời chửi rủa, miệt thị như những lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào MiMi. Nước mắt lại trào ra, lần này không phải vì sợ hãi, mà là vì tuyệt vọng, vì nhục nhã tột cùng. Mất hết rồi. Danh tiếng, tương lai, tất cả mọi thứ cô ta dày công xây dựng trên mạng xã hội, giờ chỉ còn là một đống tro tàn.
Ở một căn hộ khác tại Hà Nội, Hương ngồi trước màn hình máy tính, nhấp một ngụm trà thảo mộc. Màn hình hiển thị lượng truy cập và bình luận tăng đột biến trên bài viết. Cô không cần trực tiếp ra mặt, chỉ cần luật sư của cô gửi đi những bằng chứng đanh thép và thuê một đội ngũ truyền thông “tinh vi” làm việc. Nụ cười nhếch mép ẩn hiện trên môi Hương. Đây mới chỉ là khởi đầu. Cô ta muốn MiMi phải cảm nhận được cái giá của sự trơ trẽn, cảm nhận được cảm giác bị bóc trần và bị cả xã hội quay lưng. Tuấn, anh ta cũng sẽ phải chứng kiến tất cả. Hương biết, chiếc Mercedes S-Class màu đen, nội thất màu kem của Tuấn đang đỗ xịch trước cổng nhà, anh ta đã về, và chắc chắn, cũng đang đọc những dòng tin tức đó.
Những tin nhắn hủy hợp đồng thi nhau gửi đến hộp thư của MiMi. Một hợp đồng quảng cáo son môi vừa ký đã bị chấm dứt ngay lập tức. Một nhãn hàng thời trang bình dân mà cô ta đang là gương mặt đại diện cũng gửi thông báo ngừng hợp tác, không quên kèm theo điều khoản phạt hợp đồng vì “làm tổn hại đến hình ảnh thương hiệu”. Điện thoại MiMi rung liên hồi, không phải những tin nhắn hỏi thăm hay rủ rê sang chảnh như trước, mà là những lời mắng chửi, những tin nhắn “bóc phốt” từ những tài khoản lạ. Thậm chí, những cô bạn gái thân thiết trước đây, những người từng hùa theo MiMi cười cợt khi cô ta khoe những món quà đắt tiền từ Tuấn, giờ đây đều đồng loạt chặn tài khoản của cô ta, thậm chí công khai đăng bài chỉ trích “những kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình”.
MiMi ôm lấy đầu, đầu óc quay cuồng. Cô ta lướt qua tài khoản ngân hàng online, tài khoản đã cạn kiệt đáng sợ sau những cuộc mua sắm không ngừng nghỉ để duy trì vẻ ngoài hào nhoáng. Nguy cơ bị kiện tụng vì những khoản nợ, vì vi phạm hợp đồng, và có thể là cả tội phỉ báng danh dự nếu cô ta dám phản kháng, hiện rõ như một bóng ma. Cả căn hộ sang trọng Tuấn đã chu cấp, chiếc xe sang anh ta mua cho, và tất cả những món đồ hiệu mà cô ta từng coi là của mình, giờ đây đều có thể bị thu hồi. MiMi sẽ mất hết. Cô ta sẽ trở về tay trắng, thậm chí còn tệ hơn thế.
Nước mắt MiMi lại trào ra như suối, không thể kìm nén. Cô ta với lấy chiếc điện thoại, bấm số mẹ mình, giọng nghẹn ngào trong tiếng nấc.
“Mẹ ơi… con mất hết rồi! Con mất hết thật rồi, mẹ ơi!” MiMi gào lên qua điện thoại, “Họ… họ bóc trần con, họ nói con là tiểu tam, họ hủy hết hợp đồng của con. Con… con không biết phải làm sao bây giờ!”
Tiếng khóc của MiMi càng lúc càng lớn, cô ta gục mặt xuống sofa, chìm vào sự tuyệt vọng và ê chề tột độ. Thế giới sụp đổ hoàn toàn trước mắt cô ta.
Cùng lúc đó, tại căn nhà của Hương và Tuấn, không khí cũng căng thẳng không kém. Tuấn ngồi trong phòng làm việc, chiếc áo sơ mi đã nhăn nhúm, cổ áo bung cúc. Khuôn mặt điển trai của anh ta giờ nhăn nhó, đôi mắt quầng thâm. Điện thoại anh ta liên tục đổ chuông, từ đối tác làm ăn gọi đến để hỏi rõ “drama” trên mạng xã hội, đến những người bạn thân thiết gọi điện khiển trách, thậm chí cả tin nhắn gay gắt từ chị gái anh ta, người luôn tự hào về cuộc hôn nhân “kiểu mẫu” của em trai. Bố mẹ Tuấn cũng đã gọi điện, giọng điệu đầy thất vọng và tức giận, yêu cầu anh ta phải giải thích rõ ràng và xử lý mọi chuyện ngay lập tức. Tuấn cảm thấy cả thế giới đang quay lưng lại với mình, mọi ánh mắt đổ dồn vào anh ta đều chứa đựng sự khinh miệt và chỉ trích. Cái danh tiếng và sự nghiệp anh ta dày công xây dựng đang lung lay dữ dội. Anh ta nắm chặt bàn tay, cảm thấy bất lực.
MiMi tỉnh dậy, mắt sưng húp, môi khô khốc. Điện thoại cô ta rung bần bật trên bàn, cô ta sợ hãi không dám nghe. Một email mới hiện lên, từ một công ty luật. MiMi mở ra, đọc từng dòng, tay run rẩy. Đó là thông báo chính thức về việc chấm dứt hợp đồng thuê căn hộ, yêu cầu cô ta trả lại chiếc xe Mercedes S-Class trong vòng 48 giờ. Toàn bộ tài sản Tuấn từng chu cấp giờ đây đều có thể bị thu hồi. Cô ta lướt mạng xã hội, những bình luận “bóc phốt” và miệt thị vẫn bủa vây khắp nơi. “Tiểu tam”, “kẻ cướp chồng”, “đáng đời”, những từ ngữ ấy như hàng ngàn mũi dao cứa vào tâm trí MiMi. Thế giới hào nhoáng sụp đổ, để lại một khoảng trống hoác của sự nhục nhã và tuyệt vọng.
Cùng lúc đó, tại văn phòng luật sư riêng, Hương ngồi đối diện với vị luật sư danh tiếng, gương mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt kiên định đến đáng sợ. Cô đặt chồng tài liệu lên bàn, bên trong là bằng chứng đã thu thập bấy lâu nay.
LUẬT SƯ (Nam, khoảng 50 tuổi, vẻ ngoài chuyên nghiệp): “Cô Hương, mọi bằng chứng cô cung cấp đều rất thuyết phục. Chúng ta hoàn toàn có cơ sở để khởi kiện, không chỉ về ly hôn mà còn về phân chia tài sản và bồi thường thiệt hại.”
HƯƠNG (Nghiêng đầu, giọng nói sắc lạnh, không chút cảm xúc): “Tốt. Tôi muốn giành lại tất cả những gì thuộc về tôi và con. Từ căn nhà, công ty, cho đến từng tài sản nhỏ nhất mà anh ta có được nhờ vào công sức của tôi. Và anh ta phải trả giá cho sự phản bội này. Tất cả tài sản chung, tài sản riêng mà anh ta đang sử dụng, và bồi thường tổn thất tinh thần. Tôi không muốn thiếu một xu.”
LUẬT SƯ (Gật đầu, ghi chép): “Chúng tôi sẽ soạn thảo hồ sơ ly hôn và đơn yêu cầu chia tài sản, bồi thường ngay lập tức. Với tình hình này, sự nghiệp của Tuấn chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Hình ảnh công ty anh ta cũng sẽ chịu đả kích lớn, rất khó để khôi phục.”
Hương khẽ nhếch mép, nụ cười lạnh lùng và tàn nhẫn ẩn chứa bao nhiêu sự tổn thương cùng quyết tâm trả thù.
Tối đó, tại căn nhà của Hương và Tuấn, không khí căng như dây đàn. Tuấn ngồi trong phòng làm việc, chiếc điện thoại đổ chuông liên tục. Vừa dập máy cuộc gọi từ một đối tác lớn thông báo tạm dừng hợp đồng vì “sự cố cá nhân”, thì một cuộc gọi khác từ luật sư công ty báo cáo về nguy cơ khủng hoảng truyền thông. Anh ta tuyệt vọng, vuốt mặt. Bỗng nhiên, điện thoại reo, là số của Hương. Tuấn vội vàng bắt máy, giọng hớt hải, khẩn khoản.
TUẤN: “Hương à, em nghe anh nói đi! Anh biết anh sai rồi, anh… anh có thể giải thích mà. Em đừng làm vậy, sự nghiệp của anh sẽ… sẽ tan tành mất!”
HƯƠNG (Giọng điệu lạnh nhạt, đều đều, không chút dao động): “Giải thích? Anh có nghĩ đến việc giải thích khi anh phản bội tôi không, Tuấn? Anh có nghĩ đến sự nghiệp của tôi, đến con của chúng ta không?”
TUẤN (Nghẹn ngào, mắt đỏ hoe): “Anh xin em, Hương. Anh biết anh là một thằng khốn nạn. Nhưng anh không thể mất hết được. Xin em, cho anh một cơ hội chuộc lỗi. Anh sẽ làm tất cả những gì em muốn. Anh yêu em mà…”
HƯƠNG (Cười khẩy, giọng đầy khinh bỉ): “Đã quá muộn rồi, Tuấn. Anh không còn cơ hội nào nữa đâu. Tôi đã gửi đơn ra tòa rồi. Anh sẽ nhận được giấy tờ trong vài ngày tới. Hẹn gặp anh ở đó.”
Hương không đợi Tuấn trả lời, lập tức cúp máy. Tuấn sững sờ, chiếc điện thoại rơi khỏi tay anh ta. “Đã quá muộn rồi.” Câu nói đó vang vọng trong đầu anh ta, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Anh ta khuỵu xuống sàn, cảm giác bất lực và hối hận nhấn chìm hoàn toàn. Cả thế giới của anh ta, từng chút một, đang sụp đổ. Anh ta hoảng hốt thực sự. Mất nghiệp, mất gia đình, mất tất cả. Anh ta điên cuồng lục tìm số điện thoại của luật sư riêng, nhưng trong đầu chỉ toàn là sự hỗn loạn và sợ hãi.
Cùng lúc đó, trong văn phòng của mình, Hương đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, thành phố Hà Nội trải dài dưới ánh nắng chiều muộn. Ánh đèn đường bắt đầu le lói, phản chiếu lên khung kính. Cuộc điện thoại với Tuấn vẫn còn văng vẳng trong tai cô. Hương cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ, như thể một tảng đá đè nặng bấy lâu nay cuối cùng cũng được nhấc bỏ. Khuôn mặt sắc sảo của cô vẫn giữ vẻ mạnh mẽ, bất cần, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt là một nỗi suy tư khó tả. Cô biết, đây là cái giá phải trả cho sự phản bội, và cũng là sự giải thoát cho chính mình.
Hương khẽ thở dài, tay chạm nhẹ vào mặt kính lạnh. Cuộc sống của cô đã thay đổi hoàn toàn sau ‘cú ra đòn’ mà cô đã tính toán kỹ lưỡng. Mọi thứ diễn ra đúng như cô dự liệu, thậm chí còn hơn thế. Tuấn, kẻ từng là chồng Hương, người cô từng yêu, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát. MiMi, cô gái trẻ ham vật chất, cũng đã phải nhận hậu quả. Hương đã chiến thắng. Một chiến thắng toàn diện.
Nhưng trong chiến thắng đó, một cảm giác mất mát lặng lẽ len lỏi. Cuộc hôn nhân 8 năm, hình ảnh gia đình tưởng chừng viên mãn, giờ chỉ còn là những mảnh vỡ. Bé trai, con trai của Hương và Tuấn, vẫn còn quá nhỏ để hiểu hết những gì đang diễn ra giữa cha mẹ nó. Tương lai không có Tuấn sẽ như thế nào? Hương sẽ đối mặt với mọi thứ ra sao? Những câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm trí Hương.
Cô vẫn đứng đó, bất động, giữa không gian yên tĩnh của văn phòng. Trái tim Hương là một sự hỗn độn giữa niềm chiến thắng ngọt ngào, nỗi mất mát không tên, và một tia hy vọng mong manh vào một khởi đầu mới, bình yên hơn. Cô tự nhủ, dù khó khăn đến mấy, Hương sẽ tìm lại được sự bình yên cho chính mình và cho con trai. Cô sẽ xây dựng lại cuộc sống, mạnh mẽ hơn, độc lập hơn.
Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời Hà Nội. Hương quay lưng lại với cửa sổ, chậm rãi bước về phía bàn làm việc. Cô không bật đèn, để căn phòng chìm trong ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều tà. Cuộc chiến đã kết thúc, nhưng hành trình tìm lại chính mình chỉ mới bắt đầu. Bao năm qua, cô đã mải miết xây dựng sự nghiệp, vun đắp gia đình, cứ ngỡ mình có tất cả. Giờ đây, mọi thứ vỡ vụn, để lại cho cô một bài học đắt giá về sự tin tưởng và giá trị thực của hạnh phúc. Hạnh phúc không phải là những gì hào nhoáng bên ngoài, mà là sự chân thật, bình yên từ sâu thẳm tâm hồn.
Hương nhắm mắt lại, hít thật sâu mùi hương quen thuộc của văn phòng. Có lẽ, đã đến lúc cô phải học cách tha thứ, không phải cho Tuấn hay MiMi, mà là cho chính bản thân mình. Tha thứ cho những kỳ vọng sai lầm, cho những tổn thương đã gặm nhấm. Cô nhận ra rằng, sự trả thù, dù ngọt ngào đến mấy, cũng không thể xoa dịu hoàn toàn vết thương lòng. Điều quan trọng nhất là phải buông bỏ gánh nặng của quá khứ, để trái tim được nhẹ nhõm và tâm hồn tìm thấy sự thanh thản.
Tương lai phía trước, dù chưa rõ ràng, nhưng Hương tin rằng cô sẽ vượt qua. Cô sẽ dành thời gian cho con trai, cho những đam mê bị lãng quên, và cho chính bản thân mình. Một cuộc sống mới, không còn những toan tính, dối trá, chỉ còn sự bình yên và yêu thương chân thành. Đó mới là điều cô thực sự khao khát. Hương mở mắt, nhìn về phía xa xăm. Nụ cười nhẹ nhàng, thanh thoát nở trên môi cô. Con đường phía trước có thể lắm chông gai, nhưng Hương đã sẵn sàng đối mặt, với một trái tim đã trải qua bão tố và một tâm hồn đang dần tìm thấy ánh sáng.

