“Từ trước đến nay, tôi và anh Hoàng, người hàng xóm sát vách, luôn sống hòa thuận. Chúng tôi hay chia sẻ vài lon bia cuối tuần, trò chuyện về đủ thứ trên đời, từ bóng đá đến chuyện con cái. Vậy nên, khi anh ấy ngỏ ý muốn sửa sang lại ngôi nhà cũ kỹ của mình, tôi chẳng mảy may nghi ngờ gì.
Mọi chuyện bắt đầu khi anh Hoàng hỏi mượn sân nhà tôi để chất tạm vật liệu xây dựng. “Chỉ vài tuần thôi, Tùng ơi”. Công trình nhà anh Hoàng kéo dài hơn dự kiến, từ vài tuần thành vài tháng. Cuối cùng, ngày anh Hoàng dọn về nhà mới cũng đến. Tôi mừng cho anh ấy, nghĩ bụng chắc vài ngày nữa anh sẽ qua dọn sân nhà tôi như đã hứa.
Nhưng rồi, một tuần trôi qua, sân nhà tôi vẫn ngổn ngang. Cát bụi bay khắp nơi, gạch vỡ nằm la liệt, vài bao xi măng rách toạc đổ tràn ra đất. Trong khi đó, sân nhà anh Hoàng sạch bong, như thể chưa từng có công trình nào diễn ra. Tôi hơi bực, nhưng vẫn giữ ý, qua nhà anh gõ cửa. “Anh Hoàng ơi, sân nhà em anh dọn giúp em với, chứ để thế này bất tiện lắm.” Anh ấy nhìn tôi, ngạc nhiên: “Ủa, sân nhà cậu à? Anh tưởng cậu tự dọn rồi chứ? Thôi, để anh thuê người qua làm cho.”
Ngày hôm sau, một nhóm công nhân đến. Họ quét dọn, xúc cát, thu gom gạch vỡ. Tôi đứng nhìn, cảm thấy nhẹ nhõm. Nhưng khi họ đào sâu xuống lớp cát cuối cùng ở góc sân, một người đột nhiên hét lên: “Cái gì đây?!” Tôi chạy ra, tim đập thình thịch. Dưới lớp cát, lộ ra một chiếc hòm gỗ cũ kỹ, khóa rỉ sét. Mọi người xúm lại, tò mò. Anh Hoàng, nghe tin, cũng vội chạy sang, mặt tái mét.
“Chắc là… rác ai đó ch;;ôn thôi,” anh ấy lắp bắp, nhưng giọng run run. Tôi không tin. Cái hòm trông quá kỳ lạ, không giống rác. Tôi đề nghị mở ra xem, nhưng anh Hoàng gắt lên: “Đừng! Để đấy, anh sẽ xử lý!” Sự h//oảng loạ/n của anh ấy khiến tôi nghi ngờ.
Quả thực tôi đã đúng… 👇”
“Sự hoảng loạn trong mắt Hoàng càng củng cố cho nghi ngờ của Tùng. Chắc chắn có điều gì đó bất thường. Anh gạt phắt bàn tay đang chỉ trỏ của người hàng xóm ra, giọng nói đanh lại, không còn chút nể
nang.
“”Anh nói gì lạ vậy? Sân nhà tôi, đồ vật được tìm thấy trên đất nhà tôi, tại sao tôi lại không có quyền xem nó là gì?””
Câu nói dứt khoát của Tùng như một mồi lửa, châm ngòi cho sự tò mò đang âm ỉ của nhóm công nhân. Một người trong số họ, tay vẫn còn cầm xẻng, lên tiếng hưởng ứng:
“”Đúng đấy anh Tùng ạ! Chôn ở đây thì là của nhà anh chứ. Mở ra xem đi anh, biết đâu lại là của cải ông bà để lại.””
Những người khác cũng gật đầu lia lịa, xúm lại gần hơn, ánh mắt dán chặt vào chiếc hòm gỗ cũ kỹ.
Thấy tình thế không thể cứu vãn, lý lẽ không thể ngăn cản được đám đông, khuôn mặt anh Hoàng biến sắc. Nó chuyển từ trắng bệch sang xám ngoét, đôi mắt long lên sòng sọc đầy tơ máu. Mọi vẻ thân thiện, hiền lành thường ngày biến mất sạch, chỉ còn lại sự điên cuồng và tuyệt vọng.
“”Tránh ra!””
Anh ta gầm lên một tiếng rồi bất ngờ lao thẳng về phía chiếc hòm, mục tiêu là giằng lấy nó bằng mọi giá. Tùng giật mình, theo phản xạ dang tay cản lại. Mấy anh công nhân cũng sững sờ rồi vội vàng chạy tới, người giữ tay, người ôm chân Hoàng. Cuộc giằng co nảy lửa bùng nổ ngay giữa sân nhà Tùng.
“”Buông ra! Cái đó là của tao! Tất cả là của tao!”” – Hoàng điên cuồng gào thét, vùng vẫy như một con thú bị dồn vào đường cùng.”
“Sức của Hoàng khỏe đến kinh người, như thể không phải là của một người bình thường. Anh ta vùng vẫy dữ dội, khiến hai công nhân lực lưỡng cũng phải chật vật mới giữ nổi.
Tùng nheo mắt, sự thương hại cuối cùng dành cho người hàng xóm đã tan biến sạch. Anh biết mình không thể chần chừ thêm một giây nào nữa. Sự điên cuồng này chỉ càng chứng tỏ, thứ bên trong chiếc hòm kia còn khủng khiếp hơn cả trí tưởng tượng của anh.
“”Giữ chặt lấy!”” – Tùng ra lệnh, giọng đanh thép.
Ngay lúc đó, một anh công nhân cao to, người từ nãy giờ vẫn đứng quan sát, bỗng lên tiếng. Ánh mắt anh ta quét nhanh qua sân, dừng lại ở đống vật liệu xây dựng. Anh ta liếc nhìn Tùng, như tìm kiếm một sự cho phép.
“”Anh Tùng! Cứ thế này không phải cách. Để em!””
Không đợi Tùng trả lời, anh ta chạy nhanh tới góc sân, nhấc bổng một chiếc xà beng dài còn dính vữa. Cả nhóm người nín thở nhìn anh công nhân tiến lại gần chiếc hòm. Hai người đang giữ Hoàng cũng dồn hết sức ghì chặt anh ta xuống.
Anh công nhân đặt đầu dẹt của chiếc xà beng vào khe giữa nắp và thân hòm, ngay cạnh cái khóa rỉ sét. Anh ta gồng mình, bắp tay cuồn cuộn nổi lên, dồn toàn bộ sức lực vào đòn bẩy. Tiếng kim loại ken két rợn người vang lên, căng thẳng đến tột độ.
Một tiếng “”CẠCH”” khô khốc, dứt khoát vang lên, phá tan bầu không khí ngột ngạt.
Chiếc khóa rỉ sét bung ra, văng sang một bên. Mọi âm thanh hỗn loạn bỗng dưng tắt lịm.
Anh Hoàng, người vừa gào thét như một con thú hoang, bỗng mềm nhũn ra. Sức lực như bị rút cạn khỏi cơ thể anh ta trong khoảnh khắc. Hai người công nhân sững sờ, bất giác nới lỏng vòng tay. Anh ta lảo đảo rồi khuỵu xuống nền gạch, hai mắt trống rỗng nhìn trân trân vào chiếc hòm đã được mở toang phần khóa. Miệng anh ta mấp máy, lẩm bẩm những âm thanh vô nghĩa, như đang cầu nguyện, lại như đang nguyền rủa số phận.”
“Không khí đặc quánh lại, chỉ còn lại tiếng gió hiu hắt thổi qua kẽ lá và tiếng thở dốc của những người chứng kiến. Anh Hoàng, người đàn ông vừa điên cuồng gào thét, giờ đây chỉ là một cái bóng gục ngã, bất lực.
Tùng hít một hơi sâu, cố trấn tĩnh lại trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. Anh biết, dù bên trong là gì, anh cũng phải đối mặt. Anh bước tới, quỳ một chân xuống bên cạnh chiếc hòm gỗ, ánh mắt không rời khỏi cái khe hở nơi ổ khóa vừa bung ra. Bàn tay anh có chút run rẩy khi từ từ đặt lên nắp hòm.
Một tiếng “”kẽo kẹt”” não nề vang lên khi nắp hòm được mở ra, kéo theo một luồng không khí ẩm mốc, cũ kỹ xộc thẳng vào mũi mọi người.
Cả khoảng sân im phăng phắc.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào bên trong. Nhưng không có vàng bạc châu báu, không có những thứ của cải vật chất mà đám công nhân đang thầm đoán. Bên trong chỉ có một sự im lặng nặng trĩu của ký ức.
Trên cùng là một xấp ảnh cũ đã ố vàng, được buộc cẩn thận bằng một sợi ruy băng màu chàm đã bạc phếch. Bên cạnh là những lá thư được xếp ngay ngắn, giấy viết đã giòn tan theo năm tháng. Và nằm sâu dưới đáy, là một cuốn nhật ký bọc da màu nâu sẫm, bìa đã sờn cũ, mép giấy quăn lại.
Tùng cẩn trọng cầm lên tấm ảnh trên cùng. Bức ảnh đã ngả màu, các góc đã sờn, nhưng nụ cười của người phụ nữ trong ảnh vẫn rạng rỡ lạ thường. Chị mặc một chiếc váy hoa, đứng dưới giàn thiên lý, mái tóc đen dài xõa ngang vai.
Trái tim Tùng hẫng một nhịp. Anh nhận ra người phụ nữ này. Chính là chị Liên, người vợ quá cố của anh Hoàng mà anh từng thấy ảnh thờ trong nhà anh ta.
“”Không… không phải vàng à?”” – một công nhân buột miệng, giọng đầy thất vọng.
“”Toàn giấy lộn với ảnh cũ…”” – người khác thì thầm, nhưng cũng không giấu được vẻ tò mò.
Nhưng chính những thứ “”giấy lộn”” đó lại như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Hoàng. Anh ta ngước đôi mắt vô hồn lên, nhìn thấy cuốn nhật ký quen thuộc, thấy nụ cười của vợ mình trên tay Tùng. Một tiếng nấc nghẹn bật ra từ cổ họng anh. Rồi hai tiếng, ba tiếng. Anh ta ôm lấy đầu, bờ vai gầy guộc run lên bần bật, khóc nức nở như một đứa trẻ lạc mất mẹ.
Tùng giơ tấm ảnh lên, giọng anh khàn đi.
“”Đây… là chị Liên. Vợ anh Hoàng.””
Cả nhóm công nhân sững sờ. Họ ngơ ngác nhìn nhau, rồi lại nhìn vào người đàn ông đang khóc nấc đến tuyệt vọng trên nền gạch. Sự ngỡ ngàng hiện rõ trên từng khuôn mặt. Tại sao những kỷ vật của người vợ đã mất lại bị chôn giấu dưới sân nhà hàng xóm như một bí mật tội lỗi? Mọi mảnh ghép rời rạc bỗng chốc hiện ra, nhưng lại tạo thành một bức tranh còn khó hiểu và đáng sợ hơn bội phần.”
“Câu nói của Tùng như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toang bầu không khí vốn đã căng như dây đàn. Bầu không khí im lặng đến đáng sợ, chỉ còn lại tiếng khóc ngày một lớn của Hoàng. Tiếng khóc không còn là những tiếng nấc nghẹn ngào nữa, mà đã vỡ òa thành những tiếng gào thét ai oán, tuyệt vọng.
Trong sự kinh ngạc của tất cả mọi người, Hoàng gạt phắt mọi thứ xung quanh. Anh ta mặc kệ đất cát bẩn thỉu, dùng cả hai tay và đầu gối lết đi trên nền sân gạch, bò về phía chiếc hòm gỗ như một con thú bị thương tìm về nơi trú ẩn cuối cùng. Ánh mắt điên dại của anh ta không nhìn vào những tấm ảnh hay những lá thư, mà dán chặt vào cuốn nhật ký bọc da sẫm màu đang nằm dưới đáy hòm.
Bàn tay run rẩy của Hoàng chộp lấy cuốn nhật ký, ôm chặt vào lồng ngực gầy guộc của mình như thể đó là báu vật duy nhất trên đời. Anh ta áp mặt vào lớp bìa da đã sờn cũ, hít hà cái mùi ẩm mốc của thời gian, và rồi khóc nấc lên từng hồi.
“”Là của Liên…”” – giọng anh ta vỡ tan, nghẹn lại trong cổ họng. “”Là… là của cô ấy…””
Tùng và nhóm công nhân chết lặng. Họ đứng bất động, nhìn người đàn ông đang quằn quại trong đau đớn, ôm một cuốn sổ cũ kỹ. Lời nói của Hoàng như một dòng nước lạnh buốt dội thẳng vào tâm trí họ.
Hoàng ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên, nhìn Tùng với một ánh mắt van lơn, tội lỗi và đầy sợ hãi.
“”Tôi…”” – anh ta nấc lên một tiếng, nước mắt và nước mũi giàn giụa – “”…tôi đã giấu nó đi.””
Tùng nhíu mày, cảm giác bất an len lỏi khắp cơ thể. Anh ta còn chưa kịp hỏi tại sao thì câu nói tiếp theo của Hoàng đã như một nhát búa giáng thẳng vào đầu tất cả những người có mặt.
“”Tôi không muốn ai biết sự thật về cái chết của cô ấy.””
Cả khoảng sân như đông cứng lại. Gió ngừng thổi, lá ngừng rơi. Nhóm công nhân mặt mày tái mét, lén lút nhìn nhau rồi từ từ lùi lại vài bước, như thể họ vừa nghe phải một bí mật chết người. Sự thật về cái chết? Chẳng phải mọi người trong xóm đều nói chị Liên mất vì bạo bệnh hay sao? Câu nói của Hoàng đã phủ một tấm màn đen tối, đầy ám ảnh lên tất cả, biến nỗi buồn thương thành sự kinh hoàng và nghi hoặc.”
“Không gian như đặc quánh lại sau lời thú nhận của Hoàng. Đám công nhân, những người đàn ông vốn chỉ biết đến công việc chân tay nặng nhọc, giờ đây mặt mày cắt không còn giọt máu. Họ nhìn nhau, nuốt nước bọt khan, rồi lặng lẽ lùi về sau vài bước, như thể chỉ cần đứng gần hơn một chút thôi là sẽ bị kéo vào vòng xoáy tội lỗi kinh hoàng này.
Trong lồng ngực Tùng, sự bàng hoàng ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi một cảm giác lạnh lẽo đến ghê người. Sự thật về cái chết của chị Liên. Hai từ “sự thật” vang lên trong đầu anh như một hồi chuông báo tử. Nó ám chỉ rằng câu chuyện mà cả khu phố vẫn rỉ tai nhau về một người vợ đoản mệnh, mất vì bạo bệnh chỉ là một màn kịch được dựng lên. Mà kẻ đạo diễn, không ai khác, chính là người đàn ông đang quỳ sụp khóc lóc thảm thương trước mặt anh.
Ánh mắt Tùng rời khỏi bộ dạng thảm hại của Hoàng, dán chặt vào cuốn nhật ký dưới đáy hòm. Giờ đây, nó không còn là một vật cũ kỹ vô tri nữa. Nó là nhân chứng duy nhất, là tiếng nói câm lặng của một người đã khuất.
Sự tò mò, một sự tò mò đến bệnh hoạn, đã hoàn toàn lấn át mọi sự ngại ngần và cả nỗi sợ hãi mơ hồ trong Tùng. Anh bước tới, mặc kệ ánh mắt kinh hãi của đám công nhân, mặc kệ cả người hàng xóm đang tan nát. Hoàng ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp đỏ ngầu nhìn Tùng đang tiến lại gần. Nhưng anh ta không cản. Dường như sau lời thú nhận kia, mọi sức lực để che giấu, để chống cự trong anh ta đã hoàn toàn biến mất. Anh ta chỉ ngồi đó, co rúm lại, khóc nấc lên từng hồi trong tuyệt vọng.
Bàn tay Tùng run run chạm vào lớp bìa da sờn cũ. Cảm giác lành lạnh và ẩm mốc của thời gian truyền qua từng đầu ngón tay. Anh nhấc cuốn sổ lên, sự nặng nề của nó dường như không chỉ đến từ trọng lượng vật chất.
Tùng lật giở trang đầu tiên. Mùi giấy cũ xộc thẳng vào mũi. Và rồi, những dòng chữ hiện ra. Nét chữ phụ nữ, nhưng không hề mềm mại, bay bướm. Nó run rẩy, gầy guộc, những nét mực chỗ đậm chỗ nhạt, như được viết ra bởi một bàn tay đã kiệt quệ sức lực và một tâm hồn đang vỡ vụn.
Dòng đầu tiên, ghi ngày tháng cách đây hơn một năm, đã khiến Tùng phải nín thở.
“Ngày… tháng… năm…
Căn nhà này là một cái lồng. Một cái lồng mạ vàng thật đẹp, nhưng vẫn là một cái lồng. Anh ấy nói anh yêu mình, nhưng tình yêu của anh ấy là những sợi dây xích vô hình, trói chặt mình mỗi ngày. Mình không được đi đâu, không được gặp ai nếu không có sự cho phép. Điện thoại bị kiểm tra. Tin nhắn bị đọc. Nụ cười của mình cũng phải theo ý anh ấy.”
Từng con chữ như những mũi kim vô hình chích vào da thịt Tùng. Anh ngẩng lên nhìn Hoàng, rồi lại cúi xuống trang giấy. Tiếng khóc của Hoàng vẫn ai oán, nhưng giờ đây trong tai Tùng, nó không còn đơn thuần là sự đau khổ vì mất đi người vợ, mà còn nhuốm một màu sắc của sự tội lỗi và hối hận muộn màng. Nỗi cô đơn, sự buồn bã và cảm giác bị cầm tù trong chính ngôi nhà của mình đang tuôn chảy ra từ những dòng chữ đẫm nước mắt kia.”
“Tùng lật sang một trang khác. Bàn tay anh siết chặt bìa sổ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Dưới ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà, những dòng chữ của chị Liên hiện lên như những vết sẹo không bao giờ lành.
“Ngày… tháng… năm…
Hoàng lại ghen. Lần này chỉ vì mình lỡ mỉm cười với cậu thanh niên giao hàng. Anh ta đã gằn giọng ngay trước mặt cậu bé, nói ánh mắt mình là đồ lẳng lơ. Mình xấu hổ muốn độn thổ. Khi cánh cửa đóng lại, anh ta ném chiếc bình hoa vào tường, mảnh thủy tinh văng tung tóe dưới chân. Anh ta nói đó là lời cảnh cáo.”
Cổ họng Tùng khô khốc. Anh liếc nhìn Hoàng. Người đàn ông đó giờ đây không còn gào khóc nữa, chỉ còn những tiếng nấc nghẹn ngào, đứt quãng. Mỗi dòng chữ Tùng đọc như một nhát dao nữa cứa vào vết thương tội lỗi của gã. Đám công nhân đứng chết trân, khuôn mặt họ không còn là sự tò mò nữa, mà là sự ghê tởm và một chút thương cảm mơ hồ cho người phụ nữ họ chưa từng gặp mặt.
Tùng lật tiếp. Một trang giấy bị nhòe mực, dường như đã thấm đẫm nước mắt.
“Ngày… tháng… năm…
Anh ấy đã xé nó. Bức tranh mình vẽ cánh đồng hoa hướng dương, bức tranh mình thức mấy đêm để hoàn thành, anh ấy đã xé nát nó trước mặt mình. Anh ấy gầm lên, hỏi tại sao mình lại vẽ những thứ vô bổ đó mà không vẽ anh ấy. Anh ấy nói trong thế giới của mình, chỉ được phép có duy nhất hình bóng của anh ấy mà thôi. Mình đã quỳ xuống, nhặt nhạnh từng mảnh tranh rách nát như đang nhặt lại trái tim vỡ vụn của chính mình.”
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Tùng. Anh có thể tưởng tượng ra cảnh tượng đó: người phụ nữ nhỏ bé, bất lực nhìn thành quả của mình bị hủy hoại bởi chính người chồng mà cô từng yêu thương. Sự kiểm soát đến bệnh hoạn. Sự chiếm hữu độc đoán được ngụy trang dưới cái tên “tình yêu”.
Và rồi, Tùng đọc đến dòng cuối cùng trên trang giấy đó, một dòng được viết bằng nét bút run rẩy, gần như không thể đọc nổi, nhưng lại đanh thép đến đáng sợ.
“Anh ấy nói yêu tôi, nhưng tình yêu của anh ấy như một chiếc lồng son, đẹp đẽ mà tù túng.”
Câu chữ như một nhát búa giáng thẳng vào tâm trí Tùng. Nó tóm gọn lại tất cả bi kịch. Nó lý giải cho tất cả. Sự hoảng loạn của Hoàng khi chiếc hòm bị phát hiện, nỗi đau đớn trong những trang nhật ký, và cả sự thật kinh hoàng về cái chết của chị Liên mà Tùng lờ mờ đoán ra.
Tùng ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt không còn sự bàng hoàng mà thay vào đó là sự căm phẫn lạnh lẽo. Anh nhìn thẳng vào người đàn ông đang co quắp trên mặt đất. Giờ đây, Hoàng trong mắt anh không còn là người hàng xóm đáng thương, mà là một con quái vật đã giam cầm, tra tấn và hủy hoại một tâm hồn cho đến chết.”
“Bàn tay Tùng lật nhẹ, dứt khoát đến trang cuối cùng của cuốn sổ. Không khí như đông đặc lại. Ánh mắt của tất cả mọi người, từ đám công nhân đến chính Tùng, đều đổ dồn vào những dòng chữ cuối cùng, những dòng chữ được viết vào một ngày định mệnh.
Tùng hít một hơi thật sâu, giọng anh vang lên, lạnh lẽo và đanh thép, xé toạc sự im lặng đến rợn người.
TÙNG
(Giọng đọc rõ ràng, từng chữ như một nhát búa)
“Trang cuối cùng. Ghi ngày… ngay trước khi có tin chị Liên qua đời vì ‘trượt chân ngã cầu thang’.”
Một tiếng “hự” nghẹn lại trong cổ họng Hoàng. Gã ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu nhìn Tùng trân trối, như thể muốn dùng ánh mắt để thiêu rụi cả cuốn sổ lẫn người đang đọc nó.
Tùng không hề nao núng. Anh đọc tiếp, giọng ngày càng trở nên nặng trĩu, phẫn nộ.
TÙNG
(Nhấn mạnh từng chữ)
“‘Mình đã nói với anh ấy rằng mình sẽ rời đi. Anh ấy đã nổi điên… Mình sợ hãi. Ngày mai, mình sẽ bắt đầu một cuộc đời mới, dù có ra sao đi nữa.’”
Câu chữ cuối cùng vừa dứt, cuốn sổ trên tay Tùng như nặng ngàn cân. “Một cuộc đời mới”. Cuộc đời mới đó đã bị chôn vùi dưới lớp cát lạnh lẽo này, trong chiếc hòm gỗ mục nát này. Sự thật không còn là một phỏng đoán mơ hồ nữa, nó hiển hiện rõ ràng, trần trụi và tàn nhẫn.
Cái cớ “trượt chân ngã cầu thang” giờ đây nghe như một trò hề lố bịch nhất thế gian.
HOÀNG
(Gào lên, giọng khản đặc)
“KHÔNG! ĐỦ RỒI! CÂM MỒM LẠI! ĐƯA NÓ ĐÂY CHO TÔI!”
Hoàng điên cuồng bật dậy, không còn vẻ suy sụp đau khổ nữa mà thay vào đó là sự hung tợn của một con thú bị dồn vào đường cùng. Gã lao về phía Tùng, mục tiêu duy nhất là giật lấy cuốn sổ, giật lấy bằng chứng tội ác không thể chối cãi của mình.
Nhưng gã đã chậm một bước.
Một người công nhân lớn tuổi, người từ đầu đến cuối vẫn giữ im lặng, đã nhanh như cắt bước lên chắn giữa Tùng và Hoàng. Cánh tay sạm đen, rắn chắc của ông giơ ra, cản Hoàng lại.
CÔNG NHÂN
(Giọng trầm và nghiêm nghị)
“Anh Hoàng, anh bình tĩnh lại đi. Mọi chuyện đã rõ ràng rồi.”
HOÀNG
(Vùng vẫy, mắt long lên sòng sọc)
“Rõ ràng cái gì? Các người biết cái gì? Đó là vợ tôi! Chuyện nhà tôi! Cút ra! Tất cả cút hết ra cho tôi!”
Tùng siết chặt cuốn sổ trong tay. Anh lùi lại một bước, ánh mắt nhìn thẳng vào Hoàng, không phải sự căm phẫn nữa, mà là sự ghê tởm tột độ.
TÙNG
(Giọng lạnh như băng)
“Cuộc đời mới của chị ấy đây sao, anh Hoàng? Anh đã cho chị ấy một ‘cuộc đời mới’ trong chiếc hòm này đúng không?”
Câu hỏi như một nhát dao cuối cùng, đâm thẳng vào lớp vỏ bọc điên loạn của Hoàng. Gã sững lại, toàn thân run rẩy. Gã nhìn Tùng, nhìn cuốn sổ, rồi nhìn chiếc hòm đang mở toang dưới đất. Bức tường phòng ngự cuối cùng trong tâm trí gã đã hoàn toàn sụp đổ.”
“Sức mạnh trong người Hoàng như bị rút cạn. Gã khuỵu xuống, không phải là một cú ngã mạnh, mà là một sự sụp đổ mềm oặt, thảm hại. Đôi chân không còn đứng vững, gã đổ rụi xuống nền đất cát lạnh lẽo.
Sự im lặng đột ngột bao trùm lấy khoảng sân nhỏ. Nặng nề. Ngột ngạt. Tiếng gào thét điên cuồng của Hoàng đã tắt lịm, chỉ còn lại tiếng gió rít nhẹ qua kẽ lá và hơi thở nặng nề của những người có mặt.
Tùng từ từ, dứt khoát gấp cuốn nhật ký lại. Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên, như một bản án cuối cùng được đóng dấu. Bàn tay anh vẫn còn run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự phẫn nộ và ghê tởm đang cuộn trào bên trong.
Anh ngẩng đầu. Ánh mắt anh không còn là sự căm phẫn tột độ, mà là một cái nhìn lạnh lẽo, xuyên thấu, chiếu thẳng vào kẻ đang co rúm trên mặt đất. Đó là ánh mắt dành cho một thứ gì đó không còn là con người. Không một lời nói nào được thốt ra. Không cần thiết nữa.
Hoàng cảm nhận được cái nhìn đó như hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt. Gã rên lên một tiếng ú ớ trong cổ họng, cố gắng thu mình lại nhỏ nhất có thể, vùi mặt vào giữa hai đầu gối. Gã hiểu. Gã hiểu tất cả. Trong ánh mắt ấy là sự thật phơi bày, là tội ác không thể chối cãi, là sự kết án không cần lời.
Những người công nhân, nãy giờ vẫn đứng sững như trời trồng, lúc này mới cử động. Họ không tiến lên. Họ lùi lại. Từng bước, từng bước một, như thể đang tránh xa một con quái vật vừa hiện nguyên hình. Ánh mắt họ nhìn Hoàng không còn là sự tò mò, mà là một hỗn hợp của sợ hãi và khinh bỉ tột cùng. Họ sợ hãi kẻ đã nhẫn tâm chôn vợ mình ngay dưới mảnh sân này, và họ khinh bỉ sự hèn hạ của gã lúc này.
Không gian đông đặc lại trong sự phán xét câm lặng. Tùng đứng đó, sừng sững như một vị quan toà. Hoàng nằm đó, một đống đổ nát của tội ác. Và sự thật, sau bao năm bị vùi lấp, cuối cùng cũng đã tìm được đường trở về với ánh sáng.”
“Sự im lặng đặc quánh bị xé toạc bởi một giọng nói khản đặc, run rẩy. Hoàng, vẫn co quắp trên mặt đất, ngẩng cái đầu bù xù lên, đôi mắt đỏ ngầu van lơn nhìn Tùng, rồi lại quét qua những gương mặt lạnh lùng của đám công nhân.
“”Không… không phải như cậu nghĩ đâu!””
Giọng gã lạc đi, một nỗ lực tuyệt vọng để níu kéo chút lòng tin cuối cùng. Gã cố lết người dậy, chống hai tay run rẩy xuống nền đất cát, như một con thú bị thương đang cố gắng gượng đứng.
“”Đúng là… đúng là chúng tôi đã cãi nhau đêm đó…”” Hoàng lắp bắp, từng từ thốt ra như thể bị cổ họng bóp nghẹt. “”Cô ấy… cô ấy đòi đi, bỏ lại tôi… Tôi không đồng ý, tôi chỉ giữ cô ấy lại thôi! Thật mà!””
Gã nhìn Tùng, ánh mắt khẩn thiết như một kẻ sắp chết đuối vớ được cọc.
“”Tôi chỉ giữ tay cô ấy… Cô ấy giằng ra mạnh quá và… và tự ngã. Đầu cô ấy đập vào cạnh bàn. Chỉ là tai nạn thôi! Một tai nạn khủng khiếp! Tôi đã rất hoảng loạn!””
Lời nói của Hoàng ngày càng dồn dập, như thể cố dùng âm lượng để lấp liếm đi sự phi lý trong câu chuyện của mình. Nhưng đáp lại gã chỉ là sự im lặng còn đáng sợ hơn. Không một ai trong đám công nhân tin. Họ nhìn gã với ánh mắt nửa khinh bỉ, nửa ghê tởm. Một người còn khẽ nhổ nước bọt xuống đất.
Tùng nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo và tàn nhẫn hiện lên trên gương mặt anh. Anh không nói gì, chỉ giơ cuốn nhật ký lên, lật nhẹ một trang.
“”Tai nạn?”” Tùng cất tiếng, giọng anh trầm và đanh lại, mỗi từ như một nhát búa nện xuống lời ngụy biện của Hoàng. “”Một tai nạn mà anh phải cẩn thận bọc xác vợ mình trong tấm vải bạt? Một tai nạn mà anh phải đào một cái hố sâu ngay trong đêm để chôn giấu? Một tai nạn mà anh còn đủ bình tĩnh để viết vào đây rằng ‘cuối cùng cũng được giải thoát’ sao, anh Hoàng?””
Mỗi câu hỏi của Tùng như một mũi dao đâm thẳng vào tim đen của gã. Mặt Hoàng biến sắc, từ tái nhợt chuyển sang xám ngoét. Lời ngụy biện vừa được dựng lên vội vã đã sụp đổ tan tành. Gã há miệng, định nói gì đó, nhưng không một âm thanh nào có thể phát ra.
“”Tôi… tôi…””
Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, Hoàng làm một hành động hèn hạ nhất. Gã bò lết trên mặt đất, trườn về phía Tùng, cố gắng ôm lấy chân anh.
“”Tùng ơi! Cậu Tùng! Chúng ta là hàng xóm bao năm nay… Làm ơn, làm ơn tin anh một lần này thôi… Anh xin cậu… Anh sẽ đền bù cho cậu… bao nhiêu tiền cũng được…””
Tùng giật mạnh chân lại như thể vừa bị một thứ gì đó bẩn thỉu chạm vào. Anh lùi lại một bước, ánh mắt nhìn kẻ đang bò dưới chân mình không còn chút thương hại nào.
“”Đừng chạm vào tôi.”” Giọng Tùng sắc như dao cạo. “”Sự ghê tởm của anh khiến tôi buồn nôn.”””
“Lời nói của Tùng như một bản án cuối cùng, đóng sập mọi cánh cửa hy vọng của Hoàng. Gã đàn ông nằm sõng soài trên mặt đất, không còn sức lực để van xin hay ngụy biện, chỉ còn lại những tiếng thở hổn hển, đứt quãng như một con thú hấp hối. Đám công nhân đứng im lặng, nhưng trong ánh mắt họ là sự hả hê khi thấy kẻ ác bị vạch trần. Tất cả đều đang chờ đợi hành động tiếp theo của Tùng. Báo công an. Đó là điều duy nhất hợp lý lúc này.
Nhưng Tùng lại không làm vậy. Anh quay lưng lại với Hoàng, bước đi vài bước vô định trên khoảng sân lổn nhổn cát sỏi. Sự ghê tởm trong lòng anh dần lắng xuống, nhường chỗ cho một mớ cảm xúc hỗn độn, rối bời. Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc hòm gỗ, im lìm và đáng sợ. Công lý cho chị Liên đang nằm cả trong đó. Mở nó ra, gọi công an đến, và mọi chuyện sẽ kết thúc. Hoàng sẽ phải trả giá cho tội ác của mình.
Thế nhưng, như có một lực hút vô hình, Tùng lại ngẩng đầu nhìn về phía ngôi nhà sát vách. Ngôi nhà mới được sửa sang lại, sáng sủa và khang trang, một sự đối lập nghiệt ngã với sự thật đen tối vừa bị phanh phui. Và rồi, một hình ảnh bất chợt hiện lên trong tâm trí Tùng, rõ nét đến đau lòng. Hình ảnh hai đứa con nhỏ của Hoàng. Thằng bé lớn chừng bảy tuổi, con bé nhỏ mới lên năm. Chúng vẫn thường chạy qua sân nhà anh chơi, tiếng cười trong veo như chuông bạc.
Một ý nghĩ lạnh buốt chạy dọc sống lưng Tùng. Nếu Hoàng vào tù, hai đứa trẻ sẽ ra sao? Chúng sẽ trở thành con của một kẻ giết người. Cả tương lai dài phía trước sẽ bị hủy hoại bởi tội lỗi không phải do chúng gây ra. Hình ảnh chúng nó ngơ ngác ở đồn công an, rồi bị đưa vào trại trẻ mồ côi, hoặc bị họ hàng ghẻ lạnh… cứa vào lòng Tùng một nhát dao.
Sự thật về cái chết của chị Liên cần được phơi bày. Đó là điều không thể chối cãi. Nhưng đánh đổi bằng tương lai của hai đứa trẻ vô tội ư? Lương tâm Tùng bắt đầu một cuộc giằng xé dữ dội. Một bên là công lý cho người đã khuất, một bên là lòng trắc ẩn cho những người còn sống. Anh nhìn chiếc hòm, biểu tượng của sự thật tàn khốc. rồi lại nhìn sang ngôi nhà của Hoàng, nơi có hai sinh linh non nớt đang say ngủ mà không hề hay biết bi kịch sắp ập xuống đầu chúng. Lòng anh nặng trĩu, như thể có cả một tảng đá đè lên ngực. Anh phải làm gì bây giờ?”
“Cuộc giằng xé nội tâm cuối cùng cũng đi đến một quyết định tạm thời. Tùng hít một hơi thật sâu, không khí lạnh buốt của buổi chiều tà tràn vào lồng ngực, giúp anh lấy lại chút tỉnh táo. Anh quay người về phía nhóm công nhân, những người vẫn đang đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt vừa tò mò vừa e ngại.
“Hôm nay tới đây thôi các anh,” giọng Tùng khàn đặc nhưng rành rọt. “Chuyện này phức tạp rồi. Tiền công hôm nay và mấy ngày tới, tôi sẽ gửi đủ cho mọi người. Cảm ơn các anh.”
Gã đội trưởng gật đầu một cách khó nhọc, không dám hỏi thêm. Cả nhóm liếc nhìn Hoàng lần cuối, kẻ đang nằm co quắp dưới đất như một đống giẻ rách, rồi lẳng lặng thu dọn đồ nghề và rời đi. Khoảng sân rộng giờ chỉ còn lại Tùng và Hoàng, một người đứng sừng sững trong bóng chiều, một người nằm bệt dưới đất, tan nát.
Tùng không thèm liếc nhìn gã hàng xóm nữa. Anh quay lưng, bước thẳng vào nhà và đóng sầm cửa lại, mặc kệ Hoàng ở ngoài sân. Anh cần một không gian yên tĩnh để đối mặt với cơn bão trong lòng mình. Anh ngồi phịch xuống chiếc ghế trong phòng khách, cuốn nhật ký của chị Liên vẫn nằm trên bàn, im lìm như một lời buộc tội câm lặng.
Những hình ảnh cứ thay nhau tra tấn tâm trí Tùng. Gương mặt đau khổ của chị Liên trong những dòng chữ, rồi lại đến ánh mắt ngây thơ của hai đứa trẻ nhà Hoàng. Công lý và lòng trắc ẩn, hai thứ đó như hai tảng đá nghiền nát lý trí anh. Anh vò đầu bứt tai, cảm giác bất lực bao trùm. Anh cầm cuốn nhật ký lên, lật qua lật lại những trang giấy đã nhàu, mong tìm được một lối thoát, một sự chỉ dẫn, nhưng vô ích.
Trong lúc bối rối và tuyệt vọng, Tùng gần như ném cuốn sổ xuống bàn. Nhưng khi anh gập mạnh bìa sau lại, ngón tay cái của anh cảm nhận được một sự cộm lên bất thường. Một cái gì đó cứng và vuông vức được giấu rất kỹ bên dưới lớp giấy lót của bìa. Tim Tùng hẫng một nhịp. Anh nín thở, cẩn thận dùng móng tay lách vào mép giấy, từ từ bóc lớp lót đã hơi ố vàng ra.
Và kia rồi. Một mảnh giấy nhỏ, được gấp làm tư, nằm gọn trong một khe rạch kín đáo trên tấm bìa cứng. Nó không phải là loại giấy kẻ ô ly của cuốn nhật ký. Nó cũ hơn, màu ngả vàng, với những nếp gấp đã hằn sâu.
Toàn thân Tùng như có một luồng điện chạy qua. Cảm giác bối rối tan biến, nhường chỗ cho một sự căng thẳng tột độ. Đây không phải là một trang nhật ký viết vội. Đây là một thứ được cất giấu có chủ đích. Tim anh lại đập mạnh, thình thịch trong lồng ngực, một nhịp đập của hy vọng và sợ hãi. Có lẽ nào, đây mới chính là chìa khóa cuối cùng, là câu trả lời cho sự do dự của anh? Bàn tay Tùng run rẩy, từ từ mở mảnh giấy ra.”
“Ánh đèn vàng vọt trong phòng khách rọi xuống đôi tay đang run rẩy của Tùng. Từng nếp gấp của mảnh giấy ngả màu thời gian được anh từ từ mở ra, cẩn trọng như đang gỡ một kíp nổ. Không khí đặc quánh lại, đến nỗi Tùng có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực.
Mảnh giấy được mở ra hoàn toàn. Nét chữ trên giấy không phải là nét chữ mềm mại, có phần yếu đuối của chị Liên trong cuốn nhật ký. Đây là một nét chữ khác hẳn, rắn rỏi, mạnh mẽ và quyết đoán. Tùng nín thở, đọc từng dòng.
Đó là một bức thư tình, nhưng còn hơn thế nữa. Là lời hẹn ước của một người đàn ông, một kế hoạch bỏ trốn đã được vạch ra tỉ mỉ. Anh ta đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, một nơi ở mới, một công việc mới, một cuộc đời mới cho chị Liên, thoát khỏi gã chồng vũ phu. Anh ta hẹn chị đúng vào đêm cuối cùng chị còn sống, sẽ đợi ở đầu ngõ để cùng nhau đi đến một tương lai khác.
Tùng đọc mà cổ họng nghẹn lại. Thì ra, chị Liên đã có một tia hy vọng, một lối thoát. Chị không hề cô độc như anh vẫn nghĩ. Nhưng rồi, tại sao mọi chuyện lại kết thúc trong bi kịch?
Anh nuốt nước bọt, đôi mắt khô khốc dán chặt vào đoạn cuối cùng của bức thư. Đoạn văn này nét chữ có phần nguệch ngoạc, run rẩy hơn, như thể người viết đã phải cố gắng kìm nén một cảm xúc kinh hoàng để viết ra nó.
“”Liên, anh đã đứng ở đầu ngõ chờ em, đúng như đã hẹn. Anh đã thấy tất cả… Hắn đã xô ngã em khi em cố chạy ra khỏi cửa.””
Câu chữ cuối cùng như một nhát búa giáng thẳng vào tâm trí Tùng. Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân anh cứng đờ. Mảnh giấy mỏng manh rơi khỏi tay anh, lả tả đáp xuống mặt bàn.
“”Hắn.””
Chữ “”hắn”” độc một tiếng đó vang vọng trong đầu Tùng như một tiếng sét. Không còn nghi ngờ gì nữa. Kẻ được nhắc đến chỉ có thể là Hoàng.
Mọi thứ bỗng vỡ oà ra. Cái chết của chị Liên không phải là một tai nạn bi thảm trong một lần say xỉn. Đó là một vụ án mạng. Phản ứng điên cuồng của Hoàng khi thấy chiếc hòm. Sự hoảng loạn đến mất hết lý trí khi Tùng đòi mở nó ra. Tất cả đều có lời giải đáp. Gã không chỉ là một người chồng tồi tệ, gã là một kẻ sát nhân.
Sự do dự, dằn vặt ban nãy đã hoàn toàn biến mất. Lòng trắc ẩn dành cho hai đứa trẻ bị thay thế bởi một sự căm phẫn và một quyết tâm sắt đá. Công lý cho chị Liên không còn là một lựa chọn, nó đã trở thành một nghĩa vụ.
Tùng đứng phắt dậy. Anh liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía khoảng sân tối đen nơi Hoàng có lẽ vẫn đang nằm co quắp ở đó. Ánh mắt Tùng giờ đây không còn chút thương hại, chỉ còn lại sự lạnh lẽo của một người đã nắm trong tay sự thật, một sự thật kinh hoàng có thể chôn vùi một con người.”
“Chiếc ghế bị đẩy ra sau, tạo một tiếng kèn kẹt khô khốc, xé toang sự im lặng chết chóc trong phòng khách. Tùng không một giây do dự, sải bước ra khoảng sân tối om. Gió đêm lành lạnh luồn qua mái hiên, thổi vào mặt anh, nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa căm phẫn đang bùng cháy trong lồng ngực.
Anh Hoàng vẫn co quắp trên nền đất lạnh, nhưng đã ngẩng đầu lên khi nghe tiếng bước chân của Tùng. Khuôn mặt gã lem luốc, ướt đẫm mồ hôi và nước mắt, ánh mắt dáo dác nhìn Tùng như một con thú bị dồn vào chân tường, cầu xin một chút thương xót cuối cùng. Gã thấy Tùng tiến lại gần, trong lòng le lói một tia hy vọng mong manh. Có lẽ Tùng sẽ nguôi giận, sẽ nghĩ đến hai đứa trẻ.
Nhưng Tùng không còn là Tùng của vài phút trước. Ánh mắt anh không còn chút thương hại hay dằn vặt. Nó lạnh lẽo, sắc bén và phán xét, nhìn thẳng vào gã đàn ông đang run rẩy dưới đất.
Tùng lặng lẽ rút chiếc điện thoại từ trong túi quần. Ánh sáng từ màn hình hắt lên, soi rõ gương mặt vô cảm và quyết tâm sắt đá của anh. Mọi sự do dự trong anh đã tan biến hoàn toàn. Đây không còn là tai nạn, đây là án mạng. Và công lý phải được thực thi.
Ngón tay cái của anh di chuyển dứt khoát trên màn hình. Một, một, ba.
Anh Hoàng thấy rõ ba con số định mệnh ấy. Hy vọng cuối cùng trong mắt gã vụt tắt, thay bằng một sự kinh hoàng tột độ. Gã há hốc miệng, nhưng âm thanh không bật ra ngay. Rồi, một tiếng gào xé ruột, đầy tuyệt vọng và đau đớn vang lên, chọc thủng màn đêm tĩnh lặng.
“”KHÔNG… ĐỪNG!!!””
Tiếng gào tắt lịm. Thân hình của Anh Hoàng mềm nhũn, đổ sụp xuống nền sân đất cứng như một con rối đứt dây. Hai mắt gã nhắm nghiền, cơ thể không còn một chút cử động. Hoàn toàn bất động.”
“Tùng hạ chiếc điện thoại xuống, cuộc gọi đã kết thúc. Màn đêm quanh anh dường như đặc quánh lại, im lặng đến ghê người. Dưới chân anh, cơ thể của Anh Hoàng vẫn nằm bất động. Tùng không lại gần, anh chỉ đứng đó, đôi mắt dán chặt vào kẻ đã biến cuộc sống của anh thành một vở kịch kinh hoàng.
Sự im lặng không kéo dài.
Từ phía xa, một tiếng còi hú yếu ớt vang lên, lúc đầu chỉ như tiếng muỗi vo ve. Nhưng rồi nó lớn dần, dồn dập, sắc lẹm và ngày một gần hơn. Tiếng còi xé toang sự tĩnh mịch của con ngõ nhỏ, báo hiệu màn kịch sắp đến hồi kết.
Chẳng mấy chốc, ánh đèn xanh đỏ quay cuồng, hắt những vệt sáng ma quái lên bức tường rêu phong. Hai chiếc xe cảnh sát dừng xịch trước cổng. Cửa xe bật mở, nhiều bóng người mặc sắc phục nhanh chóng tràn vào sân.
Một vị cảnh sát lớn tuổi, gương mặt nghiêm nghị, tiến lại phía Tùng.
“”Anh là người báo án? Anh Tùng phải không?””
Tùng gật đầu, cổ họng khô khốc. “”Vâng, là tôi.””
Ánh mắt viên cảnh sát lướt qua cơ thể đang nằm sõng soài của Anh Hoàng, rồi dừng lại ở chiếc hòm gỗ và đống đất cát lộn xộn. Ông ra hiệu, vài người cảnh sát khác lập tức tản ra. Một người kiểm tra mạch của Anh Hoàng, xác nhận gã chỉ ngất đi vì quá sốc.
Sợi dây vàng ghi dòng chữ “”KHU VỰC CẤM VÀO”” nhanh chóng được giăng lên, phong tỏa toàn bộ khoảng sân. Ánh đèn pin loang loáng quét khắp nơi, từng chi tiết nhỏ, từng dấu vết đều được các nhân viên điều tra xem xét tỉ mỉ.
Tiếng ồn ào và ánh đèn nhấp nháy đã đánh thức cả con ngõ. Những ô cửa sổ sáng đèn. Vài người tò mò hé cửa nhìn ra, rồi không kìm được mà bước hẳn ra ngoài.
“”Trời đất ơi, chuyện gì thế này? Nhà thằng Tùng sao lại đông cảnh sát thế?””
“”Có trộm à? Hay đánh nhau?””
Rồi Anh Hoàng bị hai người cảnh sát xốc nách dựng dậy. Gã tỉnh lại, khuôn mặt thất thần, bơ phờ. Khi chiếc còng số tám lạnh buốt bập vào cổ tay, gã mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê.
“”Là… là anh Hoàng kìa! Bị còng tay kìa!”” – một giọng phụ nữ kinh ngạc thốt lên.
Cả đám đông xôn xao hẳn lên. Mọi ánh mắt đổ dồn vào gã hàng xóm mà họ vẫn luôn quý mến.
“”Không thể nào! Anh Hoàng hiền lành thế cơ mà, hay có nhầm lẫn gì không?””
“”Nhìn mặt anh ta tái mét kìa. Chắc chắn có chuyện lớn rồi.””
Anh Hoàng bị giải đi. Con đường từ sân ra cổng chỉ vài bước chân mà dài như vô tận. Gã lầm lũi đi qua mặt Tùng, đôi vai rũ xuống, đầu cúi gằm không dám ngẩng lên. Gã không dám đối diện với ánh mắt của người mà gã đã lừa dối, người mà gã đã lợi dụng lòng tốt một cách tàn nhẫn nhất. Ánh mắt ấy giờ đây lạnh lẽo và xa lạ, như của một người phán xử.
Tùng đứng im, nhìn theo cái bóng đổ nát của Anh Hoàng cho đến khi gã bị đẩy vào xe cảnh sát. Trong lòng anh không có một gợn sóng hả hê, chỉ có một sự trống rỗng lạnh lẽo của công lý vừa được thực thi.
Chiếc xe cảnh sát hú còi rồi lao đi, mang theo bí mật kinh hoàng và bộ mặt thật của người hàng xóm “”tốt bụng””. Bỏ lại Tùng đứng giữa khoảng sân đã thành hiện trường vụ án, và những lời bàn tán, những ánh mắt khó tin của hàng xóm vẫn không ngừng xáo động không gian.”
“Vài ngày trôi qua. Sợi dây vàng của cảnh sát đã được gỡ bỏ, khoảng sân nhà Tùng cũng đã được dọn dẹp gần như cũ, nhưng không khí nặng nề trong con ngõ nhỏ dường như vẫn chưa tan đi. Những lời xì xào đã ngớt, thay vào đó là sự im lặng đầy ám ảnh. Mọi người đi qua nhà Tùng đều bước nhanh hơn, ánh mắt lảng tránh, như thể nơi đây vẫn còn vương lại dấu vết của tội ác.
Tùng đứng ở cửa, nhìn ra khoảng sân trống trơn. Nơi từng chất đống vật liệu xây dựng và che giấu một bí mật kinh hoàng, giờ chỉ còn lại vài mảng đất bị xới lên chưa kịp san phẳng, như những vết sẹo không thể lành. Lòng anh trống rỗng. Mọi chuyện đã kết thúc, nhưng dư âm của nó thì vẫn còn day dứt.
Một buổi chiều, một chiếc taxi cũ kỹ dừng lại ở đầu ngõ. Cánh cửa mở ra, một ông cụ và một bà cụ tóc đã bạc trắng, dáng người gầy gò, chậm rãi bước xuống. Họ nhìn quanh một lượt, ánh mắt mệt mỏi và đau buồn tìm kiếm số nhà. Khi thấy Tùng, họ chầm chậm tiến lại.
Tùng nhận ra họ ngay lập tức qua những tấm ảnh trên báo. Ông bà ngoại của hai đứa trẻ. Anh bước ra đón, trong lòng dấy lên một cảm giác khó tả.
Ông cụ gật đầu chào anh, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và đau thương. “”Chào cậu. Chắc cậu là cậu Tùng?””
“”Dạ, vâng ạ. Cháu chào hai bác.”” Tùng cúi đầu, giọng anh cũng nhỏ đi.
Bà cụ nhìn Tùng, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ. Bà không nói gì, chỉ đưa bàn tay nhăn nheo, run rẩy lên nắm lấy tay Tùng. Bà siết nhẹ, một cái siết chứa đầy sự biết ơn và cả nỗi đau tột cùng.
“”Chúng tôi… chúng tôi đến để dọn dẹp ít đồ đạc cho các cháu,”” ông cụ nói, giọng đứt quãng, “”Rồi đưa chúng nó đi.””
Tùng gật đầu. “”Dạ, hai bác cứ tự nhiên ạ. Có cần cháu giúp gì không ạ?””
Bà cụ lúc này mới cất lời, giọng bà lạc đi trong tiếng nấc nghẹn. “”Bác… Bác cảm ơn cậu nhiều lắm, cậu Tùng ơi.”” Bà cụ bật khóc, những giọt nước mắt già nua cứ thế tuôn rơi trên gương mặt khắc khổ. “”Nếu không có cậu… nếu không có cậu thì nỗi oan của con gái tôi biết đến bao giờ mới được giải…””
Tùng bối rối, chỉ biết nói: “”Bác ơi, bác đừng như vậy… Đây là việc nên làm thôi ạ.””
Bà cụ lắc đầu, nước mắt vẫn giàn giụa. Bà nhìn về phía căn nhà của Anh Hoàng, giờ đã cửa đóng then cài, lạnh lẽo như một nấm mồ. “”Cảm ơn cậu đã trả lại công bằng cho con gái tôi. Giờ chúng tôi sẽ đưa các cháu đi, để chúng có một cuộc đời mới.””
Nói rồi, hai ông bà lẳng lặng đi vào căn nhà ấy. Tùng đứng ngoài sân, nghe tiếng lạch cạch khe khẽ của việc thu dọn đồ đạc. Một lúc sau, ông bà bưng ra vài chiếc thùng các-tông không quá lớn, bên trong là quần áo trẻ con, vài món đồ chơi cũ và sách vở. Ông cụ cẩn thận ôm một khung ảnh, trong đó là hình một người phụ nữ trẻ đang cười rất tươi.
Hai đứa trẻ líu ríu đi theo sau, nắm chặt tay ông bà. Chúng có vẻ rụt rè, ánh mắt vẫn còn ngơ ngác, chưa hiểu hết bi kịch khổng lồ vừa đổ ập xuống gia đình mình.
Trước khi lên xe, bà cụ quay lại nhìn Tùng một lần nữa, đôi mắt vẫn còn ướt nhưng đã ánh lên một tia cương quyết. “”Cảm ơn cậu. Mong cậu sống tốt.””
Chiếc xe taxi lăn bánh, mang theo hai ông bà già và hai đứa trẻ mồ côi đi về một tương lai chưa biết trước. Tùng đứng nhìn theo cho đến khi chiếc xe khuất hẳn ở cuối con ngõ. Khoảng sân, sau khi đã chứng kiến tội ác và sự trừng phạt, giờ đây lại chứng kiến một mầm sống mới đang được mang đi vun trồng ở một nơi xa, trên đống tro tàn của quá khứ.”
“Bóng chiếc taxi khuất hẳn cuối con ngõ, bỏ lại Tùng một mình với khoảng lặng đến rợn người. Tiếng xì xào đã dứt, những ánh mắt tò mò cũng không còn, nhưng sự im lặng này còn đáng sợ hơn. Nó đặc quánh, trĩu nặng, như thể không khí trong con ngõ nhỏ đã bị nỗi đau và tội ác làm cho đông cứng lại.
Tùng thở ra một hơi dài, ánh mắt vô định quét qua khoảng sân nhà mình. Sân đã sạch. Sạch đến mức trơ trọi. Không còn một bao xi măng, một đống cát, không còn dấu vết của một công trường dang dở. Chỉ có mảng đất ẩm, sẫm màu hơn những chỗ khác, vẫn còn đó như một vết sẹo mãi không chịu lành trên da thịt. Tùng biết, dù sau này cỏ có mọc lại, vết sẹo trong tâm trí anh sẽ không bao giờ biến mất. Nơi ấy, một chiếc hòm gỗ cũ kỹ đã từng nằm im, chôn giấu một sự thật khủng khiếp.
Anh đưa mắt nhìn sang căn nhà sát vách. Ngôi nhà mới sơn lại của anh Hoàng vẫn đứng đó, to đẹp và khang trang dưới ánh hoàng hôn đang dần tắt. Nhưng trong mắt Tùng lúc này, nó không còn là biểu tượng của sự thành đạt, mà lạnh lẽo và chết chóc như một nấm mồ được trang hoàng lộng lẫy. Mỗi khung cửa sổ sáng bóng đều giống như một đôi mắt vô hồn, im lặng canh giữ những bí mật tăm tối bên trong. Tùng bất giác rùng mình. Anh đã từng ngưỡng mộ người hàng xóm này, từng vui vẻ cho anh ta mượn sân, từng nghĩ rằng mình có một người láng giềng tốt.
Anh thầm nghĩ, có bao nhiêu bí mật kinh hoàng đã được che giấu sau những bức tường kia? Và có bao nhiêu nụ cười thân thiện, những lời hỏi han hàng xóm mỗi sáng, chỉ là chiếc mặt nạ tinh xảo cho một con quỷ đội lốt người? Phản ứng của anh Hoàng ngày hôm đó, cái vẻ mặt tái mét, giọng nói run rẩy gắt gỏng khi anh đề nghị mở chiếc hòm, giờ đây hiện về rõ mồn một. Đó không phải là sự bối rối, mà là sự hoảng loạn của một kẻ sát nhân sợ tội ác của mình bị phơi bày.
Lòng người, quả thực là thứ sâu không lường được. Nó có thể là một khu vườn ấm áp, nhưng cũng có thể là một vực thẳm không đáy, nơi ngay cả ánh sáng cũng không thể chạm tới. Cơn gió chiều hiu hắt thổi qua, mang theo cái se lạnh của màn đêm sắp buông. Tùng quay người, bước vào nhà và đóng sập cửa lại, như thể làm thế có thể ngăn được bóng tối đang bao trùm cả con ngõ và cả tâm trí anh.
Những ngày sau đó trôi đi trong sự tĩnh lặng nặng nề. Mùa hè oi ả dần qua, nhường chỗ cho những cơn mưa đầu thu bất chợt. Từng giọt, từng giọt mưa rơi xuống khoảng sân, gột rửa đi lớp bụi cuối cùng, nhưng không thể xóa đi những ký ức đã hằn sâu. Con ngõ nhỏ dường như cũng đang tự chữa lành vết thương của nó. Tiếng trẻ con chơi đùa lại bắt đầu vang lên ở phía xa, tiếng rao của những người bán hàng rong lại lanh lảnh vào mỗi buổi chiều. Cuộc sống, với một sức mạnh bền bỉ và lì lợm, vẫn tiếp tục guồng quay của nó. Tùng bắt đầu ra sân vào mỗi buổi sáng, không phải để nhìn chằm chằm vào khoảng đất trống, mà để hít thở không khí trong lành. Anh mua vài chậu cây nhỏ, đặt ở góc sân, một hành động vô thức để lấp đầy khoảng trống và mang sự sống trở lại. Ngôi nhà của anh Hoàng vẫn cửa đóng then cài, niêm phong bởi pháp luật và cả sự lãng quên của xóm giềng. Nó đứng đó như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về sự mong manh của niềm tin và cái giá phải trả của tội ác. Tùng không còn cảm thấy sợ hãi hay căm phẫn tột độ như trước. Thay vào đó là một sự bình thản đến lạ. Anh đã học được một bài học đắt giá, không phải từ sách vở, mà từ chính cuộc đời. Rằng đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng có thể là một tâm hồn mục rữa, và trong những góc khuất tăm tối nhất, đôi khi chỉ cần một người dũng cảm lên tiếng, công lý sẽ có cơ hội được thực thi. Khoảng sân nhà anh giờ đã sạch sẽ, và khoảng trống trong lòng, dù chưa thể lấp đầy, nhưng cũng đã bắt đầu có chỗ cho những mầm cây mới.”

