Con dâu bận đi công tác, để cháu cho bà nội trông, trở về thấy nhà cửa vẫn ngăn nắp, cháu ngủ ngon, nhưng mở tủ lạnh ra thì mẹ trẻ bỗng gào khóc ngất lịm… Chị Hạnh lấy chồng muộn, 6 năm chạy chữa khắp nơi mới sinh được cậu con trai đầu lòng. Bởi vậy, đứa bé là “báu vật” của cả gia đình, đặc biệt là với vợ chồng chị. Một lần, công ty cử chị đi công tác đột xuất 3 ngày. Ban đầu chị định đưa con đi cùng, nhưng chồng khuyên: “Có bà nội ở nhà, để bà trông cho, em yên tâm đi làm.” Thấy mẹ chồng tỏ vẻ vui vẻ, nhiệt tình nhận trông cháu, chị cũng xuôi lòng. Ba ngày công tác trôi qua, chị trở về. Căn nhà quen thuộc vẫn ngăn nắp, gọn gàng. Trong phòng, con trai đang ngủ ngoan trong nôi, hơi thở đều đều, khuôn mặt hồng hào. Mẹ chồng ngồi cạnh, vừa quạt vừa khe khẽ hát ru. Nhìn cảnh tượng ấy, tim chị như tan chảy vì hạnh phúc, nghĩ bụng “may mắn có bà”. Chị Hạnh bước xuống bếp dọn đồ, mở tủ lạnh để cất thực phẩm mang về. Và rồi… Cánh cửa tủ vừa bật ra, chị sững sờ, cả người run lên bần bật. Bên trong, ngăn trên cùng chính là… Chị hoảng hốt, mở nắp một hộp ra, mùi ta-nh nồng xộc thẳng vào mũi. Tim chị nghẹt thở, mọi thứ trước mắt tối sầm lại. Chị gào khóc, ôm ngực rồi ngã quỵ ngay dưới nền gạch lạnh ngắt. Hóa ra… –
Chị Hạnh ngất lịm trên sàn bếp lạnh lẽo. Mẹ chồng, bà Mai, vội vã chạy đến. Bà nhìn chị Hạnh một thoáng rồi ánh mắt chuyển sang cánh cửa tủ lạnh vẫn hé mở. Khi bà nhìn vào bên trong, khuôn mặt vốn đang đầy lo lắng bỗng tái mét. Không phải vì sốc hay kinh hoàng, mà là một nỗi sợ hãi âm ỉ, thứ cảm giác lo sợ bị phơi bày. Ngăn trên cùng của chiếc tủ lạnh quen thuộc giờ đây chất đầy những chiếc hộp nhỏ. Bên trong những chiếc hộp ấy, thứ gì đó được ngâm trong một thứ dung dịch màu sẫm, bốc lên một mùi tanh nồng khó chịu, ám ảnh khứu giác. Bà Mai run rẩy, hai tay bà níu chặt lấy mép tủ. Bà lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong tiếng hoảng loạn:
“Trời ơi… con Hạnh… Làm sao có thể…?”
Bà ngó nghiêng xung quanh, đảm bảo không có ai khác ngoài hai người họ trong căn bếp. Tiếng con trai khóc oe oe vọng ra từ phòng ngủ xa xa. Bà Mai giật mình. Nỗi sợ bị phát hiện bỗng chốc át đi mọi thứ. Bà vội vàng đóng sầm cánh cửa tủ lạnh, tiếng cạch khô khốc vang lên. Bà quay sang nhìn chị Hạnh đang nằm bất động.
“Hạnh! Hạnh ơi!” Bà lay lay cánh tay chị dâu, nhưng chị vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại.
Cùng lúc đó, tiếng bước chân vội vã của chồng chị Hạnh, anh Huy, vọng đến từ ngoài cửa.
“Vợ ơi, anh về rồi!” Tiếng anh rạng rỡ, pha chút mệt mỏi sau ngày làm việc.
Anh bước vào bếp, nhìn thấy cảnh tượng mẹ mình đang loay hoay bên cạnh vợ đang bất tỉnh.
“Ơ mẹ? Vợ con sao thế ạ?” Anh Huy hoảng hốt chạy lại.
Bà Mai cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi mắt bà vẫn ánh lên vẻ lo sợ tột độ.
“Chắc… chắc là do mệt quá con ạ. Đi công tác mấy ngày, về thấy nhà cửa mọi thứ… cô ấy hơi sốc.” Bà Mai nói dối, giọng run run.
Anh Huy cúi xuống nhìn chị Hạnh, rồi lại nhìn mẹ mình. Anh thấy sự khác thường trong ánh mắt bà, một điều gì đó không thật lòng. Tuy nhiên, ưu tiên lúc này là vợ anh.
“Mẹ ơi, mẹ vào phòng bế cháu ra đây với ạ. Con đưa Hạnh vào phòng nghỉ ngơi đã.” Anh Huy bế xốc chị Hạnh lên, giọng đầy lo lắng.
Khi anh Huy đưa chị Hạnh vào phòng, bà Mai đứng sững lại nơi bếp. Bà nhìn chằm chằm vào cánh cửa tủ lạnh đã đóng chặt. Bên trong đó là bí mật mà bà đã cố gắng che giấu bấy lâu nay, một bí mật có thể hủy hoại tất cả. Nỗi sợ hãi ngày càng lớn dần trong lòng bà, hòa lẫn với một chút gì đó cay đắng, chua xót. Bà biết, dù chị Hạnh có tỉnh dậy hay không, bí mật này rồi cũng sẽ bị phơi bày. Và khi đó, hậu quả sẽ không thể lường trước. Bà Mai thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo muôn vàn lo toan.
Bà Mai đứng sững lại trong bếp, đôi mắt dán chặt vào cánh cửa tủ lạnh vừa đóng sầm. Cái mùi tanh nồng vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí, như một lời nhắc nhở về thứ bí mật kinh hoàng đang ẩn giấu bên trong. Tay bà run run, bàn tay vốn đã nhăn nheo vì tuổi tác giờ đây càng thêm run rẩy. Bà nhớ lại khuôn mặt tái mét của chị Hạnh khi ngất đi, ánh mắt đầy hoảng loạn nhìn chằm chằm vào bà.
Chợt, tiếng bước chân anh Huy vọng lại từ phòng ngủ. “Mẹ ơi, em Hạnh tỉnh rồi. Mẹ vào xem với.”
Bà Mai giật mình. Bà vội vàng lau vội giọt nước mắt lăn dài trên má, gượng cười. “Rồi, mẹ vào ngay đây.”
Bà bước vào phòng ngủ. Chị Hạnh đã ngồi dậy, dựa vào đầu giường. Khuôn mặt chị vẫn còn nhợt nhạt, nhưng ánh mắt đã tỉnh táo hơn, dù vẫn còn vương lại sự hoang mang. Nhìn thấy mẹ chồng bước vào, chị Hạnh khẽ rùng mình. Bà Mai tiến lại gần, cố gắng nở một nụ cười động viên.
“Hạnh à, con thấy đỡ hơn chưa? Mẹ lo cho con quá.” Giọng bà run run, cố gắng tỏ ra ân cần.
Chị Hạnh nhìn bà mẹ chồng với ánh mắt dò xét. Cái nhìn ấy khiến bà Mai cảm thấy như bị chọc thủng. Bà biết, chị Hạnh đã nhìn thấy. Ánh mắt hoảng loạn lúc đó không phải là do sốc vì ngất xỉu. Nó là sự kinh hoàng khi chứng kiến một sự thật không thể tin nổi.
“Mẹ ơi,” chị Hạnh cất tiếng, giọng nói yếu ớt nhưng kiên quyết. “Lúc con ngất xỉu, con đã nhìn thấy…” Chị dừng lại, nhìn sâu vào mắt mẹ chồng. “Trong tủ lạnh.”
Bà Mai cảm thấy tim mình như ngừng đập. Bà cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn không giấu được sự run rẩy. “Con nói gì lạ vậy Hạnh? Con mệt nên nhìn nhầm thôi.”
“Không, con không nhìn nhầm,” chị Hạnh lắc đầu, ánh mắt kiên định. “Con nhìn thấy những hộp đó. Và cái mùi… Mùi đó. Mẹ ơi, đó là gì vậy ạ?”
Câu hỏi của chị Hạnh như nhát dao đâm thẳng vào tim bà Mai. Bà quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào con dâu. Nỗi sợ hãi ngày càng dâng lên, thứ cảm giác tội lỗi và tuyệt vọng bao trùm lấy bà. Bà biết, bí mật này không thể che giấu được nữa. Và khi nó bị phơi bày, cả gia đình này sẽ sụp đổ.
Chị Hạnh giằng mạnh tay ra khỏi bà Mai. Nước mắt chị trào ra, hòa lẫn với sự phẫn nộ và kinh hoàng.
CHỊ HẠNH
(Nấc nghẹn)
Mẹ ơi! Cái gì trong đó vậy? Sao mẹ lại đóng nó lại? Con đã nhìn thấy… Con đã nhìn thấy những thứ đó!
Bà Mai run rẩy lùi lại, đôi mắt hoảng loạn nhìn chằm chằm vào con dâu. Bà biết mình không thể chối cãi được nữa.
BÀ MAI
(Giọng run rẩy)
Hạnh à, con đừng làm mọi chuyện rối lên. Đó không phải là chuyện của con.
CHỊ HẠNH
(Giọng lớn hơn, đầy chua xót)
Không phải chuyện của con ư? Đó là con trai con, là máu mủ của con! Cái mùi tanh nồng đó… Nó là gì hả mẹ? Mẹ giấu con cái gì trong cái tủ lạnh đó?
Chị Hạnh lao về phía tủ lạnh, tay run rẩy với lấy tay nắm. Bà Mai vội vàng lao tới giữ tay chị lại.
BÀ MAI
(Hoảng hốt)
Đừng! Hạnh, đừng làm vậy!
CHỊ HẠNH
(Gồng sức giằng ra)
Buông ra! Mẹ buông con ra! Con phải biết! Con phải biết con trai con đã bị mẹ làm gì!
Bà Mai yếu ớt không chống cự lại được sức lực đang dâng trào của chị Hạnh. Chị đẩy mạnh bà Mai ra, làm bà loạng choạng lùi lại vài bước. Chị Hạnh mở tung cánh cửa tủ lạnh. Ánh sáng từ bên trong tủ hắt ra, chiếu rõ những hộp nhựa màu trắng được xếp ngay ngắn bên trong. Và mùi tanh nồng, giờ đây trở nên khủng khiếp hơn bao giờ hết, ập thẳng vào mặt chị. Chị nhìn chằm chằm vào những hộp đó, trái tim như bị bóp nghẹt. Chị lùi lại, ôm lấy miệng, cơn buồn nôn trào lên dữ dội.
CHỊ HẠNH
(Thều thào, nước mắt tuôn rơi)
Không thể nào… Không thể nào…
Bà Mai đứng sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt, khuôn mặt bà tái mét, lộ rõ vẻ tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng. Bà biết, bí mật kinh hoàng nhất đã bị phơi bày.
CHỊ HẠNH
(Thều thào, nước mắt tuôn rơi)
Không thể nào… Không thể nào…
Bà Mai đứng sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt, khuôn mặt bà tái mét, lộ rõ vẻ tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng. Bà biết, bí mật kinh hoàng nhất đã bị phơi bày.
BÀ MAI
(Giọng run rẩy, gần như khóc)
Hạnh à… Con đừng nhìn nữa.
Chị Hạnh hoàn toàn phớt lờ lời mẹ chồng. Mắt chị dán chặt vào những hộp nhựa. Tay chị, dù run rẩy, vẫn đưa về phía hộp gần nhất. Chị lôi nó ra, mở nắp. Bên trong, thứ nước màu vàng đục ngầu với những thứ lợn cợn đen đen nổi lềnh bềnh. Mùi tanh xộc thẳng vào mũi, khiến chị buồn nôn lần nữa. Chị lật đáy hộp, nhìn thấy nhãn dán mờ nhạt.
CHỊ HẠNH
(Chỉ vào nhãn dán, giọng nói lạc đi)
Cái gì đây… “Tăng cường sức khỏe… cho trẻ em”? Mẹ ơi…
Bà Mai rụt rè tiến lại gần, gương mặt bà giờ đây đầy van xin.
BÀ MAI
(Nói nhanh, cố gắng giải thích)
Là… là thuốc bổ đó con. Cái bà hàng xóm cũ của mẹ, bà ấy mách. Bà ấy bảo ngâm mấy thứ này vào rượu, cho uống một chút thôi, thì cháu nội bà khỏe mạnh lắm, không ốm vặt gì cả. Con xem, thằng bé nhà mình ốm yếu thế này, mẹ chỉ muốn tốt cho nó thôi mà.
Chị Hạnh ngước nhìn mẹ chồng, trong mắt chị giờ đây không còn sự kinh hoàng ban đầu mà thay vào đó là một nỗi sợ hãi lạnh lẽo, cùng cực. Chị nhìn vào những hộp còn lại trong tủ lạnh.
CHỊ HẠNH
(Giọng gần như thì thầm, đứt quãng)
Thuốc bổ… từ cái gì hả mẹ? Cái mùi này… cái thứ này… Nó là… chim sẻ con? Thằn lằn? Mẹ… mẹ cho con trai con uống cái thứ này ư?
Bà Mai cúi gằm mặt xuống, hai vai bà run lên bần bật. Bà không thể trả lời. Chị Hạnh buông thõng hộp nhựa xuống đất, nó rơi “cộp” một tiếng. Chị lảo đảo lùi lại, bám víu vào thành tủ lạnh để giữ thăng bằng. Cơn choáng váng ập đến.
CHỊ HẠNH
(Nói với giọng khản đặc, nhìn trừng trừng vào mẹ chồng)
Bà làm cái gì vậy hả? Bà đang giết con trai tôi đấy à? Bà điên rồi!
Bà Mai bật khóc nức nở, giọng bà lạc đi trong tiếng nấc.
BÀ MAI
(Khóc lóc)
Không… không phải vậy đâu Hạnh à. Mẹ chỉ muốn nó khỏe mạnh… Mẹ chỉ muốn tốt cho cháu thôi mà… Bà ấy bảo chỉ cần một chút… một chút thôi là đủ…
Chị Hạnh đẩy mạnh bà Mai ra, lao nhanh về phía phòng con trai. Tiếng khóc của bà Mai vọng theo phía sau, nhưng chị không nghe thấy nữa. Tâm trí chị giờ đây chỉ còn là một khoảng trống rỗng đầy ám ảnh và sự phẫn nộ dâng trào. Chị chạy vụt vào phòng con trai, nơi cậu bé vẫn đang say giấc nồng, hoàn toàn không hay biết về thảm kịch đang dần hé lộ xung quanh mình.
CHỊ HẠNH
(Thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào con trai)
Con ơi… con ơi…
CHỊ HẠNH
(Thở hổn hển, nhìn chằm chằm vào con trai)
Con ơi… con ơi…
Hình ảnh con trai bé bỏng, hơi thở đều đều trong giấc ngủ say, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí chị. Bàn tay nhỏ bé, mềm mại mà chị vẫn thường vuốt ve giờ đây lại trở nên mong manh đến lạ. Nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt lấy cổ họng chị. Cái thứ nước vàng đục ngầu, với mùi tanh nồng ghê tởm, cái “bài thuốc” vô căn cứ mà mẹ chồng chị gọi là “tăng cường sức khỏe” – nó không phải là thuốc. Nó là một thứ gì đó kinh tởm, ghê rợn, thứ mà người ta dùng để giết hại con mình một cách từ từ, nhẫn tâm.
Chị tưởng tượng ra cảnh con trai chị, cái cơ thể bé nhỏ đó, phải nuốt vào thứ nước độc hại ấy. Một cảm giác buồn nôn trào lên dữ dội. Chị suýt ngã quỵ xuống sàn. Chân chị như không còn đứng vững. Mắt chị nhìn quanh căn phòng quen thuộc, nơi từng chứa đầy tiếng cười nói, giờ đây lại tràn ngập sự ám ảnh. Tủ lạnh. Nơi chứa đựng sự thật động trời. Chị nhìn thấy những hộp nhựa còn lại, chúng như đang cười nhạo sự ngu dốt và tin tưởng mù quáng của mình.
Mẹ chồng chị, bà Mai, vẫn còn đứng đó, khóc lóc nức nở. Nhưng giờ đây, đối với chị Hạnh, tiếng khóc ấy chẳng còn mang chút ý nghĩa nào. Chị chỉ thấy sự tàn nhẫn và điên rồ. Làm sao một người mẹ, một người bà, có thể làm điều này với chính máu mủ của mình? Chị Hạnh nhìn xuống con trai một lần nữa, trái tim như bị ai đó bóp chặt. Chị phải làm gì bây giờ? Sự nguy hiểm tiềm tàng này quá lớn, quá ghê gớm. Chị cần phải bảo vệ con trai bằng mọi giá.
CHỊ HẠNH
(Giật mình, nhìn về phía cửa)
Ai đấy?
TIẾNG CHỒNG CHỊ HẠNH VỌNG LẠI TỪ NGOÀI VÀO
Anh về rồi đây!
Cánh cửa căn nhà quen thuộc bật mở. Chồng chị Hạnh, khuôn mặt còn hằn rõ nét mệt mỏi sau một ngày làm việc, bước vào. Anh dừng lại đột ngột, ánh mắt quét qua căn phòng khách. Vợ anh, chị Hạnh, đang đứng đó, người run lên từng đợt, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào một điểm vô định. Còn mẹ anh, bà Mai, thì ngồi trên ghế sofa, sắc mặt tái mét như tàu lá chuối, hai tay ôm chặt lấy ngực, thở hổn hển. Không khí đặc quánh, căng như dây đàn. Anh bàng hoàng, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Ngạc nhiên, giọng hơi hoảng)
Sao vậy? Có chuyện gì thế Hạnh? Mẹ?
Chị Hạnh cố gắng gọi tên chồng, nhưng cổ họng nghẹn lại, chỉ phát ra những âm thanh run rẩy. Anh thấy dáng vẻ vật vã của vợ, rồi nhìn sang mẹ, sự bất an dâng lên trong lòng.
CHỊ HẠNH
(Giọng lạc đi, run rẩy)
Anh… anh à…
Bà Mai ngước đôi mắt hoảng loạn nhìn con trai. Bà lắp bắp, giọng khàn đặc.
MẸ CHỒNG
(Nức nở)
Con… con ơi…
Chồng chị Hạnh tiến lại gần, đưa tay chạm nhẹ vào vai vợ.
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Lo lắng)
Em sao vậy? Ai làm gì em à? Kể anh nghe mau!
Chị Hạnh nhìn thẳng vào mắt chồng, đôi mắt đã ngấn nước từ lâu.
CHỊ HẠNH
(Giọng gần như thì thầm, đầy ám ảnh)
Cái… cái thứ nước đó… mẹ cho con uống… nó… nó không phải thuốc…
Chồng chị Hạnh sững sờ. Anh nhìn mẹ mình, rồi nhìn vợ. Vẻ mặt bà Mai biến đổi, từ sợ hãi chuyển sang tức giận và cố gắng che đậy.
MẸ CHỒNG
(Giọng the thé, cố nén giận)
Mày nói nhảm gì thế Hạnh? Đó là thuốc bổ mẹ nấu cho con trai mình!
CHỊ HẠNH
(Mắt giàn giụa, chỉ vào bà Mai)
Không! Con đã nhìn thấy! Trong tủ lạnh! Cái hộp đó… có thứ nước đặc, mùi tanh tưởi… Mẹ bảo là thuốc bổ… nhưng nó… nó là thứ gì đó khủng khiếp!
Chồng chị Hạnh cảm nhận rõ sự căng thẳng leo thang. Anh nhìn sâu vào mắt vợ, thấy sự chân thật cùng nỗi kinh hoàng tột độ. Rồi anh nhìn sang mẹ, người phụ nữ mà anh luôn kính trọng, giờ đây lại có một vẻ gì đó mờ ám, khó hiểu.
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Giọng lạnh dần)
Mẹ… mẹ nói đi. Cái gì trong tủ lạnh?
Bà Mai bắt đầu run rẩy. Bà nhìn ra phía cửa phòng con trai, nơi cậu bé vẫn đang say ngủ, như một thiên thần nhỏ.
MẸ CHỒNG
(Giọng run rẩy, đầy van xin)
Không có gì đâu con… Hạnh nó hoang tưởng thôi…
CHỊ HẠNH
(Thét lên, đau đớn)
Hoang tưởng sao? Anh nhìn mẹ anh đi! Bà ta đã đưa cho con thứ nước đó bao nhiêu lần rồi! Với cái lý do ngu xuẩn là “tăng cường sức khỏe” cho con! Con trai mình! Bảo bối của cả nhà!
Chồng chị Hạnh cảm giác như có một tảng băng đang lan ra trong lòng ngực. Anh quay phắt về phía bếp, nơi có cánh cửa tủ lạnh quen thuộc, nơi chứa đựng sự thật khủng khiếp mà vợ anh vừa hé lộ. Mùi tanh nồng ghê tởm mà chị Hạnh nhắc đến, giờ đây như ám ảnh cả không gian xung quanh anh.
CHỊ HẠNH
(Lao đến ôm chầm lấy chồng, nức nở)
Anh ơi… anh ơi… em… em sợ quá…
Nước mắt tuôn như suối, chị Hạnh vùi mặt vào ngực chồng, giọng nói nghẹn ngào, đứt quãng. Chồng chị Hạnh ôm chặt vợ, vỗ về an ủi, nhưng ánh mắt anh vẫn hướng về phía bếp, nơi cánh cửa tủ lạnh vẫn hé mở, như một lời thách thức.
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Giọng cố trấn tĩnh)
Bình tĩnh nào Hạnh. Em cứ từ từ kể anh nghe. Chuyện gì đã xảy ra?
CHỊ HẠNH
(Nức nở, giọng run rẩy)
Đó… đó là cái hộp trong tủ lạnh anh ạ… Cái hộp mẹ hay bảo em cho con uống… em cứ tưởng là thuốc bổ… Nhưng không phải đâu anh… nó… nó là thứ gì đó khủng khiếp lắm!
Chị buông chồng ra, đưa tay chỉ về phía căn bếp. Cặp mắt chị Hạnh như nhìn xuyên qua bức tường, ám ảnh bởi hình ảnh vừa thấy.
CHỊ HẠNH
(Giọng gần như hét lên vì đau đớn và sợ hãi)
Em đã vào bếp tìm nước cho con… tình cờ nhìn thấy mẹ… mẹ đang lén lút cho thứ nước đặc sệt, màu vàng đục, có mùi tanh nồng ghê tởm vào cái hộp đó! Mẹ còn dặn dò với mấy bà hàng xóm là “tuyệt chiêu bí truyền” để con trai mình khỏe mạnh, “báu vật” của bà! Em… em hoảng quá, chỉ muốn kiểm tra xem đó là thứ gì. Em mở ra… mùi tanh đó… nó làm em muốn nôn! Em sợ lắm, anh ạ… sợ không dám mở hộp ra nữa… Nhưng em biết… đó không phải thuốc! Mẹ em… mẹ anh… đã làm gì với con mình vậy anh?
Chồng chị Hạnh nhìn vợ, rồi nhìn sang mẹ mình. Khuôn mặt bà Mai biến sắc, từ tái mét chuyển sang đỏ gay, cố gắng che đậy sự hoảng loạn bằng vẻ tức giận giả tạo.
MẸ CHỒNG
(Giọng the thé, cố gằn giọng)
Mày nói cái gì vậy Hạnh? Mày đừng có vu oan cho tao! Tao chỉ là muốn tốt cho cháu tao thôi! Mày ghen ăn tức ở hay sao mà nói năng lung tung thế!
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Quay phắt lại đối mặt mẹ, giọng lạnh như băng)
Mẹ! Mẹ đang nói cái gì vậy? Mẹ đang cho con trai của chúng con uống thứ gì trong cái hộp đó? Cái thứ mà có mùi tanh tưởi mà Hạnh nói?
Anh bước nhanh vào bếp, nhìn chằm chằm vào cánh cửa tủ lạnh. Mùi tanh nồng mà vợ anh miêu tả dường như bắt đầu thoang thoảng trong không khí, len lỏi vào từng giác quan của anh, gieo rắc sự nghi ngờ và kinh tởm.
CHỊ HẠNH
(Vừa khóc vừa nói, giọng ai oán)
Anh ơi… nhớ không? 6 năm trời mình chạy chữa, bao nhiêu tiền của, bao nhiêu công sức… Cuối cùng con trai mình sinh ra… con là “báu vật” của cả nhà… Vậy mà mẹ… mẹ lại làm những chuyện như vậy sao? Em không hiểu… em thật sự không hiểu nổi!
Chồng chị Hạnh mở toang cánh cửa tủ lạnh. Anh nhìn vào bên trong. Ánh đèn vàng vọt từ bóng đèn tủ lạnh hắt lên những món đồ quen thuộc, rồi dừng lại ở một ngăn nhỏ. Nơi đó, có một chiếc hộp nhựa màu xanh đã cũ, bên trong là thứ chất lỏng màu vàng đục, đặc sánh, và một mùi tanh nồng khó chịu bốc lên, xộc thẳng vào mũi anh. Anh nhìn nó, rồi nhìn mẹ mình, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang bàng hoàng, rồi từ bàng hoàng sang kinh tởm và cuối cùng là giận dữ tột độ. Anh hiểu ra tất cả. Cái giá phải trả cho việc có được “báu vật” của gia đình… có lẽ còn đắt hơn anh tưởng.
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Anh lùi lại một bước, nhìn mẹ mình với ánh mắt không thể tin nổi. Lời nói của anh xen lẫn sự ghê tởm và tổn thương sâu sắc.)
Mẹ… mẹ đang làm cái trò quái quỷ gì vậy? Cái thứ này… mùi tanh tưởi này… mẹ dám cho con trai của chúng con uống nó sao? Bao nhiêu năm trời, 6 năm mình dốc hết tất cả, chỉ mong có được một đứa con. Cuối cùng con trai mẹ sinh ra, mẹ lại dùng thứ này để “chăm sóc” nó? Mẹ lấy đâu ra cái thứ ghê tởm này?
Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào chiếc hộp nhựa cũ kỹ trong tủ lạnh. Mùi tanh nồng của nó dường như ngày càng đậm đặc, quấn lấy anh, gợi lên một sự ám ảnh kinh hoàng. Anh quay sang mẹ mình, giọng run lên vì tức giận và thất vọng.
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Tiếp tục, giọng càng lúc càng gay gắt)
Chả trách Hạnh nó hoảng loạn đến vậy. Chính mẹ là người bảo nó cho con uống cái thứ này mỗi ngày. Mẹ nói đó là “thuốc bổ bí truyền”. Bí truyền cái gì chứ? Là thứ mà mẹ đi nhặt nhạnh ở đâu đó, pha chế rồi cho con mình uống sao? Để nó khỏe mạnh? Hay để nó chết dần chết mòn? Mẹ muốn giết con trai mình hay sao?
Mẹ chồng của chị Hạnh nhìn con trai, rồi nhìn chị Hạnh đang đứng đó, khuôn mặt tái mét. Bà biết mình không thể che giấu được nữa. Sự tuyệt vọng bắt đầu bao trùm lấy bà, nhưng vẻ cố chấp vẫn còn hiển hiện trên nét mặt.
MẸ CHỒNG
(Giọng yếu ớt, cố biện minh)
Tao… tao chỉ muốn tốt cho nó thôi mà… Mấy bà hàng xóm… họ mách nước… bảo cái này giúp cháu mạnh khỏe… nó là báu vật của gia đình…
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Cười nhạt một tiếng, chua chát)
Báu vật? Mẹ gọi cái thứ này là báu vật? Mẹ gọi cái mùi tanh tưởi kinh tởm này là “bí quyết” để giữ gìn báu vật sao? Mẹ ơi, tỉnh lại đi! Cái mẹ đang làm là hại con mình! Mẹ đang đầu độc con trai của Hạnh, là cháu nội của mẹ! Mẹ có biết Hạnh nó đã phải chịu đựng những gì để có được nó không?
Chồng chị Hạnh tiến lại gần chiếc tủ lạnh, cẩn thận nhấc chiếc hộp nhựa ra. Anh nhìn vào thứ chất lỏng vàng đục bên trong, sự ghê tởm dâng lên tột độ. Anh quay lại, nhìn thẳng vào mắt mẹ mình, ánh mắt anh chứa đầy sự chất vấn và nỗi đau khi nhận ra sự thật tàn khốc.
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Nhìn thẳng vào mẹ, giọng đầy chất vấn)
Mẹ… mẹ nói đi. Mẹ đã cho con uống thứ này bao lâu rồi? Bao nhiêu lần? Mẹ… mẹ có biết mình đã làm gì không? Cái thứ mùi tanh tưởi này… liệu có phải là thứ gì đó… ghê rợn hơn mẹ nghĩ?
MẸ CHỒNG
(Bà bỗng gào lên, giọng lạc đi vì uất ức và tủi thân. Những giọt nước mắt tuôn rơi không kiểm soát.)
Tôi… tôi oan! Tôi bị vu oan! Cái thứ này… cái mùi này… tôi chỉ muốn tốt cho cháu tôi thôi! Cháu nội của tôi, báu vật của cả nhà! Nó gầy gò, ốm yếu, tôi lo lắm. Mấy bà hàng xóm, họ mách nước, bảo cái này là “thuốc bổ bí truyền”, giúp cháu khỏe mạnh, ăn ngon ngủ ngon. Tôi chỉ làm theo lời họ thôi! Ai ngờ… ai ngờ lại bị hai đứa bây, con dâu, con trai, quay lại mắng nhiếc, đổ oan cho tôi như vậy! Các người có hiểu lòng mẹ không? Có hiểu lòng một người bà yêu thương cháu mình không?
Chị Hạnh đứng sững sờ, nhìn người mẹ chồng đang gào khóc nức nở. Mặc dù đang rất tức giận và ghê tởm, nhìn thấy cảnh tượng này, lòng chị cũng có chút xót xa, nhưng sự phẫn nộ vẫn còn đó. Chồng chị Hạnh nhìn mẹ mình, ánh mắt phức tạp, vừa có sự giận dữ, vừa có sự đau lòng. Anh tiến đến chỗ mẹ, nhẹ nhàng hơn một chút.
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Giọng dịu lại nhưng vẫn kiên quyết)
Mẹ ơi, mẹ nghe con nói. Không ai muốn đổ oan cho mẹ cả. Nhưng đây không phải là thuốc bổ. Đây là thứ gì đó rất đáng ngờ. Mẹ có biết cái mùi tanh này từ đâu ra không? Mẹ lấy nó ở đâu? Ai đã mách nước cho mẹ? Mẹ đã cho con uống nó bao lâu rồi? Mẹ nhìn thấy Hạnh nó sợ hãi, lo lắng cho con thế nào không? Chúng con chỉ muốn con mình được an toàn.
Mẹ chồng chị Hạnh lau nước mắt, nhìn chiếc hộp nhựa trong tay chồng chị Hạnh. Bà lắp bắp, cố gắng nhớ lại.
MẸ CHỒNG
(Giọng lí nhí)
Tôi… tôi lấy ở ngoài chợ. Bà bán thuốc nam… bà ấy nói rất tốt… Bà ấy bảo… đó là mật của loài vật gì đó… ủ lâu ngày… rất bổ…
Lời nói của bà như một nhát dao đâm thẳng vào tim chị Hạnh và chồng chị Hạnh. Mật của loài vật gì đó? Ủ lâu ngày? Mùi tanh nồng này giờ đây càng trở nên ghê rợn hơn gấp bội. Chị Hạnh cảm thấy buồn nôn.
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Giọng cứng rắn, xen lẫn ghê sợ)
Mật của loài vật gì? Mẹ có biết mình vừa cho con mình uống thứ gì không? Đây không phải là thuốc bổ, đây là thứ độc hại! Mẹ ơi, mẹ phải dừng lại ngay! Hạnh nó đã cất hết những thứ này đi rồi. Mẹ đừng bao giờ nghĩ đến việc làm những chuyện dại dột này nữa. Chúng ta sẽ đưa con đi khám, kiểm tra sức khỏe. Còn mẹ… mẹ cũng cần được xem xét.
Anh nhìn vào mắt mẹ, một cái nhìn đầy trách móc, thất vọng nhưng cũng xen lẫn một chút thương hại. Mẹ chồng chị Hạnh bắt đầu run rẩy, bà nhận ra mình đã đi quá xa. Bà nhìn quanh căn phòng, nhìn đứa cháu nội đang say ngủ, rồi nhìn hai vợ chồng con trai, một nỗi sợ hãi thực sự bao trùm lấy bà.
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Nhìn sâu vào mắt mẹ, giọng anh kiên quyết và không còn chút dịu dàng nào.)
Mẹ ơi, mẹ nghe con nói. Không ai muốn đổ oan cho mẹ cả. Nhưng đây không phải là thuốc bổ. Đây là thứ gì đó rất đáng ngờ. Mẹ có biết cái mùi tanh này từ đâu ra không? Mẹ lấy nó ở đâu? Ai đã mách nước cho mẹ? Mẹ đã cho con uống nó bao lâu rồi? Mẹ nhìn thấy Hạnh nó sợ hãi, lo lắng cho con thế nào không? Chúng con chỉ muốn con mình được an toàn.
Mẹ chồng chị Hạnh lau nước mắt, nhìn chiếc hộp nhựa trong tay chồng chị Hạnh. Bà lắp bắp, cố gắng nhớ lại.
MẸ CHỒNG
(Giọng lí nhí)
Tôi… tôi lấy ở ngoài chợ. Bà bán thuốc nam… bà ấy nói rất tốt… Bà ấy bảo… đó là mật của loài vật gì đó… ủ lâu ngày… rất bổ…
Lời nói của bà như một nhát dao đâm thẳng vào tim chị Hạnh và chồng chị Hạnh. Mật của loài vật gì? Ủ lâu ngày? Mùi tanh nồng này giờ đây càng trở nên ghê rợn hơn gấp bội. Chị Hạnh cảm thấy buồn nôn.
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Giọng cứng rắn, xen lẫn ghê sợ)
Mật của loài vật gì? Mẹ có biết mình vừa cho con mình uống thứ gì không? Đây không phải là thuốc bổ, đây là thứ độc hại! Mẹ ơi, mẹ phải dừng lại ngay! Hạnh nó đã cất hết những thứ này đi rồi. Mẹ đừng bao giờ nghĩ đến việc làm những chuyện dại dột này nữa. Chúng ta sẽ đưa con đi khám, kiểm tra sức khỏe. Còn mẹ… mẹ cũng cần được xem xét.
Anh nhìn vào mắt mẹ, một cái nhìn đầy trách móc, thất vọng nhưng cũng xen lẫn một chút thương hại. Mẹ chồng chị Hạnh bắt đầu run rẩy, bà nhận ra mình đã đi quá xa. Bà nhìn quanh căn phòng, nhìn đứa cháu nội đang say ngủ, rồi nhìn hai vợ chồng con trai, một nỗi sợ hãi thực sự bao trùm lấy bà.
MẸ CHỒNG
(Giọng run run, tuyệt vọng)
Tôi… tôi chỉ vì thương cháu… Tôi không biết… Tôi không cố ý… Các con đừng bỏ rơi tôi…
Chị Hạnh đứng đó, nhìn mẹ chồng đang cầu xin. Nhưng trong lòng chị, sự kinh tởm và sợ hãi vẫn lấn át tất cả. Mẹ chồng chị Hạnh đã đi quá xa, bà không chỉ đặt con trai mình vào nguy hiểm mà còn suýt giết chết đứa cháu nội duy nhất của bà. Chị Hạnh không còn nhìn thấy một người bà yêu thương nữa, chỉ còn là một mối nguy hiểm tiềm tàng.
CHỊ HẠNH
(Giọng chị đanh thép, không còn chút mềm mỏng nào. Chị nhìn thẳng vào chồng, rồi liếc sang mẹ chồng.)
Đủ rồi. Tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Anh cũng thấy rồi đấy. Những gì mẹ anh làm không chỉ là sai lầm, nó là sự điên rồ.
Chồng chị Hạnh quay sang nhìn vợ. Anh thấy được sự quyết tâm tột cùng trong mắt chị, một sự sợ hãi pha lẫn phẫn nộ đã lên đến đỉnh điểm.
CHỊ HẠNH
(Tiếp tục, giọng cao hơn, nhấn mạnh từng lời.)
Tôi không thể sống chung dưới một mái nhà với bà ấy nữa. Nếu bà ấy vẫn còn giữ những suy nghĩ và hành động nguy hiểm như vậy, tôi sẽ đưa con tôi đi. Anh chọn đi. Hoặc là mẹ anh, hoặc là mẹ con tôi. Tôi không còn đường lui nào khác.
Lời tuyên bố của chị Hạnh như một quả bom nổ tung trong căn phòng. Mẹ chồng chị Hạnh chết lặng, nước mắt giàn giụa. Chồng chị Hạnh đứng như trời trồng, ánh mắt chuyển từ vợ sang mẹ, không biết phải làm gì. Sự căng thẳng trong không khí dày đặc đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch. Cơn ác mộng chỉ mới bắt đầu.
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Anh đứng giữa hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình, cảm giác bất lực và đau khổ dâng trào. Anh nhìn mẹ với ánh mắt cầu khẩn, rồi quay sang vợ, cố gắng xoa dịu.)
Mẹ ơi, Hạnh à, hai mẹ con mình bình tĩnh lại đi. Em đừng nói thế, mẹ anh tuy có sai nhưng không cố ý đâu. Mẹ, mẹ nghe con nói. Hạnh nó lo lắng cho con mình, em ấy chỉ muốn bảo vệ con thôi. Mẹ cũng vậy mà, mẹ thương cháu mà. Chúng ta không thể để chuyện này làm gia đình mình tan vỡ được.
CHỊ HẠNH
(Chị lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt giàn giụa. Sự tức giận và nỗi sợ hãi đã quá lớn, không gì có thể làm dịu đi lúc này.)
Bảo vệ con? Bằng cách cho nó uống mật của loài vật gì đó ủ lâu ngày? Anh còn nói mẹ em không cố ý? Anh nhìn xem, đây là cái gì? (Chị Hạnh chỉ vào chiếc hộp trong tay chồng, mùi tanh nồng như tấn công vào giác quan.) Anh có biết mùi này ghê tởm đến mức nào không? Nó suýt giết chết con trai anh đấy! Còn em, anh có biết em đã sợ hãi đến mức nào khi phát hiện ra chuyện này không? Anh cứ ở đây mà làm người hòa giải đi. Còn em, em không thể chịu đựng thêm nữa.
MẸ CHỒNG
(Bà quỳ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy chân chị Hạnh, tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng.)
Hạnh ơi, con ơi, tha lỗi cho bà. Bà già rồi, bà lẫn rồi. Bà chỉ thương cháu, thấy nó ốm yếu, bà muốn cho nó khỏe mạnh. Bà không biết… bà không biết đó là thứ độc hại. Làm ơn, đừng bỏ rơi bà. Bà xin con…
CHỊ HẠNH
(Chị Hạnh gạt phắt tay mẹ chồng ra, lùi lại một bước. Ánh mắt chị nhìn mẹ chồng giờ đây chỉ còn sự lạnh lẽo và ghê sợ.)
Đứng dậy đi. Bà đừng làm vậy. Bà làm tôi càng thấy ghê tởm hơn. Bà không làm tôi thương hại. Bà chỉ làm tôi nhận ra, bà là một mối nguy hiểm. Cậu bé là báu vật của tôi, và tôi sẽ không bao giờ để một thứ nguy hiểm như bà có cơ hội làm hại đến con tôi nữa. Anh, anh nghe rõ đây. Em đã nói hết. Hoặc mẹ anh đi, hoặc em và con đi. Anh chọn đi.
Chồng chị Hạnh đứng chết lặng, giằng xé giữa tình mẹ và tình vợ con. Anh nhìn khuôn mặt lạnh lùng của vợ, rồi lại nhìn người mẹ đang khóc lóc cầu xin dưới chân mình. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không kết thúc dễ dàng. Anh đã bị kẹp giữa hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình, và sự bất lực càng ngày càng siết chặt lấy anh. Căn nhà quen thuộc giờ đây như biến thành chiến trường, nơi tình yêu và sự thù hận, nỗi sợ hãi và lòng vị tha đang giằng co quyết liệt. Mùi tanh nồng từ chiếc hộp lạnh lẽo trong tay anh như một lời nhắc nhở về sự thật kinh hoàng đã phơi bày.
MẸ CHỒNG
(Bà gạt nước mắt, đứng thẳng dậy, ánh mắt giờ đây không còn sự cầu xin mà thay vào đó là một ngọn lửa giận dữ đang bùng cháy. Bà nhìn thẳng vào chị Hạnh, giọng nói như dao cứa.)
Được! Chị Hạnh. Cô được lắm! Tôi đã quỳ lạy cô rồi đấy, mà cô vẫn không buông tha. Cái nhà này, cái nhà mà tôi dốc hết sức mình xây dựng, giờ lại bị cô vu oan, làm cho chồng cô ghét bỏ. Còn cái thằng con trai bất hiếu kia, nó lại nghe lời vợ, quên hết tình mẹ. Cô tưởng cô hay lắm sao? Cô nghĩ cô thắng rồi sao?
CHỊ HẠNH
(Chị Hạnh nhìn mẹ chồng với vẻ mặt không chút nao núng. Sự căm ghét và quyết tâm giờ đây đã lấn át mọi thứ.)
Bà nói ai vu oan? Bà cho con trai tôi uống thứ độc hại, bà còn muốn tôi phải im lặng chịu đựng sao? Bà không hiểu hay bà cố tình không hiểu? Cái thứ mùi tanh tưởi đó, bà có dám nếm thử một giọt không?
MẸ CHỒNG
(Bà cười khẩy, một nụ cười đầy mỉa mai và thách thức.)
Độc hại? Tôi chỉ muốn cháu mình khỏe mạnh thôi. Cô lo xa quá đấy, cô Hạnh. Cô chỉ ghen tị vì tôi thương cháu hơn cô. Cô là cái thá gì mà dám dạy dỗ tôi? Cái thai 6 năm mới có, ai chẳng biết cô khó khăn thế nào. Giờ có được đứa con, cô sợ nó bị cướp mất hay sao mà cứ khư khư ôm lấy, không cho ai gần?
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Anh ta chen vào, giọng đã hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn.)
Mẹ! Sao mẹ lại nói như vậy? Mẹ làm quá rồi đấy!
MẸ CHỒNG
(Bà quay phắt lại, quát lớn vào mặt con trai.)
Tao làm quá? Thằng này! Mày là con trai tao hay con của nó? Tao sinh ra mày, nuôi nấng mày, giờ mày lại bênh vợ, đổ tội cho mẹ mình? Cái nhà này, tao không thèm ở nữa! Cái nôi mà tao đã sinh ra, nuôi nấng mày khôn lớn, giờ lại trở thành nơi tao bị con dâu nó coi thường, bị con trai nó ghẻ lạnh.
CHỊ HẠNH
(Chị Hạnh bước tới, đôi mắt như lửa đốt, giọng nói lạnh lùng như băng.)
Vậy thì bà đi đi. Bà không nên ở lại đây làm gì. Bà chỉ là một mối nguy hiểm tiềm tàng với con tôi.
MẸ CHỒNG
(Bà chỉ thẳng vào mặt chị Hạnh, giọng nói đầy đe dọa.)
Cô dâu mới, cô tưởng cô hay lắm à? Tôi sẽ cho cô biết thế nào là hậu quả. Tôi sẽ đi nói chuyện với dòng họ hai bên. Tôi sẽ kể hết cho mọi người nghe về cái cô con dâu bạc bẽo, ghê gớm này. Sẽ không ai yên với cô đâu. Tôi thề đấy! Bà già này còn chưa chết đâu! Cô cứ chờ xem!
Bà quay lưng lại, sải bước nhanh ra khỏi nhà. Tiếng dép lê cũ kỹ của bà va đập mạnh xuống sàn nhà tạo ra những âm thanh chói tai, như báo hiệu một cơn bão sắp ập đến. Chồng chị Hạnh đứng chết trân, nhìn theo bóng lưng mẹ, rồi lại quay sang nhìn vợ, gương mặt anh giờ đây tràn đầy sự tuyệt vọng và hoang mang. Căn nhà quen thuộc bỗng trở nên lạnh lẽo và tĩnh mịch một cách đáng sợ, chỉ còn lại tiếng thở dồn dập của hai vợ chồng và mùi tanh nồng vẫn còn vương vấn trong không khí.
CHỊ HẠNH
(Chị Hạnh ôm chặt lấy con trai đang ngủ say trong vòng tay. Đôi mắt chị vẫn còn vương những giọt lệ nhưng trong đó lại ánh lên một ngọn lửa quyết tâm cháy bỏng. Chị nhìn sang chồng, người đang ngồi thẫn thờ bên cạnh, vai trĩu nặng những suy tư.)
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Anh ta thở dài, tiếng thở như mang theo cả sự bất lực và mệt mỏi.)
Anh không biết phải làm sao nữa, Hạnh ạ. Mẹ em… bà ấy…
CHỊ HẠNH
(Chị ngắt lời anh, giọng nói dù vẫn còn run rẩy nhưng lại kiên định một cách lạ thường.)
Anh không cần phải lo. Em sẽ xử lý. Nhưng trước hết, anh phải hứa với em một điều.
CHỒNG CHỊ HẠNH
Điều gì? Em cứ nói đi.
CHỊ HẠNH
(Chị đưa tay vuốt ve mái tóc con trai.)
Anh phải bảo vệ con chúng ta bằng mọi giá. Bất cứ điều gì xảy ra, anh cũng phải đặt con lên trên hết. Mẹ anh, hay bất cứ ai khác, không được phép làm hại con chúng ta nữa. Anh hiểu không?
CHỒNG CHỊ HẠNH
Anh hiểu. Anh thề. Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ bảo vệ hai mẹ con. Nhưng… em định làm gì? Mẹ anh có thể làm những chuyện điên rồ lắm. Bà ấy sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu.
CHỊ HẠNH
(Chị Hạnh nhìn vào đôi mắt đầy lo lắng của chồng, rồi khẽ mỉm cười, một nụ cười mang theo sự bí ẩn và một chút gì đó tàn nhẫn.)
Em sẽ không để bà ấy có cơ hội nữa. Anh hãy cứ yên tâm đi ngủ đi. Chuyện còn lại, em sẽ lo.
Chị Hạnh đặt con trai nhẹ nhàng xuống giường. Cậu bé vẫn ngủ say, không hề hay biết về cuộc chiến âm thầm đang diễn ra xung quanh mình. Chị nhìn con một lúc lâu, rồi đứng dậy, bước ra khỏi phòng. Tiếng bước chân khẽ khàng của chị trên sàn nhà vang lên trong đêm vắng.
Chị Hạnh đi thẳng xuống bếp. Không gian bếp tối om, chỉ có ánh sáng lờ mờ hắt ra từ khe cửa phòng khách. Chị mở cửa tủ lạnh, ánh sáng lạnh lẽo chiếu lên khuôn mặt chị. Mùi tanh nồng quen thuộc từ chiếc hộp trong tủ lạnh lại xộc lên mũi. Chị nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén một cơn buồn nôn.
Chị Hạnh lấy chiếc hộp ra khỏi tủ lạnh. Bên trong là thứ gì đó còn đang ẩn giấu, thứ mà mẹ chồng chị cố tình che giấu. Chị nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, đôi mắt ánh lên một tia sáng lạnh lùng. Chị biết, đêm nay, mọi thứ sẽ thay đổi. Mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu, đã đứng trên bờ vực tan vỡ, giờ đây sẽ chính thức sụp đổ. Chị sẽ không để cho bất kỳ ai làm hại con trai mình nữa. Chị sẽ cho mẹ chồng thấy, cô con dâu mà bà ta khinh thường, có thể trở thành cơn ác mộng đáng sợ nhất đời bà ta.
CHỊ HẠNH
(Chị Hạnh nhìn chằm chằm vào chiếc hộp trong tủ lạnh. Mùi tanh nồng quen thuộc xộc lên mũi khiến chị day dứt. Bàn tay run rẩy mở nắp hộp. Ánh sáng yếu ớt từ bóng đèn tủ lạnh chiếu vào, để lộ ra thứ bên trong. Một làn sóng lạnh lẽo hơn cả hơi lạnh của tủ lạnh bao trùm lấy chị. Chị siết chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trái tim thì đập loạn xạ.)
CHỊ HẠNH
(Khóe môi chị nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Trong đầu chị hiện lên hình ảnh bà nội đang cười hả hê khi bà ta thực hiện âm mưu. Chị thở hắt ra một hơi dài, dứt khoát đóng nắp hộp lại. Một quyết định đã được hình thành trong đầu chị. Chị cất chiếc hộp trở lại vị trí cũ, rồi chậm rãi đóng cửa tủ lạnh lại. Căn bếp giờ đây im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở đều đều của chị vang vọng.)
CHỊ HẠNH
(Chị quay người, ánh mắt cương quyết nhìn về phía phòng ngủ của con trai. Tiếng bước chân chị vang lên trên sàn nhà, mỗi bước đều mang theo một trọng lượng khác nhau. Chị đi thẳng vào phòng ngủ của con, nơi cậu bé vẫn đang say giấc nồng. Chị ngồi xuống cạnh giường, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt non nớt của con.)
CHỊ HẠNH
(Chị thì thầm, giọng nói chất chứa đầy yêu thương và sự bảo vệ mãnh liệt.)
Con trai của mẹ… Con đừng lo gì cả. Mẹ sẽ không để ai làm hại con. Không bao giờ.
CHỊ HẠNH
(Chị đứng dậy, đi về phía cửa sổ. Ánh trăng mờ ảo hắt vào căn phòng. Chị nhìn ra ngoài, đôi mắt xa xăm. Bình minh đang dần ló dạng, báo hiệu một ngày mới sẽ bắt đầu. Nhưng đối với chị, một cuộc chiến mới cũng vừa bắt đầu.)
SÁNG HÔM SAU.
CHỊ HẠNH
(Trong bệnh viện, Chị Hạnh bế chặt Cậu con trai trên tay. Nét mặt chị vẫn còn phảng phất sự lo lắng, nhưng ánh mắt lại kiên định. Chị vừa dặn dò chồng xong, anh ta vẫn còn bàng hoàng sau đêm qua. Chị tin rằng mình đã làm đúng khi đưa con đến đây.)
CHỊ HẠNH
(Một bác sĩ bước vào phòng khám, trên tay là hồ sơ bệnh án. Bà ấy có vẻ ngoài nhân hậu, ánh mắt ấm áp.)
BÁC SĨ
Chào chị. Cháu bé có vẻ khỏe mạnh. Các chỉ số đều nằm trong giới hạn bình thường. Chị không cần phải quá lo lắng đâu.
CHỊ HẠNH
(Chị Hạnh thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không giấu hết vẻ băn khoăn.)
Vâng, cảm ơn bác sĩ. Nhưng tôi… tôi vẫn muốn kiểm tra kỹ một chút. Gần đây, có một vài chuyện khiến tôi không yên tâm về sức khỏe của cháu.
BÁC SĨ
Chị cứ nói đi. Đôi khi, những lo lắng của người làm cha mẹ là hoàn toàn chính đáng.
CHỊ HẠNH
(Chị Hạnh ngập ngừng một lúc, rồi quyết định kể lại một cách khái quát về những “bài thuốc” lạ mà bà nội đã cố gắng cho con trai mình uống.)
Thưa bác sĩ, có một người thân trong gia đình… bà nội của cháu… có một số phương pháp dân gian truyền miệng, không rõ nguồn gốc, và bà ấy muốn áp dụng lên cháu. Tôi không đồng ý, nhưng… bà ấy vẫn cố chấp. Tôi sợ…
BÁC SĨ
(Bác sĩ lắng nghe với vẻ nghiêm túc.)
Tôi hiểu sự lo lắng của chị. Chị làm vậy là hoàn toàn đúng đắn. Việc tự ý sử dụng các bài thuốc dân gian, đặc biệt là cho trẻ nhỏ, là vô cùng nguy hiểm. Nhiều bài thuốc không có căn cứ khoa học, thậm chí có thể chứa độc tố hoặc gây ra những tác dụng phụ nghiêm trọng mà chúng ta không lường trước được.
BÁC SĨ
(Bà ấy nhìn sâu vào mắt Chị Hạnh, nhấn mạnh.)
Đặc biệt là khi đối với trẻ con, cơ thể các cháu còn non nớt và nhạy cảm. Một sai lầm nhỏ cũng có thể gây ra hậu quả khôn lường. Chị nên giữ vững lập trường của mình, không cho phép bất kỳ ai áp dụng những phương pháp chưa được kiểm chứng khoa học lên con trai mình. Nếu bà ấy còn tiếp tục, chị có thể cân nhắc trình bày rõ hơn với chồng và tìm cách giải quyết vấn đề này một cách dứt khoát. Sức khỏe của cháu là quan trọng nhất.
CHỊ HẠNH
(Chị Hạnh gật đầu, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Lời khuyên của bác sĩ càng củng cố thêm quyết tâm của chị. Chị nhìn con trai, giờ đây đã cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.)
CHỊ HẠNH
(Trong lòng chị, một sự căm ghét sâu sắc với bà nội lại dâng lên. Nhưng cùng với đó, là một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết. Chị sẽ không để bà ta có cơ hội làm hại con mình nữa.)
TỐI HÔM ĐÓ.
Trong căn nhà quen thuộc, không khí vẫn còn nặng nề sau những gì đã xảy ra. Chị Hạnh bước vào phòng khách, nét mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt. Chồng chị, dáng vẻ đầy suy tư, đang ngồi đó. Mẹ chồng chị, bà nội của cậu bé, ngồi một mình ở góc phòng, vẻ mặt vẫn còn chút giận dỗi nhưng đã bớt gay gắt, thay vào đó là sự im lặng và suy tư.
CHỒNG CHỊ HẠNH
(Thở dài)
Hạnh à, anh nghĩ thế này. Chuyện đã quá sức chịu đựng rồi. Anh không thể để em và con cứ sống trong lo sợ như vậy. Tạm thời, anh nghĩ chúng ta có hai lựa chọn.
Chị Hạnh nhìn chồng, lắng nghe.
CHỒNG CHỊ HẠNH
Một là, anh sẽ thuê hẳn một cô bảo mẫu hoặc người giúp việc chuyên nghiệp. Một người đáng tin cậy, có kinh nghiệm để trông nom và chăm sóc thằng bé. Ít nhất, em sẽ yên tâm hơn khi đi làm, và con mình cũng sẽ được chăm sóc chu đáo.
Mẹ chồng chị khẽ động đậy, đôi mắt nhìn về phía con trai nhưng không nói gì. Bà ta vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng có một tia suy tư lướt qua.
CHỒNG CHỊ HẠNH
Còn nếu em cảm thấy phương án đó vẫn chưa đủ an toàn, hoặc em muốn có không gian riêng tư hơn, chúng ta có thể tìm một căn nhà khác. Một nơi nào đó yên tĩnh hơn, an toàn hơn, chỉ có mẹ con em. Anh sẽ cố gắng hết sức để lo cho hai mẹ con được thoải mái nhất có thể.
Chị Hạnh nhìn mẹ chồng. Bà ta đang nhìn chằm chằm vào chiếc tủ lạnh, nơi chứa đựng những bí mật đen tối. Vẻ mặt bà ta giờ đây không còn sự hả hê hay thách thức, chỉ còn lại sự im lặng đầy ẩn ý. Một chút gì đó hối tiếc, hoặc có lẽ là sự nhận thức về hậu quả đã bắt đầu len lỏi trong tâm trí bà ta.
CHỊ HẠNH
(Giọng nói bình tĩnh, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết)
Em hiểu. Cảm ơn anh. Em sẽ suy nghĩ kỹ.
Chị Hạnh quay người, ánh mắt quét qua mẹ chồng một lần nữa. Bà ta vẫn im lặng, đôi mắt dõi theo mọi cử động của chị, như thể đang dò xét và tính toán điều gì đó. Căn nhà quen thuộc bỗng trở nên xa lạ và đầy áp lực. Quyết định của chồng chị, dù là giải pháp tạm thời, lại mang một sức nặng và ý nghĩa quyết định đối với tương lai của gia đình.
Chị Hạnh đứng dậy, bước về phía phòng con trai. Cánh cửa hé mở, ánh đèn ngủ dịu nhẹ phủ lên khuôn mặt say ngủ của cậu bé. Cô nhìn con, một nỗi bất an chợt dâng lên trong lòng. Cô biết, dù chồng có đưa ra giải pháp nào đi chăng nữa, mọi thứ vẫn chưa thể trở lại như cũ. Vết thương này quá sâu, nó đã hé lộ những góc tối mà cô chưa từng nghĩ tới trong chính căn nhà mình.
Cô quay lại hành lang, ánh mắt dừng lại nơi cánh cửa bếp. Mùi tanh nồng quen thuộc từ tủ lạnh vẫn thoang thoảng trong không khí. Đó là lời nhắc nhở về sự thật kinh hoàng đã được phơi bày.
Đột ngột, tiếng chân bà nội vọng lại từ phía phòng khách. Bà ta đang bước về phía tủ lạnh, tay run run tìm kiếm thứ gì đó. Chị Hạnh đứng nép vào một góc, tim đập thình thịch. Bà ta mở tủ lạnh, lục lọi một hồi rồi thở dài thất vọng. Có lẽ thứ bà ta đang tìm kiếm đã bị chị Hạnh cất đi hoặc tiêu hủy.
CHỊ HẠNH
(Giọng hơi run, nhưng cố giữ bình tĩnh)
Mẹ đang tìm gì vậy ạ?
Mẹ chồng giật mình quay lại, đôi mắt ngấn nước nhìn chị Hạnh. Vẻ mặt bà ta giờ đây chứa đầy sự hối hận và sợ hãi.
MẸ CHỒNG
(Giọng nghẹn ngào)
Tôi… tôi chỉ muốn xem…
Bà ta không nói hết câu, quay lưng lại, vai run lên từng đợt. Chị Hạnh tiến lại gần, đặt tay lên vai mẹ chồng.
CHỊ HẠNH
Chuyện đã qua rồi, mẹ. Bây giờ quan trọng là chúng ta phải làm gì tiếp theo. Vì thằng bé.
Bà nội gật đầu, nước mắt tuôn rơi. Căn nhà quen thuộc bỗng chốc trở thành nơi chứa đựng muôn vàn giằng xé. Sự khác biệt về tư tưởng, niềm tin, cách nuôi dạy con cháu đã tạo ra một vực thẳm không thể san lấp. Chị Hạnh biết, dù có giải pháp nào, tương lai vẫn còn đầy rẫy bất ổn. Cô phải đưa ra những lựa chọn khó khăn, không chỉ vì bản thân, mà còn vì sự an toàn và hạnh phúc của cậu con trai – bảo vật quý giá nhất đời mình.
***
Bình minh ló dạng, mang theo một ngày mới nhưng bầu không khí trong căn nhà vẫn chưa tan hết sự nặng nề. Chị Hạnh ngồi bên cửa sổ phòng mình, tay ôm chặt tách trà nóng. Mấy ngày gần đây, cô liên tục suy nghĩ về hai lựa chọn mà chồng đưa ra. Thuê bảo mẫu chuyên nghiệp? Hay tìm một nơi ở mới chỉ có hai mẹ con? Cả hai đều có ưu và nhược điểm riêng. Một mặt, việc có người ngoài vào nhà khiến chị không khỏi lo lắng, đặc biệt sau những gì đã xảy ra. Mặt khác, rời khỏi căn nhà này đồng nghĩa với việc cắt đứt nhiều thứ, có thể là cả mối quan hệ với gia đình chồng, ít nhất là trong một thời gian dài.
Cô nhớ lại 6 năm trời ròng rã chạy chữa, từng giọt nước mắt, từng hy vọng mong manh để có được cậu con trai. Cậu bé là tất cả đối với chị, là lý do để chị chiến đấu, để chị mạnh mẽ. Nỗi sợ hãi về tương lai của con trai luôn ám ảnh chị, thôi thúc chị phải đưa ra quyết định đúng đắn nhất.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên ngoài cửa phòng. Chị Hạnh khẽ quay đầu, nhìn thấy chồng mình đang đứng đó, ánh mắt chất chứa sự thông cảm. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ bước vào, ngồi xuống cạnh chị. Anh đưa tay ôm lấy vai vợ, nhẹ nhàng siết chặt.
CHỒNG CHỊ HẠNH
Em đã suy nghĩ kỹ chưa?
CHỊ HẠNH
(Giọng nói trầm lắng, pha lẫn sự mệt mỏi)
Em vẫn đang suy nghĩ. Có quá nhiều thứ phải cân nhắc.
CHỒNG CHỊ HẠNH
Anh biết. Anh biết em đang rất khó khăn. Nhưng dù em quyết định thế nào, anh đều ủng hộ em. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Điều quan trọng nhất là mẹ con em được an toàn và hạnh phúc.
Chị Hạnh tựa đầu vào vai chồng, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ anh. Dù có bao nhiêu mâu thuẫn và bất ổn, tình yêu và sự đồng hành của chồng là điểm tựa quý giá nhất lúc này. Cô biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng cô không đơn độc.
CHỊ HẠNH
Cảm ơn anh. Em… em nghĩ em đã có quyết định rồi.
Trong mắt chồng chị ánh lên tia hy vọng. Anh nhìn vợ, chờ đợi. Chị Hạnh hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn xa xăm, nơi có tương lai của con trai mình.
CHỊ HẠNH
Chúng ta sẽ…
Giọng chị Hạnh bỗng ngập ngừng. Bên ngoài cửa sổ, một chiếc xe hơi màu đen đột ngột chạy chậm lại, rồi dừng hẳn trước cổng nhà. Một người đàn ông trung niên, ăn mặc lịch sự, bước ra khỏi xe, trên tay cầm một chiếc cặp da. Ánh mắt anh ta lướt nhanh qua căn nhà, rồi hướng về phía cửa chính với vẻ mặt đầy toan tính. Chị Hạnh và chồng nhìn nhau, một dự cảm không lành chợt dấy lên. Có vẻ như, câu chuyện gia đình họ còn chưa kết thúc, mà có lẽ, một chương mới còn kịch tính hơn sắp bắt đầu.
** (Phần tiếp theo sẽ tiếp nối với sự xuất hiện của người đàn ông bí ẩn này và những hệ lụy của nó.) **

