– Kí đi, hợp đồng của chúng ta đã hết hạn rồi.
– Ngôn, không phải anh bảo đợi em sinh đứa con xong rồi mới kí sao?
– Điều đó sẽ được thực hiện nếu như đứa bé trong bụng cô là con trai.
– Tại sao? Tại sao nhất định phải là con trai? Nó là giọt máu của anh đó.
– Hứa Tịnh, cô nhầm rồi. Bản hợp đồng đã nói rõ nếu đứa bé là con trai chúng ta sẽ tiếp tục cuộc hôn nhân này.
– Được, em kí.
– Về đứa bé, tôi sẽ cho cô tấm thẻ đen này, coi như là đền bù thích đáng.
– Không cần, một mình tôi sẽ tự nuôi nó.
4 năm sau
– Nhóc con, chờ mẹ với.
1 tiểu bảo bối đang tung tăng chạy trên đường bỗng dừng lại, thằng bé với vẻ mặt khó chịu, nét mày nhíu lại nói
– Mama, con đã 4 tuổi rồi. Có thể đừng gọi là ” nhóc con” được không?
– Tiểu quỷ, mới 4 tuổi mà bày đặt người lớn, giống y hệt thằng bố mày.
– Mama, papa là người như nào vậy?
– Bố con à? Là 1 tổng tài siêu đẹp trai, bề ngoài lạnh lùng nhưng rất ấm áp, còn rất trẻ con. Cuối cùng vẫn là 1 kẻ khốn nạn.
– Sao papa lại khốn nạn? Khốn nạn là gì hở mama?
– Khốn nạn…tức là chỉ những tên tra nam không có trách nhiệm, vô liêm sỉ, điển hình là papa con. Thế nên A Thành không được học theo papa nhé?
– Em vừa dạy con chúng ta cái gì vậy?
Đúng như lời cô nói, 1 vị tổng tài diện bộ vest đen bước ra từ chiếc BMW bóng loáng tiến đến chỗ 2 mẹ con cô. Cô nghoảnh đầu lại với khuôn mặt không tránh khỏi bất ngờ.
– Hứa Tịnh, em thiệt tình, con chúng ta vẫn là trẻ con. Em lại tiêm nhiễm chất độc gì vào người nó vậy?
– Mama, ai vậy? Có phải tên khốn nạn mà mama bảo không, trông thật đẹp trai a? – nhóc tì A Thành lên tiếng.
– Chính xác rồi nhóc, ta chính là người cha khốn nạn mà mẹ con nói đây.
– Anh…anh…sao lại ở đây?
– Ờ thì…đợi em lâu quá, tôi phải tự thân vận động đi kiếm vợ mình về chứ sao?
– Anh nói gì vậy? Về ư? Anh nghĩ sao vậy? Hứa Tịnh tôi dù có chết đói đi nữa cũng sẽ không bao giờ quay về với anh đâu.
– Haizzz, nhiều lời làm gì. Đi thôi nhóc con.
Nói rồi anh bế cô lên, cô càng vùng vằng anh lại càng siết chặt cô hơn. Tiểu quỷ A Thành không hiểu chuyện gì cũng đi theo. Điều nó hiểu duy nhất bây giờ là đây là papa của nó và vì nó cảm thấy papa đẹp trai giống nó nên đi theo.
– Anh làm gì vậy? Buông tôi ra!
– Tôi chỉ làm theo đúng lời em nói. Tôi đâu có liêm sỉ. Đúng không vợ yêu?
– Anh….
– Hứa Tịnh, năm đó vì tập đoàn chúng ta đang gặp khó khăn, có rất nhiều kẻ xấu muốn hãm hại những người xung quanh anh, vì muốn em và con an toàn nên anh mới li hôn. Hứa Tịnh, 1 người đàn ông suốt bốn năm không lên giường với bất cứ cô gái nào, cơ thể rất khó chịu, em phải đền bù cho tôi đấy.
Từ đó trở đi, trong biệt thự Ngôn thị luôn có tiếng ăn vạ của 1 vị tổng tài nào đó. Nghe nói là con trai hắn luôn tìm cách không cho hắn ngủ cùng vợ mình. Để ngăn chặn chuyện đó, hắn phải giúp thằng bé tán đổ bạn gái mà nó crush lớp bên cạnh.
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , Ai muốn đọc cmt bên dưới em gửi ạ
Ngôn bế xốc Hứa Tịnh lên xe, bất chấp tiếng kêu phản kháng yếu ớt của cô. A Thành chạy theo sau, đôi mắt tròn xoe nhìn theo bóng dáng bố mình. Thằng bé cảm thấy bố mình đẹp trai và ngầu một cách lạ thường. Ngôn đóng sập cửa xe, tiếng động dứt khoát vang vọng. Anh quay sang Hứa Tịnh, ánh mắt đầy thách thức.
NGÔN
Em đừng quên, em là vợ anh. Anh đưa em về nhà anh.
HỨA TỊNH
(Giọng run rẩy)
Anh muốn làm gì? Buông tôi ra!
NGÔN
(Cười khẩy)
Thế nào? Bốn năm rồi, em vẫn mạnh mẽ như vậy sao? Nhưng mạnh mẽ đến đâu cũng không thoát khỏi tay anh đâu, Hứa Tịnh.
Hứa Tịnh cảm nhận vòng tay Ngôn siết chặt hơn. Sự bất lực dâng lên trong cô, nhưng ý chí phản kháng vẫn còn đó.
HỨA TỊNH
Anh không có quyền giữ tôi lại! Chúng ta đã ly hôn rồi!
NGÔN
Ly hôn sao? Em nghĩ vậy thật à? Hợp đồng hôn nhân đó, em còn nhớ chứ? Chỉ là tạm dừng thôi. Và bây giờ, anh đến để tiếp tục nó.
Hứa Tịnh trợn tròn mắt nhìn anh. Những ký ức về cái ngày ký vào bản hợp đồng tàn nhẫn kia ùa về.
HỨA TỊNH
Anh đừng có ép tôi!
NGÔN
(Mỉm cười lạnh lùng)
Ép em? Anh chỉ đang đưa vợ mình về nhà thôi mà. Và em biết đấy, anh là người đàn ông có quyền lực. Anh muốn gì, anh sẽ có được thứ đó.
A Thành nhìn bố mẹ mình qua lớp kính xe. Thằng bé thấy mẹ mình đang khóc, còn bố mình thì trông thật đáng sợ. Nhưng rồi, nó lại thấy bố mình thật mạnh mẽ, y như người hùng trong truyện tranh.
NGÔN
(Nói với A Thành qua cửa kính)
Con trai, chuẩn bị được về nhà mới nhé.
A Thành gật đầu, đôi mắt long lanh nhìn theo. Hứa Tịnh cố gắng thoát khỏi vòng tay Ngôn, nhưng vô ích. Chiếc BMW lướt đi trên đường, bỏ lại phía sau con đường quen thuộc, nơi cô đã từng sống những ngày tháng đầy biến động. Trong đầu Hứa Tịnh chỉ còn vang vọng một câu nói: “Em là vợ anh. Anh đưa em về nhà anh.” Lời nói đó như một lời tuyên bố chủ quyền đầy áp bức, nhấn chìm cô vào một tương lai bất định.
Bên trong chiếc BMW bóng loáng, Hứa Tịnh giãy giụa dữ dội. Cánh cửa xe đóng sập lại tạo ra một âm thanh đinh tai nhức óc. Ngôn, với bộ vest đen lịch lãm, ánh mắt sắc lạnh như dao, siết chặt lấy cô.
HỨA TỊNH
(Gào lên, giọng lạc đi vì tức giận và tủi thân)
Anh đang làm cái quái gì vậy? Buông tôi ra! Chúng ta đã ly hôn rồi! Anh không có quyền làm thế này!
NGÔN
(Giọng trầm, đầy sự kiên quyết nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh)
Ly hôn? Hứa Tịnh, em vẫn còn ảo tưởng về điều đó sao? Cái hợp đồng đó chỉ tạm dừng thôi. Và giờ đây, anh đến để tiếp tục nó. Em là vợ anh, và anh đưa em về nhà anh.
A Thành, ngồi ở ghế sau, đôi mắt ngây thơ nhìn chằm chằm vào bố mẹ.
A THÀNH
(Ngập ngừng)
Bố mẹ đang nói gì vậy ạ?
Hứa Tịnh liếc nhìn con trai, nỗi tuyệt vọng dâng trào. Cô biết Ngôn đang dùng A Thành để ràng buộc cô, nhưng cô không thể để con trai thấy mình yếu đuối. Cô quay lại đối mặt với Ngôn, sự giận dữ dồn nén lại bùng phát.
HỨA TỊNH
Anh là đồ khốn nạn! Anh ép tôi ký cái bản hợp đồng chết tiệt đó, rồi giờ anh lại muốn gì nữa? Anh nghĩ anh là ai mà muốn gì được nấy sao? Anh đã ném tôi đi như một món đồ chơi!
Ngôn nhếch mép cười khẩy. Nụ cười đó đầy sự tự tin của kẻ nắm quyền, nhưng ánh mắt anh lại lóe lên một tia gì đó phức tạp, khó dò.
NGÔN
(Giọng mỉa mai)
Em nghĩ anh quên những gì đã xảy ra sao? Anh nhớ hết. Anh nhớ cái ngày em nói muốn rời xa anh. Anh nhớ lý do anh phải buông tay em. Nhưng giờ, mọi thứ đã khác. Anh là Tổng tài của Ngôn thị, còn em… em vẫn chỉ là Hứa Tịnh.
Hứa Tịnh cắn chặt môi, cố ngăn không cho những giọt nước mắt lăn dài. Cô cảm nhận được sự khinh miệt trong lời nói của Ngôn, nhưng cô cũng cảm nhận được một sự kiên định không thể lay chuyển trong ánh mắt anh. Anh đã thay đổi, trở nên tàn nhẫn và đầy quyền lực hơn bao giờ hết.
A THÀNH
(Lại hỏi, giọng hơi lo lắng)
Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc? Bố ơi, bố đừng làm mẹ khóc nữa ạ.
Ngôn quay sang nhìn A Thành, ánh mắt dịu lại đôi chút khi nhìn con trai. Anh đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt con.
NGÔN
(Đối với A Thành, giọng có chút dịu dàng)
Không sao đâu con trai. Bố mẹ chỉ đang nói chuyện thôi. Chuẩn bị tinh thần về nhà mới nhé. Một căn nhà thật lớn, thật đẹp.
Hứa Tịnh nhìn hành động của Ngôn với A Thành, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Cô biết mình không thể chống lại anh lúc này, ít nhất là không thể để con trai chứng kiến tất cả. Chiếc xe lao đi với tốc độ cao, bỏ lại phía sau con đường quen thuộc, mang theo Hứa Tịnh vào một tương lai bất định, một tương lai bị ràng buộc bởi quá khứ và bởi một người đàn ông cô từng tin yêu, nay lại trở thành kẻ nắm giữ vận mệnh của cô. Trong đầu cô vẫn vang vọng lời Ngôn: “Em là vợ anh. Anh đưa em về nhà anh.” Câu nói đó như một lời tuyên bố chủ quyền đầy áp bức.
Chiếc BMW lướt đi như một bóng ma trên con đường quen thuộc dẫn về biệt thự. Hứa Tịnh cảm thấy mình như bị hút vào một vòng xoáy nghiệt ngã, từ biệt thự sang trọng, đến cuộc hôn nhân gượng ép, và giờ là sự trở về đầy cưỡng ép. Căn biệt thự Ngôn thị hiện ra trước mắt, đồ sộ và uy nghiêm, một biểu tượng cho quyền lực và sự giàu có mà cô từng khao khát, nhưng giờ đây lại cảm thấy xa lạ đến ám ảnh.
Ngay khi xe dừng lại trước cổng, cánh cửa sắt to lớn tự động mở ra. Dàn người hầu trang phục chỉnh tề, đứng thành hai hàng dài, cúi rạp người kính cẩn. Ánh mắt họ đều hướng về phía chiếc xe, nơi chứa đựng “chủ nhân mới” và “tiểu thiếu gia”.
Quản gia, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt khắc khổ, bước lên phía trước, hai tay chắp sau lưng.
QUẢN GIA
(Giọng trang trọng, vang vọng)
Chào mừng tiểu thiếu gia và cô chủ đã về!
A Thành, với đôi mắt sáng rực sự tò mò, háo hức đẩy cửa xe bước ra. Cậu bé nhìn quanh quất, miệng há hốc kinh ngạc trước sự rộng lớn và lộng lẫy của ngôi biệt thự.
A THÀNH
Wow! Nhà mình to quá mẹ ơi! Có cả vườn hoa nữa này!
Cậu bé không đợi Hứa Tịnh, liền chạy ào vào trong, tiếng cười nói vang vọng khắp sảnh. Hứa Tịnh chậm rãi bước xuống xe, cảm giác lạc lõng bao trùm lấy cô. Cô nhìn quanh, những bức tường đá cẩm thạch bóng loáng, những bức tranh sơn dầu cổ kính, những bình hoa trang nhã, tất cả đều xa lạ, như bước vào một thế giới khác. Cô cảm thấy mình chỉ là một kẻ ngoại lai, lạc giữa một cuộc sống không thuộc về mình. Ngôn bước xuống xe, dáng vẻ cao ngạo, ánh mắt sắc lạnh quét qua Hứa Tịnh. Trong thâm tâm anh, có một sự hài lòng khó tả khi thấy cô trở về nơi vốn thuộc về cô.
Sảnh chính biệt thự Ngôn thị rộng lớn, lộng lẫy như một cung điện. A Thành chạy tung tăng, sự vui vẻ và hồn nhiên của cậu bé làm dịu đi bầu không khí ngột ngạt. Hứa Tịnh chậm rãi bước vào, đôi mắt lướt qua những món đồ nội thất xa hoa, bóng loáng. Cô cảm nhận rõ từng ánh nhìn soi mói từ đám người hầu, họ nhìn cô như một món đồ sưu tập cũ kỹ vừa được mang về. Ngôn bước đến gần, dáng vẻ cao ngạo, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Hứa Tịnh, một tia hài lòng khó tả lướt qua.
NGÔN
(Giọng trầm, lạnh lùng)
Em về rồi đấy à? Tưởng em còn định trốn biệt đến bao giờ nữa.
Hứa Tịnh không đáp, chỉ khẽ siết chặt tay. Cô biết anh muốn gì, muốn thấy cô bối rối, yếu đuối.
HỨA TỊNH
(Giọng bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự kiên quyết)
Tôi về là vì con. Không có gì khác.
Ngôn nhếch mép cười.
NGÔN
Con à? Em nghĩ anh sẽ tin điều đó sao? Bốn năm rồi, Hứa Tịnh. Em biến mất không một lời, không một tin nhắn. Anh đã điên cuồng tìm em, nghĩ rằng anh sẽ không bao giờ gặp lại em nữa.
Ngôn tiến sát lại gần Hứa Tịnh, ánh mắt như xoáy sâu vào tâm can cô.
NGÔN
Nhưng giờ em lại ở đây, trước mặt anh, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Em nghĩ em có thể quay lại và mọi thứ sẽ như xưa sao?
Hứa Tịnh lùi lại một bước, cố gắng giữ vững khoảng cách.
HỨA TỊNH
Chuyện gì đã xảy ra, anh là người rõ nhất. Đừng giả vờ như anh không biết. Chúng ta đã có một thỏa thuận.
Ngôn cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian sang trọng.
NGÔN
Thỏa thuận? Đúng, một cái bản hợp đồng hôn nhân chết tiệt mà anh đã chuẩn bị cho em. Anh còn nhớ, nó chỉ tiếp tục nếu em sinh cho anh một thằng con trai, đúng không?
Anh ta rút từ túi áo một chiếc thẻ đen bóng loáng, đưa về phía Hứa Tịnh.
NGÔN
Đây, tiền đây. Đủ để em sống sung sướng cả đời. Anh cho em tất cả những gì em muốn, miễn là em đừng bao giờ quay lại làm phiền anh nữa.
Hứa Tịnh nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ, rồi ngẩng phắt lên nhìn Ngôn. Đôi mắt cô ánh lên sự khinh bỉ.
HỨA TỊNH
Anh nghĩ tôi cần thứ này sao? Tôi sẽ không bao giờ bán rẻ bản thân mình. Anh đã làm gì với tôi 4 năm trước, Ngôn? Anh đã hành hạ tôi, đẩy tôi ra khỏi cuộc đời anh như thế nào? Anh đã ném cho tôi một xấp tiền và gọi tôi là con đĩ. Giờ anh lại muốn mua chuộc tôi lần nữa sao?
A Thành đang chơi gần đó bỗng chạy lại, níu lấy tay áo Ngôn.
A THÀNH
Ba ơi, mẹ nói đúng không? Mẹ đã bị ba đuổi đi đúng không?
Ngôn giật mình nhìn A Thành, rồi quay sang nhìn Hứa Tịnh, khuôn mặt pha lẫn sự đau khổ và tức giận.
NGÔN
Hứa Tịnh! Em đang nói cái gì vậy? Anh chưa bao giờ…
HỨA TỊNH
(Ngắt lời, giọng dứt khoát)
Anh đã làm rồi, Ngôn. Anh đã làm rồi. Tôi sẽ không bao giờ quay lại.
Hứa Tịnh quay người, bước nhanh về phía cầu thang, bỏ lại Ngôn đứng đó với vẻ mặt đầy giằng xé và chiếc thẻ đen rơi trên sàn.
Hứa Tịnh bước nhanh lên cầu thang, tiếng giày cao gót nện mạnh xuống sàn đá cẩm thạch vang vọng trong sự im lặng. Lưng cô vẫn thẳng, nhưng đôi vai khẽ run lên. Cô không muốn quay đầu lại, không muốn nhìn thấy vẻ mặt của Ngôn, không muốn nghe bất kỳ lời nào từ anh ta nữa. Anh ta nghĩ anh ta là ai mà dám đối xử với cô như vậy? Bốn năm trước, anh ta đã ném cho cô một xấp tiền và một lời buộc tội. Giờ đây, khi cô đã vững vàng, anh ta lại muốn quay lại để làm gì? Chỉ vì cô đã sinh cho anh ta một đứa con trai, anh ta mới coi trọng cô sao? Thật nực cười!
Trong khi Hứa Tịnh đang chìm trong dòng suy nghĩ hỗn độn, một giọng nói non nớt, trong trẻo vang lên từ phía sau:
A THÀNH
Mẹ ơi! Ba ơi!
Cả Hứa Tịnh và Ngôn đều sững sờ. A Thành đã chạy từ phòng khách ra, đôi mắt to tròn nhìn cả hai người. Cậu bé thấy bố mẹ đứng đối diện nhau, không khí căng như dây đàn. Vừa rồi, cậu bé đã nghe thấy những lời nói lớn tiếng, những giọng điệu tức giận. Mặc dù không hiểu hết, nhưng A Thành cảm nhận được sự bất hòa.
A THÀNH
(Giọng ngập ngừng, đôi mắt nhìn quanh)
Sao hai người lại đứng đây nhìn nhau vậy? Mẹ, mẹ vừa khóc hả?
Hứa Tịnh giật mình quay lại, cố gắng nở một nụ cười với con trai.
HỨA TỊNH
Không có gì đâu con yêu. Mẹ không khóc.
Ngôn nhìn A Thành, rồi nhìn Hứa Tịnh. Anh ta thấy sự đau khổ ẩn giấu trong ánh mắt cô, nhưng cũng thấy một tia kiên cường không muốn khuất phục. Anh ta đã quá quen với việc Hứa Tịnh luôn mạnh mẽ, dù bị anh ta đối xử tệ bạc đến đâu.
A THÀNH
(Bước tới gần hơn, chụm hai tay lại, dáng vẻ van nài)
Bố mẹ đừng cãi nhau nữa! A Thành không thích đâu.
Lời nói ngây thơ của A Thành khiến cả Hứa Tịnh và Ngôn đều chết lặng. Họ nhìn nhau, rồi nhìn đứa con trai bé bỏng đang đứng giữa hai người. A Thành dang hai tay nhỏ bé ra, cố gắng níu kéo lấy cả bố và mẹ. Cậu bé không hiểu tại sao bố mẹ mình lại giận nhau, chỉ biết rằng khi bố mẹ không vui, lòng cậu bé cũng không vui.
Ngôn nhìn A Thành, rồi nhìn Hứa Tịnh. Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh ta. Anh ta đã từng nghĩ rằng Hứa Tịnh chỉ là một công cụ để anh ta có con trai nối dõi, một bản hợp đồng. Nhưng nhìn cách A Thành yêu thương mẹ, anh ta bắt đầu hoài nghi về chính suy nghĩ của mình. Cô gái trước mặt anh ta, người mẹ của con trai anh ta, không hề đơn giản như anh ta từng nghĩ.
HỨA TỊNH
(Ánh mắt dịu lại khi nhìn A Thành, nhưng vẫn giữ khoảng cách với Ngôn)
A Thành nói đúng. Hai người không nên cãi nhau.
Ngôn mím chặt môi, ánh mắt nhìn Hứa Tịnh có chút gì đó khác lạ. Lời lẽ của A Thành như một gáo nước lạnh dội vào sự cao ngạo của anh ta, nhắc nhở anh ta về những gì thực sự quan trọng.
Ngôn nhìn A Thành, rồi nhìn Hứa Tịnh. Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng anh ta. Anh ta đã từng nghĩ rằng Hứa Tịnh chỉ là một công cụ để anh ta có con trai nối dõi, một bản hợp đồng. Nhưng nhìn cách A Thành yêu thương mẹ, anh ta bắt đầu hoài nghi về chính suy nghĩ của mình. Cô gái trước mặt anh ta, người mẹ của con trai anh ta, không hề đơn giản như anh ta từng nghĩ.
HỨA TỊNH
(Ánh mắt dịu lại khi nhìn A Thành, nhưng vẫn giữ khoảng cách với Ngôn)
A Thành nói đúng. Hai người không nên cãi nhau.
Ngôn mím chặt môi, ánh mắt nhìn Hứa Tịnh có chút gì đó khác lạ. Lời lẽ của A Thành như một gáo nước lạnh dội vào sự cao ngạo của anh ta, nhắc nhở anh ta về những gì thực sự quan trọng. Anh ta hít một hơi thật sâu, cố gắng tìm lại sự bình tĩnh.
NGÔN
(Giọng trầm xuống, bớt đi sự gay gắt ban đầu)
A Thành, con có muốn ở lại đây với bố một thời gian không? Bố có rất nhiều đồ chơi mới, có cả một căn phòng lớn dành riêng cho con.
A Thành nghe bố nói, mắt sáng rỡ. Cậu bé quay sang nhìn mẹ, ánh mắt đầy mong chờ.
A THÀNH
Mẹ ơi, con được ở lại chơi với bố không ạ?
Hứa Tịnh khựng lại. Cô biết Ngôn đang âm mưu gì. Cái cớ “chăm sóc con trai” rõ ràng là một cái bẫy để giữ cô lại bên cạnh. Bản hợp đồng hôn nhân năm xưa với điều khoản “chỉ tiếp tục nếu sinh con trai” vang vọng trong tâm trí cô. Cô không muốn mắc kẹt trong cái biệt thự xa hoa này thêm một giây phút nào nữa.
HỨA TỊNH
(Nhìn A Thành, giọng hơi ngập ngừng)
Con yêu, mẹ có việc phải đi. Con ở lại đây với bố một lát được không? Mẹ sẽ quay lại đón con.
A Thành phụng phịu, đôi môi chúm chím.
A THÀNH
Nhưng con muốn mẹ ở lại với con.
Ngôn thấy cơ hội đã đến. Anh ta bước tới, đặt một tay lên vai A Thành, tay còn lại chỉ vào Hứa Tịnh.
NGÔN
(Mắt nhìn thẳng vào Hứa Tịnh, giọng đầy ẩn ý)
Hứa Tịnh, cô nghĩ cô có thể đi đâu? A Thành còn bé lắm, nó cần mẹ ở bên cạnh chăm sóc. Cô không thể bỏ nó lại một mình với tôi như vậy được. Cô có thấy A Thành nhớ mẹ không? Nó chỉ muốn mẹ ở lại thôi.
Lời Ngôn nói như ghim vào lòng Hứa Tịnh. Cô nhìn đứa con trai đang nhìn mình với ánh mắt van nài, rồi lại nhìn Ngôn với vẻ mặt kiên quyết. Cô biết Ngôn là một người cha khốn nạn, luôn thao túng mọi thứ theo ý mình. Nhưng giờ đây, vì A Thành, cô không còn lựa chọn nào khác.
HỨA TỊNH
(Thở dài, ánh mắt đong đầy sự miễn cưỡng)
Được rồi. Tôi sẽ ở lại. Nhưng chỉ tạm thời thôi.
Ngôn thấy Hứa Tịnh đồng ý, một nụ cười khóe môi không giấu được. Anh ta lập tức nói tiếp, như sợ cô đổi ý.
NGÔN
Tuyệt vời! A Thành, con mau vào chơi với bố đi. Còn Hứa Tịnh, cô cứ xem như đây là nhà của mình vậy. Tôi sẽ cho người chuẩn bị phòng cho cô.
Hứa Tịnh chỉ gật đầu, trong lòng vẫn đầy sự đề phòng. Cô nhìn Ngôn, ánh mắt dò xét. Cô biết mọi chuyện chưa kết thúc ở đây. Ngôn đang có một kế hoạch lớn hơn, và cô chính là một quân cờ quan trọng trong đó. Ngôn nhìn Hứa Tịnh, thấy cô vẫn giữ vẻ cảnh giác, nhưng anh ta không bận tâm. Anh ta tin rằng chỉ cần A Thành ở đây, Hứa Tịnh sẽ không thể trốn thoát. Nụ cười tự mãn lại nở trên môi anh ta.
NGÔN
(Nhìn Hứa Tịnh, ánh mắt khẽ dao động nhưng nhanh chóng trở lại sự kiên quyết)
Đừng quá căng thẳng. Tôi chỉ muốn cô ở lại, dù là vì A Thành. Chuyện hợp đồng hay quá khứ, chúng ta sẽ gác lại. Hôm nay, tôi muốn cho cô thấy một Ngôn khác.
HỨA TỊNH
(Giọng đều đều, cố gắng giữ bình tĩnh)
Nhà của anh, anh muốn cho tôi thấy gì thì cho. Nhưng xin đừng kéo dài thời gian vô ích.
Ngôn mỉm cười, một nụ cười có phần gượng gạo. Anh ta ra hiệu cho một nhân viên đứng gần đó.
NGÔN
Chuẩn bị xe. Chúng ta sẽ đi một vòng quanh tập đoàn. Cô đã lâu không quay lại đây.
HỨA TỊNH
(Nhíu mày)
Tôi không nghĩ đây là thời điểm thích hợp.
NGÔN
(Cắt ngang)
Không có thời điểm nào thích hợp hơn lúc này. A Thành đang rất vui khi được ở đây. Cô không muốn con trai mình cảm thấy cô luôn cáu kỉnh hay vội vã, phải không?
Lời nói của Ngôn chạm đúng vào điểm yếu của Hứa Tịnh. Cô nhìn A Thành đang hào hứng chạy theo đám nhân viên, rồi lại quay sang nhìn Ngôn. Ánh mắt cô ánh lên một tia do dự.
HỨA TỊNH
(Thở dài)
Được. Nhưng chỉ một lát thôi.
Ngôn gật đầu, ánh mắt dõi theo từng cử động của Hứa Tịnh. Anh ta đưa tay ra, định khoác lên vai cô, nhưng rồi lại rụt lại, chỉ khẽ chạm vào cánh tay cô.
NGÔN
Đây là Ngôn thị. Mọi thứ ở đây vẫn như xưa, có lẽ còn phát triển hơn. Tôi muốn cô xem những gì tôi đã gây dựng.
Họ bước ra khỏi sảnh chính. Ngôn đi bên cạnh Hứa Tịnh, cố gắng dẫn dắt cuộc trò chuyện, khơi gợi những kỷ niệm.
NGÔN
Nhớ ngày xưa không? Cô từng thích ngồi ở ban công tầng này, ngắm nhìn thành phố về đêm. Chúng ta đã có những đêm rất dài ở đây.
Hứa Tịnh im lặng, ánh mắt nhìn xa xăm. Có những khoảnh khắc, ký ức ùa về, khiến trái tim cô se lại. Cô nhớ lại nụ cười của Ngôn ngày xưa, không chút giả tạo. Nhưng rồi, hình ảnh bản hợp đồng hôn nhân năm xưa, cái cách anh ta đối xử với cô sau khi sinh A Thành, lại hiện về, xóa tan mọi cảm xúc dịu dàng.
HỨA TỊNH
(Giọng có chút xao động, nhưng vẫn giữ khoảng cách)
Đã lâu rồi. Mọi thứ thay đổi quá nhiều.
Ngôn nhìn Hứa Tịnh, anh ta cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng trong ánh mắt cô. Anh ta thấy cô đôi lúc im lặng, đôi lúc lại có chút xúc động, nhưng luôn giữ một bức tường vô hình giữa hai người.
NGÔN
(Cố gắng làm dịu bầu không khí)
Tôi biết cô còn giận tôi. Tôi không đòi hỏi cô phải tha thứ ngay lập tức. Nhưng tôi muốn cô hiểu. Tôi đã thay đổi rất nhiều.
Hứa Tịnh không đáp lại. Cô chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. Ngôn cảm nhận được sự từ chối rõ ràng trong hành động của cô. Anh ta siết chặt nắm tay, cố gắng kìm nén sự thất vọng. Ánh mắt anh ta không rời Hứa Tịnh dù chỉ một giây, như đang dõi theo con mồi của mình.
NGÔN
(Giọng trầm xuống)
Cô vẫn đẹp như ngày nào. Dù 4 năm đã trôi qua.
Hứa Tịnh nghe lời khen, chỉ mỉm cười nhạt. Cô biết Ngôn đang dùng chiêu cũ. Vẻ đẹp của cô đối với anh ta chỉ là một công cụ, một thứ gì đó để sở hữu. Cô nhìn quanh, cố gắng tìm một lý do để kết thúc chuyến tham quan sớm.
HỨA TỊNH
Chúng ta đã đi hết một vòng rồi. Tôi nghĩ đã đến lúc tôi phải về. A Thành có lẽ cũng nhớ nhà.
NGÔN
(Ngăn lại)
Còn sớm mà. Chúng ta sẽ ăn trưa ở đây. Cô có thể nghỉ ngơi một chút. Tôi sẽ cho người chuẩn bị một căn phòng đẹp nhất cho cô.
Hứa Tịnh nhìn Ngôn, ánh mắt cô đầy cảnh giác. Cô biết Ngôn đang cố gắng níu giữ cô lại bằng mọi cách. Căn biệt thự này, tập đoàn này, tất cả đều là một cái bẫy. Cô cảm nhận được ánh mắt của Ngôn luôn dõi theo từng bước chân mình, như muốn kiểm soát mọi thứ.
Ngôn đã cố gắng hết sức để Hứa Tịnh ở lại, nhưng ánh mắt cô hoàn toàn đóng băng. Cô biết rõ anh ta đang tính toán gì. “Xin lỗi, tôi không thể. A Thành cần nghỉ ngơi, và tôi cũng vậy.” Hứa Tịnh dứt khoát, bước chân hướng về phía cửa.
Trong lúc đó, tại sảnh chính của tập đoàn Ngôn thị, một sự kiện quan trọng đang diễn ra: tiệc mừng công của công ty. Nhạc xập xình, tiếng cười nói rộn rã, những ly rượu chạm nhau vang lên. Hứa Tịnh, sau cuộc chạm trán không mong muốn với Ngôn, giờ đây lại bị đẩy vào một tình huống còn khó xử hơn.
Cô bước vào sảnh, trên tay vẫn còn cầm chiếc ví nhỏ, gương mặt vẫn còn chút căng thẳng. Ngay lập tức, những ánh mắt đổ dồn về phía cô. Họ nhận ra Hứa Tịnh, người phụ nữ từng làm mưa làm gió giới truyền thông trong quá khứ, giờ lại xuất hiện tại đây.
Một vài gương mặt quen thuộc, những người bạn cũ, không giấu nổi sự ngạc nhiên.
Linh (bạn cũ của Hứa Tịnh): (Mắt mở to, thì thầm với cô bạn bên cạnh) Trời ơi, kia là ai vậy? Hứa Tịnh sao? Sao cô ta lại ở đây?
Cô bạn kia: (Nhìn theo hướng Linh chỉ) Thật là Hứa Tịnh. Nhưng nhìn kìa, cô ta đi cùng ai vậy?
Hứa Tịnh cảm nhận rõ từng ánh nhìn đang soi mói, từng lời xì xào khe khẽ. Cô chỉ muốn biến mất ngay lập tức. Nhưng rồi, cô nhìn thấy Ngôn. Anh ta đang bước đến, trên môi nở một nụ cười hoàn hảo, tay khoác lên vai cô một cách tự nhiên.
Ngôn: (Giọng ngọt ngào, đủ cho mọi người nghe thấy) Em yêu, em đi đâu vậy? Sao lại đứng một mình ở đây?
Hứa Tịnh giật bắn mình. “Em yêu”? Lời gọi ngọt xớt ấy khiến cô cảm thấy sởn gai ốc. Cô biết Ngôn đang cố tình làm vậy để thu hút sự chú ý. Quả nhiên, những lời đồn xôn xao càng trở nên mạnh mẽ hơn.
“Ngôn đang đi cùng ai vậy?”
“Trông giống Hứa Tịnh ngày xưa!”
“Cô ta không phải đã biến mất rồi sao?”
“Hai người này… có quan hệ gì?”
“Chắc là bạn gái mới của Ngôn rồi. Đúng là đẳng cấp khác hẳn.”
Hứa Tịnh cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Cô không muốn bị nhìn như vậy, không muốn bị đồn thổi lung tung. Cô cố gắng gỡ tay Ngôn ra khỏi vai mình nhưng anh ta càng siết chặt hơn.
Ngôn: (Nhìn Hứa Tịnh, ánh mắt chứa đựng sự thâm sâu) Em sao vậy, Tịnh? Sao trông em có vẻ không thoải mái? Có ai bắt nạt em sao?
Anh ta nhìn quanh, ánh mắt quét qua những gương mặt đang tò mò. Lời nói của Ngôn khiến Hứa Tịnh càng thêm khó xử. Cô chỉ muốn phủ nhận tất cả, nhưng không thể.
Một nhóm bạn cũ của Ngôn tiến lại gần. Trong đó có Tuấn, người từng có mối quan hệ không mấy tốt đẹp với Hứa Tịnh.
Tuấn: (Cười khẩy, giọng châm chọc) Ngôn này, không ngờ cậu lại có gu “cũ kỹ” đến vậy. Hứa Tịnh sao? Tôi cứ tưởng cô ta đã biến mất khỏi làng giải trí rồi chứ.
Hứa Tịnh nhìn Tuấn, ánh mắt lạnh đi. Lời nói của hắn như nhát dao cứa vào tim cô. Cô biết mình không thể im lặng.
Hứa Tịnh: (Giọng dứt khoát, hướng thẳng vào Tuấn) Tôi không biết anh đang nói về điều gì. Và tôi cũng không cần anh phải quan tâm đến tôi.
Ngôn: (Nắm chặt tay Hứa Tịnh, giọng đầy bảo vệ) Tuấn, cậu ăn nói cho cẩn thận. Đây là Hứa Tịnh. Bạn tôi. Và cô ấy không hề “cũ kỹ” chút nào đâu. Ngược lại, càng ngày càng quyến rũ.
Nụ cười của Ngôn càng lúc càng tự mãn. Anh ta đứng chắn trước Hứa Tịnh, như một tấm khiên che chắn mọi ánh nhìn và lời nói ác ý. Anh ta ra sức bảo vệ cô trước những ánh mắt tò mò, những lời đồn đoán đang lan truyền như cháy rừng.
Linh: (Tiến lại gần, giọng có chút lo lắng) Hứa Tịnh, cậu… cậu không sao chứ? Sao cậu lại ở đây? Và Ngôn… hai người…
Hứa Tịnh nhìn Linh, rồi lại nhìn Ngôn. Cô cảm thấy một sự bất an dâng trào. Bữa tiệc này, buổi gặp gỡ này, tất cả đều là một mớ bòng bong mà cô không hề mong muốn. Cô chỉ muốn mọi chuyện kết thúc thật nhanh.
Hứa Tịnh cảm thấy không khí quanh mình càng lúc càng ngột ngạt. Cô liếc nhìn A Thành, thấy con trai đang đứng nép sau lưng mình, đôi mắt to tròn lộ rõ vẻ bối rối. Ngôn vẫn giữ nguyên nụ cười, nhưng ánh mắt anh ta lại nhìn Hứa Tịnh với một vẻ bí hiểm khiến cô rùng mình. Tuấn khinh khỉnh nhếch mép, không thèm che giấu sự chán ghét. Linh vẫn còn sững sờ, bám lấy cánh tay Hứa Tịnh như tìm kiếm sự an ủi.
Bỗng nhiên, một giọng nói trẻ con vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng.
A Thành: (Giọng hơi run rẩy) Mẹ ơi, con mệt rồi. Mình về nhà được không ạ?
Lời nói của A Thành như một gáo nước lạnh tạt vào sự phô trương của Ngôn. Hứa Tịnh vội vàng cúi xuống, ôm lấy con trai.
Hứa Tịnh: (Giọng dịu dàng, cố gắng che giấu sự bực bội) Được rồi, con trai. Mẹ đưa con về.
Cô không nhìn Ngôn, cũng không liếc sang Tuấn. Hứa Tịnh chỉ muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Cô nắm tay A Thành, dắt cậu bé đi về phía lối ra.
Ngôn: (Vội vàng lên tiếng, giọng có phần mất tự nhiên) Khoan đã, Hứa Tịnh. Anh còn chưa nói xong.
Hứa Tịnh dừng lại, nhưng không quay đầu.
Hứa Tịnh: (Giọng lạnh lùng) Tôi nghĩ chúng ta không có gì để nói nữa.
Ngôn bước nhanh tới, chặn đường Hứa Tịnh. Anh ta nhìn cô, ánh mắt không còn vẻ ngọt ngào ban nãy mà thay vào đó là sự cương quyết.
Ngôn: Anh biết em đang nghĩ gì. Em ghét anh, anh biết. Nhưng em không thể trốn tránh mãi được. A Thành là con của chúng ta.
Hứa Tịnh nhíu mày. Lời nói của Ngôn khiến cô cảm thấy một sự đe dọa ngầm. Cô quay lại đối mặt với anh ta, cố gắng giữ bình tĩnh.
Hứa Tịnh: A Thành là con trai tôi. Và tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ nó. Anh không có quyền gì xen vào cuộc sống của chúng tôi.
Tuấn bước đến, cười khẩy.
Tuấn: Ngôn, cậu đang nói chuyện gì vậy? Cô ta không phải là vợ hợp pháp của cậu. Đừng quên cái bản hợp đồng chết tiệt đó.
Ngôn quay sang nhìn Tuấn, ánh mắt sắc lạnh.
Ngôn: (Giọng trầm xuống, nguy hiểm) Cậu không cần phải nhắc lại. Và có vẻ như cậu đã quên vị trí của mình rồi.
Anh ta không thèm nhìn Tuấn nữa, mà quay lại nhìn Hứa Tịnh. Nụ cười khẽ trở lại trên môi Ngôn, nhưng lần này nó mang theo một ý nghĩa khác, một sự tính toán.
Ngôn: Hứa Tịnh, anh biết em cần gì. A Thành cần gì. Anh có thể giúp em.
Hứa Tịnh cảnh giác nhìn Ngôn. Cô biết anh ta không bao giờ làm gì mà không có mục đích.
Hứa Tịnh: Anh muốn gì?
Ngôn: A Thành nói với anh, nó thích một bạn học gái trong lớp. Nó muốn tặng quà cho cô bé, nhưng không biết làm thế nào. Anh nghĩ, với mối quan hệ của chúng ta…
Hứa Tịnh sững sờ. Cô chưa bao giờ ngờ tới Ngôn lại biết chuyện này. A Thành luôn tỏ ra mạnh mẽ, nhưng thực chất cậu bé còn rất nhiều bỡ ngỡ trong chuyện tình cảm tuổi mới lớn. Ngôn nhận thấy sự dao động trong mắt Hứa Tịnh.
Ngôn: Anh có thể giúp con trai mình có được người con gái nó thích. Và em, em có thể có được thứ em cần. Chúng ta có thể hợp tác.
Hứa Tịnh nhìn A Thành. Cậu bé đang lén lút nhìn cô, đôi mắt ánh lên sự hy vọng. Cô biết A Thành đang rất muốn nhờ bố giúp đỡ. Lời đề nghị của Ngôn, dù đầy mưu tính, nhưng lại là con đường duy nhất để cô có thể tiếp cận A Thành một cách tự nhiên, và đồng thời, để Ngôn cảm thấy có “vai trò” trong cuộc sống của con trai.
Hứa Tịnh: (Sau một hồi im lặng, giọng chần chừ) Hợp tác…?
Ngôn gật đầu, ánh mắt đầy vẻ tự tin. Anh ta đã nắm bắt được điểm yếu của Hứa Tịnh.
Ngôn: Đúng vậy. Anh muốn gắn kết hơn với con trai mình, và em. Anh sẽ giúp A Thành chinh phục trái tim cô bé đó. Đổi lại, em không được ngăn cản anh có cơ hội gần gũi con trai. Và… có lẽ em cũng cần một “vệ sĩ” nào đó bảo vệ mình trong thời gian này, đúng không? Anh ta đã đủ gây rắc rối rồi.
Hứa Tịnh nhìn Ngôn. Cô hiểu lời ám chỉ của anh ta về Tuấn. Một người cha “khốn nạn” đã quay về, một người chồng cũ đầy thủ đoạn. Nhưng vì A Thành, cô biết mình không còn lựa chọn nào khác.
Hứa Tịnh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Lời đề nghị hợp tác của Ngôn vừa mưu mô, vừa ẩn chứa sự quan tâm vụng về dành cho con trai. Cô nhìn A Thành, đôi mắt con bé ánh lên tia hy vọng mong manh. Hứa Tịnh biết, vì A Thành, cô không còn đường lui. Cô gật đầu, dẫu trong lòng vẫn còn đầy cảnh giác.
Hứa Tịnh: (Giọng trầm, quyết đoán) Được. Tôi đồng ý hợp tác. Nhưng mọi chuyện phải vì A Thành.
Ngôn mỉm cười mãn nguyện. Anh ta nhìn Hứa Tịnh, ánh mắt không còn vẻ cấm đoán hay thách thức như trước, mà thay vào đó là một sự chiếm hữu thầm lặng.
Ngôn: Tuyệt vời. Em xem, anh không hề là người cha “khốn nạn” như em vẫn nghĩ, phải không? Anh có thể làm nhiều hơn những gì em tưởng.
Anh ta bước lại gần, khuôn mặt đẹp trai ẩn chứa vẻ quyến rũ chết người. Hứa Tịnh lùi lại một bước, cảm giác không thoải mái. Cô biết Ngôn luôn có những chiêu trò riêng.
Ngôn: Bắt đầu từ đâu nhỉ? Một món quà thật ý nghĩa, một lá thư tay… anh có thể giúp con trai mình mọi thứ. Chúng ta sẽ cùng nhau lên kế hoạch, như một gia đình.
Hứa Tịnh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Gia đình”? Cái từ đó từ miệng Ngôn nghe thật mỉa mai. Nhưng cô cũng không thể phủ nhận, ý tưởng này có thể là cơ hội để cô hiểu rõ hơn về Ngôn, và quan trọng nhất, là để A Thành cảm nhận được tình thương từ cả hai phía, dù là do Ngôn bày ra.
Hứa Tịnh: (Lạnh lùng) Kế hoạch của anh là gì?
Ngôn nhếch mép cười.
Ngôn: Đơn giản thôi. Chúng ta sẽ đi mua quà. Rồi em sẽ giúp anh viết thư. Anh không giỏi văn chương như em đâu.
Hứa Tịnh nhìn Ngôn. Cô tin rằng anh ta hoàn toàn có thể tự mình làm được, nhưng lại chọn cách này. Chắc hẳn, anh ta muốn có thêm lý do để được gần gũi cô và con trai.
Cùng ngày hôm đó, một cảnh tượng lạ lùng diễn ra tại một cửa hàng quà tặng sang trọng. Ngôn, trong bộ vest đen lịch lãm, tay xách túi đồ hiệu, bước đi bên cạnh Hứa Tịnh. A Thành líu ríu chỉ trỏ, hào hứng lựa chọn món quà mà cậu bé muốn tặng cho bạn học. Ngôn kiên nhẫn lắng nghe, thi thoảng lại đưa ra những lời khuyên, khiến Hứa Tịnh bất ngờ. Anh ta thể hiện một khía cạnh hoàn toàn khác, một người cha chu đáo và tận tâm.
Sau đó, tại biệt thự Ngôn thị, Hứa Tịnh ngồi bên bàn làm việc, nhìn Ngôn lóng ngóng, vụng về cầm bút. Cô thở dài, rồi cầm lấy cây bút, bắt đầu viết lá thư tình thay cho anh ta. Ngôn ngồi đối diện, ánh mắt dõi theo từng nét chữ của cô, đôi khi còn đưa ra những ý tưởng ngô nghê về tình yêu tuổi mới lớn.
Ngôn: (Vừa nhìn Hứa Tịnh, vừa cau mày suy nghĩ) Em ơi, đoạn này… có nên nói là “trái tim anh như muốn tan chảy” không? Nghe hơi sến nhỉ?
Hứa Tịnh phớt lờ, tiếp tục viết. Cô cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ căn phòng. Sự tức giận trong lòng cô dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác khó tả. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt Ngôn đang nhìn mình. Ánh mắt đó không còn sự tính toán hay chế giễu, mà là một chút bối rối, một chút chân thành.
Hứa Tịnh: (Giọng dịu lại) Anh muốn viết gì thì nói đi.
Ngôn hơi cúi đầu, rồi nhìn thẳng vào mắt Hứa Tịnh.
Ngôn: Anh… anh muốn nói là, từ rất lâu rồi, anh đã nghĩ về em. Chỉ là… anh không biết cách nào để nói.
Hứa Tịnh khựng lại. Lời nói của Ngôn khiến trái tim cô rung động lạ thường. Cô bắt đầu nhìn Ngôn với một ánh mắt khác. Không còn là người chồng cũ bội bạc, không còn là tổng tài quyền lực đầy mưu mô, mà là một người đàn ông có thể có những cảm xúc thật. Dù biết rằng, đây có thể chỉ là một phần trong kế hoạch lớn của anh ta, nhưng sự chân thành vụng về này lại khiến cô cảm thấy có chút ấm áp.
Cô nhìn A Thành đang say sưa chơi đồ chơi ở góc phòng. Cậu bé không hề hay biết về cuộc trao đổi phức tạp giữa bố mẹ mình. Hứa Tịnh quay lại nhìn Ngôn, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi cô. Cô nhận ra, mọi chuyện có lẽ sẽ không đơn giản như cô nghĩ. Và có lẽ, bản hợp đồng hôn nhân “chỉ tiếp tục nếu sinh con trai” kia, giờ đây đang mang một ý nghĩa khác trong tâm trí cô.
Hứa Tịnh nhìn Ngôn, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi cô. Cô nhận ra, mọi chuyện có lẽ sẽ không đơn giản như cô nghĩ. Và có lẽ, bản hợp đồng hôn nhân “chỉ tiếp tục nếu sinh con trai” kia, giờ đây đang mang một ý nghĩa khác trong tâm trí cô.
Bên ngoài căn biệt thự Ngôn thị, một chiếc xe BMW màu đen bóng loáng đã chờ sẵn. A Thành, rạng rỡ trong bộ quần áo mới, nắm chặt tay Hứa Tịnh. Ngôn, lịch lãm trong bộ vest đen, bước ra khỏi biệt thự.
NGÔN
(Giọng trầm ấm, pha chút lo lắng)
Chuẩn bị xe rồi. A Thành, nhớ ngoan nhé con.
A Thành gật đầu lia lịa, mắt không rời khỏi chiếc xe. Hứa Tịnh mỉm cười, xoa đầu con trai.
HỨA TỊNH
Con trai mẹ giỏi lắm. Đi chơi vui vẻ nhé.
Họ lên xe. Ngôn ngồi vào ghế lái, Hứa Tịnh ngồi phía trước, còn A Thành hào hứng ngồi ở hàng ghế sau, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngôn khởi động máy, chiếc xe lướt đi trên con đường trải nhựa phẳng lì.
Trên đường đi, A Thành chợt reo lên.
A THÀNH
Ôi! Kia là cô bạn Mai của con!
Ngôn nhìn theo hướng con trai chỉ. Quả thật, một cô bé với mái tóc tết hai bím đang đứng trước một cửa hàng kem, tay vẫy chào. A Thành vội vàng nói.
A THÀNH
Bố ơi, dừng lại đi ạ! Con muốn chào Mai!
Ngôn bối rối, liếc nhìn Hứa Tịnh. Cô biết A Thành rất quý Mai, bạn cùng lớp mà cậu bé thường nhắc tới. Cô gật đầu.
HỨA TỊNH
Anh dừng lại đi. A Thành muốn chào bạn.
Ngôn đỗ xe sát lề đường. Cánh cửa xe bật mở, A Thành nhanh nhẹn bước xuống. Cậu bé chạy ào đến chỗ Mai, hai đứa trẻ cười nói vui vẻ. Hứa Tịnh và Ngôn nhìn theo, một cảm giác ấm áp lan tỏa.
Bỗng, một chiếc xe thể thao màu đỏ rú ga phóng vọt qua, lướt sát vào lề đường nơi hai đứa trẻ đang đứng. Bụi đất bay mù mịt. A Thành theo phản xạ, lùi lại, nhưng chân cậu bé vấp phải một viên đá nhỏ trên đường. Cậu bé loạng choạng, ngã nhào ra đất.
HỨA TỊNH
(Hét lên thất thanh)
A Thành!
Cô lao vội ra khỏi xe, chạy đến bên con trai. May mắn thay, A Thành chỉ bị trầy xước nhẹ ở đầu gối, nhưng cậu bé đang rất hoảng sợ và khóc nức nở. Chiếc xe thể thao kia đã đi mất hút, chẳng hề có ý định dừng lại.
Hứa Tịnh ôm chặt lấy con trai, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt và bụi bẩn trên mặt cậu bé. Tim cô đập thình thịch.
NGÔN
(Vội vàng chạy đến)
A Thành! Con có sao không?
Ngôn nhìn vết trầy xước trên đầu gối con trai, ánh mắt lộ rõ vẻ tức giận. Anh ta nhìn theo hướng chiếc xe biến mất, bàn tay siết chặt thành nắm đấm.
NGÔN
(Giọng nghiến răng)
Thằng khốn kiếp nào dám làm thế này với con trai tao!
Hứa Tịnh đang dỗ dành A Thành, nghe Ngôn nói vậy, cô cũng không khỏi run sợ. Cô ôm chặt con hơn.
HỨA TỊNH
(Giọng run run)
Không sao đâu con. Mẹ với bố ở đây rồi.
A Thành vẫn còn nức nở, nép mình vào lòng mẹ. Ngôn nhìn Hứa Tịnh và A Thành, vẻ mặt phức tạp. Anh ta biết, đây là dịp để thể hiện.
NGÔN
(Vừa nói, vừa cúi xuống xem xét vết thương của A Thành)
Không sao đâu, A Thành. Bố sẽ xử lý. Hứa Tịnh, em đưa con vào xe ngồi đi.
Ngôn nhanh chóng mở cốp xe, lấy ra một hộp y tế nhỏ. Anh ta cẩn thận sát trùng vết thương cho A Thành, rồi băng bó lại một cách tỉ mỉ. A Thành nhìn bố, đôi mắt đã bớt sợ hãi hơn.
NGÔN
(Nhìn A Thành, giọng dịu lại)
Vết thương này sẽ mau lành thôi. Lần sau con cẩn thận hơn một chút nhé.
A Thành gật đầu. Hứa Tịnh nhìn Ngôn, không ngờ anh ta lại dịu dàng và chu đáo đến vậy. Cô không còn thấy hình ảnh “người cha khốn nạn” mà cô từng nghĩ.
HỨA TỊNH
(Thầm nghĩ)
Thật không ngờ…
Ngôn ngẩng đầu lên, nhìn Hứa Tịnh.
NGÔN
(Cười gượng)
Chuyến đi chơi của chúng ta bị ảnh hưởng rồi. Nhưng không sao, mọi chuyện đã ổn.
Hứa Tịnh mỉm cười. Cô thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Có lẽ, cùng Ngôn đối mặt với những tình huống bất ngờ như thế này, cũng không tệ như cô tưởng.
NGÔN
(Vừa đóng cốp xe, vừa nói)
Anh sẽ gọi người điều tra xem chiếc xe đó là của ai. Không ai có thể tùy tiện làm hại con trai anh.
Ánh mắt Ngôn đầy kiên quyết. Hứa Tịnh nhìn anh ta, một cảm giác tin tưởng lạ lùng dâng lên trong lòng. Cô biết, vì A Thành, cô đã chọn đúng.
Ngôn nhìn vết thương của A Thành, ánh mắt đầy sự quan tâm và tức giận dâng lên. Hứa Tịnh ôm chặt lấy con trai, cảm nhận được hơi ấm và sự che chở từ Ngôn. Dù cố gắng kìm nén, sự xót xa và bực tức vẫn hiện rõ trên gương mặt cô.
HỨA TỊNH
(Giọng run run)
Con trai mẹ không sao đâu. Mẹ với bố ở đây rồi.
A Thành vẫn còn nức nở, nép mình vào lòng mẹ. Ngôn cúi xuống, tay anh ta nhẹ nhàng đặt lên vai A Thành.
NGÔN
(Giọng trầm, dỗ dành)
Không sao đâu, A Thành. Bố sẽ xử lý. Hứa Tịnh, em đưa con vào xe ngồi đi. Chỗ này bụi bẩn.
Ngôn nhanh chóng mở cốp xe, lấy ra một hộp y tế nhỏ. Anh ta cẩn thận sát trùng vết thương trên đầu gối A Thành, rồi băng bó lại một cách tỉ mỉ. A Thành nhìn bố, đôi mắt đã bớt sợ hãi hơn, sự ngưỡng mộ thoáng qua.
NGÔN
(Nhìn A Thành, giọng dịu lại)
Vết thương này sẽ mau lành thôi. Lần sau con cẩn thận hơn một chút nhé.
A Thành gật đầu. Hứa Tịnh nhìn Ngôn, tim cô đập lỗi nhịp. Cô không còn thấy hình ảnh “người cha khốn nạn” mà cô từng khắc sâu trong tâm trí. Thay vào đó là một người đàn ông đầy trách nhiệm và dịu dàng.
HỨA TỊNH
(Thầm nghĩ)
Thật không ngờ…
Ngôn ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta chạm vào Hứa Tịnh. Một thoáng ngập ngừng, rồi anh ta khẽ mỉm cười.
NGÔN
(Cười gượng, ánh mắt chân thành)
Chuyến đi chơi của chúng ta bị ảnh hưởng rồi. Nhưng không sao, mọi chuyện đã ổn. Anh xin lỗi vì đã không thể bảo vệ hai mẹ con em tốt hơn.
Nụ cười của Ngôn khiến Hứa Tịnh thấy lòng mình dịu lại. Cô không còn cảm giác phòng vệ gay gắt như trước.
HỨA TỊNH
(Giọng nhỏ hơn)
Không sao đâu. Anh đã làm hết sức rồi. Quan trọng là A Thành không bị sao.
Ngôn siết chặt tay lại. Anh ta muốn nói thêm gì đó, nhưng lại thôi.
NGÔN
(Vừa đóng cốp xe, vừa nói)
Anh sẽ gọi người điều tra xem chiếc xe đó là của ai. Không ai có thể tùy tiện làm hại con trai anh.
Ánh mắt Ngôn đầy kiên quyết, xen lẫn sự bảo vệ tuyệt đối. Hứa Tịnh nhìn anh ta, một cảm giác tin tưởng lạ lùng dâng lên trong lòng. Cô biết, vì A Thành, cô đã chọn đúng. Chiếc xe BMW màu đen lướt đi trên đường, mang theo họ đến một nơi xa hơn.
—
Trong chiếc xe sang trọng, không khí có chút ngượng ngùng nhưng cũng đan xen một chút ấm áp. A Thành đã bình tâm lại, cậu bé nhìn ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn bố mẹ.
NGÔN
(Nhìn vào gương chiếu hậu, thấy Hứa Tịnh đang nhìn mình)
Em không sao chứ? Lúc nãy…
HỨA TỊNH
(Lắc đầu nhẹ)
Em không sao. Em chỉ hơi bất ngờ.
NGÔN
(Giọng có chút lưỡng lự)
Anh biết em đã trải qua rất nhiều chuyện. Những gì đã xảy ra… anh xin lỗi.
Ngôn dừng lại, Hứa Tịnh im lặng lắng nghe. Cô cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh.
HỨA TỊNH
(Giọng trầm, nhẹ nhàng)
Quá khứ đã qua rồi. Em không muốn nghĩ về nó nữa.
NGÔN
(Ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, nhưng giọng anh ta như đang chất chứa cả một bầu trời tâm sự)
Anh đã từng nghĩ, cái gọi là “tình yêu” chỉ là một thứ phù phiếm, một giao dịch. Anh đã từng tin rằng, con người chỉ quan tâm đến lợi ích. Nhưng rồi, khi nhìn em… nhìn cách em chăm sóc con trai chúng ta, anh mới nhận ra mình đã sai lầm đến thế nào.
Hứa Tịnh quay sang nhìn Ngôn. Gương mặt anh ta không còn vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo thường thấy. Thay vào đó là sự chân thật và một nỗi buồn man mác.
HỨA TỊNH
(Thở dài)
Có lẽ, ai trong chúng ta cũng từng có những tổn thương. Em từng nghĩ, với anh, em chỉ là một điều kiện để hoàn thành bản hợp đồng. Một người vợ không hơn không kém. Anh không bao giờ thực sự nhìn thấy em.
NGÔN
(Ngắt lời, giọng gấp gáp)
Đó là lỗi của anh. Lỗi của anh là đã để mọi thứ diễn ra theo cách đó. Anh đã quá tập trung vào mục tiêu, vào công việc, mà quên mất đi những gì quan trọng nhất. Anh đã bỏ lỡ quá nhiều thứ… và em là thứ quan trọng nhất anh đã bỏ lỡ.
Lời thú nhận của Ngôn khiến Hứa Tịnh sững sờ. Cô nhìn sâu vào mắt anh ta, tìm kiếm một lời nói dối. Nhưng thay vào đó, cô chỉ thấy sự hối hận và một tình cảm dường như đã bị che giấu quá lâu.
HỨA TỊNH
(Giọng run run, gần như là lời thì thầm)
Anh… nói thật sao? Sau tất cả những gì đã xảy ra, với “bản hợp đồng hôn nhân chỉ tiếp tục nếu sinh con trai”… em chưa từng nghĩ…
NGÔN
(Vội vàng nắm lấy tay Hứa Tịnh đang đặt trên đùi, bàn tay anh ta ấm áp và hơi run)
Hứa Tịnh, anh không nói dối. Anh biết, quá khứ đã để lại những vết sẹo. Nhưng anh muốn bù đắp. Anh muốn em hiểu rằng… anh yêu em. Thực sự yêu em.
Nắm tay Ngôn siết nhẹ. Hứa Tịnh cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh. Lần đầu tiên, cô không còn cảm thấy sợ hãi hay tức giận khi ở bên anh. Có lẽ, những tổn thương trong quá khứ, giờ đây, đang dần tan chảy dưới sức nóng của sự chân thành.
Tay Ngôn vẫn còn giữ chặt tay Hứa Tịnh. Hứa Tịnh nhìn anh, cảm nhận sự run rẩy nhẹ trong bàn tay anh.
HỨA TỊNH
(Khẽ hít một hơi sâu)
Em… em cũng yêu anh.
Lời thừa nhận thoát ra khỏi môi Hứa Tịnh, nhẹ nhàng nhưng mang sức nặng của cả một quá khứ đầy biến động. Ngôn siết chặt tay cô hơn, ánh mắt anh ngập tràn hạnh phúc và cả sự nhẹ nhõm.
NGÔN
(Giọng run run)
Thật không? Anh không mơ đấy chứ?
HỨA TỊNH
(Mỉm cười, giọt nước mắt lăn dài trên má)
Anh không mơ. Đã lâu lắm rồi, em mới lại cảm thấy… bình yên như thế này.
A Thành ở ghế sau, nhìn hai người, đôi mắt lấp lánh. Cậu bé mỉm cười, cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong không khí.
Trong lúc đó, tại một địa điểm khác, không khí căng thẳng bao trùm. Một gã đàn ông trung niên, vẻ mặt gian manh, đang lật giở những tài liệu trên bàn. Hắn ta nhíu mày, vẻ không hài lòng.
GÃ ĐÀN ÔNG
(Tự lẩm bẩm)
Vẫn chưa có động tĩnh gì sao? Cái tập đoàn Ngôn thị kia tưởng dễ bắt nạt lắm à?
Bên cạnh hắn, một kẻ đàn em đang đứng cúi đầu.
KẺ ĐÀN EM
Thưa ông chủ, có vẻ như kế hoạch ban đầu đã gặp trục trặc. Chiếc xe gây tai nạn đã bị chúng ta mất dấu.
GÃ ĐÀN ÔNG
(Đập bàn)
Vớ vẩn! Mất dấu cái gì? Chúng ta bỏ ra cả một gia tài để thuê đám người đó, không lẽ lại để chúng biến mất như hơi nước sao? Phải tìm ra chúng cho tôi!
Hắn ta gõ gõ ngón tay lên bàn, suy nghĩ.
GÃ ĐÀN ÔNG
(Lại cười nham hiểm)
Không sao. Một chiêu không được, thì ta dùng chiêu khác. Ngôn tưởng có thể bảo vệ được gia đình hắn sao? Hắn ta quá ngây thơ rồi.
Hắn ta chỉ tay vào một tấm ảnh chụp Ngôn và Hứa Tịnh đang đi trên thảm đỏ, một tấm ảnh cũ.
GÃ ĐÀN ÔNG
Tập đoàn Ngôn thị này sắp sụp đổ rồi. Và Hứa Tịnh… cô ta sẽ phải trả giá cho tất cả những gì cô ta đã lấy đi từ tay tôi.
Trong biệt thự Ngôn thị, không khí ấm áp bao trùm. Hứa Tịnh đang ngồi bên cạnh Ngôn, hai người cùng xem A Thành chơi đùa. Sự hiểu lầm và tổn thương của quá khứ dần tan biến, thay vào đó là sự thấu hiểu và yêu thương.
HỨA TỊNH
(Nhìn Ngôn)
Anh chắc là sẽ không có ai làm hại chúng ta nữa chứ? Sau vụ tai nạn vừa rồi… em vẫn còn hơi lo.
Ngôn quay sang nhìn Hứa Tịnh, ánh mắt đầy kiên định.
NGÔN
(Nắm lấy tay cô)
Em đừng lo. Anh đã dặn dò người của mình điều tra rất kỹ. Chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra. Những gì đã qua, anh sẽ không để nó lặp lại nữa. Anh sẽ bảo vệ hai mẹ con em.
Hứa Tịnh dựa đầu vào vai Ngôn, cảm nhận sự vững chắc và bình yên. Cô tin tưởng vào anh.
Bất chợt, điện thoại của Ngôn reo lên. Anh ta nhấc máy, nghe máy.
NGÔN
(Nói vào điện thoại)
Là sao? Chuyện gì xảy ra vậy?
Gương mặt Ngôn biến sắc. Anh ta đứng bật dậy, ánh mắt đầy lo lắng.
NGÔN
(Nói với Hứa Tịnh)
Có chuyện rồi. Tập đoàn đang gặp vấn đề. Một số hợp đồng lớn bị đột ngột hủy bỏ.
Hứa Tịnh nhìn Ngôn, sự lo lắng dâng lên trong lòng.
HỨA TỊNH
(Giọng run run)
Lại có chuyện sao? Ai… ai lại làm vậy chứ?
Ngôn nhìn Hứa Tịnh, anh ta biết, sóng gió lại sắp ập đến. Nhưng lần này, họ sẽ cùng nhau đối mặt.
NGÔN
(Nói vào điện thoại)
Là sao? Chuyện gì xảy ra vậy?
Gương mặt Ngôn biến sắc. Anh ta đứng bật dậy, ánh mắt đầy lo lắng.
NGÔN
(Nói với Hứa Tịnh)
Có chuyện rồi. Tập đoàn đang gặp vấn đề. Một số hợp đồng lớn bị đột ngột hủy bỏ.
Hứa Tịnh nhìn Ngôn, sự lo lắng dâng lên trong lòng.
HỨA TỊNH
(Giọng run run)
Lại có chuyện sao? Ai… ai lại làm vậy chứ?
Ngôn nhìn Hứa Tịnh, anh ta biết, sóng gió lại sắp ập đến. Nhưng lần này, họ sẽ cùng nhau đối mặt.
CÙNG LÚC ĐÓ, TẠI MỘT GÓC KHÁC CỦA BIỆT THỰ NGÔN THỊ, KHÔNG KHÍ ĐỘT NGỘT TRỞ NÊN CĂNG THẲNG.
MỘT NHÓM NGƯỜI LẠ MẶT, ĂN MẶC BỊT BỊT, XÔNG VÀO TỪ HƯỚNG SÂN VƯỜN, MANG THEO VẺ KHỦNG BỐ. CHÚNG CHUYỂN ĐỘNG NHANH CHÓNG, HƯỚNG THẲNG VỀ PHÍA PHÒNG KHÁCH NƠI NGÔN VÀ HỨA TỊNH ĐANG Ở.
NGÔN
(Quay phắt lại, giọng cảnh giác)
Là ai?
HỨA TỊNH
(Ôm chặt lấy A Thành)
Ngôn!
A Thành, dù còn nhỏ, nhưng đôi mắt cậu bé ánh lên vẻ kiên định. Cậu bé không hề tỏ ra sợ hãi, mà đứng chắn trước mặt Hứa Tịnh.
A THÀNH
Mẹ đừng sợ!
BÊN TRONG PHÒNG, NGÔN VỘI VÃ ĐẨY HỨA TỊNH RA SAU LƯNG MÌNH. ANH TA ĐỨNG THẲNG LƯNG, MẶC CHIẾC VEST ĐEN LỊCH LÃM NHƯ VẪN THƯỜNG LỆ, TOÁT LÊN VẺ ĐIỀM TĨNH ĐÁNG SỢ.
NGÔN
(Giọng lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như dao)
Muốn gì?
TÊN CẦM ĐẦU NHÓM NGƯỜI LẠ, MỘT GÃ ĐÀN ÔNG CÓ KHUÔN MẶT NHAM HIỂM, BƯỚC LÊN PHÍA TRƯỚC, MỘT TAY VẪN CÒN CẦM CHẶT TẤM HÌNH CŨ CHỤP NGÔN VÀ HỨA TỊNH.
TÊN CẦM ĐẦU
(Cười khẩy)
Ngôn Tổng tài đây mà. Lâu rồi không gặp. Cô nợ tôi một khoản. Giờ là lúc phải thanh toán rồi.
NGÔN
(Lạnh giọng)
Tôi không nợ ai cả. Các người nhầm người rồi.
TÊN CẦM ĐẦU
(Nhếch mép)
Nhầm sao? Cô ta ở đây mà. Hứa Tịnh. Tôi biết cô ta đã lấy đi thứ gì đó của tôi, và cô, Ngôn, đã đứng ra bảo vệ cô ta. Giờ thì cả hai người đều phải trả giá.
HỨA TỊNH
(Bước lên phía trước, giọng đầy thách thức)
Tôi không lấy gì của ông. Ông chỉ là một kẻ hèn nhát, một người cha khốn nạn đã bỏ rơi con cái để mưu cầu lợi ích cá nhân.
Ánh mắt tên cầm đầu tối sầm lại.
TÊN CẦM ĐẦU
(Giận dữ)
Con nhỏ đanh đá! Dám hỗn láo với ta! Lên!
Bọn tay sai xông tới. Ngôn lao vào cuộc chiến, ra đòn nhanh gọn và mạnh mẽ. Hứa Tịnh, dù không giỏi đánh đấm, cũng tìm cách chống cự, dùng những vật dụng xung quanh để phòng vệ.
Đúng lúc này, một chiếc BMW đen bóng loáng lao đến trước cửa biệt thự. Cánh cửa bật mở, HỨA TỊNH BƯỚC RA, VỚI VẺ NGOÀI ĐẦY QUYẾT ĐOÁN. MỘT TẤM THẺ ĐEN TỎA RA ÁNH KIM LUNG LINH TRONG TAY CÔ.
HỨA TỊNH
(Giọng vang dội)
Ngươi đang làm gì ở đây vậy?
Tên cầm đầu quay lại, sững sờ khi nhìn thấy Hứa Tịnh.
TÊN CẦM ĐẦU
Cô… cô là ai?
HỨA TỊNH
(Cười khinh bỉ)
Ta là người mà ngươi không bao giờ nên động vào. Ngôn, anh không cần phải làm vậy một mình.
Hứa Tịnh tiến về phía trước, một tay giơ cao tấm thẻ đen.
HỨA TỊNH
Đây là thứ mà anh ta đã đưa cho tôi để đền bù những gì anh ta đã gây ra cho tôi 4 năm trước. Bây giờ, nó sẽ được sử dụng để kết thúc trò đùa của ông. Ngôn Thị sẽ không bao giờ sụp đổ dưới tay một kẻ tầm thường như ông.
Nhóm người của tên cầm đầu bắt đầu có dấu hiệu nao núng. Chúng nhìn nhau, rồi nhìn tên cầm đầu, ánh mắt hoang mang.
TÊN CẦM ĐẦU
(Lắp bắp)
Không thể nào… cô ta…
NGÔN
(Đã hạ gục vài tên địch, giọng đầy sức mạnh)
Chính là ta. Và cô ấy sẽ không bao giờ phải đối mặt với bất cứ điều gì một mình nữa.
A Thành, thấy Hứa Tịnh xuất hiện, liền chạy đến bên mẹ. Cậu bé nắm chặt tay mẹ, đôi mắt thể hiện sự tự hào.
Tên cầm đầu, thấy kế hoạch của mình tan tành, và bị bao vây bởi sự phản kháng mạnh mẽ, cùng với việc những tên tay sai của hắn bắt đầu bỏ chạy, hắn ta tức giận gầm lên.
TÊN CẦM ĐẦU
(Hét lên)
Các ngươi sẽ phải trả giá! Ta sẽ quay lại!
Hắn ta cố gắng bỏ chạy, nhưng đã bị lực lượng an ninh Ngôn thị mà Ngôn đã kịp thời điều động bao vây. Tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ xa.
NGÔN
(Quay sang Hứa Tịnh, ánh mắt dịu lại)
Em ổn chứ?
HỨA TỊNH
(Nhìn Ngôn, rồi nhìn A Thành, cảm thấy một sự bình yên lạ thường)
Em ổn. Chúng ta… chúng ta đã làm được.
A Thành ôm chầm lấy Hứa Tịnh và Ngôn. Ba người đứng cạnh nhau, đối mặt với ánh bình minh đang lên, một tương lai mới đã bắt đầu.
TIẾNG CÒI XE CẢNH SÁT vang lên ngày càng gần. Nhóm người của tên cầm đầu, vốn đã mất tinh thần, giờ đây càng hoảng loạn hơn khi thấy lực lượng chức năng xuất hiện. Tên cầm đầu, dù tức giận, cũng biết đã hết đường thoát thân. Hắn ta bị áp giải đi, ánh mắt đầy căm hận liếc nhìn Ngôn và Hứa Tịnh.
Bọn tay sai còn lại, thấy tình hình đã xoay chuyển hoàn toàn, vội vã giải tán, bỏ chạy tán loạn. Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Ngôn đã kịp thời trấn áp những kẻ còn lảng vảng. Anh ta quay sang Hứa Tịnh, ánh mắt đầy sự quan tâm.
NGÔN
(Giọng trầm ấm, pha chút lo lắng)
Em không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?
HỨA TỊNH
(Nhìn Ngôn, rồi nhìn A Thành đang ôm chặt lấy mình, cảm giác ấm áp lan tỏa)
Em ổn. Chúng ta… chúng ta đã làm được.
A Thành ngước nhìn bố mẹ, đôi mắt lấp lánh niềm vui và sự an tâm. Cậu bé buông Hứa Tịnh ra, chạy đến ôm chầm lấy cả Ngôn lẫn Hứa Tịnh.
A THÀNH
(Giọng líu lo)
Bố mẹ ơi! Con vui quá!
Ngôn và Hứa Tịnh cùng cúi xuống, ôm lấy con trai. Nụ cười rạng rỡ nở trên môi họ. Tiếng còi xe cảnh sát dần xa, nhường chỗ cho sự bình yên đang dần bao trùm lấy không gian. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những tán lá cây, phủ lên họ một vầng sáng ấm áp.
Bối cảnh chuyển dần sang một buổi chiều muộn. Không gian trong biệt thự Ngôn thị giờ đây tràn ngập tiếng cười nói. Hứa Tịnh đang ngồi trên ghế sofa, dịu dàng khâu vá lại một chiếc áo cho A Thành. Ngôn ngồi cạnh, tay lướt xem báo cáo công việc trên máy tính bảng, nhưng thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn hai mẹ con, ánh mắt chứa đựng sự mãn nguyện.
A Thành, sau khi được mẹ khâu vá xong, chạy ngay đến bên bố, dụi đầu vào lòng anh.
A THÀNH
Bố ơi, hôm nay con được cô giáo khen vì bài vẽ đẹp nhất lớp!
NGÔN
(Nhẹ nhàng vuốt tóc con trai, nụ cười hiền hậu)
Thật sao? Con trai bố giỏi quá! Lớn lên con sẽ trở thành họa sĩ tài ba nhé!
HỨA TỊNH
(Cười tủm tỉm)
Hoặc có thể là một tổng tài giỏi giang như bố.
Ba người cùng nhìn nhau, tiếng cười vang lên trong không gian ấm cúng. Những mâu thuẫn, hiểu lầm trước đây dường như đã tan biến hết, thay vào đó là sự thấu hiểu, sẻ chia và tình yêu thương. Bản hợp đồng hôn nhân ngày xưa, với những điều khoản khắc nghiệt về việc sinh con trai, giờ đây chỉ còn là một kỷ niệm xa vời. Chiếc thẻ đen mà Ngôn đã đưa cho Hứa Tịnh như một lời chuộc lỗi, giờ đây đã trở thành biểu tượng cho sự hàn gắn, cho một tương lai tươi sáng hơn.
Ngôn đặt máy tính bảng xuống, tiến đến gần Hứa Tịnh. Anh ta nhẹ nhàng cầm lấy chiếc áo còn dang dở, rồi đặt nó sang một bên. Anh nắm lấy tay Hứa Tịnh, ánh mắt nhìn cô đầy trìu mến.
NGÔN
Anh xin lỗi vì tất cả những gì đã xảy ra. Anh đã sai.
HỨA TỊNH
(Siết nhẹ tay Ngôn, giọng nói đầy dịu dàng)
Em cũng vậy. Quan trọng là bây giờ chúng ta đã cùng nhau.
A Thành vui vẻ chạy vòng quanh, cười đùa. Cậu bé đã có lại cả bố lẫn mẹ, không còn cảm thấy cô đơn hay tủi thân nữa. Cậu bé chạy đến, ôm lấy cả hai người.
A THÀNH
Con yêu bố mẹ nhất trên đời!
Ngôn và Hứa Tịnh cùng ôm lấy con trai, rồi trao nhau một nụ hôn nhẹ nhàng. Họ đứng đó, ba người cùng nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ cả bầu trời. Một bức tranh gia đình hạnh phúc, viên mãn. Cuộc sống của họ đã sang một trang mới, tràn đầy yêu thương và hy vọng.
HÌNH ẢNH BA NGƯỜI ÔM NHAU DƯỚI ÁNH HOÀNG HÔN CHẬM RÃI TAN BIẾN.
NGÔN và HỨA TỊNH nhìn nhau, nụ cười của họ là lời khẳng định cho sự đoàn tụ. A THÀNH, vẫn ôm chặt lấy bố mẹ, ngẩng đầu lên. Ánh mắt cậu bé nhìn cha mẹ đầy yêu thương, đôi môi chúm chím nở nụ cười hạnh phúc. Ngôn cúi xuống, hôn lên trán con trai. Hứa Tịnh vòng tay ôm cả hai người, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể.
A THÀNH
(Giọng líu lo, đầy sung sướng)
Con yêu bố mẹ! Con không muốn xa bố mẹ nữa đâu!
NGÔN
(Ấm áp, giọng trầm vang vọng)
Bố cũng yêu con, A Thành. Và bố yêu mẹ con.
HỨA TỊNH
(Thút thít, giọng nghẹn ngào xúc động)
Chúng ta là một gia đình. Sẽ không bao giờ xa nhau nữa.
Tiếng cười của ba người hòa quyện vào nhau, vang vọng khắp biệt thự Ngôn thị. Đó là âm thanh của sự hàn gắn, của tình yêu đã vượt qua mọi thử thách. Những góc khuất của quá khứ, những lời lẽ cay nghiệt, những tổn thương sâu sắc, tất cả giờ đây chỉ còn là những vết sẹo mờ nhạt. Bản hợp đồng hôn nhân, từng là sợi dây ràng buộc đầy tính toán, nay đã trở thành một kỷ niệm xa xôi, một minh chứng cho hành trình họ đã cùng nhau trải qua. Chiếc thẻ đen mà Ngôn trao cho Hứa Tịnh năm xưa, giờ đây không còn mang ý nghĩa đền bù, mà là biểu tượng cho lời hứa về một tương lai trọn vẹn, nơi tình yêu thương được đặt lên hàng đầu.
Ngôn siết chặt vòng tay, cảm nhận hơi ấm từ Hứa Tịnh và A Thành. Anh ta đã từng là một “người cha khốn nạn”, một người đàn ông bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực và sự ích kỷ, suýt nữa đã đánh mất tất cả. Chiếc BMW màu đen lộng lẫy từng là biểu tượng cho sự thành công, nay chỉ là một phương tiện đưa anh trở về với gia đình. Anh ta nhận ra, giá trị thực sự của cuộc đời không nằm ở những con số tài khoản hay những bản hợp đồng danh giá, mà là ở những khoảnh khắc bình dị bên cạnh những người mình yêu thương.
Hứa Tịnh tựa đầu vào vai Ngôn, mắt khép hờ. Cô đã từng là nạn nhân của những toan tính, từng bị đẩy vào đường cùng bởi sự tàn nhẫn của xã hội. Tuy nhiên, cô đã không gục ngã. Bằng ý chí kiên cường và tình yêu dành cho con trai, cô đã chiến đấu, đã đứng dậy và đòi lại công bằng. Cô biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng cô không còn sợ hãi nữa. Bởi vì giờ đây, cô có Ngôn và A Thành ở bên. Họ là điểm tựa, là sức mạnh để cô tiếp tục bước đi.
A Thành, với nụ cười rạng rỡ trên môi, nhìn bố mẹ với ánh mắt lấp lánh niềm tin. Cậu bé đã trải qua những ngày tháng cô đơn, tủi thân, khi chỉ có mẹ bên cạnh. Nhưng giờ đây, cậu đã có lại cả hai. Cậu đã có một người cha biết yêu thương, một người mẹ dịu dàng, và một ngôi nhà tràn đầy tiếng cười. Bức tranh gia đình tưởng chừng như đã vỡ tan từ 4 năm trước, giờ đây đã được hàn gắn, trở nên hoàn hảo và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Ánh nắng hoàng hôn dịu dàng buông xuống, phủ lên ba con người một vầng sáng ấm áp. Trong không gian tĩnh lặng của biệt thự Ngôn thị, tiếng cười nói đã khép lại, nhường chỗ cho một sự bình yên sâu lắng. Họ đứng đó, ba người, ôm chặt lấy nhau, như một lời tuyên thệ bất di bất dịch về một tương lai không bao giờ còn chia cắt. Quá khứ đã trôi đi, chỉ còn lại hiện tại, nơi tình yêu thương được vun đắp mỗi ngày, nơi mỗi sớm mai thức dậy đều là một ngày mới tràn đầy hy vọng. Họ đã tìm thấy nhau, đã tìm thấy bến đỗ bình yên sau cơn bão tố. Cuộc sống của họ giờ đây như một khúc ca êm đềm, vang vọng trong không gian, xua tan đi mọi ưu phiền, chỉ còn lại sự viên mãn và tình yêu thương vô bờ bến. Mọi thứ đã kết thúc, nhưng đồng thời, mọi thứ cũng chỉ vừa mới bắt đầu.

