Thuê bạn thân làm giúp việc cho nhà mình, trả lương cả chục triệu 1 tháng, được 2 tuần tôi thấy bố chồng tươi tỉnh l:;ạ thường, còn bạn thì cứ tái xanh tái nhợt, ông nằng nặc đòi sửa nhà làm phòng cách âm, hỏi bạn thì mới tá ho:;ả ra…
Tôi lấy chồng xa, công việc bận rộn nên ít có thời gian ở nhà chăm sóc bố chồng. Thấy bạn thân lâu năm đang cần việc, tôi thương tình nhận về làm giúp việc, trả hẳn lương cả chục triệu một tháng. Vừa là có người tin tưởng, vừa coi như giúp bạn có thêm thu nhập.
Mới đầu mọi thứ đều êm ấm, nhưng chỉ sau 2 tuần tôi bắt đầu thấy có điều lạ. Bố chồng vốn trước đây suốt ngày kêu mệt, ăn uống thất thường, vậy mà nay lại tươi tỉnh khác thường, sáng nào cũng dậy sớm, thậm chí còn huýt sáo vui vẻ. Trái lại, bạn thân tôi thì gầy rộc, mặt tái xanh tái nhợt, có hôm tôi hỏi thăm thì cô ấy chỉ cười gượng:
– “Không sao đâu, chắc em chưa quen việc…”
Nhưng càng ngày tôi càng để ý thấy những ánh mắt tránh né, những buổi tối đóng cửa phòng hơi lâu, và những lần bạn tôi đi ngang qua bố chồng thì lại lặng im đến rợ-n người.
Đỉnh điểm là hôm đó, bố chồng bỗng nằng nặc đòi chồng tôi sửa lại căn nhà, nhất quyết phải xây thêm một căn phòng cách âm, khóa từ bên trong. Cả nhà tôi ngơ ngác, không hiểu một ông cụ tuổi thất thập còn cần phòng cách âm để làm gì.
Linh cảm có điều chẳng lành, tôi gọi bạn thân ra ngoài hỏi thẳng. Cô ấy tái mét, đôi môi run rẩy, mãi mới thốt được vài chữ… 👇👇Thuê bạn thân làm giúp việc cho nhà mình, trả lương cả chục triệu 1 tháng, được 2 tuần tôi thấy bố chồng tươi tỉnh l:;ạ thường, còn bạn thì cứ tái xanh tái nhợt, ông nằng nặc đòi sửa nhà làm phòng cách âm, hỏi bạn thì mới tá ho:;ả ra…
Tôi lấy chồng xa, công việc bận rộn nên ít có thời gian ở nhà chăm sóc bố chồng. Thấy bạn thân lâu năm đang cần việc, tôi thương tình nhận về làm giúp việc, trả hẳn lương cả chục triệu một tháng. Vừa là có người tin tưởng, vừa coi như giúp bạn có thêm thu nhập.
Mới đầu mọi thứ đều êm ấm, nhưng chỉ sau 2 tuần tôi bắt đầu thấy có điều lạ. Bố chồng vốn trước đây suốt ngày kêu mệt, ăn uống thất thường, vậy mà nay lại tươi tỉnh khác thường, sáng nào cũng dậy sớm, thậm chí còn huýt sáo vui vẻ. Trái lại, bạn thân tôi thì gầy rộc, mặt tái xanh tái nhợt, có hôm tôi hỏi thăm thì cô ấy chỉ cười gượng:
– “Không sao đâu, chắc em chưa quen việc…”
Nhưng càng ngày tôi càng để ý thấy những ánh mắt tránh né, những buổi tối đóng cửa phòng hơi lâu, và những lần bạn tôi đi ngang qua bố chồng thì lại lặng im đến rợ-n người.
Đỉnh điểm là hôm đó, bố chồng bỗng nằng nặc đòi chồng tôi sửa lại căn nhà, nhất quyết phải xây thêm một căn phòng cách âm, khóa từ bên trong. Cả nhà tôi ngơ ngác, không hiểu một ông cụ tuổi thất thập còn cần phòng cách âm để làm gì.
Linh cảm có điều chẳng lành, tôi gọi bạn thân ra ngoài hỏi thẳng. Cô ấy tái mét, đôi môi run rẩy, mãi mới thốt được vài chữ… 👇👇
Vy giữ chặt lấy tay Lan, đôi mắt cô đầy vẻ dò xét, găm thẳng vào gương mặt tái mét của cô bạn. Bàn tay Lan lạnh toát, run rẩy trong lòng bàn tay Vy. Cô gái trẻ cúi gằm mặt, đôi môi khô khốc mấp máy, cố gắng thốt ra điều gì đó nhưng âm thanh cứ mắc kẹt lại trong cổ họng. Vy thấy lòng mình như có lửa đốt, càng siết chặt tay Lan hơn, giọng nói như mệnh lệnh: “Lan, có chuyện gì thì nói thật với chị đi! Em cứ như thế này làm chị sợ lắm!”
Lan khẽ rùng mình, cô ngước đôi mắt ngấn nước lên nhìn Vy, trong ánh mắt đó là sự sợ hãi tột độ và một nỗi tuyệt vọng. Cô hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng lấy hết can đảm, rồi thì thầm từng chữ đứt quãng, nhỏ đến mức Vy phải ghé sát tai mới có thể nghe rõ:
“Chị ơi… ông ấy… ông ấy không phải là bố chồng thật của chị đâu!”
Lời nói vừa dứt, Vy chết sững tại chỗ. Mọi âm thanh xung quanh như biến mất, chỉ còn lại tiếng tim Vy đập thình thịch, dồn dập trong lồng ngực. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, từ gáy xuống tận sống lưng, khiến Vy run lên bần bật. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Bố chồng? Không phải bố chồng thật? Điều đó có nghĩa là gì? Vy nhìn chằm chằm vào Lan, đôi mắt hoài nghi pha lẫn kinh hoàng, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho câu nói quái đản vừa rồi. Lan sợ hãi lùi lại một bước, đôi môi vẫn còn run rẩy hé mở, sẵn sàng kể ra toàn bộ sự thật kinh hoàng mà cô đã giấu kín bấy lâu.
Vy chết sững tại chỗ. Mọi âm thanh xung quanh như biến mất, chỉ còn lại tiếng tim Vy đập thình thịch, dồn dập trong lồng ngực. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, từ gáy xuống tận sống lưng, khiến Vy run lên bần bật. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Bố chồng? Không phải bố chồng thật? Điều đó có nghĩa là gì? Vy nhìn chằm chằm vào Lan, đôi mắt hoài nghi pha lẫn kinh hoàng, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho câu nói quái đản vừa rồi. Lan sợ hãi lùi lại một bước, đôi môi vẫn còn run rẩy hé mở, sẵn sàng kể ra toàn bộ sự thật kinh hoàng mà cô đã giấu kín bấy lâu.
Vy giữ chặt lấy vai Lan, đôi mắt cô đỏ ngầu, dồn dập chất vấn: “Nói đi! Nói hết đi Lan! Chuyện này là sao? Ông ấy không phải là bố chồng thật của chị thì ai là ông ấy? Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Nước mắt Lan ào ạt chảy xuống, cô nấc nghẹn, cố gắng kìm lại tiếng khóc nhưng vô ích. Cô run rẩy cúi đầu, giọng nói đứt quãng như thể từng chữ đều phải vật lộn lắm mới thoát ra được: “Chị ơi… em xin lỗi… tất cả… là do bà dì của chị dàn dựng ạ. Bà ấy… bà ấy đã thuê một người đàn ông… đóng giả bố chồng chị… trước khi chị về nhà.”
Lời thú nhận của Lan như một nhát dao đâm thẳng vào tim Vy. Cả người Vy cứng đờ, cô không thể cử động, chỉ có thể trừng mắt nhìn Lan, môi cô mấp máy không thành tiếng. “Bà dì… thuê… đóng giả bố chồng?” Vy lặp lại, giọng nói khản đặc vì sốc. “Tại sao? Tại sao lại làm thế?”
Lan ngẩng đầu lên, gương mặt tái mét, ướt đẫm nước mắt. “Bà ấy sợ… sợ chị biết bố chồng thật của chị… đã qua đời hoặc bị bệnh nặng… chị sẽ lo lắng… sẽ không đồng ý kết hôn với anh ấy nữa. Bà ấy muốn chị yên tâm… để đám cưới diễn ra suôn sẻ.” Lan vừa nói vừa lắc đầu nguầy nguậy, như thể muốn xua đi những hình ảnh đáng sợ trong tâm trí. “Chỉ có mình em biết bí mật này, chị Vy ơi. Em… em đã cố gắng giữ im lặng bấy lâu nay vì sợ hãi… sợ hãi lắm.”
Vy buông thõng tay khỏi vai Lan. Thế giới quanh cô như sụp đổ hoàn toàn. Căn nhà ấm cúng mà cô từng nghĩ là nơi trú ẩn an toàn giờ đây biến thành một cái bẫy tinh vi. Người bố chồng hiền lành, nhân hậu mà cô hết mực yêu quý bấy lâu nay lại chỉ là một vai diễn. Nước mắt Vy tuôn rơi, nóng hổi và đau đớn. Cô cảm thấy cả cơ thể mình run rẩy không ngừng, cảm giác bàng hoàng và bị phản bội nhấn chìm cô vào một hố sâu tuyệt vọng. Một sự thật kinh hoàng mà cô chưa từng dám nghĩ tới, giờ đây lại phơi bày ra một cách trần trụi, lạnh lẽo ngay trước mắt. Vy quay lưng lại, cố gắng hít thở nhưng lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt. Mọi thứ trở nên mờ ảo, xoay tròn trước mắt Vy, cô cảm thấy như mình sắp ngã quỵ.
Vy quay lưng lại, cố gắng hít thở nhưng lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt. Mọi thứ trở nên mờ ảo, xoay tròn trước mắt Vy, cô cảm thấy như mình sắp ngã quỵ. Lan vội vàng đỡ lấy Vy, bàn tay cô lạnh ngắt và run rẩy.
“Chị Vy, chị đừng như vậy… em xin chị… em sẽ nói hết… tất cả…” Lan thều thào, giọng nói khản đặc vì khóc, đôi mắt cô dán chặt vào gương mặt bàng hoàng của Vy.
Vy tựa vào tường, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô quay lại nhìn Lan, ánh mắt từ đau khổ chuyển dần sang căm phẫn. “Nói đi! Nói hết đi Lan! Tại sao em lại gầy rộc đi thế này? Tại sao đêm nào em cũng đóng cửa phòng lâu đến vậy? Tại sao em luôn tránh mặt ông ta? Chuyện gì đã xảy ra trong căn nhà này từ khi chị đi làm?” Vy dồn dập chất vấn, không cho Lan có cơ hội né tránh.
Lan sụp xuống, ôm mặt khóc nấc. Từng lời nói của Vy như mũi kim châm vào vết thương lòng đã mục ruỗng bấy lâu. “Chị Vy… đó là những ngày tháng kinh hoàng nhất cuộc đời em.” Lan nghẹn ngào kể tiếp, đầu cô lắc nguầy nguậy như thể muốn xua đi những hình ảnh ghê tởm. “Ông ta… ông ta… không như bà dì nói đâu ạ. Khoảng hai tuần sau khi em về làm, sau khi chị đi làm, ông ta bắt đầu thay đổi… Từ một người đàn ông ốm yếu, mệt mỏi, ông ta bỗng trở nên tươi tỉnh lạ thường. Ông ta dậy sớm, huýt sáo vui vẻ… và rồi… những yêu cầu quái đản bắt đầu.”
Vy nghe Lan nói, cả người cô lạnh toát. Cô nhớ lại những lời Lan từng lảng tránh khi cô hỏi về sức khỏe “bố chồng”. Cô đã quá tin tưởng, quá vô tâm.
“Ông ta đòi… đòi em phải ‘phục vụ’ đặc biệt mỗi đêm, chị Vy ạ.” Lan nói, giọng cô run lẩy bẩy, nước mắt giàn giụa tuôn rơi, gương mặt méo mó vì tủi nhục và ghê tởm. “Ông ta ép em phải làm những việc trái khoáy… những việc mà em không thể kể ra được… Ông ta nói nếu em không nghe lời, ông ta sẽ mách bà dì… sẽ đuổi em đi… và không trả tiền lương ‘cả chục triệu’ cho em.”
Vy chết lặng. Mức lương “cả chục triệu một tháng” mà cô tưởng là sự hào phóng của dì, giờ đây lại là cái bẫy, là sợi dây xiềng xích trói buộc Lan vào nỗi kinh hoàng này.
“Em… em đã phản kháng… nhưng không được. Ông ta… ông ta còn bắt em phải sửa nhà… xây thêm một cái phòng nhỏ cách âm… và khóa từ bên trong mỗi khi…” Lan nấc lên, không thể nói hết câu, hai tay cô siết chặt lấy nhau, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. “Em kiệt sức rồi, chị Vy ơi. Mỗi đêm là một cực hình, mỗi ngày em phải sống trong sợ hãi tột độ. Em đã không dám kể, vì sợ… sợ bà dì sẽ hại em… sợ ông ta sẽ làm gì em…”
Lan ôm mặt khóc, từng tiếng nấc xé lòng. Thân hình cô gầy rộc đi, đôi mắt trũng sâu, khuôn mặt tái xanh tái nhợt như một cái xác không hồn. Vy nhìn Lan, cảm thấy cơn giận bùng lên dữ dội trong lòng. Từ nỗi bàng hoàng ban đầu, giờ đây sự căm phẫn và ghê tởm trào dâng. Căn nhà này, dưới vỏ bọc của tình yêu và sự quan tâm, lại ẩn chứa một bí mật kinh hoàng đến tột độ. “Bố chồng” mà Vy luôn kính trọng lại là một kẻ đội lốt quỷ dữ, lợi dụng sự yếu thế của người khác.
Vy nắm chặt tay, đôi mắt cô đỏ ngầu. Cô không thể tin rằng Lan đã phải chịu đựng những chuyện như vậy ngay dưới một mái nhà với mình. Cảm giác tội lỗi vì đã không nhận ra, vì đã để Lan một mình đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng, bóp nghẹt lồng ngực Vy. Cô thề sẽ không bao giờ tha thứ cho những kẻ đã gây ra nỗi đau này.
Vy cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí trong phòng như đặc quánh lại, khó nhọc chui vào lồng ngực cô. Những mảnh ký ức rời rạc bắt đầu xâu chuỗi lại trong tâm trí Vy, tạo thành một bức tranh ghê tởm và rùng rợn. Cô nhớ lại những lời Lan vừa kể: “Ông ta bắt đầu thay đổi… Từ một người đàn ông ốm yếu, mệt mỏi, ông ta bỗng trở nên tươi tỉnh lạ thường. Ông ta dậy sớm, huýt sáo vui vẻ…”.
Đúng vậy! Vy chợt nhận ra. Chính cô cũng từng thấy “bố chồng” thay đổi như thế. Ban đầu là sự mệt mỏi, ăn uống thất thường, nhưng rồi đột nhiên ông ta như trẻ ra vài tuổi, gương mặt rạng rỡ, thậm chí còn huýt sáo những giai điệu vui tai vào mỗi buổi sáng sớm. Lúc đó Vy chỉ nghĩ ông ta hồi phục nhanh chóng, sức khỏe tốt hơn. Nhưng giờ đây, khi nghe Lan kể về những “yêu cầu quái đản” và “phục vụ đặc biệt” mỗi đêm, sự “tươi tỉnh” đó không còn là dấu hiệu của sức khỏe mà là một sự ghê tởm, một minh chứng cho sự biến thái.
Ánh mắt Vy dán chặt vào gương mặt gầy rộc, tái xanh tái nhợt của Lan, rồi lại tua lại hình ảnh “bố chồng” tươi tỉnh, huýt sáo. Hai hình ảnh đối lập nhau đến rợn người. Một bên là nạn nhân bị bóc lột đến kiệt quệ, một bên là kẻ thủ ác hả hê trên nỗi đau của người khác.
“Xây thêm một cái phòng nhỏ cách âm… và khóa từ bên trong mỗi khi…” Lời kể đứt quãng của Lan vang vọng trong đầu Vy. Phòng cách âm? Khóa từ bên trong? Một mảnh ghép kinh hoàng nữa rơi vào đúng vị trí. Vy đã từng thắc mắc về việc sửa sang nhà cửa đột ngột, về cái phòng nhỏ mới được xây một cách vội vã. Giờ thì cô hiểu. Đó là nơi để che giấu những hành vi bệnh hoạn, để âm thanh của sự cưỡng bức, của nỗi sợ hãi không thể lọt ra ngoài, không thể đến tai cô.
Mức lương “cả chục triệu một tháng” mà dì cô đưa ra để thuê Lan, ban đầu Vy nghĩ đó là sự hào phóng, là muốn Lan có một cuộc sống tốt hơn. Nhưng không. Nó chính là sợi dây xiềng xích, là lời đe dọa trói buộc Lan vào địa ngục này. “Ông ta nói nếu em không nghe lời, ông ta sẽ mách bà dì… sẽ đuổi em đi… và không trả tiền lương ‘cả chục triệu’ cho em.”
Vy bỗng thấy toàn thân mình lạnh toát. Lan đã nói “mách bà dì”. Tại sao lại là bà dì? Tại sao không phải là mách Vy, là chủ nhà? Câu nói đó như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Vy. Bà dì… người đã giới thiệu “bố chồng” này, người đã thuê Lan, người đã đưa ra mức lương cao ngất ngưởng.
Một sự thật tàn khốc hiện lên rõ ràng trong tâm trí Vy. Bà dì của cô… người thân duy nhất của Vy ở cái thành phố này, người mà Vy luôn tin tưởng và kính trọng, chắc chắn đã biết. Không, không chỉ là biết. Bà ta phải là một phần của chuyện này, thậm chí là chủ mưu. Ai là người đầu tiên giới thiệu ông ta? Ai là người biết rõ mức lương đó là cái bẫy? Ai là người đã gán ghép cái danh “bố chồng” để ông ta có thể đường hoàng vào nhà cô?
Cảm giác ghê tởm dâng lên cuồn cuộn trong Vy, không chỉ dành cho “bố chồng” giả mạo, mà còn cho người thân ruột thịt của mình. Bàn tay Vy run lên bần bật, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây chứa đựng một nỗi căm hờn sâu sắc. Người dì mà Vy yêu thương, người đã từng chăm sóc cô khi cô còn bé, lại có thể lạnh lùng dựng nên một vở kịch kinh hoàng như thế dưới chính mái nhà của Vy. Vy cảm thấy như mình vừa bị phản bội một cách tàn nhẫn nhất, bởi chính những người cô tin tưởng nhất. Cảm giác bị lừa dối, bị lợi dụng đến tột cùng khiến Vy nghẹt thở. Nước mắt không còn rơi, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và một quyết tâm sắt đá hiện lên trong ánh mắt Vy.
Nỗi căm hờn và sự phản bội đã hóa thành một ngọn lửa lạnh lẽo, thiêu đốt bên trong Vy. Cô không thể ngồi yên. Sự thật kinh khủng này cần phải được vạch trần, và cô sẽ là người làm điều đó. Ngay lập tức. Ánh mắt Vy quét một vòng quanh căn phòng, tìm kiếm bất cứ cơ hội nào.
Vừa lúc đó, tiếng cửa chính dưới nhà khẽ kẹt rồi đóng lại, một âm thanh báo hiệu “bố chồng (giả)” đã ra ngoài. Cơ hội! Tim Vy đập thình thịch trong lồng ngực. Cô siết chặt nắm tay, lấy hết can đảm. Không chần chừ một giây, Vy rón rén bước ra khỏi phòng, xuống cầu thang, từng bước chân nhẹ như mèo rón. Cô phải thật nhanh, và thật cẩn thận.
Vy dừng lại trước căn phòng của “bố chồng (giả)”. Cánh cửa khép hờ, một sự bất cẩn nhỏ của ông ta. Cô nhẹ nhàng đẩy cửa, luồn vào bên trong. Căn phòng bừa bộn một cách lạ thường, không giống với phong cách ngăn nắp của bố chồng cô khi còn sống. Mùi thuốc lá và một thứ mùi hương thoang thoảng, lạ lẫm xộc vào mũi Vy, khiến cô hơi nhíu mày.
Vy bắt đầu lục lọi. Cô mở từng ngăn kéo tủ, kiểm tra dưới gối, sau các khung ảnh. Tay cô run lên vì căng thẳng, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, không bỏ sót chi tiết nào. Rồi, trong một ngăn kéo sâu dưới đáy tủ quần áo, cô tìm thấy một chiếc hộp gỗ cũ kỹ. Bàn tay Vy run rẩy mở nắp. Bên trong là một tập giấy tờ.
Cô lướt qua nhanh chóng. Giấy tờ tùy thân, chứng minh thư, bằng lái… Tất cả đều mang một cái tên khác, một ngày sinh khác, và quan trọng nhất, tấm ảnh trên đó hoàn toàn là một người đàn ông xa lạ. Không phải là bố chồng cô. Không một chút nào. Vy hít một hơi thật sâu, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào lồng ngực. Đây rồi, bằng chứng đầu tiên, rõ ràng đến mức không thể chối cãi.
Vy tiếp tục tìm kiếm. Phía dưới lớp giấy tờ giả mạo, cô thấy vài món đồ lặt vặt khác: một chiếc bật lửa kim loại khắc hình rồng lạ mắt, một chiếc đồng hồ đeo tay kiểu dáng cổ điển mà cô chưa từng thấy bố chồng mình dùng, và một tập ảnh chụp một người phụ nữ trẻ cùng một đứa bé, hoàn toàn xa lạ. Những món đồ này, Vy biết chắc, không thuộc về bố chồng cô. Chúng là của một người xa lạ, một kẻ mạo danh đang sống dưới mái nhà của cô.
Vy nắm chặt những tờ giấy tờ giả mạo và chiếc bật lửa trong tay. Lòng cô vừa nóng như lửa đốt vì căm phẫn, lại vừa lạnh toát vì lo lắng tột độ. Đây là bằng chứng không thể chối cãi. Nhưng đồng thời, nó cũng đẩy cô vào một cuộc đối đầu kinh hoàng. Cô đã có trong tay con át chủ bài, nhưng cô cũng đang tự đặt mình vào nguy hiểm. Vy khẽ thở ra, ánh mắt lóe lên một tia quyết tâm sắc lạnh. Cô sẽ không để bọn chúng thoát tội.
Vy nắm chặt những tờ giấy tờ giả mạo và chiếc bật lửa trong tay, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô đặt chúng cẩn thận lên bàn cà phê, chờ đợi Chồng của Vy trở về. Từng phút trôi qua như cả thế kỷ, nỗi sợ hãi và sự tức giận cứ xoáy sâu trong lòng Vy. Khi tiếng chìa khóa lạch cạch ở cửa chính vang lên, Vy hít một hơi thật sâu, tự nhủ phải mạnh mẽ.
Chồng của Vy bước vào, vẻ mặt hơi mệt mỏi sau một ngày làm việc. Anh ngạc nhiên khi thấy Vy ngồi nghiêm nghị giữa phòng khách, ánh mắt sắc lạnh.
“Em sao vậy, Vy? Có chuyện gì à?” Chồng của Vy hỏi, cảm nhận được không khí căng thẳng lạ thường.
Vy không trả lời ngay. Cô gật đầu về phía những món đồ trên bàn. Chồng của Vy nhìn theo, nhíu mày khó hiểu. Anh cúi xuống nhặt tập giấy tờ và chiếc bật lửa lên.
“Cái gì đây, Vy? Giấy tờ của ai mà em để lộn xộn thế này?” Anh hỏi, giọng có phần khó chịu.
Vy đứng dậy, bước đến đối diện anh, ánh mắt trực diện và không một chút nhượng bộ. “Anh nhìn kỹ đi. Anh có nhận ra người trong ảnh không?”
Chồng của Vy lật từng trang giấy tùy thân, ánh mắt dừng lại ở tấm ảnh trên chứng minh thư. Mày anh nhíu lại càng sâu. “Ai đây? Một người đàn ông lạ hoắc mà? Em lấy cái này ở đâu ra vậy?”
“Em tìm thấy chúng trong phòng của… của ‘bố chồng’,” Vy nhấn mạnh hai chữ cuối, giọng điệu đầy ẩn ý. “Và đây nữa, chiếc bật lửa này. Anh có thấy bố anh dùng những thứ này bao giờ chưa?”
Chồng của Vy thoáng giật mình. Anh nhìn chiếc bật lửa hình rồng lạ mắt, rồi lại nhìn tấm ảnh trên giấy tờ. “Em… em nói gì lạ vậy Vy? Bố sao lại có những thứ này được? Chắc là ông ấy nhặt được của ai đó hoặc là…”
“Hoặc là gì?” Vy cắt ngang, giọng lạnh băng. “Hoặc là ông ta không phải bố anh?”
Chồng của Vy bật cười, một nụ cười gượng gạo, miễn cưỡng. “Vy, em bị sao vậy? Em đang bị hoang tưởng hay suy diễn quá mức đấy! Em nghĩ bố có thể là người khác à? Vô lý! Bố là bố chứ còn ai vào đây nữa?” Anh cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt đã bắt đầu có chút dao động.
“Anh nhìn kỹ xem, đây có phải bố anh không?” Vy kiên quyết, nhìn thẳng vào mắt chồng. “Bức ảnh này, tên tuổi này. Em chắc chắn có điều gì đó không ổn!” Cô đẩy tập giấy tờ về phía Chồng của Vy, buộc anh phải nhìn thật kỹ vào tấm ảnh người đàn ông xa lạ.
Chồng của Vy cầm tờ giấy, ánh mắt chần chừ lướt qua tấm ảnh. Khuôn mặt người đàn ông trong ảnh rõ ràng là một người hoàn toàn khác, không có chút nào giống người cha mà anh đã biết, dù chỉ là một nét. Tim anh bắt đầu đập mạnh hơn, một cảm giác khó chịu len lỏi. Anh nuốt nước bọt. “Cái này… có thể là giả mạo thôi, hoặc là bố nhặt được. Dù sao thì đây vẫn là nhà chúng ta, và ông ấy là bố. Em đừng suy diễn lung tung nữa, Vy.” Anh vẫn cố gắng bao che, cố gắng phủ nhận sự thật đang hiện hữu ngay trước mắt, bảo vệ người mà anh tin là cha mình, dù trong lòng đã bắt đầu dấy lên một sự nghi hoặc lớn.
Chồng của Vy vẫn giữ vẻ mặt hoài nghi nhưng trong ánh mắt đã thoáng hiện lên sự dao động, anh ta quay lưng bước đi, để lại Vy một mình trong căn phòng khách nặng trĩu. Vy nhìn theo bóng lưng chồng, lòng nặng trĩu thất vọng. Cô biết, chỉ những bằng chứng rõ ràng như ban ngày mới có thể khiến anh tin tưởng. Cô hít sâu, quyết định đã đến lúc phải hành động.
Vài giờ sau, khi chắc chắn Chồng của Vy và Bố chồng (giả) đã đi vắng, Vy tìm Lan trong bếp. Lan đang lúi húi dọn dẹp, vẻ mặt vẫn gầy rộc và mệt mỏi hơn bình thường. Thấy Vy đến gần, Lan khẽ giật mình.
“Lan, chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc,” Vy thì thầm, kéo Lan vào một góc khuất. Cô kể lại toàn bộ sự việc với Chồng của Vy, nỗi thất vọng khi anh vẫn cố chấp phủ nhận. “Anh ấy không tin em, Lan ạ. Em cần bằng chứng, bằng chứng không thể chối cãi.”
Lan lắng nghe, ánh mắt lóe lên sự đồng cảm và kiên định. Cô khẽ gật đầu, như thể đã lường trước được điều này. “Em biết ngay mà, Vy. Cái ông đó… ông ta không phải người tử tế đâu.” Lan ngập ngừng một lát rồi hạ giọng: “Hay là chúng ta lắp camera ẩn, hoặc thiết bị ghi âm trong phòng ông ta? Cả mấy khu vực chung nữa, chỗ mà ông ta hay lui tới.”
Vy giật mình, ánh mắt mở to. “Camera? Ghi âm ư? Liệu có ổn không? Nếu bị phát hiện thì sao? Rủi ro lớn lắm, Lan.” Nỗi sợ hãi len lỏi, Vy lo lắng cho những hậu quả khôn lường nếu âm mưu này bị đổ bể. Bố chồng (giả) vốn dĩ là một kẻ ranh mãnh, hắn ta sẽ không dễ dàng bỏ qua.
“Nhưng chị còn cách nào khác sao?” Lan hỏi, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự quyết tâm. “Chúng ta không thể cứ sống trong cảnh lo sợ, chịu đựng như thế này mãi được. Chị đã nói chuyện với chồng rồi, anh ấy không nghe. Vậy thì chúng ta phải tìm cách khác. Em sẽ giúp chị.”
Ánh mắt của Lan, kiên định và đầy tin cậy, như một ngọn lửa nhỏ thắp lên trong lòng Vy. Cô nhìn những tờ giấy tờ giả mạo trên tay, rồi lại nghĩ đến sự thay đổi đáng ngờ của Bố chồng (giả), cùng những yêu cầu sửa nhà, xây phòng cách âm. “Ông ta tươi tỉnh, vui vẻ bất thường. Em thì gầy rộc đi, tránh né ông ta. Có điều gì đó chắc chắn đã xảy ra với em, Lan,” Vy thầm nghĩ, lòng quyết tâm càng mạnh mẽ hơn. Đúng vậy, cô không còn lựa chọn nào khác.
Vy siết chặt bàn tay, gật đầu dứt khoát. “Được! Vậy chúng ta sẽ làm thế nào?”
Lan lập tức đưa ra những ý tưởng chi tiết: “Em sẽ tìm hiểu loại thiết bị phù hợp, nhỏ gọn nhất. Phòng ông ta thường đóng cửa, chúng ta có thể lợi dụng lúc ông ta ra ngoài. Còn các khu vực chung, chúng ta sẽ ngụy trang cẩn thận.” Cô bắt đầu vạch ra một kế hoạch rõ ràng, từng bước một. Vy lắng nghe, lòng vừa run sợ trước rủi ro, vừa bùng lên ngọn lửa quyết tâm phơi bày sự thật. Hai người phụ nữ, trong căn bếp của Ngôi nhà của Vy, bắt đầu âm thầm chuẩn bị cho cuộc chiến không tiếng súng.
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng Ngôi nhà của Vy vào tĩnh lặng. Kim đồng hồ chỉ gần hai giờ sáng, mọi âm thanh đều tan biến trong không gian đặc quánh sương khuya, chỉ còn tiếng dế rả rích vọng lại từ khu vườn. Vy và Lan, hai bóng đen lầm lũi, rón rén bước đi trên hành lang. Mỗi bước chân của họ nhẹ như không, nhưng tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực lại như muốn vỡ tung, vọng rõ trong màn đêm tịch mịch.
Vy nắm chặt chiếc hộp nhỏ chứa các thiết bị ghi hình và ghi âm siêu nhỏ mà Lan đã chuẩn bị. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán cô, không phải vì cái nóng nực của đêm hè mà vì sự căng thẳng tột độ. Lan đi trước, tay cầm đèn pin tí hon, soi đường cẩn thận từng chút một, ánh sáng yếu ớt chỉ vừa đủ để hai người nhìn thấy lối đi. Căn phòng của Bố chồng (giả) hiện ra cuối hành lang, cánh cửa gỗ khép hờ, tựa như một cái bẫy đang chờ sẵn.
“Chậm thôi, Vy,” Lan thì thầm, giọng khẽ đến mức gần như không nghe thấy. “Ông ta ngủ say lắm rồi.”
Họ dừng lại trước cửa phòng Bố chồng (giả), lắng nghe. Chỉ có tiếng ngáy nhẹ đều đều vọng ra, trấn an họ phần nào. Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu trái tim đang nhảy múa loạn xạ. Lan dùng một sợi dây thép nhỏ, khéo léo gạt chốt cửa. Tiếng “tách” rất khẽ vang lên, nhưng trong không gian tĩnh mịch đó, nó dội vào tai Vy như một tiếng sấm. Cô giật mình, hoảng hốt nhìn Lan. Lan ra hiệu bằng mắt, trấn an.
Cánh cửa từ từ hé mở. Một luồng không khí ẩm lạnh phả ra từ căn phòng tối om. Vy và Lan lách người vào bên trong, khép chặt cửa lại phía sau. Bóng Bố chồng (giả) lù lù trên giường, cuộn mình trong chăn, vẫn ngáy đều. Vy nhìn ông ta, trong lòng trào dâng một cảm giác ghê tởm xen lẫn sợ hãi. Đây là người đàn ông đã thay đổi cuộc sống của cô, đẩy cô vào vòng xoáy nghi ngờ và sợ hãi.
Lan nhanh chóng di chuyển đến góc phòng, nơi có chiếc tủ sách cũ. Cô rút một cuốn sách ra, lộ ra một khoảng trống nhỏ phía sau. “Camera này sẽ đặt ở đây,” Lan thì thầm, đôi tay thoăn thoắt dán thiết bị ghi hình tí hon lên vách tường phía trong, đảm bảo nó có thể quay được toàn bộ căn phòng mà không bị phát hiện. “Còn cái này…” Cô đưa cho Vy một thiết bị ghi âm nhỏ xíu, chỉ bằng đầu ngón tay cái. “Chị cài vào gầm bàn làm việc đi.”
Vy cúi xuống, tim đập như trống bỏi, ngón tay run rẩy chạm vào mặt gỗ lạnh lẽo dưới gầm bàn. Cô dán chặt thiết bị ghi âm vào một góc khuất, rồi nhanh chóng lùi lại. Hai người phối hợp ăn ý, không nói một lời, chỉ dùng ánh mắt và cử chỉ. Họ kiểm tra lại một lượt, đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo, không để lại bất kỳ dấu vết đáng ngờ nào.
Trước khi rời đi, Lan nán lại một chút, ánh mắt lướt qua mọi ngóc ngách căn phòng như thể đang tìm kiếm điều gì đó. Vy đứng cạnh cô, cảm nhận được sự lo lắng âm ỉ trong Lan. Đúng lúc đó, Bố chồng (giả) trở mình, khẽ rên một tiếng. Hai cô gái đông cứng tại chỗ, nín thở. Ánh mắt Vy và Lan chạm nhau trong bóng tối, sợ hãi tột độ. May mắn thay, ông ta chỉ trở mình rồi lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
Thở phào nhẹ nhõm, Vy và Lan rút lui khỏi phòng Bố chồng (giả). Họ tiếp tục hành trình bí mật, lén lút đặt thêm các thiết bị ghi hình và ghi âm ở vài góc khuất khác trong nhà: một cái ở phòng khách, giấu sau chậu cây cảnh lớn; một cái khác trong phòng bếp, khuất sau kệ gia vị. Mỗi lần hoàn thành một vị trí, gánh nặng trong lòng họ lại nhẹ bớt đi một chút, nhưng nỗi sợ bị phát hiện vẫn còn nguyên vẹn, len lỏi trong từng mạch máu.
Cuối cùng, khi mọi thiết bị đã được cài đặt an toàn, hai cô gái quay về phòng Vy. Cánh cửa phòng vừa khép lại, Vy lập tức tựa lưng vào tường, thở hổn hển. Lan cũng vậy, cô ngồi phịch xuống sàn nhà, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Dù đã hoàn thành nhiệm vụ, sự căng thẳng vẫn còn đeo bám. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy mệt mỏi nhưng cũng rực lên sự quyết tâm. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.
Sáng hôm sau, Ngôi nhà của Vy vẫn chìm trong lớp sương sớm mờ ảo, nhưng không khí căng thẳng đã thay thế sự tĩnh lặng của màn đêm. Vy và Lan thức dậy sớm hơn mọi ngày, không ai bảo ai đều biết nhiệm vụ quan trọng đang chờ đợi. Họ nhanh chóng thu lại các thiết bị ghi hình và ghi âm siêu nhỏ đã đặt đêm qua. Mỗi lần một thiết bị được gỡ ra, nỗi lo lắng lại tăng thêm, hòa cùng niềm hy vọng mong manh.
Trong phòng của Vy, hai cô gái ngồi đối diện với chiếc laptop cũ. Lan cắm dây kết nối, đôi tay thoăn thoắt mở các tệp tin lưu trữ. Vy ngồi cạnh, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Đây rồi,” Lan thì thầm, ngón tay run rẩy nhấn nút phát.
Đoạn ghi hình từ phòng Bố chồng (giả) hiện lên. Màn hình tối om một lúc, sau đó, bóng Bố chồng (giả) xuất hiện. Ông ta thức dậy khá sớm, không còn vẻ mệt mỏi như trước mà ngược lại, trông rất tươi tỉnh. Ông ta đứng trước gương, mỉm cười một mình, huýt sáo giai điệu vui vẻ, rồi lẩm bẩm điều gì đó không rõ ràng. Cứ như thể ông ta đang tập diễn một vai nào đó, khuôn mặt thoắt biểu cảm vui mừng, thoắt lại nhăn nhó lo lắng.
Vy và Lan nín thở dõi theo. Sự thay đổi đột ngột này khiến Vy càng thêm rùng mình. Không thể nào là Bố chồng của cô được.
Đột nhiên, chiếc điện thoại trên bàn của Bố chồng (giả) rung lên. Ông ta lập tức giật mình, vội vàng cầm điện thoại lên, ánh mắt liếc nhìn quanh phòng như sợ ai đó nghe thấy. Ông ta đi ra ban công, nhỏ giọng.
“Alo… à, là cô à?” Giọng Bố chồng (giả) thay đổi, trở nên nịnh nọt và có vẻ sợ sệt.
Vy và Lan ghé sát vào màn hình laptop, cố gắng nghe rõ từng lời. Chất lượng âm thanh không hoàn hảo, nhưng vẫn đủ để họ nắm bắt được nội dung.
Một giọng nữ vang lên từ đầu dây bên kia. Giọng nói ấy quen thuộc đến kinh người, nhưng ban đầu, Vy và Lan không thể nào xâu chuỗi được.
“Anh đã ‘chăm sóc’ con Lan đến đâu rồi? Tôi thấy nó vẫn còn khá cứng đầu đấy,” giọng nữ lạnh lùng vang lên, đầy vẻ khinh miệt.
Vy và Lan bàng hoàng nhìn nhau. “Chăm sóc”? Từ ngữ đáng sợ đó khiến họ rợn tóc gáy.
Bố chồng (giả) lập tức vâng dạ: “Dạ, tôi đã làm theo đúng lời cô dặn rồi. Nó gần như không còn ăn uống gì nữa, cứ lầm lũi trong phòng thôi. Chỉ là… nó hơi cảnh giác.”
“Cảnh giác cũng vô ích thôi. Nhanh chóng đẩy nhanh việc xây phòng cách âm đi. Càng sớm càng tốt. Đừng để bất kỳ ai nghi ngờ,” giọng nữ tiếp tục, có vẻ sốt ruột. “Nhớ kỹ, mọi chuyện phải diễn ra suôn sẻ, đúng theo kế hoạch.”
Bố chồng (giả) lại vội vã đáp: “Dạ, vâng. Tôi sẽ đốc thúc thợ. Cô cứ yên tâm.”
Cuộc gọi kết thúc. Bố chồng (giả) thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ. Ông ta đặt điện thoại xuống, rồi trở lại giường, giả vờ ngủ như chưa hề có chuyện gì.
Vy và Lan vẫn đông cứng tại chỗ, từng lời nói, từng âm thanh như những mũi dao găm sâu vào tim họ. Cái giọng nữ quen thuộc đó… họ biết nó. Vy từ từ quay sang nhìn Lan, đôi mắt mở to vì kinh hoàng. Lan cũng vậy, khuôn mặt tái mét, môi run rẩy.
“Không… không thể nào…” Vy thì thầm, giọng nghẹt lại.
Lan nắm chặt tay Vy, móng tay cắm sâu vào da thịt. Ánh mắt cô tràn ngập sự sợ hãi và kinh tởm tột độ. Giọng nói ấy… không thể lẫn đi đâu được. Đó chính là giọng của Bà dì của Vy – người mà Vy đã luôn tin tưởng, người thân duy nhất còn lại của cô. Mọi nghi ngờ trước đây bỗng chốc trở thành sự thật cay đắng, tàn nhẫn đến mức không thể nào chấp nhận nổi.
Vy cảm thấy toàn thân lạnh toát, nỗi kinh hoàng bủa vây như một cái lưới vô hình. Cô không thể tin vào tai mình, không muốn tin vào sự thật đang phơi bày trước mắt. Người dì mà Vy luôn coi là chỗ dựa, là người thân duy nhất còn sót lại, lại chính là kẻ đứng sau tất cả? Lan thấy Vy bất động, vội lay nhẹ vai cô.
“Vy, cậu… cậu có sao không?” Lan lo lắng hỏi, giọng run rẩy.
Vy chậm rãi gật đầu, nhưng ánh mắt cô đã thay đổi hoàn toàn. Từ sự sợ hãi ban đầu, nó chuyển sang sự tức giận tột độ và một nỗi thất vọng sâu sắc đến tận cùng. Hai bàn tay Vy siết chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
“Tớ phải làm rõ chuyện này,” Vy nói, giọng lạnh băng, “ngay lập tức.”
Cô với lấy chiếc điện thoại, ngón tay thoăn thoắt tìm số của Bà dì của Vy. Lan nhìn Vy đầy hoảng hốt, định ngăn cản nhưng rồi lại thôi. Cô hiểu, trong hoàn cảnh này, Vy cần một câu trả lời.
Tiếng chuông điện thoại vang lên từng hồi dài, như gõ vào lồng ngực Vy. Vy cố nén lại sự giận dữ, điều chỉnh giọng điệu để nghe tự nhiên nhất có thể. Cuối cùng, đầu dây bên kia cũng bắt máy.
“Alo, dì à?” Vy cất giọng nhẹ nhàng, giả vờ hỏi thăm. “Dì khỏe không? Dạo này con bận quá nên cũng ít gọi cho dì.”
Đầu dây bên kia, Bà dì của Vy có vẻ giật mình. Giọng bà ta trở nên hơi lúng túng, khác hẳn với vẻ lạnh lùng trong đoạn ghi âm.
“Ơ… Vy đấy à con? Ừm… dì khỏe. Dì vẫn bình thường. Con gọi có chuyện gì không?”
Vy cảm nhận được sự né tránh trong giọng nói của dì mình. Trái tim cô như bị bóp nghẹt.
“Dạ không có gì ạ, con chỉ muốn hỏi thăm dì thôi. À mà dì ơi, dạo này nhà mình có hay sửa sang gì không ạ? Con nghe nói… có mấy người thợ đang làm gì đó.” Vy cố tình đề cập, thăm dò phản ứng.
Bà dì của Vy lập tức ấp úng. “Sửa… sửa sang gì đâu con. Dì có sửa sang gì đâu. À… à mà thôi, con ơi, dì đang bận một chút việc. Dì… dì phải đi đây. Có gì để lát dì gọi lại cho con nhé.”
“Khoan đã dì!” Vy lập tức giữ lại. “Con chỉ hỏi chút thôi mà. Dì cứ nói đi, con đang rảnh.”
“Thôi con ạ, dì thực sự đang rất bận. Thôi nhé, dì cúp máy đây.” Bà dì của Vy nói nhanh, giọng càng lúc càng gấp gáp rồi cúp máy cái rụp, không cho Vy kịp nói thêm lời nào.
Vy nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, ánh mắt đầy căm phẫn. Sự lúng túng, vội vã của Bà dì của Vy đã xác nhận tất cả. Không còn một chút nghi ngờ nào nữa. Người thân duy nhất của Vy đã phản bội cô một cách tàn nhẫn, tham gia vào âm mưu hãm hại cô và Lan.
Vy đặt điện thoại xuống bàn, thở dốc. Nỗi đau và sự phẫn nộ dâng trào đến mức cô cảm thấy muốn nổ tung. Làm sao Bà dì của Vy có thể làm như vậy? Làm sao bà ta có thể tàn độc đến mức này? Nước mắt không thể rơi, chỉ có một sự lạnh lẽo bao trùm lấy tâm hồn Vy. Cô đã đặt niềm tin vào nhầm người. Sự phản bội này còn đau đớn hơn bất kỳ vết dao nào. Cô biết, cuộc chiến này sẽ không đơn giản, và cô sẽ không bao giờ tha thứ.
Vy đưa chiếc điện thoại ra trước mặt mọi người, ngón tay run run nhấn nút phát. Màn hình sáng lên, và âm thanh từ đoạn ghi hình, ghi âm bắt đầu vang vọng khắp Ngôi nhà của Vy. Hình ảnh Bố chồng (giả) đang tươi tỉnh, huýt sáo vui vẻ, rồi khuôn mặt hắn biến sắc khi hắn nói về Lan, về việc xây thêm phòng cách âm, về những yêu cầu quái đản. Từng lời nói, từng tiếng cười nham hiểm của hắn như những mũi dao găm thẳng vào trái tim Chồng của Vy.
Chồng của Vy đứng sững, đôi mắt trừng lớn nhìn chằm chằm vào màn hình, khuôn mặt anh tái nhợt đi từng chút một. Anh không thể tin vào tai mình, không thể tin vào những gì mắt anh đang thấy. Người đàn ông mà anh đã tôn kính, đã gọi là cha suốt bao nhiêu năm qua, lại đang lộ rõ bộ mặt quỷ dữ. Hắn không phải cha anh. Sự thật này như một cú đánh chí mạng, làm anh chao đảo.
Bà dì của Vy ngồi thụp xuống ghế, đôi mắt đảo liên hồi, vẻ mặt lộ rõ sự hoảng sợ tột độ. Bà ta nhìn Vy bằng ánh mắt căm hờn, rồi lại nhìn Bố chồng (giả) với vẻ cầu cứu. Hắn cũng không còn giữ được vẻ ung dung, tươi tỉnh như ban đầu. Mặt hắn cắt không còn giọt máu, mồ hôi túa ra trên trán.
Giọng Vy vang lên, đầy đau đớn và phẫn nộ: “Anh xem đi! Người mà anh gọi là cha đây sao? Còn Lan… Lan đã phải chịu đựng những gì anh có biết không?”
Chồng của Vy quay phắt sang nhìn Bố chồng (giả), ánh mắt tràn ngập sự tổn thương và căm giận. Toàn thân anh run bần bật, cảm giác đau đớn như xé toạc lòng ngực. Những hình ảnh về Lan gầy rộc, tái xanh tái nhợt, luôn tránh né, luôn đóng cửa phòng hơi lâu, im lặng khi đi ngang Bố chồng (giả) chợt ùa về, rõ mồn một. Anh siết chặt nắm đấm, cơn giận bùng lên dữ dội. Những tủi nhục mà người bạn thân của Vy, người giúp việc trung thành, đã phải chịu đựng dưới chính mái nhà này, dưới bàn tay của kẻ giả danh cha mình, khiến anh như chết lặng.
“Mày… mày là ai?” Chồng của Vy gằn giọng, giọng nói nghẹn lại đầy phẫn uất, “Mày đã làm gì Lan? Mày đã lừa dối tao suốt bao nhiêu năm qua?”
Bố chồng (giả) lùi lại một bước, ánh mắt hắn chạm phải ánh mắt đầy lửa giận của Chồng của Vy, hắn biết mình đã bị lộ tẩy hoàn toàn.
Bố chồng (giả) lùi lại một bước, ánh mắt hắn chạm phải ánh mắt đầy lửa giận của Chồng của Vy, hắn biết mình đã bị lộ tẩy hoàn toàn. Đôi mắt hắn nhanh chóng quét qua chiếc điện thoại trên tay Vy, nơi những hình ảnh và âm thanh từ đoạn ghi âm, ghi hình vẫn còn đang hiển hiện. Khuôn mặt hắn lập tức biến dạng. Vẻ hoảng sợ ban đầu tan biến, thay vào đó là sự tức tối đến tột độ. Hắn trừng mắt nhìn Vy, rồi sang Chồng của Vy, hơi thở dồn dập.
“Mày… mày dám ghi lại?” Hắn gầm lên, chỉ thẳng vào Vy, giọng nói đầy thù hận. “Thứ đàn bà ghê tởm!”
Bà dì của Vy nghe thấy tiếng hắn gào thét, cả người giật bắn. Bà ta cố gắng đứng dậy, lắp bắp: “Ông… ông… đừng…”
Nhưng ‘Bố chồng (giả)’ không còn giữ được chút bình tĩnh nào. Bản chất thật của một kẻ lừa đảo, một tên côn đồ bị dồn vào đường cùng, bộc lộ rõ ràng. Hắn lao tới, định giật chiếc điện thoại từ tay Vy, nhưng Chồng của Vy nhanh chóng chặn lại. Anh ta đứng chắn trước Vy, ánh mắt rực lửa.
“Mày đừng hòng!” Chồng của Vy nghiến răng, đẩy mạnh hắn ra.
‘Bố chồng (giả)’ lảo đảo lùi lại, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn nhìn quanh, như muốn tìm một thứ gì đó để trút giận, để giải tỏa sự khốn cùng. Hắn điên cuồng gào lên, giọng nói khản đặc, đầy căm hờn và sự hung tợn của kẻ đường cùng:
“Tao làm tất cả vì tiền, con đàn bà kia không chịu nghe lời nên phải dạy dỗ! Loại chúng mày sống trên đống tiền mà không biết điều!”
Hắn nhìn chằm chằm vào Vy, ánh mắt sắc như dao găm. “Còn mày, Vy! Mày nghĩ mày là ai mà dám phá hỏng kế hoạch của tao? Mày sẽ phải trả giá!”
Bà dì của Vy run rẩy, bà ta biết mọi chuyện đã đi quá xa, không thể cứu vãn. Sự hung hãn bất ngờ của ‘Bố chồng (giả)’ khiến bà ta sững sờ, không dám nhúc nhích.
Vy đứng vững, tuy có chút sợ hãi trước sự điên loạn của hắn nhưng đôi mắt Vy vẫn ánh lên sự kiên quyết. Cô biết đây là thời khắc quan trọng nhất để vạch trần tất cả.
Chồng của Vy đứng chắn trước Vy, bảo vệ vợ mình. Anh nhìn ‘Bố chồng (giả)’ với ánh mắt căm hờn tột độ. Người đàn ông này không chỉ lừa dối anh, mà còn lộ rõ bản chất thú tính, đe dọa người anh yêu thương. Cảm giác bị phản bội và căm ghét cuộn trào trong lồng ngực. Anh siết chặt nắm đấm, sẵn sàng đối đầu.
Chồng của Vy vừa dứt lời, cơn giận dữ đã biến thành hành động. Anh ta gầm lên một tiếng, lao tới như một con thú bị thương, đôi tay siết chặt, nhắm thẳng vào ‘Bố chồng (giả)’.
‘Bố chồng (giả)’ hoàn toàn không ngờ tới đòn tấn công nhanh như chớp này. Hắn lảo đảo tránh né, nhưng cú đấm của Chồng của Vy đã sượt qua mặt hắn, để lại một vết xước đỏ bầm trên gò má. Cơn đau khiến hắn gào lên, phản kháng lại bằng tất cả sự hung tợn của kẻ cùng đường.
Cả căn phòng Ngôi nhà của Vy bỗng chốc trở thành một chiến trường hỗn loạn. Tiếng đồ đạc đổ vỡ loảng xoảng, tiếng gào thét của Chồng của Vy và tiếng chửi thề của ‘Bố chồng (giả)’ vang vọng khắp nơi.
Bà dì của Vy, vốn đã kinh hãi, giờ đây hoảng loạn tột độ. Bà ta lắp bắp kêu gọi, lao vào cố gắng kéo Chồng của Vy ra khỏi trận ẩu đả, nhưng sức lực yếu ớt của bà ta không thể chống lại cơn cuồng nộ của anh.
“Dừng lại! Dừng lại đi mà!” Bà ta hét lên, cố gắng níu lấy tay áo Chồng của Vy.
Nhưng Chồng của Vy như bị ma ám, đôi mắt đỏ ngầu chỉ thấy hình ảnh kẻ đã lừa dối và làm hại vợ mình. Anh ta gạt phăng Bà dì của Vy ra, tiếp tục giáng những đòn thù hận vào ‘Bố chồng (giả)’, kẻ giờ đây cũng đang ra sức chống trả quyết liệt.
‘Bố chồng (giả)’ vừa đỡ đòn vừa điên cuồng chửi rủa, “Thằng khốn! Mày dám đánh tao? Tao sẽ cho mày biết tay!”
Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, Lan co rúm người lại, nép vào một góc tường, đôi mắt mở to ngơ ngác và sợ hãi. Cô bé run rẩy bần bật, khuôn mặt tái xanh tái nhợt, như thể muốn tan biến vào không khí.
Vy, dù trong lòng cũng đang dậy sóng căm phẫn và đau đớn, vẫn cố gắng giữ mình bình tĩnh. Cô nhanh chóng bước đến bên Lan, nhẹ nhàng ôm lấy cô bé vào lòng, che chở cho Lan khỏi cảnh tượng bạo lực đang diễn ra.
Vy siết chặt lấy Lan, một tay vỗ nhẹ lưng cô bé, đôi mắt cô dõi theo cảnh Chồng của Vy đang vật lộn với ‘Bố chồng (giả)’. Bàn tay còn lại của Vy nắm chặt đến mức móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay. Khuôn mặt Vy, dù cố kìm nén sự sợ hãi và kinh tởm, vẫn không giấu được sự căm phẫn tột độ và nỗi đau đớn khi chứng kiến sự thật kinh hoàng được phơi bày. Cô biết, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.
Một vài người hàng xóm hiếu kỳ nghe thấy tiếng động lớn, đã thập thò ngoài cửa, nhưng không ai dám xông vào can thiệp.
Chồng của Vy vẫn điên cuồng vung tay, miệng không ngừng gào thét. Bà dì của Vy cuối cùng cũng tìm được sự giúp đỡ của vài người đàn ông hàng xóm, họ cùng nhau xông vào, phải rất vất vả mới có thể khống chế được Chồng của Vy, giữ chặt anh ta lại trước khi mọi chuyện đi quá xa. Anh ta vẫn vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi vòng kiềm tỏa, ánh mắt vẫn tóe lửa căm hờn nhìn chằm chằm vào ‘Bố chồng (giả)’.
Chồng của Vy, bị kìm chặt bởi những người hàng xóm, cuối cùng cũng ngừng vùng vẫy. Hơi thở anh vẫn nặng nề, đôi mắt đỏ ngầu vẫn dán chặt vào ‘Bố chồng (giả)’, nhưng cơn giận dữ điên loạn đã dần nhường chỗ cho một sự lạnh lùng đáng sợ. Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn đặc vang lên, dứt khoát như một mệnh lệnh.
“Thả tôi ra. Không cần động tay nữa.” Chồng của Vy nói, dù người vẫn còn run rẩy. “Pháp luật sẽ lo liệu chuyện này.”
Bà dì của Vy nghe thấy vậy thì tái mặt. Bà ta buông Chồng của Vy ra, lùi lại vài bước, lắp bắp không thành tiếng. Những người hàng xóm nhìn nhau, rồi cũng nới lỏng tay khỏi Chồng của Vy, nhưng vẫn giữ chặt ‘Bố chồng (giả)’, kẻ giờ đây đã bắt đầu có chút hoảng sợ, không còn hung hăng như trước. Hắn lén nhìn Chồng của Vy, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng.
Chồng của Vy bước lùi lại một bước, rút điện thoại ra. Các ngón tay anh run nhẹ, nhưng ánh mắt kiên quyết không đổi. Anh gọi thẳng cho cảnh sát, trình bày ngắn gọn về vụ việc. “Có một vụ lừa đảo và cưỡng bức đang diễn ra tại nhà tôi. Yêu cầu có mặt ngay lập tức.”
Trong khi đó, Vy vẫn ôm chặt Lan. Cô bé vẫn run rẩy trong vòng tay Vy, đôi mắt ngây dại nhìn về phía ‘Bố chồng (giả)’. Vy cảm nhận được sự nhẹ nhõm lan tỏa khi sự thật cuối cùng cũng được phơi bày, một gánh nặng khổng lồ được trút bỏ. Nhưng cùng lúc đó, một nỗi đau âm ỉ, như hàng ngàn mũi kim châm, xuyên thấu trái tim cô. Nỗi đau ấy không chỉ dành cho những gì bản thân cô và Chồng của Vy đã phải trải qua, mà còn là sự xót xa vô hạn cho Lan, cho tuổi thơ và sự trong trắng đã bị vấy bẩn một cách tàn nhẫn. Vy siết chặt Lan hơn, mái tóc cô bé lọt thỏm trong lòng Vy như một lời hứa không thành văn về sự bảo vệ.
‘Bố chồng (giả)’ bắt đầu vùng vẫy mạnh hơn khi nghe thấy tiếng Chồng của Vy gọi điện thoại. Hắn gào lên, “Thằng khốn! Mày dám! Tao sẽ không để yên đâu!”
Bà dì của Vy lúc này mới run rẩy đến gần ‘Bố chồng (giả)’, định thì thầm điều gì đó, nhưng Chồng của Vy đã kịp thời ngăn lại. Anh chỉ vào bà dì bằng ngón tay lạnh lùng. “Bà cũng không thoát được đâu. Đồng phạm.”
Bà dì của Vy sụp xuống sàn nhà, khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Bà ta nhìn Vy, ánh mắt đầy van lơn và sợ hãi. Nhưng Vy chỉ quay mặt đi, nỗi thất vọng và kinh tởm đã đóng băng mọi cảm xúc còn sót lại. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với tất cả, không trốn tránh. Đây là sự thật trần trụi, và cô phải mạnh mẽ để bảo vệ những người mình yêu thương.
Chồng của Vy gập điện thoại lại, nhìn thẳng vào ‘Bố chồng (giả)’ và Bà dì của Vy, ánh mắt như muốn xé toạc linh hồn bọn họ. Anh im lặng chờ đợi, biết rằng những gì xảy ra tiếp theo sẽ thay đổi cuộc đời tất cả bọn họ mãi mãi.
Tiếng còi hú xé tan màn đêm, phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ trong ngôi nhà của Vy. Hai chiếc xe cảnh sát dừng lại trước cổng, những bước chân dứt khoát của các sĩ quan nhanh chóng tiến vào bên trong. Một sĩ quan cấp cao, với vẻ mặt nghiêm nghị, tiến lại gần Chồng của Vy.
“Ai là người đã gọi điện báo án?” Viên cảnh sát hỏi, ánh mắt quét qua những gương mặt căng thẳng.
“Là tôi,” Chồng của Vy trả lời, giọng anh vẫn còn rung, nhưng đầy kiên quyết. Anh chỉ tay về phía ‘Bố chồng (giả)’ và Bà dì của Vy. “Hai người này đã cấu kết lừa đảo, chiếm đoạt tài sản và cưỡng bức.”
Viên cảnh sát gật đầu, ra hiệu cho đồng nghiệp lập tức tách ‘Bố chồng (giả)’ ra khỏi những người hàng xóm đang giữ hắn. Hắn vẫn gào thét, chửi rủa, nhưng bị khống chế nhanh chóng. Bà dì của Vy thì hoàn toàn sụp đổ, người bà ta run như cầy sấy.
“Bà, xin mời bà theo chúng tôi để lấy lời khai,” một nữ cảnh sát nhẹ nhàng nói với Bà dì của Vy.
Bà dì của Vy ngước nhìn Vy, đôi mắt van lơn. “Vy… dì… dì không biết gì cả…”
Vy quay mặt đi, nỗi đau và sự ghê tởm dâng lên cuồn cuộn trong lòng cô. Cô siết chặt Lan hơn, cảm nhận được sự run rẩy của cô bé.
Trong căn phòng khách trống trải, dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, Bà dì của Vy ngồi đối diện với các sĩ quan cảnh sát. Ban đầu, bà ta cố gắng chối cãi, đổ lỗi cho ‘Bố chồng (giả)’, thậm chí còn lấp liếm rằng Vy và Chồng của Vy đã hiểu lầm. Nhưng những bằng chứng được Chồng của Vy và Lan cung cấp, cùng với áp lực từ phía cảnh sát, dần đập tan mọi lời biện minh yếu ớt. Chồng của Vy trình bày rành mạch về việc nhận ra kẻ mạo danh, về việc hắn không biết những thói quen nhỏ nhất của bố ruột anh, về sự thay đổi bất thường của hắn. Lan, dù vẫn còn sợ hãi, cũng đã được Vy trấn an và nhẹ nhàng kể lại những gì cô bé phải chịu đựng, những yêu cầu quái đản của ‘Bố chồng (giả)’ và cả những lời đe dọa từ Bà dì của Vy nếu cô bé dám hé răng.
Trước những lời khai chi tiết và những ánh mắt căm phẫn của Vy cùng Chồng của Vy, Bà dì của Vy dần co rúm lại. Khuôn mặt bà ta trắng bệch, mồ hôi vã ra như tắm. Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm nữa, bà ta bật khóc nức nở, tiếng khóc méo mó, nghẹn ngào.
“Đúng… đúng là dì đã làm… tất cả là lỗi của dì…” Bà dì của Vy thú nhận, từng lời như cứa vào không khí. “Dì… dì vì muốn có tiền… muốn Chồng của Vy chia cho dì một phần tài sản thừa kế… nên mới nghĩ ra cách này. Dì đã thuê hắn đóng giả Bố chồng của Vy… và ép buộc Lan… để nó không dám nói ra…”
Vy đứng bên ngoài cửa, nghe rõ mồn một từng lời thú tội của bà dì. Trái tim cô như bị bóp nghẹt. Sự căm phẫn, thất vọng và ghê tởm dâng lên tột độ. Cô không thể tin được rằng người thân ruột thịt của mình, người mà cô từng tin tưởng, lại có thể vì lòng tham mà gây ra những tội ác tày trời đến vậy. Ánh mắt Vy nhìn bà dì qua ô cửa sổ nhỏ, không còn một chút yêu thương, chỉ còn lại sự lạnh lẽo của sự phản bội và tan vỡ. Nước mắt Vy lăn dài trên má, nhưng không phải vì thương xót cho bà dì, mà là vì nỗi đau cho Lan, cho Chồng của Vy, và cho chính cô.
Sau khi hoàn tất lời khai ban đầu, cảnh sát đã áp giải Bà dì của Vy và ‘Bố chồng (giả)’ về đồn để tiếp tục điều tra. Ngôi nhà của Vy, từng chìm trong không khí nặng nề của sự lừa dối và sợ hãi, giờ đây trở nên trống rỗng một cách lạ thường, mang theo một sự nhẹ nhõm đau đớn.
Ngôi nhà, từng là chiếc lồng giam của sự lừa dối, giờ đây hít thở một không khí bình yên đến lạ lùng, nhưng cũng đầy xót xa. Vy vẫn ôm chặt Lan, cô bé đã chìm vào giấc ngủ trong vòng tay Vy, gương mặt non nớt vẫn còn hằn lên những vết lo âu. Chồng của Vy ngồi xuống bên cạnh hai người, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt tóc Vy. Không ai nói một lời nào, chỉ có tiếng thở dài của Chồng của Vy và tiếng nấc nhẹ của Vy khi cô cố gắng kiềm nén cảm xúc.
Quá khứ vẫn còn đó, những vết sẹo sẽ không dễ dàng lành lại. Lan sẽ cần rất nhiều thời gian, sự yêu thương và chăm sóc để vượt qua nỗi đau này. Vy và Chồng của Vy cũng sẽ phải học cách hàn gắn, học cách tin tưởng trở lại, không chỉ vào nhau mà còn vào cuộc đời. Những gì đã xảy ra là một bài học đắt giá về lòng tham, sự phản bội, và tầm quan trọng của việc kiên định tìm kiếm sự thật, dù cho sự thật ấy có nghiệt ngã đến đâu.
Nhưng trong sâu thẳm, giữa những tổn thương, một hạt mầm hy vọng đã nảy nở. Vy nhìn Lan, cô bé vẫn say ngủ. Cô biết rằng, từ giờ trở đi, cô sẽ là lá chắn, là người mẹ thứ hai, bảo vệ Lan bằng tất cả trái tim mình. Chồng của Vy siết nhẹ tay Vy, một lời hứa không thành văn về một tương lai nơi họ sẽ cùng nhau đối mặt với mọi khó khăn. Ngôi nhà này sẽ không còn là nơi của nỗi sợ hãi, mà sẽ trở thành tổ ấm thực sự, nơi tình yêu thương và sự chân thành được xây đắp lại từ đống tro tàn của dối trá. Cuộc đời, đôi khi, phải đi qua những giông bão kinh hoàng nhất để rồi tìm thấy một bến đỗ bình yên, nơi những giá trị đích thực được trân trọng và những trái tim tổn thương có thể bắt đầu hành trình chữa lành.

