Tiểu An vừa dứt lời gọi mẹ, ánh mắt Lão đại đang ngồi ở vị trí chủ tọa lập tức đổ dồn về phía thằng bé. Khói thuốc lượn lờ trong không khí cũng không thể che giấu được sự ngạc nhiên tột độ đang lan tỏa trong đôi mắt sắc lạnh của ông ta. Lão đại nhìn chằm chằm Tiểu An, một sự khó hiểu xen lẫn kinh ngạc sâu sắc hiện rõ trên khuôn mặt vốn chai sạn. Từng đường nét trên gương mặt non nớt của thằng bé, từ đôi mắt đến khóe môi, đều mang một vẻ tương đồng đến đáng sợ với chính ông ta.
Trong căn phòng, những lão làng Hắc – Bạch khác cũng không khỏi xì xào bàn tán. Tiếng thì thầm lan nhanh như một làn sóng điện. “Giống hệt Lão đại!” một kẻ thốt lên khe khẽ. “Không thể nào… điều này là sao?” người khác lắp bắp, tất cả đều hướng ánh mắt tò mò và đầy suy đoán về phía đứa trẻ.
Lão đại cau chặt đôi mày rậm, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tiểu An. Một cảm giác sững sờ, bất ngờ, và cả sự nghi ngờ khó tả đồng thời dâng lên trong lòng ông ta. Bàn tay ông siết chặt thành nắm đấm dưới gầm bàn.
“Thằng nhóc này…” Giọng Lão đại trầm đục, mang theo một sự sửng sốt rõ rệt. Ông ta dừng lại một nhịp, như thể đang cố gắng xử lý những gì đang diễn ra trước mắt. “…sao lại ở đây?”
Câu hỏi vang lên, không quá lớn nhưng đủ khiến cả căn phòng đang xì xào bỗng chốc im bặt. Tiểu An, vẫn còn run rẩy sau khi thoát khỏi tên vệ sĩ và đối mặt với hàng loạt ánh mắt đáng sợ, nghe thấy chất giọng uy quyền đó. Cậu bé sợ hãi co rúm người lại, tiếng khóc nức nở chợt vỡ òa, nghẹn ngào gọi “Mami” trong tuyệt vọng.
Tần Nhu Ly đẩy xe rượu chầm chậm dọc hành lang, ánh đèn vàng vọt của quán bar hắt lên chiếc xe sáng loáng. Từng bước chân cô dứt khoát, cố nén lại sự căng thẳng đang lớn dần trong lòng khi nghĩ đến cuộc gặp mặt sắp tới của các lão làng. Chân cô đang hướng về phía căn phòng 207.
Đột nhiên, chiếc điện thoại trong túi áo cô rung lên dữ dội. Cô vội vàng rút ra, nhìn thấy tên An Khả nhấp nháy trên màn hình. Một linh cảm chẳng lành bất chợt dấy lên.
“Alo, An Khả? Có chuyện gì vậy?” Tần Nhu Ly hỏi, giọng mang chút sốt ruột.
Đầu dây bên kia, giọng An Khả vỡ òa trong sự hoảng loạn, xen lẫn tiếng thở dốc.
“Ly tỷ ơi! Tiêu rồi! Tiểu An… Tiểu An không có trong phòng!” An Khả lắp bắp, từng từ như bị bóp nghẹt. “Em đến kiểm tra thì… phòng số 6 trống rỗng! Cửa thì mở toang!”
Tiếng nói của An Khả như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Tần Nhu Ly, khiến cô đứng sững lại. Chiếc xe rượu chệch bánh, va nhẹ vào tường. Trái tim Tần Nhu Ly đột ngột co thắt, đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Máu trong huyết quản cô như ngừng lưu thông.
“Cái gì? Em nói gì? Tiểu An… không có trong phòng?” Tần Nhu Ly cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng cô đã run lên bần bật. Nụ cười gượng gạo trên môi vừa rồi vụt tắt, thay vào đó là nét mặt tái mét vì sợ hãi.
“Vâng! Không thấy thằng bé đâu cả! Em đã gọi khắp nơi, tìm mọi ngóc ngách nhưng không thấy!” An Khả khóc nấc lên, “Chị ơi, bây giờ phải làm sao đây?”
Cả thế giới xung quanh Tần Nhu Ly như chìm vào khoảng không. Cô cảm thấy đầu óc quay cuồng, tay chân rã rời. Một linh cảm cực kỳ tồi tệ, lạnh lẽo bỗng chốc ập đến, bủa vây lấy cô. Cả người cô cứng đờ, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía cuối hành lang, nơi có căn phòng 207 đang chờ đợi. Tiểu An… con trai của cô… liệu có chuyện gì đã xảy ra?
Cảm giác ghê rợn bò dọc sống lưng Tần Nhu Ly. Cô không kịp suy nghĩ thêm bất cứ điều gì, bản năng người mẹ mách bảo một điều kinh hoàng. Tần Nhu Ly vung tay, hất mạnh chiếc xe rượu sang một bên. Tiếng loảng xoảng của những chai rượu va đập vào nhau, lăn lông lốc trên sàn đá cẩm thạch vang lên chói tai, nhưng Tần Nhu Ly không còn mảy may quan tâm. Cô lao đi như một mũi tên xé gió, bỏ lại phía sau An Khả vẫn còn đang nấc nghẹn trong điện thoại và ánh mắt kinh ngạc của vài nhân viên phục vụ gần đó. Từng bước chân Tần Nhu Ly dồn dập, gót giày cao gõ cộp cộp xuống nền hành lang, tạo thành một nhịp điệu hối hả, hỗn loạn.
Càng đến gần phòng 207, một thứ âm thanh quái dị càng trở nên rõ ràng hơn: tiếng ồn ào vẳng ra, xen lẫn những tiếng la hét mờ nhạt, đứt quãng. Không phải là tiếng cười nói vui vẻ, mà là tiếng gầm gừ, tiếng thốt lên kinh ngạc, và cả tiếng vật lộn. Tim Tần Nhu Ly đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đập như một hồi chuông báo động. Sợ hãi tột độ bao trùm lấy Tần Nhu Ly, nhưng sự sợ hãi đó nhanh chóng biến thành nguồn sức mạnh thúc đẩy cô. Linh cảm của một người mẹ mách bảo: Tiểu An đang gặp nguy hiểm, và cô phải đến đó ngay lập tức. Tần Nhu Ly tăng tốc, hơi thở dồn dập, chỉ còn vài bước chân nữa là tới cánh cửa gỗ sồi sẫm màu của phòng 207. Cô tự nhủ, bất kể có chuyện gì xảy ra, cô cũng sẽ bảo vệ con mình.
Tần Nhu Ly không còn chút do dự nào. Bằng toàn bộ sức lực, cô đẩy mạnh cánh cửa gỗ sồi sẫm màu. Cánh cửa nặng nề bật mở với một tiếng ‘RẦM’ khô khốc, thu hút mọi ánh nhìn trong căn phòng sang trọng. Mắt Tần Nhu Ly trợn trừng, đồng tử co rút lại. Cảnh tượng trước mặt đóng băng tất cả giác quan của cô.
Giữa căn phòng ngập tràn khói thuốc và mùi rượu nặng nề, một thân hình bé nhỏ run rẩy đang đứng đối diện với một người đàn ông. Đó là Tiểu An. Nước mắt thằng bé giàn giụa, chiếc áo sơ mi trắng nhàu nát, bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo đến trắng bệch. Và người đàn ông đứng đối diện thằng bé, cao lớn, lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao găm, chính là “hắn” – Lão đại – người đàn ông cô đã cố gắng trốn tránh suốt năm năm trời. Bên cạnh hắn, mấy lão già đầu bạc, mình đầy hình xăm, đang ngồi im lìm trên những chiếc ghế sofa da, ánh mắt dò xét như chim ưng nhìn chằm chằm vào Tiểu An.
Ngay khi đôi mắt đỏ hoe của Tiểu An bắt gặp bóng dáng Tần Nhu Ly nơi ngưỡng cửa, một tiếng hét thất thanh xé toạc không gian tĩnh lặng chết chóc: “Mami! Cứu con!”
Tần Nhu Ly kinh hoàng. Đôi chân cô cứng đờ, không thể nhúc nhích. Mọi sợi thần kinh trong cơ thể cô như bị đóng băng, co thắt lại vì cú sốc tột độ và nỗi sợ hãi đến tê liệt. Cô chỉ có thể đứng đó, chết lặng, chứng kiến cơn ác mộng kinh hoàng nhất cuộc đời mình đang hiện hữu ngay trước mắt.
Ánh mắt sắc lạnh của Lão đại đang dừng lại trên gương mặt hoảng loạn của Tiểu An chợt chuyển hướng, theo tiếng kêu thất thanh của thằng bé. Hắn nhìn chằm chằm vào Tần Nhu Ly, người đang đứng chết lặng ở ngưỡng cửa, cơ thể cứng đờ như pho tượng. Sự khó hiểu ban đầu len lỏi trong đôi mắt hắn, rồi nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một tia sáng lạnh lẽo của sự nhận ra. Một nụ cười khẩy, đầy mỉa mai từ từ nở trên khóe môi hắn.
“Ồ… là cô sao?” Lão đại cất giọng, âm thanh trầm thấp như tiếng gầm gừ của thú săn mồi. “Cuối cùng cũng chịu lộ diện.”
Hắn nhìn Tần Nhu Ly, ánh mắt toát lên vẻ thích thú xen lẫn sự khinh miệt rõ rệt, như thể đang đối mặt với một món đồ chơi đã trốn thoát và giờ đây tự dâng mình trở lại. Tần Nhu Ly cảm thấy một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cô biết mình đã bị lộ thân phận. Cơn ác mộng lớn nhất của cô giờ đây không còn là việc Tiểu An bị lạc vào tay Lão đại, mà là việc chính cô đã tự đẩy mình vào vòng vây của người đàn ông đáng sợ này.
Ngay khi Lão đại dứt lời, một luồng điện lạnh thấu xương chạy dọc sống lưng Tần Nhu Ly. Cô không còn nghĩ đến thân phận bị bại lộ hay mối nguy hiểm đang rình rập mình nữa. Điều duy nhất chiếm lấy tâm trí cô lúc này là Tiểu An. Tần Nhu Ly lập tức lao tới, không một chút do dự, chắn ngang giữa Lão đại và Tiểu An. Cô ôm chặt con trai vào lòng, như muốn dùng chính cơ thể mình để bảo vệ đứa bé khỏi mọi điều xấu xa. Khuôn mặt Tần Nhu Ly giờ đây không còn vẻ hoảng loạn, mà thay vào đó là sự căm phẫn tột độ và ánh mắt quyết liệt không thể lay chuyển. Cô ngẩng đầu đối diện với Lão đại, gằn từng tiếng một: “Anh muốn gì? Đừng động vào con tôi!” Sự giận dữ sục sôi xen lẫn nỗi sợ hãi tột cùng cho đứa con hiện rõ mồn một trên khuôn mặt tái nhợt của Tần Nhu Ly. Cô siết chặt Tiểu An, quyết tâm bảo vệ con bằng mọi giá.
Lão đại khẽ nhếch môi, ánh mắt sắt lạnh quét qua Tần Nhu Ly. Hắn ta không hề tỏ vẻ tức giận trước lời thách thức của cô, mà chỉ chậm rãi phất tay. Ngay lập tức, hai người vệ sĩ đang giữ chặt Tiểu An hiểu ý, họ buông lỏng tay, lùi về đứng sang một bên, giữ một khoảng cách an toàn. Tiểu An được tự do, vội vã rúc sâu hơn vào lòng Tần Nhu Ly.
Lão đại không rời mắt khỏi Tần Nhu Ly, giọng nói trầm thấp, lạnh như băng, vang vọng khắp căn phòng: “Đừng vội. Chúng ta có chuyện cần nói.”
Sự bình tĩnh đến đáng sợ của Lão đại khiến Tần Nhu Ly rùng mình. Hắn ta đứng đó, đầy quyền lực, như một con mãnh thú đang quan sát con mồi. Ánh mắt dò xét của Lão đại găm chặt vào Tần Nhu Ly, như muốn xuyên thấu mọi bí mật trong tâm trí cô. Tần Nhu Ly căng thẳng tột độ, từng thớ thịt trên cơ thể đều gồng cứng, cô không dám buông lỏng cảnh giác dù chỉ một giây. Trong vòng tay cô, Tiểu An vẫn run rẩy, bám chặt lấy mẹ.
Đôi vai Tần Nhu Ly run lên bần bật, cô siết chặt Tiểu An trong vòng tay, cảm nhận từng hơi thở dồn dập của con. Từ khi bước chân vào nơi này, cô chưa bao giờ dám lơ là, nhưng sự bình tĩnh đến ghê người của Lão đại khiến mọi giác quan của cô tê dại. Hắn ta đứng đó, một bức tượng quyền lực không cảm xúc, đôi mắt sắc lạnh vẫn ghim chặt vào Tần Nhu Ly, dò xét như muốn xuyên thấu mọi lớp phòng vệ. Cô biết, mình đang đối mặt với một kẻ không thể lường trước được.
Khắp Phòng 207, không khí bắt đầu thay đổi. Những lão làng Hắc – Bạch nãy giờ im lặng quan sát, giờ đây không khỏi xì xào bàn tán. Một vài người đàn ông có vẻ ngoài trầm mặc, tay đặt trên bàn, cố giữ vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt lại không ngừng đảo quanh, lấp lánh sự tò mò pha lẫn kinh ngạc. Họ liếc nhìn Tần Nhu Ly, rồi lại quay sang nhìn Lão đại, cố gắng giải mã tình hình.
Một ông lão khác, với mái tóc muối tiêu và vết sẹo dài trên má, khẽ nhếch mép. Ông ta đưa mắt ra hiệu cho một thuộc hạ đang đứng phía sau. Người vệ sĩ áo đen lập tức hiểu ý, rút điện thoại ra nhắn tin một cách kín đáo. Ở một góc khác, một người phụ nữ quyền lực trong bộ đầm lụa sang trọng, nhấp một ngụm trà, nhưng đôi lông mày nhíu lại đầy suy tư. Bà ta liếc nhìn Tiểu An, rồi ánh mắt dừng lại trên gương mặt Lão đại, một tia hiểu rõ lướt qua.
Căn phòng vốn đã ngột ngạt bởi khói thuốc và mùi rượu, giờ càng trở nên nặng nề hơn bởi những ánh nhìn dò xét, những suy đoán ngầm. Mỗi cái cau mày, mỗi cái nhếch môi đều ẩn chứa vô vàn ý nghĩa. Sự xuất hiện của Tần Nhu Ly và Tiểu An giống như một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng bất an trong giới Hắc – Bạch đang tụ họp nơi đây. Họ hiếu kỳ đến tột độ, muốn biết điều gì đã khiến Lão đại, kẻ khét tiếng lạnh lùng và không gần phụ nữ, lại giữ lại một người mẹ và đứa con nhỏ giữa cuộc họp quan trọng này. Từng người một, họ chờ đợi, nín thở theo dõi động tĩnh tiếp theo.
Lão đại chầm chậm tiến về phía Tần Nhu Ly và Tiểu An, bước chân dứt khoát như một con thú săn mồi đang tiếp cận con mồi. Hắn dừng lại ngay trước mặt hai mẹ con, dáng người cao lớn sừng sững che khuất ánh đèn. Ánh mắt hắn, vẫn lạnh lẽo và sắc bén, ghim chặt vào khuôn mặt Tiểu An. Hắn cúi thấp người, ngang tầm mắt thằng bé, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy, sống mũi cao và đường nét gương mặt non nớt ấy. Lão đại khẽ nhíu mày, vô thức đưa tay chạm vào cằm mình, rồi lại nhìn sang Tiểu An, như đang so sánh từng chi tiết nhỏ nhất.
Tần Nhu Ly cứng đờ người, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Cô siết chặt bàn tay nhỏ bé của Tiểu An, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. Ánh mắt hoài nghi đến xăm soi của Lão đại khiến cô như bị đóng băng. Cô biết, chỉ cần một sơ suất nhỏ, mọi thứ cô đã cố gắng che giấu suốt năm năm qua sẽ sụp đổ. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể, nhưng đôi môi tái nhợt và bàn tay run rẩy đã phản bội cảm xúc thật.
Trong không khí tĩnh lặng đến đáng sợ, giọng Lão đại trầm khàn, vang lên chậm rãi nhưng đầy uy lực, từng chữ như xuyên thẳng vào tâm can Tần Nhu Ly:
“Thằng bé… là con của tôi?”
Câu hỏi của hắn như một lưỡi dao sắc lạnh, cứa vào không gian. Một tia nghi ngờ, xen lẫn chút bất ngờ khó nhận ra, thoáng qua đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng như băng đá của Lão đại. Hắn vẫn nhìn Tiểu An, nhưng ánh mắt dường như đang chờ đợi câu trả lời từ Tần Nhu Ly, một câu trả lời có thể thay đổi tất cả. Cả căn phòng như nín thở, tất cả các lão làng Hắc – Bạch đều chăm chú nhìn về phía ba người, không muốn bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm hay phản ứng nào.
Trái tim Tần Nhu Ly như bị bóp nghẹt, mọi âm thanh trong căn phòng dường như biến mất, chỉ còn lại câu hỏi rành rọt của Lão đại vọng mãi trong đầu cô. Máu trong người Tần Nhu Ly như đóng băng, cô run rẩy đến mức suýt chút nữa không đứng vững. Cô biết, chỉ một từ sai, năm năm che giấu của cô sẽ đổ sông đổ biển. Toàn thân cô căng cứng, ánh mắt cô cố gắng nhìn thẳng vào Lão đại, gồng mình để giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể. Nhưng sâu bên trong, một cơn bão tố của hoảng loạn và sợ hãi đang càn quét tâm trí cô.
Cô siết chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Tiểu An đến mức những ngón tay trắng bệch. Tần Nhu Ly hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực và ý chí vào lồng ngực đang đập loạn xạ. Giọng cô khàn đi, từng chữ thốt ra như cố gắng xé toạc lớp không khí đặc quánh trong phòng.
“Không liên quan đến anh!” Tần Nhu Ly thốt lên, giọng nói cô đầy vẻ kiên quyết, dù bên trong cô đang chực sụp đổ. “Nó… nó là con của tôi và người đàn ông khác.”
Những lời nói ấy như một đòn đánh thẳng vào sự tĩnh lặng, vang vọng khắp căn phòng 207. Tần Nhu Ly cảm nhận được ánh mắt sắc như dao của Lão đại găm chặt vào cô, cố gắng đọc vị từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt. Cô không dám chớp mắt, không dám thở mạnh, chỉ biết gồng mình chống đỡ, cố gắng đẩy lùi sự thật đang chực trào ra. Cô biết mình đang liều lĩnh, nhưng đó là con đường duy nhất để bảo vệ Tiểu An, để bảo vệ bí mật kinh hoàng của cuộc đời mình.
Ánh mắt Lão đại lạnh lẽo như băng, găm thẳng vào Tần Nhu Ly. Một nụ cười nhạt hiện trên môi hắn, méo mó và đầy vẻ mỉa mai. Hắn không nói gì thêm, chỉ từ từ đưa bàn tay ra, chỉ vào khuôn mặt bé nhỏ của Tiểu An, rồi lại chậm rãi chỉ vào chính khuôn mặt góc cạnh của mình.
Trong căn phòng tĩnh lặng, ánh sáng mờ ảo từ đèn chùm càng làm nổi bật sự đối chiếu kỳ lạ ấy. Dưới cái nhìn của mọi người, không ai có thể phủ nhận. Đôi mắt đen láy sâu hun hút, sống mũi thẳng tắp, bờ môi mỏng… những đường nét trên gương mặt Tiểu An như một bản sao thu nhỏ, tinh xảo của Lão đại. Dù cố gắng chối bỏ đến mấy, Tần Nhu Ly cũng không thể bóp méo sự thật hiển hiện ngay trước mắt.
Những lão làng Hắc – Bạch đang ngồi xung quanh, chứng kiến màn kịch này, đều giữ im lặng. Tuy nhiên, qua ánh mắt thâm trầm của họ, có thể thấy rõ sự công nhận thầm kín. Một nụ cười đầy ẩn ý, một cái nhíu mày khó nhận ra, tất cả đều ngầm xác nhận điều mà Lão đại muốn chứng minh.
Lão đại thu tay về, đôi mắt sắc lạnh vẫn dán chặt vào Tần Nhu Ly. Hắn khẽ cười khẩy, giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo vẻ khinh thường và quyền uy tuyệt đối: “Cô nghĩ tôi bị mù sao? Gương mặt này… không thể sai được.”
Từng lời nói của hắn như những mũi kim băng giá, đâm thẳng vào trái tim Tần Nhu Ly. Sự mỉa mai trong giọng điệu ấy, sự kiêu ngạo của kẻ nắm giữ mọi thứ, đã vạch trần tất cả. Nụ cười ấy là nụ cười của một kẻ nắm giữ quyền lực, kẻ đã nhìn thấu mọi lời nói dối. Lời nói dối mà Tần Nhu Ly đã cố gắng xây đắp suốt năm năm, giờ đây, trong chớp mắt, đã tan vỡ như bong bóng xà phòng. Một cảm giác tuyệt vọng dâng trào, nhấn chìm Tần Nhu Ly vào vực sâu không đáy.
Lão đại không đợi Tần Nhu Ly phản bác. Đôi mắt sắc lạnh của hắn lướt qua một lượt “Những lão làng Hắc – Bạch”, ánh nhìn đầy ẩn ý, như một lời khẳng định không cần nói ra, rằng sự thật đã hiển nhiên. Các vị lão làng khẽ gật đầu, hoặc chỉ nhíu mày nhẹ, nhưng đủ để Lão đại hiểu rằng họ đã ngầm chấp thuận. Quyền lực và sự hiển nhiên của hắn đã được xác nhận.
Hắn quay trở lại đối diện Tần Nhu Ly, nhưng lần này, giọng điệu hắn đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự mỉa mai, khinh khỉnh như trước, thay vào đó là một sự lạnh lùng, dứt khoát pha lẫn vẻ chiếm hữu đáng sợ. Hắn tiến một bước gần hơn về phía Tần Nhu Ly, như một con thú săn mồi đang nhắm vào con mồi của mình.
“Đứa con này…” Giọng Lão đại trầm khàn, vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, mang theo trọng lượng của một lời phán quyết không thể chối cãi. Hắn nhìn chằm chằm vào Tiểu An đang nép mình sau Tần Nhu Ly, ánh mắt không hề có chút ấm áp nào, chỉ có sự lạnh lùng đến đáng sợ, “Tôi sẽ mang về nuôi.”
Câu nói đó như một tiếng sét đánh thẳng vào Tần Nhu Ly. Cô đứng sững sờ, toàn thân run rẩy. Nụ cười nhạt trên môi Lão đại bây giờ mang theo vẻ tự mãn của kẻ nắm trong tay mọi thứ, kẻ có quyền định đoạt số phận người khác. Hắn không hỏi, không cầu xin, mà là tuyên bố. Hắn có quyền lực tuyệt đối để thực hiện điều đó, và ánh mắt hắn như muốn nói: “Cô không có lựa chọn nào khác.”
Tần Nhu Ly đột ngột lùi lại một bước, vòng tay siết chặt Tiểu An vào lòng. Hơi thở của cô dồn dập, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nỗi sợ hãi tột cùng xâm chiếm lấy cô, nỗi sợ mất con, mất đi tất cả những gì cô đã cố gắng bảo vệ suốt năm năm qua. Cả thế giới của Tần Nhu Ly như đang sụp đổ dưới chân.
Tần Nhu Ly ôm chặt Tiểu An vào lòng, lùi lại thêm vài bước như muốn hòa mình vào bức tường lạnh lẽo phía sau. Nước mắt cô bắt đầu tuôn rơi, nóng hổi trên gò má, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên quyết đến cùng cực. Cô lắc đầu lia lịa, giọng nói nghẹn ngào bật ra, “Không! Không thể nào! Anh không thể làm thế!”
Lão đại đứng yên, nụ cười nhạt trên môi càng trở nên khinh thường. Hắn nhìn dáng vẻ yếu ớt của cô, đôi mắt vẫn lạnh băng không một chút dao động. Hắn không nói gì, chỉ đứng đó, sự im lặng của hắn còn đáng sợ hơn vạn lời đe dọa.
“Anh không có quyền! Không có quyền gì với con tôi!” Tần Nhu Ly thét lên, tiếng kêu xé lòng vang vọng trong căn phòng. Cô vùng vẫy trong tuyệt vọng, cơ thể run lên bần bật. Cô không còn quan tâm đến ai đang nhìn, không còn quan tâm đến cái thế giới quyền lực đang vây quanh mình. Trước mắt cô lúc này chỉ có `Tiểu An`, và bản năng làm mẹ đang gào thét đòi bảo vệ con.
`Tiểu An` nép chặt vào mẹ, gương mặt nhỏ nhắn chôn sâu vào hõm vai `Tần Nhu Ly`, cảm nhận được hơi ấm và sự run rẩy của cô. Thằng bé không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng từ người mẹ.
`Tần Nhu Ly` vừa van nài, vừa như một con thú bị dồn vào đường cùng đang cố gắng chống trả. Cô quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy `Tiểu An`, nước mắt và nước mũi hòa lẫn vào nhau. “Xin anh… làm ơn… Đừng mang con đi… Con tôi… là của tôi!” Cô tuyệt vọng, đau đớn, bất lực, nhưng bàn tay vẫn siết chặt lấy con trai, như thể chỉ cần buông lỏng một chút thôi, `Tiểu An` sẽ biến mất mãi mãi.
Tần Nhu Ly tuyệt vọng, đau đớn, bất lực, nhưng bàn tay vẫn siết chặt lấy con trai, như thể chỉ cần buông lỏng một chút thôi, Tiểu An sẽ biến mất mãi mãi.
Ngay lập tức, hai vệ sĩ to lớn, mặt không cảm xúc, tiến lên một bước. Bàn tay thô bạo của họ vươn ra, cố gắng tách Tiểu An ra khỏi vòng tay của Tần Nhu Ly. Bị giật mạnh bất ngờ, Tiểu An hoảng sợ tột độ, thằng bé lập tức la hét thất thanh và vùng vẫy kịch liệt.
“Mami! Đừng bỏ con!” Tiểu An khóc thét, tiếng kêu non nớt xé lòng. Thằng bé bám víu lấy áo Tần Nhu Ly bằng tất cả sức lực nhỏ bé của mình, nước mắt giàn giụa.
Tiếng thét của con trai như hàng ngàn mũi dao đâm vào tim Tần Nhu Ly. Trái tim cô tan nát thành từng mảnh vụn. Cô vùng vẫy mạnh mẽ, điên cuồng, cơ thể gầy gò cố gắng chống trả lại hai gã vệ sĩ vạm vỡ. Nhưng mọi sự phản kháng đều vô vọng trước sức mạnh tuyệt đối của họ. Tần Nhu Ly cắn chặt môi đến bật máu, mắt đỏ hoe, cô không thể giữ chặt Tiểu An được nữa. Những ngón tay cô dần tuột khỏi tấm áo của con.
Những ngón tay Tần Nhu Ly cuối cùng cũng tuột hẳn, Tiểu An bị giật mạnh ra khỏi vòng tay cô. Ngay lập tức, hai vệ sĩ giữ chặt Tần Nhu Ly, ghì lấy hai cánh tay gầy guộc của cô. Tần Nhu Ly vùng vẫy trong vô vọng, đôi mắt cô dán chặt vào bóng dáng bé nhỏ của Tiểu An đang bị một vệ sĩ khác bế bổng lên, lôi đi về phía cửa.
“Tiểu An!” Tần Nhu Ly gào lên, nhưng âm thanh chỉ còn là những tiếng nức nở nghẹn lại trong cổ họng. Cô khóc không thành tiếng, nước mắt tuôn như suối trên gò má trắng bệch. Tiểu An vẫn vươn tay về phía mẹ, tiếng khóc nức nở dần nhỏ lại rồi tắt hẳn khi cánh cửa đóng sầm, nuốt chửng bóng dáng thằng bé.
Lão đại, vẫn đứng đó, lạnh lùng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Hắn không nói một lời, chỉ liếc nhìn Tần Nhu Ly với ánh mắt không chút cảm xúc, rồi quay lưng bước đi, bóng dáng cao lớn dần khuất vào hành lang tối. Trước khi hoàn toàn biến mất, hắn buông một câu, giọng điệu sắc lạnh như băng: “Đưa thằng bé về phủ.”
Lời nói của Lão đại như một bản án cuối cùng giáng xuống Tần Nhu Ly. Mọi sức lực trong cô dường như bị rút cạn. Cơ thể Tần Nhu Ly hoàn toàn suy sụp, hai đầu gối khuỵu xuống sàn đá lạnh lẽo. Cô đau khổ tột cùng, không còn một chút sức lực hay ý chí nào để phản kháng nữa. Một cảm giác tuyệt vọng đen kịt, vô tận bao trùm lấy cô, nuốt chửng linh hồn đang tan nát của Tần Nhu Ly.
Tần Nhu Ly khuỵu gối xuống sàn đá lạnh lẽo, cơ thể cô như một khối băng đang tan chảy. Đôi mắt vô hồn dán chặt vào khoảng không nơi cánh cửa vừa đóng sập, nơi bóng dáng Tiểu An đã biến mất. Trong đầu Tần Nhu Ly, tiếng khóc nức nở của con trai cứ văng vẳng, hòa lẫn với gương mặt lạnh lùng, vô cảm của Lão đại. Một cảm giác tê dại lan khắp cơ thể cô, từ đỉnh đầu đến gót chân. Sức nặng của nỗi đau tinh thần đè nén, cộng hưởng với sự kiệt quệ về thể xác, khiến Tần Nhu Ly chỉ muốn buông xuôi tất cả. Thế giới xung quanh cô bỗng chốc trở nên chao đảo, đổ sập. Mọi hy vọng về một tương lai bình yên bên con dường như đã bị nhấn chìm vào vực thẳm. Cô cảm thấy mịt mờ, không thể nhìn thấy bất kỳ lối thoát nào.
Đêm sâu hun hút, màn đêm bao trùm lấy quán bar, nuốt chửng những ánh đèn lấp lánh và cả những tiếng nhạc xập xình. Nhưng trong tâm trí Tần Nhu Ly, đó không chỉ là một đêm tối tăm, mà là cả một vũ trụ đang sụp đổ. Cô không biết mình đã quỳ gối bao lâu, nước mắt đã khô cạn tự lúc nào, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực. Cuộc đời, đôi khi, là những chuỗi biến cố không ngừng, thử thách giới hạn chịu đựng của con người. Những vết sẹo, dù vô hình hay hữu hình, đều là bằng chứng cho những trận chiến đã qua, cho những mất mát không thể gọi tên. Có lẽ, con người chỉ thực sự trưởng thành khi học cách đối mặt với sự vô thường, chấp nhận rằng không phải mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Sau giông bão, cây cối có thể bật gốc, nhưng rễ sâu sẽ bám chắc hơn vào lòng đất. Và dẫu cho những cơn bão có thể cướp đi nhiều thứ, nó cũng sẽ cuốn trôi đi những tạp niệm, để lại một khoảng trống cho sự tái sinh, cho một khởi đầu mới, dù chỉ là trong tâm tưởng. Có những khoảnh khắc, con người ta phải chấp nhận sự buông bỏ không phải vì yếu đuối, mà vì đó là con đường duy nhất để tìm thấy bình yên trong tâm hồn. Bình yên ấy không phải là sự quên lãng, mà là sự chấp nhận và bao dung với chính số phận mình, với những con người đã đi qua đời mình, dù họ mang đến niềm vui hay nỗi đau. Sẽ có một ngày, bình minh lại ló dạng, và Tần Nhu Ly tin rằng, như mọi hạt mầm vươn lên từ đất cằn, cô cũng sẽ tìm thấy sức mạnh để đứng dậy, không phải để đấu tranh mà để sống, sống một cuộc đời trọn vẹn hơn, nơi tình yêu thương và sự tha thứ là kim chỉ nam dẫn lối.