“Con trai 5 tỷ, con gái 2 tỷ, vì dòng họ tôi cần con trai nối giỏi, nhưng còn một yêu cầu…”
“Không thực hiện thụ tinh tôi muốn quá trình làm trực tiếp, tôi không muốn cháu tôi làm mấy cái thứ vớ vẩn đó”
Tử Lạp im lặng gật đầu đồng ý cô không còn cách từ chối, cô cần tiền trả khoản nợ ba cô qua đời đã để lại, cô còn phải lo cho em trai theo học đại học
Tử Lạp trong lúc đường cùng, rối rắm, vô tình được bà mai, giới thiệu việc mang thai hộ cho một gia tộc quyền quý giàu có, cậu con trai nhà này nghe đâu 35 tuổi nhưng không có ý định kết hôn, ông bà phu nhân bên ấy lại nôn nóng có cháu nên đã âm thầm tìm người mang thai.
Họ đồng ý chọn Tử Lạp vì cô xuất thân cũng từ gia đình có học thức, xinh đẹp, vóc dáng đầy đặn chẳng may ba làm ăn thua lỗ phá sản, lên cơn đau tim qua đời.
Ông bà phu nhân hứa sẽ thay Tử Lạp trả nợ lúc cô hoàn thành nhiệm vụ còn cho cô số vốn làm ăn.
“Được, cháu đồng ý”
“Tốt lắm, phần còn lại tôi sẽ lo liệu, tối nay sẽ thực hiện luôn”
“Dạ”
“Sen, đưa vị tiểu thư lên phòng nghỉ ngơi”
Nghe tiếng gọi, một nữ người hầu trong bếp hớt hải chạy ra vâng dạ rồi đưa Tử Lạp lên phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị kĩ càng để tối nay làm tốt bổn phận
Buổi tối, sau khi dùng bữa xong, cô quanh quẩn ở trong vòng một lát thì phía ngoài nghe tiếng gõ cửa.
Họ nói đã đến giờ, cậu chủ Lâm Sâm đã về, bỗng dưng lúc này Tử Lạp hơi run, lo lắng vô cùng, chân cô chùn bước, nhưng đã muộn, cô chỉ đành hết lòng làm tốt như thế mới có tiền.
Tử Lạp hít thở sâu mở cửa theo nữ người làm sang phòng ngủ của anh.
“Tôi nghe nói, cô sẽ là người mang thai hộ”
“V…vâng”
Tử Lạp chậm rãi ngước lên nhìn qua phía đã phát ra giọng nói kia, đập vào đôi mắt Tử Lạp là một người đàn ông khôi ngô, tuấn tú nhan sắc xuất thần điển trai, anh liếc mắt nhìn khiến cô giật mình vội vàng cúi đầu
Anh thở dài bộ dạng mệt mỏi anh gấp quyển sách lại bỏ xuống, rời khỏi bàn làm việc chầm chậm bước lại ghế sofa
“Ngồi đi”
“Còn trinh không”
“Còn, thế anh thì sao”
“Tôi bỏ tiền, đừng lên giọng đòi hỏi”
Lâm Sâm nhướm mày, vẻ mặt không chút hài lòng về câu hỏi vừa nãy của Tử Lạp, cô gái này còn có gan dám hỏi ngược lại anh, Tử Lạp mím môi cô chỉ hơi tò mò, ngẫm ngợi suy nghĩ thế là còn hay mất?
Lúc trước khi đến Tử Lạp cũng được nghe bà mai giới thiệu đôi chút, anh ta đã ngất ngưởng 35 nhưng ông bà phu nhân không thấy qua lại với bất kỳ phụ nữ nào, đời tư kín tiếng, đến ba mẹ còn không biết.
Tử Lạp ngó nghiêng qua lại, trong đầu mông lung thì đột nhiên anh cất giọng.
“Tôi nằm dưới, cô nằm trên”
“Hả…”….
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
“Hả…”
Tử Lạp đứng sững sờ tại chỗ, đôi mắt cô mở to hết cỡ nhìn chằm chằm vào Lâm Sâm. Khuôn mặt Tử Lạp tái mét, trắng bệch như tờ giấy, từng thớ thịt trên mặt cô dường như cứng lại, không thể thốt ra bất cứ lời nào. Cổ họng cô nghẹn ứ, chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở dồn dập, nặng nhọc vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cả cơ thể Tử Lạp hoàn toàn bàng hoàng, kinh hãi tột độ. Đầu óc cô quay cuồng như một cơn lốc dữ dội, mọi suy nghĩ, mọi lý lẽ đều tan biến, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng đầy sợ hãi. Lâm Sâm trước mặt cô không phải là một người đàn ông bình thường, câu nói của anh ta đã phá vỡ mọi giới hạn, mọi tưởng tượng của Tử Lạp. Toàn bộ thế giới quan của cô dường như đang sụp đổ.
Lâm Sâm nhướng một bên mày, khóe môi khẽ nhếch lên một cách vô cảm khi anh ta nhìn chằm chằm vào Tử Lạp. Đôi mắt anh ta không hề có lấy một tia hối lỗi hay giải thích, chỉ là sự bình thản đến đáng sợ. Mặc cho Tử Lạp đang đứng chết lặng, tái mét, từng tế bào trong cô dường như đang la hét trong câm lặng, Lâm Sâm vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Anh ta đưa tay lên vuốt nhẹ chiếc cà vạt, giọng nói đều đều, lạnh tanh vang lên, xuyên thẳng vào màng nhĩ Tử Lạp, không chút cảm xúc:
“Có vẻ cô không quen với sự chủ động này.”
Lời nói của Lâm Sâm như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Tử Lạp, khiến cô bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Không còn là sự sợ hãi đơn thuần, một cảm giác bị thách thức, bị coi thường mãnh liệt trỗi dậy trong lòng Tử Lạp. Cô siết chặt hai bàn tay lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, đau rát. Sự lạnh lùng, thờ ơ của Lâm Sâm như ngọn lửa châm ngòi cho sự tức giận đang âm ỉ trong cô. Tử Lạp ngẩng cao đầu, ánh mắt đã lấy lại được đôi phần kiên định, dù đôi môi cô vẫn còn run rẩy. Cô biết, đây không phải là lúc để yếu đuối. Cô cần tiền, và anh ta chính là người nắm giữ chìa khóa.
Tử Lạp cố gắng giữ vững nét mặt kiên định, nhưng bên trong, cả thế giới của Tử Lạp đang sụp đổ. Những lời nói của Lâm Sâm vừa rồi như một cú sốc điện, đánh thẳng vào cái vỏ bọc mạnh mẽ mà Tử Lạp cố gắng tạo ra. Tử Lạp cúi gằm mặt, đôi mắt ngấn nước nhưng vẫn cố kìm nén, không để một giọt lệ nào rơi xuống. Hai bàn tay Tử Lạp nắm chặt, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến tím tái. Mỗi đốt ngón tay đều run rẩy.
Trong đầu Tử Lạp, hình ảnh người ba với gương mặt tiều tụy vì món nợ khổng lồ chợt hiện lên rõ mồn một. Kế đó là gương mặt non nớt, hăm hở của đứa em trai bé bỏng, đang cần tiền để theo đuổi ước mơ đại học. “Năm tỷ… Ba tỷ… Bảy tỷ…” Những con số cứ nhảy múa, bủa vây lấy tâm trí Tử Lạp. Tử Lạp cắn chặt môi, vị máu tanh nhàn nhạt nơi đầu lưỡi.
“Vì em trai… vì ba… mình phải chịu đựng!” Tử Lạp thầm nhủ, từng chữ như xé toạc buồng phổi. Lòng tự trọng của Tử Lạp đang gào thét, muốn vùng vẫy thoát ra khỏi xiềng xích của sự tuyệt vọng này. Nhưng hiện thực quá tàn nhẫn, nghiệt ngã, bóp nghẹt mọi hy vọng của Tử Lạp. Hơn ai hết, Tử Lạp hiểu rõ, không còn đường nào khác. Đây là cái giá phải trả. Đau đớn tột cùng, tuyệt vọng, Tử Lạp cảm thấy mình đang bị giằng xé giữa hai thái cực. Ánh mắt Tử Lạp khẽ liếc nhìn về phía Lâm Sâm, người vẫn đứng đó, vẻ mặt không chút biểu cảm.
Tử Lạp hít một hơi thật sâu, lồng ngực như muốn vỡ tung. Tử Lạp chầm chậm ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng không còn nước, chỉ còn lại một sự trống rỗng, cam chịu tột cùng. Ánh mắt Tử Lạp chạm vào Lâm Sâm, người vẫn đứng yên, cao ngạo và lạnh lùng. Không một lời nói, chỉ một cái gật đầu yếu ớt, chậm rãi, như thể mỗi cơ bắp trên cơ thể đều đang phản kháng. Sự đau khổ tột cùng hiện rõ mồn một trong đáy mắt Tử Lạp, nhưng nó nhanh chóng bị kìm nén, chôn vùi sâu thẳm dưới lớp vỏ bọc kiên cường giả tạo. Lâm Sâm chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như vô hình thoáng qua trên môi.
Lâm Sâm nhàn nhã đứng dậy khỏi chiếc ghế sofa bọc da sang trọng, dáng người cao lớn lướt đi đầy vẻ tự mãn. Anh ta không nói thêm lời nào, chỉ xoay người, thong thả bước về phía chiếc giường lớn đặt ở trung tâm phòng ngủ. Khi đến cạnh giường, Lâm Sâm dừng lại, chậm rãi quay đầu, ánh mắt sắc như dao găm xuyên thẳng vào Tử Lạp. Một cái nhướn mày nhẹ nhàng, một cái gật đầu nhỏ bé nhưng dứt khoát. Đó là một mệnh lệnh không thể chối từ.
“Vào đây,” Lâm Sâm cất tiếng, giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền, không một chút do dự hay cảm xúc.
Cả cơ thể Tử Lạp run lên bần bật. Mỗi bước chân của Tử Lạp như nặng tự ngàn cân, chầm chậm, miễn cưỡng tiến về phía Lâm Sâm, về phía chiếc giường như một vực thẳm đang chờ đợi. Trong lòng Tử Lạp, sự sợ hãi tột cùng hòa lẫn với nỗi nhục nhã, nhưng đôi chân Tử Lạp vẫn phải bước đi, vì món nợ khổng lồ và tương lai của em trai Tử Lạp.
Tử Lạp nuốt khan, từng bước chân của cô lết đi trên tấm thảm lông dày, tạo ra âm thanh khẽ khàng nhưng nặng trĩu trong không gian im ắng của căn phòng. Mỗi âm thanh đó như một nhát búa đóng vào trái tim Tử Lạp, dồn dập và đau đớn. Không khí xung quanh đặc quánh sự căng thẳng, một áp lực vô hình đè nén khiến Tử Lạp khó thở. Cảm giác lo lắng tột độ xâm chiếm, tim Tử Lạp đập những nhịp điên cuồng, mạnh đến mức Tử Lạp có thể nghe thấy nó văng vẳng bên tai. Tử Lạp không thể kiểm soát được bản thân, mọi hành động của cô dường như đều bị điều khiển, cảm giác mình chỉ là một con rối vô tri đang bước đi theo sự giật dây tàn nhẫn của số phận, tiến về phía vực thẳm mang tên Lâm Sâm.
Tử Lạp đã đứng cạnh giường tự lúc nào, đôi chân vẫn còn run rẩy vì sức nặng của quyết định. Lâm Sâm đã nằm xuống, thân hình vạm vỡ thả lỏng trên tấm ga trải giường lụa là, tay chống đầu, ánh mắt tĩnh lặng nhìn thẳng vào Tử Lạp. Đó là một cái nhìn không chút cảm xúc, nhưng lại chất chứa sự chờ đợi đầy áp lực, một vẻ kiên nhẫn đến ghê người ẩn giấu sự lạnh lùng khó tả. Tử Lạp cảm thấy toàn bộ cơ thể mình như bị phơi bày dưới ánh mắt đó, mọi lớp vỏ bọc đều bị lột trần, mọi sự kháng cự đều trở nên vô nghĩa. Cô cúi đầu, hai tay siết chặt vạt áo, tâm trí chao đảo trong mớ cảm xúc hỗn độn của sự ngại ngùng và bối rối tột cùng. Cái nóng bủa vây từ gò má lan xuống tận ngón tay, mỗi nhịp thở đều nặng nhọc, như đang cố gắng đẩy đi gánh nặng vô hình đè nén trên lồng ngực. Lâm Sâm vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt không hề rời, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như một con thú săn mồi đang kiên nhẫn chờ đợi con mồi tự nguyện bước vào bẫy.
Tử Lạp hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cơn bão đang gào thét trong lòng. Hình ảnh khuôn mặt xanh xao của em trai, món nợ khổng lồ đè nặng lên vai ba cô, tất cả như một thước phim quay chậm chạy qua tâm trí. Đó là những sợi xích vô hình, kéo lê cô từng bước một, bất chấp sự phản kháng của lý trí và bản năng. Đôi vai Tử Lạp run rẩy khẽ nhúc nhích, rồi từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng chạm vào đôi mắt vẫn không cảm xúc của Lâm Sâm.
Bằng một chuyển động chậm chạp, như thể mỗi cơ bắp đều chống lại ý chí của cô, Tử Lạp bước đến bên giường. Hàng mi cô khẽ cụp xuống, che giấu đi sự tủi nhục đang dâng trào. Cô nhấc từng chân một, cơ thể nặng nề như thể bị hóa đá, rồi dịch chuyển để tuân theo lời tuyên bố lạnh lùng của anh ta. Mọi cử chỉ đều được thực hiện một cách máy móc, vô hồn.
Trong căn phòng sang trọng chỉ còn lại tiếng thở của hai con người. Tiếng thở của Lâm Sâm đều đặn, không nhanh, không chậm, mang theo sự điềm tĩnh đến đáng sợ của kẻ nắm quyền. Còn tiếng thở của Tử Lạp, dù cô cố gắng giữ cho nó đều đặn, vẫn ẩn chứa một sự nghẹn ngào, một nỗi đau không thể thốt thành lời. Từng hơi thở ra vào lồng ngực cô như đang cố gắng đẩy đi sự trống rỗng, sự nhục nhã đang gặm nhấm từng tế bào. Cô cảm thấy mình không còn là chính mình, chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, một món hàng đang bị định giá. Tử Lạp nhìn trần nhà, đôi mắt vô hồn, tâm trí mịt mờ, chỉ muốn tan biến vào hư không.
Tử Lạp nhìn trần nhà, đôi mắt vô hồn, tâm trí mịt mờ, chỉ muốn tan biến vào hư không. Mọi chuyển động sau đó đều diễn ra như một cỗ máy đã được lập trình, lạnh lẽo và vô cảm. Cô cảm nhận rõ ràng sự gần gũi về thể xác, từng cú chạm, từng hơi thở, nhưng lại chẳng có chút kết nối nào về mặt tinh thần. Lâm Sâm dứt khoát, không một lời, mọi hành động đều mang theo sự điềm tĩnh đáng sợ của kẻ nắm quyền định đoạt.
Tử Lạp nhắm nghiền mắt, cố gắng chặn đứng mọi hình ảnh, mọi cảm giác đang xộc thẳng vào tâm trí. Nước mắt không hề chảy ra ngoài, chúng như bị nén chặt, chảy ngược vào trong, mặn chát nơi cuống họng, thiêu đốt lồng ngực cô. Cô bấu chặt ga trải giường, những khớp ngón tay trắng bệch, tựa như đang cố níu kéo một chút gì đó của bản thân mình sắp tan biến. Cảm giác bị lợi dụng, bị biến thành một công cụ, một món hàng, dội lên từng tế bào. Đây không phải là sự giao hòa, mà là một sự chiếm đoạt lạnh lùng, một thỏa thuận được đóng dấu bằng sự tủi nhục. Khi mọi thứ kết thúc, Lâm Sâm lặng lẽ rút lui, không một cái nhìn, không một lời nói. Chỉ còn lại Tử Lạp nằm đó, trong tấm ga trải giường nhàu nát, cả cơ thể lẫn tâm hồn đều trống rỗng, vụn vỡ. Không gian xung quanh dường như đông cứng lại, chỉ còn tiếng tim cô đập thình thịch, đau đớn đến tận cùng.
Tử Lạp giật mình lùi lại, như thể sợ hãi hơi ấm còn vương vấn trên ga trải giường. Cô vội vã đưa tay kéo vạt áo ngủ, che đi những dấu vết, những tàn dư của cuộc gặp gỡ vừa rồi. Đôi tay run rẩy luống cuống cài lại từng chiếc cúc, kéo khóa, cố gắng sắp xếp lại lớp vải mềm mại đã bị nhàu nát. Tiếng vải sột soạt ma sát vào nhau, vang lên khô khốc trong căn phòng tĩnh mịch, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự tủi nhục đang bủa vây. Gương mặt Tử Lạp đỏ bừng, không phải vì xấu hổ mà vì sự căm giận và nhục nhã đang thiêu đốt cô từ bên trong. Cô muốn lao ra khỏi đây, chạy trốn khỏi căn phòng này, chạy trốn khỏi chính bản thân mình, khỏi cái khoảnh khắc đáng khinh bỉ mà cô vừa trải qua. Mỗi cử động đều như một nỗ lực tuyệt vọng để xóa nhòa đi vết nhơ đang hằn sâu.
Mỗi cử động đều như một nỗ lực tuyệt vọng để xóa nhòa đi vết nhơ đang hằn sâu. Cuối cùng, Tử Lạp cũng cài xong chiếc cúc cuối cùng, kéo khóa kín đáo. Cô ngước mắt lên, ánh nhìn vô thức lướt qua Lâm Sâm. Hắn vẫn nằm nguyên tư thế, thẳng đờ trên giường, ánh mắt vô cảm dán chặt vào trần nhà trắng toát. Không một lời nói, không một cử chỉ. Hơi thở đều đặn của hắn vang lên trong không gian tĩnh mịch, nhưng sự tĩnh lặng ấy lại lạnh lẽo đến rợn người. Tử Lạp đứng đó, bỗng thấy mình nhỏ bé và trống rỗng. Mọi nhục nhã, mọi nỗi đau vừa qua dường như không mảy may ảnh hưởng đến hắn. Lâm Sâm thờ ơ, dửng dưng, tựa như Tử Lạp chỉ là một món đồ đã dùng xong, vứt chỏng chơ một góc. Cảm giác tủi hổ xen lẫn phẫn uất cuộn trào trong lòng Tử Lạp, thiêu đốt cô từ bên trong.
Tử Lạp không thể chịu đựng thêm một giây nào trong căn phòng ngột ngạt ấy. Cảm giác tủi hổ và phẫn uất cuộn trào, muốn nhấn chìm cô. Cô quay lưng, cố nén lại tiếng thở dốc, rồi bắt đầu bước đi. Mỗi bước chân của Tử Lạp đều nặng trịch, như thể đang kéo lê cả khối đá tảng trong lòng. Cơ thể cô run rẩy không kiểm soát, từ hai đầu gối đến đôi bàn tay siết chặt. Tâm trí Tử Lạp quay cuồng, những hình ảnh, những lời nói, những nỗi nhục nhã cứ xoáy vào nhau thành một cơn lốc hỗn loạn. Cô đưa tay nắm lấy tay nắm cửa lạnh lẽo, vặn nhẹ rồi kéo ra. Một tia sáng yếu ớt từ hành lang hắt vào, nhưng Tử Lạp không hề cảm thấy ấm áp. Cô bước ra ngoài, rồi khép cánh cửa lại. Tiếng *cạch* khô khốc vang lên, dứt khoát và lạnh lùng, như một dấu chấm hết cho một điều gì đó vừa kết thúc, hay mới chỉ bắt đầu. Tử Lạp đứng đó, dựa lưng vào cánh cửa, hai mắt nhắm nghiền. Một cảm giác giải thoát mong manh len lỏi, nhưng nó nhanh chóng bị lấn át bởi sự tủi nhục tột cùng. Cô cảm thấy kiệt sức, muốn gục ngã ngay tại hành lang trống vắng này.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng, đều đặn vang lên, xé toạc màn tĩnh lặng trong căn phòng nghỉ ngơi của Tử Lạp. Ánh nắng ban mai nhạt nhòa lọt qua khe rèm, không đủ xua đi cái cảm giác u ám nặng trĩu. Tử Lạp giật mình, đôi mắt sưng húp từ từ hé mở. Cả cơ thể cô như bị ném vào cối xay, rệu rã và đau nhức. Cô cố gắng ngồi dậy, tấm chăn lụa tuột xuống để lộ bờ vai gầy guộc.
“Tiểu thư Tử Lạp, đã đến giờ dùng bữa sáng ạ.” Giọng nói nhỏ nhẹ của Sen vọng vào từ bên ngoài, nhưng đối với Tử Lạp, nó như một tiếng sét đánh ngang tai, kéo cô trở lại thực tại tàn khốc.
Tử Lạp vội vàng đưa tay vuốt vội mái tóc rối bời, cố gắng chỉnh trang lại bộ dáng. Sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt tái nhợt, nhưng cô không muốn bất cứ ai nhìn thấy sự yếu đuối, sự đau khổ đang gặm nhấm linh hồn mình. Cô hít một hơi thật sâu, dồn nén tất cả cảm xúc xuống tận đáy lòng, rồi đáp lại bằng giọng nói gắng gượng nhất có thể.
“Ta biết rồi. Sen cứ xuống trước đi, ta sẽ xuống ngay.”
Tử Lạp thở ra một hơi dài, nặng trĩu. Cảm giác mệt mỏi vẫn còn lởn vởn khắp cơ thể, nhưng cô biết mình không thể chần chừ thêm. Cô đứng dậy, bước đến chiếc bàn trang điểm. Nhìn vào gương, hình ảnh phản chiếu là một khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt vẫn còn hằn lên những vệt đỏ mờ. Cô cắn môi, dùng chút kem che khuyết điểm còn sót lại trong túi xách để che đi quầng thâm, cố gắng tạo ra vẻ ngoài tươi tắn nhất có thể. Chiếc váy lụa trắng Sen đã chuẩn bị cho cô tối qua, nay lại trở thành một lớp vỏ bọc hoàn hảo cho sự giả dối.
Sen đã đợi sẵn ở cửa. Cô gái trẻ cúi đầu cung kính, rồi dẫn Tử Lạp bước xuống những bậc cầu thang đá cẩm thạch tráng lệ. Mỗi bước chân của Tử Lạp đều nặng nề như chì. Căn nhà rộng lớn đến mức choáng ngợp, từng vật dụng đều toát lên vẻ quyền quý, xa hoa mà Tử Lạp chưa từng thấy trong đời. Cô tự hỏi, liệu mình có đang bước vào một cái lồng son, nơi danh vọng và tiền bạc bủa vây, hay là một nhà tù không lối thoát?
Tiếng dao dĩa va chạm lách cách từ dưới phòng ăn vọng lên, càng khiến lồng ngực Tử Lạp đập mạnh. Khi họ đến ngưỡng cửa, Sen khẽ đẩy cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo. Tử Lạp hít một hơi sâu, nén lại mọi cảm xúc hỗn độn, và bước vào.
Phòng ăn rộng lớn, ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ cao vút, rọi chiếu lên bàn ăn được bày biện thịnh soạn. Ông bà phu nhân đã ngồi sẵn ở vị trí chủ tọa. Ông cụ trầm ngâm đọc báo, tách trà nóng bốc khói. Bà phu nhân, với bộ đồ lụa trang nhã, đang chậm rãi thưởng thức bữa sáng. Và, đúng như dự đoán, Lâm Sâm cũng có mặt, ngồi đối diện bà phu nhân, ánh mắt lướt qua Tử Lạp một cách thờ ơ, nhưng lại đầy sự đánh giá.
Tử Lạp cố gắng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo đến tê dại.
“Chào ông bà, chào anh Lâm Sâm ạ,” Tử Lạp khẽ nói, giọng cô nghe nhỏ đến nỗi chính cô cũng giật mình.
Ông phu nhân hạ tờ báo xuống, ánh mắt hiền từ hơn cô nghĩ. Bà phu nhân đặt tách trà xuống, một nụ cười ấm áp nở trên môi, nhưng ánh mắt bà lại lướt qua Tử Lạp một cách dò xét.
“Con ngủ ngon chứ, Tử Lạp?” Bà hỏi, giọng điệu ngọt ngào, nhưng Tử Lạp cảm thấy như có một mũi kim sắc lạnh đang châm vào trái tim mình. Ngon ư? Làm sao có thể ngon giấc được khi cô vừa trải qua một đêm tồi tệ nhất cuộc đời, và giờ đây phải ngồi đây, diễn vai một người con dâu tương lai hoàn hảo?
Lâm Sâm nhấp một ngụm cà phê, không nói gì, nhưng ánh mắt anh ta vẫn dán chặt vào Tử Lạp, như một con đại bàng đang săm soi con mồi. Cảm giác bị theo dõi, bị soi mói khiến Tử Lạp nghẹt thở. Toàn bộ không khí trong phòng ăn như đặc quánh lại, đè nén lên đôi vai gầy của cô.
Tử Lạp siết chặt bàn tay dưới gấu váy, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Cô phải diễn thật tròn vai, vì ba, vì em trai.
“Dạ, con ngủ ngon ạ. Cảm ơn phu nhân đã quan tâm.” Tử Lạp đáp, giọng nói mềm mỏng, ngọt ngào đến mức cô muốn nôn mửa. Sự giả dối này, nó đang gặm nhấm cô từng chút một.
Tử Lạp nhẹ nhàng kéo ghế, tiếng ma sát nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch của phòng ăn. Cô ngồi xuống, đối diện Lâm Sâm, và cố gắng giữ ánh mắt không chạm vào anh ta. Trước mặt cô là một đĩa trứng ốp la còn nóng hổi, vài lát thịt xông khói và một cốc sữa tươi, được bày biện một cách tinh tế. Cô cầm dao và dĩa lên, cố gắng tạo ra vẻ bình thường nhất có thể.
TIẾNG ĐỘNG CỦA DAO DĨA VỌNG LÊN MỘT CÁCH TRỐNG RỖNG TRONG SỰ IM LẶNG.
Tử Lạp đưa một miếng trứng nhỏ vào miệng. Mùi vị nhạt nhẽo, đắng ngắt trên đầu lưỡi. Cô cảm thấy dạ dày mình co thắt lại, nuốt không trôi. Từng động tác của cô, dù là nhỏ nhất, đều được phơi bày dưới ánh mắt của những người xung quanh. Cô không nhìn lên, nhưng cô cảm nhận rõ ràng ánh mắt của bà phu nhân, của ông phu nhân, và đặc biệt là ánh mắt lạnh lùng, dò xét của Lâm Sâm. Chúng dán chặt vào cô, như thể đang phân tích từng biểu hiện, từng suy nghĩ ẩn giấu.
TIẾNG DAO DĨA VA CHẠM KHẼ KHÀNG, ĐỀU ĐẶN CỦA ÔNG BÀ PHU NHÂN.
Tử Lạp cảm thấy mình như một con côn trùng nhỏ đang bị kẹp dưới kính hiển vi, mọi tế bào đều căng thẳng. Mỗi nhịp tim đập mạnh và nhanh trong lồng ngực cô, tạo nên một âm thanh ù ù trong tai. Không gian rộng lớn của phòng ăn bỗng chốc trở nên ngột ngạt, bức bối đến khó thở. Cô là một người ngoài, một kẻ xâm nhập vào thế giới lộng lẫy nhưng xa lạ này, nơi cô không thuộc về. Dù đang ngồi giữa một bàn ăn thịnh soạn đến mức khó tin, cô vẫn cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết, như thể cô đang diễn một vở kịch câm đầy bi kịch, mà khán giả thì đang lặng lẽ chấm điểm, không một lời bình luận.
Khi bữa ăn kết thúc, Tử Lạp đứng dậy, cảm giác mệt mỏi nhưng cũng có gì đó nhẹ nhõm hơn một chút khi thoát khỏi sự căng thẳng vô hình đang đè nặng. Cô biết, cuộc đời mình giờ đây đã rẽ sang một con đường hoàn toàn khác, một con đường mà cô chưa từng hình dung, đầy chông gai nhưng cũng có thể là lối thoát duy nhất để cô và gia đình nhỏ bé tìm thấy một bến đỗ bình yên. Sự hy sinh này, dù vẫn còn đau đáu trong lòng, lại mang một ý nghĩa sâu sắc mà chỉ những người từng đối mặt với hoàn cảnh nghiệt ngã mới thấu hiểu cặn kẽ. Nó không chỉ đơn thuần là gánh nặng của khoản nợ, mà còn là một minh chứng rõ ràng nhất cho tình yêu thương vô điều kiện, một sợi dây vô hình nhưng kiên cố đang níu giữ những mảnh đời đang lạc lối trong cơn bĩ cực.
Cuộc sống vốn dĩ là một dòng chảy không ngừng nghỉ, đôi khi dữ dội như thác ghềnh, đôi khi lại êm đềm như mặt hồ tĩnh lặng. Con người ta, ai rồi cũng phải trải qua những phong ba bão táp để dần tìm thấy giá trị thực sự của bản thân mình và của những điều mà họ trân quý nhất. Có lẽ, ngay cả trong vòng xoáy bất tận của danh vọng, tiền bạc và quyền lực, vẫn còn đó những hạt mầm thiện lương, những tia sáng hy vọng le lói đủ sức dẫn đường. Tử Lạp không hề biết tương lai phía trước sẽ ra sao, nhưng cô tin rằng, chỉ cần giữ vững niềm tin vào bản thân và lòng trắc ẩn trong tâm hồn, mọi khó khăn rồi sẽ qua đi như một cơn mưa rào mùa hạ. Bình yên đích thực không phải là một điểm đến cuối cùng, mà là cả một hành trình dài ta học cách chấp nhận những điều không như ý, thứ tha cho những lỗi lầm, và hết lòng yêu thương những gì mình đang có. Sau tất cả những giông bão, điều còn lại có lẽ không phải là sự giàu sang phú quý bề ngoài, mà là sự thanh thản sâu thẳm trong tâm hồn, là khả năng kiên cường vươn lên từ đổ vỡ, và là sức mạnh nội tại để đối diện với ngày mai, dù có khắc nghiệt đến đâu đi chăng nữa. Cô hít thở sâu, chuẩn bị cho những gì sắp đến, với một niềm hy vọng mong manh nhưng bền bỉ cháy trong tim.

