“Ngày ăn hỏi, cả nhà gái ra đón rước nhà trai bằng chiêng trống và ngựa trắng, nhưng vừa đến cổng thì trưởng đoàn nhà trai bỗng lăn đùng ra ng;/ất giữa sân, đúng 1 tiếng sau nhà gái nhận tin đ-ộng t-rời phải h;/ủy đám cưới gấp…
Tôi là bố của Linh – một cô gái Hà Nội ngoan ngoãn, học cao hiểu rộng. Nó đem lòng yêu một chàng trai tên Phong – con nhà làm ăn lớn, gốc gác gốc Mường ở vùng núi phía Bắc. Hai đứa quen nhau trong một dự án cộng đồng và quyết định tiến tới hôn nhân chỉ sau 6 tháng.
Phía nhà trai cực kỳ trọng lễ nghĩa. Họ tuyên bố sẽ mang lễ ăn hỏi theo nghi thức truyền thống cổ của dòng họ Mường Đăng, một tộc người nổi tiếng với những lễ cưới kỳ bí từ trăm năm trước.
Chúng tôi, nhà gái, ban đầu lo lắng, nhưng vì nể trọng gia đình nhà trai — nhất là ông Dũng, chú ruột Phong và cũng là trưởng đoàn ăn hỏi, người gìn giữ nghi thức cổ của họ — nên đồng ý.
Sáng ngày ăn hỏi, đúng 7 giờ, cả xóm chúng tôi chấn động bởi âm thanh chiêng trống dập dồn, tiếng tù và vang vọng, kéo theo một đoàn người mặc áo chàm dài, tay mang tráp đỏ, phía sau là một con ngựa trắng tinh, phủ khăn điều — dẫn đầu là ông Dũng, mặc áo lễ cổ truyền, tay cầm gậy ngà, mặt nghiêm nghị như đang dự tang lễ chứ không phải đi cưới vợ cho cháu.
Cả nhà tôi ùa ra cổng. Người dân xung quanh kéo đến xem đông như hội. Ai cũng trầm trồ:
“Chưa bao giờ thấy lễ ăn hỏi nào hoành tráng, kỳ lạ như thế này…”
Nhưng đúng khoảnh khắc đoàn vừa đặt chân vào sân, ông Dũng – trưởng đoàn – bỗng khựng lại, mắt trợn ngược, miệng ú ớ… rồi lăn đùng ra giữa sân gạch, bất tỉnh!
Không ai kịp phản ứng. Cả đoàn nhà trai lập tức tán loạn. Một người rút điện thoại gọi ai đó, gấp gáp nói:
“Báo cho bà cụ… nghi lễ bị lỗi rồi! Có chuyện rồi!”
Họ không cho ai chạm vào ông Dũng. Hơn 20 phút sau, một cụ bà gần 90 tuổi trong họ nhà trai, chống gậy run rẩy tới nơi. Bà cụ vừa nhìn ông Dũng đang nằm giữa sân, vừa liếc qua phía bà-n th-ờ gia tiên nhà tôi, thì mặt tái mét. Miệng lẩm bẩm… đọc ttiếpduwowis bình
luận👇”
“Miệng lẩm bẩm như đang niệm chú gì đó, đôi mắt bà cụ già nheo lại, nhìn chằm chằm vào bàn thờ gia tiên nhà tôi đặt phía trong nhà. Không khí càng thêm căng thẳng. Đoàn nhà trai đứng chết trân, không ai dám cử động. Phía nhà gái, mọi người bắt đầu xôn xao, thì thầm với nhau, nhưng không ai đủ can đảm để lên tiếng hỏi. Tôi, Bố của Linh, cảm thấy lồng ngực thắt lại. Có linh tính chẳng lành.
Một người trong đoàn nhà trai, có vẻ là người thân cận của ông Dũng, khẽ gọi: “”Bà ơi… tình hình sao rồi ạ?””.
Bà cụ chống mạnh cây gậy xuống đất, tạo ra một tiếng cộc khô khốc vang vọng trong không gian yên tĩnh. Bà ngẩng đầu lên, đôi mắt đục ngầu quét một lượt qua cả nhà trai lẫn nhà gái. Giọng bà run run vì tuổi già, nhưng từng từ thoát ra lại rõ mồn một, đanh thép như sấm sét:
“”Điềm gở! Đại kỵ!””
Cả sân như nín thở. Những tiếng xì xào tắt hẳn. Nhà trai vẫn im phăng phắc, nét mặt ai cũng lộ rõ vẻ sợ hãi, kinh hoàng. Họ biết, khi bà cụ đã phán thì chắc chắn là việc lớn.
Bà cụ lại nhìn về phía bàn thờ gia tiên, rồi quay sang ông Dũng đang nằm bất động. “”Nghi lễ… đã phạm phải điều cấm kỵ cổ xưa nhất của tộc ta!””
Lời phán ấy như một nhát dao đâm vào tim tôi. Linh và Phong, đứng cạnh nhau, cũng tái mặt. Mẹ Linh ôm chặt lấy tay tôi, run rẩy. Toàn bộ nhà gái hoảng hốt nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cảm giác bất an và sợ hãi đang bao trùm lấy tất cả. Cái lễ ăn hỏi vốn được mong chờ lại biến thành một cảnh tượng rợn người đến thế này.
Bà cụ lại lẩm bẩm điều gì đó bằng tiếng Mường, nhưng không ai ngoài đoàn nhà trai hiểu được. Nét mặt bà càng lúc càng cau có, đầy lo lắng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bà, chờ đợi một lời giải thích, dù chỉ là một lời giải thích khủng khiếp.”
Bà cụ lẩm bẩm điều gì đó bằng tiếng Mường, nhưng không ai ngoài đoàn nhà trai hiểu được. Nét mặt bà càng lúc càng cau có, đầy lo lắng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bà, chờ đợi một lời giải thích, dù chỉ là một lời giải thích khủng khiếp. Bên cạnh tôi, Mẹ Linh đã không kìm được nữa, bà bật khóc nức nở, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt vốn rạng rỡ niềm vui. Tôi cố gắng giữ vẻ ngoài bình tĩnh, nắm chặt tay vợ, nhưng trong lòng thì hoàn toàn đông cứng lại, lạnh toát. Linh và Phong đứng đó, hai người trẻ tuổi đáng lẽ đang ngập tràn hạnh phúc, giờ đây mặt cắt không còn một hạt máu, đứng chết lặng nhìn mọi thứ diễn ra. Phía sau lưng họ, các thành viên trong đoàn nhà trai, từ những người đàn ông uy nghiêm cho đến các bà, các cô, ai nấy đều chung một nét mặt tái mét, sợ hãi. Họ cúi gằm mặt, tránh ánh nhìn dò hỏi của nhà gái, dường như mỗi người trong số họ đều hiểu rõ mức độ nghiêm trọng kinh khủng của những lời bà cụ vừa thốt ra, và điềm gở đang treo lơ lửng trên cuộc hôn nhân này.
“Bà cụ ngừng lẩm bẩm, chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt sâu thăm thẳm của bà chiếu thẳng vào bàn thờ gia tiên nhà gái, nơi đặt tráp lễ đỏ và những chiếc đèn cầy đang chập chờn. Bà hít một hơi thật sâu, giọng nói già nua nhưng vang rõ trong không gian tĩnh mịch.
“Đây… đây là điềm cực xấu!”
Bà chỉ tay về phía Ông Dũng vẫn còn đang nằm bất tỉnh, rồi lại chỉ vào bàn thờ.
“Việc trưởng đoàn nhà trai, người đại diện dòng họ, người trực tiếp mang lễ vật, vừa đặt chân đến sân nhà gái đã ngã vật ra… đó không phải là ngẫu nhiên.” Khuôn mặt bà càng lúc càng u ám, gằn từng chữ. “Nó báo hiệu… gia tiên nhà gái không chấp nhận lễ vật này!”
Một tiếng nấc nghẹn bật ra từ Mẹ Linh. Bà cụ không để tâm, tiếp tục lời giải thích tàn nhẫn.
“Hoặc… hoặc là giữa hai họ… vẫn còn uẩn khúc, ân oán gì đó chưa được giải quyết!” Bà cụ lắc đầu, hai bàn tay nhăn nheo nắm chặt. “Đây là điều tối kỵ nhất trong lễ nghi ăn hỏi của dòng họ Mường Đăng chúng tôi! Suốt gần chín mươi năm cuộc đời, tôi chưa từng thấy chuyện này xảy ra bao giờ… chưa bao giờ!” Bà nhìn thẳng vào tôi, vào Mẹ Linh, vào Linh và Phong, ánh mắt đầy tuyệt vọng. “Điềm này… là điềm báo hủy hôn!””
“Bố Linh nghe những lời bà cụ nói mà toàn thân run rẩy. Khuôn mặt ông từ bàng hoàng chuyển sang phẫn nộ pha lẫn sợ hãi. Sợ hãi trước những điềm báo kinh hoàng, phẫn nộ vì những lời ám chỉ đầy xúc phạm. Ông không thể chịu đựng thêm nữa. Với một sức mạnh bộc phát từ sự bức bối, ông bước lên, giọng nói không còn sự rụt rè ban đầu mà thay vào đó là sự cương quyết, dù vẫn xen lẫn chút run rẩy.
“”Thưa cụ… thưa cụ!”” Bố Linh nhìn thẳng vào mắt bà cụ, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể. “”Chúng tôi… chúng tôi không hiểu gì cả!””
Ông đảo mắt nhìn xung quanh, nhìn đoàn nhà trai đang xôn xao, nhìn Ông Dũng vẫn nằm bất động, rồi lại nhìn bà cụ.
“”Uẩn khúc gì ạ? Ân oán gì mà cụ nói?”” Giọng ông bắt đầu cao hơn, sự uất nghẹn bùng lên. “”Gia đình chúng tôi… từ trước đến nay sống ngay thẳng, không có điều gì khuất tất hay giấu giếm cả!””
Mẹ Linh ở bên cạnh cũng gật gù, khuôn mặt tái mét nhưng ánh mắt đầy kiên định. Bà nắm chặt tay áo chồng, tiếp thêm sức mạnh.
“”Xin cụ… xin cụ giải thích rõ hơn!”” Bố Linh nhấn mạnh từng chữ, yêu cầu sự minh bạch. Ông cảm thấy như cả danh dự gia đình đang bị bôi nhọ bởi những lời ám chỉ vô căn cứ này. “”Rốt cuộc là có chuyện gì?””
Không gian lại chìm vào im lặng. Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía bà cụ già nua. Bà cụ vẫn giữ nguyên khuôn mặt u ám, nhìn Bố Linh bằng một ánh mắt đầy bí ẩn, như thể ông đang cố tình chối bỏ một sự thật hiển nhiên nào đó.”
“Không gian vẫn chìm trong sự im lặng căng như dây đàn sau lời chất vấn dồn dập của Bố Linh. Ánh mắt của tất cả đều đổ dồn về phía bà cụ già nua. Bà cụ vẫn giữ nguyên khuôn mặt u ám, nhìn Bố Linh bằng một ánh mắt đầy bí ẩn, như thể ông đang cố tình chối bỏ một sự thật hiển nhiên nào đó.
Nhưng bà cụ chưa kịp cất lời, một người đàn ông trung niên khác, mặc chiếc áo chàm thêu hoa văn tinh xảo, bước lên từ hàng ngũ nhà trai. Ông ta có dáng vẻ uy nghiêm, đôi mắt sắc sảo quét qua một lượt sân nhà gái đầy người. Khuôn mặt ông không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng ánh mắt lại chất chứa sự trịnh trọng, thậm chí có chút lạnh lùng. Ông ta chính là một trưởng bối có tiếng nói quan trọng trong gia tộc Mường Đăng của Phong.
Ông ta dừng lại giữa sân, đối diện với Bố Linh và Mẹ Linh, rồi chậm rãi cúi đầu, một cái cúi đầu mang đầy tính nghi lễ nhưng cũng chứa đựng sự dứt khoát không thể lay chuyển. Giọng nói của ông vang vọng khắp không gian, rõ ràng và đanh thép, như một lời phán quyết cuối cùng.
“”Xin lỗi hai bên gia đình,”” ông cất lời, giọng trầm hùng, “”và xin lỗi quan viên hai họ có mặt tại đây.””
Ông dừng lại một chút, hít một hơi sâu, rồi tiếp tục, ánh mắt nhìn thẳng vào Bố Linh, không hề né tránh.
“”Theo tục lệ Mường Đăng cổ truyền của gia tộc chúng tôi,”” ông nói từng chữ, nhấn mạnh vào cụm từ ‘gia tộc chúng tôi’, “”khi xảy ra điềm báo chẳng lành ngay trong nghi thức quan trọng như lễ ăn hỏi… đặc biệt là điềm liên quan đến người đại diện và những dấu hiệu trên bàn thờ gia tiên…””
Ông quay đầu nhìn thoáng qua Ông Dũng vẫn đang nằm bất động và hướng mắt về phía bàn thờ qua khung cửa chính, khuôn mặt càng thêm nghiêm nghị.
“”…lễ ăn hỏi này buộc phải dừng lại ngay lập tức.””
Câu nói như một tiếng sét giáng xuống, khiến cả nhà gái và những người chứng kiến đều sững sờ. Bố Linh và Mẹ Linh trợn tròn mắt, không tin vào tai mình. Linh đứng từ xa, tim đập thình thịch, cảm giác choáng váng xâm chiếm. Phong tiến lên một bước, định nói gì đó, nhưng ánh mắt lạnh lẽo của trưởng bối nhà mình khiến cậu khựng lại.
Trưởng bối nhà trai nhìn xung quanh một lượt nữa, như để đảm bảo mọi người đều nghe rõ, rồi kết lại bằng một câu nói không có chỗ cho sự kháng cự hay thương lượng.
“”Đây là mệnh lệnh của gia tộc.””
Giọng ông ta dứt khoát, cắt ngang mọi suy nghĩ, mọi phản đối có thể có. Khuôn mặt ông thể hiện rõ ràng: Quyết định đã được đưa ra. Không có cách nào khác. Lễ ăn hỏi, buổi lễ được chuẩn bị hoành tráng, được mong đợi bấy lâu, đã bị tuyên bố kết thúc đột ngột và phũ phàng.”
“Linh đứng đó, đôi mắt mở to không tin vào những gì vừa nghe. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân cô. Giây phút hạnh phúc chờ đợi bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một sự thật phũ phàng, lạnh lẽo. Linh như bừng tỉnh khỏi cơn mê, lồng ngực đau nhói. Cô bé bật thốt lên, giọng lạc đi vì sốc và tuyệt vọng.
“”Không!”” Linh hét lên, tiếng hét xé tan không gian tĩnh lặng đến rợn người. “”Tại sao lại dừng? Bố mẹ, có chuyện gì vậy?””
Cô quay phắt về phía Phong, ánh mắt cầu cứu, tìm kiếm một lời giải thích, một sự trấn an. “”Phong, anh giải thích đi chứ!””
Nước mắt giàn giụa, Linh không chút do dự lao về phía Phong, muốn được anh ôm lấy, muốn được nghe anh nói rằng tất cả chỉ là hiểu lầm, rằng lễ ăn hỏi sẽ tiếp tục. Cô cần anh, cần sự vững chãi từ anh lúc này hơn bao giờ hết.
Nhưng Phong chỉ có thể đứng nhìn Linh với vẻ mặt đau khổ tột cùng, bất lực. Cậu cũng đang bị sốc, nhưng khác với Linh, cậu hiểu lờ mờ sự nghiêm trọng của tình huống, hiểu cái gọi là “”mệnh lệnh của gia tộc””. Ngay khi Linh vừa chạy đến vài bước, những người đàn ông nhà trai, chính là những người bà con của cậu, lập tức giữ chặt lấy Phong. Họ không cho phép cậu tiến lại gần Linh.
“”Cậu ở yên đó!”” Một người nói khẽ, giọng cứng rắn, kìm giữ vai Phong.
Phong cố gắng giãy giụa, muốn thoát ra để chạy đến bên Linh, để ôm lấy cô, nói với cô rằng mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng những cánh tay giữ cậu lại quá mạnh mẽ. Cậu nhìn Linh, nhìn thấy sự hoảng loạn, tuyệt vọng trong đôi mắt cô, và trái tim cậu như bị bóp nghẹt. Cậu chỉ có thể nhìn Linh, bất lực.
Linh chạy đến gần, thấy Phong bị giữ lại, thấy ánh mắt đau khổ của anh nhưng không thể làm gì, cô càng thêm tuyệt vọng. Cô bé đứng chôn chân giữa sân, nước mắt lăn dài trên má, nhìn về phía Phong đang bị kìm giữ. Khoảng cách vài mét bỗng trở nên xa vời vợi, như thể chia cắt hai người thành hai thế giới.
Bố của Linh và Mẹ của Linh đứng như trời trồng, vẫn chưa hoàn hồn sau lời tuyên bố của trưởng bối nhà trai. Họ nhìn con gái mình trong cơn tuyệt vọng, nhìn chú rể tương lai của con bị người nhà giữ lại, và cảm giác bàng hoàng pha lẫn lo sợ dâng lên. Mọi thứ đang diễn biến quá nhanh, quá bất ngờ, vượt ra khỏi mọi dự liệu. Lễ ăn hỏi đã chính thức dừng lại, để lại một mớ hỗn độn và hai người trẻ tuổi chìm trong sự bất lực và tuyệt vọng.”
“Ngay khi lời tuyên bố lạnh lùng vang lên, như một hiệu lệnh vô hình, đoàn nhà trai lập tức có sự xáo động lớn. Những gương mặt lúc nãy còn giữ vẻ trang trọng, uy nghiêm giờ đây lộ rõ sự hốt hoảng, lo lắng. Tiếng bàn tán xì xào nổi lên, nhưng không phải là những lời chúc tụng hay hỏi han lễ nghĩa, mà là những câu nói gấp gáp, chỉ đạo nhau.
“”Cáng đâu! Mau mang cáng ra!”” Một người đàn ông trung niên, có lẽ là người có vai vế sau Ông Dũng, lớn tiếng ra lệnh.
Lập tức, hai thanh niên khỏe mạnh từ phía sau đoàn người chạy vội vào trong, chỉ vài giây sau đã khiêng ra một chiếc cáng cứu thương. Họ nhanh nhẹn đặt chiếc cáng xuống bên cạnh Ông Dũng vẫn đang nằm bất tỉnh nhân sự. Vài người khác cúi xuống, cẩn thận đỡ lấy thân thể nặng trịch của vị trưởng đoàn, chậm rãi đặt ông lên cáng. Áo lễ cổ truyền màu chàm của ông xộc xệch. Gậy ngà quý báu đã rơi lăn lóc trên nền sân gạch.
Cùng lúc đó, một số người khác trong đoàn bắt đầu hành động một cách đầy bất ngờ. Thay vì giữ nguyên lễ vật trang trọng, họ cúi xuống, nhanh chóng thu lại một số tráp lễ. Những chiếc khăn phủ đỏ tươi bị giật vội vàng, đồ vật bên trong được nhét lại vào tráp một cách gấp gáp, thiếu đi sự nhẹ nhàng, kính cẩn ban đầu. Những âm thanh lộn xộn vang lên: tiếng chân chạy vội, tiếng người gọi nhau, tiếng đồ vật va chạm.
Bầu không khí trang nghiêm, thiêng liêng của buổi lễ ăn hỏi bỗng chốc bị thay thế hoàn toàn bằng sự hỗn loạn, gấp gáp và một nỗi sợ hãi khó gọi tên. Tiếng chiêng, tiếng trống, tù và và cả tiếng ngựa trắng hí nhẹ đều chìm đi trong sự vội vã của đoàn người nhà trai. Họ như muốn rời đi thật nhanh, như thể có một tai họa nào đó đang rình rập.
Linh vẫn đứng đó, nước mắt lưng tròng, chứng kiến cảnh tượng kỳ lạ và đáng sợ này. Phong vẫn bị giữ lại, ánh mắt dõi theo Linh đầy đau đớn. Bố và Mẹ của Linh thì chết lặng, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết lễ ăn hỏi của con gái mình đã dừng lại một cách đột ngột và đầy uẩn khúc, và giờ đây, phía nhà trai đang có những hành động bất thường, như thể họ đang cố gắng xóa đi dấu vết hay chạy trốn khỏi điều gì đó. Sự lo sợ trong lòng họ càng lúc càng lớn.”
“Giữa cảnh tượng hỗn loạn, vội vã thu dọn đồ đạc của đoàn nhà trai, cánh cổng nhà gái đã được mở rộng. Từng người, từng người một, họ nhanh chóng bước ra ngoài như thể đang chạy trốn khỏi một điều gì đó vô hình. Ông Dũng được khiêng đi trên cáng, sắc mặt vẫn tái mét. Phong bị vài người trung niên giữ chặt, ánh mắt vẫn quẩn quanh nhìn về phía Linh đầy xót xa. Chiếc xe ngựa trắng, biểu tượng của sự giàu sang và nghi lễ, giờ đây chỉ còn là phương tiện di chuyển gấp gáp. Tiếng chiêng, tiếng trống, tù và đã im bặt.
Khi những người cuối cùng của đoàn nhà trai chuẩn bị bước qua cổng, một bóng dáng nhỏ bé, khuất sau đám đông, đột nhiên dừng lại. Đó là Bà cụ gần 90 tuổi. Bà không quay lưng hẳn, chỉ hơi nghiêng người, ánh mắt tìm kiếm và dừng lại ở nơi Linh đang đứng, người vẫn chưa hết bàng hoàng và nước mắt còn vương trên má.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Linh cảm nhận được ánh nhìn đầy ái ngại, thậm chí có chút đau lòng từ Bà cụ. Khuôn mặt già nua khắc khổ của bà ánh lên một sự thông cảm, nhưng ẩn chứa sâu hơn là một gánh nặng nào đó. Bà cụ khẽ nâng tay, như muốn chạm vào Linh, nhưng rồi lại rụt về. Giọng nói run run, yếu ớt của bà vang lên, gần như thì thầm nhưng đủ để Linh nghe rõ trong khoảng lặng đột ngột:
“Cháu gái à… đây là do ý Trời và ý Gia tiên cả. Chuyện này… phải làm rõ ngọn ngành mới tính tiếp được…”
Bà cụ dừng lại, đôi mắt đục ngầu nhìn Linh một cách khó hiểu, không hề có ý định giải thích thêm. Câu nói của bà không mang tính an ủi, mà giống một lời tuyên bố về một sự thật tàn khốc mà Linh chưa thể hiểu được. Ý Trời? Ý Gia tiên? Làm rõ ngọn ngành gì đây? Hàng nghìn câu hỏi hiện lên trong đầu Linh, nhưng Bà cụ đã không cho cô cơ hội để hỏi.
Bà cụ quay hẳn người lại, tấm lưng còng khuất dần trong đám đông nhà trai. Bà bước đi chậm rãi, nhưng kiên quyết, hòa vào dòng người đang vội vã rút lui. Chiếc cổng nhà gái dần đóng lại sau lưng họ, mang theo sự hỗn loạn, nỗi sợ hãi và câu nói bí ẩn của Bà cụ.
Linh đứng sững sờ. Bố mẹ Linh cũng đứng chết lặng bên cạnh con gái. Họ nhìn cánh cổng đóng lại, rồi nhìn nhau với ánh mắt đầy hoang mang và lo sợ. Cái lễ ăn hỏi đáng lẽ là ngày vui nhất lại kết thúc trong bi kịch và một màn rút lui đầy ám ảnh của nhà trai. Câu chuyện về ý Trời và ý Gia tiên, về sự “”làm rõ ngọn ngành””, treo lơ lửng trong không khí như một lời nguyền, báo hiệu những sóng gió còn kinh hoàng hơn đang chờ đợi họ ở phía trước.”
“Cánh cổng gỗ đóng sầm lại. Tiếng động dường như vang vọng trong không gian tĩnh mịch đến đáng sợ, đối lập hoàn toàn với sự huyên náo, ồn ào của đoàn người áo chàm chỉ vài phút trước. Bên ngoài, sự im lặng bao trùm lên đoàn ăn hỏi, biến sự phô trương ban nãy thành một màn rút lui đầy tủi hổ.
Đoàn người Mường Đăng, giờ không còn tiếng chiêng trống, không còn tù và rộn rã, lặng lẽ bước đi. Từng khuôn mặt lướt qua cổng, giờ đây không còn vẻ rạng rỡ, kiêu hãnh, mà thay vào đó là sự cúi gằm, né tránh. Họ vội vã, như muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Ông Dũng nằm trên cáng, vẫn bất động, được khiêng đi bởi vài thanh niên khỏe mạnh. Phong bị giữ chặt, mỗi bước đi lại ngoái đầu nhìn về phía cánh cổng đã đóng, ánh mắt đỏ hoe. Con ngựa trắng muốt, biểu tượng của sự giàu có và may mắn, giờ được dắt đi một cách lầm lũi, cái bờm trắng như lụa không còn tung bay kiêu hãnh. Nó cũng dường như cảm nhận được bầu không khí nặng nề.
Ngoài đường, hàng xóm hiếu kỳ tụ tập đông nghịt. Họ đứng ở cổng nhà mình, ở lề đường, ánh mắt dán chặt vào đoàn người kỳ lạ đang rút đi trong im lặng. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên:
“Ơ, cái gì thế nhỉ? Ăn hỏi xong nhanh thế?”
“Không phải, hình như có chuyện rồi!”
“Vừa thấy ầm ĩ thế cơ mà, sao giờ im phăng phắc vậy?”
“Kìa, ông trưởng đoàn ăn hỏi bị làm sao thế kia?”
“Cả con ngựa trắng nữa, dắt đi như đưa đám ấy!”
“Nhà ông Hùng có chuyện lớn rồi đây!”
Những lời bàn tán, phỏng đoán như những mũi kim đâm vào không khí vốn đã căng như dây đàn.
Bên trong sân nhà gái, sự im lặng còn đáng sợ hơn. Linh đứng chết trân ở đó, nước mắt đã khô trên má, nhưng khuôn mặt vẫn nhòa đi vì bàng hoàng. Bố của Linh và mẹ Linh đứng cạnh con gái, cũng đờ đẫn không kém. Sân nhà, ban nãy còn bày biện tráp ăn hỏi, mâm cỗ, giờ trống hoác và lạnh lẽo. Những lời nói bí ẩn của Bà cụ cứ văng vẳng bên tai Linh: “Ý Trời… ý Gia tiên… phải làm rõ ngọn ngành…” Làm rõ cái gì? Chuyện này là do Trời do Phật? Do tổ tiên hai nhà hay sao? Hàng vạn câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm trí cô.
Bố của Linh nhìn quanh sân nhà, rồi nhìn con gái, nỗi đau và sự bất lực tràn ngập đáy mắt. Cái lễ ăn hỏi mà ông dành hết tâm sức chuẩn bị, hy vọng con gái có được hạnh phúc, lại kết thúc trong cảnh tượng không thể tin nổi này. Ông không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Con rể tương lai của ông, chàng trai gốc Mường tài giỏi, giờ bị lôi đi như một kẻ tội đồ. Ông trưởng đoàn ăn hỏi cao quý lại đột ngột bất tỉnh nhân sự. Rồi câu nói đầy ẩn ý của bà cụ già ấy… Mọi thứ như một cơn ác mộng.
Mẹ Linh run rẩy đưa tay ôm lấy Linh, nhưng bản thân bà cũng đang chìm trong sự hoang mang tột độ. Cái lễ ăn hỏi thế kỷ bỗng chốc biến thành một bi kịch, một trò đùa tàn nhẫn của số phận. Họ đứng đó, ba con người lạc lõng giữa chính ngôi nhà của mình, nơi hạnh phúc vừa vụt tan biến, chỉ còn lại sự đổ vỡ và nỗi sợ hãi vô hình đang bủa vây. Đoàn người và ngựa trắng lặng lẽ rời đi đã mang theo không chỉ là sự huyên náo, mà còn là cả tương lai, là hy vọng của họ.”
“Sân gạch nhà ông Hùng, giờ chỉ còn lại vài mảnh vỡ gạch vụn vương vãi, những dấu chân vội vã hằn sâu trên nền đất ẩm, và sự trống rỗng đến đáng sợ bao trùm. Những lễ vật chưa kịp bày biện hoàn chỉnh, những tráp sơn son thếp vàng, những mâm quả cầu kỳ, giờ nằm chỏng chơ, nghiêng ngả một cách vô hồn trên nền sân lộn xộn. Chiếc bàn nơi dự kiến đặt tráp ăn hỏi cao ngất giờ trơ trụi. Cờ hoa, bóng bay chuẩn bị cho ngày vui thì ủ rũ như đang khóc.
Bố của Linh đứng bất động giữa sân, nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm thấy như vừa trải qua một cơn ác mộng. Một cơn ác mộng kéo dài, chân thực đến tàn nhẫn. Ông không thể tin vào mắt mình. Vài phút trước, nơi này còn tràn ngập tiếng chiêng, tiếng trống, sự huyên náo và niềm vui của lễ ăn hỏi hoành tráng bậc nhất mà ông từng chứng kiến. Giờ đây, tất cả chỉ còn là sự im lặng chết chóc và cảnh hoang tàn.
Linh và mẹ Linh vẫn đứng dựa vào nhau ở thềm nhà, ánh mắt thất thần nhìn ra sân. Họ cũng như ông, không thể lý giải nổi chuyện gì vừa xảy ra. Lễ ăn hỏi mà họ đã mong chờ, chuẩn bị kỹ lưỡng, đã sụp đổ chỉ trong tích tắc một cách khó hiểu.
Bố của Linh chậm rãi bước đi trên sân, tiếng bước chân nặng nề vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Ông cúi xuống nhặt một mảnh gạch vỡ. Mảnh gạch vỡ, cũng giống như hy vọng về hạnh phúc của con gái ông lúc này – tan nát không còn nguyên vẹn. Ông nhìn những dấu chân vội vã, như nhìn thấy sự hỗn loạn của đoàn người áo chàm khi vội vã tháo lui. Sự phô trương ban đầu giờ biến thành màn rút chạy đầy tủi hổ.
Ông nhìn sang những mâm quả còn nguyên, sắp xếp vội vàng rồi bị bỏ lại. Nhìn những cánh hoa đã rụng khỏi bó hoa cưới, nằm cô đơn trên nền gạch lạnh. Tất cả chỉ là sự dang dở, sự gián đoạn đột ngột. Niềm vui chưa kịp nở đã tàn lụi không thương tiếc.
Nỗi đau và sự bất lực cuộn trào trong lòng Bố của Linh. Ông đã làm tất cả cho con gái. Ông đã gật đầu đồng ý cuộc hôn nhân này, dù biết Linh sẽ phải về làm dâu xa xôi, vì tin vào sự giàu có và danh tiếng của nhà Phong, tin rằng Phong sẽ mang lại hạnh phúc cho con mình. Nhưng giờ đây, tất cả tan biến chỉ vì một lý do mơ hồ, liên quan đến “”nghi lễ bị lỗi””, “”ý Gia tiên””. Rốt cuộc, tổ tiên ông bà có liên quan gì đến chuyện này? Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy?
Ông ngước nhìn lên bàn thờ gia tiên trong nhà, nơi đã đặt mâm ngũ quả và chuẩn bị đón lễ vật. Nơi đó vẫn yên vị, nhưng giờ đây mang một vẻ gì đó thật xa lạ, thật lạnh lẽo. Câu lẩm bẩm đầy ám ảnh của bà cụ già ấy lại vang lên trong tâm trí ông: “”Ý Trời… ý Gia tiên…””. Có phải thật sự có một thế lực vô hình nào đó đang can thiệp vào cuộc đời con gái ông?
Sân nhà im lìm. Ba con người chìm đắm trong nỗi bàng hoàng và sợ hãi. Giữa đống đổ nát của lễ ăn hỏi, họ cảm thấy hoàn toàn lạc lõng và bất lực. Tương lai của Linh, của cả gia đình ông, đột nhiên trở nên mù mịt hơn bao giờ hết.”
“Ông Hùng bước vào nhà, tiếng bước chân nặng nề trên sàn gạch quen thuộc. Căn nhà, vốn rộn ràng chuẩn bị cho ngày vui, giờ đây chìm trong một sự im lặng đến ngột ngạt. Khác với sự hỗn loạn bên ngoài sân, bên trong chỉ còn lại nỗi đau âm ỉ.
Mẹ của Linh ngồi co ro trên ghế sô pha, tấm lưng gầy rung lên bần bật theo từng tiếng nấc nghẹn ngào. Khuôn mặt bà đầm đìa nước mắt, cố gắng kìm nén tiếng khóc nhưng không sao ngăn được. Bà liên tục đưa tay lên che miệng, như thể muốn nuốt ngược lại nỗi tủi hổ và bàng hoàng.
Linh không khóc. Cô ngồi dựa vào tường ở góc phòng khách, hai đầu gối co lên ôm lấy ngực. Đôi mắt cô mở to, vô hồn nhìn thẳng ra khoảng sân trống trải vừa chứng kiến thảm cảnh. Ánh mắt ấy không còn chút sức sống nào, như một con búp bê bị vứt bỏ sau khi cuộc chơi kết thúc đột ngột. Chiếc áo dài trắng tinh khôi, đáng lẽ là biểu tượng của ngày hạnh phúc, giờ trông thật lạc lõng và nhàu nhĩ.
Không khí trong nhà nặng trĩu hơn cả một đám tang. Nó là sự pha trộn của bàng hoàng, đau đớn, uất hận và cả một nỗi sợ hãi vô hình.
Ông Hùng nhìn vợ, rồi nhìn con gái. Cảnh tượng này còn đau lòng hơn gấp vạn lần đống đổ nát ngoài kia. Ông tiến lại gần mẹ Linh, khẽ đặt tay lên vai bà.
“”Bà nó ơi… Nín đi bà nó…”” Ông Hùng nói, giọng khản đặc. Chính ông cũng không biết phải nói gì hơn. Nước mắt cũng đang lưng tròng trong mắt ông.
Mẹ của Linh lắc đầu nguầy nguậy, tiếng nấc càng to hơn. “”Sao… sao lại thế hả ông nó? Sao lại thế này? Lễ lạt người ta chuẩn bị kỹ lưỡng như thế… Tiền bạc, công sức… Rồi còn con Linh nữa…”” Bà nghẹn lại, không nói nên lời.
Ông Hùng quay sang nhìn Linh. “”Linh con… Con… con không sao chứ?””
Linh không trả lời. Đôi mắt cô vẫn dán chặt vào khoảng không ngoài sân. Có lẽ tâm hồn cô cũng đã chạy trốn theo đoàn người áo chàm kia rồi.
Ông Hùng thở dài nặng nhọc. “”Tôi… tôi cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Tự nhiên… tự nhiên ông ấy ngã ra… rồi họ nói nghi lễ bị lỗi… ý Gia tiên… Ý Gia tiên cái gì chứ!?”” Ông Hùng đột ngột gắt lên, sự bất lực biến thành tức giận. Ông đấm nhẹ vào tường. “”Chuyện vô lý! Họ bỏ lại hết! Bỏ lại con bé! Bỏ lại tất cả chỉ vì cái lý do vớ vẩn ấy à?””
Mẹ của Linh ngẩng mặt lên, khuôn mặt nhăn nhó vì khóc. “”Nhưng… ông chú ấy… ông ta có vẻ thật lòng mà ông nó. Rồi bà cụ già… bà ấy nhìn bàn thờ mình… trông sợ hãi lắm…””
Ông Hùng nhìn lên bàn thờ gia tiên. Nén hương đã tàn. Khói hương mờ ảo. “”Đúng là lạ thật… Nhưng không thể vì thế mà hủy hết chứ! Chuyện gì đang xảy ra vậy trời!?”” Ông lẩm bẩm, đầu óc quay cuồng. Mọi thứ quá đột ngột và khó hiểu. Lễ ăn hỏi, niềm vui, hy vọng, tất cả sụp đổ chỉ trong vài phút. Ông không biết phải đối mặt với chuyện này thế nào, phải an ủi vợ con ra sao, khi chính ông cũng đang hoàn toàn lạc lõng trong mớ hỗn độn này.
Cả ba người chìm trong sự im lặng nặng nề, mỗi người một nỗi đau riêng, một sự bàng hoàng riêng, nhưng cùng chung một tương lai mù mịt. Căn nhà, thay vì rộn rã tiếng cười ngày cưới hỏi, lại ngập tràn không khí tang tóc.”
“Ông Hùng vẫn đứng chết lặng giữa phòng khách. Tiếng nấc của vợ và sự im lặng vô hồn của con gái như xé nát lòng ông. Ông không thể ở mãi trong bầu không khí ngột ngạt này. Hít một hơi thật sâu, ông quay người, bước ra phía sân.
Ngay khi ông Hùng vừa bước ra khỏi cửa, một vài người hàng xóm đã xúm lại. Họ đứng cách đó một đoạn, ánh mắt đầy tò mò và dò xét. Vụ việc ồn ào vừa rồi đã thu hút sự chú ý của cả khu phố.
“”Ông Hùng ơi! Sao thế ông? Sao tự nhiên nhà trai lại bỏ về hết vậy?”” Bà Năm hàng xóm, người nổi tiếng lắm điều, hỏi ngay lập tức, giọng đầy vẻ quan tâm nhưng ánh mắt thì lấp lánh sự hiếu kỳ.
“”Đúng rồi đấy anh Hùng, chuyện gì vậy? Xe cộ rồi người ngựa rầm rộ thế kia… Tưởng đâu mừng lắm cơ…”” Ông Thắng ở đầu ngõ góp lời, tay quệt mồ hôi trên trán.
Ông Hùng chỉ biết lắc đầu, mặt trắng bệch. “”Tôi… tôi cũng không rõ nữa các ông các bà ạ… Tự nhiên ông chú bên nhà trai ngã ra… rồi… rồi họ bảo…”” Ông ngập ngừng, không biết phải giải thích thế nào về cái lý do ‘nghi lễ bị lỗi’, ‘ý Gia tiên’. Nghe sao mà hoang đường giữa lòng Hà Nội này.
“”Họ bảo làm sao hả ông? Có chuyện gì không hay à?”” Bà Năm càng thúc giục.
“”Họ… họ bảo nghi lễ bị lỗi… rồi còn nói gì đến điềm gở gì đó nữa…”” Ông Hùng cuối cùng đành nói ra, giọng đầy uất nghẹn.
Vừa nghe đến từ ‘điềm gở’, đám đông càng thêm xôn xao. Tiếng bàn tán bắt đầu nổi lên.
“”Điềm gở? Cái gì mà điềm gở?””
“”Ô hay, nhà trai làm lễ to thế kia, tự nhiên lại nói điềm gở là sao?””
“”Có khi nào…””
“”À, tôi thấy rồi! Cái bà cụ già lọm khọm được dìu ra ấy… trông mặt bà ấy sợ lắm!””
“”Bà ấy nói gì à?””
“”Thì tôi đứng xa không nghe rõ… nhưng thấy bà ấy cứ lẩm bẩm nhìn vào trong nhà mình đấy ông Hùng ạ… Nhìn lên ban thờ nhà mình ấy!””
Câu nói của người hàng xóm như nhát dao đâm vào tim ông Hùng. Bà cụ nhìn lên bàn thờ gia tiên nhà ông? Rồi nói về điềm gở? Sự sợ hãi lạnh lẽo bắt đầu bò dọc sống lưng ông. Không lẽ… không lẽ thật sự có chuyện gì đó không ổn?
Những lời xì xào, bàn tán của hàng xóm xung quanh càng lúc càng lớn, không còn giữ ý tứ. Họ phỏng đoán đủ thứ, từ chuyện cô dâu chú rể khắc tuổi, đến việc không hợp mệnh, rồi những chuyện tâm linh đáng sợ hơn. Tiếng họ nói vọng vào trong nhà, nơi Linh và mẹ đang ngồi.
Mẹ của Linh ôm mặt khóc nức nở hơn. Bà sợ hãi. Bà không hiểu chuyện gì, nhưng những lời đồn thổi kia như những mũi kim chích vào nỗi đau và sự bất an của bà.
Linh vẫn ngồi im lặng, nhưng bờ vai cô khẽ rung lên. Cô nghe thấy hết. Những lời nói ấy, dù vô tình hay cố ý, đều như đổ thêm dầu vào ngọn lửa tuyệt vọng trong lòng cô. Cô đang bị bỏ rơi, bị làm nhục, và giờ đây lại bị đồn thổi là mang đến ‘điềm gở’.
Ông Hùng đứng giữa đám đông hàng xóm đang nhao nhao câu hỏi và lời đồn, cảm thấy bất lực và choáng váng hơn bao giờ hết. Ông muốn gào lên, muốn bảo họ câm miệng, nhưng cổ họng ông nghẹn ứ lại. Áp lực từ sự sụp đổ của lễ cưới, nỗi lo cho vợ con, và giờ là sự soi mói, đồn đại của hàng xóm láng giềng… Tất cả như một tảng đá đè nặng lên vai ông. Ông chỉ có thể cúi đầu, né tránh ánh mắt tò mò của mọi người, trái tim quặn thắt lại vì nỗi sợ hãi đang lớn dần. Nỗi sợ về cái ‘điềm gở’ mà họ nói đến, và sợ cho tương lai mù mịt của con gái mình.”
“Ông Hùng đứng giữa đám đông hàng xóm đang nhao nhao câu hỏi và lời đồn, cảm thấy bất lực và choáng váng hơn bao giờ hết. Ông muốn gào lên, muốn bảo họ câm miệng, nhưng cổ họng ông nghẹn ứ lại. Áp lực từ sự sụp đổ của lễ cưới, nỗi lo cho vợ con, và giờ là sự soi mói, đồn đại của hàng xóm láng giềng… Tất cả như một tảng đá đè nặng lên vai ông. Ông chỉ có thể cúi đầu, né tránh ánh mắt tò mò của mọi người, trái tim quặn thắt lại vì nỗi sợ hãi đang lớn dần. Nỗi sợ về cái ‘điềm gở’ mà họ nói đến, và sợ cho tương lai mù mịt của con gái mình.
Ông Hùng quay người, lách qua đám đông đang xì xào, bước nhanh vào nhà. Ông không thể chịu đựng thêm một giây phút nào ở ngoài đó nữa. Vợ ông vẫn nức nở trên ghế sofa, Linh vẫn ngồi bất động, đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước. Không khí trong nhà vẫn nặng như chì.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn reo lên, phá tan sự tĩnh lặng đáng sợ. Màn hình hiển thị tên ‘Phong’. Ông Hùng hơi khựng lại, lưỡng lự vài giây rồi bước đến, nhấc máy. Giọng ông mệt mỏi, cố giữ bình tĩnh.
“”Alo… Phong đấy à con?””
Đầu dây bên kia, giọng Phong đầy vẻ khẩn khoản, gấp gáp. Ông Hùng có thể nghe thấy tiếng xì xào, bàn tán vọng lại từ phía Phong.
“”Bố… bố Hùng ơi… Con Phong đây ạ…””
“”Ừ, bố nghe đây. Chuyện gì thế con? Bên nhà con thế nào rồi? Chú Dũng…”” Ông Hùng hỏi dồn, trong lòng đầy bất an.
Giọng Phong như nghẹn lại, pha lẫn sự sợ hãi và lo lắng tột cùng.
“”Bố ơi… chú Dũng… chú ấy vẫn chưa tỉnh lại ạ… Bác sĩ bảo vẫn đang rất nguy kịch… Nhà con… ai cũng lo lắng lắm…””
“”Thế à… Thế còn… còn chuyện khác… cái chuyện lúc nãy ấy con…”” Ông Hùng ngập ngừng, không dám nói thẳng về ‘nghi lễ’, về ‘điềm gở’.
Phong hít một hơi sâu, như đang rất khó khăn để nói ra.
“”Dạ… chuyện đó… Bố ơi… bây giờ nhà con… nhà con đang có họp tộc ạ… Các cụ trong họ, rồi bà con đang tập trung hết lại để… để bàn bạc ạ… Tình hình… tình hình nghiêm trọng lắm ạ, bố ạ…””
Ông Hùng nghe Phong nói, trái tim ông bắt đầu đập nhanh hơn. Ông hiểu ‘họp tộc’, hiểu ‘tình hình nghiêm trọng’. Phong đang úp mở. Anh ta không dám nói thẳng ra cái điều mà cả hai bên đều đang lờ mờ nhận ra.
“”Họp tộc… Tình hình nghiêm trọng… Ý con là sao Phong?”” Ông Hùng cố gắng hỏi rõ, dù ông gần như đã đoán được.
“”Dạ… Ý con là… cái chuyện vừa rồi… nó… nó không đơn giản đâu bố ạ… Các cụ nhà con nói… nói liên quan đến… đến truyền thống, đến gia tộc…”” Giọng Phong nhỏ dần, đầy vẻ bất lực. “”Bố ơi… con… con cũng không biết phải giải thích sao nữa… nhưng bây giờ… bây giờ mọi chuyện rối lắm bố ạ… Rất rối…””
Phong vẫn không nói thẳng ‘huỷ cưới’, nhưng cách anh ta nói, cách anh ta úp mở về sự ‘nghiêm trọng’, về ‘họp tộc’, ‘truyền thống’, đã rõ ràng hơn bất cứ lời nói trực diện nào.
Ông Hùng nắm chặt điện thoại, khớp tay trắng bệch. Vậy là… Vậy là cái chuyện hoang đường kia… cái ‘điềm gở’ mà họ nói… cái sự bất tỉnh của ông chú… không phải là sự cố đơn thuần. Nó đang dẫn đến một hậu quả kinh hoàng.
“”Thế… thế là sao? Các cụ nói gì? Chuyện cưới xin của hai đứa thì thế nào?”” Ông Hùng hỏi dồn, giọng run run.
Phong im lặng một lúc, chỉ nghe thấy tiếng thở dài nặng nề.
“”Bố ơi… Con… con sẽ gọi lại cho bố sau ạ… Bây giờ con… con phải vào rồi… Các cụ gọi con ạ…”” Giọng Phong vội vàng, như thể anh ta đang trốn ra ngoài để gọi điện. “”Bố Hùng giữ gìn sức khỏe ạ… Con… con xin lỗi bố… xin lỗi mẹ… xin lỗi Linh…””
Chưa đợi Ông Hùng nói thêm điều gì, Phong đã vội vàng cúp máy.
Ông Hùng vẫn cầm điện thoại trên tay, đứng sững giữa phòng khách. Giọng nói khẩn khoản, đầy lo lắng và bất lực của Phong vẫn văng vẳng bên tai ông. ‘Chú Dũng chưa tỉnh’, ‘họp tộc’, ‘tình hình nghiêm trọng lắm’. Ông biết. Ông biết cái điều khủng khiếp mà Phong không dám nói ra. Lễ cưới… Lễ cưới gần như chắc chắn đã bị… bị huỷ. Vì một lý do hoang đường, vì một ‘điềm gở’ mà ông chưa thể hiểu nổi.
Ông Hùng từ từ hạ điện thoại xuống. Khuôn mặt ông tái mét, đôi mắt nhìn vô định vào khoảng không. Mọi thứ… mọi thứ đã sụp đổ hoàn toàn.”
“Ông Hùng vẫn cầm điện thoại trên tay, đứng sững giữa phòng khách. Giọng nói khẩn khoản, đầy lo lắng và bất lực của Phong vẫn văng vẳng bên tai ông. ‘Chú Dũng chưa tỉnh’, ‘họp tộc’, ‘tình hình nghiêm trọng lắm’. Ông biết. Ông biết cái điều khủng khiếp mà Phong không dám nói ra. Lễ cưới… Lễ cưới gần như chắc chắn đã bị… bị huỷ. Vì một lý do hoang đường, vì một ‘điềm gở’ mà ông chưa thể hiểu nổi.
Ông Hùng từ từ hạ điện thoại xuống. Khuôn mặt ông tái mét, đôi mắt nhìn vô định vào khoảng không. Mọi thứ… mọi thứ đã sụp đổ hoàn toàn.
Bỗng, chiếc điện thoại lại rung lên bần bật trong tay ông. Là Phong gọi lại. Ông Hùng giật mình, vội vàng đưa lên tai, lòng đầy hy vọng mong manh pha lẫn sợ hãi.
“”Alo… Phong à con?””
Giọng Phong ở đầu dây bên kia không còn vẻ gấp gáp, mà nặng trịch, như trút hết gánh nặng xuống. Có tiếng người xì xào, tiếng vọng từ phía sau, như Phong đang ở trong một căn phòng lớn, có nhiều người.
“”Dạ… bố Hùng nghe con nói rõ không ạ?””
“”Bố nghe rõ. Có chuyện gì thế con? Vừa rồi con cúp máy vội quá…”” Ông Hùng sốt ruột.
Phong hít một hơi run rẩy.
“”Dạ… bố ơi… con… con vừa được các cụ gọi vào ạ… Họp xong rồi… Các cụ vừa… vừa giải thích cho con ạ…”” Giọng Phong ngập ngừng, như đang cố gắng tìm từ ngữ.
“”Giải thích? Giải thích cái gì? Chuyện của chú Dũng á?”” Ông Hùng hỏi dồn.
“”Dạ… không chỉ chuyện chú Dũng đâu bố… Mà là… là cái sự cố lúc nãy ấy ạ… Cái việc chú ấy bị… bị ngất đi…”” Phong dừng lại, lấy hơi. “”Các cụ nói… nói đấy là điềm báo ạ… Điềm báo rất nặng…””
“”Điềm báo gì cơ? Phong nói rõ xem nào!”” Ông Hùng gắt gao hơn.
“”Dạ… Theo truyền thống Mường cổ của dòng họ con ấy bố… Đặc biệt là cái nghi thức này… Việc trưởng đoàn nhà trai, người đại diện cho cả dòng họ mang lễ vật đến nhà gái, lại bị… bị ngất ngay khi vừa bước chân vào nhà, ngay sau khi nhìn thấy… thấy bàn thờ gia tiên của nhà gái…”” Giọng Phong nhỏ dần, đầy vẻ sợ hãi. “”Các cụ nói… đấy là… là do ‘thế lực khuất mặt’ từ phía nhà gái ‘phản ứng’ ạ…””
Ông Hùng chết sững. ‘Thế lực khuất mặt’? Ông không tin vào mấy chuyện ma quỷ, bùa ngải.
“”Thế lực khuất mặt? Ý con là sao? Là… ma quỷ à?”” Ông Hùng hỏi lại, giọng lạc đi.
“”Dạ không ạ… không phải ma quỷ… Ý các cụ là… là ông bà, tổ tiên bên nhà gái ạ…”” Giọng Phong giải thích, dù bản thân anh cũng không tin hoàn toàn, nhưng áp lực từ gia đình khiến anh phải nói ra. “”Các cụ nói… tổ tiên nhà gái… họ không chấp nhận lễ vật của nhà con… hoặc là… là không muốn cuộc hôn nhân này xảy ra ạ… Nên mới ‘phản ứng’ mạnh như thế, khiến chú Dũng… người có linh khí mạnh nhất trong đoàn… bị ảnh hưởng…””
Ông Hùng nghe Phong nói mà như sét đánh ngang tai. Tổ tiên nhà gái không muốn hôn sự này? Cái gì mà hoang đường vậy? Tổ tiên ông, ông bà của Linh, những người mà ông biết cả đời hiền lành, chất phác, giờ lại bị gán cho cái tội ‘phản ứng’, ‘không chấp nhận’ hôn sự của cháu mình?
“”Cái gì? Phong nói cái gì vậy? Tổ tiên nhà tôi ư? Họ… họ không đồng ý là thế nào? Vô lý!”” Ông Hùng gào lên, vừa phẫn nộ vừa sợ hãi.
“”Dạ con biết bố thấy vô lý… nhưng mà… nhưng mà trong tín ngưỡng Mường cổ, đặc biệt là cái nghi thức này ạ… Đây là điềm báo cực mạnh, bố ạ… Nó… nó báo hiệu là có cái gì đó không ổn từ gốc rễ, từ phía gia đình nhà gái ạ…”” Giọng Phong trở nên tuyệt vọng. “”Các cụ nói… nếu cố tình làm tiếp… sẽ mang lại tai ương cho cả hai dòng họ… đặc biệt là nhà trai ạ…””
Ông Hùng đứng lặng, điện thoại vẫn kề tai. Ông có nghe nhầm không? Chỉ vì ông chú bị ngất, vì cái lý do hoang đường là ‘tổ tiên nhà gái không đồng ý’, mà hôn sự của con gái ông, bao nhiêu công sức chuẩn bị, bao nhiêu hy vọng, lại bị coi là ‘điềm báo cực mạnh’, báo hiệu ‘tai ương’? Và nó đang dẫn đến…
“”Thế… thế là sao? Các cụ nói vậy thì… thì hôn sự này…”” Ông Hùng nghẹn lại.
Phong im lặng một lúc lâu, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề.
“”Bố ơi… Con… con xin lỗi bố… xin lỗi mẹ… xin lỗi Linh…”” Giọng Phong vỡ vụn, đứt quãng. “”Các cụ nói… nói phải… phải xem xét lại… Nghi lễ đã bị… bị phá vỡ rồi… Cái điềm báo này quá nặng… quá tệ rồi ạ…””
“”Xem xét lại? Ý con là… là huỷ cưới à?”” Ông Hùng hỏi, giọng run lên bần bật.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng khóc nức nở từ phía Phong.
“”Con… con không làm gì được nữa bố ạ… Các cụ… các cụ quyết định rồi…””
Câu nói cuối cùng của Phong như nhát dao cứa vào tim Ông Hùng. ‘Các cụ quyết định rồi’. Không cần nói thẳng, Ông Hùng cũng hiểu. Cái ‘điềm báo’ hoang đường này, theo cách lý giải của dòng họ Mường kia, đã đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân của con gái ông.”
“””Các cụ quyết định rồi…”” Giọng Phong lạc hẳn đi.
Ông Hùng vẫn giữ chặt điện thoại, tay siết đến trắng bệch. Ông không khóc. Nước mắt đã cạn khô trước cú sốc quá lớn. Nhưng trái tim ông đang đau đớn, tức tưởi đến nghẹt thở. Con gái ông… Hôn sự của con gái ông… bị phá hỏng… vì cái lý do điên rồ này?
“”Các cụ… quyết định cái gì?”” Ông Hùng hỏi lại, giọng khàn đặc, như tiếng nghiến răng. Ông biết câu trả lời rồi, nhưng ông vẫn muốn nghe thẳng từ miệng Phong, dù nó đau đớn đến đâu.
Phong lại nấc lên. “”Dạ… Các cụ nói… nói rằng… cái điềm báo này quá lớn, không thể xem thường ạ… Nó… nó liên quan đến cái gốc rễ của hôn nhân… đến sự hòa hợp của hai dòng họ…””
Ông Hùng không chịu nổi nữa. Sự bàng hoàng ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho cơn thịnh nộ bùng cháy.
“”Gốc rễ? Hòa hợp? Phong à, con nghe cho rõ đây!”” Ông Hùng gằn giọng, lực tay bóp mạnh khiến chiếc điện thoại như muốn vỡ vụn. “”Nhà tôi, từ đời ông đời cha tôi đến giờ, làm ăn lương thiện, sống ngay thẳng, không làm điều gì khuất tất! Thờ cúng tổ tiên đàng hoàng, hương khói đầy đủ! Không có cái gọi là ‘thế lực khuất mặt’ hay ‘uẩn khúc’ gì ở đây hết!””
Ông Hùng thở dốc, cơn tức giận khiến lồng ngực ông phập phồng dữ dội. “”Cái gì mà ‘tổ tiên nhà gái không chấp nhận’? Tổ tiên tôi là những người nhân hậu, chỉ mong con cháu được yên bề gia thất! Họ đang sống rất tốt trong tâm tưởng của con cháu, không có lý do gì để ‘phản ứng’ như thế cả! Vô lý!””
“”Dạ con biết… con biết là vô lý…”” Giọng Phong yếu ớt đáp lại.
“”Vô lý?”” Ông Hùng như muốn hét vào điện thoại. “”Không phải là vô lý! Mà là họ đang… họ đang đổ lỗi cho chúng tôi à? Họ đang nói là nhà tôi có ‘uẩn khúc’, có ‘thế lực khuất mặt’ gì đó mà khiến cái nghi lễ của họ bị trục trặc sao?””
Ông Hùng cảm thấy vừa bị sỉ nhục, vừa bị oan ức tột độ. Cái gia đình này, cái dòng họ này, đã làm hỏng lễ ăn hỏi một cách kỳ quặc, rồi bây giờ lại quay sang buộc tội nhà ông?
“”Con nói với các cụ nhà con thế nào? Con có giải thích cho họ không? Hay con cũng tin vào mấy chuyện hoang đường đó?”” Ông Hùng chất vấn, giọng đầy đau đớn và thất vọng. Ông không thể tin được rằng Phong, người mà ông luôn coi như con ruột, lại có thể để yên cho chuyện này xảy ra, lại tin vào cái lý do vớ vẩn này.
“”Dạ con… con có nói… nhưng các cụ không nghe ạ…”” Phong lí nhí, như một đứa trẻ phạm lỗi. “”Họ nói… cái điềm báo này chưa từng xảy ra trong hàng trăm năm nay của dòng họ… Nó quá khủng khiếp… Nó chứng tỏ có cái gì đó không trong sạch… từ phía bên này…””
“”Không trong sạch?”” Ông Hùng cười khẩy, nụ cười cay đắng đến xé lòng. “”Tuyệt vời! Vậy là nhà tôi không trong sạch? Cái gia đình Mường các người làm ăn lớn, thế lực lớn, lại đổ tội cho nhà tôi không trong sạch chỉ vì cái ông chú của các người bị ngất?””
Ông Hùng cảm thấy cả cơ thể mình run lên vì phẫn nộ. Ông hoang mang tột độ. Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Từ một lễ ăn hỏi đáng ra phải vui vẻ, giờ đây nhà ông lại bị vu cho những điều kinh khủng, bị đổ lỗi cho cái sự cố mà họ không hề gây ra. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, thiêu đốt tất cả hy vọng còn sót lại. Hôn sự đã tan thành mây khói, và giờ đây, danh dự của gia đình ông còn bị bôi nhọ bởi những lời giải thích khó tin, đầy ác ý này.”
“Ông Hùng cúp máy. Tiếng “”tút tút”” kéo dài như nhát dao cứa vào lòng ông. Cơn giận dữ vẫn chưa nguôi, nhưng nó giờ đây trộn lẫn với sự bất lực và nỗi buồn sâu thẳm. Ông nhìn chiếc điện thoại trong tay, vô cảm. Con gái ông… hạnh phúc của con gái ông… đã bị dập tắt một cách tàn nhẫn, chỉ vì những lời giải thích hoang đường, đầy định kiến.
Ông quay đầu nhìn về phía Linh. Con bé ngồi trên sofa, thu mình lại, đôi mắt đỏ hoe nhìn ra cửa sổ nơi đoàn ăn hỏi vừa rời đi trong mớ hỗn độn. Khuôn mặt con bé trắng bệch, thất thần. Nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc của buổi sáng nay đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự trống rỗng, tổn thương và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Tim ông Hùng thắt lại. Ông biết, vết thương lòng này sẽ còn mãi theo con bé.
“”Linh à…”” Giọng ông Hùng khàn đặc. Ông bước lại gần, ngồi xuống cạnh con gái. Linh không đáp, chỉ khẽ quay đầu nhìn ông, ánh mắt vô hồn.
Ông Hùng nắm lấy tay con bé, tay con lạnh ngắt. “”Con nghe rồi chứ…?”” Ông hỏi, dù ông biết thừa con bé đã nghe hết.
Linh gật đầu nhẹ, nước mắt lại lăn dài trên má. “”Họ nói… nhà mình có uẩn khúc, bố ạ…”” Giọng con bé lí nhí, đứt quãng. “”Họ nói… tổ tiên mình không chấp nhận… nên cái lễ bị lỗi…””
“”Vớ vẩn!”” Ông Hùng gằn giọng, sự phẫn nộ lại trào lên. “”Hoàn toàn vớ vẩn! Bố đã nói với cái thằng Phong rồi! Nhà mình sống đàng hoàng, tử tế! Không có cái uẩn khúc quỷ quái nào ở đây hết!””
Ông nhìn con gái, cố nén cơn giận. “”Đây chỉ là cái cớ thôi con ạ. Bố không biết vì sao, nhưng chắc chắn đây là cái cớ. Cái ông chú của nó tự dưng ngất xỉu, rồi cái bà cụ già kia lẩm bẩm cái gì đó… Họ vin vào đấy để… để hủy hôn, hoặc ít nhất là hoãn vô thời hạn!””
Linh khẽ lắc đầu, nước mắt vẫn rơi. “”Nhưng… nhưng cái vẻ mặt của ông ấy lúc ngất… và lời bà cụ nói… ai cũng sợ hãi, bố ạ… Họ nói nghi lễ bị lỗi là điềm báo xấu lắm… cho cả hai nhà…””
“”Điềm báo?”” Ông Hùng cười chua chát. “”Điềm báo gì chứ? Điềm báo là họ đang cố gắng phủi bỏ trách nhiệm, đổ lỗi cho mình thôi!””
Ông nhìn Linh, lòng nặng trĩu. Cuộc hôn nhân này, tương lai của con gái ông, giờ đây bị phủ bóng bởi những điều khó hiểu, những tục lệ cổ xưa và những lời nguyền đáng sợ mà ông chưa từng được nghe đến. Liệu có thật sự tồn tại “”uẩn khúc”” hay “”thế lực khuất mặt”” nào đó như lời họ nói, hay đây chỉ là một sự thật phũ phàng hơn: họ không muốn cuộc hôn nhân này vì một lý do nào đó, và vin vào sự cố hy hữu để thoái thác trách nhiệm?
Linh tựa đầu vào vai bố, tiếng nấc nghẹn ngào. Ông Hùng ôm lấy con, vuốt nhẹ mái tóc con. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời Hà Nội đã ngả sang chiều, mờ mịt và xám xịt, giống như tương lai của con gái ông lúc này. Nỗi ám ảnh về cái ngày ăn hỏi định mệnh ấy sẽ còn mãi, còn sự thật đằng sau nó vẫn là một màn sương dày đặc, che khuất tất cả. Ông Hùng cảm thấy mình bất lực. Ông không biết phải làm gì để bảo vệ con gái trước những điều tàn nhẫn này, trước những lời đồn đoán và buộc tội vô căn cứ. Ông chỉ có thể ôm con vào lòng, lặng lẽ sẻ chia nỗi đau và sự bất an về một tương lai đầy mờ mịt.
Buổi chiều tà dần buông xuống căn nhà, kéo theo một sự tĩnh lặng nặng nề. Tiếng xe cộ ngoài phố trở nên xa xăm. Hai bố con cứ ngồi như vậy, nương tựa vào nhau giữa những đổ vỡ và hoang mang. Ông Hùng nhìn dáng vẻ gầy gò của con gái, lòng quặn đau. Cuộc đời không phải lúc nào cũng như ý, có những ngã rẽ bất ngờ, những cú vấp ngã không báo trước. Giây phút này, ông không nghĩ đến việc tìm ra sự thật hay đòi lại công bằng. Tất cả những gì ông muốn là con gái ông được bình yên. Dù tương lai có ra sao, dù con đường phía trước có mờ mịt thế nào, ông tin rằng Linh sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua. Có thể, cánh cửa này khép lại không phải là dấu chấm hết, mà là sự khởi đầu cho một chương mới, dù chẳng ai biết chương đó sẽ viết nên điều gì. Cái quan trọng là bài học rút ra từ nỗi đau này, sự trưởng thành sau biến cố, và sức mạnh nội lực để tiếp tục bước đi. Ông Hùng siết nhẹ tay con, thầm hứa với lòng sẽ luôn ở bên cạnh, là điểm tựa vững chắc cho con gái mình trên chặng đường đầy chông gai sắp tới. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt ông đã thấp thoáng một tia hy vọng mong manh về sự phục hồi, về khả năng con người có thể tìm thấy ánh sáng ngay cả trong những đêm đen tăm tối nhất.”

