“Bố vợ tôi độ-t n-/gột m-ất tí;ch đúng lúc tôi về quê, cả họ bảo “ông đi uống rượu chưa về”, nhưng khi đi xem camera gần ngã ba đường đầu làng thì cả họ mới tá hỏa phát hiện ra…
Hôm ấy là dịp giỗ tổ bên vợ, tôi về quê vợ ở Nghệ An sớm hơn thường lệ. Vừa đặt chân tới cổng thì mẹ vợ mặt nhăn như bị:
– “Ông đi uống rượu từ trưa, chắc đang ở nhà ông Lập, ông Huyên gì đó thôi!”
Tôi không để ý nhiều. Bố vợ tôi vốn tính phóng khoáng, thân ai cũng uống được nên đi giỗ về quá chén là thường. Nhưng đến 9 giờ tối vẫn chưa thấy về, mà điện thoại thì bỏ lại trong phòng.
Cả nhà bắt đầu thấp thỏm. Tôi chủ động đề nghị soi camera mấy hộ dân quanh ngã ba đường đầu làng, nơi ông thường ghé qua mua thuốc lào mỗi chiều.
Đoạn clip lúc 16:17 chiều, ông xuất hiện rõ ràng.
Ông đội mũ cối, mặc áo kaki nâu, dắt xe đạp đi chậm rãi.
Nhưng điều khiến tất cả ch-ết lặng là sau lưng ông là một chiếc ô tô đen lạ mặt bám theo, rồi đột ngột tấp sát.
Chỉ 10 giây sau, 2 người đàn ông mặc đồ thường phục bước xuống, thật không ngờ sau đó… 👇👇”
“… thật không ngờ sau đó.
Ngay khi hai người đàn ông mặc đồ thường phục bước chân xuống từ chiếc ô tô đen lạ mặt, mọi thứ diễn ra với tốc độ chớp nhoáng. Cả hai như đã định sẵn mục tiêu, lao nhanh về phía bố vợ tôi, người vẫn đang thong thả dắt chiếc xe đạp cũ, đầu đội mũ cối và khoác chiếc áo kaki nâu.
Một người đàn ông lập tức chộp lấy cánh tay của ông, giữ chặt. Người còn lại áp sát, dường như đang nói điều gì đó rất gấp gáp vào tai ông. Khuôn mặt bố vợ tôi thoáng nét bất ngờ tột độ. Ông chưa kịp phản kháng mạnh mẽ, chỉ hơi giằng nhẹ cánh tay.
Trong phòng, cả nhà đang dán mắt vào màn hình camera. Nhịp thở của mọi người như ngừng lại. Mẹ vợ, cả họ, và tôi đều nín thở, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng khi chứng kiến cảnh tượng khó tin đang diễn ra ngay trên màn hình. Cảnh quay lúc 16:17 chiều ấy như một cú sét đánh thẳng vào tâm trí tất cả. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Hai người đàn ông lạ mặt đó là ai? Và họ đang làm gì với bố vợ
tôi?
Sự việc diễn ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nhưng đủ để gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng…”
“…Sự việc diễn ra chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nhưng đủ để gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng…
Hai người đàn ông lạ mặt hành động như những cỗ máy được lập trình sẵn. Không một lời giải thích hay đối thoại kéo dài, họ dồn sức đẩy mạnh Bố vợ tôi về phía chiếc ô tô đen. Ông vẫn còn choáng váng, chiếc xe đạp cũ ngã lăn ra đất. Ông cố gắng giằng co cánh tay đang bị nắm chặt, nhưng sức lực tuổi già không thể địch lại hai gã trai tráng. Họ nhanh chóng nhét gọn thân hình đội mũ cối, mặc áo kaki nâu của ông vào ghế sau.
Cánh cửa xe phía sau đóng sầm lại một tiếng khô khốc, vang vọng trong không gian buổi chiều yên tĩnh ở ngã ba đường đầu làng. Tiếng động đó như nhát dao cứa vào trái tim những người đang theo dõi qua màn hình. Ngay lập tức, động cơ chiếc ô tô đen rồ lên một tiếng lớn. Chiếc xe không chần chừ một giây, phóng vụt đi với tốc độ kinh hoàng về phía cuối làng Quê vợ (Nghệ An).
Trên màn hình camera, chiếc xe đen chỉ còn là một chấm nhỏ, rồi nhanh chóng biến mất hút sau những rặng cây, những mái nhà. Cảnh quay lúc 16:17 chiều ấy kết thúc bằng khung hình trống rỗng, chỉ còn chiếc xe đạp nằm chỏng chơ trên nền đất.
Trong phòng, không khí đặc quánh lại. Mẹ vợ, Cả họ, và tôi – tất cả như hóa đá. Đôi mắt vẫn dán chặt vào màn hình, nhưng tâm trí thì quay cuồng trong mớ hỗn độn. Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Bố vợ tôi… ông ấy bị bắt cóc ư? Hay là… Không ai dám thốt lên thành lời. Nỗi kinh hoàng, sự bất lực và hàng nghìn câu hỏi không lời giải đáp bóp nghẹt lồng ngực mọi người. Khung cảnh ngã ba đường đầu làng lúc hoàng hôn bỗng trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Bố vợ tôi đã biến mất.”
“Màn hình tivi vụt tắt, chỉ còn lại một mảng đen trống rỗng. Cả nhà như bừng tỉnh khỏi một giấc mơ tệ hại, nhưng là một giấc mơ ác mộng kinh hoàng. Tiếng thút thít của Mẹ vợ tôi chợt vỡ òa thành tiếng khóc nức nở. Bà run rẩy, cả người như không còn sức lực, khuôn mặt tái nhợt, cắt không còn một giọt máu. Bà đưa bàn tay gầy gò run rẩy che miệng, cố kìm nén tiếng nấc, nhưng vô vọng.
“Trời ơi! Bố con… bố con bị bắt cóc rồi!” – Tiếng Mẹ vợ tôi nghẹn lại trong nước mắt, câu nói như một lời tuyên án cho sự thật khủng khiếp vừa phơi bày trên màn hình.
Lời nói ấy như một tia lửa châm ngòi cho quả bom nổ chậm mang tên ‘sự thật’. Nỗi lo lắng âm ỉ từ lúc 9 giờ tối khi Bố vợ chưa về, sự bàng hoàng khi xem đoạn clip lúc 16:17 chiều, giờ phút chốc biến thành cơn hoảng loạn tột độ nhấn chìm căn phòng. Cả họ xôn xao, tiếng kêu, tiếng hỏi dồn dập nổi lên, ai nấy đều thất thần, không tin vào mắt mình, không tin vào điều vừa nghe thấy. Không khí ngột ngạt, nặng trịch bởi sự sợ hãi và bất lực.”
“Màn hình tivi vẫn còn mảng đen chết chóc, nhưng sự chú ý của mọi người đã bị hút về hướng khác. Tiếng khóc của Mẹ vợ vẫn chưa dứt, nỗi hoảng loạn lan nhanh hơn một đám cháy rừng. Giữa lúc căn phòng ngập trong tiếng kêu gọi, tiếng khóc và những câu hỏi không lời đáp, Người Kể Chuyện vội vã lao ra khỏi phòng khách, chạy thẳng về phía Phòng bố vợ.
Ánh mắt anh đảo nhanh quanh căn phòng quen thuộc. Chiếc điện thoại di động của Bố vợ, vật bất ly thân mà thường ngày ông luôn mang theo, giờ lại nằm im lìm trên mặt bàn gỗ. Anh vồ lấy, nhấn nút nguồn. Màn hình sáng lên, đầy pin. Nhanh chóng mở danh bạ, tìm tên ‘Bố’. Tay run run bấm gọi. Tiếng chuông kéo dài… dài mãi… chỉ nhận lại tín hiệu thuê bao không liên lạc được. Anh bấm gọi lại. Vẫn vậy. Tim Người Kể Chuyện thắt lại.
Trong khi đó, ở phòng khách, tiếng Mẹ vợ nấc nghẹn, vừa khóc vừa chỉ đạo mọi người: “Gọi cho ông Lập! Gọi cho ông Huyên xem ông nhà có sang không!” Cả họ bắt đầu lục đục, mỗi người cầm một chiếc điện thoại, sốt sắng bấm số. Tiếng gọi, tiếng hỏi dồn dập vang lên khắp nhà.
Tuy nhiên, mọi cuộc gọi đều chỉ mang lại một câu trả lời duy nhất, lặp đi lặp lại như một điệp khúc đầy tuyệt vọng: “Không có ông ấy sang đây!” “Bố chưa hề tới!” “Mấy nay ông nhà tôi cũng có thấy Bố vợ đâu.” Sự phủ nhận đồng loạt từ những người bạn nhậu thân thiết nhất của ông đập tan giả thuyết ban đầu của Mẹ vợ và Cả họ.
Sự thật phũ phàng đập vào mặt tất cả. Ông không hề đi nhậu. Ông đã biến mất. Biến mất một cách bí ẩn sau khi bị hai kẻ lạ mặt kia tấp xe và tiếp cận, như hình ảnh trên camera tại Ngã ba đường đầu làng đã ghi lại lúc 16:17 chiều. Nỗi lo lắng giờ đây không còn là việc ông đi chơi về muộn, mà là một thứ gì đó tồi tệ hơn rất nhiều. Cả nhà chìm trong sự câm lặng đầy sợ hãi.”
“Cả nhà chìm trong sự câm lặng đầy sợ hãi. Cái im lặng chết chóc ấy chỉ kéo dài vài giây trước khi vỡ òa.
“Không được ngồi yên thế này!” Một chú trong họ bật dậy, giọng run run nhưng đầy quyết tâm. “Phải đi tìm thôi!”
Nỗi sợ hãi lập tức chuyển thành hành động. Không ai bảo ai, vài người đàn ông khỏe mạnh trong họ, cả Người Kể Chuyện nữa, vội vã lao ra sân. Tiếng xe máy đề nổ liên tục, xé tan màn đêm đang dần buông xuống. Họ không có kế hoạch cụ thể, chỉ biết phải đi, phải tìm.
“Chia nhau ra đi!” Ai đó hét lên giữa tiếng động cơ. “Hỏi khắp các nhà, các ngõ ngách. Ai thấy ông cụ đội mũ cối, mặc áo kaki nâu, dắt xe đạp lúc chiều thì báo ngay!”
Họ tỏa đi các ngả đường quanh Quê vợ (Nghệ An). Người Kể Chuyện cùng một người anh họ phóng xe về hướng cuối làng, nơi có con đường dẫn ra đồng. Một nhóm khác đi ngược lên đầu làng, qua Ngã ba đường đầu làng – cái địa điểm ám ảnh vừa xem trên camera. Người còn lại chạy dọc theo trục đường chính.
Đêm đã xuống. Ánh đèn xe máy cắt qua màn đêm tĩnh mịch của làng quê. Họ dừng lại ở bất cứ nhà nào còn sáng đèn, hoặc lay gọi những người đang ngồi hóng mát trước hiên.
“Cô ơi, chú ơi, có thấy ông nhà cháu đi qua đây không? Ông đội mũ cối, mặc áo kaki nâu ạ.”
Chỉ nhận lại những cái lắc đầu, những ánh mắt ngạc nhiên và ái ngại.
“Không cháu ơi, từ chiều không thấy ông đi qua đây.”
“Bố cháu đi đâu mà giờ này chưa về?”
Họ hỏi han khắp nơi, lặp đi lặp lại câu hỏi và miêu tả Bố vợ. Hỏi những người bạn già của ông, hỏi cả những thanh niên ngồi quán nước vỉa hè. Nhưng tất cả đều vô vọng. Không một ai thấy Bố vợ sau khoảng 4 giờ chiều.
Hy vọng mong manh tìm thấy dấu vết gì đó, bất kỳ manh mối nào về chiếc ô tô đen lạ mặt hoặc Hai người đàn ông mặc đồ thường phục kia, cứ thế tan biến vào hư không. Con đường làng đêm tối hun hút, lạnh lẽo.
Đêm càng khuya, nỗi sợ hãi trong lòng mỗi người càng lớn dần, nặng trĩu. Cái cảm giác bất lực, như đi mò kim đáy bể giữa màn đêm dày đặc, bóp nghẹt lồng ngực. Họ vẫn miệt mài tìm kiếm, nhưng trong thâm tâm, một dự cảm chẳng lành đang cuộn trào, dữ dội hơn bao giờ hết. Bố vợ đã biến mất, và bóng đêm như nuốt chửng mọi dấu vết của ông.”
“Họ trở về Quê vợ (Nghệ An) trong màn đêm đặc quánh, sự mệt mỏi và thất vọng hiện rõ trên từng khuôn mặt. Hàng giờ tìm kiếm như người điên, hỏi han khắp các ngõ ngách, xóm làng, nhưng chỉ nhận lại những cái lắc đầu và ánh mắt thương hại. Bố vợ như bốc hơi vào màn đêm sau cái khoảnh khắc định mệnh ở Ngã ba đường đầu làng.
Bước vào nhà, không khí càng thêm nặng nề. Mẹ vợ vẫn ngồi đó, đôi mắt sưng húp, gương mặt nhăn nhó vì lo lắng. Vừa thấy họ về tay trắng, bà không giữ được nữa. Tiếng khóc nấc nghẹn ngào bật ra, xé lòng. Nỗi sợ hãi tột cùng đã thay thế hoàn toàn sự bực bội ban đầu. Bà không còn nghĩ đến chuyện ông đi nhậu say sưa ở Nhà ông Lập hay Nhà ông Huyên nữa. Cái gì đó tồi tệ đã xảy ra.
Người Kể Chuyện nhìn cảnh tượng ấy, trái tim thắt lại. Anh biết, mọi hy vọng tìm thấy Bố vợ bình an, tự về nhà sau cơn say, đã tan biến. Sự thật phũ phàng và đáng sợ hơn rất nhiều. Cái bóng đen của chiếc ô tô đen lạ mặt và Hai người đàn ông mặc đồ thường phục ám ảnh trong tâm trí anh. Không thể chần chừ thêm một giây phút nào nữa.
“Mẹ ơi,” Người Kể Chuyện nói, giọng dứt khoát, dù trong lòng cũng nặng trĩu, “Bây giờ không phải lúc ngồi chờ nữa. Con thấy chuyện này không đơn giản là bố đi nhậu đâu. Đã tìm khắp nơi rồi, không có manh mối gì cả. Phải báo công an thôi mẹ ạ.”
Mẹ vợ giật mình, đôi mắt ngấn lệ nhìn anh. “Báo… báo công an à? Nhưng mà… có khi nào ông…” bà ngập ngừng, dường như vẫn muốn bấu víu vào một tia hy vọng mong manh nào đó, hoặc e ngại chuyện liên quan đến pháp luật.
“Mẹ đừng chần chừ nữa,” Người Kể Chuyện kiên quyết. “Từ 16:17 chiều rồi, đã gần nửa đêm rồi. Đã mấy tiếng đồng hồ không liên lạc được, điện thoại thì bỏ ở Phòng bố vợ. Lại có cả cái camera ghi lại cảnh đó nữa. Rõ ràng là có vấn đề rồi mẹ ạ. Chuyện này không giải thích bằng đi nhậu say được đâu.”
Cả họ ngồi xung quanh đều im lặng, ai cũng hiểu lời Người Kể Chuyện là đúng. Nỗi sợ hãi về điều chưa biết lớn hơn rất nhiều so với sự e ngại việc nhờ đến cơ quan chức năng.
Mẹ vợ nhìn mọi người, nhìn lại Người Kể Chuyện, rồi gật đầu trong nước mắt. “Được… được rồi. Báo công an đi…” Giọng bà run rẩy, nhưng đã mang theo một quyết định. Đã đến lúc phải nhờ đến lực lượng chuyên nghiệp để tìm Bố vợ.”
“Đêm đã khuya, nhưng trụ sở công an xã vẫn còn ánh đèn. Không khí bên trong yên tĩnh, khác hẳn với sự hỗn loạn và lo lắng đang cuồn cuộn trong lòng Người Kể Chuyện và người chú đi cùng. Họ bước vào, mang theo hy vọng mỏng manh và gánh nặng của sự thật phũ phàng.
Một cán bộ trẻ ngồi trực ban, ngẩng đầu lên nhìn hai người với vẻ hơi ngạc nhiên vì giờ đã quá muộn. Người Kể Chuyện bước tới, giọng anh trầm xuống, cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn không giấu được sự khẩn trương.
“Chào đồng chí, chúng tôi đến trình báo một vụ việc ạ.”
Cán bộ trực ban gật đầu, mời họ ngồi xuống. “Vâng, mời hai bác ngồi. Có chuyện gì khẩn cấp ạ?”
Người Kể Chuyện bắt đầu kể, từ việc gia đình về Quê vợ (Nghệ An) dịp giỗ tổ, việc Bố vợ đi khỏi nhà vào buổi chiều Hôm ấy, điện thoại bỏ quên ở Phòng bố vợ, việc cả nhà đi tìm kiếm khắp Nhà ông Lập, Nhà ông Huyên và các nơi khác không có kết quả.
“Chúng tôi lo là có chuyện chẳng lành xảy ra rồi đồng chí ạ,” người chú tiếp lời, giọng ông run run. “Ông ấy không bao giờ đi đêm thế này mà không báo cho ai, lại còn bỏ điện thoại ở nhà.”
Cán bộ trực ban lắng nghe, nét mặt vẫn điềm tĩnh. Tuy nhiên, khi Người Kể Chuyện bắt đầu mô tả về đoạn clip camera an ninh, sự chú ý của anh ta tăng lên.
“Camera ở Ngã ba đường đầu làng ấy ạ? Ghi lại cảnh gì thế bác?” cán bộ hỏi.
Người Kể Chuyện lấy điện thoại ra, tay hơi run run lướt tìm đoạn clip. Anh đưa cho cán bộ xem.
“Đây ạ. Lúc 16:17 chiều Hôm ấy. Bố vợ tôi đây, đội mũ cối, mặc áo kaki nâu, dắt xe đạp. Còn đây… là chiếc ô tô đen lạ mặt tấp vào. Và hai người đàn ông này…”
Cán bộ trực ban chăm chú nhìn màn hình điện thoại. Đoạn clip ngắn ngủi, chỉ vài chục giây, nhưng đủ để khiến nét mặt anh ta thay đổi. Sự điềm tĩnh ban đầu nhường chỗ cho vẻ ngạc nhiên rõ rệt. Anh ngước lên nhìn Người Kể Chuyện và người chú.
“Hai người này… họ làm gì ạ?”
“Trong clip thì chưa thấy làm gì ạ, chỉ là tấp vào và tiến lại gần bố tôi thôi,” Người Kể Chuyện đáp. “Nhưng sau cái khoảnh khắc đó, chúng tôi mất liên lạc hoàn toàn. Tìm khắp nơi không thấy.”
Cán bộ trực ban suy nghĩ, ánh mắt lướt qua lại giữa hai người và màn hình điện thoại. Rõ ràng, vụ việc này không giống những vụ trình báo thông thường về người đi lạc hay đi nhậu say quên đường về. Có một yếu tố “lạ lùng”, một sự bất thường khiến anh ta phải đặt dấu hỏi.
Anh ta rút sổ ghi chép, bắt đầu ghi lại thông tin.
“Các bác bình tĩnh. Chúng tôi sẽ ghi nhận sự việc. Các bác mô tả kỹ hơn về đặc điểm nhận dạng của bố mình giúp tôi được không? Chiều cao, cân nặng ước chừng, vết sẹo hay đặc điểm gì dễ nhận biết không?”
Người Kể Chuyện và người chú cố gắng nhớ lại từng chi tiết nhỏ nhất về Bố vợ.
“Còn chiếc xe ô tô đen lạ mặt kia, các bác có kịp nhìn biển số không? Hoặc đặc điểm gì đặc biệt của xe không?”
Người Kể Chuyện lắc đầu, vẻ mặt thất vọng. “Lúc đó tôi chỉ thấy nó màu đen và trông rất bình thường thôi ạ. Không nhìn rõ biển số.”
“Vậy còn hai người đàn ông mặc đồ thường phục trong clip? Các bác có nhận ra ai không? Họ trông thế nào?”
“Hoàn toàn lạ mặt ạ,” người chú khẳng định. “Trông họ khỏe mạnh, ăn mặc bình thường, không có gì đặc biệt cả. Chúng tôi chưa từng thấy họ ở Quê vợ (Nghệ An) này bao giờ.”
Cán bộ trực ban cẩn thận ghi lại tất cả những gì họ trình bày, từ thời gian Bố vợ rời nhà, đặc điểm của ông, mô tả về chiếc xe và hai người đàn ông, cho đến việc đã tìm kiếm ở những đâu. Anh ta gật đầu, ra hiệu đã nắm được thông tin.
“Được rồi. Chúng tôi đã ghi nhận toàn bộ sự việc. Các bác để lại số điện thoại liên lạc. Chúng tôi sẽ báo cáo cấp trên và tiến hành xác minh, tìm hiểu thông tin. Có gì mới chúng tôi sẽ liên lạc ngay.”
Người Kể Chuyện và người chú đứng dậy, trao đổi số điện thoại. Dù công an đã tiếp nhận, nhưng nỗi lo trong lòng vẫn chưa vơi bớt. Vẻ ngạc nhiên ban đầu của cán bộ càng củng cố thêm cảm giác rằng, đây không chỉ là một vụ mất tích thông thường. Có một điều gì đó bí ẩn và đáng sợ đang diễn ra. Họ rời trụ sở công an xã, mang theo tia hy vọng mong manh và đối diện với màn đêm tĩnh mịch nhưng đầy ám ảnh của Quê vợ (Nghệ An).”
“Đêm tĩnh mịch bao trùm lấy trụ sở công an xã. Sau khi Người Kể Chuyện và người chú khuất bóng sau cánh cửa, cán bộ trực ban ngồi lại, ánh mắt vẫn đăm chiêu nhìn vào màn hình điện thoại nơi đoạn clip ngắn ngủi vừa chạy qua. Sự ngạc nhiên ban đầu trên nét mặt anh ta giờ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự nghiêm trọng và một chút lo lắng. Rõ ràng, đây không phải câu chuyện về một cụ già đi lạc hay say xỉn quên đường về như những vụ việc thường gặp. Chiếc ô tô đen lạ mặt, hai người đàn ông đột ngột xuất hiện, và sau đó là sự mất tích bí ẩn – mọi thứ đều chỉ ra một sự bất thường vượt quá phạm vi một vụ việc đơn giản.
Anh ta vội vã đứng dậy, cầm theo chiếc điện thoại có đoạn clip, bước nhanh vào phòng bên trong. Một cán bộ khác, có vẻ là người phụ trách ca trực đêm, đang xem xét hồ sơ.
“”Anh Sơn, có chuyện rồi,”” cán bộ trực ban, tên có lẽ là Tuấn, lên tiếng, giọng đầy vẻ khẩn trương.
Người phụ trách, anh Sơn, ngẩng đầu lên, thấy nét mặt nghiêm trọng của Tuấn thì lập tức đặt bút xuống. “”Có chuyện gì thế Tuấn? Có người báo án khẩn cấp à?””
“”Vâng, về vụ mất tích mà tôi vừa ghi nhận,”” Tuấn đáp, đưa điện thoại cho anh Sơn xem. “”Ông cụ này, Bố vợ của người vừa trình báo, đi khỏi nhà từ chiều Hôm ấy. Gia đình tìm khắp nơi không thấy. Họ mang đến đoạn clip camera ở Ngã ba đường đầu làng lúc 16:17 chiều.””
Anh Sơn nhận lấy điện thoại, chăm chú xem đoạn clip. Hình ảnh Bố vợ đội mũ cối, mặc áo kaki nâu, dắt xe đạp xuất hiện. Rồi chiếc ô tô đen tấp vào. Hai người đàn ông mặc đồ thường phục bước xuống, tiến lại gần. Anh Sơn tua đi tua lại vài lần, nét mặt ngày càng đanh lại.
“”Chiếc xe này… và hai người này… có vẻ không bình thường,”” anh Sơn nhận xét, giọng trầm hẳn xuống. “”Hành động rất dứt khoát, chủ động tiếp cận ông cụ.””
Tuấn gật đầu. “”Đúng vậy anh. Gia đình khẳng định chưa từng thấy hai người này ở Quê vợ (Nghệ An) bao giờ. Sau khoảnh khắc này, ông cụ mất tích hoàn toàn.””
Anh Sơn suy nghĩ nhanh chóng, ánh mắt sắc bén. Mất tích ngay sau khi tiếp xúc với những người lạ mặt từ một chiếc xe không biển số hoặc biển số không rõ ràng… Đây không còn là một vụ tìm người đơn thuần nữa. Khả năng có một vụ việc nghiêm trọng hơn là rất cao.
“”Ok, đây là một vụ việc bất thường, cần phải vào cuộc ngay,”” anh Sơn nói dứt khoát. “”Ghi nhận đầy đủ thông tin của người trình báo, đặc điểm nhận dạng của ông cụ, mô tả lại kỹ hơn về chiếc xe và hai người đàn ông theo trí nhớ của người nhà.””
“”Tôi đã ghi rồi anh,”” Tuấn trả lời.
“”Tốt,”” anh Sơn gật đầu. “”Ngay lập tức, cậu liên hệ với công an huyện. Báo cáo sơ bộ về vụ việc này, nhấn mạnh yếu tố bất thường từ đoạn clip. Chúng ta cần sự phối hợp của họ, đặc biệt là trong việc truy vết xe và thông tin về những người lạ mặt.””
“”Vâng, tôi sẽ gọi ngay.””
“”Và nữa,”” anh Sơn tiếp tục, “”chúng ta cần kiểm tra hệ thống camera an ninh rộng hơn trong khu vực, không chỉ riêng cái ở Ngã ba đường đầu làng. Xem xem chiếc xe đó đi hướng nào sau khi gặp ông cụ, có dừng lại ở đâu không, hoặc có xuất hiện ở những tuyến đường khác không. Tra soát kỹ lưỡng các camera của nhà dân, cửa hàng dọc các trục đường chính, cả hướng ra vào Quê vợ (Nghệ An).””
“”Rõ, anh,”” Tuấn đáp.
Anh Sơn nhìn vào đoạn clip thêm lần nữa, sự quyết tâm hiện rõ trong mắt. “”Chúng tôi sẽ nhanh chóng điều tra. Hy vọng kịp thời tìm ra manh mối.”” Anh trả điện thoại cho Tuấn. “”Bắt tay vào làm ngay đi. Vụ này không thể chần chừ được.””
Tuấn lập tức quay trở lại bàn làm việc, nhấc máy điện thoại để liên lạc với công an huyện. Anh Sơn thì mở máy tính, bắt đầu nghiên cứu bản đồ khu vực, khoanh vùng các điểm có thể có camera an ninh. Không khí trong trụ sở công an xã đột ngột trở nên căng thẳng và khẩn trương. Cuộc điều tra chính thức bắt đầu.”
“Đêm đã khuya lắm rồi, nhưng không một ai trong ngôi nhà ở Quê vợ (Nghệ An) ấy có thể chợp mắt. Ánh đèn vàng vọt từ bóng điện duy nhất trong phòng khách chiếu xuống những gương mặt mệt mỏi, hốc hác. Cả họ, từ Người Kể Chuyện, Mẹ vợ cho đến những người thân khác, đều đang ngồi tụ lại, im lặng đến đáng sợ. Đôi mắt ai cũng đỏ hoe, sưng mọng vì khóc và vì thiếu ngủ.
Mẹ vợ ngồi trên chiếc ghế trường kỷ, hai tay siết chặt lấy tràng hạt, miệng liên tục lẩm bẩm những lời cầu khấn không thành tiếng. Nước mắt bà lăn dài trên má, thấm vào lớp áo đã sờn. Bà không ngừng nhìn về phía cánh cửa, như thể mong chờ Bố vợ sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào, với nụ cười hiền hậu và dáng đi quen thuộc.
Mỗi tiếng động nhỏ bên ngoài đều khiến cả nhà giật mình thon thót. Tiếng chó sủa xa xa, tiếng lá rơi xào xạc hay chỉ đơn giản là tiếng côn trùng đêm gọi bầy cũng đủ làm tim họ đập nhanh hơn. Mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía cửa sổ, đầy hy vọng rồi lại chìm vào thất vọng. Sự chờ đợi trong vô vọng còn đáng sợ hơn bất cứ thứ gì.
Trong tâm trí mỗi người, nỗi ám ảnh về chiếc ô tô đen lạ mặt và hình ảnh hai người đàn ông mặc đồ thường phục đột ngột xuất hiện tại Ngã ba đường đầu làng vẫn lởn vởn. Họ là ai? Tại sao họ lại tiếp cận Bố vợ? Chuyện gì đã xảy ra sau khoảnh khắc kinh hoàng ấy? Hàng vạn câu hỏi không lời đáp bủa vây, gặm nhấm sự bình yên vốn đã mong manh.
Người Kể Chuyện siết chặt tay vợ, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bàn tay cô. Anh muốn nói điều gì đó để an ủi, để xua đi bầu không khí nặng trịch này, nhưng cổ họng anh nghẹn lại. Sự bất lực trước hoàn cảnh khiến anh chỉ biết ngồi đó, cùng cả nhà chịu đựng từng giây phút trôi qua chậm chạp.
Mẹ vợ đột nhiên run lên bần bật, tiếng lẩm bẩm nhỏ dần rồi im bặt. Bà nhìn chằm chằm vào khoảng không, khuôn mặt tái nhợt. Nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trong ánh mắt bà. Cả họ đều cảm nhận được, đêm nay sẽ là một đêm trắng, một đêm dài đằng đẵng của sự chờ đợi và lo lắng, không biết khi nào mới có hồi kết.”
“Khoảng gần sáng, khi màn đêm vẫn còn đặc quánh và sự im lặng trong căn nhà ở Quê vợ (Nghệ An) trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, một âm thanh bất ngờ xé toang bầu không khí nặng trịch: tiếng chuông điện thoại của Người Kể Chuyện reo lên dữ dội.
Mẹ vợ, vẫn ngồi bất động trên ghế trường kỷ, giật bắn mình. Đôi mắt sưng mọng vì khóc và thiếu ngủ của bà lập tức dán chặt vào chiếc điện thoại đang phát sáng trong tay Người Kể Chuyện. Cả họ, những người đang cố gắng chợp mắt một chút trên sàn nhà hoặc dựa vào tường, cũng bừng tỉnh, ánh mắt đầy lo âu đổ dồn về phía anh.
Người Kể Chuyện cảm thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Anh biết, một cuộc gọi vào giờ này chỉ có thể là tin tức liên quan đến Bố vợ. Run rẩy đưa tay nhận cuộc gọi, anh áp điện thoại vào tai, cả cơ thể căng cứng chờ đợi.
“”Alo…”” Giọng anh khàn đặc.
Đầu dây bên kia là một giọng nói nghiêm nghị, chính xác là giọng của một cán bộ công an mà anh đã gặp tối qua.
“”Anh [Tên Người Kể Chuyện, nếu có, nhưng đây dùng Người Kể Chuyện] phải không? Chúng tôi từ cơ quan công an đây.”” Viên cảnh sát nói, giọng dứt khoát nhưng không kém phần khẩn trương.
Người Kể Chuyện nuốt khan, “”Vâng, đúng rồi ạ. Có tin gì không anh?””
“”Chúng tôi đã làm việc xuyên đêm,”” viên cảnh sát tiếp tục, “”Dựa trên những dữ liệu camera thu thập được tại Ngã ba đường đầu làng và các nguồn thông tin khác, chúng tôi bước đầu đã xác định được biển số của chiếc ô tô đen lạ mặt đó.””
Cả căn phòng như nín thở. Mẹ vợ đưa tay lên che miệng, nước mắt lại chực trào ra. Cả họ xích lại gần hơn, tai dỏng lên nghe ngóng.
Viên cảnh sát nói tiếp, từng lời như gieo mầm hy vọng vào mảnh đất tuyệt vọng: “”Chúng tôi hiện đang truy theo dấu vết của chiếc xe này. Đây là một manh mối rất quan trọng.””
Người Kể Chuyện cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Hy vọng! Manh mối đầu tiên! Sau bao nhiêu giờ phút chờ đợi trong bóng tối, cuối cùng cũng có một tia sáng. Nhưng đi kèm với đó là sự hồi hộp tột độ. Truy theo dấu vết nghĩa là họ đang tiến gần đến sự thật, nhưng sự thật đó là gì thì chưa ai biết. Nó có đưa họ đến với Bố vợ bình an hay không?
“”Vâng… vâng ạ,”” Người Kể Chuyện lắp bắp. “”Thế… thế nào rồi ạ? Có manh mối gì về người trên xe hay Bố vợ tôi không ạ?””
“”Hiện tại chúng tôi mới xác định được biển số và vị trí cuối cùng được ghi nhận của chiếc xe. Việc truy tìm đang được tiến hành khẩn trương. Chúng tôi sẽ thông báo ngay khi có thông tin mới nhất. Anh và gia đình cố gắng giữ bình tĩnh.””
Cuộc gọi kết thúc, Người Kể Chuyện buông điện thoại xuống, bàn tay vẫn còn run rẩy. Anh nhìn Mẹ vợ và Cả họ, những gương mặt đang căng thẳng chờ đợi.
“”Là công an,”” anh nói, giọng đầy xúc động và sự không chắc chắn. “”Họ… họ nói đã xác định được biển số của chiếc ô tô đen đó rồi.””
Một tiếng nức nở nhỏ phát ra từ Mẹ vợ. Bà đưa tay run rẩy nắm lấy tay anh. Ánh mắt bà vừa có chút tia sáng le lói, lại vừa ánh lên nỗi sợ hãi tột cùng về những gì sắp được phơi bày. Cả căn nhà lại chìm vào một kiểu im lặng khác – không phải im lặng của sự tuyệt vọng hoàn toàn nữa, mà là im lặng của sự chờ đợi, căng thẳng và hy vọng mong manh. Bước đột phá đã đến, nhưng nó lại mở ra cánh cửa đến một tương lai hoàn toàn không thể đoán trước.”
“Ngay khi Người Kể Chuyện vừa đặt điện thoại xuống, Mẹ vợ và Cả họ chưa kịp trấn tĩnh sau tin tức về biển số xe thì chiếc điện thoại lại réo lên lần nữa, gấp gáp hơn lúc nãy. Cả nhà lại giật mình, ánh mắt đầy sợ hãi pha lẫn mong chờ đổ dồn vào Người Kể Chuyện. Lần này, tiếng chuông điện thoại vang vọng trong không khí căng thẳng như một điềm báo.
Người Kể Chuyện vội vàng bắt máy, giọng nói còn chưa hết run: “”Alo, tôi nghe ạ!””
Giọng viên cảnh sát đầu dây bên kia vẫn giữ sự nghiêm nghị, nhưng thêm vào đó là chút bất ngờ và khó hiểu: “”Anh [Tên Người Kể Chuyện] phải không? Chúng tôi vừa có thông tin mới về chiếc xe đó.””
“”Dạ vâng, có chuyện gì ạ?”” Người Kể Chuyện hỏi dồn dập, tim đập nhanh hơn bao giờ hết. Anh cảm thấy như sắp chạm tới một sự thật nào đó, nhưng sự thật này có vẻ không hề đơn giản.
Viên cảnh sát ngừng lại một chút, như đang tìm lời giải thích, rồi nói tiếp với giọng điệu đầy khó tin: “”Chúng tôi đã tra cứu nguồn gốc đăng ký của chiếc xe ô tô đen. Kết quả… khá bất ngờ.””
Cả căn phòng như nín thở. Mẹ vợ nắm chặt tay Người Kể Chuyện, móng tay bà ghim vào da thịt anh. Cả họ đều dỏng tai, không bỏ sót một từ nào.
“”Nó… nó không phải là xe tư nhân hay của một băng nhóm tội phạm nào cả,”” viên cảnh sát nói, giọng càng lúc càng lạ. “”Chiếc xe này… được đăng ký dưới tên của… một cơ quan nhà nước ở tỉnh khác.””
Lời nói của viên cảnh sát như sét đánh ngang tai. Mẹ vợ kêu lên một tiếng nhỏ, rồi ngã khụy xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt. Cả họ đều ngơ ngác nhìn nhau, không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cơ quan nhà nước? Tại sao lại là cơ quan nhà nước?
Người Kể Chuyện cảm thấy đầu óc quay cuồng. Anh lắp bắp: “”Cơ… cơ quan nhà nước ạ? Anh nói thật chứ?””
“”Đúng vậy,”” viên cảnh sát xác nhận một cách chắc chắn, “”Hồ sơ đăng ký rõ ràng là như thế. Đây là một tình tiết hết sức phức tạp và khó hiểu. Chúng tôi đang khẩn trương xác minh thêm thông tin, liên lạc với đơn vị chủ quản của chiếc xe để làm rõ. Có thể có nhầm lẫn gì đó hoặc… sự việc nghiêm trọng hơn chúng tôi tưởng.””
“”Nhưng tại sao… tại sao cơ quan nhà nước lại làm như vậy?”” Người Kể Chuyện hỏi, giọng đầy phẫn nộ và hoang mang. “”Tại sao họ lại tấp xe vào lề, tiếp cận Bố vợ tôi một cách bí mật như vậy? Giống như… giống như đang bắt người vậy?””
Sự im lặng đầu dây bên kia kéo dài vài giây, nặng nề và khó chịu. Viên cảnh sát nói khẽ: “”Đó chính là điều chúng tôi cũng đang tìm hiểu. Chúng tôi chưa có câu trả lời chính xác lúc này. Có thể… có thể Bố vợ anh… có liên quan đến một vấn đề gì đó mà gia đình chưa nắm rõ?””
Câu hỏi của viên cảnh sát gieo vào lòng Người Kể Chuyện và cả gia đình một nỗi nghi ngờ khủng khiếp. Bố vợ, một người đàn ông hiền lành, quanh năm chỉ biết ruộng vườn và lũ trẻ, lại có thể liên quan đến chuyện gì nghiêm trọng đến mức bị một cơ quan nhà nước ở tỉnh khác bí mật đưa đi? Điều này hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của mọi người.
“”Không thể nào!”” Mẹ vợ đột ngột bật dậy, gào lên trong nước mắt. “”Ông ấy là người tử tế, làm gì có liên quan đến chuyện gì xấu xa chứ! Các anh nói vậy là có ý gì?””
Người Kể Chuyện cố gắng trấn an Mẹ vợ và nói vào điện thoại: “”Anh ơi, gia đình tôi không ai biết Bố vợ tôi có dính dáng gì đến chuyện gì nghiêm trọng cả. Cả đời ông ấy chỉ ở quê. Anh làm ơn điều tra cho kỹ giúp chúng tôi.””
“”Chúng tôi hiểu sự lo lắng của gia đình,”” viên cảnh sát đáp. “”Chúng tôi đang làm việc hết sức. Thông tin này chỉ là bước đầu. Chúng tôi sẽ thông báo ngay khi có bất kỳ tiến triển nào khác. Gia đình cố gắng bình tĩnh chờ đợi.””
Cuộc gọi kết thúc lần thứ hai trong đêm, nhưng lần này sự bàng hoàng và khó hiểu còn lớn hơn sự lo lắng. Nếu đó là xe của tội phạm, dù sợ hãi, họ còn có thể hình dung được. Nhưng đây là xe của cơ quan nhà nước? Bố vợ bị đưa đi bởi cơ quan nhà nước một cách bí mật?
Mẹ vợ ngồi bệt xuống sàn, khóc nức nở. “”Ông ấy… ông ấy làm sao chứ? Sao lại thế này?”” Bà nhìn Người Kể Chuyện và Cả họ bằng ánh mắt cầu cứu.
Người Kể Chuyện cũng cảm thấy vô cùng bế tắc. Anh không thể tin được những gì vừa nghe. Bố vợ liên quan đến chuyện gì nghiêm trọng? Chuyện gì đủ lớn để một cơ quan nhà nước phải đích thân ra mặt, lại còn bí mật như vậy? Một bức màn bí ẩn khổng lồ đột ngột sụp xuống, che lấp hoàn toàn lý do Bố vợ biến mất, đẩy cả gia đình vào vòng xoáy của sự hoang mang và những câu hỏi không lời đáp. Họ nhận ra, sự thật đằng sau vụ mất tích này có thể kinh khủng và phức tạp hơn họ từng nghĩ rất nhiều.”
“Không khí trong căn nhà như đặc quánh lại. Lời nói của viên cảnh sát về nguồn gốc chiếc xe vẫn còn văng vẳng, ghim sâu vào tâm trí mọi người. Mẹ vợ đã gục xuống từ lúc nào, tiếng nấc nghẹn ngào như xé lòng. Cả họ đứng lặng, ánh mắt thất thần nhìn về phía bà và Người Kể Chuyện, không ai thốt nên lời.
Người Kể Chuyện vội vàng đỡ lấy Mẹ vợ, lay nhẹ bà. “”Mẹ ơi, mẹ bình tĩnh lại. Chuyện chưa rõ ràng mà mẹ.”” Nhưng chính giọng nói của anh cũng lạc đi, sự trấn an nghe thật giả tạo ngay cả trong tai anh. Làm sao mà bình tĩnh được khi thông tin vừa rồi còn đáng sợ hơn cả việc đối mặt với xã hội đen? Một cơ quan nhà nước? Tại sao lại là cơ quan nhà nước?
Mẹ vợ đột ngột giãy giụa trong tay Người Kể Chuyện, tiếng khóc chuyển thành tiếng gào thét đầy tuyệt vọng. “”Ông ấy… ông ấy làm gì nên tội chứ! Cả đời chỉ biết làm ăn lương thiện! Sao lại thế này? Họ bắt ông ấy đi đâu? Có phải ông ấy bị oan không?”” Bà liên tục lặp lại điệp khúc đó, nỗi sợ hãi và sự phẫn uất đan xen.
Cả họ bắt đầu xôn xao. Những tiếng thì thầm lo lắng vang lên. “”Sao lại là cơ quan nhà nước nhỉ?”” “”Hay ông ấy có làm gì sai mà mình không biết?”” “”Không thể nào, ông ấy hiền khô mà!”” Sự hoang mang lan truyền như một căn bệnh. Không ai có thể lý giải nổi tình huống quái gở này. Nếu là kẻ thù, là nợ nần, họ còn có thể suy đoán. Nhưng một cơ quan nhà nước ở tỉnh khác, lại bí mật tấp xe đưa đi một người đàn ông già ở quê? Điều đó vượt quá mọi logic và khiến nỗi sợ hãi tăng lên gấp bội.
Người Kể Chuyện nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, lòng nặng trĩu. Anh cảm nhận rõ ràng sự bất lực của bản thân. Thông tin về chiếc xe lẽ ra phải là manh mối giúp họ yên tâm hơn, nhưng ngược lại, nó đẩy họ vào một vực sâu tăm tối và đáng sợ hơn. Anh cố gắng giữ bình tĩnh, nói với Cả họ: “”Mọi người cứ bình tĩnh đã. Chúng ta chờ phía công an xác minh thêm. Có thể có sự hiểu lầm gì đó.””
Nhưng ngay khi anh vừa dứt lời, Mẹ vợ lại ngất lịm đi. Tiếng kêu hoảng hốt của những người xung quanh vang lên. Mẹ vợ, với trái tim vốn đã yếu ớt vì lo lắng, không thể chịu nổi cú sốc quá lớn này. Bà ngất đi vài lần trong vòng chưa đầy một giờ, mỗi lần tỉnh lại là lại khóc lóc và cầu khẩn vô vọng.
Người Kể Chuyện cùng vài người dì, dượng vội vàng đưa Mẹ vợ vào nhà, tìm cách giúp bà tỉnh lại. Nhìn khuôn mặt tái nhợt, thân hình gầy gò của bà lịm đi trong tay mình, Người Kể Chuyện cảm thấy như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim anh. Nỗi sợ hãi cho Bố vợ, giờ đây, hòa lẫn với nỗi lo lắng cho Mẹ vợ.
Trong đầu Người Kể Chuyện, hàng trăm câu hỏi nhảy múa. Bố vợ bị bắt đi vì lý do gì? Có phải ông đang gặp rắc rối lớn với pháp luật? Hay tệ hơn, ông bị nhắm mục tiêu một cách oan uổng bởi một thế lực nào đó? Hình ảnh Bố vợ đội mũ cối, dắt chiếc xe đạp cũ kỹ hiện lên trong tâm trí anh, đối lập hoàn toàn với hình ảnh chiếc ô tô đen sang trọng và hai người đàn ông bí ẩn. Khoảng cách giữa hai hình ảnh đó quá lớn, khiến sự việc càng trở nên vô lý và đáng sợ.
Cả gia đình chìm trong bầu không khí căng thẳng tột độ. Không ai còn tâm trí nghĩ đến việc ăn uống hay nghỉ ngơi. Họ ngồi lại bên nhau, ánh mắt nhìn nhau đầy hoang mang, mỗi người chìm đắm trong những phỏng đoán đáng sợ nhất. Sự xuất hiện của “”cơ quan nhà nước”” trong câu chuyện mất tích này đã biến mọi thứ từ một vụ tìm người thông thường thành một bí ẩn đầy kịch tính và tiềm ẩn nguy hiểm. Họ nhận ra, họ không chỉ đang tìm kiếm một người thân, mà còn đang cố gắng làm sáng tỏ một âm mưu phức tạp và đáng sợ. Nỗi bất an gặm nhấm tâm can từng người, đẩy họ đến giới hạn của sự chịu đựng.”
“Buổi trưa ngày hôm sau, bầu không khí trong căn nhà ở Quê vợ (Nghệ An) vẫn đặc quánh sự tuyệt vọng. Đêm qua là một đêm trắng. Mẹ vợ thiếp đi trong mệt lả sau những cơn ngất liên hồi, còn Cả họ thì thức trắng, đôi mắt thâm quầng, gương mặt ai nấy đều hằn lên nỗi lo lắng và sợ hãi. Người Kể Chuyện ngồi lặng bên cạnh Mẹ vợ, đầu óc quay cuồng với những giả thuyết tồi tệ nhất. Anh nhìn ra sân, cái cổng nhà như một cánh cửa nặng nề ngăn cách họ với thế giới bên ngoài, nơi Bố vợ đang ở đâu đó, không biết ra sao.
Bỗng, một âm thanh xé tan sự tĩnh lặng. Tiếng còi xe, rồi tiếng phanh gấp. Cả nhà giật mình, đồng loạt hướng mắt về phía cổng nhà. Một chiếc xe ô tô màu xanh trắng, quen thuộc với dòng chữ Công an, đỗ xịch lại. Tim mọi người như ngừng đập. Chuyện gì đây? Phải chăng là tin xấu?
Cánh cửa sau xe mở ra. Một dáng người quen thuộc bước xuống. Dù trông hơi nhếch nhác, mệt mỏi, nhưng đó chính là Bố vợ! Ông vẫn chiếc áo kaki nâu sờn vai, vẫn dáng đi hơi khom lưng quen thuộc. An toàn! Ông đã trở về!
Như một phản xạ, Cả họ, bao gồm cả Mẹ vợ (bà tỉnh hẳn sau tiếng động và nhìn thấy cảnh tượng), ùa ra sân. Tiếng la hét, tiếng khóc nấc vỡ òa. Đó không phải tiếng khóc của sự đau khổ nữa, mà là tiếng khóc của sự vỡ òa, của nỗi mừng rỡ tột cùng.
“”Bố ơi!”” – Người Kể Chuyện chạy nhanh nhất, ôm chầm lấy Bố vợ, nước mắt chảy dàn dụa. Nỗi sợ hãi kìm nén bấy lâu giờ đây hóa thành những giọt nước mắt giải tỏa.
“”Ông ơi!”” – Những đứa cháu bé tí xíu, không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng thấy người lớn khóc và reo mừng, cũng chạy theo, bám lấy chân ông, giọng nói trẻ thơ vang lên trong không khí xúc động.
Mẹ vợ lảo đảo chạy tới, bà không nói nên lời, chỉ ôm lấy Bố vợ thật chặt, thân hình gầy gò run lên bần bật. Bà khóc nấc nghẹn, như thể muốn bù đắp cho tất cả những giờ phút tuyệt vọng đã qua.
Những người dì, dượng, anh chị em họ… tất cả mọi người đều vây quanh Bố vợ, ai cũng muốn chạm vào ông, muốn biết chắc chắn ông đã bình an trở về. Những lời hỏi thăm, những tiếng kêu mừng rối rít vang lên, lấn át cả tiếng động cơ xe công an đang nổ lách tách. Khoảnh khắc Bố vợ bước chân qua cánh cổng nhà, như một phép màu, xua tan đi bầu không khí u ám đã đeo bám họ suốt từ chiều hôm qua. Sự trở về của ông, bất ngờ và đầy bí ẩn như lúc ông ra đi, mang theo niềm hy vọng và cả sự tò mò tột độ về những gì đã xảy ra.”
“Những tiếng khóc, tiếng reo mừng hòa lẫn vào nhau, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn nhưng thấm đẫm tình thân. Cả họ thay nhau ôm chầm lấy Bố vợ, kiểm tra xem ông có ổn không. Mẹ vợ vẫn run rẩy trong vòng tay ông, dường như chưa tin nổi vào mắt mình. Sau vài phút xúc động vỡ òa, sự tò mò và lo lắng ban đầu dần chiếm lấy.
“Bố ơi, bố đi đâu? Ai đưa bố đi thế?” Người Kể Chuyện là người đầu tiên cất lời, giọng vẫn còn nghẹn ngào.
Hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía Bố vợ. Ông trông có vẻ mệt mỏi nhưng bình an, khác hẳn với vẻ sợ hãi mà mọi người đã tưởng tượng. Bên cạnh ông, một người đàn ông trung niên mặc thường phục, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại dịu dàng, đứng đó chờ đợi. Chính người này đã cùng Bố vợ bước xuống từ chiếc xe công an.
Bố vợ nhìn quanh một lượt, thấy những gương mặt thất thần vì thiếu ngủ của cả nhà, ông khẽ thở dài.
“Bình tĩnh, bình tĩnh lại nào cả nhà. Tôi không sao cả,” ông nói, giọng hơi khàn. “Chuyện dài lắm, để tôi và anh ấy giải thích cho.”
Ông chỉ tay về phía người đàn ông trung niên.
“Đây là cán bộ công an. Tôi đi cùng các anh ấy có việc.”
Người đàn ông trung niên bước tới một bước nhỏ, ánh mắt quét qua một lượt những gương mặt đang chờ đợi câu trả lời.
“Xin chào cả nhà,” anh nói, giọng điềm đạm nhưng rõ ràng. “Trước hết, chúng tôi xin lỗi vì đã khiến mọi người lo lắng. Có một sự việc đột xuất nên chúng tôi phải đưa bác đi gấp mà chưa kịp thông báo.”
Cả nhà nín thở lắng nghe. Sự xuất hiện của công an, cùng với sự biến mất bí ẩn của Bố vợ, khiến mọi người bắt đầu liên tưởng đến những điều xa xôi, nguy hiểm.
“Thật ra,” người cán bộ công an tiếp tục, “hai người đàn ông mà camera ghi lại, chính là cán bộ điều tra của chúng tôi. Bác nhà là nhân chứng quan trọng trong một vụ án lớn liên quan đến buôn lậu mà bác vô tình chứng kiến cách đây ít lâu.”
Như một tia sét, lời giải thích đó giáng xuống, xua tan mọi suy đoán về chuyện uống rượu hay mâu thuẫn cá nhân. Mọi người há hốc miệng kinh ngạc nhìn Bố vợ. Vụ án buôn lậu lớn? Nhân chứng quan trọng? Những cụm từ đó dường như quá sức tưởng tượng đối với một người nông dân bình dị như Bố vợ.
Bố vợ gật đầu xác nhận, khuôn mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi vì những gì đã trải qua.
“Đúng vậy,” ông nói thêm. “Cách đây mấy hôm, tôi đi chợ phiên huyện, vô tình thấy họ trao đổi hàng gì đó. Lúc ấy không nghĩ gì, nhưng sau lại nhớ ra vài chi tiết. Các anh công an cần lời khai của tôi ngay, lại lo nếu để tôi ở nhà sẽ không an toàn vì bọn chúng rất manh động. Nên họ mới phải đưa tôi đi gấp như thế.”
Người Kể Chuyện, Mẹ vợ, Cả họ… tất cả đều chết lặng. Hóa ra, nỗi sợ hãi tột cùng của họ đêm qua không phải là vô lý. Bố vợ không hề đi uống rượu say, mà ông đã bị đưa đi bởi công an, vì ông vô tình vướng vào một vụ án hình sự nghiêm trọng. Sự thật này, dù giải tỏa được nỗi lo ông bị bắt cóc bởi kẻ xấu, lại mở ra một nỗi lo khác, âm ỉ và nguy hiểm hơn: Bố vợ, một người nông dân hiền lành, giờ đây lại là nhân chứng trong một vụ án lớn, có nguy cơ bị trả thù bất cứ lúc nào.”
“Cả nhà vẫn đứng chết lặng, những lời giải thích của Bố vợ và người cán bộ công an như vẫn còn văng vẳng bên tai. Vụ án buôn lậu lớn… nhân chứng quan trọng… đưa đi gấp vì lo sợ… Mọi suy đoán điên rồ nhất của họ về việc bị bắt cóc thù oán, hay thậm chí cả suy nghĩ ban đầu về việc ông đi uống rượu say, bỗng chốc trở nên thật nhỏ bé và lố bịch trước sự thật kinh hoàng này.
Rồi, từng chút một, sự nhẹ nhõm ùa về như một dòng nước mát sau cơn khát cháy. Bố vợ an toàn. Ông không bị kẻ xấu nào làm hại, không phải chịu đựng những điều tồi tệ mà họ đã tưởng tượng. Tiếng thở phào đồng loạt vang lên. Nước mắt vẫn còn đọng lại trên khóe mi của nhiều người, nhưng giờ đây không còn là nước mắt sợ hãi, mà là nước mắt của sự giải tỏa.
Đi kèm với sự nhẹ nhõm ấy là một cảm giác xấu hổ tột độ. Họ đã lo lắng, đã đi tìm, đã huy động cả họ hàng, đã nghĩ đủ thứ chuyện kinh khủng nhất trên đời. Họ đã nghi ngờ ông đi uống rượu, đã nổi đóa lên vì sự “”vô tâm”” của ông, đã trách móc lẫn nhau. Và giờ, sự thật phơi bày khiến tất cả ngớ người. Họ đã trách nhầm, lo sai, và phản ứng quá mức.
Mẹ vợ tôi nhìn Bố vợ, rồi nhìn người cán bộ công an, khuôn mặt biến đổi liên tục giữa nghẹn ngào và muốn bật cười. Nước mắt lăn dài trên má, nhưng khóe môi lại cong lên. Bà vừa khóc, vừa cười thành tiếng, tiếng cười lẫn trong tiếng nấc, tạo nên một âm thanh kỳ lạ nhưng chất chứa đủ mọi cung bậc cảm xúc. Bà lại lao đến ôm chặt lấy Bố vợ một lần nữa, vùi mặt vào vai ông, khóc nấc lên vì vừa thương vừa giận, vừa lo vừa mừng, và cả sự ngượng ngùng không nói nên lời.
Bố vợ tôi chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng vợ, ánh mắt hiền từ lướt qua những gương mặt vẫn còn thất thần của con cháu. Ông khẽ lắc đầu, một nụ cười pha chút mệt mỏi nhưng cũng đầy mãn nguyện nở trên môi.
“”Thấy chưa,”” ông khẽ nói, giọng khàn đặc. “”Tôi không sao mà.””
Rồi ông quay sang Người Kể Chuyện và Cả họ, giọng nói chậm rãi hơn, như để họ kịp tiêu hóa mọi thứ.
“”Tôi cũng bất ngờ quá,”” Bố vợ nói, nụ cười hiền khô. “”Họ làm nhanh quá tôi chưa kịp nói gì cả. Đang đi ngoài đường thì các anh ấy tấp xe lại, bảo cần tôi đi ngay. Nói là gấp lắm, liên quan đến vụ án nọ, mà để tôi ở nhà có khi không an toàn. Họ dẫn tôi đi luôn, lên xe rồi mới giải thích sơ qua. Điện thoại thì để quên trong phòng… Biết thế này thì tôi đã cố bảo các anh ấy để tôi gọi về một tiếng rồi.””
Lời giải thích giản dị của ông càng làm tăng thêm cảm giác xấu hổ của mọi người. Hóa ra, mọi chuyện đơn giản chỉ là sự gấp gáp của công việc và một chút sơ suất nhỏ. Thế mà họ đã biến nó thành một bi kịch tột cùng, kéo theo bao nhiêu nước mắt và sự hoang mang.
Cả họ nhìn nhau, không ai nói một lời nào. Sự mệt mỏi sau đêm trắng tìm kiếm và lo lắng bỗng ập đến. Nhưng quan trọng hơn, một bài học về sự vội vàng phán xét và sức mạnh của sự hiểu lầm đã hiện hữu rõ ràng trong tâm trí mỗi người. Họ đã để nỗi sợ hãi và những suy nghĩ tiêu cực lấn át lý trí, để rồi giờ đây cảm thấy thật ngượng ngùng trước sự thật.
Người cán bộ công an vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát cảnh tượng gia đình đoàn tụ sau bão tố. Anh hiểu được nỗi lòng của những người làm thân nhân, và cũng hiểu được sự cần thiết của hành động gấp gáp đêm qua. Nhiệm vụ đã hoàn thành, nhân chứng an toàn trở về.
Không khí trong nhà bỗng chùng xuống, không còn sự huyên náo, không còn tiếng khóc thét hay tiếng gọi thất thanh. Chỉ còn lại những tiếng thở dài nhẹ nhõm, những cái ôm chặt thấm đẫm tình thân, và sự im lặng đầy suy ngẫm. Vụ mất tích bí ẩn đã có lời giải, nhưng dư âm của nó, cùng với sự thật mới về việc Bố vợ là nhân chứng trong một vụ án lớn, vẫn còn lơ lửng trong không gian.”
“Vụ việc qua đi, sự im lặng đầy suy ngẫm bao trùm căn nhà. Bố vợ tôi, sau đêm đầy sóng gió, được sắp xếp để ở lại nhà Người Kể Chuyện thêm một thời gian ngắn, theo yêu cầu của cơ quan công an để đảm bảo an toàn tuyệt đối. Vụ án buôn lậu kia vẫn đang trong giai đoạn điều tra căng thẳng, và lời khai của ông là vô cùng quan trọng. Cả nhà đồng ý ngay lập tức, giờ đây sự an nguy của ông được đặt lên hàng đầu.
Những ngày sau đó, không khí trong nhà bớt căng thẳng hơn nhưng vẫn còn chút dư âm. Bố vợ tôi kể lại chi tiết hơn về việc hai người đàn ông lạ mặt tấp chiếc ô tô đen lại, bước xuống xe, chỉ cho ông xem giấy tờ và nói cần ông đi ngay. Ông chỉ kịp nghĩ đến chiếc điện thoại để quên trong phòng, nhưng mọi việc diễn ra quá nhanh. Lên xe, họ giải thích ông là nhân chứng, cần được bảo vệ khẩn cấp. Ông chỉ biết gật đầu.
Mẹ vợ tôi thì vẫn còn ngượng nghịu mỗi khi nhìn chồng, hoặc nhìn sang Người Kể Chuyện và Cả họ. Cái suy nghĩ “”đi uống rượu say quên đường về”” ban đầu, rồi đến những lo lắng tột cùng về bắt cóc, thù oán… giờ đây hiện lên như một trò đùa cay đắng của số phận. Bà thầm trách mình đã vội vàng phán xét chồng, đã để nỗi sợ hãi che lấp đi sự tin tưởng. Cả họ cũng vậy, mỗi người một vẻ, đều cảm thấy xấu hổ về những suy đoán của mình. Ai cũng đã từng nghĩ đến tình huống xấu nhất, đã từng chỉ trích sự “”vô tâm”” của Bố vợ khi “”đi đâu không nói””.
“”Thôi, mọi chuyện qua rồi,”” Bố vợ tôi nói một buổi sáng, khi cả nhà đang ngồi quây quần. Ông nhìn mọi người bằng ánh mắt hiền từ, vẫn đội chiếc mũ cối quen thuộc. “”Quan trọng là tôi bình an trở về. Đây cũng là bài học cho tất cả chúng ta.””
Bài học ấy, cả nhà tôi khắc cốt ghi tâm. Họ học được rằng sự vội vàng phán xét, đặc biệt là với những người thân yêu nhất, có thể gây ra sự tổn thương và hiểu lầm sâu sắc đến thế nào. Họ học được tầm quan trọng của việc giữ bình tĩnh và tìm hiểu sự thật trước khi đưa ra bất kỳ kết luận nào, dù trong tình huống khẩn cấp đến mấy. Nỗi sợ hãi và lo lắng tột độ đêm hôm đó đã biến thành niềm vui vỡ òa khi Bố vợ an toàn, nhưng đi kèm với nó là sự suy ngẫm về cách họ đã phản ứng.
Đoạn camera ghi lại cảnh Bố vợ đội mũ cối, mặc áo kaki nâu, dắt xe đạp bên vệ đường và chiếc ô tô đen tấp vào rồi ông bước lên xe, trở thành một hình ảnh ám ảnh nhưng cũng mang tính biểu tượng. Nó không chỉ là bằng chứng giải oan cho Bố vợ, mà còn là lời nhắc nhở về khoảnh khắc cả gia đình đã trải qua sự sợ hãi tột cùng và sau đó là sự thật bất ngờ. Cả nhà tôi, từ Mẹ vợ, Người Kể Chuyện cho đến Cả họ, không bao giờ quên được cái ngày hôm ấy, cái đêm trắng tìm kiếm, và đoạn camera định mệnh tại ngã ba đường đầu làng Quê vợ (Nghệ An). Vụ việc ấy đã gắn kết họ lại theo một cách kỳ lạ, và để lại một bài học không thể nào quên về tình thân, sự tin tưởng và sự cẩn trọng trong mọi lời nói, mọi phán xét. Sau bão tố, sự bình yên trở lại, nhưng trong sâu thẳm mỗi người, dư âm của nỗi sợ hãi và bài học về sự vội vàng vẫn còn đọng mãi.”

