Thương cô gái ướt mưa trên đèo Hải Vân, anh tài xế cho đi nhờ và 5 phút sau tai họa ập đến… Huy – một tài xế xe tải dày dạn kinh nghiệm – lặng lẽ siết chặt vô lăng, tập trung cao độ khi đổ đèo. Anh đã lái xe qua cung đường này không biết bao nhiêu lần, thuộc từng khúc cua nguy hiểm. Nhưng đêm nay, có điều gì đó không bình thường. Giữa cơn mưa xối xả, ánh đèn xe tải của anh bất chợt chiếu rọi vào một bóng dáng nhỏ bé bên lề đường. Một cô gái đứng chơ vơ, mái tóc dài ướt sũng bết lại trên khuôn mặt tái nhợt. Cô vẫy tay cuống quýt, như đang cầu cứu. Huy lập tức cảnh giác. Đã từng nghe nhiều chuyện về những vụ dàn cảnh cướp trên đèo vắng, anh chần chừ, mắt đảo nhanh quan sát xung quanh. Không có ai khác. Chỉ có bóng đêm, mưa và gió. Nhưng rồi, không đành lòng bỏ mặc cô gái trong thời tiết khắc nghiệt này, anh hạ kính xe, lên tiếng, vừa gọi xong thì bỗng… 👇👇
“Ngay khi Huy vừa hạ kính xe, lên tiếng hỏi, bóng dáng nhỏ bé bên lề đường lập tức nhoài người tới gần cánh cửa xe tải. Gió rít lên qua khe hở, hất từng đợt mưa nặng hạt vào trong. Khuôn mặt cô gái trắng bệch dưới ánh đèn xe, đôi môi mấp máy, giọng nói run rẩy, đứt quãng đầy tuyệt vọng giữa tiếng gió gào và mưa xối xả.
“”Anh ơi… cứu em… xin anh… làm ơn…”” Cô nấc nghẹn, từng lời như bị xé ra khỏi lồng ngực, bám víu lấy chút hy vọng cuối cùng vào người tài xế xa lạ. Huy cau mày, thoáng do dự. Lời cầu xin nghe chân thật, nhưng kinh nghiệm mách bảo anh rằng trên cung đường vắng vẻ, nguy hiểm này, mọi sự giúp đỡ đều có thể ẩn chứa cạm bẫy chết người. Anh quan sát nhanh thêm lần nữa, đôi mắt sắc sảo lướt dọc con đèo tối mịt. Không có dấu hiệu bất thường nào… ít nhất là lúc này. Tuy vậy, cảm giác bất an vẫn lởn vởn trong tâm trí gã tài xế già.”
“Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt, gần như không còn chút máu của cô gái. Ánh đèn pha hắt vào, làm lộ rõ dáng vẻ thảm thương, run rẩy như sắp quỵ ngã. Những lời cầu xin ngắt quãng, nghẹn ngào kia,
dù kinh nghiệm lão luyện mách bảo về vô vàn cạm bẫy trên đời, vẫn khiến sự đề phòng vốn cứng rắn trong lòng Huy mềm đi đôi chút. Gã tài xế dày dạn, người đã hàng ngàn đêm một mình bám trụ trên đủ thứ cung đường hiểm ác, cuối cùng cũng gật đầu một cái.
“”Lên xe đi!”” Giọng anh trầm đục, dứt khoát giữa tiếng gió rít. Huy nghiêng người, ra hiệu cho cô gái nhanh chóng bước tới.
Như bắt được vàng, cô gái lập tức loạng choạng lết từng bước chân nặng nhọc về phía cửa xe tải. Từng đợt gió lớn tạt ngang, hất tung mái tóc ướt sũng bết vào mặt, càng khiến dáng hình nhỏ bé thêm phần cô độc, tội nghiệp. Cánh cửa nặng nề mở ra, một dòng nước lạnh lùa vào trong cabin ấm áp. Bên ngoài, màn đêm trên Đèo Hải Vân càng lúc càng đặc quánh lại, và cơn mưa xối xả bắt đầu trút xuống dữ dội hơn bao giờ hết. Huy nhíu mày. Anh biết, chỉ 5 phút sau khi đưa ra quyết định này, tai họa khủng khiếp nhất trong cuộc đời cầm lái của anh sẽ ập đến. Nhưng lúc này, anh chỉ đơn giản là nhìn bóng dáng run rẩy kia đang khó nhọc leo lên bậc cửa xe.”
Cô gái khó nhọc, run rẩy vịn vào thành cửa sắt nặng nề, dùng hết sức để kéo nó mở ra. Một dòng nước lạnh lùa thẳng vào trong cabin ấm áp. Cô luồn mình qua khe cửa hẹp, thân hình nhỏ bé lọt thỏm vào không gian rộng rãi của buồng lái xe tải. Hơi lạnh từ quần áo ướt sũng và mùi ẩm mốc khó chịu tràn ngập không khí. Cô không nói thêm một lời nào, chỉ co ro ngồi vào chiếc ghế phụ, cúi gằm mặt, mái tóc bết vào nhau che khuất gần hết khuôn mặt. Huy khẽ nhíu mày. Ngồi cạnh cô gái, anh cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, bất thường không chỉ đến từ nước mưa thấm đẫm quần áo, mà còn như tỏa ra từ chính cơ thể cô. Một cảm giác gai người khó tả.
“Huy gạt cần số, nhấn ga. Chiếc xe tải nặng nề rùng mình chuyển động, tiếp tục cuộc hành trình xuyên màn đêm và cơn mưa như trút nước trên cung đường đèo Hải Vân hiểm trở. Tiếng cần gạt nước miệt mài gạt đi dòng chảy xối xả trên kính chắn gió. Bên cạnh, cô gái vẫn giữ nguyên tư thế co ro, cúi gằm mặt, mái tóc bết dính che phủ gần hết khuôn mặt.
Huy nén một tiếng thở dài. Cảm giác lạnh lẽo và bất thường từ người cô gái vẫn đeo bám, khiến anh – một tài xế dày dạn kinh nghiệm từng đối mặt với vô vàn tình huống nguy hiểm trên đường – cũng không khỏi rợn người. Anh từng nghe không ít chuyện về những màn kịch dàn cảnh cướp trên đèo vắng lúc nửa đêm, nhưng linh cảm mách bảo anh rằng chuyện này có gì đó khác lạ, đáng sợ hơn nhiều. Anh khẽ liếc mắt sang bên. Cô gái vẫn bất động như một pho tượng ướt sũng.
Đột ngột, như một phản xạ vô thức, cô gái khẽ nhúc nhích, chậm rãi ngẩng mặt lên một chút. Ngay khoảnh khắc ấy, ánh đèn pha chói lòa từ một chiếc xe ngược chiều đột ngột rọi thẳng vào cabin, chiếu thẳng vào khuôn mặt ẩn dưới mái tóc ướt sũng của cô.
Huy đông cứng người. Dưới ánh sáng chớp nhoáng ấy, anh thoáng thấy đôi mắt cô gái. Chúng không giống đôi mắt người bình thường. Dưới mái tóc bết, tròng mắt cô dường như trống rỗng một cách kỳ lạ, không có con ngươi, hoặc… không! Thứ gì đó bên trong đang phát sáng, một thứ ánh sáng lờ mờ, ma quái, không phải phản xạ đơn thuần của ánh đèn. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Huy, lạnh hơn cả luồng khí toả ra từ người cô. Đó không phải là nỗi sợ thông thường của một tài xế gặp nguy hiểm, đó là nỗi kinh hoàng nguyên thủy khi đối diện với thứ không thuộc về thế giới này. Huy nuốt khan, siết chặt vô lăng. Điều gì đang xảy ra vậy?”
“Huy cố gắng trấn tĩnh, tự nhủ chắc mình đã nhìn nhầm. Ánh đèn xe ngược chiều vụt qua nhanh quá, có thể chỉ là ảo giác của đôi mắt mỏi mệt. Anh là tài xế dày dạn kinh nghiệm, không lẽ lại dễ dàng bị hù dọa bởi những chuyện không đâu? Nhưng sâu thẳm bên trong, cái cảm giác lạnh lẽo và kinh hoàng nguyên thủy ấy vẫn bám riết. Để phá vỡ sự im lặng ngột ngạt trong cabin, Huy cất giọng, cố giữ cho tiếng mình không run rẩy: “”Cô đi đâu? Sao lại ở đây giờ này một mình?””
Cô gái vẫn co ro, mái tóc bết dính che gần hết khuôn mặt. Cô chỉ khẽ lắc đầu. Không một tiếng đáp lại. Sự im lặng tuyệt đối đó, cùng với cái nhìn thoáng qua lúc nãy mà anh không thể rũ bỏ khỏi tâm trí, khiến Huy càng thêm bất an. Cảm giác như có thứ gì đó vô hình đang bóp nghẹt không khí trong cabin. Đây không giống một vụ dàn cảnh cướp bóc thông thường trên đèo vắng. Linh cảm nguy hiểm, thứ đã cứu sống anh nhiều lần trên những cung đường tử thần, đang gào thét dữ dội trong tâm trí anh.”
“Chiếc xe tải nặng nề, như một con quái vật khổng lồ giữa màn đêm Đèo Hải Vân, bắt đầu đổ dốc. Mưa vẫn xối xả, trút nước không ngừng xuống kính chắn gió. Khoảng năm phút sau khi đón cô gái, khi không khí trong cabin vẫn đặc quánh sự im lặng và bất an, một âm thanh rất khẽ, lọt vào tai Huy.
Đó là một tiếng sột soạt nhè nhẹ, không phải tiếng mưa hay tiếng động cơ. Như tiếng móng tay ai đó đang cào nhẹ, đều đều, lên thành cabin ngay phía sau lưng ghế lái của anh.
Toàn thân Huy khẽ rùng mình. Anh siết chặt vô lăng. Tim đập nhanh hơn. Anh cố gắng giữ cho đôi mắt dán chặt vào con đường trơn trượt phía trước, nhưng đôi tai lại căng như dây đàn, chú ý đến âm thanh kỳ lạ đó.
Tiếng động lại lặp lại.
Lần này rõ hơn một chút, vẫn đều đều, lạnh lẽo, ở đúng vị trí đó. Không phải ảo giác. Có thứ gì đó đang cào vào thành cabin phía sau lưng anh. Cảm giác kinh hoàng, thứ cảm giác nguyên thủy nhất khi đối diện với điều không thể lý giải, dâng lên trong lồng ngực Huy. Cô gái vẫn ngồi im lìm ở ghế phụ, không một động đậy.”
“Chiếc xe tải vẫn chật vật lao đi trên cung đường hiểm trở của Đèo Hải Vân. Tiếng sột soạt phía sau lưng Huy vừa dứt, cảm giác rợn gáy còn chưa tan hết thì một chuyển động bất ngờ từ ghế phụ khiến anh giật mình.
Cô gái, người vẫn cuộn tròn người từ lúc lên xe, bỗng nhiên run bắn lên dữ dội, không phải vì cái lạnh thấu xương của đêm mưa Đèo Hải Vân. Cả cơ thể cô co giật như đang bị điện giật, từng thớ thịt căng cứng. Rồi, cô ngẩng phắt đầu lên. Cái đầu ngẩng lên quá nhanh, cổ dường như không kịp theo sau, tạo thành một góc độ kỳ dị.
Đôi mắt cô, lúc nãy còn lim dim hay nhìn vô định, giờ mở trừng trừng. Nhưng chúng không nhìn vào Huy, cũng không nhìn ra cửa sổ đầy nước mưa. Chúng trừng trừng nhìn vào một điểm vô định phía trước, xuyên qua kính chắn gió, như thể thấy thứ gì đó mà Huy không thể thấy. Ánh mắt đó lạ thường đến gai người, không còn là ánh mắt của một người bình thường. Nó trống rỗng, nhưng lại ẩn chứa một nỗi kinh hoàng nguyên thủy, sâu thẳm.
Cô há miệng. Miệng mở rộng đến mức căng cứng quai hàm, như thể muốn hét lên một tiếng thật lớn để xua đi nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt lấy mình. Nhưng không có âm thanh nào thoát ra. Chỉ có tiếng rít khe khẽ trong cổ họng, như tiếng gió lùa qua một kẽ hở chết chóc. Nét mặt cô biến dạng hoàn toàn. Không chỉ là sợ hãi, nó còn pha lẫn sự ghê tởm, kinh hoàng tột độ và… thứ gì đó khác, thứ gì đó không thuộc về thế giới này, thứ gì đó khiến sống lưng Huy lạnh toát còn hơn cả cái lạnh của đêm mưa. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc cột sống, không phải từ bên ngoài, mà từ chính cabin xe anh. Huy siết chặt vô lăng hơn nữa, đôi mắt căng thẳng dán vào con đường phía trước, nhưng tâm trí anh lại quay cuồng trước phản ứng kỳ quái và kinh hoàng của cô gái.”
“Cô gái vẫn tiếp tục tiếng rít khô khốc trong cổ họng, ánh mắt vô hồn nhưng chất chứa nỗi kinh hoàng tột độ dán chặt vào điểm vô định phía trước. Cái không khí lạnh lẽo không đến từ bên ngoài xe ngày càng trở nên ngột ngạt. Huy, dù là tài xế dày dạn kinh nghiệm trên những cung đường hiểm trở nhất, cũng không thể giữ nổi sự bình tĩnh trước cảnh tượng quái dị và đáng sợ này. Tiếng rít kỳ lạ và khuôn mặt biến dạng vì sợ hãi của cô gái ám ảnh tâm trí anh, khiến anh không thể không liếc nhìn sang ghế phụ.
Chỉ một tích tắc! Đúng một tích tắc ngắn ngủi anh rời mắt khỏi con đường ướt sũng phía trước để nhìn về phía cô gái. Trong cái khoảnh khắc lơ là chí mạng ấy, bánh xe tải nặng nề dưới sức nặng của hàng hóa và ảnh hưởng của mặt đường trơn trượt vì mưa xối xả bỗng trượt mạnh. Một âm thanh chát chúa xé tan màn đêm tĩnh mịch của Đèo Hải Vân, tiếp theo là cảm giác mất kiểm soát hoàn toàn. Chiếc vô lăng trong tay Huy trở nên nhẹ bẫng, không còn phản ứng. Trái tim anh như thắt lại khi nhận ra điều tồi tệ nhất đã xảy ra. Chiếc xe tải khổng lồ, mất đi sự điều khiển của người lái, lảo đảo trên mặt đường ướt sũng rồi lao thẳng, không phanh, về phía lề đường tối om, nơi chỉ có vực sâu hun hút.”
“Bản năng sinh tồn trỗi dậy như một dòng điện chạy dọc sống lưng Huy. Chỉ một phần nghìn giây sau khi cảm giác mất lái ập đến, anh đã giật mình bừng tỉnh khỏi sự ám ảnh của cô gái, quay phắt lại đối diện với thực tại kinh hoàng. Đôi mắt anh lập tức quét nhanh qua bảng táp-lô, qua kính chắn gió mờ hơi nước và mưa xối xả, cố gắng đọc tín hiệu từ con “quái vật” thép đang phản chủ.
Chiếc vô lăng nhẹ bẫng trong tay anh giờ đây trở nên cứng nhắc, nhưng không phải là sự chắc chắn của kiểm soát, mà là sự vô hồn của vật thể trượt tự do. Anh lập tức siết chặt lấy nó, gồng mình ghì mạnh, cố gắng xoay chuyển hướng đi chết người của chiếc xe. Chân phải anh như đinh đóng xuống sàn, đạp mạnh phanh đến kịch sàn. Tiếng lốp xe tải khổng lồ cày xé mặt đường nhựa ướt sũng trên Đèo Hải Vân, tạo nên âm thanh rít lên chói tai, vang vọng trong đêm mưa như tiếng gào thét của tử thần.
Cùng lúc đó, tiếng động cơ xe tải, vốn dĩ trầm đục, giờ đây gầm rú dữ dội, hòa lẫn với tiếng gió rít và tiếng mưa quất vào kính. Chiếc xe nặng nề, mất trọng tâm, trượt ngang một cách khó lường trên con dốc nguy hiểm. Cái cảm giác thân xe trượt đi như một khúc gỗ trên băng khiến Huy lạnh toát sống lưng. Anh dồn hết sức bình sinh, bắp tay nổi gân guốc, mồ hôi hòa lẫn nước mưa và nước mắt (chỉ trong tâm tưởng) làm mờ đi tầm nhìn. Đây không còn là lái xe nữa, đây là một cuộc vật lộn sinh tử. Anh đang chiến đấu với trọng lực, với địa hình hiểm trở, với mặt đường trơn trượt, và với chính con xe của mình. Mỗi giây trôi qua là một cuộc giằng co khốc liệt, một cuộc chiến giữ lấy vô lăng, giữ lấy mạng sống, giữa màn đêm đen kịt và vực sâu thăm thẳm đang chờ đợi.”
“Dù đã dốc hết sức bình sinh, gân tay nổi cuồn cuộn, cố gắng ghì chặt vô lăng và đạp phanh đến tê dại cả chân, Huy biết anh đang thua trong cuộc chiến không cân sức này. Trọng lượng khổng lồ của chiếc xe tải, chất đầy hàng hóa phía sau, kết hợp với độ dốc chết người của Đèo Hải Vân trong đêm mưa xối xả, đã hoàn toàn vô hiệu hóa mọi nỗ lực của anh. Cái cảm giác bánh xe mất độ bám, trượt dài trên mặt đường nhựa trơn như đổ mỡ khiến lồng ngực anh nghẹt lại.
Chiếc xe, như một con mãnh thú bị thương, không còn nghe theo sự điều khiển của người lái, bắt đầu trượt nghiêng, chao đảo một cách đáng sợ. Đuôi xe quăng mạnh sang một bên, đẩy phần đầu lao về phía vạt cây ven dốc. Huy chỉ kịp siết chặt vô lăng trong những giây phút cuối cùng, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào màn mưa và bóng đêm đang lao tới.
“”RẦM!””
Một tiếng động kinh thiên động địa xé tan màn đêm trên Đèo Hải Vân. Chiếc xe tải tông sầm vào hàng cây ven đường với lực va chạm khủng khiếp. Cây cối bật gốc đổ rạp, thân xe méo mó biến dạng. Tiếp theo là âm thanh sắt thép va đập, xé toạc, gãy vụn, hòa lẫn với tiếng kính vỡ loảng xoảng như mưa đá. Chiếc xe giật nảy, lật nghiêng rồi trượt dài thêm một đoạn trên nền đất lầy lội, trước khi khựng lại một cách đột ngột, im lìm trong màn mưa chỉ còn tiếng rên rỉ của kim loại và tiếng đổ ào ạt của nước. Tai họa đã thực sự ập đến.”
“Một sự im lặng rợn người trùm xuống, nặng nề và đột ngột đến khó tin sau cơn cuồng nộ của sắt thép và tiếng va chạm xé tai. Trên Đèo Hải Vân đêm mưa, chỉ còn tiếng mưa xối xả như trút nước ào ào trôi xuống dốc và tiếng động cơ từ chiếc xe tải méo mó rên rỉ những âm thanh cuối cùng rồi lịm hẳn. Chiếc xe, giờ chỉ còn là một khối kim loại biến dạng đáng sợ, nằm nghiêng, chỏng chơ giữa màn đêm đen kịt.
Bên trong cabin đã biến dạng, méo mó đến không nhận ra hình thù ban đầu, Huy nằm bất động. Vô lăng gãy gập, bảng điều khiển vỡ nát, dây an toàn siết chặt vào ngực anh. Anh nằm đó, trông như một phần của đống đổ nát.
Từ sâu thẳm bóng tối, một cảm giác đau đớn từ từ bò lên, lan ra khắp cơ thể anh như hàng ngàn mũi kim châm. Đau nhói, bỏng rát, tê dại xen lẫn. Đầu óc Huy quay cuồng như có cả thế giới đang xoay chuyển không ngừng. Anh cảm thấy buồn nôn, và một mùi máu tanh nồng xộc vào mũi. Anh khẽ rên lên một tiếng yếu ớt, cố gắng cử động nhưng chỉ khiến cơn đau càng thêm dữ dội. Anh vẫn còn sống. Nhưng ở đâu? Và trong tình trạng nào? Anh từ từ hé mở đôi mắt nặng trĩu, chỉ thấy một màu đen đặc quánh bị xé toạc bởi những vệt sáng lờ mờ từ đâu đó hắt vào.”
“Từ sâu thẳm đống sắt vụn bóp méo, Huy cố gắng đẩy mình dậy, cảm giác đau đớn xé rách từng thớ thịt, nhưng một bản năng sinh tồn mãnh liệt hơn tất cả. Đầu óc vẫn còn quay cuồng, mờ mịt, nhưng anh biết mình vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Điều đầu tiên, ám ảnh nhất lúc này, không phải là thân xác rã rời của chính anh, mà là người đồng hành bất đắc dĩ trên chuyến xe định mệnh.
Anh dùng hết sức bình sinh, gồng mình cựa quậy, cơn đau buốt từ lồng ngực nơi dây an toàn siết chặt như muốn vỡ tung, nhưng anh vẫn cố gắng xoay đầu. Đôi mắt nheo lại, tập trung nhìn về phía ghế phụ.
Và rồi, như một cú đấm giáng thẳng vào tim. Trái tim Huy bỗng ngừng đập, đóng băng trong lồng ngực. Ghế phụ trống rỗng. Hoàn toàn trống rỗng.
Anh như chết lặng, toàn bộ giác quan dồn vào cảnh tượng không thể tin nổi ấy. Cánh cửa bên phụ, nơi chỉ vài phút trước còn được đóng chặt, giờ đã bung ra hoàn toàn, treo lơ lửng một cách kỳ cục như một hàm răng gãy lìa. Mưa và gió đêm Đèo Hải Vân lùa thẳng vào cabin lạnh buốt.
Nhưng trên chiếc ghế trống, trên sàn xe ngổn ngang, dưới màn mưa mù mịt, không có bất cứ dấu vết nào của Cô gái. Không một mảnh vải, không một vật dụng, không cả một vệt máu hay dấu vết kéo lê nào gợi ý điều gì đã xảy ra. Cô gái đã biến mất, cứ như chưa từng tồn tại trên chiếc xe này.
Một cảm giác lạnh lẽt, không đến từ cơn mưa, mà từ sự rợn người trước điều bất thường đang diễn ra, chạy dọc sống lưng Huy. Cô ấy đâu? Biến đi đâu được? Không thể nào… không thể nào lại biến mất không dấu vết như vậy! Đầu óc anh cố gắng xử lý thông tin, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý cho cảnh tượng phi thực này. Nhưng chỉ có sự trống rỗng và tiếng mưa gào thét trả lời.”
“Từ sâu thẳm đống sắt vụn bóp méo, Huy cố gắng đẩy mình dậy, cảm giác đau đớn xé rách từng thớ thịt, nhưng một bản năng sinh tồn mãnh liệt hơn tất cả. Đầu óc vẫn còn quay cuồng, mờ mịt, nhưng anh biết mình vừa thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Điều đầu tiên, ám ảnh nhất lúc này, không phải là thân xác rã rời của chính anh, mà là người đồng hành bất đắc dĩ trên chuyến xe định mệnh.
Anh dùng hết sức bình sinh, gồng mình cựa quậy, cơn đau buốt từ lồng ngực nơi dây an toàn siết chặt như muốn vỡ tung, nhưng anh vẫn cố gắng xoay đầu. Đôi mắt nheo lại, tập trung nhìn về phía ghế phụ.
Và rồi, như một cú đấm giáng thẳng vào tim. Trái tim Huy bỗng ngừng đập, đóng băng trong lồng ngực. Ghế phụ trống rỗng. Hoàn toàn trống rỗng.
Anh như chết lặng, toàn bộ giác quan dồn vào cảnh tượng không thể tin nổi ấy. Cánh cửa bên phụ, nơi chỉ vài phút trước còn được đóng chặt, giờ đã bung ra hoàn toàn, treo lơ lửng một cách kỳ cục như một hàm răng gãy lìa. Mưa và gió đêm Đèo Hải Vân lùa thẳng vào cabin lạnh buốt.
Nhưng trên chiếc ghế trống, trên sàn xe ngổn ngang, dưới màn mưa mù mịt, không có bất cứ dấu vết nào của Cô gái. Không một mảnh vải, không một vật dụng, không cả một vệt máu hay dấu vết kéo lê nào gợi ý điều gì đã xảy ra. Cô gái đã biến mất, cứ như chưa từng tồn tại trên chiếc xe này.
Một cảm giác lạnh lẽt, không đến từ cơn mưa, mà từ sự rợn người trước điều bất thường đang diễn ra, chạy dọc sống lưng Huy. Cô ấy đâu? Biến đi đâu được? Không thể nào… không thể nào lại biến mất không dấu vết như vậy! Đầu óc anh cố gắng xử lý thông tin, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý cho cảnh tượng phi thực này. Nhưng chỉ có sự trống rỗng và tiếng mưa gào thét trả lời.
Bất chấp lồng ngực đau như xé, bất chấp chân tay rã rời và đầu óc choáng váng, một ý nghĩ duy nhất thúc đẩy Huy: tìm Cô gái. Anh gồng mình, nghiến răng chịu đựng cơn đau thể xác, dùng chút sức lực còn lại bò lết ra khỏi khối sắt lạnh lẽo và bóp méo. Vừa thoát ra, cơn mưa đêm Đèo Hải Vân như trút nước xối thẳng vào mặt, lạnh buốt và tàn nhẫn. Xung quanh, chỉ có bóng tối, tiếng mưa gào thét, và hình thù méo mó của chiếc xe tải đổ nát.
Huy lồm cồm bò dậy, cơ thể nặng trĩu và run rẩy. Anh đưa tay lục túi tìm chiếc đèn pin, nhưng nó đã bị hỏng hoặc thất lạc trong vụ va chạm. Tuyệt vọng, anh cố gắng căng hết đôi mắt đã mờ đi vì đau và sốc, nhìn xuyên qua màn mưa mù mịt. Ánh sáng duy nhất đến từ chiếc xe tải xấu số đã lật nghiêng, nhưng quá yếu ớt để soi rõ.
Anh bắt đầu lết đi, dò dẫm từng bước chân đau đớn quanh khu vực đống đổ nát. Anh nhìn xuống đất, tìm kiếm dưới gầm xe nơi một phần cabin bị bẹp dúm, men theo vệ đường sạt lở, rọi mắt vào những bụi cây um tùm bị mưa quật tả tơi. “”Cô gái! Cô ở đâu?!”” Anh cố gắng gọi, nhưng giọng nói lạc đi trong tiếng gió rít và tiếng mưa dập dồn, yếu ớt đến thảm hại. Không có tiếng đáp lại. Không một tiếng rên, không một tiếng động lạ nào vang lên. Chỉ có tiếng mưa và sự im lặng rợn người của đêm Đèo Hải Vân sau tai họa.
Anh lặp đi lặp lại hành động tìm kiếm, dù biết rằng cơ hội ngày càng mong manh. Anh lướt mắt qua từng mảnh vỡ, từng vũng nước đục ngầu, hy vọng thấy được một dấu hiệu nhỏ nhất: một mảnh vải vướng vào cành cây, một vật dụng rơi ra, hay tệ hơn, một vết máu. Nhưng không có gì. Hoàn toàn không có gì. Giống như trên chiếc ghế phụ trong cabin, dưới màn mưa lạnh lẽo này, Cô gái đã tan biến vào không khí, không để lại bất cứ dấu vết nào của sự tồn tại.
Một cảm giác bất lực khủng khiếp cùng với sự lạnh lẽo bí ẩn bao trùm lấy Huy. Cuộc tìm kiếm trong tuyệt vọng của anh, dưới màn mưa xối xả trên con đèo vắng, chỉ dẫn đến sự trống rỗng rợn người. Cô gái đã biến mất. Nhưng bằng cách nào? Và tại sao? Câu hỏi đó ghim chặt trong tâm trí anh, đau đớn hơn cả những vết thương trên cơ thể.”
“Bất lực và kiệt sức, Huy lảo đảo quay trở lại khu vực chiếc xe tải lật nghiêng. Cơn mưa vẫn như trút nước, mỗi giọt như kim châm vào làn da ê ẩm. Anh lần mò, cố gắng tìm kiếm trong đống hỗn độn một thứ gì đó có thể giúp anh nhìn rõ hơn trong màn đêm và cơn mưa dày đặc. Tay anh chạm vào một vật lạnh lẽo, trơn tuột, chính là chiếc đèn pin đã bị móp méo nhưng may mắn vẫn còn chút ánh sáng yếu ớt lay lắt.
Thở hổn hển, Huy rọi ánh đèn pin run rẩy vào bên trong cabin bẹp dúm. Mắt anh lướt qua sàn xe ngổn ngang mảnh vỡ, qua vô lăng gãy gập, và cuối cùng dừng lại ở chiếc ghế phụ. Chiếc ghế, chỉ vài phút trước còn là nơi Cô gái ngồi, giờ trống rỗng đến rợn người.
Khi ánh sáng yếu ớt của đèn pin lướt qua mặt ghế da bọc đã sờn rách và thành cabin ngay bên cạnh, Huy bỗng khựng lại. Toàn thân anh như đóng băng. Ánh đèn tập trung vào một điểm.
Không phải là máu. Không phải là bùn đất do vụ lật xe hất vào. Đó là một vết bẩn khô, màu sẫm kỳ lạ, như thể một thứ gì đó sền sệt đã từng bám ở đó rồi khô lại. Ngay bên cạnh vết bẩn ấy, trên lớp da ghế, là một vết cào sâu hoắm, như thể bị một vật sắc nhọn, hay móng vuốt của thứ gì đó, cứa mạnh vào. Vết cào tứa ra những sợi da li ti, trông thật ghê rợn.
Huy nín thở. Trái tim trong lồng ngực đau nhói của anh đập loạn xạ. Anh đưa bàn tay run rẩy lại gần, ánh đèn run rẩy theo. Vết bẩn ấy có hình dạng bất thường, không giống bất cứ thứ gì anh từng thấy sau vô số vụ tai nạn hay va chạm. Còn vết cào kia… nó quá sâu và sắc nét, không thể là do va đập thông thường tạo nên.
Một cảm giác lạnh lẽo không thể gọi tên dâng lên từ tận cùng tâm trí, xua tan cả cái lạnh buốt của cơn mưa Đèo Hải Vân đêm khuya. Đây không phải là dấu vết của một vụ tai nạn giao thông đơn thuần. Dấu hiệu rợn người này… nó gợi ý về điều gì đó kinh hoàng và bí ẩn hơn rất nhiều. Cô gái đã biến mất. Và thứ này… thứ này là gì?”
“Huy rụt tay lại như chạm phải lửa. Vết bẩn sẫm màu, cái hình thù dị hợm đó… Nó không phải vết dầu nhớt, không phải máu khô, cũng không phải bùn đất. Anh, một tài xế dày dạn kinh nghiệm, đã thấy qua vô số tai nạn, nhưng chưa bao giờ thấy thứ gì như vậy. Còn vết cào kia? Quá sâu, quá sắc. Một va đập không thể tạo ra vết thương sâu hoắm, sắc lẹm đến thế trên lớp da bọc ghế. Trừ khi… trừ khi nó bị một vật sắc nhọn như móng vuốt cào cấu.
Thứ gì đó bắt đầu len lỏi trong tâm trí Huy, một ý nghĩ điên rồ, một khả năng vượt quá mọi lý giải thông thường. Dàn cảnh cướp? Không. Một vụ cướp sẽ để lại dấu vết vật lộn, máu me hoặc dấu chân. Cô gái bị văng ra ngoài? Không thể. Dù xe lật nghiêng, cô gái vẫn ngồi trên ghế, hơn nữa, dây an toàn… Anh nín thở, rọi đèn vào vị trí dây an toàn. Nó vẫn khóa. Khóa chặt. Cô gái không hề bị văng ra ngoài.
Vậy cô ấy đi đâu? Làm thế nào cô ấy biến mất khỏi chiếc ghế, khỏi cabin xe đang lật nghiêng, khi dây an toàn vẫn khóa? Và những dấu vết rợn người này là gì?
Huy cảm thấy toàn thân mình như đang run lên bần bật, không phải vì cái lạnh của cơn mưa Đèo Hải Vân, mà vì sự sợ hãi tột độ. Mồ hôi lạnh túa ra dù ngoài trời đang là đêm mưa xối xả. Anh rọi đèn khắp cabin lần nữa, từng ngóc ngách một. Chỉ có đống đổ nát, những mảnh vỡ, và sự trống rỗng đáng sợ ở chiếc ghế phụ. Cô gái thật sự đã biến mất.
Đôi mắt Huy mở to. Sự thật, dù kinh hoàng đến mức nào, đã hiện ra trước mắt anh. Đây không phải là một vụ dàn cảnh như anh từng lo sợ. Không phải một tai nạn thông thường. Cô gái không chỉ đơn thuần là ‘biến mất’. Những dấu vết kỳ lạ và sự biến mất không thể giải thích này… chúng gợi ý về một thứ gì đó hoàn toàn khác. Một thứ gì đó không thuộc về thế giới của anh, của những con đường quen thuộc, của những chiếc xe tải và những chuyến hàng.
Anh đã rước phải thứ gì đó. Một thứ gì đó… siêu nhiên? Ý nghĩ đó làm dạ dày anh co thắt lại. Hắn, một tài xế dày dạn kinh nghiệm, đã từng đối mặt với bao hiểm nguy trên đường, nhưng chưa bao giờ, chưa bao giờ lại đối mặt với thứ kinh hoàng và vượt quá mọi hiểu biết như thế này. Thứ gì đó đã đi nhờ xe anh, và sau tai nạn 5 phút sau đó ập đến, nó đã để lại những dấu vết rợn người và biến mất vào màn đêm mưa gió của Đèo Hải Vân.
Huy đứng lặng giữa cơn mưa, chiếc đèn pin trên tay rọi vào khoảng không trống rỗng trên chiếc ghế phụ. Sự thật kinh hoàng đã được phơi bày. Anh không còn đơn độc đối mặt với một vụ tai nạn hay dàn cảnh cướp. Anh đang đối mặt với một thứ gì đó… khác. Một thứ gì đó nguy hiểm hơn bất cứ tên cướp hay con đèo hiểm trở nào.”
“Huy đứng chết trân, cơn mưa xối xả của Đèo Hải Vân như hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt, nhưng không thể làm lu mờ nỗi sợ hãi tột cùng đang đóng băng toàn thân anh. Cái lạnh thấu xương ngoài trời không thấm vào đâu so với cái lạnh buốt giá từ sự thật vừa phơi bày. Cô gái đã biến mất. Biến mất khỏi chiếc ghế lật nghiêng với dây an toàn vẫn khóa chặt. Và những vết cào, vết bẩn kỳ dị kia…
Không có thời gian để suy nghĩ hay gào thét. Một bản năng sinh tồn nguyên thủy trỗi dậy, gạt bỏ lý trí và nỗi kinh hoàng siêu nhiên. Huy phải thoát ra khỏi đây. Ngay lập tức. Thứ đã đi nhờ xe anh, thứ đã để lại những dấu vết đó, có thể vẫn còn quanh đây.
Anh dùng hết sức bình sinh, cố gắng thoát khỏi mớ sắt vụn bẹp dúm gọi là cabin xe tải. Đau đớn. Tê liệt. Toàn thân như rã rời sau cú va chạm. Anh cảm thấy máu đang chảy, quần áo rách bươm dính đầy bùn đất và một thứ gì đó tanh tưởi khó tả. Tiếng mưa gió gào thét như tiếng quỷ dữ đang cười nhạo, còn tiếng vọng từ trí óc thì không ngừng lặp lại hình ảnh chiếc ghế trống và những vết cào.
Lê lết. Huy không còn đi được bình thường. Một chân của anh có vẻ đã bị thương nặng. Anh bò, trườn, dùng tay bám víu vào nền đất trơn trượt dưới cơn mưa như thác đổ. Chiếc đèn pin vẫn còn đó, rơi gần anh, ánh sáng yếu ớt chập chờn rọi xuống con đường lầy lội. Anh vớ lấy nó, ánh sáng lập lòe như ngọn nến trước gió bão.
Mục tiêu duy nhất: Xuống núi. Tránh xa nơi này. Tránh xa cái cabin ám ảnh, tránh xa Đèo Hải Vân trong cơn thịnh nộ của đêm bão, và quan trọng nhất, tránh xa thứ đã đi cùng anh. Mỗi tiếng động trong đêm mưa, mỗi bóng cây lay động đều khiến anh giật bắn mình. Anh quay đầu lại, đôi mắt hoảng loạn nhìn vào bóng tối phía sau. Có gì đó đang dõi theo không? Có gì đó đang rình rập trong màn đêm mịt mùng và tiếng gió gào rú?
Nỗi sợ hãi như một con thú dữ cắn xé tâm can. Huy, một tài xế dày dạn kinh nghiệm, đã đi qua biết bao cung đường, đối mặt với bao nguy hiểm, nhưng chưa bao giờ kinh hoàng đến thế. Đây không phải nguy hiểm hữu hình anh có thể chiến đấu hay né tránh. Đây là một nỗi kinh hoàng vô hình, siêu nhiên, len lỏi vào từng thớ thịt, từng mạch máu. Anh chỉ muốn thoát. Thoát thật xa khỏi địa ngục trần gian này.
Anh tiếp tục lê lết, cơ thể kiệt quệ, tinh thần suy sụp, nhưng ý chí sống sót và nỗi sợ hãi đã biến anh thành một con thú bị thương đang cố gắng chạy trốn. Cơn mưa vẫn trút xuống không ngừng, xóa nhòa mọi dấu vết, nhấn chìm mọi âm thanh khác ngoài tiếng gầm rú của bão và tiếng thở hổn hển đầy tuyệt vọng của anh. Phía trước là vực sâu hun hút của màn đêm, phía sau là nỗi ám ảnh kinh hoàng. Huy chỉ còn biết cắm đầu đi xuống, mang theo bí mật rợn người của đêm Đèo Hải Vân định mệnh.
***
Nhiều năm đã trôi qua từ cái đêm định mệnh ấy trên Đèo Hải Vân. Huy sống sót. Bằng cách nào đó, anh đã lê lết được xuống núi và tìm thấy sự giúp đỡ. Anh tỉnh lại trong bệnh viện, thân thể chằng chịt vết thương, còn tinh thần thì như một sợi dây thun bị kéo căng đến cực hạn. Khi anh cố gắng kể lại câu chuyện của mình – về cô gái bí ẩn, về sự biến mất kỳ lạ, về những dấu vết rợn người trong cabin – không một ai tin anh. Các bác sĩ cho rằng anh bị hoảng loạn sau tai nạn, có thể bị chấn thương sọ não nhẹ gây ảo giác. Cảnh sát kết luận vụ tai nạn là do Huy mất lái trong đêm mưa bão, một tai nạn giao thông thương tâm nhưng hoàn toàn bình thường trên cung đường đèo hiểm trở. Hồ sơ vụ án được đóng lại, không có bất kỳ chi tiết nào về một người đi nhờ xe hay sự biến mất không dấu vết.
Huy cố gắng hòa nhập lại với cuộc sống, nhưng cái đêm đó đã trở thành một vết sẹo vĩnh viễn trong tâm hồn anh. Anh không thể quên được ánh mắt của cô gái trước khi tai nạn xảy ra, không thể quên cảm giác rợn người khi nhìn thấy chiếc ghế trống, và đặc biệt, không thể quên những dấu vết kỳ lạ kia. Anh ngừng lái xe tải đường dài, tìm một công việc khác gần nhà. Anh tránh nói về vụ tai nạn, biết rằng sẽ chỉ nhận được ánh mắt thương hại hoặc hoài nghi.
Tuy nhiên, cuộc sống thật trớ trêu. Thỉnh thoảng, công việc hay những chuyến đi bất đắc dĩ lại đưa anh ngang qua Đèo Hải Vân. Mỗi lần như vậy, trái tim anh lại thắt lại. Dù là ngày nắng hay đêm sương, cảnh vật quen thuộc của con đèo vẫn gợi lại toàn bộ nỗi kinh hoàng của đêm bão năm xưa. Hình ảnh cô gái ngồi trên ghế phụ, sự biến mất bí ẩn của cô ấy, những vết cào trên da ghế… tất cả hiện về rõ mồn một như vừa mới xảy ra. Đèo Hải Vân không chỉ là một cung đường, nó đã trở thành biểu tượng của nỗi ám ảnh đeo bám anh suốt cuộc đời. Nó là lời nhắc nhở vĩnh cửu rằng trên thế giới này, có những thứ tồn tại mà khoa học không thể giải thích, những bí ẩn rợn người ẩn mình trong màn đêm, và đôi khi, chúng ta chỉ đơn giản là vô tình rước phải chúng lên chuyến xe cuộc đời mình. Huy sống tiếp, nhưng một phần tâm trí anh mãi mãi kẹt lại trong cơn mưa bão đêm đó trên Đèo Hải Vân, cùng với bóng ma của cô gái không bao giờ được tìm thấy.”

