Tỷ phú sững sờ: Vết bớt bé trai bán trái cây giấu kín bí mật khủng khiếp!

Thấy cậu bé bán trái cây gầy guộc bên lề đường, tỷ phú trẻ sữ-ng s-ờ ch-ết lặ-ng… Vết bớp nhỏ nơi cổ vai dẫn anh đến b-í m-ật kh-ủng khiế-p bị chôn vùi suốt 10 năm, khiến tất cả mọi người bà-ng ho-àng…
Duy đang lái chiếc xe thể thao hạng sang qua khu phố cổ. Ánh nắng chiều l-en lỏ-i qua những tán cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh bình yên mà anh đã lâu không cảm nhận được. Cuộc sống của anh, một tỷ phú trẻ tuổi và thành đạt, luôn là những con số, những hợp đồng và những chuyến bay xuyên lục địa.
Anh có tất cả mọi thứ: tiền bạc, quy-ền lự-c, sự kí-nh n-ể của mọi người, nhưng s-âu thẳ-m trong lòng, Duy luôn cảm thấy một khoảng trống không thể lấp đầy. Nỗi c-ô đ-ơn ấy cứ âm ỉ, dai dẳng như một vế-t th-ương không bao giờ lành miệng. Anh cứ sống, làm việc, thành công, nhưng không bao giờ biết được cảm giác hạnh phúc thực sự là gì.
Chiếc xe bất chợt chạy chậm lại. Một cậu bé g-ầy g-ò, ố-m yế-u đang vật lộn với chiếc xe th-ô s-ơ chở đầy trái cây. Đôi vai nhỏ nhắn của cậu oằ-n xuống, m-ồ h-ôi ướt đẫm tấm áo bạc màu. Dù chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, nhưng hình ảnh cậu bé ấy lại khiến trái tim Duy đ-ột ng-ột thắt lại. Một cảm giác quen thuộc, một n-ỗi đ-au cũ kỹ không tên, bỗng nhiên trỗi dậy trong lồng ngực. Duy đánh lái, đỗ xe lại ven đường, đôi chân anh r-un rẩ-y bước ra. Anh không biết vì sao mình lại hành động như thế, nhưng có một lực hấp dẫn vô hình nào đó đang kéo anh lại gần cậu bé.
Bước chân anh khẽ khàng tiến lại. Cậu bé vẫn cúi gằm mặt, miệt mài với công việc của mình. Gió chiều thổi nhẹ, làm tà áo cậu bé bay lên, để lộ một v-ết b-ớt nhỏ màu cà phê trên cổ vai. Duy đứng ch-ết lặ-ng. Mọi âm thanh, mọi chuyển động xung quanh dường như tan biến.
Trước mắt anh chỉ còn lại vế-t bớ-t nhỏ ấy. Vị trí, hình dạng, màu sắc… tất cả đều hoàn toàn kh-ớp với vế-t b-ớt di truyền đặc trưng của gia tộc anh, một dấu ấn mà chỉ những người thuộc dòng dõi nhà anh mới có. Nó giống hệt vết bớt của anh, của bố anh và của cả ông nội anh. Hơn mười năm qua, anh đã cố gắng chôn vùi k-ý ứ-c về nó, nhưng giờ đây, nó lại hiện hữu một cách sống động, đa-u đ-ớn đến nhường nào.
Tim Duy đ-ập lo-ạn x-ạ, từng nhịp đ-ập như muốn v-ỡ tu-ng lồng ngực. Nước mắt anh đột nhiên tuôn rơi. Ký ức về mối tình đầu năm 20 tuổi ùa về như một cơn thác lũ… Duy r-un r-ẩy hỏi lại một lần nữa để chắc chắn. Cậu bé đáp lại một cách m-ệt m-ỏi, như thể đã quá quen với những câu hỏi của người lạ. Ánh mắt Nam không hề ngây thơ như những đứa trẻ khác, mà chất chứa sự gi-à dặ-n và từng trải của một người phải bư-ơn chả-i quá sớm.
Duy đưa cho cậu bé một ít tiền rồi lên xe, lòng anh nặn-g trĩ-u. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nhìn thấy. Sự trùng hợp này không thể nào là ngẫu nhiên. Anh phải làm rõ, phải tìm ra sự thật. N-ỗi đa-u cũ kỹ giờ đây lại trở thành một ngọn lửa bùng lên, thôi thúc anh hành động…👇MỜI QUÝ ĐỘC GIẢ XEM TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tỷ phú sững sờ: Vết bớt bé trai bán trái cây giấu kín bí mật khủng khiếp!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt