Góa chồng 5 năm thì ng-ã vào vòng tay cậu trai trẻ 25 t-uổi, tôi 65 mà như sống lại thời còn son, ngày chuẩn bị về ra mắt bố mẹ chồng tương lai, người yêu hỏi mượn tạm 10 cây vàng để lo làm ăn, tôi đắn đo mãi đồng ý để rồi …Người ta nói tuổi già là khi con người bắt đầu sống cho mình, sau những tháng năm đã từng sống vì con, vì cháu, vì xã hội. Tôi không ngờ, ở cái tuổi 65 – cái tuổi mà nhiều người đã xem như thời gian để chuẩn bị buông tay với thế giới này – tôi lại một lần nữa thấy tim mình rung động, r/ạo r/ực và… d/ại kh/ờ như thời th;/iếu n;ữ.
Tôi là Hồng, giáo viên cấp ba về hưu đã 10 năm. Góa chồng năm 60 tuổi, tôi từng nghĩ cuộc sống của mình sẽ khép lại với những trang sách, chén trà và vài buổi họp mặt hội người cao tuổi. Chồng tôi – ông Minh – là người đàng hoàng, sống hết lòng với vợ con. Nhưng căn bệnh ung thư quái ác đã cướp ông đi sau ba năm chiến đấu. Ngày ông mất, tôi chẳng còn tha thiết gì chuyện đi lại hay mở lòng với ai.
Thế nhưng, định mệnh luôn có cách để kéo người ta khỏi bóng tối. Và của tôi… mang tên Quốc – một chàng trai 25 tuổi, trẻ hơn tôi đúng 40 tuổi tròn.
Tôi gặp Quốc trong một buổi học vẽ tại trung tâm văn hóa quận. Ban đầu, tôi thấy ngạc nhiên vì một cậu trai trẻ như vậy lại tham gia lớp vẽ toàn người trung niên và cao tuổi. Quốc có nụ cười hiền, đôi mắt to và sáng. Cậu thường đến sớm, sắp bàn ghế cho mọi người và trò chuyện thân thiện, lễ phép.
Tôi không nghĩ gì nhiều cho đến lần cậu tình nguyện chở tôi về vì hôm đó trời mưa to, xe tôi bị thủng lốp. Từ hôm ấy, hai cô cháu – ban đầu tôi vẫn quen gọi thế – bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Quốc kể mình là nhân viên IT, từng học Đại học Bách Khoa, nhưng đang ấp ủ mở một studio thiết kế riêng. Mê vẽ từ nhỏ nhưng không có điều kiện theo đuổi, giờ tranh thủ học lại để thoả niềm đam mê.
Cậu nói chuyện có duyên, lịch sự và đầy hoài bão. Tôi thấy mình như sống lại những ngày tháng mới yêu chồng, khi còn là cô giáo trẻ dạy văn tràn đầy nhiệt huyết. Quốc hay gọi tôi là “cô Hồng xinh đẹp nhất lớp”, và mỗi lần như vậy tôi lại bật cười, má đỏ ửng như thiếu nữ.
Chúng tôi bắt đầu đi uống cà phê sau giờ học, rồi ăn tối, rồi… Quốc tỏ tình. Cậu bảo:
– “Con biết người ta sẽ nói gì, nhưng con thật lòng. Con yêu cô.”
Tôi hoảng hốt. Tôi hơn cậu những 40 tuổi. Tôi có cháu nội bằng nửa tuổi cậu. Tôi là người phụ nữ từng có chồng, có tuổi, có nếp nhăn, có vết nám. Tôi từng nói:
– “Quốc, con đang lẫn lộn giữa sự kính mến và tình yêu thôi. Cô… không thể đâu.”
Nhưng cậu không từ bỏ. Quốc nhắn tin, gọi điện, đến nhà thăm tôi, mua thuốc bổ, dắt tôi đi khám bệnh, dạy tôi cách dùng điện thoại thông minh, đặt app giao hàng… Mỗi lần tôi yếu lòng, cậu đều có mặt.
Dần dần, tôi không còn chống cự nữa. Trái tim tôi đã chịu thua. Cảm giác được yêu thương, được quan tâm sau bao năm đơn độc khiến tôi mềm lòng. Tôi thấy mình trẻ lại, yêu đời. Tôi mặc váy hoa, thoa chút son mỗi khi đi gặp Quốc. Tôi cười nhiều hơn. Bọn trẻ trong nhà thấy tôi vui, cũng mừng. Nhưng tôi giấu kỹ mối quan hệ này với chúng.
Một ngày, Quốc nói:
– “Mẹ con ở quê muốn gặp cô. Con muốn dẫn cô về ra mắt.”
Tôi bối rối, nhưng trong lòng lại dấy lên một thứ cảm giác rất nữ tính – hồi hộp, e thẹn và kỳ vọng. Tôi đồng ý. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ “lấy chồng” lần nữa, nhưng với Quốc, tôi bắt đầu tin vào điều kỳ diệu.
Ngày chuẩn bị về quê Quốc, cậu đến nhà, mang theo bó hoa lớn và vẻ mặt hơi khác thường. Cậu im lặng một lúc rồi nói:
– “Cô ơi, con có chuyện này muốn nhờ.” …. Xem thêm tại bình luận
Quốc hít một hơi sâu, đôi mắt nhìn thẳng vào Hồng, nghiêm túc đến lạ. Cậu bắt đầu giải thích về dự án kinh doanh mà mình đã ấp ủ bấy lâu nay. Đó là một studio thiết kế hiện đại, chuyên về đồ họa 3D và truyền thông đa phương tiện. Quốc nói về những bản kế hoạch chi tiết, về thị trường tiềm năng, về những ý tưởng đột phá mà cậu tin chắc sẽ thành công. Cậu hào hứng kể về ước mơ bấy lâu, về việc muốn tự tay xây dựng sự nghiệp, không chỉ là một nhân viên IT làng nhàng mãi.
Hồng lặng lẽ lắng nghe, cảm nhận được nhiệt huyết cháy bỏng trong từng lời nói của Quốc. Bà thấy cậu trai trẻ này thật sự có tài, có chí. Nhưng rồi, giọng Quốc chùng xuống, ánh mắt có chút ngập ngừng.
“Dự án này rất lớn, cần một số vốn ban đầu không hề nhỏ, cô ạ,” Quốc thì thầm, bàn tay nắm nhẹ tay Hồng. “Con đã gom góp được một phần, nhưng vẫn còn thiếu… thiếu khá nhiều để có thể khởi động mạnh mẽ và thuê được mặt bằng ưng ý ở trung tâm.”
Hồng cảm thấy một dự cảm không lành. Tim bà bắt đầu đập nhanh hơn một nhịp.
Quốc ngẩng đầu lên, khuôn mặt cậu đầy vẻ nghiêm túc và cầu khẩn. Cậu nhìn sâu vào mắt Hồng, như thể muốn bà nhìn thấy cả tương lai rực rỡ mà cậu đang vẽ ra.
“Cô ơi,” Quốc nói, giọng trầm hẳn, “con biết đây là số tiền lớn, nhưng con thật sự cần để khởi nghiệp. Con hứa sẽ trả lại cô đầy đủ và còn hơn thế nữa.”
Hồng bất ngờ đến sững sờ. Mười cây vàng. Đó là cả một gia tài, là số tiền dưỡng già mà bà đã tích góp sau bao năm làm lụng, là thứ tài sản quý giá nhất mà ông Minh để lại. Tim bà đập thình thịch, một cảm giác hoang mang trỗi dậy. Bà nhìn vào ánh mắt Quốc, ánh mắt ấy chứa đựng một niềm tin và hy vọng mãnh liệt, một khao khát được chứng tỏ bản thân. Bà thấy sự chân thành trong lời hứa, nhưng nỗi lo lắng về số tiền thì cứ lớn dần.
Hồng về đến nhà, căn phòng quen thuộc bỗng trở nên ngột ngạt. Bà chẳng tài nào chợp mắt được. Suốt đêm, Hồng trằn trọc, hình ảnh Quốc với ánh mắt đầy hy vọng cứ quẩn quanh trong tâm trí. Mười cây vàng. Đó không chỉ là con số, đó là cả một gia tài mà Hồng đã chắt chiu, dành dụm suốt bao năm tháng miệt mài đứng trên bục giảng. Nó là tấm vé an toàn cho tuổi già, là tài sản duy nhất mà ông Minh đã dặn dò bà phải giữ gìn cẩn thận.
Hồng nhắm mắt lại, ký ức ùa về. Bà nhớ rõ lời chồng quá cố, ông Minh, đã dặn dò trước khi mất: “Em phải giữ số tiền này thật kỹ, đó là của để dành lo cho em lúc tuổi già, đừng để ai lợi dụng.” Giọng ông Minh vẫn vang vọng đâu đó trong đêm tĩnh mịch.
Thế nhưng, Hồng cũng không thể quên những ngày tháng hạnh phúc bên Quốc. Cái cảm giác được quan tâm, được yêu thương, được trẻ lại, là thứ mà bà đã nghĩ mình sẽ không bao giờ có được nữa sau khi ông Minh ra đi. Nụ cười của Quốc, những cử chỉ ân cần của cậu, tất cả đều ấm áp đến lạ. Trái tim bà dường như đang tan chảy trước sự khao khát được yêu và được tin tưởng.
Hồng thở dài, trở mình. Bà tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân giữa màn đêm mông lung: “Biết đâu đây là cơ hội thật sự? Biết đâu Quốc có thể phát triển sự nghiệp, và mình… mình cũng có thể tìm thấy một tương lai hạnh phúc mới bên cậu ấy?” Một tia hy vọng le lói, mờ ảo nhưng đủ sức níu kéo tâm trí Hồng trong vòng xoáy của những suy nghĩ giằng xé. Bà không thể ngủ, trái tim cứ đập thình thịch giữa lý trí và cảm xúc, giữa nỗi lo về tài sản và khao khát được yêu thương.
Sáng hôm sau, Hồng thức dậy với đôi mắt trũng sâu vì một đêm không ngủ. Căn phòng ngập tràn ánh nắng sớm nhưng tâm trí Hồng vẫn còn quẩn quanh những suy nghĩ nặng trĩu. Bà đứng dậy, bước ra ban công, hít một hơi thật sâu. Quyết định đã được đưa ra. Dù lý trí còn đấu tranh, nhưng trái tim bà đã chọn tin tưởng.
Hồng lấy điện thoại, ngón tay run rẩy một chút khi bấm số của Quốc. Đầu dây bên kia nhanh chóng nhấc máy.
“Alo, Quốc nghe đây ạ?” Giọng Quốc có vẻ hồi hộp, pha chút lo lắng.
Hồng hắng giọng, cố gắng để giọng nói mình không run rẩy. “Quốc à… cô đây.”
“Cô Hồng! Cô gọi cho con, có chuyện gì không ạ?” Sự sốt ruột của Quốc hiện rõ trong từng lời.
Hồng khẽ nhắm mắt, như để lấy hết can đảm. “Về chuyện con nói hôm qua… mười cây vàng…” Bà ngừng lại một nhịp, cảm giác như có vật gì đó nghẹn lại trong cổ họng. Nhưng rồi, hình ảnh Quốc với ánh mắt khao khát tương lai lại hiện lên, đẩy bà tiến về phía trước. “Cô… cô đồng ý.”
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, rồi một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên. “Thật sao cô? Con… con không dám tin nữa…”
“Cô tin con.” Hồng nói, giọng đã trở nên kiên quyết hơn, pha lẫn chút dịu dàng của người đang đặt trọn niềm tin. “Con cứ cầm lấy mà làm ăn, nhưng phải thật cẩn thận và thành công nhé. Đây là tất cả những gì cô có thể giúp con lúc này.”
“Con cảm ơn cô! Con sẽ không bao giờ phụ lòng tin của cô đâu ạ! Con hứa sẽ cố gắng hết sức, nhất định sẽ thành công để cô không phải hối hận!” Giọng Quốc đầy xúc động, pha lẫn sự quyết tâm. Hồng có thể hình dung ra nụ cười rạng rỡ trên môi cậu trai trẻ.
Hồng mỉm cười, một nụ cười vừa nhẹ nhõm vừa chất chứa nỗi lo lắng thầm kín. Bà đã đặt cược tất cả vào tình yêu và niềm tin này. Cuộc đời bà, một lần nữa, lại rẽ sang một hướng hoàn toàn mới, đầy rủi ro và cả hy vọng.
Hồng gấp điện thoại lại, trái tim vẫn đập mạnh mẽ trong lồng ngực. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang nhưng không đủ làm dịu đi những xáo trộn trong lòng. Quyết định đã đưa ra. Bà không thể quay đầu lại.
Hồng thay quần áo, chọn một chiếc áo sơ mi đơn giản và quần tây. Bà không muốn ai chú ý đến mình khi đi ra ngoài vào buổi sáng. Bước chân của Hồng vững vàng khi bà rời khỏi nhà, nhưng mỗi bước đi lại chất chứa một nỗi niềm khó tả.
Tại ngân hàng, Hồng làm thủ tục rút tiền tiết kiệm. Dòng số tiền tích cóp bao năm hiện lên trên màn hình, rồi dần tan biến vào những con số giao dịch. Bà yêu cầu đổi sang 10 cây vàng. Cô giao dịch viên nhìn bà với ánh mắt hơi ngạc nhiên khi thấy một người phụ nữ lớn tuổi lại muốn đổi số tiền lớn như vậy sang vàng, nhưng không nói gì.
Hồng cầm gói vàng nặng trịch trên tay, cảm nhận sức nặng lạnh lẽo của kim loại quý. Mười cây vàng lấp lánh được bọc cẩn thận, nhưng đối với bà, nó như một gánh nặng vô hình mà bà đang tự đặt lên vai. Nỗi xót xa trào lên, số tiền này là tất cả những gì bà dành dụm được sau bao năm làm lụng, là tài sản mà ông Minh đã để lại cho bà, là tương lai mà bà dự định dành cho tuổi già và con cháu. Nhưng rồi, một niềm vui khó tả cũng len lỏi vào tâm trí Hồng. Đó là niềm vui của sự hy sinh, của niềm tin, như thể bà đang trao đi cả tương lai của chính mình cho một điều gì đó lớn lao hơn, cho một tình yêu mà bà tin là có thật. Bà cố gắng nén lại những cảm xúc hỗn độn, hít một hơi thật sâu.
Hồng chọn một quán cà phê vắng vẻ, khuất tầm mắt người qua lại. Quốc đã đợi sẵn ở đó, đôi mắt cậu lo lắng dõi ra cửa. Ngay khi Hồng vừa bước vào, Quốc đã đứng bật dậy, chạy đến đỡ tay bà.
“Cô Hồng, cô đến rồi!” Giọng Quốc đầy vẻ nhẹ nhõm.
Hồng khẽ gật đầu, ngồi xuống ghế, đặt gói vàng lên bàn. “Đây, của con đây.” Bà đẩy gói vàng về phía Quốc.
Quốc nhìn gói vàng, đôi mắt cậu sáng lên một cách rực rỡ, nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang rưng rưng. Cậu run rẩy cầm lấy gói vàng, cảm nhận sức nặng của nó. “Cô… cô tin con thật sao?”
“Cô đã nói cô tin con mà.” Hồng mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa bao nhiêu tâm sự.
Không nói thêm lời nào, Quốc đột ngột đứng dậy, ôm chầm lấy Hồng. Cái ôm chặt đến nỗi Hồng có thể cảm nhận được sự ấm áp và run rẩy từ cơ thể cậu. Đôi mắt Quốc ướt đẫm, cậu khẽ nói vào tai Hồng, giọng nghẹn ngào. “Con cảm ơn cô! Thật sự cảm ơn cô rất nhiều! Con sẽ không bao giờ, không bao giờ làm cô thất vọng đâu ạ! Con hứa với cô, nhất định sẽ thành công để cô không phải hối hận!”
Hồng vỗ nhẹ vào lưng Quốc, một cảm giác bình yên tạm thời ập đến. Bà đã đặt cược tất cả, và giờ đây, niềm hy vọng của bà nằm trọn trong vòng tay của cậu trai trẻ này.
Quốc buông Hồng ra, đôi mắt vẫn đỏ hoe nhưng giờ đây đã rực sáng niềm vui sướng tột độ. Cậu nắm chặt tay bà, áp lên má mình, gương mặt ngập tràn vẻ chân thành.
“Hồng ơi, cô thấy không? Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Con sẽ không bao giờ làm cô thất vọng. Đây là khởi đầu mới của chúng ta,” Quốc nói, giọng run run vì xúc động. Cậu không thể ngừng mỉm cười, cứ nhìn chằm chằm vào Hồng như thể bà là ánh sáng duy nhất.
Hồng nhìn sâu vào đôi mắt Quốc, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng bà. Bà muốn tin, thật sự muốn tin vào những lời nói đó.
“Cô cứ yên tâm,” Quốc tiếp tục, như thể đọc được suy nghĩ của bà. “Con sẽ chuẩn bị thật chu đáo cho buổi ra mắt gia đình. Mẹ con chắc chắn sẽ rất thích cô. Bà là người phụ nữ rất nhân hậu, con biết mà.”
Quốc siết nhẹ tay Hồng. “Chúng ta sẽ có một cuộc sống mới thật hạnh phúc, đúng như cô hằng mơ ước. Không còn cô đơn, không còn những ngày tháng chỉ có một mình nữa. Con sẽ luôn ở bên cô, bảo vệ cô.”
Hồng khẽ gật đầu, lòng bà vừa ngập tràn hy vọng, vừa dâng lên một chút bối rối không tên. Bà nhìn nụ cười rạng rỡ của Quốc, cảm nhận được sự nhiệt huyết và niềm tin cháy bỏng từ cậu. Cậu trai trẻ này, liệu có thật sự là bến đỗ bình yên mà bà đã tìm kiếm bấy lâu? Dù thế nào, Hồng đã quyết định. Bà đã đặt cược tất cả vào ván bài này. Giờ đây, bà chỉ còn biết nắm chặt lấy niềm hy vọng mong manh ấy.
Ánh bình minh mỏng manh xuyên qua khung cửa sổ, đánh thức Hồng dậy sớm hơn mọi ngày. Hôm nay là ngày trọng đại, ngày Quốc sẽ đưa bà về quê ra mắt mẹ cậu. Trong lòng Hồng vừa rộn ràng niềm vui, vừa dâng lên chút hồi hộp khôn tả. Bà bước đến tủ quần áo, cẩn thận chọn ra bộ đồ đẹp nhất, thanh lịch nhất. Chiếc áo dài lụa màu xanh ngọc mà bà vẫn cất giữ, hôm nay sẽ được diện lên mình. Từng cử chỉ của Hồng đều toát lên sự tỉ mỉ, trân trọng cho buổi gặp mặt đầu tiên này. Bà trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc bạc được búi cao gọn gàng, điểm thêm chiếc kẹp tóc nhỏ. Nhìn mình trong gương, Hồng khẽ mỉm cười. Bà tự nhủ, mình phải thật rạng rỡ, thật tự tin.
Đồng hồ tích tắc điểm qua từng giờ. Sáng, rồi đến trưa. Quốc vẫn chưa đến. Căn nhà của Hồng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, đối lập với sự rộn ràng trong tâm trí bà. Bà bắt đầu đi đi lại lại trong phòng khách, thỉnh thoảng liếc nhìn ra cửa. Sự hồi hộp ban đầu dần chuyển thành nỗi băn khoăn nhẹ. Chắc Quốc đang trên đường, hoặc có việc đột xuất. Hồng cố gắng trấn an mình, nhưng tiếng chuông cửa vẫn im lìm.
Kim đồng hồ chạm mốc buổi chiều. Nắng đã bắt đầu nhạt dần, đổ bóng dài trên sân gạch. Trái tim Hồng bắt đầu đập mạnh hơn. Cảm giác bất an dâng lên như một làn sóng. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi. Quốc biến mất hoàn toàn. Hồng với tay lấy chiếc điện thoại, bấm số của Quốc. Một hồi chuông dài, rồi hai hồi, ba hồi… Vô vọng. Không ai nhấc máy. Bà gọi lại lần nữa, rồi lần nữa, mỗi lần gọi là một nhịp đập gấp gáp trong lồng ngực. Bà chuyển sang nhắn tin, hàng loạt tin nhắn được gửi đi, nhưng tất cả đều rơi vào im lặng. Khuôn mặt Hồng dần tái đi. Nụ cười rạng rỡ buổi sáng đã biến mất, thay vào đó là nét lo lắng đến tột độ. “Quốc ơi, con đang ở đâu? Sao lại không nghe máy?” Tiếng lòng bà gào thét, nhưng chỉ có sự im lặng đáng sợ của căn nhà đáp lại. Màn đêm buông xuống, nỗi sợ hãi bao trùm lấy Hồng.
Màn đêm buông xuống, nỗi sợ hãi bao trùm lấy Hồng. Bà ngồi thụp xuống ghế sofa, ánh mắt vô hồn nhìn vào màn hình điện thoại vẫn im lìm. Nước mắt lưng tròng, Hồng cắn chặt môi, cố nén tiếng nức nở đang chực trào. Một tiếng “ting” khô khốc vang lên, xé tan sự tĩnh lặng đáng sợ. Điện thoại của Hồng rung nhẹ.
Bà giật mình, vội vàng cầm lấy chiếc điện thoại, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Là Quốc! Một tia hy vọng le lói vụt sáng trong tâm trí Hồng. Bà run rẩy mở tin nhắn.
Dòng chữ ngắn ngủi, lạnh lùng hiện ra trên màn hình, như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Hồng:
*“Cô ơi, con có việc gấp ở công ty, không về được. Lịch ra mắt hoãn lại nhé.”*
Không một lời giải thích thêm, không một câu hỏi thăm, chỉ là những câu chữ cụt lủn, vô cảm. Nụ cười gượng gạo trên môi Hồng vụt tắt, thay vào đó là vẻ mặt trắng bệch, đôi mắt mở to thảng thốt. Bà chết lặng, chiếc điện thoại tuột khỏi tay, rơi xuống mặt sàn gỗ kêu “cạch” một tiếng khô khốc.
Cả thế giới xung quanh Hồng như sụp đổ. Mọi sự chuẩn bị tỉ mỉ, mọi niềm hy vọng, mọi cảm xúc háo hức trong suốt cả ngày dài bỗng chốc tan thành mây khói. Cảm giác bất an dâng lên tột độ, không phải là nỗi lo lắng vu vơ nữa, mà là một sự trống rỗng, lạnh lẽo bao trùm lấy bà. Trái tim Hồng bắt đầu lạnh đi, như thể một tảng băng đang hình thành bên trong lồng ngực. Bà ngồi đó, bất động, mọi âm thanh, mọi cảm xúc đều bị nhấn chìm trong sự im lặng của nỗi tuyệt vọng.
Hồng lờ đờ đưa tay nhặt chiếc điện thoại rơi trên sàn. Màn hình vẫn hiển thị dòng tin nhắn ngắn ngủi, vô cảm từ Quốc. Trái tim Hồng như bị bóp nghẹt, nhưng bà không cho phép mình gục ngã hoàn toàn. Một tia hy vọng mong manh vẫn le lói, rằng có thể Quốc thực sự có việc gấp, rằng anh sẽ giải thích. Bà cố gắng trấn tĩnh, hít thở sâu rồi nhấn nút gọi.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…” Giọng tổng đài vang lên đều đều, lạnh lùng, như một bản án.
Hồng không tin vào tai mình. Bà lại gọi, một lần nữa. Rồi lần thứ ba, thứ tư. Mỗi cuộc gọi đều nhận được cùng một thông báo. Điện thoại của Quốc đã tắt máy. Hoàn toàn tắt máy.
Bàn tay Hồng run rẩy. Bà nhắn tin cho Quốc, những dòng chữ chất chứa sự lo lắng, giận dữ và cả tuyệt vọng.
*“Quốc ơi, con đang ở đâu? Sao lại tắt máy? Có chuyện gì vậy?”*
Không có dấu tick xanh, chỉ là một dấu xám mờ ảo, tin nhắn chưa được gửi đi.
Hồng chuyển sang gửi lời thoại, giọng bà run run, đứt quãng, cố gắng kiềm nén những tiếng nấc nghẹn.
“Quốc… con giải thích cho cô nghe đi… Tại sao lại làm vậy? Con nói đi…”
Tín hiệu mạng chập chờn, hoặc có thể, Quốc đã chặn số của bà.
Sự im lặng đáng sợ từ phía Quốc nhấn chìm Hồng vào một vực sâu của hoang mang. Càng gọi, càng nhắn, càng không nhận được bất kỳ hồi âm nào, nỗi sợ hãi trong Hồng càng lớn dần, biến thành sự nghi ngờ. Dòng máu trong người bà như đông lại. Mọi ký ức về Quốc, về những lời hứa hẹn, những cử chỉ ân cần ngọt ngào bỗng chốc trở thành những lưỡi dao sắc bén, cứa vào tâm can.
“Không thể nào…” Hồng thì thầm, giọng khàn đặc. Bà ôm chặt lấy chiếc điện thoại, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không. Cảm giác bị lừa dối, bị lợi dụng, một nỗi đau đớn và ê chề tột cùng, dần hiện rõ mồn một trong tâm trí Hồng, lạnh lẽo hơn cả cái đêm mà ông Minh, chồng bà, ra đi.
Cảm giác bị lợi dụng tột cùng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hồng, xé tan mọi mộng tưởng ngọt ngào bà từng ôm ấp. Không! Hồng không thể tin. Không thể để mọi thứ kết thúc một cách nhục nhã và mơ hồ như vậy. Hồng phải tìm ra Quốc, phải đối chất với anh ta. Bà phải biết sự thật, dù sự thật có nghiệt ngã đến đâu.
Trong đầu Hồng vụt lên những lời Quốc từng huyên thuyên về ước mơ mở studio thiết kế riêng, về công ty IT mà anh ta đang làm. Dù chỉ là những cái tên mơ hồ, những địa chỉ không rõ ràng, nhưng đó là hy vọng cuối cùng của Hồng. Bà vội vàng khoác chiếc áo khoác mỏng, đôi mắt đỏ hoe nhưng ẩn chứa một quyết tâm sắt đá.
Hồng ra khỏi nhà, bước chân vội vã, tâm trí hỗn loạn. Bà bắt xe ôm, đọc vội địa chỉ mà Quốc từng nhắc đến trong một lần chuyện trò bâng quơ. Đó là một khu phố sầm uất với nhiều cửa hàng, văn phòng nhỏ. Hồng bước xuống xe, ánh mắt đảo tìm kiếm trong biển hiệu chằng chịt, trái tim đập thình thịch.
Bà lang thang từ con hẻm này sang con hẻm khác, từ tòa nhà văn phòng này đến cửa hàng kia. Mỗi bước chân là một nhát dao cứa vào hy vọng mỏng manh. Khuôn mặt Hồng hằn lên sự mệt mỏi, hoang mang. Bà dừng lại trước một cửa hàng tạp hóa nhỏ, gương mặt cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhất có thể.
“Chị ơi, cho tôi hỏi một chút. Ở đây có studio thiết kế nào tên là… A&Q Design không ạ? Hoặc có công ty IT nào tên là…” Hồng ấp úng, cố gắng nhớ lại cái tên Quốc từng nói.
Người chủ cửa hàng, một phụ nữ trung niên, ngẩng đầu nhìn Hồng, ánh mắt dò xét.
“A&Q Design à? Hay công ty IT nào đó hả cô? Ở đây thì nhiều công ty lắm, nhưng mà tôi chưa nghe tên nào như vậy bao giờ.” Bà lắc đầu.
Hồng không bỏ cuộc. Bà mô tả Quốc, cái cách anh ta ăn nói, vẻ ngoài trẻ trung.
“Là một chàng trai trẻ, tầm hai mươi mấy tuổi, cao ráo, tóc hơi xoăn một chút…”
Người chủ cửa hàng nheo mắt nhìn xa xăm, rồi lại quay sang Hồng, lắc đầu một cách dứt khoát.
“Thôi cô ơi, ở đây cái khu này, từ hồi tôi bán hàng hơn chục năm nay, chưa có ai tên Quốc, cũng không có cái studio thiết kế hay công ty IT nào có mấy cái tên cô vừa nói đâu. Cô chắc là mình không nhầm địa chỉ chứ?”
Lời nói của người phụ nữ như sét đánh ngang tai Hồng. Toàn thân bà cứng đờ. Khuôn mặt bà tái nhợt, đôi mắt mất đi hết mọi tia sáng. Hồng đứng đó, giữa dòng người tấp nập, mà như thể cả thế giới xung quanh đều đổ sụp. Hóa ra, tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng một cách hoàn hảo. Cái tên Quốc, ước mơ, sự nghiệp… tất cả đều là giả dối. Một cảm giác chua chát, ê chề dâng lên, nhấn chìm Hồng vào vực sâu của sự tuyệt vọng.
Hồng đứng chết trân giữa phố, từng lời của người chủ cửa hàng tạp hóa cứ vang vọng bên tai bà. Tất cả là giả dối. Những lời ngọt ngào, những hứa hẹn về tương lai, cả một sự nghiệp anh ta vẽ ra… đều là hư ảo. Nước mắt Hồng trào ra, lăn dài trên gò má nhăn nheo, nhưng sâu thẳm bên trong, một tia sáng yếu ớt chợt lóe lên. Đại học Bách Khoa. Quốc từng nói anh ta tốt nghiệp ở đó, với tấm bằng loại ưu. Liệu đây có phải là sợi dây cứu rỗi cuối cùng?
Với đôi chân nặng trĩu và trái tim nhói đau, Hồng lại bắt một chuyến xe ôm khác. Bà đọc địa chỉ Đại học Bách Khoa, giọng nói run rẩy. Nắng chiều đã ngả vàng trên những con phố tấp nập. Khi chiếc xe dừng lại trước cổng trường, Hồng bước xuống, đôi mắt bà sưng húp nhưng vẫn cố gắng nhìn thẳng. Khung cảnh trường đại học rộng lớn, sôi động với những sinh viên trẻ tuổi khiến Hồng cảm thấy mình lạc lõng, nhỏ bé. Bà hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại nỗi sợ hãi và sự ê chề đang bủa vây.
Hồng hỏi đường đến phòng đào tạo sinh viên. Một nữ sinh viên tình nguyện thấy bà lúng túng đã nhiệt tình chỉ dẫn. Hồng lê bước đến khu nhà hành chính, tìm đến phòng phụ trách hồ sơ. Bên trong, một cô nhân viên trẻ đang bận rộn với chồng tài liệu cao ngất. Hồng dè dặt tiến lại gần.
“Cháu ơi, cho cô hỏi một chút.” Giọng Hồng khàn đặc. “Cô muốn xác minh thông tin về một sinh viên… tên là Quốc. Nguyễn Văn Quốc, tốt nghiệp khoảng ba năm trước.”
Cô nhân viên ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chút khó chịu khi thấy một người phụ nữ lớn tuổi đến vào cuối giờ làm việc. “Dạ, cô có thông tin gì cụ thể hơn không ạ? Ngày sinh, mã số sinh viên chẳng hạn?”
Hồng lắc đầu, nước mắt lại chực trào. “Không… không có. Chỉ biết là cậu ấy tên Quốc… học ngành Công nghệ thông tin.”
Cô nhân viên thở dài, miễn cưỡng tra cứu trên máy tính. Hồng đứng đó, từng giây phút trôi qua như cả thế kỷ. Trái tim bà đập thình thịch, một cảm giác lo lắng tột độ đang gặm nhấm. Bà cầu nguyện, cầu nguyện cho tia hy vọng mong manh này đừng vụt tắt.
Mười phút trôi qua, rồi mười lăm phút. Cô nhân viên vẫn lướt chuột, ánh mắt dò xét. Cuối cùng, cô quay sang nhìn Hồng, gương mặt lạnh lùng.
“Dạ thưa cô, cháu đã tra cứu kỹ rồi. Trong khoảng thời gian cô nói, và với tên Nguyễn Văn Quốc, đặc biệt là ngành Công nghệ thông tin, không có sinh viên nào có thông tin khớp với hồ sơ của trường mình cả.”
Hồng như bị đóng băng tại chỗ. Bà lùi lại một bước, tay vịn vào thành bàn, cố gắng trụ vững. “Không… không thể nào… Cậu ấy nói cậu ấy là sinh viên xuất sắc… tốt nghiệp loại giỏi…”
Cô nhân viên cau mày, dứt khoát đáp: “Cô ơi, cháu chắc chắn. Cậu ta chưa từng học ở đây. Tất cả thông tin cô có về cậu ta ở trường mình đều là giả mạo.”
Lời nói cuối cùng của cô nhân viên như một nhát dao chí mạng, đâm xuyên qua trái tim Hồng. Bà chết lặng. Mọi thứ sụp đổ hoàn toàn, không còn một mảnh vụn nào để bấu víu. Thế giới xung quanh bà bỗng chốc trở nên tối sầm, không gian quay cuồng. Hồng nhận ra mình đã bị lừa một cách trắng trợn, không chỉ tiền bạc, mà còn là niềm tin, là tất cả những gì bà từng tưởng là tình yêu. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng, hòa lẫn vào sự im lặng lạnh lẽo của căn phòng. Bóng tối của sự thật nghiệt ngã nuốt chửng lấy Hồng.
Hồng lảo đảo rời khỏi khu nhà hành chính. Bước chân bà nặng trĩu, mỗi nhịp tim như một vết dao cứa vào lồng ngực. Bà không biết mình đã đi bộ bao lâu trên những con đường tấp nập, mặc cho nắng chiều đổ lửa hay những ánh mắt tò mò lướt qua. Nước mắt Hồng đã khô cạn, thay vào đó là một sự trống rỗng đến cùng cực. Niềm tin, hy vọng, và cả những đồng tiền dành dụm cả đời, tất cả đều tan biến như bong bóng xà phòng. Sự tủi nhục, ê chề bao trùm lấy tâm trí Hồng, khiến bà chỉ muốn chôn mình xuống đất.
Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống, Hồng mới lê bước về đến căn nhà quen thuộc. Cánh cửa gỗ nặng nề như cả một tảng đá, bà phải vịn vào tường mới đủ sức mở ra. Không gian bên trong tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa sổ. Hồng không thèm bật đèn, cứ thế ngồi phệt xuống chiếc ghế sofa cũ kỹ trong phòng khách, đầu óc quay cuồng. Bóng tối bao trùm lấy căn phòng, như nuốt chửng lấy nỗi đau của Hồng.
Từ bên ngoài, tiếng nói chuyện râm ran của mấy bà hàng xóm vọng vào. Thường ngày, Hồng sẽ bỏ qua, nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng trong lòng bà lại khiến mọi âm thanh trở nên rõ mồn một. Một giọng nói chua chát vang lên, có vẻ là bà Tám ở cuối hẻm.
“Mấy bà biết tin gì chưa? Thằng Quốc đẹp trai, miệng dẻo quẹo bữa trước cứ lượn lờ bên quận Tư ấy, giờ thì té khói rồi!”
Hồng đang mơ màng chợt giật mình. Cái tên “Quốc” lập tức kéo bà ra khỏi cơn mê man. Bà nín thở, cố gắng lắng nghe.
“Ôi trời, thằng nào vậy bà Tám?” Giọng bà Bảy hỏi lại, đầy vẻ tò mò.
“Thì cái thằng mà nó cặp kè với bà góa phụ giàu có bên đó chứ ai! Nghe đâu nó giả vờ yêu đương, hứa hẹn cưới hỏi, rồi mượn tiền làm ăn. Lừa được mười mấy cây vàng là cao chạy xa bay, để lại bà ấy khóc lên khóc xuống, ngất lên ngất xuống kìa!”
Tim Hồng như ngừng đập. Mười mấy cây vàng. Bà góa phụ. Quận bên cạnh. Những mảnh ghép kinh hoàng vụt hiện trong đầu Hồng. Giọng bà Tám vẫn tiếp tục, như một nhát dao xoáy sâu vào vết thương lòng Hồng.
“Cái thằng cha đó ghê gớm thật! Trẻ măng mà thủ đoạn, chuyên đi lừa mấy bà góa phụ già neo đơn, lắm tiền nhiều của. Nghe đâu đây không phải lần đầu nó giở trò đâu, bà ấy bị lừa cả nhà cửa, giờ trắng tay rồi!”
Hồng như chết đứng trên chiếc ghế sofa. Cả người bà run lên bần bật. Nước mắt, đã cạn khô, giờ lại trào ra như suối, nóng hổi trên gò má. “Quốc… không phải lần đầu…” Cổ họng Hồng nghẹn đắng, không nói được nên lời. Bà không phải là nạn nhân duy nhất. Hoá ra, bà chỉ là một trong số những con mồi của hắn. Cả cuộc đời góa bụa, vất vả nuôi con, đến khi về già muốn tìm chút hơi ấm cuối đời, Hồng lại bị đẩy vào cái bẫy tàn độc này. Cảm giác đau đớn, tủi nhục, và tức giận bùng lên dữ dội trong lòng bà, thiêu đốt mọi thứ. Hồng gục đầu xuống, tiếng nức nở vỡ oà trong bóng tối.
TIẾNG KÊU cọt kẹt của cánh cửa chợt phá vỡ sự tĩnh lặng. Ánh sáng vàng vọt từ hành lang rọi vào, xé toang màn đêm trong phòng khách. Con gái Hồng và một vài người con cháu khác bước vào, trên tay là túi đồ ăn và khuôn mặt lo lắng. Họ thấy Hồng đang co ro trên ghế sofa, run rẩy và khóc không thành tiếng.
CON GÁI HỒNG
(hốt hoảng)
Mẹ ơi! Sao mẹ lại ngồi đây trong bóng tối thế này? Mẹ làm sao vậy?
Hồng ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp và gương mặt nhăn nhúm vì nước mắt. Bà cố gắng nói, nhưng cổ họng nghẹn ứ. Con gái Hồng quỳ xuống bên mẹ, ôm lấy bà.
MỘT NGƯỜI CHÁU
(lo lắng)
Bà ơi, bà có chuyện gì sao? Bà cứ nói cho chúng con nghe đi ạ.
Hồng hít một hơi thật sâu, những lời bà sắp nói ra nặng trĩu như đá. Bà biết mình không thể giấu giếm thêm được nữa. Ánh mắt tuyệt vọng lướt qua từng gương mặt thân thuộc, rồi dừng lại ở cô con gái đang ôm chặt lấy mình.
HỒNG
(run rẩy, giọng đứt quãng)
Mẹ… mẹ có lỗi với các con… Mẹ… mẹ đã bị lừa rồi…
Cả căn phòng im bặt. Con cháu của Hồng nhìn nhau, vẻ mặt bàng hoàng và khó hiểu. Mẹ của họ, người phụ nữ mạnh mẽ, kiên cường bấy lâu nay, lại đang tan vỡ trước mắt họ.
HỒNG
(cố gắng sắp xếp câu từ, nỗi tủi nhục và phẫn uất hiện rõ trong từng lời nói)
Thằng Quốc… cái thằng Quốc nó… nó lừa mẹ… Nó giả vờ yêu đương… hứa hẹn cưới hỏi… rồi… rồi nó mượn mẹ… mười cây vàng… Nói là để làm ăn… để rồi bây giờ… nó cao chạy xa bay rồi!
Lời kể của Hồng như một quả bom dội vào không gian. Con cháu của Hồng sững sờ, không tin vào tai mình. Mười cây vàng? Bạn trai kém 40 tuổi? Mối quan hệ bí mật bấy lâu? Tất cả như một cơn ác mộng.
MỘT NGƯỜI CON KHÁC
(tức giận, đứng bật dậy)
Cái gì? Thằng chó má nào? Mẹ quen biết nó từ khi nào? Sao mẹ lại giấu chúng con chuyện này chứ? Mười cây vàng là bao nhiêu mồ hôi nước mắt của mẹ!
CON GÁI HỒNG
(vừa tức giận vừa đau lòng)
Mẹ ơi! Sao mẹ lại có thể mù quáng đến vậy chứ? Bao nhiêu tiền tiết kiệm cả đời của mẹ… Thằng khốn nạn đó… nó dám lừa mẹ ư?!
Con gái Hồng ôm chặt lấy mẹ, bật khóc nức nở. Tiếng khóc của cô hòa lẫn với tiếng nức nở của Hồng, tạo thành một bản giao hưởng đau thương trong căn phòng. Những người con cháu khác cũng bàng hoàng, vẻ mặt vừa giận dữ, vừa xót xa cho mẹ, cho bà của mình. Sự thật trần trụi và tàn nhẫn đã được phơi bày, khiến cả gia đình chìm trong nỗi đau và sự bất lực tột cùng. Hồng nhìn gương mặt đau khổ của con gái, cảm thấy mình như một tội đồ. Bà đã đặt niềm tin sai chỗ, và giờ đây, không chỉ bà phải chịu đựng, mà còn kéo theo cả những người thân yêu vào nỗi đau này.
Con gái Hồng vẫn ôm chặt lấy mẹ, tiếng nức nở của cô hòa lẫn với tiếng khóc nghẹn của Hồng. Những người con cháu khác đứng xung quanh, gương mặt vẫn còn sự bàng hoàng xen lẫn căm phẫn. Họ nhìn nhau, biết rằng chuyện này không thể để yên. Mười cây vàng là cả một gia tài, là mồ hôi nước mắt cả đời của Hồng.
MỘT NGƯỜI CHÁU
(siết chặt nắm đấm, giọng căm giận)
Không thể được! Phải tìm ra cái thằng khốn nạn đó! Nó không thể cứ thế mà biến mất!
NGƯỜI CON TRAI CỦA HỒNG
(trầm giọng, nhìn mẹ với ánh mắt kiên quyết)
Để con lo. Con sẽ tìm mọi cách. Nó là ai, ở đâu, con nhất định sẽ lôi nó ra ánh sáng.
Ngay lập tức, cả gia đình Hồng bước vào một cuộc tìm kiếm ráo riết. Họ bắt đầu từ những manh mối ít ỏi mà Hồng có thể nhớ: tên Quốc, nghề nghiệp nhân viên IT, dự định mở studio thiết kế riêng, và thậm chí là quê của Quốc mà bà từng nghe kể. Con gái Hồng lục tung điện thoại của mẹ, tìm kiếm các tin nhắn, cuộc gọi, nhưng hầu hết đã bị Quốc xóa sạch hoặc ẩn đi một cách khôn khéo. Người con trai của Hồng dùng các mối quan hệ, dò hỏi từ các công ty IT, các trung tâm thiết kế ở quận, với hy vọng tìm được dấu vết của Quốc. Những người cháu lên mạng xã hội, tìm kiếm thông tin về một thanh niên tên Quốc, khoảng 25 tuổi, có ngoại hình giống như Hồng đã mô tả.
Họ đến Trung tâm văn hóa quận, nơi Hồng và Quốc gặp nhau, hỏi han các giáo viên, nhân viên ở đó. Tuy nhiên, Quốc chỉ là học viên vãng lai, không để lại nhiều thông tin. Người ta chỉ nhớ mang máng có một chàng trai trẻ thường đưa đón bà Hồng, nhưng cũng không biết rõ chi tiết.
Từng ngày trôi qua, hy vọng của gia đình Hồng càng lụi tàn. Quốc như bốc hơi khỏi thế gian. Các số điện thoại Quốc từng dùng đều không liên lạc được. Địa chỉ làm việc thì mập mờ, công ty IT nơi anh ta nói làm việc chỉ là một văn phòng nhỏ mới mở, không ai biết Quốc. Các thông tin về quê quán mà Quốc từng kể cho Hồng hóa ra cũng là giả mạo, hoặc không thể xác minh được. Những người con, người cháu của Hồng tìm kiếm khắp nơi, từ các diễn đàn công nghệ đến các hội nhóm freelance, nhưng tất cả đều là con số không.
Hồng ngày càng tiều tụy, đôi mắt bà hõm sâu, gương mặt hằn rõ những nếp nhăn của sự tuyệt vọng và dằn vặt. Bà ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, nhìn vô định vào khoảng không, như thể tâm hồn đã chết cùng với niềm tin và số vàng đã mất. Gia đình nhìn bà mà xót xa, cơn giận dành cho Quốc vẫn còn đó, nhưng nỗi lo lắng cho sức khỏe của Hồng giờ đây còn lớn hơn.
Một buổi tối muộn, khi mọi nỗ lực tìm kiếm đều thất bại, Người con trai của Hồng ngồi xuống bên cạnh mẹ, siết chặt tay bà. Anh nhìn gương mặt hốc hác của Hồng, lòng đau như cắt.
NGƯỜI CON TRAI CỦA HỒNG
(giọng nói ấm áp nhưng chất chứa nỗi buồn)
Thôi mẹ ạ, của đi thay người. Con biết mẹ đau lòng lắm, nhưng giờ tìm cũng vô vọng rồi. Nó đã tính toán kỹ lưỡng để biến mất không dấu vết.
Hồng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, dòng nước mắt lại lăn dài trên má. Bà biết con trai mình nói đúng. Quốc đã cao chạy xa bay, mang theo niềm tin và toàn bộ số tiền tiết kiệm cả đời của bà.
NGƯỜI CON TRAI CỦA HỒNG
(ôm lấy mẹ, cố gắng xoa dịu)
Quan trọng là mẹ vẫn còn ở đây, cả nhà mình vẫn còn đây. Mất của rồi thì làm lại được, nhưng mất mẹ thì chúng con biết sống sao? Mẹ đừng nghĩ nhiều nữa, mẹ phải giữ sức khỏe. Mẹ còn chúng con mà.
Lời nói của Người con trai của Hồng như một liều thuốc an ủi, dù chẳng thể nào xóa đi được vết thương lòng quá lớn. Hồng tựa đầu vào vai con trai, những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt áo anh. Bà biết mình còn có gia đình, nhưng nỗi nhục nhã và sự phẫn uất vẫn cứ gặm nhấm tâm can bà từng giờ, từng phút. Mười cây vàng đã mất không chỉ là tiền bạc, mà còn là cả một phần cuộc đời, một bài học đắt giá mà bà phải trả bằng tất cả.
Sau buổi tối hôm đó, Hồng không thể gượng dậy được nữa. Nỗi đau mất mát, sự nhục nhã vì bị lừa dối, và cảm giác tội lỗi khi đã để gia đình phải lo lắng đã đẩy bà vào một vực sâu hun hút. Hồng nhốt mình trong phòng riêng. Cánh cửa gỗ khép chặt như một rào cản vô hình, cắt đứt bà khỏi thế giới bên ngoài.
Căn phòng trở thành pháo đài của nỗi cô đơn. Rèm cửa sổ luôn được kéo kín, không cho phép một tia nắng nào lọt vào. Không gian u ám, tĩnh lặng, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn, như đếm từng nhịp đập của trái tim đang rỉ máu. Mọi cố gắng của con cháu để kéo Hồng ra khỏi trạng thái đó đều vô ích. Họ gõ cửa, gọi tên bà, mang thức ăn vào nhưng bà chỉ lắc đầu, hoặc chỉ ăn qua loa vài muỗng rồi lại bỏ dở.
Hồng ngồi lì trên giường, đôi khi là trên chiếc ghế bành cũ, mắt nhìn vô định ra khoảng không. Gương mặt bà hốc hác đi trông thấy, mái tóc bạc phơ càng thêm rối bù. Bà không thiết nói chuyện, không còn thiết ăn uống, thậm chí không còn nước mắt để khóc ra thành tiếng. Nỗi tuyệt vọng đã hóa thành một tảng đá nặng trịch, đè nén lên lồng ngực bà, khiến bà khó thở mỗi giây, mỗi phút.
Con cháu của Hồng thay phiên nhau vào phòng bầu bạn với bà, cố gắng trò chuyện, an ủi.
NGƯỜI CON GÁI CỦA HỒNG
(đặt đĩa trái cây lên bàn, giọng nhẹ nhàng)
Mẹ ăn chút gì đi ạ. Mẹ cứ thế này sao chúng con yên lòng được? Mẹ phải giữ sức khỏe chứ.
Hồng chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn vô hồn. Bà không thể nuốt trôi bất cứ thứ gì. Mùi thức ăn dường như cũng làm bà thấy buồn nôn. Mọi lời nói an ủi đều như gió thoảng mây bay, không thể chạm tới được nỗi đau quá lớn trong lòng bà. Hình ảnh Quốc, nụ cười giả dối và ánh mắt lấp lánh tham lam của anh ta, cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí Hồng, như một vết dao cứa sâu vào trái tim đã quá nhiều vết sẹo.
Hồng nhắm mắt lại, cảm giác bị phản bội như một con sâu, ngày đêm gặm nhấm tâm hồn bà. Bà đã quá tin tưởng, quá mù quáng, để rồi phải trả giá bằng tất cả những gì mình có. Tiếng khóc thầm nghẹn ngào trong cổ họng, không thể bật ra thành tiếng.
HỒNG
(suy nghĩ nội tâm, giọng chua chát, tuyệt vọng)
Ta đã quá dại khờ, quá mù quáng rồi! Tin vào một kẻ không đáng tin, tự đẩy mình vào tình cảnh khốn cùng này. Tất cả là lỗi của ta… ta đã đánh mất tất cả.
Nhiều tháng trôi qua, cánh cửa phòng Hồng không còn đóng kín như trước nữa. Những tấm rèm cửa cũng dần được vén lên, cho phép ánh nắng yếu ớt của buổi sớm len lỏi vào. Căn phòng không còn u ám, tĩnh lặng đến đáng sợ. Giờ đây, tiếng cười nói, tiếng động nhẹ nhàng của con cháu thường xuyên vang lên bên trong.
Ban đầu, Hồng vẫn chìm trong nỗi đau, nhưng sự kiên nhẫn và tình yêu thương vô bờ bến của gia đình đã dần kéo bà trở lại. Các con, các cháu thay phiên nhau ngồi bên giường, kể những câu chuyện vui, đọc sách, hay chỉ đơn giản là im lặng nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà. Họ mang đến những món ăn Hồng yêu thích, không ép buộc mà chỉ nhẹ nhàng đặt xuống, rồi lại kiên trì động viên.
Ngày qua ngày, Hồng bắt đầu có những phản ứng nhỏ. Ánh mắt bà không còn vô hồn như trước. Bà đôi khi khẽ gật đầu khi nghe cháu gái kể chuyện học hành, hay nhấp một ngụm trà khi con trai mang vào. Mỗi hành động nhỏ bé đó là một tia hy vọng thắp lên trong lòng những người thân yêu.
Một buổi chiều, khi ánh nắng vàng dịu len lỏi qua ô cửa sổ, con gái của Hồng ngồi bên bà, nhẹ nhàng xoa bóp đôi bàn tay gầy guộc.
NGƯỜI CON GÁI CỦA HỒNG
(giọng đầy tình yêu thương và sự thấu hiểu)
Mẹ ơi, mẹ phải mạnh mẽ lên chứ. Chúng con luôn ở bên mẹ. Chuyện đã qua thì hãy để nó qua đi. Mẹ còn chúng con, còn các cháu. Chúng con cần mẹ.
Hồng lặng lẽ lắng nghe. Những lời nói ấy như những giọt nước mát lành thấm dần vào trái tim cằn cỗi của bà. Bà nhìn ra khung cửa sổ, nơi những chùm hoa giấy đang nở rộ, rồi lại nhìn về phía con cháu đang vây quanh. Gương mặt Hồng vẫn còn hốc hác, nhưng ánh mắt đã không còn sự tuyệt vọng. Thay vào đó, một tia sáng yếu ớt của sự sống, của sự chấp nhận bắt đầu lóe lên.
HỒNG
(giọng nói yếu ớt, khàn đặc sau nhiều ngày ít nói, nhưng chứa đựng sự quyết tâm)
Thôi, coi như là một bài học. Bà sẽ không bao giờ mù quáng nữa.
Bà nói, đôi mắt bà vẫn còn đọng lại nỗi buồn, nhưng sâu thẳm trong đó là sự kiên cường vừa được tìm thấy. Hồng đã chấp nhận bài học đắt giá này như một vết sẹo không thể xóa nhòa trong cuộc đời, nhưng cũng là điểm khởi đầu cho một sự thay đổi. Con cháu nhìn bà, ai nấy đều nhẹ nhõm và rưng rưng xúc động. Họ biết rằng, dù vết thương lòng có lớn đến đâu, Hồng cuối cùng cũng đã tìm thấy con đường trở về.
Hồng bắt đầu dần hồi phục. Những buổi sáng, bà không còn nằm lì trên giường mà đã tự mình vén rèm, để ánh nắng ban mai tràn vào căn phòng. Bà bắt đầu dành thời gian bên cửa sổ, ngắm nhìn những chùm hoa giấy vươn mình đón gió. Các con bà nhẹ nhõm khi thấy Hồng chủ động xuống bếp, pha một tách trà nóng, dù bàn tay vẫn còn run nhẹ.
Hồng tìm lại những cuốn sách cũ, những cây cọ vẽ đã bị bỏ quên từ lâu. Bà say sưa đọc những trang tiểu thuyết tình cảm, những áng thơ ca lãng mạn mà trước đây bà cho là “trẻ con”. Khi chiếc cọ chạm vào toan trắng, những nét vẽ ban đầu còn ngượng nghịu, nhưng dần dà, từng mảng màu, từng hình khối hiện ra dưới bàn tay bà, chất chứa biết bao cảm xúc. Đó là một bông hoa cúc trắng tinh khôi, một góc phố cổ bình yên, hay đơn giản là nụ cười hồn nhiên của đứa cháu nội.
Một buổi chiều lộng gió, Hồng cùng đứa cháu nội nhỏ ngồi trong vườn. Đứa bé vô tư kể chuyện trường lớp, chuyện những món đồ chơi mới. Hồng lắng nghe, đôi mắt bà ánh lên sự ấm áp, bình yên. Bà vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của đứa cháu.
HỒNG
(Nhìn cháu nội với ánh mắt đầy yêu thương)
Cháu của bà lớn nhanh quá. Bà sẽ dành thời gian còn lại để yêu thương các con, các cháu, và không để mình dại khờ nữa.
Nụ cười hiền hậu nở trên môi Hồng, một nụ cười thật sự thanh thản sau bao giông bão. Bà không còn day dứt, không còn nuối tiếc về những gì đã qua. Thay vào đó, trong ánh mắt bà là sự bình yên của người đã đi qua một hành trình dài đầy biến động, cuối cùng tìm thấy bến đỗ an lành.
Cuộc đời của Hồng, từng bị cuốn vào vòng xoáy của một mối tình sai trái và những toan tính, giờ đây đã trở về đúng quỹ đạo. Bà hiểu rằng, hạnh phúc không nằm ở việc chạy theo những ảo ảnh phù du, mà ở sự trân trọng những gì mình đang có. Những buổi chiều tà, Hồng ngồi tựa lưng vào ghế đá trong vườn, nhìn lũ cháu nô đùa. Tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ, mùi hương hoa sữa thoang thoảng, và hơi ấm từ những bàn tay nhỏ bé nắm chặt tay bà – đó mới chính là định nghĩa của hạnh phúc thực sự.
Hồng tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị nhất: một buổi sáng đọc sách dưới ánh nắng, một buổi chiều vẽ tranh cùng những đứa cháu. Bà không còn bận tâm đến ánh nhìn của người đời, hay những lời gièm pha về quá khứ. Trái tim bà, từng tan vỡ và lạc lối, giờ đây đã được hàn gắn bởi tình yêu thương vô điều kiện của gia đình. Bà đã học được rằng, sau tất cả, thứ tình cảm bền vững và đáng trân trọng nhất chính là tình thân, là những người luôn ở bên cạnh, bao dung và nâng đỡ bà vượt qua mọi khó khăn. Những năm tháng cuối đời của Hồng không phải là sự cô đơn, mà là một chương mới của sự trưởng thành, bình yên và tràn ngập yêu thương. Bà biết mình không còn dại khờ nữa. Bà đã chọn con đường của sự an nhiên, tự tại, sống trọn vẹn từng khoảnh khắc bên những người thân yêu nhất, để mỗi ngày trôi qua đều là một ngày ý nghĩa.

