Về nhà đột xuất, chồng “ch-ết đ-ứng” thấy vợ sành điệu dùng chân làm một việc với mẹ chồng…
Trưa hôm ấy, nắng miền Nam như đổ lửa xuống mặt đường. Chiếc taxi vừa dừng trước cổng nhà, tôi kéo vali xuống, tim đập rộn ràng vì háo hức được gặp lại vợ và mẹ sau ba ngày xa nhà. Chuyến công tác kết thúc sớm hơn dự kiến, tôi cố tình giữ bí mật để tạo bất ngờ. Tôi tưởng tượng cảnh My chạy ra ôm chầm lấy mình, rồi mẹ tôi chắc sẽ trách yêu: “Sao không báo trước để mẹ nấu nướng thứ gì ngon cho con.”
Nhưng sự háo hức ấy chỉ tồn tại vài phút.
Cổng nhà không khóa. Sân vắng ngắt, chỉ có giàn bông giấy rung nhẹ theo gió. Tôi dắt xe vào thật khẽ, mỉm cười khi nghĩ đến việc My sẽ ngạc nhiên thế nào. Lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận lại cảm giác hồi hộp như ngày đầu yêu.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
An thận trọng đẩy nhẹ cánh cửa chính, bước vào ngôi nhà gia đình. Sự im ắng lạ thường ập đến, hoàn toàn trái ngược với hình dung của An về một cảnh đón tiếp ồn ào. An cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua sống lưng dù ngoài trời nắng miền Nam vẫn gay gắt như đổ lửa. Chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều, tạo ra một âm thanh đều đặn, uể oải, làm tăng thêm cảm giác hồi hộp pha lẫn bất an trong lòng An. Anh nuốt khan, cố trấn an mình nhưng tâm trí lại trôi nổi trong những câu hỏi. An thầm nghĩ: “My và mẹ đi đâu hết rồi nhỉ?”. Anh đứng lặng giữa phòng khách, mắt quét một lượt quanh căn phòng quen thuộc, tìm kiếm một dấu hiệu, một lời giải thích cho sự vắng lặng đến rợn người này.
An đứng lặng giữa phòng khách, mắt quét một lượt quanh căn phòng quen thuộc, tìm kiếm một dấu hiệu, một lời giải thích cho sự vắng lặng đến rợn người này. An nhẹ nhàng đặt chiếc vali xuống cạnh sảnh, sau đó anh cúi người tháo đôi giày đã dính bụi đường. Bất chợt, một âm thanh lạ lọt vào tai An. Đó là tiếng thì thầm khe khẽ, như đang vọng ra từ phía phòng khách hoặc khu vực bếp núc. Kèm theo đó, anh còn nghe thấy một tiếng động khác, nghe như tiếng chà xát nhẹ nhàng, hay một cái vỗ về khẽ khàng, lặp đi lặp lại. An lập tức nín thở. Cảm giác bất ngờ ban đầu dần chuyển thành một sự tò mò khó tả, xen lẫn chút lo lắng len lỏi trong lòng anh. An hướng tai về phía âm thanh, cố gắng xác định rõ nó phát ra từ đâu.
An nín thở, lắng nghe tiếng động. Tiếng thì thầm và tiếng chà xát nhẹ nhàng, hay vỗ về khẽ khàng ấy dường như vọng ra từ phòng khách, sâu hơn một chút so với chỗ An đang đứng. Tim An lập tức đập thình thịch trong lồng ngực. Một cảm giác bất an ập đến, lạnh toát. Anh rón rén bước từng bước, nhẹ nhàng di chuyển về phía âm thanh.
Càng đến gần, tiếng động càng rõ ràng hơn, không còn là tiếng thì thầm mà đã thành những giọng nói nhỏ nhưng mạch lạc. Dường như có đến hai người đang trò chuyện. Một linh cảm không lành dấy lên mạnh mẽ, khiến An gần như quên đi ý định tạo bất ngờ ban đầu. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra sau gáy An, mặc cho cái nắng miền Nam gay gắt vẫn đang bao trùm bên ngoài ngôi nhà gia đình.
Anh đứng khựng lại trước khe cửa phòng khách đang hé mở, một góc nhỏ vừa đủ để anh ghé mắt nhìn vào bên trong. An từ từ cúi thấp người, thận trọng đưa mắt qua khe cửa hẹp. Cảnh tượng bên trong phòng khách hiện ra, khiến toàn thân An cứng đờ lại.
An sững sờ. Qua khe cửa hẹp, cảnh tượng trong phòng khách đập vào mắt An, từng chi tiết một. Bà Hoa đang ngồi vắt chân trên chiếc ghế sofa bọc nệm quen thuộc, dáng vẻ thoải mái, thậm chí có chút tự mãn ẩn hiện trên khóe môi. Đối diện, dưới chân Bà Hoa, là My. Cô đang quỳ gối, lưng quay về phía An, mái tóc dài buông xõa che gần hết khuôn mặt.
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng An, xua tan đi sự nóng bức của cái nắng buổi trưa miền Nam. My đang quỳ gối? Dưới chân mẹ anh? Sao lại như vậy? Trái tim An đập thình thịch, những cú đập mạnh đến nỗi anh sợ My và Bà Hoa có thể nghe thấy.
Tiếng nói của Bà Hoa vang lên nhẹ nhàng, nhưng đầy quyền lực, như một sợi xích vô hình siết chặt lấy My. An nghe rõ từng chữ.
BÀ HOA
(Vừa nhấm nháp ly trà, vừa nói bằng giọng đều đều, nhưng mỗi chữ như một mũi kim châm)
Con phải hiểu, cái gì cũng có giá của nó. Đừng nghĩ mọi chuyện dễ dàng như vậy.
My khẽ cúi đầu sâu hơn, vai cô run rẩy không thể nhận ra từ góc nhìn của An.
MY
(Giọng khẽ như gió thoảng, đầy sự cam chịu)
Con… con biết rồi ạ.
Ánh mắt An dán chặt vào bóng lưng run rẩy của My, rồi lại chuyển sang khuôn mặt bình thản đến đáng sợ của Bà Hoa. Một cơn giận dữ không tên bắt đầu nhen nhóm trong lòng An, bóp nghẹt lấy lồng ngực anh. An cần phải biết chuyện gì đang xảy ra. Anh cần phải biết.
Một cơn giận dữ không tên bắt đầu nhen nhóm trong lòng An, bóp nghẹt lấy lồng ngực anh. An cần phải biết chuyện gì đang xảy ra. Anh cần phải biết. An rón rén dịch chuyển, nép sát vào mép tường, cố gắng nhìn rõ hơn vào bên trong. Ánh nắng miền Nam gay gắt xuyên qua cửa sổ, phản chiếu trên sàn nhà, khiến cảnh tượng trong phòng khách có vẻ siêu thực.
Khi An nghiêng người thêm chút nữa, một góc nhìn mới, rõ ràng hơn, đột ngột mở ra trước mắt anh. Không phải My đang quỳ gối chịu đựng, mà là một tư thế hoàn toàn khác. An há hốc mồm kinh ngạc, đôi mắt mở trừng trừng.
My đang ngồi bệt trên sàn, một chân nhẹ nhàng vắt lên đùi Bà Hoa. Cô mặc một bộ đồ ở nhà sành điệu, chất liệu lụa mềm mại tôn lên vóc dáng thon thả. Đôi chân trần của My, với những ngón chân thon dài, uyển chuyển di chuyển trên bắp chân Bà Hoa. My dùng gót chân lướt nhẹ, rồi lại dùng ngón chân ấn dứt khoát vào các huyệt đạo. Bà Hoa nhắm nghiền mắt, gương mặt giãn ra, đôi môi khẽ mỉm cười mãn nguyện, thỉnh thoảng lại thốt lên tiếng “À… ừm…” nhỏ xíu như tiếng ru ngủ.
Toàn bộ khung cảnh như một cú sốc điện giật qua An. Cái gì thế này? Anh đã lầm. Hoàn toàn lầm. My không hề bị ép buộc hay quỳ gối cam chịu. Cô đang mát-xa chân cho mẹ chồng. Bằng đôi chân của mình. Và mẹ anh thì đang hưởng thụ một cách rõ rệt. An cố gắng nén tiếng thở, trái tim đập thình thịch nhưng không phải vì tức giận, mà vì sự bàng hoàng khó tả. Cái giọng nói “Con… con biết rồi ạ” đầy cam chịu ban nãy của My bỗng trở nên vô cùng khó hiểu. Chuyện gì đang thực sự diễn ra ở đây?
An đứng như trời trồng. Cảnh tượng đó như một cú sét đánh ngang tai An, giáng thẳng vào mọi suy nghĩ, mọi giả định anh vừa ôm ấp. Hai mắt An mở trừng trừng, đồng tử giãn ra, cố gắng thu vào từng chi tiết nhưng tâm trí anh lại không thể nào xử lý nổi. Sự bàng hoàng nuốt chửng lấy lý trí, và rồi một ngọn lửa tức giận, không rõ nguyên nhân, bắt đầu bùng lên dữ dội trong lồng ngực An. Cả người anh như hóa đá, cứng đờ tại chỗ, mọi giác quan đều đình trệ. An khẽ lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong cổ họng khô khốc: “Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”. Anh nhìn My, rồi nhìn Bà Hoa, rồi lại nhìn My, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho cái hành động kỳ quặc, đầy thân mật đến khó hiểu này. Sự bất an dấy lên mạnh mẽ, trộn lẫn với cảm giác bị lừa dối, dù An không thể gọi tên rõ ràng sự lừa dối đó là gì. Ngọn nắng gay gắt ngoài kia bỗng trở nên oi bức đến ngột ngạt. An cảm thấy một cơn choáng váng nhẹ.
Ngay lúc An đang chìm trong cơn choáng váng cùng câu hỏi vô định, My khẽ ngẩng đầu lên, như cảm nhận được có ánh mắt đang dõi theo. Ánh nhìn của My vô tình xuyên qua khe cửa, chạm thẳng vào đôi mắt sững sờ của An. Một tia sét như đánh ngang qua My. Cô giật mình đánh rơi chiếc khăn đang dùng, chiếc khăn trắng tinh nhẹ nhàng rơi xuống nền gạch mát lạnh. Vẻ mặt My từ ngạc nhiên tột độ, thoáng qua một chút kinh hoàng, rồi nhanh chóng chuyển sang bối rối đến tột cùng, như thể cô vừa bị bắt quả tang điều gì đó thầm kín.
Tiếng chiếc khăn rơi nhẹ, cùng sự thay đổi đột ngột trên nét mặt My, khiến Bà Hoa cũng bất giác mở mắt. Bà từ từ nhìn theo ánh mắt đang hoảng loạn của My. Và rồi, tầm nhìn của Bà Hoa cũng bắt gặp khuôn mặt An – con trai bà, đang đứng như trời trồng ngay ngưỡng cửa. Sự ngỡ ngàng, kinh ngạc lập tức hiện rõ trên gương mặt già nua của Bà Hoa. Cả hai người phụ nữ đều chết lặng, đóng băng trong khoảnh khắc. Không khí trong căn nhà vốn đã ngột ngạt nay càng trở nên đặc quánh, nặng nề đến khó thở.
An, với khuôn mặt tái mét vì sốc, không chờ đợi thêm được nữa. Cơn giận và sự tổn thương bùng lên, vượt qua cả nỗi bàng hoàng. Anh bước hẳn vào trong phòng khách, đôi mắt đỏ ngầu quét qua cảnh tượng kỳ lạ trước mắt, rồi dừng lại ở My và Bà Hoa đang cứng đờ. Tiếng bước chân của An, nặng nề và đầy tức giận, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
AN
(Giọng run rẩy nhưng đầy vẻ tra hỏi, gần như hét lên)
My, em đang làm gì vậy? Mẹ, chuyện này là sao?
An cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Sự phản bội và nỗi đau đột ngột ập đến, khiến anh không thể thở nổi. Cả chuyến đi công tác về sớm, ý định tạo bất ngờ, tất cả giờ đây chỉ còn là sự chua chát tột cùng. Anh đứng đó, nhìn chằm chằm vào hai người phụ nữ thân yêu nhất của mình, những người đang giữ một bí mật kinh hoàng ngay trong chính căn nhà của anh. Khuôn mặt An co giật, hoàn toàn không thể lý giải được “hành động kỳ lạ” mà anh vừa chứng kiến. Nắng miền Nam gay gắt ngoài kia như càng hun đốt thêm sự phẫn nộ trong lòng An.
Bà Hoa khẽ giật mình khi nghe tiếng An, như một con rối vừa bị kéo dây. Bà định mở miệng nói gì đó, nhưng cổ họng lại khô khốc, không phát ra được âm thanh nào. My thì vẫn cúi gằm mặt, chiếc khăn trắng tinh vẫn nằm chỏng chơ trên nền gạch, như một bằng chứng tố cáo không lời. My không dám nhìn thẳng vào đôi mắt An, ánh mắt đầy tức giận và thất vọng. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió lùa nhẹ qua cửa sổ, làm rung rinh giàn bông giấy ngoài sân.
Bà Hoa chợt lấy lại được giọng nói, vội vàng ngồi thẳng dậy trên ghế sofa, ánh mắt nhìn An đầy lo lắng, xen lẫn một chút gì đó van nài. Bà đưa tay ra, như muốn chạm vào An nhưng rồi lại rụt về.
BÀ HOA
(Giọng run run, ngập ngừng)
Con trai… An, bình tĩnh nào con. Không phải… không phải như con nghĩ đâu. Có… có hiểu lầm gì đó thôi.
An đứng như trời trồng, đôi mắt vẫn đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào mẹ và vợ. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe. “Không phải như con nghĩ đâu”? Vậy thì là cái gì? Giọng nói ngập ngừng, lúng túng của Bà Hoa chỉ càng đổ thêm dầu vào lửa, khiến trái tim An vốn đã vỡ vụn giờ lại càng bị bóp nghẹt. Sự bối rối và né tránh trong lời giải thích của mẹ càng làm anh thêm chắc chắn rằng có điều gì đó kinh khủng đang bị che giấu. Cơn giận biến thành sự ghê tởm khó chịu. Anh liếc nhìn My, người vẫn đang cúi gằm mặt, như thể đang tránh né mọi ánh mắt và lời lẽ.
AN
(Giọng khàn đặc, đầy vẻ ngờ vực)
Hiểu lầm? Mẹ nói là hiểu lầm? Con thấy rõ ràng tất cả… Hai người đang làm cái quái gì trong nhà của con vậy hả?
Bà Hoa lập tức xua tay, khuôn mặt trắng bệch.
BÀ HOA
(Vội vã, nhưng vẫn lắp bắp, giọng cố gắng trấn an nhưng đầy sự ngập ngừng)
Không… không phải, An. Nghe mẹ giải thích đã. Thật sự… chuyện này… nó… không phải như con thấy. Mẹ… mẹ sẽ nói hết cho con nghe.
Mỗi từ Bà Hoa nói ra đều như một gáo nước lạnh tạt vào sự tin tưởng của An. Sự ngập ngừng, thiếu dứt khoát của Bà Hoa không hề giúp trấn an anh, mà ngược lại, nó vẽ ra hàng trăm kịch bản tồi tệ hơn trong đầu anh. My vẫn im lặng, sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn cả lời nói. An cảm thấy một làn sóng ghê tởm dâng trào, sự khó chịu bao trùm lấy anh. Anh không thể chịu nổi không khí ngột ngạt này thêm nữa.
My vội vàng đứng bật dậy, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ và lúng túng. Cô lập tức nắm lấy tay An, kéo nhẹ anh về phía mình, ánh mắt cầu khẩn.
MY
(Giọng run rẩy, gấp gáp)
An, anh hiểu lầm rồi! Thật sự là hiểu lầm! Đây là… đây là liệu pháp mát-xa chân mới mà mẹ con mình đang thử. Mẹ bị đau chân, chân mẹ sưng phù mấy hôm nay rồi nên con học trên mạng… Con thấy người ta bảo mát-xa bấm huyệt sẽ đỡ hơn.
Bàn tay My siết chặt tay An, nhưng anh không hề cảm nhận được sự ấm áp hay trấn an. Thay vào đó, anh chỉ thấy một sự lạnh lẽo khó chịu. Lời giải thích của My, dù cố gắng tỏ ra hợp lý, lại không thể xua đi hình ảnh kinh khủng mà anh vừa chứng kiến. “Mát-xa chân mới”? Nghe thật nực cười! An giật mạnh tay ra khỏi My, ánh mắt đầy phẫn nộ, không còn chút dịu dàng nào.
AN
(Giọng khàn đặc, đầy mỉa mai)
Mát-xa chân? Mát-xa kiểu gì mà vợ mát-xa cho mẹ chồng trong tư thế đó? Và trong phòng ngủ của tôi? Hai người có nghĩ tôi là thằng ngu không hả?
Bà Hoa nhìn An, rồi lại liếc sang My, ánh mắt đầy hoảng sợ và bối rối tột độ. Bà cố gắng lên tiếng để xoa dịu tình hình, nhưng giọng nói vẫn run rẩy.
BÀ HOA
(Cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng thất bại)
An, con… con nghe My nói đi. Thật sự là…
AN
(Ngắt lời mẹ, giọng gằn lên)
Mẹ im đi! Con không muốn nghe thêm bất kỳ lời dối trá nào nữa! Mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi!
An lùi lại vài bước, quay lưng lại với hai người phụ nữ, hít một hơi thật sâu để cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, đau đớn như bị xé toạc. Cơn giận dữ và ghê tởm dâng lên cuồn cuộn, nhấn chìm mọi lý trí. Anh không thể tin được rằng những người thân yêu nhất của mình lại có thể làm điều này, ngay trong chính ngôi nhà của anh. My nhìn An quay lưng lại, biết rằng mọi lời giải thích lúc này đều vô nghĩa. Cô cảm thấy bất lực, tuyệt vọng. Cô biết mình càng nói, An càng nghi ngờ và tin vào những điều kinh khủng hơn.
An xoay người lại, ánh mắt rực lửa quét qua khuôn mặt trắng bệch của My, rồi dừng lại ở Bà Hoa đang cúi gằm mặt. My rụt rè đưa tay ra như muốn chạm vào cánh tay An, nhưng anh lập tức gạt mạnh.
AN
(Giọng nói lạnh băng, đầy cay nghiệt)
Mát-xa chân? Em nói là mát-xa chân? Bằng chân của em… cho mẹ của tôi? Trong phòng ngủ này? Em nghĩ ai sẽ tin cái trò lố bịch đó?
My giật mình rụt tay lại, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt An. Cô cố gắng tìm lời biện minh, nhưng cổ họng nghẹn ứ.
AN
(Tiếp tục, ánh mắt sắc như dao)
Em, người luôn chải chuốt, sành điệu, chưa bao giờ chịu khó làm việc nhà, lại đột nhiên học cách mát-xa bấm huyệt bằng chân cho mẹ chồng? Nghe có vẻ hợp lý lắm đấy, My!
An đưa mắt nhìn sang Bà Hoa. Bà Hoa né tránh ánh mắt của con trai, hai tay vân vê vạt áo, người run rẩy. Nhìn dáng vẻ đó của mẹ, một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên trong đầu An. *Liệu có phải mẹ bị ép buộc không?* Anh cố xua đi suy nghĩ đó, nhưng nó cứ bám riết, càng khiến cơn phẫn nộ trong anh bùng lên dữ dội hơn. Anh không thể hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra trong chính ngôi nhà của mình.
BÀ HOA
(Vội vàng chen vào, giọng cười xòa, cố gắng phá vỡ sự căng thẳng)
Đúng rồi đó con! Cái My nó thương mẹ, thấy mẹ đau chân nên nó chịu khó học mấy bài mát-xa chân bằng chân trên TikTok ấy mà. Mát-xa bằng tay mẹ đau nó cứ kêu đau, My nó dùng chân mềm mại hơn.
An sững người. Câu nói của mẹ anh, thốt ra trong không khí ngột ngạt này, nghe thật chói tai và khó tin. Anh nhìn My, rồi nhìn lại Bà Hoa, cố gắng đọc vị cảm xúc trên gương mặt bà. My vẫn cúi gằm mặt, không dám động đậy. Bà Hoa khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lướt nhanh qua My rồi dừng lại ở An, một cái nháy mắt khó hiểu và đầy ẩn ý.
Cái nháy mắt của Bà Hoa như một tia sét đánh thẳng vào An. Tất cả những suy đoán, phẫn nộ trong anh chợt xoắn lại thành một mớ hỗn độn. Nó không phải là cái nháy mắt của một người mẹ bị ép buộc, mà là cái nháy mắt của một người đang che giấu, hoặc thậm chí là… đồng lõa. An cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ý nghĩ kinh hoàng ban đầu về mẹ bị ép buộc bỗng biến mất, thay vào đó là một sự hoài nghi khủng khiếp hơn về chính người mẹ ruột của mình. Anh nhìn chằm chằm vào Bà Hoa, đôi mắt hằn lên tia máu, không nói nên lời. My vẫn im lặng, run rẩy như một cái bóng.
An đứng chết trân. Cái nháy mắt của Bà Hoa như một tia sét đánh thẳng vào anh. Tất cả những suy đoán, phẫn nộ trong anh chợt xoắn lại thành một mớ hỗn độn. Nó không phải là cái nháy mắt của một người mẹ bị ép buộc, mà là cái nháy mắt của một người đang che giấu, hoặc thậm chí là… đồng lõa. An cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ý nghĩ kinh hoàng ban đầu về mẹ bị ép buộc bỗng biến mất, thay vào đó là một sự hoài nghi khủng khiếp hơn về chính người mẹ ruột của mình. An nhìn chằm chằm vào Bà Hoa, đôi mắt hằn lên tia máu, không nói nên lời. My vẫn im lặng, run rẩy như một cái bóng.
BÀ HOA
(Thấy An vẫn đứng chết trân, Bà Hoa thở dài một tiếng ra vẻ sốt ruột, nhưng ánh mắt bà lại ánh lên vẻ tinh quái. Bà bắt đầu “giải thích” với một giọng điệu bình thản, có chút hờn dỗi)
Trời ơi là trời! Con trai với con dâu nhà người ta thì quan tâm mẹ già, con trai với con dâu nhà mình thì nghi ngờ mẹ đủ thứ. Con My nó thấy mẹ đi làm vườn về đau chân quá, con bé nó thương. Mấy nay mẹ cứ rên hoài, nó mới lên mạng coi được cái bài mát-xa chân này.
An nhíu mày, vẫn chưa thể tin ngay. Cái cớ “TikTok” nghe có vẻ hợp lý nhưng sao An vẫn thấy có gì đó sai sai, vẫn còn lấn cấn.
BÀ HOA
(Tiếp tục, giọng mềm mỏng hơn, như đang dỗ dành một đứa trẻ)
Mà con biết rồi đó, tay mẹ già rồi, làm gì còn mềm mại như chân con My. Mát-xa bằng tay mẹ cứ đau, còn nó dùng lòng bàn chân mềm mềm, ấn ấn nhẹ nhẹ vào mấy huyệt đạo này, chân mẹ thấy khỏe hẳn ra. Mẹ cứ bảo nó dùng chân đi cho mẹ đỡ đau, nó ngại mãi mẹ mới chịu. Chứ con nghĩ coi, con dâu nào mà dám làm vậy với mẹ chồng nếu không được mẹ chồng cho phép, lại còn vui vẻ hưởng thụ nữa chứ.
An lắng nghe, từng lời của Bà Hoa như một gáo nước lạnh tạt vào suy nghĩ tăm tối của anh. Mẹ nói đúng. Chẳng có người con dâu nào lại tự tiện “mát-xa bằng chân” cho mẹ chồng nếu không có sự đồng ý, thậm chí là yêu cầu từ bà. Và gương mặt mẹ… An nhìn kỹ lại Bà Hoa.
Bà Hoa vẫn cười tươi rói, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch. Không hề có một chút vẻ gì là khó chịu, bị ép buộc, hay sợ hãi. Ngược lại, bà còn có vẻ rất hưởng thụ, thậm chí còn có chút tự hào về sự hiếu thảo “độc đáo” của con dâu.
An nuốt khan. Sự nghi ngờ, cơn giận dữ điên cuồng trước đó trong anh dần tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác trống rỗng và ê chề. Anh cúi xuống nhìn đôi chân My. My vẫn giữ nguyên tư thế, nhưng đôi chân cô đã hơi co lại, gót chân vẫn đặt nhẹ lên bắp chân của Bà Hoa, sẵn sàng rút về bất cứ lúc nào. Bàn chân nhỏ nhắn, thon thả, những ngón chân vẫn còn vương chút bùn đất khô trên móng từ việc làm vườn sáng nay, hoặc có thể là chiều hôm qua. An chợt nhớ đến lời mẹ nói về việc My đã giúp mẹ làm vườn.
Anh lại ngước nhìn Bà Hoa. Mẹ anh vẫn đang nhìn An, nụ cười hiền hậu, nhưng sâu trong ánh mắt đó, An thấy một chút gì đó… thất vọng. Hoặc có lẽ đó chỉ là sự xấu hổ của chính anh phản chiếu lại.
Một làn sóng xấu hổ nóng ran dâng lên trong lòng An, thiêu đốt từng tế bào. An vừa nghĩ gì vậy? Anh đã nghi ngờ vợ mình, nghi ngờ chính người mẹ của mình, vì một cảnh tượng… hoàn toàn bình thường, thậm chí là ấm áp, hiếu thảo. Chỉ vì An vội vàng suy diễn, chỉ vì anh nhìn sự việc qua lăng kính đầy thành kiến và ghen tuông vô cớ. An cảm thấy gương mặt mình nóng bừng, tai anh ù đi vì sự ngớ ngẩn của bản thân.
An cúi gằm mặt, hai tai nóng bừng. Anh không dám nhìn thẳng vào Bà Hoa hay My. Sự xấu hổ thiêu đốt khiến An chỉ muốn độn thổ.
BÀ HOA
(Nhìn An, bà khẽ lắc đầu, nụ cười tinh quái vẫn chưa tắt hẳn. Giọng bà cất lên đầy vẻ trêu chọc, nhưng cũng pha chút nhẹ nhõm)
Cái thằng này! Vừa về đến nhà đã tưởng tượng ra chuyện gì rồi! Mẹ với My đang vui vẻ thế này mà con làm tụi mẹ hết hồn.
Bà Hoa bước tới gần An, bà vỗ nhẹ vào vai An. Bàn tay gầy guộc nhưng ấm áp của bà khẽ siết.
BÀ HOA
(Ánh mắt bà nhìn An đầy sự thông cảm, nhưng cũng không quên xen lẫn chút hài hước, như đang nhắc nhở An về sự ngớ ngẩn của anh)
Cứ tưởng công ty báo tin dữ hay gì, ai dè là con tự làm khổ mình. Thật là…
An vẫn im lặng, cảm giác tội lỗi và xấu hổ vẫn quấn lấy anh. Anh ngước mắt nhìn My. My vẫn ngồi yên, nhưng gương mặt cô đã bớt căng thẳng hơn rất nhiều. Cô nhìn An, ánh mắt phức tạp, không rõ là giận dỗi, thất vọng, hay chỉ là sự mệt mỏi.
An vẫn im lặng, cảm giác tội lỗi và xấu hổ vẫn quấn lấy An. An ngước mắt nhìn My. My vẫn ngồi yên, nhưng gương mặt cô đã bớt căng thẳng hơn rất nhiều. Cô nhìn An, ánh mắt phức tạp, không rõ là giận dỗi, thất vọng, hay chỉ là sự mệt mỏi.
An hít một hơi thật sâu, giọng nói như bị mắc kẹt trong cổ họng, khó khăn lắm mới thốt ra được. Khuôn mặt An đỏ bừng, An cúi gằm xuống, không dám nhìn thẳng vào Bà Hoa hay My.
AN
(Giọng An run run, đầy sự hối lỗi)
Con xin lỗi mẹ, xin lỗi My. Con… con đã nghĩ linh tinh. Con thật sự… xin lỗi.
An cảm thấy tim mình thắt lại. An đã quá vội vàng, quá hồ đồ khi đánh giá My. Những lời nói của Bà Hoa, cùng với ánh mắt phức tạp của My, đã khiến An nhận ra một sự thật đau lòng: An đã nghi ngờ một người vợ yêu thương và một người con dâu hiếu thảo. Tình cảm mà My dành cho Bà Hoa, sự chăm sóc ân cần đó, hoàn toàn là thật lòng, không hề có chút giả tạo nào. Sự hối hận gặm nhấm An từng chút một.
BÀ HOA
(Bà Hoa thở dài một tiếng, nhưng trong ánh mắt bà đã không còn vẻ trêu chọc, thay vào đó là sự bao dung và có chút buồn bã)
Con về đến nhà là mừng rồi, nhưng cái tính cả nghĩ của con thì lúc nào cũng làm khổ mình. My nó chăm sóc mẹ từng li từng tí, nó đâu có khác gì con gái ruột.
My vẫn im lặng, ánh mắt My từ từ chuyển từ sự mệt mỏi sang một nỗi buồn khó tả. Cô không trách cứ An bằng lời, nhưng sự im lặng đó còn nặng nề hơn bất kỳ lời trách móc nào. An ngước nhìn My, thấy rõ sự tổn thương trong ánh mắt cô. An cảm thấy một nhát dao vô hình cứa vào tim mình. An đã làm My thất vọng quá nhiều.
My nhìn sâu vào mắt An, sự tổn thương vẫn còn đó, nhưng dần được thay thế bằng một tia thấu hiểu và… tha thứ. Cô không nói thêm lời trách móc nào, chỉ nhẹ nhàng đứng dậy. My bước đến gần An, An vẫn cúi đầu, sợ hãi đối diện với ánh mắt cô. Bàn tay My nhẹ nhàng chạm vào vai An, rồi cô từ từ kéo anh vào một cái ôm thật chặt.
MY
(Giọng My nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng vẫn còn chút nghẹn ngào)
Anh về là tốt rồi, em và mẹ đang nhớ anh lắm.
An bất ngờ trước hành động của My. Anh ôm chặt lấy cô, vùi mặt vào tóc My, cảm nhận hơi ấm và mùi hương quen thuộc. Nước mắt An không kìm được mà trào ra, những giọt nước mắt của sự hối lỗi và nhẹ nhõm. My xoa nhẹ lưng An, như thể trấn an một đứa trẻ vừa trải qua cơn sợ hãi. Bà Hoa nhìn cảnh tượng đó, khóe mắt bà cũng hoe đỏ. Bà mỉm cười hiền hậu, thở phào nhẹ nhõm khi thấy hai vợ chồng đã làm lành.
BÀ HOA
(Bà Hoa vỗ nhẹ vào vai An, giọng bà đầy yêu thương)
Thôi, vợ chồng con cứ như trẻ con vậy. Về được rồi thì mừng, có gì đâu mà cứ làm loạn cả lên.
Cả gia đình cùng phá lên cười. Tiếng cười xua tan đi sự căng thẳng, những nỗi lo lắng, và cả sự giận hờn vừa qua. Sự hiểu lầm đã được hóa giải, và tình cảm gia đình lại thêm gắn bó sau một “cú sốc” không ngờ. Nắng miền Nam vẫn gay gắt chiếu qua khung cửa, nhưng giờ đây, không khí trong ngôi nhà đã dịu mát và ấm áp hơn rất nhiều.
Sau những giờ phút căng thẳng đến nghẹt thở, không gian trong căn nhà bỗng trở nên yên bình lạ thường. Nắng vẫn rải đầy trên sàn gỗ, len lỏi qua những tán lá bông giấy khẽ rung ngoài sân, tạo nên những vệt sáng vàng óng ánh như lời nhắc nhở về một buổi trưa nóng bỏng đã gần như phá vỡ đi sự yên ả của tổ ấm. An, vẫn còn đôi chút bẽn lẽn, nắm chặt tay My. Anh nhận ra rằng tình yêu và lòng tin không chỉ là những lời hứa hẹn trên môi, mà còn là sự thấu hiểu, kiên nhẫn và sẵn sàng tha thứ cho những sai lầm của nhau. My, với trái tim rộng lớn, đã chọn cách gạt bỏ mọi tổn thương, đặt tình yêu và sự gắn kết gia đình lên trên hết. Cô hiểu rằng ai trong cuộc sống cũng có thể mắc phải những sai lầm vì sự vội vàng hay nghi ngờ không đáng có, điều quan trọng là cách họ đối diện và sửa chữa chúng.
Bà Hoa nhìn các con, nụ cười hiền hậu nở trên môi. Bà đã trải qua nhiều sóng gió cuộc đời, và bà biết rằng những thử thách như thế này, dù đau lòng đến mấy, cũng chính là chất keo gắn kết các thành viên lại với nhau chặt chẽ hơn. Nó khiến mỗi người trân trọng hơn giá trị của sự yêu thương, của lòng tin và sự bao dung. Giàn bông giấy ngoài kia vẫn kiên cường khoe sắc dưới cái nắng miền Nam gay gắt, như biểu tượng cho sức sống mãnh liệt của tình cảm gia đình, dù có trải qua bao nhiêu giông bão vẫn vững vàng, rực rỡ. Cuộc đời vốn dĩ là một hành trình dài với vô vàn những ngã rẽ và thử thách bất ngờ, nhưng chỉ cần có tình yêu thương và sự thấu hiểu làm kim chỉ nam, mọi hiểu lầm đều có thể hóa giải, và mỗi gia đình đều sẽ tìm thấy bình yên đích thực sau những cơn bão lòng.

