Đầu dây bên kia vang lên một giọng đàn ông trầm thấp.
-“Cháu…hơi khó chịu nên…nên muốn về sớm” Giọng cô run run đáp lại.
“Được, chú tới ngay”
Thật ra cô là một cô nhi, người mà cô gọi là chú lúc nãy thật ra chẳng có quan hệ máu mủ gì, lúc 8 tuổi trong một vụ tai nạn mà cô đã mất đi ba mẹ, đột nhiên một người chú xuất hiện và nhận nuôi cô.
Nghe nói chú ấy là học trò cũ của ba cô vì muốn trả ơn nên mới nhận nuôi cô.
Mà cô cũng chẳng để tâm đến điều đó dù sao chú ấy cũng rất tốt mà.
Chưa đầy 10 phút, chiếc xe BMW màu đen đã sừng sững đậu trước cửa nhà hàng.
Khi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc cô thầm cảm tạ ông trời, nếu còn đứng đây thêm lát nữa thì cô sẽ chết mất. Từ trong xe một người đàn ông tuấn lãng bước xuống, anh ta đi về phía cô, rồi cất giọng trầm thấp:
“Mau lên xe đi, chú đưa cháu về nhà”
Cô khập khiễng đi về phía chiếc xe, mới đi được vài bước mà đã loạng choạng muốn ngã.
Anh nhìn cô mà không nói gì, bước đến trực tiếp bế cô vào xe.
Anh vừa lái xe vừa quan sát cô:
“Cháu cảm thấy thế nào rồi?”
“Nóng, nóng lắm, khó chịu nữa, còn rất……ngứa”
Anh nhìn cô thêm một lúc rồi đưa ra kết luận :
“Chắc đã bị bỏ thuốc rồi”
“Hả? Vậy giờ cháu phải làm…sao đây? Khó..khó chịu lắm”
Anh suy nghĩ hồi lâu rồi cất giọng đầy nam tính
“Ân Ân à, năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?”
“19 ạ..”
“19 à?, Vậy thì dễ giải quyết rồi….” Nói rồi anh hơi nhếch môi, chẳng nói gì thêm mà tăng ga chạy nhanh về biệt thự
p/s : Các chị đoán xem chuyện gì sẽ diễn ra 😀
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
Xe BMW màu đen lao đi trên con đường vắng. Ân Ân co quắp trên ghế phụ, hơi thở gấp gáp, tiếng rên khe khẽ phát ra từ cổ họng. Làn da cô nóng ran như lửa đốt, từng cơn ngứa dữ dội giày vò khiến cô muốn cào cấu điên cuồng. Cô bứt rứt, đôi mắt mờ đi vì khó chịu, tay vô thức bấu chặt lấy mép áo.
Người chú nuôi liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, ánh mắt phức tạp. Vừa thấy cô vật vã, ông vừa đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như đang suy tính điều gì đó. Giọng ông trầm hẳn xuống, mang theo một âm hưởng nặng trĩu, khác hẳn vẻ bình thản ban đầu.
“Ân Ân à… cháu có còn chịu đựng được không?”
Ân Ân lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt giàn giụa. “Không… không được nữa. Cháu… cháu nóng quá, ngứa quá… Chú ơi… cứu cháu với.” Cô gần như gào lên, cơ thể run rẩy không ngừng.
Người chú nuôi siết chặt vô lăng, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Ông nhếch mép cười, một nụ cười khó đoán, lẫn giữa sự lo lắng và một chút gì đó tàn nhẫn. “Yên tâm, mọi chuyện sẽ sớm ổn thôi. Cháu sẽ không còn phải chịu đựng nữa đâu.”
Ông tăng tốc, chiếc xe như lao đi trong đêm tối, hướng về phía biệt thự xa hoa. Ân Ân chỉ còn biết nhắm mắt lại, vật lộn với cơn hành hạ khủng khiếp từ bên trong cơ thể. Cô cảm thấy mình đang dần mất kiểm soát, ý thức chập chờn, chỉ còn lại nỗi đau và sự hoảng loạn tột cùng.
CƠ THỂ Ân Ân run rẩy dữ dội, cơn ngứa và nóng như thiêu đốt khiến cô không thể kiểm soát. Hơi thở đứt quãng, từng tiếng nấc nghẹn thoát ra. Cô cố gắng bám vào thành ghế, đôi mắt mờ đi vì nước mắt và thuốc, mọi thứ xung quanh nhòe nhoẹt.
Người chú nuôi liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, ánh mắt ẩn chứa điều gì đó khó lường. Ông ta vừa lo lắng cho cô gái, lại vừa có chút gì đó tàn nhẫn xen lẫn. “Cháu thấy khó chịu lắm đúng không?”, ông ta hỏi, giọng đều đều nhưng có một sự căng thẳng ngầm.
Ân Ân gật đầu lia lịa, cổ họng khô khốc. “Cháu… cháu không chịu nổi nữa. Chú ơi, đưa cháu đi đâu vậy?” Cô yếu ớt hỏi, cố gắng giữ lại một chút tỉnh táo.
Người chú nuôi siết chặt vô lăng, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. “Sắp đến rồi. Cháu sẽ được an toàn. Cháu sẽ không còn cảm thấy gì nữa đâu.” Nụ cười méo mó hiện lên trên môi ông ta, một nụ cười khó đoán. Chiếc xe BMW màu đen rồ ga, lao nhanh hơn về phía biệt thự xa hoa.
Trong cơn mê sảng, Ân Ân chỉ cảm nhận được hơi nóng ngày càng tăng và sự mất kiểm soát hoàn toàn. Cô cảm thấy cơ thể mình như đang bốc cháy, ý thức chập chờn. Màn đêm bên ngoài cửa sổ trôi vụt qua, mang theo nỗi sợ hãi và sự bất lực ngày càng lớn dần trong cô. Biệt thự hiện ra mờ ảo trong màn đêm, một điểm sáng cô đơn trên nền tối. Người chú nuôi đánh lái, chiếc xe từ từ tiến vào cổng.
Chiếc xe BMW màu đen dừng lại trước cổng biệt thự sang trọng. Người chú nuôi nhanh chóng mở cửa xe, bế xốc Ân Ân ra khỏi ghế. Cô gái 19 tuổi gần như không còn sức để đứng vững, cả người mềm oặt như bún, chỉ còn biết bám víu vào cánh tay ông ta. Hơi nóng vẫn âm ỉ khắp cơ thể Ân Ân, kèm theo cảm giác ngứa ran khó chịu.
“Chú ơi… nóng quá…” Ân Ân thì thầm, giọng nói yếu ớt, lạc đi trong cơn mê sảng do thuốc. Cô cố gắng cựa quậy, nhưng cơ thể không nghe lời. “Sao… sao chú lại đưa cháu đến đây?” Lời nói rời rạc, không thành câu.
Người chú nuôi khẽ siết chặt vòng tay, nâng Ân Ân lên cao hơn. Ông ta liếc nhìn cô gái, ánh mắt hiện lên một tia đắc thắng, xen lẫn chút xót xa thoáng qua. “Đừng lo, Ân Ân. Cháu sẽ ở đây. Sẽ không ai làm hại cháu nữa.” Ông ta cố tình nhấn mạnh hai chữ “làm hại”, như thể chính ông ta là người bảo vệ duy nhất của cô.
Bước chân vào biệt thự, không gian tĩnh mịch và lạnh lẽo bao trùm lấy họ. Ánh đèn vàng vọt từ những chiếc đèn chùm cổ điển chiếu xuống, tạo nên một bầu không khí u ám, nặng nề. Ân Ân chỉ cảm nhận được sự xa hoa trống rỗng, sự cô độc đến cùng cực. Cô dụi mặt vào vai chú nuôi, hơi thở gấp gáp, đôi mắt nhắm nghiền. “Giúp cháu… cháu khó thở quá…”
Người chú nuôi bước đi chầm chậm, đưa Ân Ân vào sâu trong nhà. Căn biệt thự rộng lớn, đồ đạc đắt tiền nhưng không có lấy một bóng người. Chỉ có tiếng bước chân của ông ta và hơi thở yếu ớt của cô gái. Ông ta dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi đồ sộ, đẩy nhẹ.
“Vào đây nghỉ ngơi đi, Ân Ân.” Giọng ông ta trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự kiểm soát lạnh lùng. Ông ta bước vào căn phòng, đặt Ân Ân xuống chiếc giường lớn trải ga trắng tinh. Cô gái vẫn còn lơ mơ, đôi mắt hé mở nhìn quanh. Căn phòng sang trọng, nhưng sao lại khiến cô cảm thấy bất an đến thế. Những lời nói mơ hồ lại vang lên trong đầu cô, những ký ức chập chờn về vụ tai nạn năm xưa, về cái chết của ba mẹ.
“Cháu… cháu muốn về nhà…” Ân Ân lẩm bẩm, bàn tay yếu ớt níu lấy vạt áo của chú nuôi. Nước mắt lăn dài trên má. Cô cảm thấy mình đang lạc lõng giữa một thế giới xa lạ, bị bỏ rơi. “Cháu sợ lắm chú ơi…”
Người chú nuôi cúi xuống, ánh mắt nhìn Ân Ân đầy vẻ thâm trầm. Ông ta khẽ vuốt mái tóc cô. “Cháu không cần sợ nữa. Ở đây, cháu sẽ được an toàn. Chú sẽ chăm sóc cháu.” Nụ cười thoáng qua trên môi ông ta, một nụ cười vừa dịu dàng, vừa bí ẩn, như thể ông ta đang nắm giữ một bí mật động trời. Ân Ân, trong cơn mê sảng, chỉ biết thiếp đi trong vòng tay của người đàn ông mà cô từng tin tưởng, hoàn toàn không hay biết về âm mưu đang dần được hé lộ.
Người chú nuôi đặt Ân Ân lên chiếc sofa bọc da màu kem trong phòng khách rộng lớn. Anh nhìn cô với ánh mắt đầy đấu tranh, dường như đang vật lộn với chính bản thân. Ân Ân trong cơn mê sảng, khẽ rên rỉ vì khó chịu, cơ thể cô gái cứ giật giật liên hồi. Vết bỏng trên cánh tay cô bắt đầu đỏ tấy, lan dần.
“Ân Ân… ngủ đi…” Người chú nuôi thì thầm, giọng nói cố làm dịu nhẹ nhưng ẩn chứa sự gấp gáp. Ông ta đưa tay vuốt ve trán cô, cảm nhận hơi nóng bốc lên. “Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi. Chú sẽ làm mọi thứ để bảo vệ cháu.” Lời nói của ông ta vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn biệt thự, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn bên trong Ân Ân.
Cô gái rên lên một tiếng dài, tay khua khoắng trong không khí như cố tìm kiếm thứ gì đó. “Nóng quá… ngứa…” Lời nói rời rạc, đứt quãng. Đôi mắt Ân Ân nhắm nghiền, nhưng trên khuôn mặt thanh tú vẫn hiện rõ vẻ đau đớn và hoảng loạn. Cảm giác ngứa ran lan khắp cơ thể, như hàng ngàn con kiến đang bò dưới da.
Người chú nuôi lùi lại một bước, ánh mắt dán chặt vào Ân Ân. Một nụ cười nửa miệng, đầy tính toán, nở trên môi ông ta. “Chỉ cần cháu chịu hợp tác một chút, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.” Ông ta liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền, rồi lại quay sang nhìn Ân Ân. Ông ta biết, loại thuốc này sẽ sớm phát huy tác dụng, khiến cô gái hoàn toàn mất khả năng kháng cự. “Con gái ngoan của ba đây rồi.” Ông ta lẩm bẩm, giọng đầy vẻ sở hữu.
Cơn nóng bức càng lúc càng dữ dội, Ân Ân không còn chịu đựng nổi. Cô vùng vẫy mạnh hơn, cố gắng ngồi dậy nhưng cơ thể không nghe lời. “Chú… cứu cháu… thuốc…” Cô lắp bắp, hơi thở hổn hển.
Người chú nuôi tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh cô. Ông ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt Ân Ân, cố gắng dò xét xem cô còn tỉnh táo đến đâu. “Thuốc gì cơ, Ân Ân? Cháu đang nói gì vậy?” Giọng ông ta giả vờ ngạc nhiên, xen lẫn chút lo lắng giả tạo. “Hay là do cháu ăn gì đó ở nhà hàng không hợp bụng?”
Ân Ân lắc đầu yếu ớt, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. “Không… không phải… nóng… ngứa…” Cô cảm thấy mình sắp bùng cháy. Những ký ức rời rạc về vụ tai nạn, về gương mặt bố mẹ lại hiện về, càng làm cô thêm hoảng loạn. “Cháu muốn về nhà… chú ơi…”
“Ở đây là nhà của cháu rồi, Ân Ân à.” Người chú nuôi nói, giọng đều đều như ru ngủ, nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia hài lòng. Ông ta đưa tay lên, vuốt ve khuôn mặt đẫm nước mắt của cô. “Cháu sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Tốt hơn cả những gì cháu từng mơ ước.” Ông ta tự nhủ, nụ cười bí ẩn càng thêm sâu. Ân Ân, trong cơn mê sảng, cảm thấy bàn tay lạnh lẽo của người chú nuôi trên má mình. Cô yếu dần, yếu dần, và cuối cùng chìm vào một giấc ngủ triền miên, không biết rằng mình vừa rơi vào một cái bẫy chết người.