Về quê vợ sắp cưới, nửa đêm nghe tiếng rên từ phòng mẹ vợ… sự thật kinh hoàng hé lộ!

Về quê vợ sắp cưới chơi vài hôm, nửa đêm nghe tiếng r-ê::::n vọng ra từ phòng mẹ vợ khiến tôi bồn chồn không yên

Mưa lất phất rơi, phủ lên con đường làng một lớp sương mỏng mảnh như tơ. Tôi kéo cao cổ áo, bước xuống từ chiếc xe buýt cuối ngày, vali nhỏ lỉnh kỉnh trên tay. Đây là lần đầu tiên tôi về quê Hương – người yêu tôi – để ra mắt gia đình cô ấy. Lòng tôi xen lẫn hồi hộp và háo hức, nhưng cũng không khỏi lo lắng.

Hương đón tôi ở cổng, nụ cười rạng rỡ như ánh trăng rằm. Cô ấy mặc áo dài lụa màu xanh ngọc, tóc buông dài, nhẹ nhàng như một nàng thơ. “Anh mệt không? Vào nhà đi, mẹ đang chờ,” cô ấy nói, giọng dịu dàng nhưng có chút g-ấp g-áp. Tôi gật đầu, bước qua cánh cổng gỗ đã bạc màu, cảm nhận mùi đất trời hòa quyện với hương lúa thoảng đâu đây. Ngôi nhà hiện ra trước mắt, đơn sơ nhưng ấm cúng, với những khung cửa sổ nhỏ treo rèm hoa văn cũ kỹ. Mẹ Hương, bà Liên, đứng ở hiên nhà, dáng người nhỏ nhắn nhưng toát lên một khí chất khó gần.

“Chào bác,” tôi cúi đầu, cố giữ giọng tự nhiên. “Cháu là Minh, bạn của Hương.”

Bà Liên gật nhẹ, môi khẽ mím, không nói gì nhiều ngoài một câu ngắn gọn: “Vào nhà đi, cơm nước sẵn rồi.” Tôi thoáng bất an, nhưng Hương nắm tay tôi, khẽ s:i;ết nhẹ như muốn trấn an. Bữa cơm tối diễn ra trong không khí trầm lắng. Bà Liên hỏi tôi vài câu về công việc, gia đình, nhưng mỗi câu trả lời của tôi chỉ nhận được cái g;ật đ:ầu hờ hững. Hương cố pha trò để xua tan sự ngượng ngùng, nhưng ánh mắt bà Liên vẫn khiến tôi cảm thấy như mình đang bị x;é-t x-;ử.

Đêm xuống, tôi được sắp xếp ngủ trong căn phòng nhỏ ở cuối nhà. Tôi nằm xuống, nghe tiếng côn trùng rả rích ngoài đồng, cố xua đi cảm giác b:-ất a-;n. Nhưng rồi, giữa khuya, một âm thanh kỳ lạ kéo tôi ra khỏi giấc ngủ chập chờn.

Tiếng k-êu. Không, không hẳn là kêu, mà giống như một tiếng r:ê;-n r-::ỉ, thấp thoáng đ:a:-u đ-ớ-:n, vọng ra từ phòng bà Liên. Tôi ngồi bật dậy, tim đập thình thịch. Âm thanh ấy không lớn, nhưng trong không gian tĩnh lặng của đêm quê, nó rõ ràng hơn bao giờ hết. Tôi căng tai lắng nghe, cố phân biệt xem mình có nghe nhầm không. Tôi rón rén bước ra khỏi giường, mở hé cửa phòng, nhìn về phía hành lang dẫn đến phòng bà Liên. Ánh đèn dầu từ phòng tôi hắt ra, tạo thành những bóng m:ờ kỳ dị trên tường.

Tôi đứng đó, do dự. Một lúc sau, tôi quyết định quay lại giường, tự nhủ có lẽ mình quá nh;-ạy c-:ả-m. Nhưng khi vừa chạm vào gối, một tiếng h;;;-é-t ngắn, s-;ắ:c lạ;n::h vang lên, khiến tôi s;ững n:gười….

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Về quê vợ sắp cưới, nửa đêm nghe tiếng rên từ phòng mẹ vợ… sự thật kinh hoàng hé lộ!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt