Về quê vợ sắp cưới chơi vài hôm, nửa đêm nghe tiếng r-ê::::n vọng ra từ phòng mẹ vợ khiến tôi bồn chồn không yên
Mưa lất phất rơi, phủ lên con đường làng một lớp sương mỏng mảnh như tơ. Tôi kéo cao cổ áo, bước xuống từ chiếc xe buýt cuối ngày, vali nhỏ lỉnh kỉnh trên tay. Đây là lần đầu tiên tôi về quê Hương – người yêu tôi – để ra mắt gia đình cô ấy. Lòng tôi xen lẫn hồi hộp và háo hức, nhưng cũng không khỏi lo lắng.
Hương đón tôi ở cổng, nụ cười rạng rỡ như ánh trăng rằm. Cô ấy mặc áo dài lụa màu xanh ngọc, tóc buông dài, nhẹ nhàng như một nàng thơ. “Anh mệt không? Vào nhà đi, mẹ đang chờ,” cô ấy nói, giọng dịu dàng nhưng có chút g-ấp g-áp. Tôi gật đầu, bước qua cánh cổng gỗ đã bạc màu, cảm nhận mùi đất trời hòa quyện với hương lúa thoảng đâu đây. Ngôi nhà hiện ra trước mắt, đơn sơ nhưng ấm cúng, với những khung cửa sổ nhỏ treo rèm hoa văn cũ kỹ. Mẹ Hương, bà Liên, đứng ở hiên nhà, dáng người nhỏ nhắn nhưng toát lên một khí chất khó gần.
“Chào bác,” tôi cúi đầu, cố giữ giọng tự nhiên. “Cháu là Minh, bạn của Hương.”
Bà Liên gật nhẹ, môi khẽ mím, không nói gì nhiều ngoài một câu ngắn gọn: “Vào nhà đi, cơm nước sẵn rồi.” Tôi thoáng bất an, nhưng Hương nắm tay tôi, khẽ s:i;ết nhẹ như muốn trấn an. Bữa cơm tối diễn ra trong không khí trầm lắng. Bà Liên hỏi tôi vài câu về công việc, gia đình, nhưng mỗi câu trả lời của tôi chỉ nhận được cái g;ật đ:ầu hờ hững. Hương cố pha trò để xua tan sự ngượng ngùng, nhưng ánh mắt bà Liên vẫn khiến tôi cảm thấy như mình đang bị x;é-t x-;ử.
Đêm xuống, tôi được sắp xếp ngủ trong căn phòng nhỏ ở cuối nhà. Tôi nằm xuống, nghe tiếng côn trùng rả rích ngoài đồng, cố xua đi cảm giác b:-ất a-;n. Nhưng rồi, giữa khuya, một âm thanh kỳ lạ kéo tôi ra khỏi giấc ngủ chập chờn.
Tiếng k-êu. Không, không hẳn là kêu, mà giống như một tiếng r:ê;-n r-::ỉ, thấp thoáng đ:a:-u đ-ớ-:n, vọng ra từ phòng bà Liên. Tôi ngồi bật dậy, tim đập thình thịch. Âm thanh ấy không lớn, nhưng trong không gian tĩnh lặng của đêm quê, nó rõ ràng hơn bao giờ hết. Tôi căng tai lắng nghe, cố phân biệt xem mình có nghe nhầm không. Tôi rón rén bước ra khỏi giường, mở hé cửa phòng, nhìn về phía hành lang dẫn đến phòng bà Liên. Ánh đèn dầu từ phòng tôi hắt ra, tạo thành những bóng m:ờ kỳ dị trên tường.
Tôi đứng đó, do dự. Một lúc sau, tôi quyết định quay lại giường, tự nhủ có lẽ mình quá nh;-ạy c-:ả-m. Nhưng khi vừa chạm vào gối, một tiếng h;;;-é-t ngắn, s-;ắ:c lạ;n::h vang lên, khiến tôi s;ững n:gười….
Minh đứng sững sờ. Tiếng hét sắc lạnh vừa rồi vẫn còn văng vẳng trong không khí, xé toạc màn đêm tĩnh mịch và găm vào tâm trí anh. Trái tim Minh đập thình thịch trong lồng ngực, như một cái trống dồn dập, và một cảm giác ớn lạnh bò dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể. Anh không thể quay lại giường. Bản năng mách bảo có điều gì đó không ổn, và sự tò mò, dù bị nỗi sợ hãi lấn át, vẫn thôi thúc anh tìm hiểu.
Minh nhẹ nhàng nhón gót, từng bước chân cẩn trọng, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng chết chóc đang bao trùm ngôi nhà. Căn phòng tối tăm như nuốt chửng mọi âm thanh, chỉ còn tiếng thở dốc của chính anh. Anh lách qua khe cửa, bước ra khỏi căn phòng nhỏ của mình. Hành lang vắng lặng chìm trong bóng tối đặc quánh, khiến anh gần như không nhìn rõ lối đi. Phía cuối hành lang là căn phòng của bà Liên, nơi những âm thanh kỳ lạ vừa phát ra.
Mỗi bước đi, cảm giác sợ hãi và tò mò lại giằng xé Minh dữ dội hơn. Anh nuốt khan, bàn tay siết chặt. Cánh cửa phòng bà Liên hiện ra lờ mờ trước mắt, như một cái hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng và sự bình yên. Minh hít một hơi thật sâu, đưa tay chạm nhẹ vào chốt cửa lạnh lẽo.
Minh rụt tay lại khỏi chốt cửa, không phải vì lạnh mà là vì một nỗi sợ vô hình len lỏi. Anh nín thở, ghé sát tai vào cánh cửa gỗ cũ kỹ, cố gắng lắng nghe. Căn phòng bên trong dường như im lìm đến đáng sợ, không một tiếng động nào phát ra ngoài, chỉ có nhịp tim Minh đập thình thịch trong lồng ngực.
Ánh mắt Minh lướt xuống, dừng lại ở khe hở nhỏ dưới chân cánh cửa cũ kỹ. Từ khe hở ấy, một vệt sáng mờ ảo, yếu ớt le lói ra ngoài hành lang tối tăm. Cùng với vệt sáng lập lòe, một mùi hương lạ lùng xộc thẳng vào khứu giác Minh. Mùi thảo mộc hăng hắc, xen lẫn chút ngọt lịm nhưng lại có gì đó rất nồng, rất khó tả, như thể thứ mùi của một nghi lễ cổ xưa nào đó.
Cả người Minh bất giác rùng mình. Một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải do gió mà là từ sâu thẳm trong tâm trí anh. Một dự cảm chẳng lành, nặng nề và u ám, đột ngột ập đến, bóp nghẹt lồng ngực Minh. Anh đứng bất động trước cánh cửa, mắt dán chặt vào khe sáng, trái tim Minh đập loạn xạ, từng nhịp đập như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
Minh cố trấn tĩnh bản thân, hít một hơi thật sâu. Anh ghé sát tai hơn nữa vào cánh cửa gỗ, cố gắng phân biệt những âm thanh bên trong căn phòng. Lần này, không còn là sự im lặng đáng sợ nữa. Anh nghe rõ tiếng thở dốc nặng nề, từng hơi thở như kéo lê, nặng nhọc. Xen lẫn đó là những lời lẩm bẩm không rõ nghĩa, nhỏ lí nhí như thể bà Liên đang tự nói chuyện với chính mình, hoặc với một ai đó khác mà Minh không thể nhìn thấy. Rồi lại có tiếng sột soạt đều đặn, như ai đó đang cặm cụi với thứ gì đó trên sàn nhà, hoặc trên một chiếc bàn thấp.
Mùi thảo mộc hăng hắc từ khe cửa dường như cũng nồng nặc hơn, quyện với một thứ mùi tanh nồng, khó chịu đến rợn người. Minh rụt nhẹ người lại, lồng ngực anh quặn thắt bởi sự bồn chồn khó tả. “Chắc chắn có chuyện gì đó rất lạ,” Minh thầm nhủ, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán anh. Ánh mắt Minh vẫn dán chặt vào khe sáng dưới chân cửa, nơi những bóng hình lập lòe giờ đây như nhảy múa trong tâm trí anh.
Trái tim Minh đập thình thịch trong lồng ngực. Mồ hôi lạnh vẫn túa ra trên trán, nhưng sự tò mò đã vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu. Anh không thể tiếp tục đứng đó mà không làm gì. Với bàn tay run rẩy, Minh từ từ đặt tay lên cánh cửa gỗ cũ kỹ. Cánh cửa nặng nề khẽ rít lên một tiếng nhỏ, khô khốc, như một lời cảnh báo mơ hồ trong màn đêm. Anh rón rén, dùng chút lực đẩy nhẹ. Một khe hẹp dần xuất hiện giữa cánh cửa và khung, đủ để ánh sáng vàng vọt từ bên trong rọi ra, cùng với mùi tanh nồng và mùi thảo mộc càng thêm đậm đặc, xộc thẳng vào mũi Minh, khiến anh nín thở.
Qua khe hẹp ấy, tầm nhìn của Minh không bị cản trở. Anh nhìn thấy rõ bóng lưng nhỏ bé của bà Liên, ngồi co ro trên sàn nhà lát gạch cũ. Mái tóc bạc của bà lòa xòa, che gần kín khuôn mặt đang cúi gằm. Ánh sáng vàng vọt từ chiếc bóng đèn nhỏ treo trên trần hắt xuống, tạo thành một vầng hào quang ma quái xung quanh bà. Minh thấy bà đang cặm cụi với một vật gì đó đặt trên chiếc mâm gỗ nhỏ trước mặt, đôi tay gầy gò, xương xẩu của bà thoăn thoắt di chuyển một cách ám ảnh. Trong tay bà, một vật lấp lánh hiện lên rõ ràng, đó là một con dao nhỏ. Lưỡi dao không phải màu trắng bạc bình thường, mà ánh lên một màu đỏ sẫm, hơi quánh lại, như thể vừa được dùng để cắt một thứ gì đó tươi sống. Những tiếng sột soạt đều đặn, ghê rợn mà Minh đã nghe từ bên ngoài, chính là từ hành động này.
Minh cố gắng nín thở, giữ yên lặng tuyệt đối. Ánh mắt anh dán chặt vào cảnh tượng kinh hoàng trước mặt. Bà Liên vẫn miệt mài với công việc của mình, dường như không hề hay biết về sự hiện diện của Minh, về đôi mắt kinh hoàng đang theo dõi bà qua khe cửa hẹp. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Minh, không phải vì cái lạnh của đêm mà là sự sợ hãi tột độ đang bủa vây anh. Anh lùi lại một bước, trái tim đập như trống bỏi, cố gắng giữ cho hơi thở mình không phát ra tiếng động. Cái vật bà Liên đang cặm cụi làm là gì? Và tại sao chiếc dao lại có màu đỏ sẫm đáng sợ đến vậy? Minh không dám nghĩ thêm.
Minh vẫn còn đang nín thở, mắt dán chặt vào bóng lưng bà Liên. Tiếng sột soạt ghê rợn vẫn đều đặn vang lên trong căn phòng im ắng đến rợn người. Bỗng nhiên, một tiếng rên khẽ, yếu ớt và đầy đau đớn, khẽ thoát ra từ cổ họng bà Liên, khiến Minh giật bắn mình. Trái tim anh như ngừng đập, đập thình thịch đến ù cả tai. Anh dồn ánh mắt xuống thấp hơn, xuyên qua khe cửa hẹp, cố gắng xác định nguồn gốc của tiếng động. Dưới chân bà Liên, trên nền gạch cũ kỹ, một vũng chất lỏng màu đỏ sẫm đang loang lổ, ánh lên một màu kinh dị dưới ánh đèn vàng vọt. Chất lỏng ấy đặc quánh, lan dần ra, tạo thành một hình thù quái dị. Minh kinh hoàng nhận ra có gì đó cực kỳ khủng khiếp đang diễn ra. Một làn sóng hoảng sợ tột độ ập đến, lạnh buốt thấu xương. Chân Minh run rẩy, đứng không vững, như muốn khuỵu xuống. Anh muốn hét lên, muốn chạy trốn khỏi cảnh tượng ám ảnh này, nhưng nỗi sợ hãi đã khóa chặt mọi giác quan, khiến anh đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt mở to nhìn vào vũng chất lỏng đáng sợ.
Minh vẫn đứng chôn chân, đôi mắt mở to nhìn vào vũng chất lỏng đáng sợ, nỗi kinh hoàng bủa vây anh. Một làn sóng hoảng sợ tột độ ập đến, lạnh buốt thấu xương. Anh muốn hét lên, muốn chạy trốn khỏi cảnh tượng ám ảnh này, nhưng nỗi sợ hãi đã khóa chặt mọi giác quan. Cuống cuồng, Minh lùi vội vài bước chân. Anh lùi lại, lùi lại, cố gắng thoát khỏi tầm nhìn của khe cửa hẹp, khỏi thứ chất lỏng ghê rợn đang lan ra. Đêm tĩnh mịch bao trùm lấy ngôi nhà, chỉ có tiếng tim Minh đập thình thịch như trống dồn. Trong cơn hoảng loạn tột độ, bước chân Minh loạng choạng. Anh vô tình vấp phải một chiếc bình hoa khô đặt ở góc tường tối tăm. “RẦM! LOẢNG XOẢNG!” Tiếng đổ vỡ vang lên chói tai, phá tan sự im ắng chết người của màn đêm. Bà Liên đang cúi gập người, cơ thể bất động, bỗng giật bắn mình. Bà lập tức dừng lại mọi hành động. Từ từ, bà Liên quay phắt lại, toàn thân cứng đờ. Đôi mắt bà sắc lẹm, đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sự điên cuồng, ánh lên vẻ căm hờn khó tả, nhìn thẳng vào bóng dáng Minh đang đứng sững sờ trong góc tối. Minh cảm thấy như một luồng điện chạy dọc sống lưng, đóng băng mọi tế bào. Anh biết mình đã bị phát hiện.
Minh vẫn đứng sững sờ trong góc tối, cảm giác như một luồng điện chạy dọc sống lưng, đóng băng mọi tế bào. Anh biết mình đã bị phát hiện. Bà Liên, với đôi mắt sắc lẹm, đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sự điên cuồng, ánh lên vẻ căm hờn khó tả, nhìn chằm chằm vào bóng dáng Minh. Từng giây trôi qua dài như vô tận. Gương mặt bà Liên tái nhợt như tờ giấy, ánh mắt ban đầu đầy sửng sốt vì bị giật mình, giờ đây dần chuyển sang một vẻ tức giận pha lẫn sự tuyệt vọng. Bà từ từ, lảo đảo đứng dậy, động tác cứng nhắc và chậm chạp như thể vừa trải qua một trận chiến. Toàn thân Minh đông cứng lại, anh không thể nhúc nhích. Anh cố gắng nhìn rõ hơn vật bà đang nắm chặt trong tay, thứ mà anh đã lầm tưởng là vật lấp lánh nào đó. Nhưng khi bà Liên đứng thẳng lên, ánh sáng yếu ớt từ hành lang hắt vào, Minh chết điếng người. Trên tay bà Liên không phải là một món đồ trang sức, hay bất kỳ vật dụng nào có thể giải thích cho tiếng động kinh hoàng vừa rồi. Đó là một con dao làm bếp, bản to và sắc lạnh, dính đầy chất dịch đỏ thẫm còn tươi mới. Mùi tanh nồng nặc phả vào không khí, khiến Minh muốn nôn ọe. Bà Liên thở dốc, từng hơi thở nặng nhọc và run rẩy. Đôi mắt bà vẫn khóa chặt vào Minh, giờ đây chỉ còn lại sự đe dọa trần trụi.
“Mày… mày đã thấy gì rồi?” bà Liên hỏi, giọng nói khản đặc, run rẩy, đầy đe dọa, như thể mỗi chữ thốt ra đều được nghiến từ sâu trong cổ họng.
Minh chết lặng, đôi mắt trừng trừng nhìn con dao dính máu và gương mặt điên dại của bà Liên. Cổ họng anh nghẹn ứ, khô khốc đến rát buốt, mọi lời định thốt ra đều mắc kẹt lại. Anh cố gắng nuốt nước bọt, nhưng chỉ cảm thấy một cục nghẹn đắng chát. Hơi thở hổn hển, Minh bất giác lùi lại một bước, rồi một bước nữa, bàn chân anh cọ mạnh vào nền gỗ kêu kèn kẹt. Anh không thể rời mắt khỏi con dao, nỗi sợ hãi tột độ đóng băng mọi giác quan.
Ngay khoảnh khắc Minh lùi đến sát cánh cửa, một lực mạnh đến bất ngờ đột ngột đẩy sập cánh cửa phòng bà Liên. TIẾNG RẦM! Cánh cửa gỗ dày nặng đóng lại một cách tức giận, khiến cả căn phòng rung lên bần bật. Ngay sau đó là tiếng khóa cửa CẠCH! khô khốc, vang vọng như tiếng chuông tử thần. Minh quay phắt người lại, hai tay đập vào cánh cửa một cách vô vọng. Anh cố gắng vặn nắm cửa, nhưng nó đã bị khóa chặt từ bên ngoài. Toàn thân anh lạnh toát, mồ hôi túa ra như tắm. Anh và bà Liên, cùng với bí mật kinh hoàng vừa chứng kiến, đã bị nhốt kín trong căn phòng chật chội, ngột ngạt, nơi mùi tanh nồng của máu và sự điên loạn đang bao trùm. Không khí đặc quánh lại, khó thở đến tột cùng.
Minh cứng đờ tại chỗ, không khí đặc quánh lại, mùi tanh nồng của máu xộc thẳng vào mũi anh, khiến dạ dày Minh cuộn thắt. Anh cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da, toàn thân tê dại. Từ phía đối diện, BÀ LIÊN bắt đầu tiến lại gần. Mỗi bước chân của bà nặng nề như đang giẫm lên chính nỗi sợ hãi của Minh. Con dao trên tay bà vẫn dính máu đỏ tươi, run rẩy nhẹ trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng, nhưng ánh mắt bà lại rực lên một vẻ kiên quyết đáng sợ, như ánh mắt của một kẻ đã vượt qua mọi giới hạn.
Minh cố gắng lùi lại, nhưng lưng anh đã chạm vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo. Anh như bị đóng đinh vào đó, không thể nhúc nhích. Anh muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng cổ họng anh khô khốc, tắc nghẹn.
BÀ LIÊN dừng lại ngay trước mặt Minh, chỉ cách anh một sải tay. Mùi tanh của máu và mùi hương lạ lùng trên người bà Liên giờ đây càng nồng nặc hơn. Khuôn mặt bà Liên gần đến mức Minh có thể nhìn rõ từng nếp nhăn hằn sâu vì lo âu và sự điên dại đang ngự trị.
BÀ LIÊN
(Giọng nói trầm đục, khàn đặc, đầy ám ảnh)
Con không được hé răng với bất cứ ai về chuyện này.
Ánh mắt bà Liên găm chặt vào Minh, sắc lạnh như những mũi kim băng, xuyên thấu mọi phòng tuyến của nỗi sợ hãi. Minh cảm thấy toàn thân cứng đờ, mỗi tế bào trong cơ thể đều gào thét vì sợ hãi tột độ. Anh đứng im thin thít, không dám thở mạnh, chỉ có thể nuốt nước bọt một cách khó nhọc. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy vọt ra ngoài. Anh nhìn chằm chằm vào con dao, sau đó là đôi mắt bà Liên, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một chút lý trí nào đó. Nhưng tất cả chỉ là sự trống rỗng và một lời đe dọa không thể lay chuyển.
BÀ LIÊN
(Nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt không rời khỏi Minh)
Nếu không… Con biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi đấy.
Một tia lạnh buốt chạy dọc sống lưng Minh. Anh hiểu, lời đe dọa này không chỉ dành cho riêng anh. Nó còn nhắm vào những người mà anh yêu thương.
Minh cứng đờ, trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy vọt ra ngoài. Anh hiểu, lời đe dọa này không chỉ dành cho riêng anh. Nó còn nhắm vào những người mà anh yêu thương.
Đúng vào khoảnh khắc căng thẳng tột độ đó, một âm thanh bất ngờ vang lên, phá tan sự im lặng chết chóc. Tiếng bước chân vội vã, dồn dập, gấp gáp như một làn gió lướt qua hành lang. Tiếng bước chân đó không thể lẫn vào đâu được, là của HƯƠNG.
BÀ LIÊN, đang găm ánh mắt sắc lạnh vào Minh, giật mình. Khuôn mặt bà biến sắc, từ vẻ quyết liệt đáng sợ chuyển sang sự hoảng loạn, lo lắng tột cùng chỉ trong tích tắc. Bà lùi lại một bước, bàn tay cầm con dao hơi chùng xuống, nhưng vẫn siết chặt.
MINH cũng giật mình. Một tia hy vọng le lói bùng lên trong đáy mắt anh, nhưng cùng lúc đó là nỗi sợ hãi tột độ cho HƯƠNG. Anh lo lắng, không biết HƯƠNG đã nhìn thấy hay nghe thấy điều gì.
Bên ngoài cánh cửa PHÒNG BÀ LIÊN, giọng HƯƠNG vang lên, đầy vẻ hoang mang, lo lắng.
HƯƠNG
(Giọng hốt hoảng, dồn dập)
Mẹ ơi, mẹ có sao không? Minh, anh có chuyện gì vậy? Sao cửa lại khóa?
HƯƠNG cố gắng vặn mạnh tay nắm cửa, tiếng “cạch cạch” khô khốc vang lên, nhưng cánh cửa vẫn không hề nhúc nhích. Bà Liên đã khóa chốt trong từ trước. HƯƠNG tiếp tục lay mạnh, tiếng cửa va đập nhẹ vào khung càng làm không khí thêm phần căng thẳng.
BÀ LIÊN quay phắt lại nhìn cánh cửa, đôi mắt lộ rõ vẻ bối rối tột độ. Bà nhìn xuống con dao dính máu trên tay, rồi lại nhìn về phía Minh, ánh mắt bà như ra lệnh, cấm anh không được hé nửa lời. Tay bà run rẩy, nhanh chóng giấu con dao ra phía sau lưng, nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác, như thể bà đang cân nhắc một kế hoạch điên rồ nào đó.
MINH đứng bất động, toàn thân cứng đờ. Anh không biết nên làm gì, nói gì. Sợ hãi cho bản thân, nhưng còn sợ hãi hơn gấp bội cho HƯƠNG.
HƯƠNG
(Tiếng gọi ngày càng gấp gáp, xen lẫn tiếng đập cửa nhỏ)
Mẹ ơi! Mẹ mở cửa đi! Mẹ có thật sự ổn không? Minh, anh nói gì đi chứ!
Tiếng của HƯƠNG vọng vào càng lúc càng rõ, đầy sự lo lắng, như một đòn giáng mạnh vào sự bình tĩnh mong manh của BÀ LIÊN. Bà Liên thở dốc, ánh mắt lướt nhanh quanh căn phòng, tìm kiếm một chỗ để giấu con dao.
Tiếng của HƯƠNG vọng vào càng lúc càng rõ, đầy sự lo lắng, như một đòn giáng mạnh vào sự bình tĩnh mong manh của BÀ LIÊN (Mẹ vợ tương lai). Bà Liên thở dốc. Ánh mắt bà lướt nhanh quanh căn phòng, nhưng không có chỗ nào để giấu con dao dính máu một cách an toàn và kín đáo. Quay phắt về phía cánh cửa PHÒNG BÀ LIÊN, khuôn mặt bà trắng bệch vì sợ hãi tột độ. Không một giây chần chừ, tay bà thoăn thoắt giấu con dao ra phía sau lưng, nép sát vào người. Ánh mắt sắc lạnh, đầy cảnh cáo của bà bắn thẳng về phía MINH (Chàng rể tương lai), ra hiệu cho anh phải im lặng tuyệt đối, không được hé răng nửa lời. MINH vẫn đứng sững sờ, toàn thân cứng đờ như bị hóa đá. Trái tim anh đập mạnh đến nỗi anh gần như nghe thấy tiếng vọng trong tai mình. Anh không thể nào phản ứng kịp thời trước tình huống quá đỗi bất ngờ và kinh hoàng này. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán MINH.
Cánh cửa PHÒNG BÀ LIÊN bật mở ra một cách đột ngột, va mạnh vào tường. HƯƠNG đứng sững ở ngưỡng cửa, ánh mắt hốt hoảng quét một lượt qua MINH, dừng lại ở gương mặt trắng bệch và dáng người cứng đờ của mẹ cô. Nước mưa lất phất vẫn còn vương trên mái tóc cô, nhưng nỗi lo lắng trong đôi mắt cô còn lớn hơn bất kỳ cơn mưa nào. MINH vẫn không nhúc nhích, anh cảm nhận rõ từng hơi thở dồn dập của HƯƠNG, xen lẫn tiếng tim mình đập thình thịch. Anh biết, mọi chuyện đã đi quá xa.
HƯƠNG (giọng dồn dập, tràn ngập nghi ngờ và lo lắng): Mẹ… mẹ đang làm gì vậy? Sao cửa lại khóa? Con nghe tiếng động lạ…
BÀ LIÊN giật mình, cả người run lên bần bật. Bà cố gắng nuốt khan, nặn ra một nụ cười gượng gạo, nhưng đôi môi run rẩy và ánh mắt đầy hoảng loạn đã tố cáo tất cả. Tay bà vẫn siết chặt con dao sau lưng, như thể nó đã trở thành một phần của cơ thể bà, không thể nào buông ra. Bà quay người một chút, cố gắng che chắn tầm nhìn của HƯƠNG khỏi MINH và bất cứ thứ gì khác trong PHÒNG BÀ LIÊN.
BÀ LIÊN (giọng khàn đặc, yếu ớt): À… ừm… mẹ… mẹ đang… đang kiểm tra gì đó thôi. Con vào đây làm gì? Giờ này rồi mà.
HƯƠNG không hề bị đánh lừa. Ánh mắt cô sắc như dao, một lần nữa lướt qua MINH, người vẫn còn sững sờ, mồ hôi lạnh đang thấm đẫm áo anh. Cảm giác bất an trong cô càng lúc càng lớn, như một con sóng dữ chực chờ nhấn chìm mọi thứ, báo hiệu một sự thật kinh hoàng đang ẩn giấu.
BÀ LIÊN cố gắng trấn tĩnh. Bà hít một hơi thật sâu, nặn ra một nụ cười gượng gạo đến đáng sợ. Đôi môi bà run rẩy, nhưng bà cố giữ cho giọng nói của mình không biến sắc, dù sự hoảng loạn vẫn ánh lên trong đôi mắt.
BÀ LIÊN (giọng khàn đặc, cố gắng trấn an): Không có gì đâu con, mẹ chỉ đang… đang dọn dẹp chút đồ cũ thôi. Con vào ngủ đi. Giờ này muộn rồi.
HƯƠNG không hề bị đánh lừa bởi nụ cười cứng đờ và lời giải thích vụng về đó. Cô nhìn chằm chằm vào BÀ LIÊN, ánh mắt sắc lẹm dò xét từng biểu hiện trên gương mặt mẹ. Sau đó, HƯƠNG lại liếc sang MINH, người vẫn còn sững sờ, mồ hôi lạnh vẫn còn đọng trên trán. Ánh mắt HƯƠNG đầy thắc mắc và không tin tưởng, xoáy sâu vào MINH như muốn xuyên thủng mọi lớp che đậy. MINH cảm nhận rõ sự buộc tội trong ánh nhìn đó, lồng ngực anh như bị bóp nghẹt. Anh biết, Hương đang ở rất gần sự thật, và khoảnh khắc mọi chuyện vỡ lở chỉ còn là vấn đề thời gian. Không khí trong PHÒNG BÀ LIÊN trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở.
HƯƠNG vẫn giữ ánh mắt không tin tưởng đó, lúc này tập trung hoàn toàn vào MINH. Cô nhìn sâu vào đôi mắt anh, như muốn đọc được điều gì đó đang ẩn giấu. MINH đón nhận ánh nhìn của HƯƠNG, lồng ngực anh quặn thắt. Ánh mắt MINH đầy sự cầu cứu, pha lẫn nỗi hoảng sợ tột độ, nhưng anh không thể thốt ra bất kỳ lời nào. Môi anh mím chặt, cố gắng giữ bí mật đang đè nặng.
HƯƠNG khẽ nhíu mày. Cô định mở lời, một câu hỏi sắp bật ra khỏi đôi môi run rẩy. Nhưng trước khi HƯƠNG kịp cất tiếng, MINH đã khẽ lắc đầu, một cử chỉ gần như không thể nhận ra, nhưng đầy quyết liệt. Ánh mắt anh như van nài, cảnh báo cô đừng hỏi thêm, đừng chọc giận tình huống đã quá căng thẳng này. HƯƠNG hiểu ý. Môi cô mím lại, câu hỏi chực chờ tan biến trong không khí đặc quánh. Bà Liên đứng đó, lặng lẽ quan sát, như một bức tượng sống, nhưng ánh mắt bà vẫn vằn lên một tia bất an khó tả.
HƯƠNG không nói thêm bất cứ lời nào. Ánh mắt cô vẫn lướt qua MINH, rồi dừng lại trên khuôn mặt Bà Liên. Có một sự bất thường rõ rệt đang bao trùm lấy cả mẹ cô và chàng rể tương lai. Một bí mật nào đó, nặng nề và đen tối, dường như đang treo lơ lửng trong không khí. HƯƠNG cảm nhận được điều đó, như một làn hơi lạnh lướt qua da thịt.
Cô khẽ thở dài, bước tới dìu Bà Liên. Bàn tay HƯƠNG nhẹ nhàng đặt lên cánh tay gầy gò của mẹ, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời MINH. Ánh mắt ấy, giờ đây không còn sự nghi ngờ đơn thuần, mà pha lẫn một nỗi lo lắng sâu sắc, một sự chất vấn thầm lặng.
MINH đón nhận ánh mắt của HƯƠNG. Anh biết rõ, anh vừa vướng vào một bí mật động trời, một vòng xoáy không lối thoát. Cuộc sống của anh, từ giây phút này trở đi, sẽ không còn như trước nữa. Cảm giác bất an, bồn chồn đã biến thành nỗi ám ảnh thực sự. Nó bám riết lấy tâm trí anh, như một bóng ma đang rình rập trong màn đêm. Anh cảm thấy lạnh sống lưng, dù căn phòng vẫn ấm áp. Cả thế giới dường như đang sụp đổ, và anh là người duy nhất phải chịu đựng sức nặng của nó.
MINH dõi theo bóng HƯƠNG dìu Bà Liên khuất dần sau cánh cửa, căn phòng bỗng chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Không chút chần chừ, anh cúi gập người xuống, ánh mắt găm chặt vào vũng chất lỏng đỏ sẫm dưới sàn. Anh đưa tay chạm nhẹ, cảm nhận sự đặc quánh, khác hẳn với máu. Từng đường vân xoắn xuýt nổi lên trên bề mặt, xen lẫn vào đó là những cánh hoa khô nhàu nát, mang một màu sắc úa tàn kỳ lạ. Làn hương thảo mộc nhàn nhạt thoang thoảng xộc vào mũi anh, không phải mùi tanh của máu, mà là một mùi hương cổ xưa, khó tả.
Rồi, ngón tay anh chạm vào một vật cứng. MINH run rẩy nhặt lên. Đó là một lá bùa nhỏ, được cuộn tròn tinh xảo, buộc bằng sợi chỉ đỏ sẫm, in hằn những ký tự lạ lẫm, cổ xưa mà anh chưa từng thấy bao giờ. Sự kinh hoàng dâng trào trong lồng ngực anh. Lá bùa ấy, cùng với thứ chất lỏng và cánh hoa này, tạo nên một bức tranh rùng rợn, một điềm báo chẳng lành.
MINH nuốt khan, cổ họng anh khô khốc. Cả cơ thể anh cứng đờ, từng tế bào như đóng băng lại.
MINH (thì thầm, kinh hãi)
Bà ấy… đang làm phép?
Nỗi sợ hãi ban đầu như bị một luồng khí lạnh lướt qua, nhường chỗ cho một sự rùng mình sâu sắc hơn, một cảm giác bất lực và bối rối. MINH đứng dậy, lá bùa vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay anh, lạnh lẽo và nặng trĩu. Anh đưa mắt nhìn quanh căn phòng tối, nơi những bí mật dường như đang ẩn mình trong từng góc khuất. Con đường anh đã chọn, quyết định gắn bó với HƯƠNG, giờ đây không chỉ là một hành trình tình yêu đơn thuần, mà đã trở thành một mê cung đầy rẫy những điều chưa thể lý giải.
Trong khoảnh khắc ấy, MINH chợt nhận ra rằng cuộc sống vốn dĩ không chỉ có những gam màu tươi sáng hay u tối rõ ràng. Nó là một bức tranh phức tạp, nơi những niềm tin, tập tục cổ xưa, hay cả những nỗi tuyệt vọng tột cùng có thể thôi thúc con người làm những điều khó lường. Anh nhớ lại ánh mắt của Bà Liên, vẻ mặt khó gần nhưng ẩn chứa một nỗi đau thầm kín, và cả sự lo lắng chất chứa trong đôi mắt của HƯƠNG. Có lẽ, đằng sau những hành động khó hiểu này không chỉ là ác ý, mà còn là một câu chuyện dài hơn, một gánh nặng mà họ đã phải mang vác qua nhiều năm tháng. Anh bắt đầu suy tư về bản chất của sự tha thứ, về khả năng chấp nhận những điều mình không hiểu, và về ranh giới mong manh giữa đúng và sai. Liệu anh có đủ dũng khí để đối mặt với tất cả, hay sẽ chọn cách quay lưng bỏ chạy? Mưa bên ngoài vẫn lất phất rơi, như gột rửa đi những lớp bụi trần, nhưng không thể gột rửa đi những dấu vết hằn sâu trong tâm trí anh. Căn phòng im lặng, nhưng trong tâm hồn MINH, một sự xáo động lớn lao đã bắt đầu, một hành trình tìm kiếm sự thật và cả sự bình yên cho chính mình. Anh hiểu rằng, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu cho một chương mới đầy thử thách, nơi anh sẽ phải học cách nhìn nhận thế giới bằng một đôi mắt khác, vị tha hơn và sâu sắc hơn. Anh hít một hơi thật sâu, gạt đi nỗi sợ hãi, và quyết định sẽ không để mình bị nhấn chìm trong bóng tối.

