Gần sinh, vợ một mình đi sắm đồ cho con, nào ngờ lại thấy chồng đưa b//ồ đi chợ, cô chỉ gửi một tin nhắn khiến anh ch//ết đứng tại chỗ…
Ngày hôm đó, trời Hà Nội âm u, se lạnh, lất phất mưa. Hương, đang mang bầ//u tháng thứ tám, cẩn thận đội chiếc nón vải rồi xách túi ra chợ. Chồng cô – Tuấn – nói sáng nay có cuộc họp gấp nên đi sớm. Cô không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ thấy hơi bu//ồn vì dù đã gần sinh, cô vẫn phải lủi thủi tự đi sắm từng chiếc tã, cái khăn, hộp sữa cho con.
Chợ đông, người chen chúc. Hương phải đi thật chậm để giữ thăng bằng cho bụng b/ầu lớn. Vừa chọn được vài món đồ s//ơ si//nh, đang định đi về thì cô nghe giọng một người quen quen. Rất quen. Là giọng chồng cô.
Quay đầu lại, Hương ch//ết lặ//ng.
Tuấn đang nắm tay một cô gái trẻ, váy ngắn, đi giày cao gót, cười nói ríu rít. Tay anh cầm túi, miệng đang hỏi:
– Em thích ăn gì, anh mua hết cho nhé.
– Thôi, em không ăn nhiều đâu, bé//o lắm.
– B//éo cũng kệ. B///éo anh vẫn y/êu.
Hương đứng ch//ết trâ//n như hóa đá. Cô không d/ám bước tới. Chỉ nhìn từ xa, đủ để thấy rõ cái dáng thân thuộc của người chồng đầu ấp tay gối, giờ đây đang dịu dàng chăm chút cho một người đ///àn b//à khác – trong khi vợ sắp sinh lại phải tự đi chợ một mình.
Nước mắt không chảy ra được. Tr/ái ti/m như bị ai đó b/óp ngh/ẹt.
Không làm ầm lên. Không k/hóc l/óc. Hương chỉ lấy điện thoại ra, nhắn cho chồng một dòng duy nhất…
Ngón tay Hương run run, nhưng gương mặt cô lại phủ một vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Cô chậm rãi mở khóa điện thoại, gõ từng chữ lên màn hình sáng. Mỗi chữ như một nhát dao cứa vào tim chính cô, nhưng lại được viết ra với sự lạnh lùng khó tin.
`Em thấy anh rồi.`
Hương liếc nhìn Tuấn và Cô gái trẻ đang chọn đồ ở quầy thịt. Họ vẫn cười nói vui vẻ, không hề hay biết ánh mắt của Hương đang đổ dồn về phía họ. Cô tiếp tục gõ, giọng văn tựa như một lời tuyên bố không thể thay đổi.
`Anh và ‘cô ấy’ cứ ở lại mua đồ đi, em về trước.`
Ngón tay Hương chạm vào nút gửi, dứt khoát. Tin nhắn vừa đi, như một bùa chú bị hóa giải, bức tường kiềm nén trong cô vỡ vụn. Nước mắt không thể kìm nén hơn nữa, chúng tuôn trào, nóng hổi lăn dài trên gương mặt đang đanh lại vì đau khổ. Cô quay lưng lại, không thèm nhìn Tuấn hay Cô gái trẻ một giây nào nữa, từng bước chân nặng trĩu rời khỏi khu chợ ồn ào. Bóng lưng Hương dần khuất giữa dòng người, mang theo nỗi đau đớn đến tột cùng.
Tuấn và Cô gái trẻ vẫn cười nói, tay trong tay chọn những miếng thịt tươi ngon nhất tại quầy hàng đông đúc. Cô gái trẻ nũng nịu tựa đầu vào vai anh, chỉ trỏ món này món kia, đôi mắt lấp lánh sự mãn nguyện. Đúng lúc Tuấn đang cúi xuống hôn nhẹ lên tóc cô bồ thì điện thoại trong túi quần anh đột nhiên rung lên bần bật, phá tan khoảnh khắc ngọt ngào. Anh giật mình, vội vàng rút ra. Màn hình sáng trưng hiện lên tên “Hương” cùng tin nhắn vừa gửi. Tuấn mở khóa, đọc nhanh dòng chữ ngắn gọn hiện ra.
Sắc mặt anh lập tức cắt không còn giọt máu. Nụ cười trên môi đông cứng lại một cách ghê rợn, ánh mắt Tuấn trợn trừng nhìn chằm chằm vào màn hình, như thể vừa nhìn thấy một con quỷ dữ. Bàn tay đang nắm chặt tay Cô gái trẻ bỗng buông thõng xuống, chiếc điện thoại suýt chút nữa rơi khỏi kẽ tay ướt đẫm mồ hôi. Cả người Tuấn cứng đờ, chết sững tại chỗ, hơi thở cũng như ngừng lại, như một bức tượng sống động bị chạm phải lời nguyền.
Cô gái trẻ giật mình khi cảm nhận bàn tay Tuấn bỗng rời đi, lạnh toát. Cô ngẩng đầu lên, vẻ mặt khó hiểu nhìn gương mặt anh tái mét, đôi môi run rẩy.
“Anh sao thế?” Cô gái trẻ lo lắng hỏi, lay nhẹ cánh tay Tuấn.
Tuấn không đáp, đôi mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình điện thoại, nơi dòng tin nhắn từ Hương vẫn còn nguyên: “Anh nói bận họp, vậy đây là cuộc họp gì?” Tim Tuấn như ngừng đập, lồng ngực thắt lại. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng khi anh ngước mắt lên, hoảng loạn quét một vòng quanh đám đông chen chúc của chợ. Hàng trăm gương mặt xa lạ lướt qua tầm mắt, nhưng không một ai là Hương.
Nỗi kinh hoàng thực sự ập đến. Anh nhìn về phía quầy thịt, rồi sang hàng rau, những nơi anh và Cô gái trẻ vừa đi qua, hy vọng tìm thấy một bóng dáng quen thuộc, nhưng chỉ có sự trống rỗng. Chợ vẫn ồn ào, tấp nập, nhưng trong tai Tuấn, tất cả chỉ còn là tiếng ù ù đáng sợ. Hối hận và sợ hãi trộn lẫn vào nhau, tạo thành một cơn lốc xoáy trong tâm trí anh. Bàn tay anh run rẩy, chiếc điện thoại trượt nhẹ.
“Hương… Hương ơi!” Anh khẽ gọi, giọng nói lạc hẳn giữa tiếng người. Anh không biết mình đang gọi trong vô thức hay chỉ là một tiếng kêu tuyệt vọng thoát ra khỏi cổ họng khô khốc. Cả người Tuấn như hóa đá, đôi chân chôn chặt xuống nền đất lạnh, hoàn toàn bỏ mặc Cô gái trẻ đang đứng bên cạnh, ngơ ngác nhìn anh với ánh mắt đầy hoang mang. Cô gái trẻ chưa từng thấy Tuấn trong trạng thái này, gương mặt cô ta tái nhợt, đôi môi mím chặt. Cô ta cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo đang bao trùm lấy Tuấn, và cả hai người họ.
Hương quay lưng đi, hai vai run lên bần bật. Cô không muốn nghe tiếng Tuấn, không muốn nhìn thấy anh ta, dù chỉ một giây phút nào nữa. Những lời nói dối, nụ cười hạnh phúc của anh ta bên Cô gái trẻ cứ lởn vởn trong đầu, như những nhát dao đâm xuyên qua trái tim Hương. Cô đưa tay lên ôm lấy bụng bầu đã gần chín tháng, một hành động vô thức để bảo vệ sinh linh bé bỏng đang cựa quậy bên trong, như muốn xoa dịu nỗi đau đang cào xé mình.
Dù bụng bầu nặng nề, Hương vẫn cố gắng bước đi thật nhanh, lẩn mình vào dòng người đông đúc của chợ Hà Nội. Cô kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào đang chực trào ra khỏi cổ họng, cắn chặt môi đến bật máu. Cô không muốn bất cứ ai nhìn thấy giọt nước mắt yếu đuối của mình, càng không muốn Tuấn có cơ hội nhìn thấy sự suy sụp của cô.
Từng hạt mưa lất phất từ bầu trời âm u bắt đầu rơi xuống, đậu trên vai Hương, thấm qua lớp áo mỏng. Chúng lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng sự buốt giá trong tim cô. Những giọt nước mưa như hòa vào dòng nước mắt nóng hổi đang lăn dài trên má Hương, khiến cô không còn phân biệt được đâu là nước trời, đâu là nỗi đau của chính mình.
Hương bước chân ra khỏi khu chợ ồn ào, bỏ lại phía sau những ký ức kinh hoàng. Cô đi thẳng, không ngoảnh đầu lại. Chỉ có con đường dài hun hút phía trước, và một mình cô, với cái bụng bầu nặng trĩu, bước đi trong vô định giữa một buổi chiều Hà Nội se lạnh, mưa phùn. Cô không biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết rằng phải rời xa nơi này ngay lập tức.
Tuấn, sắc mặt cắt không còn giọt máu, đột ngột đứng phắt dậy, đẩy chiếc ghế ngả nghiêng. Anh ta không nói một lời nào, chỉ quay lưng lại và lách mình thật nhanh vào dòng người đang đổ ra từ chợ. Cô gái trẻ ngồi đó, đôi mắt chớp chớp vì kinh ngạc, ly trà sữa trên tay suýt nữa rơi xuống đất. Cô ta hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Anh Tuấn! Anh đi đâu vậy?” Cô gái trẻ vội vàng đứng bật dậy, tiếng ghế cọ ken két trên nền đất. Giọng cô ta đầy hoang mang và bực tức. “Anh Tuấn! Đứng lại đã chứ! Ai nhắn gì mà anh lại thế?”
Tuấn không hề quay đầu lại. Bóng anh ta khuất dần giữa dòng người đội nón, che ô, nhanh chóng hòa lẫn vào biển người hối hả trên phố Hà Nội. Cô gái trẻ cố gắng nhìn theo, nhưng vô vọng. Nét mặt cô ta từ ngạc nhiên chuyển sang tức giận, rồi lại lộ rõ vẻ lo lắng, bàng hoàng. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng cô ta, lạnh lẽo hơn cả những hạt mưa phùn đang lất phất.
Hương lê từng bước chân nặng nề trên con phố ẩm ướt của Hà Nội. Từng hạt mưa phùn lất phất bám vào vạt áo, thấm đẫm cái lạnh giá vào tận xương tủy. Chiếc túi đồ sơ sinh trên tay cô như nặng thêm gấp bội, kéo ghì xuống vai Hương, hòa cùng gánh nặng nghẹt thở trong lòng. Cả thành phố như chìm trong một màu xám xịt, u ám, phản chiếu đúng tâm trạng tan nát của Hương.
Cánh cửa căn nhà vốn dĩ luôn ấm áp, giờ đây mở ra như một cái hang lạnh lẽo và trống rỗng. Không có hơi ấm, không có tiếng chào, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ bủa vây lấy Hương. Cô đặt mạnh chiếc túi đồ sơ sinh xuống sàn nhà lát gạch, tiếng nhựa sột soạt vang lên khô khốc giữa không gian im lìm. Chiếc bụng bầu 8 tháng khiến Hương gần như mất sức. Cô nặng nhọc kéo chiếc ghế tựa ra, rồi ngồi thụp xuống, cơ thể rã rời, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào món đồ vừa đặt.
Từng món đồ nhỏ xíu, chiếc áo sơ sinh trắng tinh, đôi bao tay bao chân bé xinh, chiếc mũ mềm mại… Chúng lẽ ra phải mang đến niềm vui và hy vọng, nhưng lúc này, chúng như những mũi kim sắc nhọn đâm vào tim Hương. Một nỗi tủi thân khủng khiếp dâng trào, nghẹn ứ nơi cổ họng. Nỗi tuyệt vọng như một tấm màn đen đặc quánh, bao trùm lấy Hương, khiến cô không tài nào thở nổi. Cô đơn đến tột cùng trong chính ngôi nhà của mình, Hương chỉ muốn gục xuống và khóc thật to, nhưng ngay cả nước mắt cũng khô cạn mất rồi.
Hương ngồi đó, bất động, đôi mắt dại đi. Bỗng, tiếng chuông điện thoại chói tai xé tan sự tĩnh lặng. Chiếc điện thoại đặt trên bàn kính cạnh sofa sáng lên, màn hình hiển thị rõ ràng cái tên “Tuấn”. Hương nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, đôi mắt trống rỗng. Tiếng chuông vẫn tiếp tục réo rắt, từng hồi, từng hồi như một nhát dao cứa vào không gian im ắng đến đáng sợ của căn nhà. Cô biết anh đang gọi. Cô biết anh đang tìm cô. Nhưng Hương không còn chút sức lực nào để vươn tay ra, để nhấc máy. Mọi cảm xúc như đã chết lặng, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau tột cùng. Tiếng chuông dai dẳng vang lên, hòa vào từng nhịp đập nặng nề trong lồng ngực Hương, nhưng cô mặc kệ. Cô chỉ muốn tan biến, muốn mọi thứ kết thúc.
Tiếng chuông điện thoại cuối cùng cũng tắt ngúm, để lại căn nhà trong một sự tĩnh lặng đáng sợ hơn bao giờ hết. Vài phút sau, tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, phá vỡ màn đêm. Cánh cửa bật mở, hé lộ một Tuấn hớt hải bước vào. Áo quần anh ướt sũng, nước mưa từ tóc nhỏ giọt xuống sàn nhà lát gạch. Gương mặt anh tái mét, đôi mắt đảo liên tục, dường như đang tìm kiếm điều gì đó.
Căn nhà tối om, chỉ có ánh sáng lờ mờ hắt vào từ khung cửa sổ, nơi những hạt mưa vẫn đang gõ nhè nhẹ. Tuấn giật mình khi ánh mắt anh chạm phải Hương, người vợ đang mang bầu tám tháng của anh. Cô ngồi bất động trên sofa trong phòng khách, một bóng đen hòa vào bóng tối, đôi mắt nhìn thẳng vào hư vô. Không một tiếng động, không một lời nói.
Sự bối rối và một nỗi sợ hãi tột cùng bỗng dâng lên trong lòng Tuấn. Anh biết có điều gì đó không ổn. Anh không dám bước tới gần. Bước chân anh như bị đóng đinh xuống sàn, chỉ đứng chết trân ở ngưỡng cửa, lồng ngực đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Không khí trong căn nhà đặc quánh, nặng nề, như một lời buộc tội không lời dành cho anh. Hương vẫn ngồi đó, một bức tượng lạnh lẽo, giữa màn đêm tĩnh mịch của căn nhà.
Tuấn hít một hơi sâu, từng bước chân anh nặng trĩu trên sàn nhà lát gạch lạnh lẽo. Mỗi tiếng động nhỏ đều vang vọng như búa bổ vào lồng ngực anh. Anh tiến lại gần Hương, nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt cổ họng. Dáng vẻ bất động của cô như một bản án treo lơ lửng, khiến Tuấn không dám nhìn thẳng. Anh dừng lại cách cô vài bước chân, đôi mắt dáo dác nhìn quanh căn phòng tối, tìm kiếm bất cứ dấu hiệu nào của sự sống, nhưng chỉ thấy sự tĩnh mịch đáng sợ.
“Em… em hiểu lầm rồi,” giọng Tuấn run rẩy, “để anh giải thích.”
Hương từ từ quay mặt lại. Chậm rãi, như một con búp bê bị đứt dây cót, cô xoay người đối diện với Tuấn. Ánh mắt cô, từng tràn đầy yêu thương và sự tin tưởng, giờ đây vô hồn và lạnh lùng, tựa như một vực sâu không đáy. Không một lời nói nào thốt ra từ đôi môi tái nhợt. Chỉ có những giọt nước mắt nóng hổi, lặng lẽ lăn dài trên má, vẽ nên hai vệt sáng mờ ảo trong căn phòng tối. Nước mắt của cô như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim Tuấn, nhưng anh biết, chúng không thể so sánh được với nỗi đau mà anh đã gây ra.
Hương không nói. Cô hít một hơi sâu, đôi vai gầy run rẩy. Chậm rãi, với tất cả sức lực còn lại, Hương vịn vào thành ghế, khó nhọc đứng dậy. Chiếc váy bầu rộng thùng thình cũng không thể che giấu được vòng bụng đã nhô cao, nổi rõ mồn một. Gương mặt cô tái mét, hốc mắt sưng đỏ nhưng ánh mắt nhìn Tuấn giờ đây không còn sự mềm yếu, mà thay vào đó là một sự kiên định đến đáng sợ.
“Anh…” Hương cất tiếng, giọng cô yếu ớt đến mức gần như thều thào, nhưng từng từ lại vang lên sắc lạnh, “anh hãy rời khỏi nhà đi.”
Tuấn chết lặng. Anh ngỡ mình nghe nhầm. Hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Anh nhìn chằm chằm vào Hương, hy vọng cô sẽ nói thêm điều gì đó, một lời giải thích cho câu nói tàn nhẫn vừa rồi.
Hương nhìn thẳng vào mắt anh, từng lời cô nói ra như những nhát dao găm thẳng vào tim Tuấn. “Rời khỏi đây, Tuấn. Trước khi con của chúng ta chào đời.”
Tuấn sững sờ, không tin vào tai mình. Những gì anh vừa nghe như tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc màn đêm u ám trong căn phòng, và cũng xé nát cả thế giới của anh. Đất trời như đổ sụp dưới chân Tuấn. Anh lùi lại một bước, cảm giác choáng váng đến mức không thể đứng vững. Căn phòng bỗng xoay tròn, và giọng nói lạnh lùng của Hương cứ vang vọng mãi trong đầu anh, lặp đi lặp lại như một lời nguyền.
Tuấn sững sờ, không tin vào tai mình. Những gì anh vừa nghe như tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc màn đêm u ám trong căn phòng, và cũng xé nát cả thế giới của anh. Đất trời như đổ sụp dưới chân Tuấn. Anh lùi lại một bước, cảm giác choáng váng đến mức không thể đứng vững. Căn phòng bỗng xoay tròn, và giọng nói lạnh lùng của Hương cứ vang vọng mãi trong đầu anh, lặp đi lặp lại như một lời nguyền. Đột nhiên, nhận thức về những gì Hương vừa nói như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Tuấn, đánh thức anh khỏi cơn mê man. Anh không thể mất Hương, không thể mất đứa con chưa chào đời!
Cơ thể Tuấn như bị rút hết sức lực, anh khuỵu gối xuống sàn nhà lạnh lẽo. Vội vàng bò đến bên chân Hương, anh ôm chặt lấy đôi chân gầy guộc của cô, ngước nhìn lên với ánh mắt van lơn cùng cực. Gương mặt Tuấn nhòe đi vì nước mắt, anh lắc đầu lia lịa, tuyệt vọng.
“Không, anh xin em, đừng làm thế mà!” Tuấn nức nở, giọng anh lạc đi vì sợ hãi, “Anh yêu em và con! Xin em hãy cho anh một cơ hội! Anh sẽ sửa đổi, anh hứa đấy, Hương!”
Nỗi sợ hãi tột cùng khi nghĩ đến cảnh mất đi Hương và đứa con sắp chào đời đã nhấn chìm Tuấn vào một vực sâu hoảng loạn. Toàn thân anh run bần bật, hơi thở dồn dập, hổn hển. Anh siết chặt lấy chân Hương, như thể đó là chiếc phao cứu sinh cuối cùng của cuộc đời mình.
Hương nhìn xuống Tuấn, đôi mắt sâu thẳm không chút gợn sóng. Cô không còn khóc được nữa. Nỗi đau quá lớn đã hoá thành một bức tường băng giá, bao bọc lấy trái tim rỉ máu của cô. Hương lạnh lùng gạt phắt bàn tay Tuấn đang bấu chặt lấy chân mình. Anh ta lảo đảo, mất thăng bằng, gần như ngã sấp. Tuấn ngước lên, đôi mắt anh đỏ hoe, ngập tràn kinh hoàng.
“Hương, anh xin em… Đừng bỏ anh mà! Anh sẽ thay đổi, anh sẽ là người chồng tốt, người cha tốt!” Tuấn nức nở, tiếng khóc của anh tắc nghẹn, những lời cầu xin vụn vỡ tan trong không khí.
Hương không nói một lời. Ánh mắt cô kiên định, không chút nao núng, như muốn đóng sập cánh cửa cuối cùng của hy vọng trước mặt anh. Cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách. Trái tim cô như bị hàng ngàn mũi dao đâm, nhưng ý chí lại sắt đá đến không ngờ. Cô đã quyết định, và sẽ không bao giờ quay đầu lại.
Hương nhìn Tuấn, ánh mắt lạnh lẽo không còn chút độ ấm nào. Tuấn, vẫn quỳ dưới sàn nhà, cảm nhận được bức tường vô hình đang sụp đổ giữa hai người. Lời cầu xin của anh ta tan biến vào khoảng không, vô vọng. Anh biết, tất cả đã kết thúc. Anh từ từ đứng dậy, đôi chân run rẩy. Mỗi bước chân của Tuấn như kéo lê một gánh nặng vô hình, nặng trĩu những sai lầm và hối tiếc. Anh quay lưng bước vào phòng ngủ, nơi những kỷ niệm hạnh phúc lẫn dối trá vẫn còn vương vấn.
Hương đứng lặng thinh giữa phòng khách, nhìn theo bóng lưng chồng. Trái tim cô tê dại, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Tuấn, như muốn khắc ghi khoảnh khắc bi kịch này vào tận cùng ký ức.
Trong phòng ngủ, Tuấn tuyệt vọng nhìn căn phòng thân thuộc. Chiếc giường cưới, tủ quần áo, những món đồ nhỏ của Hương… tất cả như đang lặng lẽ phán xét anh. Anh nhặt vội vài bộ quần áo sờn cũ, dúi vào chiếc vali du lịch nhỏ, hành động miễn cưỡng và nặng nề. Ánh mắt anh lạc lối, chất chứa ân hận tột cùng, nhưng không còn cách nào để quay lại. Anh ghét bỏ chính bản thân mình.
Tuấn kéo khóa vali, tiếng “rẹt” nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một bản án cuối cùng. Anh cầm chiếc vali, quay lại nhìn Hương đang đứng đó, bụng bầu đã lớn. Một tia đau đớn xẹt qua đáy mắt Tuấn, nhưng rồi lại vụt tắt. Hương vẫn đứng đó, như một bức tượng, không một lời, không một giọt nước mắt.
Tuấn lầm lũi bước qua Hương, bóng anh đổ dài trên sàn nhà. Cánh cửa căn nhà từ từ mở ra, rồi khép lại một tiếng “cạch” khô khốc, bỏ lại sau lưng người vợ đang mang nặng đẻ đau, cùng với một cuộc hôn nhân tan vỡ và tương lai mịt mờ. Hương nhắm mắt lại, một giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên gò má.
Hương mở mắt. Căn phòng bỗng trở nên rộng lớn và trống trải đến lạ. Mùi hương quen thuộc của Tuấn dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng nó giờ đây chỉ là một sự ám ảnh, một lời nhắc nhở về sự phản bội. Hương hít thở thật sâu, cố gắng đẩy lùi sự tê dại đang lan tỏa khắp cơ thể. Cô biết mình không thể gục ngã, không thể để nỗi đau nhấn chìm. Đứa con trong bụng Hương đang cần một người mẹ mạnh mẽ.
Hương bắt đầu dọn dẹp. Cô không dọn dẹp như thường lệ, mà là dọn dẹp với một quyết tâm mới. Từng món đồ nhỏ của Tuấn còn sót lại trong phòng khách, một cuốn sách, một chiếc cốc uống dở, đều được Hương cẩn thận thu dọn vào một chiếc hộp cũ. Cô không vứt bỏ, chỉ đơn giản là cất đi, như cất đi một phần ký ức đau buồn, không muốn chúng làm vướng bận không gian sống của mẹ con cô nữa. Hương kéo rèm cửa sổ ra, để ánh sáng yếu ớt của buổi chiều muộn tràn vào, xua đi chút u ám còn sót lại trong căn nhà.
Sau đó, Hương bước vào căn phòng nhỏ nằm cuối hành lang – căn phòng Hương đã chuẩn bị cho con. Căn phòng này trước đây chỉ là một kho chứa đồ linh tinh. Giờ đây, Hương muốn biến nó thành một thế giới nhỏ tràn ngập yêu thương và hy vọng. Cô tự tay sơn lại tường bằng màu xanh nhạt dịu mát, dán những hình dán ngộ nghĩnh lên tường. Chiếc cũi gỗ đã được lắp ráp cẩn thận, Hương trải một tấm ga giường mềm mại, đặt vào đó những món đồ chơi đáng yêu mà cô đã cất công chọn lựa. Cô treo những bức tranh vẽ tay ngộ nghĩnh, tỉ mỉ sắp xếp từng chiếc tã, từng bộ quần áo sơ sinh nhỏ xíu vào tủ. Mỗi hành động đều chứa đựng một tình yêu thương vô bờ bến và một lời thề nguyện.
Hương mỉm cười yếu ớt khi ngắm nhìn thành quả của mình. Nỗi đau vẫn còn đó, âm ỉ trong sâu thẳm trái tim, nhưng giờ đây, nó không còn là thứ duy nhất chiếm lấy tâm trí cô. Ánh mắt Hương lấp lánh sự quyết tâm. Cô sẽ không để quá khứ định nghĩa tương lai của mình. Con của Hương sẽ có một khởi đầu mới, một cuộc sống ngập tràn yêu thương mà không có bóng dáng của sự lừa dối. Hương đặt tay lên bụng, cảm nhận từng cử động nhẹ nhàng của con. “Mẹ sẽ ổn, con yêu,” Hương thì thầm, như một lời hứa với chính mình và với sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong cô. Cô tự hứa sẽ xây dựng một cuộc sống mới, chỉ có hai mẹ con.
Hương giật mình tỉnh giấc bởi một cơn đau thắt. Đồng hồ trên tường điểm ba giờ sáng. Cảm giác đau âm ỉ rồi dồn dập hơn, báo hiệu điều mà Hương vừa mong chờ vừa lo sợ. Ngày sinh nở của cô đã đến. Một mình, Hương cố gắng ngồi dậy, hít thở sâu theo lời dặn của bác sĩ. Cô nhìn quanh căn phòng nhỏ đã chuẩn bị cho con, trái tim vừa run rẩy vừa dâng trào một sự quyết tâm lạ lùng. “Mẹ con mình sẽ làm được,” Hương thì thầm, đặt tay lên bụng bầu nặng nề.
Sau khi chuẩn bị đồ đạc và gọi taxi, Hương tự mình đến bệnh viện. Con đường Hà Nội về đêm vắng tanh và se lạnh, ánh đèn đường mờ ảo như xua đi nỗi cô đơn trong lòng cô. Tại cổng viện, khi nhìn những cặp đôi đang dìu nhau vào, hay những ông bố tất bật lo lắng bên vợ, Hương không khỏi chạnh lòng. Tuấn không ở đây. Anh không biết. Và có lẽ, anh cũng không quan tâm. Nhưng Hương đã tự nhủ, cô sẽ không để điều đó làm mình yếu đuối.
Trong phòng chờ sinh, Hương lặng lẽ chịu đựng từng cơn co thắt. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt cô vẫn kiên định. Các y tá thỉnh thoảng lại nhìn cô một cách ái ngại, nhưng Hương chỉ mỉm cười yếu ớt. Cô không cần sự thương hại. Cô chỉ cần sức mạnh để hoàn thành trách nhiệm của một người mẹ. Khi cơn đau lên đến đỉnh điểm, Hương cắn chặt môi, cố gắng không bật ra tiếng nấc.
Tiếng bác sĩ dứt khoát: “Rặn đi Hương, mạnh lên!” Hương dồn hết sức lực cuối cùng, như trút bỏ mọi tủi hờn, mọi gánh nặng trong suốt thời gian qua. Cô không nghĩ về Tuấn, không nghĩ về sự phản bội. Cô chỉ nghĩ về sinh linh bé bỏng đang khao khát được chào đời. Một tiếng “OE… OE…” non nớt và vang vọng cắt ngang không gian. Tiếng khóc đầu tiên của con.
Hương mệt mỏi nhưng khuôn mặt rạng rỡ. Cô nhìn đứa con bé bỏng được đặt lên ngực mình. Một sinh linh nhỏ xíu, đỏ hỏn, đang cựa quậy và khóc. Hơi ấm từ con lan tỏa khắp lồng ngực, xoa dịu mọi cơn đau, mọi nỗi buồn. Nước mắt Hương lăn dài trên má, không phải vì đau, mà vì hạnh phúc vỡ òa. “Con của mẹ…” Hương thì thầm, giọng nghẹn lại. Niềm vui ấy lớn đến nỗi, trong khoảnh khắc đó, cô quên đi mọi thứ. Nhưng rồi, khi nhìn sang khoảng trống bên cạnh, nơi Tuấn lẽ ra phải đứng, một nỗi tủi thân vô hạn lại dâng lên, như một vết cứa âm ỉ trong trái tim người mẹ đơn độc. Hương siết chặt tay con, hứa với bản thân rằng mình sẽ là tất cả của con.
Hơi thở đều đặn của đứa bé trên ngực Hương như một bản hòa ca xoa dịu. Cô nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc tơ mềm mại của con, cảm nhận nhịp đập bé xíu đang thoi thóp nhưng mạnh mẽ. Trong giây phút ấy, mọi đau đớn thể xác, mọi tủi hờn vì sự vắng mặt của Tuấn, đều tan biến. Chỉ còn lại tình mẫu tử thiêng liêng và một tình yêu thương vô bờ bến.
Vài giờ sau, khi Hương đã được chuyển về phòng hồi sức, đứa bé nằm ngoan trong chiếc nôi nhỏ bên cạnh. Hương mệt mỏi nhưng không thể rời mắt khỏi con. Khuôn mặt con trai cô, nhỏ nhắn, đôi môi chúm chím và hàng mi cong vút, đang say ngủ. Đôi bàn tay bé xíu thỉnh thoảng lại cựa quậy, nắm hờ trong không khí. Hương đưa ngón tay chạm nhẹ vào má con, cảm nhận sự mềm mại ấm áp.
Một giọt nước mắt lăn dài. Đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự giải thoát và một lời hứa thầm kín. Hương nhìn sâu vào đôi mắt nhắm nghiền của con, như nhìn thấy cả tương lai của mình và con. Cô biết, con chính là lẽ sống, là động lực để cô bước tiếp.
“Con trai của mẹ,” Hương thì thầm, giọng khẽ khàng, “Từ nay, chúng ta sẽ sống một cuộc đời mới. Một cuộc đời chỉ có mẹ và con, mạnh mẽ và hạnh phúc.” Ánh mắt cô ánh lên một tia quyết tâm. Cái tên Tuấn, người đàn ông đã từng là tất cả của cô, giờ đây chỉ còn là một ký ức mờ nhạt, một vết sẹo để lại nhưng không còn làm cô gục ngã. Cô sẽ không để con mình phải chịu đựng sự tổn thương như cô đã từng. Hương nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, đón nhận khởi đầu mới.
Hơi thở của bé con đều đặn trong giấc ngủ say, như một bản nhạc dịu êm xoa dịu tâm hồn Hương. Những ngày sau đó tại bệnh viện trôi qua thật chậm rãi, nhưng cũng thật bình yên. Cô không còn cảm thấy cô đơn nữa, vì giờ đây, cô đã có một sinh linh bé bỏng để yêu thương, để chở che. Hương thường ngắm nhìn con thật lâu, đôi khi là cả tiếng đồng hồ, chỉ để khắc ghi từng đường nét nhỏ bé, từng cử động ngây thơ của con vào trong ký ức. Cô biết, con chính là món quà quý giá nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho cô, sau tất cả những sóng gió đã qua.
Tâm hồn Hương dần trở nên tĩnh lặng hơn. Những nỗi đau, sự oán hận dành cho Tuấn đã không còn ngự trị trong lòng cô nữa. Thay vào đó là một sự bình thản đến lạ. Cô nhận ra rằng, dù cho Tuấn có phản bội, có rời đi, thì điều đó cũng không thể tước đoạt đi niềm hạnh phúc làm mẹ của cô, không thể ngăn cản cô bắt đầu một chương mới. Cuộc sống này vốn dĩ là những chuỗi ngày không ngừng biến động, và đôi khi, những mất mát lại chính là cơ hội để ta tìm thấy một con đường tốt đẹp hơn, một phiên bản mạnh mẽ hơn của chính mình. Hương không cần sự thương hại, cũng không còn muốn níu kéo quá khứ. Cô chỉ cần hiện tại, và tương lai rạng rỡ của đứa con thơ. Cô nguyện sẽ sống thật tốt, sẽ làm việc thật chăm chỉ để mang đến cho con một cuộc đời trọn vẹn, không có bóng dáng của sự thiếu thốn hay nỗi buồn. Ánh nắng ban mai len lỏi qua ô cửa sổ, chiếu rọi vào căn phòng, như một lời hứa về một khởi đầu mới, đầy hy vọng và bình an. Hương khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và đầy sức sống.

