Vợ bị ép hiến tạng, chồng không ngờ cô là em gái trùm thế giới ngầm, cái kết rợn người!

Cái lạnh ngấm vào tận tủy xương, đông cứng cả máu và nước mắt.

Tôi ôm lấy chiếc bụng đang gò lên từng cơn dữ dội, hơi thở thoi thóp.

Cạch.

Cửa phòng lưu trữ đột ngột mở ra.

Ánh sáng chói lóa hắt vào, in bóng một người phụ nữ với đôi giày cao gót đỏ chót.

Cố Tinh Tinh ung dung bước tới, trên môi là nụ cười vặn vẹo.

“Chị Thẩm à, đau lắm sao?”

Cô ta ngồi xổm xuống, dùng mũi giày gõ cộc cộc vào thanh chắn giường của tôi.

“Biết tại sao chiếc xe tải đó lại vượt đèn đỏ không?”

“Là Thiệu Ngôn dặn tài xế đấy.”

Tôi trừng lớn mắt, máu trào lên tận cổ họng.

Lục Thiệu Ngôn? Cả mạng sống của đứa con ruột thịt anh ta cũng không cần sao?

“Anh ấy bảo, chị chướng mắt quá rồi.”

“Giữ lại cái thai chỉ thêm phiền phức, chi bằng dọn đường cho tôi danh chính ngôn thuận bước vào cửa.”

Cố Tinh Tinh cười ré lên, tiện tay ném một xấp giấy tờ vào mặt tôi.

“Ký vào đơn ly hôn và giấy hiến tạng đi.”

“Thận của chị ghép cho tôi là hợp nhất đấy, con tiện nhân mồ côi!”

Đúng lúc này, một âm thanh đinh tai nhức óc xé toạc bầu trời đêm.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Cửa kính cường lực của bệnh viện vỡ nát dưới áp lực kinh hoàng từ cánh quạt trực thăng.

Còi báo động rú lên rát tai.

Bên ngoài hành lang, tiếng la hét hoảng loạn vang lên thảm thiết.

“Có chuyện gì vậy? Khủng bố à?!”

Cố Tinh Tinh hoảng hốt đứng phắt dậy, lùi lại vài bước.

Qua khe cửa mở toang, tôi nhìn thấy hàng chục tia laser đỏ rực quét dọc hành lang.

Những gã đàn ông mặc hắc phục, trang bị súng tự động ập vào như một cơn lũ đen.

Viện trưởng Lục Thiệu Ngôn từ phòng VIP lao ra, mặt cắt không còn một giọt máu.

“Các người là ai? Có biết đây là địa bàn của ai không?”

Anh ta gân cổ gào lên, cố lấy lại vẻ oai phong thường ngày.

“Bảo vệ! Gọi ngay cho Lão đại bang Hắc Long đến đây!”

“Dám quậy phá ở bệnh viện của Lục Thiệu Ngôn tao, bọn mày chán sống rồi!”

Một tiếng giày da nện xuống nền gạch, nặng nề và đầy sát khí.

Đám sát thủ dạt sang hai bên, nhường đường cho một người đàn ông cao lớn.

Anh khoác chiếc măng tô đen dài, ánh mắt sắc như dao cạo lướt qua đám y bác sĩ đang run lẩy bẩy.

Thẩm Lệ – anh trai ruột của tôi, kẻ nắm giữ thế giới ngầm toàn cõi Bắc Kinh.

Lục Thiệu Ngôn vừa nhìn thấy người tới, hai mắt lập tức sáng rực như vớ được cọc.

“Thẩm gia! Ngài Thẩm!”

“Ngài đến thật đúng lúc, lũ tép riu này dám…”

Bốp!

Một cái tát giáng xuống như trời sập khiến Lục Thiệu Ngôn văng xa ba mét, răng cửa gãy nát, máu mũi phun trào.

Tên trợ lý của Thẩm Lệ lạnh lùng rút súng, gí thẳng vào trán Lục Thiệu Ngôn.

“Câm mồm, đồ cặn bã.”

Thẩm Lệ bước qua thân hình đang co rúm của hắn, đi thẳng về phía căn phòng lưu trữ lạnh lẽo.

Nhìn thấy tôi nằm trên vũng máu, hốc mắt anh trai tôi hằn lên những tia máu đỏ sọc.

“Mạn Mạn…”

Giọng người đàn ông khét tiếng tàn độc cất lên run rẩy.

Anh cởi phăng áo khoác, bọc lấy cơ thể lạnh ngắt của tôi.

Đám y tá trưởng và Cố Tinh Tinh đứng sững sờ, hàm răng đánh vào nhau lập cập.

“Thẩm… Thẩm gia… cô ta chỉ là con mồ côi…” Cố Tinh Tinh lắp bắp, hai chân nhũn ra.

Thẩm Lệ bế thốc tôi lên, ánh mắt nhìn chúng như nhìn những cái xác không hồn.

“Truyền lệnh xuống.”

“Phong tỏa toàn bộ bệnh viện, không một con chó nào được phép bước ra ngoài.”

“Rút cạn máu của từng đứa một, để bồi táng cho cháu ngoại tao.”

Lục Thiệu Ngôn bò lết trên mặt đất, điên cuồng dập đầu van xin.

Hắn ta cuối cùng cũng hiểu ra thân phận thật sự của người vợ bị hắn khinh rẻ suốt bốn năm.

“Mạn Mạn! Mạn Mạn! Anh sai rồi! Anh bị con ả Tinh Tinh kia gài bẫy!”

Tôi thoi thóp nằm trong vòng tay anh trai, dùng chút sức lực cuối cùng mỉm cười nhìn hắn.

“Thiệu Ngôn…”

“Anh tưởng mọi chuyện chỉ dừng ở đây sao?”

Hắn ta ngẩng phắt lên, gương mặt tái nhợt méo mó sự kinh hoàng.

Ngay lúc đó, điện thoại của Lục Thiệu Ngôn rung lên bần bật.

Hắn run rẩy bắt máy, giọng gã trợ lý đầu dây bên kia gào thét thảm thiết.

“Viện trưởng! Toàn bộ cổ phần của tập đoàn Lục thị vừa bị thâu tóm!”

“Bố mẹ anh… bố mẹ anh bị người ta chặt đứt hai tay, ném trước cửa biệt thự rồi!”

Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Thẩm Lệ ra hiệu cho thuộc hạ ném một xấp hồ sơ dính máu xuống trước mặt hắn.

“Mở to mắt chó của mày ra mà nhìn.”

Lục Thiệu Ngôn run rẩy lật tờ giấy đầu tiên, đồng tử lập tức co rút đến cực hạn.

Người đứng tên thụ hưởng toàn bộ mạng lưới buôn lậu thuốc cấm ngầm, kẻ nắm giữ mọi sổ sách đen mượn danh bệnh viện của hắn…

Không phải ai khác, mà chính là Thẩm Mạn.

Tôi mỉm cười, lau vết máu trên khóe môi.

“Bốn năm qua anh lén lút tuồn hàng cấm, anh thực sự nghĩ… anh qua mặt được mạng lưới của nhà họ Thẩm sao?”

Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được , nếu làm đúng như hướng dẫn ạ )

Bước 1 : Lai bài viết

Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.

Linh đọc full sẽ có sau 30 phút

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vợ bị ép hiến tạng, chồng không ngờ cô là em gái trùm thế giới ngầm, cái kết rợn người!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt