Cái lạnh ngấm vào tận tủy xương, đông cứng cả máu và nước mắt.
Tôi ôm lấy chiếc bụng đang gò lên từng cơn dữ dội, hơi thở thoi thóp.
Cạch.
Cửa phòng lưu trữ đột ngột mở ra.
Ánh sáng chói lóa hắt vào, in bóng một người phụ nữ với đôi giày cao gót đỏ chót.
Cố Tinh Tinh ung dung bước tới, trên môi là nụ cười vặn vẹo.
“Chị Thẩm à, đau lắm sao?”
Cô ta ngồi xổm xuống, dùng mũi giày gõ cộc cộc vào thanh chắn giường của tôi.
“Biết tại sao chiếc xe tải đó lại vượt đèn đỏ không?”
“Là Thiệu Ngôn dặn tài xế đấy.”
Tôi trừng lớn mắt, máu trào lên tận cổ họng.
Lục Thiệu Ngôn? Cả mạng sống của đứa con ruột thịt anh ta cũng không cần sao?
“Anh ấy bảo, chị chướng mắt quá rồi.”
“Giữ lại cái thai chỉ thêm phiền phức, chi bằng dọn đường cho tôi danh chính ngôn thuận bước vào cửa.”
Cố Tinh Tinh cười ré lên, tiện tay ném một xấp giấy tờ vào mặt tôi.
“Ký vào đơn ly hôn và giấy hiến tạng đi.”
“Thận của chị ghép cho tôi là hợp nhất đấy, con tiện nhân mồ côi!”
Đúng lúc này, một âm thanh đinh tai nhức óc xé toạc bầu trời đêm.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Cửa kính cường lực của bệnh viện vỡ nát dưới áp lực kinh hoàng từ cánh quạt trực thăng.
Còi báo động rú lên rát tai.
Bên ngoài hành lang, tiếng la hét hoảng loạn vang lên thảm thiết.
“Có chuyện gì vậy? Khủng bố à?!”
Cố Tinh Tinh hoảng hốt đứng phắt dậy, lùi lại vài bước.
Qua khe cửa mở toang, tôi nhìn thấy hàng chục tia laser đỏ rực quét dọc hành lang.
Những gã đàn ông mặc hắc phục, trang bị súng tự động ập vào như một cơn lũ đen.
Viện trưởng Lục Thiệu Ngôn từ phòng VIP lao ra, mặt cắt không còn một giọt máu.
“Các người là ai? Có biết đây là địa bàn của ai không?”
Anh ta gân cổ gào lên, cố lấy lại vẻ oai phong thường ngày.
“Bảo vệ! Gọi ngay cho Lão đại bang Hắc Long đến đây!”
“Dám quậy phá ở bệnh viện của Lục Thiệu Ngôn tao, bọn mày chán sống rồi!”
Một tiếng giày da nện xuống nền gạch, nặng nề và đầy sát khí.
Đám sát thủ dạt sang hai bên, nhường đường cho một người đàn ông cao lớn.
Anh khoác chiếc măng tô đen dài, ánh mắt sắc như dao cạo lướt qua đám y bác sĩ đang run lẩy bẩy.
Thẩm Lệ – anh trai ruột của tôi, kẻ nắm giữ thế giới ngầm toàn cõi Bắc Kinh.
Lục Thiệu Ngôn vừa nhìn thấy người tới, hai mắt lập tức sáng rực như vớ được cọc.
“Thẩm gia! Ngài Thẩm!”
“Ngài đến thật đúng lúc, lũ tép riu này dám…”
Bốp!
Một cái tát giáng xuống như trời sập khiến Lục Thiệu Ngôn văng xa ba mét, răng cửa gãy nát, máu mũi phun trào.
Tên trợ lý của Thẩm Lệ lạnh lùng rút súng, gí thẳng vào trán Lục Thiệu Ngôn.
“Câm mồm, đồ cặn bã.”
Thẩm Lệ bước qua thân hình đang co rúm của hắn, đi thẳng về phía căn phòng lưu trữ lạnh lẽo.
Nhìn thấy tôi nằm trên vũng máu, hốc mắt anh trai tôi hằn lên những tia máu đỏ sọc.
“Mạn Mạn…”
Giọng người đàn ông khét tiếng tàn độc cất lên run rẩy.
Anh cởi phăng áo khoác, bọc lấy cơ thể lạnh ngắt của tôi.
Đám y tá trưởng và Cố Tinh Tinh đứng sững sờ, hàm răng đánh vào nhau lập cập.
“Thẩm… Thẩm gia… cô ta chỉ là con mồ côi…” Cố Tinh Tinh lắp bắp, hai chân nhũn ra.
Thẩm Lệ bế thốc tôi lên, ánh mắt nhìn chúng như nhìn những cái xác không hồn.
“Truyền lệnh xuống.”
“Phong tỏa toàn bộ bệnh viện, không một con chó nào được phép bước ra ngoài.”
“Rút cạn máu của từng đứa một, để bồi táng cho cháu ngoại tao.”
Lục Thiệu Ngôn bò lết trên mặt đất, điên cuồng dập đầu van xin.
Hắn ta cuối cùng cũng hiểu ra thân phận thật sự của người vợ bị hắn khinh rẻ suốt bốn năm.
“Mạn Mạn! Mạn Mạn! Anh sai rồi! Anh bị con ả Tinh Tinh kia gài bẫy!”
Tôi thoi thóp nằm trong vòng tay anh trai, dùng chút sức lực cuối cùng mỉm cười nhìn hắn.
“Thiệu Ngôn…”
“Anh tưởng mọi chuyện chỉ dừng ở đây sao?”
Hắn ta ngẩng phắt lên, gương mặt tái nhợt méo mó sự kinh hoàng.
Ngay lúc đó, điện thoại của Lục Thiệu Ngôn rung lên bần bật.
Hắn run rẩy bắt máy, giọng gã trợ lý đầu dây bên kia gào thét thảm thiết.
“Viện trưởng! Toàn bộ cổ phần của tập đoàn Lục thị vừa bị thâu tóm!”
“Bố mẹ anh… bố mẹ anh bị người ta chặt đứt hai tay, ném trước cửa biệt thự rồi!”
Nhưng đó chưa phải là tất cả.
Thẩm Lệ ra hiệu cho thuộc hạ ném một xấp hồ sơ dính máu xuống trước mặt hắn.
“Mở to mắt chó của mày ra mà nhìn.”
Lục Thiệu Ngôn run rẩy lật tờ giấy đầu tiên, đồng tử lập tức co rút đến cực hạn.
Người đứng tên thụ hưởng toàn bộ mạng lưới buôn lậu thuốc cấm ngầm, kẻ nắm giữ mọi sổ sách đen mượn danh bệnh viện của hắn…
Không phải ai khác, mà chính là Thẩm Mạn.
Tôi mỉm cười, lau vết máu trên khóe môi.
“Bốn năm qua anh lén lút tuồn hàng cấm, anh thực sự nghĩ… anh qua mặt được mạng lưới của nhà họ Thẩm sao?”
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được , nếu làm đúng như hướng dẫn ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.
Linh đọc full sẽ có sau 30 phút
Thẩm Mạn vừa dứt lời, nụ cười lạnh như băng vẫn đọng trên môi. Lục Thiệu Ngôn đứng sững, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây trợn trừng đến mức dường như muốn lọt ra khỏi hốc mắt. Toàn bộ thông tin vừa rồi, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu hắn, đánh sập mọi ảo tưởng về quyền lực và sự khôn ngoan của bản thân.
Hắn lảo đảo lùi lại, va vào bức tường lạnh lẽo phía sau. Từng mạch máu trên mặt hắn giật mạnh, biến dạng bởi cơn sốc tột cùng. Cái tên Lục Thiệu Ngôn lừng lẫy, vị viện trưởng quyền lực, kẻ đã từng giẫm đạp lên tất cả, giờ đây chỉ còn là một kẻ bại trận đáng thương. Sự nghiệp sụp đổ, cha mẹ bị trừng phạt, và tất cả đều do chính người vợ mà hắn đã khinh rẻ, chính tay Thẩm Mạn sắp đặt.
“Không thể nào! Mạn Mạn, em…” Hắn gào lên một tiếng thảm thiết, giọng nói vỡ vụn trong cổ họng. Chẳng còn sự ngụy biện, chẳng còn vẻ kiêu ngạo. Chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ và nỗi tuyệt vọng nhấn chìm hắn.
Hai tay Lục Thiệu Ngôn ôm chặt lấy đầu, toàn thân hắn run lên bần bật như một kẻ trúng phong. Mọi thứ trước mắt hắn xoay chuyển, đổ nát. Hắn nhìn Thẩm Mạn, ánh mắt cầu xin, van lơn lẫn căm hờn đan xen, nhưng đáp lại chỉ là nụ cười khẩy đầy ẩn ý của cô. Thẩm Mạn bình thản nhìn hắn gục ngã, như thể đang xem một vở kịch mà chính cô là đạo diễn.
Thẩm Mạn bình thản nhìn hắn gục ngã, như thể đang xem một vở kịch mà chính cô là đạo diễn.
Ngay lúc đó, một bóng dáng cao lớn, lạnh lùng bước ra từ phía sau Thẩm Mạn. Đó chính là Thẩm Lệ, ánh mắt anh ta sắc lạnh như dao, quét qua Lục Thiệu Ngôn đang vật vã dưới sàn. Anh ta không nói một lời, chỉ khẽ nhấc tay ra hiệu. Ngay lập tức, một tên sát thủ, thân hình vạm vỡ, tiến nhanh về phía Lục Thiệu Ngôn.
Lục Thiệu Ngôn vừa định gào lên thêm lần nữa thì bàn tay thép của tên sát thủ đã bóp chặt lấy quai hàm hắn, ép miệng hắn ngậm chặt. Cơn đau khiến Lục Thiệu Ngôn phải nín thở, đôi mắt hắn trợn trừng nhìn kẻ lạ mặt. Tên sát thủ cúi xuống, ghé sát tai Lục Thiệu Ngôn, giọng thì thầm như rắn rết, đủ để chỉ mình hắn nghe thấy: “Viện trưởng Lục, còn nhiều điều thú vị đang chờ ông lắm. Đây mới chỉ là khởi đầu thôi.”
Nụ cười tàn nhẫn trên môi tên sát thủ khiến Lục Thiệu Ngôn rùng mình. Hắn cố vùng vẫy nhưng vô vọng, bàn tay kia siết chặt hơn, như muốn bóp nát xương hàm hắn.
Thẩm Lệ, không thèm nhìn cảnh tượng đó thêm một giây nào, quay người đi, bóng lưng anh ta lạnh lẽo đến đáng sợ. Ánh mắt anh ta không hề dao động, như thể những gì đang diễn ra chỉ là một chuyện vặt không đáng bận tâm. Giọng nói trầm thấp của anh vang lên, dứt khoát và tàn nhẫn: “Đưa nó đi.”
Lục Thiệu Ngôn bị kéo lê đi, đôi chân hắn loạng choạng không còn sức lực, thân thể bị kéo sềnh sệch trên nền đất lạnh. Hắn tuyệt vọng quay đầu lại nhìn Thẩm Mạn, ánh mắt cầu xin hòa lẫn căm hờn, nhưng chỉ bắt gặp vẻ mặt lạnh lùng không chút cảm xúc của cô. Cánh cửa đóng sập lại, nhấn chìm hắn vào một đường hầm đen tối của sự trừng phạt.
Cánh cửa đóng sập lại, nhấn chìm hắn vào một đường hầm đen tối của sự trừng phạt.
Cố Tinh Tinh đứng chôn chân giữa căn phòng, đôi mắt trợn trừng nhìn theo bóng Lục Thiệu Ngôn vừa biến mất. Cả người cô ta run rẩy bần bật, sự hoảng loạn nhanh chóng dâng lên đến đỉnh điểm khi nhận ra bản thân đang bị kẹt lại. Cô ta lập tức quay người, lao như điên về phía cánh cửa thoát hiểm, chỉ mong chạy trốn khỏi địa ngục đang dần hiện hữu.
Nhưng chỉ vừa chạm tay vào nắm cửa, một bóng đen cao lớn đã sừng sững chắn trước mặt. Tiếp đó, một tên sát thủ khác nhanh chóng đứng chặn lối đi duy nhất. Hai tên vệ sĩ, cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt sắc lạnh như dao, hoàn toàn phong tỏa mọi đường thoát.
Cố Tinh Tinh ngã khuỵu xuống sàn, cả người mềm nhũn như không còn xương. Mặt cô ta tái mét, đôi môi run lập cập không thốt nên lời. Cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt tuyệt vọng quét qua Thẩm Lệ đang đứng uy nghi cách đó không xa, rồi lại chạm vào Thẩm Mạn, người chị em từng bị cô ta hãm hại, đang nhìn mình với vẻ mặt lạnh lùng đến đáng sợ.
Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt đã trắng bệch vì sợ hãi, Cố Tinh Tinh bò lê trên sàn, cố gắng đến gần Thẩm Lệ, hai tay chắp lại van vỉ như một con rối đang cầu xin sự sống.
“Thẩm gia! Thẩm gia! Tôi không biết gì hết!” Cô ta gào lên thảm thiết, giọng khản đặc, “Tôi bị hắn ta lừa! Thẩm gia, xin anh tha mạng! Tôi thật sự không biết gì hết!”
Cô ta lắp bắp, cố gắng biện minh cho bản thân, nhưng những lời đó chỉ càng làm cô ta trông thảm hại hơn. Sự sợ hãi tột độ đã bóp nghẹt mọi lý trí, khiến cô ta chỉ còn biết van nài một cách vô vọng. Thẩm Lệ vẫn đứng đó, vẻ mặt lạnh tanh không chút dao động, như thể những lời cầu xin của cô ta chỉ là tiếng gió thoảng qua. Thẩm Mạn cũng chỉ đứng nhìn, ánh mắt vô cảm, không hề có chút thương hại hay mềm lòng. Cố Tinh Tinh cảm thấy mọi hy vọng tan biến, cô ta biết, không ai sẽ cứu cô ta khỏi bàn tay của anh em nhà họ Thẩm.
Cố Tinh Tinh vẫn không ngừng van vỉ, giọng nói lạc hẳn đi vì khóc lóc và sợ hãi. Cô ta bò lết dưới chân Thẩm Lệ, cố gắng bám lấy ống quần anh, nhưng Thẩm Lệ thậm chí còn không thèm liếc nhìn cô ta một cái. Ánh mắt anh chỉ hướng về duy nhất một người: Thẩm Mạn. Anh khẽ động, bước về phía Thẩm Mạn, rồi nhẹ nhàng kéo cô vào vòng tay mình.
Thẩm Mạn dựa vào lồng ngực vững chãi của anh trai, cảm nhận hơi ấm quen thuộc và một sự an toàn lạ lùng. Cô đã chịu đựng quá nhiều, và giờ đây, vòng tay này như một bến đỗ bình yên. Thẩm Lệ ôm chặt Thẩm Mạn, một tay dịu dàng vuốt ve mái tóc rối bời của cô, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ ân cần hiếm thấy.
“Mạn Mạn,” anh nói, giọng điệu trầm ấm, chứa đựng sự xót xa và trìu mến. “Em chịu đựng đủ rồi.”
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng nó lại chạm đến tận cùng trái tim Thẩm Mạn. Nước mắt cô chảy dài, không còn là nước mắt của sự đau khổ hay căm hờn, mà là của sự giải tỏa, của niềm an ủi ấm áp sau bao nhiêu tổn thương, bao nhiêu oan ức phải gánh chịu. Vòng tay Thẩm Lệ siết chặt hơn, như thể muốn bao bọc, che chở cho cô khỏi mọi bão giông. Cố Tinh Tinh bị bỏ mặc, vẫn nằm sõng soài trên sàn, những lời cầu xin của cô ta dần biến thành tiếng nấc nghẹn, vô vọng chìm nghỉm trong không gian căng thẳng. Cô ta ngẩng đầu nhìn cảnh tượng ấy, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hãi và tuyệt vọng, nhận ra mình đã hoàn toàn bị bỏ rơi, không còn bất kỳ tia hy vọng nào.
Thẩm Lệ vẫn ôm Thẩm Mạn trong vòng tay, nhưng ánh mắt anh dần mất đi sự dịu dàng. Anh ngước lên, đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm quét qua Cố Tinh Tinh đang nằm bệt dưới sàn, rồi dừng lại ở Trợ lý của Thẩm Lệ đang đứng cách đó không xa. Trợ lý của Thẩm Lệ lập tức hiểu ý, tiến lên một bước, chờ đợi mệnh lệnh.
Thẩm Lệ siết nhẹ vòng tay quanh Thẩm Mạn một chút, rồi nhẹ nhàng buông cô ra, quay hẳn người về phía Trợ lý của Thẩm Lệ.
“Xử lý con tiện nhân này,” Thẩm Lệ lạnh lùng ra lệnh, giọng nói trầm khàn nhưng đầy uy lực, vang vọng trong không gian căng như dây đàn. Ánh mắt anh xoáy thẳng vào Cố Tinh Tinh, không che giấu vẻ ghê tởm và khinh miệt. “Cho nó biết cảm giác bị ‘rút cạn’ là như thế nào.”
Cố Tinh Tinh nghe thấy những lời đó, máu trong người cô ta như đông lại. Cô ta trợn mắt kinh hoàng, cơ thể bỗng chốc mất hết sức lực, ngã quỵ hoàn toàn. Toàn thân Cố Tinh Tinh run rẩy đến mức không thể đứng vững, hai tay ôm chặt lấy bụng như một bản năng, nước mắt chảy dài trên má, hòa cùng nước mũi. Cô ta như hóa đá, nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim.
Trợ lý của Thẩm Lệ gật đầu không một chút biểu cảm, ánh mắt sắc lạnh như dao. Anh ta quay sang ra hiệu cho vài người vệ sĩ mặc đồ đen đang đứng gần đó. Hai người vệ sĩ lập tức tiến đến, mỗi người nắm lấy một bên cánh tay của Cố Tinh Tinh, kéo cô ta đứng dậy. Cố Tinh Tinh kêu lên một tiếng thất thanh, giãy giụa yếu ớt.
“Không! Không! Tôi xin anh, Thẩm Lệ! Tôi… tôi không cố ý…!” Cố Tinh Tinh gào thét, tuyệt vọng nhìn về phía Thẩm Lệ, nhưng anh đã quay lưng lại, nhẹ nhàng đỡ Thẩm Mạn. Thẩm Mạn vẫn còn dựa vào Thẩm Lệ, nhưng ánh mắt cô đã trở nên kiên định hơn. Cô nhìn Cố Tinh Tinh bị kéo đi, không một chút thương xót hay động lòng trắc ẩn.
Trong vòng tay Thẩm Lệ, Thẩm Mạn nhắm nghiền mắt lại. Bờ vai vững chãi của anh trai không làm dịu đi dòng ký ức đau buồn đang ùa về, cuộn xoáy trong tâm trí cô như một cơn bão dữ dội.
Thẩm Mạn lại thấy mình trong căn phòng khách lạnh lẽo của biệt thự Lục gia, nơi cô từng gọi là nhà. Lục Thiệu Ngôn ngồi trên ghế sofa da sang trọng, nụ cười nửa miệng đầy khinh miệt trên môi khi nhìn cô.
“Cô nghĩ mình là ai mà đòi hỏi sự quan tâm, Thẩm Mạn?” Lục Thiệu Ngôn nhếch mép, giọng nói anh ta lạnh lẽo đến tận xương tủy. “Vị trí của cô chỉ là một món đồ trang trí vô dụng trong cái nhà này thôi. Đừng quên.”
Cảnh tượng chuyển động. Thẩm Mạn ngồi một mình bên chiếc bàn ăn dài, trước mặt là bát cơm trắng đơn giản và vài món rau luộc nhạt nhẽo. Ở phía đối diện, Lục Thiệu Ngôn đang thưởng thức bữa tiệc sơn hào hải vị mà đầu bếp riêng chuẩn bị cho anh ta, ánh mắt không hề liếc nhìn cô một lần.
“Đừng quên vị trí của mình, Thẩm Mạn,” giọng Lục Thiệu Ngôn vang vọng trong ký ức, dù anh ta không nói trực tiếp lúc đó. “Cô có gì ngoài cái danh nghĩa vợ Lục thiếu gia? Ngay cả bát cơm này cũng là sự bố thí.”
Rồi những đêm dài vô tận ập đến. Căn phòng ngủ rộng lớn trở nên trống rỗng và lạnh lẽo. Thẩm Mạn nằm co ro trên chiếc giường king size, một mình chống chọi với bóng đêm và sự cô độc. Cô chờ đợi Lục Thiệu Ngôn, nhưng anh ta không bao giờ trở về, hoặc trở về chỉ để quay lưng lại với cô, không một lời hỏi han, không một cái chạm.
Mỗi ký ức như một nhát dao cứa vào lòng Thẩm Mạn. Sự khinh miệt, sự ghẻ lạnh, những bữa ăn đơn giản đến khắc nghiệt, tất cả bóp nghẹt lồng ngực cô. Một cảm giác chua chát và uất ức dâng trào, thiêu đốt từng mạch máu. Cô cảm thấy trái tim mình như bị siết chặt, nỗi đau cũ lại sống dậy, mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Cô cảm thấy trái tim mình như bị siết chặt, nỗi đau cũ lại sống dậy, mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nhưng chính từ trong sự đau khổ tột cùng đó, một ngọn lửa thép kiên cường bùng lên, thiêu đốt những yếu mềm còn sót lại. Thẩm Mạn đã không cho phép mình gục ngã. Ký ức không ngừng lại ở những tủi nhục hiện tại mà lùi xa hơn, về ngày cô tự tay khoác lên mình chiếc mặt nạ hoàn hảo của sự yếu đuối, ngày cô quyết định tiếp cận Lục Thiệu Ngôn.
Thẩm Mạn nhớ lại cảnh mình đứng khuất sau những chậu cây cảnh tại một buổi tiệc xã giao sang trọng, ánh mắt sắc bén dõi theo Lục Thiệu Ngôn. Anh ta, với nụ cười chuẩn mực của một viện trưởng danh giá, đang trò chuyện với những nhân vật tai to mặt lớn, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt đó là sự lạnh lùng và toan tính. Cô đã biết, qua những báo cáo mật của Thẩm Lệ, rằng dưới vỏ bọc bệnh viện lương thiện là cả một mạng lưới buôn lậu thuốc cấm khổng lồ, bẩn thỉu. Hắn chính là con rắn độc đang ẩn mình trong lốt áo bác sĩ.
Cô không thể đối đầu trực diện, không thể để lộ thân phận thật sự là em gái Thẩm Lệ quá sớm. Để phá tan mạng lưới đó, cô phải thâm nhập từ bên trong.
Một giọng nói ngọt ngào, giả tạo vang vọng trong ký ức: “Lục thiếu gia, tôi nghe nói anh đang tìm một người để chăm sóc cho Lục phu nhân. Cô bé Thẩm Mạn này, vừa mất gia đình, đáng thương lắm, lại rất hiền lành.”
Đó là cách cô đã sắp đặt. Một thân phận được tạo ra tỉ mỉ: cô gái mồ côi, không nơi nương tựa, mong manh như sương khói, cần sự che chở. Lục Thiệu Ngôn, kẻ khao khát quyền lực và thích kiểm soát, sẽ dễ dàng thấy cô là một món đồ chơi hoàn hảo để trưng bày, một công cụ tiện lợi.
Thẩm Mạn nắm chặt bàn tay. Cô đã phải từ bỏ kiếm đạo, bỏ đi những thói quen của một sát thủ lạnh lùng, học cách khóc, học cách run rẩy, học cách trở thành một đóa hoa yếu ớt. Cô tự nhủ trong thâm tâm, từng lời như khắc vào xương tủy: “Vì anh, vì gia đình, em phải làm được.” Ánh mắt Thẩm Mạn lóe lên một ngọn lửa quyết tâm rực cháy, không thể dập tắt.
Anh ngồi trong căn phòng làm việc tĩnh mịch, tay lướt nhẹ trên mặt bàn lạnh lẽo, nhưng tâm trí Thẩm Lệ lại như bị cuốn vào một dòng xoáy ký ức dữ dội. Khoảnh khắc anh nhận được tin tức về em gái mình, Thẩm Mạn, vẫn vẹn nguyên như một vết sẹo sâu hoắm.
Đó là một đêm khuya, khi một cuộc điện thoại với giọng nói trầm ổn của Trợ lý của Thẩm Lệ đã phá tan mọi sự bình yên. “Thưa chủ tịch,” giọng nói vang lên từ đầu dây, “chúng tôi đã xác nhận. Cô Thẩm Mạn… đã bị Lục Thiệu Ngôn ép phá thai và hiến thận cho Cố Tinh Tinh.” Từng lời như nhát dao cứa vào thính giác anh.
Cơ bắp Thẩm Lệ căng cứng, nắm đấm siết chặt đến trắng bệch trên đùi. Một cơn thịnh nộ cuộn trào, thiêu đốt mọi giác quan, đẩy anh đến bờ vực của sự bùng nổ. Anh muốn ngay lập tức san bằng cái bệnh viện khốn kiếp đó, muốn xé xác Lục Thiệu Ngôn ra trăm mảnh. Nhưng rồi, giọng nói yếu ớt, đứt quãng của Thẩm Mạn từ bệnh viện đã vang lên, mạnh mẽ một cách lạ thường: “Anh, em xin anh, đừng để lộ thân phận của em. Em phải tự mình làm rõ mọi chuyện.”
Thẩm Lệ nhắm nghiền mắt, cố nén lại cơn tức giận đến mức toàn thân run rẩy. Anh hiểu em gái mình. Thẩm Mạn luôn kiên cường, luôn muốn tự tay mình đòi lại công bằng, dù phải trả giá đắt đến đâu. Cô đã giấu mình suốt bốn năm, chịu đựng nỗi đau tột cùng, tất cả chỉ vì muốn hoàn thành kế hoạch đã định. Anh đã nghe những báo cáo chi tiết về việc cô phải giả vờ yếu đuối, phải chịu đựng sự khinh miệt của Lục Thiệu Ngôn và Cố Tinh Tinh, phải nhìn đứa con của mình bị tước đoạt không thương tiếc.
“Mạn Mạn,” anh thầm thì, giọng nghẹn lại trong cổ họng, “anh xin lỗi vì để em một mình.”
Một vẻ đau khổ tột cùng lướt qua gương mặt lạnh lùng thường ngày của Thẩm Lệ. Dù là ông trùm thế giới ngầm toàn cõi Bắc Kinh, nắm trong tay quyền lực vô hạn, anh vẫn không thể bảo vệ được em gái mình khỏi nỗi đau tận cùng đó. Cảm giác bất lực và hối hận giằng xé anh, sâu sắc hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.
Trong một căn phòng khuất nẻo tại bệnh viện, ánh sáng mờ ảo hắt lên gương mặt lạnh lùng của Trợ lý của Thẩm Lệ. Anh ta đứng giữa vòng vây của hơn mười sát thủ, tất cả đều mặc đồng phục bảo vệ bệnh viện, ánh mắt sắc như dao găm. Một cái gật đầu nhẹ từ phía anh ta, một chiếc máy tính bảng được đưa tới, hiển thị bản đồ chi tiết của bệnh viện với những điểm đánh dấu đỏ.
“Đây là thông tin bổ sung,” Trợ lý của Thẩm Lệ nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực. “Mọi lối ra vào, hệ thống an ninh, và vị trí của các mục tiêu tiềm năng đều được cập nhật. Kế hoạch đã thay đổi một chút dựa trên những diễn biến mới nhất.” Anh ta lướt ngón tay qua màn hình, chỉ vào từng khu vực quan trọng. “Bắt đầu từ bây giờ, toàn bộ bệnh viện sẽ bị phong tỏa. Không một ai được phép ra vào, không một thông tin nào được phép rò rỉ ra ngoài. Bất kỳ ai cố gắng cản trở hoặc tiết lộ dù chỉ là một lời, đều sẽ bị xử lý.”
Ánh mắt của các sát thủ tối sầm lại, không một tiếng động đáp lại, chỉ có sự im lặng đầy chết chóc. Họ hiểu rõ mệnh lệnh của Thẩm gia.
“Nhớ kỹ,” Trợ lý của Thẩm Lệ nhấn mạnh, từng từ như khắc vào đá. “Mọi thứ phải diễn ra đúng theo kế hoạch của Thẩm gia. Chủ tịch Thẩm Lệ đã đích thân ra lệnh. Sai một li, đi một dặm.”
Dứt lời, anh ta gật đầu ra hiệu. Các sát thủ lập tức hành động. Họ nhanh chóng phân tán theo các lối đi đã định, bước chân mạnh mẽ, dứt khoát, khí thế uy nghi như những con thú săn mồi vừa được thả xích. Bệnh viện, chỉ vài phút trước còn chìm trong sự yên tĩnh giả tạo của đêm khuya, giờ đây như một chiếc lồng đã bị khóa chặt, và những kẻ săn mồi đang bắt đầu cuộc truy lùng của mình.
Biệt thự Lục gia chìm trong bóng đêm tĩnh mịch, chỉ có ánh đèn vàng hắt ra từ vài khung cửa sổ. Bên trong, Bố mẹ Lục Thiệu Ngôn đang ngồi trong phòng khách, không khí nặng nề sau chuỗi biến cố của Lục Thiệu Ngôn. Bỗng, một tiếng “thịch” khô khốc vang lên từ phía cửa chính, khiến hai người giật mình. Ông Lục chầm chậm đứng dậy, gương mặt đầy vẻ hoài nghi và lo lắng.
Ông Lục bước tới cửa, bàn tay run rẩy vặn chốt. Cánh cửa hé mở, và một làn gió lạnh luồn vào. Ánh mắt ông ta đảo xuống dưới chân, rồi đột ngột đứng sững lại, đồng tử co rút. Trên bậc thềm đá cẩm thạch, hai cánh tay đẫm máu nằm gọn trong một chiếc hộp gỗ đơn sơ, máu tươi còn chưa khô hoàn toàn, loang lổ trên lớp gỗ sẫm màu. Đó là hai cánh tay của con người.
Một tiếng thét xé lòng bỗng bật ra từ cuống họng của Ông Lục, một âm thanh của sự kinh hoàng tột độ và tuyệt vọng. Bà Lục, nghe thấy tiếng thét, vội vàng chạy đến, gương mặt tái nhợt. Bà đẩy chồng sang một bên, nhìn xuống cảnh tượng rùng rợn trước mắt. Hai cánh tay… cánh tay… chúng không thể nào là… Bà Lục nhận ra chiếc nhẫn gia truyền trên một ngón tay, một thứ mà bà và chồng vẫn luôn đeo.
“Không! Không thể nào!” Bà Lục gào lên, tiếng khóc nghẹn ngào hóa thành tiếng thét thất thanh. Toàn thân bà ta run rẩy dữ dội, đôi mắt mở to tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng. Tim bà ta như ngừng đập, lồng ngực đau nhói. Một cơn choáng váng ập tới, khiến bà ta lảo đảo rồi ngã gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, hoàn toàn mất đi ý thức.
Ông Lục đứng chết trân tại chỗ trong giây lát, như một pho tượng. Sau đó, đầu gối ông ta khụy xuống, cả cơ thể run rẩy bần bật, hoàn toàn suy sụp. Ông ta cố gắng với lấy cánh tay đang nằm đó, nhưng nỗi kinh hoàng khiến mọi giác quan tê liệt. Gương mặt ông ta trắng bệch như tờ giấy, những nếp nhăn hằn sâu hơn vì nỗi đau thấu trời. Đây không chỉ là sự trừng phạt, đây là một lời tuyên chiến, một thông điệp tàn khốc mà Thẩm gia đã gửi đến, thẳng vào tận xương tủy của họ. Ông ta gào thét trong câm lặng, khi nhận ra giá phải trả cho những tội lỗi của con trai mình, Lục Thiệu Ngôn, đã vượt quá mọi tưởng tượng.
Ánh đèn chói chang của tòa nhà Lục thị không thể xua đi bóng tối bao trùm. Tiếng huyên náo, tiếng la hét và tiếng đổ vỡ vang vọng khắp các tầng lầu, trái ngược hẳn với sự yên tĩnh thường thấy của một tập đoàn bề thế. Các nhân viên Lục thị chạy tán loạn, gương mặt tái mét vì sợ hãi và hoang mang tột độ. Hồ sơ, giấy tờ bay tứ tung, những chiếc máy tính đổ sập, tạo nên cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có.
Giữa biển người đang cuống cuồng tìm lối thoát, một nhóm người áo đen, dáng vẻ lạnh lùng, bước đi dứt khoát. Dẫn đầu là một hàng luật sư mặc vest đen lịch lãm, tay cầm những tập tài liệu dày cộp. Họ là người của Thẩm gia, và họ đang mang theo một phán quyết không thể đảo ngược. Các vệ sĩ của Lục thị, trước đây vẫn ngạo nghễ, giờ đây chỉ biết đứng im như pho tượng, ánh mắt tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng khi bị những tay sai của Thẩm gia trấn áp không chút khoan nhượng.
Một chiếc thang máy đặc biệt mở ra ở sảnh chính. Từ bên trong, một dáng người cao lớn, khoác lên mình bộ vest đen quyền lực, bước ra. Đó là Thẩm Lệ. Gương mặt anh lạnh lùng như băng, đôi mắt sắc như dao quét qua từng khuôn mặt nhân viên đang run rẩy. Trợ lý của Thẩm Lệ theo sát phía sau, ánh mắt cũng đầy vẻ kiên định và uy quyền.
Thẩm Lệ dừng lại giữa sảnh, không khí đột ngột tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng nức nở vụn vặt. Anh giơ tay lên, một động tác đơn giản nhưng đầy uy lực, khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía mình.
“Im lặng!” Giọng nói của Thẩm Lệ vang vọng khắp đại sảnh, trầm và vang, khiến mọi người như đóng băng tại chỗ. Anh nhìn thẳng vào đám đông đang hoảng loạn, không một chút biểu cảm. “Từ giờ phút này,” anh nói, từng lời như đóng đinh vào không khí, “Tập đoàn Lục thị chính thức thuộc về Tập đoàn Thẩm.”
Cả sảnh chìm vào sự im lặng chết chóc. Hơi thở của những người có mặt như ngừng lại. Một số người lảo đảo, những tia hy vọng cuối cùng vụn vỡ. Đây không chỉ là một thông báo thâu tóm, mà là một bản án. Bản án cho sự sụp đổ của một đế chế, và là khởi đầu cho một triều đại mới, lạnh lùng và tàn nhẫn hơn. Nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy tất cả, khiến họ nhận ra rằng, trò chơi đã hoàn toàn thay đổi.
Tiếng va chạm mạnh cuối cùng đã dứt, cánh cửa phòng lưu trữ bật tung dưới lực đẩy khủng khiếp. Ánh sáng loang lổ từ hành lang xé toang bóng tối dày đặc, để lộ ra Thẩm Mạn đang cuộn tròn trên nền đất lạnh lẽo, thân thể run rẩy từng cơn. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ nhòe vì nước mắt và nỗi sợ hãi, cố gắng định hình người vừa bước vào.
Một dáng người cao lớn, vững chãi, lập tức lao đến bên cô. Thẩm Lệ quỳ xuống, đôi tay run rẩy chạm vào gò má tái nhợt của em gái. Nỗi đau và sự căm phẫn sục sôi trong ánh mắt anh khi nhìn thấy bộ dạng tiều tụy của Thẩm Mạn.
“Mạn Mạn!” Giọng anh khản đặc, nghẹn lại trong cổ họng.
Thẩm Mạn run rẩy đưa tay lên, ngón tay lạnh ngắt chạm vào khuôn mặt quen thuộc. Nước mắt cô trào ra, không phải vì sợ hãi mà vì một cảm giác nhẹ nhõm đến tận cùng. Cô cố gắng thốt lên điều gì đó, nhưng chỉ có tiếng nức nở yếu ớt thoát ra.
Thẩm Lệ không nói thêm lời nào. Anh nhẹ nhàng luồn tay xuống dưới người Thẩm Mạn, bế cô lên một cách cẩn trọng như thể cô là một món đồ sứ dễ vỡ. Thân thể cô nhẹ bẫng, gầy gò, khiến trái tim anh thắt lại. Anh siết chặt cô vào lòng, bảo vệ cô khỏi mọi sự đau đớn.
Khi Thẩm Lệ bế Thẩm Mạn ra khỏi phòng lưu trữ, khung cảnh bên ngoài giống như một chiến trường vừa bị quét sạch. Dọc hành lang bệnh viện, các y bác sĩ và nhân viên y tế co rúm lại thành từng đám, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi. Họ đứng nép vào tường, ánh mắt thất thần nhìn Thẩm Lệ đi qua, không dám ngẩng đầu lên hay nói một lời. Áo blouse trắng của họ giờ đây bỗng trở nên vô cùng yếu ớt và vô dụng trước sự hỗn loạn mà Thẩm Lệ đã mang đến.
Thẩm Mạn nằm gọn trong vòng tay vững chắc của anh trai. Mùi hương quen thuộc của Thẩm Lệ xộc vào mũi cô, mang đến sự an toàn mà cô khao khát bấy lâu. Tuy nhiên, cơ thể cô vẫn còn quá yếu ớt, đầu óc quay cuồng như bị nhấm chìm trong một cơn thủy triều dữ dội. Mọi thứ xung quanh cô đều mờ nhạt, chỉ có hơi ấm từ Thẩm Lệ là rõ ràng nhất.
Thẩm Lệ cúi xuống nhìn cô, đôi mắt sắc lạnh giờ đây đầy ắp sự dịu dàng và lo lắng. Anh khẽ vuốt mái tóc rối bù của cô, thì thầm bằng giọng nói ấm áp, trấn an: “Mọi chuyện sẽ ổn thôi, Mạn Mạn. Anh ở đây rồi.”
Thẩm Lệ bước đi vững chãi, mỗi bước chân đều chứa đựng sự phẫn nộ ngấm ngầm. Anh không thèm để mắt đến những ánh nhìn sợ hãi hay những tiếng xì xào rụt rè dọc hành lang. Ưu tiên duy nhất của anh lúc này là bảo vệ Thẩm Mạn trong vòng tay, đưa cô thoát khỏi địa ngục này. Thẩm Mạn nhắm nghiền mắt, hơi thở yếu ớt phả vào ngực anh trai, cô chìm dần vào một trạng thái nửa tỉnh nửa mê, chỉ cảm nhận được sự an toàn lạ lùng đang bao bọc lấy mình.
Khi Thẩm Lệ rẽ vào một lối đi dẫn ra cửa sau, ánh mắt anh chợt dừng lại. Dưới ánh đèn hành lang mờ ảo, Lục Thiệu Ngôn bị trói chặt vào một chiếc xe đẩy bệnh viện, toàn thân hắn bầm dập, chiếc áo sơ mi trắng nát bươm dính đầy máu và bụi bẩn. Hắn cố gắng vùng vẫy, nhưng những sợi dây thừng thô ráp siết chặt đến mức xương cốt như muốn vỡ ra, mọi nỗ lực đều trở nên vô ích. Khuôn mặt hắn sưng vù, khóe môi nứt toác, nhưng đôi mắt vẫn mở trừng trừng, ánh lên sự điên loạn.
Lục Thiệu Ngôn ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn chạm phải Thẩm Mạn đang nằm gọn trong vòng tay Thẩm Lệ. Một tia sáng lóe lên trong đáy mắt hắn, trộn lẫn giữa sự hối hận muộn màng và nỗi căm thù cuồng nộ. Hối hận vì đã đẩy người phụ nữ này vào tận cùng đau khổ, và căm thù vì chính cô, hay đúng hơn là người anh trai quyền lực của cô, đã hủy hoại tất cả của hắn.
Thẩm Mạn mơ hồ cảm nhận được một ánh nhìn lạnh lẽo xuyên qua mình. Cô khẽ mở mắt, nhìn thấy Lục Thiệu Ngôn đang bị trói chặt. Một thoáng kinh hãi lướ qua, nhưng cơ thể cô quá mệt mỏi để phản ứng. Cô lại rúc sâu hơn vào lòng Thẩm Lệ, tìm kiếm hơi ấm và sự bình yên.
Lục Thiệu Ngôn nghiến răng, cơ hàm hắn siết chặt đến mức vang lên tiếng ken két. Hắn nhìn Thẩm Mạn đang được Thẩm Lệ cẩn thận bế đi, hình ảnh cô gái yếu ớt tựa vào lòng người đàn ông mạnh mẽ như một mũi dao đâm thẳng vào tim hắn. Hắn đã mất tất cả, và người phụ nữ này, lẽ ra phải chết dưới tay hắn, giờ lại đang được cứu rỗi.
Lồng ngực Lục Thiệu Ngôn phập phồng dữ dội, một tiếng thì thầm rít ra từ kẽ răng, hòa vào tiếng thở hổn hển đầy căm phẫn: “Tao sẽ không tha cho mày đâu, Thẩm Mạn!”
Thẩm Lệ nghe thấy lời nghiến răng của Lục Thiệu Ngôn. Anh dừng lại, nhưng không phải vì sợ hãi hay bất ngờ. Anh quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh như băng xuyên qua màn đêm mờ ảo của hành lang, găm chặt vào Lục Thiệu Ngôn. Trong vòng tay anh, Thẩm Mạn khẽ cựa quậy, nhưng cô không mở mắt.
Thẩm Lệ nhìn chằm chằm Lục Thiệu Ngôn, đôi mắt anh không một chút cảm xúc, không hận thù, không thương hại, chỉ có sự lạnh lùng đến tột độ. Anh mở miệng, giọng nói trầm thấp, vang vọng như một lời phán xét cuối cùng, từng chữ thốt ra đều mang theo uy quyền tuyệt đối: “Ngươi sẽ không còn cơ hội đó nữa đâu.”
Nói xong, Thẩm Lệ không thèm đợi Lục Thiệu Ngôn phản ứng, cũng không ngoảnh đầu lại thêm một lần nào. Anh tiếp tục bước đi, bế Thẩm Mạn vững vàng trong vòng tay, sải bước thẳng ra phía cửa sau bệnh viện, bỏ lại Lục Thiệu Ngôn đang vật vã trong tuyệt vọng và căm hờn, cơ thể bị trói chặt trên chiếc xe đẩy, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Tiếng bánh xe lăn trên nền gạch lạnh lẽo vang lên, xa dần, mang theo cả hy vọng lẫn sự sống của hắn.
Thẩm Lệ sải bước nhanh chóng, cơ thể Thẩm Mạn vẫn bất động trong vòng tay anh. Họ xuyên qua một lối đi tối, tránh xa những hỗn loạn đang bùng lên bên trong Bệnh viện. Tiếng còi xe cảnh sát, tiếng la hét và đổ vỡ dần bị bỏ lại phía sau, chỉ còn là những âm thanh mờ nhạt từ một thế giới đã bị xé nát. Trợ lý của Thẩm Lệ đã chuẩn bị sẵn sàng một chiếc trực thăng quân dụng ở bãi đáp tạm thời.
Thẩm Lệ không nói một lời, cẩn thận đặt Thẩm Mạn vào khoang trực thăng. Anh tự mình thắt dây an toàn cho cô, động tác dịu dàng đến bất ngờ. Anh ngồi xuống cạnh Thẩm Mạn, ánh mắt quét một lượt kiểm tra xung quanh, ra hiệu cho phi công. Tiếng cánh quạt xé gió gầm lên, trực thăng chầm chậm nhấc mình khỏi mặt đất, rồi nhanh chóng vút lên không trung.
Thẩm Mạn khẽ mở mắt, tầm nhìn còn mờ nhòe nhưng đã cảm nhận được sự chuyển động. Cô ngẩng đầu, qua khung cửa sổ trực thăng, nhìn xuống phía dưới. Bệnh viện, nơi vừa diễn ra trận chiến sinh tử, giờ chỉ còn là một khối kiến trúc nhỏ bé, chìm trong ánh đèn lấp loáng của xe cấp cứu và xe cảnh sát. Đám đông người hỗn loạn chạy tán loạn như đàn kiến vỡ tổ. Khung cảnh đó, dù nhỏ bé, vẫn gợi lên trong cô một sự điên cuồng, một địa ngục mà cô vừa thoát ra.
Một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ lùng len lỏi trong Thẩm Mạn. Sự nhẹ nhõm khi ác mộng đã kết thúc, khi những kẻ đã hãm hại cô và đứa con của cô phải trả giá. Nhưng cùng lúc đó, một khoảng trống rỗng vô hạn cũng bao trùm lấy tâm hồn cô. Nó lạnh lẽo, mênh mông, như một cái hố sâu hoắm không đáy. Cô đã mất quá nhiều, đã bị tổn thương quá sâu sắc. Cái giá của sự trả thù, dù ngọt ngào, cũng nghiền nát tâm hồn cô thành từng mảnh vụn.
Trực thăng bay ngày càng cao, bỏ lại phía sau mọi thứ. Thẩm Mạn nhắm mắt lại. Một chương mới trong cuộc đời cô đã bắt đầu, nhưng cô biết, những vết thương lòng này sẽ không bao giờ lành lặn hoàn toàn. Chúng sẽ ở lại đó, âm ỉ, nhắc nhở cô về quá khứ đầy máu và nước mắt.
Chiếc trực thăng mang theo Thẩm Mạn khuất dần vào màn đêm thăm thẳm của Bắc Kinh, chỉ còn là một chấm sáng mờ xa rồi tan biến. Dưới mặt đất, không khí vẫn căng như dây đàn, nhưng sự hỗn loạn ở bệnh viện đã tạm lắng, nhường chỗ cho những mệnh lệnh khác, lạnh lùng và tàn khốc hơn.
Tại biệt thự xa hoa của Lục gia, ánh đèn lấp lánh như muốn xua đi màn đêm u ám, nhưng không thể xua tan sự hoảng loạn đang bao trùm. Bố mẹ Lục Thiệu Ngôn, hai người từng kiêu hãnh và ngạo mạn, giờ đây run rẩy co rúm trong góc phòng khách rộng lớn. Tiếng bước chân dồn dập, mạnh mẽ của hàng chục người đàn ông mặc đồ đen vang vọng khắp các hành lang, xé tan sự tĩnh lặng.
Trợ lý của Thẩm Lệ, với khuôn mặt vô cảm như tượng đá, bước vào. Ánh mắt anh ta sắc lạnh như lưỡi dao, quét qua hai thân ảnh đang run rẩy. Phía sau anh ta là bốn người đàn ông vạm vỡ, mỗi người cầm một chiếc cưa sắt sáng loáng, phản chiếu ánh đèn điện một cách ghê rợn.
Bố Lục Thiệu Ngôn lắp bắp: “Các… các người muốn gì? Tiền? Chúng tôi có rất nhiều tiền! Cần gì cứ lấy!”
Mẹ Lục Thiệu Ngôn ôm chầm lấy chồng, nước mắt giàn giụa: “Làm ơn… xin các người tha cho chúng tôi! Lục Thiệu Ngôn làm gì là chuyện của nó, không liên quan đến chúng tôi!”
Trợ lý của Thẩm Lệ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt anh ta. Anh ta rút điện thoại ra, mở một đoạn ghi âm ngắn. Giọng Thẩm Lệ trầm khàn vang lên, rõ ràng và đầy uy lực: “Hãy cho bọn chúng biết, cái giá của việc chà đạp lên máu thịt gia tộc Thẩm là gì. Đôi tay đã nuôi dưỡng đứa con phản bội, đôi tay đã dung túng cho sự tàn ác, giờ phải trả giá.”
Âm thanh đó kết thúc, để lại một sự im lặng chết chóc. Bố mẹ Lục Thiệu Ngôn tái xanh mặt mày, hiểu ra tất cả.
“Không! Không thể nào! Các người không được làm vậy!” Mẹ Lục Thiệu Ngôn gào lên tuyệt vọng, cố gắng vùng vẫy nhưng bị những người đàn ông mặc đồ đen giữ chặt.
Trợ lý của Thẩm Lệ ra hiệu. Bốn người đàn ông vạm vỡ tiến lên, ánh mắt trống rỗng. Họ không nói một lời, chỉ thực hiện mệnh lệnh một cách máy móc và tàn bạo. Tiếng cưa sắt lạch cạch vang lên, lấn át tiếng gào thét kinh hoàng của bố mẹ Lục Thiệu Ngôn, khiến không gian biệt thự vốn xa hoa bỗng chốc trở thành địa ngục trần gian.
Mùi máu tanh loang lổ trong không khí. Khi mọi việc kết thúc, căn phòng chìm vào tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn tiếng rên rỉ yếu ớt và những vũng máu đỏ thẫm. Các thuộc hạ của Thẩm Lệ thu dọn mọi thứ một cách sạch sẽ, không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài sự kinh hoàng và nỗi đau tột cùng. Trợ lý của Thẩm Lệ liếc nhìn hai thân thể nằm vật vã, mất đi đôi tay, đôi mắt vẫn vô cảm. Quyền lực tuyệt đối và sự tàn độc của gia tộc Thẩm đã được khẳng định một cách đanh thép nhất. Họ rời đi, trả lại cho biệt thự sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
…
Trực thăng tiếp tục xé gió bay vút trong đêm. Thẩm Mạn, sau một hồi mê man, dần dần hồi tỉnh. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật bên dưới chỉ còn là một mảng tối với những đốm sáng li ti của thành phố về đêm. Không còn tiếng gào thét, không còn sự hỗn loạn, không còn những gương mặt ghê tởm của kẻ thù. Một cảm giác yên bình đến lạ lùng bao trùm lấy cô, nhưng đi kèm với nó là sự trống rỗng đến vô tận. Cái giá của sự trả thù, dù đã được thực hiện một cách hoàn hảo, vẫn để lại một hố sâu thăm thẳm trong tâm hồn. Mọi thứ đã kết thúc, nhưng liệu cô có thực sự tìm lại được chính mình? Liệu trái tim chai sạn này có thể một lần nữa cảm nhận được sự ấm áp, được yêu thương và tha thứ? Câu hỏi đó lơ lửng trong không trung, như một lời thì thầm trong gió. Cuộc đời cô đã trải qua quá nhiều biến cố, từ một cô gái ngây thơ bị phản bội đến một nữ vương báo thù tàn nhẫn. Giờ đây, khi tất cả đã lùi lại phía sau, Thẩm Mạn nhận ra rằng chiến thắng đôi khi không mang lại sự mãn nguyện tuyệt đối, mà là một hành trình dài để tìm lại sự bình yên trong tâm hồn. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập chậm rãi của trái tim mình. Có lẽ, đã đến lúc cô phải học cách buông bỏ quá khứ, chấp nhận những vết sẹo không thể xóa nhòa và bắt đầu một chương mới, không phải để trả thù, mà là để sống, để tìm lại ánh sáng cho chính mình. Sự bình yên không phải là không có bão tố, mà là khả năng tìm thấy sự tĩnh lặng giữa cơn giông bão.

