Em gái đang chuẩn bị cắt bánh cưới, chị gái ruột bỗng từ xa chạy đến tôi ôm chặt lấy và thì thầm, “Đẩy đổ nó đi. Ngay bây giờ.” Trong lúc hỗn loạn, chị gái tôi nắm lấy cổ tay tôi và kéo ra ngoài “Chạy đi,” chị ấy tái mét. “Em không biết hắn ta đã lên kế hoạch gì cho em tối nay đâu.” Và rồi sau đó 10 phút chuyện kinh hoàng đã xảy ra…
Tiệc cưới của em gái tôi – Linh – được tổ chức trong nhà hàng lớn nhất thị trấn.
Không khí vui vẻ, nhạc du dương, ai cũng chuẩn bị đứng quanh để cắt bánh cưới.
Linh hạnh phúc cười rạng rỡ bên cạnh chú rể Hoàng, một người đàn ông lịch lãm, nói năng nhỏ nhẹ, làm chủ một xưởng gỗ khá nổi tiếng.
Mọi thứ đều hoàn hảo…
Cho tới khi chị gái ruột của tôi – Hương – từ phía xa bất ngờ lao đến, gương mặt tái mét, mắt đỏ hoe.
Chị ôm chặt lấy tôi, ghì sát tai thì thầm:
“Đẩy đổ cái bánh cưới đi. Ngay bây giờ.”
Tôi chết lặng.
Tưởng chị nói đùa, nhưng bàn tay chị lạnh toát, siết đến mức cổ tay tôi đau điếng.
Trong tích tắc, chị kéo mạnh tôi về một góc:
– Chạy đi. Nhanh lên.
– “Chị làm sao vậy? Chuyện gì—?”
– Em không biết hắn ta đã lên kế hoạch gì cho em tối nay đâu… Không còn thời gian đâu!
Giọng chị run lẩy bẩy.
Vừa lúc đó, âm thanh micro vang lên:
– “Mời cô dâu chú rể cùng tiến lên sân khấu…”
Khách khứa bắt đầu đổ dồn ánh mắt về giữa hội trường.
Chị Hương nhìn tôi lần cuối, gào lên:
“Đi! Nếu không… em sẽ hối hận cả đời!”
Tôi vẫn chưa hiểu gì, nhưng ánh mắt sợ hãi của chị khiến tôi lạnh sống lưng.
Hai chị em kéo nhau lao ra cửa sau nhà hàng.
Và đúng 10 phút sau, chuyện kinh hoàng xảy ra…
10 PHÚT SAU
Tiếng hét vang khắp sảnh tiệc.
Mọi người hoảng loạn chạy ra ngoài… đ;ọc ti;ếp dư;ới bì;nh lu;ận 👇👇
Vy và Hương lao ra khỏi cửa sau, bóng tối bao trùm lấy họ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Nhưng ngay lập tức, từ bên trong nhà hàng lớn nhất thị trấn, những tiếng la hét thất thanh vang vọng xé toang không gian, dội thẳng vào tai Vy và Hương. Tiếng đổ vỡ, tiếng người giẫm đạp nhau chạy toán loạn, tạo thành một hỗn âm ghê rợn.
Máu trong người Vy như đông cứng lại. Cô không thể không quay đầu nhìn lại. Gương mặt Vy tái mét, trắng bệch như tờ giấy. Qua cánh cửa kính lớn phía sau, cô cố gắng nhìn xuyên vào bên trong, dù chỉ là một hình ảnh mơ hồ. Có điều gì đó kinh hoàng đang xảy ra.
Nhưng Hương không cho phép Vy làm điều đó. Bàn tay chị siết chặt cổ tay Vy đến đau điếng, kéo giật cô điên cuồng.
“Đừng… đừng quay lại!” Hương lắp bắp, giọng chị nghẹn ứ, pha lẫn sự hoảng loạn tột độ. Hai mắt chị mở to, tràn đầy sợ hãi. “Chạy đi! Nhanh lên!”
Vy vẫn cố gắng giằng co, trái tim cô như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Linh, em gái cô, vẫn còn ở bên trong. Chuyện gì đã xảy ra? Cô không thể cứ thế mà chạy trốn.
“Linh… Linh của em!” Vy cố gắng gào lên.
Nhưng Hương mạnh hơn. Chị dùng hết sức bình sinh, kéo Vy chạy như bay, bỏ lại sau lưng những tiếng thét xé lòng và khung cảnh hỗn loạn dần chìm vào bóng đêm. Họ chạy điên cuồng, không ngoảnh đầu lại.
Vy và Hương chạy như điên dại, bỏ lại sau lưng những tiếng thét xé lòng. Họ không biết mình đang chạy về đâu, chỉ biết phải xa khỏi cái nơi quỷ quái đó. Hương vẫn nắm chặt tay Vy, kéo cô đi qua một lối đi hẹp bên hông nhà hàng, xuyên qua một bãi đậu xe vắng vẻ. Tiếng la hét từ phía sau vẫn văng vẳng, nhưng bỗng chốc, một âm thanh chói tai đến rợn người vang lên từ phía trước, nơi lối vào chính của Nhà hàng lớn nhất thị trấn.
Cánh cửa chính bằng kính sang trọng của nhà hàng bật tung một cách thô bạo. Ngay lập tức, một dòng người khổng lồ đổ xô ra ngoài, tất cả đều đang trong sự hoảng loạn tột độ. Hàng trăm Khách khứa chen lấn, giẫm đạp lên nhau, gương mặt ai nấy đều trắng bệch vì sợ hãi.
“Cháy! Cháy rồi!” Một người đàn ông vừa chạy vừa hoảng loạn hét lên.
“Vụ nổ! Có vụ nổ nhỏ!” Một phụ nữ khác ôm mặt gào thét, nước mắt giàn giụa.
“Sự cố… kinh hoàng!” Một người thứ ba lặp bặp, khuôn mặt méo mó vì sợ hãi tột độ.
Dòng người như một con sóng thần, càn quét mọi thứ trên đường đi của nó. Vy và Hương đang ở ngay ven rìa con sóng đó, và lập tức bị cuốn vào. Hương cố gắng giữ chặt Vy, nhưng sức ép từ đám đông quá lớn. Họ bị đẩy dạt đi, mỗi bước chân đều chông chênh như sắp ngã. Vy ngẩng đầu nhìn quanh, tuyệt vọng tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc giữa biển người.
“Linh! Linh đâu rồi?” Vy cố gắng gào lên, nhưng giọng cô bị nhấn chìm trong tiếng la hét và giẫm đạp.
Hương không trả lời, chị chỉ biết dùng hết sức bình sinh để ôm chặt lấy Vy, cố gắng che chắn cho em gái khỏi những cú va chạm mạnh. Hai người bị cuốn đi, không thể kiểm soát được hướng di chuyển, chỉ biết nương theo dòng chảy hoảng loạn của những Khách khứa đang cố gắng thoát thân. Khói đen bắt đầu cuộn lên từ phía cửa chính, mang theo mùi khét lẹt nồng nặc. Cảnh tượng hỗn loạn trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.
Giữa dòng người xô đẩy, va chạm liên hồi, Vy và Hương cố gắng giữ lấy nhau. Hương siết chặt tay Vy, dùng hết sức bình sinh để tạo ra một khoảng trống nhỏ bé cho hai chị em. Vy lảo đảo, cảm nhận hơi thở dốc gấp gáp của chị gái và mùi khói nồng nặc đang len lỏi vào phổi. Cô giằng tay lại, kéo sát Hương về phía mình, ánh mắt tràn đầy sự cầu xin và hoảng loạn.
“Chị! Chị nói rõ cho em biết đi!” Vy gào lên, cố gắng át đi tiếng la hét xung quanh. “Chuyện gì đã xảy ra? Có phải liên quan đến Hoàng không?”
Hương ho sù sụ vì khói và sự gắng sức. Đôi mắt chị vẫn còn hằn lên nỗi kinh hoàng, nhưng trong đó, một tia kiên quyết bỗng lóe lên. Chị nghiến răng, cố gắng hít thở thật sâu rồi ghé sát vào tai Vy.
“Chị đã nói rồi mà, Vy… hắn ta… hắn ta có mưu đồ!” Hương thì thầm, giọng khản đặc nhưng mỗi lời đều như một nhát dao. “Một kế hoạch… kinh khủng! Chị đã cố gắng cảnh báo em… nhưng em không nghe!”
Vy lắc đầu nguầy nguậy, cảm giác như tim mình bị bóp nghẹt. “Mưu đồ gì? Kế hoạch gì? Em không hiểu! Linh… Linh đâu rồi? Chị biết chuyện gì đã xảy ra với Linh không?”
Hương không trả lời trực tiếp. Chị chỉ nắm chặt tay Vy hơn nữa, như thể muốn truyền cho em gái tất cả sự sợ hãi và cảnh báo còn sót lại. “Chúng ta phải đi! Phải thoát khỏi đây! Hắn ta… hắn ta không phải người tốt! Đừng bao giờ tin hắn!”
“Nhưng Linh…” Vy cố gắng vùng vẫy, muốn quay lại tìm em gái, nhưng dòng người đã đẩy hai chị em ra xa hơn khỏi cửa chính Nhà hàng lớn nhất thị trấn. “Chị phải nói cho em biết cụ thể! Rốt cuộc hắn đã làm gì?”
Hương nhìn Vy, gương mặt bỗng trở nên căng thẳng tột độ. “Một cái bẫy! Tất cả chỉ là một cái bẫy!”
“Một cái bẫy! Tất cả chỉ là một cái bẫy!” Hương gào lên, giọng lạc đi vì khói và sự kinh hoàng đang dâng trào trong lồng ngực. Chị siết chặt tay Vy, đôi mắt đỏ ngầu chớp lia lịa, cố gắng tìm kiếm sự tập trung giữa hỗn loạn.
Vy cảm thấy toàn thân cứng lại. “Cái bẫy gì? Chị nói rõ ra đi! Hoàng! Hắn ta đã làm gì Linh?” Cô khản tiếng hỏi, nhưng câu hỏi của cô như bị nuốt chửng bởi tiếng còi báo động vừa bắt đầu rền vang từ phía xa.
Hương hít một hơi thật sâu, từng lời như được nặn ra từ cổ họng khô khốc. “Vài ngày trước… chị đã tình cờ nghe thấy hắn ta nói chuyện điện thoại…”
Vy lập tức lắng nghe, bỏ qua tiếng ồn, bỏ qua đám đông vẫn đang hoảng loạn xô đẩy. Toàn bộ tâm trí cô dồn vào từng lời Hương nói.
“Hắn ta… hắn ta nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt… giọng hắn ta đầy vẻ tự mãn, ghê tởm…” Hương nhắm mắt lại, dường như đang tái hiện lại cảnh tượng đó trong đầu. “Hắn nói về một ‘kế hoạch hoàn hảo’… kế hoạch để ‘làm cho Linh không thể quên đêm nay’…”
Vy cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. “Không thể quên đêm nay? Ý chị là sao? Kế hoạch gì?”
“Hắn còn nói… hắn ta sẽ ‘kết thúc mọi thứ’ theo ý hắn ta… mọi thứ…” Hương mở mắt, ánh nhìn đầy tuyệt vọng hướng về Vy. “Chị đã nghe thấy tất cả, Vy ạ! Lúc đó chị đã linh cảm có điều chẳng lành… nhưng chị không dám tin! Chị không dám tin người đàn ông mà Linh yêu lại có thể là một con quỷ! Chị đã nghĩ… hắn ta chỉ nói đùa… hoặc là chị đã nghe nhầm!”
Nước mắt giàn giụa trên má Hương, hòa lẫn với những vệt khói bụi. “Chị đã định hỏi hắn ta… đã định nói cho em và Linh biết… nhưng rồi chị lại thôi… chị sợ… chị sợ làm hỏng ngày vui của Linh… sợ mình đã hiểu lầm…” Hương run rẩy, những lời thú nhận bật ra trong tiếng nấc nghẹn. “Chị đã cố gắng cảnh báo em, Vy! Chị đã nói hắn ta không tốt… đừng tin hắn… nhưng em lại không nghe! Em bảo chị nghĩ oan cho hắn!”
Vy đứng chết lặng, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim cô. Những lời của Hương như những nhát dao đâm thẳng vào tâm can, khoét sâu vào nỗi hối hận. Tất cả những dấu hiệu, tất cả những lời cảnh báo từ chị gái, cô đều đã bỏ qua. Cô đã tin tưởng Hoàng, đã tin vào tình yêu của hắn dành cho Linh. Giờ đây, những lời lẽ kinh hoàng của hắn qua điện thoại hiện rõ mồn một trong tâm trí Vy. “Kế hoạch hoàn hảo”… “Làm cho Linh không thể quên đêm nay”… “Kết thúc mọi thứ”… Một cảm giác rợn người chạy khắp cơ thể Vy. Cái bẫy. Hương đã nói đúng. Linh đã rơi vào một cái bẫy.
Vy cảm thấy toàn thân đông cứng, đôi mắt mở to nhìn trừng trừng vào khoảng không. Cô không thể tin nổi. Hoàng? Người đàn ông mà cả thị trấn đều yêu mến, người luôn xuất hiện với vẻ lịch lãm, tử tế, lại có thể là kẻ ấp ủ một âm mưu độc ác đến vậy? Đầu óc Vy quay cuồng, những hình ảnh về Hoàng trong trí nhớ cô đổ vỡ tan tành như tấm gương.
“Không… không thể nào…” Vy lẩm bẩm, giọng nói run rẩy đến nỗi gần như không nghe thấy. Nước mắt bắt đầu chực trào, làm nhòe đi hình ảnh mịt mờ xung quanh. Cô quay sang nhìn Hương, đôi mắt đỏ hoe, đầy vẻ hoảng loạn.
“Nhưng… nhưng anh ta định làm gì? Linh đâu rồi?” Vy cố gắng gào lên, nhưng giọng cô nghẹn lại trong cổ họng, chỉ còn là một tiếng thét tuyệt vọng bị nuốt chửng bởi tiếng còi báo động ngày càng gần. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa lẫn với bụi khói, mang theo nỗi sợ hãi tột cùng cho em gái.
Vy nắm chặt tay Hương, nước mắt lăn dài, nhưng không có lời nào có thể thoát ra khỏi cổ họng đang nghẹn ứ của cô. Tiếng còi báo động xé nát không khí ngày càng gần, mang theo một nỗi sợ hãi tột cùng đang nhấn chìm Vy. Hương, dù cũng tái mét mặt và đôi môi run bần bật, đột nhiên siết chặt lấy cánh tay Vy, ánh mắt cô xoáy sâu vào đôi mắt đỏ hoe của em gái.
“Không thể bỏ mặc Linh được!” Hương gằn giọng, từng chữ thốt ra đầy khó khăn nhưng chất chứa một sự kiên quyết lạ thường. “Chúng ta phải quay lại, phải xem xét tình hình thế nào!”
Vy há hốc miệng, như bị đóng băng bởi lời của Hương. Toàn thân cô vẫn đang run rẩy không kiểm soát, nỗi sợ hãi như một bàn tay lạnh lẽo siết chặt trái tim. Nhưng ý nghĩ về Linh, em gái cô, một mình trong biển nguy hiểm đã khiến Vy cứng người. Cô không thể hình dung ra điều gì đang xảy ra trong sảnh tiệc, nhưng cô biết chắc chắn mình không thể để Linh ở đó một mình. Nỗi sợ hãi vẫn ngập tràn, nhưng một tia dũng khí bé nhỏ, gần như vô hình, đã lóe lên trong đôi mắt Vy. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh, và gật đầu lia lịa.
“Vâng… Chúng ta… phải quay lại!” Vy thốt lên, giọng nói khản đặc, vẫn còn run bần bật, nhưng đã pha lẫn một sự quyết tâm yếu ớt.
Vy và Hương quay đầu, lao thẳng vào dòng người đang ùa ra khỏi nhà hàng. Tiếng còi báo động giờ đã vang vọng khắp nơi, hòa lẫn với tiếng la hét hoảng loạn, tiếng đổ vỡ loảng xoảng từ bên trong. Khách khứa nháo nhào chen lấn, xô đẩy nhau, không ai quan tâm đến ai. Hương và Vy cố gắng bám chặt lấy nhau, luồn lách qua những thân người vội vã, ánh mắt tìm kiếm xuyên qua biển người. Mỗi bước chân của Vy đều nặng trĩu, trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Linh đang ở đâu? Điều gì đã xảy ra với em gái cô?
Cuối cùng, sau những nỗ lực tuyệt vọng, hai chị em cũng tiếp cận được gần cửa chính của Nhà hàng lớn nhất thị trấn. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến họ chết lặng. Lối vào đã hoàn toàn bị phong tỏa. Những mảnh vỡ kính vương vãi trên mặt đất, một số ghế đổ ngổn ngang, và khói mờ ảo bốc lên từ phía bên trong. Ba bốn nhân viên bảo vệ, với vẻ mặt căng thẳng tột độ, đứng chắn ngang cửa, kiên quyết không cho bất kỳ ai tiến vào. Họ vừa ngăn cản những người hiếu kỳ muốn nhòm ngó, vừa đẩy lùi những vị khách đang cố gắng quay lại tìm đồ.
“Không ai được phép vào! Xin quý khách hợp tác! Tình hình chưa ổn định!” Một nhân viên bảo vệ lớn tiếng gào thét, giọng nói khản đặc vì phải lặp lại liên tục.
Hương lao đến, cố gắng chen qua đám đông nhỏ đang tụ tập trước cửa. “Linh… em gái tôi ở trong đó! Xin các anh cho tôi vào!” Hương vừa nói vừa chỉ tay về phía bên trong, khuôn mặt tái mét vì lo sợ.
Người bảo vệ nhìn cô, lắc đầu lạnh lùng. “Cô ơi, chúng tôi có lệnh không cho ai vào hết. Bên trong đang rất nguy hiểm. Xin cô hãy lùi ra!”
Vy đứng phía sau Hương, toàn thân run rẩy. Cô cố gắng nhìn qua khe hở giữa các bảo vệ, nhưng chỉ thấy một mảng tối mịt và hỗn loạn không rõ hình thù. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy Vy. Linh! Em cô đang ở đâu trong mớ hỗn độn này? Không thể nhìn thấy, không thể tiếp cận, Vy và Hương chỉ có thể đứng đó, bất lực nhìn vào cánh cửa đóng kín, nơi mà chỉ vài phút trước đó là cả một thế giới của hạnh phúc và ước mơ, giờ đã biến thành một vực sâu của sự kinh hoàng và tuyệt vọng.
Tiếng còi báo động vẫn inh ỏi từ bên trong Nhà hàng lớn nhất thị trấn, nhưng giờ đây, một âm thanh khác bắt đầu xuyên qua sự hỗn loạn: tiếng còi hú dồn dập, đặc trưng của xe cứu hỏa và xe cứu thương. Ban đầu còn xa xăm, mơ hồ, nhưng chỉ trong tích tắc, những âm thanh ấy đã vút lên, xé toạc không khí và nhanh chóng ập đến. Vy và Hương quay đầu, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía con đường lớn.
Chưa đầy một phút sau, những chiếc xe màu đỏ rực và trắng toát, cùng với xe cảnh sát xanh trắng, thi nhau rẽ vào khu vực sảnh tiệc. Đèn nhấp nháy, xoay vòng, hắt lên những tia sáng chói chang, biến khung cảnh đêm thành một bức tranh đầy ám ảnh. Hàng chục nhân viên cứu hỏa, y tế và cảnh sát nhanh chóng đổ xuống, hành động dứt khoát và chuyên nghiệp.
“Phong tỏa khu vực! Yêu cầu mọi người lùi lại!” Một giọng nói dõng dạc của viên cảnh sát chỉ huy vang lên từ loa cầm tay.
Từng dây chắn màu vàng đen được giăng ra, đẩy lùi đám đông hiếu kỳ và cả những vị khách hoảng loạn ra xa hơn. Các nhân viên y tế vội vã đưa cáng và túi y tế vào bên trong, trong khi lực lượng cảnh sát bắt đầu thiết lập vòng vây rộng hơn, khoanh vùng hiện trường. Khung cảnh ban nãy còn là sự hỗn loạn tự phát, giờ đây đã chuyển mình thành một sự nghiêm trọng có tổ chức, nhưng cũng đáng sợ hơn rất nhiều.
“Cô, xin mời lùi lại!” Một cảnh sát trẻ tuổi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đẩy Vy và Hương lùi ra khỏi hàng rào phong tỏa.
Vy nắm chặt tay Hương, trái tim cô đau thắt. Những người bị thương nhẹ, với khuôn mặt tái mét, quần áo xộc xệch, đã được đưa ra ngoài. Một vài người đang được sơ cứu ngay tại chỗ, số khác nhanh chóng được đưa lên xe cấp cứu. Mỗi gương mặt lướt qua đều khiến Vy nín thở, cô cố gắng tìm kiếm Linh trong từng ánh nhìn, từng cử chỉ, nhưng đều vô vọng. Nỗi tuyệt vọng càng lúc càng dâng cao, bóp nghẹt lấy lồng ngực Vy. Linh của cô đang ở đâu? Điều gì đã xảy ra bên trong đó? Cô phải làm gì đây khi tất cả đều bị phong tỏa, khi mọi hy vọng tiếp cận em gái đều bị dập tắt?
Vy và Hương vẫn đứng sững sờ, đôi mắt Vy dáo dác tìm kiếm bóng dáng Linh. Hương nắm chặt cánh tay Vy, đôi môi run rẩy. Hàng loạt cảnh sát và nhân viên y tế vẫn đang hối hả di chuyển, đưa thêm những người bị thương hoặc bị sốc tinh thần ra ngoài. Khung cảnh hỗn loạn nhưng có tổ chức này càng khiến Vy thêm hoang mang, mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ. Cô không thể nào hình dung được điều gì đã thực sự xảy ra bên trong Nhà hàng lớn nhất thị trấn.
Bất chợt, giữa dòng người đang di chuyển, một nhóm cảnh sát tách ra khỏi lối vào chính, dẫn theo một người đàn ông. Ánh mắt Vy và Hương vô thức đổ dồn về phía đó. Người đàn ông vẫn còn mặc nguyên bộ vest chú rể lịch lãm, mái tóc chải chuốt không hề xộc xệch, thậm chí khuôn mặt cũng không có vẻ hoảng sợ hay bối rối nào. Chính là Hoàng.
Hoàng bước đi giữa hai cảnh sát, trông hoàn toàn bình thản. Anh ta không hề chống cự, không hề cúi đầu. Thậm chí, khi lướt qua ánh mắt của Vy và Hương, một nụ cười nhếch mép khó hiểu, đầy vẻ đắc thắng, bất chợt nở trên môi anh ta. Nụ cười ấy lạnh lẽo và tàn độc đến rợn người, như thể Hoàng đang tận hưởng toàn bộ bi kịch vừa diễn ra.
“Không thể nào!” Hương thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt. Đôi mắt cô trừng trừng nhìn Hoàng, khuôn mặt trắng bệch vì sốc và kinh hoàng. Ánh mắt của Vy cũng đóng băng, cô cảm thấy toàn thân mình lạnh toát. Nụ cười của Hoàng, cùng với lời cảnh báo trước đó của Hương về “âm mưu” và “kế hoạch đáng sợ” đã trở thành một đòn chí mạng, đập tan mọi nghi ngờ cuối cùng trong lòng Vy. Mọi chuyện… đúng là có Hoàng nhúng tay vào. Nhưng vì sao? Linh của Vy… liệu có an toàn?
Ánh mắt của Vy đóng băng, cô cảm thấy toàn thân mình lạnh toát. Nụ cười của Hoàng, cùng với lời cảnh báo trước đó của Hương về “âm mưu” và “kế hoạch đáng sợ” đã trở thành một đòn chí mạng, đập tan mọi nghi ngờ cuối cùng trong lòng Vy. Mọi chuyện… đúng là có Hoàng nhúng tay vào. Nhưng vì sao? Linh của Vy… liệu có an toàn?
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Vy, nhưng nỗi sợ hãi cho Linh nhanh chóng lấn át mọi thứ. Vy đột ngột thoát khỏi cơn choáng váng, đôi mắt dáo dác quét qua đám đông hỗn loạn, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của em gái mình. Hương vẫn đứng đó, như một pho tượng, khuôn mặt tái mét. Vy nắm chặt tay Hương, lay mạnh.
“Linh đâu? Em ấy đâu?” Vy gần như hét lên, giọng lạc đi vì hoảng sợ. “Hương, chúng ta phải tìm Linh!”
Vy bắt đầu lao vào dòng người, chen chúc một cách tuyệt vọng. Cô nhìn thấy một nhân viên cứu hộ, người đang đỡ một người phụ nữ bị sốc ra khỏi sảnh. Không chút do dự, Vy lao đến, túm lấy cánh tay của anh ta.
“Anh ơi! Cô dâu đâu? Em gái tôi, Linh, cô ấy có sao không?” Vy nghẹn ngào, hơi thở gấp gáp.
Người nhân viên cứu hộ quay lại nhìn Vy. Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ mệt mỏi và nặng trĩu, ánh mắt chứa đầy sự tiếc thương không nói thành lời. Anh ta không nói gì, chỉ từ từ đưa tay chỉ về phía một chiếc xe cứu thương đang chuẩn bị lăn bánh ở phía xa. Chiếc xe màu trắng ấy, với đèn hiệu nhấp nháy, chuẩn bị rời đi.
Trái tim Vy như ngừng đập. Hương cũng đã kịp chạy tới, nhìn theo hướng tay của người nhân viên. Hai chị em không thốt nên lời, chỉ biết trừng trừng nhìn chiếc xe. Ánh mắt nặng trĩu của người nhân viên cứu hộ đã nói lên tất cả.
“Linh!” Vy hét lên, toàn thân run rẩy. Không nghĩ ngợi thêm một giây nào, Vy và Hương lập tức lao như bay theo chiếc xe cứu thương, bỏ lại sau lưng khung cảnh hỗn loạn của Nhà hàng lớn nhất thị trấn. Trong lòng họ chỉ còn một hy vọng mong manh: Linh vẫn an toàn, Linh sẽ ổn.
Vy và Hương lao vào cổng Bệnh viện, mồ hôi nhễ nhại, hơi thở đứt quãng. Khung cảnh bên trong cũng không kém phần hỗn loạn so với nhà hàng. Tiếng còi xe cấp cứu inh ỏi vang lên không ngừng nghỉ, tiếng bước chân vội vã của y tá, bác sĩ, cùng với tiếng khóc than của thân nhân những người bị nạn trộn lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự đau đớn và hoảng loạn.
“Linh! Linh ở đâu?” Vy gần như gào lên, cô nắm chặt tay một y tá vừa chạy ngang qua. Đôi mắt Vy đỏ hoe, gương mặt tái mét vì kiệt sức và sợ hãi.
Người y tá nhìn Vy với ánh mắt thông cảm, vội vàng chỉ về phía một phòng cấp cứu đang sáng đèn. “Người nhà bệnh nhân tên Linh vừa được đưa vào phòng bên kia, đang được sơ cứu. Cô nhanh lên!”
Không cần đợi thêm lời nào, Vy và Hương lập tức chạy như bay về phía căn phòng được chỉ dẫn. Đẩy nhẹ cánh cửa, Vy nhìn thấy Linh đang nằm trên giường, các bác sĩ và y tá đang khẩn trương kiểm tra vết thương và đặt đường truyền cho em. Trái tim Vy thắt lại. Linh, trong bộ váy cưới trắng tinh giờ lấm lem bụi bẩn và một vài vệt máu nhỏ, đôi mắt vẫn còn mở to đầy sợ hãi, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Cô em gái nhỏ bé của Vy, đang run rẩy từng hồi.
Vy và Hương lập tức chạy đến bên giường. Vy quỳ sụp xuống, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh.
“Linh! Em có sao không? Em gái!” Vy thì thầm, giọng nghẹn lại.
Bác sĩ trưởng quay lại, nhìn hai chị em. “May mắn là cô dâu chỉ bị sốc tâm lý và vài vết xây xát nhẹ do xô đẩy trong lúc hỗn loạn thôi. Chúng tôi đang cho cô ấy dùng thuốc an thần nhẹ. Cô ấy vẫn còn rất hoảng sợ.”
Linh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Vy, đôi mắt ráo hoảnh vì khóc nhìn lấy chị gái. Gương mặt em vẫn còn tái mét, đôi môi run rẩy hé mở, một tiếng thều thào khó nhọc bật ra.
“Hoàng… hắn ta…” Linh nức nở, gọi tên chú rể với vẻ kinh hoàng tột độ, như thể vừa chứng kiến một ác quỷ. Cả người Linh co rúm lại, nước mắt lại ồ ạt chảy xuống. “Hắn… hắn ta…”
Linh nấc nghẹn, cố gắng kìm lại dòng nước mắt đang tuôn xối xả. Vy ôm chặt lấy em, vuốt nhẹ mái tóc rối bù. Hương đứng bên cạnh, ánh mắt đầy lo lắng và sốt ruột.
“Linh, em bình tĩnh lại, từ từ kể cho chị nghe đi! Chuyện gì đã xảy ra?” Vy khẽ giọng, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trong từng lời nói.
Linh hít một hơi thật sâu, tiếng nấc vẫn còn vương trong cổ họng. “Chúng em… chúng em chuẩn bị cắt bánh…” Giọng Linh run rẩy, hình ảnh kinh hoàng tái hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. “… Hoàng… anh ta… Hoàng đột nhiên giật lấy micro từ tay MC.”
Vy và Hương nhìn nhau, ánh mắt cả hai tối sầm lại. Một dự cảm chẳng lành ập đến.
“Sau đó… hắn ta nhìn thẳng vào em… ánh mắt lạnh tanh… và tuyên bố hủy hôn.” Linh nói, những lời này như hàng ngàn mũi dao cứa vào trái tim cô. “Hắn nói… hắn nói em đã lừa dối hắn! Rằng em không xứng đáng!” Nước mắt lại trào ra như suối, Linh úp mặt vào lòng bàn tay Vy, bờ vai gầy run lên bần bật.
Hương không kìm được sự tức giận, cô nghiến răng. “Cái gì? Hắn dám nói vậy sao?”
Vy siết chặt tay Linh, cố gắng trấn an. “Rồi sao nữa em? Kẻ khốn nạn đó còn làm gì?”
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn xa xăm, như đang nhìn thấy lại cảnh tượng kinh hoàng đó. “Lúc đó, trên màn hình lớn… bỗng nhiên chiếu một đoạn video.” Linh rùng mình. “Đó là… là video giả mạo! Chúng rõ ràng là đã ghép hình ảnh em… với một người đàn ông lạ mặt… nói rằng em đã ngoại tình, đã lừa dối Hoàng!”
Cả Vy và Hương đều chết lặng. Âm mưu này còn tinh vi và tàn độc hơn những gì họ có thể tưởng tượng.
“Và rồi…” Linh ngừng lại, tiếng nói nghẹn ứ, gương mặt tái xanh vì sợ hãi. “Đúng lúc đó… chiếc bánh cưới… nó phát ra một tiếng nổ nhỏ!” Linh gào lên. “Khói bay mù mịt khắp nơi! Mọi người la hét, giẫm đạp lên nhau… Hoảng loạn tột độ! Em… em chỉ thấy khói… và tiếng chân người chạy loạn xạ… Em bị xô ngã… rồi em không biết gì nữa…” Linh lại chìm vào tiếng nấc, những hình ảnh hỗn loạn cứ ám ảnh cô không ngừng.
Vy ôm chặt lấy Linh, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Khung cảnh hỗn loạn trong bệnh viện, cùng với lời kể của Linh, khiến Vy nhận ra rằng điều Hương đã cảnh báo không chỉ là một kế hoạch đáng sợ, mà là một màn kịch được dàn dựng một cách tàn nhẫn, hòng hủy hoại danh dự và cả cuộc đời của em gái cô. Sự phẫn nộ bùng lên trong lòng Vy, biến thành ngọn lửa cháy rực. Hoàng, hắn ta sẽ phải trả giá!
Vy vẫn ôm chặt Linh, cố gắng trấn an. Cô nhìn em gái, cố gắng tìm lời lẽ để giúp Linh bình tâm, nhưng sự phẫn nộ trong lòng Vy thì không ngừng dâng trào.
“Linh, em à, tại sao Hoàng lại làm như vậy? Chắc chắn phải có lý do gì đó chứ?” Vy khẽ giọng, nhưng sự sốt ruột vẫn hiện rõ.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp đỏ hoe. Cô hít một hơi sâu, tiếng nấc nghẹn ứ nơi cổ họng. “Anh ta… anh ta biết chuyện nhà mình…”
Hương lập tức xen vào, ánh mắt đầy căng thẳng. “Chuyện gì? Chuyện gì hả Linh?”
Linh nhìn vào ánh mắt của Vy và Hương, giọng nói run rẩy. “Gia đình mình… gần đây đang gặp rắc rối lớn về tài chính, đúng không ạ?”
Vy và Hương nhìn nhau, ánh mắt cả hai tối sầm lại. Chuyện này họ vẫn đang cố gắng giấu Linh để cô yên tâm lo cho ngày cưới, nào ngờ Hoàng lại lợi dụng nó.
“Hoàng… anh ta đã biết hết.” Linh lí nhí, như thể mỗi lời nói ra đều cắt vào da thịt cô. “Chắc chắn là có người đã nói cho anh ta biết. Anh ta không muốn… không muốn phải gánh vác… không muốn chia sẻ những gánh nặng đó với gia đình mình.”
“Cái gì?” Vy nghiến răng, cơn giận bùng lên như lửa. “Hắn ta chỉ vì tiền mà dám làm ra cái trò bỉ ổi này sao?”
“Không chỉ vậy đâu chị…” Linh ngẩng mặt lên, trong đôi mắt ngấn lệ là một nỗi sợ hãi tột cùng. “Anh ta muốn hủy hôn một cách ‘hoành tráng’ nhất… để làm nhục em… và cả gia đình mình… trước mặt tất cả khách mời… hủy hoại danh dự của em…”
Hương không kìm được nữa, cô đập mạnh tay xuống thành giường bệnh, khuôn mặt trắng bệch vì tức giận. “Thằng khốn nạn! Hắn dám!”
Vy siết chặt tay Linh, cố gắng trấn an em nhưng trái tim cô thì sôi lên. Cô lập tức hiểu ra âm mưu tàn độc của Hoàng. Hắn không chỉ muốn hủy hôn, hắn muốn hủy hoại Linh. Hắn muốn tất cả mọi người coi Linh như một kẻ lừa dối, một cô gái hư hỏng, để hắn đường đường chính chính rũ bỏ trách nhiệm, không bị ai dị nghị. Và quan trọng nhất, để gia đình hắn không bị ảnh hưởng bởi những rắc rối tài chính của nhà Linh.
“Đúng rồi chị…” Linh nấc lên, những lời nói của Hoàng vẫn văng vẳng bên tai cô. “Anh ta còn nói… ‘Cô đừng hòng bám víu vào gia đình tôi. Cô không có tư cách!'”
Vy cảm thấy một làn sóng giận dữ lạnh lẽng tràn ngập cơ thể. Không chỉ là một cuộc hủy hôn, đó là một màn kịch độc ác được dàn dựng để hủy hoại cả cuộc đời Linh, khiến cô không thể ngóc đầu lên được. Hắn ta không chỉ khinh thường Linh, mà còn khinh thường cả gia đình cô. Hắn đã tính toán mọi thứ một cách tỉ mỉ, từ đoạn video giả mạo đến vụ nổ bánh kem, tất cả chỉ để tạo ra một màn trình diễn kinh hoàng nhất, gieo rắc sự hoảng loạn và nhục nhã.
“Hoàng… hắn sẽ phải trả giá!” Vy siết chặt tay Linh, đôi mắt lóe lên sự quyết tâm sắt đá chưa từng có. Cô thầm hứa với lòng mình, kẻ đã dám hủy hoại em gái cô sẽ phải chịu đựng sự trả thù gấp trăm ngàn lần.
Hương lập tức nắm chặt tay Linh, đôi mắt cô đỏ hoe, không chỉ vì giận dữ với Hoàng mà còn vì sự ân hận tột độ đang dâng lên trong lòng. Cô cảm thấy có lỗi vô cùng khi đã không đủ mạnh mẽ để cảnh báo Linh sớm hơn.
“Chị xin lỗi, Linh à,” Hương nghẹn ngào, giọng nói run rẩy. “Chị đã không đủ kiên quyết để nói cho em biết sớm hơn. Chị… chị đáng lẽ phải làm gì đó.”
Linh chỉ khẽ lắc đầu, những giọt nước mắt vẫn lăn dài trên má. Cô không còn sức để trách cứ ai, chỉ thấy một nỗi đau vô bờ bến xâm chiếm lấy mình.
Vy kéo Linh vào lòng, ôm chặt lấy em gái mình. Sự mềm yếu của Linh chỉ càng khiến lửa giận trong Vy bùng lên dữ dội hơn. Vy siết chặt cánh tay quanh Linh, cảm nhận sự run rẩy yếu ớt của em.
“Em đừng lo, Linh,” Vy thì thầm, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sự kiên định đến đáng sợ. “Chuyện này không phải lỗi của em. Hoàng… hắn ta sẽ không yên đâu.”
Vy ngẩng đầu nhìn Hương, ánh mắt cô gái lóe lên tia lửa căm phẫn. “Chị và Vy sẽ làm rõ mọi chuyện. Chúng ta sẽ lật tẩy bộ mặt thật của Hoàng trước tất cả mọi người.”
Hương gật đầu lia lịa, nước mắt lăn dài trên gò má. “Đúng vậy! Chị sẽ giúp Vy. Hoàng phải trả giá cho những gì hắn đã làm.”
Vy vỗ nhẹ lưng Linh, cố gắng truyền cho em gái một chút sức mạnh. “Hắn đã tính toán để hủy hoại em, nhưng hắn không biết rằng hắn đã chạm vào những người mà hắn không nên chạm tới. Chị thề, chị sẽ không để yên cho hắn. Chị sẽ đưa Hoàng ra ánh sáng, đòi lại công bằng cho em, Linh à.”
Trong khoảnh khắc ấy, cả ba chị em cùng nắm chặt tay nhau, một lời thề ngầm được lập ra trong căn phòng bệnh viện lạnh lẽo. Ánh mắt Vy rực lên sự quyết tâm, không phải là sự giận dữ mù quáng mà là một ý chí sắt đá, lạnh lùng và tính toán. Cô sẽ làm cho Hoàng phải nếm trải cảm giác bị hủy hoại, không chỉ về danh dự mà còn cả về mọi thứ mà hắn coi trọng.
Trong khi Linh đang nằm bất động ở bệnh viện, và Vy cùng Hương thề sẽ đòi lại công bằng, tại Nhà hàng lớn nhất thị trấn, Sân khấu tiệc cưới giờ đây chỉ còn lại một mớ hỗn độn. Tiếng xôn xao, bàn tán như sóng vỗ bờ, lan khắp sảnh tiệc. Hoàng vẫn đứng đó, nụ cười tự mãn đã tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt tái mét khi một chiếc xe cảnh sát rẽ vào cổng, đèn hiệu nhấp nháy.
Chỉ vài phút sau khi Linh được đưa đi cấp cứu, các sĩ quan cảnh sát đã có mặt, nhanh chóng phong tỏa khu vực sân khấu. Đại úy Nam, với vẻ mặt nghiêm nghị, tiến thẳng về phía Hoàng, chiếc còng số 8 lấp lánh dưới ánh đèn.
“Anh Hoàng phải không? Chúng tôi nhận được trình báo về hành vi gây rối trật tự công cộng và xúc phạm danh dự nghiêm trọng. Mời anh về đồn để làm việc.”
Hoàng tái mặt, lắp bắp chối cãi. “Không! Tôi không làm gì cả! Cô ấy tự ngã! Tôi… tôi chỉ muốn tổ chức đám cưới thôi!”
Một sĩ quan khác đã nhanh chóng thu thập chiếc USB mà Hoàng đã sử dụng, cùng với những tờ giấy rải rác trên sàn sân khấu – những bằng chứng ban đầu về hành vi bôi nhọ Linh. Các Khách khứa nhìn Hoàng bằng ánh mắt kinh tởm và khinh bỉ.
“Mọi chứng cứ đều rõ ràng, Hoàng,” Đại úy Nam lạnh lùng nói, rồi ra hiệu cho thuộc cấp còng tay Hoàng. Tiếng còng kịch vang lên, dứt khoát như một bản án.
Hoàng bị dẫn đi trong ánh mắt soi mói của hàng trăm Khách khứa. Bộ vest chú rể lịch lãm giờ đây trở nên thảm hại, gã lừa đảo lộ rõ bản chất.
Quá trình điều tra sau đó diễn ra nhanh chóng. Với những bằng chứng thu thập được tại hiện trường và lời khai của nhiều nhân chứng, bộ mặt thật của Hoàng dần được lột trần. Hồ sơ tội phạm cho thấy Hoàng có một tiền sử lừa đảo tinh vi, chuyên nhắm vào những phụ nữ giàu có để chiếm đoạt tài sản. Lần này, mục tiêu của hắn không chỉ là tiền bạc mà còn là hủy hoại danh dự của Linh, một kế hoạch được lên kịch bản tỉ mỉ từ trước. Hắn muốn biến Linh thành trò cười, để rồi dễ dàng kiểm soát và thao túng tài sản của cô.
Công an đã công bố những cáo buộc chính thức đối với Hoàng: gây rối trật tự công cộng, xúc phạm danh dự người khác và lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Bản án đang chờ đợi Hoàng sẽ không hề nhẹ.
Tại Bệnh viện, Vy và Hương ngồi bên giường bệnh của Linh, vẻ mặt căng thẳng. Ánh đèn tuýp trắng xóa hắt lên những nét mệt mỏi trên gương mặt họ. Tiếng còi xe cấp cứu vọng từ xa xăm, báo hiệu một cuộc đời khác vừa được đưa đến đây.
Linh khẽ cựa mình, đôi mắt từ từ hé mở. Ánh nhìn của cô vẫn còn lơ mơ, pha lẫn sự bàng hoàng và trống rỗng. Cô không thể tin nổi những gì vừa xảy ra. Hoàng, người đàn ông cô yêu thương, đã lộ nguyên hình là một kẻ lừa đảo, hủy hoại danh dự của cô trước hàng trăm người. Nước mắt lăn dài trên má Linh khi ký ức đau khổ ùa về.
Vy nắm chặt tay Linh, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng và căm phẫn. “Linh ơi, em tỉnh rồi. Tạ ơn trời đất.”
Hương ôm lấy Linh, giọng nói nghẹn ngào. “Mọi chuyện qua rồi, em gái. Có chị và Vy ở đây. Bọn chị sẽ không để ai làm hại em nữa.”
Ba chị em ôm chặt lấy nhau, tiếng nấc nghẹn hòa lẫn trong không khí nặng trĩu. Dù đám cưới đã biến thành thảm họa, dù danh dự của Linh bị chà đạp, nhưng tình cảm gia đình vẫn là sợi dây bền chặt nhất, điều quý giá nhất mà họ có. Trong vòng tay của Vy và Hương, Linh cảm nhận được sự ấm áp, chở che. Cô biết mình không cô độc.
Sau những giờ phút suy sụp, một ngọn lửa kiên cường dần nhen nhóm trong đôi mắt Linh. Cô siết chặt tay hai chị. “Em sẽ không gục ngã đâu. Em sẽ làm lại cuộc đời. Tên Hoàng khốn nạn đó sẽ không thể đánh bại em!”
Vy gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự tự hào. “Đúng vậy, em gái. Em mạnh mẽ hơn bất cứ ai. Bọn chị sẽ luôn ở bên em.”
Hương thêm vào, “Kẻ thủ ác đã phải trả giá. Giờ là lúc chúng ta phải mạnh mẽ bước tiếp.”
Dư luận ban đầu xôn xao, thêu dệt đủ chuyện. Nhiều người thương cảm cho Linh, nhưng cũng không ít kẻ ác ý đồn thổi, bôi nhọ. Vy, Hương và Linh cùng nhau đối mặt với làn sóng đó. Họ chọn cách im lặng trước những lời thị phi không đáng có, tập trung vào việc chữa lành vết thương và xây dựng lại tinh thần. Họ nhận được sự ủng hộ chân thành từ những người bạn thân thiết, những đồng nghiệp đáng tin cậy. Dần dần, câu chuyện về Hoàng và những âm mưu bẩn thỉu của hắn được hé lộ trên các phương tiện truyền thông, dư luận bắt đầu đứng về phía Linh, khâm phục sự mạnh mẽ của ba chị em.
Thời gian trôi đi, những vết thương thể xác và tinh thần của Linh dần lành lại. Cô học cách đối diện với quá khứ mà không để nó định nghĩa tương lai mình. Bài học về sự phản bội đã khiến Linh thận trọng hơn, nhưng cũng giúp cô nhận ra giá trị thực sự của tình yêu thương và lòng tin. Vy và Hương luôn kề vai sát cánh, động viên Linh từng bước. Họ cùng nhau trải qua giai đoạn khó khăn nhất, vững tin vào một tương lai tươi sáng hơn, nơi mà tình thân, sự chân thành và nghị lực sống sẽ luôn chiến thắng mọi âm mưu hiểm độc. Cuộc đời có thể đầy rẫy chông gai, nhưng khi có những người thân yêu bên cạnh, mỗi thử thách đều trở thành cơ hội để mỗi người trở nên mạnh mẽ và trưởng thành hơn. Ba chị em nhìn nhau, nụ cười nhẹ nhõm và ánh mắt đầy hy vọng, một khởi đầu mới đang chờ đợi họ.

