“Biết chồng đặt vé vào tận Nha Trang để hú hí với nhân tình, chị vẫn giả vờ như không. Chị rút tiền tút tát lại bản thân rồi đưa cả nhà đi du lịch. Chị cứ để cho chồng và nhân tình tận hưởng hết sự su::ng sư::ớng bên nhau còn mình thì vui vẻ bên gia đình. Để rồi ngày cuối cùng của chồng bên bồ cũng là ngày đôi m/èo m/ả g/à đ/ồng phải r/ợ/n tóc g::áy vì 1 kế hoạch quá hoàn hảo của chị….Lan – người phụ nữ ở ngưỡng 35, nhẹ nhàng, sâu sắc và luôn biết cách giữ mình trong mọi hoàn cảnh. Chị không xinh rực rỡ như thời thiếu nữ, nhưng nét đằm thắm, thanh lịch của một người phụ nữ từng trải khiến ai đi qua cũng phải ngoái nhìn. Chị là mẫu người khiến đàn ông say đắm, nhưng lại khiến đàn bà ngại ngần.
Và chồng chị – Huy – từng là một người đàn ông yêu vợ như yêu hơi thở. Nhưng mọi thứ dần đổi thay khi anh thăng tiến trong công việc. Những buổi họp trễ, những cuộc gọi không bắt máy, rồi cả mùi nước hoa lạ dính trên áo – Lan không mù quáng. Phụ nữ có thể không nói ra, nhưng họ biết. Và chị cũng biết.
Chị biết Huy đang ng/oại t/ình. Biết người đó là một cô nhân viên trẻ mới vào công ty, mỏng mảnh như sương và ranh ma như cáo. Cô ta đã từng vô tình để lộ chiếc vòng cổ giống hệt cái mà chị thấy trong cốp xe Huy.
Đỉnh điểm là khi chị vô tình đọc được lịch đặt vé máy bay của Huy – hai tấm vé khứ hồi Sài Gòn – Nha Trang, đặt sát ngày nghỉ lễ. Không có tên chị. Không có tên các con. Cũng chẳng có chuyến công tác nào trong thời gian đó. Chị hiểu.
Nhưng thay vì nổi điên, khóc lóc hay tra hỏi, chị chỉ mỉm cười. Chị gọi điện đặt phòng resort 5 sao cho chính mình, mẹ chồng, hai con, và cả em chồng. Rồi chị tới spa, làm lại tóc, chăm sóc da, mua vài bộ bikini mới tinh.
“Đi du lịch thôi. Cả nhà cùng nhau.” – Chị nói với mẹ chồng bằng giọng ngọt như mía lùi.
Mẹ chồng chị quý con dâu còn hơn con ruột. Bà chẳng cần lý do. Có người lo từ A đến Z, lại được đi biển, bà chỉ gật đầu lia lịa. Huy thì ngớ người khi nghe Lan thông báo cả nhà sẽ đi Nha Trang đúng ngày anh định “vắng nhà vài
hôm”.
“Anh… anh tính đi công tác…” – Huy lúng túng nói.
Lan chỉ mỉm cười:
“Vậy thì anh xin dời lại mấy ngày. Cả năm có mỗi dịp lễ này mà. Các con cũng háo hức lắm.”
Đó là lần đầu tiên trong đời Huy cảm thấy lạnh sống lưng dù vợ mình vẫn nhẹ nhàng như mọi ngày. Anh đành gật đầu.
Ngày khởi hành, Lan diện chiếc váy maxi trắng hở lưng, gương mặt rạng rỡ. Chị không nói nhiều, không làm gì nổi bật, chỉ đơn giản là… đẹp. Đẹp và bình thản đến lạ.
Cả nhà lên máy bay, tình cờ thế nào lại cùng chuyến với Huy và… cô nhân tình. Khi ánh mắt Huy bắt gặp Lan đang cười nói với mẹ mình phía dưới, mặt anh tái xanh.
Còn cô nhân tình thì loạng choạng khi thấy cả nhà đang cười vui vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra. Lan nhìn cô ta, gật đầu nhẹ rồi quay đi, không nói lời nào.
Chuyến đi cứ thế trôi qua trong cái không khí kỳ lạ. Huy không dám tới gần người tình. Cô ta thì liên tục nhắn tin hỏi có nên rời đi, còn Lan – vẫn vô tư đưa con đi chơi, chụp ảnh, ngồi uống cocktail bên bể bơi với mẹ chồng.
Nhưng đâu ai biết, chị đang dệt nên từng sợi tơ của một cái b/ẫy mềm mại – mà khi sập xuống, sẽ không ai kịp trở tay… Xem tiếp 👇”
“Chuyến bay hạ cánh. Khi cả gia đình Lan đang rộn rã nhận hành lý và gọi taxi, Huy cứ đứng khép nép bên cạnh, mắt dáo dác tìm kiếm. Khuôn mặt anh tái mét vẫn chưa hoàn toàn hồi phục sau cú sốc trên máy bay. Anh phải cố gắng nặn ra nụ cười gượng gạo mỗi khi các con gọi hoặc mẹ anh hỏi chuyện. Lan vẫn nhẹ nhàng, nắm tay con gái nhỏ, trò chuyện cùng mẹ chồng như thể không có bất cứ điều gì bất thường. Chị không nhìn về phía Huy, nhưng ánh mắt chị thỉnh thoảng lướt qua đám đông, thoáng dừng lại ở một bóng dáng quen thuộc đang lén lút bước ra từ khu vực lấy hành lý khác.
Tại resort 5 sao sang trọng ở Nha Trang, không khí càng trở nên ngột ngạt với Huy. Trong khi Lan đưa mẹ chồng đi nhận phòng suite hướng biển lộng lẫy, Huy phải vội vàng tìm đến phòng của cô nhân tình. Anh dặn dò cô ta phải tuyệt đối không bén mảng đến gần khu vực gia đình anh, dỗ dành và hứa hẹn sẽ sắp xếp gặp mặt riêng. Cô ta sụt sịt, liên tục than vãn về sự tủi thân, bực bội vì phải lén lút như chuột trong xó, trong khi “”chị ta”” lại được hưởng thụ cuộc sống thượng lưu cùng anh. Huy vò đầu bứt tai, cảm thấy áp lực đè nặng lên vai.
Trong suốt những ngày sau đó, kịch bản cứ thế lặp lại. Buổi sáng, anh phải dậy sớm đưa cả nhà đi ăn sáng tại nhà hàng sang trọng của resort, cố gắng tỏ ra là người chồng, người cha mẫu mực. Anh giúp Lan lấy đồ ăn cho các con, hỏi han mẹ mình có thoải mái không, thậm chí còn cười đùa vui vẻ với em chồng. Nhưng chỉ cần một giây rảnh rỗi, ánh mắt anh lại đảo quanh, tìm kiếm. Và mỗi khi điện thoại rung lên, anh lại giật mình, vội vàng liếc nhìn màn hình. Hàng loạt tin nhắn từ cô nhân tình: “”Anh đang ở bể bơi à? Em thấy anh rồi!””, “”Sao anh không trả lời?””, “”Em ở đây một mình chán lắm!””, “”Lát anh có ra ngoài không?””.
Huy cảm thấy như bị theo dõi, bị giám sát từng bước. Anh đi đâu cũng nơm nớp lo sợ sẽ đụng độ. Anh muốn dành thời gian cho gia đình, thật sự muốn thoát khỏi mớ bòng bong này, nhưng cô nhân tình cứ bám riết, đòi hỏi sự quan tâm, dọa dẫm đủ điều. Anh vật vã tìm cách trả lời tin nhắn một cách ngắn gọn nhất, hứa hẹn qua loa rồi lại vội vàng cất điện thoại đi khi thấy Lan quay sang.
Lan thì vẫn thế, bình thản đến lạ. Chị đưa các con đi tắm biển, chơi cát, cười nói vui vẻ. Chị cùng mẹ chồng đi spa, làm đẹp, thưởng thức các dịch vụ sang trọng. Chị ngồi bên bể bơi, gọi một ly cocktail mát lạnh, đeo kính râm và ngắm nhìn các con nô đùa. Chị không hỏi Huy đang làm gì, không chất vấn anh đi đâu. Chị chỉ đơn giản là tận hưởng chuyến đi, tận hưởng cuộc sống.
Huy nhìn Lan, nhìn sự bình thản, an nhiên của chị, trong lòng càng thêm bồn chồn, khó hiểu. Anh không biết chị đang nghĩ gì, có biết gì không. Sự im lặng và bình thản của chị khiến anh càng thêm sợ hãi, sợ hãi cái cảm giác như đang bước đi trên băng mỏng, chỉ chờ một cú sập. Anh cứ thế, lún sâu vào sự giả tạo, nụ cười gượng gạo và ánh mắt lạc lõng, còn chị thì… vẫn mỉm cười, nụ cười nhẹ như không, nhưng ẩn chứa điều gì đó mà anh không thể nào đoán được.”
“Cô nhân tình đọc những dòng tin nhắn trả lời cộc lốc của Huy mà ấm ức đến phát khóc. “”Chán lắm””, “”Anh bận rồi””, “”Đợi anh sắp xếp””… Cô ta không muốn đợi thêm nữa. Cô ta muốn Huy phải quyết định ngay bây giờ, phải công khai mối quan hệ của họ, phải cho cô ta danh phận. Cơn giận và sự tủi thân biến thành quyết tâm hành động. Cô ta thầm nhếch mép, nụ cười ranh mãnh hiện lên: nếu anh không tự chọn, em sẽ giúp anh.
Sáng hôm sau, khi Huy đang cùng Lan, mẹ chồng Lan và hai đứa con ăn sáng tại nhà hàng buffet sang trọng, ánh mắt anh lại liếc ngang liếc dọc. Bỗng, điện thoại anh rung lên. Một tin nhắn kèm hình ảnh. Huy giật mình, vội vàng cúi xuống xem. Đó là ảnh selfie của cô nhân tình, cô ta đang ngồi ở một chiếc bàn cách họ không xa, chỉ bị che khuất bởi một vài chậu cây cảnh. Kèm theo là dòng chữ: “”Em đang ăn sáng ở đây nè anh yêu. Đồ ăn ngon thật!””
Tim Huy đập thình thịch. Anh nhìn trộm về phía cô ta, rồi lại nhìn sang Lan. Lan đang giúp con gái cắt miếng bánh kếp, khuôn mặt dịu dàng, bình thản. Mẹ chồng Lan đang cười nói vui vẻ với em chồng. Không ai để ý đến anh. Huy vội vàng soạn tin nhắn trả lời: “”Sao em lại ở đây? Về phòng ngay đi!”” nhưng ngón tay anh do dự, cuối cùng chỉ xóa đi và gõ: “”Ăn xong anh qua gặp em.”” Anh biết mình đang nói dối, nhưng lúc này, sự sợ hãi lấn át tất cả.
Buổi chiều, gia đình Lan cùng nhau ra bể bơi của resort. Huy lại phải đeo mặt nạ người cha, người chồng hoàn hảo. Anh bơi cùng các con, đùa giỡn với chúng. Lan ngồi trên ghế dài dưới bóng cây dù, đọc sách, thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn bọn trẻ và mỉm cười. Ánh nắng rực rỡ của Nha Trang dường như không thể xuyên qua lớp mặt nạ điềm tĩnh của chị.
Đột nhiên, một bóng dáng mảnh khảnh, mặc bộ bikini màu đỏ nổi bật bước ra từ khu vực thay đồ. Cô nhân tình. Huy đông cứng người. Cô ta đi thẳng về phía bể bơi, cố tình đi ngang qua khu vực gia đình Huy đang ngồi. Ánh mắt cô ta lướt nhanh qua Lan, dừng lại một giây ở Huy, nở một nụ cười đầy ẩn ý, rồi lặn xuống bể bơi cách đó không xa.
Huy cảm thấy lạnh toát sống lưng dù đang ở trong nước. Anh nhìn sang Lan, chị vẫn đang đọc sách, hoàn toàn không có phản ứng gì. Huy tự trấn an mình, chắc chị không để ý. Anh vội vàng kéo các con lên bờ, bảo chúng đi chơi ở khu vực khác. Sau đó, anh lén nhìn về phía bể bơi, cô nhân tình vẫn đang bơi, thỉnh thoảng lại nhìn về phía anh.
Tối đó, khi cả nhà đang quây quần ăn tối tại nhà hàng hải sản của resort, điện thoại Huy lại sáng lên. Lần này là một cuộc gọi video từ cô nhân tình. Huy hoảng hốt, vội vàng tắt màn hình và nhét điện thoại vào túi quần. Anh nhìn quanh, Lan đang nói chuyện với mẹ chồng, các con đang say sưa ăn tôm. Không ai thấy. Huy thở phào nhẹ nhõm, nhưng bàn tay anh vẫn run rẩy.
Cô nhân tình không bỏ cuộc. Vài phút sau, một tin nhắn xuất hiện: “”Anh không nghe máy? Hay đang bận bên ‘gia đình’ rồi? Anh nhớ anh đã hứa gì không?”” Kèm theo tin nhắn là một tấm ảnh: chiếc vòng cổ đôi giống hệt chiếc Lan đang đeo, nhưng chiếc còn lại nằm trên cổ tay cô nhân tình, lấp lánh dưới ánh đèn. Huy sững sờ nhìn tấm ảnh. Chiếc vòng đó… là anh đã mua cho cả hai người.
Lan vô tình quay sang thấy khuôn mặt tái mét của Huy. Chị khẽ mỉm cười, nụ cười vẫn nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt chị lướt qua Huy, dừng lại ở chiếc điện thoại đang nhấp nháy trong túi quần anh, rồi lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đêm của Nha Trang lấp lánh. Huy không biết rằng, kế hoạch “”bẫy mềm mại”” của Lan đang dần siết chặt, và những nước đi ranh mãnh của cô nhân tình chỉ càng đẩy nhanh tiến trình đó.”
“Lan khẽ mỉm cười, nụ cười vẫn nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt chị lướt qua Huy, dừng lại ở chiếc điện thoại đang nhấp nháy trong túi quần anh, rồi lại hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đêm của Nha Trang lấp lánh. Huy không biết rằng, kế hoạch “”bẫy mềm mại”” của Lan đang dần siết chặt, và những nước đi ranh mãnh của cô nhân tình chỉ càng đẩy nhanh tiến trình đó.
Sáng hôm sau, trong khi Huy vật vờ với những tin nhắn và cuộc gọi lén lút, luôn nơm nớp lo sợ bị phát hiện, Lan vẫn tỏ ra bình thản. Chị đưa các con ra bãi biển chơi đùa, cùng mẹ chồng tản bộ dọc bờ cát. Tiếng cười nói vui vẻ của chị, của mẹ chồng và các con tạo thành một bức tranh đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng đang gặm nhấm Huy từ bên trong.
Trong lúc Huy đang viện cớ mệt để trốn vào phòng, lén lút nhắn tin dặn dò cô nhân tình đừng hành động liều lĩnh, Lan cùng mẹ chồng và các con đi làm đẹp ở spa của resort. Chị nằm đó, nhắm mắt thư giãn, nghe tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng. Mẹ chồng chị nằm ở giường bên cạnh, khen Lan khéo thu xếp chuyến đi, khen chị giỏi giang chu toàn. Lan chỉ cười, đáp lời mẹ chồng một cách dịu dàng.
Nhưng khi mẹ chồng chợp mắt, và các con đang được nhân viên trông giúp ở khu vui chơi trẻ em kế bên, Lan khẽ mở mắt. Chị đưa tay về phía chiếc túi xách đặt cạnh giường. Bàn tay chị nhẹ nhàng rút ra chiếc điện thoại. Ánh sáng màn hình phản chiếu lên khuôn mặt điềm tĩnh của chị.
Lan mở ứng dụng email. Hàng loạt email mới hiện ra. Chị lướt qua rất nhanh, dừng lại ở vài email có tiêu đề đặc biệt. Ngón tay chị lướt nhẹ trên màn hình, gõ vài dòng trả lời ngắn gọn, súc tích. Mỗi email gửi đi, đôi mắt chị lại ánh lên một tia sáng khó hiểu, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chị cũng mở ứng dụng nhắn tin. Một số tin nhắn đến từ những số lạ. Chị đọc, khẽ nhếch mép, rồi trả lời. Tin nhắn đi, tin nhắn đến, tất cả diễn ra một cách lặng lẽ, nhanh chóng. Chị không biểu lộ bất kỳ sự lo lắng hay vội vàng nào. Như thể, chị đang điều phối một ván cờ phức tạp, và mỗi lần gõ phím là một nước cờ được tính toán kỹ lưỡng.
Sau khi trả lời xong, Lan khóa màn hình, cất điện thoại vào túi xách một cách kín đáo. Chị nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, và tiếp tục tận hưởng dịch vụ spa. Khi Huy tìm đến, vẫn với vẻ mặt bồn chồn, chị đã ngồi dậy, khuôn mặt tươi tắn, rạng rỡ như vừa được tiếp thêm năng lượng. Chị cười bảo Huy vào làm cùng cho thư giãn. Huy chỉ gượng cười, nói có hẹn cần giải quyết, rồi lại vội vã bỏ đi.
Lan nhìn theo bóng lưng vội vã của chồng, nụ cười trên môi chị vẫn giữ nguyên, nhưng ánh mắt lại xa xăm. Chị biết, con mồi đang ngày càng lún sâu vào bẫy. Mỗi bước đi của Huy, mỗi hành động của cô nhân tình, đều đang nằm trong dự liệu của chị. Cuộc đi săn “”mềm mại”” này, chị mới là người nắm quyền kiểm soát. Chị tin rằng, đến cuối cùng, mọi thứ sẽ diễn ra đúng như kế hoạch chị đã vạch ra từ rất lâu rồi.”
“Tối hôm đó, Huy viện đủ cớ để tránh mặt vợ con và mẹ. Anh nói cần làm việc gấp, rồi sau đó lại bảo ra ngoài hóng mát. Anh biết Lan không tin, nhưng anh hy vọng chị sẽ giữ thái độ bình thản như mọi khi. Anh lẻn ra khỏi phòng, điện thoại run rẩy trong tay, nhắn tin cho Nhân tình.
Nhân tình đợi anh ở một khu vực vắng vẻ gần hồ cá Koi trong khuôn viên resort. Cô mặc chiếc váy hai dây mỏng manh, mái tóc xõa ngang vai, trông càng thêm yếu đuối dưới ánh đèn lờ mờ. Vừa thấy Huy, cô lao đến ôm chầm lấy anh, khẽ thì thầm trách móc anh mãi mới đến.
Huy đẩy nhẹ cô ra, ánh mắt vẫn liếc ngang liếc dọc đầy cảnh giác. “”Em cẩn thận một chút. Gia đình anh ở đây.””
“”Em biết rồi mà. Anh cứ lo xa,”” Nhân tình bĩu môi, nhưng rồi cô cũng rụt rè hơn. Họ đứng hơi xa nhau, nói chuyện khẽ khàng.
Khi đang bàn tính xem sẽ gặp nhau thế nào trong những ngày tới, Nhân tình đột nhiên khựng lại. Ánh mắt cô dán chặt vào một điểm ở xa.
“”Sao vậy em?”” Huy hỏi khẽ.
Nhân tình không trả lời ngay. Cô nheo mắt nhìn về phía quầy bar ngoài trời đã gần đóng cửa. Một nhân viên phục vụ, thay vì đi vào trong, lại đứng dựa vào cột đèn, hướng ánh mắt về phía họ. Trông không giống đang nghỉ ngơi, mà giống đang quan sát.
“”Anh… anh thấy người kia không?”” Nhân tình khẽ thì thầm, giọng hơi run.
Huy nheo mắt nhìn theo hướng tay cô chỉ. Anh thấy người nhân viên đó. Ánh đèn không đủ sáng để nhìn rõ mặt, nhưng dáng vẻ lẳng lặng đứng đó, không di chuyển, khiến anh thấy khó chịu.
“”Có gì đâu, chắc người ta nghỉ giải lao thôi,”” Huy cố gắng trấn an, nhưng lòng anh dâng lên một dự cảm không lành. Anh nhớ lại ánh mắt Lan đôi khi nhìn anh, không phải là ghen tuông lộ liễu, mà là một sự bình thản đáng sợ, như thể chị biết mọi thứ nhưng chưa hành động.
Nhân viên kia đột nhiên cất bước, đi về phía họ một cách rất chậm rãi, như đang tản bộ vu vơ. Huy và Nhân tình lập tức căng thẳng. Họ vờ quay lưng lại, nhìn ra hồ cá, cố gắng tỏ vẻ tự nhiên.
“”Anh ơi, hình như họ đang đi về phía mình,”” Nhân tình thì thầm, giọng càng lúc càng run rẩy.
Huy cảm giác sống lưng lạnh toát. Anh không quay lại nhìn, chỉ kéo tay Nhân tình khẽ siết chặt. Bàn tay cô lạnh ngắt.
Bước chân kia ngày càng gần. Cả hai nín thở. Liệu có phải ai đó đã phát hiện ra họ? Hay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên? Tim Huy đập thình thịch trong lồng ngực. Anh cảm thấy như đang bị soi rọi dưới một thứ ánh sáng vô hình, mọi hành động đều bị nhìn thấu.
Tiếng bước chân đột ngột dừng lại cách họ không xa. Huy và Nhân tình không dám quay đầu. Không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng dế kêu rả rích và tiếng nước chảy từ hồ cá.
“”Chào quý khách. Khu vực này sắp đóng cửa, mời quý khách di chuyển về phòng ạ,”” một giọng nói lịch sự, nhưng có gì đó lạnh lùng và trống rỗng vang lên từ phía sau.
Huy và Nhân tình giật mình, quay lại. Người nhân viên vẫn đứng đó, cách họ khoảng mười mét. Dưới ánh đèn mờ, khuôn mặt anh ta không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt, nhưng ánh mắt lại khiến Huy rùng mình. Đó là một ánh mắt… biết tuốt.
Huy gượng gạo cười. “”À vâng, chúng tôi biết rồi. Cảm ơn anh.””
Người nhân viên khẽ cúi đầu, không nói gì thêm, rồi quay lưng bước đi về phía khu vực quầy bar. Nhưng dáng đi của anh ta, chậm rãi và chắc chắn, lại khiến Huy và Nhân tình cảm thấy như mình vừa bị đánh dấu.
“”Anh ơi… hình như… hình như họ nhìn thấy chúng ta,”” Nhân tình thì thầm, ôm chặt lấy cánh tay Huy, người run bần bật.
“”Không sao, chắc là do anh nhạy cảm quá thôi,”” Huy cố trấn an, nhưng lòng anh đầy bất an. Ánh mắt của người nhân viên kia cứ lởn vởn trong đầu anh. Lẽ nào… lẽ nào có điều gì đó không ổn thật? Lẽ nào chuyến đi này không đơn giản như anh nghĩ?
Họ vội vã rời khỏi khu vực đó, đi về hai hướng khác nhau, mỗi người một cảm giác lo sợ mơ hồ đang lớn dần trong lòng. Cảm giác bị theo dõi như một bóng ma vô hình bám chặt lấy họ.”
“Nhân tình trở về phòng riêng, lòng vẫn còn nơm nớp lo sợ từ cuộc chạm mặt bất ngờ đêm qua. Cô khóa chặt cửa, ngồi phịch xuống giường, cố gắng hít thở sâu. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của người nhân viên khuya đó cứ văng vẳng trong đầu cô, cùng với ánh mắt lạnh lùng ‘biết tuốt’ ấy. Cô thầm nghĩ liệu có ai đó đã nhìn thấy họ, hay chỉ là sự nhạy cảm thái quá của bản thân? Nhưng sự bất an vẫn len lỏi.
Đột nhiên, điện thoại cô rung lên bần bật trên mặt bàn. Là một cuộc gọi từ số lạ, không phải số của công ty. Cô do dự một lúc rồi mới bắt máy, giọng hơi run rẩy.
“”Alo?””
Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông lạ lẫm, lạnh lùng. “”Cô có phải là [Tên nhân tình]? Chúng tôi gọi từ bộ phận Pháp chế của công ty X. Chúng tôi cần nói chuyện khẩn cấp với cô về một số vấn đề liên quan đến hoạt động tài chính gần đây.””
Nhân tình nghe đến đây thì mặt cắt không còn giọt máu. Bộ phận Pháp chế? Vấn đề tài chính? Tim cô đập như trống lân. Cô nhớ lại những lần Huy “”nhờ”” cô xử lý một số giấy tờ, một số khoản chi không rõ ràng, anh bảo chỉ là thủ tục nhỏ. Cô biết đó là những giao dịch khuất tất, nhưng vì muốn lấy lòng anh, cô đã nhắm mắt làm theo.
“”Tôi… tôi đang đi du lịch,”” Nhân tình lắp bắp.
“”Chúng tôi hiểu. Tuy nhiên, đây là vấn đề rất nghiêm trọng. Chúng tôi đã gửi một email chi tiết đến hòm thư công ty của cô. Yêu cầu cô kiểm tra ngay lập tức và chuẩn bị hồ sơ. Sẽ có một cuộc họp nội bộ vào sáng mai, dù cô ở đâu, cô cũng phải tham gia trực tuyến. Có thể có cả cơ quan chức năng tham dự.””
Cơ quan chức năng? Tai Nhân tình ù đi. Email? Vấn đề tài chính nghiêm trọng? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Không thể nào! Cô không làm gì quá lớn cả, chỉ là giúp Huy một vài việc vặt… Cô ôm chặt điện thoại, run rẩy.
“”Anh… anh nói rõ hơn được không? Vấn đề gì ạ?””
“”Cô kiểm tra email. Chúng tôi không thể thảo luận chi tiết qua điện thoại công khai. Hãy đọc email và chuẩn bị giải trình. Đây là lệnh từ cấp trên,”” giọng người kia càng thêm nghiêm khắc, rồi cúp máy.
Nhân tình rụng rời tay chân. Cô lao tới bàn, mở laptop, đăng nhập vào email công ty. Vừa thấy tiêu đề email, cô đã tái mét mặt. Nó ghi rõ: “”Thông báo khẩn cấp về rà soát tài chính nội bộ và nghi vấn gian lận””. Kèm theo đó là file đính kèm với những con số, những giao dịch mà cô đã từng xử lý theo chỉ đạo của Huy.
Cô vội vàng kéo chuột xuống, tìm kiếm tên người gửi. Là email nặc danh. Nhưng nội dung thì vô cùng chi tiết, chỉ thẳng vào những điểm mờ ám trong các báo cáo tài chính của bộ phận Huy phụ trách, có cả bằng chứng sơ bộ và… nhắc đến cả sự “”hỗ trợ nhiệt tình”” của cô trong việc hợp thức hóa các khoản chi.
“”Không… không thể nào!”” Nhân tình thốt lên, mắt dán chặt vào màn hình, mồ hôi túa ra như tắm. Cô lập tức nghĩ đến Huy. Chắc chắn việc này liên quan đến anh. Cô vội vã tìm số điện thoại của anh trong danh bạ.
Cùng lúc đó, Huy đang đi dạo một mình quanh resort, đầu óc vẫn còn vẩn vơ về ánh mắt người nhân viên khuya qua. Điện thoại anh bỗng reo lên. Là số của Nhân tình. Anh nhíu mày, hơi khó chịu vì cô gọi lúc này, nhưng vẫn bắt máy.
“”Alo? Em sao vậy?””
“”Anh ơi… cứu em…”” Giọng Nhân tình đầu dây bên kia run rẩy như sắp khóc, đầy hoảng loạn.
“”Sao? Chuyện gì thế?”” Huy cảm giác tim mình siết lại.
“”Công ty… công ty gọi cho em… Họ nói về kiểm tra tài chính… nghi ngờ gian lận… gửi email cho em rồi… còn bảo có cả pháp chế, cả cơ quan chức năng…”” Nhân tình nói đứt quãng, giọng nghẹn lại.
Huy đứng sững người. Kiểm tra tài chính? Gian lận? Pháp chế? Cơ quan chức năng? Những từ này đánh thẳng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của anh. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Anh vội vàng cúp máy, tự mình mở email công ty trên điện thoại.
Và anh cũng thấy nó. Email tương tự, gửi cho anh với tư cách là trưởng bộ phận. Nội dung còn chi tiết và nặng nề hơn. Nó không chỉ tố cáo những gian lận mà anh đã thực hiện một cách tinh vi, mà còn chỉ ra những khoản tiền lớn đã “”bốc hơi””, những hợp đồng ma. Người tố cáo am hiểu quá rõ nội bộ, từng chi tiết nhỏ nhất. Và người đó đã thu thập bằng chứng từ lúc nào?
Mặt Huy tái mét, tay cầm điện thoại run lẩy bẩy. Đầu anh quay cuồng. Anh đã rất cẩn thận, rất kín đáo. Ai có thể biết được? Ai có thể làm chuyện này? Cái bẫy là đây sao? Nó không phải là một cuộc đánh ghen ồn ào mà anh lo sợ, mà là một đòn chí mạng đánh vào gốc rễ, vào thứ anh coi trọng nhất – tiền bạc và sự nghiệp.
Trong khoảnh khắc hoảng loạn tột độ, một cái tên chợt lóe lên trong đầu Huy, lạnh toát. Lan. Ánh mắt bình thản đáng sợ của chị, nụ cười dửng dưng suốt chuyến đi. Lẽ nào…? Lẽ nào chị biết tất cả và đang hành động? Nhưng làm sao chị có thể… Chị chỉ là một người vợ ở nhà nội trợ…
Huy cảm giác như đất dưới chân đang sụp đổ. Kế hoạch của Lan… nó bắt đầu hé mở, không bằng tiếng động, mà bằng một sự im lặng chết chóc, bằng những dòng chữ lạnh lùng trong email, bằng cảm giác mất kiểm soát và sự sụp đổ cận kề. Chuyến đi Nha Trang này… không phải là một chuyến nghỉ dưỡng. Nó là sàn diễn cho một màn kịch mà anh và Nhân tình chỉ là những con rối đang giãy dụa trong tuyệt vọng.”
“Tay Huy cầm điện thoại run lẩy bẩy. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi dòng tiêu đề email “”Thông báo khẩn cấp về rà soát tài chính nội bộ và nghi vấn gian lận”” như một nhát dao cứa vào tim gan. Nội dung chi tiết đến mức lạnh người. Những con số, những khoản chi khống, những hợp đồng “”ma”” – tất cả đều được liệt kê rành mạch, có cả bằng chứng sơ bộ đính kèm. Người gửi email nặc danh này không chỉ biết rõ, mà còn nắm trong tay những thứ mà anh tưởng chừng đã xóa sổ không dấu vết.
Anh đã rất cẩn thận, rất kín đáo. Mỗi bước đi đều được tính toán. Ai có thể phanh phui được chuyện này? Ai có thể ra tay tàn độc đến vậy, đánh thẳng vào tử huyệt của anh? Không phải là một cuộc đánh ghen ầm ĩ hay một màn làm nhục công khai như anh từng dự đoán, mà là một sự sụp đổ lặng lẽ, kinh hoàng, đe dọa lấy đi tất cả: sự nghiệp, tiền bạc, và cả tương lai.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Huy. Anh cảm thấy như đang rơi tự do xuống một vực sâu không đáy. Tiếng Nhân tình nức nở trong điện thoại trước đó văng vẳng bên tai, làm tăng thêm sự hoảng loạn. “”Cơ quan chức năng””… Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng đủ khiến anh run rẩy.
Trong cơn sợ hãi tột độ, đầu óc anh xoay như chong chóng. Anh lướt nhanh qua email một lần nữa, tìm kiếm bất kỳ manh mối nào về người đứng sau. Không có gì. Chỉ là những cáo buộc chính xác đến đáng sợ.
Đột nhiên, một ý nghĩ như tia sét xẹt qua tâm trí Huy, khiến anh đứng sững lại, toàn thân lạnh toát. Lan.
Ánh mắt ấy… cái nhìn bình thản đến khó hiểu khi phát hiện ra chiếc vòng cổ giống nhau. Thái độ dửng dưng, vui vẻ một cách kỳ lạ suốt chuyến đi. Sự sắp xếp “”tình cờ”” trên cùng chuyến bay. Kế hoạch đưa cả nhà đi Nha Trang trùng khớp với lịch của anh. Tất cả không phải là ngẫu nhiên.
Lẽ nào…? Lẽ nào chính là Lan? Người vợ tưởng chừng yếu đuối, chỉ biết quanh quẩn với bếp núc, con cái, lại đang giăng một cái bẫy tinh vi và tàn nhẫn đến thế? Chị làm cách nào? Sao chị có thể biết được những chuyện mật trong công ty anh? Sao chị có thể thu thập được bằng chứng?
Huy cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy cổ họng mình. Anh đã khinh thường Lan quá lâu rồi sao? Anh đã nghĩ chị không có khả năng làm gì ngoài việc khóc lóc, giận dỗi? Cái “”bẫy mềm mại”” mà Nhân tình từng nhắc đến… Đây mới chính là nó sao? Một đòn đánh không bằng tiếng ồn ào, mà bằng sự im lặng chết chóc của pháp luật, bằng sự sụp đổ không thể vãn hồi.
Anh nhìn quanh resort sang trọng, ánh nắng vàng rực rỡ bỗng chốc trở nên u ám. Chuyến đi này không phải là kỳ nghỉ. Nó là địa ngục. Lan đã biến nó thành sàn đấu, nơi anh và Nhân tình chỉ là những con mồi đang run sợ trong bẫy của chị.
Một cảm giác bất lực và sợ hãi xâm chiếm lấy Huy. Anh chưa bao giờ cảm thấy mất kiểm soát đến vậy. Sự nghiệp, danh dự, tự do… tất cả đang treo lơ lửng như sợi chỉ mảnh manh. Và người nắm giữ sợi chỉ đó lại là người vợ mà anh đã phụ bạc.
Huy siết chặt điện thoại trong tay, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể. Kế hoạch của Lan… nó không chỉ đơn giản là trả thù tình cảm. Nó là sự hủy diệt. Và giờ, anh mới chỉ thấy được màn dạo đầu đầy kinh hoàng của nó.”
“Huy run rẩy bấm số điện thoại. Đầu dây bên kia vừa bắt máy, anh đã vội vàng tuôn ra những lời đứt quãng, giọng nghẹt lại vì sợ hãi.
“Em à… chết rồi… chết thật rồi!”
Nhân tình, đang ngồi trong phòng riêng, cũng giật bắn mình. Giọng Huy chưa bao giờ thê thảm đến vậy. Cô lắng nghe anh thuật lại nội dung email nặc danh, từng câu từng chữ như những nhát búa giáng thẳng vào đầu. Rà soát tài chính nội bộ. Nghi vấn gian lận. Bằng chứng sơ bộ. Những khoản chi khống, hợp đồng ma… Những thứ mà cô ta cũng biết loáng thoáng, thậm chí còn góp phần vào một vài vụ nhỏ theo chỉ đạo của Huy để rút tiền mặt chi tiêu cho cả hai.
Khuôn mặt trẻ trung, thường ngày vẫn giữ vẻ ngây thơ pha chút ranh mãnh, giờ đây tái mét không còn giọt máu. Bàn tay cô siết chặt điện thoại, móng tay cắm vào da thịt. Kế hoạch “”bẫy mềm mại”” cô đề xuất để Lan cay cú mà ly hôn, để Huy tự nguyện đến bên cô sau chuyến đi này… tất cả tan biến như bọt xà phòng. Thứ đang chờ đợi họ không phải là một cuộc đánh ghen ầm ĩ hay một màn làm nhục tình cảm, mà là một cơn bão pháp lý có thể cuốn bay tất cả. Cái “”ranh mãnh”” của cô ta giờ đây trở thành một con dao hai lưỡi, đâm ngược vào chính cô ta và Huy.
Sự hoảng loạn dâng lên trong lòng, át đi cả tiếng sóng biển vỗ rì rào bên ngoài. Cô ta không lường trước được điều này. Hoàn toàn không. Cô ta chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để “”chính thức”” bước chân vào gia đình Huy, làm thế nào để có được vị trí của Lan. Cô ta chưa bao giờ nghĩ đến hậu quả kinh khủng như thế này.
Giọng Huy qua điện thoại càng lúc càng trở nên điên loạn. Anh không chỉ thuật lại email, mà còn xâu chuỗi lại những điều kỳ lạ của Lan suốt chuyến đi. Ánh mắt, thái độ, sự trùng hợp bất thường… Anh nói với một sự chắc chắn đáng sợ, rằng chắc chắn là Lan đứng sau chuyện này.
Nhân tình bỗng cảm thấy lạnh lẽng. Lan… người phụ nữ ấy… làm sao có thể? Cô ta vẫn luôn coi Lan là đối thủ yếu kém, chỉ biết dựa dẫm vào chồng, không có chút bản lĩnh nào. Kế hoạch của cô ta dựa trên sự yếu đuối và cảm xúc của Lan. Nhưng nếu Huy nói thật, nếu Lan thật sự giăng bẫy, thì đây không còn là “”bẫy mềm mại”” nữa. Đây là địa ngục.
Cơn sợ hãi nhanh chóng biến thành giận dữ. Cô ta căm ghét sự bất lực của bản thân, căm ghét Lan, và căm ghét cả Huy.
“”Tại em cả!”” Giọng Huy gằn lên qua điện thoại, đầy buộc tội. “”Em làm chuyện đó sao không cẩn thận?! Em bày ra cái trò bẫy bủng gì đó, rồi bây giờ cả anh cũng bị lôi xuống bùn theo!””
Nước mắt cô ta trào ra, không phải vì sợ hãi hoàn toàn, mà còn vì uất ức và tức giận. Cô ta cũng đã mạo hiểm rất nhiều. Cô ta cũng đã đặt cược cả danh tiếng (nếu còn), cả công việc vào mối quan hệ này. Và giờ, khi mọi thứ vỡ lở, Huy lại đổ hết lỗi cho cô ta.
“”Anh nói gì vậy?!”” Cô ta hét lên, giọng the thé. “”Anh mới là người lợi dụng chức vụ! Anh mới là người tham lam, muốn có tiền mà làm chuyện khuất tất! Em chỉ là… em chỉ là người đi cùng anh thôi mà!””
“”Đi cùng? Em không nghĩ cái kế hoạch ‘bẫy mềm mại’ của em đã khiến mọi chuyện tệ hơn à? Chính vì em cứ đòi anh phải quyết đoán với chị ta, phải công khai mọi thứ, nên anh mới… mới bị để ý!”” Huy bào chữa một cách tuyệt vọng, dù chính anh biết điều đó không đúng hoàn toàn. Mấy phi vụ tài chính anh làm, đâu phải chỉ vì cô ta? Nhưng trong cơn hoảng loạn, anh cần một vật tế thần.
“”Anh đổ lỗi cho em à? Anh quên ai là người hứa hẹn sẽ cho em một cuộc sống giàu sang, ai là người nói sẽ ly dị vợ để cưới em sao? Anh dùng chức vụ của anh để lừa dối em, lợi dụng em thì đúng hơn!”” Cô ta không vừa, những lời lẽ cay nghiệt nhất bật ra khỏi miệng. Tất cả sự “”trong sáng””, “”mỏng manh”” thường ngày tan biến, chỉ còn lại sự hằn học và tuyệt vọng.
Hai người, cách nhau vài bức tường trong cùng một khu resort sang trọng, đang ném những lời buộc tội vào nhau qua sóng điện thoại, như hai con chuột đang giãy dụa trong chiếc bẫy sập. Họ không nhận ra rằng, người giăng bẫy thực sự có lẽ đang rất bình thản, quan sát tất cả với một nụ cười lạnh lùng. Cuộc chiến đổ lỗi của họ chỉ càng làm rõ sự suy đồi và ích kỷ của cả hai.”
“Huy và Nhân tình gặp nhau tại một góc vắng phía sau khu vườn cảnh của Resort 5 sao, nơi ít người qua lại. Khuôn mặt cả hai vẫn còn vương sự hốt hoảng và tức giận từ cuộc điện thoại vừa rồi. Huy nắm lấy cổ tay Nhân tình, siết chặt.
“Chuyện gì vậy hả? Cái email đó… là sao?” Giọng anh khàn đặc, đầy sự sợ hãi trộn lẫn buộc tội.
Nhân tình giật mạnh tay ra, lùi lại một bước. Mắt cô đỏ hoe, không còn vẻ thơ ngây thường thấy. “Em sao biết được! Em đã nói rồi, những cái đó là anh làm, anh chỉ đạo em làm theo thôi mà!”
“Nhưng em là người đưa ra mấy ý tưởng lách luật, mấy cái chi tiêu ‘mềm’ đấy!” Huy gằn giọng, nhìn quanh như sợ có người nghe thấy. “Em nói làm thế để có thêm tiền cho mình, để anh có thể ‘đàng hoàng’ với em nhanh hơn! Bây giờ thì sao? ‘Đàng hoàng’ ra tòa à?”
“Anh… anh đổ lỗi cho em sao?” Cô ta bật khóc nức nở. “Anh mới là người tham lam! Anh mới là người có chức vụ! Em chỉ làm theo anh thôi mà! Nếu anh không hứa hẹn gì với em, em đã không… không liều lĩnh như vậy!”
“Liều lĩnh? Em gọi cái trò lừa dối của em là liều lĩnh à?” Huy nhếch mép đầy khinh bỉ. “Anh mới là người mất tất cả nếu chuyện này vỡ lở! Sự nghiệp, danh tiếng, gia đình… còn em thì sao? Mất một công việc à? Hay mất một gã tình nhân ngu ngốc?”
Lời nói cay nghiệt của Huy như những nhát dao đâm thẳng vào tim Nhân tình. Cô ta lảo đảo, nước mắt giàn giụa. “Anh… anh dám nói vậy sao? Sau tất cả những gì em đã chịu đựng vì anh? Anh quên anh đã hứa những gì rồi à?”
“Hứa hẹn? Bây giờ chuyện sống chết đến nơi rồi còn hứa hẹn gì nữa? Anh cần biết chuyện này là do ai làm! Ai gửi cái email chết tiệt đó!” Huy mất bình tĩnh, anh tiến sát lại Nhân tình, vẻ mặt hung dữ. “Có phải em không? Em muốn lật đổ anh để chiếm lấy thứ gì?”
Nhân tình sững sờ nhìn anh. Sự tức giận bỗng chốc biến thành nỗi sợ hãi tột độ khi cô nhận ra sự tàn nhẫn trong mắt người đàn ông mà cô từng nghĩ sẽ dựa dẫm cả đời. “Anh… anh nghĩ em làm sao? Em bị điên à?”
Cuộc cãi vã của họ ngày càng lớn tiếng, thu hút sự chú ý của một vài du khách đi ngang qua. Cả hai không để ý. Họ đang chìm sâu trong cơn hoảng loạn và sự đổ lỗi lẫn nhau, không còn giữ chút bình tĩnh nào.
Bỗng, Nhân tình giật mình, ánh mắt nhìn về phía cuối lối đi. Huy cũng theo ánh mắt cô nhìn theo.
Vài người đàn ông và phụ nữ, ăn mặc khá lịch sự, khác hẳn với trang phục nghỉ dưỡng của du khách, đang bước đi nhanh về phía họ. Họ có vẻ ngoài nghiêm túc, không giống những người đi nghỉ mát. Trên tay mỗi người đều cầm theo một tập tài liệu.
Huy và Nhân tình đứng sững lại. Linh cảm xấu ập đến. Những người kia không đi lướt qua họ, mà đi thẳng, ánh mắt dường như đã khóa chặt mục tiêu.
Họ càng lúc càng tiến lại gần. Gương mặt Huy tái mét, mồ hôi lạnh túa ra. Nhân tình đứng như trời trồng, không nói nên lời. Ánh nắng chói chang của Nha Trang bỗng trở nên lạnh lẽo đến rợn người.
Những người kia đã đứng ngay trước mặt họ. Một người đàn ông đi đầu, đeo kính, lịch sự nhưng đầy vẻ cương nghị, nhìn thẳng vào Huy. Tập tài liệu trên tay ông ta có in logo của một cơ quan.
“Chào ông Huy, chúng tôi là…””
“…đến từ Cục Điều tra tội phạm kinh tế.”
Người đàn ông đưa ra một tấm thẻ. Huy và Nhân tình nhìn chằm chằm vào tấm thẻ, rồi nhìn lên gương mặt nghiêm nghị của những người trước mặt. Chân Huy run bần bật. Nhân tình lảo đảo suýt ngã.
“Chúng tôi cần ông Huy và cô… à vâng, cô [Tên Nhân tình],” người phụ nữ đứng bên cạnh người đàn ông lên tiếng, giọng lạnh lùng, tay lật tập tài liệu. “…cùng hợp tác để làm rõ một số vấn đề liên quan đến các giao dịch tài chính đáng ngờ tại công ty. Đây không phải là một cuộc điều tra ngẫu hứng. Chúng tôi đã có đầy đủ thông tin và chứng cứ bước đầu.”
Huy lắp bắp, mồ hôi chảy ròng ròng. “Giao… giao dịch gì? Tôi… tôi không hiểu.”
“Ông Huy, chúng tôi có bằng chứng về việc ông đã chỉ đạo cô [Tên Nhân tình] thực hiện các khoản chi ‘ngoài sổ sách’, giả mạo hóa đơn, và chuyển tiền vào các tài khoản cá nhân không rõ mục đích. Quy mô không hề nhỏ,” người đàn ông nói thẳng thừng, không một chút cảm xúc. “Những hành vi này có dấu hiệu của tội tham ô và lạm dụng chức vụ chiếm đoạt tài sản. Nghiêm trọng hơn là có liên quan đến một số đối tác làm ăn có lịch sử không minh bạch. Đây không còn là chuyện nội bộ công ty nữa rồi.”
Câu nói cuối cùng như sét đánh ngang tai Huy và Nhân tình. “”Không còn là chuyện nội bộ công ty nữa rồi.”” Họ tưởng chỉ cần che đậy vụ ngoại tình và những khoản chi tiêu nhỏ lẻ cho những cuộc hẹn hò. Họ không ngờ những hành động bòn rút để có thêm tiền tiêu xài, để mua quà cáp, để chi cho những chuyến đi xa hoa như thế này, lại bị coi là “”giao dịch tài chính đáng ngờ”” và liên quan đến “”tội phạm kinh tế””.
Nhân tình hoàn toàn suy sụp. Cô ta ngã quỵ xuống thảm cỏ, nước mắt giàn giụa. “Không… không thể nào…”
Huy nhìn cô ta, rồi nhìn những người đang đứng đó với vẻ mặt không khoan nhượng. Anh đột nhiên nhận ra sự thật tàn khốc. Đây không phải là Lan dàn dựng để bắt quả tang anh ngoại tình. Đây cũng không phải là một đồng nghiệp nào đó muốn chơi xấu anh. Đây là pháp luật. Những cái “”bẫy mềm mại”” mà anh và cô ta nghĩ rằng chỉ là lách luật, chỉ là tận dụng kẽ hở để có thêm tiền, giờ đây đã sập xuống với sức nặng nghiền nát tất cả.
“Chúng tôi đề nghị ông và cô cùng đi với chúng tôi về trụ sở để làm việc,” người đàn ông nói tiếp, giọng ra lệnh. “Chúng tôi đã chuẩn bị xe. Đừng cố gắng liên lạc với ai hay tìm cách trì hoãn.”
Huy không còn sức để chống cự. Anh nhìn về phía khu bể bơi, nơi gia đình anh có thể đang vui vẻ. Khuôn mặt vợ anh, những đứa con thơ. Tất cả sắp sụp đổ. Không chỉ vì sự phản bội của anh, mà vì sự ngu ngốc và tham lam của anh đã dẫn cả hai vào một con đường tội lỗi mà chính họ cũng không lường hết hậu quả.
Nhân tình vẫn ngồi bệt dưới đất, hai tay ôm mặt khóc nức nở. Cô ta hối hận tột cùng. Không phải vì đã phản bội ai, mà vì đã dấn thân vào một trò chơi quá sức, chỉ vì những lời hứa hẹn viển vông và sự thiếu hiểu biết. Cô ta chỉ nghĩ là gian lận nhỏ, không bao giờ nghĩ tới “”tội phạm kinh tế””.
Những người từ Cục Điều tra chờ đợi một lát, rồi một trong số họ tiến lại gần Nhân tình, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Cô [Tên Nhân tình], xin mời đứng dậy. Chúng ta cần đi ngay.”
Cả Huy và Nhân tình đều không còn vẻ hung hăng, đổ lỗi lẫn nhau như vài phút trước. Thay vào đó là sự trống rỗng, sợ hãi và tuyệt vọng. Cái bẫy mà họ không hề biết đã giăng sẵn, giờ đây đã sập xuống, kéo theo cả hai vào bóng tối. Họ nhìn nhau lần cuối, ánh mắt đầy oán trách nhưng cũng chất chứa nỗi sợ hãi chung. Họ đã tự tay phá hủy tất cả.”
“Từ xa, khuất sau một bụi cây cảnh um tùm gần đó, Lan lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Chị đã ở đây từ trước, dõi theo từng bước đi của Huy và Nhân tình, rồi chứng kiến màn xuất hiện bất ngờ của những người lạ mặt. Lan không hề tiến lại gần, không lộ diện, chỉ đứng yên một chỗ.
Chị nhìn thấy Huy và Nhân tình từ vẻ kênh kiệu, tự tin, nhanh chóng biến thành kinh hoàng, sợ hãi khi đối diện với các cán bộ điều tra. Chị nghe loáng thoáng những lời nói đứt quãng về “”giao dịch tài chính đáng ngờ””, về “”tham ô””, về “”tội phạm kinh tế””. Chị thấy Nhân tình ngã quỵ xuống đất, khóc lóc thảm thiết. Chị thấy Huy đổ mồ hôi lạnh, gương mặt trắng bệch vì sốc và sợ hãi.
Không có một chút hả hê nào trên gương mặt Lan. Ánh mắt chị nhìn về phía họ tĩnh lặng, sâu thẳm như mặt hồ không gợn sóng. Đây không phải là lúc để vui sướng trên nỗi đau của người khác, dù người đó đã phản bội chị. Đây là kết quả. Kết quả của sự lựa chọn sai lầm, của lòng tham và sự ngu dốt. Kết quả của kế hoạch mà chị đã âm thầm chuẩn bị trong suốt một thời gian dài.
Chị nhìn những người cán bộ điều tra kiên quyết đưa Huy và Nhân tình đứng dậy, hướng về phía chiếc xe đang chờ sẵn. Huy quay đầu lại nhìn về phía khu bể bơi, một cái nhìn đầy tuyệt vọng, như muốn tìm kiếm hình ảnh gia đình. Lan biết anh đang nghĩ gì. Anh đang nhận ra tất cả đã kết thúc.
Nhân tình lảo đảo bước đi, nước mắt vẫn tuôn rơi. Vẻ mỏng manh, ranh mãnh thường ngày đã biến mất, chỉ còn là sự suy sụp và hối hận muộn màng.
Lan đứng đó, lặng lẽ nhìn hai người họ bị đưa đi, khuất dần sau hàng cây. Cơn giông bão trong cuộc đời chị đã bắt đầu tan, nhưng đây mới chỉ là khởi đầu cho những hậu quả mà Huy và Nhân tình phải gánh chịu. Ánh mắt Lan vẫn tĩnh lặng, nhưng sâu thẳm trong đó là ý chí kiên định. Chị đã bảo vệ được gia đình mình theo cách riêng, không ồn ào, không thị phi, nhưng hiệu quả. Cái giá phải trả cho sự phản bội và sai lầm là quá đắt. Và họ, chính họ đã tự tay đặt mình vào cái bẫy này.”
“Ngay sau khi Huy và Nhân tình lảo đảo bị áp giải ra khỏi khu vực chính, một trong những cán bộ điều tra dường như đã tách Nhân tình ra một chút, tiến hành một cuộc chất vấn ngắn gọn. Giọng nói của anh ta trầm và dứt khoát, không một chút khoan nhượng trước vẻ ngoài mỏng manh của cô gái trẻ.
“”Dựa trên thông tin ban đầu, cô có liên quan mật thiết đến các giao dịch tài chính đáng ngờ của ông Huy. Hiện tại, chúng tôi có hai lựa chọn cho cô. Một là cô lập tức rời khỏi resort này ngay bây giờ, không được chậm trễ. Hai là cô sẽ bị tạm giữ để hợp tác điều tra sâu hơn. Cô chọn đi.””
Gương mặt Nhân tình trắng bệch, đôi mắt sưng húp vì khóc. Cô ta không ngờ mọi chuyện lại diễn ra nhanh và tồi tệ đến vậy. Kế hoạch dựa hơi Huy để đổi đời sụp đổ chỉ trong nháy mắt. Cô ta nhìn người cán bộ bằng ánh mắt tuyệt vọng.
“”Làm ơn… các anh… các anh hiểu lầm rồi…”” Cô ta lắp bắp, giọng run rẩy. “”Em… em không biết gì cả… Em chỉ là nhân viên thôi mà… Em… em xin anh… Đừng đưa em đi…””
Người cán bộ giữ thái độ lạnh lùng. “”Việc cô có biết hay không sẽ được làm rõ. Bây giờ cô chọn đi, hoặc rời khỏi đây ngay lập tức, hoặc theo chúng tôi về cơ quan. Thời gian không còn nhiều.””
Nhân tình như kẻ chết đuối vớ được cọc. Rời khỏi đây? Đó là cơ hội duy nhất để thoát thân lúc này. Cô ta gật đầu lia lịa, nước mắt vẫn chảy dài.
“”Vâng… vâng ạ… Em sẽ đi ngay… Em đi ngay ạ…””
Một cán bộ khác tiến lại gần, vẻ mặt nghiêm nghị. “”Vậy thì đi đi. Chúng tôi sẽ cử người giám sát để đảm bảo cô rời khỏi đây và không liên lạc với bất kỳ ai liên quan đến vụ án trong lúc này. Mọi hành động chống đối hoặc bỏ trốn sẽ bị xem là cản trở điều tra và có thể dẫn đến việc tạm giữ ngay lập tức.””
Nhân tình đứng dậy, chân vẫn còn run rẩy. Cô ta liếc nhìn về phía Huy vừa bị đưa đi, rồi lại nhìn những người cán bộ. Cảnh tượng cô gái trẻ khóc lóc, van xin, cùng với sự xuất hiện của những người mặc thường phục có phong thái đặc biệt, nhanh chóng thu hút sự chú ý của một vài du khách đang đi lại gần đó. Họ dừng lại, xì xào bàn tán, ánh mắt tò mò pha lẫn kinh ngạc.
Vẻ mặt xinh đẹp, kiêu kỳ thường ngày của Nhân tình giờ chỉ còn là sự nhếch nhác, hoảng loạn. Cô ta cúi gằm mặt xuống, cố gắng che đi gương mặt đẫm lệ khi một cán bộ điều tra nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô ta, ra hiệu cho cô ta đi theo.
“”Đi thôi cô. Nhanh chóng thu dọn đồ đạc và rời khỏi resort.””
Nhân tình lảo đảo bước đi, những tiếng nấc vẫn nghẹn lại trong cổ họng. Ánh mắt của các du khách như những nhát dao đâm vào lòng tự trọng cuối cùng của cô ta. Ván bài đã lật, và cô ta thua trắng.
Từ phía bụi cây, Lan vẫn dõi theo. Chị thấy Nhân tình bị dẫn đi, thấy cô ta khóc lóc, thấy sự chú ý của những người xung quanh. Chị không cảm thấy vui vẻ, chỉ thấy sự trống rỗng sau khi mọi chuyện đã đạt đến hồi kết. Đây không phải là một chiến thắng, mà là sự kết thúc của một chương đời đầy đau đớn. Nhân tình bị đưa đi. Cái bẫy đã sập hoàn toàn.”
“Huy đứng chết trân tại chỗ, nhìn theo bóng dáng lảo đảo của Nhân tình bị dẫn đi xa dần. Mọi màu sắc dường như rút khỏi thế giới xung quanh anh. Chỉ còn lại cảm giác trống rỗng và lạnh lẽo bao trùm. Anh đã lường trước việc bị bại lộ, nhưng không ngờ mọi thứ lại sụp đổ nhanh chóng và công khai đến mức này. Vẻ nhục nhã trên gương mặt Nhân tình, cùng với ánh mắt tò mò, xì xào của vài người khách du lịch lọt vào tầm mắt, như những mũi kim châm vào lòng tự trọng vốn đã nát vụn của anh.
Một người cán bộ điều tra tiến lại gần Huy, giọng nói vẫn giữ sự điềm tĩnh nhưng kiên quyết.
“”Ông Huy, vụ việc của ông nghiêm trọng hơn nhiều. Chúng tôi cần ông tiếp tục hợp tác. Hiện tại, ông vẫn đang bị tạm giữ để làm rõ các vấn đề liên quan đến tài chính và chức vụ. Mọi việc liên quan đến công ty cũng sẽ bị phong tỏa để phục vụ điều tra.””
Từng lời nói như những nhát búa giáng thẳng vào Huy. Tài chính… chức vụ… công ty… Anh không chỉ mất đi Nhân tình một cách thê thảm, mà giờ đây, cả sự nghiệp mà anh đã xây dựng bao năm, cả vị thế xã hội mà anh luôn tự hào, đều đang trên bờ vực tan vỡ. Cảm giác hối hận, sợ hãi và tuyệt vọng dâng lên nghẹn ứ. Anh nhìn những người đang đứng bao vây mình, họ không hề có ý định cho anh rời đi hay “”giải quyết nội bộ”” như anh đã từng ảo tưởng.
Anh đột ngột quay đầu lại, ánh mắt vô hồn lướt qua khu vực sảnh resort. Tim anh thắt lại. Xa xa, gần phía quầy lễ tân, anh nhìn thấy bóng dáng quen thuộc. Lan. Chị vẫn đứng đó. Bên cạnh chị là mẹ anh, em gái anh, và cả hai đứa con thơ ngây đang nép vào chân chị. Lan không khóc lóc, không gào thét. Chị chỉ đứng đó, gương mặt bình thản đến đáng sợ. Đôi mắt chị nhìn về phía này, nhưng không phải nhìn anh. Ánh mắt ấy trống rỗng, xa xăm, như thể anh và mọi thứ đang diễn ra không hề tồn hưởng đến chị.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Huy cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Bình thản. Sự bình thản của Lan lúc này còn đáng sợ hơn vạn lần những trận ghen tuông hay nước mắt. Nó như một lời tuyên án không thành tiếng. Anh đã nghĩ mình hiểu vợ, nghĩ chị hiền lành, dễ bắt nạt. Nhưng giờ phút này, dưới ánh mắt bình thản ấy, anh mới nhận ra mình đã lầm to đến mức nào. Cái bẫy mềm mại mà Lan đã giăng ra không chỉ sập vào Nhân tình, mà còn siết chặt lấy chính anh, tước đoạt đi tất cả. Anh nhìn về phía gia đình mình, về phía người vợ đã bị anh phản bội, và cảm thấy rợn sống lưng trước những hậu quả không lường trước được mà anh sắp phải đối mặt.”
“Lan quay trở lại chỗ gia đình đang đợi ở sảnh. Gương mặt cô vẫn giữ vẻ bình thản đến khó tin, hoàn toàn không có chút xáo động nào sau cảnh tượng vừa diễn ra cách đó không xa. Em chồng cô nhìn cô đầy lo lắng, còn Mẹ chồng Lan thì tiến lại gần hơn, ánh mắt dò hỏi.
“”Ông Huy đâu rồi con?”” Bà Mẹ chồng Lan hỏi, giọng hơi lạ vì không thấy con trai mình đi cùng vợ. “”Nó đi đâu mà lâu thế?””
Lan khẽ mỉm cười, một nụ cười rất đỗi dịu dàng, không chút gợn sóng. Cô nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, giọng nói nhẹ như không khí, nhưng lại chứa đựng sự thật tàn khốc mà bà không hề hay biết.
“”Dạ, anh ấy có chút việc gấp ở công ty cần giải quyết ạ.””
Lan trả lời một cách tự nhiên, như thể việc Huy đột ngột biến mất là chuyện thường ngày. Bà Mẹ chồng Lan hơi nhíu mày, vẫn cảm thấy có gì đó không đúng trong không khí, nhưng bà tin tưởng vào lời nói của con dâu. Bà không hề biết rằng cái “”việc gấp ở công ty”” mà Lan nhắc đến không phải là một dự án kinh doanh hay một cuộc họp đột xuất, mà là việc liên quan trực tiếp đến hành vi sai trái của con trai bà tại chính công ty mà anh ta đang làm việc, một việc gấp đến mức cần đến sự can thiệp của cơ quan điều tra. Cái bẫy “”việc gấp”” này đã sập xuống, chính thức kết thúc một chương đời đầy sai lầm của Huy, và chỉ có Lan biết rõ điều đó. Cô đứng đó, bình thản, nắm tay các con, nhìn về phía xa xăm như chờ đợi một điều gì đó, trong khi Huy đang đối mặt với những hậu quả đầu tiên từ kế hoạch “”bẫy mềm mại”” của cô.”
“Lan mỉm cười, một nụ cười rất đỗi dịu dàng, không chút gợn sóng. Cô nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, giọng nói nhẹ như không khí, nhưng lại chứa đựng sự thật tàn khốc mà bà không hề hay biết.
“”Dạ, anh ấy có chút việc gấp ở công ty cần giải quyết ạ.””
Lan trả lời một cách tự nhiên, như thể việc Huy đột ngột biến mất là chuyện thường ngày. Bà Mẹ chồng Lan hơi nhíu mày, vẫn cảm thấy có gì đó không đúng trong không khí, nhưng bà tin tưởng vào lời nói của con dâu. Bà không hề biết rằng cái “”việc gấp ở công ty”” mà Lan nhắc đến không phải là một dự án kinh doanh hay một cuộc họp đột xuất, mà là việc liên quan trực tiếp đến hành vi sai trái của con trai bà tại chính công ty mà anh ta đang làm việc, một việc gấp đến mức cần đến sự can thiệp của cơ quan điều tra. Cái bẫy “”việc gấp”” này đã sập xuống, chính thức kết thúc một chương đời đầy sai lầm của Huy, và chỉ có Lan biết rõ điều đó. Cô đứng đó, bình thản, nắm tay các con, nhìn về phía xa xăm như chờ đợi một điều gì đó, trong khi Huy đang đối mặt với những hậu quả đầu tiên từ kế hoạch “”bẫy mềm mại”” của cô.
Ở một góc khuất khác của resort 5 sao, không khí hoàn toàn khác biệt. Khu vực mà cách đây ít lâu còn chứng kiến cảnh rượt đuổi căng thẳng giờ đã vắng lặng. Cô nhân tình trẻ, với tất cả sự “”ranh mãnh”” đã chuẩn bị kỹ lưỡng của mình, giờ đã hoàn toàn biến mất. Biến mất khỏi tầm mắt của Huy, khỏi khu resort sang trọng này, và quan trọng nhất, biến mất khỏi cuộc sống của gia đình Lan. Kế hoạch “”đột nhập”” và gây rối của cô ta đã bị Lan lật ngược một cách không thương tiếc. Những chứng cứ, những âm mưu nhỏ nhen, những lời nói dối được chuẩn bị để đẩy Lan vào thế khó đã trở thành gọng kìm siết chặt lấy chính cô ta. Hậu quả giáng xuống nhanh chóng và tàn khốc. Đó có thể là một quyết định kỷ luật nghiêm khắc từ công ty – nơi cô ta đã lợi dụng chức vụ và quy tắc, hoặc một rắc rối pháp lý lớn hơn liên quan đến hành vi gây rối trật tự, vu khống, hoặc thậm chí là xâm phạm quyền riêng tư tại resort cao cấp này. Dù là gì, cái giá mà cô ta phải trả là rất đắt. Cánh cửa sự nghiệp, tương lai tươi sáng mà cô ta hằng mơ ước dựa trên sự phá hoại hạnh phúc người khác đã sập xuống. Cái “”ranh mãnh”” của cô ta đã không thể địch lại sự chuẩn bị kỹ lưỡng và trí tuệ sắc bén của Lan. Cô ta không còn bất kỳ cơ hội hay tư cách nào để tiếp tục quấy rầy Huy, Lan, hay bất kỳ ai trong gia đình họ nữa. Cô ta đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn, chính bởi những toan tính thiển cận của bản thân.
Xa xa, Lan vẫn đứng đó, một bóng hình dịu dàng nhưng ẩn chứa sức mạnh phi thường. Cô biết rằng phần việc liên quan đến kẻ thứ ba đã hoàn thành. Nụ cười nhẹ vẫn nở trên môi, nhưng ánh mắt cô giờ đây hướng về phía khác, nơi có bóng dáng người chồng vẫn đang chật vật với “”việc gấp”” do chính anh ta gây ra. Đó mới là mục tiêu tiếp theo của kế hoạch “”bẫy mềm mại””.”
“Huy điên cuồng nhấn số, gọi cho đồng nghiệp thân tín nhất ở công ty. Giọng anh run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh hỏi về “”việc gấp”” mà Lan đã nhắc. Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giọng nói quen thuộc vang lên, nặng trĩu.
“”Huy à… có chuyện rồi. Rất lớn.””
Tim Huy đập thình thịch. Anh cảm thấy có gì đó không đúng, không phải là một dự án thất bại hay một cuộc họp đột xuất như anh vẫn nghĩ.
“”Chuyện gì? Nói đi.””
Giọng đồng nghiệp trầm xuống, đầy ái ngại.
“”Hội đồng quản trị vừa ra quyết định. Anh bị đình chỉ công tác ngay lập tức… liên quan đến… các khoản chi khống trong dự án X. Họ nói… có dấu hiệu gian lận tài chính nghiêm trọng. Có cả… bên điều tra vào cuộc rồi.””
Điện thoại trên tay Huy rơi xuống nền đá lát hồ bơi, tạo ra một tiếng động khô khốc. Đầu óc anh quay cuồng. Gian lận tài chính? Chi khống? Anh không hề làm chuyện đó! Hay đúng hơn… anh đã ký vài giấy tờ, theo chỉ đạo của cấp trên, nhưng đó chỉ là những khoản nhỏ để “”lách luật””, ai trong công ty cũng làm thế. Không thể nào là “”nghiêm trọng”” đến mức bị điều tra!
Anh lảo đảo dựa vào cột, mồ hôi túa ra như tắm. Cái “”việc gấp ở công ty”” mà Lan nói… không phải là cái cớ để anh đi khỏi trước mặt mẹ hay em gái. Đó chính xác là chuyện đang xảy ra!
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Anh bỗng nhớ lại ánh mắt Lan khi cô nói câu đó. Bình thản, không chút cảm xúc thừa thãi. Giống như cô biết trước tất cả.
Anh vội vã nhặt điện thoại lên, tay vẫn run rẩy. “”Còn nữa… Nhân tình… cô nhân viên trẻ của anh ấy…”” Giọng đồng nghiệp ngập ngừng. “”Cô ta… cũng bị sa thải vì ‘vi phạm quy định đạo đức nghề nghiệp’ và… có một vài rắc rối khác liên quan đến việc gây rối ở đây. Hình như… ai đó đã tung bằng chứng lên nội bộ công ty.””
“”Cái gì?”” Huy hét lên. Sao mọi thứ lại đổ vỡ cùng lúc? Cô nhân tình bị sa thải? Rắc rối ở đây? Ai đã tung bằng chứng?
Anh nhìn về phía xa, nơi Lan đang ngồi cạnh mẹ và các con, dưới bóng dù che nắng. Cô vẫn cười nói dịu dàng, vuốt ve tóc con. Bình yên đến lạ lùng, như không có gì xảy ra.
Không, không phải không có gì xảy ra. Mọi chuyện đều đang xảy ra! Và nó đang hủy diệt anh. Sự nghiệp bao năm gây dựng, phút chốc tan tành. Danh tiếng mất hết. Còn có thể là rắc rối pháp lý nữa.
Anh chợt hiểu ra. Cuộc ngoại tình chỉ là cái cớ. Cái cớ để cô nhân tình lộ diện, để Lan có lý do để đưa cả nhà đến đây, để cô ta bị sập bẫy vì hành vi của mình. Còn đòn chí mạng giáng xuống anh không phải là vì anh ngủ với nhân viên. Nó là… gian lận tài chính. Thứ mà anh không nghĩ là nghiêm trọng, thứ mà anh hoàn toàn không ngờ sẽ bị lôi ra ánh sáng vào lúc này.
Và ai có thể làm được điều đó? Ai có thể biết rõ các giao dịch tài chính, biết nơi nào có sơ hở, và có đủ khả năng, đủ lý do để ra đòn? Lan. Chỉ có Lan.
Cô không “”hiền””. Cô cũng không hề “”không biết””. Cô biết tất cả. Cô biết anh ngoại tình, cô biết anh làm gì ở công ty, và cô đã dùng chính những sai lầm của anh để giăng một cái bẫy hoàn hảo. Cái bẫy “”mềm mại”” của cô đã nghiền nát sự nghiệp và tương lai của anh.
Huy nhìn người phụ nữ đang ngồi đó, dịu dàng, bình thản. Khuôn mặt đó không còn là khuôn mặt của người vợ hiền lành, cam chịu mà anh hằng khinh thường. Đó là khuôn mặt của một người lên kế hoạch tỉ mỉ, kiên nhẫn chờ đợi, và ra đòn chính xác vào tử huyệt.
Anh cảm thấy sợ hãi. Sợ hãi người vợ của mình. Anh đã đánh giá thấp cô quá nhiều. Anh đã nhầm. Anh đã mất tất cả. Và giờ anh phải đối mặt với sự thật cay đắng: người hủy diệt anh không phải là nhân tình trẻ tuổi, mà là người phụ nữ mà anh đã phản bội và khinh rẻ.”
“Huy đứng sững bên hồ bơi, điện thoại vẫn nằm trên nền đá lạnh. Đầu óc anh trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác sợ hãi bao trùm. Cái bẫy. Đó không phải là cái cớ. Đó là sự thật tàn khốc mà Lan đã chuẩn bị cho anh. Anh lảo đảo bước đi, bóng tối bao trùm cả khu resort lung linh.
Những ngày cuối cùng ở Nha Trang trôi qua trong sự im lặng căng như dây đàn giữa Lan và Huy. Huy tránh mặt cô, tránh mặt cả gia đình. Anh nhốt mình trong phòng, chìm đắm trong cơn tuyệt vọng và sợ hãi. Sự nghiệp tan tành, danh dự sụp đổ, và mối họa pháp lý lơ lửng trên đầu. Anh không dám nhìn vào mắt Lan, người phụ nữ mà anh từng nghĩ là hiền lành, dễ bị lừa gạt. Giờ đây, cô hiện lên trong tâm trí anh như một khối băng tảng lạnh lẽo, nguy hiểm.
Lan vẫn bình thản. Cô vui vẻ đưa các con đi chơi, đi ăn, đi bơi. Cô cười nói dịu dàng với mẹ chồng và em chồng, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có đôi mắt cô là tĩnh lặng đến lạ, không còn nét hiền hậu thường ngày, thay vào đó là một sự sắc sảo, kiên định đến đáng sợ. Mẹ chồng cô không hề biết chuyện gì lớn đang xảy ra với con trai mình, chỉ thấy Huy dạo này cứ lầm lì, cáu kỉnh. Bà hỏi Lan, Lan chỉ khẽ mỉm cười, nói anh hơi mệt vì công việc căng thẳng.
Ngày trở về Sài Gòn, cả gia đình cùng ra sân bay. Huy đi sau cùng, dáng vẻ thất thểu. Trên máy bay, anh ngồi xa Lan và các con. Anh biết, khoảng cách này không chỉ là về địa lý. Nó là vực sâu ngăn cách giữa anh và cuộc sống mà anh đã phản bội.
Về đến Sài Gòn, Lan cùng mẹ chồng và các con về nhà. Huy nói có “”việc cần giải quyết”” và đi thẳng, không theo họ. Cả gia đình đều hiểu “”việc cần giải quyết”” đó là gì, dù không ai nói ra. Nhà cửa đột nhiên trống vắng đi một khoảng. Mẹ chồng Lan thở dài lo lắng cho con trai. Lan chỉ im lặng, dặn dò người giúp việc chuẩn bị bữa tối cho các con.
Sau khi mẹ chồng và các con đã vào phòng nghỉ ngơi, Lan đi khắp căn nhà. Cô nhẹ nhàng thu dọn những món đồ còn sót lại của Huy trong phòng khách, trong thư phòng. Không có sự tức giận, không có nước mắt. Chỉ có sự gọn gàng, dứt khoát. Chiếc gối sofa mà anh thường dùng, tập báo anh hay đọc dở, cái cốc anh ưa thích… tất cả đều được cất đi một cách cẩn thận, như thể cô đang đóng gói một phần cuộc sống đã qua để nhường chỗ cho một khởi đầu mới.
Căn nhà trở nên tĩnh lặng hơn. Tiếng cười nói của các con đã ngủ yên. Ngoài trời, đèn đường đã lên. Lan pha một tách trà ấm, ngồi bên bệ cửa sổ nhìn ra khu vườn quen thuộc. Không còn hình bóng Huy lảng vảng trong nhà. Không còn mùi nước hoa lạ ám ảnh. Không còn sự dối trá đè nặng.
Cô nhìn ra màn đêm, gương mặt thanh thản đến lạ lùng. Nỗi đau có lẽ đã hóa thành sức mạnh từ lâu rồi. Cô đã không gào thét, không làm ầm ĩ để cả thế giới biết mình bị phản bội. Cô chọn cách im lặng, âm thầm chuẩn bị, và ra đòn chí mạng vào nơi mà kẻ phản bội tự hào nhất: sự nghiệp. Nhân tình trẻ mỏng manh kia cũng không còn cơ hội xen vào cuộc sống của ai nữa. Cái giá họ phải trả có thể không phải là sự sỉ nhục công khai, nhưng là sự nghiệp tan tành, là danh tiếng bị hủy hoại, là tương lai bị vấy bẩn. Đối với những kẻ đặt nặng vật chất và hư danh như Huy và Nhân tình, đó còn đáng sợ hơn ngàn lần những lời mắng chửi thông thường.
Lan khẽ nhấp một ngụm trà. Vị trà hơi đắng, giống như những gì cô đã trải qua, nhưng hậu vị lại ngọt dịu, như sự bình yên cô đang cảm nhận lúc này. Cô đã làm điều cần làm, không phải vì thù hận, mà vì các con, vì bản thân, và vì sự tôn trọng dành cho cuộc sống mà cô đã dày công xây dựng. Cô đã tự giải thoát mình khỏi mối quan hệ độc hại, khỏi sự khinh thường và phản bội. Con đường phía trước có thể sẽ khó khăn hơn khi một mình nuôi dạy các con, nhưng ít ra, nó là con đường mà cô tự làm chủ, không còn phải sống trong sự giả dối.
Đôi mắt Lan vẫn ẩn chứa sự từng trải của những đêm không ngủ, sự kiên cường của người phụ nữ đã đi qua giông bão. Nhưng sâu thẳm trong đó, giờ đây có một tia sáng của hy vọng và sự nhẹ nhõm. Cô đã bảo vệ được gia đình, theo cách riêng của mình, một cách lạnh lùng nhưng hiệu quả. Và quan trọng hơn, cô đã tìm lại được chính mình trong sự tĩnh lặng này. Câu chuyện ồn ào của sự phản bội đã kết thúc, để lại một sự bình yên sâu sắc trong tâm hồn người ở lại, và có lẽ, một nỗi ám ảnh dai dẳng cho những kẻ đã chọn lối đi sai lầm. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, và Lan biết, cô đã sẵn sàng bước tiếp, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.”

