10 năm chồng ng//oại tì//nh, vợ u//ất ứ//c qua đời, nh//ân tì//nh nhảy vào thế chỗ, ngờ đâu 5 tháng sau cô ta phải tr/ả gi/á đ/ắt…
Ngôi nhà ba tầng sáng choang của ông Thành và bà Mai từng một thời là hình mẫu lý tưởng trong mắt hàng xóm. Ai cũng ngưỡng mộ người phụ nữ hiền hậu, tần tảo, gánh hàng rong nuôi chồng ăn học, chắt chiu từng đồng để ông có vốn làm ăn. Nhờ bàn tay bà vun vén, ông Thành mới xây dựng được cơ ngơi bề thế hôm nay.
Thế nhưng, càng thành đạt, ông Thành càng xa vợ. Những chuyến công tác liên miên, những cuộc điện thoại lúc nửa đêm, những lần áo sơ mi phảng phất mùi nước hoa lạ… Tất cả như những nh//át d//ao cứ//a vào lòng bà Mai. Bà biết ông có n//hân tì//nh – một cô nhân viên trẻ tên Diễm.
Trong suốt mười năm, bà Mai lặng lẽ chịu đựng. Không phải bà không đủ can đảm để rời đi, mà vì bà thương hai đứa con nhỏ. Bà sợ mái ấm tan vỡ sẽ c//ướp đi tuổi thơ yên bình của con. Bà ch//ôn c//hặt nỗi t//ủi nh//ục, ngày đêm cầu mong chồng một ngày tỉnh ngộ.
Nhưng hy vọng ấy chưa bao giờ thành hiện thực.
Những bữa cơm dần vắng bóng ông Thành. Bà Mai thui thủi trong căn nhà rộng, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc. Sự u u///ất tích tụ, cộng thêm b//ệnh tim bẩm sinh khiến sức khỏe bà ngày càng s//a s//út.
Một đêm cuối đông, bà nhập viện c//ấp c//ứu. Nắm tay con trai, bà nghẹn lời:
– “Mẹ x/in l/ỗi… Mẹ không thể ở bên các con lâu hơn. Hãy yêu thương nhau, và đừng bao giờ ph//ụ bạ//c người đã h/y si/nh vì mình.”
Rồi bà khép mắt ra đi, mang theo cả một trời u///ất h////ận.
Tang lễ chưa kịp nguội khói nhang, Diễm đã ngang nhiên dọn vào nhà. Người phụ nữ từng giấ/u mình sau lưng ông Thành giờ hiên ngang thay thế vị trí của bà Mai. Hàng xóm lắc đầu x/ót x/a, hai đứa con thì p//hẫn n//ộ bỏ đi, không còn muốn sống chung với người cha b//ội b//ạc.
Ông Thành, m/ù quá/ng vì s/i m/ê, coi Diễm như “người vợ mới”. Ông tin rằng sau bao năm giấ/u giế/m, cuối cùng cũng được sống với “tình yêu thật sự”. Nhưng đời không đơn giản thế.
Chỉ 5 tháng sau, những mảng tối bắt đầu l/ộ ra… Đọc tiếp tại đây 👉 : https://fleuri.info/17080/
Chỉ 5 tháng sau, những mảng tối bắt đầu l/ộ ra.
Căn nhà ba tầng từng nề nếp, ấm cúng dưới bàn tay bà Mai giờ đây như biến thành một nơi khác. Diễm, sau khi đường hoàng chiếm vị trí “bà chủ”, không hề đoan trang, tần tảo như ông Thành từng tưởng tượng, hay như bà Mai vẫn từng làm.
Một buổi sáng, cô giúp việc luống cuống bê đĩa trái cây đặt lên bàn, Diễm đã cau mày.
“Cái gì đây? Dưa hấu cắt kiểu gì mà xấu xí thế này? Để tôi dạy lại cô đấy à?” Diễm nói với giọng điệu bề trên, tay vung lên chỉ trỏ. Cô giúp việc cúi gằm mặt, không dám lên tiếng.
Những ngày sau, Diễm bắt đầu sai vặt cô giúp việc từ những việc nhỏ nhặt nhất đến những yêu cầu vô lý. Từ việc pha cà phê theo công thức riêng của cô, đến việc phải chờ cô ngủ dậy mới được dọn dẹp phòng, thậm chí là giặt riêng từng chiếc khăn tắm chỉ vì cô “không thích lẫn lộn”.
Cùng lúc đó, việc nhà dần bị bỏ bê. Bụi bám trên kệ, thức ăn thừa vương vãi trong bếp, và những vết bẩn trên sàn nhà bắt đầu xuất hiện nhiều hơn. Diễm chỉ thích nằm ườn trên sofa xem TV, lướt điện thoại, thỉnh thoảng lại than vãn về sự “không sạch sẽ” của ngôi nhà nhưng chẳng bao giờ động tay vào làm gì. Cô giúp việc làm việc cật lực vẫn không thể theo kịp mớ hỗn độn mà Diễm tạo ra.
Chưa dừng lại ở đó, ngôi nhà ba tầng còn thường xuyên trở thành tụ điểm ăn chơi. Diễm liên tục mời bạn bè về nhà mở tiệc, bật nhạc ồn ào thâu đêm suốt sáng. Tiếng cười nói, tiếng cụng ly, tiếng nhạc chát chúa vang vọng khắp các tầng lầu, bất chấp giờ giấc. Ông Thành, sau những giờ làm việc mệt mỏi trở về, nhiều lần cảm thấy khó chịu. Những đêm mất ngủ vì tiếng ồn khiến ông Thành trằn trọc. Ông nhìn Diễm đang cười nói vui vẻ với bạn bè, lòng nặng trĩu một nỗi thất vọng mơ hồ.
“Chắc cô ấy chưa quen thôi,” ông Thành tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân khi thấy cảnh nhà cửa bừa bộn và tiếng ồn ào. Ông nuốt xuống tiếng thở dài, cố gắng kiềm chế sự bực dọc đang dâng lên trong lòng. Ông Thành vẫn còn tin vào cái vỏ bọc “tình yêu đích thực” mà ông đã xây dựng.
Diễm vẫn không thay đổi, những buổi tiệc tùng ồn ào vẫn diễn ra đều đặn. Nhưng không chỉ dừng lại ở đó. Ít lâu sau, ông Thành bắt đầu nhận thấy một sự thay đổi đáng báo động khác.
Diễm liên tục sắm sửa. Chiếc tủ quần áo từng gọn gàng của bà Mai giờ đây chật ních những bộ váy áo lụa là, ren xuyên thấu đắt tiền, những chiếc túi xách hàng hiệu mà ông Thành chưa từng thấy trước đây. Cổ tay, ngón tay Diễm lấp lánh những chiếc vòng, nhẫn đắt đỏ, thay đổi liên tục mỗi ngày. Cô ta thản nhiên mang về nhà những món đồ xa xỉ mà không một lời hỏi ý kiến chồng.
“Em đi đâu mà về muộn thế?” Ông Thành hỏi khi Diễm bước vào nhà lúc gần khuya, mùi nước hoa đắt tiền vương vấn, tay xách chiếc túi mua sắm to sụ.
Diễm chỉ liếc nhìn ông, khó chịu. “Em đi spa thư giãn một chút. Phụ nữ thì phải biết chăm sóc bản thân chứ anh. Anh có hiểu không?” Cô ta nói, giọng điệu ngang ngạnh, rồi lướt qua ông Thành, thẳng tiến lên phòng mà không thèm đợi câu trả lời.
Những cuộc điện thoại của Diễm về lịch hẹn spa, làm nail, hoặc tụ tập ở những nhà hàng sang trọng với bạn bè trở nên thường xuyên hơn. Cô ta diện những bộ đồ lộng lẫy, trang điểm kỹ càng, vẫy taxi đi rồi về, mặc kệ ông Thành đang ngồi lại một mình trong ngôi nhà lạnh lẽo.
Mấy tuần sau, tập hóa đơn tín dụng tháng đó đổ về bàn ông Thành. Ông sững sờ khi nhìn thấy tổng số tiền. Hàng trăm triệu đồng! Những dòng chi tiêu liệt kê chi chít: cửa hàng thời trang cao cấp, tiệm kim hoàn, các spa sang trọng bậc nhất thành phố, hóa đơn ăn uống ở những nhà hàng đắt đỏ. Tất cả đều là của Diễm.
Ông Thành cầm tờ hóa đơn, tay run nhẹ. Số tiền chi tiêu trong một tháng đã vượt xa mọi dự tính của ông, thậm chí còn nhiều hơn cả số tiền bà Mai đã tần tảo vun vén trong cả năm trời cho gia đình. Một cảm giác khó hiểu cùng sự lo lắng dâng lên trong lòng ông Thành. Ông chưa bao giờ thấy Diễm nói về tiền bạc, cũng chưa bao giờ đưa cô ta một số tiền lớn đến vậy. Ông không thể lý giải nổi Diễm lấy tiền ở đâu ra để tiêu xài hoang phí đến thế, hay cô ta đã dùng thẻ của ông từ lúc nào. Ông Thành nhìn lên cầu thang, nơi Diễm đang ngủ say sau một ngày dài mua sắm và tụ tập. Nỗi lo sợ dần xâm chiếm lấy trái tim ông.
Sáng hôm sau, Ông Thành quyết định không thể cứ im lặng. Ông đợi Diễm thức dậy, ăn sáng xong xuôi, rồi chậm rãi cầm tờ hóa đơn tín dụng đặt xuống bàn trước mặt cô.
“Diễm à,” Ông Thành bắt đầu, giọng cố giữ bình tĩnh, “Anh muốn nói chuyện với em về chuyện này.”
Diễm liếc nhìn tờ hóa đơn, thái độ thờ ơ. “Chuyện gì chứ anh? Có gì mà to tát thế?”
“Số tiền chi tiêu tháng vừa rồi… nó quá lớn, Diễm ạ. Hơn trăm triệu đồng chỉ trong một tháng, anh chưa bao giờ thấy em tiêu xài như vậy. Những món đồ này, những nơi em đến… Anh không hiểu em lấy tiền đâu ra.” Ông Thành nhíu mày, cố gắng truyền tải sự nghiêm trọng của vấn đề.
Diễm nheo mắt, nụ cười trên môi tắt ngấm. Cô ta đặt mạnh chiếc cốc cà phê xuống bàn, ánh mắt sắc lạnh. “Tiền đâu ra à? Anh Thành hỏi câu đó là sao? Anh đang nghi ngờ em dùng tiền của ai sao? Hay là anh nghĩ em đi kiếm tiền bất chính?”
“Anh không có ý đó,” Ông Thành vội thanh minh, “Anh chỉ muốn biết tại sao lại có nhiều khoản chi đến vậy. Và những món đồ hiệu đắt tiền đó…”
“Trời ơi! Anh Thành! Anh có cần phải bới móc từng đồng tiền em tiêu không vậy?” Diễm gắt lên, cắt lời ông, “Phụ nữ thì phải có nhu cầu chứ! Ai mà chả muốn đẹp, muốn được bạn bè nể nang. Anh nhìn xem, bạn bè em đứa nào mà chẳng được chồng chiều chuộng, mua sắm thả ga? Anh nhìn em xem, cả ngày ở nhà như chim lồng cá chậu, em đi spa, mua sắm một chút mà anh cũng phải tính toán từng li từng tí sao?”
Diễm đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Ông Thành. “Anh có còn là người đàn ông đã hứa hẹn với em không? Cái ngày xưa anh hứa sẽ cho em một cuộc sống sung sướng, không phải lo nghĩ gì cơ mà! Bây giờ anh lại keo kiệt, tính toán với em từng đồng như vậy sao? Em cứ tưởng anh khác, ai ngờ cũng chỉ là một người đàn ông nhỏ nhen, tham lam như bao người khác!”
Những lời Diễm thốt ra như những nhát dao đâm thẳng vào tim Ông Thành. Keo kiệt? Nhỏ nhen? Tham lam? Ông Thành bỗng thấy cổ họng nghẹn ắng. Ông đã làm mọi thứ cho cô ta, đã từ bỏ tất cả. Giờ đây, ông lại bị chính người phụ nữ ông yêu thương nhất trách móc, so sánh với những người đàn ông khác. Cảm giác bị xúc phạm dâng lên dữ dội, hòa cùng sự thất vọng nặng nề về con người Diễm. Ông Thành nhìn Diễm, người phụ nữ mà ông đã từng nghĩ là cả thế giới của mình, giờ đây chỉ còn là một kẻ xa lạ, chỉ biết đòi hỏi và trách móc. Một cảm giác chán nản, mệt mỏi bao trùm lấy ông.
Ông Thành không nói thêm lời nào, quay lưng bỏ đi. Cả ngày hôm đó, ông vùi đầu vào công việc, cố gắng quên đi cảm giác chán chường, thất vọng. Nhưng trớ trêu thay, vận rủi lại ập đến đúng lúc ông đang yếu lòng nhất.
Điện thoại trên bàn rung lên. Ông Thành bắt máy, giọng nói của đối tác lớn ở đầu dây bên kia khiến trái tim ông như thắt lại. “Thành à, xin lỗi cậu. Hợp đồng dự án kia, phía chúng tôi quyết định hủy bỏ. Rất tiếc.”
Ông Thành chết lặng. Anh ta nghe như có tiếng sét đánh ngang tai. “Hủy bỏ? Tại sao chứ? Mọi thứ đã bàn bạc xong xuôi rồi mà?”
“À… chỉ là do vài thay đổi chiến lược bên phía công ty thôi. Hy vọng chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác khác trong tương lai nhé.” Giọng đối tác lạnh lùng, dứt khoát.
Ông Thành buông thõng điện thoại. Hủy hợp đồng? Thiệt hại này là một con số khổng lồ, đủ sức làm chao đảo cả công ty ông. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán, ông cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng một cảm giác bất lực dâng trào. Bao nhiêu công sức, tiền bạc đổ vào dự án này, giờ đây tan thành mây khói chỉ trong một cuộc điện thoại vỏn vẹn hai phút. Ông Thành ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm đầu. Cơ ngơi mà ông đã dành cả đời gây dựng, giờ đây đang đứng trước nguy cơ lớn nhất từ trước đến nay.
Tối đó, Ông Thành về đến Ngôi nhà ba tầng với vẻ mặt thất thần, mệt mỏi. Bước chân nặng trịch, ông cố gắng lê thân vào nhà, chỉ mong có một chút bình yên. Nhưng ngay khi bước vào phòng khách, hình ảnh Diễm đang hì hụi đóng gói hành lý, khuôn mặt rạng rỡ vì phấn khích đã đập vào mắt ông.
“Anh về rồi đó à?” Diễm cất tiếng, nhưng ánh mắt không rời khỏi chiếc vali đầy ắp quần áo mới. “Anh xem này, em đã chuẩn bị xong gần hết rồi. Chỉ chờ anh chuyển tiền để em đặt vé máy bay và khách sạn thôi đó! Mai mốt em đi rồi anh ở nhà một mình chắc buồn lắm nhỉ?”
Ông Thành nhìn vợ hờ, cố gắng nén một tiếng thở dài. “Diễm à… hôm nay anh có chuyện không vui.”
Diễm liếc nhìn ông một cách thờ ơ, rồi lại quay sang sắp xếp đồ. “Chuyện gì thế? Anh lại căng thẳng chuyện công việc à? Thôi đi, có gì thì để sau đi. Giờ mình nói chuyện chuyến đi của em nè. Anh xem, em nên chọn váy này hay váy kia cho bữa tối đầu tiên ở resort đây nhỉ?” Cô ta giơ hai chiếc váy lên, khuôn mặt háo hức.
Ông Thành cảm thấy cổ họng khô khốc. Ông đã định kể cho cô ta nghe về hợp đồng bị hủy, về khoản thiệt hại nặng nề đang chờ đợi. Nhưng nhìn ánh mắt vô tư lự, chỉ tràn đầy sự hào hứng với chuyến du lịch của Diễm, ông bỗng thấy mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa.
“Anh nghe em nói không đó?” Diễm nhíu mày, có chút bực dọc khi thấy Ông Thành cứ im lặng. “Anh Thành! Hay là anh chuyển tiền trước đi, rồi mình tính sau? Để em còn kịp đặt phòng hạng sang nữa!”
Ông Thành thở dài một tiếng thật dài, tiếng thở mang nặng sự mệt mỏi, chán chường. Đôi mắt ông vô thức nhìn ra khoảng không vô định. Trong đầu ông chợt hiện lên hình ảnh Bà Mai ngày xưa. Bà Mai, người phụ nữ tần tảo, luôn ở bên ông những lúc khó khăn nhất. Bà Mai với nụ cười hiền hậu, ánh mắt kiên định, đã từng nói với ông: “Anh đừng lo, có em đây rồi! Hai vợ chồng mình cùng cố gắng, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Những lời động viên chân thành đó, giờ đây, lại vang vọng trong tâm trí ông, như một lời nhắc nhở đau đớn về những gì ông đã đánh mất.
Vài ngày sau, không còn vẻ uể oải như hôm trước, Ông Thành bắt đầu lao vào việc tìm cách cứu vãn công ty. Ông gọi hàng chục cuộc điện thoại, gặp gỡ đối tác, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Khoản lỗ khổng lồ kia vẫn sừng sững trước mắt ông. Cuối cùng, không còn lựa chọn nào khác, ông quyết định sẽ bán một mảnh đất nhỏ ở ngoại ô, tài sản duy nhất còn lại để bù đắp vào thâm hụt. Quyết định này khiến lòng ông nặng trĩu.
Diễm tình cờ nghe được cuộc điện thoại của ông Thành với môi giới nhà đất. Cô ta giả vờ như không để ý, nhưng trong lòng đã nảy ra một ý nghĩ. Buổi tối hôm đó, khi Ông Thành đang ngồi thất thần trên sofa, Diễm tiến lại gần, đặt tay lên vai ông một cách dịu dàng hiếm thấy.
“Anh Thành, em nghe loáng thoáng anh nói chuyện bán đất à?” Diễm cất giọng đầy vẻ quan tâm, dù trong mắt ánh lên sự tính toán.
Ông Thành giật mình, ngẩng đầu nhìn cô ta. “À… ừ, công ty đang gặp khó khăn. Anh phải bán mảnh đất đó để bù lỗ.” Giọng ông chứa đầy sự mệt mỏi và cam chịu.
Diễm khẽ thở dài, rồi ngồi xuống cạnh ông. “Anh xem, anh vất vả như vậy, mà em thì chẳng giúp được gì. Em thấy buồn lắm.” Cô ta nói, và liếc nhìn Ngôi nhà ba tầng sang trọng xung quanh. “Em cứ suy nghĩ mãi, làm sao để mình có thể gắn bó với nhau hơn, để em an tâm hơn khi ở cạnh anh. Để anh biết rằng em sẽ không bao giờ rời xa anh, dù anh có khó khăn thế nào đi nữa.”
Ông Thành nhìn cô ta, trong mắt lóe lên một tia hy vọng mong manh. “Em… em muốn nói gì?”
“Anh à,” Diễm nắm lấy tay ông Thành, siết nhẹ. “Em biết anh rất yêu em, và em cũng vậy. Nhưng anh xem, tình yêu cần có sự ràng buộc, cần có một sự đảm bảo để cả hai cùng yên tâm. Em thấy Ngôi nhà ba tầng này rất đẹp, rất ấm cúng. Nếu anh thật lòng muốn em ở bên anh mãi mãi, vậy thì… anh có thể chuyển nhượng quyền sở hữu Ngôi nhà ba tầng này sang tên em được không?”
Ông Thành nghe xong, tim ông hẫng một nhịp. Ông lập tức đứng dậy, khuôn mặt lộ rõ sự ngạc nhiên và do dự. “Diễm, em nói gì lạ vậy? Đây là tài sản lớn nhất của anh, là nơi anh và Bà Mai đã dành cả đời vun đắp…”
“Anh Thành!” Diễm cũng đứng dậy, giọng cô ta đột nhiên trở nên cương quyết, và có chút tủi thân. “Anh còn nhắc đến Bà Mai làm gì? Em cứ nghĩ anh đã hoàn toàn quên đi quá khứ để bắt đầu cuộc sống mới với em chứ! Nếu anh còn nghĩ đến những chuyện đó, vậy thì anh không tin tưởng em sao? Hay anh không muốn em ở bên anh? Em chỉ muốn có một cảm giác an toàn, một sự đảm bảo cho tương lai của chúng ta mà thôi. Em không muốn một ngày nào đó anh lại quay lưng với em, hay lại thay đổi lòng dạ.”
Diễm bắt đầu giả vờ rưng rưng nước mắt, ánh mắt nhìn Ông Thành đầy vẻ trách móc và van lơn. “Anh à, anh biết đó, cuộc sống này bạc bẽo lắm. Em chỉ có anh thôi. Nếu không có gì ràng buộc, không có gì để em an tâm, thì em biết phải làm sao đây? Chẳng lẽ tình yêu của anh dành cho em chỉ đến thế thôi sao?”
Ông Thành nhìn Diễm, thấy cô ta rưng rưng nước mắt, lòng ông quặn thắt. Những lời nói của Diễm như mũi kim đâm thẳng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của ông: sợ mất cô ta. Ông đã quá chán ghét sự cô đơn, quá cần một người phụ nữ bên cạnh. Ông đã bỏ rơi Bà Mai, đã tự tay phá hủy gia đình mình, tất cả chỉ vì Diễm. Giờ đây, ông không thể chịu đựng được ý nghĩ sẽ mất cô ta nữa. Ông muốn giữ cô ta lại bằng mọi giá.
Ông Thành tiến lại gần Diễm, ôm cô ta vào lòng. “Đừng khóc, Diễm. Đừng nói những lời như vậy.” Ông thì thầm, giọng run rẩy. “Anh không muốn em rời xa anh. Anh… anh yêu em.”
Diễm khẽ mỉm cười trong vòng tay ông, một nụ cười ẩn chứa sự đắc thắng. “Vậy thì… anh có đồng ý không? Chuyển Ngôi nhà ba tầng sang tên em, để em an tâm ở bên anh mãi mãi?”
Ông Thành nhắm mắt lại. Một cuộc chiến nội tâm dữ dội diễn ra trong ông. Lý trí mách bảo ông không nên làm vậy, nhưng tình yêu mù quáng và nỗi sợ hãi mất đi Diễm đã lấn át tất cả. Ông Thành gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi và nặng nề.
“Được thôi, Diễm. Anh… anh đồng ý.” Ông Thành buông lời, giọng nói yếu ớt như một tiếng thở dài cuối cùng của lý trí.
Diễm ngẩng đầu lên, gương mặt lập tức rạng rỡ. Cô ta ôm chặt Ông Thành, nhưng trong lòng đã bắt đầu vẽ ra những kế hoạch mới. Ngôi nhà ba tầng, cuối cùng cũng nằm gọn trong tầm tay cô ta.
Vài ngày sau thỏa thuận cay đắng ấy, giấy tờ chuyển nhượng Ngôi nhà ba tầng đã được hoàn tất một cách nhanh chóng. Diễm ra mặt lo liệu mọi thủ tục, cô ta luôn miệng trấn an Ông Thành rằng đây chỉ là hình thức để cô ta “an tâm” và “yên lòng” ở bên ông. Ông Thành nhìn cô ta, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi và ân hận, gượng gạo nở nụ cười đáp lại. Ông không hề biết, nụ cười rạng rỡ của Diễm không chỉ vì căn nhà mà còn vì những kế hoạch lớn hơn đang nung nấu.
Công việc ở công ty vẫn giậm chân tại chỗ. Mảnh đất ngoại ô đã được bán đi, nhưng khoản tiền đó cũng chỉ như muối bỏ biển, không đủ lấp đầy hố sâu thua lỗ khổng lồ. Ông Thành một lần nữa rơi vào trạng thái bế tắc. Một buổi chiều, ông ngồi trước máy tính, cố gắng tổng kết lại các khoản thu chi, hy vọng tìm ra một lối thoát nào đó. Ông mở trang web ngân hàng trực tuyến để kiểm tra tài khoản chung của ông và Diễm – nơi ông vẫn thường để một phần tiền dự phòng cho những việc lớn.
Vừa đăng nhập, Ông Thành sững sờ. Đập vào mắt ông là một giao dịch rút tiền với số lượng cực lớn, được thực hiện chỉ vài ngày trước đó. Số tiền khiến ông choáng váng, nó nhiều hơn bất cứ khoản chi nào mà ông từng nghĩ đến. Tim ông lập tức đập mạnh, một dự cảm không lành dâng lên. Ông vội vàng nhấp vào xem chi tiết giao dịch. Tên người nhận không phải là đối tác, không phải là công ty, mà là một dãy số tài khoản lạ hoắc, đứng tên một cá nhân mà Ông Thành hoàn toàn không biết.
Lý trí Ông Thành bỗng trở nên tỉnh táo một cách đáng sợ. Ông nhớ lại tất cả những gì Diễm đã nói, những lần cô ta than thở về sự bất an, về việc cần một sự đảm bảo. Và giờ đây, không chỉ căn nhà, mà một khoản tiền lớn cũng đã biến mất khỏi tài khoản chung mà không có bất kỳ sự đồng thuận nào từ ông. Ông Thành thẫn thờ nhìn vào màn hình máy tính, từng dòng chữ, từng con số như khắc sâu vào tâm trí ông. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán.
Ông Thành đứng bật dậy, bước đi loạng choạng trong Ngôi nhà ba tầng giờ đã không còn thuộc về mình hoàn toàn. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng ông. Không, Diễm không phải là người phụ nữ ông vẫn tưởng. Cô ta không chỉ đơn thuần là muốn sự an toàn, cô ta đang bòn rút, đang chiếm đoạt tất cả. Khuôn mặt Diễm bỗng hiện lên trong đầu ông, không còn là vẻ dịu dàng, quyến rũ mà thay vào đó là nụ cười ẩn chứa sự toan tính, lạnh lùng.
Sự lo lắng cuộn trào trong bụng Ông Thành. Nghi ngờ bủa vây, dày vò ông. Ông Thành nắm chặt hai tay, một cảm giác khủng khiếp về sự phản bội và mất mát dâng lên. Ông đã mù quáng đến mức nào mà không hề nhận ra? Ông đã đánh đổi tất cả, Bà Mai, Hai đứa con, cả gia đình để rồi nhận lại một cái kết đắng ngắt như thế này sao? Ông Thành cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực vẫn nhói đau. Ánh mắt ông tràn ngập sự hoảng loạn và căm phẫn. Ông không thể tin được rằng mình đã bị lừa dối một cách trắng trợn như vậy.
Ông Thành sải bước loạng choạng khắp Ngôi nhà ba tầng, cơn giận dữ và sự hoảng loạn dâng trào trong lồng ngực. Anh ta thấy Diễm đang ngồi ở phòng khách, ung dung nhấm nháp tách trà, đôi mắt dán vào màn hình TV. Gương mặt cô ta vẫn dịu dàng, nhưng trong mắt Ông Thành, giờ đây nó hiện lên vẻ giả dối đến rợn người.
Ông Thành đứng sững lại trước mặt Diễm, hơi thở gấp gáp.
“Diễm!” Ông Thành gằn giọng, giọng nói khản đặc vì uất ức. “Em giải thích đi! Số tiền đó là sao? Cả căn nhà này nữa!”
Diễm không giật mình, cũng chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên. Cô ta chậm rãi đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt lạnh băng lướt qua gương mặt tái mét của Ông Thành. Một nụ cười mỉm đầy khinh miệt nở trên môi cô.
“À, anh đã phát hiện ra rồi sao?” Diễm thản nhiên nói, như thể đang bình luận về thời tiết. “Tôi cứ nghĩ anh sẽ mất nhiều thời gian hơn một chút chứ.”
Ông Thành chết sững, cơn giận biến thành nỗi đau đớn tột cùng. “Không thể nào! Em… em đã lừa dối anh một cách trắng trợn như vậy sao? Em dùng tình yêu để bòn rút tất cả của anh?”
Diễm cười khẩy, giọng nói chứa đựng sự chế giễu đến tàn nhẫn. “Tình yêu? Anh Thành à, anh ngây thơ quá. Anh nghĩ tôi yêu anh thật sao?” Cô ta đứng dậy, tiến lại gần Ông Thành, mỗi bước đi đều phả ra hơi lạnh. “Anh chỉ là cái cầu nối cho cuộc sống sung túc của tôi thôi! Là con đường để tôi thoát khỏi cái nghèo hèn, để tôi có được những gì tôi muốn.”
Ánh mắt Diễm nhìn Ông Thành như nhìn một món đồ bỏ đi, đầy rẫy sự khinh bỉ. “Anh có tiền, anh có địa vị, anh có căn nhà đẹp. Và quan trọng nhất, anh có một người vợ hiền lành, dễ bị lợi dụng, sẵn sàng làm việc quần quật để chồng có thể ‘thăng tiến’ mà không cần bận tâm chuyện nhà cửa. Một miếng mồi ngon như vậy, sao tôi có thể bỏ qua được chứ?”
Từng lời nói của Diễm như những nhát dao đâm thẳng vào tim Ông Thành. Anh ta lùi lại một bước, toàn thân run rẩy. Khuôn mặt Diễm bỗng trở nên vô cùng xa lạ, không còn là người phụ nữ từng nói yêu anh, từng hứa hẹn sẽ ở bên anh. Đó là gương mặt của một kẻ săn mồi, của một người đàn bà tàn độc.
“Anh đã đánh đổi tất cả để có được em… Bà Mai, các con, cả cuộc đời anh…” Ông Thành thì thào, giọng nói lạc đi vì nỗi kinh hoàng.
Diễm bật cười lớn, tiếng cười vang vọng trong Ngôi nhà ba tầng. “Đúng rồi! Anh đã đánh đổi tất cả. Và giờ thì anh có gì? Một căn nhà không còn thuộc về mình, một sự nghiệp lụn bại, và một gia đình đã tan nát. Anh nghĩ anh khôn ngoan lắm sao? Không, anh chỉ là một gã khờ, tự nguyện dâng tất cả cho tôi thôi!”
Ông Thành đứng bất động, như sét đánh ngang tai. Mọi thứ sụp đổ trước mắt anh ta, không phải chỉ là tiền bạc hay căn nhà, mà là toàn bộ niềm tin, toàn bộ ý nghĩa của cuộc đời mà anh ta đã dày công xây dựng. Nụ cười chế giễu của Diễm khắc sâu vào tâm trí, biến thành nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất.
Diễm bật cười lớn, tiếng cười vang vọng trong Ngôi nhà ba tầng. “Đúng rồi! Anh đã đánh đổi tất cả. Và giờ thì anh có gì? Một căn nhà không còn thuộc về mình, một sự nghiệp lụn bại, và một gia đình đã tan nát. Anh nghĩ anh khôn ngoan lắm sao? Không, anh chỉ là một gã khờ, tự nguyện dâng tất cả cho tôi thôi!”
Ông Thành đứng bất động, như sét đánh ngang tai. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, nỗi kinh hoàng bóp nghẹt lấy trái tim. Tiếng cười của Diễm như mũi kim độc, đâm thẳng vào mọi hy vọng cuối cùng.
“Đồ khốn nạn!” Ông Thành gầm lên, cơn giận bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt. Anh ta lao tới, túm lấy vai Diễm. “Cô đã lừa tôi! Cô đã hủy hoại tất cả! Bà Mai… cô đã gián tiếp giết chết cô ấy!”
Diễm không hề sợ hãi. Cô ta gạt mạnh tay Ông Thành ra, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Giết chết? Cô ta tự yếu tim mà chết chứ! Liên quan gì đến tôi? Hay anh muốn đổ lỗi cho tôi để cảm thấy bớt tội lỗi hơn sao, đồ đốn mạt?” Cô ta nhếch mép, khinh bỉ. “Chính anh đã bỏ rơi vợ con, chính anh đã ngây thơ tin vào mấy lời đường mật của tôi. Chứ tôi đâu có ép anh?”
Từng lời nói của Diễm như lưỡi dao xoáy vào vết thương lòng của Ông Thành. Anh ta lảo đảo lùi lại, nhìn Diễm với ánh mắt căm hờn tột độ.
“Trả lại tất cả cho tôi!” Ông Thành run rẩy gào lên. “Cô phải trả lại hết!”
Diễm bật cười khoái trá, tiếng cười ghê rợn đến lạnh sống lưng. “Trả lại? Anh mơ à? Tất cả bây giờ là của tôi! Giấy tờ nhà, sổ tiết kiệm, cổ phần công ty… tất cả đều đứng tên tôi hợp pháp! Anh có làm gì được tôi không?”
Ông Thành chết lặng. Anh ta nhìn căn Ngôi nhà ba tầng từng là tổ ấm, giờ đây lại mang hơi thở lạnh lẽo của kẻ chiếm đoạt.
Diễm không thèm nói thêm. Cô ta quay lưng, bước nhanh vào phòng ngủ. Ông Thành lảo đảo theo sau, nhưng Diễm đã khóa trái cửa. Anh ta đấm thùm thụp vào cánh cửa, kêu gọi trong vô vọng.
Một lúc sau, cánh cửa bật mở. Diễm bước ra, trên tay cô ta là một chiếc túi du lịch lớn phồng lên, chứa đầy tài sản vơ vét được. Trông cô ta như đã chuẩn bị từ trước. Ánh mắt cô ta quét qua căn nhà một lần cuối, như thể đang thưởng thức chiến lợi phẩm của mình.
Đúng lúc đó, mắt Diễm chạm vào một khung ảnh lớn treo trên tường. Đó là bức ảnh cưới của Ông Thành và Bà Mai, kèm theo những tấm ảnh gia đình ấm áp bên Hai đứa con.
Một nụ cười độc địa nở trên môi Diễm. Cô ta gỡ mạnh những bức ảnh xuống. “Những thứ rác rưởi này, không nên ở trong nhà của tôi!”
Ông Thành hoảng loạn lao tới: “Không! Đừng động vào…”
Nhưng đã quá muộn. Diễm xé toạc bức ảnh cưới làm đôi, rồi vò nát những tấm ảnh gia đình, ném chúng xuống sàn như những mảnh vụn vô giá trị. Tiếng giấy rách chói tai vang vọng trong không gian.
“Đồ quỷ cái!” Ông Thành gào lên trong đau đớn, trái tim anh ta như bị xé toạc từng mảnh cùng với những tấm ảnh. “Cô không có trái tim sao?”
Diễm nhìn anh ta bằng ánh mắt khinh bỉ cuối cùng. “Trái tim? Với anh, tôi cần gì trái tim? Tạm biệt, đồ khờ!”
Không một lời từ biệt, không một cái ngoảnh đầu, Diễm quay gót, sải bước ra khỏi Ngôi nhà ba tầng, biến mất khỏi tầm mắt Ông Thành.
Căn nhà bỗng trở nên trống rỗng đến lạnh lẽo. Chỉ còn lại Ông Thành đứng trơ trọi giữa mớ hỗn độn của những bức ảnh đã bị xé nát, những mảnh vụn của quá khứ hạnh phúc. Không gian bao trùm lấy anh ta là sự im lặng ghê người, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch và hơi thở nặng nhọc của chính mình.
Toàn bộ thế giới của Ông Thành sụp đổ. Anh ta khuỵu gối xuống sàn nhà lạnh lẽo, giữa những mảnh giấy vụn và ký ức tan hoang. Nỗi tuyệt vọng nhấn chìm anh ta hoàn toàn, sâu thẳm đến mức không còn một giọt nước mắt nào để rơi. Ông Thành ôm lấy đầu, gục mặt xuống, bất lực trong căn nhà đã không còn là của mình, đã không còn là tổ ấm.
Ông Thành vẫn quỳ gối giữa sàn nhà lạnh lẽo, những mảnh ảnh rách nát như những vết cứa vào tim anh ta. Dường như phải mất một khoảng thời gian dài, anh ta mới có thể lồm cồm đứng dậy, thân thể run rẩy như người mất hồn. Cả căn Ngôi nhà ba tầng bỗng trở nên mênh mông, trống rỗng đến đáng sợ. Mùi hương của Diễm, những dấu vết cô ta để lại, giờ đây chỉ còn là sự giả dối trơ trẽn.
Anh ta vội vã rút điện thoại, đôi tay lóng ngóng bấm số của Diễm. Chuông đổ dài, như chế giễu sự tuyệt vọng của anh ta. Lần thứ nhất, lần thứ hai, rồi thứ ba… không ai nhấc máy. Ông Thành cố gắng gửi tin nhắn, những lời cầu xin, van vỉ, nhưng tất cả đều rơi vào khoảng không vô vọng. Diễm đã chặn số anh ta. Cô ta đã cắt đứt mọi liên lạc, biến mất hoàn toàn như một bóng ma độc ác.
“Diễm! Cô nghe tôi nói không? Cô mau quay lại đây! Trả lại cho tôi!” Ông Thành gào lên vào chiếc điện thoại vô tri, nhưng chỉ có sự im lặng đáp lại. Tiếng vọng của chính anh ta trong căn nhà trống trải càng khiến nỗi tuyệt vọng thêm sâu sắc.
Anh ta đổ sụp xuống ghế sofa, nơi Diễm từng ngồi vắt chân, nhếch mép cười khẩy. Giờ đây, mọi hình ảnh đó đều hiện lên rõ ràng, như những nhát dao đâm vào lồng ngực. Anh ta nhớ lại từng lời đường mật, từng cử chỉ ân cần giả tạo của Diễm, và nhận ra mình đã bị lừa một cách trắng trợn. Hoàn toàn trắng trợn.
Ông Thành vội vã chạy đến bàn làm việc, nơi anh ta cất giữ những giấy tờ quan trọng của công ty và sổ sách tài chính. Tay anh ta run rẩy lật từng trang. Khuôn mặt anh ta dần tái mét khi nhìn thấy những con số, những bản hợp đồng, những giấy tờ chuyển nhượng. Tài khoản công ty đã bị rút cạn, cổ phần đã được sang tên, và những khoản nợ khổng lồ từ những đối tác mà Diễm đã “giới thiệu” giờ đây đang treo lơ lửng trên đầu anh ta. Cơ nghiệp mà anh ta và Bà Mai đã dày công xây dựng trong mười năm bỗng chốc tan tành như bong bóng xà phòng.
Tiếng chuông điện thoại công ty reo lên liên tục, nhưng Ông Thành không dám nghe. Anh ta biết đó là các đối tác, là ngân hàng, là những lời chất vấn và đòi nợ. Mồ hôi lạnh toát ra, anh ta gục đầu xuống bàn làm việc, như một con thú bị thương nặng.
Rồi ánh mắt anh ta lại hướng về chiếc két sắt đặt ở góc phòng. Đó là nơi anh ta cất giữ giấy tờ nhà, niềm tự hào của cả gia đình. Anh ta vội vã mở két, nhưng bên trong trống rỗng. Một nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt lấy trái tim. Anh ta nhớ lại, một vài tháng trước, Diễm đã từng nói cần mượn giấy tờ nhà để “đảm bảo” cho một dự án làm ăn “lớn” mà cô ta thuyết phục anh ta đầu tư. Anh ta đã tin. Hoàn toàn tin tưởng.
Ông Thành lục tung mọi ngóc ngách, từng ngăn kéo, từng tủ hồ sơ, nhưng không tìm thấy gì. Giấy tờ nhà ba tầng đã biến mất. Anh ta chợt nhớ lại lời Diễm nói: “Tất cả bây giờ là của tôi! Giấy tờ nhà… tất cả đều đứng tên tôi hợp pháp!”
Căn Ngôi nhà ba tầng sáng choang, từng là biểu tượng của thành công, của hạnh phúc, giờ đây đã thực sự đứng tên Diễm. Nó không còn là của anh ta nữa. Không còn là của gia đình anh ta nữa.
Tất cả đã mất. Sự nghiệp, tiền bạc, mái ấm, và cả gia đình. Hai đứa con đã phẫn nộ bỏ đi. Bà Mai thì đã nằm xuống lạnh lẽo. Anh ta đã đánh đổi tất cả cho một ảo ảnh, cho một kẻ lừa đảo tàn độc.
Ông Thành không kìm nén được nữa. Anh ta khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo, hai tay ôm lấy đầu, bật khóc nức nở. Tiếng khóc của một người đàn ông trưởng thành, một người cha, một người chồng, giờ đây chỉ còn là tiếng nức nở của sự tan vỡ, của nỗi ân hận tột cùng giày vò. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa cùng mồ hôi lạnh, thấm đẫm lấy nỗi đau xé lòng. Anh ta đã mất tất cả, chỉ vì sự mù quáng, tham lam và dối trá của chính mình.
Ông Thành vẫn gục đầu trên sàn nhà lạnh lẽo, tiếng nức nở đến rạc cả người. Chiếc điện thoại công ty không ngừng reo, nhưng âm thanh đó dường như không còn chạm đến anh ta nữa. Anh ta chìm trong vực sâu của sự hối hận và tuyệt vọng. Cả Ngôi nhà ba tầng chìm trong sự hoang tàn, u ám.
Đúng lúc đó, cánh cửa Ngôi nhà ba tầng khẽ mở. Hai đứa con của Ông Thành, đứa con trai lớn và đứa con gái út, bước vào. Khuôn mặt chúng hằn lên vẻ mệt mỏi và lo lắng, có lẽ vừa đi một chặng đường dài sau khi nghe tin dữ từ hàng xóm về tình cảnh của cha mình. Ánh mắt chúng quét qua căn nhà trống trải, rồi dừng lại trên hình dáng đổ sụp của Ông Thành.
Ban đầu là sự bàng hoàng tột độ. Đứa con trai lớn siết chặt tay em gái, đôi mắt không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Người cha từng mạnh mẽ, oai vệ của chúng, từng là trụ cột gia đình, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, gục giữa sàn nhà mà chẳng buồn nhúc nhích.
Hương vị của Bà Mai, dù đã mờ nhạt, vẫn đâu đó vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi rượu và sự tang thương, gợi nhớ về một quá khứ hạnh phúc đã bị bóp nát. Chúng nhớ lại những lời kể của hàng xóm, về việc Diễm đã chiếm đoạt tất cả, về sự thật phũ phàng đằng sau cái chết của Bà Mai, người mẹ tần tảo đã tần tảo gánh hàng rong nuôi chồng ăn học.
Đứa con gái út khẽ nấc lên, nước mắt lưng tròng. Cô bé muốn chạy đến ôm lấy cha, nhưng một bức tường vô hình của sự phản bội và nỗi đau đã ngăn lại. Nỗi xót xa trào dâng, nhưng ngay lập tức bị nhấn chìm bởi sự oán trách. Oán trách người cha đã mù quáng, đã phụ bạc người mẹ hiền lành, tần tảo. Oán trách chính mình vì đã bỏ đi khi mẹ cần nhất.
Ông Thành từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu và sưng húp. Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ hắt vào, làm lộ rõ vẻ tiều tụy đến thảm hại của anh ta. Anh ta nhìn thấy hai đứa con, những đứa con mà anh ta đã từng đuổi đi, giờ đây đang đứng đó, xa cách, với ánh mắt phức tạp đến khó tả. Một tia hy vọng le lói trong lòng Ông Thành, nhưng nó nhanh chóng tắt lịm khi anh ta nhận ra sự lạnh lùng và trách móc trong đôi mắt của chúng. Hai đứa con nhìn cha, không một lời nào thốt ra. Sự im lặng đó còn nặng nề hơn vạn lời buộc tội. Nó là bằng chứng cho sự đổ vỡ không thể hàn gắn.
Ông Thành cố gắng chống tay đứng dậy, thân thể run rẩy. Anh ta muốn nói điều gì đó, muốn xin lỗi, muốn giải thích, nhưng cổ họng nghẹn ứ. Anh ta biết, không một lời nào có thể cứu vãn những gì mình đã làm. Hai đứa con vẫn đứng bất động, ánh mắt như những ngọn đuốc cháy âm ỉ giữa bóng đêm. Chúng đã chứng kiến sự sụp đổ của gia đình, của người cha. Căn Ngôi nhà ba tầng này, từng là tổ ấm, giờ đây chỉ là một di tích của sự phản bội và bi kịch.
Ông Thành gắng gượng hít thở sâu, đôi mắt sưng húp trân trối nhìn con trai lớn và con gái út. Mọi sự mạnh mẽ, kiêu hãnh của một người đàn ông thành đạt đã tan biến sạch. Chỉ còn lại một hình hài tiều tụy, run rẩy và đầy hối lỗi.
“Ba… ba biết ba sai rồi.” Giọng Ông Thành khản đặc, lạc đi trong tiếng nức nở. “Ba đã mù quáng, ba đã… đã phụ bạc mẹ các con. Ba không đáng mặt làm chồng, làm cha.”
Con trai lớn vẫn đứng đó, cánh tay siết chặt lấy vai em gái. Ánh mắt nó lạnh như băng, không một chút biểu cảm. Con gái út khẽ run lên, nhưng vẫn không rời mắt khỏi cha mình, đôi môi mím chặt.
Ông Thành bước loạng choạng về phía hai con, từng bước chân nặng nề như thể mang gánh nặng của cả thế giới. Anh ta quỵ xuống, đầu gối chạm sàn nhà lạnh lẽo, cúi gằm mặt. Nước mắt lã chã rơi, thấm ướt cả chiếc quần âu sờn cũ.
“Ba xin lỗi… Ba xin lỗi mẹ các con,” Ông Thành thều thào, giọng nói đứt quãng vì những tiếng nấc nghẹn. “Ba đã đánh mất tất cả, đánh mất người phụ nữ tần tảo gánh hàng rong, nuôi ba ăn học, vun vén cho ba cơ ngơi bề thế này. Ba đã để Bà Mai phải đau khổ, phải mang căn bệnh tim bẩm sinh ra đi trong uất ức. Tất cả là tại ba… tại sự mù quáng của ba.”
Anh ta ngước nhìn hai đứa con bằng đôi mắt van lơn, cầu xin. “Ba sai rồi… Ba xin lỗi các con, ba xin lỗi mẹ các con! Xin các con… hãy tha thứ cho ba… Ba… ba không thể sống mà không có sự tha thứ của các con…”
Tiếng nức nở của Ông Thành vang vọng khắp Ngôi nhà ba tầng trống trải, hòa lẫn với sự im lặng đến đáng sợ của hai đứa con. Chúng vẫn đứng đó, như hai pho tượng đá, nỗi đau và sự oán giận giằng xé trong lòng, chưa biết liệu có thể tha thứ cho người cha đã gây ra quá nhiều bi kịch này hay không.
Ông Thành vẫn quỵ gối, tiếng nức nở của anh ta dần chìm nghỉm trong không gian nặng nề. Con trai lớn vẫn đứng đó, cánh tay siết chặt vai em gái, đôi mắt kiên quyết nhìn thẳng vào cha mình. Ánh mắt ấy lạnh lùng đến tàn nhẫn, không còn một chút ấm áp nào dành cho người đã từng là trụ cột của gia đình.
“Ba… ba biết ba sai rồi.” Giọng nó vang lên, không còn chút run rẩy nào, khàn đặc và đầy sự oán hận. “Ba nói ba đã mù quáng, đã phụ bạc mẹ con sao?” Nó bước chậm rãi về phía Ông Thành, mỗi bước chân như một nhát búa đóng vào tâm can người đàn ông đang quỳ gối. “Ba có nhớ, mẹ con, Bà Mai, đã nói gì trước khi mẹ trút hơi thở cuối cùng không?”
Ông Thành ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp mờ mịt nhìn đứa con trai lớn. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, nỗi sợ hãi và hối hận đan xen.
“Mẹ đã nắm chặt tay con,” con trai lớn tiếp tục, giọng nói như được nén lại từ sâu thẳm. “Mẹ đã dặn dò từng lời, từng câu… ‘Đừng bao giờ, đừng bao giờ phụ bạc người đã hy sinh vì mình.’ Mẹ đã nói vậy, ba nghe rõ không?”
Câu nói như một lưỡi dao sắc lẹm, không gỉ, không thể chối cãi, cứa thẳng vào lồng ngực Ông Thành. Anh ta lảo đảo, như thể vừa bị đánh mạnh vào bụng, cố gắng hít một hơi thật sâu nhưng lồng ngực cứ nhói lên từng hồi.
“Ba đã làm vậy, ba đã phụ bạc mẹ!” Con trai lớn gằn giọng, ánh mắt như muốn xuyên thủng tâm can cha mình. “Người đã tần tảo gánh hàng rong, nuôi ba ăn học, vun vén từng viên gạch để ba có được cơ ngơi bề thế này… Ba đã phụ bạc Bà Mai.” Nó dừng lại, giọng cay đắng. “Mẹ ra đi trong uất ức, ba biết không? Căn bệnh tim bẩm sinh của mẹ, ba nghĩ nó chỉ là bệnh tật đơn thuần thôi sao? Hay nó là vết thương lòng, là giọt nước tràn ly sau những đêm mẹ khóc thầm vì sự phụ bạc của ba?”
Ông Thành run rẩy dữ dội, cả người đổ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh ta ôm lấy ngực, cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim mình. Mỗi lời con trai lớn nói ra đều như một nhát dao nữa, đâm sâu hơn vào vết thương đã rỉ máu. Anh ta há hốc miệng, cố gắng nói một điều gì đó, nhưng chỉ có tiếng nức nở nghẹn ngào bật ra, vô vọng và đầy đớn đau.
Ông Thành gục xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, vai run lên bần bật. Tiếng nức nở của anh ta giờ chỉ còn là những tiếng thở khò khè, nghẹn ứ trong lồng ngực. Con trai lớn vẫn đứng sững sờ, đôi mắt không chút lay động, sự giận dữ cháy bỏng chưa hề nguôi ngoai.
“Ba có hối hận không?” Con trai lớn lạnh lùng nói, không đợi câu trả lời. “Hối hận thì cũng chẳng thể thay đổi được gì nữa. Mẹ con đã đi rồi.”
Đứa con gái bước đến gần hơn, khuôn mặt đỏ hoe vì khóc, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định. “Chúng con sẽ không bỏ ba, vì ba vẫn là cha của chúng con. Nhưng… tha thứ, e là chúng con không làm được lúc này.” Giọng nó nghẹn lại, nhưng vẫn cố gắng dứt khoát. “Ba đã làm mẹ đau khổ quá nhiều. Nỗi đau ấy, chúng con không thể quên.”
Một sự im lặng nặng nề bao trùm. Ông Thành ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu xin nhìn hai con. Anh ta cố gắng đưa tay ra như muốn chạm vào, nhưng cả hai đứa con đều lùi lại, tạo ra một khoảng cách vô hình không thể vượt qua.
Vài ngày sau đó, không một lời lẽ dịu dàng, không một cái chạm tay an ủi. Bằng những câu nói ngắn gọn, đầy trách cứ, hai đứa con đưa Ông Thành đi xem nhà trọ. Họ không thể để anh ta vô gia cư, nhưng cũng không chấp nhận cho anh ta quay lại ngôi nhà ba tầng – nơi Diễm đang nghiễm nhiên chiếm giữ.
Cuối cùng, một căn phòng trọ nhỏ tồi tàn nằm sâu trong con hẻm ngoằn ngoèo được thuê. Căn phòng ẩm thấp, chỉ vừa đủ kê một chiếc giường cũ và một cái bàn nhỏ. Mùi mốc cũ và bụi bặm ám vào từng ngóc ngách, khác xa một trời một vực so với cơ ngơi bề thế mà Ông Thành từng sở hữu. Hai đứa con đặt vài bộ quần áo và đồ dùng cá nhân xuống sàn, không nói một lời nào thừa thãi. Chúng đứng đó, nhìn anh ta một lúc rồi quay lưng bước đi, để lại Ông Thành chìm trong bóng tối và sự im lặng đáng sợ.
Ông Thành ngồi sụp xuống chiếc giường ọp ẹp, nhìn căn phòng trống hoác. Anh ta cố gọi tên con, nhưng giọng nói bị nghẹn lại. Từ ngày Bà Mai mất, rồi Diễm chiếm đoạt tất cả, anh ta chưa từng nói chuyện với con như trước. Những cuộc gặp gỡ chỉ là sự im lặng đầy phẫn nộ từ phía chúng, hoặc những lời nói lạnh lùng, cần thiết. Anh ta là một người lạ trong chính cuộc đời mình.
Thời gian trôi qua, Ông Thành sống một mình trong căn nhà trọ mục nát. Căn phòng nhỏ bé ấy như một nhà tù giam cầm anh ta trong nỗi cô đơn cùng cực. Mỗi đêm, anh ta đều nằm nhìn trần nhà, những hình ảnh của Bà Mai, của Diễm, của ngôi nhà xưa cứ thay nhau hiện về, như những thước phim quay chậm đầy ám ảnh. Anh ta nhớ Bà Mai tần tảo gánh hàng rong, nhớ đôi tay chai sạn của vợ vun vén từng chút cho mình. Nỗi ân hận cứa vào tim anh ta mỗi ngày, mỗi giờ. Anh ta đã mất tất cả, không chỉ gia sản, mà còn là sự tôn trọng, tình yêu thương của con cái, và cả sự bình yên trong tâm hồn. Mọi thứ trở thành một vòng luẩn quẩn của sự dằn vặt, không lối thoát.
Tin tức về sự sa cơ lỡ vận của Ông Thành lan truyền nhanh như cháy rừng khắp con hẻm nhỏ. Những bà hàng xóm, những người từng đứng từ xa ngước nhìn ngôi nhà ba tầng bề thế với ánh mắt ngưỡng mộ, giờ tụ tập trước cửa, xầm xì bàn tán.
“Nghe nói Ông Thành bị con Diễm nó đuổi ra khỏi nhà rồi!” Một bà hàng xóm, tay cầm rổ rau, nói nhỏ nhưng đủ lớn để cả xóm nghe thấy.
Bà hàng xóm khác, người từng nhiều lần được Ông Thành giúp đỡ, giờ chỉ lắc đầu thở dài. “Ai bảo tham vàng bỏ ngãi. Cả đời Bà Mai tần tảo, vun vén cho anh ta có được cơ ngơi như ngày nay, vậy mà anh ta nỡ lòng nào…” Bà ta nói nửa chừng rồi im bặt, ánh mắt chứa đầy sự khinh miệt.
“Đúng là gieo nhân nào gặt quả nấy!” Một bà khác chen vào, giọng đầy hả hê, dường như bà đã chờ đợi ngày này từ rất lâu. “Đời có vay có trả mà. Cái số của Bà Mai vắn số, chết không nhắm mắt, giờ thì coi, quả báo nhãn tiền!”
Họ không còn cái nhìn ngưỡng mộ, thay vào đó là sự chế giễu và thương hại xen lẫn. “Nghe đâu giờ phải ra thuê trọ trong cái xó xỉnh nào đó,” tiếng xì xào lại nổi lên, “khác một trời một vực với cái nhà ba tầng này.”
Bọn trẻ con trong xóm vô tư chạy nhảy, không biết rằng những lời bàn tán ấy đang khắc sâu thêm sự mất mát và nỗi ô nhục vào câu chuyện của một gia đình từng là hình mẫu lý tưởng. Chúng chỉ thấy người lớn xúm xít, chỉ trỏ về phía con hẻm cụt nơi Ông Thành từng sống, rồi lại quay ra lắc đầu, chép miệng. Nơi đó, những mảnh đời tưởng chừng hoàn hảo đã vỡ tan tành, và những lời đàm tiếu cứ thế cuộn đi, mang theo sự hả hê của những người chứng kiến sự sụp đổ.
Xa hoa tột cùng, cuộc sống của Diễm giờ đây là chuỗi ngày bất tận của những buổi mua sắm không tiếc tay, những bữa tiệc tùng thâu đêm suốt sáng tại các nhà hàng sang trọng. Cô sắm cho mình những chiếc túi hiệu đắt đỏ, những bộ cánh lấp lánh và trang sức lộng lẫy, dường như muốn bù đắp cho những tháng ngày phải “chịu đựng” bên cạnh Ông Thành. Ngôi nhà ba tầng bề thế giờ đây như một vương quốc riêng, nơi Diễm tự tung tự tác, vung tiền không cần suy nghĩ. Tiếng nhạc xập xình, tiếng cười nói ồn ã thường xuyên vọng ra, hoàn toàn đối lập với không khí trầm lắng khi Bà Mai còn sống.
Nhưng cuộc vui nào cũng có hồi kết. Cái ví tiền tưởng chừng không đáy của Diễm cứ vơi dần. Cô, với sự thiếu kinh nghiệm và ham mê phù phiếm, bắt đầu thử sức vào những phi vụ kinh doanh nghe có vẻ “hái ra tiền” nhưng thực chất lại là những cái bẫy tinh vi. Mỗi khoản đầu tư thất bại đều được bù đắp bằng những ván cờ bạc liều lĩnh hơn, với hy vọng gỡ gạc lại. Từ những lần cá cược nhỏ, Diễm dần lún sâu vào guồng quay của các sòng bài online và những ván đỏ đen đầy mê hoặc. Cô tin rằng mình có thể “thay đổi vận mệnh” chỉ bằng một cú nhấp chuột.
Chẳng bao lâu, số tiền chiếm đoạt từ Ông Thành, số tiền mà Bà Mai đã tần tảo cả đời vun đắp, tan biến như bong bóng xà phòng. Những cuộc gọi đòi nợ bắt đầu dồn dập. Ban đầu là những lời nhắc nhở nhẹ nhàng, sau đó là những lời đe dọa trực tiếp, ráo riết hơn. Diễm co rúm lại trong chính ngôi nhà từng là biểu tượng cho sự chiến thắng của mình. Cánh cửa ngôi nhà ba tầng vẫn uy nghi đứng đó, nhưng bên trong là một Diễm xanh xao, tiều tụy, không còn chút nào vẻ kiêu sa, ngạo mạn ngày nào. Cô bắt đầu trốn tránh, tắt điện thoại, né tránh những người bạn “chiến hữu” khi xưa.
Ánh mắt Diễm luôn vẩn lên sự sợ hãi, mỗi tiếng chuông cửa, mỗi âm thanh lạ từ bên ngoài đều khiến cô giật mình thon thót. Cô chuyển hết từ phòng này sang phòng khác, cố gắng tìm một nơi an toàn, nhưng cảm giác bị rượt đuổi cứ bám riết lấy cô. Cuộc sống xa hoa biến mất, thay vào đó là những ngày tháng sống trong lo sợ, ăn uống vội vã, và không dám đặt chân ra khỏi ngưỡng cửa, tự giam mình trong cái lồng son bằng vàng mà chính cô đã tạo ra và giờ đây nó đang sụp đổ.
Nhiều năm trôi qua. Ngôi nhà ba tầng bề thế đã thành một câu chuyện cũ, một ký ức xa vời, và người đàn ông từng là chủ nhân của nó giờ đây chỉ còn là cái bóng mờ của quá khứ. Ông Thành, với mái tóc bạc trắng lưa thưa và tấm lưng còng, lết từng bước nặng nhọc trên con hẻm nhỏ hẹp, ẩm thấp dẫn vào căn phòng trọ tồi tàn của mình. Căn phòng chỉ rộng chừng mười mét vuông, đầy mùi ẩm mốc và bụi bặm, là nơi trú ngụ duy nhất của ông sau bao thăng trầm nghiệt ngã. Ông thường ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ đã mục nát, nhìn ra khoảng sân chung lụp xụp, đôi mắt vô hồn chứa đựng nỗi buồn vô hạn. Mỗi bữa ăn chỉ là bát cơm trắng nguội với chút dưa muối, nuốt vào vừa đắng chát vừa mặn chát.
Có những ngày, bất chấp cái nắng gay gắt hay những cơn mưa tầm tã, Ông Thành vẫn lê bước đến nghĩa trang. Lão đi bộ hàng cây số, từng nhịp thở nặng nhọc như kéo theo gánh nặng tội lỗi chất chồng. Trước bia mộ cũ kỹ, lạnh lẽo khắc tên Bà Mai, Ông Thành quỳ sụp xuống. Đôi bàn tay run rẩy vuốt ve dòng chữ trên bia, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt nhăn nheo, gầy gò.
“Mai ơi… anh xin lỗi… anh xin lỗi em…” Ông Thành thều thào, giọng khản đặc, lạc đi trong tiếng gió. “Anh đã sai… sai quá rồi… Em có tha thứ cho anh không, Mai?”
Ông ngồi đó hàng giờ, kể lể những hối hận muộn màng, những nỗi tủi nhục mà lão đã phải nếm trải sau khi đánh mất tất cả. Lão kể về sự cô độc, sự khinh rẻ từ những người xung quanh, và cả cái nghèo đói cùng cực đã đeo bám lão suốt những năm tháng cuối đời. Lão kể về Diễm, người đàn bà đã hủy hoại gia đình lão, cũng đã bỏ lão mà đi sau khi vơ vét hết tiền bạc, bỏ lại lão trong cảnh trắng tay, không một xu dính túi, không một ai bên cạnh. Mỗi lời nói ra như một lưỡi dao cứa vào tim lão, gợi lại những ký ức đau đớn về Bà Mai tần tảo gánh hàng rong, về ngôi nhà ba tầng mà hai người đã cùng nhau vun vén.
“Anh biết em hận anh lắm… Hai đứa con cũng không nhìn mặt anh… Anh đáng phải chịu đựng tất cả, Mai ạ…” Ông Thành nức nở, gục đầu vào tấm bia lạnh lẽo. “Giá như… giá như anh đừng mù quáng… giá như anh đừng vì ham muốn nhất thời mà đánh đổi cả cuộc đời em và các con…”
Những chuyến đi đến mộ Bà Mai trở thành lẽ sống duy nhất của Ông Thành. Đó là nơi lão có thể đối diện với sự thật, đối diện với chính mình và cầu xin một chút bình yên trong tâm hồn. Nhưng sự bình yên đó chưa bao giờ đến trọn vẹn. Nỗi hối hận cứ như con sóng dữ dội xô vào bờ cát đã sạt lở, bào mòn lão từng ngày. Sức khỏe Ông Thành ngày càng suy kiệt. Một đêm đông lạnh giá, khi những cơn gió bấc rít qua khe cửa sổ, Ông Thành nằm co ro trên chiếc giường cũ kỹ. Hơi thở lão yếu dần, đôi mắt mờ đục nhìn lên trần nhà bám đầy mạng nhện. Trong khoảnh khắc cuối cùng, lão thấy hình ảnh Bà Mai, tươi cười như ngày nào, hiện lên mờ ảo. Lão đưa bàn tay run rẩy muốn chạm tới, nhưng rồi bàn tay ấy lại buông thõng xuống. Ông Thành trút hơi thở cuối cùng trong sự cô độc, không một người thân bên cạnh, không một lời trăng trối.
Mấy ngày sau, hàng xóm phát hiện ra Ông Thành đã qua đời. Không ai đến nhận thi thể. Lão được chôn cất sơ sài ở một góc nghĩa trang hẻo lánh, gần nơi Bà Mai yên nghỉ. Cuộc đời Ông Thành khép lại trong bi kịch và hối hận, là một bài học nghiệt ngã về sự tham lam, bội bạc và cái giá phải trả cho những sai lầm trong tình yêu và gia đình. Câu chuyện về lão như một lời nhắc nhở rằng, có những điều một khi đã mất đi, sẽ mãi mãi không thể tìm lại được, và sự tha thứ đôi khi chỉ có thể là một mong ước xa vời, mãi mãi không thành hiện thực. Sự vắng mặt của hai đứa con trong đám tang của lão đã nói lên tất cả. Gia đình tan nát, tình thân đứt đoạn, và kết cục bi thương của Ông Thành là lời cảnh tỉnh cho tất cả những ai đang đứng trước ranh giới của sự lựa chọn giữa hạnh phúc thật sự và những cám dỗ phù phiếm. Khi màn đêm buông xuống, chỉ còn tiếng gió rì rào như lời thì thầm của quá khứ, ôm trọn lấy hai ngôi mộ nằm cạnh nhau, giữa mênh mông nghĩa địa.

