“Tôi có thai rồi.”
“Phá đ…” Cô không uống thuốc à ?
“Tôi sẽ giữ đứa bé này.”
“Cô…”
Hàn Vu khẽ nheo mắt lại, tia sắc lạnh, khó tin lặng lẽ lia qua người Mạn Nhu. Cô gái này từ bao giờ mà lại biết phản kháng hắn vậy?
“Nó không phải con anh, anh quản gì chứ chồng tốt của tôi?”
Lời còn chưa kịp nói ra của Hàn Vu ngay lập tức phải nuốt lại vì bị Mạn Nhu không thương tiếc ngắt lời.
Cuộc trò chuyện dài chưa đầy 5 phút cứ thế kết thúc trong sự ngỡ ngàng của Hàn Vu. Mạn Nhu liếc xéo hắn một cái rồi liền không hề do dự mà bước từng bước chân dứt khoát, rời đi luôn.
Đã không có tình cảm với nhau, chi bằng buông tha cho nhau sớm một chút, chẳng phải đôi bên đều có lợi hay sao? Biết rằng là hôn nhân thương mại có ích với cả hai gia đình nên cô đã luôn cố gắng làm tròn trách nhiệm của một người vợ hiền, chỉ là người đàn ông này quá mức khó chiều! Cơm hôm thì chê khê hôm thì chê nhả, thịt chiên có ai đời lại chê khô ấy vậy mà hắn chê đấy, canh thì lại chê canh mỡ… Rồi còn chưa kể tới bao nhiêu scandal tình ái của hắn, bao nhiêu lần ngoại tình trắng trợn tới nỗi đã có lần tình nhân đem que thử thai hiện rõ 2 vạch tới gặp cô… Mạn Nhu đã đi tới giới hạn rồi, vô tình 7749 với trai lạ, một phát dính luôn “độc đắc”, thôi thì đành ích kỉ một chút, nhân cơ hội này ly hôn luôn. Dẫu sao, trở thành mẹ đơn thân cũng không phải điều quá tệ, thuận lợi tránh được khỏi cuộc sống hôn nhân tẻ nhạt, quá tốt rồi còn gì nữa!
Chỉ còn lại một mình, ngơ ngác giữa bốn bề trơ trọi, bóng dáng Mạn Nhu đã khuất xa sau cánh cửa từ lúc nào không hay. Căn nhà vốn đã trống trải nay lại càng thêm trống trải vì sự thiếu vắng của Mạn Nhu, Hàn Vu của hiện tại vẫn hoàn toàn chưa tin nổi vào những gì mình vừa nghe thấy. Vợ hắn có thai, không phải con hắn? Vậy thì là con ai cơ chứ? Mạn Nhu yêu hắn lắm cơ mà? Sao cô có thể ngoại tình và có cả con riêng nữa?
Mọi chuyện từ lúc nào mà trở nên rối ren thế này?
Cạch.
Cánh cửa nhẹ nhàng được mở ra, tia nắng rọi qua khe cửa hắt lên khuôn mặt trầm ngâm của Hàn Vu khiến hắn bất ngờ nhắm chặt hai mắt lại do quá đột ngột. Cho tới khi mở mắt ra, nhìn rõ mồn một gương mặt quen thuộc kia, Hàn Vu ngay lập tức thay đổi thái độ, đem vài phần khinh bỉ biểu lộ ra nét mặt. Biết ngay mà, Mạn Nhu làm gì có đủ can đảm để rời xa hắn…
“Đừng ảo tưởng, tôi quay lại để đưa anh đơn ly hôn thôi.”
“Ký nhanh đi, 2 ngày nữa gặp nhau ở tòa.”
Mạn Nhu như nhìn thấu tâm tư Hàn Vu, vừa khó chịu nhíu mày lại vừa rút trong túi xách ra một tờ giấy đặt ngay ngắn trên bàn, nhanh chóng phủi bỏ toàn bộ nhận định của thâm tâm Hàn Vu. Không quên để lại một nụ cười bỡn cợt, tiếng “rầm” vang lên mạnh mẽ dường như đã đập tan toàn bộ suy diễn của Hàn Vu. Mạn Nhu thực sự cứ như thế mà rời xa hắn rồi?
…
Chicago, Mĩ.
“Lão đại, cô gái hôm trước trộm trứng à không, trộm nòng của anh… mang thai rồi ạ.”
“Trong vòng 48h, đem phu nhân của cậu về đây cho tôi!”
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
Lão đại vừa dứt lời, người đàn ông mặc vest đen lập tức cúi đầu nhận lệnh. Gương mặt hắn lạnh lùng không chút biểu cảm, ánh mắt sắc lẹm lướt qua như chim ưng. Không nói một lời, hắn gật đầu kiên quyết rồi xoay người, sải bước về phía bàn làm việc. Chiếc laptop được bật lên trong nháy mắt, màn hình hiển thị hàng loạt dữ liệu phức tạp. Các ngón tay thon dài của hắn lướt đi trên bàn phím, truy tìm từng chút thông tin về Mạn Nhu, từ dấu vết số cho đến những mối liên hệ tiềm ẩn. Từng bước trong kế hoạch di chuyển bí mật bắt đầu hiện rõ trong tâm trí hắn, được tính toán chi tiết và không một sai sót. Hắn cầm bộ đàm lên, áp sát vào miệng, giọng nói thì thầm nhưng đầy uy lực vang lên: “Tìm Mạn Nhu. Bằng mọi giá.” Sự quyết đoán và không khoan nhượng hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt, ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng, sẵn sàng nghiền nát mọi chướng ngại vật trên đường.
Mạn Nhu khẽ đặt chiếc hộp cuối cùng xuống sàn nhà lát gỗ. Ánh nắng chiều len lỏi qua ô cửa sổ, phủ lên căn phòng thuê nhỏ gọn một vẻ ấm áp. Bụng Mạn Nhu đã lùm xùm thấy rõ, nhưng đôi mắt cô vẫn ánh lên vẻ kiên định, không chút nao núng. Cô lướt tay qua những món đồ đạc đơn sơ vừa được sắp xếp lại, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Căn hộ nằm trong một khu phố yên tĩnh, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây ngoài ban công. Đây là nơi Mạn Nhu chọn để bắt đầu lại, xa khỏi mọi ồn ào và dối trá. Mạn Nhu chậm rãi ngồi xuống ghế sofa cũ kỹ, khẽ chạm tay lên bụng mình. Cô thì thầm, giọng nói chứa đựng cả tình yêu và quyết tâm: “Mẹ con mình sẽ sống thật tốt.” Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng Mạn Nhu, như thể gánh nặng bấy lâu nay đã vơi đi phần nào. Nhưng ngay lập tức, một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi, nhắc nhở cô về tương lai bất định đang chờ đợi. Cô biết, cuộc sống mới này sẽ không hề dễ dàng. Mạn Nhu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Cô đã cắt đứt mọi liên lạc, xóa bỏ mọi dấu vết. Mạn Nhu tin rằng mình đã an toàn. Nhưng liệu sự bình yên này có kéo dài được bao lâu?
Căn nhà rộng lớn của Hàn Vu và Mạn Nhu giờ đây trống trải đến lạ thường. Ánh đèn chùm rọi xuống chiếc ghế sofa da đen, nơi Hàn Vu đang ngồi sụp xuống, vẻ mặt hằn học. Hắn nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn đặt trơ trọi trên bàn kính. Từng câu chữ lạnh lùng trên đó như nhát dao cứa vào lòng tự trọng của hắn. Một chai rượu vang đỏ nằm lăn lóc bên cạnh, và một chiếc ly trống không trong tay hắn.
Cơn phẫn nộ bỗng trào dâng, khiến Hàn Vu nghiến răng ken két. Hắn bật dậy, giơ cao chiếc ly rượu, rồi giáng mạnh xuống bức tường đối diện. Kính vỡ tan tành, những mảnh vụn văng tung tóe, tiếng động chói tai xé toạc sự tĩnh lặng trong căn phòng.
Hàn Vu thở hổn hển, lồng ngực phập phồng. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, sục sôi căm hờn. Hắn lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, như phát ra từ sâu thẳm địa ngục: “Mạn Nhu, cô dám phản bội tôi? Cô dám… bỏ tôi để đi với thằng khác, còn chủ động đòi ly hôn ư?”
Khuôn mặt Hàn Vu méo mó vì giận dữ, nỗi bàng hoàng pha lẫn sự khinh miệt. Hắn không thể tin nổi Mạn Nhu lại có gan làm điều này. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng người phụ nữ yếu đuối, luôn cúi đầu trước hắn lại có thể thách thức quyền lực của mình.
“Tôi sẽ không để yên đâu,” Hàn Vu gằn giọng. “Cô nghĩ mình có thể thoát khỏi tôi dễ dàng như vậy sao? Mạn Nhu, cô sẽ phải trả giá cho sự phản bội này.” Khuôn mặt hắn co giật, ẩn chứa một ý định trả thù ghê rợn, quyết tâm hủy hoại cuộc đời Mạn Nhu như cách cô đã chà đạp lên lòng tự trọng của hắn.
Mạn Nhu đang dạo bước giữa những gian hàng đầy ắp rau củ quả tươi rói, tiếng người mua bán tấp nập tại khu chợ quen thuộc. Cô chọn lựa cẩn thận từng bó rau, đôi khi mỉm cười với người bán hàng. Nhưng rồi, một cảm giác kỳ lạ chợt ập đến, như có một ánh mắt vô hình đang dán chặt vào mình. Mạn Nhu khẽ rùng mình.
Cô đảo mắt nhanh chóng, lướt qua từng gương mặt xa lạ, cố gắng tìm kiếm nguồn gốc của sự khó chịu. Ánh mắt cô chợt dừng lại ở một chiếc xe hơi màu đen bóng loáng, đậu cách đó không xa. Kính xe tối màu che khuất hoàn toàn người bên trong, nhưng Mạn Nhu có cảm giác mạnh mẽ rằng có ai đó đang quan sát cô từ phía sau lớp kính ấy. Trái tim cô bỗng đập thình thịch, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Cảm giác bất an trỗi dậy mạnh mẽ. Mạn Nhu thanh toán vội vàng, thu gom đồ đạc rồi quay người bước nhanh về nhà. Từng bước chân cô dồn dập, nặng nề, như muốn chạy trốn khỏi một thứ gì đó vô hình nhưng đầy đe dọa. Suốt quãng đường về, cô vẫn có cảm giác bị theo dõi, như chiếc xe đen ấy vẫn lẩn khuất đâu đó phía sau. Khi đã an toàn đóng sập cửa căn nhà của Hàn Vu và Mạn Nhu, cô thở phào, lồng ngực phập phồng. Mạn Nhu vịn tay vào tường, cố trấn tĩnh mình. “Chắc là mình đa nghi thôi,” cô tự nhủ, dù linh tính mách bảo điều ngược lại.
Mạn Nhu vừa vịn tay vào tường, cố trấn tĩnh bản thân rằng những linh cảm bất an chỉ là sự đa nghi, thì một bóng đen cao lớn bất ngờ vụt đến từ bên ngoài, mạnh mẽ chặn cánh cửa đang khép hờ. Cánh tay cứng rắn của một người đàn ông mặc vest đen đặt chặn ngang khung cửa, khiến nó không thể đóng lại hoàn toàn. Mạn Nhu giật mình lùi lại, trái tim đập thình thịch.
Người đàn ông đó, với vóc dáng đồ sộ và gương mặt lạnh lùng không biểu cảm, chậm rãi rút từ túi áo ngực ra một tấm thẻ đen tuyền, bóng loáng. Tấm thẻ ấy dường như phát ra một thứ quyền lực vô hình, một lời cảnh báo không cần nói. Hắn đưa tấm thẻ về phía Mạn Nhu, ánh mắt như xuyên thấu.
“Cô Mạn Nhu,” hắn cất giọng trầm đục, ngữ điệu khô khốc như máy móc, “lão đại muốn gặp cô.”
Năm chữ đó như một tia sét giáng thẳng vào Mạn Nhu. Khuôn mặt cô lập tức tái mét, máu trong huyết quản như đông cứng lại. Chuyện cô tự nhủ chỉ là đa nghi, giờ đây hiện hữu một cách tàn nhẫn ngay trước mắt. Hoảng sợ xâm chiếm tâm trí, nhưng cùng lúc, một ngọn lửa tức giận bùng lên trong cô. Giận dữ vì sự xâm phạm trắng trợn, vì cảm giác bất lực khi bị ép buộc.
Mạn Nhu lùi lại, một tay vịn vào tường, tay còn lại ôm chặt lấy bụng đang nhô lên. Ngọn lửa giận dữ trong cô chưa kịp tắt đã bị nỗi sợ hãi nhấn chìm. Giọng cô run rẩy nhưng vẫn cố giữ lấy sự kiên quyết cuối cùng.
“Các… các người là ai? Lão đại nào?” Mạn Nhu hỏi, ánh mắt sắc như dao găm cố định trên gương mặt lạnh lùng của người đàn ông. Cô quét một lượt từ đầu đến chân hắn, cố tìm kiếm một manh mối nhỏ bé nào đó, một ký ức mơ hồ.
Người đàn ông không đáp lời ngay. Hắn ta chỉ nhếch mép, một nụ cười khinh miệt ẩn hiện trên khóe môi. Ánh mắt hắn ta khóa chặt vào bụng Mạn Nhu, rồi dời lên đôi mắt cô.
“Cô biết rõ. Liên quan đến cái ‘nòng’ cô đã lấy đi,” hắn ta lạnh lùng nói, giọng điệu trầm đục như tiếng sấm rền.
Câu nói đó như một dòng điện chạy dọc sống lưng Mạn Nhu. “Cái nòng cô đã lấy đi…” Mạn Nhu sững sờ. Mọi mảnh ghép trong ký ức về đêm đó, về “trai lạ” mà cô đã cố gắng chôn vùi, bỗng ùa về. Ánh mắt, giọng nói, vóc dáng… Cả thế giới như quay cuồng. Cô chấn động, tái mặt. Cái sự thật tàn nhẫn, không thể chối cãi hiện rõ mồn một. Người đàn ông đang đứng sừng sững trước mặt, cái kẻ vừa đưa ra tấm thẻ đen quyền lực, chính là cha của đứa bé cô đang mang trong mình. Cái cảm giác bị xâm phạm, bị ép buộc chợt trở thành sự hoảng loạn tột độ khi cô nhận ra đối phương là ai. Mạn Nhu ôm chặt bụng hơn nữa, như muốn bảo vệ sinh linh bé bỏng khỏi thế giới đầy rẫy những âm mưu và toan tính này. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng “trai lạ” năm xưa lại có thể tìm đến cô một cách trơ trẽn như vậy.
Mạn Nhu chưa kịp định thần sau cú sốc tột cùng thì hai người đàn ông cao lớn đã xông đến. Một kẻ ghì chặt lấy cánh tay cô, kẻ còn lại đứng chắn trước lối thoát. Mạn Nhu vùng vẫy trong vô vọng, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Cô biết rõ, sự phản kháng giờ đây chỉ là vô ích. Bất lực, cô bị họ áp giải ra khỏi căn hộ, đẩy vào chiếc xe đen sang trọng đang đợi sẵn.
Chiếc xe lao đi vun vút, xuyên qua những con phố quen thuộc, nhưng đối với Mạn Nhu, mỗi khoảnh khắc trôi qua đều như một cơn ác mộng. Tâm trí cô quay cuồng. Cô biết mình đang bị đưa đến một nơi nào đó kinh khủng, một nơi mà quyền lực của Lão đại bao trùm. Cuối cùng, chiếc xe dừng lại trước cánh cổng sắt đồ sộ, được chạm khắc tinh xảo. Mạn Nhu ngước nhìn, choáng ngợp trước kiến trúc uy nghi của một dinh thự cổ kính, ẩn mình sau những hàng cây cổ thụ xanh rì. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà hắt lên, khiến tòa nhà càng thêm phần bí ẩn và đáng sợ.
Khi bước vào bên trong, Mạn Nhu gần như bị choáng ngợp bởi sự xa hoa tột đỉnh. Cô bị dẫn vào một căn phòng khách rộng lớn, trần nhà cao vút với những chùm đèn pha lê lấp lánh. Đồ nội thất được chạm khắc tinh xảo, những bức tranh sơn dầu đắt tiền treo trên tường. Mạn Nhu gần như lảo đảo, cảm giác choáng váng vì khung cảnh quá mức lộng lẫy và không khí ngột ngạt.
Ở trung tâm căn phòng, Lão đại đang ngồi uy nghi trên chiếc ghế bành bọc da sang trọng. Ông ta không nhìn lên khi Mạn Nhu bước vào, chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà. Khi cô đã đứng thẳng đối diện, ánh mắt Lão đại từ từ ngước lên, sắc lạnh như dao găm, nhìn thẳng vào cô. Mạn Nhu cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc sống lưng. Tất cả những sợ hãi, bất lực và tuyệt vọng từ khi cô nhận ra sự thật về “trai lạ” năm xưa đều ùa về, bủa vây lấy cô. Cô siết chặt hai tay vào nhau, cố gắng đứng vững.
Ánh mắt Lão đại từ từ ngước lên, sắc lạnh như dao găm, nhìn thẳng vào Mạn Nhu. Mạn Nhu cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc sống lưng. Tất cả những sợ hãi, bất lực và tuyệt vọng từ khi cô nhận ra sự thật về “trai lạ” năm xưa đều ùa về, bủa vây lấy Mạn Nhu. Mạn Nhu siết chặt hai tay vào nhau, cố gắng đứng vững.
Sau một khoảnh khắc im lặng đến ngột thở, Lão đại từ tốn đặt tách trà xuống. Tiếng chạm nhẹ của sứ vào đĩa nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Lão đại chậm rãi đứng dậy, dáng người cao lớn sừng sững, toát ra một thứ uy quyền đáng sợ. Hắn bước từng bước nhẹ nhàng, nhưng nặng nề, tiến về phía Mạn Nhu. Mỗi bước chân của hắn như gõ vào nhịp đập loạn xạ trong lồng ngực Mạn Nhu. Hơi thở của Mạn Nhu bỗng trở nên gấp gáp, cổ họng nghẹn ứ.
Khi chỉ còn cách Mạn Nhu vài bước chân, Lão đại dừng lại. Giọng hắn trầm ấm, nhưng vang vọng, mang theo một lực ép vô hình khiến Mạn Nhu không thể thở.
“Tôi biết cô có thai với con của tôi,” Lão đại nói, đôi mắt sắc lạnh vẫn ghim chặt vào Mạn Nhu. “Cô tưởng có thể chạy trốn sao?”
Mạn Nhu cứng đờ. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân cô. Làm sao hắn biết? Hắn đã biết từ bao giờ? Sự hoảng loạn dâng trào.
Lão đại khẽ nhếch mép, một nụ cười mỉa mai lướt qua. “Ngay từ khi cô ‘trộm nòng’ của tôi trong đêm đó, tôi đã biết rồi. Cô nghĩ cô có thể qua mắt được tôi sao, Mạn Nhu?”
Hắn tiến sát hơn, cúi thấp xuống một chút, giọng nói trở nên thì thầm nhưng đầy rẫy sự đe dọa. “Không có lựa chọn nào khác đâu. Con của tôi, cháu của tôi, sẽ không thể lớn lên mà không có cha và ông nội. Cô sẽ ở lại đây, dưới sự bảo vệ của tôi.”
Mạn Nhu trừng mắt nhìn hắn. Toàn thân cô run lên vì tức giận. Bị hắn theo dõi, bị hắn nắm thóp, tất cả những nỗ lực chạy trốn của cô đều trở thành trò hề. Cô cảm thấy như một con thú bị dồn vào đường cùng, bị giam cầm trong cái bẫy xa hoa này. Cô căm ghét cái cách hắn nói về “bảo vệ”, khi rõ ràng hắn đang giam cầm cô, đe dọa cô. Trong mắt Mạn Nhu, đó không phải là sự bảo vệ, mà là một bản án.
Mạn Nhu nhắm nghiền mắt, cố gắng hít thở sâu. Khi cô mở mắt ra, hình ảnh trước mắt không còn là gương mặt sắc lạnh của Lão đại mà là trần nhà trắng toát của phòng khám thụ tinh nhân tạo. Đó là một ngày định mệnh, ngày Mạn Nhu đặt cược tất cả vào một canh bạc sinh tử.
Cô nhớ rõ cảm giác ngột ngạt trong cuộc hôn nhân thương mại với Hàn Vu. Những đêm dài chờ đợi trong vô vọng, những lần Hàn Vu thản nhiên đưa tình nhân về nhà, tất cả đều bóp nghẹt Mạn Nhu. Cô cần một lối thoát, một đứa con để chấm dứt chuỗi ngày địa ngục này, nhưng không phải là con của Hàn Vu. Mạn Nhu không thể chịu đựng thêm ý nghĩ đứa bé sẽ mang gen di truyền của người đàn ông bội bạc đó.
Sau vô số lần tìm hiểu, Mạn Nhu đã phát hiện ra một danh sách những người đàn ông có gen trội, những mẫu tinh trùng chất lượng cao được lưu trữ tại trung tâm. Trong đó, cái tên “Lão đại” nổi bật lên với những thông tin về sức khỏe, trí tuệ và dòng dõi đáng kinh ngạc. Một kế hoạch điên rồ hình thành trong đầu Mạn Nhu.
Mạn Nhu ngồi trên ghế trong phòng chờ, ánh mắt kiên định nhìn vào tờ giấy hẹn trong tay. Trong tâm trí cô, mọi rủi ro đều được cân nhắc kỹ lưỡng. Cô đã tìm cách tiếp cận được quy trình lưu trữ và đánh tráo mẫu vật, dựa vào một mối quan hệ cũ của mình trong ngành y. Nó không dễ dàng, nhưng Mạn Nhu biết mình phải làm. Đây không chỉ là việc có con, mà là đoạt lấy sự tự do, đoạt lấy tương lai cho chính mình và đứa bé.
Bàn tay Mạn Nhu siết chặt. Cô đã đi đến bước đường cùng. Căn phòng lạnh lẽo của phòng thí nghiệm, những ánh đèn huỳnh quang chói chang, không gian vô trùng ấy lại chính là nơi cô tìm thấy tia hy vọng mong manh. Cô đứng dậy, bước từng bước nặng nề nhưng đầy quyết tâm vào bên trong, nơi định mệnh đang chờ đợi.
“Đây là cách duy nhất,” Mạn Nhu thì thầm, giọng nói khản đặc, như một lời tuyên thệ với chính bản thân mình. Khuôn mặt cô kiên nghị, như một chiến binh chuẩn bị bước vào trận chiến cuối cùng.
Mạn Nhu giật mình, những hình ảnh về căn phòng lạnh lẽo của phòng thí nghiệm thụ tinh nhân tạo vụt tan biến. Trước mắt Mạn Nhu không còn là ánh đèn huỳnh quang chói chang mà là gương mặt Lão đại, người đàn ông đang ngồi vắt chân đối diện cô trong căn phòng xa hoa nhưng đầy ngột ngạt. Cô nhận ra một cách cay đắng rằng, Lão đại không phải là một giải pháp đơn thuần mà là một con hổ khác, còn hung dữ hơn cả Hàn Vu. Mạn Nhu cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng.
“Anh muốn gì ở mẹ con tôi?” Mạn Nhu gằn giọng, giọng nói pha lẫn sự sợ hãi và căm phẫn.
Lão đại nhếch mép cười, ánh mắt đen thẳm lướt qua bụng Mạn Nhu. Nụ cười đó không hề có ý thiện chí, mà chất chứa sự chiếm hữu và mưu toan.
“Cô đã chọn mang giọt máu của tôi, Mạn Nhu,” hắn thong thả nói, mỗi từ như một lưỡi dao cứa vào tâm trí Mạn Nhu. “Giờ cô sẽ là phu nhân của tôi, và con của tôi sẽ là người thừa kế duy nhất.”
Cả thế giới của Mạn Nhu như sụp đổ. Cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Cái bẫy mà cô tự tay giăng ra để thoát khỏi Hàn Vu, giờ lại biến thành một cái lồng mạ vàng khác, còn khắc nghiệt hơn gấp bội. Mạn Nhu cảm thấy toàn thân run rẩy, sự hoảng loạn dâng lên tột độ. Cô đã rơi vào một cái bẫy mới, một cái bẫy không lối thoát. Cô tự hỏi liệu có bao giờ mình có thể thực sự tự do.
Tại biệt thự xa hoa của mình, Hàn Vu đang nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lướt qua màn hình máy tính đầy số liệu chứng khoán. Cánh cửa phòng làm việc bật mở, một người đàn ông mặc vest đen, dáng vẻ tinh ranh bước vào, trên tay cầm một chiếc phong bì dày cộp. Đó là một trong những thám tử tư mà Hàn Vu đã thuê để theo dõi Mạn Nhu.
“Báo cáo của ngài đây, Hàn tổng,” người thám tử đặt phong bì xuống bàn, giọng điệu cung kính.
Hàn Vu nhướng mày, đặt ly cà phê xuống. Hắn vốn không quá bận tâm, chỉ là muốn biết Mạn Nhu đang “vật lộn” thế nào sau khi rời khỏi mình. Hắn mở phong bì, rút ra xấp ảnh bên trong. Bức ảnh đầu tiên đập vào mắt hắn là hình ảnh Mạn Nhu đang đứng trên ban công một dinh thự lộng lẫy, phía sau là một thành phố nhộn nhịp. Một tờ giấy ghi chú nhỏ kẹp bên cạnh: “Chicago, Mỹ.”
Hàn Vu thoáng bất ngờ. Cô ta có tiền đâu mà đến tận Mỹ? Hắn lật tiếp những bức ảnh khác. Tim Hàn Vu như ngừng đập khi nhìn thấy hình ảnh Mạn Nhu đang cười nói, bên cạnh là một người đàn ông có vóc dáng cao lớn, tuy khuôn mặt hơi mờ nhưng toát ra vẻ quyền lực. Cô đang ôm bụng, ánh mắt rạng rỡ lạ thường.
Sự bất ngờ nhanh chóng bị thay thế bằng một cơn sóng thần ghen tức và căm phẫn. Mạn Nhu, người vợ cũ của hắn, người hắn nghĩ sẽ phải khốn khổ sau ly hôn, giờ lại xuất hiện ở một dinh thự xa hoa tại Chicago, bên cạnh một người đàn ông khác, và rõ ràng là đang mang thai. Hắn siết chặt xấp ảnh, sống lưng căng cứng.
“Được lắm, Mạn Nhu!” Hàn Vu gằn giọng, giọng nói nhuốm đầy sự khinh bỉ và căm hờn, “Cô dám cặp kè với người khác ngay khi tôi vừa buông tay!”
Hắn quăng xấp ảnh xuống bàn, chúng văng tung tóe. Hình ảnh Mạn Nhu cười hạnh phúc, cùng bóng dáng mờ ảo của “Trai lạ” kia cứ ám ảnh trong tâm trí hắn. Hàn Vu đứng bật dậy, đi lại quanh phòng như một con thú bị nhốt. Sự ghen tuông điên cuồng bóp nghẹt lồng ngực hắn. Hàn Vu không thể chấp nhận được việc Mạn Nhu lại có thể sống tốt hơn, thậm chí còn hạnh phúc hơn khi không có hắn. Lời thề sẽ khiến cô phải hối hận vì rời bỏ hắn chợt bùng cháy dữ dội. Hắn sẽ không để Mạn Nhu yên, dù chỉ một giây.
Hàn Vu siết chặt nắm đấm, cơn giận dữ bùng lên trong huyết quản. Hắn rút điện thoại, bấm một số quen thuộc bằng ngón tay run rẩy.
“Chuẩn bị máy bay riêng. Đến Chicago ngay lập tức.” Hắn ra lệnh, giọng nói cứng như thép, không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào. “Trong vòng một giờ, tôi phải có mặt trên đó.”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng ‘vâng’ gấp gáp. Hàn Vu ném điện thoại xuống ghế sofa, ánh mắt xoáy sâu vào khoảng không. Mạn Nhu… hắn không thể tin được cô ta lại dám qua mặt hắn một cách trắng trợn đến vậy. Mang thai? Với một người đàn ông khác? Hắn nhớ lại nụ cười rạng rỡ của Mạn Nhu trong ảnh, hình ảnh cái bụng nhô lên ẩn hiện. Một lưỡi dao vô hình cứa vào lòng tự tôn của hắn.
Chỉ vài giờ sau, Hàn Vu đã yên vị trên chiếc chuyên cơ riêng. Ánh đèn lướt qua dưới cánh máy bay, rọi sáng từng đường nét căng thẳng trên gương mặt hắn. Hắn dán mắt vào khung cửa sổ, nơi những đám mây trắng xóa trôi lướt như những linh hồn. Tâm trí hắn quay cuồng với đủ loại suy đoán. Người đàn ông bí ẩn kia là ai? Tại sao Mạn Nhu lại ở Chicago? Và cái thai đó… Hàn Vu nghiến răng, cơn phẫn nộ dâng lên tột độ.
Mạn Nhu không phải con của hắn. Sự thật đó là một vết nhơ không thể gột rửa, một cú tát thẳng vào mặt hắn, vào địa vị và quyền lực của hắn. Hắn sẽ tìm ra sự thật, mọi ngóc ngách của câu chuyện này. Hắn thề sẽ không để yên cho Mạn Nhu, không để cô ta và người đàn ông bí ẩn kia được yên ổn.
“Chỉ cần cô dám chơi tôi, Mạn Nhu,” Hàn Vu lầm bầm, ánh mắt đỏ ngầu lóe lên một tia sáng tàn độc, “tôi sẽ khiến cô phải hối hận vì đã từng tồn tại.”
Chiếc máy bay lao vút qua màn đêm, chở theo một trái tim đầy căm thù và một ý định trả thù sục sôi. Chicago, hắn sắp đến rồi.
Mạn Nhu ngồi đối diện Lão đại, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên định. Cô nhìn vào đôi mắt sắc lạnh của hắn, cố gắng tìm kiếm một chút nhân tính.
“Tôi không muốn sự ràng buộc nào,” Mạn Nhu nói, giọng cô khẽ run nhưng ý chí không hề lay chuyển. “Tôi chỉ cần con tôi được an toàn. Sau này tôi sẽ nuôi dưỡng nó thật tốt, tránh xa khỏi những tranh chấp phức tạp này.”
Lão đại dựa người vào ghế bành da, ngón tay gõ nhịp nhàng lên thành ghế. Hắn nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ đắc thắng.
“An toàn?” Lão đại nhả từng chữ, “Cô nghĩ đứa con của tôi sẽ có ‘an toàn’ khi không có tôi bên cạnh? Cô nghĩ có thể một mình nuôi nấng giọt máu của tôi mà không chịu bất kỳ sự ràng buộc nào từ tôi?”
Mạn Nhu nắm chặt hai tay vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cô cảm thấy một làn sóng tuyệt vọng ập đến. Lão đại không hề có ý định buông tha.
“Anh muốn gì?” Mạn Nhu thì thầm, cổ họng nghẹn đắng.
“Tôi muốn cả mẹ và con,” Lão đại tuyên bố thẳng thừng, ánh mắt hắn như muốn xuyên thấu cô. “Cô đã ‘trộm nòng’ của tôi để có đứa bé, Mạn Nhu. Giờ thì đừng hòng thoát ly.”
Một nỗi sợ hãi lạnh lẽo dâng lên trong lòng Mạn Nhu. Cô đã bị mắc kẹt, hoàn toàn. Giữa khao khát tự do cho bản thân và sự an toàn tuyệt đối cho đứa trẻ, Mạn Nhu cảm thấy mình đang bị giằng xé. Lão đại, người đàn ông đầy quyền lực, đã thẳng thừng từ chối mọi thỏa hiệp, khiến Mạn Nhu biết rằng cuộc chiến của cô chỉ vừa mới bắt đầu. Cô nhìn hắn, đôi mắt ẩn chứa sự bất lực và phẫn uất.
Mạn Nhu vẫn còn chìm trong nỗi bất lực và phẫn uất, ánh mắt cô khóa chặt vào Lão đại. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều và nhịp tim đập dồn dập của Mạn Nhu. Đột nhiên, cánh cửa phòng khách bật mở mạnh mẽ, tạo ra tiếng va đập lớn.
Hàn Vu sừng sững đứng ở ngưỡng cửa, gương mặt hắn lạnh như băng, đôi mắt sắc lẻm quét qua một lượt căn phòng rồi dừng lại trên Mạn Nhu và Lão đại. Phía sau hắn, hai vệ sĩ cao lớn với vẻ mặt nghiêm nghị đứng chắn ngang lối đi, ánh mắt cảnh giác.
Mạn Nhu giật mình, cả người như đóng băng. Cô không thể tin vào mắt mình. Hàn Vu? Hắn làm gì ở đây? Lão đại cũng không giấu được vẻ ngỡ ngàng, nụ cười đắc thắng trên môi hắn tắt hẳn, thay vào đó là ánh nhìn đầy bất ngờ và đề phòng. Cả hai đều không ngờ rằng Hàn Vu lại có thể đột nhập vào dinh thự này, lại xuất hiện ngay giữa cuộc nói chuyện căng thẳng của họ.
Hàn Vu nhìn chằm chằm vào Mạn Nhu, ánh mắt hắn vừa giận dữ, vừa ẩn chứa nỗi đau khổ tột cùng. Rồi hắn quay phắt sang Lão đại, đôi mắt sắc như dao găm toát lên vẻ thù địch đáng sợ. Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc và đầy phẫn nộ: “Mạn Nhu, cô giải thích chuyện này ngay! Và anh là ai mà dám cướp vợ tôi?”
Lão đại không hề nao núng. Hắn chậm rãi đứng dậy, thân hình cao lớn che khuất một phần ánh sáng. Gương mặt hắn vẫn giữ nguyên vẻ không đổi sắc, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào Hàn Vu, như thể đã dự đoán được tình huống này từ trước và đã sẵn sàng đối phó.
Mạn Nhu đứng sững sờ giữa hai người đàn ông quyền lực, cảm thấy như mình đang mắc kẹt trong một cơn ác mộng không lối thoát. Cô ước gì mình có thể tan biến vào hư vô, hoặc đơn giản là đây chỉ là một giấc mơ tồi tệ và cô sẽ tỉnh dậy ngay lập tức. Nhưng không, đây là hiện thực, một hiện thực trần trụi và đau đớn.
Lão đại khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như không thể nhận ra lướt qua đôi môi mỏng. Hắn không buồn đáp lời Hàn Vu mà chỉ đưa tay ra hiệu. Ngay lập tức, một người đàn ông mặc vest đen, đứng khuất sau lưng hắn từ nãy giờ, tiến lên, đặt một tập tài liệu mỏng lên bàn kính giữa họ. Lão đại thong thả cầm lấy, lật nhanh vài trang rồi đặt nó xuống, xoay mặt giấy về phía Hàn Vu.
“Cô ta là vợ anh thì sao?” Lão đại thản nhiên nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực, “Trước khi cô ta là vợ anh, cô ta là mẹ của con tôi. Và đây là bằng chứng cô ta đã ‘cấy ghép’ nó.”
Hàn Vu trợn mắt nhìn xuống tập tài liệu. Dòng chữ in đậm ‘KẾT QUẢ XÉT NGHIỆM ADN’ đập thẳng vào thị giác hắn, theo sau là những con số và thuật ngữ chuyên ngành rắc rối. Nhưng chỉ một dòng cuối cùng là đủ để nghiền nát mọi thứ: ‘KHẲNG ĐỊNH CÓ QUAN HỆ HUYẾT THỐNG CHA CON VỚI ĐỨA TRẺ TRONG BỤNG CHỦ THỂ MẪU B.’ Thế giới dưới chân Hàn Vu như sụp đổ. Hắn sững sờ, cả cơ thể cứng đờ như pho tượng. Nỗi giận dữ ban đầu bị thay thế bằng một cơn choáng váng tột độ, nỗi đau thấu tim gan và sự nhục nhã không thể diễn tả. Hắn lảo đảo lùi lại một bước, đôi mắt trống rỗng nhìn Mạn Nhu.
Mạn Nhu, ngay khi nghe Lão đại nói ra những lời đó, đã biết mọi thứ đã kết thúc. Sự thật phũ phàng, trớ trêu và tàn nhẫn nhất đã bị phơi bày. Cô từ từ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má, mang theo nỗi tuyệt vọng vô hạn. Cô không cần nhìn vào tài liệu để biết đó là gì, bởi lẽ, đó là bí mật đen tối nhất, là sự lựa chọn liều lĩnh nhất mà cô đã từng thực hiện. Hành vi “trộm nòng” của Mạn Nhu, từ một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng, nay đã trở thành một vết sẹo công khai, phơi bày giữa ánh sáng tàn nhẫn. Sự nghiệp, danh dự, và cả cuộc sống mà Mạn Nhu đã cố gắng xây dựng, tất cả đều tan vỡ chỉ trong một khoảnh khắc.
Giữa sự im lặng ngột ngạt của căn phòng, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Hàn Vu và tiếng tim Mạn Nhu đập dữ dội trong lồng ngực. Mọi hy vọng về một cuộc ly hôn êm đẹp, mọi toan tính về một khởi đầu mới đều sụp đổ. Kể từ giây phút này, cuộc đời Mạn Nhu đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một con đường gập ghềnh và đầy rẫy chông gai mà cô chưa từng dám hình dung. Cô đã từng cho rằng mình có thể điều khiển số phận, có thể vượt qua mọi giới hạn để đạt được điều mình muốn, nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng có những sợi dây ràng buộc vô hình, những cái giá phải trả mà không ai có thể tránh khỏi.
Dù mọi thứ đang hỗn loạn, một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong tâm trí Mạn Nhu. Có lẽ, đây là cách duy nhất để cô thoát khỏi xiềng xích của một cuộc hôn nhân thương mại, thoát khỏi sự giả dối và sự lạnh lẽo bao trùm. Đứa bé trong bụng, dù được hình thành từ một hành động ích kỷ, vẫn là một sinh linh vô tội, là một phần máu thịt của cô. Mạn Nhu mở mắt, nhìn về phía Lão đại, người đàn ông đã vô tình trở thành cha của con cô, và cũng là người đã đưa cuộc đời cô vào một ngã rẽ không thể ngờ. Cô hiểu rằng, cuộc chiến thật sự chỉ mới bắt đầu, nhưng trong tận sâu thẳm tâm hồn, Mạn Nhu cảm thấy một tia hy vọng mong manh, một lời hứa về sự tự do, dù cái giá phải trả có đắt đến đâu.

