“Ông chủ… tôi mang thai rồi.”
“Tốt. Như thỏa thuận, sinh đứa bé ra, số nợ của cô sẽ được trừ hết.”
“Vâng… vâng, cảm ơn ông chủ…”
Hắn híp mắt nhìn người phụ nữ yếu ớt nào đó, khóe môi nhếch lên nở một nụ cười trào phúng.
Rồi, hắn cất lên cái giọng điệu nồng nặc mùi châm chọc, chế nhạo.
“Thế nào? Có phải cô rất vui không?”
“Sắp được thoát khỏi tay tôi, cô hẳn là thấy hạnh phúc lắm nhỉ?”
“Cũng phải, một năm qua… có ngày nào cô sống tốt khi ở bên tôi đâu.”
“Chỉ hận không thể thoát khỏi tôi càng sớm càng tốt…”
“Chậc…”
Ánh mắt của hắn càng lúc càng sắc bén, lạnh lẽo, đáng sợ đến mức Sầm Niệm vô thức lùi về sau mấy bước, hoảng sợ lắc đầu.
Cô vội vàng phủ nhận:
“Ông chủ, tôi không có… không hề có…”
“Tôi… tôi lúc nào cũng biết ơn ông chủ…”
Hắn ngước mắt nhìn, khẽ ồ một tiếng:
“Vậy sao? Biết ơn tôi?”
“Biết ơn tôi như thế nào? Thể hiện một chút đi chứ…”
Sắc mặt Sầm Niệm tái nhợt, lắp bắp nói:
“Nhưng… nhưng tôi đang có thai…”
“Không thể phục vụ ông chủ được… đứa bé còn yếu…”
Hắn bật cười thành tiếng, dập tắt điếu thuốc trong tay, sau đó đứng dậy, chậm rãi tiến về phía Sầm Niệm.
Giọng nói u ám lạnh lẽo của hắn truyền tới, càng lúc càng gần.
“Sầm Niệm, ai nói tôi muốn cô lên giường cùng tôi chứ?”
“Ông đây chỉ muốn một nụ hôn…”
“Đầu óc cô đen tối thật đấy!!!”
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
Ông chủ đã đứng ngay trước mặt Sầm Niệm. Đôi mắt hắn sắc lạnh như dao, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một nụ cười khó hiểu, đầy ẩn ý. Sầm Niệm rùng mình, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô lùi lại thêm một bước, tấm lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo, run rẩy không kiểm soát.
Tất cả những gì Sầm Niệm vừa nghe, cô không thể tin vào tai mình. Nụ hôn? Không phải điều cô đã nghĩ? Sự nhẹ nhõm thoáng qua nhanh chóng bị thay thế bởi sự hoang mang tột độ. Cái tên này, hắn ta muốn gì? Một nụ hôn thì có ý nghĩa gì đối với hắn, với số nợ khổng lồ của cô? Hắn ta đang đùa giỡn, hay đây là một kiểu tra tấn mới?
“Một… một nụ hôn sao?” Sầm Niệm lắp bắp, giọng nói lí nhí đến mức gần như không nghe thấy. Đôi mắt cô mở to, nhìn chằm chằm vào hắn, cầu xin một lời giải thích cho trò đùa quái ác này. Cô vẫn còn bàng hoàng, chưa kịp hiểu rõ hàm ý sâu xa đằng sau câu nói đó.
Ông chủ vẫn giữ nguyên nụ cười đó, nó không hề mang chút ấm áp nào, chỉ có sự châm chọc và một vẻ thích thú khi thấy Sầm Niệm bối rối. Hắn đưa tay lên, chạm nhẹ vào cằm Sầm Niệm, buộc cô phải ngước nhìn hắn.
“Sao nào?” Hắn cất giọng trầm thấp, đầy uy quyền. “Sầm Niệm nghĩ tôi là loại người gì? Chăm sóc cô một năm nay, không để cô thiếu thốn thứ gì, giờ lại đổi lấy một thân thể tàn tạ của một con nợ?”
Sầm Niệm nuốt khan, sự sợ hãi vẫn giằng xé trong cô. Hắn nói đúng, một năm nay hắn chưa từng chạm vào cô. Nhưng tại sao? Và tại sao giờ lại là “một nụ hôn”? Sầm Niệm không thể nào đoán được suy nghĩ của con người này. Cái nhìn của hắn lúc này khiến cô cảm thấy mình như một con mồi đang bị vờn, mà kẻ săn mồi thì lại đang tận hưởng từng khoảnh khắc sợ hãi của cô.
Cô muốn hỏi, muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng cổ họng Sầm Niệm như bị chặn lại bởi một cục nghẹn. Mọi giác quan của cô đều tập trung vào đôi mắt sắc lạnh và nụ cười bí hiểm của Ông chủ, chờ đợi phán quyết tiếp theo.
Ông chủ không đáp lại lời lắp bắp của Sầm Niệm, cũng không giải thích điều cô đang thắc mắc. Hắn chỉ cúi xuống, ghé sát mặt mình vào Sầm Niệm, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào cô như muốn xuyên thấu. Bàn tay hắn khẽ chạm vào cằm Sầm Niệm, ngón cái và ngón trỏ giữ chặt, buộc cô phải ngước nhìn hắn không rời. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, Sầm Niệm giật mình thon thót, toàn thân căng cứng. Hơi thở của hắn phả vào mặt cô, mang theo mùi hương trầm ấm nhưng lại khiến Sầm Niệm ngột ngạt. Giọng hắn đều đều, chậm rãi vang lên, mang theo một vẻ ám muội đến rợn người.
“Đúng vậy,” Ông chủ khẽ gằn, nụ cười trên môi càng thêm quỷ dị. “Chỉ một nụ hôn, Sầm Niệm. Để biết ơn tôi đã giải thoát cô.”
Ông chủ bất ngờ dừng lại. Hơi thở nóng ấm của hắn phả vào mặt Sầm Niệm, nhưng môi hắn không chạm đến cô. Một ngón tay cái thô ráp, lạnh lẽo nhẹ nhàng đưa lên, vuốt ve má Sầm Niệm. Làn da cô tái nhợt và lạnh ngắt dưới xúc chạm đó, như thể hơi ấm trong cơ thể đã bị rút cạn. Hắn cảm nhận được sự run rẩy mơ hồ của cô, rồi bật cười khẩy, một tiếng cười mang đầy vẻ chế giễu vang vọng trong căn phòng.
“Cô nghĩ tôi sẽ lợi dụng lúc cô yếu đuối này sao?” Ông chủ chậm rãi nói, ánh mắt sắc như dao găm xoáy sâu vào đôi mắt hoảng loạn của Sầm Niệm. “Cô sai rồi, Sầm Niệm.”
Sầm Niệm từ từ mở mắt, đồng tử co lại, nhìn chằm chằm vào Ông chủ. Trong đôi mắt thâm quầng của Sầm Niệm là một sự hoang mang tột độ, cô hoàn toàn không thể nắm bắt được ý đồ thực sự của Ông chủ. Một cảm giác sợ hãi lẫn lộn với sự khó hiểu dâng lên trong cô. Ông chủ buông lỏng bàn tay đang giữ lấy gương mặt Sầm Niệm, để làn da cô lạnh ngắt trở lại không khí. Hắn lùi lại một bước, giữ khoảng cách nhưng ánh mắt vẫn không rời Sầm Niệm, đầy vẻ trêu ngươi, như thể hắn đang thưởng thức sự bối rối và sợ hãi của Sầm Niệm.
Ông chủ chậm rãi lên tiếng, từng lời như cứa vào không gian ngột ngạt: “Tôi muốn cô tự nguyện, Sầm Niệm. Khi cô thực sự biết ơn tôi, cô sẽ tự khắc làm điều đó.” Câu nói của Ông chủ vừa là lời tuyên bố, vừa là một lời đe dọa ẩn ý, khiến Sầm Niệm cảm thấy lạnh toát sống lưng. Sầm Niệm nắm chặt vạt áo, cố gắng tìm kiếm chút sức lực để chống đỡ trước áp lực vô hình mà Ông chủ đang tạo ra.
Cả căn phòng làm việc của Ông chủ chìm vào một sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng kim đồng hồ gõ nhịp đều đặn như đang đếm ngược một điều gì đó. Sầm Niệm đứng bất động, thân người căng thẳng như một sợi dây đàn, đôi mắt mở to nhìn vào khoảng không. Đầu óc Sầm Niệm quay cuồng, những mảnh suy nghĩ chắp vá va đập vào nhau. Thoát nợ, đứa con, sự tự nguyện… Một bên là gánh nặng nợ nần vừa được tháo gỡ, một bên là vực thẳm của sự thao túng tinh vi. Liệu Sầm Niệm nên vui mừng vì gánh nặng đã được trút bỏ, hay Sầm Niệm đang sa vào một cái bẫy tâm lý khác còn đáng sợ hơn? Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Sầm Niệm không phải vì cái lạnh của căn phòng mà là từ sự bất an khó tả. Ông chủ vẫn đứng đó, nụ cười nửa miệng đầy vẻ châm chọc vẫn chưa tắt, ánh mắt hắn như xuyên thấu qua Sầm Niệm, đọc vị từng dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu cô. ‘Hắn rốt cuộc muốn gì từ Sầm Niệm?’ câu hỏi ấy luẩn quẩn, day dứt, không tìm được lời giải đáp. Sầm Niệm nắm chặt vạt áo, cố gắng kìm nén sự run rẩy bên trong. Mọi thứ quá mờ ảo, quá khó hiểu, và Sầm Niệm biết Sầm Niệm đang bị mắc kẹt.
Ông chủ, sau một thoáng tận hưởng sự bối rối của Sầm Niệm, chậm rãi quay lưng lại. Hắn bước những bước dài, vững chãi về phía chiếc bàn làm việc làm bằng gỗ óc chó đen bóng, sang trọng. Hắn vươn tay cầm lấy chai rượu vang đỏ sóng sánh, rót một ly đầy ắp, chất lỏng màu máu dập dờn trong ánh đèn lờ mờ. Hắn không hề liếc nhìn Sầm Niệm, chỉ giữ nguyên tư thế quay lưng về phía cô, hờ hững đưa ly rượu lên nhấp một ngụm nhỏ.
“Cô có thể về,” Ông chủ lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng, phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng từng từ lại như một lưỡi dao sắc bén cứa vào thinh không. Hắn khẽ lắc ly rượu trong tay, ánh mắt nhìn xa xăm ra ô cửa kính lớn, nơi màn đêm đã hoàn toàn bao phủ thành phố. “Đừng quên lời hứa của mình, Sầm Niệm.”
Giọng điệu của hắn không cần nhấn mạnh, nhưng sự lạnh lẽo, tuyệt đối trong đó đã đủ để Sầm Niệm cảm nhận được lời cảnh báo ngầm. Cả cơ thể Sầm Niệm bất giác run lên, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái lạnh của căn phòng mà là từ sự đe dọa vô hình nhưng rõ ràng. Sầm Niệm siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến mức đau điếng. Lời hứa… lời hứa về đứa bé. Cánh cửa vừa hé mở một tia hy vọng lại dập tắt ngay lập tức, thay vào đó là một sợi xích vô hình xiết chặt Sầm Niệm hơn bao giờ hết. Ông chủ đã buông tha cô khỏi món nợ, nhưng lại trói buộc cô vào một giao kèo còn đáng sợ hơn. Cô biết, từ giây phút này trở đi, cuộc đời cô và sinh linh bé bỏng trong bụng đã hoàn toàn nằm trong tay hắn.
Sầm Niệm đứng chết lặng thêm vài giây, hơi thở đứt quãng. Cô xoay người, bàn tay run rẩy vịn vào cánh cửa phòng làm việc của ông chủ, bước từng bước nặng nhọc như thể cả cơ thể đang bị rút cạn sức lực. Cánh cửa chậm rãi khép lại phía sau lưng Sầm Niệm, tạo ra một tiếng “cạch” khô khốc, vang vọng trong hành lang vắng lặng như một lời đoạn tuyệt.
Trái tim Sầm Niệm đập thình thịch trong lồng ngực, những nhịp đập dữ dội như muốn phá tung lồng xương sườn. Cô đưa một tay ôm lấy bụng, nơi sinh linh bé bỏng đang lớn dần, một cảm giác vừa xa lạ vừa thân quen. Nước mắt chực trào nhưng Sầm Niệm cố kìm nén, không muốn mình yếu đuối thêm nữa. Mọi chuyện vừa xảy ra vẫn cứ như một giấc mộng kinh hoàng mà Sầm Niệm không thể nào tin được.
Cái thai… giờ đây nó không chỉ là một phần của Sầm Niệm, mà còn là một con bài. Một tấm lá chắn đã cứu Sầm Niệm thoát khỏi gánh nặng nợ nần chồng chất, khỏi sự sỉ nhục tệ hại nhất. Nhưng đồng thời, nó cũng là một gánh nặng tâm lý mới, đè nén lên từng thớ thịt, từng nhịp thở của Sầm Niệm. Cô đã bán linh hồn mình, hay chính xác hơn, bán đứa con của mình, cho quỷ dữ. Tương lai mịt mờ, nhưng điều duy nhất Sầm Niệm biết là cô phải sống, phải mạnh mẽ để đối mặt với những gì đang chờ đợi. Bước chân Sầm Niệm loạng choạng rời khỏi khu vực văn phòng của Ông chủ, tiến về phía thang máy, mỗi bước đi đều nặng trĩu như thể mang theo cả một tảng đá.
Vài ngày sau, một buổi sáng ảm đạm. Sầm Niệm ngồi lặng lẽ bên cửa sổ căn phòng thuê nhỏ hẹp, ánh mắt vô định nhìn ra khoảng không xám xịt. Cuộc sống của Sầm Niệm dường như đã chậm lại, nhưng tâm trí cô thì quay cuồng không ngừng.
Một tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Sầm Niệm giật mình, bước ra mở. Người đưa thư đứng đó, trên tay là một phong bì dày. Cô nhận lấy, trái tim đập thình thịch dù đã chuẩn bị tâm lý. Mở ra, đó là thông báo chính thức từ văn phòng luật sư của Ông chủ: khoản nợ khổng lồ của Sầm Niệm đã được xóa bỏ hoàn toàn. Mọi giấy tờ, hồ sơ đều đã được thanh lý.
Sầm Niệm đọc từng chữ, từng dòng. Ánh mắt Sầm Niệm lướt qua con số nợ từng đè nặng lên Sầm Niệm như một tảng đá, giờ đã biến mất. Cô biết mình đã tự do về mặt tài chính. Nhưng một cảm giác trống rỗng ghê người xâm chiếm Sầm Niệm, nuốt chửng mọi sự nhẹ nhõm lẽ ra phải có. Bàn tay Sầm Niệm nắm chặt phong bì, nhưng không phải vì vui mừng.
Sầm Niệm đưa tay chạm vào bụng mình, nơi đứa bé đang lớn dần. Một nỗi lo lắng vô định, không tên chợt trỗi dậy, nhấn chìm Sầm Niệm. Cô đã trả được nợ, nhưng cái giá phải trả là quá lớn. Tương lai của đứa bé, và của chính Sầm Niệm, giờ đây lại trở nên mịt mờ hơn bao giờ hết. Cô đã thoát khỏi vòng vây của Ông chủ, nhưng lại rơi vào một cái bẫy tinh thần khác, một vực thẳm của sự bế tắc và sợ hãi. Sầm Niệm không biết mình sẽ phải làm gì tiếp theo, hay cuộc sống này sẽ dẫn Sầm Niệm đi về đâu. Món nợ vật chất đã biến mất, nhưng gánh nặng tinh thần, thì lại càng thêm nặng nề. Ánh mắt Sầm Niệm tối sầm, như nhìn thấy trước những khó khăn đang chờ đợi.
Vài ngày sau, một buổi chiều u ám, tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên. Sầm Niệm giật mình, cô bước ra mở cửa và thấy một người giao hàng đang đứng đó, tay cầm một hộp quà lớn được gói cẩn thận. Cô nhận lấy, lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Khi Sầm Niệm mở hộp, bên trong là một chiếc xe đẩy em bé cao cấp, màu kem sang trọng, cùng với một bộ quần áo sơ sinh đắt tiền. Ngón tay Sầm Niệm run rẩy khi chạm vào chất liệu lụa mềm mại. Kẹp giữa nếp gấp của bộ quần áo là một mảnh giấy nhỏ. Cô mở ra, nét chữ quen thuộc, sắc lạnh của hắn hiện rõ mồn một: “Cho đứa bé của chúng ta.”
Cả người Sầm Niệm như bị điện giật. Cô ném mảnh giấy xuống sàn, hơi thở dồn dập. Nỗi kinh hoàng bủa vây Sầm Niệm, lạnh buốt đến tận xương tủy. Hắn đang theo dõi cô. Hắn biết cô đang sống ở đâu.
Những ngày tiếp theo, cơn ác mộng càng trở nên hiện hữu. Hộp quà này đến hộp quà khác liên tục xuất hiện trước cửa nhà Sầm Niệm. Lúc là một chiếc nôi gỗ chạm khắc tinh xảo, lúc là hàng chục món đồ chơi giáo dục sớm, rồi lại đến những bộ cánh sang trọng dành cho mẹ bầu, những chiếc túi xách hàng hiệu mà cô chỉ dám mơ ước. Mỗi một món quà, dù đắt tiền đến đâu, cũng chỉ mang đến cho Sầm Niệm một sự rùng rợn đến tột độ.
Mỗi khi mở một hộp quà, Sầm Niệm lại nín thở tìm kiếm. Và không bao giờ thất vọng, mảnh giấy nhỏ ấy vẫn luôn nằm ở đó. Cùng một nét chữ cứng nhắc, cùng một câu nói ghê tởm: “Cho đứa bé của chúng ta.”
Đứa bé của chúng ta. Sầm Niệm tự lẩm bẩm trong đầu, giọng run rẩy. Hắn đang nói về con của cô. Hắn đang khẳng định quyền sở hữu. Hắn không hề buông tha cho Sầm Niệm.
Sầm Niệm ngồi giữa căn phòng chất đầy những món quà xa xỉ, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ. Căn phòng thuê chật hẹp của cô giờ đây biến thành một cái bẫy mạ vàng, mỗi món quà là một xiềng xích vô hình siết chặt lấy cô. Sầm Niệm cảm thấy vô cùng bất an. Nỗi sợ hãi đã biến thành một bóng đen khổng lồ, bao trùm lên cuộc sống của Sầm Niệm, nuốt chửng mọi ánh sáng hy vọng. Cô biết mình đã rơi vào vòng xoáy do Ông chủ tạo ra, và không có lối thoát.
Sầm Niệm ngồi giữa căn phòng chất đầy những món quà xa xỉ, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ. Căn phòng thuê chật hẹp của cô giờ đây biến thành một cái bẫy mạ vàng, mỗi món quà là một xiềng xích vô hình siết chặt lấy cô. Sầm Niệm cảm thấy vô cùng bất an. Nỗi sợ hãi đã biến thành một bóng đen khổng lồ, bao trùm lên cuộc sống của Sầm Niệm, nuốt chửng mọi ánh sáng hy vọng. Cô biết mình đã rơi vào vòng xoáy do Ông chủ tạo ra, và không có lối thoát.
Một tia sáng lóe lên trong đầu Sầm Niệm, dù mong manh. Cô không thể chấp nhận sự “ban ơn” ghê tởm này. Cô phải trả lại tất cả. Sầm Niệm bắt đầu thu dọn những món quà. Chiếc nôi chạm khắc tinh xảo được tháo rời một cách vội vã, bộ quần áo em bé được nhét lại vào hộp, chiếc xe đẩy cao cấp bị đẩy về một góc. Cô gom tất cả chúng vào những chiếc hộp ban đầu, hoặc bất kỳ túi lớn nào cô có thể tìm thấy. Mỗi khi bê một món đồ nặng trịch, cái bụng bầu của Sầm Niệm lại nhói lên, nhưng cô mặc kệ. Nỗi căm phẫn và tuyệt vọng đã che mờ mọi cảm giác khác.
Sáng hôm sau, với sự giúp đỡ của một người bạn làm xe ôm mà cô phải van xin để chở, Sầm Niệm chất chồng những hộp quà cồng kềnh lên xe. Gương mặt Sầm Niệm tái nhợt vì mệt mỏi và lo lắng. Cô muốn đối mặt với Ông chủ, nói rõ ràng rằng cô không cần những thứ này, cô không phải là người của hắn.
Họ dừng lại trước tòa nhà văn phòng cao cấp, nơi Ông chủ đặt đế chế của mình. Sầm Niệm bước xuống, nhìn lên tòa nhà chọc trời một cách kiên định, dù đôi chân cô run rẩy. Cô đẩy cánh cửa kính lớn, bước vào sảnh. Không gian sang trọng và lạnh lẽo ngay lập tức bao trùm lấy Sầm Niệm, khiến cô cảm thấy nhỏ bé và lạc lõng.
Sầm Niệm đi thẳng đến quầy lễ tân. Cô hít một hơi thật sâu.
“Tôi muốn gặp Ông chủ,” Sầm Niệm nói, giọng cô cố gắng giữ vững, nhưng vẫn có chút run rẩy.
Cô thư ký trẻ tuổi, với bộ đồng phục công sở chỉnh tề, nhướn mày nhìn Sầm Niệm từ đầu đến chân, ánh mắt ẩn chứa sự khinh thường.
“Cô có hẹn trước không?” cô thư ký hỏi, giọng điệu khô khan.
Sầm Niệm lắc đầu. “Không. Nhưng có chuyện rất quan trọng tôi cần nói với anh ấy.”
Cô thư ký nhấc điện thoại, nói nhỏ vài câu rồi cúp máy. Cô ta quay lại nhìn Sầm Niệm, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc.
“Ông chủ rất bận. Anh ấy nói không thể gặp cô lúc này.”
Sầm Niệm cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. “Nhưng tôi có những món đồ cần trả lại,” Sầm Niệm kiên trì, chỉ tay về phía những hộp quà chất đống trước cửa.
Cô thư ký nhấc điện thoại một lần nữa, gật gù lắng nghe. Khi cúp máy, cô ta nhìn thẳng vào Sầm Niệm, ánh mắt sắc lạnh.
“Ông chủ nhắn lại rằng: ‘Cô đã tự nguyện mang đứa bé đó, thì phải chấp nhận những gì đến cùng với nó. Không có quyền từ chối!’”
Từng lời nói của cô thư ký như những nhát dao đâm vào trái tim Sầm Niệm. Máu trong người cô như đông lại. Gương mặt Sầm Niệm trắng bệch, cả người cô đứng chôn chân tại chỗ. Những món quà cô cố gắng mang đến giờ đây trở thành bằng chứng cho sự bất lực của Sầm Niệm, và là lời khẳng định quyền lực tuyệt đối của Ông chủ. Sầm Niệm biết, hắn đã thắng. Cô thực sự không có lối thoát.
Sầm Niệm đứng chết lặng, đôi mắt vô hồn nhìn vào hư không. Từng lời nói của cô thư ký như những nhát dao, một lần nữa khẳng định sự bất lực của Sầm Niệm, nhưng cũng chính là giọt nước tràn ly. Hắn ta đã thắng. Cô thực sự không có lối thoát? Không, cô không thể chấp nhận điều đó. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải của sợ hãi, mà là của một ý chí sắt đá đang bừng tỉnh. Cô nhìn thẳng vào ánh mắt khinh miệt của cô thư ký, một tia sáng lóe lên trong đáy mắt Sầm Niệm, dù chỉ trong khoảnh khắc, đủ để cô thư ký cảm thấy một chút bất an.
Sầm Niệm quay gót, không buồn nhìn lại những chiếc hộp chất đống như một minh chứng cho sự thất bại. Chúng nằm đó, vô tri, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm, siết chặt lấy tương lai của cô. Cô bước ra khỏi tòa nhà, từng bước chân nặng trĩu, gương mặt vẫn còn tái mét, nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia kiên quyết lạ thường. Cô không thể mãi là con cừu non ngoan ngoãn bị dẫn vào lò mổ.
Khi về đến căn phòng trọ chật hẹp, Sầm Niệm không gục ngã như cô thư ký nghĩ, hay như Ông chủ mong đợi. Cô ngồi phịch xuống chiếc ghế cũ kỹ, một tay ôm bụng bầu đang nhô lên, tay kia siết chặt thành nắm đấm. Cả người cô run lên bần bật, nhưng đó không phải là sự yếu đuối mà là sự tức giận đang dâng trào.
“Không thể như thế này được,” Sầm Niệm thì thầm, giọng nói khản đặc, đầy sự kháng cự. Cô không thể để con mình chào đời trong vòng tay của một kẻ như Ông chủ, lớn lên như một công cụ để thỏa mãn dã tâm của hắn. “Con tôi sẽ không phải là vật trao đổi của ông ta!”
Từng giọt nước mắt lăn dài trên má Sầm Niệm, nóng hổi, nhưng đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối hay tuyệt vọng. Đó là nước mắt của sự uất hận, của quyết tâm thay đổi số phận. Sầm Niệm nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, bộ não bắt đầu hoạt động hết công suất. Cô phải thoát ra. Bằng mọi giá. Không chỉ cho bản thân, mà còn cho tương lai của đứa bé vô tội này.
Cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tự cứu lấy mình. Kế hoạch phải thật tỉ mỉ, thật bí mật, không một kẽ hở, vì cô biết Ông chủ là một người xảo quyệt và tàn nhẫn. Cô nhắm mắt lại, trong đầu Sầm Niệm bắt đầu tái hiện lại mọi cuộc gặp gỡ, mọi lời nói, mọi hành động của Ông chủ. Hắn ta không phải là thần thánh, chắc chắn phải có điểm yếu. Mỗi ánh mắt khinh thường, mỗi lời nói châm chọc đều là những mảnh ghép mà Sầm Niệm cần thu thập, cần phân tích. Cô phải biến nỗi sợ hãi thành vũ khí, biến sự bất lực thành sức mạnh. Cô biết, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng cô sẽ chiến đấu đến cùng. Cô mở mắt, trong đó ánh lên một ngọn lửa không thể dập tắt. Cuộc chơi đã bắt đầu.
Ánh mắt Sầm Niệm rực lửa quyết tâm. Cô không chần chừ một giây, lập tức bắt tay vào hành động. Sầm Niệm cẩn thận dùng chiếc điện thoại cũ kỹ, tìm kiếm những văn phòng luật sư chuyên về hôn nhân gia đình, ưu tiên những nơi kín đáo và không quá nổi tiếng. Cô không muốn bất kỳ thông tin nào lọt ra ngoài, đặc biệt là đến tai Ông chủ.
Sau vài cuộc gọi thăm dò, Sầm Niệm tìm được một văn phòng nhỏ nằm khuất trong một con hẻm. Văn phòng luật sư tư vấn Nguyễn Văn A, nơi dường như được thiết kế để giữ mọi bí mật riêng tư. Cô hẹn một buổi gặp mặt khẩn cấp, sử dụng một cái tên giả để đề phòng.
Hôm sau, Sầm Niệm đến văn phòng luật sư. Cô ngồi đối diện với một người đàn ông trung niên, vẻ ngoài nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại toát lên sự thấu hiểu. Ông A đặt tập hồ sơ xuống bàn, quan sát Sầm Niệm một cách dò xét. Sầm Niệm siết chặt hai bàn tay đặt trên đùi, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Chào cô,” luật sư A nói, giọng trầm ấm. “Cô nói cô có một vấn đề pháp lý khá phức tạp?”
Sầm Niệm hít một hơi thật sâu. “Vâng, thưa luật sư. Tôi… tôi đang mang thai, và cha đứa bé là một người đàn ông có thế lực. Chúng tôi không kết hôn, và ông ta muốn… muốn đứa bé sau khi tôi sinh ra.”
Luật sư A gật đầu, đưa tay ra hiệu Sầm Niệm cứ tiếp tục.
“Ông ta nắm giữ khoản nợ của tôi,” Sầm Niệm thì thầm, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ sự rõ ràng. “Ông ta nói sẽ xóa nợ nếu tôi sinh đứa bé và giao cho ông ta.”
Luật sư A nhíu mày, ghi chép vào cuốn sổ trước mặt. “Vậy, cô muốn biết về quyền lợi của một người mẹ đơn thân và khả năng tranh chấp quyền nuôi con trong trường hợp này?”
Sầm Niệm gật đầu lia lịa, ánh mắt cầu khẩn. “Chính xác ạ. Liệu tôi… liệu tôi có cơ hội giữ con không, khi mà ông ta có đủ khả năng tài chính và quyền lực để làm mọi thứ?”
Luật sư A đẩy gọng kính, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Sầm Niệm, không còn vẻ dò xét mà thay vào đó là sự chuyên nghiệp. “Cô Sầm Niệm, theo luật pháp Việt Nam, người mẹ có quyền nuôi con nếu không có bằng chứng rõ ràng chứng minh rằng người mẹ không đủ khả năng chăm sóc, nuôi dưỡng con cái về thể chất lẫn tinh thần. Dù cha đứa bé có điều kiện tài chính tốt đến đâu, việc giành quyền nuôi con từ mẹ ruột không phải là điều dễ dàng, đặc biệt là với trẻ sơ sinh.”
Một tia hy vọng nhỏ nhoi lóe lên trong đáy mắt Sầm Niệm. Cô nghiêng người về phía trước, lắng nghe từng lời của vị luật sư.
“Trường hợp của cô phức tạp hơn vì có yếu tố nợ nần và thỏa thuận bất thành văn. Tuy nhiên, một thỏa thuận kiểu đó, nếu chứng minh được cô bị ép buộc, sẽ không có giá trị pháp lý. Điều quan trọng nhất là lợi ích tốt nhất của đứa trẻ,” luật sư A tiếp tục. “Chúng ta cần thu thập bằng chứng về tình hình tài chính của cô, khả năng chăm sóc con của cô, và cả những hành vi, lời nói có tính chất ép buộc từ phía ông ta. Cô có bất kỳ tin nhắn, ghi âm, hoặc nhân chứng nào không?”
Sầm Niệm lắc đầu. “Không ạ. Ông ta rất cẩn thận.”
“Vậy thì chúng ta sẽ phải tiếp cận một cách khéo léo hơn,” luật sư A trầm ngâm. “Điều cô cần làm bây giờ là giữ an toàn cho bản thân và đứa bé. Hạn chế tiếp xúc với ông ta, và nếu có, hãy cố gắng có người làm chứng hoặc ghi âm lại mọi cuộc trò chuyện, dù chỉ là vài câu. Đây sẽ là những bằng chứng quan trọng để chứng minh sự ép buộc và bảo vệ quyền lợi của cô.”
Ông A đưa cho Sầm Niệm một danh thiếp. “Hãy liên lạc với tôi bất cứ khi nào cô cần. Trường hợp của cô không phải là vô vọng. Với sự chuẩn bị kỹ lưỡng, chúng ta hoàn toàn có thể đấu tranh cho quyền làm mẹ của cô.”
Lời nói của luật sư như một dòng nước mát xoa dịu trái tim đang cằn cỗi của Sầm Niệm. Cô không còn cảm thấy hoàn toàn đơn độc. Cô đứng dậy, cúi đầu cảm ơn luật sư A, trong lòng đã nhen nhóm một ngọn lửa nhỏ, đủ để soi đường cho những bước đi tiếp theo. Cô đã có một con đường, dù chông gai, nhưng ít nhất không phải là ngõ cụt. Sầm Niệm rời khỏi văn phòng luật sư, bước chân nhẹ nhõm hơn rất nhiều, một kế hoạch dần hình thành rõ ràng trong đầu cô.
Sầm Niệm bước vội vã trên con đường quen thuộc khi màn đêm buông xuống. Từng lời của luật sư A vẫn vang vọng trong đầu, gieo vào cô một hạt mầm hy vọng mong manh. Cô nắm chặt quai túi xách, cố gắng đẩy nhanh bước chân. Con hẻm nhỏ dẫn vào nhà cô hôm nay tối hơn mọi khi, ánh đèn đường bị che khuất bởi tán cây cổ thụ già cỗi. Một cảm giác bất an len lỏi, lạnh buốt hơn cả gió đêm. Sầm Niệm nuốt nước bọt, thầm nhủ mình phải bình tĩnh.
Đột nhiên, một bóng đen cao lớn chắn ngang lối đi, khiến Sầm Niệm giật mình đứng khựng lại. Tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực. Khi bóng đen ấy nhích lại gần, khuôn mặt lạnh lùng của Ông chủ hiện ra dưới ánh sáng lờ mờ hắt ra từ xa. Ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, không còn chút vẻ giả tạo nào của sự quan tâm trước đây, chỉ còn lại sự tàn nhẫn và chiếm hữu.
“Sầm Niệm,” giọng hắn trầm đục, như tiếng đá tảng va vào nhau, “cô nghĩ cô có thể thoát khỏi tôi dễ dàng vậy sao?”
Sầm Niệm lùi lại một bước, toàn thân run rẩy. Hơi thở cô nghẹn lại trong cổ họng, cảm giác như một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy. Ánh mắt hắn như xuyên thấu mọi ý nghĩ, mọi kế hoạch cô vừa nhen nhóm. Cô biết, hắn đã nhận ra. Hắn đã biết tất cả. Cô đang mắc kẹt.
Sầm Niệm lùi lại một bước, toàn thân run rẩy. Hơi thở cô nghẹn lại trong cổ họng, cảm giác như một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy. Ánh mắt hắn như xuyên thấu mọi ý nghĩ, mọi kế hoạch cô vừa nhen nhóm. Sầm Niệm đứng sững, kinh hãi đến tột độ. Cô biết, hắn đã nhận ra. Hắn đã biết tất cả. Cô đang mắc kẹt. Một cảm giác tuyệt vọng dâng trào, nhưng rồi, một tia sáng vụt qua tâm trí cô. Đứa bé trong bụng. Tương lai của con cô. Cô không thể yếu đuối như ngày xưa.
Trong khoảnh khắc đối mặt với vực sâu, một ngọn lửa phản kháng mạnh mẽ bùng lên trong lòng Sầm Niệm. Cô không còn sợ hãi. Cô ngẩng cao đầu, đôi mắt ráo hoảnh nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh lẽo của Ông chủ, như một con thú bị dồn vào đường cùng nhưng quyết không đầu hàng.
“Ông chủ,” giọng Sầm Niệm vang lên, không còn run rẩy mà chứa đựng sự kiên định đến bất ngờ, “tôi sẽ không để ông hủy hoại tương lai của con tôi!”
Ông chủ nhìn Sầm Niệm, ánh mắt hắn thoáng qua sự bất ngờ, một sự khó hiểu trước lời tuyên bố thẳng thừng của cô. Rồi, khóe môi hắn từ từ nhếch lên, tạo thành một nụ cười đầy thách thức, một vẻ mặt không thể đoán định được ý nghĩ sâu xa bên trong. Đó không phải là nụ cười của sự giận dữ, cũng không phải là sự khinh miệt hoàn toàn, mà như một lời mời gọi vào một trò chơi mới, một cuộc đấu trí đầy hiểm nguy.
Hắn không nói thêm một lời nào. Không một câu đe dọa, không một lời châm chọc. Chỉ là một cái gật đầu khẽ, như chấp nhận lời thách thức thầm lặng, như một sự khẳng định rằng hắn đã nghe thấy và hắn sẽ đáp lại. Cái gật đầu đó, trong khoảnh khắc đó, còn đáng sợ hơn ngàn lời hăm dọa.
Sau đó, Ông chủ quay lưng. Bóng dáng cao lớn của hắn nhanh chóng khuất vào cánh cửa, để lại Sầm Niệm đứng một mình trong căn phòng làm việc vốn sang trọng mà giờ đây trở nên lạnh lẽo, ngột ngạt. Căn phòng chìm trong bóng tối nhập nhoạng, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ hắt vào, in hình dáng Sầm Niệm đơn độc trên sàn.
Sầm Niệm vẫn đứng đó, ngọn lửa phản kháng vừa bùng lên trong lòng giờ đây như bị gió mạnh táp vào, chực tắt lịm. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, kéo theo hàng ngàn câu hỏi. Cái gật đầu ấy nghĩa là gì? Hắn định làm gì tiếp theo? Liệu cô có thể bảo vệ được đứa con của mình?
Trong bóng tối, hơi thở Sầm Niệm trở nên nặng nề. Bao nhiêu suy nghĩ hỗn độn, ngổn ngang như mớ bòng bong trong đầu cô. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, bám riết lấy từng tế bào, nhưng bên cạnh nó, một quyết tâm sắt đá đã hình thành. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, không biết con đường phía trước sẽ đầy chông gai đến mức nào, nhưng Sầm Niệm biết một điều chắc chắn: cô sẽ không gục ngã. Cô sẽ chiến đấu. Không phải vì bản thân cô, mà vì sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong bụng. Đứa bé ấy là nguồn sống, là lý do để cô phải mạnh mẽ, phải vượt qua tất cả. Sầm Niệm ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ nhạt vừa ló dạng. Con đường phía trước là một màn đêm đặc quánh, nhưng trong thâm tâm, Sầm Niệm tin rằng ở cuối con đường đó, một bình minh mới đang chờ đợi mẹ con cô. Cô sẽ nắm lấy nó, dù phải đánh đổi bằng bất cứ giá nào.
Thế giới này vốn dĩ là một vở kịch, nơi mỗi chúng ta đều là những diễn viên bất đắc dĩ, bị cuốn vào những vai diễn định mệnh. Sầm Niệm không mong mình sẽ trở thành người hùng vĩ đại, cũng chẳng ước ao một cuộc sống an nhàn, giàu sang. Cô chỉ khao khát một sự bình yên giản dị, một mái ấm đủ đầy cho đứa con sắp chào đời. Cuộc đời đã đẩy cô vào đường cùng, buộc cô phải đối mặt với những góc khuất tàn nhẫn nhất của lòng người, nhưng chính từ những thử thách nghiệt ngã ấy, một Sầm Niệm mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn đã được tôi luyện.
Cô hiểu rằng, đôi khi, sự im lặng còn đáng sợ hơn vạn lời đe dọa, và nụ cười khó hiểu lại ẩn chứa nhiều mưu toan hơn cả những ánh mắt thù địch. Nhưng Sầm Niệm không còn run sợ. Sức mạnh của người mẹ đã biến đổi cô, biến nỗi sợ thành động lực, biến sự tuyệt vọng thành niềm hy vọng mong manh. Cô sẽ học cách chấp nhận số phận, nhưng không phải chấp nhận sự an bài. Cô sẽ tìm cách xoay chuyển nó, dùng tình yêu thương vô bờ bến dành cho con để vượt qua mọi chông gai. Đứa bé trong bụng cô, dù chưa một lần nhìn thấy ánh sáng mặt trời, đã trở thành ngọn hải đăng soi đường, dẫn lối Sầm Niệm đi qua những đêm tối mịt mờ nhất của cuộc đời.

