“Vợ con bị t/ai n/ạn m/ất 2 ngày mà chồng không biết vì mải đưa b/ồ đi du lịch, tắt điện thoại sợ bị làm phiền..
Vợ tôi là bạn thanh mai trúc mã của tôi. 2 đứa học xong đại học ra trường đi làm thì cưới. 1 đám cưới hạnh phúc ngập tràn vì bố mẹ 2 bên họ hàng, bạn bè đều tin chúng tôi sẽ có 1 tổ ẩm viên mãn.
Vợ tôi xin xắn lại đảm đang, tôi kiếm ra tiền cuộc sống của chúng tôi là mơ ước của bao cặp gia đình trẻ khác. Mẹ tôi rất cẩn thận sợ con mình có tốt mấy cũng có tật nên bà đã bàn với con dâu là bầu bí luôn để trói chân tôi.
– Đàn ông là cứ phải có con mới kìm chân được họ. Chứ để thảnh thơi là dễ hư lắm. Có đứa trẻ trong nhà mới khiến họ muốn vềTôi khi đấy còn nói với mẹ:
– Con mẹ thế này mà mẹ nghĩ con hư được sao. Con chả yêu ai ngoài vợ con cả.
– Thế là tốt, nhưng các anh dễ say nắng rồi dẫn đến sai lầm lắm. Mà bây giờ bên ngoài cạm bẫy nhiều, gái nó cứ sán đến không hư cũng thành hư.
Nghe lời mẹ vợ tôi có bầu luôn, mặc dù trước đó cô ấy định kế hoạch 2 năm để tận hưởng cuộc sống vợ chồng son đã. Nhưng đó cũng là nguồn cơn dẫn đến việc tôi phản bội vợ sau này.Vợ tôi có bầu lại là con trai, mẹ tôi ra sức tẩm bổ cho con dâu. Bà bảo ngày xưa thiếu thốn bà sinh chúng tôi nhỏ bé, lại hay ốm vặt nuôi vất vả lắm nên giờ bà phải chăm cháu bà to từ trong dạ.
Lên bàn mổ vợ tôi tăng hơn 20kg liền, con tôi được gần 4 cân. Đẻ xong vợ tôi lại tiếp tục được mẹ chồng tẩm bổ: “Ăn đi cho con có sữa bú cho con khỏe”. Sinh con được 6 tháng mà vợ tôi vẫn như chửa 7 tháng. Lần đầu tiên vợ chồng gần gũi lại với nhau tôi mất hứng hoàn toàn.Còn đâu cô vợ xinh xắn mảnh mai ngày nào, giờ thì 1 bà mẹ sề, bụng 1 rổ mỡ đầy những vết rạn chi chít. Vợ bảo:
– Em định đi tập cho giảm mỡ nhưng mẹ bảo là không phải giảm, gầy đi là mất sữa. Bà bảo phải cho con bú tới 2 tuổi rưỡi.
Lần đó 2 vợ chồng gần nhau đúng 5 phút thì con khóc và tôi cũng không còn cảm hứng trở lại nữa. Và rồi tôi đã say nắng 1 cô đồng nghiệp làm cùng công ty. Cô ấy có vóc dáng và khuôn mặt tựa tựa như vợ tôi ngày còn
yêu nhau vậy. Chuyện này được tôi giấu kín suốt hơn 1 năm trời không ai phát hiện ra………………….”
“………………….Anh đã say nắng một cô đồng nghiệp làm cùng công ty. Cô ấy có vóc dáng và khuôn mặt tựa tựa như vợ anh ngày còn yêu nhau vậy. Chuyện này được anh giấu kín suốt hơn 1 năm trời không ai phát hiện ra.
Mỗi ngày, anh đến Công ty. Anh và cô Bồ trao nhau ánh mắt lén lút, những cái chạm tay vô tình mà cố ý dưới gầm bàn họp. Giờ nghỉ trưa, anh thường viện cớ đi gặp khách hàng hoặc có việc đột xuất để trốn khỏi Công ty, cùng cô Bồ tìm một quán cà phê khuất nẻo hay một nhà nghỉ ven đường. Ở bên cô ấy, anh như tìm lại được chính mình của những năm tháng thanh xuân, vô tư và đầy khát khao. Cô Bồ không nhắc anh về trách nhiệm, không nói về con cái, chỉ toàn những lời khen ngợi và ánh nhìn ngưỡng mộ. Anh cảm thấy mình vẫn còn quyến rũ, vẫn còn là trung tâm của ai đó.
“”Anh thấy em thế nào?”” Cô Bồ vuốt nhẹ tay anh. “”Hôm nay trông anh mệt mỏi thế.””
Anh mỉm cười gượng gạo. “”Không sao, công việc thôi.”” Anh không dám kể về những đêm mất ngủ, về tiếng con khóc, về cảm giác trống rỗng khi nhìn thấy dáng hình vợ đang loay hoay bên con.
Chiều tan sở, anh lại khoác lên mình chiếc mặt nạ của người chồng, người cha mẫu mực. Anh mua đồ ăn, quà bánh, cố gắng tỏ ra vui vẻ khi về đến Nhà riêng.
Vợ anh đón anh ở cửa, nụ cười vẫn hiền lành dù gương mặt đã hằn lên nét mệt mỏi. “”Anh về rồi à? Con đang chơi ở trong nhà.””
Anh nhìn vợ, bụng cô vẫn chưa xẹp hẳn, những vết rạn da trên cánh tay, trên bụng như những bằng chứng tố cáo sự thay đổi. Cảm giác tội lỗi dâng lên nhưng nhanh chóng bị xua đi bởi sự chán nản quen thuộc. Anh hôn nhẹ lên trán vợ, rồi đi thẳng vào nhà với con.
Tiếng cười nói của con trai vang lên khiến lòng anh dịu lại đôi chút. Anh bế con lên, hôn hít, đùa nghịch. Con trai là sợi dây duy nhất níu giữ anh với mái ấm này, với người phụ nữ đang lúi húi trong bếp. Mỗi khi nhìn con, hình ảnh cô Bồ lại hiện lên, kèm theo là nỗi day dứt. Anh biết mình đang phản bội, đang hủy hoại tất cả, nhưng anh không thể dừng lại. Cảm giác mới lạ, sự thỏa mãn ích kỷ đã ăn sâu vào tâm trí anh như một loại thuốc phiện.
Bữa tối trôi qua trong không khí lặng lẽ. Vợ anh hỏi han công việc, còn anh chỉ trả lời qua loa. Anh né tránh ánh mắt cô ấy, sợ cô ấy nhìn thấu được sự dối trá trong lòng mình.
Đêm đến, khi con đã ngủ say, vợ anh khẽ chạm vào tay anh. “”Anh… dạo này anh sao thế?””
Anh giật mình, quay mặt đi. “”Anh hơi mệt thôi. Công việc nhiều.””
“”Anh có chuyện gì buồn à? Hay… anh không còn yêu em nữa?”” Giọng vợ anh run run.
Anh thấy tim mình thắt lại. Anh muốn ôm lấy cô ấy, muốn nói tất cả, nhưng cổ họng như nghẹn ứ. Anh chỉ có thể nói dối. “”Không có gì đâu em. Anh mệt thật.””
Vợ anh im lặng. Anh biết cô ấy không tin hoàn toàn, nhưng cô ấy vẫn chọn cách tin anh. Sự cam chịu của cô ấy càng khiến anh thêm dằn vặt, nhưng cũng không đủ mạnh để kéo anh ra khỏi vũng lầy ngoại tình. Anh sống trong hai thế giới song song, ban ngày nồng nàn bên nhân tình, ban đêm giả tạo làm người chồng, người cha tử tế. Cảm giác mệt mỏi, lo sợ bị phát hiện, và sự trống rỗng ngày càng lớn dần, nhưng anh vẫn không có ý định dừng lại. Anh tin rằng mình có thể kiểm soát được mọi thứ, rằng bí mật này sẽ mãi mãi được chôn chặt. Anh không biết rằng, những gì đang chờ đợi anh ở phía trước còn khủng khiếp hơn bất cứ cơn ác mộng nào anh từng nghĩ đến.”
“Những suy nghĩ đó chỉ thoáng qua như một cơn gió. Anh nhanh chóng gạt bỏ chúng và lao vào cuộc sống hai mặt. Để có nhiều thời gian hơn bên Bồ, anh bắt đầu viện đủ thứ cớ. Ban đầu là những cuộc họp đột xuất kéo dài đến tối muộn. Sau đó là những chuyến “”công tác”” ngắn ngày, dù công việc không thực sự yêu cầu. Anh thậm chí còn tự tạo ra những dự án mới chỉ để có lý do chính đáng để vắng nhà.
“”Anh lại đi công tác à?”” Vợ anh hỏi, ánh mắt lộ vẻ buồn. Cô đang pha sữa cho con.
Anh gấp quần áo vào vali, giọng bình thản đến mức ngạc nhiên. “”Ừ, đợt này công ty có dự án lớn ở tỉnh X. Anh đi khoảng ba ngày thôi.”” Anh đã tập luyện lời nói dối này trong đầu hàng chục lần. Giờ đây, nó thoát ra một cách tự nhiên như hơi thở.
Vợ anh nhìn anh một lát, rồi khẽ gật đầu. “”Anh nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Có gì gọi về cho em.””
“”Ừ, anh biết rồi.”” Anh hôn nhẹ lên trán vợ, một nụ hôn giả tạo, và quay lưng đi. Cánh cửa vừa khép lại, nụ cười gượng gạo trên môi anh tắt ngúm, thay vào đó là vẻ hồi hộp và mong chờ. Bồ đã chờ sẵn ở dưới sảnh chung cư. Họ cùng nhau đến “”Địa điểm du lịch”” đã được lên kế hoạch từ trước.
Những ngày “”công tác”” đó là khoảng thời gian anh hoàn toàn thoát ly khỏi thực tại gia đình. Anh và Bồ cùng nhau khám phá những địa điểm mới, ăn những món ngon, và sống như một cặp tình nhân thực sự. Anh tắt điện thoại gần như cả ngày, chỉ bật lên vài phút vào buổi tối để nhắn tin qua loa cho vợ, báo rằng công việc bận rộn, tín hiệu kém. Mỗi tin nhắn dối trá gửi đi, anh lại thấy mình lún sâu hơn một chút. Cảm giác tội lỗi giờ đây chỉ còn là một tiếng vọng yếu ớt, lấn át bởi sự phấn khích của những điều cấm kỵ.
Ở bên Bồ, anh cảm thấy mình trẻ lại, tràn đầy năng lượng. Cô ấy luôn khen ngợi anh, ngưỡng mộ sự nghiệp và vẻ ngoài của anh. “”Anh thật tuyệt vời,”” cô nói, ánh mắt lấp lánh. Những lời nói đó như liều thuốc kích thích, xoa dịu cái tôi đang dần phai nhạt của anh.
Nhưng rồi, chuyến đi nào cũng đến lúc kết thúc. Mỗi lần trở về Nhà riêng, cảm giác nặng nề lại ập đến. Chiếc vali đựng quần áo xách tay dường như nặng hơn bình thường, chứa đầy không chỉ đồ đạc mà còn cả những lời nói dối và sự phản bội.
“”Anh về rồi!”” Vợ anh vẫn luôn đón anh bằng nụ cười hiền hậu. Con trai chạy lại ôm chân anh. Khung cảnh gia đình ấm cúng đó lẽ ra phải mang lại niềm vui, nhưng giờ đây, nó chỉ khiến anh cảm thấy ngột ngạt.
Anh cố gắng mỉm cười, ôm lấy con, và kể những câu chuyện được thêu dệt sẵn về chuyến đi công tác “”thành công””. Anh nói về những cuộc họp, những đối tác khó tính, những chuyến đi lại vất vả. Vợ anh lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng hỏi vài câu. Anh trả lời một cách trôi chảy, không vấp váp. Việc nói dối đã trở thành kỹ năng, một phần không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày của anh. Anh tự nhủ rằng mình làm thế là để giữ gìn cuộc sống hiện tại, không muốn làm tổn thương ai cả. Nhưng sâu thẳm, anh biết mình đang tự lừa dối chính mình. Anh không thể dừng lại. Càng nói dối, anh càng thấy mình mắc kẹt, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự chai sạn đáng sợ. Anh tin rằng mình có thể tiếp tục cân bằng cả hai cuộc sống này mãi mãi. Anh không hề biết, sợi dây cân bằng đó đã sắp đứt.”
“Cảm giác chai sạn đó kéo dài không lâu. Vừa về đến Nhà riêng, chưa kịp cởi giày, điện thoại anh đã rung lên. Tin nhắn từ Bồ: “”Nhớ anh quá. Bao giờ mình đi chơi xa thật nhé? Chỉ hai chúng ta thôi…””
Đọc xong tin nhắn, cái cảm giác ngột ngạt ở Nhà riêng càng tăng thêm. Anh nhìn Vợ đang lúi húi trong bếp, rồi lại nhìn sang con đang chơi đồ chơi dưới sàn. Một ý nghĩ táo bạo nảy ra. Một chuyến đi xa. Một nơi nào đó đủ biệt lập để anh có thể thực sự “”mất tích”” trong vài ngày. Không phải chuyến công tác giả nữa, mà là một kỳ nghỉ thực sự với Bồ.
Anh nhắn lại cho Bồ: “”Anh cũng nhớ em. Em muốn đi đâu? Anh sẽ sắp xếp.””
Những ngày sau đó, anh và Bồ lén lút trao đổi tin nhắn, gọi điện vào những lúc vợ con không để ý, để lên kế hoạch chi tiết. Họ tìm kiếm những khu nghỉ dưỡng ở xa, những thành phố du lịch nổi tiếng mà anh chưa từng đưa vợ đi. Bồ đề xuất một địa điểm ở miền Trung, một nơi có biển đẹp và ít người biết đến.
“”Đi khoảng 4 ngày 3 đêm nhé anh? Em xin nghỉ phép được,”” Bồ hào hứng nói qua điện thoại vào một buổi trưa ở Công ty, khi vợ anh đang ngủ trưa cùng con ở Nhà riêng.
“”4 ngày 3 đêm… Hơi dài đấy,”” anh lẩm bẩm, giọng hơi chùn xuống. Làm sao anh có thể vắng nhà lâu như vậy mà Vợ không nghi ngờ? Những chuyến công tác trước chỉ 2-3 ngày là cùng.
“”Em nghĩ anh làm được mà. Anh giỏi thế cơ mà,”” Bồ ngọt ngào nịnh nọt. “”Mình sẽ có thời gian riêng cho nhau, không ai làm phiền.””
Lời nói của Bồ như chất kích thích. Anh lập tức gạt bỏ sự lo lắng. Đúng vậy, anh sẽ làm được. Anh cần một lý do đủ mạnh, đủ thuyết phục. Anh bắt đầu vắt óc suy nghĩ. Công tác? Lần trước vừa đi công tác xong. Về quê? Bố mẹ anh vẫn khỏe mạnh, không có lý do gì đột xuất. Đi cùng bạn bè? Vợ anh biết hết bạn bè anh, rất khó để bịa ra một người bạn ở xa rủ đi đột xuất.
Anh lục lọi trong đầu tất cả những khả năng có thể. Anh lên mạng tìm kiếm các lý do xin nghỉ phép phổ biến, các kịch bản công tác đột xuất… Càng nghĩ, anh càng thấy bế tắc. Cái cảm giác lo lắng, sợ bị phát hiện bắt đầu lớn dần, lấn át cả sự mong chờ về chuyến đi với Bồ.
Tại Nhà riêng, anh cố gắng tỏ ra bình thường. Anh vẫn ăn tối cùng Vợ, chơi với Con. Nhưng trong đầu anh lúc nào cũng quay cuồng với bài toán “”lý do chính đáng””. Anh quan sát Vợ, tìm kiếm điểm yếu trong sự đề phòng của cô. Vợ anh vẫn tin tưởng anh tuyệt đối. Đó vừa là lợi thế, vừa là áp lực. Sự tin tưởng đó khiến lời nói dối của anh càng thêm tàn nhẫn.
Một buổi tối, khi đang ngồi xem TV cùng Vợ, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu anh, giống như một tia sáng trong bóng tối. Một lý do đủ lớn, đủ quan trọng mà Vợ sẽ không bao giờ nghi ngờ, thậm chí còn khuyến khích anh đi. Anh lập tức lấy điện thoại, lén nhắn tin cho Bồ: “”Anh nghĩ ra rồi! Lý do hoàn hảo!”” Anh thấy tim đập nhanh hơn. Kế hoạch cho chuyến đi bí mật đang dần thành hình, trên nền tảng của một lời nói dối lớn hơn bao giờ hết.”
“Đêm đó, sau khi Con đã ngủ, Người chồng và Vợ ngồi xem TV trong phòng khách Nhà riêng. Không khí có vẻ yên bình, nhưng đầu óc Người chồng quay cuồng với kế hoạch sắp đặt. Anh liên tục nhìn vào điện thoại, chờ đợi. Bỗng, màn hình sáng lên. Một số lạ. Anh biết đó là Bồ, hoặc người được anh và Bồ nhờ, sử dụng một số khác.
Người chồng lập tức tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi căng thẳng. Anh bắt máy, đưa lên tai.
NGƯỜI CHỒNG
(Giả vờ nghiêm trọng)
Alo? Vâng, tôi nghe đây…
Vợ nhìn sang, thấy vẻ mặt anh khác lạ thì hơi nhíu mày.
NGƯỜI GỌI (GIẢ TIẾNG)
(Từ điện thoại, giọng có thể hơi biến đổi hoặc nói to đủ Vợ nghe thấy)
Anh à? Có chuyện gấp lắm! Cái hợp đồng quan trọng? Bên đối tác vừa gọi lại, họ đồng ý nhưng muốn gặp ngay! Họ ở Đà Nẵng… Muốn chốt trong hai ngày tới!
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng đầy vẻ “”không ngờ””, nhìn vợ một thoáng)
Gấp thế cơ à? Nhưng mà…
NGƯỜI GỌI (GIẢ TIẾNG)
(Giọng đốc thúc)
Gấp lắm anh! Cơ hội chỉ có một! Sếp bảo phải cử người bay vào ngay sáng mai hoặc chậm nhất là ngày kia. Anh là người nắm rõ nhất dự án này rồi!
Người chồng im lặng một chút, ra vẻ suy nghĩ căng thẳng. Vợ vẫn nhìn anh với ánh mắt lo lắng.
NGƯỜI CHỒNG
(Thở dài, vẻ bất đắc dĩ)
Được rồi… Tôi hiểu rồi. Chắc chắn rồi. Tôi sẽ sắp xếp. Bay chuyến sớm nhất có thể… Vâng… Vâng, tôi sẽ báo cáo sau.
Anh cúp máy, vẻ mặt vẫn còn đăm chiêu.
VỢ
(Nhẹ nhàng hỏi)
Có chuyện gì thế anh? Công việc à?
NGƯỜI CHỒNG
(Quay sang Vợ, cố gắng tỏ vẻ mệt mỏi và có trách nhiệm)
Ừm… Chuyện gấp lắm em ạ. Một cái hợp đồng rất quan trọng của công ty, kéo dài cả năm nay rồi. Giờ bên đối tác họ đột nhiên đồng ý và muốn gặp gấp để ký kết, ở tận Đà Nẵng cơ.
VỢ
(Lo lắng)
Thế anh phải đi à? Gấp lắm sao?
NGƯỜI CHỒNG
(Gật đầu, thở dài lần nữa)
Ừ, gấp lắm. Sáng mai hoặc ngày kia là phải bay rồi. Anh là người phụ trách chính, không đi không được. Cơ hội lớn, không thể bỏ lỡ.
Vợ nhìn anh hồi lâu, ánh mắt từ lo lắng chuyển sang thông cảm.
VỢ
Anh vất vả quá… Thế đi bao lâu hả anh?
NGƯỜI CHỒNG
(Nói dối một cách trơn tru)
Chắc khoảng… 3-4 ngày gì đó em ạ. Đi để chốt hợp đồng, rồi xử lý một vài thủ tục ban đầu.
VỢ
(Nắm lấy tay anh, giọng dịu dàng)
Thế thì anh cứ đi đi. Công việc quan trọng mà. Ở nhà có em lo cho Con. Anh cứ yên tâm công tác nhé. Nhớ giữ gìn sức khỏe đấy.
Người chồng nhìn Vợ, thấy sự tin tưởng tuyệt đối trong mắt cô. Lời nói dối vừa rồi không chỉ suôn sẻ, mà còn được cô ủng hộ. Cảm giác tội lỗi thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị sự đắc thắng và mong chờ chuyến đi với Bồ lấn át. Kế hoạch đã thành công một bước quan trọng. Anh cảm thấy nhẹ nhõm pha lẫn một chút khinh miệt. Vợ anh thật ngây thơ.
NGƯỜI CHỒNG
(Nắm chặt tay vợ, giả vờ biết ơn)
Anh biết mà. Cảm ơn em nhé. Có em ở nhà anh mới yên tâm đi được.
Trong lòng anh thầm nghĩ, chỉ vài ngày nữa thôi, anh sẽ ở Địa điểm du lịch với Bồ, tận hưởng cuộc sống mà anh thực sự khao khát. Cuộc điện thoại sắp đặt đã mở đường cho kế hoạch hoàn hảo của anh.”
“Vợ buông tay anh ra, lập tức đứng dậy đi về phía phòng ngủ. Người chồng ngồi đó, nhìn theo bóng lưng cô. Chỉ vài phút sau, cô đã kéo chiếc vali cỡ trung ra phòng khách.
VỢ
(Vừa nói vừa mở vali)
Anh cần mang những gì nhỉ? Vest để ký hợp đồng này… mấy bộ đồ công sở nữa… Chắc cần thêm đồ mặc thoải mái ở khách sạn nữa hả anh?
Người chồng đứng dậy, đi lại gần. Anh nhìn chiếc vali trống, nhìn vợ đang cúi xuống, mái tóc xõa che đi một phần khuôn mặt. Vai cô hơi tròn trịa hơn xưa.
NGƯỜI CHỒNG
(Giả vờ suy nghĩ)
Ừm… chắc cần vài bộ vest, vài bộ đồ thường ngày thôi. Gọn nhẹ thôi em.
Vợ gật đầu, bắt đầu gấp từng chiếc áo sơ mi, từng chiếc quần tây của anh đặt vào vali một cách cẩn thận. Cô dừng lại một chút, ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt đầy sự quan tâm.
VỢ
Anh đi gấp thế này, không kịp chuẩn bị gì nhiều… Nhưng anh nhớ mang đủ thuốc đau đầu nhé. Dạo này anh hay bị đau đầu do căng thẳng công việc mà. Rồi cả vitamin nữa, em để sẵn trong túi nhỏ cho anh.
NGƯỜI CHỒNG
(Gật đầu, cố tỏ ra cảm động)
Ừ anh nhớ rồi. Cảm ơn em.
Cô lại cúi xuống, tiếp tục công việc. Từng món đồ được đặt ngay ngắn, gọn gàng. Cô còn lấy cả một chiếc áo khoác mỏng và đặt lên trên cùng.
VỢ
Đà Nẵng dạo này cũng se se lạnh buổi tối đó. Anh nhớ mặc thêm áo nhé. Rồi đừng thức khuya quá, giữ gìn sức khỏe đấy. Công việc quan trọng thật, nhưng sức khỏe của anh quan trọng hơn.
Lời dặn dò của cô như những mũi kim châm khẽ vào lòng anh. Anh nhìn bàn tay cô đang cẩn thận sắp xếp đồ cho mình, nhìn khuôn mặt cô dù đã có dấu vết của sự mệt mỏi sau sinh nhưng vẫn tràn đầy sự chân thành, không hề có chút nghi ngờ nào. Cô tin anh tuyệt đối. Tin vào chuyến công tác, tin vào lý do anh đi xa nhà vài ngày.
Trong khoảnh khắc đó, một cảm giác tội lỗi nhỏ nhoi thoáng qua trong đầu Người chồng. Sự ngây thơ và tin tưởng của Vợ, sự chu đáo của cô, khiến anh thấy hơi day dứt. Anh đang phản bội người phụ nữ này một cách trắng trợn, lợi dụng tình yêu và sự tin tưởng của cô để vụng trộm với người khác.
Nhưng cảm giác đó chỉ tồn tại vài giây. Nó quá nhỏ bé so với sự mong chờ, sự háo hức được giải thoát khỏi cuộc sống hiện tại, được ở bên Bồ – người anh thấy trẻ trung, mới mẻ và hấp dẫn hơn bội phần. Ý nghĩ về nụ cười của Bồ, về những khoảnh khắc sắp tới ở Địa điểm du lịch tuyệt đẹp nhanh chóng xua tan đi chút day dứt còn sót lại.
Anh nhìn chiếc vali gần đầy, nhìn Vợ đang đóng khóa kéo. Cô hoàn thành việc chuẩn bị hành lý cho anh với tất cả sự tận tâm.
VỢ
Xong rồi anh. Vali của anh đây. Sáng mai anh chỉ việc xách đi thôi. Có thiếu gì không anh xem lại đi.
Người chồng nhìn chiếc vali, rồi nhìn Vợ. Cô đang nhìn anh với ánh mắt mong chờ sự kiểm tra của anh, như một người vợ đảm đang hoàn thành nhiệm vụ. Anh chỉ gật đầu, bước lại gần chiếc vali.
NGƯỜI CHỒNG
(Giọng bình thản, gần như không có cảm xúc)
Đủ rồi em. Cảm ơn em.
Anh đặt tay lên chiếc vali, cảm nhận trọng lượng của nó. Không chỉ là quần áo, mà còn là sự tin tưởng mù quáng của Vợ, là tương lai mà anh sắp đặt cho riêng mình, bỏ lại sau lưng người phụ nữ và đứa con đang say ngủ trong phòng. Anh đã sẵn sàng cho chuyến đi đó. Kế hoạch hoàn hảo của anh đang bước sang giai đoạn tiếp theo.”
“Sáng hôm sau, ánh nắng le lói xuyên qua cửa sổ, đủ để soi rõ chiếc vali đã được đặt gọn gàng ở góc phòng khách. Người chồng đã mặc quần áo chỉnh tề, sẵn sàng lên đường. Vợ đứng ở cửa, tay ôm Con đang ngái ngủ. Đứa bé dụi mắt, nhìn anh bằng đôi mắt non nớt, dường như không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
VỢ
(Giọng hơi buồn ngủ nhưng vẫn dịu dàng)
Anh đi cẩn thận nhé. Có gì gọi điện cho em.
NGƯỜI CHỒNG
(Cúi xuống hôn nhẹ lên trán Con, rồi nhìn Vợ)
Ừm anh biết rồi. Em và Con ở nhà giữ gìn sức khỏe. Anh sẽ cố gắng về sớm nhất có thể.
Anh nói câu đó, nhưng trong lòng lại đang nghĩ đến chuyến đi sắp tới, đến Địa điểm du lịch tuyệt đẹp và những khoảnh khắc bên Bồ. Lời hứa “”về sớm”” chỉ là một lời nói dối khác, thêm vào chuỗi lời dối trá đã kéo dài hơn một năm qua. Anh cảm thấy lồng ngực mình hơi nặng, không phải vì tiếc nuối, mà là vì sự gượng gạo khi phải diễn kịch. Anh nhìn Vợ, cô vẫn tin tưởng tuyệt đối, ánh mắt không một chút nghi ngờ. Cô chỉ lo lắng cho anh, cho sức khỏe của anh trên chuyến “”công tác”” này.
VỢ
Vali em đã kiểm tra kỹ rồi, chắc đủ hết đó anh. Đến nơi nhớ nhắn tin cho em biết nhé.
NGƯỜI CHỒNG
(Gật đầu)
Ừ.
Anh bước lại gần chiếc vali, xách lên. Trọng lượng của nó dường như nặng hơn bình thường, mang theo cả gánh nặng của sự dối trá và phản bội. Anh nhìn Vợ và Con lần cuối. Con đã dụi mắt xong, nhìn anh chằm chằm, bàn tay nhỏ bé với lấy vạt áo Vợ. Một thoáng giật mình. Đây là con trai anh, là gia đình anh. Nhưng hình ảnh Bồ với nụ cười rạng rỡ lại hiện lên trong tâm trí, nhanh chóng lấn át.
“”Mình sẽ về sớm thôi,”” anh tự nhủ, như một lời biện minh yếu ớt cho bản thân. “”Rồi mình sẽ bù đắp cho em và Con sau.””
Lời hứa đó chỉ là để làm dịu đi chút cắn rứt còn sót lại, để anh có thể bước đi một cách dễ dàng hơn. Anh quay lưng lại với Vợ và Con, bước về phía cửa chính.
NGƯỜI CHỒNG
Anh đi đây.
Vợ gật đầu, ánh mắt theo dõi anh. Anh mở cửa, hít một hơi khí lạnh buổi sớm. Bước chân anh vẫn vững vàng, hướng ra ngoài, bỏ lại sau lưng ngôi nhà ấm cúng và hai con người anh đang lừa dối. Cánh cửa khép lại sau lưng anh.”
“Anh đóng sập cửa lại, tiếng động khẽ vọng lại trong không gian yên tĩnh của buổi sáng. Bước chân anh nhanh hơn khi rời khỏi hiên nhà, hướng về phía chiếc xe đang đỗ ngoài cổng. Không khí lạnh buổi sớm làm anh tỉnh táo hơn, như gột rửa đi chút cảm giác gượng gạo còn sót lại. Anh vào xe, khởi động máy. Thay vì rẽ theo hướng sân bay, anh đánh lái về một con đường khác, hướng tới điểm hẹn đã định.
Trên đường đi, lồng ngực anh như được giải phóng. Cảm giác lén lút nhưng đầy phấn khích trỗi dậy. Đây không phải chuyến công tác nhàm chán, mà là một chuyến đi riêng, chỉ có anh và Bồ. Áp lực của cuộc sống gia đình, của những trách nhiệm hàng ngày, dường như tan biến sau lưng. Anh nghĩ đến Bồ, đến nụ cười của cô ấy, đến sự trẻ trung, rạng rỡ mà anh đã không còn tìm thấy ở Vợ sau khi sinh.
Một thoáng, hình ảnh Vợ với bụng bầu nặng nề và những vết rạn da chợt hiện lên, rồi lại là hình ảnh Con đang dụi mắt nhìn anh lúc sáng. Cảm giác tội lỗi khẽ nhói lên, nhưng anh nhanh chóng gạt bỏ. “”Chỉ vài ngày thôi,”” anh tự nhủ, “”rồi mọi thứ sẽ trở lại bình thường. Mình sẽ bù đắp cho họ.”” Lời tự an ủi đó mỏng manh như sương khói buổi sớm, nhưng đủ để anh tiếp tục hướng về phía trước mà không quá nặng lòng. Cái cảm giác được sống cho bản thân, được theo đuổi ham muốn riêng lúc này mạnh mẽ hơn bất cứ sự ràng buộc nào.
Xe dừng lại trước một quán cà phê nhỏ, yên tĩnh, nằm khuất trong một con phố ít người qua lại. Anh tắt máy, hít một hơi thật sâu. Nhìn qua cửa kính, anh thấy cô ấy. Bồ ngồi bên bàn, mái tóc xõa ngang vai, dáng người mảnh mai trong chiếc váy đơn giản. Cô ấy ngước lên, đôi mắt đen láy giống hệt Vợ những năm đại học. Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau qua tấm kính, một dòng điện chạy qua. Khuôn mặt Bồ rạng rỡ lên, nụ cười hé nở.
Anh mở cửa xe, bước ra. Cảm giác tự do tràn ngập, lấn át cả chút tội lỗi còn sót lại. Anh mỉm cười đáp lại nụ cười của Bồ, bước nhanh về phía cô ấy, bỏ lại sau lưng tất cả những gì thuộc về ‘Nhà riêng’.”
“Người chồng ngồi xuống đối diện Bồ. Cô khẽ cười, nụ cười anh đã thèm khát bấy lâu. Không gian quán cà phê buổi sáng yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc nhẹ nhàng và tiếng lách cách của ly tách đâu đó.
“”Anh đến rồi,”” Bồ nói, giọng reo vui. “”Em đợi mãi.””
“”Xin lỗi em, anh phải đi vòng,”” Người chồng đáp, nụ cười gượng gạo. Anh đảo mắt nhìn quanh quán, dù biết giờ này sẽ không có ai quen biết ở đây. Cảm giác hồi hộp không chỉ vì sắp được ở riêng với Bồ, mà còn vì nỗi sợ hãi vô hình đang bám lấy anh.
“”Không sao,”” Bồ nắm lấy tay anh trên bàn. “”Quan trọng là mình đi được cùng nhau.””
Ngón tay cô chạm vào anh, lạnh và mềm. Người chồng cảm thấy dòng điện chạy dọc cánh tay, đẩy lùi mọi lo lắng về phía sau. Ánh mắt cô nhìn anh đầy mong đợi. Đúng vậy, đây mới là thứ anh cần.
Họ nhanh chóng tính tiền và rời khỏi quán. Bước ra ngoài, ánh nắng ban mai chiếu rọi khiến Bồ càng thêm rạng rỡ. Cô khoác tay anh, điệu bộ thân mật như thể họ là một cặp đôi hoàn toàn tự nhiên. Người chồng cảm thấy tự tin hơn khi ở bên cô, nhưng vẫn không thể hoàn toàn thả lỏng. Mỗi chiếc xe lướt qua, mỗi ánh mắt tình cờ chạm phải, đều khiến anh giật mình thon thót. Anh thầm trách mình đã chọn điểm hẹn hơi gần trung tâm thành phố.
Chiếc xe của anh vẫn đỗ ở vị trí cũ. Anh mở cửa xe cho Bồ, cô mỉm cười và nhẹ nhàng bước vào. Anh vòng qua bên kia, ngồi vào ghế lái. Thay vì khởi động ngay, anh hít một hơi sâu, nhìn về phía trước. Chuyến đi này là sự giải thoát, nhưng cũng là canh bạc lớn nhất đời anh.
“”Mình đi thôi anh,”” Bồ nói, sự phấn khích hiện rõ trong giọng nói.
Người chồng gật đầu, nổ máy xe. Anh cài số, đánh lái ra khỏi lề đường. Tim anh đập nhanh hơn, không chỉ vì háo hức mà còn vì sự lo sợ thường trực. Đường phố dần đông đúc hơn khi họ tiến vào trung tâm thành phố trước khi rẽ sang hướng khác. Mỗi ngã tư, mỗi ánh đèn đỏ, mỗi chiếc xe máy lướt qua, đều như một thử thách đối với sự bình tĩnh của anh.
“”Anh sao thế?”” Bồ hỏi, nhận ra sự căng thẳng của anh.
“”Không có gì,”” Anh cố gắng mỉm cười. “”Chỉ là hơi mệt thôi.””
Anh biết mình không thể hiện sự lo lắng quá rõ ràng. Bồ đã mong chờ chuyến đi này rất lâu. Anh phải cho cô thấy sự thoải mái và vui vẻ. Nhưng trong thâm tâm, hình ảnh Nhà riêng, hình ảnh Vợ và Con, dù đã cố gắng gạt bỏ, vẫn cứ lởn vởn đâu đó. Liệu có ai nhận ra không? Liệu cuộc gọi bất ngờ nào sẽ đến không?
Anh đưa tay lên, tìm điện thoại trong túi quần. Phải, lát nữa anh sẽ tắt nguồn. Hoàn toàn ngắt kết nối với thế giới bên ngoài. Với Nhà riêng. Chỉ có anh và Bồ, trên con đường phía trước.
“”Tuyệt thật đấy anh,”” Bồ nói, ngả đầu vào ghế, mắt lim dim như đang tận hưởng. “”Chỉ có hai chúng ta.””
“”Ừ, chỉ có hai chúng ta,”” Người chồng lặp lại, cố gắng đặt hết sự khao khát vào giọng nói. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, lướt qua những ngôi nhà quen thuộc, những con đường thân quen của thành phố nơi anh đã sống cả cuộc đời. Cảm giác bỏ trốn vẫn đeo bám, vừa tội lỗi, vừa ngọt ngào đến kỳ lạ. Con đường ra ngoại ô đã hiện ra phía trước. Anh nhấn ga, tăng tốc, như muốn thoát khỏi mọi ràng buộc càng nhanh càng tốt. Chuyến đi, thực sự đã bắt đầu.”
“Anh nhấn ga, tăng tốc, như muốn thoát khỏi mọi ràng buộc càng nhanh càng tốt. Con đường ra ngoại ô đã hiện ra phía trước. Chuyến đi, thực sự đã bắt đầu.
Cảnh 1
NGOÀI ĐƯỜNG CAO TỐC – BAN NGÀY
Chiếc xe lướt đi trên đường cao tốc, bỏ lại phía sau những tòa nhà cao tầng và sự ồn ào của thành phố. Người chồng cảm thấy lồng ngực nhẹ nhõm hơn khi khoảng cách giữa anh và Nhà riêng ngày càng xa. Bồ vẫn ngả đầu vào ghế, say sưa ngắm nhìn cảnh vật lướt qua cửa sổ. Cô khẽ hát theo điệu nhạc nhẹ nhàng trong xe.
“”Xa thế này mới đúng là đi du lịch chứ anh,”” Bồ quay sang nói, đôi mắt long lanh. “”Cả tuần làm việc mệt mỏi, mình xứng đáng được nghỉ ngơi.””
“”Ừ, em nói đúng,”” Người chồng mỉm cười. Anh đưa tay siết nhẹ tay cô đang đặt trên đùi anh. Cảm giác tội lỗi vẫn còn đó, nhưng đã bị đẩy lùi sâu vào trong. Trước mặt anh giờ chỉ có Bồ và những ngày thư giãn sắp tới tại Địa điểm du lịch.
Họ trò chuyện vu vơ về chuyến đi, về những địa điểm sẽ tham quan, về món ăn địa phương. Càng đi xa, Người chồng càng cảm thấy mình như đang bước vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với cuộc sống cũ.
Cảnh 2
ĐỊA ĐIỂM DU LỊCH – KHÁCH SẠN – BAN NGÀY
Sau vài tiếng di chuyển, họ đã đến Địa điểm du lịch. Không khí trong lành, cảnh vật hữu tình khiến cả hai đều cảm thấy sảng khoái. Họ làm thủ tục nhận phòng tại một khách sạn sang trọng nhìn ra biển. Căn phòng được trang trí lãng mạn, với ban công rộng rãi.
Người chồng đặt túi đồ xuống sàn, hít một hơi thật sâu. “”Thoải mái thật đấy.””
Bồ chạy ra ban công, reo lên thích thú. “”Trời ơi, cảnh đẹp quá anh ơi! View đỉnh thật!””
Người chồng bước ra theo, đứng cạnh cô, ngắm nhìn bãi biển xanh ngắt và những con sóng vỗ nhẹ. Đây rồi, đây chính là sự giải thoát mà anh mong muốn. Anh quay lại nhìn vào phòng, nhìn chiếc túi xách của mình đặt cạnh vali của Bồ. Mọi thứ đều hoàn hảo.
Anh chợt nhớ ra điều gì đó. Anh đưa tay vào túi quần, lấy ra chiếc điện thoại. Màn hình vẫn sáng, hiển thị một vài thông báo từ mạng xã hội, email. Anh nhìn chằm chằm vào nó, như thể nó là sợi dây ràng buộc cuối cùng kéo anh về phía Nhà riêng.
Anh nghĩ về Vợ, về Con. Chắc họ vẫn ổn thôi. Vợ anh đủ đảm đang để lo cho Con. Còn Mẹ chồng thì luôn ở đó. Vài ngày vắng mặt không thành vấn đề. Anh chỉ cần vài ngày để lấy lại năng lượng, để tận hưởng trọn vẹn khoảng thời gian bên Bồ mà không bị bất kỳ sự làm phiền nào. Về nhà rồi mọi thứ sẽ lại đâu vào đấy.
Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười pha lẫn sự quyết tâm và một chút nhẫn tâm. Anh nhấn giữ nút nguồn. Màn hình điện thoại tối dần, rồi tắt hẳn. Cả thế giới bên ngoài, tạm thời, đã biến mất.
“”Anh tắt điện thoại à?”” Bồ quay vào hỏi, thấy hành động của anh.
“”Ừ,”” Người chồng đáp, giọng dứt khoát. “”Tắt đi cho thoải mái. Mình đi du lịch mà, cần gì vướng bận nữa.””
Anh đặt chiếc điện thoại đen ngòm lên bàn. Cảm giác như vừa trút được một gánh nặng vô hình. Anh bước lại gần Bồ, vòng tay qua eo cô, kéo sát vào mình.
“”Chỉ có hai chúng ta thôi,”” anh thì thầm vào tai cô.
Bồ ngước lên nhìn anh, ánh mắt đầy say đắm. “”Đúng vậy, chỉ có hai chúng ta.””
Người chồng cúi xuống hôn cô. Ngoài kia, biển vẫn rì rào, nắng vẫn vàng như rót mật. Cuộc sống mà anh khao khát, đang bắt đầu.”
“Cảnh 1
ĐỊA ĐIỂM DU LỊCH – PHÒNG KHÁCH SẠN – BAN NGÀY
Người chồng siết chặt vòng tay quanh eo Bồ. Anh hít hà mùi tóc cô, cảm nhận hơi ấm cơ thể cô. Bên ngoài ban công, tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng. Chiếc điện thoại đen ngòm nằm im lìm trên bàn trà, như một vật vô tri không còn liên quan đến cuộc sống hiện tại của anh.
“”Em biết không,”” Người chồng thì thầm, “”lâu lắm rồi anh mới cảm thấy nhẹ nhõm thế này.””
Bồ ngẩng đầu lên, mỉm cười rạng rỡ. “”Đó là lý do em muốn đưa anh đi xa. Bỏ hết tất cả lại sau lưng, chỉ có mình thôi.””
“”Đúng vậy,”” anh đồng tình. “”Chỉ có mình thôi.””
Anh cúi xuống hôn cô lần nữa, nụ hôn sâu và nồng nhiệt hơn. Mọi gánh nặng, mọi lo toan, mọi cảm giác tội lỗi dường như tan biến trong khoảnh khắc ấy. Thế giới thu lại chỉ còn hai người.
Cảnh 2
ĐỊA ĐIỂM DU LỊCH – BÃI BIỂN/ĐƯỜNG PHỐ – BAN NGÀY/BAN ĐÊM
Những ngày tiếp theo trôi qua như một giấc mơ. Họ cùng nhau đi dạo dọc bãi biển, ngắm bình minh và hoàng hôn. Tiếng cười nói của họ hòa quyện với tiếng sóng biển. Họ khám phá những con phố nhỏ của Địa điểm du lịch, thưởng thức món ăn địa phương, nắm tay nhau đi qua những cửa hàng lưu niệm.
Người chồng cảm thấy mình như trẻ lại. Anh quên mất mình là một người đàn ông đã có gia đình, có vợ, có con. Anh chỉ đơn giản là một người đang tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc bên người phụ nữ anh khao khát. Bồ luôn tràn đầy năng lượng và sự tươi mới, khiến anh không ngừng bị cuốn hút. Cô giống hệt Vợ anh ngày xưa, cái ngày mà tình yêu giữa họ còn trong trẻo và mãnh liệt.
Anh hoàn toàn đắm chìm trong mối quan hệ vụng trộm này. Chiếc điện thoại vẫn tắt, nằm yên trong phòng khách sạn. Anh không nghĩ đến những cuộc gọi nhỡ có thể có, những tin nhắn chờ đợi. Anh không nghĩ đến Vợ đang ở Nhà riêng, chăm sóc Con. Mọi thứ ở Nhà riêng dường như quá xa xôi, quá mờ nhạt so với thực tại rực rỡ mà anh đang sống cùng Bồ.
“”Anh có thấy nhớ nhà không?”” Một buổi tối, khi họ đang ngồi ăn tối lãng mạn dưới ánh nến, Bồ chợt hỏi.
Người chồng nhìn cô, đôi mắt phản chiếu ánh nến lung linh. “”Không,”” anh trả lời dứt khoát. “”Anh không nhớ gì cả. Anh chỉ muốn thời gian ngừng lại ở đây thôi.””
Bồ mỉm cười, đặt tay lên tay anh. “”Em cũng vậy.””
Họ nhìn nhau say đắm. Ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng đối với Người chồng, nó đang diễn ra ở một nơi khác, một thế giới khác, nơi anh đã tạm thời cắt đứt mọi kết nối. Anh cảm thấy tự do, cảm thấy hạnh phúc, một thứ hạnh phúc giả tạo nhưng lại vô cùng chân thật trong những ngày vô tâm này. Anh đâu biết rằng, trong khi anh đang đắm chìm trong men say tình ái, thì ở một nơi rất xa, một bi kịch khủng khiếp đang xảy ra, thứ sẽ vĩnh viễn xé nát cuộc đời anh.”
“Cảnh 1
ĐỊA ĐIỂM DU LỊCH – NHÀ HÀNG VEN BIỂN – BAN NGÀY
Nắng vàng rực rỡ rải xuống bãi cát. Tiếng sóng biển rì rào như một bản nhạc nền êm dịu. Người chồng và Bồ ngồi đối diện nhau tại một nhà hàng ven biển, thưởng thức hải sản tươi sống. Khuôn mặt Bồ rạng rỡ, nụ cười luôn thường trực trên môi khiến Người chồng cảm thấy thư thái và dễ chịu.
“”Đồ ăn ở đây ngon thật anh nhỉ,”” Bồ nói, gắp một miếng tôm cho vào đĩa của Người chồng. “”Em thấy mình như đang được sạc đầy năng lượng vậy.””
“”Đúng là một chuyến đi tuyệt vời,”” Người chồng đồng ý, nhấp một ngụm bia lạnh. Anh nhìn Bồ, ánh mắt trìu mến. Cô thật sự trẻ trung, xinh đẹp và tràn đầy sức sống, hệt như Vợ anh những năm tháng còn là sinh viên, chưa bị những gánh nặng cuộc sống và việc sinh nở làm thay đổi.
Đột nhiên, một thoáng suy nghĩ vụt qua đầu Người chồng. Một hình ảnh loáng thoáng về `Nhà riêng`, về khung cảnh quen thuộc của phòng khách, về đứa `Con` trai nhỏ. Một cảm giác bất an thoáng qua như một cơn gió nhẹ. Có gì đó không ổn? Anh không rõ. Nó chỉ là một cảm giác vu vơ, không có căn cứ.
Anh khẽ nhíu mày. “”Không biết ở nhà…””
Bồ nhìn anh, hơi nghiêng đầu. “”Anh sao vậy?””
Người chồng giật mình, nhanh chóng xua tan ý nghĩ đó. Anh cười trấn an, đặt tay lên tay Bồ. “”À, không có gì. Chỉ nghĩ vẩn vơ thôi.”” Anh siết nhẹ tay cô, cố gắng tập trung trở lại vào khoảnh khắc hiện tại.
“”Anh đừng nghĩ gì cả,”” Bồ nói dịu dàng. “”Chúng mình đang ở đây mà. Hãy tận hưởng đi.””
Người chồng gật đầu, nhìn sâu vào mắt Bồ. Cảm giác bất an lập tức tan biến, nhường chỗ cho sự cuốn hút mãnh liệt từ người phụ nữ trước mặt. Anh đã gạt bỏ mọi thứ lại sau lưng rồi. Sẽ không để những suy nghĩ không đâu làm ảnh hưởng đến cuộc vui này.
“”Em nói đúng,”” anh nói, nụ cười lại nở trên môi. “”Chỉ có mình thôi.””
Anh tiếp tục bữa ăn, hoàn toàn đắm chìm trong không gian lãng mạn và hạnh phúc giả tạo bên Bồ. Chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm trong phòng khách sạn, bị lãng quên hoàn toàn. Anh không hề biết rằng, cái cảm giác bất an thoáng qua kia chính là điềm báo cho một sự thật khủng khiếp đang chờ đợi anh khi chuyến đi này kết thúc.”
“Chuyến đi kết thúc. Người chồng đưa Bồ về đến căn hộ sang trọng của cô ta ở trung tâm thành phố. Họ nói lời tạm biệt bằng một nụ hôn vội vã, vẫn còn vương vấn mùi nắng và biển. Anh nhìn theo bóng lưng cô ta khuất dần sau cánh cửa kính xoay, cảm giác thư thái ban nãy dần tan biến, nhường chỗ cho sự trống rỗng và một chút mệt mỏi. Anh quay trở lại chiếc xe, khởi động máy và hướng thẳng về `Nhà riêng`.
Trên đường đi, không gian im lặng đến lạ thường. Những bài hát tình cảm trên radio bỗng trở nên vô nghĩa. Anh cảm thấy lồng ngực hơi nặng trĩu. Cái cảm giác bất an mơ hồ ở `Địa điểm du lịch` lại quay trở lại, lần này rõ rệt hơn. Đã mấy ngày anh không liên lạc về nhà. `Mẹ chồng` chắc chắn sẽ lo lắng, còn `Vợ`… anh không chắc `Vợ` sẽ thế nào. Chắc cô ấy vẫn đang chăm `Con` ở nhà.
Anh đưa tay lấy chiếc điện thoại từ ngăn chứa đồ. Nó đã tắt nguồn suốt mấy ngày qua. Anh nhấn nút nguồn, màn hình sáng lên. Logo quen thuộc hiện ra, rồi đến màn hình khóa. Anh nhập mật khẩu, lướt vào màn hình chính. Ngay lập tức, một cơn choáng váng ập đến.
Biểu tượng cuộc gọi nhỡ đỏ rực, con số hiện lên khiến anh suýt đánh rơi điện thoại. Hàng trăm cuộc gọi nhỡ, từ đủ các số khác nhau. Số của `Mẹ chồng`, số của những người họ hàng, số của bạn bè… và cả số của `Vợ`. Hàng chục cuộc từ số của `Vợ`.
Tay anh run rẩy. Chuyện gì đã xảy ra? Sao lại có nhiều cuộc gọi đến vậy? Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Anh vội vàng lướt xuống xem tin nhắn. Hàng loạt tin nhắn chưa đọc. Anh mở tin nhắn từ `Mẹ chồng`. Dòng đầu tiên đập vào mắt anh như một nhát dao: “”Về nhà ngay lập tức! Có chuyện lớn rồi!””
Toàn thân anh lạnh toát. Chuyện lớn? Chuyện gì có thể lớn đến mức này? Anh cố gắng đọc thêm nhưng những dòng chữ khác trở nên nhòe nhoẹt. Một dự cảm cực kỳ tồi tệ dâng lên trong lòng. Cái cảm giác bất an ban nãy không phải là vu vơ. Nó là sự thật. Anh tăng tốc độ xe, phóng điên cuồng về phía `Nhà riêng`, trong đầu chỉ còn lại một mớ hỗn độn của sợ hãi và lo lắng.”
“Tay anh run rẩy. Chuyện gì đã xảy ra? Sao lại có nhiều cuộc gọi đến vậy? Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Anh vội vàng lướt xuống xem tin nhắn. Hàng loạt tin nhắn chưa đọc. Anh mở tin nhắn từ `Mẹ chồng`. Dòng đầu tiên đập vào mắt anh như một nhát dao: “”Về nhà ngay lập tức! Có chuyện lớn rồi!””
Toàn thân anh lạnh toát. Chuyện lớn? Chuyện gì có thể lớn đến mức này? Anh cố gắng đọc thêm nhưng những dòng chữ khác trở nên nhòe nhoẹt. Dưới dòng tin nhắn khẩn cấp ấy là thêm vài dòng chữ rời rạc khác từ mẹ: “”Vợ… con… nhanh lên con!””. Những từ ngữ đứt quãng ấy như búa bổ vào đầu anh. Một dự cảm cực kỳ tồi tệ dâng lên trong lòng, lạnh buốt hơn cả máy điều hòa trong xe. Cái cảm giác bất an ban nãy không phải là vu vơ. Nó là sự thật. Anh ném vội điện thoại vào ghế phụ, siết chặt vô lăng. Anh tăng tốc độ xe, phóng điên cuồng về phía `Nhà riêng`, trong đầu chỉ còn lại một mớ hỗn độn của sợ hãi, lo lắng, và một tiếng vọng ám ảnh: Vợ? Con? Chuyện gì đã xảy ra với `Vợ` và `Con`?”
“Anh phóng xe điên cuồng, kim đồng hồ tốc độ vọt lên con số đáng báo động. Nhưng nỗi sợ hãi trong lòng còn lớn hơn cả tốc độ. `Vợ`… `Con`… Dòng tin nhắn của `Mẹ chồng` cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh. Anh quơ vội lấy điện thoại trên ghế phụ. Hàng loạt cuộc gọi nhỡ vẫn hiện lên. Anh lướt qua, tìm số của `Mẹ chồng`. Tay anh run rẩy, khó khăn lắm mới chạm đúng nút gọi.
Điện thoại đổ chuông dài, mỗi tiếng chuông như búa bổ vào tai anh. Anh hồi hộp đến nghẹt thở. Đầu dây bên kia nhấc máy. Không phải là giọng nói giận dữ như anh tưởng, mà là tiếng nấc nghẹn ngào, đứt quãng.
“”Mẹ… Mẹ ơi, có chuyện gì vậy mẹ? `Vợ` con, `Con`…?”” Anh lắp bắp hỏi, giọng khô khốc.
Tiếng nấc bên kia càng dữ dội hơn, xen lẫn những lời nói không rõ ràng. Anh phải ghé sát điện thoại vào tai, cố gắng nghe cho rõ.
“”Tai… tai nạn rồi con ơi…”” Tiếng `Mẹ chồng` vỡ òa, “”Hai ngày trước… Hai ngày trước rồi…””
Anh như bị sét đánh ngang tai. Tai nạn? Hai ngày trước? Ngay lúc anh đang tắt điện thoại, vui vẻ ở `Địa điểm du lịch` cùng `Bồ`?
“”Ai… ai bị tai nạn hả mẹ? `Vợ`… hay `Con`?”” Anh hỏi dồn dập, trái tim đập loạn xạ, một tia hy vọng mong manh rằng có lẽ chỉ là xây xát nhẹ.
Sự im lặng chết chóc kéo dài vài giây, chỉ còn tiếng khóc xé lòng. Rồi giọng `Mẹ chồng`, đầy đau đớn và tuyệt vọng, vang lên như án tử:
“”`Vợ`… `Vợ` với thằng `Con`… đi cả rồi con ơi! Chúng nó bỏ mẹ, bỏ con đi rồi!””
Đi cả rồi? `Vợ` và `Con`? Chết rồi? Hai ngày trước?
Thế giới trước mắt anh bỗng chao đảo. Chiếc xe loạng choạng trên đường. Anh vội vàng thắng gấp, tấp vào lề đường. Tiếng lốp xe rít lên chói tai. Anh vịn chặt vô lăng, đầu óc trống rỗng. Tiếng khóc nức nở của `Mẹ chồng` bên tai anh như tiếng vọng từ một thế giới khác.
“”Làm sao… làm sao có thể… Không thể nào!”” Anh lẩm bẩm, giọng lạc đi, không tin vào những gì mình vừa nghe. Anh vừa tắt điện thoại để đi du lịch với `Bồ`… Và `Vợ` con anh… đã không còn nữa. Cái cảm giác tội lỗi và hối hận ập đến như một cơn sóng thần, nhấn chìm anh trong bóng tối.”
“Anh vịn chặt vô lăng, đầu óc trống rỗng. Tiếng khóc nức nở của `Mẹ chồng` bên tai anh như tiếng vọng từ một thế giới khác.
“”Làm sao… làm sao có thể… Không thể nào!”” Anh lẩm bẩm, giọng lạc đi, không tin vào những gì mình vừa nghe. Anh vừa tắt điện thoại để đi du lịch với `Bồ`… Và `Vợ` con anh… đã không còn nữa. Cái cảm giác tội lỗi và hối hận ập đến như một cơn sóng thần, nhấn chìm anh trong bóng tối.
Anh run rẩy siết chặt điện thoại. Phải, không thể nào là thật. `Mẹ chồng` chắc chắn đã nhầm lẫn gì đó. Hay bà quá sốc nên nói không rõ? Anh lướt danh bạ, tìm một số khác. Ai có thể xác nhận đây? Một người thân của `Vợ`? Một người bạn thân của cả hai? Tay anh dừng lại ở số của Dũng, người bạn thân duy nhất từ thời đi học của `Vợ`.
Anh nhấn gọi. Hồi hộp chờ đợi. Điện thoại đổ chuông. Anh cầu nguyện đó chỉ là một sự hiểu lầm tàn khốc.
Giọng Dũng vang lên, mệt mỏi và đầy vẻ đau buồn. “”Alo?””
“”Dũng ơi! Tao đây, Huy đây. Mày… mày có nghe tin gì không? `Vợ` tao, `Con` tao… `Mẹ chồng` tao vừa gọi nói…”” Anh lắp bắp, sợ hãi phải thốt ra lời đó một lần nữa.
Một sự im lặng nặng nề từ đầu dây bên kia. Rồi Dũng khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa nỗi đau. “”Huy… mày về rồi à? Sao giờ này mày mới liên lạc được?””
“”Tao… tao đi công tác. Tắt điện thoại.”” Anh vội vàng giải thích, cái cớ nghe sao mà sáo rỗng và tàn nhẫn lúc này. “”Tin đó… là thật à mày?””
Giọng Dũng nghẹn lại. “”Ừ… thật đó Huy ạ. Tai nạn xe. Thương tâm lắm…”” Anh nghe tiếng Dũng nấc nhẹ. “”Xảy ra hôm kia rồi. Trên đường về ngoại…””
“”Không… không thể nào!”” Anh gào lên, đấm mạnh vào vô lăng. “”Sao lại thế được? Sao không ai báo cho tao?””
“”Báo á? Mày nghĩ bọn tao không gọi cho mày à?”” Giọng Dũng bỗng trở nên gay gắt, xen lẫn chút trách móc. “”Gọi cháy máy luôn! Cả `Mẹ chồng`, cả tao, cả mấy đứa bạn chung. Điện thoại mày thuê bao. Rồi sau đó làm sao mà tìm được mày nữa? Chú thím (bố mẹ `Vợ`) thì ngất lên ngất xuống. `Mẹ chồng` mày một tay lo liệu hết. Tang lễ… cũng đã xong rồi Huy ạ.””
Đã xong rồi? Tang lễ đã xong rồi? Ngay lúc anh đang cười nói, vui vẻ cùng `Bồ` ở một nơi xa, không một chút bận tâm, thì `Vợ` và `Con` anh, những người thân yêu nhất, lại đang nằm lạnh lẽo và được đưa về nơi an nghỉ cuối cùng mà không có anh ở đó? Không được nhìn mặt lần cuối, không được tiễn đưa, không được nói một lời từ biệt?
Sự thật tàn khốc đập thẳng vào mặt anh. Không còn nghi ngờ gì nữa. Anh đã mất tất cả. Mất `Vợ`, mất `Con`. Và mất luôn cả cơ hội cuối cùng để làm trọn trách nhiệm của một người chồng, người cha. Mất luôn cả sự tôn trọng, cả nhân cách của chính mình. Anh gục xuống vô lăng, nước mắt chảy dài, hòa lẫn với mồ hôi lạnh. Tiếng khóc nấc nghẹn ngào xé toang lồng ngực. Không ai trách mắng anh lúc này, nhưng lời xác nhận từ Dũng còn đau đớn hơn ngàn nhát dao cứa vào tim.”
“Anh ngồi sụp xuống bên vệ đường, điện thoại rơi khỏi tay, nằm chỏng chơ trên nền đất bụi bặm. Màn hình vẫn sáng, hiển thị hàng loạt cuộc gọi nhỡ. `Mẹ chồng`: 35 cuộc nhỡ. Dũng: 18 cuộc nhỡ. Rồi những cái tên khác, những người bạn chung, người thân của `Vợ`. Tất cả đều tìm cách liên lạc với anh, trong khi anh đang ở một nơi khác, tận hưởng niềm vui ích kỷ của riêng mình.
Từng cuộc gọi nhỡ ấy như những nhát dao cứa vào trái tim anh. Mỗi cái tên hiện lên là một lời tố cáo, một lời nhắc nhở về sự vô tâm tột độ của anh. Anh nhặt điện thoại lên, lướt qua từng dòng, từng dòng. Thời gian các cuộc gọi. Bắt đầu từ hai ngày trước, ngay thời điểm tai nạn xảy ra. Anh nhớ lại. Hai ngày trước, anh đang làm gì? Anh đang cùng `Bồ` ngồi trên máy bay, trên đường đến `Địa điểm du lịch`. Anh đang cười đùa, đang háo hức cho chuyến đi lãng mạn. Và rồi anh tắt điện thoại. Tắt để không bị làm phiền, tắt để trốn tránh hiện thực, trốn tránh trách nhiệm.
Đôi tay anh run rẩy, nắm chặt điện thoại đến trắng bệch. Anh muốn gào thét, muốn đấm nát tất cả. Nhưng rồi, không khí như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng nấc nghẹn đứt quãng của chính anh. Anh nhìn vào màn hình khóa điện thoại. Là ảnh `Vợ` và `Con`, chụp trong dịp sinh nhật `Con` cách đây vài tháng. `Vợ` cười rạng rỡ, ôm `Con` thật chặt. Nụ cười đó giờ đây chỉ còn là ký ức, một ký ức đau đớn và xa vời.
Anh nhớ lại những ngày `Vợ` mang bầu. Cô ốm nghén, mệt mỏi. Anh bận rộn công việc, những chuyến đi công tác xa dần. Rồi `Vợ` sinh `Con`. Cô tăng cân, rạn da. Nụ cười bớt đi sự hồn nhiên, thay vào đó là vẻ mệt mỏi của một bà mẹ bỉm sữa. Anh bắt đầu thấy chán nản, thấy xa cách. Ánh mắt anh không còn nhìn thấy sự hy sinh, sự vất vả của cô, chỉ thấy một người phụ nữ xuề xòa, khác xa với hình ảnh cô gái anh yêu ngày xưa. Rồi `Bồ` xuất hiện, xinh đẹp, trẻ trung, nói những lời ngọt ngào anh khao khát. Anh lao vào cuộc tình vụng trộm, bỏ mặc tổ ấm nhỏ bé của mình.
Giờ đây, khi tất cả đã mất, khi không còn cơ hội để sửa chữa, anh mới nhận ra mình đã đánh mất điều gì. Không phải chỉ là `Vợ` và `Con`, mà là cả một phần cuộc đời, một phần linh hồn của chính mình. Anh đã đánh đổi hạnh phúc chân thật lấy những ảo vọng phù phiếm. Anh đã vứt bỏ viên ngọc quý để nhặt lấy hòn sỏi vô giá trị.
Nỗi ân hận tràn ngập, thiêu đốt anh từ bên trong. Anh gục đầu vào vô lăng một lần nữa, không còn sức để khóc thành tiếng. Chỉ còn những tiếng nấc khô khốc, đau đớn đến tận cùng. Anh đã không ở đó khi `Vợ` đau đớn chuyển dạ sinh `Con`. Anh đã không ở đó khi `Con` chập chững những bước đi đầu tiên. Anh đã không ở đó khi `Vợ` và `Con` cần anh nhất, trên chuyến xe định mệnh ấy. Và anh cũng không ở đó để nói lời tạm biệt cuối cùng.
Chiếc xe, người bạn đồng hành trên biết bao nẻo đường giờ đây như một chứng nhân câm lặng cho sự ngu ngốc và tàn nhẫn của anh. Anh chỉ muốn quay ngược thời gian, về cái ngày `Vợ` báo tin có bầu, về cái ngày anh bắt đầu ngoại tình, về cái ngày anh quyết định tắt điện thoại đi chơi. Chỉ cần một cơ hội, dù chỉ là một giây, để ôm chặt lấy `Vợ`, ôm chặt lấy `Con` và nói lời xin lỗi.
Nhưng thời gian không quay trở lại. Cái giá phải trả cho sự ích kỷ của anh quá đắt. Nó lấy đi tất cả, không chừa lại thứ gì ngoài nỗi day dứt và trống rỗng. Cuộc đời phía trước của anh giờ đây chỉ còn là những ngày dài đằng đẵng trong sự cô đơn và ăn năn. Bài học này khắc sâu đến mức không gì có thể xóa nhòa. Nó dạy anh rằng, hạnh phúc thực sự không nằm ở những phù phiếm bên ngoài, mà nằm ở sự trân trọng, sẻ chia và trách nhiệm với những người mình yêu thương. Đôi khi, đến khi mất đi rồi, người ta mới biết điều gì là quan trọng nhất. Và có những sai lầm, dù hối hận đến đâu, cũng không bao giờ có thể sửa chữa được nữa. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, nhưng với anh, nó đã mãi dừng lại ở khoảnh khắc tàn khốc ấy, khoảnh khắc anh nhận ra mình đã mất tất cả, chỉ vì sự vô tâm của chính mình.”

