Tám năm sau ngày ly hôn với Thẩm Tư Nghiêm, tôi và anh gặp lại nhau ở bệnh viện quân khu. Anh đưa con trai đến phẫu thuật, còn tôi là bác sĩ chính đảm nhiệm ca mổ. Tôi chậm rãi dặn dò những lưu ý trước khi vào phòng mổ. Anh chăm chú lắng nghe, dáng vẻ nghiêm cẩn của một người cha mẫu mực. Chỉ là, khi tôi giữ khoảng cách mà gọi một tiếng “Thẩm thiếu tướng”, ánh mắt anh khựng lại trong thoáng chốc. “Khương Mộc, em… thay đổi nhiều quá.” Tôi cúi đầu ghi chép, tiếng bút chạm giấy vang lên đều đặn. Nếu bảo là đã khác, quả thực khác không ít. Ít nhất, trong lần gặp lại này, trái tim tôi không còn gợn sóng. “Bác sĩ Khương, bệnh nhân giường số 3 sau phẫu thuật có phản ứng ớn lạnh.” Cô y tá từ cuối hành lang vội vã chạy đến. Tôi lập tức thu lại ý nghĩ, quay sang nói: “Có thể là tác dụng phụ của gây mê, trước hết kiểm tra lại liều thuốc.” Lúc này cô mới nhận ra sự hiện diện của Thẩm Tư Nghiêm. Ánh mắt lướt qua quân hàm trên vai anh rồi ngẩn ra, giọng bỗng có chút căng thẳng: “Thẩm… Thẩm thiếu tướng? Em đã thấy ảnh ngài trên báo của quân khu.” “Em nghe nói lần diễn tập ở biên giới vừa rồi, ngài dẫn đội giành hạng nhất, thật đáng nể!” Thẩm Tư Nghiêm chỉ khẽ gật đầu, ánh nhìn vẫn dừng trên gương mặt tôi. “Cảm ơn.” Xác nhận xong phiếu bàn giao, tôi kẹp nó vào tập bệnh án. Ống nghe trước ngực sơ ý vướng bút, kéo mạnh khiến ngòi cào qua hổ khẩu tay. Máu lập tức rịn ra. Thẩm Tư Nghiêm lập tức giữ lấy cổ tay tôi, giọng thoáng vội: “Đừng động, để anh xem.” Tôi ngẩng lên, bắt gặp mắt anh, rồi khẽ xoay cổ tay rút về. “Không cần, Thẩm thiếu tướng.” Anh cau mày: “Anh đi lấy bông sát trùng cho em.” Tôi tiện tay lau vệt máu vào vạt áo blouse, quay người về phía phòng bệnh. “Thật sự không cần, tôi còn phải đi khám phòng.” Khi xoay người, vạt áo trắng lướt qua đầu ngón tay anh. Theo bản năng, anh muốn giữ lại, nhưng cuối cùng chỉ nắm vào khoảng không. Đi ngang trạm y tá, tôi ấn cồn sát khuẩn vào bông. Không phải để xử lý vết xước, mà để lau kỹ chỗ cổ tay vừa bị anh nắm. Trưởng y tá thò đầu trêu: “Vừa rồi là Thẩm thiếu tướng phải không? Trẻ mà giỏi, lại độc thân. Ở viện mình, khối cô mơ.” Tôi chỉ khẽ nhếch môi, không đáp. Tám năm sau khi ly hôn với Thẩm Tư Nghiêm. Gặp lại anh, ngay đến một thoáng bối rối cũng trở nên dư thừa. Chúng tôi tựa như hai đoàn tàu đã lệch đường ray từ lâu. Anh đuổi theo tình yêu của riêng anh, còn tôi giữ lấy phần bình yên của mình. Như thể chưa từng dốc hết lòng để yêu anh. Cũng như thể chưa từng bị anh lạnh lùng đẩy lên bàn mổ, để rồi hết lần này đến lần khác đánh mất tư cách làm mẹ. Lần đầu tiên tôi gặp Thẩm Tư Nghiêm là vào một đêm mưa lớn. Khi ấy, anh vẫn chưa phải là quân nhân mang quân hàm oai vệ, chỉ là một sinh viên nghèo vừa nhập học trường quân đội. Toàn thân anh ướt đẫm, quỳ giữa sảnh bệnh viện quân khu, trông chẳng khác nào một con thú nhỏ bị dồn đến bước đường cùng. Anh siết chặt tờ giấy báo bệnh trong tay, giọng khàn đặc, run rẩy mà cầu xin: “Xin các người, cứu mẹ tôi với! Chỉ cần cứu được bà, bảo tôi làm gì cũng được!” Người qua lại trong sảnh, ai nấy đều vội vã, thờ ơ như thể đã quá quen với cảnh sinh ly tử biệt. Chỉ có cha tôi dừng lại, cúi người xem kỹ phim chụp và bản báo cáo bệnh án anh mang theo. Ngay trong đêm, ông lập tức sắp xếp giường hồi sức cấp cứu, mở đường ưu tiên, thậm chí còn đích thân làm bác sĩ chính, gánh lấy toàn bộ rủi ro trong ca mổ. Ca phẫu thuật của mẹ Thẩm thành công. Sau đó, cha tôi đưa anh về nhà. Ông chỉ tay về phía tôi — khi ấy là học sinh lớp mười hai, thành tích luôn lẹt đẹt cuối bảng — rồi nói nửa đùa nửa thật: “Tư Nghiêm, đây là con gái chú, Khương Mộc. Trong thời gian chăm mẹ, nếu rảnh thì kèm nó học thêm chút nhé.” Thẩm Tư Nghiêm đứng nghiêm, bộ quân phục cũ đã sờn vai, nhưng vành tai lại đỏ lựng. “Cháu… cháu học văn hóa cũng tạm được, có thể thử xem sao.” Lời nói của anh thật khiêm tốn, bởi năm đó, anh chính là thủ khoa toàn tỉnh thi vào trường quân đội. Trí tuệ sắc bén, tư duy mạch lạc, là kiểu người khiến người khác chỉ cần tiếp xúc một lần đã biết chắc sẽ tỏa sáng. Sau khi mẹ anh vượt qua cơn nguy kịch, Thẩm Tư Nghiêm dốc lòng vào quân ngũ. Anh thăng tiến nhanh chóng, được đề cử tham gia tuyển chọn sĩ quan, con đường binh nghiệp mở rộng thênh thang. Còn tôi, như cha vẫn thường nói, là “được hưởng ké ánh hào quang” của anh. Nhờ sự “kèm cặp nghiêm khắc theo kiểu quân sự” của Thẩm Tư Nghiêm, tôi từ kẻ học lực lẹt đẹt cũng loạng choạng thi đỗ vào đại học y trong cùng thành phố. Nhưng định mệnh luôn thích trêu đùa con người. Khi anh đang trong một nhiệm vụ đặc biệt, khối phình mạch máu não của mẹ anh tái phát. Dù cấp cứu khẩn cấp, cuối cùng bà vẫn không qua khỏi. Cha tôi ân hận mãi, tự trách mình vì không chăm lo cho mẹ anh chu toàn. Ông nói: “Tư Nghiêm, cháu dạy Mộc Mộc ngần ấy lâu, ân nghĩa cũng coi như trả xong. Bây giờ… cháu hãy sống cho mình, đừng để quá khứ trói buộc.” Thế nhưng Thẩm Tư Nghiêm đứng giữa phòng khách, dáng người thẳng như tùng, giọng nói kiên định đến mức khiến người nghe không thể quên: “Chú Khương, ân cứu mạng, cháu suốt đời không dám quên. Chú đã cứu mẹ cháu, thì nửa đời còn lại của Thẩm Tư Nghiêm này, thuộc về Khương Mộc.” Tôi khẽ xoa vết xước nơi hổ khẩu tay, lớp da đã đóng vảy nhưng vẫn âm ỉ nhức. Giờ nghĩ lại, mới thấy năm ấy mình thật ngây thơ. Anh nói vậy, tôi liền tin là thật. Tin đến mức như một miếng kẹo dính chặt, càng cố gỡ lại càng bám sâu hơn. Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luận, bấm like và để lại 1 chấm để nhận thông báo ↧
Thẩm Tư Nghiêm vẫn đứng bất động tại hành lang bệnh viện quân khu, ánh mắt sâu thẳm dõi theo bóng lưng thanh mảnh của Khương Mộc cho đến khi cô khuất hẳn ở cuối dãy. Bàn tay anh từ từ nắm chặt lại, cảm giác mềm mại nơi cổ tay cô như vẫn còn vương vấn trên da thịt. Một nỗi hối tiếc đột ngột trỗi dậy, cào xé lồng ngực. Tám năm qua, anh đã nghĩ mình có thể quên đi, có thể bước tiếp. Nhưng rồi, chỉ một khoảnh khắc chạm nhẹ, mọi lớp băng giá bao bọc trái tim anh dường như đều tan chảy.
Thẩm Tư Nghiêm nhắm mắt, hình ảnh Khương Mộc lạnh lùng lau đi vệt máu trên vạt áo blouse, rồi lau sạch cổ tay như thể đang gột rửa một vết nhơ, hiện rõ mồn một. Từ “Thẩm thiếu tướng” cô dành cho anh, đầy xa lạ và khách sáo, cứ văng vẳng trong đầu. Đau đớn và bế tắc. Không phải anh không nhìn ra sự thay đổi nơi cô. Khương Mộc của ngày xưa là một cô gái ngây thơ, luôn tin vào lời hứa và ánh mắt của anh. Còn Khương Mộc bây giờ, là một bác sĩ chính đầy bản lĩnh, với ánh mắt kiên định, không hề gợn chút bối rối khi đối mặt với anh. Anh đã tự tay đẩy cô ra xa.
Thẩm Tư Nghiêm mở mắt, đôi con ngươi đen kịt ẩn chứa một tia quyết tâm. Anh biết, những gì đã mất đi không dễ dàng tìm lại. Nhưng anh không thể chấp nhận buông tay. Anh đã từng hứa, nửa đời còn lại của Thẩm Tư Nghiêm này, thuộc về Khương Mộc. Lời hứa ấy, anh chưa từng quên, và sẽ không bao giờ để nó thành lời nói gió bay. Con trai anh, anh sẽ dùng tất cả để bù đắp. Còn Khương Mộc, anh sẽ dùng cả đời mình để níu giữ.
Anh quay người, bước chân dứt khoát, hướng về phía phòng bệnh nơi con trai đang nằm. Đây mới chỉ là khởi đầu.
Khương Mộc bước vào phòng bệnh, gương mặt không chút biểu cảm. Cô cố gắng gạt bỏ tất cả những hình ảnh, âm thanh về Thẩm Tư Nghiêm ra khỏi tâm trí. Khương Mộc nhanh chóng lấy bệnh án của bệnh nhân ra xem xét, từng trang giấy lật giở dứt khoát. Cô di chuyển đến từng thiết bị y tế, kiểm tra kỹ lưỡng các thông số hiển thị trên màn hình. Mỗi cử động của Khương Mộc đều chuyên nghiệp, điềm tĩnh, như thể không có bất kỳ điều gì có thể làm lung lay sự tập trung của một bác sĩ chính dày dặn kinh nghiệm.
Thế nhưng, mỗi khi Khương Mộc cúi đầu xuống để ghi chép hoặc kiểm tra chi tiết, vết xước đỏ ửng trên hổ khẩu tay cô lại nhói lên. Cảm giác đau âm ỉ không chỉ là vết thương vật lý do cây bút của Thẩm Tư Nghiêm gây ra, mà còn là một nhát cứa sâu hơn vào những ký ức mà cô đã cố gắng chôn vùi. Hình bóng anh, câu nói của anh, và cả những vết thương quá khứ bị “lạnh lùng đẩy lên bàn mổ”, “đánh mất tư cách làm mẹ” bỗng chốc ùa về, không mời mà đến.
Lòng Khương Mộc trĩu nặng, một cảm giác nghẹt thở bao trùm. Cô nuốt khan, bàn tay siết chặt tập bệnh án. Khương Mộc biết mình phải bình tĩnh. Cô là Khương Mộc, là bác sĩ Khương Mộc. Cô không thể để bất cứ điều gì ảnh hưởng đến công việc, đặc biệt là khi tính mạng bệnh nhân đang nằm trong tay cô. Khương Mộc hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên, vẻ mặt lại trở về sự bình thản đến lạnh lùng thường thấy. Cô tiếp tục công việc, kiểm tra lại một lần nữa các chỉ số trên máy monitor. Dù trong lòng đang dậy sóng, cô vẫn không cho phép bất kỳ ai nhìn thấy sự yếu đuối hay dao động nào. Cô đẩy nhẹ cánh cửa phòng bệnh, bước ra ngoài.
Thẩm Tư Nghiêm vẫn đứng ở cuối hành lang, khuất sau một góc tường, bóng anh hòa vào ánh sáng dịu nhẹ của Bệnh viện quân khu. Đôi mắt sắc lạnh của thiếu tướng dõi theo từng cử động của Khương Mộc. Cô bước ra, đóng cửa nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, sau đó chậm rãi đi về phía Trạm y tá.
Mái tóc búi cao gọn gàng, chiếc áo blouse trắng tinh tươm, mỗi bước đi của Khương Mộc đều toát lên vẻ điềm tĩnh, tự tin đến đáng sợ. Cô không hề liếc nhìn xung quanh, ánh mắt chỉ tập trung vào phía trước, như thể cả thế giới này đều không thể làm cô phân tâm khỏi nhiệm vụ. Đến bàn làm việc, Khương Mộc mở tập bệnh án, trao đổi vài câu với cô Y tá đang trực. Giọng nói cô trầm ổn, rõ ràng, không một chút biểu cảm thừa thãi. Y tá trẻ gật đầu lia lịa, ghi chép nhanh chóng, ánh mắt đầy sự kính nể.
Thẩm Tư Nghiêm đứng đó, im lặng quan sát. Khương Mộc của hiện tại đã khác xa cô gái từng ôm anh khóc nức nở dưới tán cây mưa ngày nào. Cô không còn vẻ ngây thơ, bốc đồng, thay vào đó là sự lạnh lùng chuyên nghiệp, một bức tường vô hình dựng lên xung quanh để bảo vệ chính mình. Anh nhìn thấy vết xước đỏ ửng nơi hổ khẩu tay cô, do chính cây bút của anh gây ra. Một nhát cứa nhỏ, nhưng có lẽ đủ để khơi dậy ngàn vạn vết sẹo trong tâm hồn cô.
Trong lòng Thẩm Tư Nghiêm dâng lên một cảm xúc hỗn độn, khó gọi tên. Đó là sự ngưỡng mộ, xen lẫn xót xa. Cô đã trở thành một bác sĩ giỏi, một chuyên gia đáng nể, tự mình đứng vững trên đôi chân của mình. Nhưng để có được sự kiên cường đến lạnh lùng này, Khương Mộc đã phải đánh đổi những gì? Những mảnh ký ức về “lạnh lùng đẩy lên bàn mổ”, “đánh mất tư cách làm mẹ” lại hiện về, như lưỡi dao sắc bén cứa vào tim anh.
Anh tự hỏi, nếu không có những biến cố ấy, liệu cô có trở thành con người này? Hay cô vẫn là Khương Mộc ngây thơ, tin tưởng anh đến mù quáng? Cái giá cho sự trưởng thành này quá đắt, và anh, chính anh, là một phần nguyên nhân. Thẩm Tư Nghiêm siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh không thể rời đi. Anh cần phải biết, anh cần phải hiểu… và anh cần phải làm gì đó.
Khương Mộc đã hoàn tất công việc ở Trạm y tá, cô cầm tập bệnh án, sải bước về phía một dãy phòng khám khác. Thẩm Tư Nghiêm vẫn đứng đó, như một cái bóng lặng lẽ, dõi theo bóng lưng kiên cường mà cô độc của cô, lòng anh chùng xuống một cảm giác nặng nề, khó chịu.
Khương Mộc cầm tập bệnh án, sải bước dứt khoát về phía một dãy phòng khám khác. Bóng lưng cô dần khuất sau khúc cua hành lang, mang theo vẻ kiên cường mà cô độc. Thẩm Tư Nghiêm vẫn đứng đó, như một bức tượng sống, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi hướng Khương Mộc vừa đi. Lòng anh nặng trĩu.
Bất chợt, một cô y tá trẻ, đang trên đường tuần tra, thoáng nhìn thấy bóng dáng cao lớn, quân phục chỉnh tề của anh. Đôi mắt cô ta lập tức sáng lên. Đây chính là thiếu tướng Thẩm Tư Nghiêm lừng danh, người vừa đưa con trai mình vào viện phẫu thuật. Cô y tá chỉnh lại vạt áo, nở nụ cười tươi tắn rồi rảo bước tiến đến.
“Chào Thiếu tướng Thẩm ạ,” cô y tá mỉm cười ngọt ngào, giọng nói đầy vẻ ngưỡng mộ. “Tôi là y tá Mai, trực ở đây. Tôi đã nghe danh ngài từ lâu, thành tích của ngài thật sự khiến chúng tôi rất khâm phục. Ngài là niềm tự hào của quân đội.”
Thẩm Tư Nghiêm quay lại, ánh mắt sắc lạnh lướt qua cô y tá trẻ. Anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu xã giao, lạnh nhạt. “Cảm ơn cô.” Giọng anh trầm ổn, không chút biểu cảm.
“À, không biết Thiếu tướng có bận rộn lắm không ạ?” Mai vẫn giữ nụ cười, cố tìm một chủ đề tiếp chuyện. “Ngài hẳn là rất bận rộn với công việc, một Thiếu tướng trẻ như ngài chắc chắn phải gánh vác nhiều trọng trách. Vậy mà vẫn dành thời gian chăm sóc con trai chu đáo đến vậy. Thật đáng ngưỡng mộ.” Cô y tá liếc nhìn quân hàm trên vai Thẩm Tư Nghiêm, ánh mắt không che giấu sự thán phục, pha lẫn chút tò mò về cuộc sống riêng của anh.
Thẩm Tư Nghiêm không trả lời trực tiếp, chỉ khẽ nhíu mày. Anh không quen và cũng không muốn duy trì những cuộc trò chuyện vô nghĩa như thế này, đặc biệt là khi tâm trí anh vẫn đang bị hình bóng Khương Mộc chiếm trọn. Sự khó chịu thoáng hiện lên trong đôi mắt anh.
Đúng lúc đó, Khương Mộc vừa hoàn tất việc kiểm tra ở một phòng bệnh gần đó, đang bước ra. Ánh mắt cô vô tình lướt qua khúc hành lang nơi Thẩm Tư Nghiêm đứng. Cô thoáng thấy cảnh cô y tá trẻ đang tươi cười rạng rỡ, trò chuyện hăng say với anh. Thẩm Tư Nghiêm chỉ đứng im lặng, nhưng vẻ ngoài lạnh lùng, uy nghiêm của anh lại càng khiến cô y tá kia thêm phần say mê. Khương Mộc chỉ liếc qua trong chốc lát, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một cảm giác gợn nhẹ, không rõ là gì. Cô lập tức phủ nhận, tự nhủ: “Chẳng liên quan đến mình.” Khương Mộc nhanh chóng thu hồi ánh mắt, tiếp tục bước đi, nhưng bước chân lại hơi chậm lại một nhịp. Cô cố gắng lờ đi hình ảnh đó, như thể nó chưa từng xuất hiện.
Khương Mộc cố gắng lờ đi hình ảnh đó, như thể nó chưa từng xuất hiện, nhưng đôi tai cô vẫn vô thức lắng nghe. Từ phía sau, giọng nói ngọt ngào của y tá Mai vẫn tiếp tục vang lên, len lỏi vào tâm trí cô.
“Thiếu tướng Thẩm, con trai ngài chắc hẳn là rất lo lắng. Bệnh viện quân khu chúng tôi có căn tin riêng, thức ăn rất đảm bảo và đa dạng. Hay là để tôi dẫn ngài đi ăn một chút, hoặc gọi đồ ăn lên phòng bệnh cho ngài nhé? Ngài đã đợi lâu như vậy, chắc chắn rất đói rồi,” Mai tha thiết mời mọc, ánh mắt không giấu vẻ mong chờ. “Hoặc nếu ngài không muốn phiền phức, tôi có thể mang đến một cốc cà phê nóng cho ngài ngay bây giờ. Ngài cứ nói yêu cầu, tôi sẽ giúp ngài chuẩn bị.”
Thẩm Tư Nghiêm khẽ nhíu mày, sự khó chịu trong lòng anh càng lúc càng lớn. Anh quay nhẹ người về phía y tá Mai, ánh mắt sắc lạnh vẫn không rời khỏi bóng lưng Khương Mộc đang dần khuất. Anh gật đầu một cái thật nhẹ, mang tính xã giao hơn là đồng ý.
“Cảm ơn cô, không cần đâu,” Thẩm Tư Nghiêm lạnh lùng đáp. Giọng anh trầm khẽ nhưng dứt khoát, không cho phép bất kỳ sự tranh luận nào. “Tôi không đói. Tôi chỉ muốn ở đây đợi con trai tôi tỉnh lại.”
Mai hơi sững người, nụ cười trên môi khẽ cứng lại. Cô không ngờ anh lại từ chối phũ phàng đến vậy. Thế nhưng, cô vẫn cố gắng níu kéo. “Nhưng Thiếu tướng đã đợi quá lâu rồi… Chờ đợi cũng tốn sức lắm chứ ạ.”
“Không sao,” Thẩm Tư Nghiêm cắt ngang lời cô, ánh mắt kiên định vẫn hướng về phía hành lang trống rỗng. Anh muốn Khương Mộc, dù đã đi xa, vẫn cảm nhận được rằng anh không hề quan tâm đến bất kỳ ai khác ngoài cô. Anh cảm thấy bực bội khi sự nhiệt tình không đúng lúc của y tá Mai đang làm gián đoạn khoảnh khắc anh đang cố gắng nối lại chút liên kết mong manh với Khương Mộc. “Tôi ổn. Cô cứ làm việc của mình đi.”
Y tá Mai hiểu rằng đây là lời từ chối cuối cùng. Nụ cười trên môi cô vụt tắt, thay vào đó là vẻ thất vọng hiện rõ. Cô lúng túng cúi đầu, rồi lặng lẽ quay đi, để lại Thẩm Tư Nghiêm một mình đứng giữa hành lang bệnh viện lạnh lẽo, ánh mắt vẫn hướng về nơi Khương Mộc đã khuất. Trong tâm trí anh, chỉ có hình bóng cô, và những lời từ chối anh vừa nói với y tá Mai, anh chỉ hy vọng Khương Mộc đã nghe thấy.
Khương Mộc bước vội trên hành lang, tiếng bước chân gõ nhịp trên nền gạch lạnh lẽo. Vành tai cô vẫn nóng bừng, những lời từ chối dứt khoát của Thẩm Tư Nghiêm với y tá Mai vẫn văng vẳng trong tâm trí, xen lẫn với sự bực dọc khó hiểu đang trỗi dậy trong lòng. Cô cố gắng dồn nén mọi cảm xúc xuống đáy lòng, tự nhủ bản thân phải tập trung vào công việc.
Đúng lúc đó, một tiếng chuông điện thoại chói tai đột ngột vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của hành lang. Khương Mộc giật mình, vội vàng rút điện thoại ra. Mắt cô căng thẳng khi nhìn thấy dãy số hiển thị: là số nội bộ từ phòng mổ. Một dự cảm chẳng lành thoáng qua.
Khương Mộc lập tức bắt máy.
KHƯƠNG MỘC
(Giọng hơi gấp)
Alo?
Y TÁ (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng hốt hoảng, dồn dập)
Bác sĩ Khương! Tình hình bệnh nhân Thẩm… con trai Thiếu tướng Thẩm Tư Nghiêm… có biến chứng nhỏ! Nhịp tim hơi bất ổn, bác sĩ mổ đang kiểm tra! Xin cô đến ngay!
Ngay lập tức, mọi cảm xúc cá nhân, những suy nghĩ phức tạp về Thẩm Tư Nghiêm, tất cả đều bị Khương Mộc gạt phăng sang một bên. Cô chỉ còn là một bác sĩ chính, một chuyên gia cần phải có mặt ngay lập tức. Khuôn mặt cô tái đi nhưng ánh mắt lại trở nên kiên định đến đáng sợ.
KHƯƠNG MỘC
(Dứt khoát, không chút do dự)
Tôi đến ngay!
Cô cúp máy, không đợi y tá nói thêm lời nào. Không một giây chần chừ, Khương Mộc xoay người, dồn hết sức lực vào đôi chân. Tà áo blouse trắng tung bay theo mỗi bước chạy vội vã của cô trên hành lang, lao thẳng về phía phòng mổ, bỏ lại phía sau những bận tâm cá nhân và một Thẩm Tư Nghiêm vẫn đang đứng lặng lẽ ở cuối hành lang, ánh mắt dõi theo bóng lưng cô.
Thời gian trôi qua nặng nề trong phòng chờ của Bệnh viện quân khu. Thẩm Tư Nghiêm đứng dậy, lại ngồi xuống, bàn tay siết chặt, trán anh lấm tấm mồ hôi. Ánh mắt anh không ngừng dõi về phía hành lang dẫn đến khu phòng mổ, sự lo lắng hiện rõ từng đường nét trên khuôn mặt vốn luôn điềm tĩnh. Mỗi tiếng động nhỏ, mỗi bóng người lướt qua đều khiến anh giật mình, hy vọng mong manh dấy lên rồi lại vụt tắt. Trái tim anh như bị một bàn tay vô hình siết chặt, đau đáu nhớ về gương mặt xanh xao của con trai.
Cuối cùng, một bóng người trong chiếc áo blouse trắng quen thuộc xuất hiện ở cuối hành lang. Khương Mộc bước đến, mái tóc búi gọn gàng, vẻ mặt vẫn còn đọng lại sự căng thẳng sau ca phẫu thuật, nhưng ánh mắt cô đã trở lại vẻ kiên định, chuyên nghiệp.
Thẩm Tư Nghiêm lập tức bật dậy, lao về phía Khương Mộc như một mũi tên.
THẨM TƯ NGHIÊM
(Giọng gấp gáp, dồn dập, gần như cầu xin)
Khương Mộc! Con tôi sao rồi? Tình hình thế nào? Nó… nó ổn chứ? Có nguy hiểm gì không? Bác sĩ đã nói gì?
Khương Mộc dừng lại, đối mặt với sự lo lắng tột độ của người đàn ông trước mặt. Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy bất an của Thẩm Tư Nghiêm, một khoảnh khắc chần chừ rất nhỏ thoáng qua rồi biến mất.
KHƯƠNG MỘC
(Giọng rành mạch, chuyên nghiệp, không cảm xúc)
Thiếu tướng Thẩm. Tình trạng của bệnh nhân đã ổn định.
Thẩm Tư Nghiêm thở phào một hơi dài, cả người anh dường như mềm nhũn ra. Anh vịn nhẹ vào tường để giữ thăng bằng.
THẨM TƯ NGHIÊM
(Cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng vẫn còn run rẩy)
Ổn… ổn định rồi sao? Biến chứng… có nghiêm trọng không?
KHƯƠNG MỘC
(Tiếp tục giọng điệu chuyên nghiệp, lạnh lùng)
Chỉ là phản ứng nhẹ với thuốc gây mê, không đáng ngại. Chúng tôi đã xử lý kịp thời, không có di chứng. Bệnh nhân sẽ được chuyển sang phòng hồi sức để theo dõi thêm.
Cô nói xong, không đợi Thẩm Tư Nghiêm phản ứng, lập tức xoay người, bước đi về phía trạm y tá. Bóng lưng Khương Mộc thẳng tắp, không hề ngoái lại, bỏ lại Thẩm Tư Nghiêm vẫn còn đứng chôn chân tại chỗ, vừa nhẹ nhõm vừa trống rỗng.
Thẩm Tư Nghiêm vẫn còn đứng chôn chân tại chỗ, vừa nhẹ nhõm vừa trống rỗng. Anh nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của Khương Mộc đang dần khuất về phía trạm y tá. Sự nhẹ nhõm chỉ là thoáng qua, lập tức bị nuốt chửng bởi cảm giác biết ơn sâu sắc và nỗi áy náy khôn nguôi. Anh biết, anh không thể để cô đi như vậy. Không thể để những lời cảm ơn và xin lỗi cứ thế chôn vùi. Anh lập tức sực tỉnh, bước chân nặng nề nhưng dứt khoát lao về phía Khương Mộc.
Anh nhanh chóng đuổi kịp Khương Mộc ngay trước trạm y tá, nơi cô đang chuẩn bị báo cáo ca phẫu thuật. Anh vươn tay, chạm nhẹ vào vai cô, khiến Khương Mộc giật mình quay lại. Ánh mắt cô, vừa rồi còn chuyên nghiệp và điềm tĩnh, giờ đây thoáng hiện lên một tia khó chịu khi đối diện với anh.
KHƯƠNG MỘC
(Giọng cô vẫn lạnh lùng, nhưng có chút gượng gạo)
Thiếu tướng Thẩm, còn có chuyện gì sao? Tôi cần phải bàn giao ca.
THẨM TƯ NGHIÊM
(Giọng anh khàn đặc, ánh mắt tràn ngập sự biết ơn và hối lỗi)
Khương Mộc… Anh biết, những lời này có thể em không muốn nghe. Nhưng anh phải nói. Cảm ơn em. Thật sự, cảm ơn em đã cứu con trai anh. Anh… anh mắc nợ em một lần nữa rồi.
Khương Mộc nhìn thẳng vào đôi mắt sưng đỏ của anh, khóe môi cô nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo, gần như là chế giễu.
KHƯƠNG MỘC
(Giọng cô sắc như dao, nhưng rất nhỏ, chỉ đủ cho hai người nghe)
Mắc nợ? Thiếu tướng Thẩm nói quá rồi. Tôi là bác sĩ, anh là phụ huynh bệnh nhân. Đó là nghĩa vụ của tôi. Không có ân huệ hay mắc nợ gì ở đây cả. Hay Thiếu tướng Thẩm nghĩ rằng, những lời cảm ơn sáo rỗng này có thể bù đắp được điều gì sao?
Lời nói của Khương Mộc như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Thẩm Tư Nghiêm. Anh lảo đảo một bước, sắc mặt trắng bệch. Anh nhìn sâu vào mắt cô, cố gắng tìm kiếm chút dấu vết của Khương Mộc ngày xưa, nhưng chỉ thấy một bức tường băng giá.
THẨM TƯ NGHIÊM
(Anh nắm chặt hai bàn tay, giọng run rẩy đầy đau đớn)
Anh biết… anh đã làm tổn thương em quá nhiều. Anh xin lỗi. Thật sự, anh xin lỗi. Anh đáng chết.
Khương Mộc nhắm mắt lại một khắc, như thể không muốn nhìn thấy sự thống khổ của anh, hoặc không muốn nhớ lại quá khứ. Khi mở mắt ra, vẻ lạnh lùng đã trở lại hoàn toàn. Cô không hề buông tha.
KHƯƠNG MỘC
(Giọng cô không một chút cảm xúc, nhưng lại khiến Thẩm Tư Nghiêm đau thấu xương)
Xin lỗi sao? Thiếu tướng Thẩm nghĩ một lời xin lỗi có thể thay đổi được mọi thứ? Có thể khiến người chết sống lại, hay khiến những vết sẹo trong tim biến mất?
Cô buông lỏng hai tay, như thể những lời anh nói không hề có trọng lượng. Khương Mộc quay lưng lại, định bước vào trạm y tá.
THẨM TƯ NGHIÊM
(Anh vội vàng đưa tay ra, nắm chặt cổ tay Khương Mộc, giữ cô lại. Lực tay anh rất mạnh, như thể sợ cô sẽ biến mất một lần nữa)
Khương Mộc! Xin em… xin em đừng đi. Hãy cho anh một cơ hội… để anh chuộc lỗi.
Khương Mộc giật mình vì cái nắm tay của anh. Cô quay lại, ánh mắt sắc bén dừng lại trên bàn tay anh đang giữ cổ tay mình. Cô nhìn vào vết xước mờ nhạt ở hổ khẩu tay mình, nơi từng bị chiếc bút của anh vô tình gây ra, rồi lại nhìn thẳng vào Thẩm Tư Nghiêm, ánh mắt cô lạnh lẽo đến tận xương tủy.
KHƯƠNG MỘC
(Giọng cô thì thầm, nhưng nặng như chì)
Cơ hội? Thiếu tướng Thẩm nói cơ hội sao? Thế còn cơ hội làm mẹ của tôi, Thiếu tướng đã vứt nó đi đâu rồi?
Lời nói như lưỡi dao của Khương Mộc đâm thẳng vào trái tim Thẩm Tư Nghiêm, khiến anh cứng đờ. Bàn tay anh vẫn còn nắm chặt cổ tay cô, nhưng tâm trí anh như bị đóng băng, không thể thốt nên lời nào. Nỗi đau và sự hối hận giằng xé anh đến tột cùng. Anh nhìn Khương Mộc, đôi mắt cô không còn chút tình cảm nào, chỉ còn sự lạnh lẽo đến đáng sợ.
Khương Mộc không đợi anh phản ứng. Cô từ từ giật mạnh cổ tay mình ra khỏi bàn tay anh, ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt trắng bệch của Thẩm Tư Nghiêm. Cô thoáng chỉnh lại cổ áo blouse, như thể vừa thoát khỏi một thứ dơ bẩn, rồi lạnh lùng cất lời, giọng điệu chuyên nghiệp đến mức không còn chút cảm xúc cá nhân nào.
KHƯƠNG MỘC
(Giọng cô khô khốc, không một chút biểu cảm)
Thiếu tướng Thẩm, con trai anh đã qua cơn nguy hiểm. Ca phẫu thuật thành công tốt đẹp. Tuy nhiên, thời gian hậu phẫu cũng quan trọng không kém. Tôi cần anh nắm rõ phác đồ điều trị và những lưu ý cần thiết.
Thẩm Tư Nghiêm chớp mắt, cố gắng thoát khỏi cơn choáng váng. Anh muốn nói điều gì đó, muốn níu kéo cô, nhưng những lời Khương Mộc vừa nói đã lập tức kéo anh trở về thực tại khắc nghiệt.
THẨM TƯ NGHIÊM
(Giọng anh run rẩy, đầy bất lực)
Khương Mộc… anh… anh thật sự không biết phải nói gì. Chỉ là…
KHƯƠNG MỘC
(Cô lập tức cắt ngang lời anh, ánh mắt sắc lạnh)
Chúng ta đang ở bệnh viện quân khu, Thiếu tướng Thẩm. Và tôi là bác sĩ điều trị chính của con trai anh. Thời gian quý báu của tôi không dành cho những cuộc nói chuyện cá nhân vô nghĩa. Hãy tập trung vào tình trạng của bệnh nhân.
Cô quay người lại, bước nhanh đến bàn y tá, lấy một tập hồ sơ bệnh án. Thẩm Tư Nghiêm lảo đảo đi theo sau, cảm thấy như mình đang lạc vào một thế giới xa lạ, nơi Khương Mộc đã hoàn toàn trở thành một người khác. Anh chỉ có thể im lặng lắng nghe.
KHƯƠNG MỘC
(Cô giở hồ sơ, chỉ vào từng trang, giọng nói đều đều như một cỗ máy. Cô không hề nhìn vào Thẩm Tư Nghiêm)
Bệnh nhân cần được theo dõi sát sao trong 72 giờ tới. Tuyệt đối tránh vận động mạnh. Chế độ ăn uống phải được kiểm soát nghiêm ngặt theo chỉ định của bác sĩ dinh dưỡng. Thuốc giảm đau và kháng sinh sẽ được tiêm tĩnh mạch theo giờ. Nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào như sốt cao, co giật, hoặc thay đổi tri giác, phải báo ngay cho y tá trực.
Cô ngừng lại, đưa mắt nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt, hoàn toàn tránh né ánh mắt khẩn cầu của Thẩm Tư Nghiêm. Anh cảm thấy như cô đang nói chuyện với một bức tường, chứ không phải anh.
THẨM TƯ NGHIÊM
(Anh cố gắng tìm một khe hở để chen vào)
Anh hiểu rồi, Khương Mộc. Anh sẽ chăm sóc thằng bé thật tốt. Chỉ là… anh muốn nói, anh sẽ tìm mọi cách để…
KHƯƠNG MỘC
(Cô một lần nữa lạnh lùng cắt lời anh, xoay người đưa tập hồ sơ cho y tá gần đó)
Tất cả các hướng dẫn đều được ghi rõ trong hồ sơ. Y tá sẽ giải thích chi tiết hơn cho người nhà bệnh nhân. Tôi tin Thiếu tướng Thẩm đủ năng lực để hiểu và tuân thủ.
Cô nói xong, không hề quay lại nhìn Thẩm Tư Nghiêm một lần nào nữa. Khương Mộc quay lưng, bước thẳng về phía cuối hành lang, bóng dáng cô nhanh chóng hòa vào dòng người qua lại, để lại Thẩm Tư Nghiêm đứng chôn chân một mình giữa trạm y tá, cảm giác trống rỗng và bất lực bao trùm lấy anh. Anh cố gắng với theo một cái tên, nhưng chỉ có không khí lạnh lẽo đáp lại.
Khương Mộc quay lưng, bước thẳng về phía cuối hành lang, bóng dáng cô nhanh chóng hòa vào dòng người qua lại, để lại Thẩm Tư Nghiêm đứng chôn chân một mình giữa trạm y tá, cảm giác trống rỗng và bất lực bao trùm lấy anh. Anh cố gắng với theo một cái tên, nhưng chỉ có không khí lạnh lẽo đáp lại.
Khi Khương Mộc đi ngang qua khu vực ghế chờ, một người phụ nữ trung niên đang ngồi đó chợt ngẩng đầu. Bà ta nhìn theo bóng lưng Khương Mộc, rồi ánh mắt dừng lại ở Thẩm Tư Nghiêm đang đứng bất động phía sau. Đôi mắt bà ta mở to, như vừa nhận ra điều gì đó quan trọng. Bà vội vàng đứng dậy, bước nhanh tới gần Thẩm Tư Nghiêm, giọng nói đầy bất ngờ và một chút xúc động.
MẸ BỆNH NHÂN KHÁC
(Bà nắm lấy cánh tay Thẩm Tư Nghiêm, giọng run run)
Ôi, Thiếu tướng Thẩm! Thật không ngờ lại gặp anh ở đây! Anh không nhớ tôi sao? Tôi là mẹ của cháu Cường, bệnh nhân ở phòng 302 ấy mà.
Thẩm Tư Nghiêm khẽ giật mình, cố gắng tập trung nhìn người phụ nữ trước mặt. Anh gật đầu, khuôn mặt vẫn còn vẻ bàng hoàng.
THẨM TƯ NGHIÊM
(Giọng anh khàn đặc)
Vâng, tôi nhớ rồi. Cháu Cường thế nào rồi ạ?
MẸ BỆNH NHÂN KHÁC
(Bà vẫy tay)
Ôi dào, ơn trời cháu nó khỏe rồi! Tất cả là nhờ bác sĩ Khương Mộc đấy! Thật tài tình, nếu không có cô ấy thì…
Bà ta chợt ngừng lại, ánh mắt rực sáng khi nhìn thấy Khương Mộc vừa quay lại cuối hành lang để lấy một tập hồ sơ khác. Khương Mộc nhìn thấy người phụ nữ, gật đầu xã giao rồi định đi tiếp, nhưng bà ta đã nhanh hơn.
MẸ BỆNH NHÂN KHÁC
(Bà ta kéo tay Khương Mộc lại, ánh mắt đầy ngưỡng mộ)
Bác sĩ Khương Mộc! Cô bé này, cô có biết không, chính cô ấy là ân nhân của gia đình tôi đấy! Mà khoan đã… (Bà ta nhìn Thẩm Tư Nghiêm rồi lại nhìn Khương Mộc, nụ cười rạng rỡ) …Tôi chợt nhớ ra rồi! Bác sĩ Khương Mộc, cô chính là con gái của bác sĩ Khương, người đã cứu mạng mẹ của Thiếu tướng Thẩm đây mà!
Khương Mộc cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô lập tức rút tay khỏi người phụ nữ, cố gắng nặn ra một nụ cười xã giao nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ khó chịu.
KHƯƠNG MỘC
(Cô gắng gượng nói, giọng điệu khô khan)
Chuyện đó đã lâu rồi, thưa bà. Tôi e là chúng ta nên tập trung vào tình trạng sức khỏe của bệnh nhân…
MẸ BỆNH NHÂN KHÁC
(Bà ta không để ý, vẫn tiếp tục, giọng đầy cảm thán, như thể tìm thấy một câu chuyện quý giá để chia sẻ)
Sao mà quên được chứ! Chuyện ân tình đó cả bệnh viện này ai mà không biết! Năm đó, mẹ của Thiếu tướng Thẩm bệnh nặng lắm, bị khối phình mạch máu não nguy hiểm. Các bác sĩ giỏi nhất đều bó tay. Đêm đó trời mưa như trút nước, Thiếu tướng Thẩm khi đó còn là sinh viên quân đội, quỳ rạp ở sảnh bệnh viện quân khu, cầu xin các bác sĩ cứu mẹ. Ai cũng lắc đầu…
Thẩm Tư Nghiêm đứng đó, đôi mắt anh cụp xuống, nhớ lại cái đêm mưa gió định mệnh, nơi anh đã quỳ gối tuyệt vọng. Mỗi lời nói của người phụ nữ như một lưỡi dao cứa vào vết thương lòng đã lành, nhưng chưa bao giờ hết đau đớn.
MẸ BỆNH NHÂN KHÁC
(Bà ta nhìn Khương Mộc, rồi nhìn Thẩm Tư Nghiêm, lắc đầu thán phục)
…Rồi cha của bác sĩ Khương Mộc xuất hiện như một vị thần. Ông ấy đã phẫu thuật trong đêm mưa bão ấy, một mình thôi, và đã cứu sống mẹ Thiếu tướng Thẩm một cách thần kỳ! Ơn nghĩa đó lớn như trời biển vậy! Ai ngờ được, bây giờ cô lại là một bác sĩ giỏi giang y như cha cô. Đúng là hổ phụ sinh hổ tử! Hai người có duyên phận lạ kỳ quá, cứ như định mệnh sắp đặt vậy.
Khương Mộc cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Khuôn mặt cô tái mét, nụ cười trên môi gượng gạo đến mức méo mó. Cô quay sang Thẩm Tư Nghiêm, ánh mắt cô lạnh lẽo như băng, nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi đau đớn không thể gọi thành tên. Khương Mộc không muốn nghe thêm bất cứ lời nào nữa về cái “duyên phận” hay “định mệnh” đó.
KHƯƠNG MỘC
(Cô nghiến răng, giọng nói cứng nhắc)
Thưa bà, tôi thực sự phải đi chuẩn bị cho ca phẫu thuật tiếp theo. Xin phép.
Khương Mộc gần như đẩy nhẹ người phụ nữ ra, cố gắng bước đi thật nhanh. Cô cảm thấy ngột ngạt, như thể không khí trong hành lang bệnh viện này đang dần cạn kiệt. Mỗi từ bà ta nói ra, mỗi ánh mắt bà ta nhìn Thẩm Tư Nghiêm và cô, đều khiến Khương Mộc muốn trốn chạy. Cái quá khứ mà cô đã cố gắng chôn vùi, nay lại hiện về, rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết. Cô quay lưng, bước đi thật nhanh, không dám nhìn lại Thẩm Tư Nghiêm dù chỉ một giây.
Thẩm Tư Nghiêm nhìn theo bóng lưng của Khương Mộc, lòng anh quặn thắt. Anh hiểu cảm giác của cô, hoặc ít nhất là anh nghĩ mình hiểu. Những lời nói của người phụ nữ trung niên đã xé toạc tấm màn quá khứ, phơi bày một ký ức mà cả hai người đều muốn quên đi, nhưng vì những lý do khác nhau. Thấy Khương Mộc sắp biến mất ở cuối hành lang, một tia hy vọng bỗng lóe lên trong Thẩm Tư Nghiêm. Đây là cơ hội duy nhất. Anh phải nắm lấy.
Anh bước nhanh, đuổi theo Khương Mộc. Người phụ nữ trung niên nhìn theo với vẻ mặt khó hiểu.
MẸ BỆNH NHÂN KHÁC
(Thì thầm một mình)
Hai đứa này… lạ thật. Chuyện tình cảm ngày xưa cũng ồn ào lắm mà.
Thẩm Tư Nghiêm không màng đến lời xì xào, anh chỉ thấy bóng Khương Mộc đang dần xa. Anh gần như chạy, giọng nói khàn đặc cố gắng gọi cô.
THẨM TƯ NGHIÊM
(Gọi theo, giọng đầy khẩn thiết)
Khương Mộc! Khoan đã!
Khương Mộc khẽ khựng lại, nhưng không quay đầu. Cô không muốn nghe, không muốn nhìn, không muốn cảm nhận bất cứ điều gì liên quan đến Thẩm Tư Nghiêm lúc này. Nhưng có một thứ gì đó trong giọng nói của anh, một sự tuyệt vọng, một sự cố chấp, khiến chân cô như bị đóng đinh.
Thẩm Tư Nghiêm đứng cách Khương Mộc vài bước chân, anh cố gắng lấy lại nhịp thở. Anh biết mình không còn nhiều thời gian. Anh phải tìm một điểm chung, một cầu nối, bất kể nhỏ bé đến đâu. Chỉ có một người có thể giúp anh làm điều đó.
THẨM TƯ NGHIÊM
(Giọng anh dịu đi, cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhất có thể, dù lòng đang rối bời)
Chú Khương vẫn khỏe chứ, Khương Mộc?
Câu hỏi nhẹ nhàng, tưởng chừng vô hại ấy lại như một nhát dao bất ngờ, xuyên thẳng vào tâm can Khương Mộc. Cả người cô cứng đờ. “Chú Khương.” Từ đó, một cái tên đã lâu lắm rồi không được nghe từ miệng anh, lại vang lên trong hành lang bệnh viện này. Một ký ức ngọt ngào, nhưng cũng là một nỗi đau không thể xóa nhòa, ập đến.
Khương Mộc nhắm chặt mắt, cô không quay đầu. Hơi thở của cô nặng nề hơn. Cô cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Tư Nghiêm đang dán chặt vào mình, như thể anh đang cố gắng đọc vị từng tế bào trên cơ thể cô.
KHƯƠNG MỘC
(Cô không quay lại, giọng nói lạnh lùng đến tê dại)
Chuyện của cha tôi không liên quan đến anh.
Thẩm Tư Nghiêm cảm thấy như một xô nước lạnh tạt vào mặt. Nhưng anh không bỏ cuộc. Anh biết Khương Mộc đang cố dựng một bức tường, nhưng anh phải phá vỡ nó.
THẨM TƯ NGHIÊM
(Anh bước thêm một bước, giọng trầm xuống, mang theo một chút hồi ức)
Anh… anh chỉ muốn biết chú ấy thế nào. Lần cuối cùng anh về Nhà Khương, chú vẫn còn…
Khương Mộc bỗng nhiên quay phắt lại. Ánh mắt cô rực lửa, không phải tức giận, mà là một sự căm phẫn trộn lẫn đau thương tột độ. “Nhà Khương.” Cái tên đó, một lần nữa, lại khuấy động một cơn bão trong lòng cô.
KHƯƠNG MỘC
(Cô cắt ngang lời anh, giọng nói mang theo sự tổn thương sâu sắc)
Nhà Khương? Anh còn dám nhắc đến Nhà Khương sao? Từ tám năm trước, cái nơi đó đã không còn liên quan gì đến anh nữa rồi, Thẩm Tư Nghiêm!
Cô nghiến răng, cố gắng kìm nén nước mắt đang chực trào. Lời lẽ của cô như những viên đá sắc nhọn, ném thẳng vào Thẩm Tư Nghiêm, nhưng lại rách nát chính trái tim cô. Khương Mộc không muốn anh nhắc đến cha cô, không muốn anh nhắc đến quá khứ của họ, không muốn anh khơi gợi lại bất cứ thứ gì đã từng gắn kết hai người.
Thẩm Tư Nghiêm đứng sững. Ánh mắt anh tràn ngập nỗi buồn và sự hối hận. Khương Mộc đã từ chối mọi cánh cửa mà anh cố gắng mở ra. Anh biết, những gì cô đã phải chịu đựng sau khi họ ly hôn, sau cái ngày cô “đánh mất tư cách làm mẹ,” đã khắc sâu vào cô một vết sẹo không thể xóa nhòa.
THẨM TƯ NGHIÊM
(Anh cố gắng nói, nhưng giọng anh nghẹn lại)
Khương Mộc, anh…
KHƯƠNG MỘC
(Cô giơ tay lên, cắt đứt lời anh, ánh mắt kiên quyết)
Thẩm Tư Nghiêm, con trai anh vẫn đang nằm trong phòng bệnh. Anh nên dành thời gian cho nó. Còn tôi, tôi có công việc của mình.
Nói rồi, Khương Mộc quay lưng, bước đi thật nhanh. Lần này, cô không thèm để ý đến anh nữa. Bóng dáng cô lao đi như một cơn gió, mang theo sự tức giận, nỗi đau, và cả một quá khứ không thể hàn gắn.
Thẩm Tư Nghiêm đứng đó, nhìn theo bóng lưng Khương Mộc cho đến khi cô hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. Anh cảm thấy bất lực hơn bao giờ hết. Mỗi lời nói của cô, mỗi cái nhìn lạnh lẽo, đều như nhắc nhở anh về vực thẳm ngăn cách giữa hai người. Anh đã cố gắng, nhưng dường như, cô không muốn một chút hàn gắn nào.
Thẩm Tư Nghiêm vẫn đứng bất động, ánh mắt dán chặt vào khoảng không nơi Khương Mộc vừa khuất dạng. Lòng anh chùng xuống, nặng trĩu. Mọi nỗ lực của anh đều bị cô chặn đứng bằng bức tường băng giá. Một cảm giác tuyệt vọng dâng lên, nhấn chìm anh.
THẨM TƯ NGHIÊM
(Anh khẽ thầm thì, giọng nói lạc đi trong không khí tĩnh mịch của hành lang, như thể nói với chính mình, hoặc với một bóng hình đã xa)
Chú Khương… Liệu chú vẫn khỏe chứ?
Khoảnh khắc im lặng kéo dài như vô tận. Thẩm Tư Nghiêm cúi đầu, chấp nhận sự thật rằng cô đã đi, và anh đã thất bại. Nhưng rồi, từ cuối hành lang, nơi bóng Khương Mộc vừa lướt qua, một giọng nói lạnh lùng, dứt khoát vang lên, rõ ràng đến từng câu chữ.
KHƯƠNG MỘC
(Cô không quay đầu, không dừng lại, như chỉ đáp lời gió thoảng. Giọng nói của Khương Mộc chứa đựng một sự khách sáo xa cách, gần như là chế giễu)
Cha tôi vẫn khỏe, cảm ơn thiếu tướng đã quan tâm.
Âm thanh đó còn chưa dứt, Khương Mộc đã rẽ qua góc hành lang, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt Thẩm Tư Nghiêm. Anh ngước nhìn, đôi mắt tràn ngập vẻ thất vọng và hụt hẫng. Lời đáp của cô, dù chỉ là vài chữ gọn lỏn, đã đóng sập cánh cửa cuối cùng. “Thiếu tướng.” Cách Khương Mộc gọi anh đã nói lên tất cả: không còn tình nghĩa, không còn quá khứ, chỉ còn sự xa lạ và khoảng cách vô hạn.
Buổi tối hôm đó, căn hộ của Khương Mộc chìm trong sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Khương Mộc khẽ đóng cửa, tiếng “cạch” khô khốc vang vọng như tiếng bước chân đơn độc của chính cô. Ánh đèn vàng vọt hắt xuống tấm thảm trải sàn, không đủ xua đi cái cảm giác trống rỗng bao trùm. Cô trút bỏ chiếc áo blouse trắng, đặt xuống ghế sofa, rồi mệt mỏi tiến về phía bàn trà.
Ở đó, một khung ảnh gỗ cũ kỹ nằm im lìm, lưu giữ một khoảnh khắc của quá khứ. Khương Mộc đưa tay chạm nhẹ vào mặt kính lạnh lẽo. Trong ảnh, Cha Khương nở nụ cười hiền hậu, và cạnh ông là một chàng trai trẻ với ánh mắt kiên nghị. Thẩm Tư Nghiêm. Khi đó anh còn quá trẻ, gầy gò, nhưng chiếc quân phục đã sờn vai vẫn tôn lên vẻ uy dũng vốn có. Cả một thời tuổi trẻ, anh đã sống ở Nhà Khương, được Cha Khương cưu mang và dạy dỗ.
Thẩm Tư Nghiêm của những năm tháng ấy đã từng nói:
THẨM TƯ NGHIÊM (GIỌNG NÓI TỪ KÝ ỨC, TRẦM ẤM, ĐẦY CHÂN THÀNH)
Nửa đời còn lại của Thẩm Tư Nghiêm này, thuộc về Khương Mộc.
Lời hứa ấy, tưởng chừng đã bị thời gian bào mòn, giờ lại đột ngột ùa về, sắc bén như một lưỡi dao. Cả người Khương Mộc run lên. Một cơn đau nhói bất ngờ xé toạc lồng ngực cô, còn hơn cả vết thương thể xác. Khương Mộc nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình bóng của Thẩm Tư Nghiêm trong bộ quân phục cũ, và cả lời hứa hão huyền của anh. Nhưng càng cố gắng, ký ức lại càng rõ nét, nghiền nát tâm can Khương Mộc.
Cả người Khương Mộc run lên. Một cơn đau nhói bất ngờ xé toạc lồng ngực Khương Mộc, còn hơn cả vết thương thể xác. Khương Mộc nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình bóng của Thẩm Tư Nghiêm trong bộ quân phục cũ, và cả lời hứa hão huyền của anh. Nhưng càng cố gắng, ký ức lại càng rõ nét, nghiền nát tâm can Khương Mộc.
Đột nhiên, một mảnh ký ức lạnh lẽo khác cắt ngang dòng suy nghĩ của Khương Mộc, như một tia chớp xé toạc màn đêm. Khương Mộc mở bừng mắt. Không phải chỉ là lời hứa, không phải chỉ là sự ép buộc lên bàn mổ… Cô chợt nhớ lại.
Ngày Thẩm Tư Nghiêm quỳ dưới sảnh bệnh viện quân khu, cầu xin Cha Khương cứu lấy Mẹ Thẩm, người bị khối phình mạch máu não đe dọa. Ngày Cha Khương đã ra tay cứu mạng Mẹ Thẩm. Rồi một thời gian ngắn sau đó, Thẩm Tư Nghiêm vội vàng kết hôn với Khương Mộc, ngay trước khi anh được điều đi một nhiệm vụ đặc biệt.
Và chính trong khoảng thời gian đó, Mẹ Thẩm lại phát bệnh, cần một ca phẫu thuật phức tạp. Chi tiết mà Khương Mộc đã cố gắng quên đi bấy lâu, giờ đây lại hiện rõ mồn một.
Ký ức vụt sáng, Khương Mộc như nhìn thấy lại chính mình năm đó, ngây thơ tin rằng mình sẽ có một gia đình hạnh phúc. Nhưng rồi cô bị “lạnh lùng đẩy lên bàn mổ,” mất đi đứa con, “đánh mất tư cách làm mẹ.” Thẩm Tư Nghiêm đã buộc cô phải từ bỏ con mình để… cứu Mẹ Thẩm?
Nếu đúng là như vậy, nếu ca mổ của Khương Mộc là để có một bộ phận cần thiết, hoặc một loại tế bào quý giá, hoặc thậm chí là để lấy máu hiếm để cứu Mẹ Thẩm…
Ý nghĩ kinh hoàng nhưng logic đó lóe lên trong đầu Khương Mộc. Anh ta không chỉ ép buộc cô, mà có lẽ, anh ta đang ở giữa sự sống và cái chết của người mẹ, người đã nuôi dưỡng anh ta nên người.
Khương Mộc nắm chặt lấy khung ảnh, đầu óc quay cuồng. Cô từng nghĩ Thẩm Tư Nghiêm là kẻ máu lạnh, chỉ lợi dụng cô và Cha Khương. Nhưng nếu anh ta bị đặt vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, giữa việc cứu mẹ ruột và giữ lại đứa con của Khương Mộc…
‘Có lẽ, anh ấy cũng là nạn nhân của hoàn cảnh…?’
Khương Mộc thầm thì, giọng khản đặc. Một sự bối rối mới mẻ, một sự nghi ngờ về những gì mình tin tưởng bấy lâu, đột ngột trỗi dậy trong lòng Khương Mộc. Nỗi đau cũ không biến mất, nhưng giờ đây nó bị trộn lẫn với một cảm giác hoang mang lạ lùng.
Khương Mộc vẫn đứng đó, tay siết chặt khung ảnh, câu hỏi “Có lẽ, anh ấy cũng là nạn nhân của hoàn cảnh…?” cứ luẩn quẩn trong đầu Khương Mộc. Nỗi đau cũ không biến mất, nhưng giờ đây nó bị trộn lẫn với một cảm giác hoang mang lạ lùng.
Đúng lúc đó, tiếng điện thoại di động đột ngột vang lên, xé tan màn tĩnh mịch. Khương Mộc giật mình, vội vàng đặt khung ảnh xuống và tìm chiếc điện thoại trong túi áo blouse. Màn hình hiển thị một số lạ. Khương Mộc do dự một chút rồi ấn nghe.
“A lô?” Khương Mộc hỏi, giọng vẫn còn chút run rẩy.
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói quen thuộc nhưng xa lạ, “Khương Mộc à? Là Uyên đây. Lâu quá không gặp, cậu còn nhớ mình không?”
Uyên. Một người bạn cũ thời đại học, đã mất liên lạc từ lâu. Khương Mộc nhíu mày, không hiểu vì sao Uyên lại gọi cho cô vào lúc này.
“Uyên? Mình nhớ chứ. Sao cậu lại gọi cho mình?” Khương Mộc cố gắng giữ bình tĩnh.
Giọng Uyên trầm xuống, mang theo vẻ lo lắng. “Mình thấy tin tức trên mạng… về Thiếu tướng Thẩm Tư Nghiêm. Anh ấy…”
Tim Khương Mộc thắt lại. Cô biết Uyên từng có một mối liên hệ mờ nhạt với Thẩm Tư Nghiêm, qua một vài sự kiện xã hội mà họ tình cờ gặp nhau hồi còn trẻ.
“Có chuyện gì sao?” Khương Mộc vội hỏi.
“Không… không có gì. Chỉ là… mình chợt nhớ lại chuyện năm xưa, cái đêm mưa lớn ấy. Mình không biết có nên nói ra không, nhưng mình thấy cậu… cậu không nên tiếp tục hiểu lầm anh ấy như vậy.” Uyên ngập ngừng, giọng nói chứa đầy sự áy náy.
Khương Mộc cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Hiểu lầm? Cậu đang nói về chuyện gì?”
“Chuyện về cái ‘tai họa’ năm xưa đó… Cái đêm mà Mẹ Thẩm Tư Nghiêm phải cấp cứu, và cũng là lúc…” Uyên ngừng lại, dường như đang đấu tranh với chính mình. “Mình tình cờ có mặt ở bệnh viện quân khu đêm đó, vì mẹ mình cũng nhập viện. Mình thấy anh ấy… mình thấy anh ấy bị một người lạ mặt ép buộc phải ký vào một bản cam kết nào đó. Họ nói, nếu không ký, không chỉ Mẹ Thẩm Tư Nghiêm sẽ chết, mà cả… cả cậu cũng sẽ gặp nguy hiểm.”
Câu nói của Uyên như một tiếng sét đánh ngang tai Khương Mộc. Bàn tay Khương Mộc run rẩy, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay cô.
“Cái gì?” Khương Mộc thì thào, cổ họng khô khốc. “Cậu nói… ép buộc? Nguy hiểm cho mình?”
“Đúng vậy,” Uyên khẳng định, giọng đầy chua xót. “Mình nghe không rõ chi tiết, nhưng họ nhắc đến việc ‘đừng để Mẹ Thẩm phải chết, và đừng để con gái của Bác sĩ Khương gặp chuyện’. Lúc đó mình chỉ là một đứa sinh viên non nớt, không dám hó hé gì. Nhưng giờ nghĩ lại… mình thấy anh ấy không hề có sự lựa chọn nào khác.”
Đầu óc Khương Mộc quay cuồng. Không phải là sự lợi dụng đơn thuần. Không phải chỉ là sự lựa chọn giữa mẹ và con cô. Mà là sự ép buộc, một mối đe dọa trực tiếp đến cả tính mạng của Khương Mộc, liên quan đến Cha Khương. Một thế lực thứ ba? Một âm mưu?
Khương Mộc lùi lại một bước, cảm thấy như toàn bộ thế giới quan của mình vừa sụp đổ. Những hiểu lầm, sự oán hận Khương Mộc đã ôm giữ suốt tám năm qua… liệu có phải chỉ là một phần của bức tranh, một phần bị che giấu bởi một bí mật kinh hoàng hơn? Khương Mộc đã tin Thẩm Tư Nghiêm là kẻ máu lạnh, nhưng có thể anh ta chỉ là một con rối bị giật dây, một người bị đẩy vào thế đường cùng.
Bí mật đó, bị chôn vùi quá lâu, giờ đây đột ngột bật mở, hé lộ một sự thật tàn nhẫn và phức tạp hơn gấp vạn lần những gì Khương Mộc từng tưởng tượng.
Khương Mộc không thể tin vào tai mình. Những lời của Uyên cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, tạo thành một cơn lốc xoáy hỗn loạn. Bàn tay Khương Mộc run rẩy, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay cô. Cổ họng Khương Mộc khô khốc, cô cố gắng nói, giọng lạc đi vì kinh ngạc.
“Cái gì?” Khương Mộc thì thào, cổ họng khô khốc. “Cậu nói… ép buộc? Nguy hiểm cho mình?”
“Đúng vậy,” Uyên khẳng định, giọng đầy chua xót. “Mình nghe không rõ chi tiết, nhưng họ nhắc đến việc ‘đừng để Mẹ Thẩm phải chết, và đừng để con gái của Bác sĩ Khương gặp chuyện’. Lúc đó mình chỉ là một đứa sinh viên non nớt, không dám hó hé gì. Nhưng giờ nghĩ lại… mình thấy anh ấy không hề có sự lựa chọn nào khác.”
Câu nói của Uyên như một tiếng sét đánh ngang tai Khương Mộc. Bàn tay Khương Mộc run rẩy, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay cô. Đầu óc Khương Mộc quay cuồng. Không phải là sự lợi dụng đơn thuần. Không phải chỉ là sự lựa chọn giữa mẹ và con cô. Mà là sự ép buộc, một mối đe dọa trực tiếp đến cả tính mạng của Khương Mộc, liên quan đến Cha Khương. Một thế lực thứ ba? Một âm mưu?
Khương Mộc lùi lại một bước, cảm thấy như toàn bộ thế giới quan của mình vừa sụp đổ. Những hiểu lầm, sự oán hận Khương Mộc đã ôm giữ suốt tám năm qua… liệu có phải chỉ là một phần của bức tranh, một phần bị che giấu bởi một bí mật kinh hoàng hơn? Khương Mộc đã tin Thẩm Tư Nghiêm là kẻ máu lạnh, nhưng có thể anh ta chỉ là một con rối bị giật dây, một người bị đẩy vào thế đường cùng.
Bí mật đó, bị chôn vùi quá lâu, giờ đây đột ngột bật mở, hé lộ một sự thật tàn nhẫn và phức tạp hơn gấp vạn lần những gì Khương Mộc từng tưởng tượng. Nỗi đau cũ không biến mất, nhưng giờ đây nó bị trộn lẫn với một cảm giác hoang mang lạ lùng, và một khao khát cháy bỏng muốn vén màn bí mật. Khương Mộc đã ghét anh, đã xa lánh anh, đã đổ lỗi cho anh. Nhưng nếu tất cả chỉ là một bức màn che đậy cho một âm mưu lớn hơn, một sự ép buộc tàn nhẫn đã đẩy cả hai vào bi kịch, thì Khương Mộc nợ chính mình, và có lẽ là cả Thẩm Tư Nghiêm, một lời giải đáp. Khương Mộc không thể tiếp tục sống trong sự mù quáng và nỗi đau khổ này nữa.
Khương Mộc biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Có thể sự thật sẽ đau đớn hơn Khương Mộc tưởng, có thể nó sẽ phá hủy những gì còn sót lại của niềm tin trong cô. Nhưng Khương Mộc không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiến về phía trước. Khương Mộc đã sống trong bóng tối của sự nghi ngờ và oán hận quá lâu. Giờ đây, một tia sáng yếu ớt đã hé mở, hứa hẹn một sự giải thoát, dù là nhỏ nhoi.
Khi những ngày sau đó trôi qua, Khương Mộc bắt đầu tìm hiểu. Khương Mộc không còn cảm thấy sự lạnh lùng hay oán giận khi nghĩ về Thẩm Tư Nghiêm. Thay vào đó là một sự phức tạp của cảm xúc – sự bối rối, sự tiếc nuối cho những năm tháng mất mát, và cả một chút hy vọng mong manh về một lời giải thích. Cuộc đời vốn dĩ không đơn giản là đen hay trắng. Giữa những ranh giới mong manh đó, con người thường bị cuốn vào những vòng xoáy của hoàn cảnh, những lựa chọn nghiệt ngã mà không ai mong muốn.
Khương Mộc nhận ra rằng, dù câu chuyện kết thúc như thế nào, việc tìm kiếm sự thật đã giúp Khương Mộc giải phóng chính mình khỏi gánh nặng của quá khứ. Nó không phải là về việc tha thứ cho Thẩm Tư Nghiêm, mà là về việc tha thứ cho bản thân vì đã ôm giữ một nỗi đau không trọn vẹn. Khương Mộc hiểu rằng, đôi khi, sự im lặng không phải là sự thờ ơ, mà là một gánh nặng quá lớn không thể cất thành lời.
Những vết sẹo trong trái tim Khương Mộc có thể sẽ không bao giờ lành hẳn, nhưng giờ đây cô đã có thể nhìn chúng bằng một ánh mắt khác – ánh mắt của sự thấu hiểu và chấp nhận. Khương Mộc tin rằng, dù cho sự thật có tàn khốc đến đâu, việc đối diện với nó bằng lòng dũng cảm sẽ là bước đầu tiên để cô tìm lại bình yên. Cuộc đời là một hành trình dài của những khám phá, và đôi khi, những vết thương sâu sắc nhất lại là khởi điểm cho một sự chữa lành vĩ đại. Khương Mộc khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, chứa đựng cả niềm hy vọng và sự bình thản. Khương Mộc đã sẵn sàng.

