“Bỏ đứa bé đi. Tìm cách lách luật, lấy tử cung của Hứa Tri Ninh ghép cho Thanh Thanh. Dù sao cô ta cũng rất nghe lời tôi, chỉ cần nói đó là phẫu thuật cắt bỏ khối u mổ lấy thai chết lưu, cô ta sẽ ngoan ngoãn ký giấy.” Tôi đứng c.h.ế.t trân ngoài cửa phòng khám VIP, máu trong người như đông cứng lại khi nghe chất giọng trầm ấm quen thuộc của Cố Diễn Bạch thốt ra những lời tàn độc nhất. Vị bác sĩ già ngập ngừng: “Cố tổng, cô Hứa dù sao cũng đang mang giọt máu của cậu. Hơn nữa, cậu cho cô ấy uống thuốc triệt sản loại mạnh ròng rã sáu năm, giờ thai nhi phôi thai đã hỏng, nếu còn ép cắt bỏ tử cung… cô ấy sẽ mất mạng trên bàn mổ mất!” “Chết thì đền tiền.” Cố Diễn Bạch cười khẩy, tiếng bật lửa lách cách vang lên lạnh lẽo. “Thanh Thanh vì chờ tôi lấy được quyền thừa kế mà phải chịu cảnh vô sinh, tôi nợ cô ấy một đứa con. Còn Hứa Tri Ninh? Cô ta chỉ là con cờ để tôi hợp thức hóa bản di chúc của ông nội thôi. Dùng xong thì vứt.” Tôi bưng chặt lấy miệng, ngăn tiếng nấc nghẹn ngào chực trào ra. Bụng dưới truyền đến những cơn đau quặn thắt. Cảm giác buồn nôn trào lên tận cổ họng khi tôi nhớ lại đêm hôm qua. Chính là đêm qua, trên chiếc giường chật hẹp của căn hộ thuê tồi tàn, Cố Diễn Bạch đã đè nghiến tôi xuống nệm. Bàn tay nóng rực của anh ta thô bạo xé toạc chiếc váy ngủ, đôi môi cuồng nhiệt cắn mút dạo rực trên vành tai, cần cổ, ép tôi phải rên rỉ gọi tên anh ta trong cơn hoan lạc điên cuồng đến nghẹt thở. Anh ta hung hăng chiếm đoạt, rót vào tai tôi những lời đường mật ướt át nhất: “Tri Ninh, anh yêu em, sinh cho anh một đứa con nhé.” Vậy mà ngay khi tôi vừa mệt lả gục xuống ngực anh ta, mồ hôi còn chưa khô, anh ta đã dịu dàng tự tay bón cho tôi một ly sữa ấm. Ly sữa tẩm độc. Ly sữa tiễn đưa sinh mệnh trong bụng tôi và dọn đường cho nhân tình của anh ta. Sáu năm. Sáu năm tôi mặc áo sờn vai, ăn cơm hộp giảm giá, nai lưng làm thêm để nuôi gã “nhân viên quèn” lương tám triệu, mơ về một mái ấm nhỏ bé. Hóa ra, tôi đang dùng mồ hôi nước mắt của mình để nuôi tổng tài bá đạo của Cố thị, nuôi luôn cả cô ả tình nhân đang ở trong căn biệt thự nghìn tỷ của anh ta. Nước mắt tôi trào ra, nhưng rất nhanh, tôi đưa tay quệt sạch. Không có tiếng gào thét. Không có cảnh xông vào bắt quả tang hay khóc lóc van xin. Tôi lùi lại, lặng lẽ lấy điện thoại ra, lưu lại toàn bộ đoạn ghi âm vừa thu được trước cửa phòng. Khóe môi tôi từ từ nhếch lên, tạo thành một nụ cười rợn người. Cố Diễn Bạch, anh muốn tử cung của tôi? Anh muốn mạng của tôi để dâng cho kỷ Thanh Thanh? Tôi xoay người, vứt thẳng tờ kết quả siêu âm vấy máu vào thùng rác, ngẩng cao đầu bước ra khỏi bệnh viện tư nhân đắt đỏ bậc nhất thủ đô. Bên ngoài cổng, không còn bóng dáng cô vợ nghèo khổ lầm lũi đi bộ ra bến xe buýt. Thay vào đó, một hàng năm chiếc Maybach đen bóng đã đỗ sẵn chắn ngang đường. Hàng chục vệ sĩ áo đen cúi gập người khi tôi bước tới. Cửa xe trung tâm mở ra, một người đàn ông với khuôn mặt có bảy phần giống Cố Diễn Bạch nhưng mang nét phong trần, tàn nhẫn và quyền lực hơn gấp vạn lần đang ngồi ở ghế sau, lười biếng xoay chiếc nhẫn ngọc bích trên tay. Tôi bước lên xe, ngồi trọn vào lòng người đàn ông đó. Bàn tay thô ráp của hắn vuốt ve phần bụng hơi nhô lên của tôi. “Giải quyết xong thằng cháu ngu ngốc của tôi chưa, Cố phu nhân?” Hắn trầm giọng, khẽ cắn lên vành tai tôi. Tôi mỉm cười, luồn tay vào mái tóc hắn: “Anh ta đang định giết con của chúng ta đấy, Cố gia.” Cố Diễn Bạch à, anh tưởng đứa con tôi dùng mọi thủ đoạn để giữ lại này… là máu mủ của anh sao? Chiếc Maybach lặng lẽ lăn bánh, cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Bên trong khoang xe, mùi da thật và thuốc lá nhàn nhạt hòa vào nhau, tạo nên một bầu không khí lạnh lẽo đến nghẹt thở. Người đàn ông ôm tôi trong lòng khẽ bật cười, tiếng cười trầm thấp mà nguy hiểm. “Thằng cháu ngu đó… đúng là không khiến người ta thất vọng.” Tôi dựa đầu lên vai hắn, ngón tay khẽ xoay chiếc cúc áo trên ngực hắn. “Anh ta định mổ lấy tử cung của em.” Tôi nói nhẹ bẫng, như đang kể một câu chuyện chẳng liên quan đến mình. “Bác sĩ còn nói… nếu làm vậy, em có thể chết trên bàn mổ.” Người đàn ông khựng lại. Ánh mắt hắn bỗng lạnh đi. “Cố Diễn Bạch dám động vào người của tôi?” Bàn tay hắn siết chặt eo tôi, lực mạnh đến mức khiến tôi khẽ nhíu mày. Tôi cười khẽ, đưa tay vuốt lên gò má hắn. “Đừng nóng vội.” “Em còn chưa chơi đủ.” Xe chạy được một đoạn thì dừng lại trước một tòa nhà cao tầng giữa trung tâm thành phố. Trên đỉnh tòa nhà, bốn chữ mạ vàng sáng rực: Tập đoàn Cố thị. Người đàn ông bên cạnh tôi chính là người nắm giữ thực quyền của gia tộc này. — Cố Bắc Thần. Chú ruột của Cố Diễn Bạch. Người đàn ông mà cả giới tài chính đều kiêng dè ba phần. Cũng là người đàn ông… đã nuôi dưỡng tôi sáu năm qua trong bóng tối. Cố Bắc Thần vuốt nhẹ mái tóc tôi. “Tri Ninh, em chắc chứ?” “Chỉ cần tôi lên tiếng, hôm nay thằng cháu đó sẽ mất tất cả.” Tôi khẽ lắc đầu. “Không.” “Như vậy… quá dễ dàng cho anh ta rồi.” Tôi mở điện thoại, bấm phát đoạn ghi âm. Giọng nói tàn nhẫn của Cố Diễn Bạch vang lên rõ ràng trong xe. “Chết thì đền tiền… Hứa Tri Ninh chỉ là con cờ.” Cố Bắc Thần nghe xong, ánh mắt dần trở nên tối sầm. Tôi tắt máy, khóe môi cong lên. “Sáu năm qua, anh ta nghĩ mình đang lợi dụng em.” “Nhưng thật ra…” Tôi khẽ nghiêng đầu nhìn Cố Bắc Thần. “Anh ta chỉ là quân cờ trong tay chúng ta.” Cố Bắc Thần bật cười. “Không hổ là Cố phu nhân của tôi.” Xe vừa dừng lại dưới hầm tòa nhà. Một vệ sĩ mở cửa xe. “Cố gia, hội đồng quản trị đã đến đủ.” Cố Bắc Thần đứng dậy, chỉnh lại cổ tay áo. Hắn quay đầu nhìn tôi. “Đi thôi.” “Đến lúc… cho thằng cháu ngu của tôi biết —” “Ai mới là người thừa kế thật sự của Cố gia.” Tôi đặt tay lên bụng mình. Bên trong, sinh mệnh nhỏ bé kia vẫn đang tồn tại. Một đứa trẻ không mang họ Cố Diễn Bạch. Mà mang huyết mạch của người đàn ông quyền lực nhất Cố gia. Tôi khẽ mỉm cười. Cố Diễn Bạch à… Anh muốn giết đứa bé này để lấy tử cung của tôi sao? Được thôi. Vậy thì hôm nay — Tôi sẽ khiến anh mất cả tập đoàn, tình nhân… và cả mạng sống anh đang tự hào nhất. Tiếp dưới bình luận ạ
Cố Bắc Thần nắm lấy tay Hứa Tri Ninh, bước ra khỏi chiếc Maybach đen bóng. Hàng chục vệ sĩ áo đen tạo thành hai hàng, cúi đầu cung kính khi họ đi qua. Hứa Tri Ninh mặc một chiếc đầm dạ hội màu xanh sapphire lấp lánh, tôn lên vóc dáng thon thả và thần thái kiêu sa. Khuôn mặt cô trang điểm sắc sảo, đôi mắt phượng ánh lên vẻ lạnh lùng, bí ẩn. Bên cạnh cô, Cố Bắc Thần khoác lên mình bộ vest đen lịch lãm, chiếc nhẫn ngọc bích trên tay hắn lấp lánh dưới ánh đèn. Cả hai sải bước đầy tự tin, quyền lực, như thể chính họ là chủ nhân của nơi này.
Họ không dừng lại, thẳng tiến đến phòng họp hội đồng quản trị của Tập đoàn Cố thị. Cánh cửa gỗ lim chạm trổ nặng nề tự động mở ra, hé lộ khung cảnh bên trong. Một bàn họp dài với hơn mười thành viên hội đồng quản trị đã tề tựu đông đủ. Cố Diễn Bạch đang ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt có phần vênh váo, đang say sưa trình bày gì đó.
Mọi ánh mắt đột nhiên đổ dồn về phía cửa. Toàn bộ cuộc nói chuyện im bặt. Cố Diễn Bạch ngẩng đầu lên, nụ cười tự mãn trên môi anh ta đông cứng lại. Ánh mắt anh ta từ sự ngạc nhiên chuyển sang kinh hãi tột độ khi nhìn thấy Hứa Tri Ninh.
“Cô… Hứa Tri Ninh?” Giọng anh ta thốt ra như một tiếng rít, khó tin. Anh ta dụi mắt, tưởng mình nhìn nhầm. Làm sao một người phụ nữ bị anh ta ép buộc phá thai, thậm chí định cắt bỏ tử cung, lại có thể xuất hiện ở đây, trong bộ dạng lộng lẫy và đầy khí chất như vậy? Và quan trọng hơn, lại đi cùng Cố Bắc Thần?
Hứa Tri Ninh mỉm cười nhẹ, ánh mắt sắc lẹm lướt qua gương mặt tái mét của Cố Diễn Bạch, rồi dửng dưng thu về. Cô không thèm đáp lời anh ta, mà chỉ nhẹ nhàng dựa vào người Cố Bắc Thần, bước vào giữa phòng.
Các thành viên hội đồng quản trị xôn xao, ánh mắt đầy nghi hoặc lẫn kinh ngạc nhìn chằm chằm Hứa Tri Ninh, sau đó lại nhìn Cố Bắc Thần. Cố Diễn Bạch đứng phắt dậy, lảo đảo lùi lại nửa bước, ánh mắt tràn ngập vẻ không thể tin được. “Chú… chú Cố… tại sao…?”
Cố Bắc Thần siết nhẹ eo Hứa Tri Ninh, tiến thẳng đến chiếc ghế chủ tọa. Hắn không nói một lời, chỉ liếc nhìn Cố Diễn Bạch một cái lạnh thấu xương, như thể nhìn một kẻ hạ đẳng không đáng bận tâm. Ánh mắt ấy khiến Cố Diễn Bạch run rẩy, những lời định nói nghẹn lại trong cổ họng.
“Xin lỗi đã đến muộn,” Cố Bắc Thần trầm giọng nói, âm thanh vang vọng khắp phòng họp, “nhưng có vẻ buổi họp của chúng ta cần thêm một vị khách đặc biệt.” Hắn dừng lại, đôi mắt sắc như dao quét qua từng thành viên hội đồng quản trị, rồi dừng lại ở Cố Diễn Bạch.
“Hôm nay, tôi muốn giới thiệu với mọi người…” Cố Bắc Thần mỉm cười nhạt, tay nhẹ nhàng đặt lên vai Hứa Tri Ninh. “Vợ tôi, Cố phu nhân – Hứa Tri Ninh.”
Cả phòng họp nín lặng. Tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Cố Diễn Bạch sững sờ, cả người cứng đờ như bị sét đánh. Vợ? Cố phu nhân? Hứa Tri Ninh? Anh ta không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Cô ả “con cờ” mà anh ta định vứt bỏ, giờ lại đường hoàng xuất hiện bên cạnh chú ruột của mình, với danh phận… Cố phu nhân?
Hứa Tri Ninh ngẩng cao đầu, ánh mắt lạnh lùng đối diện với ánh mắt hoảng loạn của Cố Diễn Bạch. Cô khẽ nhếch môi, nụ cười khinh bỉ nở rộ trên gương mặt xinh đẹp. Cố Diễn Bạch à, anh có biết, cái gọi là “con cờ” của anh, giờ đây đã trở thành quân hậu mạnh nhất, sẵn sàng nghiền nát mọi thứ mà anh đang có trong tay không?
Cố Bắc Thần không mảy may bận tâm đến sự xôn xao, thản nhiên kéo ghế chủ tọa rồi điềm tĩnh ngồi xuống. Hứa Tri Ninh nhẹ nhàng ngồi vào chiếc ghế bên cạnh, ngay sát Cố Bắc Thần. Cô đưa mắt nhìn thẳng về phía Cố Diễn Bạch, trên môi nở một nụ cười lạnh lùng, đầy ẩn ý, như thể đang thưởng thức màn kịch do chính mình dàn dựng. Ánh mắt cô sắc như dao, xuyên thấu sự hoảng loạn đang hiện rõ trên gương mặt anh ta.
Các thành viên Hội đồng quản trị Tập đoàn Cố thị vẫn chưa hết bàng hoàng. Họ thì thầm bàn tán, những ánh mắt dò xét liên tục đảo qua lại giữa Hứa Tri Ninh, Cố Bắc Thần và Cố Diễn Bạch.
Cố Diễn Bạch dường như bị kích động đến tột độ. Anh ta nghiến răng, cơ thể run lên vì giận dữ và bất lực. Làm sao anh ta có thể chấp nhận được cảnh tượng này? Người phụ nữ mà anh ta coi là con cờ, suýt chút nữa đã bị anh ta tước đoạt cả sinh mạng lẫn khả năng làm mẹ, giờ lại đường hoàng ngồi đó, bên cạnh người chú quyền lực nhất, với ánh mắt khinh bỉ đến vậy?
“Hứa Tri Ninh, cô làm gì ở đây?” Cố Diễn Bạch đột ngột đứng bật dậy, chỉ thẳng ngón tay về phía cô, giọng nói khản đặc vì phẫn nộ và hoảng loạn. Anh ta không còn giữ được vẻ ngoài đạo mạo của một tổng tài nữa. “Cô là ai mà dám ngồi vào vị trí đó?” Anh ta như điên dại, cố gắng phủ nhận thực tại kinh hoàng đang diễn ra trước mắt.
Hứa Tri Ninh vẫn giữ nụ cười khẩy trên môi, không hề nhúc nhích. Cô liếc nhìn Cố Diễn Bạch, ánh mắt lạnh lẽo như băng. “Tôi làm gì ở đây à?” Giọng cô vang lên nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo sức nặng khiến cả phòng họp phải nín thở. “Có lẽ, Cố Diễn Bạch, anh nên tự hỏi anh mới đúng.” Cô nhướng mày, lời nói ẩn chứa sự uy hiếp sâu sắc. “Tôi là Cố phu nhân, là vợ của Cố Bắc Thần. Anh nghĩ tôi có đủ tư cách để ngồi ở đây không?”
Sự tự tin và khí chất của Hứa Tri Ninh khiến Cố Diễn Bạch lùi lại một bước. Anh ta định phản bác, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Anh ta nhìn sang Cố Bắc Thần, tìm kiếm một lời giải thích, một sự phủ nhận. Nhưng Cố Bắc Thần chỉ ngồi đó, điềm nhiên dựa lưng vào ghế, tay nhẹ nhàng đặt lên eo Hứa Tri Ninh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự lạnh lẽo đáng sợ, hoàn toàn không có ý định giải thích bất cứ điều gì. Ánh mắt đó dường như muốn nói: “Cô ta nói đúng.”
Hội đồng quản trị bắt đầu xôn xao trở lại. Vị thế của Cố Diễn Bạch đang bị lung lay dữ dội. Họ bắt đầu nhìn anh ta bằng ánh mắt hoài nghi, thậm chí là thương hại.
Cố Diễn Bạch chợt nhận ra rằng, từ lúc Hứa Tri Ninh xuất hiện, mọi thứ đã hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của anh ta. Màn kịch anh ta dựng lên đã bị xé toạc, và anh ta chính là kẻ đang đứng trên sân khấu trong bộ dạng thảm hại nhất. Anh ta nhìn chằm chằm vào Hứa Tri Ninh, ánh mắt vừa căm hận vừa sợ hãi, không thể nào tin nổi rằng “con cờ” của mình lại có thể phản đòn kinh khủng đến vậy. Cô ta, một người phụ nữ yếu ớt, lại có thể lật đổ tất cả chỉ trong một khoảnh khắc. Điều này còn đáng sợ hơn cả việc cô ta đã chết đi sống lại.
Cố Diễn Bạch vẫn đứng sững sờ, ánh mắt vừa căm hận vừa sợ hãi nhìn Hứa Tri Ninh. Anh ta muốn gào lên, muốn phản đối, nhưng cổ họng lại khô khốc, không phát ra được bất kỳ âm thanh nào. Cố Bắc Thần khẽ nâng tay, một động tác nhẹ nhàng nhưng chứa đựng uy quyền tuyệt đối, ra hiệu cho Cố Diễn Bạch im lặng. Lời nói vừa định tuôn ra từ môi Cố Diễn Bạch lập tức bị chặn lại, như có một lưỡi dao vô hình cắt ngang.
Cố Bắc Thần sau đó quay sang Hội đồng quản trị Tập đoàn Cố thị, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang tràn đầy sự hoang mang và tò mò. Ông nói với giọng điệu uy nghiêm, dứt khoát, vang vọng khắp phòng họp, xua tan mọi xì xào bàn tán. “Tôi biết các vị đang có rất nhiều câu hỏi,” ông bắt đầu, “nhưng bây giờ không phải lúc để bận tâm đến những chuyện bên lề. Cuộc họp này không chỉ là một cuộc họp hội đồng quản trị thông thường. Đây là một phiên triệu tập khẩn cấp, được tổ chức để thảo luận và đưa ra quyết định cuối cùng về tương lai của Tập đoàn Cố thị.”
Các thành viên Hội đồng quản trị lập tức im bặt, ngồi thẳng lưng, sự nghiêm trọng trong lời nói của Cố Bắc Thần khiến họ nhận ra tầm quan trọng của khoảnh khắc này. Họ nín thở chờ đợi những gì sắp diễn ra.
Cố Bắc Thần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa đầy sự lạnh lùng và thâm sâu. Ông siết nhẹ bàn tay đang đặt trên eo Hứa Tri Ninh, rồi quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự yêu chiều. Sau đó, ông lại nhìn thẳng vào các thành viên hội đồng, rồi dừng lại ở Cố Diễn Bạch, người đang đứng như trời trồng, toàn thân run rẩy vì tức giận và tuyệt vọng.
“Trước khi bắt đầu,” Cố Bắc Thần tiếp tục, giọng nói trở nên trầm hơn, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. “Tôi xin giới thiệu người sẽ đồng hành cùng tôi trong Cố gia từ hôm nay.” Ông ngừng lại một chút, như để lời nói thấm vào từng ngóc ngách căn phòng. “Hứa Tri Ninh – Cố phu nhân của chúng ta.”
Tên Hứa Tri Ninh vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai Cố Diễn Bạch. Anh ta lảo đảo, suýt ngã quỵ. Hội đồng quản trị không khỏi kinh ngạc, ánh mắt đổ dồn về phía Hứa Tri Ninh, giờ đây hoàn toàn khác biệt so với người phụ nữ yếu ớt mà họ từng biết đến. Hứa Tri Ninh, với vẻ mặt bình thản, khẽ gật đầu chào, nụ cười lạnh lùng trên môi càng thêm phần đắc thắng.
Hứa Tri Ninh, với nụ cười lạnh lùng vẫn còn vương trên môi, chậm rãi đứng dậy. Ánh mắt cô sắc bén, như lưỡi dao vô hình, quét thẳng qua Cố Diễn Bạch đang đứng sững sờ, toàn thân run rẩy vì tức giận và tuyệt vọng. Cố Diễn Bạch cố gắng điều chỉnh hơi thở, lùi lại một bước, cảm giác như có thứ gì đó đang bóp nghẹt lấy cổ họng anh ta. Hội đồng quản trị nín thở theo dõi từng động thái của Hứa Tri Ninh, sự căng thẳng trong phòng họp ngày càng tăng cao.
Hứa Tri Ninh bình thản đặt chiếc điện thoại màu đen lên bàn họp, chiếc điện thoại phát ra một tiếng “cạch” nhỏ, âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng chết chóc. Cô không nói một lời, chỉ đưa tay ấn nhẹ vào màn hình cảm ứng. Ngay lập tức, một giọng nói lạnh lùng, quen thuộc vang vọng khắp căn phòng, xuyên thấu từng thớ thịt của Cố Diễn Bạch, khiến anh ta tái mét.
Đó chính là giọng của Cố Diễn Bạch, vang lên từ đoạn ghi âm đầy đủ cuộc đối thoại tàn nhẫn của anh ta trong Phòng khám VIP. Từng lời, từng chữ rõ ràng đến ghê rợn, như thể anh ta đang nói trực tiếp vào tai từng thành viên hội đồng.
“Chết thì đền tiền,” giọng Cố Diễn Bạch trong đoạn ghi âm vang lên đầy vô cảm, không một chút dao động. “Hứa Tri Ninh chỉ là con cờ.”
Tiếng nói vô tình ấy như một cú sốc điện, đánh thẳng vào tâm trí mọi người. Cố Diễn Bạch lảo đảo, hai mắt trợn trừng nhìn về phía chiếc điện thoại, khuôn mặt anh ta trắng bệch không còn một giọt máu. Anh ta muốn ngắt nó đi, muốn gào thét phản đối, nhưng toàn thân như bị đóng băng. Hội đồng quản trị không khỏi kinh hãi, ánh mắt đầy phán xét đổ dồn về phía Cố Diễn Bạch. Họ không thể tin vào tai mình, những lời lẽ tàn độc đó lại thốt ra từ miệng vị tổng tài trẻ tuổi. Hứa Tri Ninh chỉ đứng đó, bình thản nhìn phản ứng của mọi người, nụ cười ẩn ý trên môi cô càng thêm sâu sắc.
Hứa Tri Ninh chỉ đứng đó, bình thản nhìn phản ứng của mọi người, nụ cười ẩn ý trên môi cô càng thêm sâu sắc.
Giọng Cố Diễn Bạch trong đoạn ghi âm lại tiếp tục vang lên, lạnh lẽo và tàn nhẫn đến thấu xương. “Cứ cho cô ta uống ly sữa đó, đứa bé sẽ tự động biến mất. Dù gì nó cũng chỉ là vật cản.” Tiếng cười nhạt nhẽo của anh ta sau đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim những người đang có mặt.
Cả phòng họp chìm vào một sự xôn xao dữ dội, như một tổ ong bị chọc phá. Các thành viên Hội đồng quản trị không còn giữ được vẻ ngoài bình tĩnh thường thấy. Nhiều người lộ rõ vẻ phẫn nộ tột độ, hai tay siết chặt thành nắm đấm, ánh mắt bốc hỏa nhìn chằm chằm vào Cố Diễn Bạch. Số khác thì thất vọng cùng cực, lắc đầu ngao ngán, không tin nổi những gì vừa nghe. Tiếng xì xào, bàn tán vang lên không ngớt, những lời buộc tội ngầm như những mũi kim đâm vào lưng anh ta.
Cố Diễn Bạch tái mét mặt, đứng chết trân. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, anh ta lảo đảo lùi lại một bước, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng. Giọng nói trong đoạn ghi âm vẫn cứ vang lên đều đặn, chân thực đến mức không thể nào phủ nhận. Anh ta lắp bắp, cố gắng gượng nói.
“Không… không thể nào… Đây là… là giả mạo!” Anh ta cố gắng phủ nhận, lời lẽ rời rạc, không thành câu, giọng nói lạc hẳn đi vì sợ hãi. Cố Diễn Bạch đưa tay chỉ vào chiếc điện thoại của Hứa Tri Ninh, ngón tay run rẩy bần bật. “Đây chỉ là… một âm mưu! Cô ta… cô ta dàn dựng!”
Nhưng từng lời lắp bắp của anh ta hoàn toàn vô nghĩa. Giọng nói quen thuộc trong đoạn ghi âm quá rõ ràng, quá chân thực. Nó chính là giọng anh ta, không thể lẫn đi đâu được. Sự chối bỏ yếu ớt của anh ta chỉ khiến Hội đồng quản trị càng thêm khinh thường. Cố Diễn Bạch nhận ra không một ai tin mình. Nỗi tuyệt vọng dâng trào. Anh ta không còn giữ được vẻ điềm tĩnh của một tổng tài, chỉ biết gào lên, âm thanh thảm thiết vang vọng khắp căn phòng lạnh lẽo: “Không thể nào! Đây là giả mạo!”
Hứa Tri Ninh khẽ nhếch môi, ánh mắt quét qua khuôn mặt trắng bệch của Cố Diễn Bạch, sau đó dừng lại trên từng thành viên Hội đồng quản trị đang phẫn nộ. Cô chậm rãi bước lên phía trước một bước, giọng nói trong trẻo, bình tĩnh vang lên, như một bản án lạnh lùng dành cho kẻ đứng trước vành móng ngựa.
“Các vị không nghe nhầm đâu.” Hứa Tri Ninh nói, từ tốn từng chữ. “Đây chính là bản chất của Cố Diễn Bạch, tổng tài mà các vị đã tin tưởng. Anh ta không chỉ là một kẻ phản bội, mà còn là một kẻ sát nhân máu lạnh.”
Cố Diễn Bạch như bị đóng băng tại chỗ, cổ họng nghẹn ứ, không tài nào thốt lên lời. Mọi ánh mắt giờ đây đều đổ dồn vào Hứa Tri Ninh, nín thở chờ đợi.
Hứa Tri Ninh tiếp lời, không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ ngữ như một nhát dao găm thẳng vào sự thật. “Suốt sáu năm qua, anh ta đã ép tôi uống ‘thuốc triệt sản loại mạnh’. Anh ta nói đó là thuốc bổ, thuốc điều hòa kinh nguyệt.” Cô cười nhạt, ánh mắt đầy khinh miệt. “Mục đích là để tôi không thể mang thai, để biến tôi thành một công cụ trống rỗng, vô dụng, chỉ có thể phục vụ cho âm mưu bẩn thỉu của anh ta.”
Một tiếng xì xào kinh hoàng vang lên khắp phòng. Các thành viên Hội đồng quản trị nhìn nhau, không thể tin vào tai mình. Sáu năm? Sáu năm trời một sự lừa dối tàn độc như vậy?
Cố Diễn Bạch run rẩy, muốn phản bác nhưng lời nói của Hứa Tri Ninh tiếp tục vang lên, sắc bén hơn.
“Và tại sao anh ta lại làm vậy? Tất cả là vì ‘bản di chúc của ông nội’, vì ‘quyền thừa kế Tập đoàn Cố thị’ mà anh ta thèm khát. Anh ta cần một ‘người vợ’ để ‘hợp thức hóa’ di chúc, để nghiễm nhiên chiếm đoạt tài sản. Nhưng anh ta lại không muốn có con với tôi, không muốn bất kỳ ‘tạp chủng’ nào của anh ta với một người phụ nữ ‘tầm thường’ như tôi.” Giọng Hứa Tri Ninh cuối cùng cũng nhuốm màu căm phẫn, nhấn mạnh từng từ ngữ. “Đứa bé trong bụng tôi, anh ta cho rằng đó là con của anh ta, nhưng thực chất… đó cũng không phải là thứ anh ta mong muốn giữ lại.”
Cô ngừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự đau đớn và hận thù không thể che giấu. “Anh ta không chỉ định giết ‘thai nhi’ của tôi bằng ‘ly sữa tẩm độc’, mà còn muốn tước đoạt cả mạng sống của tôi khi tôi không còn giá trị lợi dụng nữa.”
Cố Diễn Bạch sụp đổ. Anh ta không còn gào thét được nữa, chỉ biết lảo đảo bám víu vào bàn họp, đôi mắt trợn trừng nhìn Hứa Tri Ninh, như thể cô là một con quỷ vừa chui lên từ địa ngục. Sự thật trần trụi, lạnh lẽo vừa được Hứa Tri Ninh bóc trần đã đánh sập toàn bộ lớp vỏ bọc hào nhoáng của anh ta. Không ai trong phòng còn dám nhìn thẳng vào Cố Diễn Bạch. Sự khinh bỉ, phẫn nộ hiện rõ trên từng khuôn mặt của Hội đồng quản trị. Họ đã bị một kẻ tàn độc đến mức này lừa dối bấy lâu nay.
Cố Diễn Bạch hoàn toàn sụp đổ. Nhưng những lời nói lạnh lẽo cuối cùng của Hứa Tri Ninh đã chạm đến giới hạn của anh ta, biến sự sụp đổ thành một cơn điên loạn bùng nổ. Một tia dại dột lóe lên trong đôi mắt đỏ ngầu, anh ta bật ra khỏi ghế, lao thẳng về phía Hứa Tri Ninh như một con thú bị dồn vào đường cùng.
“CÔ NÓI LÁO!” Cố Diễn Bạch gào lên, tiếng nói lạc đi, xé rách không khí nặng nề trong phòng họp. “CÔ LÀ MỘT CON KHỐN!”
Những thành viên Hội đồng quản trị giật mình, lùi lại. Nhưng các vệ sĩ áo đen, những người vẫn đứng bất động phía sau Hứa Tri Ninh, lập tức phản ứng. Họ không cần một chỉ thị nào. Hai cánh tay rắn chắc của họ lập tức chặn đứng Cố Diễn Bạch chỉ trong tích tắc, túm chặt lấy anh ta và đẩy lùi về phía chiếc ghế. Cố Diễn Bạch vùng vẫy dữ dội, cố gắng giật mình ra khỏi gọng kìm sắt của họ. Khuôn mặt anh ta biến dạng hoàn toàn, những đường gân xanh nổi rõ trên trán, vừa giận dữ tột cùng vì bị lột trần, vừa ẩn chứa một nỗi sợ hãi kinh hoàng khi đối diện với vực sâu mà mình đã tự đào. Những lời tục tĩu vẫn bật ra từ cuống họng anh ta, nhưng dần dần nhỏ lại, trở thành những tiếng rên rỉ yếu ớt của một kẻ đã mất hết tất cả. Anh ta vẫn cố gắng với tay về phía Hứa Tri Ninh, như thể muốn xé nát cô, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng.
Cố Diễn Bạch vùng vẫy dữ dội, cố gắng giật mình ra khỏi gọng kìm sắt của họ. Khuôn mặt anh ta biến dạng hoàn toàn, những đường gân xanh nổi rõ trên trán, vừa giận dữ tột cùng vì bị lột trần, vừa ẩn chứa một nỗi sợ hãi kinh hoàng khi đối diện với vực sâu mà mình đã tự đào. Những lời tục tĩu vẫn bật ra từ cuống họng anh ta, nhưng dần dần nhỏ lại, trở thành những tiếng rên rỉ yếu ớt của một kẻ đã mất hết tất cả. Anh ta vẫn cố gắng với tay về phía Hứa Tri Ninh, như thể muốn xé nát cô, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng.
Cố Bắc Thần chậm rãi đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua vẻ thảm hại của Cố Diễn Bạch, rồi dừng lại trên từng gương mặt lo lắng của Hội đồng quản trị Tập đoàn Cố thị. Ông không nói một lời, chỉ khẽ nhếch môi, rồi đưa tay ra hiệu. Ngay lập tức, hai vệ sĩ áo đen khác bước vào, trên tay họ là một chiếc cặp da màu đen và một xấp tài liệu được niêm phong cẩn thận. Cố Bắc Thần đón lấy, đặt chiếc cặp lên bàn họp, tiếng “cạch” khô khốc vang vọng.
“Tôi biết, các vị đang tự hỏi chuyện gì đang xảy ra,” Cố Bắc Thần cất giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự uy quyền tuyệt đối. “Một số người trong các vị đã mù quáng tin tưởng vào Cố Diễn Bạch, đã đặt cược tương lai của tập đoàn vào một kẻ tham lam và bất tài.”
Những thành viên Hội đồng quản trị bắt đầu xì xào. Hứa Tri Ninh đứng yên lặng, ánh mắt không chút dao động nhìn thẳng vào Cố Diễn Bạch đang quỵ xuống, đôi mắt lờ đờ vì tuyệt vọng.
“Vậy thì đây,” Cố Bắc Thần nói, tay lướt trên tập tài liệu. “Đây là bằng chứng không thể chối cãi về việc Cố Diễn Bạch đã giả mạo một phần bản di chúc của ông nội để giành quyền kiểm soát, thao túng tài sản. Hơn thế nữa, những tài liệu này còn cho thấy rõ ràng việc hắn ta đã lạm dụng quyền lực, móc nối với các đối tác bên ngoài để biển thủ công quỹ của Tập đoàn Cố thị trong suốt ba năm qua.”
Ông đẩy mạnh tập tài liệu về phía Hội đồng quản trị. Các thành viên vội vã chuyền tay nhau đọc, sắc mặt biến đổi không ngừng, từ nghi ngờ sang kinh ngạc, rồi phẫn nộ. Những con số, những chữ ký giả mạo, những hợp đồng mờ ám hiện ra rõ ràng dưới mắt họ. Cố Diễn Bạch nghe những lời đó, thân thể run rẩy, đầu gục xuống, không dám ngẩng lên. Những tiếng “lừa dối”, “tham nhũng”, “không thể tin được” bắt đầu vang lên trong phòng họp.
“Và cuối cùng,” Cố Bắc Thần nói, giọng điệu thay đổi, trở nên mềm mỏng hơn, nhưng vẫn đầy quyền lực. “Để loại bỏ mọi sự hiểu lầm về việc ai mới là người có quyền thừa kế và ai là người có vai trò thực sự trong gia tộc Cố thị…”
Ông liếc nhìn Hứa Tri Ninh, rồi đưa tay về phía cô, một nụ cười ẩn hiện trên môi. “Tôi muốn giới thiệu chính thức với toàn thể Hội đồng quản trị, Hứa Tri Ninh. Cô ấy không chỉ là vợ hợp pháp của tôi, Cố Bắc Thần, mà còn là người mà ông nội đã tin tưởng giao phó một phần quan trọng của tập đoàn này trong bản di chúc gốc. Vị trí và vai trò của Hứa Tri Ninh trong Cố gia không một ai có thể nghi ngờ hay phủ nhận.”
Cả căn phòng im bặt. Hội đồng quản trị sững sờ nhìn Cố Bắc Thần, rồi chuyển sang Hứa Tri Ninh. Hứa Tri Ninh vẫn đứng đó, đôi mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào sự ngỡ ngàng, kinh ngạc của mọi người. Cô đã không còn là người phụ nữ yếu đuối, nhẫn nhục của sáu năm trước. Giờ đây, cô là người vợ chính thức của Cố Bắc Thần, là người nắm giữ một phần vận mệnh của Cố gia, và trên hết, là người đã tự tay dựng lên màn kịch báo thù hoàn hảo này. Cố Diễn Bạch, nghe thấy những lời đó, ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt trống rỗng nhìn Hứa Tri Ninh, như thể đang nhìn một bóng ma. Cả thế giới của anh ta sụp đổ hoàn toàn.
Sự im lặng bao trùm cả căn phòng họp, nặng nề đến nghẹt thở. Hội đồng quản trị nhìn nhau, rồi lại nhìn Cố Bắc Thần và Hứa Tri Ninh, ánh mắt họ tràn ngập sự bàng hoàng, xen lẫn hối hận. Bản di chúc bị giả mạo, những hợp đồng biển thủ, và giờ đây, thân phận của Hứa Tri Ninh – người vợ chính thức của Cố Bắc Thần, người nắm giữ một phần quyền lực Cố thị – tất cả đã vạch trần bộ mặt thật của Cố Diễn Bạch một cách tàn nhẫn nhất. Những gương mặt từng một thời tin tưởng, nịnh bợ Cố Diễn Bạch giờ đây tái mét, hiểu rằng họ đã đặt cược sai chỗ.
Chủ tịch hội đồng, một người đàn ông lớn tuổi với mái tóc bạc phơ, từ từ đặt tập tài liệu xuống, tiếng giấy sột soạt trong không gian tĩnh lặng như tiếng sét đánh ngang tai Cố Diễn Bạch. Ông nhìn thẳng vào Cố Diễn Bạch, ánh mắt không còn chút khoan dung nào.
“Cố Diễn Bạch,” giọng ông Chủ tịch trầm xuống, vang vọng khắp căn phòng, “trước những bằng chứng không thể chối cãi này, và với việc Hứa Tri Ninh đã được xác nhận là người có quyền thừa kế hợp pháp theo di chúc gốc của cố Chủ tịch, Hội đồng quản trị không còn lựa chọn nào khác.”
Cố Diễn Bạch ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu. Anh ta muốn nói, muốn biện minh, nhưng cổ họng khô khốc, không tài nào thốt ra lời. Mọi thứ đã quá rõ ràng.
Chủ tịch hội đồng quay sang các thành viên khác. “Chúng ta sẽ tiến hành bỏ phiếu ngay lập tức. Đề xuất phế truất Cố Diễn Bạch khỏi mọi chức vụ trong Tập đoàn Cố thị và tước bỏ hoàn toàn quyền thừa kế của hắn ta.”
Không ai phải suy nghĩ quá lâu. Từng thành viên hội đồng lần lượt giơ tay. Những cánh tay giơ lên dứt khoát, không một chút do dự. Một cánh tay, hai cánh tay, rồi tất cả. Sự phẫn nộ và thất vọng đã biến thành một phán quyết không khoan nhượng.
Hứa Tri Ninh đứng đó, nhìn từng cánh tay giơ lên, ánh mắt cô không một gợn sóng. Cô đã chờ đợi khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà sự thật được phơi bày, và công lý được thực thi. Cố Diễn Bạch, thấy những cánh tay đó, đôi mắt anh ta dại đi, như thể linh hồn đã bị rút cạn. Hắn ta không còn là tổng tài cao ngạo ngày nào, mà chỉ là một kẻ bại trận đáng thương.
Chủ tịch hội đồng đếm từng phiếu, rồi gật đầu dứt khoát. Ông cầm chiếc búa gỗ đặt trên bàn, gõ mạnh xuống.
“Với đa số phiếu tuyệt đối, quyết định đã được thông qua!”
Tiếng búa gõ dứt khoát của Chủ tịch hội đồng còn vang vọng trong không khí. Cố Diễn Bạch như bị rút cạn toàn bộ sinh khí, thân thể loạng choạng, cuối cùng gục mạnh xuống chiếc ghế bọc da phía sau. Một tiếng “rầm” khẽ vang lên, nhưng đủ để khiến cả căn phòng lặng đi như tờ.
Đôi mắt anh ta trợn trừng, vô hồn và trống rỗng, không còn chút ánh sáng nào của sự ngạo mạn hay quyền lực. Mọi thứ sụp đổ quá nhanh, nhanh đến mức anh ta không kịp phản ứng, không kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra. Quyền lực, địa vị, gia sản, tất cả tan biến trong một chớp mắt, hóa thành tro bụi. Khuôn mặt Cố Diễn Bạch trắng bệch, không còn một giọt máu, như thể một xác chết đang sống.
Anh ta từ từ nâng đôi mắt đã hóa dại lên, tìm kiếm hình bóng Hứa Tri Ninh. Ánh mắt chạm nhau. Trong đôi mắt đỏ ngầu, trống rỗng của Cố Diễn Bạch, chỉ còn lại sự hận thù tột cùng, tuyệt vọng đến tận xương tủy, một sự căm phẫn muốn xé nát người đối diện. Anh ta hận, hận vì đã bị lừa dối, hận vì đã mất tất cả, và hận vì chính người phụ nữ anh ta từng khinh miệt lại là kẻ kết thúc cuộc đời mình.
Hứa Tri Ninh đứng đó, vẫn dáng vẻ bình thản đến lạnh lùng. Đôi mắt cô trong veo, không một chút gợn sóng, không một chút cảm xúc thương hại hay hả hê. Cô chỉ đơn thuần nhìn lại Cố Diễn Bạch, như nhìn một bức tượng đổ nát. Đối với Hứa Tri Ninh, đây không phải là một chiến thắng, mà chỉ là kết thúc của một màn kịch đau khổ đã quá dài. Cô đã hoàn thành những gì cần làm.
Hứa Tri Ninh vừa quay lưng đi, bóng cô khuất dần trong hành lang. Cố Diễn Bạch vẫn ngồi đó, ánh mắt dại đi, mọi quyền lực đã hoàn toàn tước đoạt. Hai vệ sĩ áo đen lập tức bước đến, nắm chặt lấy hai cánh tay Cố Diễn Bạch, ép anh ta đứng dậy. Cố Diễn Bạch không hề phản kháng, thân thể anh ta như một cái xác không hồn, để mặc họ lôi đi.
Cùng lúc đó, cách đó không xa, Thanh Thanh đang ngồi làm móng trong một cửa hàng sang trọng thì tiếng chuông điện thoại réo lên. Cô ta bắt máy, sắc mặt lập tức biến đổi, từ vẻ kiêu kỳ thường thấy chuyển sang trắng bệch.
“Cái gì? Cố Diễn Bạch bị…” Cô ta không thốt nên lời, đôi mắt trợn trừng, chiếc điện thoại trượt khỏi tay, rơi xuống sàn. Quên cả việc nhặt lên, Thanh Thanh cuống cuồng bật dậy, lao ra khỏi cửa hàng như một người mất trí, chạy ra đường.
Cô ta vội vã bắt một chiếc taxi, gào lên địa chỉ Tòa nhà Tập đoàn Cố thị. Suốt quãng đường đi, Thanh Thanh như ngồi trên đống lửa, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, linh cảm về điều chẳng lành bủa vây lấy cô ta.
Khi chiếc taxi vừa dừng lại trước sảnh chính Tòa nhà Tập đoàn Cố thị, Thanh Thanh không kịp trả tiền, đã vội vàng mở cửa lao xuống. Cô ta chạy xộc vào bên trong, cảnh tượng trước mắt khiến Thanh Thanh chết sững.
Cố Diễn Bạch đang bị hai vệ sĩ áo đen áp giải ra ngoài. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt vô hồn, mái tóc rũ rượi, không còn chút nào của vị tổng tài kiêu hãnh ngày nào. Anh ta trông thê thảm như một kẻ tội đồ vừa bị phán quyết.
“Diễn Bạch!” Thanh Thanh gào lên, tiếng kêu xé lòng. Cô ta lao đến, cố gắng vượt qua vòng vây của các vệ sĩ. “Anh sao rồi? Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Một vệ sĩ lập tức chặn Thanh Thanh lại, giữ chặt lấy cô ta. Cố Diễn Bạch nghe thấy tiếng gọi, chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt thất thần của anh ta thoáng liếc qua Thanh Thanh, một cái nhìn trống rỗng, không nhận ra, không cảm xúc, không một lời đáp. Anh ta bị đẩy đi, không hề quay đầu lại, bỏ lại Thanh Thanh đang gào thét trong tuyệt vọng.
Thanh Thanh vẫn không ngừng gào thét tên Cố Diễn Bạch, cố sức giãy giụa trong vòng kìm kẹp của vệ sĩ nhưng vô ích. Cố Diễn Bạch bị lôi đi, ánh mắt vẫn vô hồn, mặc cho Thanh Thanh khóc lóc. Anh ta trông thê thảm, hoàn toàn bị tước đoạt mọi thứ.
Đúng lúc đó, Hứa Tri Ninh chậm rãi xuất hiện từ phía sau một cây cột lớn trong sảnh chính Tòa nhà Tập đoàn Cố thị. Cô khoác trên mình chiếc áo choàng màu kem sang trọng, mái tóc đen dài xõa xuống, gương mặt thanh tú không lộ chút biểu cảm nào, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng. Cô nhìn thẳng vào Cố Diễn Bạch đang bị áp giải.
Hai vệ sĩ áo đen đang đẩy Cố Diễn Bạch đi thì chợt dừng lại khi thấy Hứa Tri Ninh. Họ nhận ra sự hiện diện của cô, buông lỏng tay một chút, nhưng vẫn giữ chặt lấy Cố Diễn Bạch, chờ đợi.
Hứa Tri Ninh nhẹ nhàng bước đến, gót giày cao gõ đều trên nền đá cẩm thạch, âm thanh khô khốc vang vọng trong không gian căng thẳng. Cô đứng chắn trước mặt Cố Diễn Bạch, ánh mắt sắc lạnh như dao găm.
Cố Diễn Bạch ngẩng đầu lên, đôi mắt trống rỗng của anh ta cuối cùng cũng chạm vào ánh mắt của Hứa Tri Ninh. Một tia nhận thức le lói trong đáy mắt anh ta, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự căm hờn tột độ.
Hứa Tri Ninh không nói gì, chỉ từ từ cúi thấp người xuống, ghé sát vào tai Cố Diễn Bạch. Giọng cô trầm thấp, lạnh lẽo đến mức chỉ một mình anh ta có thể nghe thấy.
HỨA TRI NINH
(Thì thầm)
Đứa con tôi đang mang… không phải là của anh.
Cố Diễn Bạch chết sững, con ngươi co rút lại. Anh ta cố gắng giãy giụa, nhưng bị các vệ sĩ giữ chặt. Khuôn mặt anh ta bắt đầu biến dạng vì sốc.
HỨA TRI NINH
(Thì thầm, giọng độc địa, tàn nhẫn)
Mà là của chú anh. Cố Bắc Thần.
Một luồng điện xẹt qua Cố Diễn Bạch. Khuôn mặt anh ta từ trắng bệch chuyển sang xanh xám, rồi đỏ bừng lên vì giận dữ và kinh hoàng tột độ. Đôi mắt anh ta trợn trừng, như thể vừa chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp nhất. Anh ta há miệng, muốn gào lên điều gì đó, nhưng không một âm thanh nào thoát ra được, chỉ có tiếng hụt hơi thô ráp. Cơ thể anh ta run rẩy dữ dội, như bị giật điện.
Hứa Tri Ninh thẳng người lên, ánh mắt vẫn không chút cảm xúc, nhìn thẳng vào vẻ mặt biến dạng của Cố Diễn Bạch. Một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua môi cô, đầy khinh miệt và hả hê. Cô quay lưng đi, để lại Cố Diễn Bạch đang hoàn toàn sụp đổ trong sự hoảng loạn và căm phẫn tột cùng. Thanh Thanh vẫn đang cố gắng gọi tên anh ta trong vô vọng, không hề biết đến bí mật vừa được tiết lộ.
Hứa Tri Ninh quay lưng đi, bước nhẹ nhàng về phía cuối sảnh chính, nơi Cố Bắc Thần đang đứng. Ánh mắt anh theo dõi từng cử động của cô, một nụ cười khó nắm bắt hiện lên trên môi khi thấy cô lạnh lùng bỏ lại Cố Diễn Bạch trong sự tuyệt vọng.
Cố Diễn Bạch vẫn run rẩy dữ dội, cố gắng gào lên nhưng chỉ phát ra những tiếng khò khè vô nghĩa. Thanh Thanh nhìn cảnh tượng đó, khuôn mặt tái mét, không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Cô ta vẫn bị vệ sĩ giữ chặt, mắt dõi theo Cố Diễn Bạch đang quỵ xuống.
Hội đồng quản trị Tập đoàn Cố thị, những người chứng kiến toàn bộ màn kịch, bắt đầu xì xào bàn tán. Họ trao đổi ánh mắt kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ mặt kính nể khi nhìn về phía Cố Bắc Thần.
Cố Bắc Thần, với chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay phản chiếu ánh sáng, thong thả bước tới. Đám vệ sĩ áo đen mở đường cho anh, sự kính trọng hiện rõ trên từng nét mặt. Anh dừng lại ngay trước Hứa Tri Ninh.
Không nói một lời, Cố Bắc Thần đưa bàn tay rắn rỏi ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mảnh mai của Hứa Tri Ninh. Ngón tay anh siết nhẹ, truyền cho cô một sự ấm áp và yên bình giữa khung cảnh hỗn loạn. Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt băng giá giờ đây có một tia sáng dịu dàng, tựa như băng tan. Một nụ cười nhẹ, đầy mãn nguyện, nở trên môi Hứa Tri Ninh.
Họ cùng nhau quay người, bước đi. Từng bước chân của Cố Bắc Thần và Hứa Tri Ninh đều toát lên vẻ uy quyền, tự tin, như hai vị vua đang rời khỏi chiến trường sau khi đã hoàn thành cuộc chinh phạt. Ánh mắt họ không một lần ngoảnh lại phía sau, nơi Cố Diễn Bạch vẫn đang quằn quại trong đau đớn và hận thù.
Cố Diễn Bạch nhìn theo bóng lưng hai người, đôi mắt anh ta đỏ ngầu, chứa đầy sự căm hờn và thất bại. Mọi thứ anh ta dày công xây dựng, mọi quyền lực anh ta khao khát, giờ đây đều đã tan thành mây khói, bị chính chú ruột và người vợ hờ tước đoạt một cách tàn nhẫn. Anh ta cảm thấy như mình vừa bị đẩy xuống địa ngục.
Thanh Thanh cuối cùng cũng thoát khỏi sự kìm kẹp, cô ta chạy đến bên Cố Diễn Bạch, quỳ sụp xuống cạnh anh ta, nhưng anh ta không còn sức để phản ứng.
Cố Bắc Thần và Hứa Tri Ninh bước qua cánh cửa chính của Tòa nhà Tập đoàn Cố thị, phía sau họ, một chương mới của tập đoàn đã chính thức bắt đầu, cùng với đó là sự sụp đổ của một đế chế đã từng thuộc về Cố Diễn Bạch. Họ để lại sau lưng mọi âm mưu, mọi nỗi đau, và mọi sự hỗn loạn, bước về phía một tương lai đầy hứa hẹn, dưới ánh nắng chiều tà.
Xe Maybach đen bóng lướt đi êm ái qua những con đường rợp bóng cây, thẳng tiến đến dinh thự sang trọng của Cố Bắc Thần. Cánh cổng lớn từ từ mở ra, để lộ một không gian rộng lớn, kiến trúc xa hoa bậc nhất. Hứa Tri Ninh bước xuống xe, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man qua mái tóc, mọi căng thẳng từ những ngày qua như tan biến. Cố Bắc Thần nắm chặt tay cô, dẫn lối vào bên trong.
Nội thất bên trong dinh thự được bài trí tinh xảo, mỗi món đồ đều toát lên vẻ quyền quý, nhưng lại mang đến cảm giác ấm cúng lạ thường. Ánh đèn dịu nhẹ, những bức tranh nghệ thuật và hương hoa thoang thoảng khắp không gian. Hứa Tri Ninh nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc sofa nhung êm ái, khẽ thở phào. Bàn tay cô tự nhiên vuốt ve bụng mình, nơi thai nhi đang lớn dần, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Đứa bé này, không phải là gông cùm, mà là niềm hy vọng mới của cuộc đời cô.
Cố Bắc Thần quan sát Hứa Tri Ninh với ánh mắt chan chứa yêu thương. Hắn cúi người xuống, nhẹ nhàng nâng chân cô đặt lên đệm êm, rồi cẩn thận đắp tấm chăn mỏng lên người cô. Hắn rót một ly trà ấm, đặt vào tay Hứa Tri Ninh, mọi cử chỉ đều toát lên sự ân cần, chăm sóc không chút vụ lợi.
Hứa Tri Ninh ngước nhìn hắn, đôi mắt dịu dàng như chưa từng có những ngày tháng chịu đựng đắng cay. Cô biết, đây chính là bến đỗ an toàn mà cô hằng khao khát.
Cố Bắc Thần từ từ ngồi xuống bên cạnh cô, ánh mắt không rời khỏi cô một giây. Hắn nhẹ nhàng đặt bàn tay rắn rỏi của mình lên bụng Hứa Tri Ninh, lòng bàn tay ấm áp truyền hơi ấm qua lớp vải mỏng. Ngón tay hắn khẽ di chuyển, cảm nhận sự tồn tại nhỏ bé bên trong. Ánh mắt hắn, sâu thẳm như biển cả, giờ đây ngập tràn sự trìu mến, yêu thương vô hạn.
“Chào mừng về nhà,” Cố Bắc Thần cất giọng trầm ấm, “Cố phu nhân của tôi.”
Hứa Tri Ninh ngước nhìn Cố Bắc Thần, đôi mắt thâm thúy ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút mãn nguyện. Cái tên “Cố phu nhân” vang lên, không còn là vỏ bọc bi kịch, mà là một lời tuyên bố đanh thép về quyền lực mới của cô. Cô khẽ gật đầu, siết nhẹ bàn tay hắn, như một lời cam kết cho một cuộc báo thù sắp sửa hoàn tất.
Chỉ trong vòng chưa đầy hai mươi bốn giờ, giới tài chính lẫn các tầng lớp thượng lưu thủ đô chấn động đến cực điểm. Hàng loạt tờ báo lớn, kênh truyền thông uy tín đồng loạt đăng tải những dòng tít giật gân, lớn nhất chính là “Tổng tài Tập đoàn Cố thị Cố Diễn Bạch bị bắt giữ khẩn cấp vì tội danh tham ô, lạm dụng tín nhiệm, thao túng thị trường”. Tiếp đó là “Cú sốc chưa từng có: Cố thị đổi chủ, Cố Diễn Bạch mất trắng sau hàng loạt cáo buộc gian lận tài chính”. Nhưng điều khiến dư luận dậy sóng hơn cả là sự thật trần trụi về “Cố phu nhân bí ẩn”, người từng bị Cố Diễn Bạch xem như công cụ, nay lại xuất hiện với một thân phận hoàn toàn khác.
Trong các cuộc họp khẩn của Hội đồng quản trị Tập đoàn Cố thị, bầu không khí nặng như chì, gương mặt từng thành viên tái mét vì sợ hãi. Họ bàn tán không ngớt, sự hoang mang tột độ hiện rõ trên từng nét mặt.
“Không thể nào… Cố Diễn Bạch sụp đổ nhanh đến vậy ư? Không ai có thể ngờ được!” một thành viên run rẩy, trán lấm tấm mồ hôi.
“Và cái người phụ nữ bí ẩn đó… Hứa Tri Ninh? Cô ta rốt cuộc là ai mà lại có thể lật đổ Cố Diễn Bạch trong chớp mắt?” người khác thì thầm, giọng đầy sợ hãi xen lẫn hiếu kỳ.
Cùng lúc đó, trên mọi phương tiện truyền thông, hình ảnh Hứa Tri Ninh sánh bước bên Cố Bắc Thần tràn ngập các bản tin nóng hổi. Hứa Tri Ninh, trong bộ vest trắng thanh lịch được cắt may tinh xảo, mái tóc búi cao gọn gàng, toát lên vẻ sắc sảo và tự tin đến ngỡ ngàng. Ánh mắt cô kiêu hãnh, sắc lạnh, không còn chút dấu vết nào của người phụ nữ yếu đuối từng bị Cố Diễn Bạch lợi dụng đến tận cùng. Cô đứng cạnh Cố Bắc Thần, người đàn ông quyền lực với ánh nhìn kiên định, trên tay hắn vẫn lấp lánh chiếc nhẫn ngọc bích, biểu tượng quyền lực không thể lay chuyển.
Tại một buổi họp báo đặc biệt, được phát sóng trực tiếp toàn quốc, Cố Bắc Thần nắm chặt tay Hứa Tri Ninh, đứng trước hàng trăm ống kính và rừng phóng viên. Hắn cất giọng trầm hùng, vang dội khắp khán phòng, từng lời nói như khắc sâu vào tâm trí mọi người: “Hôm nay, tôi muốn chính thức công bố. Hứa Tri Ninh đây, là Cố phu nhân của tôi. Và kể từ giờ phút này, cô ấy sẽ cùng tôi điều hành, định đoạt mọi sự tại Tập đoàn Cố thị.”
Camera lia nhanh qua gương mặt Hứa Tri Ninh. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự hả hê tột cùng, sự trả thù ngọt ngào và một tương lai đầy hứa hẹn. Cô không cần nói thêm bất cứ lời nào. Ánh mắt kiên định, đầy uy quyền của cô đã thay cho vạn lời tuyên bố về vị thế mới, về quyền lực tuyệt đối mà cô đang nắm giữ. Mối quan hệ của họ, và quyền lực của họ, chính thức được công khai, không còn bất kỳ sự che giấu hay nghi ngờ nào. Sự lột xác của Hứa Tri Ninh từ một “Cố phu nhân bí ẩn” thành một biểu tượng quyền lực mới đã trở thành tâm điểm của mọi cuộc đối thoại, làm rúng động cả giới thượng lưu.
Cảnh quay mở ra, nhiều năm sau. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ lớn, rọi sáng căn biệt thự cổ kính của Cố gia. Hứa Tri Ninh, giờ đây là Cố phu nhân quyền lực và danh chính ngôn thuận, đứng bên cửa sổ, đôi mắt dõi về khu vườn xanh mướt. Cô khoác trên mình chiếc váy lụa trắng đơn giản nhưng tinh tế, mái tóc đen dài xõa mềm mại trên vai, khác hẳn với hình ảnh sắc sảo thường thấy trước đây.
Cố Bắc Thần đang ngồi trên chiếc sofa da, đọc tờ báo tài chính mới nhất, ánh mắt sắc bén nhưng chứa đựng sự bình yên hiếm có. Bên cạnh hắn, đứa con trai kháu khỉnh của họ, tầm ba tuổi, đang bi bô cười nói, tập đi chập chững trên tấm thảm lông mềm mại, mỗi bước chân non nớt đều khiến Hứa Tri Ninh bật cười hạnh phúc.
Cô mỉm cười mãn nguyện, khẽ vuốt mái tóc con, ánh mắt lấp lánh sự bình yên. Bao nhiêu sóng gió đã qua, những cay đắng, uất hận giờ đây chỉ còn là một phần ký ức xa xăm, mờ nhạt. Cuộc trả thù đầy cam go đã kết thúc trọn vẹn. Cô đã đoạt lại tất cả những gì thuộc về mình, và hơn thế nữa. Cố Diễn Bạch và Thanh Thanh… hai cái tên ấy đã hoàn toàn chìm vào quên lãng, không còn bất cứ ai trong giới thượng lưu nhắc đến. Họ đã phải chịu sự trừng phạt đích đáng, cuộc sống của họ giờ đây có lẽ còn tồi tệ hơn cả cái chết.
Cố Bắc Thần đặt tờ báo xuống, tiến lại gần, vòng tay ôm lấy Hứa Tri Ninh từ phía sau. Hắn khẽ đặt cằm lên vai cô, thì thầm vào tai cô: “Phu nhân của tôi, em lại suy tư điều gì vậy?”
Hứa Tri Ninh tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận sự ấm áp và bình yên. Cô khẽ nhắm mắt, mỉm cười thanh thản. “Em chỉ đang nhìn lại mọi thứ… và thấy thật may mắn.”
Cố Bắc Thần siết nhẹ vòng tay, nụ cười nhẹ nở trên môi. “Chúng ta đều may mắn khi có được nhau, và có tổ ấm này.”
Cuộc đời vốn là một dòng chảy không ngừng, đôi khi dữ dội, đôi khi bình lặng. Giờ đây, Hứa Tri Ninh cảm thấy mình đã tìm thấy bến đỗ bình yên sau bao giông bão. Không còn những đêm trằn trọc với nỗi đau cũ, không còn phải đeo mặt nạ để che giấu vết thương lòng. Hạnh phúc đến không phải là sự quên lãng quá khứ, mà là cách cô chấp nhận nó, đối diện với nó và biến nó thành sức mạnh để vươn lên. Cô nhận ra rằng, sự trả thù, dù ngọt ngào đến mấy, cũng chỉ là một phần của hành trình. Điều quan trọng hơn là cô đã tìm lại được chính mình, tìm thấy giá trị của bản thân và xây dựng một gia đình mà cô hằng ao ước.
Cố Bắc Thần, người đàn ông đã luôn âm thầm bên cô, không chỉ là người đồng hành trong cuộc chiến báo thù, mà còn là người đã dạy cô về tình yêu và sự tin tưởng. Anh đã chữa lành những vết sẹo trong tâm hồn cô bằng sự dịu dàng và kiên định. Nhìn con trai bé bỏng say sưa chơi đùa, Hứa Tri Ninh hiểu rằng đây chính là ý nghĩa đích thực của cuộc sống. Đó là sự tiếp nối, là tình yêu thương vô điều kiện, là sự bình yên mà không một quyền lực hay sự giàu sang nào có thể sánh bằng. Cô đã từng nghĩ rằng mục đích cuối cùng của mình là khiến những kẻ làm tổn thương cô phải trả giá. Nhưng giờ đây, cô biết rằng hạnh phúc đích thực là khi tâm hồn được giải thoát khỏi gông cùm của thù hận, để đón nhận ánh sáng của bình an và tình yêu. Cuộc đời, cuối cùng, vẫn là về việc tìm thấy sự an nhiên trong chính tâm hồn mình, và lan tỏa yêu thương cho những người xứng đáng.

