Vợ cũ cưới bạn thân sau ly hôn… cái kết khiến tôi gục ngã

Ly-hôn vợ cũ được 4 tháng, cô ấy đã mời tôi dự đám cưới. Tôi liề:u đến xem chú rể là ai, liền ôm mặt hối hận không ngừng..Ly hôn vợ cũ được bốn tháng, tôi ngỡ rằng lòng mình đã nguội lạnh. Ấy vậy mà khi nhận được tấm thiệp cưới từ tay cô ấy, tim tôi vẫn nhoi nhói. Ban đầu, tôi định vứt nó vào sọt rác, nhưng rồi không hiểu sao, tôi lại mặc bộ vest cũ, tự lái xe đến buổi lễ. Tôi chỉ muốn biết — người đàn ông đó là ai, người mà cô ấy chọn thay vì tôi.

Nhưng khi nhìn thấy chú rể bước ra, tôi liền ôm mặt, hối hận đến mức muốn gào thét giữa đám đông…

Tôi và Hà cưới nhau sau ba năm yêu. Những tháng ngày đầu của hôn nhân giống như bản nhạc dịu êm — không quá kịch tính, nhưng đầy ắp yêu thương. Hà là người phụ nữ có vẻ ngoài dịu dàng nhưng tâm hồn lại mạnh mẽ. Cô ấy thông minh, biết quan tâm, luôn là người khéo léo gỡ rối mọi khúc mắc trong cuộc sống của chúng tôi.

Còn tôi, có lẽ là mẫu đàn ông “tốt vừa đủ” — không rượu chè, không cờ bạc, chăm chỉ đi làm, nhưng thiếu đi một điều quan trọng: sự lắng nghe và chia sẻ.

Công việc của tôi trong ngành bất động sản đầy áp lực. Tôi luôn viện cớ “bận rộn vì tương lai” để tránh những cuộc trò chuyện sâu sắc với Hà. Cô ấy nhiều lần ngồi đối diện tôi, ánh mắt chờ đợi, nhưng tôi thì dán mắt vào điện thoại, laptop, hoặc đơn giản chỉ im lặng. Dần dà, tôi không còn biết cô ấy đang buồn hay đang vui.

Chúng tôi không cãi nhau nhiều. Đó là điều khiến tôi ảo tưởng rằng cuộc hôn nhân của mình vẫn ổn. Nhưng hóa ra, sự im lặng kéo dài còn nguy hiểm hơn những trận tranh cãi. Nó âm thầm gặm nhấm tình yêu, khiến hai người dần xa lạ trong cùng một mái nhà.

Một ngày nọ, Hà nói:

— Em muốn ly hôn.

Tôi sững người. Không phải vì tôi không nhận ra tình trạng hôn nhân đang nguội lạnh, mà bởi tôi không ngờ cô ấy lại dám dứt khoát đến thế.

— Chúng ta có thể thử lại. — Tôi cố giữ cô ấy lại bằng thứ tình cảm còn sót lại.

Nhưng Hà lắc đầu, mắt đỏ hoe nhưng kiên quyết:

— Em đã chờ anh rất lâu. Em từng nghĩ chỉ cần em yêu đủ nhiều thì mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng em nhận ra… em đang dần đánh mất chính mình trong cuộc hôn nhân này.

Tôi ký đơn ly hôn trong một buổi chiều u ám. Không nước mắt, không tiếng nức nở, chỉ có cảm giác hụt hẫng đến tê tái. Tôi không hận Hà. Tôi chỉ hận bản thân mình — vì đã không giữ nổi người phụ nữ từng yêu tôi đến thế.

Bốn tháng sau, một chiều thứ Năm, tôi nhận được tin nhắn từ Hà.

“Anh có rảnh vào chủ nhật tuần này không? Em gửi anh một tấm thiệp.”

Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn ấy mấy lần. Không cần mở phong bì, tôi cũng đoán được đó là thiệp cưới. Tôi định không đến. Nhưng tối hôm đó, tôi nằm trằn trọc đến 3 giờ sáng, lòng rối bời với hàng loạt câu hỏi: Người ấy là ai? Hai người họ quen nhau bao lâu? Hà có thực sự hạnh phúc không?

Sáng chủ nhật, tôi mặc bộ vest cũ kỹ từng dùng trong ngày cưới với Hà, lặng lẽ lái xe đến nhà hàng sang trọng ở trung tâm thành phố. Không ai nhận ra tôi, và tôi cũng không cố gắng để ai nhận ra. Tôi tìm một bàn khuất, lặng lẽ quan sát.

Rồi cô ấy bước ra.

Vẫn là Hà với nụ cười hiền, dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt giờ đã rạng rỡ hơn xưa. Chiếc váy trắng tinh khôi càng khiến cô ấy thêm nổi bật. Tim tôi nhói lên, nhưng tôi vẫn cố cười.

Khi chú rể bước ra, tôi ngỡ ngàng.

Không phải vì anh ta quá đẹp trai hay thành đạt. Mà bởi… đó là Hoàng — người bạn thân nhất thời đại học của tôi… Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Vợ cũ cưới bạn thân sau ly hôn… cái kết khiến tôi gục ngã

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt