Chăm mẹ vợ tận cùng, giữ 50 nghìn 812 ngày… cái kết choáng váng

Tôi chăm mẹ vợ như mẹ đ:ẻ của mình, chẳng nề hà thay quần áo, gội đầu cho bà trong những ngày bà nằm viện dù con gái bà ch::ê mẹ b::ẩn. Ngày ngày tôi dậy từ 5h sáng nấu cháo rồi lại chạy vào bệnh viện, chỉ mong mẹ sống được ngày nào hay ngày ấy, đến ngày cuối cùng bà dúi vào tay tôi tờ 50k và nói không được tiêu trong vòng 2 năm 2 tháng…. tôi làm đúng như lời bà kết quả…”Tôi chăm mẹ vợ như mẹ đẻ của mình. Ngày ngày tôi dậy từ 5h sáng nấu cháo rồi lại chạy vào viện, chẳng nề hà việc gì. Ngay cả lúc bà yếu nhất, tôi vẫn gội đầu, thay quần áo cho bà – điều mà chính con gái bà không làm nổi. Trước lúc mất, bà dúi vào tay tôi tờ 50 nghìn và nói: ‘Không được tiêu nó trong 2 năm 2 tháng.’ Tôi làm đúng như lời. Và điều xảy ra sau đó… tôi không bao giờ có thể quên.”

Mẹ vợ tôi tên là Hường, một người phụ nữ miền Trung nhỏ thó, gầy gò nhưng gan lỳ và thương con vô cùng. Bà từng không ưa tôi – điều đó chẳng phải bí mật. Ngày tôi cưới con gái bà, bà lạnh nhạt rõ ràng, chẳng thèm nhìn tôi đến lần thứ hai. Tôi là dân tỉnh lẻ, tay trắng vào Sài Gòn lập nghiệp, làm nghề sửa điện nước vặt, nhà không cửa, xe không ga. Bà bảo thẳng với vợ tôi:
“Đời con lấy người như thế, khổ là cái chắc.”

Nhưng tôi không trách. Ai làm cha mẹ cũng muốn con gái được sung sướng. Chỉ có điều, tôi thương vợ, nên cố gắng từng chút một, xây đắp bằng cả hai bàn tay. Dù bà không nói, tôi biết bà để ý. Năm đầu tiên, khi tôi chở bà đi khám bệnh bằng chiếc xe số cũ, trời mưa như trút, bà không nói gì. Nhưng về nhà, tôi nghe vợ tôi kể bà nói:
“Nó biết thương người.”

Năm thứ ba, khi bà đổ bệnh, vợ tôi lại đang mang thai con đầu lòng. Bệnh viện báo bà bị ung thư phổi giai đoạn cuối. Gia đình ai cũng rối. Vợ tôi muốn ở nhà dưỡng thai, còn tôi – không biết sao lúc ấy tôi lại xung phong:
“Để con chăm mẹ.”

Mỗi sáng, tôi dậy từ 5h, nấu nồi cháo trắng nhỏ, bỏ vào hộp giữ nhiệt. Tôi đi bộ từ nhà trọ ra bệnh viện gần 3km. Tôi chăm bà như mẹ đẻ – thay đồ, lau người, nói chuyện. Bà yếu, không nói được nhiều. Có hôm tôi gội đầu cho bà, bà nhìn tôi rất lâu, rồi nói khẽ:

“Thằng con rể này… hơn đứa con gái của bà…”

Tôi cười, chẳng nghĩ gì nhiều. Tôi chỉ thấy bà là mẹ. Không phải mẹ vợ, mà là mẹ – theo đúng nghĩa.

Hai tháng sau, bệnh bà trở nặng. Bà bắt đầu mê sảng. Nhưng sáng hôm ấy, trời mưa nhẹ, tôi vào phòng thì thấy bà tỉnh táo lạ kỳ. Bà bảo tôi ngồi xuống, lấy trong áo ra một tờ 50 nghìn, dúi vào tay tôi, mắt bà ráo hoảnh:

“Con giữ nó, đừng tiêu. Hai năm hai tháng sau, hãy tiêu. Sẽ có cái con cần.”

Tôi định hỏi thì bà đã nhắm mắt. Chiều hôm đó, bà mất.

Gia đình lo ma chay. Tôi giữ tờ 50 nghìn ấy như một kỷ vật. Tôi kể lại lời bà nói, vợ tôi chỉ lắc đầu:

“Mẹ mê sảng rồi. Chắc bà nhớ mấy chuyện ngày xưa.”

Nhưng tôi vẫn làm theo. Tôi bỏ tờ tiền vào một hộp nhỏ, dán kín lại, để trên kệ sách, không bao giờ đụng đến.

Hai năm hai tháng. 812 ngày.

Tôi không ngờ cuộc sống mình lại đảo chiều chỉ trong quãng thời gian đó.

Ban đầu, sau khi mẹ mất, tôi rơi vào chuỗi ngày khó khăn. Vợ tôi sinh con nhưng sức khỏe yếu. Tôi vừa lo việc, vừa chăm con, tiền bạc thiếu hụt. Có lần, tôi móc ví chỉ còn đúng… 20 nghìn. Tôi đã đứng nhìn cái hộp dán kín chứa tờ 50 nghìn đó rất lâu.

Chỉ cần mở nó ra, là đủ để mua gói mì, một ít sữa cho con, hoặc đổ đầy bình xăng đi làm thêm. Nhưng tôi không làm. Cứ như có gì đó mách bảo: “Đừng.”

Tôi tiếp tục đi làm vặt, nhận thêm việc buổi tối. Có ngày chỉ ngủ 3 tiếng. Tôi chấp nhận, vì nghĩ về câu nói của mẹ trước lúc mất…. Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Chăm mẹ vợ tận cùng, giữ 50 nghìn 812 ngày… cái kết choáng váng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt