“Chồng lấy chiếc ô tô do vợ bỏ tiền mua để chở nh;ân t/ình, đến khi vợ mời bố mẹ hai bên đến tuyên bố ly hôn thì b/àng h/oàng phát hiện ‘t/i;ểu t/a;m’ lại chính là… người quen….Ly là một người phụ nữ thành đạt, xinh đẹp và mạnh mẽ. Năm 30 tuổi, cô đã có trong tay một chuỗi spa cao cấp tại TP.HCM, thu nhập hàng tháng lên đến hàng trăm triệu. Cuộc sống của cô đủ đầy, chỉ thiếu một người đàn ông có thể đồng hành lâu dài. Rồi cô gặp Thành – một giảng viên đại học điềm đạm, có học thức, nhưng tài chính không nổi bật. Sự chững chạc và lời nói dịu dàng của anh khiến cô rung động.
Dù có nhiều lời can ngăn từ bạn bè, cho rằng Thành “không xứng tầm”, Ly vẫn quyết định kết hôn sau hơn một năm tìm hiểu. Cô tin rằng trong hôn nhân, quan trọng nhất là sự yêu thương và tôn trọng, chứ không phải là vật chất. Cô là người kiếm tiền giỏi, và cô không ngại là người gánh vác tài chính.
Sau đám cưới, Ly là người lo toàn bộ chi phí sinh hoạt, trả góp căn hộ, mua xe ô tô 2 tỷ đồng cho chồng đi làm, thậm chí còn giúp bố mẹ chồng sửa lại căn nhà cũ ở quê. Cô chưa từng tính toán.
Thế nhưng, sau 3 năm, Thành dần thay đổi. Anh trở nên ít chia sẻ, thường xuyên đi công tác bất chợt, về nhà khuya với mùi nước hoa lạ và cái điện thoại luôn để chế độ im lặng. Linh cảm của người phụ nữ khiến Ly bất an, nhưng cô vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, tự nhủ có thể là do áp lực công việc.
Một buổi chiều cuối tuần, Ly đi công việc về sớm. Cô bất chợt thấy chiếc xe của chồng – chiếc xe chính cô bỏ tiền mua – đang đậu tại một quán cà phê sân vườn ở quận 7. Điều khiến cô chết lặng là bên cạnh chồng là một cô gái ăn mặc gợi cảm, đang cười nói thân mật, tay còn gác lên vô lăng như thể đang… sở hữu chiếc xe đó.
Ly không làm ầm. Cô đứng từ xa, chụp lại vài tấm hình làm bằng chứng. Rồi cô lặng lẽ quay về.
Tối hôm đó, Thành về nhà với thái độ bình thản, như thể không có chuyện gì xảy ra. Ly chỉ lặng lẽ nói một câu:
“Ngày mai, anh có thể rảnh không? Em muốn mời bố
mẹ hai bên qua ăn cơm.”
Thành hơi s;ững ng;ười, nhưng rồi gật đầu đồng ý. Anh không biết rằng, cơn giông sắp kéo tới.
Hôm sau, cả hai gia đình đều có mặt. Ly dọn mâm cơm chu đáo, vẫn giữ vẻ điềm đạm thường thấy. Sau bữa ăn, cô rót trà mời từng người, rồi bất ngờ đứng dậy, mở điện thoại và chiếu lên màn hình TV hình ảnh chồng mình đang ôm ấp t;ình nh;ân trên chính chiếc xe mà cô bỏ tiền ra mua.
Cả căn phòng lặng đi. Mẹ chồng Ly tái mặt, còn bố chồng thì cúi đầu không nói gì. Bố mẹ ruột Ly thì giận đến r;un tay…
.(Còn tiếp dưới bình luận 👇)”
“Tiếng “”tách”” của chiếc điều khiển TV khi Ly tắt màn hình vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí đặc quánh trong căn phòng khách sang trọng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Thành, người đang đứng như trời trồng, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy.
Thành, mặt trắng bệch như tờ giấy, là người đầu tiên bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Anh ta lao về phía Ly, giọng run rẩy, lắp bắp, cố gắng níu kéo chút hy vọng cuối cùng.
“”Ly, em… em nghe anh nói đã… Chuyện không… không phải như em nghĩ đâu. Chỉ là hiểu lầm thôi em!””
Anh ta đưa tay ra, định nắm lấy cánh tay vợ, như níu lấy cọng rơm cứu mạng. Nhưng Ly chỉ lùi lại một bước nhỏ, một khoảng cách vừa đủ để bàn tay Thành chới với giữa không trung. Cô không thèm nhìn anh lấy một lần. Ánh mắt cô, sắc lạnh và trống rỗng, quét qua gương mặt bàng hoàng của bố mẹ chồng, rồi dừng lại ở bố mẹ ruột mình, những người đang nhìn cô vừa xót xa vừa phẫn nộ.
Giọng cô vang lên, rõ ràng và lạnh như băng, không một chút gợn sóng cảm xúc.
“”Tôi không hỏi anh.””
Câu nói ngắn gọn như một nhát dao, đâm thẳng vào nỗ lực thanh minh yếu ớt của Thành, khiến anh ta sững lại, miệng há hốc không thốt nên lời. Bầu không khí trong phòng lại một lần nữa đông cứng lại. Mẹ Thành dường như không thở nổi, tay bà run rẩy vịn vào thành ghế.
Ly hít một hơi thật sâu, như để lấy hết sức lực cho lời tuyên án cuối cùng. Cô nhìn thẳng vào bố mẹ hai bên, giọng nói đanh thép và dứt khoát.
“”Hôm nay, con mời bố mẹ hai bên đến đây, không phải để ăn một bữa cơm gia đình. Mà là để trước mặt tất cả mọi người, con chính thức thông báo một việc.””
Cô dừng lại một nhịp, để cho sự căng thẳng dâng lên đến tột độ. Mẹ Ly khẽ đặt tay lên vai con gái, nhưng Ly vẫn đứng thẳng, kiên định.
“”Tôi và anh Thành, sẽ ly hôn.”””
“Hai từ “”ly hôn”” thốt ra từ miệng Ly không lớn, nhưng lại như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả căn phòng chết lặng. Không khí đặc quánh lại, còn nặng nề hơn cả lúc trước. Bố Ly siết chặt nắm tay, gương mặt hằn lên những nếp nhăn giận dữ. Mẹ Ly thì rơm rớm nước mắt, thương con gái đến xé lòng.
Bên kia, bố Thành cúi gằm mặt xuống, hai vai sụp đổ như già đi cả chục tuổi. Nỗi xấu hổ và thất vọng hiện rõ trên từng đường nét khắc khổ. Nhưng người có phản ứng dữ dội nhất, lại chính là mẹ Thành.
Bà ngồi đó, sững sờ mất vài giây, đôi mắt mở to nhìn trân trân vào khoảng không. Hơi thở của bà trở nên dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội. Rồi, như một lò xo bị nén đến cực điểm, bà đột ngột đứng phắt dậy. Chiếc ghế bị đẩy ra sau, tạo một tiếng “”két”” chói tai trên sàn gỗ.
Trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, bà không nói không rằng, bước những bước chân run rẩy nhưng đầy phẫn nộ về phía đứa con trai của mình. Thành còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy một cái bóng lướt qua trước mặt.
BỐP!
Một cái tát nảy lửa, giáng thẳng vào má trái của Thành. Lực tát mạnh đến nỗi đầu anh ta vẹo sang một bên, trên má lập tức hằn lên năm ngón tay đỏ ửng. Cả căn phòng như nín thở.
Thành sững sờ, một tay ôm lấy bên má bỏng rát, ngơ ngác nhìn mẹ mình. Anh chưa bao giờ thấy bà giận dữ đến thế. Đôi mắt bà đỏ ngầu, nước mắt lưng tròng, nhưng không phải là khóc vì đau lòng cho con trai, mà là khóc vì tủi nhục và tức giận.
Giọng mẹ Thành vỡ ra, lạc đi trong tiếng nấc nghẹn ngào. Bà chỉ thẳng tay vào mặt Thành, người run lên bần bật.
“”Trời ơi là trời! Con Ly nó đối xử với mày, với cái nhà này thế nào mà mày nỡ làm ra cái chuyện thất đức này hả con?””
Bà vừa khóc vừa mắng, mỗi lời nói như một nhát dao đâm vào sự im lặng.
“”Nó là con dâu hay là ân nhân của cái nhà này? Cái nhà dưới quê ai bỏ tiền ra sửa sang cho bố mẹ ở cho mát mẻ? Cái xe mày đang đi ai mua cho mày? Mày bệnh mày đau, ai là người thức trắng đêm chăm sóc? Cái nhà này thờ con Ly lên còn không hết, vậy mà mày… mày lại đi mèo mả gà đồng sau lưng nó! Mày có còn là người không hả Thành?””
Nói đến đây, bà gần như kiệt sức, lảo đảo muốn ngã. Bố Thành vội vàng chạy tới đỡ lấy vợ, nhưng bà vẫn không ngừng tru tréo trong đau đớn tột cùng.
“”Trời ơi, tôi đã tạo cái nghiệt gì mà lại đẻ ra một thằng con như mày! Mặt mũi nào mà tôi nhìn gia đình người ta đây hả trời!”””
“Giữa khung cảnh hỗn loạn và tiếng khóc ai oán của mẹ chồng, Ly vẫn giữ một vẻ mặt bình thản đến đáng sợ. Cô không vội nói thêm lời nào, cứ để cho tất cả mọi người, đặc biệt là Thành và gia đình anh ta, ngấm sâu nỗi nhục nhã này. Sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn vạn lời chửi rủa.
Thành đứng như trời trồng, một bên má sưng tấy, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không. Lời mắng nhiếc của mẹ ruột còn chưa dứt bên tai, giờ đây anh lại phải đối mặt với sự tĩnh lặng chết chóc từ người vợ mà anh đã phản bội.
Khi tiếng khóc của mẹ Thành đã ngớt đi, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn ngào, Ly mới chậm rãi lên tiếng. Giọng cô trong trẻo, không một chút gợn sóng, nhưng từng chữ lại như lưỡi dao sắc lẹm, cứa sâu vào tâm can người nghe.
“”Chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó đâu ạ.””
Tất cả mọi người giật mình, ngẩng lên nhìn cô. Bố mẹ Thành vừa mới nguôi đi một chút lại tái mặt. Ánh mắt sắc như dao của Ly lia thẳng về phía Thành, khiến anh ta bất giác rùng mình.
Ly quay sang bố mẹ đẻ, giọng vẫn đều đều nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia nhìn phức tạp.
“”Con nghĩ bố mẹ cũng nên biết cô gái kia là ai.””
Nói rồi, cô cầm chiếc điện thoại lên. Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn vào vật thể nhỏ bé đang nắm giữ sự thật kinh hoàng đó. Ngón tay thon dài của Ly nhẹ nhàng lướt trên màn hình, bỏ qua những tấm ảnh Thành và cô gái kia ôm ấp trong xe. Cô dừng lại ở một tấm ảnh khác, một tấm chụp chính diện, rõ nét.
Hai ngón tay cô mở ra, phóng lớn gương mặt của cô gái đang cười e lệ, nép vào vai Thành.
Thời gian như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc đó. Gương mặt đó… quen thuộc đến sững sờ.
Bố Ly nheo mắt, rồi ông sững người. Bố mẹ Thành cũng chết lặng. Nhưng người có phản ứng dữ dội nhất, lại không phải ai trong số họ.
“”AÁÁÁÁÁÁ!””
Một tiếng hét thất thanh, chói gói, xé toạc không gian tĩnh lặng đến ngạt thở. Tiếng hét không phải phát ra từ người mẹ chồng đang kiệt sức, cũng không phải từ sự giận dữ của bố vợ. Tiếng hét kinh hoàng đó, lại phát ra từ chính mẹ ruột của Ly.
Bà chỉ tay vào màn hình điện thoại, ngón tay run lẩy bẩy như không thể tin vào những gì mình đang thấy. Gương mặt phúc hậu của bà giờ trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt mở to, chất chứa một nỗi kinh hoàng, ghê tởm và phẫn nộ tột cùng.
Bà lắp bắp, từng chữ như bị bóp nghẹt trong cổ họng.
“”Không… không thể nào! Sao… sao lại là nó? Con… con khốn nạn đó!”””
“Bố Ly vội vàng đỡ lấy vợ, ánh mắt ông dán chặt vào màn hình điện thoại trong tay con gái. Khi hình ảnh Mai, đứa cháu gái quen thuộc, hiện ra rõ mồn một, lồng ngực ông như bị một tảng đá đè nặng. Ông loạng choạng, phải vịn vào thành ghế mới đứng vững. Nỗi đau mất con gái về tay kẻ khác giờ nhân lên gấp bội, biến thành nỗi kinh tởm khi kẻ đó lại chính là máu mủ ruột rà.
“”Là… là con Mai sao?”” – Bố Ly thều thào, giọng nói lạc đi.
Ly gật đầu, một cái gật tàn nhẫn và dứt khoát. Giọng cô lạnh như băng.
“”Vâng. Là Mai. Cháu gái mà bố mẹ vẫn tự hào, là đứa cháu mà con hết mực yêu thương, chu cấp cho ăn học từ ngày nó còn bỡ ngỡ lên Sài Gòn.””
Từng lời của Ly như từng nhát dao đâm thẳng vào trái tim hai ông bà. Mẹ Ly không chịu nổi cú sốc quá lớn, lịm đi trong vòng tay chồng.
Bố mẹ Thành ngồi chết trân. Chuyện ngoại tình của con trai đã là một sự sỉ nhục, nhưng ngoại tình với chính cháu gái của vợ, người được cả gia đình cưu mang, thì nó đã vượt qua mọi giới hạn của đạo đức. Bố Thành mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận, còn mẹ Thành thì chỉ biết úp mặt vào lòng bàn tay, khóc không thành tiếng. Bà không còn mặt mũi nào để nhìn gia đình thông gia.
Mọi sự chú ý giờ đổ dồn về Thành. Anh ta đứng đó, run rẩy, mồ hôi túa ra như tắm. Anh ta nhìn bố mẹ vợ với ánh mắt hoảng loạn tột độ, rồi lại nhìn Ly, người vợ đang đứng sừng sững như một vị thẩm phán.
“”Ly… anh… anh…”” – Thành lắp bắp, cố gắng tìm một lời giải thích nhưng cổ họng nghẹn đắng.
Ly nhếch mép cười khẩy, một nụ cười còn đau đớn hơn cả nước mắt.
“”Anh định nói gì? Nói rằng anh bị nó quyến rũ? Hay nói rằng đó chỉ là một sai lầm?””
Cô bước tới gần Thành, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào anh ta, giọng nói hạ xuống thì thầm nhưng đủ để tất cả mọi người trong phòng nghe rõ.
“”Anh không chỉ phản bội tôi, Thành ạ. Anh đã cùng với đứa cháu tôi nuôi nấng, chà đạp lên tất cả tình nghĩa mà gia đình này dành cho cả hai người. Anh biến tôi thành kẻ ngu ngốc, biến bố mẹ tôi thành những người đáng thương bị chính người thân của mình đâm sau lưng.””
Thành hoàn toàn sụp đổ. Anh ta quỳ sụp xuống sàn nhà, hai tay ôm đầu, cơ thể co rúm lại như một con thú bị dồn vào chân tường. Tiếng van xin yếu ớt bật ra từ miệng anh ta.
“”Anh xin lỗi… Tất cả là lỗi của anh… Anh xin em… xin bố mẹ… tha cho anh…””
Nhưng lời xin lỗi muộn màng đó giờ đây chỉ như đổ thêm dầu vào lửa. Bố Ly, sau khi dìu vợ ngồi xuống ghế, quay người lại. Lần đầu tiên trong đời, Ly thấy ánh mắt của người cha hiền từ của mình chứa đầy sự căm phẫn đến đáng sợ. Ông tiến lại gần Thành, từng bước chân nặng trịch trên sàn nhà.”
“Bàn tay chai sần của bố Ly giơ lên, run rẩy trong không khí đặc quánh, nhắm thẳng vào cái gáy đang cúi rạp của Thành. Cả căn phòng nín thở, chờ đợi một cái tát nảy lửa sẽ đặt dấu chấm hết cho sự giả dối.
Nhưng cú tát trời giáng đó đã không bao giờ xảy ra.
Ngay khi bàn tay của bố Ly chỉ còn cách mục tiêu vài centimet, Thành bỗng ngẩng phắt đầu lên. Anh ta không còn khóc lóc, không còn van xin. Đôi mắt đỏ ngầu, vốn ngập trong sự hoảng loạn, giờ đây lại lóe lên một tia điên cuồng, một sự thách thức đến khó tin. Anh ta gạt mạnh tay bố vợ ra một cách thô bạo khiến ông lảo đảo.
“”Đủ rồi!””
Thành đứng phắt dậy, cơ thể không còn co rúm mà thẳng tắp, đối diện với tất cả mọi người. Giọng anh ta không còn là tiếng thều thào yếu ớt, mà là một tiếng gầm gừ đầy phẫn uất, như một con thú bị dồn vào chân tường quyết định cắn trả.
Ly nhíu mày, một cảm giác ghê tởm trào lên trong lòng. Cô biết màn kịch hay nhất bây giờ mới bắt đầu.
Thành chỉ thẳng tay vào mặt Ly, giọng nói vang lên xé toạc sự im lặng đến ngột ngạt.
“”Phải! Là tôi và Mai yêu nhau! Vì cô ấy mới thực sự thấu hiểu tôi!””
Cả căn phòng chết lặng. Bố mẹ Thành há hốc miệng kinh ngạc. Bố Ly sững sờ, bàn tay vẫn còn lơ lửng giữa không trung. Mẹ Thành ngừng khóc, đôi mắt mở to nhìn đứa con trai mà bà không còn nhận ra.
Thành dường như được tiếp thêm sức mạnh từ sự sững sờ của mọi người. Anh ta bước tới gần Ly, khuôn mặt méo mó vì uất hận và sự trơ trẽn đến cùng cực.
“”Còn cô?”” – Anh ta gào lên, nước bọt văng tung tóe. “”Cô chỉ biết có tiền và công việc, cô có bao giờ quan tâm đến cảm xúc của tôi không? Cô có biết một thằng giảng viên đại học như tôi cảm thấy nhục nhã thế nào khi phải sống trong căn nhà của vợ, đi chiếc xe của vợ, tiêu những đồng tiền của vợ không? Cô biến tôi thành một kẻ ăn bám, rồi cô đòi hỏi tôi phải yêu thương cô sao?””
Từng lời, từng chữ của Thành như những nhát búa vô hình nện xuống đầu tất cả những người có mặt. Anh ta không chỉ thừa nhận, mà còn đang kể công, đang biến sự phản bội của mình thành một lẽ tất yếu, biến mình từ kẻ có tội thành một nạn nhân đáng thương.
“”Mai khác! Cô ấy tôn trọng tôi, ngưỡng mộ tôi! Ở bên cô ấy, tôi mới thực sự là một người đàn ông!””
Không gian như đông cứng lại. Sự vô liêm sỉ của Thành đã vượt qua mọi giới hạn tưởng tượng, biến bi kịch thành một màn hài kịch lố bịch và cay đắng. Bố Thành hổ thẹn đến mức phải quay mặt đi, ông không thể chịu đựng được nữa.
Giữa sự câm lặng đến đáng sợ đó, Ly bỗng bật cười. Một tiếng cười khẩy, lạnh lẽo và đầy khinh bỉ. Nụ cười của cô khiến Thành sững lại, cơn điên cuồng trong mắt anh ta chợt tắt ngấm, thay vào đó là một thoáng hoang mang.”
“Tiếng cười của Ly không hề dừng lại. Nó sắc lẻm, lạnh buốt, cắt vào không khí đặc quánh như một nhát dao. Mỗi một thanh âm phát ra đều là một sự khinh bỉ tột cùng dành cho vở kịch thảm hại mà Thành đang cố diễn.
Cô thong thả nhặt chiếc điều khiển TV trên bàn, đôi mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt đang từ đỏ gay chuyển sang tái nhợt của Thành. Nụ cười trơ trẽn của hắn đã đông cứng lại, thay vào đó là một sự hoang mang tột độ. Hắn có cảm giác màn kịch của mình đã đi chệch hướng một cách khủng khiếp.
Một cú bấm nhẹ. Những tấm ảnh giường chiếu biến mất.
Thay vào đó là một giao diện ngân hàng trực tuyến. Sao kê tài khoản của Ly. Hàng loạt dòng chữ đỏ hiện lên rõ mồn một trên màn hình TV 75 inch. “”Chuyển tiền cho chồng đi công tác Đà Nẵng – 50.000.000 VNĐ””, “”Chuyển tiền cho chồng đi hội thảo Nha Trang – 70.000.000 VNĐ””, “”Hỗ trợ chồng chi phí đối ngoại tháng 8 – 30.000.000 VNĐ””… Mỗi khoản đều được ghi chú cẩn thận, rõ ràng mục đích, phơi bày ra cái gọi là “”trụ cột tài chính”” của Ly.
Thành nuốt khan, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Hắn bắt đầu lắp bắp: “”Em… em làm cái gì vậy? Sao em lại…””
Ly không cho hắn cơ hội nói hết câu. Một cú bấm nữa. Màn hình lại chuyển.
Lần này là sao kê tài khoản của Thành. Và bên cạnh, song song, là sao kê tài khoản của một người tên Mai. Những mũi tên đỏ do Ly chuẩn bị sẵn nối các khoản tiền lại với nhau một cách tàn nhẫn. Cứ sau mỗi khoản tiền lớn Ly chuyển đi với ghi chú “”công tác””, tài khoản của Thành lại nổ một giao dịch chuyển đến cho Mai với con số gần như tương đương, chỉ chênh lệch một chút ít tiền tiêu vặt. “”Anh Thành tặng””, “”Quà của anh yêu””… những lời nhắn ngọt ngào đi kèm con số giờ đây trở thành bằng chứng đanh thép cho một sự lừa lọc ghê tởm.
Cả căn phòng im phăng phắc, chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của Thành và tiếng nấc nghẹn của mẹ hắn. Sự thật trần trụi và bẩn thỉu hơn bất cứ tấm ảnh ngoại tình nào. Đây không chỉ là phản bội về tình cảm, đây là sự đào mỏ, là sự ký sinh một cách có hệ thống.
Ly quay sang nhìn Thành, nụ cười khẩy vẫn nở trên môi, nhưng ánh mắt thì lạnh như băng. Giọng cô cất lên, không lớn nhưng đủ để từng chữ một găm vào tim gan tất cả mọi người.
“”Sự thấu hiểu mà anh nói,”” – cô nhấn nhá từng từ – “”có phải được đo bằng những con số này không, anh Thành?””
Câu hỏi như một nhát búa cuối cùng, đập tan tành chút tự tôn giả tạo cuối cùng của Thành. Cơ thể hắn lảo đảo, hắn ngã phịch xuống chiếc ghế sofa như một con rối đứt dây. Khuôn mặt hắn giờ không còn một giọt máu, chỉ còn lại sự trống rỗng của một kẻ bị lột trần tất cả.
Bà Hoa, mẹ Thành, há miệng nhưng không thể thốt ra một âm thanh nào, đôi mắt trợn trừng nhìn vào màn hình TV. Ông Hùng, bố Thành, hai tay ôm lấy mặt, bờ vai rộng run lên bần bật. Nỗi nhục nhã này còn đau đớn hơn cả ngàn cái tát. Con trai ông không chỉ ngoại tình, nó còn là một thằng hèn, một kẻ lừa đảo, sống bằng tiền của vợ để đi nuôi bồ.”
“Không khí đặc quánh lại, tưởng như có thể dùng dao cắt ra được. Tiếng thở của Thành trở nên nặng nề, đứt quãng, xen lẫn tiếng nấc nghẹn của bà Hoa. Sự im lặng đáng sợ bao trùm lên tất cả, còn nặng nề hơn cả những lời chửi rủa.
Giữa sự tĩnh lặng đó, ông Hùng, bố Thành, người đàn ông từ đầu đến giờ chỉ ngồi im ôm lấy mặt, chầm chậm buông hai tay xuống. Khuôn mặt ông, vốn luôn toát lên vẻ nghiêm nghị và tự hào, giờ đây hằn sâu những nếp nhăn của sự ê chề và thất vọng tột cùng. Đôi mắt đỏ ngầu, trũng sâu, ánh lên một nỗi đau không lời nào tả xiết.
Ông không thèm liếc nhìn đứa con trai đang co rúm trên sofa một lần nào. Đôi chân ông như đeo chì, nặng trịch, nhưng ông vẫn gắng gượng đứng thẳng dậy. Từng cử động của ông đều toát ra một sự dứt khoát đau đớn.
Ông quay người về phía bố mẹ Ly. Cả người ông khẽ run lên khi ông cất giọng, âm thanh khản đặc như bị bóp nghẹt bởi nỗi nhục nhã.
“”Ông bà thông gia…””
Bố mẹ Ly im lặng nhìn ông, trong ánh mắt họ không còn sự tức giận mà chỉ còn lại một nỗi xót xa khó tả.
Ông Hùng hít một hơi thật sâu, cố nén lại cơn xúc động đang chực trào ra. “”Tôi… tôi xin lỗi.””
Hai tiếng ấy bật ra như một nhát dao, cứa vào lòng tự trọng của người đàn ông đã sống gần hết cuộc đời.
“”Nhà tôi vô phúc mới có đứa con như vậy.”” – Giọng ông run lên bần bật, từng chữ như một nhát búa tự giáng vào gia đình mình. “”Tôi không có gì để bào chữa cho nó. Tất cả những gì con Ly nói… đều là sự thật.””
Ông Hùng nhắm nghiền mắt lại, như để ngăn một dòng nước mắt cay đắng trào ra. Khi mở mắt ra, ánh nhìn của ông đã trở nên kiên định một cách đáng sợ.
“”Chúng tôi đồng ý ly hôn.””
Bà Hoa giật nảy mình, vội vàng níu lấy tay chồng, lắp bắp: “”Ông… ông…””
Nhưng ông Hùng gạt tay vợ ra, giọng nói đanh lại, rành rọt từng chữ cuối cùng, như một bản án tử dành cho chính đứa con trai của mình.
“”…và từ mặt nó.””
Câu nói cuối cùng như một tiếng sét đánh ngang tai. Thành đang gục mặt bỗng giật bắn người, ngẩng phắt cái đầu bạc nhược lên, đôi mắt vô hồn nhìn bố mình như không thể tin nổi. Bà Hoa thì hét lên một tiếng thất thanh, gần như ngã quỵ: “”Ông! Ông điên rồi sao? Nó là con trai của mình mà!””
Nhưng ông Hùng không hề lay chuyển. Ông chỉ đứng đó, tấm lưng thẳng tắp nhưng trông cô độc và kiệt quệ hơn bao giờ hết, như một cây đại thụ vừa tự tay chặt đi một nhánh cây đã thối rữa của chính mình.”
“Tiếng thét của bà Hoa xé toạc không gian, nhưng nó nhanh chóng chìm nghỉm trong sự im lặng nặng nề đến đáng sợ mà Ly vừa tạo ra. Giữa cơn hỗn loạn của gia đình nhà chồng, Ly không hề nao núng. Cô thậm chí còn không liếc nhìn người phụ nữ đang vật vã khóc lóc hay người đàn ông vừa ra một quyết định tàn nhẫn với chính con trai mình.
Mọi sự chú ý của cô giờ đây dồn cả vào Thành.
Đôi chân thon dài mang guốc cao gót bắt đầu di chuyển. Từng bước, từng bước, chậm rãi và dứt khoát trên sàn đá cẩm thạch, tiếng gót giày vang lên như tiếng búa của quan tòa gõ xuống, định đoạt một số phận. Ly dừng lại ngay trước mặt Thành, người đang ngẩng lên nhìn cô với đôi mắt thất thần, trống rỗng. Ánh sáng từ đèn chùm rọi xuống, phủ lên gương mặt xinh đẹp của Ly một vẻ lạnh lùng, xa cách đến tột cùng.
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt anh, giọng nói không một chút gợn sóng cảm xúc, lạnh như băng.
“”Căn hộ này đứng tên tôi.””
Một câu khẳng định đơn giản, nhưng nó giáng vào Thành mạnh hơn cả một cái tát. Anh ta khẽ giật mình, đôi môi khô khốc mấp máy nhưng không thể thốt ra thành lời.
Ly tiếp tục, ánh mắt sắc lẹm quét qua người chồng bạc nhược. “”Chiếc xe đó cũng là tiền của tôi.””
Cô khẽ nhếch mép, một nụ cười mỉa mai thoáng qua. Cô rút chiếc điện thoại từ trong túi xách, những ngón tay thon dài lướt trên màn hình một cách thành thạo, không một chút do dự. “”Thẻ tín dụng tôi sẽ khóa ngay bây giờ.””
Thành sững sờ nhìn hành động của cô. Anh ta thấy Ly bấm vào một ứng dụng ngân hàng, thực hiện vài thao tác, rồi ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt như thông báo một bản án tử.
“”Xong rồi.””
Và rồi, đòn cuối cùng được tung ra, tước đoạt nốt chút hy vọng cuối cùng của Thành.
“”Anh có 24 giờ để dọn tất cả đồ đạc của anh và cút khỏi nhà tôi.”” – Ly gằn từng chữ, từ “”cút”” được nhấn mạnh một cách đầy khinh bỉ. “”Đừng mang theo bất cứ thứ gì không thuộc về anh.””
Nói xong, Ly không thèm nhìn thêm một giây nào nữa. Cô quay người, tấm lưng thẳng tắp toát lên một sự kiêu hãnh không thể bị tổn thương, bỏ lại sau lưng một gã đàn ông đã hoàn toàn sụp đổ, một gia đình tan nát và một cuộc hôn nhân chỉ còn là tro tàn.”
“Cánh cửa thang máy bằng kim loại sáng bóng khép lại, cắt đứt hoàn toàn Ly khỏi thế giới hỗn loạn mà cô vừa bỏ lại phía sau. Không gian chật hẹp, im lặng chỉ có tiếng động cơ vận hành êm ru. Ly nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong tấm gương lớn. Một người phụ nữ xinh đẹp, trang điểm hoàn hảo, khoác trên mình bộ váy hàng hiệu đắt tiền, nhưng đôi mắt thì lạnh lẽo và trống rỗng, không một gợn cảm xúc.
Thang máy dừng lại ở tầng hầm. Tiếng gót giày của cô nện xuống nền bê tông lạnh lẽo, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, từng tiếng một đều đặn, đầy quyền lực. Cô bước đến chiếc xe của mình, bấm nút mở khoá. Ánh đèn xe loé lên như một lời chào đón.
Ngồi vào ghế lái, Ly không vội khởi động máy. Bàn tay cô siết chặt vô lăng bọc da. Cô đã xử lý xong người chồng bội bạc và gia đình anh ta. Nhưng vở kịch vẫn chưa đến hồi kết. Vẫn còn một nhân vật chính nữa.
Bàn tay vẫn không một chút run rẩy, Ly rút điện thoại ra. Cô lướt qua danh bạ, dừng lại ở một cái tên quen thuộc đến đau lòng. Mai. Cô em họ mà cô từng hết mực yêu thương, tin tưởng.
Ly hít một hơi thật sâu, không phải để lấy bình tĩnh, mà để sự lạnh lùng thấm vào từng tế bào. Cô bấm nút gọi, và ngay lập tức bật loa ngoài.
Âm thanh tút tút kéo dài vang lên trong không gian tĩnh lặng của chiếc xe, mỗi tiếng như một nhịp búa gõ vào sự kiên nhẫn vốn đã không còn của Ly. Sau khoảng bốn hồi chuông, đầu dây bên kia cuối cùng cũng có người bắt máy. Một giọng nói yếu ớt, run rẩy và đầy sợ hãi vang lên, nhỏ như tiếng muỗi kêu.
“”A-alo…””
Ly im lặng, không đáp. Sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn bất kỳ lời chửi rủa nào.
“”Chị… chị Ly…”” Giọng Mai vỡ ra, xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào. Con bé biết. Chắc chắn Thành đã gọi cho nó.
Lúc này Ly mới lên tiếng, giọng cô bình thản đến tàn nhẫn, không một chút gợn sóng cảm xúc.
“”Chị cho em cơ hội cuối cùng để nói chuyện với bố mẹ em, trước khi chị gửi những tấm ảnh này cho họ.””
Đầu dây bên kia là một khoảng lặng chết chóc, chỉ nghe thấy tiếng hít thở gấp gáp, hoảng loạn của Mai. Rồi tiếng khóc vỡ oà.
“”Không! Chị Ly! Em xin chị… đừng làm vậy! Bố mẹ em… bố mẹ em sẽ chết mất! Em biết lỗi rồi, em lạy chị…””
Ly khẽ nhếch mép, một nụ cười mỉa mai thoáng qua trên gương mặt xinh đẹp.
“”Lỗi? Lúc em trèo lên giường của chồng chị, trên chính chiếc xe chị mua cho anh ta, em có nghĩ đến hai từ ‘biết lỗi’ không? Em có nghĩ đến bố mẹ em không, hay em chỉ nghĩ đến việc cướp đi những thứ không thuộc về mình?””
“”Em… em không có ý đó… là do anh Thành… anh ấy…””
“”Chị không quan tâm.”” Ly cắt ngang lời ngụy biện yếu ớt của Mai, giọng cô trở nên sắc lẹm. “”Chị cho em mười lăm phút. Tự gọi điện thú nhận với bố mẹ, hoặc để chị giúp em. Chọn đi.””
Nói rồi, Ly dập máy, không cho Mai thêm một giây nào để van xin hay giải thích. Chiếc điện thoại bị ném xuống ghế phụ một cách hững hờ. Sự im lặng lại bao trùm lấy chiếc xe. Nhưng lần này, nó không còn nặng nề nữa. Nó là sự im lặng của một cơn bão vừa đi qua, để lại một khoảng trời quang đãng, lạnh lẽo, và sạch sẽ.”
“Mười lăm phút trôi qua nhanh như một cái chớp mắt và chậm như cả thế kỷ. Bên trong căn hộ cao cấp, không khí đặc quánh lại, nặng nề đến mức có thể dùng dao cắt ra được. Bố mẹ Thành ngồi chết lặng trên sofa, hai gương mặt già nua khắc khổ hằn sâu nỗi xấu hổ và thất vọng. Thành đi đi lại lại trong phòng khách, khuôn mặt tái nhợt, đôi tay liên tục đan vào nhau rồi lại buông ra. Hắn đã cố gọi cho Ly hàng chục cuộc nhưng chỉ nhận lại sự im lặng tuyệt đối.
Hy vọng cuối cùng của hắn lúc này là Mai. Ít nhất, hắn vẫn còn cô ta. Hắn cần nghe giọng nói của Mai, cần một đồng minh trong cơn bão này. Rút vội điện thoại, Thành bấm số Mai. Nhưng đầu dây bên kia liên tục báo bận. Hắn càng thêm sốt ruột, linh tính mách bảo một chuyện còn tồi tệ hơn đang ập đến.
Cùng lúc đó, dưới tầng hầm, Ly bình thản nhìn đồng hồ trên màn hình điện thoại đếm ngược những giây cuối cùng. Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi cô khi thời gian kết thúc. Cô không cần phải làm gì cả. Đúng như dự đoán, điện thoại của cô lại reo lên. Là Mai.
Ly bắt máy, vẫn bật loa ngoài. Tiếng khóc nức nở, hoảng loạn của Mai lập tức tràn ngập không gian.
“”Chị Ly! Em xin chị! Em lạy chị… em không dám gọi cho bố mẹ đâu… Bố em bị cao huyết áp, ông sẽ không chịu nổi đâu chị ơi… Tha cho em đi mà…””
“”Cơ hội của em hết rồi,”” Ly đáp, giọng không một chút cảm xúc. Bàn tay thon dài của cô lướt nhẹ trên màn hình, điệu nghệ như một nghệ sĩ dương cầm. Cô nhấn vào nút “”Thêm cuộc gọi””.
Danh bạ hiện lên, cô chọn cái tên “”Dì Ba – Mẹ Mai””.
Đầu dây bên kia nhanh chóng kết nối. Giọng một người phụ nữ trung niên hiền hậu vang lên, có chút ngạc nhiên.
“”Alo, Ly hả con? Có chuyện gì mà gọi cho dì giờ này vậy?””
“”Dì ơi, con đây ạ,”” Ly nói, giọng ngọt ngào đến kỳ lạ. “”Dì có đang ngồi cùng dượng không ạ? Con có chuyện này muốn cho Mai nói chuyện với dì và dượng.””
Không đợi câu trả lời, Ly nhấn nút “”Hợp nhất cuộc gọi””.
Trong một khoảnh khắc, đường dây im lặng. rồi đột nhiên, tiếng khóc của Mai vỡ oà, tuyệt vọng và thảm thiết, truyền thẳng đến tai bố mẹ cô.
“”Mai! Tiếng gì vậy? Con hả Mai?”” Giọng người dì hốt hoảng. “”Con đang khóc đó hả? Ly, có chuyện gì với nó vậy con?””
Rồi một giọng đàn ông nghiêm khắc, đầy uy quyền xen vào. “”Mai! Nín ngay! Nói cho bố nghe! Đã xảy ra chuyện gì?””
Nghe thấy giọng nói quen thuộc của bố mẹ, bức tường phòng ngự cuối cùng trong lòng Mai sụp đổ tan tành. Cô ta không còn nói được một câu hoàn chỉnh, chỉ có thể nấc lên từng tiếng đứt quãng trong điện thoại.
“”Bố… mẹ… con… con xin lỗi… Con có lỗi với chị Ly… Con… con sai rồi…””
Trong căn hộ, Thành vẫn đang điên cuồng bấm gọi lại cho Mai. Bất chợt, điện thoại của hắn đổ chuông. Là Ly. Một tia hy vọng loé lên, hắn vội vàng bắt máy, định tuôn ra lời van xin.
“”Ly! Anh…””
Nhưng hắn chưa kịp nói hết câu. Từ đầu dây bên kia không phải là giọng nói của Ly, mà là một mớ âm thanh hỗn loạn quen thuộc đến rợn người. Hắn nghe thấy tiếng khóc xé lòng của Mai, tiếng quát giận dữ của dượng, tiếng hỏi han hoảng loạn của dì. Và giữa những âm thanh đó, hắn nghe rõ mồn một lời thú tội trong nước mắt của người tình.
Ly đã gộp cả hắn vào cuộc gọi địa ngục này.
Chiếc điện thoại tuột khỏi tay Thành, rơi xuống sàn đá hoa cương tạo thành một tiếng “”cạch”” khô khốc, vang vọng. Hắn đứng như trời trồng, hai mắt mở to, trống rỗng. Toàn thân hắn lạnh toát. Hắn đã hiểu. Ly không chỉ ly hôn. Cô đang dùng cách tàn nhẫn nhất để lột trần và vứt bỏ từng thứ một trong cuộc đời hắn.
Vợ, đã mất. Gia đình nhà vợ, đã trở thành kẻ thù. Danh dự của gia đình mình, đã bị chà đạp không thương tiếc. Và giờ, ngay cả người tình, đường lui cuối cùng của hắn, cũng đã tan thành mây khói trong chính sự sắp đặt của cô.
Thành đứng đó, giữa phòng khách sang trọng mà Ly đã mua, trước ánh mắt thất vọng tột cùng của bố mẹ. Hắn nhận ra, chỉ trong một buổi tối, hắn đã mất tất cả. Hoàn toàn trắng tay.”
“Tiếng chiếc điện thoại rơi xuống sàn đá vỡ tan sự im lặng nhưng lại càng khiến không gian thêm ngột ngạt. Bố mẹ Thành ngồi co rúm trên sofa, không dám ngẩng mặt lên. Họ đã nghe thấy tất cả. Nỗi nhục nhã ê chề như hàng ngàn mũi kim đâm vào hai trái tim già nua. Thành đứng bất động, linh hồn như đã bị rút cạn khỏi thể xác. Hắn đã thua. Thua một cách thảm hại.
Đúng lúc này, cánh cửa phòng ngủ của Ly bật mở. Cô bước ra, khuôn mặt lạnh như băng, ánh mắt không một gợn sóng, lướt qua Thành như thể hắn chỉ là một vật thể vô tri trong nhà. Cô đi đến bên cạnh mẹ mình, nhẹ nhàng đặt tay lên vai bà.
Bố Ly, người đàn ông từ đầu đến giờ vẫn ngồi im lặng trên chiếc ghế bành, cuối cùng cũng đứng dậy. Ông không cao lớn, nhưng mỗi bước chân của ông đều nặng trĩu uy quyền. Ông không nhìn Ly, cũng không nhìn bố mẹ Thành. Ánh mắt ông găm thẳng vào người gã con rể.
Ông từ tốn bước tới trước mặt Thành, khoảng cách chỉ còn lại một sải tay. Không một lời mắng chửi, không một cái tát nảy lửa. Ông chỉ lẳng lặng quay người, bước đến cánh cửa ra vào, tay nắm lấy nắm đấm cửa và vặn mở.
Cánh cửa gỗ nặng trịch mở ra, để lọt vào một luồng gió lạnh lẽo từ hành lang. Bố Ly đứng nghiêng người, hất hàm về phía khoảng không bên ngoài. Ánh mắt ông tóe ra một sự khinh bỉ và quyền lực tuyệt đối, thứ quyền lực của người chủ nhà đang tống khứ một thứ rác rưởi. Rồi, một từ duy nhất thoát ra khỏi kẽ răng ông, khô khốc và đanh gọn.
“”Cút!””
Từ đó như một nhát dao cuối cùng, cắt đứt sợi dây tự tôn mỏng manh còn sót lại của Thành. Hắn giật nảy mình, đôi vai rũ xuống. Hắn không dám nhìn thẳng vào mắt bố vợ, chỉ cúi gằm mặt, lảo đảo bước về phía phòng ngủ chung của hai vợ chồng.
Cả căn nhà chìm vào một sự im lặng chết chóc. Không ai nói gì. Mọi người chỉ nghe thấy tiếng bước chân vô hồn của Thành, tiếng sột soạt khi hắn vơ vội vài bộ quần áo, tiếng kéo khóa lạnh lùng của chiếc vali. Hắn chỉ có một chiếc vali nhỏ để đựng tất cả những gì thuộc về mình trong căn nhà này. Hóa ra, tài sản của hắn lại ít ỏi đến đáng thương.
Vài phút sau, Thành kéo chiếc vali bước ra. Hắn không dám nhìn ai, lê bước chân qua phòng khách, đi ngang qua bố mẹ mình đang cúi đầu xấu hổ, đi ngang qua mẹ con Ly đang đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng. Hắn đi thẳng ra cửa, bước qua người bố vợ vẫn đang đứng sừng sững như một pho tượng.
Cánh cửa đóng sập lại sau lưng Thành. Một tiếng “”rầm”” vang lên, dứt khoát và tàn nhẫn, đặt dấu chấm hết cho tất cả.”
“Chiếc vali nhỏ lăn những vòng xe mệt mỏi trên sàn đá hoa cương, âm thanh lạch cạch khô khốc như chính tâm trạng của Thành lúc này. Hắn cúi gằm mặt, không dám đối diện với bất kỳ ánh mắt nào trong phòng khách. Mỗi ánh nhìn bây giờ đều như một mũi dao, xoáy sâu vào sự hèn hạ của hắn.
Bước chân hắn chùng lại khi đi ngang qua chỗ Ly và mẹ cô đang đứng. Hắn chỉ dám liếc mắt qua, thấy ánh nhìn lạnh như băng của Ly và cái quay lưng dứt khoát của mẹ cô. Một cảm giác tội lỗi và nhục nhã dâng lên cuống họng, đắng ngắt. Hắn biết, từ giờ phút này, hắn không còn tư cách gì để đứng trước mặt họ nữa.
Đích đến tiếp theo là hai dáng người co rúm trên sofa. Bố mẹ hắn. Trái tim Thành thắt lại, đau đớn hơn cả khi đối mặt với sự khinh bỉ của nhà vợ. Đây là những người đã sinh ra hắn, đã từng tự hào về hắn.
Khi hắn lê bước đến gần, mẹ hắn, người phụ nữ đã cả đời tần tảo vì hắn, không thể chịu đựng nổi. Bà quay mặt hẳn vào trong thành ghế, bờ vai gầy guộc run lên bần bật. Bà không muốn, cũng không thể nhìn thấy đứa con trai đã bôi tro trát trấu vào danh dự gia đình. Cái quay mặt ấy còn đau đớn hơn ngàn lời mắng nhiếc.
Thành định mở miệng gọi một tiếng “”Bố…””, nhưng cổ họng đã bị chặn lại bởi ánh mắt của ông. Bố hắn không nhìn đi nơi khác. Ông nhìn thẳng vào hắn, một cái nhìn trống rỗng, thất vọng đến tột cùng. Rồi, một giọng nói khàn đặc, lạnh lẽo vang lên, không to nhưng đủ để xé nát chút tự trọng cuối cùng của Thành.
BỐ THÀNH
(Giọng rít qua kẽ răng)
Đừng bao giờ gọi tôi là bố nữa.
Câu nói đó như một nhát búa tạ giáng thẳng vào đầu Thành. Hắn loạng choạng, suýt nữa thì ngã quỵ. Hắn đã mất vợ, mất nhà, và giờ đây, hắn mất cả gia đình. Hắn đã thực sự không còn gì cả.
Không còn sức lực để nhìn ai, hắn lảo đảo bước ra cửa, nơi bố Ly vẫn đứng sừng sững như một vị phán quan. Hắn lách qua người ông, bước ra khỏi căn nhà đã từng là tổ ấm của mình.
Cánh cửa gỗ nặng trịch đóng sầm lại sau lưng. Tiếng “”RẦM”” vang lên, dứt khoát và tàn nhẫn, đặt một dấu chấm hết cho một chương bi kịch, và cũng là dấu chấm hết cho cuộc đời làm rể hào môn của gã giảng viên đại học.”
“Một tuần trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Đối với Thành, đó là bảy ngày địa ngục trần gian, sống trong sự ghẻ lạnh của gia đình và ánh mắt khinh bỉ của đồng nghiệp. Còn đối với Ly, đó là bảy ngày của sự tái sinh.
Tờ giấy chứng nhận ly hôn được đặt ngay ngắn trên bàn làm việc bằng gỗ cao cấp của cô. Ly không nhìn nó với sự đau đớn, mà với một ánh mắt thanh thản. Thủ tục được giải quyết gọn ghẽ đến không ngờ, có lẽ vì Thành không còn gì để mà níu kéo hay đòi hỏi. Cô cầm bút lên, ký dứt khoát vào một tập hồ sơ khác, giọng nói vang lên trong phòng họp, lạnh lùng và quyết đoán.
LY
Chiến dịch quý tới, tôi muốn tập trung vào phân khúc khách hàng cao cấp hơn nữa. Mục tiêu tăng trưởng 30% doanh thu. Các trưởng bộ phận, tôi cần kế hoạch chi tiết trên bàn vào thứ Sáu tuần này. Không có lý do.
Các nhân viên nhìn cô sếp của mình với ánh mắt vừa nể phục vừa có chút e dè. Không còn vẻ mệt mỏi hay phiền muộn, Ly của hiện tại giống như một thanh kiếm vừa được tôi luyện qua lửa đỏ, sắc bén và đầy uy lực. Nỗi đau đã không quật ngã được cô, nó chỉ khiến cô trở nên cứng cỏi hơn.
Chiều hôm đó, Ly lái chiếc xe ô tô 2 tỷ đến một showroom xe cũ lớn nhất TP.HCM. Chiếc xe bóng loáng, sang trọng, thứ mà Thành đã từng coi như bộ mặt của mình, giờ đây trong mắt Ly chỉ là một vật chứng của sự phản bội. Cô bước xuống xe, không một chút lưu luyến.
NGƯỜI MUA XE
(Ánh mắt sáng rỡ)
Xe còn mới quá chị ơi. Động cơ êm ru. Chị giữ kỹ thật.
Ly chỉ nhếch môi một nụ cười nhạt, một nụ cười không chứa đựng cảm xúc.
LY
Anh kiểm tra xong thì chúng ta làm thủ tục. Tiền chuyển khoản, không nhận tiền mặt.
Cô giao chìa khóa cho người mua, ánh mắt không một lần nhìn lại chiếc xe đang được lái đi. Ký ức về những lần Thành hãnh diện khoe khoang, về hình ảnh hắn và tiểu tam trong chính chiếc xe này, tất cả đã được cô gói gọn và bán đi cùng với đống sắt vô tri ấy. Mọi thứ đã thực sự kết thúc.
Tối hôm đó, Ly ngồi một mình trong căn hộ rộng lớn. Màn hình máy tính xách tay hiển thị con số vừa được cộng vào tài khoản ngân hàng. Một con số lớn, đủ để mua vài căn nhà. Nhưng Ly không định dùng nó cho bản thân.
Cô mở một file văn bản mới, gõ những dòng chữ đầu tiên. “”Điều lệ hoạt động Quỹ từ thiện Vòng Tay Yêu Thương””.
Trợ lý của cô, một cô gái trẻ trung, nhận được email vào lúc nửa đêm và không khỏi sững sờ. Sáng hôm sau, cô ấy bước vào phòng làm việc của Ly với vẻ mặt không thể tin nổi.
TRỢ LÝ
Chị Ly… Em vừa đọc email. Quỹ từ thiện này… Chị định dùng toàn bộ số tiền bán xe ạ?
Ly ngẩng đầu lên khỏi đống giấy tờ, ánh mắt cô trong veo và kiên định.
LY
Đúng vậy. Tôi muốn lập một quỹ để hỗ trợ những người phụ nữ đơn thân, những người mẹ một mình nuôi con, những người bị phản bội và đang gặp khó khăn về tài chính để bắt đầu lại. Họ cần một điểm tựa.
TRỢ LÝ
(Xúc động)
Nhưng… đó là một số tiền rất lớn.
Ly mỉm cười, một nụ cười thật sự đầu tiên sau nhiều ngày. Nụ cười không còn gượng gạo, mà chứa đựng sự thanh thản và một mục đích mới.
LY
Nỗi đau nếu chỉ giữ cho riêng mình thì nó sẽ gặm nhấm chúng ta đến chết. Nhưng nếu biến nó thành hành động, nó có thể trở thành sức mạnh. Tôi không muốn bất kỳ người phụ nữ nào phải trải qua cảm giác bất lực như tôi đã từng. Tiền bạc có thể kiếm lại, nhưng lòng tự trọng và cơ hội làm lại cuộc đời thì quý giá hơn nhiều. Hãy giúp tôi liên hệ với luật sư để hoàn tất thủ tục nhé.
Cô trợ lý nhìn sếp của mình, trong lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ vô bờ bến. Ly đã không chỉ vực dậy bản thân mình, cô còn đang dùng chính mảnh vỡ từ cuộc hôn nhân tan nát để xây nên một pháo đài cho những người phụ nữ khác. Cơn bão đã qua, và một đóa phượng hoàng đang trỗi dậy từ đống tro tàn.”
“Vài ngày sau, khi dự án quỹ từ thiện đang dần đi vào quỹ đạo, Ly nhận được cuộc gọi từ một người bạn cũ, cũng là đồng nghiệp cũ của Thành ở trường đại học. Ly đang xem xét bản thiết kế cho một spa mới, cô ung dung bắt máy.
BẠN CŨ (O.S – Giọng hớn hở, nhiều chuyện)
Ly hả? Trời ơi tin nóng, tin nóng đây! Bà biết gì chưa? Thằng Thành bị trường cho thôi việc rồi!
Ly khẽ nhíu mày, nhưng không phải vì ngạc nhiên, mà vì sự ồn ào trong điện thoại làm cô mất tập trung.
LY
(Giọng bình thản)
Ồ vậy à.
BẠN CŨ (O.S – Sững sờ trước sự thờ ơ)
Ơ… bà không ngạc nhiên à? Vụ bê bối đời tư to như thế, hình ảnh lan truyền khắp nơi. Ban giám hiệu làm căng lắm, đuổi thẳng tay luôn, không cho cơ hội giải thích. Nghe nói giờ nó với con bé sinh viên kia, tên Mai thì phải, dọn ra ở một cái phòng trọ tồi tàn nào đó bên quận 8. Con bé đó cũng bị gia đình từ mặt, nghỉ học luôn rồi. Đúng là quả báo!
Ly cầm cây bút, gạch dưới một chi tiết trong bản thiết kế. Ánh mắt cô vẫn dán vào công việc, không hề thay đổi.
LY
Cảm ơn bà đã báo tin. Tôi đang bận một chút, nói chuyện sau nhé.
Cô cúp máy, không để cho người bạn kịp nói thêm lời nào. Chuyện của Thành và Mai, đối với cô giờ đây, không khác gì một bản tin thời sự đã cũ. Nó không còn khuấy động được bất cứ cảm xúc nào trong cô nữa.
Trong khi đó, ở một con hẻm sâu và ẩm thấp của Quận 8, sự thật trần trụi hơn nhiều so với những lời đồn đại. Trong căn phòng trọ rộng chưa đầy 15 mét vuông, không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và sự chán chường. Thành, người từng là một giảng viên bảnh bao, giờ đây râu ria lởm chởm, mặc chiếc áo ba lỗ đã ngả màu, ngồi bệt trên sàn nhà. Ánh mắt hắn vô hồn nhìn vào bức tường bong tróc.
Mai bước vào từ nhà vệ sinh chung của dãy trọ, mặt mày nhăn nhó. Cô ta ném bộ quần áo bẩn vào góc phòng.
MAI
(Giọng gắt gỏng)
Tiền đâu? Hôm nay phải đóng tiền nhà rồi đó. Bà chủ đã nhắc khéo hai lần rồi.
Thành giật mình, quay sang nhìn Mai với vẻ mệt mỏi.
THÀNH
Anh đã bảo là anh hết tiền rồi cơ mà! Công việc mới chưa tìm được, ai người ta dám nhận một kẻ có scandal như anh?
Mai cười khẩy một tiếng, một nụ cười đầy chua chát và khinh bỉ. Nét ngây thơ, ngưỡng mộ ngày nào đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự gai góc của đời.
MAI
Hết tiền? Lúc trước anh đâu có nói với em như vậy? Anh hứa hẹn những gì, anh quên rồi à? Biệt thự, xe sang, cuộc sống thượng lưu? Giờ thì sao? Em vì anh mà mất hết! Bố mẹ từ mặt, bạn bè xa lánh, trường học cũng không thể quay lại. Tất cả là tại anh!
Thành tức giận đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt Mai. Tình yêu mà hắn từng tung hô giờ đây trở thành một gánh nặng không thể chịu nổi.
THÀNH
Tại tôi? Hay tại cô quá ngu ngốc và tham lam? Cô nghĩ tôi yêu cô thật lòng à? Nếu không phải cô cứ lả lơi quyến rũ tôi, thì tôi đã không ra nông nỗi này! Tôi mất việc, mất danh dự, mất gia đình! Tất cả cũng là vì cô!
MAI
(Hét lên, nước mắt giàn giụa)
Anh là đồ khốn nạn! Đồ hèn hạ!
Họ nhìn nhau bằng ánh mắt của hai kẻ thù. “”Tình yêu đích thực”” mà họ từng ngỡ là vĩnh cửu đã nhanh chóng tàn lụi khi gánh nặng cơm áo gạo tiền và sự chỉ trích của xã hội ập đến. Họ giờ đây bị mắc kẹt với nhau trong chính cái bẫy mà mình đã giăng ra, mỗi ngày trôi qua là một ngày dằn vặt và đổ lỗi. Giấc mộng màu hồng đã vỡ tan, chỉ còn lại một thực tại xám xịt và bế tắc.”
“Một tuần sau, khi guồng quay công việc và những dự án mới đã hoàn toàn cuốn Ly đi, cô nhận được một bì thư gửi bảo đảm tại văn phòng. Đó không phải là thư công việc, vì trên bì thư màu trắng ngà là dòng chữ viết tay nắn nót nhưng có phần run rẩy. Ly nhận ra ngay nét chữ của mẹ Thành. Cô khẽ thở dài, một cảm giác mệt mỏi mơ hồ từ quá khứ ùa về.
Cô ra hiệu cho trợ lý ra ngoài, rồi một mình trong văn phòng sang trọng, yên tĩnh, cô chậm rãi mở bì thư. Bên trong không phải là những lời trách móc hay cầu xin như cô đã dự liệu. Đó là vài trang giấy học sinh, được viết bằng mực xanh, và những con chữ dường như thấm đẫm sự hối hận.
Ly đọc từng dòng, từng chữ. Mẹ chồng cũ của cô không một lời bao biện cho con trai. Bà kể lại ngày bà biết chuyện, bà đã sốc và xấu hổ đến mức không dám ra khỏi nhà. Bà viết về việc bà và bố Thành đã đến căn nhà mà Ly bỏ tiền ra sửa sang, ngồi trong sự tĩnh lặng và nhớ về những ngày Ly còn là con dâu của họ, về sự chu đáo và tấm lòng của cô.
“”Bác không dám gọi điện vì không biết phải nói gì với con. Bác cũng không viết thư này để cầu xin con tha thứ cho thằng Thành. Nó gây ra tội thì nó phải tự gánh chịu. Bác và bố nó đã dạy con không tốt, để nó trở thành một kẻ vô ơn, bạc nghĩa. Đó là nỗi xấu hổ lớn nhất của vợ chồng bác,”” Ly đọc thầm những dòng chữ, trái tim cô có một chút chùng xuống, nhưng không phải vì Thành, mà vì người phụ nữ đang trút cạn nỗi lòng này.
Bức thư kể lể về những điều nhỏ nhặt, về những lần Ly gửi thuốc bổ về quê, về lần cô tự tay chọn cho bà chiếc áo len ấm áp. Bà thừa nhận rằng sự hiện diện của Ly đã từng là niềm tự hào của cả gia đình, nhưng chính họ đã không biết trân trọng.
Ly đọc đến dòng cuối cùng, nét mực ở đây có phần nhòe đi như bị một giọt nước mắt làm cho loang lổ: “”Bác đã già rồi, không còn mong mỏi gì hơn. Bác chỉ mong con sau này sẽ tìm được hạnh phúc thật sự xứng đáng””.
Ly không khóc. Cô chỉ lặng lẽ gấp lá thư lại, cất nó vào trong ngăn kéo bàn làm việc. Một cảm giác nhẹ nhõm đến kỳ lạ, thay vì đau buồn hay tức giận. Mối quan hệ ràng buộc cuối cùng với gia đình đó, giờ đây đã được cởi bỏ một cách trọn vẹn và thanh thản. Bức thư này không phải là một lời níu kéo, mà là một lời tạm biệt sau cùng, một sự thừa nhận cay đắng nhưng chân thành.
Cô hít một hơi thật sâu, nhìn ra khung cảnh thành phố sầm uất bên ngoài. Ánh mắt cô không còn vương chút gợn sóng nào của quá khứ. Mọi thứ đã thực sự kết thúc.”
“Sáu tháng sau. Màn đêm buông xuống TP.HCM, thành phố vẫn không ngủ với hàng triệu ánh đèn lấp lánh như một dải ngân hà nhân tạo. Trên ban công một căn hộ cao cấp ở trung tâm, Ly đứng lặng, tay vịn hờ trên lan can bằng kính. Gió đêm mơn man trên mái tóc ngắn vừa cắt, mang theo sự trong lành và mát mẻ. Đây không phải căn hộ cũ, nơi từng chứa đầy những kỷ niệm đớn đau. Đây là nơi cô tự mình chọn lựa, một không gian của riêng cô, cho riêng cô.
Cô nhìn xuống dòng xe cộ hối hả bên dưới, những vệt sáng nối đuôi nhau bất tận. Nửa năm đã trôi qua, một khoảng thời gian không dài nhưng đủ để mọi vết thương sâu nhất cũng bắt đầu lên da non. Cô không còn thức giấc giữa đêm vì những cơn ác mộng. Hình ảnh Thành và cô gái kia không còn ám ảnh tâm trí cô mỗi khi yếu lòng. Thay vào đó, là một sự tĩnh tại đến lạ. Cô đã học được cách nhìn lại quá khứ không phải bằng sự oán hận, mà bằng con mắt của một người ngoài cuộc, quan sát một cuốn phim đã đến hồi kết. Mọi thứ, dù tốt đẹp hay tồi tệ, cuối cùng cũng chỉ còn là ký ức.
Bức thư của mẹ Thành, cô vẫn giữ, cất sâu trong một chiếc hộp gỗ. Thỉnh thoảng, cô vẫn nhớ về người phụ nữ ấy với một chút thương cảm. Bà cũng là một nạn nhân của sự lừa dối và ích kỷ từ chính đứa con trai mình. Nhưng rồi cô nhanh chóng gạt đi, bởi cuộc sống của họ không còn liên quan đến cô nữa.
*Kính coong…*
Tiếng chuông cửa vang lên, trong trẻo và bất ngờ, cắt ngang dòng suy tư của Ly. Cô khẽ mỉm cười, biết rõ ai đang ở sau cánh cửa. Cô xoay người, bước vào nhà.
Một cô gái với nụ cười tươi rói và mái tóc nhuộm màu hạt dẻ đang đứng đợi sẵn. Đó là Mai, người bạn thân nhất đã ở bên cô trong suốt giai đoạn khó khăn vừa qua.
“”Bà chị vẫn còn thiền ở ban công đấy à? Mau lên, sắp trễ giờ rồi!”” Mai giơ hai tấm vé lên trước mặt Ly. “”Đêm nhạc của Hà Anh Tuấn đấy! Khó khăn lắm tôi mới săn được cặp vé này cho bà đấy nhé.””
Ly nhìn hai tấm vé, rồi nhìn khuôn mặt háo hức của bạn mình. Cô bật cười, một tiếng cười thật sự trong trẻo, không chút gượng gạo. Nụ cười ấy làm bừng sáng cả khuôn mặt thanh tú, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui thuần khiết, thứ ánh sáng đã từng tắt lịm đi từ rất lâu.
“”Được rồi, được rồi. Chờ tôi một chút, thay đồ xong sẽ đi ngay.””
Mai nhìn cô bạn thân, hài lòng gật đầu. “”Đấy, phải thế chứ. Phải là Ly của tôi ngày xưa chứ. Xinh đẹp, thành công, yêu đời. Tội gì phải chôn vùi thanh xuân vì một kẻ không đáng.””
Ly không đáp, cô chỉ lặng lẽ bước vào phòng ngủ. Cô chọn một chiếc váy lụa màu xanh ngọc, đơn giản nhưng sang trọng. Khi soi mình trong gương, cô thấy một người phụ nữ hoàn toàn khác. Vẫn là Ly, nhưng là một phiên bản bình thản và mạnh mẽ hơn. Vẻ đẹp của cô giờ đây không chỉ đến từ sự thành đạt hay vẻ ngoài được chăm chút, mà nó toát ra từ nội tâm, từ sự tự do và an yên mà cô đã rất vất vả mới tìm lại được. Cuộc sống mới của cô, thực sự, đã bắt đầu.
Hành trình mà Ly đã đi qua giống như một cơn bão lớn, quét sạch mọi thứ trên đường đi của nó, để lại một khung cảnh tan hoang và đổ nát. Cơn bão của sự phản bội và dối lừa đã từng nhấn chìm cô trong tuyệt vọng, khiến cô nghĩ rằng bầu trời sẽ không bao giờ quang đãng trở lại. Nhưng rồi, sau mỗi cơn bão, mặt đất lại được gột rửa, không khí lại trở nên trong lành. Và con người, sau khi đi qua đổ vỡ, sẽ học được cách xây dựng lại cuộc đời mình trên một nền móng vững chắc hơn. Ly đã không để cho đống tro tàn của quá khứ chôn vùi mình. Cô chọn cách trở thành một con phượng hoàng, từ đống tro tàn ấy mà tái sinh, rực rỡ và kiêu hãnh hơn bao giờ hết. Bài học lớn nhất không phải là làm sao để trả thù hay khiến kẻ khác phải hối hận, mà là làm sao để tha thứ cho chính mình, cho những lựa chọn sai lầm và cho sự ngây thơ đã qua. Sự bình yên không đến từ việc người khác nói lời xin lỗi, nó đến từ khoảnh khắc ta nhận ra giá trị của bản thân không phụ thuộc vào sự thừa nhận của bất kỳ ai. Giờ đây, mỗi sớm mai thức dậy, Ly không còn thấy gánh nặng của quá khứ. Thay vào đó là mùi hương của ly cà phê mới pha, là ánh nắng nhảy múa trên sàn nhà, là những kế hoạch cho tương lai được viết nên bởi chính bàn tay cô. Hạnh phúc, hóa ra, không phải là một đích đến ở cuối con đường, mà nó chính là con đường, là từng bước chân ta đi trong sự tự do và thanh thản. Cuộc đời vẫn còn rất dài, và những chương đẹp nhất, vẫn còn đang đợi cô ở phía trước.”

